Tình cảm mua vui khi em muốn buông còn anh thì giữ
Bao yêu hận giằng co, cuối cùng đều chỉ là khách qua đường.
————————
"Đợi đã, em còn chưa tắm."
"Anh lại chẳng chê."
"Em chê.
Đi làm cả ngày người toàn mùi mồ hôi, em muốn tắm trước đã."
Sa Sa thoát khỏi vòng tay anh, cúi xuống thay giày.
Người đàn ông phía sau thuận tay vỗ nhẹ lên cặp mông hơi cong lên của cô, giọng trầm khàn mang đầy tính xâm lược:
"Nhanh lên, anh đợi em."
Cái dáng vẻ ấy như hận không thể lập tức xé cô ra mà nuốt vào bụng.
Nhưng khi Sa Sa tắm chớp nhoáng xong bước ra, người này lại làm như chẳng có chuyện gì, ung dung ngồi trong phòng khách nhỏ của cô chậm rãi cắt tỉa mấy cành hoa.
Bó hoa anh tặng hôm qua, Sa Sa tiện tay kiếm đại một cái lọ nhỏ đổ nước vào, chọn mấy cành hướng dương và bạch đàn cắm vào.
Còn bây giờ, anh đang cầm kéo, vừa nhìn video cắm hoa trên điện thoại đặt trên bàn trà, vừa cẩn thận cắt tỉa vết cắt của từng cành, rồi cắm vào chiếc lọ thủy tinh tinh xảo cạnh đó.
"Anh còn mang cả lọ hoa đến sao?"
Sa Sa vừa lau tóc vừa thò đầu qua nhìn.
"Em không phải nói em không có lọ hoa à?"
Thợ cắm hoa Vương sư phụ nghiêm túc cắt tỉa, đầu không buồn ngẩng lên đáp.
"Em khi nào——" Sa Sa im bặt.
Cô đúng là đã nói, tối qua trên xe anh, nhưng không phải nói với anh mà là nói với Lục Nhan Kỳ.
Thì ra đại ca ngồi ghế lái cũng nghe thấy?
Sa Sa không nói thêm, vừa lau tóc vừa đứng cạnh nhìn anh chăm chú cắm hoa.
Người đàn ông đang bận rộn bỗng ngẩng đầu lên, nhướng cằm về phía cô ra lệnh:
"Em đi sấy tóc trước đi, anh làm sắp xong rồi."
"Em không mua máy sấy."
Thấy anh bất lực nhìn mình, Sa Sa nhỏ giọng tự biện hộ:
"Tóc em ngắn, cũng chẳng cần..."
Anh không nói thêm, chỉ cúi đầu, tăng tốc độ cắt tỉa trên tay.
Phải nói, hoa được anh tỉa xong cắm vào bình nhìn cũng có chút không khí.
Vương Sở Khâm dọn dẹp xong cành vụn và lá hỏng, đi vào nhà vệ sinh rửa tay, đến lúc trở ra thì thấy người phụ nữ tóc còn ẩm đang cầm điện thoại chụp bình hướng dương từ đủ mọi góc.
Anh đi tới, ngồi xuống sofa nhỏ, hai chân dang rộng đầy tuỳ tiện.
Sa Sa cất điện thoại, quay lại nhìn anh.
Anh vỗ vỗ lên đùi mình, nhìn về phía cô nhướng cằm ra lệnh:
"Lại đây."
"Làm gì?"
Sa Sa hơi ngơ ngác.
"Để anh xem xem cái miệng của em đang nghĩ gì."
Sa Sa: ... thật là...cũng không cần thù dai tới mức này chứ...
Có lẽ tối qua cô đã dạy anh tử tế, thế nên tối nay người này cuối cùng cũng biết dịu dàng với môi cô hơn một chút, không còn chỉ biết cắn như thú hoang, mà bắt đầu tập trung mút mạnh hơn.
Chỉ là lực vẫn hơi khó kiểm soát, đầu lưỡi Sa Sa bị anh mút đến tê rần.
Cô ngồi trên đùi anh, nhích mông ra sau muốn nghỉ giữa hiệp, nhưng anh giữ lấy eo, ấn cô trở lại, còn cắn môi dưới cô như trừng phạt.
Sa Sa đau, đưa tay véo tay anh, anh vẫn không buông, cô đành chuyển sang véo tai anh.
Anh cắn xong thì liếm nhẹ một cái, tay ôm eo lúc này mới buông lỏng đôi chút.
Sa Sa được giải thoát tranh thủ hít lấy hít để hơi thở.
Vương Sở Khâm đưa đầu lại gần, nhẹ cọ vào cổ cô, ghé sát bên tai mà thì thầm:
"Miệng của em... còn ý kiến gì nữa không?"
Hơi thở nóng hổi của anh phả lên vành tai khiến Sa Sa nhột đến co người, cô đặt tay lên lồng ngực ấm áp của anh, khẽ nói:
"Đừng nghịch, nhột."
Nhưng anh cố tình không nghe, vùi cả gương mặt vào hõm cổ cô, đầu lưỡi lướt nhẹ qua làn da mỏng manh nơi xương quai xanh.
Sa Sa bị anh chọc đến run rẩy cả người, ôm lấy đầu anh vừa cười vừa xin tha:
"Ha ha ha em không có ý kiến gì nữa, đừng, đừng liếm nữa—"
Anh từ trong hõm cổ ngẩng đầu lên, trán chạm trán cô, hỏi lại lần nữa:
"Thật sự... không có ý kiến?"
"Thật mà."
"Vậy giờ... trả lời lại câu hỏi tối qua đi."
Sa Sa: ... người này đúng thật là...sao không ai nói với cô Kim Ngưu còn tính toán hơn cả Thiên Yết vậy?
Cô cố nhịn cười nhưng tiếp tục im lặng.
Anh làm bộ sắp cúi xuống cắn tiếp, Sa Sa lập tức đầu hàng:
"Được được được!
Em trả lời!
Anh hỏi đi, em nhất định trả lời!"
"Em biết anh muốn hỏi gì mà."
Anh hơi cong mày, còn tỏ thái độ kiêu kiêu.
"Anh không hỏi sao em biết được?"
Sa Sa cố tình giả ngốc.
"Tôn Dĩnh Sa?"
Anh nhướn mày, gật đầu với cô, khuôn mặt hung hăng lập tức tiến lại gần.
Sa Sa đầu hàng ngay lập tức:
"Em nói!
Em nói!
Em quan tâm đến anh!
Rất rất quan tâm!"
Anh dừng lại, ho nhẹ một tiếng, giả vờ bình tĩnh hỏi:
"Quan tâm anh cái gì?"
Sa Sa chủ động nghiêng tới, hôn nhẹ lên cằm anh, mắt thấy yết hầu anh chuyển động lên xuống như đang nuốt nước bọt.
"Cái gì cũng để ý."
Cô chớp mắt, vẻ mặt ranh mãnh.
Cô chôn vùi cảm xúc thật của mình một cách thản nhiên, cũng không cần biết anh có tin hay không.
Ánh mắt anh dừng lại một chút, rồi không hỏi thêm nữa.
Anh cúi đầu hôn lên chóp mũi cô, ánh mắt chăm chú nhìn biểu cảm của cô, cất tiếng thăm dò:
"Tối nay anh ở lại đây được không?"
Sa Sa hơi sửng sốt, chưa kịp lên tiếng anh đã nói thêm.
"Em yên tâm, anh chỉ lấy tiền cọc thôi."
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng liếm khóe môi cô, giọng khàn khàn như thể đang kiềm chế.
Sa Sa nghiêng đầu đáp lại nụ hôn nhẹ nhàng của anh, khẽ "Ừm" một tiếng rồi môi lưỡi hai người lại quấn lấy nhau.
Chiếc giường trong phòng thuê không lớn, Sa Sa nằm nghiêng dựa vào tường, còn anh nằm nghiêng bên cạnh, chừa ra một khoảng hở 50 xăng-ti trên chiếc giường một mét rưỡi.
Anh giữ lời hứa và quả thực chỉ lấy thêm chút tiền cọc, nhưng rõ ràng anh cũng rất quan tâm đến tiền gốc, bởi phản ứng sinh lý của anh thật sự quá rõ ràng.
Lần này anh táo bạo hơn, dám cọ nhẹ vào cô qua lớp quần mỏng, luồn tay vào dưới gấu váy ngủ, khẽ thăm dò lên đến lớp áo lót ôm lấy bầu ngực mềm mại của cô.
Thật to, thật mềm, thật khó để không bị kích thích.
Hơi thở đan xen đặc biệt rõ ràng trong đêm đen tĩnh lặng.
Anh cố hết sức để kiềm chế bản thân, cứng đờ như một bức tượng điêu khắc, không dám làm ra bất cứ hành vi sai trái nào.
Sa Sa chờ đợi trong bóng tối hơn mười phút, tim đập thình thịch, sau khi xác nhận anh không có động tĩnh gì thêm, cô không biết mình đang cảm thấy nhẹ nhõm hay thất vọng.
Cuối cùng, cô thả lỏng và chìm vào giấc ngủ.
Cô ngủ rất say.
Không gian nhỏ bé ngập tràn hương thơm, hương đầu có mùi chủ đạo là hoa hướng dương, hương giữa là hương hoa hồng hòa quyện giữa da và sữa tắm tỏa ra từ người Sa Sa, còn hương cam chanh thoang thoảng của anh thì đọng lại ở nốt hương cuối.
Khi chuông báo thức reo lần đầu, Vương Sở Khâm mắt vẫn nhắm nghiền kéo chăn trùm lên người.
Sa Sa cố gắng ngồi dậy, nhưng bàn tay với những khớp ngón tay rõ ràng của anh đã thò ra từ dưới chăn, nắm lấy cánh tay cô quấn chặt lấy.
Sa Sa ngay lập tức lại chìm vào giấc ngủ.
Khi chuông báo thức reo lần thứ hai, Sa Sa đá tung chăn, tay vừa chống lên mép giường chuẩn bị ngồi dậy, người phía sau đưa tay áp lên tấm lưng gầy gò của cô, dù chỉ là một cái chạm nhẹ nhưng Sa Sa liền ngoan ngoãn nằm xuống giường trở lại, hai cái đầu chụm vào nhau lại ngủ thêm một lúc.
Khi chuông báo thức reo đến lần thứ ba, cả hai cùng thở dài một tiếng.
Haiz——
Một ngày làm trâu làm ngựa lại bắt đầu rồi.
Anh muốn lái xe đưa cô đi làm, cô chắp tay từ chối, giờ cao điểm, xe riêng thì làm sao nhanh bằng tàu điện?
Hơn nữa anh đi làm còn phải quay về Đông Thành, đưa cô xong rồi quay lại, nói không chừng cả hai đều bị trễ, không cần thiết, thật sự không cần thiết.
Hai người dựa vai nhau ngáp lên ngáp xuống trong thang máy, cô mua mỗi người hai cái bánh bao ở tiệm bánh bao cũ trước cửa khu chung cư.
Sa Sa từ trong túi xách lấy ra một bịch sữa bò có đường nhét vào túi áo anh, anh từ trong hộc tay vịn của xe lôi ra một nắm socola rồi nhét vào túi cô.
Sau đó hai người đường ai nấy đi, bắt đầu một ngày làm trâu làm ngựa.
Tối đó Sa Sa vẫn tăng ca, trên đường về nhà lại mang một cảm giác kỳ lạ ẩn chứa sự mong đợi và phấn khích.
Nhưng đáng tiếc khi bước ra khỏi thang máy, cô lại phát hiện trước cửa nhà trống trơn, không có soái ca nào trực chờ như tối qua.
Nói không có cảm giác thì là nói dối, có lẽ có chút bực bội, có chút mất mát.
Cô bấm mật mã mở cửa bước vào, đèn phòng khách đang sáng, ánh mắt đầu tiên của cô hướng về kệ giày đơn giản, phía trên nhiều thêm một đôi giày thể thao trắng sáng của anh, và thiếu đi đôi dép lê đen, cũng của anh.
Phòng khách truyền đến tiếng gõ bàn phím, từ cửa đi vào không dài, cô thay giày, quẹo một cái là thấy thân hình cao lớn của anh cuộn lại trên chiếc sofa nhỏ, anh đang đeo kính, chăm chú nhìn màn hình laptop trước mặt, đầu cũng không ngẩng mà mở miệng oán trách:
"Lại về muộn như vậy."
Sa Sa nhún vai: "Anh làm sếp chẳng phải cũng đang tăng ca sao?"
Anh rời mắt khỏi màn hình, liếc cô một cái, đưa tay tháo kính ngoắc cô lại:
"Lại đây."
"Làm gì?"
"Miệng ngoan, đến hôn một cái."
Sa Sa dở khóc dở cười liếc anh một cái, treo túi xách lên giá treo rồi ra ban công vừa thu đồ vừa từ chối:
"Không muốn, em phải rửa sạch cái mùi công ty trước đã."
Anh bật cười, đeo kính lại rồi gõ bàn phím, không cản cô.
Sa Sa tắm xong đi ra thì anh đã đóng laptop, lại ngoắc tay với cô đang lau tóc:
"Lại đây."
"Làm gì?"
Anh không nói, chỉ từ túi giấy bên cạnh chân lấy ra một hộp quà hình bầu dục màu đen, Sa Sa liếc thấy trên mặt hộp in logo tiếng Anh đơn giản, cô đã từng nghe qua thương hiệu này.
Anh mở hộp ra, lấy ra từ bên trong một chiếc máy sấy tóc tinh xảo nhỏ gọn, Sa Sa tặc lưỡi một tiếng, thầm giật mình.
Trời ạ, thứ anh cầm không phải máy sấy, mà là nửa tháng tiền thuê nhà của cô, lại còn đúng màu vàng hồng hoàng hôn mà cô thích nhất.
Lần này Sa Sa rất ngoan ngoãn chủ động đi tới, ngồi lên đùi anh, anh liền vui vẻ bật máy sấy tóc cho cô.
Sa Sa vừa cảm thán đồ đắt đúng là chạy êm, vừa nghiêng người xem cái túi giấy anh mang theo.
"Anh còn mang theo quần áo?"
"Ừ, đồ ngủ để thay."
Anh vừa nhẹ nhàng véo cằm cô chỉnh hướng đầu nhỏ, vừa kiên nhẫn giải thích:
"Tối qua không thay đồ ngủ, làm nhăn áo, sáng nay đến công ty bị mấy người kia cười."
"Ai cười anh?"
Sa Sa muốn nói "ai dám cười anh chứ, ngày nào cũng bày ra vẻ mặt như người ta nợ anh năm triệu ấy", kết quả anh hờ hững liếc cô một cái, chậm rãi đáp: "Bạn trai em."
Sa Sa nghẹn họng, cảm thấy im lặng cũng không phải là ý hay, cô gượng gạo hỏi tiếp:
"Hắn làm sao lại cười anh?"
"Hắn ta hỏi anh chơi bời ở đâu về, có phải bị yêu nhền nhện nào đó quấn lấy nên chưa kịp về nhà thay đồ không."
Vương Sở Khâm vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, không hề biểu lộ cảm xúc, như thể chuyện này không liên quan đến anh.
Sa Sa phân vân không biết có nên tiếp tục câu chuyện hay không, cứ thế này mà kết thúc có vẻ hơi chột dạ, nên cô bình tĩnh hỏi thêm một câu: "Vậy anh nói sao?"
Anh tắt máy sấy, dùng tay sờ vào đỉnh đầu và đuôi tóc cô, xác nhận đã khô hẳn rồi mới rút điện, cất máy sấy vào ngăn kéo dưới bàn trà.
Sau đó anh đỡ eo cô dậy, từ từ để cô ngồi thẳng.
Anh nhìn cô cười đầy hàm ý rồi hỏi ngược lại:
"Em thực sự muốn biết sao?"
"Anh thích nói thì nói."
Sa Sa bĩu môi, định đứng dậy rời khỏi đùi anh, nhưng anh nhẹ nhàng ấn cô xuống lại, thậm chí còn nhấc hông cô kéo sát vào gốc đùi mình vài phân, tư thế này thật sự... rất dễ khiến người ta tưởng tượng linh tinh.
"Anh có thể nói cái gì?"
Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, từ cằm hôn dọc lên khóe môi, gần như kề sát môi cô mà thì thầm: "Anh thật sự muốn nói với hắn rằng, anh vừa từ ổ chăn của bạn gái hắn chui ra..."
Chữ cuối cùng biến mất giữa hai đôi môi đang dính chặt lấy nhau, một ngày làm trâu làm ngựa đã kết thúc, đến lúc nạp lại năng lượng rồi.
Anh đến năm ngày liên tiếp, nếu không phải Sa Sa lỡ lời, chắc anh còn có thể từng ngày từng ngày nhét đầy cái ổ nhỏ của cô.
Ngày đầu đến anh mang theo bình hoa, ngày thứ hai mang theo máy sấy tóc và bộ đồ ngủ của mình, ngày thứ ba mang theo máy nướng bánh mì nói rằng để nướng bánh mì cho bữa sáng, ngày thứ tư mang theo máy massage nói rằng trước khi ngủ có thể thư giãn gân cốt một chút, ngày thứ năm mang theo máy chiếu nói rằng ngày nghỉ có thể cuộn trong phòng xem phim.
Sa Sa thật sự chỉ là tò mò thuận miệng hỏi một câu:
"Anh ngày nào cũng ở đây với em, làm sao mà biết Lục Nhan Kỳ lúc nào đi tìm phụ nữ?"
Chàng trai trẻ vốn đang hăng hái lắp máy chiếu, nghe câu này thì trở nên kích động, nói chuyện cũng bắt đầu mỉa mai âm dương:
"Không nói thì anh suýt quên, chúng ta là trao đổi ngang giá mà, đúng không?"
"Em xem anh này, việc thì chưa làm xong mà chỉ nghĩ đến chuyện lấy tiền cọc, đúng là không có tinh thần hợp tác."
"Em cứ yên tâm, tiền cọc anh đã lấy, việc nhất định sẽ làm cho em, em có thể không tin khả năng làm việc của anh, nhưng nhất định phải tin cái thằng bạn trai của em không phải loại an phận mà ngồi yên."
"Vậy việc chưa làm xong thì anh cũng sẽ không làm phiền em nữa, mấy món lặt vặt anh mang tới nếu em không thích thì phiền em giúp anh vứt đi."
"Tạm biệt."
Một loạt động tác liền mạch lưu loát, dọa Sa Sa sững sờ, đến lúc phản ứng lại thì người đã đóng sầm cửa lại không chút do dự.
Chậc, người này thật là—Sa Sa khoác tạm áo mỏng lên bên ngoài bộ đồ ngủ khoét cổ rồi đuổi theo, thế mà ngay cả đèn xe anh cũng không kịp nhìn thấy.
Cô gửi cho anh vài tin nhắn giải thích yếu ớt trên WeChat, anh không trả lời.
Gọi vài cuộc điện thoại, anh không cúp cũng không nghe.
Sa Sa ngồi trên sofa thở dài, một cảm giác bất lực, thất vọng và chán nản dâng trào trong cô rồi nhanh chóng lan rộng.
Thôi, dù sao thì mọi chuyện cũng bắt đầu dưới vỏ bọc hợp tác.
Vốn dĩ cũng chỉ là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, không hề có tương lai lâu dài.
Cô thậm chí còn chưa đầu tư tình cảm cho mối quan hệ này, suy cho cùng, bản thân cô cũng tận hưởng những nụ hôn và những cái ôm đó.
Vậy thì cũng chẳng có cái gì gọi là chi phí chìm cần phải cắt giảm, coi như đó là một cách để thoát khỏi bờ vực tan vỡ cảm xúc.
Được rồi, vậy đi.
Sa Sa đứng dậy, gấp bộ đồ ngủ của anh nhét vào tủ, cất máy chiếu vào tủ đựng đồ, máy nướng bánh mì bỏ vào tủ bếp, máy sấy nhét vào ngăn kéo, dép lê giấu vào tầng dưới cùng của kệ giày đơn giản.
Làm xong hết, nhìn lại, cảm giác như thể thời gian bị đảo ngược, cô lại trở về cuộc sống đơn điệu của một tuần trước, nếu không phải trong bình hoa thủy tinh trên bàn trà vẫn cắm mấy cành hướng dương chói mắt kia.
Trời sáng sẽ quăng nó đi.
Thật là một ngày thứ bảy tuyệt vời, không có báo thức, không phải làm trâu làm ngựa, tạm thời được tự do ngủ nghỉ—miễn là cô có thể ngủ được.
Sa Sa trở mình trằn trọc trên giường mà thở dài, chẳng phải các chuyên gia đã nói rằng "phải mất hai mươi mốt ngày mới hình thành được một thói quen" sao?
Hai người họ chỉ mới chung giường được có bốn ngày.
Cô nghiêng người, nhìn chằm chằm bình hoa hướng dương trên bàn trà, không hề có dấu hiệu héo úa.
Càng nhìn càng chói mắt, cô tự mắng mình sao lại đa sầu đa cảm đến thế, rồi bật dậy, nhanh chóng thay đồ rửa mặt, ngay cả bánh mì cũng không kịp ăn đã túm mấy cành hướng dương, để mặt mộc ra khỏi nhà.
Cô phải ném cho thật xa, mắt không thấy thì tim không đau.
Nhưng thật không ngờ tới, vừa ra khỏi thang máy tầng một cô lại đụng phải Lục Nhan Kỳ, người đang định bước vào thang máy.
Phản ứng đầu tiên của Sa Sa là: lúc người ta xui xẻo thì uống nước lạnh cũng kẹt giữa kẽ răng, nếu cô đi cái thang máy còn lại thì đã hoàn hảo tránh được hắn ta rồi, tốt biết bao.
Đương nhiên, bề ngoài vẫn phải diễn cho tốt, Lục Nhan Kỳ diễn giỏi, cô cũng không chịu thua.
"Sa Sa?"
Người đàn ông trẻ tuổi hơi kinh ngạc, lặng lẽ quét cô từ đầu tới chân, lúc nói chuyện ánh mắt lướt sang bó hoa trong tay cô, "Em định ra ngoài à?"
"Đúng, em tính đi đổ rác."
Sa Sa bình tĩnh, vừa bước ra khỏi thang máy vừa hỏi lại: "Anh sang đây làm gì?"
"Hiếm khi được nghỉ, tất nhiên là anh đến tìm bạn gái đi hẹn hò rồi."
Lục Nhan Kỳ nói năng không chút sơ hở, biểu cảm trên mặt cũng vừa đủ, vừa đơn phương diễn cảnh tình cảm, vừa cố ý chuyển chủ đề: "Không phải em nói không thích cắm hoa à?"
Tối đó Vương Sở Khâm cầm hướng dương thì hắn cũng ở trên xe, Sa Sa khó mà không hoài nghi đối phương có phải nhận ra điều gì, nhưng may tâm lý cô đủ vững, cô giơ bó hoa lên, bình thản trả lời:
"Không thích cắm mà, nên em đang chuẩn bị mang vứt đây."
"Không thích còn mua?"
Nụ cười hắn vẫn dịu dàng, nhưng câu này có phần hơi ép hỏi.
Trong khoảnh khắc đó trong lòng Sa Sa dâng lên một cảm giác bực bội khó hiểu, cảm thấy kiệt sức và chán ngấy khi phải đối phó với người đàn ông trước mặt.
Rõ ràng trước khi gặp lại Vương Sở Khâm, cô chưa từng có cảm giác bức bối chán ghét này với Lục Nhan Kỳ, thậm chí còn nghĩ nếu không gặp được người thích hợp, thì cũng có thể miễn cưỡng sống cả đời với hắn, coi như trả ơn cho bố mẹ.
Cô cảm thấy mình không thể tiếp tục giả vờ như vậy thêm một giây nào nữa.
Nhưng nếu bây giờ nói thẳng rằng mình không có cảm giác với hắn, không muốn tiếp tục diễn nữa, thì hậu quả là gì cô cũng quá rõ, chẳng qua là khiến bố mẹ vốn cảm thấy nợ ân tình nhà họ Lục lại càng cảm thấy áy náy hơn.
Dựa vào đâu?
Rõ ràng hắn mới là kẻ không đáng gửi gắm cả đời, dựa vào đâu bắt cô gánh cái danh lăng nhăng không chung thủy?
Vậy thì diễn tiếp thôi, cô diễn bao năm nay rồi, còn sợ thêm chút này nữa à?
Sa Sa cong môi đỏ, thu lại sắc bén của mình, trở nên dịu dàng, nhẹ nhàng giải thích:
"Không phải mua, đồng nghiệp trong bộ phận tặng khi chào đón nhân viên mới, em ngại từ chối nên mang về, mà mang về rồi vứt đi thì sẽ chẳng ai thấy, khỏi lúng túng."
Lời giải thích của cô ấy rất hợp lý, thuyết phục đến mức khó mà bới móc.
Lục Nhan Kỳ chợt thấy mình thực sự không nên lắm lời như vậy.
Khi thấy bó hoa trong tay cô, hắn đúng là trong khoảnh khắc ấy sinh ra một chút nghi ngờ mơ hồ, nhưng nghĩ lại đúng là mình nghĩ nhiều.
Sao có thể nghi ngờ như vậy được?
Hai người kia hoàn toàn không liên quan tới nhau, và mối liên hệ duy nhất giữa họ chính là hắn.
Hắn đang nghĩ gì thế?
Chẳng lẽ vì mình lén có vài hành vi không quang minh nên liền thấy người khác cũng thế?
Không không không, hắn hiểu anh em mình, cũng hiểu bạn gái mình.
Hiểu quá rõ, không thể nào.
Có lẽ vì chút ý nghĩ bẩn thỉu thoáng qua mà sinh cảm giác có lỗi, nên hôm nay hắn đặc biệt hào phóng và chu đáo với Sa Sa.
Hai người gặp nhau lúc chín rưỡi sáng ở cửa thang máy, hắn đưa cô đi dạo trung tâm thương mại.
Không biết lần này mượn xe của ai, tóm lại không phải chiếc Range Rover của người đó.
Thứ bảy, tình trạng giao thông không tốt lắm, xe chạy ì ạch trên mặt đường nhựa, hai người trò chuyện ngượng ngùng trong xe.
Sa Sa lấy điện thoại ra xem WeChat, cuộc trò chuyện vẫn dừng lại ở những dòng giải thích yếu ớt của cô, bên kia không hề có hồi âm.
Sa Sa nhíu mày, ấn giữ tên người đó rồi chọn "Ẩn trò chuyện", khỏi thấy khỏi phiền.
Lục Nhan Kỳ đỗ xe trong bãi đỗ ngầm dưới tầng của trung tâm thương mại lớn, dẫn cô đi thẳng lên tầng nói muốn mua cho cô một bộ đồ thu.
Sa Sa lịch sự từ chối, nhưng vô ích.
Hắn như nhập vai tổng tài bá đạo, nhất quyết mua cho cô thứ gì đó.
Hai người dạo quanh ba tầng lầu, Sa Sa vốn chưa ăn sáng, đi vòng vòng như đi cửa thành, suýt nữa hạ đường huyết.
Có vẻ hôm nay hắn quyết tâm thể hiện sự hào phóng, bộ đồ này hôm nay nhất định phải mua.
Cuối cùng Sa Sa đành chọn đại một cái giá không quá đắt, rồi cô quay đầu sang cửa hàng nam bên cạnh mua cho hắn một bộ coi như đáp lễ.
Lục Nhan Kỳ rất vui.
Hắn cảm thấy yêu đương là phải như thế mới công bằng, một bên cứ tốn tiền thì đàn ông nào chịu?
Trừ khi chỉ muốn thân xác của người kia.
Mà hắn thậm chí còn chưa bắt đầu hưởng, sao có thể một mực bỏ tiền?
Nhưng Sa Sa thì không vui.
Quần áo nam mắc hơn nữ nhiều nhé được không?
Sao không mỗi người tự mua phần của mình?
Sao cứ phải nhất quyết đòi mua cho cô?
Đúng là phiền.
Mua đồ xong hai người ăn trưa ở tầng hai của trung tâm thương mại, ăn món Hồ Nam.
Sa Sa không quen, khẩu vị cô nhạt, còn món hắn gọi thì không món nào thiếu ớt.
Nhưng vì đói, cô gạt mấy vòng ớt khô ra, rồi ăn hai bát cơm với khoai tây xào.
Tưởng màn hẹn hò giả tạo này đến đây là xong, cô định nói đôi câu tạm biệt rồi ai về nhà nấy, kết quả Lục Nhan Kỳ hôm nay kiên nhẫn lạ thường, còn nhất quyết muốn dẫn cô đi xem phim.
Nhắc đến phim, Sa Sa không khỏi nghĩ đến máy chiếu ai kia mang đến nhà cô tối qua.
Nếu không có gì bất ngờ, đáng lẽ chiều nay người đó sẽ cùng cô cuộn trong căn phòng nhỏ xem phim.
Lục Nhan Kỳ mua vé online, bộ phim cũng tự hắn chọn, hắn còn khách sáo hỏi một câu xem Sa Sa có ý kiến gì không.
Sa Sa nghĩ, anh đặt vé xong rồi còn hỏi tôi có ý kiến gì không?
Ý kiến của tôi ăn được chắc?
Nhưng ngoài miệng vẫn mỉm cười dịu dàng:
"Sao cũng được, em đều được."
Lục Nhan Kỳ xếp hàng lấy vé, cô sang cửa hàng Starbucks bên cạnh mua hai ly cà phê, giá gần bằng giá vé xem phim.
Trong lúc chờ cà phê, cô lại không nhịn được mở điện thoại lướt Wechat, vì tài khoản bị ẩn không gửi tin nhắn nào, nên danh sách trò chuyện cũng không thấy avatar của anh.
Sa Sa thở dài, vào mục danh bạ tìm tên anh, vào xem trạng thái hoạt động, không hoạt động: hiển thị ba ngày trước, một đường gạch ngang.
Nhân viên gọi lấy cà phê, cô nhíu mày, vôi vàng nhét điện thoại vào túi.
Lấy vé xong Sa Sa mới biết hắn chọn phim khoa học viễn tưởng, cũng không sao, nhưng khiến cô sụp đổ là thời lượng gần ba tiếng.
Tức là cô phải ngồi cạnh hắn ba tiếng đồng hồ trong bóng tối.
Điều này thực sự khiến cô phát cáu.
Sa Sa kiên trì được nửa tiếng, tối qua trằn trọc khiến cô chớp mắt liên tục, thiếu điều muốn dùng tăm mà chống đỡ mí mắt đang sắp sụp xuống.
Phim nhàm chán và dài dòng như bài ru ngủ, trên nền màn hình mờ ảo, Sa Sa cuối cùng cũng không chịu nổi mà nghiêng đầu ngủ thiếp đi.
Lục Nhan Kỳ vừa phát hiện cô đã ngủ, muốn tỏ ra lịch thiệp để cô dựa vào vai.
Nhưng tay hắn vừa chạm đầu cô, Sa Sa lập tức tỉnh táo, thấy là hắn thì không nói gì, chỉ cau mày, nghiêng đầu sang hướng khác rồi lại ngủ tiếp đi.
Lục Nhan Kỳ ngượng ngùng, bối rối uống một ngụm cà phê, ngồi thẳng người xem tiếp.
Mười phút sau hắn lại móc điện thoại ra, mở chế độ im lặng, lên app hẹn hò bắt đầu thả lưới.
Việc này hắn có quy luật riêng, mỗi lần tìm người khác đều chọn lúc vừa gặp Sa Sa xong.
Phụ nữ mà, hắn hiểu rõ lắm, một khi đã dành thời gian cho cô ấy, cô ấy sẽ không kiểm tra nữa đâu.
Nghĩ đến chuyện "kiểm tra", Lục Nhan Kỳ liếc sang Sa Sa.
Đến giờ, hắn vẫn thấy người nhà mình mắt nhìn người cực chuẩn.
Kiểu phụ nữ như cô- không kiểm tra điện thoại, không đoán già đoán non, không đeo bám, không ăn mặc lòe loẹt, học vấn tốt, bố mẹ hiền lành— quá thích hợp để kết hôn.
Sa Sa bị hắn gọi dậy.
Bộ phim này không ăn khách, người xem đã rời đi lác đác.
Lục Nhan Kỳ như bức tường chắn bên cạnh cô, đưa tay đẩy nhẹ cánh tay cô, Sa Sa giật mình tỉnh giấc, bắt gặp nụ cười dịu dàng của hắn.
"Heo con, ngủ giỏi vậy."
Sa Sa còn chưa tỉnh hẳn, đầu óc mơ màng, thấy hắn đưa tay chạm vào má mình thì lập tức tỉnh táo, khéo léo né tránh rồi đứng bật dậy xin lỗi:
"Xin lỗi xin lỗi, dạo này tăng ca trễ quá nên ngủ không đủ."
"Không sao."
Hắn mỉm cười dịu dàng.
"Giữa chúng ta không cần xin lỗi."
Sa Sa vừa mới tỉnh dậy, cổ họng khô khốc, không muốn nói gì nhiều.
Cô đi thẳng ra ngoài, Lục Nhan Kỳ bám sát phía sau.
Khi đi qua một góc tối trong rạp chiếu, hắn ta đưa tay ra cho cô, bảo cô bám vào hắn, sợ cô ngã.
Sa Sa im lặng, cố gắng giả vờ như không nghe thấy, nhưng Lục Nhan Kỳ đã từng ngượng ngùng một lần khi cô đang ngủ, nên lần này hắn mạnh tay trực tiếp nắm lấy tay cô.
Sa Sa cố chịu đựng sự khó chịu, bước ra khỏi phòng chiếu phim cùng hắn.
Vừa nhìn rõ, cô không chút do dự rút tay ra khỏi tay hắn.
"Em đi vào phòng vệ sinh chút."
Cô nói một cách bình tĩnh, giọng điệu đều đều, ngoại trừ đôi tai hơi ửng hồng.
Lục Nhan Kỳ đoán cô đang ngại ngùng nên gật đầu, ra hiệu anh sẽ ở đây đợi cô.
Sa Sa vừa quay lưng đi, khuôn mặt liền trở nên lạnh lẽo, thành thật mà nói, tai cô đỏ là vì bị anh ta làm đến tức chết.
Cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đều là nắm tay, vậy mà tại sao lòng bàn tay của một số người lại như bị gai đâm, khiến cô khó chịu đến vậy?
Cô rửa tay trong bồn rửa mặt cả phút, rồi nhìn mình trong gương, tự giễu cười, lẩm bẩm một câu biện minh vô lý.
Sau khi lau khô tay, cô không thể nhịn được lại lấy điện thoại ra.
Thông thường, tin nhắn chưa đọc sẽ hiển thị trên màn hình, nhưng lần này màn hình trống trơn, xác nhận rằng không có ai liên lạc với cô.
Nhưng cô vẫn bướng bỉnh nhấp vào mạng xã hội lướt xem một vòng.
Không một tin tức.
Cô hít một hơi thật sâu rồi thở ra.
Thôi bỏ đi, đây đâu phải lần đầu anh ấy biến mất không một dấu vết.
Chẳng phải năm năm trước anh ấy cũng thế này sao?
Có gì mà khó chấp nhận?
Không cần thiết, thật sự không cần thiết.
Sa Sa quá mệt rồi, hẹn hò sai người còn mệt hơn ở công ty làm trâu làm ngựa.
Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ: về nhà.
Trở về căn hộ nhỏ xíu 30 mét vuông của mình, gội đầu, tắm rửa rồi cuộn tròn trên giường chờ đến ngày mai.
Nhưng Lục Nhan Kỳ rõ ràng vẫn chưa có ý định dừng lại, anh ta thậm chí còn muốn đưa Sa Sa lên khu giải trí trên tầng thượng chơi thêm một lúc nữa.
Hôm nay anh ta đã tìm hiểu kỹ, chuẩn bị sẵn sàng để thể hiện.
Hồi đại học, anh ta từng tham gia câu lạc bộ khiêu vũ, dự định lát nữa sẽ trổ tài trước máy chơi game cho cô xem, chẳng phải như thế sẽ khiến cô hoàn toàn bị mê hoặc sao?
Sa Sa quả thực choáng váng và mất phương hướng, nhưng không phải vì bị anh ta mê hoặc, mà là vì cô kiệt sức.
Khi bước về phía thang máy, cô đi ngang qua một cửa hàng quần áo nam bên cạnh, từ bên trong vang lại bài ca vô cùng bất lực của một ngôi sao Hồng Kông: "Chúa ơi, cứu con!"
Sa Sa nghĩ bài hát này vang lên rất đúng lúc, nhưng Chúa thì không cứu người, nên chỉ có thể tự mình cứu mình.
Cuối cùng trong thang máy cô cũng chủ động lên tiếng:
"Lục ca, hôm nay chúng ta tới đây thôi.
Em hơi mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi sớm."
Sự chân thành của cô khiến Lục Nhan Kỳ không thể từ chối.
Mặc dù hắn chưa thể gây ấn tượng với cô bằng điệu nhảy của mình, nhưng hắn biết, việc ép cô tiếp tục dạo chơi sau khi cô đã nói rằng mình mệt, có thể sẽ gây ấn tượng xấu với cô.
Hắn liếc nhìn đồng hồ, vì thời gian xem phim quá lâu, bây giờ cũng đã gần bốn giờ chiều, vì thế hắn trực tiếp quyết định:
"Chúng ta đi ăn tối sớm nhé, rồi anh đưa em về."
Hắn nói là một câu khẳng định, rõ ràng không có ý định hỏi ý kiến cô.
Sa Sa quá lười để tranh luận thêm, đành đồng ý với hắn, không muốn lãng phí thêm lời nào vào cái gọi là sắp xếp ăn tối này, bị hắn dẫn thẳng lên nhà hàng đồ Tây trên tầng ba.
Rất tốt.
Bữa trưa đi ăn món Hồ Nam mà cô không hề thích, bữa tối lại đi ăn món bít tết mà cô cũng không thích nốt.
Rất "tuyệt vời".
Từ góc độ ăn uống mà nói, cô và Lục Nhan Kỳ hoàn toàn không hợp nhau.
Sa Sa trả tiền cho bữa ăn đồ Tây, khi Lục Nhan Kỳ bước ra từ phòng vệ sinh, Sa Sa đã thanh toán rồi.
Diễn xuất của hắn thật tuyệt vời, biểu cảm trách Sa Sa giành trả tiền trước của hắn thuyết phục đến mức bất kỳ ai không biết sẽ nghĩ rằng hắn sẽ chuyển tiền trả lại cho cô ngay sau đó.
Đối với Sa Sa mà nói, chi phí hôm nay thực sự là tiếc đứt ruột, nhưng cô cũng cảm thấy hoàn toàn thoải mái.
Hắn ta nhất quyết mua quần áo cho cô, nên cô đã mua lại cho hắn, hai bên hòa nhau.
Hắn mời cô ăn trưa, nên cô mời hắn ăn tối, hai bên hòa nhau.
Hắn đưa cô đi xem phim, nên cô mua cà phê cho hắn, hai bên hòa nhau.
Tóm lại, cô không phủ nhận việc nhà họ Lục đã giúp đỡ gia đình cô rất nhiều trước đây, nhưng ít nhất trong mối quan hệ với Lục Nhan Kỳ, cô luôn cố gắng để công bằng đôi bên.
Cô tự cho rằng, mình chưa từng lợi dụng hắn ta nên cũng không nợ hắn điều gì.
Lục Nhan Kỳ lái xe đưa cô đến cổng khu chung cư cô thuê, muốn xuống xe cùng cô lên lầu.
Sa Sa khoát tay từ chối, nhưng người này dường như không đồng ý, ngay khi anh ta tháo dây an toàn và định bước xuống xe, thì may mắn thay có cuộc gọi đến.
Anh ta vuốt để trả lời, gọi một tiếng "Đầu ca", bàn tay đang đẩy cửa xe của Sa Sa bất giác khựng lại, ngay cả hơi thở cũng theo đó mà nhẹ lại.
Đáng tiếc là lối vào khu dân cư lại đông đúc, ồn ào, khiến cô không thể nghe được bất kỳ thông tin nào từ điện thoại của hắn.
Cô không biết tại sao anh lại gọi cho Lục Nhan Kỳ vào lúc này, lùi lại vạn bước mà nghĩ, thì chắc chắn cũng không phải là để tìm cô.
Lục Nhan Kỳ nhíu mày, nhỏ giọng hỏi lại đầu dây bên kia: "Có gấp không?...
à, được rồi....
được được được, Đầu ca, tôi về công ty ngay đây....
đừng ngại, chúng ta là anh em mà.... không vấn đề gì....
được rồi, nói sau nhé."
Anh ta cúp máy, giọng có chút hối lỗi:
"Xin lỗi Sa Sa, Đầu ca gọi điện báo có khách hàng cần gấp giấy tờ.
Anh ấy vừa về Tây Thành, tối nay không về lại được, bảo anh đến công ty kiểm tra rồi gửi cho anh ấy.
Giờ anh phải về công ty ngay."
Sa Sa cảm thấy như được ân xá.
Cô vội vàng đáp:
"Được được được, anh bận thì cứ đi trước đi" Rồi nhanh chóng xuống xe, đứng bên lề đường nhìn xe anh ta dần đi xa, cục đá đè nén trong lòng cả ngày nay cuối cùng cũng được thả xuống.
Bữa tối cô chưa ăn gì nhiều, phần ăn ở nhà hàng Tây trông cũng không giống như có thể làm người ta no.
Sa Sa ghé mua vài gói mì ăn liền ở cổng khu chung cư, vừa xách túi vừa lắc lư đi lên lầu.
Một ngày hẹn hò đáng lẽ phải vui vẻ lại trở thành một ngày kiệt sức đối với cô, như thể cô vừa trải qua một cuộc chiến tranh du kích.
Cô lướt điện thoại, mở lại cuộc trò chuyện bị ẩn, gõ vài chữ vào hộp tin nhắn:
"Anh về nhà rồi sao?"
Cô thở dài, rồi lại xóa từng chữ một.
Hai bóng đen trắng lại đang tranh cãi trong đầu cô.
Bóng đen nói: "Sao lại làm trò hề thế?
Cô nghĩ mình là ai?
Cứ hỏi han người khác ở đâu suốt, ôi~ thật không biết tự trọng."
Bóng trắng nói: "Anh ta nghĩ mình là ai?
Sao cô lại phải hỏi thăm anh ta ở đâu?
Cô quan tâm anh ta đi đâu làm gì?
Ha~ chẳng ai quan tâm cả."
Thang máy dừng lại ở tầng mười một, cô chán nản bước ra, mở cửa, nhưng đột nhiên nét mặt cứng đờ.
Đôi dép nam mà tối qua cô rõ ràng đã nhét vào ngăn dưới cùng của kệ dép, giờ lại được đặt ngay ngắn ở ngăn đầu tiên.
Tim Sa Sa đập thình thịch, cô vội vã chạy vào phòng khách, ba bước nhập một, không gian nhỏ hẹp hiện ra trước mắt, căn phòng vẫn y nguyên như lúc cô rời đi.
Ngoại trừ chiếc bình thủy tinh trên bàn trà mà cô đã dọn dẹp sáng nay, giờ đang được cắm vài bông hoa hướng dương nở rộ rực rỡ.
Trong giây lát, Sa Sa thậm chí còn tự hỏi liệu thời gian có bị đảo ngược không, còn cô đã quay lại buổi sáng, ngay khi cô vừa mới thức dậy, chưa kịp vứt những bông hoa trên bàn.
Cái này cũng quá là huyền học rồi.
Cô dừng lại một lúc, quay lại cửa thay giày, rồi nhanh chóng chạy đến thang máy bấm nút đi xuống.
Anh chắc hẳn đã đến tìm cô, có lẽ vì không thấy cô nên đã rời đi.
Nếu đúng như vậy, cô cũng sẽ miễn cưỡng đi tìm anh một lần.
Tim cô đập thình thịch, cảm thấy thang máy hôm nay đi lên chậm lạ thường.
Thang máy dừng lại ở tầng của cô, cửa mở ra, một chàng trai trẻ khuôn mặt thanh tú đang đứng bên trong, lạnh lùng nhìn cô, giọng điệu pha trộn giữa sự khinh miệt, chế giễu và tức giận.
"Cùng hắn ta hẹn hò có vui không?"
Anh hỏi.
—————————
Fic này sẽ có tổng cộng 39 chương nhé mọi người.
Mình vẫn đang dịch, vì mỗi chương khá dài nên cũng hơi mất thời gian ấy.
À thêm nữa, ở cuối chương này tác giả có nhắc về vấn đề bản quyền.
Bản thân mình cũng dịch fic với mục đích phi lợi nhuận, mọi người cùng đọc thôi, nhưng nếu có vấn đề gì với bên tác giả thì mình sẽ gỡ fic để tôn trọng tác giả nhen.
Cảm ơn mọi người nhiều🫶