Cập nhật mới

Khác Hậu Cung Như Ý Truyện - Lưu Liễm Tử

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
377873773-256-k31363.jpg

Hậu Cung Như Ý Truyện - Lưu Liễm Tử
Tác giả: DonnaEsther02
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu truyện:

Thiếu nữ Ô Lạp Na Lạp thị, vào cung với trái tim trong sáng và hy vọng.

Tình yêu với Hoàng đế, tưởng như vĩnh cửu, lại mong manh trước thời gian và quyền lực.

Nàng từ một người được ân sủng, từng bước trở thành Kế Hoàng hậu, nhưng lòng người đã dần đổi thay.

Hậu cung tựa như biển cả, bình lặng bên ngoài, nhưng sóng ngầm cuộn trào không dứt.

Bạn bè hôm qua nay là kẻ thù, lòng người chốn cung đình khó lường, sự phản bội đến bất ngờ như lưỡi dao giấu trong tay áo.

Như Ý, giữa bao sóng gió, vẫn đứng vững.

Sự mạnh mẽ của nàng là sự im lặng đầy toan tính, từng bước đấu tranh của mình.

Tình yêu với Hoàng đế liệu có còn nguyên vẹn, hay đã tan biến giữa những mưu đồ tranh đoạt?

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Cung đấu, Cổ đại
Truyện đã được chuyển thể thành phim cùng tên
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!



vanhoc​
 
Hậu Cung Như Ý Truyện - Lưu Liễm Tử
Chương 1: Mở đầu


Tiếng kẻng gõ liên hồi, tiếng ai oán vang lên khắp bốn phương, sấm mây cứ vần vũ trên đỉnh đầu khiến người ta bức bối đến kinh sợ.

Quốc gia có đại tang, toàn thiên hạ đều đã biết.

Giữa lúc Thanh Anh và mọi người cúi người, dập đầu, đứng dậy, cúi người, dập đầu, những giọt lệ lặng lẽ tuôn rơi tựa như dòng suối vĩnh viễn không cạn, nhưng kỳ thực chẳng có lấy một giọt thật sự xuất phát từ nỗi tâm cực bi ai.

Đối với người trong kim quan kia, ông ta sống hay chết cũng chẳng thể khiến Thanh Anh có buồn vui gì.

Ông ta chẳng qua chỉ là phụ thân của phu quân nàng, là tiên đế Thanh triều, thậm chí còn là người đàn ông ruồng bỏ biểu cô của nàng.

Thanh Anh hơi chút rùng mình, nàng chỉ thuận theo lễ nghi phức tạp quỳ xuống phía sau Đích phúc tấn, phía sau nàng là người có danh phận ngang bằng với nàng – Cao Hi Nguyệt, tất cả đều vận đồ tang, cùng có hoa lê đái vũ, đau thương chẳng thể ngưng.

Bỗng nhiên phía trước có tiếng xôn xao, một tỳ nữ kêu lên: "Chủ tử nương nương ngất rồi!"

Thanh Anh đang quỳ phía trước lập tức dùng đầu gối tiến lên, đỡ lấy Phú Sát thị đã ngất xỉu đi.

Cao Hi Nguyệt cũng lên theo, hoảng hốt nói: "Chủ tử nương nương quỳ suốt một đêm, hẳn là mệt mỏi quá độ.

Mau đi bẩm báo Hoàng thượng và Thái hậu."

Lúc này, Thái hậu và Hoàng thượng đều kiệt sức nên đã sớm hồi cung nghỉ ngơi.

Thanh Anh liếc nhìn Hi Nguyệt rồi cao giọng nói với mọi người: "Chủ tử nương nương thương tâm quá độ, mau đỡ người đến thiền điện nghỉ ngơi.

Tố Tâm, ngươi là người hầu hạ chủ tử nương nương, mau đi bẩm báo một tiếng, nói bên này có chúng ta hầu hạ là được, đêm cũng đã khuya, không cần phiền đến Hoàng thượng và Thái hậu."

Hi Nguyệt liếc nhìn Thanh Anh, chẳng buồn lên tiếng.

Thanh Anh cũng không muốn tranh cãi với cô ta, trước đỡ lấy Phú Sát thị, đợi tiểu thái giám nhanh nhẹn đưa kiệu mềm đến, rồi đồng loạt ôm lấy Phú Sát thị đưa vào thiền điện.

Hi Nguyệt tỏ ý muốn theo vào hầu hạ thì Thanh Anh đã nhanh chóng bước lên nghiêng mình ngăn cản, nàng nhẹ giọng nói: "Ở đây không thể không có người chủ trì, Thái hậu và các Thái phi đều đã trở về cung nghỉ ngơi, chủ tử nương nương và muội đến thiền điện rồi thì tỷ tỷ chính là trắc phúc tấn mang thân phận cao nhất."

Đôi mắt Hi Nguyệt như có gợn sóng hướng về phía Thanh Anh, trong đôi mắt dịu dàng ấy chợt hiện vẻ bất tuân nhưng vẫn chỉ nhỏ nhẹ đáp trả: "Muội muội và ta đều là trắc phúc tấn, ta đâu dám không theo hầu hạ bên cạnh chủ tử nương nương?"

Rồi nàng ta tiếp lời, "Hơn nữa, khi chủ tử nương tương tỉnh lại, chưa chắc người đã thích nhìn thấy muội muội."

Thanh Anh chỉ cười chứ không nói thêm điều gì, nàng nhìn cô ta với vẻ lạnh nhạt rồi đáp: "Tỷ tỷ quả là bộc trực."

Hi Nguyệt hơi cắn cắn môi: "Ta hy vọng bản thân mình sẽ mãi mãi bộc trực như thế."

Nàng ta lui ra phía sau hai bước, rồi lại quỳ xuống, hướng về phía quan tài khảm vàng của tiên đế khóc thật bi thương, thanh âm tựa như tiếng mưa rơi trên cành hoa lê yếu mềm, réo rắt đến thảm thiết vô hạn.

Trước khi Thanh Anh bước vào sau tấm mánh kiệu; nàng liếc nàng ta một cái, không thể cảm thán ngợi khen rằng sao có thể có nữ nhân giống như vậy?

Dịu dàng tựa làn mây mờ nhẹ nhàng, dù đang lúc thương thương tâm, cũng đẹp đến nỗi khiến người không đành lòng mà rời mắt khỏi.

Lúc Thanh Anh đến Trung cung điện, Tố Tâm và Liên Tâm vừa đỡ Phú Sát thị nằm lên giường, vừa thay Phú Sát thị lau mặt, hầu quạt.

Thanh Anh vội vã phân phó thái giám cùng đi, dặn dò bảo: "Lập tức mang nước ấm đến đây, tuy đã sang tháng chín rồi nhưng cũng không thể để chủ tử nương nương lau mặt bị lạnh.

Liên Tâm, ngươi hầu hạ chủ tử nương nương dùng chút nước ấm, cẩn thận đừng để nóng quá."

Dứt lời, nàng lại phân phó thị nữ của mình, "Nhị Tâm, ngươi đi mở cửa sổ để thoáng khí, nhiều người oi bức chỉ e nương nương càng thêm khó chịu.

Đã truyền thái y rồi phải không?"

Nhị Tâm vội vàng đáp: "Dạ.

Nô tỳ đã phái người lặng lẽ đi mời."

Tố Tâm nghe thấy vậy, hai hàng lông mày bất giác hơi chau xuống, hỏi: "Chủ tử nương nương thân thể không khỏe, chẳng lẽ mời Thái y cũng phải lén lút sao?"

Thanh Anh xoay người lại mỉm cười: "Cô nương không biết, như thế không phải là lén lút.

Mà những lời Cao tỷ tỷ khi nãy là nói sai."

Tố Tâm có chút khó hiểu, vẻ mặt hơi nghi hoặc hỏi: "Nói sai?"

Thanh Anh không muốn nhiều lời với cô ta, nàng vội bước lên phía trước đợi các thái giám bưng nước nóng đến, Nhị Tâm nghiêng người về phía Tố Tâm, nhã nhặn mà không đánh mất chừng mực: "Mới vừa rồi Nguyệt phúc tấn nói chủ tử nương nương là do mệt mỏi nên mới ngất xỉu..."

Tố Tâm còn muốn hỏi thêm, Phú Sát thị đã thong thả ngồi dậy, khẽ lên giọng nói lớn: "Hồ đồ!"

Liên Tâm vẻ mặt hân hoan, cố gắng trấn an Phú Sát thị, nói: "Chủ tử nương có muốn uống chút nước không?

Người khóc đã một đêm, cũng nên làm nhuận cổ họng.

Phú Sát thị chậm rãi uống một ngụm nước, cho dù không thoải mái cũng không thể để tóc rối, nàng ta thuận tay hơi vuốt, mãi lúc sau mới có thể ung dung ngồi thẳng người dậy, quát lên: "Hồ đồ!

Còn không mau mời trắc phúc tấn ngồi xuống."

Thanh Anh nghe thấy Phú Sát thị tỉnh dậy, đã sớm đứng một bên cúi đầu, kính cẩn nói: "Chủ tử nương nương đã tỉnh."

Phú Sát thị cười cười: "Chủ tử nương nương?

Cách xưng hô này chỉ có Hoàng hậu mới được nhận, Hoàng thượng còn chưa sắc phong, xưng hô như vậy có phải hơi quá sớm không?"

Thanh Anh không chút kiêu ngạo, không chút xiểm nịnh nói: "Chủ tử nương nương minh giám.

Hoàng thượng đã đăng cơ trước long hồn tiên đế, dù chưa chính thức sắc phong Hoàng hậu, nhưng chủ tử nương nương là người cùng Hoàng thượng kết tóc, đương nhiên danh chính ngôn thuận trở thành Hoàng hậu.

Lúc này vẫn gọi là Phúc tấn thì có chút không thích hợp, gọi thẳng hai tiếng Hoàng hậu thì lại chưa có ý chỉ, Thanh Anh đành gọi trước mấy tiếng chủ tử nương nương."

Thanh Anh thấy Phú Sát thị chỉ lặng yên, liền hành đại lễ, "Chủ tử nương nương vạn phúc kim an."

Phú Sát thị cũng không bảo nàng đứng dậy, chỉ lo lắng thở dài: "Nói vậy, nếu ta vẫn gọi muội là trắc phúc tấn cũng có chút ủy khuất cho muội."

Thanh Anh cúi đầu: "Các phúc tấn và cách cách thụ phong phi tần đều do chủ tử nương thống lĩnh lục cung mà quyết định phong thưởng.Thiếp thân hiện tại đúng thật vẫn là trắc phúc tấn, chủ tử nương nương không hề ủy khuất thiếp."

Phú Sát thị nở nụ cười, tinh tế đánh giá Thanh Anh: "Thanh Anh, muội có cần phải cẩn thận đến mức thế không, đến một chút lỗi nhỏ cũng không có sao?"

Thanh Anh cúi thấp đầu, nhu uyển khéo léo đáp: "Thiếp thân có thể giữ tròn đạo lễ, lỗi chưa từng phạm tất cả đều nhờ ơn chủ tử nương nương giáo huấn chu toàn."

Trong một thoáng, Phụ Sát thị hơi trầm ngâm, rồi điềm đạm nói: "Đứng lên đi."

Lại hỏi, "Tố Tâm, bên ngoài kia là do Nguyệt phúc tấn chủ trì sao?"

Tố Tâm vội đáp: "Vâng."

Phú Sát thị quan sát bên trong điện, nàng ta thở dài: "Là do Thanh Phúc tấn an bài sao?

Quả nhiên mọi chuyện đều thỏa đáng."

Nàng nhìn về phía Thanh Anh nói, khiến Tố Tâm có chút không phục: "Muội làm rất tốt, Nguyệt phúc tấn nói ta mệt mỏi...

Phải, ta là tấm gương cho phi tần hậu cung, sao có thể ngất đi trước mặt mọi người?

Chỉ e những kẻ tiểu nhân thích gây sóng gió thị phi lại ở phía sau lưng huyên thuyên rằng ta lười biếng, có ý bất kính với tiên đế.

Ngày sau trước mặt Thái hậu và Hoàng thượng, ta sao có thể chịu nổi trách nhiệm?"

Thanh Anh gật đầu: "Thiếp thân hiểu, chủ tử nương nương là vì tiên đế băng hà nên thương tâm quá độ mới ngất đi.

Cao tỷ tỷ cũng chỉ là lo ngại quá vì tình hình cấp bách, nên mới lỡ lời."

Phú Sát thị nhẹ thở phào: "Cuối cùng vẫn là muội hiểu lý lẽ."

Ánh mắt nàng ta khoan thai nhìn Thanh Anh, "Chỉ là muội nhất định cứ phải hành xử cẩn thận như vậy sao?"

Thanh Anh thấp giọng đáp lại: "Thiếp thân hầu hạ chủ tử, không dám không tận tâm."

Phú Sát thị khen, cũng như là mỉa mai nàng: "Quả là hậu nhân của thị tộc Ô Lạt Na Lạp, kỹ càng chu đáo."

Thanh Anh mơ hồ đoán được ý tứ của Phú Sát thị, nàng cảm thấy lạnh buốt sống lưng, không dám nhiều lời.

Phú Sát thị chỉ nhìn nàng.

Thanh Anh cảm thấy buồn bực khổ sở, lúc trước khi còn ở Vương phủ,các thê thiếp thỉnh thoảng lặng lẽ hay trực tiếp tranh đấu đã khó mà sống, sự tĩnh lặng ngay giây phút này so với khi ấy còn đáng sợ hơn nhiều lần.

Không khí như giao ngưng, ngay lúc này Liên Tâm bưng lên một bát canh: "Chủ tử trước uống chút canh để định an tinh thần, thái y sẽ tới ngay."

Phú Sát thị đưa tay nhận lấy bát canh, cầm thìa bạc chậm rãi khuấy, thần sắc vững vàng tựa thái sơn: "Hôm nay vào cung, tốt xấu gì cũng là người một nhà cả, chẳng lẽ muội không định đến thăm vị bên Cảnh Nhân cung kia sao?"

*Cảnh Nhân Cung Hoàng hậu Ô Lạt Na Lạp Nghi Tu- chính là Hoàng hậu của Ung Chính Đế-Hiếu Kính Hiến Hoàng Hậu (trong Hậu cung Chân Hoàn Truyện), cô cô của Thanh Anh*

Thanh Anh cúi đầu không đáp.

Phú Sát thị chưa từng thấy nàng ta như vậy, trong lòng có chút đắc ý, thần sắc tự nhiên cũng tốt lên đôi chút.

Hai người họ đang trầm mặc, bên ngoài liên miên vang lên tiếng vỗ tay, chính là ám hiệu thông báo hoàng đế ngự giá của thị tòng, nhắc nhở các cung nhân nhanh chóng chuẩn bị.

Quả nhiên hoàng đế tiến vào.

Phú Sát thị hơi thở yếu ớt, nhẹ giọng gọi: "Hoàng thượng..."

Thanh Anh kính cẩn thi lễ: "Hoàng thượng vạn phúc kim an."

Hoàng đế không nhìn nàng, chỉ hơi phất tay rồi thuận miệng nói: "Đứng lên đi."

Thanh Anh đứng dậy lui ra ngoài cửa, nàng hơi ngẩng mặt lên, các cung nữ thái giám trong điện cũng theo ra ngoài.

Hoàng đế bước nhanh đến bên giường, vỗ nhẹ lên bàn tay Phú Sát thị: "Lang Hoa, khiến nàng vất vả rồi."

Trong mắt Phú Sát thị ánh lên giọt lệ quang, nhu tình sâu sắc: "Là thần thiếp vô năng, khiến Hoàng thượng lo lắng."

Hoàng đế thanh âm ấm áp ôn nhu: "Sau khi nàng sinh Vĩnh Liễn và Hòa Kính thân thể vẫn luôn suy nhược, hôm nay bắt nàng chủ trì nghi lễ quốc tang, lại còn phải quản sự mọi việc trong hậu cung, nàng quá mệt nhọc rồi."

Phú Sát thị yếu ớt trầm giọng: "Hai vị muội muội Hi Nguyệt và Thanh Anh thực cũng giúp thần thiếp nhiều lắm."

Hoàng đế vỗ về bàn tay nàng: "Vậy là tốt rồi."

Hoàng đế chỉ về phía sau, "Trẫm nghe nói nàng không khỏe, không thể không lo lắng bèn lập tức đến đây, cũng đã mời thái y đến xem xét kĩ càng cho nàng."

Phú Sát thị nói: "Đa tạ hoàng thượng quan ái."

Thanh Anh đứng hầu bên phía ngoài, nhất thời không dám đi đâu, nàng chỉ triền miên nghĩ tới dáng vẻ của Hoàng đế.

Khi nãy chỉ sợ hãi lướt nhìn qua, bây giờ hình bóng chàng đã được chạm khắc nên trong tâm trí.

Quốc tang chưa xong, Hoàng đế vẫn chưa thể cạo râu tóc, hai mắt cũng như mang tơ máu, dường như là ngài ngủ không yên giấc.

Nghĩ đến đây, Thanh Anh bất giác hơi đau lòng, nói nhẹ với Nhị Tâm: "Hoàng thượng mệt mỏi, sợ là hư hỏa vượng, ngươi đi hầm chút canh ngân nhĩ hoàng liên, mỗi ngày đưa đến cung Hoàng thượng.

Nhớ kỹ, phải kín đáo một chút."

Nhị Tâm tuân mệnh lui xuống.

Trùng hợp vừa lúc này Hoàng đế cũng dẫn người bước ra, Thanh Anh lại cúi người thi hành đại lễ: "Cung tiễn Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn an."

Hoàng đế tùy ý liếc mắt nhìn thị vệ đứng trước cung, bọn họ cũng là những kẻ thông minh, lập tức đứng tại chỗ bất động, tựa như những tượng gỗ rối gốm.

Hoàng đế tiến lên hai bước, Thanh Anh lặng lẽ đuổi kịp ngài.

Hoàng đế hơi buồn nói: "Trẫm rất khó coi đúng không?"

Thanh Anh muốn cười nhưng không dám lên tiếng, chỉ biết cắn môi gắt gao nhìn xuống dưới.

Hai người nhìn nhau, Thanh Anh nói: "Hoàng thượng bảo trọng."

Hoàng đế cũng nói cùng lúc: "Thanh Anh, nàng bảo trọng."

Thanh Anh trong lòng khẽ động, bất giác si ngốc nhìn hoàng đế.

Hoàng đế quay đầu lại liếc mắt nhìn,trong lòng còn vương vấn nhu tình: "Trẫm còn phải đi trước, nàng đừng khiến bản thân mệt mỏi."

Thanh Anh vọng lại: "Vâng".

Thấy Hoàng đế đi xa, đám ngự giá tùy tùng vội vàng theo đằng sau hắn, nàng bỗng thấy lòng mình ấm áp khó tả, trên môi nở nụ cười rồi chậm rãi đi ra.
 
Hậu Cung Như Ý Truyện - Lưu Liễm Tử
Chương 2: Tranh đua


Ánh trang bên ngoài dần dần trở nên mờ ảo, ảm đạm đến mức không thể thấy một chút hoa quang, Thanh Anh trầm giọng nói: "E là trời sắp mưa rồi."

Nhị Tâm lo lắng: "Tiểu chủ đứng dưới hiên đi, vạn nhất mưa có rơi, tiểu nhân e người sẽ bị lạnh."

*vạn nhất: chẳng may*

Ngay lúc ấy Tố Tâm tiễn thái y bước ra, vị thái y nhìn Thanh Anh một lát rồi mới lên tiếng thỉnh: "Thỉnh an tiểu chủ."

Thanh Anh gật đầu: "Đứng lên đi.

Phượng thể của chủ tử nương nương không sao chứ?"

Thái y vội đáp: "Chủ tử nương nương vạn an, do người lo liệu tang nghi đến mấy ngày liền, vất vả cực nhọc lại thương tâm quá độ nên mới dẫn đến như vậy.

*tang nghi: các lễ nghi, nghi thức liên quan đến tang lễ*

Chỉ cần tịnh dưỡng vài ngày là có thể khỏe lại."

Thanh Anh khách khí nói: "Cảm phiền thái y."

Tố Tâm nói: "Thái y xin hãy khẩn trương, nương nương vẫn còn đang chờ sinh dược của ngài."

Sau khi thái y đồng ý lấy thuốc, Tố Tâm quay mặt lại, hướng sang phía Thanh Anh cười, rất khách khí nói: "Hồi tiểu chủ, chủ tử nương nương hiện tại muốn nghỉ ngơi, e rằng tối nay không thể quay lại đại điện chủ trì tang nghi.

Chủ tử nương nương căn dặn mọi chuyện đều nhờ cậy tiểu chủ."

Thanh Anh nghe nàng ta nói vậy liền hiểu được Phú Sát thị biết trước Hi Nguyệt chẳng thể gánh nổi trọng trách, một mực phó thác cho nàng tự ứng biến.

Nàng vội đáp: "Xin chủ tử nương nương yên tâm dưỡng sức."

Thanh Anh trở lại đại điện, tiếng than khóc thương tâm trong cung mãn một màu trắng ấy đã nhẹ đi nhiều, quỳ khóc cũng đã suốt cả một ngày, ai đi chăng nữa cũng đều thấy mệt mỏi.

Thanh Anh phân phó thị nữ ngoài điện: "Các vị phúc tấn cao niên trong thị tộc dường rằng không quen thức khuya chịu khổ, các ngươi sang ngự thiện phòng mang canh đến mời các phúc tấn dùng một chút.

Nếu họ không trụ nổi trong điện thì mời đến thiên điện tạm nghỉ ngơi, chờ đến canh Tý thì ngươi mời họ sang bên này."

Các cung nữ tuân mệnh lui xuống, Hi Nguyệt ở trong đại điện thấy vậy có chút không vui.

Thanh Anh liền bước đến, nói: "Khi nãy muốn muội muội thay chủ tử nương nương chủ trì hết thảy mọi thứ, thật sự vất vả cho muội muội."

Hi Nguyệt lặng yên không đáp, chỉ thản nhiên bảo: "Cô cứ một câu lại một câu gọi ta hai tiếng muội muội mãi sinh ra thuận miệng, luận về tuổi tác mà nói ta còn lớn hơn cô đến bảy tuổi."

Thanh Anh biết nàng ta muốn ám chỉ điều gì, nhưng khi còn ở Vương phủ, nàng đã là đệ nhất trắc phúc tấn, danh phận rõ ràng, vốn chẳng cần luận đến tuổi tác.

Nàng lập tức không để ý tới, chỉ khẽ cười nói: "Vậy sao?"

Hi Nguyệt thấy nàng rõ ràng không để tâm nhưng cũng đành nén nỗi giận, quay mặt đi chỗ khác, không nói thêm lời nào.

Qua một canh giờ, lại đã đến lúc khóc tang.

Nội điện yên tĩnh, ai nấy đều khốn khổ chịu đựng cố gắng lấy hết tinh thần, chỉ e tằng tới lúc không còn sức để khóc thì bị giáng xuống tội danh "bất kính tiên đế".

Chấp lễ thái giám cao giọng hô: "Khóc tang!!!"

Mọi người đợi sau khi các phi tần đứng đầu lĩnh ý quỳ xuống, thì tất cả đều lớn tiếng khóc than.

Chỉ bởi Phú Sát thị vắng mặt, Thanh Anh phải khóc nức nở lên, chuẩn bị quỳ xuống trước tiên.

Ai ngờ được Hi Nguyệt đứng bên cạnh đã giành phần quỳ xuống trước, thảm thiết khóc gào.

Thanh âm của Hi Nguyệt căn bản dịu dàng, khi nàng khóc lên thì thanh âm ấy càng thêm phần thanh uyển du lượng, nghe mà tựa như tiếng xướng ca than thân, thập phần bi thương.

Đến các tiểu tạp dịch thái giám đứng bên ngoài điện phía xa xa bất giác cũng cảm thấy dấy lên nỗi xót xa tận cõi lòng.

Luận bàn phân vị khi còn ở Vương phủ, Hi Nguyệt đứng sau Thanh Anh, vậy mà Hi Nguyệt bất kể thứ bậc qua mặt Thanh Anh cất tiếng khóc tang, chuyện bất ngờ này khiến ai nấy đều sững sờ.

Một vị cách cách Vương phủ – Tô Lục Quân thấy nghèn nghẹn trong cổ họng, nhưng nhịn không được bèn trầm âm nói: "Nguyệt phúc tấn, chuyện này là.

Thứ vị của Thanh phúc tấn ở bên trên tỷ đấy."

Hi Nguyệt căn bản chẳng có chút để ý đến lời của Tô thị, vẫn nức nở quỳ khóc.

Thanh Anh chịu nhục trước mặt mọi người, trong lòng âm thầm sinh tức giận, song lại phải gắng chịu đựng không để lộ ra.

Sắc mặt Nhị Tâm khẽ chuyển đổi, nàng định lên tiếng thì bị Thanh Anh lặng lẽ can ngăn.

Thanh Anh hơi liếc nhìn cách cách Tô Lục Quân ở đằng sau rồi chậm rãi quỳ xuống.

Lục Quân hiểu ý nàng, lập tức theo Thanh Anh quỳ xuống, theo sau cách cách là các phúc tấn trong hoàng thân quốc thích, cáo mệnh phu nhân, cung nữ thái giám, tất cả đều theo Hi Nguyệt giơ tay phải, nghiêng tai, cúi người hành lễ, đồng thanh khóc nấc lên.

Trong những thanh âm bi ai tột cùng, Thanh Anh nhìn chằm vào cổ tay phải nhỏ mềm mại của Hi Nguyệt giơ lên, nửa ẩn nửa hiện trong lớp bạch y là một chiếc xuyến đính ngọc phỉ thúy điểm thêm kim liên hoa, óng ánh lung linh trong ánh nến, mỹ lệ tựa như xuân thủy khiến hai mắt nàng trở nên hơi đau nhức.

Thanh Anh theo nghi lễ cúi người xuống, nàng lén nhìn chiếc vòng tay giống vậy như đúc trên tay mình, gắt gao cắn môi thật chặt.

Nghi lễ đại tang xong cũng đã qua nửa giờ Tý, Hi Nguyệt đứng dậy trước hết, cô nhìn mọi người chung quanh nói: "Hôm nay tạm nghỉ, nghi lễ đại tang ngày mai xin các vị đến đúng giờ."

Cứ thế, mọi người nối tiếp nhau thối lui, Nhị Tâm đỡ Thanh Anh đứng dậy, hai đầu gối nàng đau nhức, chẳng buồn nói thêm lời vô nghĩa đi thẳng ra ngoài.

Tô Lục Quân cách cách luôn luôn nhát gan sợ phiền phức, lặng lẽ bỏ lại thị nữ bên cạnh mình, gắt gao đuổi theo Thanh Anh.

Thanh Anh trong lòng đầy nộ khí, ra được khỏi cửa điện, nhuyễn kiệu nàng cũng chẳng buồn cả ngồi, đôi chân càng rảo bước nhanh hơn, đi một đoạn khá xa.

Rốt cục, Nhị Tâm cũng không đành, bèn kêu lên: "Tiểu chủ, tiểu chủ nghỉ chân một chút chứ."

Thanh Anh đành thong thả dừng chân lấy sức, lúc đó mới sực để ý đến đôi chân còn đang nhức mỏi.

Vừa quay đầu lại đã thấy Lục Quân tóc mai rối bồng, hơi thở gấp gáp mới biết rằng mình chỉ vì vội vã quá mức mà không nhận ra Lục Quân đuổi theo phía sau.

Thanh Anh bất giác cười khổ, ôn nhu nói: "Tỷ tỷ hạ sinh tam a ca mới hơn ba tháng, lại phải đuổi theo ta như vậy, thân thể có bị thương không?"

Thanh Anh thấy thân mình nàng ta yếu ớt càng thêm phần chẳng đành, "Là ta không tốt, không phát hiện ra tỷ tỷ đuổi theo đến đây."

Lục Quân sợ hãi: "Trắc phúc tấn quá lời rồi, sức khỏe ta không có vấn đề gì.

Chỉ là hôm nay...

Cao tỷ tỷ thất lễ như vậy người bỏ qua sao?"

Thanh Anh đang định nói thêm điều gì thì thấy Vương phủ cách cách Kim Ngọc Nghiên đang ngồi nguyễn kiệu tiến đến.

Thị nữ đỡ Kim Ngọc Nghiên hạ nhuyễn kiệu, nàng ta cười dài nói: "Thế sao được cơ chứ?

Đại sự như vậy hoàng thượng và chủ tử nương nương cũng sẽ biết, huống hồ còn có Thái hậu kìa.

Trắc phúc tấn hôm nay chịu ủy khuất, sao phải sợ không thể báo thù sao?"

Thanh Anh hòa hoãn nói: "Tỷ muội trong nhà với nhau cả, gì mà báo thù với không báo thù chứ.

Ngọc Nghiên muội muội nói quá lời rồi."

Kim Ngọc Nghiên nghiêng mình thi lễ, lại vừa cùng Tô Lục Quân bình lễ, rồi bình thanh nói: "Muội muội cũng cảm thấy có hơi kỳ quái, Cao tỷ tỷ luôn ôn nhu khiến lòng người lay động, dù là trước đây ở tiềm để đôi khi khi gây sự với trắc phúc tấn nhưng không đến mức như thế này.

Lẽ nào vừa nhập cung tính cách con người liền cải biến sao?"

Lục Quân vội hỏi: "Ai tính khí thay đổi cơ chứ?

Ngọc Nghiên muội muội được hoàng thượng sủng ái có thể thuận miệng nói chơi, chúng ta thì nào dám chứ."

Ngọc Nghiên – đôi mắt mềm mại như tơ, khinh khỉnh cười bảo: "Tỷ tỷ nói đến hai chữ sủng ái khiến muội muội thấy mặc cảm nhường nào.

Đứng bên cạnh trắc phúc tấn, phải nói hoàng thượng đối trắc phúc tấn ngàn vạn lần sủng ái."

Nàng ta ra vẻ trầm ngâm, "Ây da!

Chẳng lẽ Cao tỷ tỷ là nghĩ: bước vào Tử Cấm thành, trắc phúc tấn và vị trong Cảnh Nhân cung kia một nhà đoàn tụ sẽ khiến hoàng thượng cùng Thái hậu không vui, như thế chẳng phải vạn phần bất kính sao?"

Thanh Anh nghiêm túc nói: "Tiên đế vừa băng hà, đương lúc quốc gia và hoàng thất để tang tỏ rõ đạo hiếu với Thiên tử, nói đến chuyện có sủng ái hay không có lẽ chẳng phải lúc rồi."

Lục Quân tức thì thay đổi sắc mặt, khom người đứng một bên, Ngọc Nghiên cười tủm tỉm: "Trắc phúc tấn có giận dữ cũng chỉ là muốn tỏ rõ khí thế, nếu khi nãy có thể làm vậy với Cao tỷ tỷ kia có khi cũng có thể coi như cho tỷ ấy biết lợi hại một chút."

Ngọc Nghiên hơi trùng gối, "Đêm dài người mệt, vừa tiến cung đã có chuyện hay xem, lẽ nào ngày sau còn sợ buồn chán sao?

Muội muội trước xin cáo từ, còn phải dưỡng an tinh thần chờ xem kịch."

Ngọc Nghiên cứ thế nghênh ngang mà đi, Lục Quân nhìn nàng ta như vậy bất giác nhíu mày.

Thanh Anh khuyên nhủ: "Thôi.

Tỷ không phải không hiểu tính tình Kim Ngọc Nghiên, tuy địa vị nàng ta là cách cách cùng phân vị với tỷ, nhưng lai lịch khi còn ở vương phủ lại không giống nhau.

Dù gì nàng ta cũng là hoàng nữ của Cao Ly, do tiên đế đặc biệt tứ hôn cho hoàng thượng, chúng ta nhẫn nhịn khách khí với nàng ta một chút, chẳng phải tức giận vì nàng ta."

Lục Quân mặt mày cau có: "Muội muội nói phải, sao ta lại không biết chứ.

Hôm nay hoàng thượng cũng vì thân phận đặc biệt đó mà chỉ dụ Tứ viện Tam bảo đại nhân làm nghĩa phụ của nàng ta, thảo nào nàng ta càng sinh kiêu ngạo."

Thanh Anh an ủi: "Ta biết tỷ tỷ ở cùng nàng ta một chỗ khó sinh uất ức trong lòng.Đợi hoàng thượng sắc phong lục cung, sớm muộn cũng sẽ an bài cho các tỷ muội vị trí tốt hơn.

Tỷ tỷ an tâm, tỷ là mẫu thân của tam a ca, nàng ta sao có thể so sánh với tỷ."

Lục Quân lo lắng nhìn Thanh Anh: "Nguyệt phúc tấn ở trước mặt hoàng thượng ôn nhu hòa nhã, lại thấu lòng người, nay vừa tiến cung tính tình nàng ta đã biến đổi, còn có cái gì là không thể?"

Lục Quân nhìn con đường xa xăm phía trước, hồng tường cao chót vót như muốn áp chế người ta, người ta bất giác tự vệ phải co người, "Thường nói Tử Cấm thành oan hồn bất tán, ngày đêm quấy phá, chẳng lẽ nó đến độ khiến người ta thay tâm đổi tính sao?"

Đêm khuya, ánh trăng biến mất, chẳng thể thấy dù là một nửa điểm ánh sáng.

Tử Cấm thành – nơi phồn hoa mà người người hằng ngưỡng mộ – chỉ có các cung điện trùng trùng điệp điệp tựa những rặng viễn sơn, nơi nơi đốt đèn lồng trắng để đại tang, tựa như ma trơi lập lòe, những con người mặc y phục trắng toát lui tới, có khác nào nơi địa thế u linh quỷ mị.

Thanh Anh cầm lấy tay Lục Quân, dịu dàng nói: "Tử bất ngữ quái lực, loạn, thần.

Lục Quân tỷ tỷ hơn ta đến vài tuổi, ta còn chưa sợ hãi sao tỷ phải hao tâm?

Huống hồ sự ôn độ của Cao Hi Nguyệt từ trước tới nay đều là dành cho hoàng thượng chứ đâu phải dành cho chúng ta."

*Tử bất ngữ quái lực, loạn, thần: Chết không nói về những điều kỳ quái, siêu nhiên và hồn loạn*

Lục Quân nghe vậy nhưng cũng chẳng mỉm cười.

Thanh Anh nhìn nơi Tử Cấm thành xa lạ, lạnh nhạt nói: "Ta và tỷ tỷ dẫu đều là con dâu của Tử Cấm thành, vẫn thường thường tiến cung thỉnh an, nhưng thật sự ở lại nơi đây thì hẳn là lần đầu.

Về phần nơi này có oan hồn u tâm, nhân tâm thay đổi hay chăng– chuyện này ta thấy con người so với ma quỷ còn đáng sợ hơn nhiều."

Chung quy là cũng đã lao lực suốt một ngày, nói xong, hai người họ cũng tự tản đi.

Hi Nguyệt hồi cung đã thấy rất buồn ngủ đến không chịu nổi.

Nàng vừa ngồi xuống bên cạnh bàn gỗ, một cung nữ lập tức mang đến một bát táo đỏ tổ yến, cung kính nói: "Tiểu chủ đã mệt rồi, người dùng tạm chút tổ yến đi."

Hi Nguyệt phất tay ý bảo cung nữ kia đặt xuống, tùy ý gỡ mấy cây ngân trâm cài trên búi tóc đưa cho tâm phúc thị tỳ- Mạt Tâm, miệng nói: "Quả là đồ bỏ!

Âm u lại nặng nề, khiến đầu ta đau nhức."

Dứt lời, nàng ta liền trân quý nâng niu ngọc trạc óng ánh đính phỉ thúy điểm kim liên hoa trên cổ tay, "Chiếc vòng chủ tử nương nương ban tặng này cũng hoàn hảo thật đấy, dù cho phải túc trực bên linh cữu ta cũng chẳng nhẫn tâm tháo xuống.

Bằng không cả ngày nhìn mấy kẻ thần sắc ảm trầm kia cũng đủ sinh phẫn nộ."

Mạt Tâm đem mấy cây trâm đặt trên gương trang, rồi thay Hi Nguyệt gỡ quyên hoa và trân châu cài trên đầu xuống, cười nói: "Tiểu chủ thiên sinh tư chất mỹ lệ, cho dù trâm bằng gỗ đen cài lên đầu người cũng biến thành phương hoa diễm thảo.

Huống rằng vòng tay này tuy giống nhau, cái người kia cũng có, nhưng tiểu chủ đeo vào lại đẹp hơn Thanh phúc tấn nhiều lần."

Hi Nguyệt nhìn Mạt Tâm mỉm cười, "Chỉ giỏi khoác lác.

Phương hoa diễm thảo tươi đẹp?

Hiện tại không phải là Kim Ngọc Nghiên chắc?

Hoàng thượng có thể không sủng ái dung nhan mỹ miều của nàng ta?"

Mạt Tâm cười nói: "Dù cho dung nhan có tưoi đẹp độc đáo mấy thì bất quá cũng chỉ là tiện nữ đến từ một tiểu quốc, vậy cũng tính sao?

Chủ tử nương nương thân thể yếu nhược, Tô Lục Quân kia tính tình nhát gan, còn lại mấy cách cách thị thiếp khác đều không lọt vào mắt, kẻ duy nhất có khả năng ngồi cùng tước vị với tiểu chủ bất quá chỉ có Ô Lạp Na Lạp Thanh Anh.

Thế mà ngày hôm nay nàng ta cũng bị tiểu chủ bêu xấu mặt, xem xem nàng ta còn có thể đắc ý được bao lâu chứ!"

Hi Nguyệt chậm rãi múc hai muỗng tổ yến, khinh cười nói: "Trước nay nàng ta ỷ vào thân phận biểu tôn của Hiếu Kính Hiến hoàng hậu và Cảnh Nhân cung hoàng hậu, được tiên đế và Thái hậu chỉ hôn cho hoàng thượng nên đắc ý mà thôi.

Giờ đây Thái hậu nắm quyền, tiên đế và Hiếu Kính hoàng hậu đều đã tạ thế, vị Cảnh Nhân cung ngược lại, trở thành trói buộc.

Có lẽ Thái hậu và hoàng thượng sẽ chẳng còn nể nang danh phận của nàng ta."

Mạt Tâm hầu hạ Hi Nguyệt xoa bóp vai nói: "Còn không phải nữa, nô tỳ thấy chủ tử nương nương cũng chăngr muốn nhìn mặt nàng ta."

Hi Nguyệt thở dài: "Từ trước đến nay tuy cùng phân vị là trắc phúc tấn, ta lại lớn tuổi hơn nàng ta, nhưng khi vào phủ thân vương thì phận ta chỉ là một cách cách.

Sau đó được dù chăng có phong trắc phúc tấn thì trong mắt người người vẫn luôn cảm thấy ta không sánh bằng nàng ta, hỏi sao ta không tức giận được.

Cũng giống như cái vòng tay này, chúng vốn dĩ là một cặp, tự nhiên tự phải chia ta một cái, nàng ta một cái, cô đơn mỗi chiếc mỗi bóng, sao thể đẹp bằng khi một đôi chúng hợp lại được."

Mạt Tâm nghĩ đến tiền đồ của tiểu chủ mình, cũng thấy thống khoát: "Không thể nào.

Cổ tay tiểu chủ tinh tế trắng nõn thế này, rất thích hợp để mang phỉ thúy.

Chẳng trước tới nay nàng ta đắc ý mà thôi, hôm nay bị tiểu chủ cho một đòn phủ đầu cũng coi như cho nàng ta sáng mắt.

Là trắc phúc tấn có gì, cái trọng yếu nhất chính là trong hậu cung ai giành được sủng ái của hoàng thượng hơn cả."

Hi Nguyệt nhu uyển cười, liếc nhìn Mạt Tâm như khen ngợi, nhưng cũng không khỏi lo lắng: "Ta hôm nay đang khóc nghi tang bất ngờ hành xử như vậy, quả là hơi có chút mạo hiểm.

Mà tin tức của ngươi là xác thực chứ?"

Mạt Tâm cười nói: "Tiểu chủ xin cứ an tâm, đó là do chính miệng Liên Tâm bên cạnh chủ tử nương nương đến nói cho nô tỳ nghe, nàng ta bảo rằng nghe thấy hoàng thượng nói vậy với chủ tử nương nương như vậy.

Dẫu cho Liên Tâm có một vạn lá gan, nàng ta cũng không dám nói dối như vậy đâu!"

Hi Nguyệt nhắm đôi phụng nhãn hẹp dài đẹp tuyệt trần lại, cười rằng: "Vậy là tốt rồi."
 
Hậu Cung Như Ý Truyện - Lưu Liễm Tử
Chương 3: Mệnh trời khuất bóng


Đêm đã về khuya.

Trong điện, Phú Sát thị đang uống thuốc, Liên Tâm đứng hầu hạ bên cạnh, đưa tay nhận lấy chén thuốc Phú Sát thị vừa uống xong, rồi dâng nước mát hầu chủ tử súc miệng.

Khi Phú Sát thị súc miệng xong, Tố Tâm bèn dâng lên ít mứt quả: "Đây là quả hạnh mới được muối ướp chua ngọt, chủ tử hãy nếm thử một chút đi, ít ra có thể bớt đi chút vị đắng trong miệng."

Phú Sát thị ăn một viên, đang định đắp chăn nằm xuống thì như nghe thấy tiếng gì đó, nàng giật mình, lắng tai như đang cố gắng nghe: "Vĩnh Liễn đang khóc phải hay không?

Có phải không?"

Tố Tâm vội nói: "Chủ tử vạn an, Nhị a ca lúc này đang ở A Ca sở yên giấc mà."

Phú Sát thị nghi hoặc chưa tin, âu sầu hỏi lại: "Thật sao?

Vĩnh Liên quen ở trong nôi, sợ người lạ, ban đêm lại thường hay khóc quấy.

Tố Tâm bèn bảo: "Chính vì Nhị a ca quen nôi, chủ tử chẳng phải đã thường dặn dò nhũ mẫu đem theo nôi Nhị a ca vẫn thường ngủ khi còn ở tiềm để đến A Ca sở rồi mà?

Hơn nữa trong cung giờ còn có thêm mười sáu ma ma chăm sóc, nhất định không thể xảy ra chút sai lầm gì."

Phú Sát thị thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt.

Nhưng các ma ma kia có đáng tin hết thảy không chứ?

Còn có...

Đại a ca cũng ở A Ca sở..."

Tố Tâm mỉm cười: "Chủ tử nương nương đã an bài, có chuyện gì là không thỏa đáng chứ?

Tuy Đại a ca cũng ở A Ca sở nhưng sao có thể sánh được với Nhị a ca của chúng ta."

Phú Sát thị gật đầu: "Mặc dù sinh mẫu Đại a ca và ta xuất thân từ một thị tộc, nhưng nàng ta lại vô phúc, ngay ngày hoàng thượng đăng cơ thì qua đời, bỏ lại Đại a ca một mình lẻ loi."

Nàng uyển chuyển liếc nhìn Tố Tâm, "Ngươi căn dặn A Ca sở phải chăm sóc Đại a ca thật chu toàn, chớ ngược đãi hài tử đáng thương không mẹ này."

Tố Tâm mỉm cười: "Nô tỳ hiểu, nô tỳ tự biết phải làm thế nào."

Phú Sát thị tựa hồ chưa an lòng, trong lòng có chút trăn trở.

Liên Tâm buông tấm màn che thủy mặc thanh hoaxuống, khuyên nhủ: "Chủ tử nghỉ ngơi một chút đi, mấy canh giờ nữa người còn phải dậy để chủ trì tang nghi.

Tối nay không có người, không biết trong đại điện náo động thành thế nào đây."

Phú Sát thị mỉm cười, mệt mỏi nằm xuống gối, mái tóc dài đen huyền tựa như dòng thác uyển chuyển uốn thành những dường cong mềm mại, nhẹ nhàng cũng giống như giọng nói nàng vào lúc này: "Đúng vậy.

Cũng chẳng biết bọn họ định làm loạn đến thế nào nhỉ?

Còn chưa sắc phong tần phi gì, bọn họ đã chẳng kiểm chế mà bộc ngay tính tình thực?"

Liên Tâm lãnh đạm nói: "Mặc kệ bọn huyên náo ra sao, chỉ cần chủ tử nương nương trở thành hoàng hậu thì bất kể là ai cũng không dám làm càn."

Phú Sát thị nhẹ cười: "Không dám làm càn sao?

Khi còn ở tiềm để người nào người nấy đều đã như ô nhãn kê, e là hôm nay lại càng thích ồn ào hơn."

Nàng hơi hơi trở mình, quay mặt vào phía trong, "Chẳng qua là tính tình bọn họ ưa thích náo động, vậy thì để tự bọn họ náo động thôi."

Phú Sát thị chẳng nói gì thêm, Liên Tâm bèn buông rèm, Tố Tâm thổi nến, chỉ chừa lại một chút ánh sáng, rồi hai người nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Thanh Anh hồi cung, mọi chuyện dường rằng với nàng còn rất bình thường.

A Nhược – thị nữ hồi môn của nàng, tươi cười tiến lên đón chủ tử: "Tiểu chủ vất vả rồi.

Nô tỳ đã chuẩn bị nước nóng hầu hạ người rửa mặt."

Thanh Anh không nói gì chỉ gật đầu, thấy mọi thứ đều đã được A Nhược chuẩn bị chu đáo, các cung nữ hầu hạ bưng chậu vàng, lược chải tóc, tiết khăn, nghiêm trang lui đứng sang một bên, yên tĩnh đến mức không tiếng động khiến nàng bất giác mà kinh ngạc nói: "Sao phải hao tâm tổn trí như vậy chứ?

Cứ làm như khi còn ở tiềm để trước đây là được rồi."

A Nhược mỉm cười xinh đẹp, cố gắng kìm nén đi tâm trạng vui sướng, nét mặt đầy vẻ bí ẩn: "Từ lúc tiểu chủ vào tiềm để, hoàng thượng vẫn là sủng ái người nhất, dẫu là phúc tấn chủ tử cũng không thể sánh bằng.

Cao tiểu chủ tuy cùng thân phận là trắc phúc tấn nhưng thoạt đầu nàng ta cũng chỉ là một cách cách, mãi sau mới được tấn phong trắc phúc tấn, sao có thể đối chiếu với sự tôn quý của người."

Nhị Tâm khẽ liếc nhìn A Nhược, "Này, cô nói mấy lời này với tiểu chủ để làm gì?"

A Nhược ý cười càng thêm sâu sắc, có chút đắc ý: "Đại a ca do Phú Sát Chư Anh cách cách hạ sinh, thế mà Chư Anh cách cách đã sớm tạ thế, coi như không tính.

Phúc tấn chủ tử hạ sinh Nhị a ca, tương lai đương nhiên là hoàng hậu, nhưng có đắc sủng hay không chẳng ai nói trước được.

Tô tiểu chủ có Tam a ca, còn Cao tiểu chủ lại xuất thân là người Hán, vậy cũng không tính đến."

Thanh Anh chậm rãi vén tóc mai, cài thêm đóa tuyết châu hoa.

Hộ giáp bạc chạm phải châu hoa trơn bóng khiến nó phát ra tiếng động, đầu ngón tay nàng hơi lấm tấm mồ hôi, nhẹ vuốt ve lên viên trân châu bóng bẩy, thế mà nàng vẫn không hiểu được.

Thanh Anh lạnh nhạt hỏi: "Vậy thì thế nào?"

A Nhược mải hoan hỉ riêng của mình, căn bản chưa kịp chú ý đến thần sắc Thanh Anh: "Cho nên thế nào chủ tử cũng được phong ngôi vị gần nhất với Hoàng hậu – Hoàng quý phi, phó hậu.

Bất quá thì sau cùng cũng là địa vị quý phi.

Nếu tiểu chủ cũng sinh hạ hoàng tử, ngôi vị thái tử kia còn chưa biết sẽ thuộc về ai..."

Thanh Anh nhìn đêm khuya thâm trầm ngoài cửa sổ, màn đêm trong Tử Cấm thành này thật khiến người ta cảm thấy lạ lẫm đến mức bất an, đôi đèn lồng màu trắng đung qua đưa lại trong gió càng khiến người ta hoảng sợ.

Thanh Anh ngắt lời A Nhược: "Được rồi.

Ngươi có gan nói ra mấy lời này, không bằng lấy cho ta chén trà."

Nhị Tâm nhanh nhẹn: "Hôm nay tiểu chủ khóc đã lâu, chắc người khát nước lắm."

Những vui vẻ hoan lạc trong lòng A Nhược chợt tan biến, Thanh Anh không nhịn được gọi nàng ta dừng lại: "Tiên đế vừa băng hà, nếu để người khác nhìn thấy vẻ mặt vui mừng này của ngươi thì mười cái mạng cũng không đủ đền tội.

Ngươi vẫn còn viễn tưởng nơi đây là tiềm để sao?"

A Nhược hơi sợ hãi đến mức run run, dẹp đi vẻ mặt mừng vui, vâng dạ rồi lui xuống.

Thanh Anh hơi chau mày: "Nàng ta như vậy thật là thiếu kiên nhẫn...

Nhị Tâm, ngươi trông chừng nàng ta cẩn thận một chút, đừng để nàng ra gây ra đại họa."

Nhị Tâm gật đầu: "Vâng.

A Nhược đúng thật bộc trực, lại không biết che giấu nét mặt."

Thanh Anh đảo mắt qua một vòng, nhìn các cung nhân hầu hạ, điềm nhiên nói: "Ta không thích có nhiều người hầu hạ như vậy, các ngươi lui xuống cả đi.

Có Nhị Tâm hầu hạ ta là được rồi."

Mọi người đành lui ra ngoài.

Thanh Anh thở dài, ôm đầu ngồi xuống.

Khóc hồi lâu, dù cho chẳng mảy chút tình cảm cũng không tránh khỏi đau đầu, nàng bất quá mà nói: "Lúc còn ở tiềm để bất luận thế nào, quan trọng là đằng sau thì hoàng thượng sủng ái ta, cũng khó tránh khỏi đám hạ nhân nô tài không biết chừng mực.

Nhưng bây giờ thì khác, Tử Cấm thành lớn như vậy, nơi nơi đều có tai mắt, A Nhược cứ tùy tiện như vậy là ta không một ngày được an lòng cho nổi rồi"

Nhị Tâm gật đầu nói: "Nô tỳ hiểu, nô tỳ sẽ căn dặn các cung nhân giữ cảnh giác, không được hành xử sai sót gì."

Thanh Anh gật đầu, Nhị Tâm lập tức hầu hạ chủ tử rửa tay thì tiểu thái giám bên ngoài bẩm báo: "Khởi bẩm tiểu chủ, Hải Lan tiểu chủ đến."

Bởi Hải Lan thân mang bệnh nên hôm nay vẫn chưa thể đến đại điện khóc tang, Thanh Anh thấy nàng đang đứng ở cửa liền lên tiếng: "Muộn như vậy rồi muội còn đến sao?

Vạn nhất nhiễm phong hàn không tốt đâu, mau vào đi."

Hải Lan dịu dàng gật đầu, tiến vào thỉnh an, nói: "Muội ngủ ra được mồ hôi, cảm giác đã khá lên nhiều rồi.

Nghe trắc phúc tấn hồi cung bèn cố ý đến thỉnh an, bằng không trong lòng muội bất an không ngừng."

Thanh Anh cười nói: "Muội ở trong phòng ta đã lâu, hà tất phải câu nệ lễ tiết.

Nhị Tâm, đỡ Hải Lan tiểu chủ ngồi xuống đi."

Hải Lan kinh sợ nói "không dám", cẩn trọng nhìn Thanh Anh lên tiếng: "Nghe nói tối nay Cao Hi Nguyệt lại khiến tỷ tỷ tức giận."

Thanh Anh "à" lên một tiếng: "Muội đang bệnh, bọn họ còn không để muội nghỉ ngơi yên ổn, còn nói ra những chuyện như thế."

Hải Lan vội đứng lên: "Thiếp thân không dám."

Thanh Anh mỉm cười: "Ta chỉ sợ muội lo lắng, ảnh hưởng đến điều dưỡng thân thể."

Hải Lan khiêm tốn đáp: "Thiếp thân hầu trong phòng tiểu chủ, được tiểu chủ chiếu cố nhiều mới có chốn dung thân ở tiềm để, thiếp nào dám không suy nghĩ chút vì tiểu chủ."

Thanh Anh ôn hòa nói: "Muội ngồi xuống đi, đứng lâu lại choáng váng đầu."

Lúc này Hải Lan mới ngồi xuống, khiêm nhường nói: "Ở trước mặt tiểu chủ, thiếp thân không dám không nói thẳng.

Khi còn ở tiềm để, Nguyệt phúc tấn và tiểu chủ tuy khó tránh khỏi tranh chấp, nhưng cũng chưa từng phô trương như thế.

Chuyện này đột nhiên xảy ra vậy, sợ là đã có biến cố gì."

Nàng ngước nhìn Thanh Anh, khẽ nói, "Cũng may là tiểu chủ ẩn nhẫn."

Thanh Anh im lặng trong chốc lát, sau mới lên tiếng: "Tính tình Cao Hi Nguyệt bỗng nhiên đại biến, tới Kim Ngọc Nghiên cũng cảm thấy kỳ lạ.

Duy chỉ có muội lại nói với ta hai chữ 'ẩn nhẫn'."

*Ẩn nhẫn: âm thầm chịu đựng*

Hải Lan nói: "Tiểu chủ thông minh, lẽ nào không biết Cao Hi Nguyệt thường ngày ôn độ hôm nay lại muốn lấn lướt qua tiểu chủ.

Như vậy khác nào ngang nhiên hạ nhục tiểu chủ, vốn dĩ không nên dung túng nàng ta, chỉ là..."

"Chỉ là mọi sự chưa rõ ràng, hơn nữa hậu cung phân vị cũng còn chưa được định rõ, nếu muốn trách phạt nàng ta, nghiễm nhiên đã có hoàng thượng và hoàng hậu.

Có chịu nhục nhã chăng nữa, ta cũng không thể tức giận, phá hỏng tang nghi của tiên đế."

Hải Lan nhìn Thanh Anh, trong ánh mắt lộ vẻ khen ngợi lẫn kính phục: "Vẫn là tiểu chủ suy nghĩ chu toàn."

Hải Lan còn định nói gì nhất thời lại thôi không nói, tựa như có chuyện không thể nói được thành lời.

Thanh Anh ở cùng nàng ta không phải ngày một ngày hai, bèn lên tiếng: "Có chuyện gì muội cứ nói.

Ở đây không có người ngoài."

Hải Lan gắt gao nắm chặt khăn tay, tựa hồ có chút bất an: "Hôm nay thiếp thân đã khỏe lên nhiều, vốn là muốn đi vấn an bệnh tình của chủ tử nương nương.

Nào ngờ lại nghe được Liên Tâm và Tố Tâm – cung nhân thân cận của nương nương, nhân lúc đi lấy thuốc nói chuyện với nhau.

Bọn họ nói phụ thân của Nguyệt phúc tấn – Giang Nam hà đạo tổng đốc Cao Bân Cao đại nhân – rất được hoàng thượng nể trọng.

Người còn nói sẽ ban đài kỳ cho gia tộc Cao thị."

Thanh Anh trong đầu bộn bề, lẩm bẩm nói: "Đài kỳ?"

*Đài kỳ: Thay đổi họ tên, nguyên quán từ Hán quân kỳ thành Mãn quân kỳ*

Vẻ mặt Hải Lan ưu phiền tựa như một mảng đen u ám mỗi lúc một dày: "Không thể nào!

Thiếp thân tuy địa vị thấp hèn, nhưng xuất thân là tú nữ, về việc này hiểu được đôi chút.

Thân mẫu Thánh tổ Khang Hi – Hiếu Khang hoàng thái hậu của gia tộc Đông thị là khai quốc công thần, cho đến nay là người duy nhất được đài kỳ.

Đó chính là điều vinh dự nhất!"

Thanh Anh ấm ức nói: "Đúng là vô thượng vinh diệu (vinh dự không gì bằng được).

Cao Hi Nguyệt là người Hán, một bậc đài kỳ lại thành người Mãn.

Xuất thân của nàng ta căn bản là không bằng ta, chỉ là nếu chuyện này là thật, có thể xem như nàng ta đã vượt xa."

Hải Lan có chút lo lắng: "Khi còn ở tiềm để, ai nấy đều cho rằng chủ tử nhận hết ân sủng, phúc trạch thâm hậu.

Thiếp thân thấy hiện tại chỉ sợ là lắm họa hơn phúc.

Thỉnh tiểu chủ vạn sự cẩn thận."

Nàng ta hơi ảm đạm, "Nhưng lời này nghe không lọt tai..."

Thanh Anh hơi xúc động: "Tuy khó nghe nhưng muội nói rất đúng.

Hải Lan, đa tạ muội."

Ánh mắt Hải Lan khẽ động, ôn nhiên nói: "Đại ân của tiểu chủ, thiếp thân vĩnh viễn không quên.

Thiếp thân trước xin cáo từ."

Thanh Anh nhìn theo bóng hình Hải Lan dần biến mất trong màn đêm, bất giác có trầm ngâm: "Nhị Tâm, ngươi thấy Hải Lan này..."

Nhị Tâm nói: "Nàng ta theo tiểu chủ đã nhiều năm, nếu luận bàn về cung kính, quy củ, không có ai sánh bằng.

Hơn nữa còn rất hiểu chuyện, mọi sự đều đặt chủ tử lên đầu."

Thanh Anh trầm ngâm suy nghĩ một chút: "Có lẽ là vậy.

Nếu thật sự là người biết phép tắc sao lại đều lưu ý đến mọi sự lớn nhỏ trong cung như vậy?"

Nhị Tâm thật tâm nói: "Chính vì mọi chuyện đều lưu ý mới có thể cẩn thận không làm sai."

Thanh Anh cười: "Lời này tuy dành để nói về nàng ta, nhưng ngươi cũng phải học hỏi cho tốt."

Nhị Tâm đáp: "Dạ."

Thanh Anh đứng dậy đi đến trước gương trang, để Nhị Tâm hầu tháo trang sức: "Đáng tiếc, tính cách như thế, nhan sắc như thế, lại chỉ được hoàng thượng sủng hạnh chẳng đến hai, ba năm.

Chỉ vài năm như vậy xem như là quá ủy khuất nàng ta rồi."

Nhị Tâm lắc đầu: "Đều là nhờ tiểu chủ trọng dụng nàng ta.

Hải Lan tiểu chủ xuất thân ra sao?

A mã nàng ta – Ngạch Nhĩ Cát Đồ, bị cách chức Viên ngoại lang.

Năm xưa, nàng ta được nội vụ phủ đưa đến tiềm để làm tú nữ, nhưng với thân phận như thế, bất quá cũng chỉ làm được thị nữ phục vụ ở khuê phòng.

Nếu không phải hoàng thượng vài lần lâm hạnh nàng ta, nếu không phải nhờ người xin hoàng thượng cho nàng ta một danh phận, nàng ta sao có được vị phân cách cách như ngày hôm nay.

Sợ là đã sớm bị hoàng thượng lãng quên rồi, không biết còn ra nông nỗi gì nữa."

Thanh Anh liếc nhìn Nhị Tâm: "Những chuyện như vậy không được hồ ngôn loạn ngữ.

Không biết chừng hoàng thượng đại phong người cũ ở tiềm để, Hải Lan nhất định sẽ có danh phận.

Ngươi còn nói như vậy thì đó là bất kính với chủ tử."

Nhị Tâm sợ hãi: "Nô tỳ biết, trong cung không giống như trong phủ."

Thanh Anh trông bóng đêm u tối tựa như mực phía ngoài cửa sổ, nàng vừa nhớ đến những lời Hải Lan từng nói, khe khẽ thở dài.
 
Back
Top Bottom