Cố Khả Ly Tôi tỉnh lại trong mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo, trộn lẫn với hương trầm nhàn nhạt như đến từ một nơi xa xưa nào đó.
Trần nhà cao vút, chạm khắc hoa văn cổ điển kiểu châu Âu.
Ánh đèn chùm pha lê chiếu xuống, phản chiếu lên sàn đá cẩm thạch lạnh đến tê người.
Đây không phải phòng bệnh viện.
Cũng không phải nhà tôi.
“Tiểu thư tỉnh rồi.”
Một giọng nói già nua vang lên bên tai.
Tôi quay đầu, tim đập hụt một nhịp.
Một người đàn ông trung niên mặc vest đen đứng cạnh giường, dáng người thẳng tắp, ánh mắt sắc bén như dao.
Ông ta cúi người, động tác cung kính đến mức… không giống người bình thường
“Tiểu thư Cố Khả Ly.”
Tôi sững lại.
Cái tên này… không phải của tôi.Một luồng ký ức lạ lẫm như bị cưỡng ép nhét vào não bộ.
Đầu tôi đau nhói, hàng loạt hình ảnh vỡ vụn tràn vào.Gia tộc họ Cố – một trong bốn đại gia tộc thao túng thế giới ngầm.Cố Khả Ly – con gái độc nhất của gia chủ đời trước, người thừa kế hợp pháp của khối gia sản ngầm khổng lồ.Và… cái chết mờ ám trong một vụ “tai nạn”.
Tôi xuyên không rồi.Xuyên vào một thiên kim tiểu thư… bị cả gia tộc muốn giết.
“hôm nay là… ngày bao nhiêu?”
Tôi cất giọng, cổ họng khô khốc.
“Thưa tiểu thư, 15/1.”
Quản gia Cố Trình đáp.
Tôi nắm chặt ga giường.
Trong thâm tâm không kìm được sự phấn khích tột độ.
Tôi xuyên vào cô tiểu thư độc nhất còn rất giàu, nhưng lại có thứ không hợp lệ vì thời gian này lại là tương lai, tôi nghĩ : “vậy cũng được mặc dù có thể gặp một số khó khăn trong việc sống ở đây, cũng phải thay đổi cái số phận chết tiệt này trước lại bị cái tên thanh mai đó giết thì không cứu được”.Tôi nhớ rất rõ đoạn kết của cuốn tiểu thuyết đó.Nữ phụ chết trong một vụ tai nạn xe.Không kèn không trống.Không ai điều tra.Một dòng mô tả ngắn ngủi, lạnh lẽo đến mức tàn nhẫn:“Cố Khả Ly qua đời.
Gia tộc họ Cố bước vào thời kỳ suy vong.”
Hết.Không ai quan tâm cô chết thế nào?.Không ai hỏi vì sao chiếc xe lại mất phanh.Càng không ai nhắc đến người đã gọi cô ra ngoài vào đêm mưa ấy.Tôi nhớ đoạn đó vì… tôi từng tức giận.
Một nữ phụ sinh ra trong gia tộc lớn, bị lợi dụng cả đời, cuối cùng chết như một công cụ hỏng.
Đọc đến đó, tôi đã gập sách lại, không xem tiếp nữa.Nếu biết cái giá của sự đồng cảm đó là gì…Tôi đã không đọc.Gia tộc họ Cố đóng cửa trang viên.Đèn không bật suốt một đêm.Nhưng trong căn phòng cấp cứu nằm sâu nhất của trang viên, một cô gái đang thở.Nhịp thở yếu, nhưng đều.
Rồi đó là thời điểm mà tôi đã xuyên tới.
Trong nguyên tác, ba ngày sau, Cố Khả Ly sẽ bị gọi ra ngoài vào một đêm mưa.Và chết.Người gọi cô ta… chính là thanh mai trúc mã.Cố Tư Niên.Một cái tên thoáng lướt qua tâm trí, kéo theo cảm giác buồn nôn không rõ nguyên do.
Không phải cảm xúc của tôi, mà là dư chấn còn sót lại trong thân thể này.Thân thể từng tin hắn.Từng dựa vào hắn.Từng xem hắn là người duy nhất có thể cứu mình khỏi gia tộc lạnh lẽo này.Và cũng chính người đó…
đẩy cô xuống địa ngục.Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.“Bình tĩnh.”
Tôi tự nhủ.
Nếu tiểu thuyết vẫn đang vận hành theo cốt truyện cũ, thì hiện tại tôi vẫn đang ở giai đoạn ‘chưa bị giết’.Và tôi có ba ngày.Ba ngày để thay đổi cái kết cục này.
Cố Trình rời khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng khép cửa lại.Ngay khi ông quay người, biểu cảm cung kính lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy.Ở cuối hành lang, một người đàn ông trẻ tuổi đứng dựa vào cửa sổ.Vest xám nhạt.Ánh mắt trầm tĩnh.Khí chất ôn hòa đến mức khiến người khác mất cảnh giác.“Cô ấy tỉnh rồi?”
Người đó hỏi.“Vâng, Cố thiếu gia.”
Cố Trình đáp.
“Nhưng… có gì đó không đúng.”
Người đàn ông kia nhướng mày.“Không đúng?”
“Ánh mắt của tiểu thư.”
Quản gia chậm rãi nói.
“Không giống trước đây.”
Cố Tư Niên im lặng vài giây, rồi mỉm cười.“Có lẽ là do tai nạn nên cô ta bị trấn động thôi.”
Nụ cười của hắn rất dịu, rất chuẩn mực.Nhưng khi quay lưng đi, khóe môi hắn hạ xuống, ánh mắt trở nên tối hơn.Cố Khả Ly mà hắn biết… không nên như vậy.
Buổi tối hôm đó, tôi không ngủ.Không phải vì đau, mà vì ký ức.Từng đoạn ký ức không thuộc về tôi lần lượt hiện lên như những thước phim cũ.Bữa tiệc sinh nhật xa hoa nhưng lạnh lẽo.Những ánh mắt thân thích mà như nhìn con mồi.Tiếng cười nói phía sau lưng.Và Cố Tư Niên… luôn xuất hiện đúng lúc, dịu dàng, che chắn.Nếu tôi không đọc cuốn tiểu thuyết đó, có lẽ tôi cũng sẽ tin hắn.Tôi chống tay ngồi dậy, bước xuống giường.Căn phòng rộng đến mức trống trải.
Nội thất màu tối, mỗi món đồ đều đắt tiền nhưng không mang chút hơi ấm nào.
Đây không phải phòng của một cô gái, mà giống phòng trưng bày cho một vật sở hữu.Trên bàn, có một chiếc điện thoại.Không có mật khẩu.Trong danh bạ, cái tên đầu tiên hiện ra khiến tim tôi khẽ siết lại.Cố Tư Niên.Ngay bên dưới là một ghi chú ngắn, do chính nữ phụ nguyên tác đặt:Người quan trọng nhất.
Tôi khẽ cười.Quan trọng đến mức giết chết mình cũng chẳng hay biết nếu không biết hắn là kẻ nhắm vào gia sản nhà họ Cố thì tôi đã thực sự nghĩ đây là một anh chàng thực sự hoàn hảo rồi .Tôi đặt điện thoại xuống, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
“Xin lỗi nhé.”
Tôi nói khẽ với khoảng không.“Cô có thể tin sai người, nhưng tôi thì tuyệt đối sẽ không”
“ chắc cũng nên nhắn nhủ trước tôi là người hay bốc đồng đấy” .
Rồi trước mắt tôi thấy cô ấy lại đứng trước mặt mình trên mặt cô ấy mang biểu cảm phức tạp “đừng làm gì quá là được” “điều tôi cần là cô báo thù cho tôi và đoạt lại gia sản cũng như cho bay màu cái cốt truyện nhảm nhí này đi”.Đêm đó, tại trang viên họ Cố, nhiều người không ngủ.Một người vì vừa sống sót khỏi cái chết.Một người vì bắt đầu cảm thấy bất an.Và rất nhiều người khác… vì chiếc ghế thừa kế đang lung lay.