Cập nhật mới

Khác 𝙝𝙖𝙧𝙪𝙠𝙮𝙪 • từ quang lạc hải

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
348534489-256-k389367.jpg

𝙝𝙖𝙧𝙪𝙠𝙮𝙪 • Từ Quang Lạc Hải
Tác giả: jwjwjwjw04
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

là hành trình ly kì giữa những linh hồn được nhân quả đưa lối mà tìm đến nhau.



yoshi​
 
𝙝𝙖𝙧𝙪𝙠𝙮𝙪 • Từ Quang Lạc Hải
intro


vọng lời quỷ khóc đâu đây

dạ xoa, ngạ quỷ, âm binh, cô hồn?

càn khôn đưa lối ta tìm quỷ

dạ nguyệt thủ thỉ lối ta đi

mây mù, sương khói mờ tâm trí

từ quang chiếu rọi thoát vô minh.

vì vừa mê hrk vừa mê truyện ma nên xin được phép ngẫu hứng cái fic này ạ, ai có hứng thú với chủ đề tâm linh, truyện ma thì mong mọi người ủng hộ, iu mãi thoaiii.

03/8/2023
 
𝙝𝙖𝙧𝙪𝙠𝙮𝙪 • Từ Quang Lạc Hải
1. coi bói


warning: vì là truyện tâm linh nên sẽ có một số tình tiết ối dồi ôi, ăn cơm trước khi đọc=))))

"ê ba, dậy lẹ!"

vừa nói dứt lời, trung vũ liền dùng lực vỗ vào vai từ tô đang yên giấc trên bàn học.

từ tô và trung vũ là hai người bạn nối khố của nhau, khắn khít từ thuở thơ ấu. vì có chung đam mê về y học nên cả hai lựa chọn học cùng trường đại học, cùng ngành với người còn lại.

khi nghe trung vũ đánh thức mình, từ tô trong cơn ngủ say lại càng ghì chặt khuôn mặt vào hai cánh tay như muốn níu kéo giấc ngủ.

trung vũ thấy vậy cũng không bỏ cuộc, cậu càng lay mạnh từ tô hơn, dường như trung vũ đang rất muốn nói cho từ tô nghe một điều gì đó.

"dậy, dậy mau lên coi thằng này, chuyện gấp ba ơi. tao đã kêu hồi tối ngủ sớm rồi, cũng ráng rủ đánh thêm mấy trận, giờ sao? vừa mất mấy sao vừa mất ngủ."

sự quyết tâm đánh thức lần này của trung vũ có vẻ đã thành công, từ tô gượng dậy, mở nhẹ mí mắt để lộ cặp mắt đỏ hoe vô hồn.

"làm sao? kêu cái gì?"

trung vũ không kiềm nén được sự háo hức khi sắp được nói điều mình muốn nói với bạn thân, cậu hớn hở nói:

"lát học xong đi coi bói với tao nghen, muốn biết khi nào có người yêu quá cha."

từ tô nhíu mày, nhăn nhó một cách khó chịu.

đối với từ tô, khoa học chính là một chân lý bất di bất dịch trong toàn vũ trụ này và chẳng có cái thế giới nào gọi là tâm linh hay huyền học.

ngược lại, trung vũ thì từ bé đã chịu ảnh hưởng của những nét văn hoá về tâm linh từ gia đình nên niềm tin vào những điều kỳ bí của cậu có thể gọi là tuyệt đối. cậu cũng thường xuyên thấy những bóng đen, bóng đỏ mờ ảo hay rất nhiều lần bị bóng đè khi ngủ ở những nơi không phải là nhà mình, điều này làm cho cậu tin vào khái niệm "linh hồn" và "thế giới bên kia" hơn bất kỳ ai.

chính vì vậy, trung vũ xem việc coi bói như một thứ gì đó có thể gỡ rối mọi nút thắt trong cuộc sống.

"lần trước cũng bắt tao đi xem tarot chung, rồi sao? con nhỏ đó có thích mày như bà kia nói không, không hề nha má."

từ tô bực dọc phủ nhận niềm tin của trung vũ.

"để anh nói cho em nghe, tarot chỉ là một bộ môn khoa học...

à không, tâm lý học hay gì đó thôi, xác suất cũng thấp. lần này cưng theo anh, anh đi coi thầy đồng cho cưng lé mắt luôn, bao đúng."

từ tô nghe vậy thì càng phủ nhận niềm tin của trung vũ một cách mãnh liệt hơn.

"mày khỏi, mấy chuyện này toàn lừa với chả gạt, nói cả ngàn điều mà, thế nào mà chả trúng một, hai điều. tao thấy mày để dành tiền chuẩn bị học lại là vừa, coi lại điểm của mình đi ông cố tổ."

từ tô xả hết ngôn từ trong miệng ra rồi gục mặt xuống bàn với ý định tiếp tục đi ngủ.

"tao ngại đi một mình lắm, sợ ma."

trung vũ lay nhẹ từ tô như chú mèo nhỏ muốn làm nũng chủ nhân.

"khỏi."

"tao cho mày 5tr mua 4 bộ đồ nha."

"tao không phải mợ 2 báo."

"thế tao nói ba mày vụ mày nạp tiền mua một đống skin vậy."

từ tô bật dậy, đối với mọt game như cậu, số tiền bỏ vào game từ lúc tân thủ đến giờ có thể mua được vài ba chiếc xe máy. và tuy nhà cậu thuộc dạng gia đình khá giả nhưng ba cậu rất nghiêm khắc trong việc quản lý chi tiêu của con cái, nếu biết được chuyện này, việc ông ấy nổi điên và cắt giảm tiền chu cấp cho cậu là không ngoài dự đoán.

liếc trung vũ một hồi, từ tô đã có quyết định.

"đi, chỗ anh em mà mày làm vậy đó. từ đây cho đến khi mày chớt, mày đừng có làm việc gì sai trái nha, tao méc cha mẹ mày liền."

"dạ, bé biết òi, yêu tục tưng của boé."

sau khi trêu từ tô bằng cái giọng chảy nước này, trung vũ chồm đến chu môi vờ như muốn hôn cậu.

từ tô theo phản xạ đẩy trung vũ ra.

"hấy gớm quá má ơi, để ông cố mày ngủ tiếp."

-

"bổ quả cau này ra, cô thấy con sinh ra ở nơi có biển có sông, đúng nhận sai cãi hộ cô cái."

"dạ con đẻ ở đà lạt, bệnh viện mẹ con nằm ở gần đồi."

trung vũ vô tư phủ nhận lời nói của cô đồng trước mặt mà không nhận ra bà ấy đang biến sắc.

"chắc con là người xem cuối cùng nên năng lượng của cô bị yếu, mốt tới sớm hơn nha."

"con xếp hàng đầu tiên mà cô."

trung vũ vừa nói vừa đưa ngón út ra đằng sau nhầm chỉ vào một hàng người ở dưới.

tính trung vũ là vậy đấy, chẳng nghĩ gì nhiều, lúc nào cũng vô tư. vì vậy mà trong trường hợp này, cậu không để ý gì mà vô tình vạch mặt bà thầy đồng dởm kia.

"cô là cô được cõi trên ban tặng khả năng tiên tri, vạch quá khứ, soi tương lai, biết tường tận số phận của con, đừng có cãi cô."

"giờ con có xem tiếp không?"

trung vũ cười gượng gạo khi bị cô đồng xả hết vào mặt, cậu quay sang nhìn từ tô ngồi bên cạnh như muốn cầu cứu.

"d-dạ coi, con mới cúng năm trăm ngàn mà."

cô đồng nghe vậy thì khuôn mặt đỏng đảnh, tay thì bổ tiếp một quả cau.

"hôm nay đến đây xem tình duyên đúng không?

ái chà, được đấy, nam này trời sinh số đào hoa, ai gặp cũng cảm mến, mỹ nữ xếp hàng dài từ đầu ngõ tới cuối ngõ, đôi khi còn được mỹ nam thầm thương trộm nhớ. còn muốn nhanh lập gia đình, cầu vợ con thì cúng cho cô 10 triệu, cô làm lễ cho con."

cô đồng nói ra những câu từ quen thuộc đã dùng để lừa nhiều người rồi cười lên khoái chí, bà nghĩ có vẻ người như trung vũ rất dễ bị lừa, chỉ cần nói ngọt vài câu thì chắc chắn cậu sẽ đưa cho bà ta số tiền ấy để làm lễ thật, cô đồng càng nghĩ càng đắc ý.

"dạ cô ơi, con tải tinder mấy tháng rồi mà hổng có nữ nào quẹt phải con hết chơn."

cô đồng cứng người một lúc rồi ra vẻ bí ẩn, bà nhìn sang từ tô. bà cô ấy giả vờ rùng người một cách đột ngột khiến hai cậu trai cũng giật mình theo.

"cô vừa khai thị, con đang giao du với một nam mạng, người này hút hết năng lượng đào hoa của con, muốn giữ lại năng lượng thì 3 triệu 7. nguyen thi trau cau, sacombank, **************, chuyển khoản ngay cho cô nhá."

"công an tới, công an tới."

từ tô đột nhiên hét lên hai câu nói này làm cô đồng giật mình đứng dậy, cậu vốn đã nắm rõ được rằng bà cô này chỉ là lừa đảo ngay từ đầu.

"hôm qua mới lên viết tường trình, năn nỉ lắm mới được thả, sao bắt gì mà bắt quài dị trời."

cô đồng đồng hoảng hốt, bà cô vừa gom tiền vừa vội vàng chạy khỏi cái miếu như một thói quen bỏ lại trung vũ thẩn thờ chưa hiểu chuyện gì xảy ra. nhìn sang từ tô, cậu vẫn chưa hoàn hồn.

"là... là sao vậy mạy."

"là lừa đảo đó thằng ngốc, đã nói ngay từ đầu."

từ tô quở trách trung vũ với chất giọng của người chiến thắng, cậu khoanh tay lại rồi ngẩng mặt mỉm cười.

"là mất "năm chăm nghèn"?"

"ừa, phí vào đời của cưng đó cậu bé."

"là scam? rồi lên bài cảnh báo giao dịch kiểu đách gì?"

hàng người đằng sau cũng ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra như trung vũ.

"giữ thằng nhóc đó lại, mau lên!!!"

tiếng hét thất thanh của ai đó vang vọng tứ phía làm cho từ tô, trung vũ và tất cả mọi người có mặt ở nơi đó phải nhìn về hướng phát ra âm thanh.

phía bên đó là một cậu trai trẻ độ đôi mươi đầy vẻ điển trai với mái tóc rẽ ngôi bồng bềnh, dáng người thon dài, làn da sáng mịn, đôi môi hồng hào và cặp mắt như một đáy vực sâu thăm thẳm hút lấy linh hồn người nhìn. nhưng kì lạ thay, trên tay cậu trai này lại cầm một thanh kiếm gỗ, trên người thì đầy các loại dây chuyền, vòng tay lạ thường.

điều làm người ta kinh hãi hơn là người mà cậu trai ấy đuổi theo, là một thằng nhóc khoảng 12-13 tuổi, đầu tóc của nó bù xù, chứa đầy những thứ dơ bẩn, quần áo thì rách tả tơi chẳng đâu ra đâu cùng với đôi mắt khờ dại vô hồn và thứ gớm ghiếc nhất chính là cái đầu đầy máu của con chuột cống mà thằng nhóc đang ngậm trong miệng, cái thân bê bết của con chuột thì nằm trong tay nó.

từ tô, tuấn khuê, gặp nhau chẳng lạnh mà run.
 
𝙝𝙖𝙧𝙪𝙠𝙮𝙪 • Từ Quang Lạc Hải
2. váy đỏ


"nhóc! nhả cái đầu con chuột ra."

từ tô vừa giữ chặt thằng nhóc đang nằm giẫy giụa vừa lấy hết can đảm cố gắng đưa tay vào trong miệng nó để lấy cái thứ kinh dị kia ra.

thằng nhóc hiện tại cứ như bị một thế lực nào đó chi phối, mắt nó đỏ hoe, tay chân nó như điện giật, chỉ biết nằm giật người như con cá bị đập đầu.

dòng người xếp hàng để xem bói lúc đầu đã chạy tán loạn khi vừa nhìn thấy cậu bé nhếch nhác với cái mồm đầy máu kia nhưng chỉ riêng từ tô và trung vũ chịu ở lại bắt lấy thằng bé rồi ghì nó nằm xuống bởi cứu người chính là khát vọng cháy bỏng trong tim của hai anh hùng áo trắng tương lai này.

chẳng chịu nghe lời từ tô, miệng nó vừa cười hoang dại vừa nhai nát đầu con chuột rồi nuốt trọn vào dạ dày. chứng kiến cảnh tượng động trời ấy, từ tô và trung vũ không khỏi nôn thốc nôn tháo. dù là học trong ngành y, tìm hiểu về những cơ quan bên trong con người, cũng từng nhìn thấy những thứ máu me ghê rợn nhưng có lẽ nó chẳng là gì so với hình ảnh kinh hãi bây giờ.

thằng nhóc đột nhiên im lặng, nó nhắm nghiền đôi mắt, những ngôn ngữ kì lạ được phát ra từ trong miệng nó. bất chợt cơ thể nó như bộc phát một sức mạnh kì lạ nào đó, nó dễ dàng hất tung từ tồ ra làm trung vũ chế-t đứng.

"tao đói, tao đau, tao đói, tao đói"

nó vừa khóc vừa gào rú lên như một con sói hoang không săn được mồi. sau đó, nó nhìn xung quanh rồi bò vào cái miếu mà bà cô đồng vừa ngồi coi bói nhanh như tên bắn.

bánh kẹo hay trái cây, nó đều ngấu nghiến sạch sẽ. nó ăn cả những thứ không tưởng như mấy cây nhang, hoa cúng, nhện làm mạng trong miếu rồi uống lấy uống để bình nước cắm hoa hôi thối.

về phía chàng trai cầm kiếm gỗ kia, từ khi từ tô ghì thằng nhóc xuống đất cho tới bây giờ, chỉ thấy anh ta ngồi kiết già, ngậm thân cây kiếm bằng miệng rồi nhắm mắt vẽ một cái gì đó vào tờ giấy màu vàng. thoạt nhìn, người ta đã đoán ra được anh ta đang vẽ bùa chú.

một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu trung vũ, bây giờ cậu mới hoàn hồn và nhận ra từ tô vừa bị hất văng ra xa khoảng bốn mét, cậu vội vàng chạy đến đỡ từ tô dậy rồi hỏi han.

"mày có sao không, chuyện quái gì đang diễn ra đây."

từ tô đau đớn không thể tả khi cánh tay cậu có dấu hiệu bị bong gân, các vết trầy cũng chi chít khắp người. cậu gắng gượng dậy rồi nhìn về phía cái miếu. cậu vừa thở hổn hển vừa nói:

"trạng thái ý thức phân ly, có thể là tâm thần phân liệt."

chính vì niềm tin của bản thân, từ tô sẽ luôn tự giải thích mọi hiện tượng kì lạ bằng lý thuyết khoa học.

trung vũ nhận được câu trả lời của từ tô thì cũng không biết phải phản ứng ra sao, điều đầu tiên mà cậu nghĩ đến chính là gọi cho cấp cứu.

vừa mới lôi cái điện thoại từ trong túi quần ra, trung vũ lại bàng hoàng khó hiểu khi thấy "chàng trai kiếm gỗ" kia lao đến trước cửa miếu cùng với lá bùa trên tay. chỉ vừa nhìn thấy anh ta dán lá bùa lên cửa miếu là thằng nhóc xấu số ngồi bên trong ngay lập tức quằn quại gào khóc, nó cố hết sức đâm đầu chạy ra nhưng khi vừa bước đến cửa thì nó lại bị hất văng vào bên trong như có một thứ gì đó ngăn cản không cho nó chạy thoát.

chàng trai kia nặng nề đi đến trước cái miếu với vẻ mặt không biến sắc.

"thiên địa, âm dương theo nhân quả

ác ma đói khát, trái luân thường

cả gan tìm xác cầu ăn uống

quay đầu sám hối, mau mau buông

nghiệp này phải trả vì tham ái

không ngộ, muôn đời mãi khổ đau."

giọng nói của chàng trai khi niệm những câu chú này như vang vọng khắp tam giới, khiến cho trung vũ gần đó cũng cảm nhận được sự rung động trong hộp sọ, nhìn xuống từ tô, không biết cậu ấy đã thiếp đi từ lúc nào.

còn thằng nhóc trong miếu vẫn đau đớn quằn quại, nó dùng tay bịt miệng của mình lại một cách khó hiểu.

"xuất!"

"chàng trai kiếm gỗ" vừa nói vừa lấy một chiếc tràng hạt ra khỏi cổ tay, anh dứt khoát ném nó vào người thằng nhóc đang điên dại kia.

đột nhiên nó im bặt, bỏ tay ra khỏi miệng, từ trong miệng nó, một con ngạ quỷ to lớn sỡ hữu làn da chỗ đen nơi đỏ cùng cặp nanh dài ngoằn thoát ra, chàng trai kia cười một cách kỳ bí, có lẽ chuyện này không nằm ngoài dự tính của anh ta.

anh gỡ bỏ lá bùa, con ngạ quỷ cũng tức tốc trốn thoát.

không biết vì lí do nào đó mà trung vũ cũng nhìn thấy được con quỷ. có lẽ đây chính là hình ảnh khắc ghi sâu đậm trong tâm trí của cậu cho đến cuối đời.

-

"chào hai cậu, tên tôi là tuấn khuê."

"dạ, em tên là trung vũ, còn thằng ngồi ghế này là từ tô."

sau sự kiện đó, việc cả ba người cùng thằng nhỏ có mặt tại bệnh viện là điều tất yếu.

tuấn khuê, từ tô và trung vũ đang ròng rã đứng chờ được nhận kết quả của cậu bé đáng thương kia trước phòng hồi sức.

"anh khuê ơi, chuyện lúc nãy là sao vậy anh? cả cái người màu đỏ xuất ra từ miệng thằng nhỏ nữa."

trung vũ đem sự lo lắng, sợ hãi và cả tò mò của mình đặt vào câu hỏi dành cho tuấn khuê.

"chuyện này khó nói lắm, cậu có thể hiểu là quỷ đói nhập xác. mà cậu thấy được nó sao? tôi khá bất ngờ đó."

"điên rồ, bệnh hoạn, ai cũng điên hết cả rồi."

từ tô phủ nhận câu chuyện ma quái này với tâm trạng rối bời, cậu ân hận, tự trách khi không giúp được cậu bé và vì có lẽ niềm tin của cậu vừa bị sứt mẻ đôi chút ở đâu đó nên phải phát rồ lên để chấp vá nó. cậu vẫn gục mặt xuống, cánh tay lành lặn ôm lấy cánh tay đầy những vết băng bó.

tuấn khuê nhìn từ tô rồi thở dài. hiểu được tâm trạng của cậu, anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống kế bên.

bất chợt cánh cửa phòng hồi sức phát ra tiếng động, bên trong là một nữ y tá đang bước ra.

"ai là người nhà của bệnh nhân nhỏ tuổi trong đây ạ?"

"tụi em là người lạ, thấy nó bị vậy nên đưa vào đây, tụi em vẫn chưa biết cách liên lạc với người nhà của thằng bé, có chuyện gì hả chị?"

trung vũ đáp, đến khi nghe được câu hỏi thì cậu mới nhận ra rằng lúc nãy chỉ lo đem thằng nhỏ lên xe cứu thương mà quên mất phải hỏi han những hộ xung quanh về gia đình của nó.

"các bác sĩ đã tiến hành rửa dạ dày cho bệnh nhân, bệnh nhân có vẻ bị kiệt sức trong nhiều ngày liền nên dẫn đến hôn mê sâu, cần theo dõi thêm và hồi sức."

"mời anh theo tôi đi đến quầy làm thủ tục và nộp viện phí."

-

về đến nhà sau một ngày mệt mỏi với đầy trải nghiệm đáng sợ, trung vũ cởi vội chiếc ba lô nặng trịch ra rồi gục xuống giường.

mùi hương, cảm giác quen thuộc này đã dần kéo cậu chìm vào cảm giác mộng mị. trong khoảng khắc lim dim, cậu chợt tỉnh giấc khi nghe một tiếng rầm như ai đó đập vào cửa sổ.

cố gắng kéo lê cái thân xác mệt mỏi đi đến bên cửa sổ, cậu vội vàng kéo cái rèm ra để xem thử chuyện gì vừa xảy ra.

tấm rèm được kéo ra một nửa, cậu chợt nhớ rằng, phòng cậu ở lầu hai.

nhưng cánh tay cậu đang thả lỏng, không thể kiểm soát được lực của nó, cái rèm cuối cùng cũng bị cậu kéo phăng ra.

trung vũ điếng người, cậu như mất hết sức lực, cơ thể không khác gì đi mượn của người khác, nước mắt giàn giụa chẳng ú ớ được câu nào.

"trung vũ, ra đây với em đi rồi mình làm vợ chồng."

người phụ nữ máu me bê bết đang lơ lửng trên không mở miệng nói, không, nói đúng hơn là cái cơ thể chỉ có cái cổ mặc váy đỏ đang nắm lấy tóc của một cái đầu. nụ cười rạng rỡ đến mép tai khiến cho người khác sởn gai óc được hiện lên.
 
𝙝𝙖𝙧𝙪𝙠𝙮𝙪 • Từ Quang Lạc Hải
3. duyên âm


trong khoảnh khắc ấy, cảnh quan bên ngoài không khác gì chốn âm ti. mọi cảnh vật xung quanh chìm sâu vào màn đêm đầy tĩnh mịch, u tối nhưng trên mấy tán cây vẫn le lói những giọt sáng yếu ớt phát ra từ ánh trăng thượng huyền - bán nguyệt. những giọt sáng ấy như hạ phàm để chơi đùa cùng với lá cây và cơn gió, chúng cộng hưởng với nhau rồi tạo ra sự lao xao hỗn loạn. bất chợt, âm thanh lạo xạo đó ngay lập tức chuyển hóa thành những tiếng cười khúc khích văng vẳng bên tai trung vũ.

nhưng hiện tại, trung vũ không còn bị động tâm bởi hình ảnh, âm thanh bên ngoài vì sự sợ hãi đối với nữ quỷ trước mặt đang chiếm lấy từng tế bào thần kinh trong cậu.

nhìn thấy mặt cậu trắng bệt, chẳng còn một chút máu nào, hai hàng nước mắt thì vô thức chảy ra, nữ quỷ khoái chí nở một nụ cười kì dị.

ả ta từ từ đưa cao cái đầu đang lủng lẳng lên rồi gắn vào cổ, ả gắn đến đâu, máu đen tuôn ra đến đó, chúng nhuộm đầy cái váy đỏ.

"em đẹp mà, sao anh sợ em."

"hay là...anh không thích cặp mắt đỏ này?"

quỷ nữ trêu chọc trung vũ, vừa nói xong, ả dùng hai tay dứt khoát móc cặp mắt ra rồi vứt về phía tấm kính. hai hốc mắt của ả bây giờ đã trống không, có thể nhìn thấy được các mô mềm cùng những mạch máu đỏ hồng nằm bên trong.

sự sợ hãi của trung vũ đã đạt đến giới hạn, thần kinh của cậu như được giải phóng, vũ dồn hết sức vào hai dây thanh quản rồi hét lên đầy thống khổ trước sự tra tấn tinh thần này. sau đó, tay chân cậu đã có thể cử động trở lại, trung vũ bất lực lết người ra phía sau, tầm nhìn của đôi mắt vẫn không dám rời khỏi quỷ nữ.

quỷ nữ chưa có ý định tha cho trung vũ, ả áp sát người vào cửa sổ rồi dùng mười ngón tay dài nhọn như vuốt hổ cào cấu mặt kính làm nó xuất hiện nhiều vết xước nghiêm trọng. kinh dị hơn, quỷ nữ ngẩng đầu ra phía sau rồi phát lực trở ra phía trước, nói dễ hiểu là ả lấy đầu đập kính cho đến khi vỡ nát. khi đã chui đầu được vào trong, ả thích thú ngấu nghiến những mảnh kính xung quanh cái cổ, càng nhai, lưỡi và miệng càng nát ra.

đi vào được bên trong căn phòng, quỷ nữ tiến tới giữ lấy cổ tay trung vũ rồi cười hí hửng. hai gương mặt của hai thế giới đang đối diện với nhau khiến cho trung vũ chẳng thể bình tĩnh nổi, cậu biết chắc rằng một mili giây nữa mình sẽ ngất đi, mặc cho quỷ nữ làm gì thì làm.

trong gang tấc, sự chú ý của trung vũ đặt vào những ánh đèn nhiều màu bên trong căn phòng, nhìn kỹ hơn, trung vũ đã ngộ ra được một sự thật nào đó.

"dàn pc mà mình thích?"

"đây..."

"chính xác rồi, đây là mơ."

trung vũ đột nhiên bình tĩnh một cách lạ thường, cậu hất tay quỷ nữ ra rồi vung tay của mình.

"cú đấm sấm sét siêu hoả tiễn của nam vương phan trung vũ đẹp trai nhất tphcm."

cậu đấm mạnh vào mặt của quỷ nữ kia bằng chiêu thức tự sáng tạo rồi đứng dậy cười hả hê.

ả ta bị đấm bay ra xa rồi nằm la liệt, chỉ đủ sức ngẩng đầu nhìn trung vũ.

"cái đ-ách què gì vậy thằng kia?"

"hơ hơ, nhìn nè quỷ cái."

nói xong, trung vũ chỉ tay vào dàn pc xịn xò kia.

"má tui á, bả keo như keo chuột, đánh đề có bao giờ trúng đâu, đánh tứ sắc cũng thua sạch túi, mua được cái pc này cũng không yên với bả nên tui đang mơ chắc luôn. khỏi hù, trong đây anh là mạnh nhất, vô đây giao lưu võ thuật nè cô gái thừa máu thân, thiếu máu não, thấy cưng nãy giờ phun hơi nhiều máu."

-

"đù, kể mày nghe, hôm qua tao mơ thấy tao solo với con quỷ kia, tao out trình luôn ba."

trung vũ lắc lắc cái ly trà sữa trên tay rồi hớn hở kể về giấc mơ đêm qua cho từ tô nghe, đúng như cậu nghĩ, đó chỉ là một giấc mơ.

"sao ba hay mơ quá à, mày có thấy tao đang làm gì không?"

từ tô vừa gõ phím lách cách vừa trả lời trung vũ. hiện tại, hai cậu trai đang có mặt tại một quán cà phê nhỏ để dồn hết năng suất hoàn thành bài thuyết trình nhóm. ngừng tay, từ tô nhìn lên trung vũ rồi hỏi:

"thằng chí huân với thằng phương điển bạn mày đâu? sao để mình tao với mày làm nãy giờ."

trung vũ kéo ống hút ra khỏi môi rồi vội nuốt hết nước bên trong khoang miệng. cậu đáp:

"đi hỗ trợ cho cái ông nào đó làm từ thiện rồi, tụi nó kêu làm một nửa thôi, còn một nửa tối tụi nó làm cho."

"ừm, cũng được."

tiếp tục lách cách bàn phím, sự tập trung của từ tô lại trở về.

"mà tô nè, mày nhớ vụ hôm bữa không, không biết anh khuê với thằng nhỏ kia sao rồi ha mạy?"

"tao không muốn nhớ tới cái ông mê tín dị đoan vớ vẩn kia đâu, chỉ lo cho thằng nhỏ thôi."

nhắc tới tuấn khuê, sắc mặt từ tô thay đổi. lại là về vấn đề niềm tin và quan điểm, tóm lại, cậu có ác cảm với khuê.

"hứm, mày lúc đó xỉu rồi nên không thấy gì đâu, tao còn thấy..."

*bụp

từ tô gập mạnh laptop nhầm ngắt lời của vũ.

"mày còn nói nữa thì tao đi về."

"sao mày quạo vậy, tao chưa nói hết mà, tao thấy lúc mày xỉu nhìn mày xấu quắc."

trung vũ trêu chọc từ tô rồi cười gượng gạo, cậu biết mình đã vô tình làm tô phát điên nên mới nhanh trí rẽ câu chuyện sang một chiều hướng khác. thật ra, thứ cậu muốn nhắc đến chính là con ngạ quỷ.

-

từ tô và trung vũ sau khi hoàn thành hết phần bài tập của mình thì cũng cùng nhau rảo bước về nhà. khi đang ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, vũ để ý phía xa có một hàng dài người đang xếp hàng.

đi đến gần, cậu nhận ra người quen.

"ê tô, huân với điển kìa, còn kia là...anh khuê?"

trước mặt hai cậu trai là hình ảnh của ba người mà vũ vừa liệt kê, họ đang phân phát những thùng quà cho hàng người đang chờ đợi kia. thì ra "cái ông nào đó" tổ chức làm từ thiện mà chí huân và phương điển đi hỗ trợ phân phát chính là kim tuấn khuê.

thấy cảnh tượng này, trung vũ vừa vỗ vào vai từ tô vừa cảm thán nói:

"sốc quá ba ơi, anh khuê vừa đẹp trai, vừa giàu có, vừa tốt bụng nữa. hai ba cái xe container thực phẩm ở đằng kia chắc cũng do ổng mua để làm từ thiện đó."

từ tô không trả lời trung vũ, cậu tô đột nhiên chạy vội về phía trước.

"một mình anh sao nhấc nổi gần một tạ gạo?"

từ tô nói xong thì cúi người xuống nhấc cái thùng carton nặng nề lên giúp tuấn khuê đang loay hoay không biết di chuyển cả tạ gạo này bằng cách nào.

trung vũ, chí huân thấy vậy cũng chạy đến giúp.

bốn người hợp sức nên bao nhiêu đây không là gì, họ nhanh chóng di dời thùng gạo đến nơi phân phát.

"sao anh không nhờ em với phương điển mà tự khiêng một mình vậy, gãy lưng đừng có trách."

chí huân cằn nhằn ông anh tuấn khuê lúc nào cũng ôm đồm hết mọi việc vào mình.

"thì...bà con đông mà, một đứa sao phát kịp, phải để hai đứa ở lại chứ."

"anh nhìn cơ tay em nè, 10 tuấn khuê em còn nhấc nổi, sao không kêu em nhấc."

chí huân gồng tay, phần cơ tay trước rắn chắc, to tướng hiện ra.

"sao mày "dễ thương" quá huân, giờ giáo dục thể chất nào mày cũng la làng đòi rút hồ sơ khỏi trường rồi đi bán kem trộn, giờ thì ra dẻ."

có vẻ, trêu chọc người khác là sở thích đặc biệt của trung vũ.

"đánh mày bây giờ."

chí huân cười nhẹ.

"mà tôi cảm ơn em nha tồ, em với vũ đột nhiên xuất hiện làm tôi hơi bất ngờ nhưng cũng may mắn vì gặp hai em ở đây."

tuấn khuê triều mến nhìn từ tô rồi cảm ơn, anh không ngờ rằng mình sẽ gặp lại hai chàng trai này.

"không có gì đâu, khiêng từ đó qua đây chưa tới 50 mét mà. có điều em tên là từ tô."

"em có ý giúp tôi là tôi thật sự đã rất biết ơn rồi, chẳng quan trọng là việc nhỏ hay lớn. mà em tên là tô á? mới gặp nhau một lần nên tôi cũng không nhớ rõ, xin lỗi em."

"không sao đâu."

năm người vừa phân phát quà tặng cho những người đói khổ vừa tán gẫu với nhau hết sức rôm rả.

"mà anh khuê nè, thằng nhỏ sao rồi anh."

trung vũ vừa gặp lại anh khuê là đã muốn hỏi ngay về tình trạng của thằng nhóc ngày hôm đó.

"em ấy khỏe rồi, nhưng cũng cần nghỉ ngơi thêm."

"rồi liên lạc được với gia đình nó chưa anh?"

"vẫn chưa."

tuấn khuê lắc đầu, trong mắt ánh lên sự thương cảm.

"mà thật ra, nhóc không có gia đình. nó kể với anh, nó sống ở cô nhi viện từ nhỏ, gần đây thì bị đổ oan là ăn cắp tiền của mấy "mẹ" trong đó, uất ức quá, nó bỏ trốn tới đây."

tuấn khuê nói tiếp.

"em đừng lo, anh đã đi đến cô nhi viện làm thủ tục nhận nuôi thằng nhỏ rồi, nhóc tên là nhật hải."

nghe đến cái tên của thằng nhóc, trung vũ đột nhiên rợn người, bao nhiêu nang lông trên tay chân của cậu đều dựng ngược lên hết.

nhưng rồi cảm giác đó cũng biến mất, trung vũ lại bình thường trở lại, cậu mở lời khen ngợi tuấn khuê.

"anh đỉnh thật á nha! em tưởng anh chỉ giàu đến mức làm từ thiện thôi, nay còn nhận nuôi thêm một đứa trẻ nữa, đỉnh vãi."

"không hẳn, do anh thấy thằng nhóc tội nghiệp quá, sống ở một nơi mà phải chịu nhiều uất ức như vậy thì chẳng gọi là sống, anh muốn cho nó một cuộc đời mới."

"mà vũ à, em vừa bị gì hả?"

tuấn khuê hoài nghi nhìn trung vũ rồi đặt cho cậu một câu hỏi với chất giọng nghiêm trọng khiến cậu sững sờ.

"s-sao anh biết?"

nhìn xuống cổ tay của trung vũ, tuấn khuê tiếp tục đưa ra hết những nghi vấn trong đầu.

"còn vết bầm tím in năm ngón tay này là sao?

đêm qua em mơ thấy cái gì à?"
 
𝙝𝙖𝙧𝙪𝙠𝙮𝙪 • Từ Quang Lạc Hải
4. trùng phùng


đã tròn một tuần trôi qua, bánh xe thời gian lặng lẽ đưa mọi thứ vào trong guồng quay của nó. một tuần không quá ngắn, cũng không quá dài để cậu bé nhật hải dần hồi phục sức khỏe, song song với đó là thích nghi với cuộc đời mới mà tuấn khuê mở ra cho nó. về phía tuấn khuê, anh cũng phải học cách đón nhận thêm một đứa trẻ đến với cuộc sống của mình và trong tâm trí từ tô, những trận xung đột giữa các quan điểm cũng tạm đình chiến. chính vì vậy, có thể nói rằng mỗi vấn đề trong cuộc sống của mọi người đang dần trôi vào trong yên bình ngoại trừ trung vũ, kể từ đêm hôm đó, người phụ nữ với vẻ ngoài đáng sợ kia vẫn luôn hiện hữu trong những giấc mơ của cậu. có lúc, cậu nhận thức được rằng mình đang mơ nhưng cũng có lúc thì phải mắc kẹt trong giấc mộng tưởng chừng như vô tận cùng với sự sợ hãi tột cùng.

trung vũ nghĩ, đó có thể chỉ là giấc mơ bình thường với tần suất trùng hợp nhau hoặc là do áp lực cuộc sống đè nén khiến cậu rơi vào stress để rồi gặp ác mộng, nhưng cũng không đúng vì đối với vũ, vũ không sợ stress, stress sợ vũ. vũ lại chợt nghĩ rằng đó là...duyên âm.

nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ xuôi nghĩ dọc mà không tìm được câu trả lời cho bản thân, trung vũ quyết định không nghĩ nữa.

để xoá đi cái mớ bòng bong này, vũ mở điện thoại lên định chơi vài trận game. trong lúc đang chờ game tải xong đống dữ liệu, cậu chợt nhìn thấy thông báo từ một ứng dụng mạng xã hội.

"k0ala_n_st4r đã theo dõi bạn? ai đây ta...?"

bấm vào thông báo để xem trang cá nhân của người này, trung vũ nhận ra ngay khuôn mặt điển trai trên ảnh đại diện.

đó chính là tuấn khuê, trung vũ có chút thắc mắc trong đầu, tại sao khuê lại tìm được tài khoản của cậu, liệu có chuyện gì hay sao?

nhưng rồi cậu cũng dẹp đi những suy nghĩ ấy qua một bên, cậu nhanh tay bấm theo dõi lại tài khoản của tuấn khuê rồi tiếp tục ý định chơi game đang dang dở của mình.

khoảng chừng 1 tiếng sau, khuê nhắn tin cho vũ.

k0ala_n_st4r: chào vũ, em khỏe không?

trung vũ lịch sự trả lời tin nhắn.

trgzudepchai: chào anh khueee, em khỏe lắm ạ😛

k0ala_n_st4r: anh nhắn hơi đột ngột, anh xin lỗi vì điều này nhưng vì anh có chuyện cần nói với em nên xin thông tin của em qua em huân, em có phiền hay không vậy vũ?

trgzudepchai: dạ không saoo, anh cứ nói i, em nghe đây

k0ala_n_st4r: chuyện là nhật hải muốn gặp em và cậu tô để cảm ơn vì đã giúp đỡ em ấy. sẵn tiện anh muốn mời hai em một bữa cơm, em thấy sao.

-

"cái gì? qua nhà ông đó rồi ăn cơm với ổng á?"

từ tô cau mài, nhăn mặt nhìn trung vũ. vốn dĩ cậu không thích tuấn khuê là mấy nên khi nghe vũ nói về lời mời của khuê, cậu không khỏi hoang mang cũng như khó chịu.

"với lại nhật hải nó cũng muốn cảm ơn hai tụi mình mà, qua một chút thôi chứ có gì đâu, đi đi mà tục tưng."

trung vũ vẫn đem cái giọng điệu cũ ra để nài nỉ từ tô.

"chơi với nhau được mười mấy năm mà lần nào mày cũng dắt tao tới mấy chỗ kì lạ, tao sợ rồi."

"nhưng mà nhật hải nó tội nghiệp lắm ó, chắc nó muốn kết thêm bạn, qua chơi với nó chút thôi."

từ tô thở dài rồi nghĩ ngợi, khuôn mặt vẫn chưa buông được nét nhăn nhó.

"haiz, chịu mày rồi. sẵn tiện tao qua xem tình hình thằng nhỏ luôn, lúc trước có xuất hiện trạng thái ý thức phân ly, không biết các bác sĩ có phát hiện ra không."

"vậy là mày đi hả?"

"ừm."

tình bạn của hai cậu trai thật kỳ lạ, một người thì luôn khẳng định, một người thì luôn phủ định đối phương. một người thì hay bác bỏ, một người thì sẽ nài nỉ. một người thì không bao giờ nghĩ đến việc gì quá ba lần, một người thì vì một suy nghĩ mà có thể trằn trọc cả đêm. tuy vậy, tình bạn của hai người có được sự chấp nhận và cảm thông, họ chấp nhận con người của đối phương, cảm thông cho những lỗi lầm của nhau để người kia sửa đổi và phát triển. dù là tình bạn, tình yêu hay tình thân, những thứ này đều cần có hai khái niệm chấp nhận và cảm thông để có thể tồn tại một cách lâu dài.

-

"mày đi đâu nữa vậy thằng kia."

bác ngọc, mẹ của trung vũ hỏi vọng ra từ bên trong căn nhà. mặt trời đã dần buông xuống để tô thêm những vạt hoàng hôn cho thế gian, hoà cùng với ánh chiều tà ấy, âm thanh quen thuộc phát ra từ loa phát thanh cũng lao xao để tạo nên một bản giao hưởng hết sức yên bình.

"dạ con qua nhà bạn chơi."

dứt lời, vũ đá cái chống xe lên rồi quay đầu lại nhìn bác ngọc đang nằm đung đưa trên võng.

"mày đi cho khuya đi nha, dạo này cướp giật ở đoạn chân cầu nhiều lắm đó, về sớm sớm dùm tao."

"biết òi, biết òi, nào về con mua cho mẹ 5 tờ vé số ha."

trung vũ mỉm cười, chỉ cần được nghe mẹ cằn nhằn, nhắc nhở mỗi ngày thì cậu cũng đã cảm thấy đủ đầy và hạnh phúc lắm rồi.

"mà hồi tối sao mẹ kêu mà mày không trả lời, tự nhiên nửa đêm ra sân ngồi."

nghe đến đây, vũ ngớ người. trong trí nhớ của cậu không hề có sự kiện này, cậu cũng không hề thức giấc giữa đêm.

"làm gì có ta, mẹ có nhìn lộn không vậy..."

vũ gãi đầu, đảo mắt như đang cố tìm lại một chút ký ức nào đó.

"tao thấy rõ ràng, vậy chắc mày mộng du, thôi đi đi, sắp tối rồi, nhớ về sớm đó."

-

"chào anh khuê!"

"chào anh."

trung vũ và từ tô đồng thanh chào hỏi chủ nhà khi vừa bước chân vào cửa. trước mặt hai người là tuấn khuê và nhật hải đã đứng đợi sẵn ở trong.

"chào tô, chào vũ, cảm ơn hai em vì đã đến."

nói xong, tuấn khuê nhìn xuống nhật hải với ý định nhắc nhở thằng bé chào hỏi hai người phía đối diện, nhưng chưa kịp nhắc, thằng bé đã nhanh nhảo nói:

"em chào hai anh ạ"

nhìn thấy nhật hải, cảm giác kì lạ mấy ngày trước lại xuất hiện, trung vũ rợn người. nhưng vài giây sau, cảm giác ấy đã biến mất, vũ xoa đầu thằng nhóc.

"em khỏe hơn chưa, thấy trong người sao rồi."

từ tô lấy từ trong cái túi giấy ra một hộp mô hình đồ chơi, cậu chầm chậm tiến tới rồi đưa cho hải trước ánh mắt thích thú của nó.

"tặng em nè."

nhưng ánh mắt thích thú đó đột nhiên vụt tắt, nó im lặng như ngẫm nghĩ một điều gì đó, cánh tay nó lịch sự đẩy nhẹ món quà mà từ tô đang cầm về phía cậu.

"cảm ơn anh rất nhiều nhưng đây là lần đầu gặp nhau, có lẽ em không nên nhận quà từ anh."

từ tô ngồi khuỵu xuống, cậu nhìn thẳng vào mắt của hải rồi triều mến cười, dường như tô muốn dùng nụ cười này để xoá đi khoảng cách, đem lại cảm giác an toàn cho nhóc con hiểu chuyện này.

"em cứ nhận đi, anh cũng không chơi được mấy cái này với lại anh lỡ mua rồi, không trả lại được đâu."

"nhưng..."

nét ái ngại vẫn hiện hữu trên gương mặt của hải.

"như vầy đi, em nhận quà rồi làm bạn với anh thì mình coi như huề nhau, có qua có lại rồi đó."

nghe đến đây, tuy nó còn ngượng ngùng nhưng vẫn từ từ đưa tay ra nhận lấy món quà. thấy cảnh tượng này, trung vũ và tuấn khuê bất giác mỉm cười trong sự ấm áp.

"cảm ơn anh!"

-

sau khi thưởng thức xong bữa cơm, tuấn khuê và từ tô đảm nhận công việc rửa bát, mặc dù tuấn khuê đã ra sức ngăn cản vì từ tô là khách, nhưng cậu vẫn nằng nặc muốn giúp anh. còn trung vũ thì ngồi ở phòng khách cùng chơi với nhật hải, hai anh em tuy mới gặp nhưng nói chuyện rất hợp cạ, chỉ hai người cũng đủ khiến cả căn nhà rôm rả.

nghe thấy tiếng cười từ trên phòng khách vang xuống, tuấn khuê nói:

"hai anh em nói chuyện vui nhỉ, chắc em vũ là người bạn đầu tiên của hải khi đến đây."

nói xong, khuê nhìn sang tô như chờ đợi câu trả lời từ cậu. không biết vì sao, lúc mới gặp tô, anh luôn có một cảm giác đặc biệt với cậu, thế nên đây chính là cơ hội để anh có thể làm thân với cậu hơn.

về từ tô, cậu vẫn vậy, vẫn dùng vẻ trầm mặc để tiếp xúc với anh.

"có lẽ vậy, hai đứa nó đều trẻ con mà."

"còn cánh tay của em sao rồi?"

"em đỡ hơn nhiều rồi, bị nhẹ thôi mà"

từ tô nói tiếp:

"mà...anh cũng thích shinosuke hả?"

"sao em biết?"

"thì lúc nãy em có đi ngang phòng anh, thấy toàn mấy vật dụng có hoạ tiết hình nhóc shin."

"ừm, tôi thích shin, đúng hơn là thích vẻ vô tư của shin, tôi hơi trẻ con nhỉ?"

tuấn khuê cúi nhẹ gương mặt xuống nhưng vẫn để lộ nụ cười điềm tĩnh.

"à em không có ý chê cười anh hay gì đâu, anh nhìn nè."

tô móc từ trong túi ra cái chìa khóa xe, đi kèm là một cái móc khóa shin-chan, cậu đung đưa móc khóa đó trước mặt tuấn khuê.

"em cũng thích shin à? vậy tôi và em có điểm chung rồi, cái móc khóa này dễ thương thật."

nhìn xuống hai bàn tay của tuấn khuê, từ tô hỏi:

"sao anh không rửa chén mà lấy cái mút xốp chà tay vậy?"

khuôn mặt điềm tĩnh là vậy, nhưng bên trong tuấn khuê đã ngượng ngùng đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống khi bị phát hiện ra sở thích trẻ con này, tâm trí hỗn loạn đến mức anh tự chà rửa bàn tay của mình thay vì rửa chén.

nhờ đó, từ tô biết thêm về con người của tuấn khuê, anh không điềm tĩnh như cách anh thể hiện ra bên ngoài, chỉ là anh biết cách giấu đi cảm xúc bên trong.

một lúc sau, tô và khuê cũng đã dọn rửa sạch sẽ, cả hai cùng đi lên phòng khách, nơi mà vũ và bé hải đang chơi đùa.

được 30 phút, tô và vũ chào hỏi tuấn khuê với ý định ra về.

"vũ à, cũng khuya rồi, với lại lúc nãy em có kể là đoạn đường nhà em có cướp đúng không? hay em ngủ lại nhà anh một đêm đi, dù gì thì mai cũng là chủ nhật mà. tô cũng vậy, em có muốn ngủ lại đây không?"

"cảm ơn ý tốt của anh, nhưng mà em có hơi ngại xíu."

trung vũ ngượng ngùng gãi đầu, dù cậu là người vô tư nhưng cũng cảm thấy ngại khi phải qua đêm ở nhà người khác, đặc biệt là đối với tuấn khuê - người mà cậu chỉ vừa mới quen biết.

"chỉ đêm nay thôi, em không ngủ lại mà đi về thì nguy hiểm lắm, thật sự nguy hiểm."

chất giọng của tuấn khuê tuy vẫn nhẹ nhàng nhưng lại được pha thêm sự kiên quyết, một lòng muốn giữ trung vũ ở lại.

thấy được sự nhất quyết của anh, vũ cũng có chút khó hiểu, mời ăn cơm, mời ngủ lại, vũ tự hỏi, liệu anh khuê có ý gì không? hay chỉ là muốn kết thân vì cảm thấy mến cậu? nhưng ngay sau đó, cậu cũng gật gù đồng ý trước lời đề nghị của khuê.

thấy bạn của mình ở lại, từ tô chẳng nỡ ra về, cậu quyết định sẽ cùng trung vũ ở lại nhà tuấn khuê đêm nay.

-

theo tuấn khuê sắp xếp, anh và vũ sẽ ngủ chung một phòng, phòng còn lại để cho tô và hải. cả ba người, tô, vũ và hải đều không có ý kiến gì nhưng thật sự thì hai anh em vũ - hải đều muốn ngủ chung với nhau để có thể trò chuyện nhiều hơn nữa. tuy vậy, mọi người vì cơn buồn ngủ mà bớt quan tâm đến mấy vấn đề bạn cùng phòng này hơn, ai cũng muốn tận hưởng một đêm thứ bảy với giấc ngủ thật ngon lành.

đến giữa khuya, mọi thứ như được bóng tối ru ngủ, chúng rơi vào tĩnh lặng, chẳng hề phát ra một chút tiếng động nào. bất chợt, trung vũ bật dậy khỏi giường, cậu vô hồn bước đi đến trước cánh cửa phòng rồi mở ra.

khi vũ chỉ vừa mới ra khỏi phòng, đôi mắt đang nhắm nghiền của tuấn khuê đột nhiên mở to. có lẽ từ khi đặt lưng xuống giường cho tới bây giờ thì anh không hề ngủ mà chỉ đang giả vờ để giám sát trung vũ, chắc hẳn anh biết được chuyện gì đang diễn ra nên mới có chuyện anh đích thân mời vũ đến nhà, nằng nặc khuyên cậu qua đêm tại nhà mình.

như đã có kế hoạch từ trước, anh đeo vội mấy tràng hạt rồi rút ra một lá bùa vàng giống như ngày hôm đó. chuẩn bị xong xuôi chỉ trong vài giây ngắn ngủi, anh nhanh chân đuổi theo vũ.

vũ lặng lẽ đi đến trước cửa phòng của tô và hải, vũ nhẹ mở cửa. sau đó, cậu lao vào bên trong. nhận thấy tình hình nguy cấp, tuấn khuê niệm vội đôi ba câu chú, rút tràng hạt ra khỏi tay.

chưa kịp làm gì, tuấn khuê đã sững sờ khi thấy cảnh tượng trước mắt, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc chuyện này sẽ xảy ra.

trước mắt anh, vũ ôm chặt lấy bé hải đang nằm trên giường rồi khóc nấc lên.

"mẹ nhớ con lắm, nhật hải của mẹ."
 
Back
Top Bottom