Khác Hậu duệ màn sương

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406150104-256-k510088.jpg

Hậu Duệ Màn Sương
Tác giả: keytylyn
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

xuyên không rồi thì tôi sẽ giúp cô lật đổ cái cốt truyện quỷ quoái này



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Thường Châu Năm Ấy
  • Lưỡng Triều Hoàng Hậu
  • Hậu cung Chân Mãn Truyện
  • Hậu Duệ Màn Sương
    CHƯƠNG 1: BÓNG TỐI MANG HỌ CỐ


    Cố Khả Ly Tôi tỉnh lại trong mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo, trộn lẫn với hương trầm nhàn nhạt như đến từ một nơi xa xưa nào đó.

    Trần nhà cao vút, chạm khắc hoa văn cổ điển kiểu châu Âu.

    Ánh đèn chùm pha lê chiếu xuống, phản chiếu lên sàn đá cẩm thạch lạnh đến tê người.

    Đây không phải phòng bệnh viện.

    Cũng không phải nhà tôi.

    “Tiểu thư tỉnh rồi.”

    Một giọng nói già nua vang lên bên tai.

    Tôi quay đầu, tim đập hụt một nhịp.

    Một người đàn ông trung niên mặc vest đen đứng cạnh giường, dáng người thẳng tắp, ánh mắt sắc bén như dao.

    Ông ta cúi người, động tác cung kính đến mức… không giống người bình thường

    “Tiểu thư Cố Khả Ly.”

    Tôi sững lại.

    Cái tên này… không phải của tôi.Một luồng ký ức lạ lẫm như bị cưỡng ép nhét vào não bộ.

    Đầu tôi đau nhói, hàng loạt hình ảnh vỡ vụn tràn vào.Gia tộc họ Cố – một trong bốn đại gia tộc thao túng thế giới ngầm.Cố Khả Ly – con gái độc nhất của gia chủ đời trước, người thừa kế hợp pháp của khối gia sản ngầm khổng lồ.Và… cái chết mờ ám trong một vụ “tai nạn”.

    Tôi xuyên không rồi.Xuyên vào một thiên kim tiểu thư… bị cả gia tộc muốn giết.

    “hôm nay là… ngày bao nhiêu?”

    Tôi cất giọng, cổ họng khô khốc.

    “Thưa tiểu thư, 15/1.”

    Quản gia Cố Trình đáp.

    Tôi nắm chặt ga giường.

    Trong thâm tâm không kìm được sự phấn khích tột độ.

    Tôi xuyên vào cô tiểu thư độc nhất còn rất giàu, nhưng lại có thứ không hợp lệ vì thời gian này lại là tương lai, tôi nghĩ : “vậy cũng được mặc dù có thể gặp một số khó khăn trong việc sống ở đây, cũng phải thay đổi cái số phận chết tiệt này trước lại bị cái tên thanh mai đó giết thì không cứu được”.Tôi nhớ rất rõ đoạn kết của cuốn tiểu thuyết đó.Nữ phụ chết trong một vụ tai nạn xe.Không kèn không trống.Không ai điều tra.Một dòng mô tả ngắn ngủi, lạnh lẽo đến mức tàn nhẫn:“Cố Khả Ly qua đời.

    Gia tộc họ Cố bước vào thời kỳ suy vong.”

    Hết.Không ai quan tâm cô chết thế nào?.Không ai hỏi vì sao chiếc xe lại mất phanh.Càng không ai nhắc đến người đã gọi cô ra ngoài vào đêm mưa ấy.Tôi nhớ đoạn đó vì… tôi từng tức giận.

    Một nữ phụ sinh ra trong gia tộc lớn, bị lợi dụng cả đời, cuối cùng chết như một công cụ hỏng.

    Đọc đến đó, tôi đã gập sách lại, không xem tiếp nữa.Nếu biết cái giá của sự đồng cảm đó là gì…Tôi đã không đọc.Gia tộc họ Cố đóng cửa trang viên.Đèn không bật suốt một đêm.Nhưng trong căn phòng cấp cứu nằm sâu nhất của trang viên, một cô gái đang thở.Nhịp thở yếu, nhưng đều.

    Rồi đó là thời điểm mà tôi đã xuyên tới.

    Trong nguyên tác, ba ngày sau, Cố Khả Ly sẽ bị gọi ra ngoài vào một đêm mưa.Và chết.Người gọi cô ta… chính là thanh mai trúc mã.Cố Tư Niên.Một cái tên thoáng lướt qua tâm trí, kéo theo cảm giác buồn nôn không rõ nguyên do.

    Không phải cảm xúc của tôi, mà là dư chấn còn sót lại trong thân thể này.Thân thể từng tin hắn.Từng dựa vào hắn.Từng xem hắn là người duy nhất có thể cứu mình khỏi gia tộc lạnh lẽo này.Và cũng chính người đó…

    đẩy cô xuống địa ngục.Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.“Bình tĩnh.”

    Tôi tự nhủ.

    Nếu tiểu thuyết vẫn đang vận hành theo cốt truyện cũ, thì hiện tại tôi vẫn đang ở giai đoạn ‘chưa bị giết’.Và tôi có ba ngày.Ba ngày để thay đổi cái kết cục này.

    Cố Trình rời khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng khép cửa lại.Ngay khi ông quay người, biểu cảm cung kính lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy.Ở cuối hành lang, một người đàn ông trẻ tuổi đứng dựa vào cửa sổ.Vest xám nhạt.Ánh mắt trầm tĩnh.Khí chất ôn hòa đến mức khiến người khác mất cảnh giác.“Cô ấy tỉnh rồi?”

    Người đó hỏi.“Vâng, Cố thiếu gia.”

    Cố Trình đáp.

    “Nhưng… có gì đó không đúng.”

    Người đàn ông kia nhướng mày.“Không đúng?”

    “Ánh mắt của tiểu thư.”

    Quản gia chậm rãi nói.

    “Không giống trước đây.”

    Cố Tư Niên im lặng vài giây, rồi mỉm cười.“Có lẽ là do tai nạn nên cô ta bị trấn động thôi.”

    Nụ cười của hắn rất dịu, rất chuẩn mực.Nhưng khi quay lưng đi, khóe môi hắn hạ xuống, ánh mắt trở nên tối hơn.Cố Khả Ly mà hắn biết… không nên như vậy.

    Buổi tối hôm đó, tôi không ngủ.Không phải vì đau, mà vì ký ức.Từng đoạn ký ức không thuộc về tôi lần lượt hiện lên như những thước phim cũ.Bữa tiệc sinh nhật xa hoa nhưng lạnh lẽo.Những ánh mắt thân thích mà như nhìn con mồi.Tiếng cười nói phía sau lưng.Và Cố Tư Niên… luôn xuất hiện đúng lúc, dịu dàng, che chắn.Nếu tôi không đọc cuốn tiểu thuyết đó, có lẽ tôi cũng sẽ tin hắn.Tôi chống tay ngồi dậy, bước xuống giường.Căn phòng rộng đến mức trống trải.

    Nội thất màu tối, mỗi món đồ đều đắt tiền nhưng không mang chút hơi ấm nào.

    Đây không phải phòng của một cô gái, mà giống phòng trưng bày cho một vật sở hữu.Trên bàn, có một chiếc điện thoại.Không có mật khẩu.Trong danh bạ, cái tên đầu tiên hiện ra khiến tim tôi khẽ siết lại.Cố Tư Niên.Ngay bên dưới là một ghi chú ngắn, do chính nữ phụ nguyên tác đặt:Người quan trọng nhất.

    Tôi khẽ cười.Quan trọng đến mức giết chết mình cũng chẳng hay biết nếu không biết hắn là kẻ nhắm vào gia sản nhà họ Cố thì tôi đã thực sự nghĩ đây là một anh chàng thực sự hoàn hảo rồi .Tôi đặt điện thoại xuống, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

    “Xin lỗi nhé.”

    Tôi nói khẽ với khoảng không.“Cô có thể tin sai người, nhưng tôi thì tuyệt đối sẽ không”

    “ chắc cũng nên nhắn nhủ trước tôi là người hay bốc đồng đấy” .

    Rồi trước mắt tôi thấy cô ấy lại đứng trước mặt mình trên mặt cô ấy mang biểu cảm phức tạp “đừng làm gì quá là được” “điều tôi cần là cô báo thù cho tôi và đoạt lại gia sản cũng như cho bay màu cái cốt truyện nhảm nhí này đi”.Đêm đó, tại trang viên họ Cố, nhiều người không ngủ.Một người vì vừa sống sót khỏi cái chết.Một người vì bắt đầu cảm thấy bất an.Và rất nhiều người khác… vì chiếc ghế thừa kế đang lung lay.
     
    Hậu Duệ Màn Sương
    CHƯƠNG 2: THỨ THUỘC VỀ TÔI PHẢI LẤY LẠI


    Tôi có đúng ba ngày trước khi cốt truyện nguyên tác tìm cách kéo tôi trở lại cái chết.Nhưng trước khi nghĩ đến chuyện sống sót, tôi phải làm một việc khác.

    Giữ tiền.Trong thế giới ngầm, tiền không chỉ là tài sản.Nó là máu.Là quyền lực.Là lý do để người khác giết bạn.Gia tộc họ Cố không thiếu kẻ muốn tôi chết để có thể nuốt trọn mà ông,bà ngoại để lại cho tôi.Chỉ là trước đây, Cố Khả Ly nguyên tác không hề biết điều đó.Tôi sợ… nếu quá manh động sẽ lộ hết.Sáng hôm sau, tôi yêu cầu một cuộc họp gia tộc.Quản gia Cố Trình nhìn tôi rất lâu, ánh mắt pha trộn giữa do dự và kinh ngạc.“Tiểu thư… cô vừa tỉnh lại hôm qua.”

    “Tôi biết.”

    Tôi đáp, giọng bình tĩnh.

    “Nhưng nếu chậm một ngày, chúng ta sẽ mất nhiều hơn một mạng người.”

    Ông ta cũng không hỏi thêm.Đó là điểm khiến tôi đánh giá cao Cố Trình.Ông ta không trung thành vì cảm xúc.Ông ta trung thành vì lợi ích gia tộc.Phòng họp nằm sâu dưới tầng hầm thứ ba của trang viên.

    Tường cách âm dày, ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống bàn dài bằng đá đen.Những người ngồi quanh bàn đều là kẻ từng dẫm lên người khác để đứng vững.Và họ đang nhìn tôi.Không phải nhìn một gia chủ.Mà nhìn một con cờ vừa thoát chết.

    “Tiểu thư gọi chúng tôi đến là vì chuyện gì?”

    Một người đàn ông trung niên lên tiếng trước, giọng không giấu được sự thử dò.Tôi đặt tập tài liệu lên bàn.

    “Cổ phiếu ngầm của ba công ty vỏ bọc thuộc họ Cố.”

    Tôi nói.

    “Trong vòng bảy ngày qua, đã bị ép giá liên tục.”

    Cả phòng chìm vào im lặng.Một người khác cau mày.

    “Đó là biến động thị trường.”

    “Không.”

    Tôi ngắt lời.

    “Đó là có kẻ đang cố tình...”

    Tôi chỉ vào biểu đồ.

    “Có người đang cố kéo dòng tiền của chúng ta ra khỏi quỹ lõi.”

    Ánh mắt họ bắt đầu thay đổi.

    Không còn coi tôi là kẻ may mắn sống sót.Mà là người đã nhìn thấy thứ họ chưa kịp nhận ra.Cùng lúc đó, ở một nơi cách trang viên họ Cố hơn mười cây số, dưới lòng đất của một tòa nhà vô danh, hàng chục màn hình đang sáng lên.Sàn giao dịch ngầm.Chứng khoán, tiền ảo, quỹ rửa tiền quốc tế.Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở trung tâm, khoác áo đen, tay chống cằm, ánh mắt xám bạc phản chiếu những con số nhảy loạn.Kỳ Bạch Lang.“Cố gia bắt đầu động rồi.”

    Trợ lý nói.

    “Ừ.”

    Hắn đáp khẽ.

    “Muộn hơn tôi nghĩ, có vẻ đánh giá hơi cao cô ta rồi.”

    “Có tiếp tục ép không?”

    Kỳ Bạch Lang im lặng vài giây.“Ép.”

    Hắn nói.

    “Nhưng đừng dồn chết.”

    Trợ lý sững lại.

    “Vì sao?”

    “Vì cô ta vừa mới tỉnh lại…”

    Hắn cười nhạt.

    “Chưa kịp trở tay là cơ hội tốt, nhưng nên cho tô ta chút ít thời gian để chuẩn bị.”

    Trợ lý nghĩ thầm : “ Có mà anh đang nương tay với vị tiểu thư này thì có”

    Trong căn phòng họp ấy.

    “Tiểu thư!”

    Một người đứng bật dậy.

    “Làm vậy chẳng khác nào là tự sát!”

    Tôi nhìn ông ta, ánh mắt lạnh lẽo.

    “Không.”

    “Tự sát là giữ những thứ người khác muốn cướp, chứ không phải như cách tôi đang làm ông nên tự nhận thức rõ rang ai mới là chủ.”

    Tôi ra lệnh:

    – Bán ba quỹ phụ.

    – Chuyển tiền sang thị trường Đông Âu.

    – Cắt liên kết với hai ngân hàng đang

    Cố Trình đứng phía sau tôi, im lặng, nhưng tay ông khẽ run.Không phải vì sợ.Mà vì nhận ra…Tôi đang đập bàn cờ mà chúng đang sắp đặt một cách hoàn hảo.

    “Từ bao giờ cô lại nhạy bén tới như vậy?” lời lẩm bẩm của ông ta được tôi thu vào tai tôi lại làm như không nghe thấy .Cố Tư Niên nhận được tin khi đang uống cà phê.Tách cà phê dừng lại giữa không trung.

    “Em ấy… bán?”

    Hắn hỏi lại.

    “Vâng.”

    Người báo cáo đáp.

    “Rất kiên quyết cô ta không chút do dự”Cố Tư Niên đặt tách xuống, ánh mắt trầm hẳn.Không đúng.Cố Khả Ly nguyên tác sợ mất quyền lực.Cô ta sẽ không bao giờ tự tay chặt đứt tài sản.Trừ khi…“Cô ấy biết rồi sao?”

    Hắn thì thầm.Một cảm giác bất an bò dọc sống lưng.Giống như đứng trước một người quen… nhưng linh hồn đã khác.

    Đêm đó, tôi đứng trước cửa kính lớn trong phòng làm việc.Ngoài kia, thành phố sa hoa lộng lẫy đến đáng sợ .Bên dưới những ánh đèn, là được máu và tiền bồi đắp lên.Tôi biết, người đang ép tôi chưa ra tay hết sức, hắn đang quan sát.Chúng tôi chưa gặp mặt.Nhưng đã nhìn thấy nhau trên bàn cờ.Một đối thủ có chỉ số IQ khá cao.Không vội vàng.Tôi mím môi cười nhẹ.

    “Mong anh sẽ thích món quà này.”

    Tôi nói với màn hình chứng khoán.

    “Hy vọng anh cũng đủ kiên nhẫn.”

    Trong cùng một đêm, hai người trẻ tuổi ở hai đầu thành phố cùng nhìn vào những con số.

    Tôi bước tới.Tiếng giày dừng lại bên cạnh bàn cô ấy.

    “Chỗ này… còn trống không?”

    Cô ấy ngẩng đầu lên.Ánh mắt trong veo, không đề phòng, không tính toán.

    Khi nhìn tôi, chỉ có một thoáng ngạc nhiên rất nhỏ.“À… có.”

    Cô ấy đáp.

    Tôi ngồi xuống.Khoảng cách giữa chúng tôi chưa đến một cánh tay.Trong nguyên tác, chúng tôi không bao giờ ngồi gần như vậy.Tôi mở sách, giọng bình thản:

    “Cậu học môn này giỏi lắm đúng không?.”

    Cô ấy hơi ngạc nhiên.

    “Cậu biết sao?”

    Tôi cười nhạt.

    “Thống kê điểm số.”

    “Và… trực giác.”

    Cô ấy bật cười khẽ, rất nhẹ.

    “Tớ tên là—” “Tớ biết.”

    Tôi cắt ngang, rồi dừng lại.

    “…Ý tớ là, tớ đoán được.”

    Tôi không thể nói rằng tôi đã đọc cả cuộc đời cô ấy trong một cuốn sách.Biết cô ấy sẽ trở thành người mà Cố Tư Niên yêu nhất.Biết cô ấy sẽ đứng ở nơi ánh sáng.Biết cô ấy sẽ không bao giờ biết rằng, tình yêu đó được xây trên xác của một người khác.Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt sâu hơn.

    “Làm quen nhé.”

    Cô ấy mỉm cười, gật đầu.Trong lòng cũng bắt đầu có cảm giác thú vị và tò mò với Cố Khả Ly

    “Ừ.”

    Ở một nơi khác trong học viện,Cố Tư Niên bước qua hành lang, dừng lại trước bảng thông báo.

    Hắn không biết rằng Cố Khả Ly nữ phụ đáng lẽ đã phải chết đang ngồi cạnh nữ chính của hắn, mà ra sức lôi cô ấy về phe của bản thân.

    Và cốt truyện mà vốn dĩ sẽ tuân theo trật tự giờ đây đã và đang sụp đổ một cách nhanh chóng, thầm lặng mà không một nhân vật trong cuốn sách kia ngờ tới.
     
    Back
    Top Dưới