Ngôn Tình Hậu Cung 3000 Mỹ Nam

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,274,406
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHd8diB4BwaOEaY23P2yjOO8fecIDoZWZM37bgJHl7OrfReoUjsd57dEz2D6EMBDOAVGKZTrmLhUaPmsWGqj85DWb1-4URgQepdG0uwLPz8J43sV1tEe3Gx4z35n3wqjvsVWS61wemmnuFAMFjhVHjbY=w215-h322-s-no

Hậu Cung 3000 Mỹ Nam
Tác giả: Nhất Chỉ Tiểu Lương Lương
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Hậu Cung 3000 Mỹ Nam

Tác giả: Nhất Chỉ Tiểu Lương Lương

Editor: Cây Mía Ngon Ngọt

Số chương: 6 (Đã Hoàn)

Thể loại: Nữ tôn, Xuyên không, Cổ đại, Hài hước, Thị giác nữ chủ, Vả mặt, SE

Văn án:

Nàng đột nhiên xuyên qua trở thành nữ vương đại nhân, hậu cung có đến 3000 mỹ nam.

Nhưng đáng tiếc, nàng chỉ có thể ở bên duy nhất một người.

Bởi vì nam nhân của nàng cũng xuyên qua.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Hậu Cung 3000 Mỹ Nam
Chương 1: Xuyên Qua


Ta nghĩ rằng, có thể là do ta thành tâm hương khói cho tổ tiên, tám đời đều tu được công đức vô lượng nên mới gặp được chuyện còn hiếm thấy hơn trúng độc đắc đó chính là xuyên không.

Huống chi, không những xuyên không, mà còn xuyên đến một nữ tôn quốc, cả triều văn võ bá quan cũng hoàn toàn là nữ nhân.

Nữ nhân ở đây có thể tam phu tứ thiếp, ra vào thanh lâu.

Ta là Lục Ninh, đột nhiên xuyên đến nữ tôn quốc, còn trở thành người đứng đầu.

Không sai, chính là nữ vương đại nhân.

Nếu nữ nhân bình thường đều có thể tam phu tứ thiếp, thì riêng nữ vương đại nhân như ta lại có đến 3000 mỹ nam ở hậu cung.

Hơn nữa ngạo kiều, cao lãnh, khả ái, kiều mị quyến rũ, muốn loại nào liền có loại đó.

Nhưng ta còn chưa kịp cao hứng thì liền phải đón nhận một tin tức không được tốt lắm.

Nam nhân của ta ―Nghiêu Viễn.

Cũng xuyên đến đây.

Nhưng nếu không có đối lập thì sẽ không có tổn thương.

Ta trừ bỏ tên tuổi, kỳ thật cũng chả làm được cái mẹ gì, vậy mà từ khi đến đây mỗi ngày ta đều phải xử lý triều chính, lại còn phải đề phòng cấp dưới tạo phản.

Duy chỉ có phúc lợi nho nhỏ là 3000 mỹ nam ở hậu cung kia, nhưng cũng bị tước đi từ sau khi Nghiêu Viễn tới.

Dù nói như vậy nhưng ta vẫn chưa đến mức cùng bọn họ làm loại chuyện không thể miêu tả kia....Khụ khụ khụ.

Khi xuyên đến đây, ta cũng không có kí ức của nguyên thân, sau khi tiếp thu thân phận, ngày nào ta cũng đều phải xử lí triều chính, bấy nhiêu đó cũng đủ để khiến ta mệt chết, nào có thời gian để nhúng chàm 3000 mỹ nam ở hậu cung kia.

Sau khi chờ đợi vất vả, ta bỗng như cá gặp được, tranh thủ được một chút cơ hội, định đến hậu cung tìm chút thú vui, vậy mà lại đụng trúng nguyên thân mà Nghiêu Viễn xuyên đến.

Sau đó, hai ta liền nhận ra nhau.

Vì sao dễ dàng nhận ra như vậy à?

Rất đơn giản, tuy rằng linh hồn xuyên đến, nhưng ngũ quan vẫn giống nhau như đúc.

Vì vậy đối lập với Nghiêu Viễn, ta mẹ nó chính là cặn bã.

Nếu nói ta tu được tám đời công đức, thì Nghiêu Viễn chính là tám ngàn đời.

Khi Nghiêu Viễn xuyên đến đây, không những có được ký ức của nguyên thân, còn sở hữu một bàn tay vàng, không những có một thân võ công xuất chúng, mà còn là Nhiếp Chính Vương quyền cao chức trọng dưới 1 người trên vạn người, diện mạo lại vô cùng hoàn mỹ!

Ở hiện thực bị Nghiêu Viễn quản thúc, thật vất vả lắm ta mới xuyên đến đây, ta còn cho rằng có thể tự do tự tại bay nhảy khắp nơi.

Nhưng nào ngờ......

Nhưng bất quá cũng tốt, có Nghiêu Viễn ở đây, ta đã trở nên nhàn rỗi hơn không ít.

Hiện tại tấu chương, trên cơ bản đều là do Nghiêu Viễn xử lý.

Cũng không biết Nghiêu Viễn có cảm thấy ghét bỏ ta hay không.

Tuy rằng hiện tại trên danh nghĩa hắn là nam nhân của ta, nhưng bọn ta thật sự không có gì.

Huống chi, vào năm ba đại học, ta còn mặt dày không biết xấu hổ theo đuổi hắn, vào ngày lễ tốt nghiệp, ta đã lấy hết dũng cảm để thổ lộ, cuối cùng cũng thành công.

Mà hắn......

Vào thời điểm ta đang miên man suy nghĩ, giọng nói của Nghiêu Viễn bỗng vang lên: "Mệt thì đi ngủ đi, tấu chương còn lại cứ để ta xử lí."

Ta ngẩng đầu, nhìn mái tóc đen như mực đang xoã dài của hắn, gương mặt hắn vẫn hệt như lúc chưa xuyên đến, vẫn vô cùng thanh tú, trên người hắn mặc một bộ y phục màu trắng bạc, trong tay cầm bút lông, đang nhìn ta.

Thấy ta nhìn hắn, hắn bỗng nhiên cười khẽ một tiếng.

"Sao vậy?" Hắn ôn nhu hỏi.

Ta bỗng nhiên cảm thấy có chút hoảng loạn, Nghiêu Viễn vào thời khắc này đặc biệt mê người.

Ta nhịn không được, hôn lên má hắn một cái, sau đó chạy đi.

Chạy đến cửa, ta quay đầu trộm ngắm hắn một cái.

Trên mặt hắn vẫn nở nụ cười ấm áp, ánh mắt nhu hòa.

Mặt ta có chút nóng lên, tim đập cũng bắt đầu đập không có quy luật.

Ta bụm mặt, chạy trối chết.
 
Hậu Cung 3000 Mỹ Nam
Chương 2: Thanh Lâu


Dù cho là ở tình huống nào, Nghiêu Viễn vẫn rất ôn nhu, bộ dạng công tử ôn nhuận như ngọc, tài hoa hơn người.

So với nữ vương đại nhân như ta còn có uy vọng hơn.

Nhưng dù sao với địa vị Nhiếp Chính Vương của hắn cũng chỉ đứng sau ta, nay lại được ta giao cho xử lí không ít việc triều chính, khiến không ít các triều thần dị nghị.

Chẳng lẽ hắn muốn đoạt vị?

Cái ý niệm này khi xuất hiện trong đầu ta, đã bị ta lập tức đuổi đi.

"Phạt nàng quỳ một nén nhang, thời gian vẫn chưa hết, nàng run cái gì?"

Đúng là hắn rất ôn nhu, dù cho ở mọi tình huống.

Tỷ như hiện tại, nhưng ta lại cảm thấy Nghiêu Viễn thực kh ủng bố.

Động một chút liền phạt quỳ, tốt xấu gì ta cũng là nữ vương.

Cũng cần phải có uy nghiêm!

Ô ô, đúng là mất hết mặt mặt mũi.

Nghiêu Viễn buông cuốn sách trong tay xuống, từ trên án đứng lên, chắp tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm ta.

Hôm nay hắn ăn mặc một thân quan phục, kim quan trên đầu còn có một cây trâm ngọc, từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ uy nghiêm.

Khi bị hắn hỏi đến, ta càng không thể ngăn được bản thân run rẩy.

Ta bĩu môi, u oán nhìn chằm chằm trâm cài trên đầu hắn, cây trâm đó là do ta ban cho hắn.

Nghiêu Viễn, ta thật sự cảm thấy sợ hắn từ tận đáy lòng, bất kể là trước khi xuyên qua hay là sau khi xuyên qua.

Ta cảm thấy ta có khuynh hướng thích bị ngược, hoặc là do ta đã bị mỹ nam kế của hắn che mắt.

Nhất định là như vậy!

Cho nên, vì để trở thành một con người khác, thoát khỏi nổi sợ hãi của bản thân.

Ta đã làm ra một chuyện lớn.

Tất cả mọi chuyện cũng được bắt đầu từ hôm qua...

Thời điểm Nghiêu Viễn đang ở Ngự Thư Phòng phê duyệt tấu chương, ta ở đã cùng Tiểu Cúc cùng Tiểu Hoàng trộm rời khỏi cung, sau đó đến một thanh lâu xa hoa bậc nhất tại Kinh Thành.

Mùi hương hỗn tạp của son phấn cùng thức ăn thiếu chút nữa đã khiến ta nôn ra.

Đúng thật là...... không phù hơp với ta.

Trước đây ta đọc được trên mạng, bọn họ đặt ra giả thuyết nếu có thể xuyên không, không đến thanh lâu là vô cùng đáng tiếc.

Nhưng hiện tại ta cảm thấy không tới thanh thì cũng không có chổ nào phải đáng tiếc.

Cũng có lẽ là do nơi ta xuyên đến là một đất nước nữ tôn nam ti, hoặc nơi đây là thanh lâu của nam tử, cho nên mới không giống nhau?

Nhưng dù sao cũng có rượu và thức ăn thì vẫn không tồi!

Ta đang ảo não, một ngụm uống cạn ly rượu lớn.

Đột nhiên, ta không chút phòng bị mà bị Tiểu Hoàng đẩy ngã, xuýt chút nữa ta đã cắm đầu trên bàn, ta bất mãn trừng mắt nhìn hắn.

Nhưng chỉ thấy Tiểu Hoàng chớp mắt không ngừng, cũng không biết là bị gì.

"Ngươi bị tật à?" Ta ghét bỏ nhìn nàng, sau đó quay sang nhìn Tiểu Cúc bên trái đang cúi đầu ăn mãnh liệt.

Tiểu Cúc vốn đang ăn một miếng sườn lớn, đột nhiên ngẩn đầu sau đó trừng lớn hai mắt, miếng sườn trong tay cũng rơi xuống mặt bàn.

Ta nghi hoặc nhìn về hướng Tiểu Cúc đang nhìn.

Bọn ta đến đây đã thuê riêng một phòng, là trên lầu hai.

Thanh lâu này bày trí cũng rất đặt biệt, chỉ từ lầu ba trở lên mới có cửa, mà đại sảnh đến lầu hai chỉ được che lại bỡi dãy lụa trắng.

Vừa rồi cảm thấy đại sảnh náo nhiệt, nên ta đã cho Tiểu Hoàng đem dãy lụa trắng vén lên.

Liếc mắt một cái, là có thể dễ dàng thấy rõ toàn bộ cảnh tượng bên dưới.

Nhìn theo Tiểu Cúc xuống phía dưới, ta lập tức ngây ngẩn cả người.

Nghiêu Viễn mang theo vài thị vệ, sừng sững đứng ở giữa đại sảnh, ngẩng đầu híp mắt nhìn ta.

Hắn giống như một đoá hoa sen mọc giữa đầm lầy, thanh cao không chút vấn tục.

Xem ra vẫn là Nghiêu Viễn hợp với khẩu vị của ta nhất.

Nhưng mà, đây không phải là lúc để nghĩ đến chuyện này!

Ta cùng Nghiêu Viễn bốn mắt nhìn nhau, hắn bỗng nhiên cười với ta, quả thực là khiến cho ta suýt chút nữa đã tè ra quần.

Ta sợ đến mức chui vào bàn trốn.

Nhưng cuối cùng vẫn bị bắt trở về.

Tiểu Hoàng cùng Tiểu Cúc, là cung nhân đáng thương bên cạnh ta, hai người bọn họ bị đánh mỗi người mười đại bản, trừ một tháng bổng lộc.

Ngẫm lại ta thật sự cảm thấy rất có lỗi với các nàng.

Nhưng mà ta cũng không có thời gian để tiếp tục cảm thấy có lỗi.

Tại vì vào giờ phút này, ta cũng đang bị Nghiêu Viễn phạt quỳ một nén nhan.

Phạt quỳ còn chưa tính, Nghiêu Viễn còn cầm một quyển sách, để người mang đến một cái án, muốn bên cạnh giám sát ta.

Đúng thật là tra tấn chết ta rồi.

Bỗng nhiên ta thấy Nghiêu Viễn chậm rãi đi tới, ta sợ đến mức hai chân đều mềm, sau đó liền ngã xuống mặt đất.

Hắn dừng lại trước mặt ta, đưa tay tỏ ý muốn đở ta dậy.

Ta lại cho rằng hắn muốn đánh ta, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Hắn cười khẽ, lấy hai tay của ta ra, sau đó vuốt tóc ta, giọng nói ôn nhu "Đồ ngốc."

Ta không dám nhìn hắn, nhưng gương mặt lại đỏ lên.

Tay hắn rất ấm áp...
 
Hậu Cung 3000 Mỹ Nam
Chương 3: Sự Thật


Ta vừa mơ thấy một giấc mộng rất đáng sợ.

Trong mộng, Nghiêu Viễn muốn xuất ngoại học tập, mà ta chỉ có thể ở lại trong nước.

Nhìn hắn đang sắp xếp hành lí, ta đứng bên cạnh đỏ mắt, nắm lấy tay áo hắn, khàn giọng lặp lại một câu: "Có thể đừng đi không, đừng vứt bỏ ta."

Trong lòng ta lúc này đang cảm thấy vô cùng đau.

Ta đột nhiên mở to mắt, dùng tay sờ sờ mặt.

Ẩm ướt, ta khóc.

Ta nương theo ánh trăng nhìn ra ngoài cửa sổ, mông lung, cổ kính.

Đúng vậy, ta thật sự đã xuyên đến đây.

Không có cách nào để quay trở lại.

Mà giấc mộng vừa rồi, cũng không phải là mộng, mà là chuyện ta đã từng trãi qua.

Nghiêu Viễn đến cuối cùng cũng không có xuất ngoại.

Bởi vì, hắn đã bị ta hại phải xuyên đến đây.

Vào một ngày trước khi xuyên qua, ta đã cùng Nghiêu Viễn đi chơi lần cuối trước khi chia tay.

Ta và hắn leo l3n đỉnh núi Sơn Hoa.

Cùng nhau đón mặt trời mọc, sau đó chia tay trong hoà bình.

Rồi cùng xuyên qua.

Không, cũng không phải.

Vào thời khắc mặt trời vừa lộ, ta muốn đem Nghiêu Viễn đẩy xuống núi, sau đó bản thân cũng nhảy theo.

Như vậy, chúng ta mới có thể vĩnh viễn ở bên nhau.

Ta rất yêu Nghiêu Viễn, thật sự rất yêu.

Nhưng vào lúc đẩy hắn ta đã mềm lòng.

Sau đó ngay cả đứng cũng không xong, vấp chân ngã xuống.

Nhưng đến cuối cùng ta vẫn tính là thành công, vì Nghiêu Viễn theo phản xạ nắm lấy ta, rồi cũng vô tình cùng ta ngã xuống núi.

Lúc tỉnh lại thì ta cũng đã xuyên đến đây.

Ta trở thành người thắng nhân sinh, có được một đế quốc, có được hậu cung 3000 mỹ nam.

Có tiền, có quyền.

Còn có, Nghiêu Viễn.

Ta sờ sờ bên cạnh, trống rỗng.

Nghiêu Viễn đã đi đâu?

Trên gối cũng không hề có độ ấm, mọi thứ đều lạnh băng.

Ta nghĩ, có lẽ Nghiêu Viễn đã rời đi rất lâu.

Nhìn qua cửa sổ, nữa vòng trăng đang treo trên cao, bóng cây trên mặt đất cũng thưa thớt.

Tuy rằng ta không biết hiện tại đang là giờ nào.

Nhưng trời vẫn còn chưa sáng, dù sao cũng chính là thời gian đi ngủ.

Ta nhếch môi, có chút bất mãn

Ta bước xuống giường, mang vào giày.

Khi vừa ra đến sân đình, ta liền thấy Nghiêu Viễn.

Trên người hắn đang mặc áo lót trắng.

Vẻ mặt an tĩnh.

Trong không gian tối đen, ngũ quan tinh xảo của hắn được ánh trăng mờ ảo chiếu sáng, vẫn như cũ động lòng người.

Nhìn Nghiêu Viễn như vậy, ta có chút ngây người.

Hắn tựa như một bức họa, đẹp đến mức ta không nỡ chạm vào.

Nhưng ta lại không cẩn thận, dẫm phải một nhánh cây, một tiếng vang không nhỏ cũng lập phát ra.

Đánh vỡ khoảnh khắc yên tĩnh.

Có lẽ là nghe thấy tiếng vang, Nghiêu Viễn quay đầu lại nhìn về phía ta, sau đó nhíu chặt mày.

Ta lúc này muốn lùi lại, nhưng lại không dám

Phi, đúng là không có bản lĩnh

Ta âm thầm phỉ nhổ chính mình.

Thấy ta, lông mày Nghiêu Viễn giãn ra, mặt không biểu tình nhưng trong mắt lại chứa đầy ôn nhu.

Hắn dần đi về phía ta.

"Đêm lạnh."

Tay hắn rất ám áp, sờ lên mặt ta, nhẹ giọng nói: "Xem đi, cả mặt đều lạnh, mau trở về ngủ đi."

"Vậy còn chàng?" Ta ngẩng đầu, hỏi hắn.

Hắn cười, lắc lắc đầu nói: "Ta đương nhiên là cũng trở về bồi nàng ngủ rồi, đồ ngốc."

Ta còn muốn nói thêm, nhưng hắn lại cúi người, nhẹ nhàng đặt lên trán ta một nụ hôn.

Trong phút chốc, đầu ta trở nên trống rỗng, những lời vừa định nói khi nãy cũng quên sạch.

Nghiêu Viễn cười cười, mang theo ta trở về ngủ.

Một lúc lâu sau, ta quay sang nhìn Nghiêu Viễn.

Hắn đã ngủ, phát ra tiếng hít thở đều đều.

Ta sờ lên trán, sờ vào vị trí Nghiêu Viễn vừa mới hôn.

Ta cảm thấy vô cùng kì quái, dường như mọi chuyện không hề chân thực.

+

Người này có thật sự là Nghiêu Viễn của ta không?
 
Hậu Cung 3000 Mỹ Nam
Chương 4: Con Thỏ


Thời tiết dần dần trở lạnh, tuyết trên bầu trời cũng bắt đầu rơi.

Ta cùng Nghiêu Viễn đang đi trong làn tuyết trắng xoá, mỗi dấu chân khi đi đều bị in lại trên mặt đất.

Dấu chân của hắn, so với ta lớn hơn rất nhiều.

Ta bỗng nhiên nổi lên hứng thú, Nghiêu Viễn đi phía trước, ta đi phía sau.

Ta từng bước từng bước một, dẫm lên dấu chân hắn.

Ta ở phía sau Nghiêu Viễn, chơi đến vui vẻ vô cùng.

Nhưng khi vừa ngẩn đầu, lại thấy Nghiêu Viễn đang chăm chú nhìn ta.

Ta bị Nghiêu Viễn kéo một phen, sau đó chỉ có thể tiếp tục sánh vai đi bên cạnh hắn.

Ta cảm thấy không khỏi buồn bực.

Đột nhiên, Nghiêu Viễn sờ đầu ta.

Ta dừng bước, khó hiểu nhìn hắn "Làm sao vậy?"

"Phủi tuyết cho nàng." Vẻ mặt hắn nhàn nhạt, lại tiếp tục sờ sờ thêm vài cái.

"A." Ta gật đầu, trên mặt cũng dần dần trở nên đỏ ửng.

Đoạn đường kế tiếp, ta đều cúi đầu không nói lời nào.

Dù cho gió lạnh không ngừng thổi, ta mặt vẫn đỏ như cũ.

Hoàng hôn dần hạ, chúng ta vẫn cứ như vậy.

Lẳng lặng tán bước.

Giống như một đôi lão phu thê.

Sau đó ta cùng Nghiêu Viễn nhặt được một con thỏ nhỏ bị thương.

Chỉ là con thỏ kia vào thời điểm nhặt được trên người nó dính đầy tro bụi cùng máu tươi.

Bộ dạng đang thoi thóp.

Ta đem nó giao cho ngự y, sau đó phân phó bọn hạ nhân chăm sóc nó.

Về sau ta cũng quên sạch đi nó.

Ta không nhớ rõ, Nghiêu Viễn cũng không nhắc tới.

Đột nhiên có một ngày trong cung xuất hiện một con thỏ, cả người trắng phau, vô cùng đáng yêu đang tung tăng nhảy nhót.

Ta hỏi qua hạ nhân, lúc này mới nhớ đến nó.

Chỉ là hiện tại nó đã bị nuôi đến béo ú, một thân lông xù trắng xoá, hệt như quả cầu tuyết lăn tròn.

Nghiêu Viễn đứng bên cạnh ta, nhìn con thỏ đang nhảy nhót chơi đùa, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt.

Cuối năm, đúng là vô cùng lạnh.

Một cơn gió thổi ngang cũng khiến người ta lạnh đến thấu xương.

Ta thở ra một hơi, chà xát tay để giữ ấm.

Cổ đại không có bao tay, thật là chán ghét.

Tay ta đã lạnh đến mức sắp đông cứng.

Đột nhiên, tay của ta bị một đôi tay rộng lớn ấm áp khác nắm lấy.

Là tay của Nghiêu Viễn.

Tay của hắn rộng lớn mà ấm áp, khiến ta tràn đầy cảm giác an toàn.

Thỏ con sau đó được bọn ta ôm trở về.

Kỳ thật, là ta muốn ôm nó về nhưng nữ đế như ta phải có uy nghiêm, đành phải để Nghiêu Viễn ôm lấy nó.

Ta cùng Nghiêu Viễn, sánh vai trở về cung.

Đây là lần đầu tiên sau khi đến thế giới này, Nghiêu Viễn gọi tên của ta.

Hắn ngữ khí nhàn nhạt, thanh âm không lớn, chỉ để hai người chúng ta nghe thấy "Lục Ninh."

"Hửm?." Ta không hiểu ý hắn.

"Nhìn nàng rất giống nó."

Hắn dùng tay sờ sờ thỏ con trong lòng.

Dường như con thỏ nhỏ có linh tính, nghe được Nghiêu Viễn nói nó cùng ta giống nhau, thì liền ngẩn đầu nhìn về phía ta.

Đôi mắt nó màu đỏ, ta cũng không thể nhìn ra trong mắt nó có gì.

Giống?

Ta chu miệng, chọc chọc vào người con thỏ kia.

Đừng nói là hắn đang trào phúng ta béo giống nó.

Ta ngẩn đầu nhìn Nghiêu Viễn, ghét bỏ nói: "Không hề giống."

Gần đây đúng thật là ta có ăn hơi nhiều.

Ta đưa tay sờ sờ cái bụng nhỏ.

Xấu hổ bụm mặt

Nghiêu Viễn " phốc " một tiếng, bật cười.

Ở ta trừng to mắt nhìn hắn, Nghiêu Viễn dừng cười, trong mắt tràn đầy ôn nhu.

"Còn cảm thấy không giống nó sao? Ở trong lòng ta nhảy nhót, nhảy đến nhanh như vậy."
 
Hậu Cung 3000 Mỹ Nam
Chương 5: Bão Tuyết


Sau khi tuyết bắt đầu rơi mạnh hơn, thời tiết cũng trở nên vô cùng khắc nghiệt.

Bão tuyết xuất hiện.

Ta thân là nữ đế, đương nhiên phải đích thân đi xử lí.

Từ đó mọi ngày của ta đều trôi qua vô cùng bận rộn.

Đến cơm còn phải ăn vội vàng.

Vì thế, ta quyết định không ăn không ngủ.

À không, là Nghiêu Viễn quyết định không ăn không ngủ.

Ta...... Vì đang mang trong mình thân phận nữ đế, để không cắn rứt với lương tâm, đành phải cùng hắn vượt qua.

Không có cách nào khác.

Vốn dĩ dân chúng đối với Nghiêu Viễn có nhiều cảm tình hơn là ta, nếu là Nghiêu Viễn vì xử lý tấu chương mà không ăn không ngủ, mà nữ đế như ta ăn ngon uống tốt.

Nếu để dân chúng biết không chừng ta sẽ bị dìm chết trong nước bọt.

Không được, không được.

Ta đâm lao thì đành phải theo lao, đã xuyên vào thân phận này thì cũng phải sống sao cho ra dáng.

Ngẫm lại lúc còn ở hiện đại, mỗi ngày ta đều nhàn hạ chỉ lên lớp rồi trở về nhà ăn với ngủ, không nghĩ tới có một ngày sẽ trở thành nữ đế.

Mỗi ngày đều trôi qua vô cùng thê lương.

Nhưng không sao, ta vẫn còn Nghiêu Viễn.

Ta nhìn theo ánh đèn, có chút mông lung, thưởng thức sườn mặt của Nghiêu Viễn.

Rất đẹp.

Sao lại đẹp đến như vậy.

Hiện tại đêm đã khuya, tất cả gà cũng đều đã đi ngủ.

Ta cùng Nghiêu Viễn bên trong Ngự Thư Phòng, trai đơn gái chiếc, ở cùng một chổ.

À thì, chỉ là cùng nhau xử lý tấu chương.

Ai, miễn bàn nhiều không thôi lại càng mất hứng.

Bọn ta vẫn còn trẻ, không nên gấp gáp làm chuyện ngượng ngùng, thế nhưng mỗi đêm ta chỉ có thể đơn thuần ôm Nghiêu Viễn ngủ, sớm đã cảm thấy không thoã mãn.

Làm nữ đế thì có lợi ích gì chứ.

Ta một bên thở ngắn than dài, một bên xử lý tấu chương.

Nghiêu Viễn liếc mắt nhìn ta một cái, cũng không nói gì, tiếp tục vùi đầu làm việc.

Tất chương chất cao như núi, ta nhìn thoáng qua chỉ cảm thấy cả người vô lực.

Ách, vẫn là nên tập chung giải quyết cho xong.

Bên trong Ngự Thư Phòng, chỉ còn lại một mảnh yên tĩnh.

Lâu lâu cũng chỉ nghe được tiếng sột soạt của thẻ tre vang lên.

Vậy mà vào thời khắc quan trọng này, bụng ta lại " ục ục " một tiếng.

Phá vỡ không gian vốn dĩ đang vô cùng yên tĩnh.

Ta đỏ mặt.

Mấy ngày hôm nay ngày nào cũng thức đến giữa khuya, ta cảm thấy ta đã sắp phi thăng thành tiên.

2021_House-Ad_Premium_01_300x600px_V1.png


BẠN CŨNG SẼ THÍCH

124591874-80-k348562.jpg


Four"s Game (SEU, #1) [UNEDITED VERSION + SA...

5.5M166K

#1 Southeastern University Series Natosha Jackson is from the south-side slums of Ridgeport. She"s your average bookworm and mathematic fanatic. To pay her dues to the d...

182009922-80-k289943.jpg


all mine | pjm

8.2M276K

"you"re all mine; the hair, the lips, the body, it"s all mine." • highest rankings • - #1 in jimin - #1 in pjm - #1 in btsfanfic cover by: @TheChristianChimC...

227380868-80-k651461.jpg


𝐈𝐧𝐧𝐨𝐜𝐞𝐧𝐭 𝐓𝐞𝐦𝐩𝐭𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧𝐬 | 𝟏...

12.1M225K

( this book is currently being HEAVILY edited. I suggest not reading unless you are okay with slight errors.) In which a 40 year old Italian man falls into the trap of a...

183124390-80-k17476.jpg


Y.O.L.O (Boyxboy)✔

8.3M348K

*COMPLETED* (Y.O.L.O stands for: YOU ONLY LIVE ONCE) *** Carter Jones, the school nerd, and Killian Henderson, the reputated troublemaker, somehow end up getting detenti...

189168320-80-k487207.jpg


Arc-en-ciel

4.8M200K

〚FEATURED〛 ⭒⭒⭒⭒⭒ "My pick-up lines are great." "Yeah, and I have a pet llama." "You do??" "No, idiot." ⭒⭒⭒⭒⭒ Arc-en-ciel (n.): Ra...

32171717-80-k918983.jpg


Luciano | Book I ✓

27.9M895K

[BOOK ONE] [Completed] [Voted #1 Best Action Story in the 2019 Fiction Awards] Liam Luciano is one of the most feared men in all the world. At the young age of 18, he in...

273967295-80-k780747.jpg


Mr. Mafia And Mrs. CEO

15.9M370K

[BEING RE-WRITTEN RN] Book one in the D"Angelo Series (Also the first maybe three chaps might be cringe, IT GETS BETTER I SWEAR 😭) What happens when two worlds of arro...

Dân dĩ thực vi thiên*, vì sao phải không ăn không ngủ a.

*Dân dĩ thực vi thiên có nghĩa là "Dân lấy ăn làm trời" và giải thích thêm "Dân lấy miếng ăn làm trọng, nên muốn trị dân trước hết phải làm cho dân no ấm".

Ngủ có thể không ngủ, nhưng ăn cũng không thể không ăn nha.

Ta chỉ là người trần mắt thịt, cũng không phải tiểu tiên nữ trên trời.

"Nếu ở đây cũng có mì gói thì tốt biết mấy." Ta bĩu môi oán giận, phê xong một cái tấu chương, liền ném sang bên cạnh "Như vậy chúng ta còn có thể lén lút nấu mì ăn."

Nói xong ta cũng không quên uỷ khuất sờ bụng nhỏ.

Nghiêu Viễn lên tiếng: "Ừm."

Đầu hắn cũng không thèm nâng lên, tiếp tục xử lý tấu chương, trên mặt cũng không nhìn ra chút biểu cảm.

"Nghiêu Viễn, ta rất muốn ăn mì gói."

Hắn liếc mắt nhìn ta một cái, rồi cũng vẫn tiếp tục xử lý tấu chương.

Ta không nói tiếp, vì trong đầu ta lúc này chỉ toàn là hương vị của các loại mì gói.

Cuối cùng, ta quyết định chọn mì bò kho là thứ ta thèm nhất

"Ta muốn ăn mì bò kho."

Ta li3m môi, tưởng tượng ra cảnh bản thân đang ăn một tô mì bò kho thật to, Nghiêu Viễn lúc này cũng chịu dừng lại.

Hắn nhìn ta, khẽ gọi: "Lục Ninh."

Mọi tưởng tượng của ta đều lập tức biến mất, ta ngoan ngoãn nhìn hắn.

"Chuyện gì?"

"Ta hỏi nàng một vấn đề."

"Được."

"Nếu nàng là một gói mì, nàng cảm thấy nàng sẽ mang hương vị gì."

"Sao cơ?"

Sao hắn lại hỏi ta một câu kì quái như vậy?

Nhưng ta lại nghiêm túc suy nghĩ.

"Hừm, có lẽ ta sẽ là mì gà hầm nấm hương đi?"

Nhưng hắn hỏi như vậy để làm gì?

Ta nhìn chằm chằm Nghiêu Viễn, vẻ mặt nghi hoặc.

Hắn vậy mà lại nghiêm túc gật gật đầu.

"Vậy, nếu chàng cũng là mì gói." Ta nhìn chằm chằm hắn, sau đó trong lòng nổi lên ý xấu "khẩu vị của ta rất tốt, dù chàng là gì ta đều có thể ăn."

Ta muốn trêu chọc hắn, vậy mà bản thân lại cảm thấy xấu hổ.

"Phốc, ha ha ha."

Đừng động vào ta, vào những thời khắc như thế này, chỉ cần nở một nụ cười là đủ rồi.

Để giảm bớt chút ngượng ngùng, ta ra vẻ bình tĩnh nói với hắn: "Đủ rồi."

Nghiêu Viễn cười khẽ một tiếng, sắc mặt ôn nhu.

"Hiện tại tâm tình đã tốt hơn chưa?"

Thật vất vả lắm mới khiến tim đập chậm lại, giờ nó lại bắt đầu tăng tốc đập như cũ.

Ta gật đầu mãnh liệt "Tốt tốt tốt."

"Vậy thì được rồi, nhanh chỉnh đốn lại tinh thần giúp ta xử lý tấu chương."

Nghiêu Viễn vỗ vỗ đầu ta, cảm giác ấm áp cũng không ngừng truyền đến.

Trong đầu ta chỉ còn lại một mảng trống rỗng.

Không được, ta cảm thấy có chút thiếu oxy.

"Được."

Nghiêu Viễn: "Xử lí nhanh một chút sau đó chúng ta cùng nhau dùng bữa."

"Ừm ừm ừm."

Bên ngoài cửa sổ, hình ảnh bọn ta được ánh trắng chiếu sáng.

Ấm áp hài hòa.

Con thỏ nhỏ kia cũng không biết vì sao đến được đây, nó nhảy lên cửa sổ nhìn bọn ta.

Nghiêu Viễn vốn đang tươi cười, đột nhiên thấy nó, nét tươi cười trên mặt lại tức khắc tan đi.
 
Hậu Cung 3000 Mỹ Nam
Chương 6: Kết Cục


Sau khi vấn đề bão tuyết được xử lí xong, ta rốt cuộc cũng được trở lại những tháng ngày ăn ấm mặc êm.

Mà những công việc về sau, ta liền toàn quyền giao thác cho Nghiêu Viễn.

Đem mọi chuyện giao cho Nghiêu Viễn, ta rất yên tâm.

Đúng vậy, ta rất yên tâm.

Bỡi vì ngay sau đó, ta trở thành dân thường, Nghiêu Viễn trở thành hoàng đế.

Uổng công ta tín nhiệm Nghiêu Viễn như vậy, vậy mà hắn lại ở mượn cớ đi dò thăm tin tức người dân, mang theo không ít binh lính, thuận tiện triệu tập một đống dân tâm cùng binh lực.

Sau khi trở về liền đoạt mất đế vị của ta.

Hắn thành công trở thành hoàng đế, còn ta thì bị hắn đá văng khỏi ngôi vị.

Tuy rằng ta đối với vị trí nữ đế này không cảm thấy quá mức hứng thú, chỉ cần Nghiêu Viễn nói một tiếng, ta cũng sẽ lập tức hai tay hai chân dâng vị trí này cho hắn.

Chỉ tiếc là, Nghiêu Viễn hắn không có nói.

Từ lúc hắn xuyên đến đây, hắn chưa từng nói qua câu hắn muốn vị trí này.

Cũng khiến ta cảm thấy hắn không có hứng thú gì với vị trí này.

Cũng dẫn tới......

Vào thời khắc hắn dùng kiếm kề cổ ta, khiến ta vô cùng khiếp sợ, mắt ta trừng to đến mức sắp rơi ra ngoài.

Hôm nay cũng là ngày Nghiêu Viễn đăng cơ.

Cả nước đều chúc mừng hắn, chỉ trừ bỏ ta.

Phi, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ chúc mừng hắn

Đáy lòng ta vừa nghĩ như vậy, nhưng vào giây tiếp theo, cung nhân mang đến cho ta rất nhiều đồ ăn, ta liền quên mất những chuyện này ra sau đầu.

Không phải chỉ là đế vị thôi sao.

Cho hắn, cho hắn.

Không phải chỉ là nam nhân thôi sao.

Không cần, không cần.

Trong lòng ta nghĩ như vậy, nhưng khi ta vừa ăn, nước mắt lại không ngừng rơi xuống.

Cuối cùng.

Một bàn đồ ăn đều là những món ta thích, giờ đã trở nên tẻ nhạt vô vị.

Không gian xung quanh cũng hết sức yên tĩnh, ta đang bị giam lỏng, sẽ không có ai đến thăm ta.

Mỗi ngày cơm ba bữa đều có người đưa tới, thay đồ hay tắm gội đều có người canh gác.

Thê lương.

Thật thê lương.

Càng nghĩ càng ủy khuất, oa một tiếng, ta bắt đầu gào khóc.

Kỳ thật ta biết, mấy ngày nay ta chỉ là đang giả vờ kiên cường.

Thời điểm Nghiêu Viễn đưa đao kề cổ ta, trừ bỏ kinh ngạc mở to mắt, thì ta còn rất đau lòng, đau đến mức tê tâm liệt phế.

Từ trước đến nay ta luôn là người không giỏi nhịn đau, nhưng vào thời điểm đó, ta nhịn.

Ta giả vờ rằng bản thân không hề kinh ngạc.

Giả vờ bản thân không có việc gì.

Nhưng những cái đó đều là do ta tự lừa dối chính mình.

Có lẽ Nghiêu Viễn không biết, hắn là toàn bộ thế giới của ta.

Vậy nên vào khoảnh khắc đó, thế giới của ta dường như đã sụp đổ.

Vào ngày Nghiêu Viễn đăng cơ, ta khóc đến hôn mê, trong lòng vô cùng đau, đau đến mức hít thở không thông.

Cuối cùng, trước mắt ta tối sầm lại, ngất xỉu.

Sau đó.

Lúc ta bừng tỉnh lại thì đã ở bệnh viện.

Bên cạnh là vẻ mặt cảm động của mẹ ta.

"Cuối cùng con cũng tỉnh rồi!"

Mẹ không ngừng ân cần hỏi han ta.

Từ trong miệng của bà, ta mới biết, sau khi ta cùng Nghiêu Viễn từ trên núi ngã xuống đã ngã vào con sông bên dưới, sau đó ta được người dân phát hiện rồi đưa vào bệnh viện, hôn mê đến tận bây giờ.

"Vậy Nghiêu Viễn đâu?"

Mẹ ta lắc đầu, nói: "Nghiêu Viễn vẫn mất tích."

Ta nhíu mày.

______________

Đêm Trung Thu.

Trong cung vừa múa vừa hát, rượu ngon món ngon, mà tân đế lại không mấy hứng thú, đã sớm rời đi trước.

Mà vị tân đế đó, chính là Nghiêu Viễn.

Hắn ngồi một mình trong Ngự Thư Phòng, không ngừng tự rót rượu cho bản thân.

Con thỏ nhỏ kia cũng đang ngồi bên cạnh hắn, thế nhưng lại mở miệng nói chuyện.

"Ngươi hối hận sao?"

Nghiêu Viễn dừng rót rượu, trên mặt lộ ra nụ cười khổ.

Hắn nói: "Không hối hận."

Chỉ cần nàng vui vẻ, hắn như thế nào cũng không sao cả.

Không biết sau khi trở về thế giới đó, nàng đã như thế nào.

Nghiêu Viễn muốn đem thỏ nhỏ ôm vào lòng.

Nhưng chỉ vừa duỗi tay, thỏ nhỏ lại tung tăng nhảy nhót, chạy đến phía trước cửa sổ.

Ánh trăng đêm trung thu, vừa lớn vừa tròn.

Khiến Nghiêu Viễn không khỏi nhớ tới nàng.

Cũng vào ngày này một năm trước, nàng chỉ vào ánh trăng nói.

"Chàng xem, ánh trăng đêm nay thật là đẹp, vừa lớn lại vừa tròn"

"Ừm."

"Nghiêu Viễn."

"Ta đây"

"Ta muốn Trung Thu mỗi năm, đều có thể cùng chàng ngắm trăng."

"Được."

______________________

Bộ này tác giả nói vẫn còn phiên ngoại nhưng mà là nói từ hồi 2018 tới giờ vẫn chưa thấy đâu =)))))) tui nghĩ ở phiên ngoại tác giả sẽ giải thích vì sao Nghiêu Viễn lại làm như vậy, vì sao con thỏ nhỏ lại biết nói chuyện rồi vì sao nó lại giúp nam9 đưa nữ9 trở về thời hiện đại, nhưng bộ này hoàn lâu rồi mà đến nay tác giả vẫn chưa viết tiếp phiên ngoại, nên thui chúng ta chỉ đành phải chấp nhận cái kết như vậy thui, chúc mọi người đọc chuyện vui vẻ.
 
Back
Top Bottom