Nữ Cường Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
642,640
0
0
AP1GczOtFdUholbF6J-ny1bHXDXNWZsCsuvIvguqY1XLdgEueswVk0OnZL8pIAy-Z-PeG3OAPjEp5opCSmYr7PQIVEykmjSTiNx-FcolTOtptN7-t-AkWlpajfQcYLmWwKHI2UWbmAXOmAovyhTtmNSCqZg8=w215-h322-s-no-gm

Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Nữ Cường, Cổ Đại, Khác, Hệ Thống
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Zhihu

Thể loại: Cổ Đại, Hệ Thống, Nữ Cường, Vả Mặt, Trả Thù

Team dịch: Một mớ deadline

Giới thiệu

Ta là nha hoàn bồi gả của Tề Ngọc - đích nữ Thái phủ.

Sau khi Tề Ngọc xuất giá, vì muốn lấy danh tiếng hiền thục, nàng ta đã tự ý đưa ta thành nha hoàn thông phòng.

Nhưng thực chất, lòng dạ nàng ta lại hẹp hòi và rất hay ghen tuông.

Mỗi lần Quý Vân Tiện sủng hạnh ta, nàng ta đều bắt ta ngâm mình trong nước lạnh, khiến ta mắc phong hàn.

Về sau, Quý Vân Tiện mất kiên nhẫn, bắt ta ốm yếu cũng phải hầu hạ y.

Nàng ta bèn vu khống ta tư tình với thị vệ trong phủ, khiến Quý Vân Tiện hoàn toàn chán ghét ta.

Nhưng nàng ta không biết, ta có ràng buộc với "Hệ thống phản đòn gấp mười".

Ngày hôm sau, nàng ta và tên thị vệ đó đã trần truồng chết đuối trong ao sen.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Vạn Người Ghét Chết Đi Tất Cả Kẻ Thù Đều...
  • Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta, Toàn Tông Pháo Hôi Tạo...
  • Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân...
  • Hào Môn Thế Gả: Át Chủ Bài Sống Lại
  • Tất Cả Bạn Học Đều Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Tôi
  • Xuyên Nhanh: Cá Chép Mang Bé Con Chăm Chỉ Làm Ruộng
  • Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 1


    Giới thiệu

    Ta là nha hoàn bồi gả của Tề Ngọc - đích nữ Thái phủ.

    Sau khi Tề Ngọc xuất giá, vì muốn lấy danh tiếng hiền thục, nàng ta đã tự ý đưa ta thành nha hoàn thông phòng.

    Nhưng thực chất, lòng dạ nàng ta lại hẹp hòi và rất hay ghen tuông.

    Mỗi lần Quý Vân Tiện sủng hạnh ta, nàng ta đều bắt ta ngâm mình trong nước lạnh, khiến ta mắc phong hàn.

    Về sau, Quý Vân Tiện mất kiên nhẫn, bắt ta ốm yếu cũng phải hầu hạ y.

    Nàng ta bèn vu khống ta tư tình với thị vệ trong phủ, khiến Quý Vân Tiện hoàn toàn chán ghét ta.

    Nhưng nàng ta không biết, ta có ràng buộc với "Hệ thống phản đòn gấp mười".

    Ngày hôm sau, nàng ta và tên thị vệ đó đã tr@n truồng c.h.ế.t đuối trong ao sen.

    1.

    Ta bị Hứa ma ma dẫn vào nhà kho chất đầy củi, cả người đều hoang mang: "Hứa ma ma, bà dẫn ta đến đây làm gì?"

    Hứa ma ma cười lạnh: "Tiểu tiện nhân, còn giả vờ sao? Tình lang của ngươi đã khai hết rồi."

    Ta nghe mà mù mịt, oan ức phân trần: "Hứa ma ma, ta biết bà vốn không ưa ta, dù ta làm bao nhiêu chuyện bà cũng không thay đổi thái độ với ta, nhưng ta chỉ là một nha hoàn thông phòng của thiếu gia mà thôi, tối nay ta còn phải hầu hạ thiếu gia, bà đối xử với ta như vậy, nếu để thiếu gia biết được..."

    Trong mắt Hứa ma ma lộ vẻ khinh bỉ, mỉa mai: "Tiện nhân ngươi quả nhiên muốn câu dẫn thiếu gia, phu nhân lương thiện đã không chê ngươi xuất thân thấp hèn mà còn nâng ngươi lên làm nha hoàn thông phòng, thế mà ngươi lại vong ơn bội nghĩa, dám quyến rũ thiếu gia."

    Nghe những lời đó, trong lòng ta lóe lên sự căm hận, ngẩng đầu giận dữ: "Hứa ma ma, bà là v.ú nuôi của phu nhân nhưng không phải muốn chà đạp người khác thế nào thì chà đạp, những lời bà vừa nói đều là lời sỉ nhục ta quá đáng, chuyện này ta nhất định sẽ nói với thiếu gia, để người minh xét cho ta!"

    Lời ta vừa dứt, bên ngoài cửa vang lên tiếng cười lạnh: "Con tiện tỳ kia, miệng lưỡi cũng sắc bén gớm nhỉ!"
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 2


    2.

    Cửa nhà kho đột nhiên mở ra, Quý Vân Tiện mặt lạnh bước vào, phía sau còn có phu nhân Tề Ngọc.

    Thấy thiếu gia, ta vội vùng ra khỏi đám a hoàn, quỳ xuống dưới chân y: "Thiếu gia, Hứa ma ma vô cớ nói muốn nhốt nô tỳ vào nhà kho, cầu thiếu gia minh xét cho nô tỳ!"

    Quý Vân Tiện cúi người dùng tay nắm chặt cằm ta, cơn đau buộc ta phải ngẩng đầu lên, ánh mắt ta đập thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của y.

    Quý Vân Tiện không hề động lòng trước vẻ yếu đuối đáng thương của ta, giơ tay tát mạnh vào mặt ta, giận dữ: "Đồ tiện nhân! Không chịu hầu hạ ta, lại đi hầu hạ tên tôi tớ hèn mọn kia!"

    Ta hoảng hốt ngẩng đầu, liếc thấy nụ cười đắc ý trên mặt Tề Ngọc, trong lòng hoang mang: "Thiếu gia, nô tỳ không hiểu ngài đang nói gì?"

    Trong mắt Quý Vân Tiện thoáng chốc lộ vẻ chán ghét, vỗ tay một cái liền có người áp giải Mậu Nguyên - tên thị vệ chuyên cắt tỉa hoa cỏ ở tiền viện vào.

    Vừa vào cửa, Mậu Nguyên nhìn ta một cái rồi quay đầu dập đầu trước Quý Vân Tiện: "Thiếu gia, ta và nàng ấy thật lòng yêu nhau, cầu xin ngài thành toàn cho chúng ta."

    Trong lòng ta chợt thấy kỳ quái, lập tức trừng mắt nhìn hắn: "Mậu Nguyên, ngươi đừng nói bậy, ai với ngươi thật lòng yêu nhau chứ, ta rõ ràng chẳng hề quen biết ngươi!"

    Tề Ngọc ra hiệu cho a hoàn bên cạnh ném mấy lá thư xuống trước mặt ta, thất vọng nói: "Thư Đường, ngươi làm nha hoàn bồi gả của ta đến phủ này, ta vốn định cho ngươi lên làm thiếp trước, sau này có con, sẽ nâng lên làm di nương. Không ngờ ngươi lại mê muội như vậy, dám dan díu với tên thị vệ kia, ba lần từ chối hầu hạ phu quân."

    Ta nhìn nữ nhân đang đổi trắng thay đen đứng trước mặt mình bằng một ánh mắt không thể tin nổi, rồi cầm lá thư lên xem.

    Nét chữ trong thư quả thật giống với nét chữ của ta, trong thư đều là lời "ta" bày tỏ tình cảm chân thành với Mậu Nguyên, thậm chí còn viết rằng "ta" sẽ thủ thân như ngọc vì Mậu Nguyên, mỗi lần thiếu gia gọi ta hầu hạ, ta đều cố ý ngâm mình trong nước lạnh để trốn tránh chuyện chăn gối.

    Xem xong, ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tề Ngọc, nghiến răng nói: "Phu nhân, người rõ ràng biết không phải như vậy mà."

    Tề Ngọc cười lạnh: "Hôm nay phu quân triệu ngươi hầu hạ, thấy ngươi trốn tránh, Mậu Nguyên liền cầu xin ta thành toàn cho các ngươi."

    Sau đó, nàng ta nhìn Quý Vân Tiện, hỏi: "Phu quân, việc này, người thấy nên xử trí ra sao?"

    Quý Vân Tiện lạnh lùng cười: "Các ngươi đã muốn ở bên nhau, vậy ta sẽ thành toàn cho các ngươi làm đôi uyên ương ở dưới âm phủ. Lôi hai người này ra ngoài đánh đến c.h.ế.t thì thôi!"

    Mậu Nguyên đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tề Ngọc.

    Tề Ngọc mỉm cười dịu dàng, vừa xoa bóp vai Quý Vân Tiện vừa nói: "Phu quân, hai hôm nữa là tiệc mừng thọ của Hoàng hậu, vào thời điểm này e là không nên để xảy ra án mạng."

    Sau đó, nàng ta ghé tai nói nhỏ với y: "Thiếp thấy chi bằng nhốt hai người này lại, bỏ đói mười ngày, sau đó truyền ra bên ngoài rằng họ c.h.ế.t vì bệnh nặng là được."

    Quý Vân Tiện giãn đôi lông mày đang nhíu chặt ra, vỗ tay Tề Ngọc: "Vẫn là phu nhân nghĩ chu đáo."

    "Được, nhốt hai tên tiện nhân này lại một chỗ, trong vòng mười ngày không cho ai thăm nom!" Y lạnh lùng phân phó.

    "Vâng ạ." Bọn a hoàn đồng thanh đáp.

    Ta ôm chân Quý Vân Tiện khóc lóc kêu "oan", nhưng y không hề quay đầu lại, lạnh lùng bỏ đi.

    Cứ như vậy, ta bị nhốt trong căn nhà kho tối tăm, chờ đợi cái chết.
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 3


    3.

    Mẹ ta vốn là một kỹ nữ nổi danh ở Giang Nam, nhưng lại đem lòng yêu phải một gã lãng tử. Sau khi bị lừa cả thân xác lẫn tâm hồn, bà bị gã đó chuyển nhượng cho bọn buôn người.

    Bọn buôn người thấy mẹ ta trẻ đẹp, liền bán vào phủ Tề gia.

    Mẹ ta vốn bị bán làm a hoàn cho lão phu nhân, nhưng lại bị Tề Thịnh say rượu c**ng bức, khiến phu nhân Hà Thị nổi giận, đuổi bà xuống bếp làm a hoàn hạ đẳng nhất.

    Điều bất hạnh hơn là sau đêm điên cuồng đó, bà còn mang thai ta.

    Điều này khiến cuộc sống vốn đã khó khăn của bà lại càng thêm khốn khổ.

    Tề Thịnh chưa bao giờ công nhận ta là con gái mình, từ nhỏ mọi người trong phủ đều gọi ta là đứa con hoang, nói mẹ ta là kẻ lẳng lơ chuyên câu dẫn nam nhân của người khác.

    Chỉ có những người hiểu chuyện trong bếp mới thương xót mẹ con ta, thỉnh thoảng ra tay giúp đỡ.

    Từ nhỏ, ta đã phải chịu đựng sự đánh mắng của Hà Thị và Tề Ngọc.

    Lúc còn bé, ta không biết nguyên do, nghĩ rằng mình chỉ cần cố gắng, phục vụ trung thành thì sẽ được phu nhân và tiểu thư yêu quý.

    Về sau, ta vô tình biết được thân thế của mình, trong lòng căm hận ba người kia tận xương tủy.

    Mẹ của ta càng ngày càng yếu, ta chỉ có thể như chú hề cố gắng làm vừa lòng Hà Thị và Tề Ngọc, để họ cho chút bạc mua thuốc cứu mạng mẹ.

    Năm mười lăm tuổi, Tề Ngọc muốn gả cho thiếu gia nổi danh của phủ Uy Viễn tướng quân - Quý Vân Tiện.

    Nghe nói Quý Vân Tiện ban đầu không đồng ý cuộc hôn sự này, nhưng hôm đính hôn lại đột nhiên gật đầu đồng ý. Điều kiện là phải mang theo ta về phủ Uy Viễn tướng quân.

    Tề Ngọc tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn phải đưa ta đi cùng.

    Sau khi gả qua, tuy Quý Vân Tiện đối với Tề Ngọc không mấy hứng thú, nhưng lại rất hay lui tới chỗ ta.

    Mỗi lần tới, đôi mắt kia đều như dán chặt lên người ta.

    Tề Ngọc thấy thế, vì muốn tạo tiếng hiền thê nên chủ động đưa ta làm nha hoàn thông phòng cho Quý Vân Tiện.

    Quý Vân Tiện rất hài lòng với việc này, ngay hôm đó liền sủng hạnh ta.

    Nhưng Tề Ngọc lại suốt đêm dìm ta trong nước lạnh, ngâm đ ến giờ Tý, chỉ khi ta không chịu nổi nữa mới để ta ra ngoài.

    Biết ta nhiễm phong hàn, không thể hầu hạ, Quý Vân Tiện chán nản bỏ đi.

    Sau này, hễ Quý Vân Tiện triệu ta tới chỗ y, Tề Ngọc lại làm như vậy, khiến ta không thể hầu hạ.

    Đến tận hôm qua, Quý Vân Tiện lại nghe báo ta bị nhiễm phong hàn, liền tức giận, nói ta dù có bệnh cũng phải hầu hạ rồi mới được nghỉ ngơi.

    Trong lòng ta mừng thầm, cảm thấy cơ hội của mình đã đến.

    Nào ngờ Tề Ngọc lại vu oan ta thông gian với thị vệ trong phủ, muốn đẩy ta vào chỗ chết!
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 4


    4.

    Đêm hôm đó, ta dựa người vào đống củi khô, nửa tỉnh nửa mê, đến giờ Dần, tiếng cửa mở ra kêu cót két, ta bị giật mình tỉnh hẳn.

    Người đến là Tề Ngọc!

    Khuôn mặt Tề Ngọc lúc ẩn lúc hiện trong ánh nến, thấy ta mở to mắt nhìn chằm chằm mình, liền lạnh lùng cười một tiếng: "Ồ! Tiện tỳ nhà ngươi vẫn chưa ngủ sao? Cũng phải, dù sao cũng chưa ăn cơm, bụng rỗng, sao ngủ được chứ?"

    Nàng ta hơi ngẩng đầu, vẻ mặt cao ngạo: "Hôm nay mới chỉ là ngày đầu, ngươi còn phải chịu đói mười ngày nữa, phải cố gắng chống đỡ đấy! Đừng như mẹ ngươi, chỉ chống đỡ được sáu ngày đã không chịu nổi rồi."

    Ta đột ngột ngẩng đầu, không thể tin nổi: "Ngươi nói cái gì? Mẹ ta đang ở phủ tốt lành, sao có thể?"

    Tề Ngọc nhìn ta, cười nhạo: "Đừng tưởng ta không biết hôm đó ngươi cố ý xông vào tiệc đính hôn của ta, muốn câu dẫn phu quân của ta, nằm mơ đi!"

    "Đáng thương cho ngươi một người con hiếu thảo, nhưng ngươi yên tâm, chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ được c.h.ế.t theo bà ta thôi, ha ha ha."

    5.

    Toàn thân ta như đông cứng lại ở khoảnh khắc đó.

    Mẹ ta thế mà đã c.h.ế.t rồi? Nhưng rõ ràng trước khi đi ta còn dặn bà yên tâm ở lại phủ đợi ta, đợi ta đứng vững chân ở Quý phủ, ta sẽ tìm cách đón bà sang, mẹ con đoàn tụ.

    Lúc đó bà còn nói gì?

    Bà nói: "Nương không cầu con vinh hoa phú quý, chỉ mong con đừng tranh giành, bình an thuận lợi sống một đời là được rồi."

    Nhưng mà, nương à, không tranh giành thì sống sao nổi.

    Ngày hôm đó là ngày vui của đám quý tộc bọn họ, còn những kẻ ti tiện như chúng ta, nếu không tranh giành, thì ngay cả sống cũng là điều xa xỉ.

    Vì vậy, ta chủ động ra tay, trăm phương nghìn kế quyến rũ Quý Vân Tiện, hy vọng bám được vào Quý Vân Tiện, để mẹ ta sống được những ngày tháng tốt lành.

    Ta vốn tưởng lần này sẽ thành công, nào ngờ, cuối cùng ta vẫn không đấu lại Tề Ngọc.

    Cũng phải, ai mà ngờ được người vợ bề ngoài hiền thục như nàng ta cuối cùng lại dùng thủ đoạn bẩn thỉu để vu oan ta như vậy?

    Mẹ ta đã không còn, ta cũng không có hy vọng sống nữa, trong lòng tràn ngập oán hận, ta nghiến răng đứng dậy, dồn hết toàn lực lao về phía ả Tề Ngọc.

    "Ta không sống được, ngươi cũng đừng hòng sống yên ổn, c.h.ế.t tiệt, ta có c.h.ế.t cũng lôi theo ngươi chôn cùng!"

    Nào ngờ đâu, tên thị vệ vốn đứng xem kịch hay bên cạnh - Mậu Nguyên lại chắn trước mặt Tề Ngọc, giơ tay tát ta một cái: "Tiện tỳ! Tránh xa thiếu phu nhân ra, đừng làm bẩn mắt thiếu phu nhân!"
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 5


    6.

    Ta ngã ngồi xuống đất, mùi m.á.u tanh tràn ngập trong khoang miệng, ta căm hận nhìn hai người bọn họ.

    Tề Ngọc bị ánh mắt của ta nhìn đến mức sởn hết gai ốc, vội vàng kéo Mậu Nguyên nói: "Được rồi, ngươi mau đi tìm chỗ vắng vẻ nào đó lánh tạm đi, Quý Vân Tiện có dặn dò mười ngày nay không được bén mảng đến đây, để người khác nhìn thấy thì không hay."

    Mậu Nguyên nhìn nàng ta với ánh mắt nóng bỏng: "Đa tạ thiếu phu nhân, thiếu phu nhân vẫn còn nhớ đã đồng ý chuyện cùng vui vẻ với ta đêm nay chứ..."

    Mậu Nguyên vốn trông khá tuấn tú, đám nha hoàn trong phủ Quý gia hơn phân nửa đều có ý với hắn, hắn thường v3 vãn trêu ghẹo các cô nương ấy, không quá hai ngày đã dụ dỗ được các cô nương ấy thành công.

    Tiếng xấu đồn xa, ta sớm đã nghe được.

    Nào ngờ đâu, hắn lại cả gan dám v3 vãn cả Tề Ngọc!

    Ta vốn tưởng rằng Tề Ngọc sẽ nổi giận lôi đình, ai ngờ đâu, Tề Ngọc chỉ liếc mắt đưa tình với hắn, sau đó thướt tha rời đi.

    Mậu Nguyên cười hì hì, đi theo ra ngoài, sau đó còn khóa cửa nhà kho lại.

    Ta nằm đó, ngây người nhìn lên mái nhà, trong lòng dâng lên nỗi bi thương vô hạn.

    Nương ơi, con không còn hi vọng sống nữa rồi, thà rằng bị c.h.ế.t đói còn hơn bị hủy hoại danh tiết của bản thân thế này.

    Đúng lúc ta chìm trong tuyệt vọng, trong đầu bỗng vang lên một giọng nói đầy phấn khích: [Chúc mừng kí chủ có cơ hội trói buộc với "Hệ thống phản đòn gấp mười", xin hỏi kí chủ có xác nhận trói buộc hay không?]
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 6


    7.

    Ta giật mình, lấy lại ý thức nhìn xung quanh.

    Giọng nói kia lại vang lên: [Kí chủ không cần tìm đâu, ta không có thực thể, chỉ có người mới nghe thấy giọng nói của ta thôi.]

    [Người chỉ cần tập trung suy nghĩ muốn nói gì là ta có thể nghe thấy.]

    Ta cố gắng trấn định lại tinh thần, hỏi: "Ngươi nói "Hệ thống phản đòn gấp mười" là có ý gì?"

    Hệ thống hắng giọng đáp: [Khụ khụ, nghĩa là khi người muốn sử dụng hệ thống phản đòn lên một ai đó, thì tất cả những gì người đó muốn làm với người đều sẽ phản lại trên người đó gấp mười lần.]

    [Ví dụ như người đó làm việc tốt, nhất định sẽ nhận được điều tốt đẹp gấp mười lần, ngược lại, nếu người đó làm việc xấu, cuối cùng sẽ phải gánh chịu hậu quả gấp mười lần.]

    Ta ngẩn người, không dám tin vào sự tồn tại của thứ này.

    Thấy ta không tin, hệ thống tiếp tục dụ dỗ: [Hay là, người có muốn mẹ của mình sống lại không?]

    Ta ngẩng phắt đầu, nhìn vào khoảng không, vội vàng hỏi: "Ngươi nói gì? Ngươi có thể cho nương ta sống lại ư?"

    Sau đó, ta lại lắc đầu cười khổ: "Làm sao có thể, người c.h.ế.t không thể sống lại, nhất định là ta bị ảo giác rồi."

    Rồi, ta nhìn chằm chằm vào cái cột ở phía xa, nghiêm túc suy nghĩ xem lao đầu vào đó có c.h.ế.t ngay được không.

    Thấy ta không tin, hệ thống vội vàng nói: [Người nên tin tưởng ta, nếu không sẽ uổng phí tấm lòng của mẹ người đấy!]

    Ta ngẩn người: "Cái gì mà tấm lòng của nương ta?"

    Mặc dù không nhìn thấy thực thể của hệ thống, nhưng ta lại cảm nhận được tiếng thở dài của nó: [Thôi vậy, thôi vậy, vốn dĩ ta không nên tiết lộ những điều này cho kí chủ, nhưng mẹ của người thật sự rất đáng thương, haiz...]
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 7


    8.

    Giọng nói kia thầm thì: [Thật ra mẹ của kí chủ đến từ một nền văn minh tiên tiến khác, hai mươi năm trước, bà ấy trói buộc với hệ thống công lược, khi đến với thế giới này, vốn dĩ bà ấy chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ công lược là có thể trở về thế giới ban đầu, đồng thời nhận được một khoản tiền thưởng kếch xù.]

    [Đáng tiếc, bà ấy bị người ta lừa gạt, hoàn toàn quên mất nhiệm vụ công lược của mình, còn sống thê thảm như vậy.]

    [Vài ngày trước, sau khi bà ấy qua đời, vốn dĩ có thể trở về thế giới ban đầu, nhưng vì không yên tâm về người, sợ người sống không tốt nên đã dùng cơ hội trở về thế giới gốc để đổi lấy việc người trở thành kí chủ mới của hệ thống.]

    [Ban đầu bà ấy mong người trói buộc với ta, sau đó bình an vô sự mà sống tiếp, nhưng sau khi ta nhìn thấy những gì bà ấy phải chịu đựng, trong lòng vô cùng phẫn nộ, nên đã hứa với bà ấy, chỉ cần người dùng hệ thống phản đòn này xử lý những kẻ đã bắt nạt bà ấy, ta sẽ cho bà ấy trở về thế giới ban đầu, tiếp tục sống.]

    [Nhưng mà còn có một điều kiện kèm theo là sau khi người chết, người sẽ thay ta trở thành "Hệ thống phản đòn gấp mười" này, cho đến khi có người nguyện ý thay thế người.]

    [Thế nào? Người có đồng ý không?]

    Ta ngây người nghe hệ thống nói xong, trong lòng ngoài sự kinh ngạc, chỉ còn lại chua xót và cảm động.

    Mẹ ta là một người phụ nữ xinh đẹp nhưng ngốc nghếch, có sắc đẹp nhưng lại không có thủ đoạn để bảo vệ bản thân, từ khi ta có kí ức, bà đã luôn bị người trong phủ bắt nạt.

    Nhưng dù bà có sống khổ sở đến đâu, chỉ cần có được chút đồ tốt đẹp nào, đều nâng niu đặt trước mặt ta, chỉ mong ta có thể tươi cười vui vẻ.

    A nương của ta là người mẹ tốt nhất trên đời này!

    Vậy mà người mẹ ấy lại bị mẹ con Tề Ngọc hại chết.

    Trong lòng ta bỗng dâng lên ngọn lửa giận dữ, nhìn vào khoảng không nói: "Ta đồng ý!"

    Ta nhất định phải khiến những kẻ đã hại a nương phải trả giá! Nhất định phải để a nương trở về thế giới của mình, tiếp tục sống một cuộc sống tốt đẹp.
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 8


    9.

    [Chúc mừng chủ nhân đã ràng buộc thành công, hệ thống nhắc nhở chủ nhân rằng cơ hội sử dụng chỉ có 5 lần, vì vậy, người phải hết sức thận trọng khi sử dụng.]

    Ta ngẩn người, chỉ có 5 lần sử dụng thôi sao?

    Ta suy nghĩ một lát, rồi đáp: "Không vấn đề gì!"

    Giọng nói kia lập tức thở phào nhẹ nhõm, vui mừng đến rơi nước mắt: [Ta đã chờ đợi 300 năm, cuối cùng cũng tìm được chủ nhân rồi, hu hu hu...]

    Như sợ ta đổi ý, hệ thống vội nói tiếp: [Chủ nhân, xin hãy yên tâm, chỉ cần người sử dụng hết 5 cơ hội và thành công báo thù cho mẹ, ta sẽ thực hiện lời hứa, để mẹ người trở về thế giới của bà ấy.]

    Ta gật đầu, giờ đây ta đã đường cùng, chỉ cần có chút hy vọng, ta cũng phải thử xem sao!

    Sau đó lại hỏi: "Ta đã ràng buộc thành công rồi, vậy có thể bắt đầu sử dụng được chưa?"

    Hệ thống cười hì hì đáp: [Tất nhiên là được rồi, thưa chủ nhân, xin hỏi người muốn chọn ai làm đối tượng cho lần phản đòn đầu tiên?]

    Ta lạnh mặt, nghiến răng nói: "Thiếu phu nhân của Uy Viễn tướng quân phủ, vợ của Quý Vân Tiện, Tề Ngọc!"

    10.

    ["Hệ thống phản đòn gấp mười" khởi động thành công, chủ nhân đã chọn Tề Ngọc của Uy Viễn tướng quân phủ làm đối tượng sử dụng lần phản đòn đầu tiên, xin người xác nhận lại lần nữa, có muốn phản đòn Tề Ngọc không?]

    Ta nhắm mắt lại, định thần lại, hồi hộp đáp: "Ta xác nhận."

    [Chúc mừng chủ nhân, lần sử dụng thứ nhất thành công, bất cứ điều gì Tề Ngọc làm với người sẽ bị phản đòn gấp mười lần hiệu quả lên chính nàng ta, chúc người sử dụng vui vẻ!] Hệ thống nói xong câu đó rồi biến mất.

    Ta thở ra một hơi dài, ngồi phịch xuống nền đất lạnh lẽo ẩm ướt, lòng mãi không thể bình tĩnh.

    Tất cả vừa rồi đều như một giấc mơ vậy, liệu hệ thống phản đòn kia có thực sự hiệu nghiệm không?

    Ta ngồi chờ đợi trong tâm trạng hoang mang cho tới sáng, mãi đến canh ba, cửa nhà kho bị đẩy ra, nha hoàn Minh Nguyệt vốn thân thiết với ta vui mừng chạy vào đỡ ta dậy: "Thư Đường, cô được cứu rồi, mau theo ta đi thôi."

    Ta giật mình trong lòng, vội nắm lấy tay nàng hỏi nhỏ: "Chẳng lẽ... chẳng lẽ thiếu phu nhân gặp chuyện rồi sao?"
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 9


    11.

    Minh Nguyệt nhìn ta ngạc nhiên, sau đó chợt hiểu ra: "Hóa ra cô đã biết nội tình!"

    Sau đó Minh Nguyệt nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai, bèn kể nhỏ với ta: "Cô có biết không? Thiếu phu nhân dan díu với Mậu Nguyên ở bên hồ sen chỗ vườn Thiên Hương, hai người có lẽ quá phấn khích nên ngã thẳng xuống hồ."

    "Tiếng động khi rơi xuống hồ quá lớn, lúc đó trời còn chưa sáng hẳn, thị vệ gác đêm lại gần, nhận ra giọng thiếu phu nhân liền vội đi tìm thiếu gia."

    "Khi mọi người đến nơi, thấy cảnh tượng đó ai nấy đều sốc nặng."

    "Nghe nói lúc vớt hai người kia lên, trên người tr@n trụi, chỉ còn một hơi thở mỏng manh!"

    "Thiếu gia gọi tất cả nha hoàn bên cạnh thiếu phu nhân đến, định moi từ miệng họ chuyện dan díu của hai người đó, nhưng tất cả đều giữ miệng rất kín, thà c.h.ế.t chứ không chịu khai ra sự thật."

    Nha hoàn Tề Ngọc mang theo đều là con cháu Tề phủ, cả nhà già trẻ đều dựa vào Tề phủ mà sống, tuyệt đối không dám làm chuyện phản chủ.

    Minh Nguyệt nói tiếp: "Ta nhân cơ hội này, vội nhắc đến tên cô trước mặt thiếu gia, nói có lẽ cô biết gì đó, thiếu gia bèn sai ta dẫn cô qua."

    "Vậy là, cô thực sự biết chuyện thiếu phu nhân dan díu với Mậu Nguyên sao?" Minh Nguyệt tò mò nhìn ta.

    Hóa ra, hệ thống phản đòn gấp mười kia là thật! Nhanh vậy mà đã có hiệu quả rồi.

    Nghe vậy, ta gật gật đầu: "Ta chính vì chứng kiến chuyện này, nên mới bị thiếu phu nhân vu oan giá họa."

    Minh Nguyệt nhìn ta đồng cảm: "Hóa ra là vậy."
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 10


    12.

    Vườn Thiên Hương cỏ dại mọc um tùm, mọi người rất ít khi lui tới nơi này, cũng khó trách Tề Ngọc và Mậu Nguyên chọn chỗ này để làm chuyện đồi bại kia.

    Ta và Minh Nguyệt đến nơi, Quý Vân Tiện mặt lạnh như băng ngồi trong sân, Tề Ngọc và Mậu Nguyên bị đặt trên mặt đất, trên người chỉ đắp lớp chăn mỏng, vừa đủ che những chỗ quan trọng.

    Hai người đều trong tình trạng bất tỉnh.

    Thấy ta đến, Quý Vân Tiện liếc nhìn lạnh lùng: "Minh Nguyệt nói ngươi sớm đã biết chuyện thiếu phu nhân và Mậu Nguyên gian díu?"

    Ta lập tức quỳ xuống thưa: "Dạ đúng vậy, thiếu gia, mấy hôm trước nửa đêm nô tỳ dậy đi vệ sinh, phát hiện thiếu phu nhân và Mậu Nguyên lén lút đi vào vườn Thiên Hương, nô tỳ sợ thiếu phu nhân phát hiện nên đi theo rất cẩn thận."

    "Nhưng cuối cùng thiếu phu nhân vẫn phát hiện nô tỳ đang theo dõi, vì sợ nô tỳ tiết lộ chuyện này nên hôm qua đã vu oan nô tỳ thông gian với Mậu Nguyên."

    "Giữa đêm hôm qua, thiếu phu nhân còn mở cửa thả Mậu Nguyên đi."

    "Thế nên thiếu gia, nô tỳ thực sự bị oan!"

    Nghe ta nói xong, sắc mặt vốn âm trầm của Quý Vân Tiện đen đến mức như có thể nhỏ ra mực.

    Y cúi đầu nhìn chằm chằm hai người kia một lúc lâu, sau đó đột nhiên đá mạnh vào vai Mậu Nguyên, đá cho Mậu Nguyên tỉnh lại.

    Mậu Nguyên tỉnh dậy thấy tình cảnh này, sợ đến mặt không còn chút máu, liên tục quỳ xuống đất cầu xin Quý Vân Tiện tha tội.

    Quý Vân Tiện hỏi gì, hắn ta đáp nấy.

    Biết được hai người đã qua lại hơn ba tháng, Quý Vân Tiện liền sai người đánh cho Tề Ngọc tỉnh lại.
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 11


    13.

    Tề Ngọc bị đánh cho tỉnh dậy, thấy tình cảnh này cũng chẳng thèm giả vờ nữa, dù người lạnh run lên nhưng vẫn ngẩng cao đầu kiêu ngạo nói: "Bị ngươi phát hiện thì đã sao, ngươi chẳng qua cũng chỉ là dạng đùa giỡn với đàn bà con gái, ta tìm vài người đàn ông tâm đầu ý hợp thì có gì không được chứ?

    "Hơn nữa, cha ta là Thái Phó đương triều, mẹ ta là trưởng nữ Trấn Tây phủ tướng quân, người dám làm gì ta chứ?"

    Mấy lời này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, Quý Vân Tiện cười lạnh một tiếng, tay kéo Tề Ngọc đến bên hồ.

    Thấy vậy, Tề Ngọc hoảng sợ nói: "Ngươi định làm gì ta? Quý Vân Tiện, ngươi... ư... ư... ư..."

    Quý Vân Tiện ấn Tề Ngọc xuống nước, đợi nàng ta ngừng giãy giụa thì lại kéo lên, cứ thế lặp đi lặp lại hàng chục lần, Tề Ngọc hoàn toàn bất động.

    Hắn buông tay ném xác Tề Ngọc xuống hồ sen, mặc kệ xác nàng ta nổi lềnh bềnh.

    Mậu Nguyên thấy vậy, sợ đến mức tè ra quần, ngồi bệt xuống đất.

    Quý Vân Tiện liếc hắn ta một cái, lạnh lùng nói: "Ném cả tên này xuống cho ta."

    Mấy tên thị vệ lập tức xách Mậu Nguyên lên, ném "ùm" một tiếng xuống hồ.

    Sau khi chìm nổi trong ao sen vài lần, hắn ta cũng dần dần không còn động tĩnh gì nữa.

    Mọi người trong sân đều chăm chú nhìn vào cảnh tượng thê thảm và bi thương đó.

    Quý Vân Tiện bước ra cảnh cáo: "Chuyện hôm nay, nếu tiết lộ ra ngoài dù chỉ một chút tin tức, ta sẽ khiến các ngươi sống không được mà c.h.ế.t cũng không xong."
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 12


    14.

    Ngày hôm sau, cả kinh thành đều biết chuyện con dâu của Quý phủ thông gian với thị vệ trong nhà, trong lúc gian díu bất cẩn c.h.ế.t đuối dưới ao sen.

    Quý phủ phái người đưa t.h.i t.h.ể về Tề phủ, tuyên bố rằng một nữ nhân không biết liêm sỉ như vậy không xứng đáng được chôn cất trong tổ mộ của Quý gia, đồng thời công khai đưa ra thư hưu thê.

    Danh tiếng của Tề gia lập tức bị hủy hoại, từ đó, các tiểu thư của Tề gia khó lòng gả đi được nữa!

    Sau đêm đó, tất cả a hoàn bên cạnh Tề Ngọc đều bị âm thầm g.i.ế.c c.h.ế.t - ngoại trừ ta.

    Bởi vì ta được Quý Vân Tiện chỉ định đến phòng hầu hạ.

    Sau khi ta sử dụng hệ thống phản đòn, Tề Ngọc lập tức bị phản phệ.

    Ta bị Tề Ngọc vu oan thông gian, bị nhốt trong nhà kho chờ ngày c.h.ế.t đói, nàng ta liền bị lộ chuyện dan díu thực sự, c.h.ế.t đuối trong ao sen.

    Hệ thống phản đòn gấp mười quả thực quá lợi hại!

    Sau khi Quý Vân Tiện thu xếp ổn thỏa mọi chuyện, ta gọi hệ thống ra, trong đầu nghĩ đến bộ dạng đáng ghét của Quý Vân Tiện, lạnh lùng nói: "Ta muốn sử dụng hệ thống phản đòn lần thứ hai, đối tượng sử dụng là Quý Vân Tiện, thiếu gia của Uy Viễn tướng quân phủ!"

    Hệ thống lên tiếng: [Kích hoạt "Hệ thống phản đòn gấp mười" thành công, đối tượng lần thứ hai sử dụng là Quý Vân Tiện của Uy Viễn tướng quân phủ, xin hãy xác nhận lại, có muốn sử dụng hệ thống lên đối tượng này không?]

    Ta gật đầu: "Xác nhận sử dụng!"

    [Chúc mừng chủ nhân đã sử dụng hệ thống lần thứ hai thành công, bất cứ việc gì Quý Vân Tiện làm với người đều sẽ phản đòn lại lên chính bản thân hắn với hiệu quả gấp mười lần, chúc người sử dụng vui vẻ!]
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 13


    15.

    Sau khi xử lý xong chuyện của Tề Ngọc, Quý Vân Tiện liền nghĩ đến ta.

    Đêm đó, ta vừa rửa mặt xong, chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi, Quý Vân Tiện lại trực tiếp đẩy cửa bước vào.

    Ta vội vàng kéo cổ áo, bối rối nhìn hắn: "Thiếu gia, đã đến giờ nghỉ ngơi, không biết ngài tìm nô tỳ có việc gì sai bảo?"

    Quý Vân Tiện nhíu mày: "Ta đến tìm ngươi tất nhiên là để ngươi hầu hạ ta, sao lại tự nhốt trong nhà kho, không lộ mặt ra ngoài?"

    Nói xong, hắn xoay người định đi, ra hiệu cho ta đi theo.

    Ta cắn nhẹ môi dưới, quật cường đáp: "Không, thiếu gia, nô tỳ không muốn hầu hạ ngài, nô tỳ chỉ muốn tìm một người đàn ông bình thường sống những tháng ngày bình thường."

    Quý Vân Tiện đột nhiên quay người lại, tiến lên bóp cằm ta, cười lạnh nói: "Ngươi nói lại lần nữa xem, ngươi có muốn theo ta hay không?"

    Ta cố chấp lắc đầu, nhắm mắt nói: "Không muốn."

    Một cái tát nóng rát giáng lên mặt ta, ta không chịu nổi, ngã xuống đất.

    Hắn một tay bóp cổ ta, một tay xé rách lớp áo mỏng manh cuối cùng trên người ta, mặt mày dữ tợn nói: "Ngươi quả nhiên là loại a hoàn do con đi3m Tề Ngọc dạy bảo ra, bề ngoài giả vờ thanh cao, sau lưng không biết dâm loạn đến mức nào!"

    "Ngươi có tin tối nay ta sẽ xử lý ngươi không?"

    Ta vì để hiệu quả phản đòn của hệ thống mạnh hơn, ra sức chống cự hắn.

    Quả nhiên, sự phản kháng của ta càng k1ch thích hứng thú của hắn, hắn càng hăng say hơn: "Bộ dạng này của ngươi, ta lại càng thích hơn!"

    Trong lúc giằng co, ta vô tình đá trúng hạ th@n của hắn, hắn lập tức đau đớn đến mức cong người lại.

    Sau đó, hắn không kiềm chế được mà hành hạ lên người ta, vừa đánh vừa mắng: "Ngươi, con a hoàn thối tha này, dám làm đau ta!"

    Sau khi trút hết cơn giận, hắn đột nhiên nhớ ra cần dùng sức lực cho việc chính, vội vàng c ởi quần áo và áp sát vào người ta, vừa xoa mặt ta vừa nói một cách đê tiện: "Khuôn mặt của ngươi thật sự rất đẹp, không uổng công ta mong nhớ ngươi lâu như vậy, sau này ngoan ngoãn theo ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi!"

    Ta nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài trên má, nghĩ thầm: Lần này, Quý Vân Tiện chắc sẽ c.h.ế.t rất thảm! Vừa rồi ta đã đá vào của quý của hắn, chắc cái đó sẽ không còn dùng được nữa.

    Sau khi dày vò một lúc lâu, hắn bùng nổ cơn giận: "Người đâu, đem con tiện tỳ này bán vào lầu xanh hạng thấp nhất, để nó cầu sống không được, cầu c.h.ế.t không xong!"
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 14


    16.

    Quý Vân Tiện sau cú đá của ta cách ba ngày lại đến thanh lâu hai lần để kiểm tra khả năng s1nh lý của mình.

    Thanh lâu là nơi tập trung nhiều lời đồn đại nhất, chưa đầy hai ngày, cả kinh thành đều biết rằng phủ Tướng quân Uy Viễn có một thiếu gia bị phế.

    Không đến hai ngày tiếp theo đã nghe nói rằng hắn mất tích.

    "Sau đó, mọi người đoán xem chuyện gì xảy ra? Hai ngày sau, t.h.i t.h.ể của thiếu gia họ Quý được phát hiện ở ngoại thành, nghe nói toàn thân không còn một mảnh da lành lặn, hơn nữa..." Tiểu Cầm đột nhiên hạ giọng, nhìn quanh rồi mới nói tiếp, "Hạ th@n và hậu môn của hắn đều bị tàn phá đến mức không thể nhận ra!"

    Nói xong, nàng lại thở dài lắc đầu: "Cũng không biết trước đó hắn đã gặp phải chuyện gì, mà c.h.ế.t thảm như vậy."

    Ta đang giặt đồ thì dừng tay lại, cười nói: "Tiểu Cầm, cô biết nhiều về hắn thật đấy."

    Tiểu Cầm đắc ý nói: "Đó là bởi vì biểu ca của ta làm việc ở phủ Tần Vương, những chuyện này đều là biểu ca nói cho ta biết."

    Sau đó Tiểu Cầm lại nói nhỏ: "Nhưng mà, cô đừng nói với ai khác nhé, dù sao thiếu gia họ Quý cũng c.h.ế.t không vẻ vang gì, phủ Uy Viễn Tướng quân đã phải tốn rất nhiều công sức để che giấu chuyện này đấy!"

    Ta gật đầu: "Yên tâm đi, Tiểu Cầm, ta sẽ không nói lung tung đâu."

    17.

    Sau khi ta bị thuộc hạ của Quý Vân Tiện bán vào kỹ viện, ta gặp được bà chủ là chị em với mẹ ta ngày xưa.

    Bà âm thầm thu nhận ta, cho ta làm những việc vặt trong kỹ viện.

    Ta cảm thấy đây là công việc an toàn để sống qua ngày.

    Khi bà chủ Vân Nương biết được chuyện của mẹ ta, bà thở dài: "Năm đó ta đã khuyên bà ấy, tên Chu Chỉ kia chỉ được cái mã bề ngoài, ngày thường ăn nói trơn tru, nhưng không đứng đắn gì, bà ấy lại không nghe, tự chuộc thân, đi theo Chu Chỉ."

    "Ai ngờ cuối cùng bà ấy lại có kết cục như vậy."

    Ta nhanh nhạy nắm bắt lời của Vân Nương, hỏi: "A di, người vừa nói người lừa mẹ con năm đó tên là Chu Chỉ sao?"

    Vân Nương gật đầu.

    Ta thăm dò nói: "Theo con biết, hiện nay có một thương nhân nổi tiếng tên Chu Chỉ."

    Vân Nương căm hận nói: "Đúng vậy, mấy năm nay hắn dựa vào việc buôn bán nô lệ mà phát tài, lại có đầu óc thông minh, hơn chục năm trôi qua, hắn trở thành thương nhân nổi tiếng khắp thiên hạ, con nói xem với tình hình đó, hắn có phải đang cười vào mũi chúng ta không?"

    Ta tốn rất nhiều công sức để điều tra hành tung của Chu Chỉ, biết được gần đây hắn đều ở Kinh thành, ta gọi hệ thống ra: "Ta muốn sử dụng hệ thống phản đòn lần thứ ba, đối tượng là thương nhân nổi tiếng Kinh thành Chu Chỉ!"

    Hệ thống lên tiếng: ["Hệ thống phản đòn gấp mười" khởi động thành công, đối tượng của lần sử dụng thứ ba là thương nhân nổi tiếng Kinh thành Chu Chỉ, xin hãy xác nhận lại, có muốn sử dụng không?]

    Ta gật đầu: "Xác nhận sử dụng!"

    [Chúc mừng chủ nhân, lần thứ ba sử dụng thành công, mọi việc Chu Chỉ làm với người sẽ bị phản đòn gấp mười lần, chúc người sử dụng vui vẻ!]
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 15


    18.

    Quý Vân Tiện ch, phủ Uy Viễn tướng quân bận rộn lo tang sự, không còn ai để ý đến ta nữa.

    Với sự giúp đỡ của Vân Nương, ta rời khỏi kỹ viện, chuyển đến ở khách đi3m của Chu Chỉ.

    Hôm đó, Chu Chỉ vừa bước xuống lầu, ta liền đi theo sau.

    Ta liếc thấy hắn vừa ngồi xuống bàn ăn, lập tức ra hiệu cho hai tên đàn em ở góc, hai tên cười gian xảo tiến lại phía ta, bắt đầu sàm sỡ.

    Ta hoảng loạn cầu cứu mọi người, nhưng ai nấy đều làm bộ xem kịch vui, không ai ra tay can thiệp.

    Ta cắn răng, lao đến trước mặt Chu Chỉ, run rẩy nói: "Công tử, xin hãy cứu tiểu nữ."

    Chu Chỉ như đang có chuyện bực mình, vốn nhìn ta với vẻ mặt không kiên nhẫn, nhưng khi nhìn rõ mặt ta, đồng tử lóe lên vẻ kinh diễm, lập tức đỡ ta dậy, quát mắng hai tên kia: "Giữa thanh thiên bạch nhật, các ngươi dám ức h.i.ế.p một cô nương yếu đuối như vậy, còn không cút nhanh, bằng không ta lập tức báo quan, cho các ngươi nếm mùi ngục tù!"

    Hai tên liếc nhau, lập tức quay người bỏ đi.

    Thấy hai tên đi rồi, Chu Chỉ thở phào nhẹ nhõm, chỉnh lại y quan, ôn tồn nói với ta: "Cô nương, hai tên vô lại kia đã đi rồi, cô không bị dọa chứ?"

    Ta nhìn hắn đầy tình ý, cảm kích nói: "Ơn cứu mạng của công tử, tiểu nữ không biết lấy gì báo đáp."

    Chu Chỉ hiện đã ngoài ba mươi, nhưng vẫn phong độ hiên ngang, tuấn tú xuất trần, hắn vốn dựa vào bộ dạng này mà chinh phục bao cô gái, lừa họ bỏ trốn theo hắn, rồi chuyển tay bán đi.

    Chỉ là về sau, những vụ làm ăn của hắn lớn dần, không còn trực tiếp ra tay nữa.

    Trừ phi gặp được tuyệt sắc hiếm có, mới ra tay lần nữa.

    Xem ra, ta cũng khá hợp ý hắn, giờ đây, mồi đã thả xuống, chỉ còn chờ cá cắn câu thôi.
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 16


    19.

    Từ hôm đó, Chu Chỉ đối với ta rất ân cần, cứ vài ba hôm lại đến đưa đồ cho ta, thậm chí còn thỉnh thoảng làm thơ tặng ta.

    Ta theo kế hoạch, từng bước giả vờ mình yêu hắn, lại thỉnh thoảng tiết lộ mình xuất thân phong trần, hắn càng không kiêng dè gì nữa.

    Chẳng bao lâu, ta liền giả vờ mình đã yêu hắn sâu đậm, đòi hắn cho mình danh phận.

    Chu Chỉ liền rủ ta cùng về quê với hắn, về gặp cha mẹ hắn, rồi chuẩn bị hôn sự cho hai người.

    Ta vui vẻ đồng ý.

    Đi đường được khoảng nửa tháng, xa rời địa phận Kinh thành, hắn mới bắt đầu ra tay với ta.

    Hắn tăng liều lượng thuốc an thần cho ta uống hàng ngày, đợi ta hôn mê liền công khai thương lượng với tên buôn người trong phòng: "Thế nào, lần này hàng không tệ chứ?"

    Tên buôn người nói: "Quả thật rất đẹp, khó trách ngươi lại chịu tái xuất giang hồ."

    "Ha ha, ta còn chưa nỡ đụng vào ả, vẫn còn trong trắng đấy, lần này ngươi phải ra giá cao một chút mới được!"

    "Chậc chậc, Chu Chỉ, đừng trách ta nói ngươi, ngươi có nhiều tiền đến vậy mà còn không nỡ tận hưởng một chút sao? Giai nhân như hoa như ngọc ngay trước mặt, ngươi vẫn nhịn được sao?"

    Chu Chỉ khinh thường: "Đàn bà có gì hay? Chỉ có vàng bạc mới làm ta vui!"

    Hai người thương lượng xong giá của ta, nhanh chóng nhét ta vào bao tải, chuẩn bị chuyển ta đến một nơi khác.

    Nào ngờ, chưa kịp ra khỏi cổng thành, họ đã bị quan phủ bắt được.

    Hóa ra quan phủ đã theo dõi tên buôn người đó từ lâu, chỉ là mãi chưa bắt được quả tang hắn nên không thể tóm gọn.

    Hôm nay, tên đó vì ta mà tái xuất giang hồ, quan phủ liền bắt luôn tang chứng vật chứng.

    Chỉ là họ không ngờ, Chu Chỉ cũng dính líu đến chuyện này.

    Vốn Chu Chỉ còn bao biện ta và hắn là vợ chồng mới cưới, hắn không biết chuyện buôn người, nhưng ta lại nói thẳng mình bị hắn lừa.

    Hắn cãi lại cũng vô ích.

    Quan phủ lại thuận theo manh mối của Chu Chỉ mà tìm ra nhiều nô lệ bị hắn buôn bán.

    Cuối cùng, tên buôn người và Chu Chỉ bị tịch thu tài sản phi pháp, xử tử hình.

    Ba ngày sau, ta nhìn thấy đầu của hai tên rơi xuống đất, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

    Mẹ ơi, kẻ hại mẹ rốt cuộc cũng xuống địa ngục rồi!
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 17


    20.

    Trên đường về Kinh thành, ta triệu hồi hệ thống hỏi: "Ta có thể cùng lúc sử dụng cho hai người được không?"

    Hệ thống trả lời: [Tất nhiên là được.]

    "Được, ta muốn sử dụng hai lần còn lại với hai người là a hoàn Minh Nguyệt của phủ Uy Viễn tướng quân và bà chủ Vân Tiêu Tiêu của Xuân Tiếu Lầu!"

    Hệ thống ngạc nhiên: [Tại sao lại là họ?]

    Ta đáp: "Minh Nguyệt và Vân Nương là hai người duy nhất tốt với ta trên đời này, ta hi vọng những điều tốt họ làm sẽ được đền đáp gấp mười lần lên người họ, để họ có thể sống hạnh phúc bình an."

    [Còn Tề Thịnh và Hà Thị thì sao?]

    Ta cười lạnh: "Ta tự có cách."

    Hệ thống bất đắc dĩ phải đồng ý: ["Hệ thống phản đòn gấp mười" kích hoạt thành công, đối tượng cho lần sử dụng thứ tư là nha hoàn Minh Nguyệt của phủ Uy Viễn Tướng quân, đối tượng cho lần sử dụng thứ năm là bà chủ Vân Tiêu Tiêu của Xuân Tiếu Lầu, vui lòng xác nhận lại có muốn sử dụng không?]

    Ta gật đầu: "Xác nhận sử dụng!"

    [Chúc mừng chủ nhân, lần sử dụng thứ tư và thứ năm kích hoạt thành công, mọi việc đối tượng được chọn đã làm sẽ được phản lại gấp mười lần lên chính họ, chúc người sử dụng vui vẻ!]

    21.

    Ngày trở về kinh thành, ta liền gõ cửa Tề phủ.

    Thị vệ ở cổng thấy ta như gặp ma, vội vàng vào báo tin cho Tề Thịnh.

    Tề Thịnh gặp ta, không phân rõ đen trắng liền tát ta một cái: "Đồ bất hiếu, ta để ngươi đến Quý phủ là để bảo vệ tỷ tỷ ngươi cho tốt."

    "Giờ đây, tỷ tỷ ngươi c.h.ế.t thảm ở Tề phủ, còn bị thiên hạ chỉ trích, làm hủy hoại thanh danh của ta, mà ngươi lại không hề hấn gì, trở về đây một cách lành lặn."

    "Ngươi bảo vệ tỷ ngươi kiểu gì vậy?"

    Ta ôm má sưng đỏ, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn ông ta: "Quý Vân Tiện g.i.ế.c c.h.ế.t tỷ tỷ, ta đã g.i.ế.c hắn để báo thù, ta làm vậy còn chưa đủ sao?"

    Tề Thịnh kinh hãi, vội vàng run rẩy chỉ vào ta nói: "Ngươi... ngươi nói gì? Quý Vân Tiện bảo ngươi g.i.ế.c người?"

    Ta cười lạnh gật đầu.

    Ông ta lộ vẻ mặt không tin.

    Ta dịu giọng hỏi: "Lão gia, ông từng nói, chỉ cần ta giúp tỷ tỷ vững chân ở Quý phủ, ông sẽ để ta và mẹ ta đoàn tụ."

    "Giờ đây, ta đã giúp tỷ tỷ báo thù, ông mau thả mẹ ta ra, để hai mẹ con ta được đoàn tụ đi."

    Tề Thịnh vô tình nói: "Mẹ ngươi bị bệnh, đang dưỡng bệnh ở trang viên ngoại ô kinh thành."

    Đúng lúc này, Hà Diệu Vân xông vào, nắm tóc ta, mặt đầy oán hận nói: "Nhất định là ngươi, nhất định là ngươi hại c.h.ế.t Ngọc Nhi của ta."
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 18


    22.

    Ta nhẫn nhịn đẩy bà ta ra, thảm thương cười với Tề Thịnh: "Lão gia, mẹ ta rõ ràng đã chết, ông còn lừa ta?"

    Tề Thịnh cau mày nói: "Là mẹ ngươi tham lam, trộm của hồi môn của phu nhân, phu nhân vốn muốn nhốt bà ta vài ngày, cho bà ta bài học, không ngờ bà ta lại c.h.ế.t như vậy."

    Ta lạnh lùng nhìn ông ta, cảm thấy dòng m.á.u chảy trong cơ thể mình thật nhục nhã.

    Sau đó, ta nhìn hai người họ rồi cười quái dị, nói với họ: "Lão gia, phu nhân, các người không muốn biết tỷ tỷ c.h.ế.t như thế nào sao?"

    Quả nhiên, hai người cùng biến sắc, vội hỏi: "Ngọc Nhi c.h.ế.t như thế nào?"

    Ta nhìn các thị vệ và nha hoàn xung quanh, nhẹ giọng nói: "Tỷ tỷ c.h.ế.t không được tốt đẹp."

    Tề Thịnh cau mày, vung tay cho mọi người lui ra ngoài: "Giờ không có ai rồi, ngươi nói đi."

    Ta nhỏ giọng nói: "Lão gia, ông đứng xa quá, ta sợ ông nghe không rõ."

    Tề Thịnh lại cau mày tiến lên hai bước: "Như này..."

    Chưa dứt lời, ông ta kinh hãi nhìn con d.a.o găm đột ngột đ.â.m vào n.g.ự.c mình, run rẩy chỉ vào ta nói đứt quãng: "Ngươi... ngươi..."

    Chưa nói hết câu thì đã tắt thở.

    Hà Diệu Vân thấy vậy thét lên một tiếng định chạy ra ngoài, ta tiến lên nắm tóc bà ta, cười rùng rợn: "Bà biết Tề Ngọc c.h.ế.t thế nào không?"

    "Là bị Quý Vân Tiện ấn đầu, dìm xuống nước đến chết."

    "Lúc c.h.ế.t khỏa thân, nhiều người nhìn thấy lắm đấy."

    Hà Diệu Vân nghe vậy, run lẩy bẩy cả người: "Thư Đường, ta sai rồi, cầu xin ngươi đừng g.i.ế.c ta."

    "Chỉ cần ngươi tha cho ta, ngươi muốn ta làm gì cũng được."

    Ta lắc đầu: "Mẹ ta bị bà vu oan trộm của hồi môn của bà, chắc cũng cầu xin bà như vậy."

    "Vậy bà có tha cho bà ấy không?"

    "Không hề."

    Ta rút con d.a.o găm ra khỏi tim Tề Thịnh, đ.â.m vào bụng Hà Diệu Vân mấy nhát, mặc cho m.á.u của bà ta chảy cạn, c.h.ế.t trong đau đớn.

    Xử lý hai người xong, ta uống thuốc độc đã chuẩn bị trước, nhẹ nhàng ra đi.
     
    Hệ Thống Ăn Một Miếng Trả Mười Miếng
    Chương 19: Hoàn


    23.

    Sau khi chết, hệ thống chủ động xuất hiện, thở dài: [Sao lại chọn cách cực đoan như vậy, thật tàn nhẫn.]

    Ta cười: "Tàn nhẫn sao? Ít nhất ta cho họ c.h.ế.t thoải mái, chứ họ còn định hành hạ ta và mẹ ta mười mấy năm nữa đấy."

    Tiếp đó ta lại hối thúc: "Ngươi nói chỉ cần ta báo thù, thay thế ngươi làm hệ thống, thì sẽ để mẹ ta trở về thế giới của bà ấy, giờ, ngươi phải thực hiện lời hứa của mình."

    Hệ thống liên tục nói: "Được, được, được, ngươi yên tâm, ta đã nói rồi mà, tất nhiên sẽ làm!"

    Trước mắt lóe lên một tia sáng trắng, ta chỉ cảm thấy thân thể nhẹ nhàng bay lên, sau đó rơi vào một không gian tối đen.

    Hệ thống nói: "Được rồi, bây giờ ngươi sẽ thay thế ta trở thành hệ thống."

    Sau đó, trước mắt ta xuất hiện một bức tranh: Trong căn phòng với bốn bức tường trắng, một cô gái xinh đẹp từ từ mở đôi mắt của mình, cha mẹ ôm lấy cô ấy vui mừng đến rơi nước mắt, liên tục nói: "Tiểu Tuyết, cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi!"

    Mặc dù diện mạo giống nhau, nhưng ta vẫn có thể nhìn ra đó không phải mẹ của mình.

    Ta nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhìn thấy mẹ cuối cùng cũng trở về thế giới của bà, không còn phải sống như một nô lệ phải nhìn sắc mặt của người khác nữa.

    Ta an tâm.

    Giọng nói kia lại vang lên: "Nếu muốn biến trở lại thành người, ngươi cũng phải tìm được một vật chủ sẵn lòng ràng buộc với hệ thống thay mình."

    "Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết là người đó phải triệu hồi hệ thống ra, ha ha ha."

    "Thế nào, ngươi có cảm thấy bị ta lừa không?"

    Ta lắc đầu: "Như vậy cũng tốt, không cần phải giao tiếp với ai, không cần phải chịu mắng chửi và vất vả, thoải mái hơn vạn lần so với thế giới loài người."

    Nó tò mò hỏi: "Thế giới loài người thực sự khó sống đến vậy sao?"

    Ta gật đầu: "Ngươi thử trải nghiệm một lần là sẽ biết."

    Nó tự tin nói: "Ta không tin đâu!"

    Nói xong, nó biến mất.

    Còn ta thì nhắm mắt lại, yên lặng chìm vào giấc ngủ.

    = Hết =
     
    Back
    Top Dưới