Cập nhật mới

Khác HARRY POTTER VÀ CHIẾC CỐC LỬA (you x Cedric Diggory)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
301527316-256-k713965.jpg

Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
Tác giả: BYMPJM
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tui thấy có khá nhiều bạn ume anh đẹp trai Cedric Diggory giống Bym nên Bym đã vắt óc nghĩ ra plot này nè.

Ai chưa xem thì nên xem đi nhó, thật sự xem xong sẽ thấy muốn hoà mình vào plot này lắm luôn.



love​
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
1


Bạn là Diana Mafloy, là con nuôi của gia đình Mafloy do họ tìm hiểu được là bạn xuất thân từ một gia tộc phù thủy giàu có nên họ mới nhận nuôi bạn, bạn thuộc nhà Slytherin.

Bạn và Draco khác nhau một trời một vực nhưng vẫn chơi với nhau được (chả hiểu kiểu gì 🙂), chỉ có điều là bạn chơi với hội Hermione nên Draco không thích lắm, bạn và Cedric Diggory hẹn hò được 1 năm nay và không có điều gì xảy ra hết cho đến cuộc thi Tam Pháp Thuật lần này do Hogward làm chủ nhà.

————————————

You

Cedric

————————————

Hermione (HMN): Nè Diana, bồ có biết về cuộc thi Tam Pháp Thuật chưa.

- Có rồi, tối ngày kia nhà trường tổ chức tiệc mừng và chào đón 2 trường còn lại đó đúng không.

Ron (RW): Công nhận 2 người hóng nhanh thiệt.

Harry (HP): Chắc lại nghe ngóng được ở đâu đó, Hermione quan hệ rộng mà.

HMN: Tôi là trò đùa của mấy bồ hả.

Đừng có vớ vẩn nữa đi.

Ngoài cửa phòng tự học.

- Ây...ây...Diana.

- Mình về lớp đây, bai mấy bồ nha.

HMN: Người yêu gọi thì có.

Diana nhanh chóng chạy lại phía anh người yêu mà ôm chầm lấy.

- Ced, em nhớ anh quá đi.

- Vậy mà tối qua có người không xuống vườn hoang với anh.

- Tại vì em bận mà.

Công nhận anh hay thiệt tìm thấy chỗ đó ít người lui tới ghê.

- Không hay chắc anh làm người yêu em.

À mà Diana, em có nghe tới cuộc thi Tam Pháp Thuật chưa ?

- Chắc tiết lát nữa lớp em mới báo, sao ạ ?

- Anh...anh định sẽ tham gia.

- H...hả...à, ừ thì anh cứ tham gia thôi, có gì đâu, em không ngăn cản đâu mà.

- Cảm ơn em nhé, bé yêu của anh.

- Ừm

Tối hôm đó khi ở kí túc.

- Nè Hermione, bồ có biết nhiều về cuộc thi Tam Pháp Thuật không kể mình nghe với.

HMN: Mình không biết nhiều đâu, chỉ biết năm nay bọn mình không được thi, chỉ có khoá của anh Cedric trở lên thôi.

Anh ấy có nói gì với bồ không.

- Hả, à có, Ced nói anh ấy định tham gia

HMN: Nghe nói cuộc thi đó nguy hiểm lắm, nhỡ có người còn bỏ mạng đó.

- Thật sao.

HMN: Ừm.

Bỗng nhiên một cục giấy viên bay vào từ cửa sổ.

HMN: Người yêu gọi kìa, đi đi mình canh cô cho.

- Bồ nói hay ghê, giờ còn ai đi kiểm tra đâu.

Mình đi đây, tạm biệt.

HMN: Mai gặp.

Diana dùng bùa nhẹ rồi nhảy xuống từ cửa sổ và tiếp đất an toàn.

- Đi thôi nào

Vườn hoang, đây là một khu vườn cỏ, gần như chẳng có ai đến hết, cũng chẳng ai biết nguyên do nên đôi trẻ cứ nơi đây mà hò hẹn thôi.

Diana nằm cuộn tròn trong vòng tay Cedric, cảm nhận hơi ấm - mùi hương - sự ân cần từ chàng trai cô yêu nhất.

- Ced này, Hermione nói cuộc thi tam pháp thuật rất nguy hiểm, còn đã từng có người bỏ mạng đó, em sợ...

- Shh...Em toàn nghĩ mấy thứ không đâu, anh chắc chắn sẽ an toàn trở về, em nói em là bùa hộ mệnh may mắn của anh mà, sao anh có thể gặp chuyện được.

- Dù gì anh cũng phải an toàn trở về với em nhé.

- Đương nhiên rồi, anh sẽ trở về cưới em, chúng ta sẽ xây dựng một gia đình phù thủy thật xinh đẹp.

- Làm như em sẽ cưới anh không bằng.

- Không cưới thì anh bắt cưới, anh bắt về làm mẹ các con anh, em cưới người khác anh sẽ tới cướp dâu, cuộc đời nay anh sẽ chỉ yêu có một mình Diana Mafloy mà thôi, không phải Diana Mafloy thì anh không cưới.

- Điên quá đi

- Điên gì, thế giờ em muốn mấy đứa con để anh tính nào.

- Anh điên rồi anh tránh xa ra đi, sợ anh lắm.

- Diana này, sau này dù có chuyện gì, cũng đừng bỏ rơi anh nhé...

- Đương nhiên rồi, anh là người em yêu nhất trên đời, ngang với ba em luôn đó.

- Thôi được rồi, ngủ đi, muộn rồi.

"anh cảm thấy có điều không lành sắp đến với chúng ta, anh yêu em nhiều lắm Diana ạ"

Hôm sau là ngày khai mạc giải Tam Pháp Thuật, thầy Dumbledore đang phát biểu khai mạc và giới thiệu các trường sẽ tham gia.

Thầy Dumbledore: Các em học sinh, năm nay trường chúng ta vô cùng vinh dự được trở thành trường chủ nhà trong cuộc thi Tam Pháp thuật năm nay, qua điều đó, thấy muốn chúng ta thi đấu đầy hết mình, vì nếu là người chiến thắng trong cuộc thi Tam Pháp Thuật lần này sẽ đường xưng danh mãi mãi vẽ sau.

Đầu tiên là trường chúng ta, tiếp đến là trường pháp thuật nữ sinh Beauxbatons

Hàng loạt những cô nữ sinh bước vào, dịu dàng, thanh khiết, cánh bướm bay lợp trời cùng hương hoa thơm ngát làm các nam sinh như điêu đứng.

Thầy Dumbledore: Tiếp theo là trường pháp thuật nam Dumstrang.

Các anh chàng lực sĩ bước vào, hình ảnh đô con, cao lớn anh cũng khiến các nữ sinh muốn nổ pháo hoa luôn.

Chiếc cốc lửa được đẩy lên dưới lớp một tòa tháp.

Cụ Dumbledore hoá phép làm tan chảy toà tháp lộ ra chiếc cốc lửa

Thầy Dumbledore: Đây là chiếc cốc lửa, những ai muốn tham gia thì hãy ghi tên lên giấy rồi bỏ vào ngày kia chúng ta sẽ có kết quả.

Qua đêm hôm đó, có một người đàn ông kín mặt đã bước vào phòng chứa cốc lửa và bỏ giấy vào cốc.

Ngày hôm sau, tại phòng chứa cốc lửa, người đầu tiên tiến vào và bỏ tên vào cốc lửa là Viktor Krum làm các học sinh muốn náo loạn luôn.

RW: Mấy bồ thấy gì không ?

Là Viktor Krum đó, là đàn anh trong trận chung kết Quidditch chúng ta đã xem mấy tuần trước đó.

Tuyệt thật, nằm mơ mình cũng không nghĩ sẽ có ngày được gặp anh ấy như vậy.

- Bồ có đang làm quá không vậy.

HMN: Tại hôm đó bồ không đi coi thôi, anh ấy đúng là tuyệt thật.

HP: Hermione mà đã khen là không phải dạng vừa rồi nha.

- Mình thấy cũng bình thường thôi.

Lúc này Cedric bước vào cùng mấy người bạn.

- Nè, đừng có xô nữa khoan chút đi.

Cedric chạy lại hôn vào môi bạn nhẹ một cái.

- Cho anh chút sức mạnh để bỏ tên vào nhé.

Bạn nhẹ nhàng đáp lại cũng bằng một nụ hôn.

- Anh làm đi.

HMN: Quao, bao lâu rồi 2 người mới làm những trò thân mật này ở nơi đông người nhỉ ?

- Đợi đi Hermione, bọn anh sẽ cực hiếm đấy

Cedric tiến lại bỏ tên vào cốc lửa.

NaS1: Húuuuuu.

NaS2: Hy vọng là Ced sẽ được chọn.

- Cảm ơn mọi người.

Bạn để cho Cedric bỏ tên vào cốc lửa nhưng không vui chút nào, trong lòng nao núng sợ rằng anh sẽ gặp nguy hiểm không thôi.

Chuyện bạn và Cedric hẹn hò cả trường ai cũng biết kể cả những thầy cô giáo.

Họ đều cho răng hai bạn là cặp đôi đẹp nhất, liên tục đẩy thuyền một cách nhiệt tình.

Hai bạn ít thể hiện quá thân mật tại nơi đông người, chỉ khi ở vườn hoang, hai bạn mới hành động ân ái thật sự, đương nhiên là chưa đến mức làm chuyện đó rồi.

Hôm sau là ngày công bố ba quán quân của các trường, tất cả học sinh đều hào hứng không nguôi.

Thầy Dumbledore: Các em học sinh chú ý, sau đây sẽ là màn chiếc cốc lửa chọn ra 3 quán quân.

Các học sinh và giáo viên hồi hộp chờ đợi.

Thầy Dumbledore: Đầu tiên là Vektor Krum của trường Dumstrang, chúc mừng em.

VK: Cảm ơn thầy.

Thầy Dumbledore: Tiếp theo...xin chúc mừng em Fleur Delacour của trường Beauxbatons.

FD: Em cảm ơn.

Thầy Dumbledore: Cuối cùng người đại diện cho trường chúng ta - Trong lòng Diana cầu mong cho đừng là Ced của cô, mà nếu có đừng để Ced gặp bất kì nguy hiểm gì, rất tiếc ý trời và ý của Diana...trái ngược nhau quá - Cedric Diggory, chúc mừng em.

Cedric ngang nhiên bước lên, đi qua chỗ Diana như nhìn thấy ánh mắt lo lắng mà không ngại ngần rẽ vào vỗ vai cô mà thì thấm - Anh sẽ không sao đâu mà - Rồi thơm nhẹ vào má cô khiến cả trường thì ồ lên còn cô thì ngại bừng bừng.

Thầy Dumbledore: Có chuyện gì thì mình hẹn hò nói riêng, tốn thì giờ quá.

Ced+Dian: Xin lỗi thấy.

Bỗng nhiên chiếc cốc lửa tiếp tục loé lên rồi phất ra 2 mảnh giấy.

Thầy Snape: Thầy Dumbledore, cốc lửa.

Thầy Dumbledore: Cái gì thế kia - thầy nhanh chóng bắt lấy 2 mảnh giấy cháy - Harry Potter, Diana Mafloy.

Hs1: Chuyện gì thế kia, tụi nó chưa đủ tuổi mà.

Hs2 : Potter và Annamilan đã gian lận sao ?

Diana và Harry nhìn nhau rồi cũng ngần ngại bước lên, thầy Dumbledore tức giận chìa hai mảnh giấy ra đưa cho chúng.

- Em xin lỗi, em thật sự không biết chuyện này ạ.

Thầy Dumbledore: Không cần nói...

Năm quán quân cùng các giáo viên quay trở về, thầy Dumbledore bắt đầu chất vấn tra hỏi Harry và Diana.

Thầy Dumbledore: Diana Annamilan, Harry Potter, sao hai trò dám sử dụng chiêu trò để bỏ tên vào cốc lửa hả ?

- Thưa thầy, gia đình em có thể là xấu xa, nhưng em tuyệt đối không sử dụng chiêu trò để bỏ tên vào cốc lửa đâu thưa thầy.

Với lại, mọi người trong trường đều biết em là Diana Annamilan chứ không phải Diana Mafloy.

HP: Em cũng hoàn toàn không biết gì.

Thầy Dumbledore: Hai em đùa với tôi à ?

Thầy Snape: Thầy Dumbledore, cốc lửa không thể nào dễ đang bị hai đứa nhỏ qua mặt như vậy, tôi nghĩ luật thì đã là luật, chỉ cần là cốc lửa chọn, chúng ta không còn lựa chọn nào phải để cho hai em ấy tham gia.

Thầy Dumbledore: Thôi được, những nguy hiểm mà các em phải chịu, thậm chí bỏ mạng, cũng là do sự dại dột của các em khi bỏ tên vào cốc lửa thôi.

Quyết định vậy đi

Sau khi hoàn thành mọi việc, Cedric tức giận kéo Diana xuống vườn hoang.

- EM ĐIÊN RỒI À, EM BIẾT NGUY HIỂM THẾ NÀO KHÔNG MÀ CÒN DÁM LÀM VẬY

- Đến cả anh cũng không tin là em bị hại, vậy thì còn ai tin em nữa chứ.

Rõ ràng em không bỏ tên vào cốc lửa mà.

- Diana, làm ơn, anh xin lỗi, em...nó quá nguy hiểm em hiểu không, anh có thể sẽ mất em mãi mãi mất thôi.

- Vậy anh nghĩ việc em đồng ý cho anh bỏ tên vào cốc lửa cũng là em muốn chắc.

Em cũng sợ mất anh lắm chứ, chính chúng ta cũng không biết chúng ta có vượt qua được hay không, vậy thì ai dám đánh liều mà bỏ tên vào đó.

Em sợ mất anh lắm, em không thể sống thiếu anh đâu.- nước mắt của cô tiểu thư vàng ngọc cứ thế chảy thành hàng, như một mũi tên đâm sau vào trái tim của Cedric vậy.

- D...Diana.

Chúng ta....chúng ta phải cùng cố gắng để không mất nhau em hiểu chứ, anh phải cố không mất em, em cũng phải cố không mất anh.

Anh sẽ bảo vệ cho chúng ta hết sức có thể, chúng ta tin tưởng nhau nhé.

Đừng khóc nữa, nín đi nào.

Cedric ôm bạn vào lòng, hai người trong ngôi vườn lạnh lẽo, sử dụng hơi ấm của nhau.

Họ đều phải đấu tranh vì đối phương mà cố gắng, chiếc cốc lửa thiêu đốt con người, nó đưa một cặp đôi trẻ đến gần nhau để họ hiểu rằng họ cần nhau nhiều đến thế nào, chỉ tiếc là mối tình của họ liệu có thể trọn vẹn hay không thôi.

Chỉ còn vài ngày nữa là đến phần thi, ngày hôm đó sau khi Harry được bác Haggrit dẫn đi tiết lộ đề thi đầu tiên là rồng.

HP: Anh Cedric...

- Oh...Harry

HP: Đề thi đầu tiên của cuộc thi Tam Pháp Thuật là rồng.

- Rồng á ?

HP: Có 2 con nguy hiểm nhất là rồng đuôi gai và rồng đuôi chuỳ.

- Được rồi cảm ơn em.

Nhận được tin Cedric lập tức bỏ cuộc chơi để đi báo cho em yêu.

Lúc này Diana đang học bài cùng với Draco

- Xin chào Draco

Draco: Chào anh Ced.

- Anh cần nói chuyện với Diana chút.

Draco: Ra ngoài, cứ tự nhiên.

Cedric kéo Diana ra ngoài.

- Có chuyện gì thế anh ?

- Phần thi đầu tiên của phần thi Tam Pháp Thuật có đề là...rồng.

- Rồng á ?!!

- Diana, anh biết em sợ nhưng chúng ta đã hứa là sẽ cố gắng vì nhau mà.

Tất cả những bùa trú anh dạy em đều có thể sử dụng, nhưng em cần sử dụng đúng, chúng ta sẽ luyện tập lại nhiều lần, không có gì đáng sợ hết, Diana, em thông minh mà, một chút là em nhớ rồi, chúng ta sẽ tập lại thần chú nhiều lần.

Nha...nín đi...làm ơn, xin em đó...Draco mà thấy em khóc sẽ bóp chết anh thôi.

Mặc sức Cedric ngăn cản bạn vẫn cứ rơi nước mắt, bạn thật sự sợ.

Việc chứng kiến mẹ mình bị giết bởi một con rồng đuôi chuỳ khiến bạn ám ảnh đến tận hiện tại.

Hồi tưởng

Mẹ: Dian, con muốn ăn gì chứ, mẹ sẽ đi mua cho con.

- Con có thể ăn hết cả công viên này luôn nhaa.

Mẹ mua gì cũng được ạ.

Mẹ: Vậy con đứng đây đợi mẹ nhé mẹ sẽ quay về ngay.

Diana Annamilan xinh đẹp ngoan ngoãn chờ đợi và nhìn mẹ mua đồ, khi mẹ đã mua đồ xong quay lại, một con rồng đuôi chuỳ nhanh chóng bay đến, nó hù dọa bà Annamilan làm bà giật mình ngã xuống, bà rút đũa thần chiến đấu với nó, nhưng sự tài năng của bà cũng chẳng thể đấu lại một con rồng đuôi chuỳ to lớn.

Sau khi giết chết bà, con rồng đuôi chuỳ quay sang nhìn cô bé 5 tuổi vừa nhìn thấy cảnh tan xương nát thịt của mẹ mình, hung tợn cắp con bé bay đi, người dân xung quay chạy lại thì bà đã ra đi mãi mãi rồi.

Diana nằm gọn trong móng vuốt của con rồng đuôi chuỳ không ngừng vùng vẫy.

Trời hiện đang mưa rất lớn con rồng đáp xuống đất thả cô bé 5 tuổi lại giữa trời giông rồi quay đi.

Cô bé nhỏ trong bộ váy trắng tinh khôi cùng đôi giầy búp bê lấm bẩn.

Nhìn sơ qua bộ dạng tàn tạ ấy thì ai cũng hiểu cô là con gái nhà giàu.

Draco cùng thân cận đang che mưa cho cậu chủ nhỏ bước lại cô bé đang ngồi khóc lớn bên đường.

Draco: Em bé nhỏ ơi.

- A...Anh là ai vậy ?

Draco: Anh là Draco, Draco Mafloy.

Sao em lại ngồi đây ?

Ba mẹ em đâu ?

- Mẹ em bị...bị một con rồng đuôi chuỳ giết rồi nó cắp em đến đây.

Draco: Đừng khóc nữa, anh trai đưa em về nhé ?

Em tên gì, mấy tuổi rồi ?

- Em tên Diana, Diana Annamilan.

Năm nay em 5 tuổi.

Draco: Được rồi, chúng ta cũng về nhà anh nhé.

Nhà Mafloy

Draco: Ba, ba ơi...

LM (Lucius Mafloy): Chuyện gì thế Draco ?

Draco: Ba, em bé nay...

LM: Hmm...để xem nào, bộ váy trắng hàng hiệu lấm lem bùn đất cùng đôi giày búp bê không kém phần thê thảm kia...Cháu là con nhà quý tộc nào à, tên cháu là gì ?

Draco: Là Diana Annamilan...thưa ba.

LM: A...An...Annamilan sao ?

- Vâng thưa bác.

LM: C...con gặp con bé ở đâu ?

Draco: Ở ngoài đường ạ, lúc con đi dạo.

Mẹ em ấy bị một con rồng đuôi chuỳ giết chết rồi em ấy bị nó tha đến đây, con thấy tội nghiệp nên đưa em về.

Chẳng lẽ con vừa đưa lũ máu bùn dơ bẩn về nhà ạ ?

LM: Draco, con vừa đưa báu vật về cho gia đình mình đấy con ơi...Annamilan là gia tộc phù thủy quyền quý gần như hoàn toàn đứng đầu các gia tộc phù thủy, con bé không phải loại máu bùn dơ bẩn đâu.

Lucian quay qua Diana.

LM: Từ nay con không còn là Diana Annamilan nữa, con là Diana Mafloy.

Bác sẽ là ba con, đây sẽ là anh trai ruột của con nhé.

- V...vâng thưa...ba.

Từ đó bạn trở thành con gái của nhà Mafloy.

Dĩ nhiên lão già tàn ác Lucius không đời nào dễ dàng như vậy, chỉ là lão nghĩ giờ này chắc ông Annamilan đang cuống cuồng đi tìm con gái, lão ta giữ Diana lại kiểu gì cũng có lợi, nên mới nuôi lớn Diana.

Kết thúc hồi tưởng...

Cedric dỗ mãi mà Diana không nín sợ Draco phát hiện nên đã kéo Diana đi xuống vườn hoang.

- Thôi mà Dian, em nín đi, em đã khóc này giờ rồi.

Bỗng nhiên hình ảnh ngày hôm đó tràn về, Diana ngồi bệt xuống ôm đầu nức nở.

- KHÔNG...MẸ ƠI...ĐỪNG MÀ...MẸEEEEE...

Cedric ôm Diana thật chặt để cô không làm điều gì đó quá đáng.

- Đừng mà Diana, không sao đâu, không sao hết, không sao hết cả, nào...nín đi...nín đi anh đây rồi...anh ở đây rồi Diana....

Sau khi bạn ổn định lại, Cedric và bạn cùng luyện tập lại nhiều bùa trú của từng khoá trên (có anh người yêu học giỏi + lớn tuổi hơn nó sướng thế)

- Em thử làm lại lần nữa đi, nhắm vào cành cây kia kìa.

Nào, từ từ quay đũa phép rồi nói thần chú

- Arrow-shooting Spell

- Giỏi lắm, em làm được rồi đó.

- Cảm ơn anh.

Không có anh chắc em sẽ chẳng biết làm thế nào.

- Hôm đó hãy cố gắng nhé.

Nếu em thấy sợ hãy nhìn sang phía bên phải của cổng vào anh sẽ ở đó.

Cố gắng giữ an toàn nhất có thể cho em.

- Em yêu anh nhiều lắm

- Anh...cũng vậy.

Chỉ còn một ngày nữa là phần đầu tiên của cuộc thi Tam Pháp Thuật sẽ bắt đầu.

Hôm nay chẳng hiểu mọi người lấy ở đâu ra cái huy hiệu in chữ "Diana Mafloy kẻ gian lận" đeo đi khắp trường, Diana trên đường đến gặp Cedric thì nhìn thấy vô số lời chửi rủa

"Diana Mafloy kẻ gian lận"

"Diana Mafloy giả tạo"

Tất cả mọi điều cô đều nhẫn nhịn cho đến khi gặp được Cedric.

NaS: Hahaha, này Cedric Diggory, cậu là người ưu tú gần như nhất trường, vậy mà lại yêu một đứa gian lận như vậy à, nực cười thật. cũng xinh đấy mà nhân cách thì...Á

Cedric tiến đến đấm nam sinh kia một cái khiến hắn ngã nhào xuống đất.

- Mày có thể nói tao bất kể như nào cũng được, nhưng tao cấm mày đụng đến Diana.

Tất cả mọi người, liệu mà câm miệng lại, đùng có đụng đến Diana, không thì tôi không biết tôi sẽ làm gì các người đâu.

Còn nữa, huy hiệu này của mày, opps, tao lỡ tay làm cháy rồi.

NaS: Mày bênh nó à ?

Tên kia lập tức nhào lên đánh lại Cedric.

Thế là hai người họ lao vào đánh nhau.

- Hai người thôi đi.

Cả đám đông ngưng hò hét và đứng hình.

- Là tôi vô đạo đức, tôi gian lận được chưa, vừa lòng các người chưa.

Các người có thể nói tôi như thế nào cũng được, nhưng không được phép nói đến Cedric, và tôi cũng không bần cùng đến nỗi phải gian lận để bỏ tên vào cốc lửa rồi được tung hô đâu.

Được chưa, tôi nói thế là xong chứ gì hả.

- Đỡ Cedric đứng dậy, nhặt sách vở của cả hai cầm chiếc huy hiệu đeo lên áo - Như vậy là được rồi đúng không, tôi cảm ơn vì đã làm riêng cái này cho tôi nhé.

Minh đi thôi Ced, anh bị thương rồi kìa.

Diana dìu Cedric với đầu gối bị thương đến vườn hoang.

Ân cần băng bó cho anh mà không nói một lời, cuối cùng cũng vì xót anh yêu mà rơi nước mắt nức nở.

- Lần sau anh đừng lao vào đánh nhau với ai làm gì nữa nhé, làm vậy đâu được gì đâu...hức...còn bị thương nữa chứ

- E...em khóc à - Nhẹ nhàng nâng khuông mặt của Diana đang cúi sát xuống băng bó đầu gối cho anh lên - Thôi nào bé con đừng khóc, tụi nó nói gì thì kệ tụi nó, anh tin là em không làm mà.

- Em không có khóc vì lời nói của chúng nó, lời của những người chưa biết chuyện mà đã nói thì em chấp làm gì, em khóc vì sót anh thôi.

Aiss sao cái này cứ chảy máu hoài vậy chứ.

- Ouch , Dian, nước mắt của em rơi vào hoài sót vết thương quá đi, đừng khóc nữa.

- V...vậy sao, e...em...em xin lỗi, tại nó chảy máu nhiều quá, em băng lại ngay đây...

Diana nói vậy nhưng Cedric đâu chỉ biết vậy, Diana thật ra cũng buồn vì lời tụi nó nói lắm, nhưng nó cố nói dối để Cedric khỏi đi kiếm chuyện với tụi kia thôi, chứ muốn thì nó nói ba đuổi học ngon ơ vì tội hội đồng bạn học là được chứ gì đâu.

Chỉ là lo cho anh người yêu lại lao vào đánh nhau vì nó thôi.

Sau khi băng bó Diana cầm đại một quyển sách của Cedric lên xem, đang đọc thì được anh người yêu ôm vào lòng.

- Gì vậy ?

Sao tự nhiên ôm em ?

- Anh có cảm giác chúng ta sắp phải chia xa.

- Anh cảm giác gì kỳ cục vậy?

- Anh cũng không biết nữa...chỉ là dạo gần đây muốn gần em nhiều hơn, muốn ôm em nhiều hơn, muốn hôn em nhiều hơn nữa.

Anh cứ cảm giác chúng ta sắp không được gặp nhau nữa nên anh nghĩ cứ gần em nhiều hơn biết đâu lại....

- Nào nào, hôm trước vừa mắng em nói linh tinh.

- Anh xin lỗi, mấy lúc thế này anh có thể đến tìm em nhiều hơn không.

- Bất cứ lúc nào anh muốn em đều đồng Ý cho anh làm như vậy.

Bởi vì em biết chúng ta sẽ chẳng bao giờ rời xa nhau nên chẳng có cái cớ gì để anh đến gần với em hơn cả, chỉ có cái cớ là anh càng lúc càng yêu em thôi.

- Còn một cái cớ nữa đấy.

- Là sao

- Là anh càng lúc càng muốn thịt em hơn...- Ced nhướn lông mày khiến Diana tự nhiên lạnh sống lưng.

- Anh đúng là điên thật rồi, đáng sợ quá cha má ơi.

Ced rúc đầu vào cổ Diana hôn hít khiến không khí lúc này trở nên nóng vô cùng.

Đột nhiên...

- Em nhớ ra có việc phải đi rồi, chào anh nhé.

- Diana tìm cớ lẩn trốn vì cứ thêm xíu nữa chắc Ced đi bóc lịch mất.

Tiện tay cầm luôn cắt sách của anh đi rồi.

- ÂY...Ơ NÈ DIANA, SÁCH GIÁO KHOA CỦA ANH.

- EM MƯỢN MAI EM TRẢ CHO.

- Thật là...vấn đề chỉ là thời gian thôi mà, có gì đâu mà ngại hả Diana của anh.

Diana chạy nhanh về phòng, chạy vào đóng cửa phòng.

HMN: Cái gì mà bồ hớt hải vậy.

- Ui mẹ ơi hết hồn.

H...hong...hong phải bồ phải đi công chuyện sao ?

HMN: Đi xong về rồi...Ê nè...Ủa, cái gì trên cổ bà vậy Diana ?

- Hả ???

C...cái gì ?

HMN: Dấu vết đỏ ở cổ nè, hai ba vết luôn.

Sao vậy ?

- À...cái này... *chết tiệt Cedric Diggory anh dám để lại mấy cái vết này*

HMN: Àaaaaaaa, Ê mà bồ chưa đủ tuổi nha, không chừng...

- Ê ê hong có mà bồ nghĩ gì vậy, thật sự là chưa có làm gì đâu...

HMN: Thôi thôi, không phải giải thích đâu.

- Thật sự là...

*cộc cộc cộc*

HMN: Gõ từ đằng cửa sổ thì chỉ có một người thôi, bồ mở đi.

Diana nhanh chóng chạy lại mở của.

Cedric...cưỡi chổi...cùng mấy quyển sách của bạn và anh ấy.

- Em yêu, sách của em này, trả sách giáo khoa lại cho anh, mai anh còn có tiết phải học bài.

Nếu em thích hết tiết anh sẽ đem qua cho em ngay.

- Haizz, thôi không cần đâu.

Bạn vội chạy vào lấy quyển sách rơi dưới đất lên chạy ra đưa nhanh cho anh.

- Của anh nè, đi lẹ đi.

- *Nói vọng vào trong* Hermione, đừng trêu Diana nữa, bọn anh thật sự chưa làm gì thì Diana đã kiếm cớ bỏ đi rồi.

- Anh trêu tôi đấy à biến ngay đi đạp cho bây giờ.

Cedric bay đi trong tiếng quát tháo của Diana.

Được một lúc lại quay lại chọc thêm phát nữa.

- Nhớ nhá, em cứ trêu hoài Diana không cho anh làm gì hết.

- Anh muốn chết rồi đúng không, đứng lại đó, để tôi bắt được là chết nghe chưa.

Diana cau có lấy chổi bay ra ngoài, rượt đuổi một lúc tự nhiên Ced dừng lại làm Diana mém nữa phanh không kịp mà rơi xuống.

- Nè anh điên rồi sa...umm

Cedric bất ngờ hôn Diana giữa bầu trời.

Nhìn cảnh tượng thật sự rất lãn mạn, ai nhìn cũng sẽ chắc chắn rằng họ sẽ thực sự về với nhau.

- A...Anh...Sao lại làm thế chứ ?

- Không làm thế này em có hết giận anh không ?

- Thật là...e...em về đây.

- Em đỏ mặt sao ?

Đâu phải lần đầu tiện đâu sao lại đỏ mặt chứ ?

Em thật là...

- Anh đừng đùa kiểu đó nữa đi.

- Anh không đùa đâu, nếu Hermione không đùa em nữa chắc em sẽ cho anh đấy.

- Tào lao quá, em đi về đây.

- Tối anh lại sang đó nha.

- Đừng có qua
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
2


Hôm nay là ngày thực hiện phần thi đầu tiên của cuộc thi Tam Pháp Thuật, Cedric quỳ xuống trước mặt cô liên tục dặn dò các cách tấn cồng và phòng thủ, đeo bao tay cho cô, kiểm tra đồ đạc và đũa phép cho cô.

- Thôi được rồi mà Ced, anh đã dặn dò suốt từ hôm qua rồi, đó giờ cũng gần 1 tiếng rồi Ced anh lo cho anh nữa đi kìa.

- Anh lo em lắm luôn đó Diana, em còn thi cuối cùng nữa chứ trời ơi chắc anh lo chết mất, hay em xin rút đi.

- Thật là, phải đối xử với nỗi sợ thì mới vượt qua được chứ.

Đừng lo, em ổn mà.

Diana nhón chân lên hôn Cedric một cái.

Barty: Nào các ứng viên, chúng ta sẽ thì đấu với rồng để dành được mạnh mối cho phần thi thứ 2.

Thầy Dumbledore kéo ba ứng viên của nhà mình ra dặn dò: Các em nhớ chú ý cẩn thận Diana và Harry thì càng phải đặc biệt cẩn thận, chúng ta đặt trọn hi vọng vào các em, cố gắng nhé.

Cedric cố gắng nhé.

Barty: Được rồi các em, chúng ta bốc đi nào.

Sau khi tất cả mọi ngươi bốc xong.

Barty: Diana Mafloy, rồng đuôi chuỳ, chú rồng này đã sống cả trăm năm rồi đấy.

Sau khi các thầy cô đã đi cuộc thi bắt đầu, Diana là người thi cuối cùng, cô mân mê chú rồng thu nhỏ của mình rồi phát hiện con rồng có bụng màu trắng và chuỳ cũng màu trắng một mắt xanh một mắt vàng, giống ý hệt như chú rồng đã giết mẹ cô.

Lúc này Cedric lén chạy vào dặn dò và trấn an Diana.

- Cedric...con rồng này, là nó đã giết mẹ em.

- Diana...thật sao...em đừng sợ, không sao đâu.

Có chút run nhưng bạn vẫn dõng dạc trả lời - Không sao, hôm nay em nhất định phải giết chết nó thay cho mẹ.

Thầy Dumbledore: Tiếp theo là màn thi của quán quân Diana Hafill Annamilan.

- Được chứ ?

- Được rồi, tạm biệt anh.

- Khoan đã...

Ced tiến lại hôn lấy bạn.

- Em đi đây

Do năm đó đã nhìn thấy hình ảnh đó nên bạn đã có chút kinh nghiệm về chiến đấu với chú rồng này, bạn mon men chứ không tấn công trực diện ngay như các thí sinh khác.

Cả hội trường đều nín thở nhìn bạn, đen đủi sao chú rồng đã nhưng thấy bạn, mắt chạm mắt, lần này thì ta buộc phải ra tay rồi, bạn đọc thần chú.

- Arrow-shooting Spell - Một mũi tên lửa phóng ra, lao vào con rồng nó đau điếng kêu lên rồi phun lửa ra.

Bạn nhanh chân chạy vào tránh sau một tảng đá.

Ngó xung quanh cố gắng tìm kiếm Cedric trên khán đài.

- DIANA ANH Ở BÊN NÀY.

Nhìn thấy anh, lòng cô như nhẹ hẳn lại, nhìn hoài mà không chú ý con rồng đã nhìn thấy, nó quật chiếc đuôi bằng chuỳ văng đến, quật mạnh men theo đường vành của khán đài khiến cho khán đài bị vỡ theo vết nó quật đuôi cùng với Diana một quãng.

Mặc cho máu tại vết thương trên đầu tuôn ra như suối, chân tay xước xát tùm lum do cú quật trời giáng vừa rồi, Diana vẫn vung đũa phản ứng khi trông thấy khán đài sắp sập.

- Bùa phục hồi - rất nhanh chóng khán đài được sửa lại trước khi nó kịp sập xuống.

Con rông đến gần bạn tưởng chừng như nó còn một chút nữa thôi, tất cắt mọi người đều kêu gào nói bạn sử dụng bùa trú đi.

Bạn đưa tay lên đặt vào mũi con rồng, cố gắng cảm hoá nó, chiếc áo bạn mặc dường như muốn đẫm máu rồi.

- Xin chào rồng con bé nhỏ, còn nhớ ta không, là ngươi đã giết mẹ ta đó nhớ không.

Ui da, mấy cái này chảy máu quá sao ?

Ừm, cảm ơn ngươi đã lo lắng, ta vốn không phải người giữ da nên nó sẽ mau khỏi thôi.

Ta dám chắc là ngươi sẽ cáu giận khi ta sử dụng phép thuật phải không, xin lỗi nhé, chắc đau lắm.

Thôi được rồi, cho ta mượn quả trứng này chút nhé, chỉ chút thôi, khi nào ta biết manh mối ta sẽ trả lại cho ngươi.

Bạn đứng lên đi không vững vì vết thương ở chân.

Loạng choạng trượt chân xuống mỏm đá nhưng con rồng đã đỡ lấy và cho bạn đứng xuống khỏi nó.

Không hiểu vì nguyện do gì mà nó lại đột nhiên tức giận và gầm lên mấy tiếng.

- Chổi thần - Bạn nhanh chóng chộp lấy chổi thần và bay đi - Tại sao ngươi lại bất ngờ tức giận vậy.

Aiss.

Diana buộc phải bay ra khỏi sân đấu.

Cedric thấy vậy thì len xuống dưới định cầm chổi thần và men theo nhưng bị Draco ngăn lại

- Draco cậu điên rồi à, em ấy có thể sẽ chết đó.

Draco: Con bé sẽ biết điều gì phải làm, yên tâm đi.

- Tôi có thể tin tưởng cậu không ?

Draco: Vậy cậu có thể tin tưởng Diana là con bé làm được không ?

Quay về phía bạn, bay liên tục quấn men theo những chóp mái của Hogward, nhưng rồng mà làm sao cứ bay men như thế mãi được.

Dù rất không muốn nhưng bạn buộc phải sử dụng bùa trú với nó

- Ta xin lỗi, sắp quay trở về sân đấu rồi, chắc ta sẽ trụ được đến khi đó - Chĩa đũa phép về phía con rồng - Antonin Dolohov's Curse

Diana nhanh chóng trở về sân đấu vì vết thương trên đầu khiến cô bị choáng không nhẹ.

Quay trở về sân đấu, mọi người vừa nhìn thấy cô thì lập tức reo hò.

Bay nhanh qua chộp lấy quả trứng vàng rồi đáp ngay xuống chỗ Cedric ôm chầm lấy anh.

- Ơn chúa em vẫn an toàn.

- Cảm...ơn anh.

- nói xong bạn lịm đi ngay trong vòng tay Cedric.

Cedric dần dần cảm thấy nặng hơn trước như kiểu cô đã ngủ trong lòng anh

- Này...này Diana em nghe anh nói không.

Diana...sao thế ?!!

Draco: Diana...anh Draco đây em nghe anh nói không.

Trời ơi nhiều máu thế này.

- Dian...Dian đừng làm anh sợ...Diana nghe anh nói này.

G.s McGonagoll: Các em bình tĩnh, Cedric bình tĩnh.

- Cô ơi nhiều máu quá em ấy làm sao thế cô.

Diana đừng làm anh sợ...Diana Mafloy.

Diana Annamilan.

G.s McGonagoll: Được rồi đưa em ấy vào trong đi.

Vào trong nhanh lên.

Trong phòng nghỉ

Suốt cả quá trình băng bó Cedric không buông tay Diana một giây phút nào, nắm chặ lấy đôi bàn tay lạnh lẽo của cô mà lẩm bẩm cầu xin.

- Làm ơn Diana...cô ơi xong chưa ạ.

..: Em bình tĩnh chút đi.

- Sao mà bình tĩnh được đây cô ơi.

..: là bởi vì mất máu nên bị choáng xíu thôi không có gì cả đâu.

Cô ra ngoài đây nhé.

- Em cảm ơn.

..: À còn vết thương của em ?

- Em đợi em ấy sơ cứu cho em.

..: Vậy cần gì thì báo cô nha.

- Em cảm ơn.

Vài giờ sau, khi trời đã tối

- A...ui da...ai đè vào tay tôi đây...hửm Cedric ?

- Diana cố gắng thoát khỏi đau đớn lay Cedric tỉnh dậy vì cái tư thế ngồi ngủ của cậu thì đối với mấy đứa hay học khuya rồi ngủ quên như Diana thì nó khá khó chịu và khiến cô bị mỏi cơ cả ngày hôm sau - Cedric, dậy đi anh...nè.

- Hửm ?!!

Diana em tỉnh rồi sao ?

Có đau ở đâu không, còn choáng không, có khó chịu không, em đói chưa anh lấy đồ ăn cho em nhé, có khát nước không ?

- Anh hỏi nhiều vậy sao em trả lời hết được.

- Anh xin lỗi.

- Vì chuyện gì ?

- Vì anh không bảo vệ được cho em.

- Có gì đâu, cuộc thi này tham gia mà không bị thương mới lạ.

Với lại anh cũng đang bị thương kìa, sao không nói cô y tế sơ cứu cho anh luôn.

- Anh không muốn người nữ nào động vào anh ngoài em.

- Gớm, thôi đi, nếu anh bị thương thì vẫn phải để cho cô y tế sơ cứu cho chứ.

- Em sơ cứu cho anh đi.

- Lấy bộ sơ cứu ra đây đi.

Cedric ngoan ngoãn chạy đi lấy bộ sơ cứu rồi quay lại bế Diana ngồi lên đùi mình, để cô mặt đối mặt với anh.

- Rồi, sơ cứu đi.

- Anh điên à ?

Ngồi như này sao mà sơ cứu.

- Không biết, anh không thả ra đâu, em mau sơ cứu đi.

- Nhõng nhẽo như em bé ấy.

Diana từ từ sơ cứu vết thương trên mặt và cổ cho Cedric.

- Diana anh đau ở chỗ này, em thổi cho anh với.

- Ced lấy tay chỉ lên môi rồi mè nheo.

- Xem nào, em bé Ced bị đau ở đây hả, nhắm mắt lại đi.

Cedric nhắm mắt lại cười tủm tỉm mãn nguyện vì gài được em yêu để hôn

-*Bộp* Này thì đau ở đây, tên anh phải là Lợi Dụng Diggory mới đúng.

- Sao em lại tát vào môi anh, nó sưng lên thì mai em lấy cái gì mà hôn, mai không cho hôn nữa.

- Thì em đi hôn người khác.

- Em dám hôn ai cơ ???

- Draco chẳng hạn ??

- Em muốn có bầu rồi đúng không.

- Xong rồi, để em ngồi lên giường rồi em băng ở tay với đầu gối cho.

- Không.

- Cái gì nữa

- Anh thích ngồi như này.

- Lại một lần nữa anh đẹp trai dở giọng em bé ra làm nũng với người yêu.

- Anh làm cái gì đấy có ai thấy thì sao...

HMN: Diana bồ...ơi giời đất ơi.

RW: Ủa cái...trời đất quỷ thần ơi.

HP: Ủa cái gì mà mấy bồ đứng che mắt hết trơn vậy ??

RW: Vô nhìn thì biết.

HP: Cái gì mà...thánh thần thiên địa ơi.

HMN: Xin lỗi 2 người...nha...đ...đi lẹ lên.

RW: Ơ...ờ ờ...bai

HP: Lẳng lặng không nói lời nào.

- Anh thấy chưa tại anh ý.

- Thấy cũng thấy rồi, gì mình vào việc đi.

- Khôngggg, anh dở hơi à tránh ra điiii.

Người anh từ lúc thi xong chưa tắm à, eo toàn mùi mồ hôi thôi ghê lắm tránh ra.

- Chắc em tắm rồi ha.

- Nhưng người em ít nhất thơm hơn.

Ủa...a...ai thay đồ...cho...em ?????

- Đương nhiên là ngoài anh thì ai.

Em muốn ai ????

- Thật ra ai mà cho Cedric thay, nhưng vì anh không chịu buông tay Diana ra nên cũng nhìn lén được chút rồi.

- Chếttttt rồiiiiii, anh thất hết rồi, ai còn cưới em nữaaaaaaaa.

- Anh cưới.

- Còn ai yêu em nữaaaa.

- Anh yêu

- Nhớ nhá ?!!

- Nhớ.

- Không thì sao ??

- Không thì thôi.

- Cút đi đồ đáng ghét - Bày vẻ giận dỗi nằm xuống trùm chăn lại.

Cedric từ từ nằm lại ôm em yêu vào lòng.

- Em còn nhớ hôm trước anh nói gì không ??

- Cút đi đồ đáng ghét...hức...

- Ô kìa, công chúa mít ướt, thôi nín đi, quay qua đây anh ôm.

- Cedric lật người Diana lại, một mặt toàn là nước mắt.

- Ôi trời ơi nhìn kìa...haha mặt em tèm lem toàn là nước mắt...haha.

- Hức...anh có yêu em đâu...hức...anh không định cưới em chứ gì...hức...anh làm gì yêu em đâu.

Anh chán em chứ gì huhuhuhuhuhu.

- Thôiii, khiếp em khóc ghê thật đấy.

Anh chả bảo là không phải em thì anh không cưới ai còn gì ??

Giờ anh mà không cưới em là anh sẽ bị cắt lưỡi vì tội nói dối đấy.

Anh mà bị cắt lưỡi thì eo ôi thôi sợ lắm, anh cưới em mà, cưới mỗi em thôi.

- Hứa đi.

- Rồi, anh hứa.

Giờ đi ngủ đi, anh về kí túc nhá, anh còn phải thay đồ nữa, mai còn đi học.

À, bộ đồ đầy máu của em anh sẽ đem về.

- Làm gì ?

- Bí mật.

- Nhớ giặt rồi trả em nha, đồng phục thể dục của em đó.

- Anh biết rồi, anh về đây - hôn vào trán Diana - đi ngủ đi đấy.

"Nếu chúng ta toàn mạng anh nhất định chỉ cưới em"

Qua ngày hôm sau, thầy Snape thông báo về việc nhà trường tổ chức lễ hội Yule Ball

Thầy Snape: Trò Annamilan đã đến rồi, lát tôi sẽ đưa em thuốc chỉ cần một chút là các vết thương sẽ khỏi để ngay thôi.

- Cảm ơn thầy.

Thầy Snape: Đêm mai nhà trường sẽ tổ chức buổi dạ tiệc Yule Ball.

Các em lựa chọn bạn nhảy đi cùng nhé.

Sofia Blend: Thưa thầy, hai quán quân có được phép bắt cặp với nhau không ạ ?

Thầy Snape: Dù là không được tôi nghĩ sẽ có người phá lệ.

Sofia Blend cũng là một thuần huyết tại nhà Slytherin, cũng là bạn thân trên lớp của Diana và cô nàng không khinh khỉnh như những bạn học khác mà cũng lương thiện vậy.

Vì khi phân loại chiếc nón đã nói bạn là con gái trưởng của nhà Annamilan nên trường ai cũng biết bạn chỉ là con nuôi của nhà Mafloy, tuy nhiên, hậu thuẫn từ cả Annamilan lẫn Mafloy thì ai mà dám động.

Thật ra ông Hafill Annamilan đã biết về chuyện của Diana từ lâu rồi nhưng vẫn để cho nhà Mafloy nuôi nấng cô và chu cấp hàng tháng cho Lucius.

Vừa là con trưởng của Annamilan vừa là con gái nuôi của nhà Mafloy là đủ hiểu bạn quyền quý đến mức nào rồi.

Chiều hôm đó.

NữS1: Sao nay lại trộn hai khối lớp lại với nhau thế giáo sư ?

G.s McGonagoll: Tôi thích thế.

Rồi, thì như các nhà đã thông báo là chúng ta sắp có lễ hội Yule Ball trong đó sẽ có phân mục khiêu vũ nên các em chú ý tập luyện nhé.

All: Dạ Vânggg.

G.s McGonagoll: Đối với khiêu vũ chúng ta cần phải nhẹ nhàng và kiểu diễm.

Tôi xin mời hai trò đang liếc mắt đưa tình với nhau lên làm mẫu.

Cedric Diggory và Diana Annamilan

All: Húuuuuuuuuuu.

..:Đỉnh quá giáo sư ơiiii.

..: Bizz bizz

Diana và Cedric bước lên, từng nhịp nhạc du dương được cất lên, hai người bắt đầu những bước khiêu vũ uyển chuyển nhẹ nhàng, hai người như hòa làm một, từng bước từng bước tiến đến với nhau, nền nhạc khiêu vũ kết thúc tiếng vỗ tay thán phục vang lên.

G.s McGonagoll: Được rồi, uyển chuyển, nhẹ nhàng, đúng nhịp.

Quả là trời sinh một cặp.

Annamilan và Diggory đã từng khiêu vũ dạ tiệc cùng nhau chưa ?

Draco: 3 năm nay chẳng khiêu vũ cặp rồi còn gì.

- Draco nói với tông giọng giận dỗi khó chịu, vì năm đầu tiên thì người dự vũ hội với Diana hiển nhiên là Draco rồi.

Từ trước cả khi hẹn hò, Diana và Cedric đã khiêu vũ chung rồi.

Sofia Blend: Im lặng đi Draco.

Diana tiến lại sử dụng giọng trêu chọc.

- Vậy năm nay em mời ngài Mafloy dạ tiệc chung vơi em nhé.

Draco: Ced sắp xé anh ra thành 2 mảnh rồi.

- Cậu hiểu ánh mắt tôi đấy.

Sofia Blend: Thưa giáo sư Gonagoll

G.s McGonagoll: Trò Blend...

Sofia Blend: Hai quán quân có thể bắt cặp dự dạ tiệc không ạ.

G.s McGonagoll: Cái này...không thì chắc cũng có người phá lệ nên câu trả lời là có thể nhé.

NaS: Sáng này giáo sư Snape cũng trả lời y như cô.

NuS: Vậy chắc chắn là Diggory và Annamilan sẽ bắt cặp với nhau rồi.

NaS: Tiếc vậy ??

Mình đang tính ngỏ lời với Annamilan mà em ấy...

NaS: Cậu có muốn đấu một trận với Diggory không ?

NuS: Nếu không phải Diggory thì cũng là Mafloy, cậu không có cửa đâu.

NuS: Mình thì muốn mới học trưởng Diggory.

NaS: Nếu không phải Annamilan thì cậu ấy sẽ đi một mình nhé.

G.s McGonagoll: Thôi được rồi chúng ta tiếp tục nào.

Hết giờ học.

- Diana này, hôm nay em đi lấy lễ phục với anh nhé ?

- Là ba anh gửi vào sao ?

- Ừ, em có lễ phục chưa ?

- Rồi, là chiếc đầm được may bằng vải kết lông cú tuyết và lụa biển do ba Hafill và ba Lucian cùng làm tặng em.

- Được rồi tối mai sẽ có bất ngờ cho em

- Kinh thế ?

Bất ngờ cho em luôn.

- Ừ.

- Ủa tay anh làm sao đây ?

- Anh bị xước tay tí thôi.

- Ừm.

Thôi, em về lớp học đây.

Chào anh nhé.

- À quên, nè Diana.

- Hửm

- Tiểu thư Annamilan, cô có muốn tham dự tiệc Yule Ball, với một dân thường là Cedric Diggory không ạ ?

- Hahaha, anh làm trò gì vậy.

- Dù chắc chắn thì anh cũng phải mời cho đàng hoàng chứ ??

- E hèm.

Cậu đã có thành kính như vậy thì tôi cũng không phản đối, cảm ơn cậu Diggory nhé.

- Cảm ơn tiểu thư.

Tối ngày hôm sau.

Buổi dạ hội Yule Ball diễn ra thuận tiện và đúng như mong đợi

Thầy Dumbledore: Như truyền thống thì các quán quân sẽ mở đẩu khiêu vũ, năm nay có một sự đặc biệt đó là 2 quán quân bắt cặp với nhau nên chúng ta sẽ để hai quán quân ấy mở màn.

Mời các quán quân bước vào.

Các cặp đôi dần bước vào họ bắt đầu xì xào

"Năm nay có đến 5 quán quân cơ mà ?"

"Ơ sao lại chỉ có 4 cặp đôi bước vào nhỉ ?"

"Nhìn kìa, đúng như dự đoán, Diggory và Annamilan thành một cặp"

"Nhìn họ đẹp đôi quá đi, học trưởng Diggory đẹp trai quá, Annamilan thì quá là xinh đẹp rồi"

"Nhìn chiếc váy của Annamilan xem.

Đó chẳng phải là chiếc váy được may bằng vải kết lông cú tuyết và lụa biển khảm kim cương sao, đỉnh quá đi"

"Cậu đừng quên Annamilan là con gái nuôi của gia đình Mafloy và con gái trưởng của gia tộc huyền thoại Annamilan đấy nhé"

"Đỉnh thật đó, nếu họ nên duyên, con của họ sinh ra sẽ xinh đẹp đến thế nào chứ ?"

RW: Diana xinh thật đấy

..: Đi cùng Cedric thì càng tuyệt với

Hàng tá những lời khen có cánh cho Diana xinh đẹp trong bộ váy lộng lẫy khảm cả những viên kim cương quý mà 2 người cha yêu thương đã dành cho cô

Minh họa Diana

Thầy Dumbledore: Sau đây xin mời cặp đôi quán quân đặc biệt đến từ trường Hogward khai màn khiêu vũ.

Cedric Amos Diggory và Diana Hafill Annamilan.

Dần dần mọi người tiến vào khiêu vũ.

Sau khi khai tiệc và ăn uống no nê xong.

Cedric dẫn bạn đến vườn hoang còn đem theo áo choàng của cả hai và đồng phục.

- Hôm nay vui thật

- Ừm

- À đúng rồi, thứ anh nói là bất ngờ là gì thế.

- Đây, cái này...

Cedric lấy ra hai chiếc hộp nhung đỏ, bên trong là một chiếc dây chuyền cùng với mặt dây chuyền là hai chiếc ống bên trong có chứa thứ nước màu đỏ được nút lại bằng hai viên pha lê.

- Oa đẹp thế, cái này là gì vậy.

- Đây là dây chuyền, còn trong cái ống này là máu của anh và em.

- Hửm, anh lấy máu của em ở đâu ra ??

- Trên cái áo hôm vòng thi đấu đầu tiên.

- Hóa ra anh lấy áo của em là vì lí do đó.

- Ừm.

Đây, em nhìn nè, cái này của anh bên trong cái ống này là máu của em.

Còn cái kia của em, bên trong cái ống là máu của anh.

Vậy tức là chúng ta sẽ có một phần ở bên nhau bất kì lúc nào.

- Anh nghĩ ra cái này cũng hay ha.

- Đương nhiên.

Anh đeo cho nào.

- Cảm ơn anh.

Sau khi đeo xong, Cedric vòng tay ôm bạn từ đằng sau, ngửi mùi hương hoa hồng trên người bạn.

- Hôm nay Diana của anh rất xinh đẹp, mùi hương cũng thơm hơn mọi ngày.

Nhưng anh thích Diana của mọi ngày hơn, em vẫn xinh đẹp, vẫn rất thơm mùi hoa hồng, nhưng nó gây cho anh ấn tượng nhiều hơn là Diana trong hình hài tiểu thư lộng lẫy.

- Nhìn anh hôm nay cũng có khác gì một thiếu gia công tử đâu.

Cedric hôn bạn một cái thật sâu rồi nói.

- Nhưng trong hình hài hôm nay, nó khiến anh muốn giữ em là của riêng mình anh thôi.

Đêm hôm đó hẳn là một đêm rất dài rồi đấy.

Sáng hôm sau.

-Trời ơi CEDRIC DIGGORY THỨC DẬY NGAY, EM KHÔNG ĐỨNG LÊN ĐƯỢC.

- Cái gì thế ??

- Dậy đi học ngay cho em trời ơi là trời.

- Sao vội vàng thế em yêu ?

Hôm qua quả thật là Diana Annamilan rất tuyệt vời.

- Tuyệt vời cái con khỉ nhà anh, em về đây.

Nay còn phải đi học nữa chứ.

- Em có chắc là em đi nổi không ?

- Tại sao không ?...ui da.

- Anh đã nói mà, để anh thay đồ cho.

- Anh tính làm gì ?

- Sao, còn chỗ nào chúng ta chưa thấy của nhau à ?

- Đồ đáng chết.

- Thôi được rồi mặc đồ vào rồi anh dìu em đi.

Tại nhà vệ sinh

- CEDRIC DIGGORY

- Cái gì thế.

- Mấy cái này...mấy cái này làm sao mà che được vậy trời ơi chắc tôi đánh chết anh mất.

- Không sao, có mấy cái đó vẫn đỡ hơn là có mấy thằng ve vãn em.

- Ve vãn cái đầu anh ấy trời ạ.

Sau khi dìu từ dưới vườn hoang lên nhà vệ sinh VSCN thì chị nhà đã đi được rồi, có điều là cái tướng hơi kì.

Khoác vội áo choàng rồi chạy lên lớp hên là vẫn kịp giờ, giáo viên chưa vào lớp.

HMN: Ủa, Diana, sao qua bồ không về kí túc.

- À, tại...

Draco: Cái gì vậy ???

Áo choàng ???

Size nam ???

Hufflepuff ???

Em đùa anh à Diana.

- Cái này...

HP: Cái tướng đi của bồ kì cục vậy ?

Hermione + Draco + Harry: Không lẽ nào...

SB (Sofia Blend): Cái gì ở cổ bồ vậy.

Hermione + Draco + Harry + Sofia: Vậy là...

- Diana, cái này, đầm dạ tiệc của em tối qua, hên là chúng ta đã không xé đồ của nhau...um um um.

- HiHi...Mình ra ngoài chút nha.

SB: Chắc chắn rồi.

DM ( Draco Mafloy ): Chứ còn gì nữa.

Bên ngoài

- Anh có điên không ????

- Có gì sao ???

- Cái gì mà không xé đồ, anh bị dở à, muốn bù lu bù loa lên cho cả trường biết hay gì ?

- Yên tâm đi...ai dồi ôi...sao em đánh anh

- Tôi chưa giết anh là may rồi, đưa áo choàng đây, trả cái này cho anh.

Đưa váy tiệc đây

- Áo choàng của em.

Còn váy tiệc để anh cầm cho, to thế này em cầm lỉnh kỉnh lắm, hết giờ học qua chỗ anh lấy rồi mình cùng đi ăn nhé.

- Biết rồi, lượn nhanh cho nước nó trong.

- *Chụt* Yêu em

- Cút ngay.

Cedric chạy đi, Diana theo quán tính cho tay vào túi áo choàng.

- Ủa cái gì đây ??

"Xin lỗi, hôm qua anh hơi mạnh tay chút, làm em đau quá rồi.

Cảm ơn em nhiều, cái này là thuốc giảm đau anh xin ở bệnh thất, uống một chút chắc sẽ khiến em đỡ đau.

Yêu em

Cedric của em"

- Cũng không phải người máu lạnh đến thế.

Trưa hôm đó

- À đúng rồi Ced, anh đã tìm ra manh mối quả trứng vàng chưa ?

- Anh đã thử hết các cách rồi nhưng vẫn chưa được.

À

- À gì.

- Lát đến phòng tắm huynh trưởng đi, anh sẽ thử.

- Đến phòng tắm làm gì ???

- Đến rồi biết.

Phòng tắm.

Myrtle Khóc nhè: Hi!

Xin chào.

- Chào...chị ???

MKN (Myrtle khóc nhè): Anh chàng đẹp trai...

- Người yêu em

MKN: Chị ít nhiều không muốn làm một con ma cướp người yêu.

- Chào!

Cedric Diggory.

- Diana Annamilan.

MKN: Oh oh oh !

Một phù thủy tầm thường hẹn hò cùng cô tiểu thư thuần huyết cao quýy.

Ahihihihi.

Mình có thể làm gì đây mình đang đứng giữa của cuộc hẹn hò của cặp đồi đẹp nhất trường oh My god.

- Chị biết sao ?

MKN: Hội Harry hay ghé qua lắm.

- Được rồi.

Cedric và Diana mặc đồ bơi bước vào bồn tắm khổng lồ với hai quả trứng vàng.

- Giờ ta làm gì với nó.

- Thử mở ra nào.

Tiếng thét chói tai vẫn vang lên dữ dội khiến cả Myrtle cũng phải lẩn trốn vào ống thoát nước.

- K...k...không có tác dụng.

- Chói tai quá.

- Ced vỗ nhẹ vào lưng Diana xoa xoa an ủi.

MKN: Sao các cậu không sử dụng nước ?

- A...Diana nhấn chìm quả trứng xuống.

Hai người nhấn quả trứng và lặn xuống mặt nước.

Âm thanh nhẹ nhàng câu ca lời hát...

- Um...um (Lên thôi)

- Là hồ Đen, Cedric là hồ Đen đúng không ??

- Đúng rồi Diana là hồ Đen đó.

- Chúng ta báo cho Harry chứ ?

- Em không sợ ba Lucian và Draco à ?

- Chuyện này chúng ta không nói là được mà.

- Vậy để anh báo cho, nhỡ có ai nhìn thấy báo với Draco thì em khổ.

- Được rồi.

Chiều hôm đó, Ced tiến đến nói chuyện với Harry.

- Này Harry

HP: Có chuyện gì vậy anh Diggory ?

- Em đã tìm ra manh mối của quả trứng vàng chưa ?

HP: Chưa.

Anh tìm ra rồi à ?

- Anh và Diana đã tìm ra rồi.

HP: Ồ nghe có vẻ thú vị.

- Sao em không thử ngâm mình trong bồn nước nóng một chút, thư giãn cùng với quả trứng vàng.

Đến phòng tắm huynh trưởng nhé, cẩn thận với cô nàng khóc nhè đấy

HP: Ý anh là Myrtle.

- Ùm, vậy nhé, anh đi đây.

HP: Cảm ơn Ced.

Cedric chạy nhanh ra khỏi chỗ đó.

- Sao rồi sao rồi ??

- Ổn rồi.

- Vậy là đã xong, không biết Dumstrang và Beauxbatons có biết chưa nhỉ.

- Chắc là chưa, nếu có chắc Viktor Krum sẽ tới nói với anh.

- Mai là bắt đầu phần thi thứ 2 rồi, em lo lắm.

- Tối nay chúng ta sẽ cố gắng ôn phép cho em và tìm vài loại cỏ có thể sử dụng được.

- Được rồi, cảm ơn anh.

- Nhưng nếu em cảm thấy không thể thì đừng làm không lại sử dụng năng lượng lớn quá đó, hồ đen rộng lớn như thế sao anh có thể tìm em mà cứu đây.

- Em biết rồi mà
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
3


Ngày diễn ra phần thi thứ 2 đã đến.

Hồ Đen đặc sương mù đang đón chờ 5 quán quân.

Nó u ám và lạnh lẽo, ai mà biết dưới lòng hồ kia có những gì ?

Cedric dính lấy bạn suốt từ hôm qua tới giờ không buông.

Thầy Dumbledore: Mỗi quán quân đã mất đi một thứ quan trọng được giấu dưới lòng hồ, các quán quân phải đi tìm nó ai là người trở lại đâu tiên sẽ chiến thắng.

Đột nhiên Sofia đưa cho Diana một cái gì đó.

SB (Sofia Blend): Diana, Mafloy bảo mình đưa cái này cho bồ.

Một nắm như kiểu một thứ cây gì đó ở đâu đó.

Nó nhớp nháp và thật khủng khiếp.

Bạn hỏi lại Sofia

- Cái này là gì ?

SB: Mafloy nói cậu sử dụng nó trước khi xuống hồ đen.

- Thật là...

- Bạn thẳng tay vứt cái thứ nhớp nháp đó xuống nước hành động này vô tình bị Cedric nhìn thấy.

- Em vứt gì thế ?

- Là một thứ vớ vẩn gì đó Draco kêu em dùng.

Cedric cầm tay bạn lên xem xét lớp nhớt còn lại dính trên tay.

- Cái này...là cỏ cá sao ?!!

- Cỏ cá là gì.

- Anh không nhớ rõ tác dụng chỉ là nó có thể giúp thở dưới nước, nhưng nếu em muốn dùng phép thuật thì chúng ta sẽ dùng phép thuật.

- Thôi được, dù có muốn dùng em cũng vứt đi rồi còn đâu.

- Uhm.

Thầy Dumbledore: Các quán quân chú ý, vòng 2 cuộc thi Tam Pháp Thuật *BÙM* BẮT ĐẦU.

Tất cả mọi người nhảy xuống nước Diana vô tình nhìn thấy Harry có phản ứng lạ.

Cậu ấy đã sử dụng cỏ cá, cũng là thứ tương tự như thứ cỏ lúc nãy Diana vứt xuống hồ, nhưng nếu Harry có thì Draco lấy cỏ cá ở đâu ra chứ ?

Cedric ngoảnh lại vẫy theo Diana ra dấu hiệu đi.

Trong quá trình bơi Diana sử dụng phép thuật tạo ra đuôi cá và có thể thở và nói được dưới nước do Hermione gợi ý trong cuốn sách pháp thuật cao cấp tìm thấy trong thư viện.

Thật quá may mắn rằng Diana có thể sử dụng được.

- Ced, anh nghe em nói không ?

- *Gật gật*

- Anh cũng mau sử dụng phép thuật đi.

Cedric vẩy đũa tạo ra một bóng khí quanh miệng, họ bắt đầu đi tìm xung quanh.

Giọng của Ced nhỏ hơn một chút vì bóng khí chắn.

- Ced, nhìn kìa

- Là nữ sinh của Beauxbatons

- Có một sinh vật nào đó đã kéo cô ấy.

- Cô ấy bơi về phía này tức là phải có chuyện gì đó.

- Mau đi theo.

- Là Draco, Hermione hửm ??

Ron, kia chắc là em gái của nữ sinh Beauxbatons lúc nãy và C...Cho Chang.

- Em cứu Cho Chang đi, anh sẽ cứu Draco.

Bỗng có một người cá hồ đen quấn lại và đe doạ Diana

- Chuyện gì vậy, tôi không được cứu cô ấy á ?

NC: (Cô không được phép, đây là người quán quân của trường Hogwarts phải cứu)

- Nhưng tôi cũng là quán quân của trường Hogwarts và Harry cũng là quán quân của trường Hogwarts mà.

Nc: (Trong giấy phân loại cô được ghi là trường pháp thuật Hadflon còn người tên Harry họ Potter thì được ghi là pháp thuật Urclic)

- V...vậy ai là quán quân của Hogwarts ?

Nc: (Người họ Diggory)

- Cedric, em nghĩ chúng ta cứu sai người rồi.

- Diana...không phải như em nghĩ đâu mà.

- Em không sao đâu, anh cứu Cho đi, để Draco đó cho em.

- Diana...

Diana quay sang tháo trói cho Draco rồi kéo người Draco lên bờ.

Cedric vội vàng tháo trói cho Cho Chang rồi cũng chỉ đưa Cho lên mặt nước.

- Cho, em tự vào bờ nhé.

CC (Cho Chang): Diana hiểu lầm rồi đúng không, anh đi đi.

Lúc này Diana cũng vừa kéo Draco lên khỏi mặt nước với chiếc đuôi cá đang dần biến mất dưới hồ.

Do lúc nãy nhìn thấy đuôi cá nên tụi người cá và người bạch tuộc không làm khó cho Diana quá nhiều.

Draco vừa lên bờ an toàn thì bỗng...

*TÙM*

Do nhìn thấy đôi chân người của Diana với chiếc đuôi cá đã tan thành bọt nên tụi người cá hồ đen đã biết rằng mình bị lừa và quá tức giận nên đã kéo Diana xuống để trừng phạt.

Tuột tay đánh rơi đũa phép mà bùa trú thì hết tác dụng, Diana chẳng còn có thể làm gì ngoài vùng vẫy và nín thở.

Lũ người cá kéo Diana ra xa bờ, dìm và bâu víu cô lại đến khi Diana cứ dần đuối nước và chìm xuống.

Cedric ở ven thành đợi mà không thấy Diana trở lại mặt nước.

DM: Cedric, Diana bị tụi người cá kéo xuống dưới rồi.

- Hả, sao lại thế ?

Draco nhảy xuống sử dụng bùa trú mà đi tìm Diana.

DM: DIANA...DIANA NGHE ANH GỌI KHÔNG ?

- DIANA...

Cedric lặn xuống sâu bên dưới.

- *Cái này là đũa phép của Diana mà*

Khi tìm thấy Diana đang nằm ở một nơi cách khá xa bờ, Cedric chỉ còn cách đưa cô trở về nhanh nhất có thể và thầm cầu xin trong lòng là cô không sao.

- *Dian, anh đây rồi, em cố gắng chịu thêm chút nữa nhé, anh sẽ đưa em về bờ ngay đây*

Sau khi đưa được Diana về bờ.

- Diana...Diana nghe anh gọi không, tỉnh lại đi.

DM: Tránh ra đi...Diana, Diana anh Draco đây, Diana nghe anh gọi này.

Làm ơn Diana em đã cứu anh rồi mà, anh đã trở thành người quan trọng với em đó nhớ không.

- Vừa nói Draco vừa cố gắng hô hấp nhân tạo nhưng bất thành, Diana dường như đã đuối nước từ lâu rồi.

- Đừng mà Diana, e...em...em không được như thế...em...chúng ta đã hứa là sẽ cưới nhau mà.

- Khụ...khụ...

DM: Diana...em không sao chứ, có sao không ?

- Không sao...em chỉ là sặc nước chút thôi mà.

Thầy Dumbledore: Không sao là tốt rồi.

Sau đây thầy sẽ công bố kết quả.

Vị trí thứ nhất Cedric Diggory.

Vị trí thứ 2 là Diana Annamilan nhưng có một số sự cố nên em ấy suýt gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Vị trí thứ 3 là Viktor Krum.

Và Potter, vì hành động đẹp nên em và Annamilan sẽ cùng xếp ở vị trí thứ 2.

Rất tiếc cho em Delacour khi đã từ bỏ.

Tuy nhiên tất cả các quán quân đều đã thi đấu rất tốt.

Chúc mừng tất cả các em.

Đứng đầu bảng nhưng Cedric không hề vui khi thấy Draco cứ chăm chăm kề cạnh chăm sóc cho người yêu của anh.

Còn buồn hơn khi Diana cũng chẳng hề mảy may gì đến anh chàng.

Anh không hiểu vì sao Cho lại được xếp vào hàng quan trọng của anh để hôm nay dẫn đến cơ sự này.

- Diana...

- Có chuyện gì à, Ced ?

Anh mau lau tóc lau người cho khô đi kẻo lại ốm.

- Nói xong cô quay qua cầm khăn lau tóc cho Draco - Đừng lau cho em mãi chứ, anh cũng đang ướt đấy, quay qua đây em lau cho.

DM: Cảm ơn em, lát nữa về ghé phòng anh đưa áo len cho nhé.

Ba dặn anh mang theo cho em vì em quên đó.

CC: Anh Ced...à không...em xin lỗi, anh Diggory, khăn đây, anh mau lau người đi kẻo ốm.

- Không cần, cảm ơn em.

Em nên nhớ đến ba anh cũng bị anh cảm thấy khó chịu khi bị gọi là Ced, chỉ có Diana được phép gọi anh bằng cái tên đó, cảm ơn.

CC: Em xin lỗi

Nói xong Cedric cầm ngay chiếc khăn vừa lau người của Diana lên lau.

- Anh có cái này rồi.

- Cedric, trả lại đây cho em, anh dùng khăn khô ấy, cái này em dùng ướt rồi.

- Anh sẽ chỉ dùng khăn 1 là em đưa, 2 là em lau cho anh còn 3 là khăn của em.

Của người khác anh sẽ không dùng

- Này, Cho đang có lòng đưa khăn cho anh đấy, dùng cái đó đi - Quay qua đùa với Draco - Khổ ghê, anh ngồi xuống xíu đi, để em với tay hoài.

Bình thường mà Diana lau cho Cedric, anh sẽ chẳng bao giờ ngồi xuống mà sẽ bế Diana lên vì Ced cao hơn Dian hẳn một cái đầu cơ.

- Anh vẫn thích dùng cái này hơn.

Đưa cái đó đây cho anh, rồi anh trả đũa phép cho em.

- ANH BỊ TRẺ CON À ?

TRẢ ĐŨA PHÉP LẠI ĐÂY CHO EM.

- Anh không trả, chừng nào em đưa khăn của em cho anh dùng.

DM: Diana, dùng đỡ đũa của anh nè.

Cho anh mượn cái khăn đó *chỉ về phía chiếc khăn Diana đang khoác trên vai* - Diana đưa cái khăn cho Draco - Cảm ơn em, anh đi lấy áo choàng cho em nhé.

- Sao ?

Anh còn gì muốn nói à ?

- Không phải đâu mà Diana...

- Hoá ra người quan trọng sau em là Cho Chang, nếu không có em thì anh và Cho sẽ thành một cặp chứ gì.

- EM KHÔNG NGHE ANH GIẢI THÍCH MÀ CỨ NÓI GÌ CHO CHỨ, BỌN ANH THẬT SỰ KHÔNG CÓ GÌ CẢ EM ĐỪNG VÔ LÝ NỮA ĐƯỢC KHÔNG DIANA ?

- Em không cần lời giải thích ở đây, những gì em nhìn thấy đã là tất cả rồi.

Dù sao thì cũng cảm ơn anh đã cứu em hôm nay.

- EM ĐỨNG LẠI NGAY CHO ANH DIANA ANNAMILAN...

DM: Diana...áo choàng của em này, đi thôi.

Draco khoác áo cho Diana rồi choàng tay vào eo cô.

Nếu không có chuyện gì xảy ra thì vị trí đó phải đang là anh mới đúng.

Cedric như suy sụp hoàn toàn, nhìn thấy người mình thương đi cùng người con trai khác Cedric cũng buồn lắm chứ, nhưng anh chẳng thể làm gì được...vì anh chính là nguyên do khơi nguồn chuyện này mà.

Tối hôm đó

- Mình đi chỗ này chút nha Hermione.

HMN: Ừm, có cần mình chờ cửa không ?

- Chắc là không đâu.

Diana đi xuống vườn hoang tìm Cedric nhưng không thấy ai hết.

- Hức...đúng là...Cedric Diggory là đồ đáng ghét...hức...mình cũng biết ghen chứ...mình cũng ghen lúc anh ấy cứu Cho mà...hức...đã thế còn mắng mình...huhuhuhu...chẳng lẽ Cedric hết yêu mình thật à.

Hức...hức.

- Cedric đáng ghét nhỉ...

- Ừ.

- Ghét anh ấy không ?

- Không...mình yêu anh ấy nhiều lắm mà...mình chẳng thể sống thiếu anh ấy nổi.

- Vậy mà lúc nãy nói anh ấy đáng ghét.

- Mình nói chơi vậy thôi chứ mình yêu anh ấy nhiều lắm.

Ủa...anh ở đây từ lúc nào thế trời ơi hết hồn.

- Từ trước lúc em vào nức nở ở đây rồi.

Cedric tiến lại ôm bạn vào lòng.

- Nín đi...anh thương.

Vậy mà lúc đó còn có người lau tóc cho Draco trước mặt anh.

- Tại vì từ lúc đó Cho cứ đứng sát anh mãi, anh cũng chẳng đứng né ra, em không thích nên em chọc anh lại.

- Vậy thì em phải nói anh chứ ?

- Lúc đấy anh còn mắng em nữa...hức...anh hết thương em chứ gì.

- Tại em không nghe anh giải thích gì cả mà còn chọc anh ghen nên anh cáu.

Ngoan, có vẻ mấy ngày nay anh kèm học cho Chang nên em ấy trở nên quan trọng thôi, nếu em không phải quán quân thì em là người quan trọng nhất với anh mà.

- Anh nói dối, rõ ràng lúc đó anh mắng em, còn bênh Cho nữa...em ghét anh rồi anh cút đi...- Diana cáu giận nức nở cố gắng vùng vẫy khỏi vòng tay ấm áp kia rồi ngồi thụp xuống khóc.

- Rồi, anh xin lỗi, là anh sai được chưa, trời ạ sao lại thế được nhở.

Nín đi anh thương mà, đừng khóc nữa Diana.

- Cút ra...Hức hức.

- Trời ơi xem ai khóc nhè xấu xí kìa.

Được rồi, anh thề sau này sẽ không còn sự việc như vậy nữa đâu mà.

Trời ơiiii...

- Biến đi...không chơi với anh nữa.

Em đi lên với Draco đây.

- Vớ vẩn, ở lại đây, chúng ta đã xong việc đâu ?

- A...anh tính làm gì ?!!

- Chuyện ngày Yule Ball.

- Không được, em vẫn còn nhức lắm.

- Nhưng anh thì hết nhức rồi.

Chúng ta vận động nhẹ nhàng chút nhé...em yêu.

Sáng hôm sau.

- Cái kia là gì hả Diana ?

- Chỉ lên hướng mặt trời từ chiếc nệm dưới đất

- Mặt trời.

- Vậy còn cái kia ?

- Những tán cây xanh đung đưa

- Cây.

- Còn cái này ?

- Cầm chiếc áo choàng đen đang che đi những thứ trần trụi của hai con người âu yếm nhau cả đêm qua

- Áo choàng chúng ta đang đắp.

- Cái này thì sao ?

- Luồn tay qua vòng eo thon gọn của Diana.

- Thì là bụng của em.

- Sai rồi.

- Chứ là gì ?

- Là thứ anh thích thứ hai trên đời này.

- Thế thứ anh thích nhất là gì ?

- Là thứ nhô lên ở trên nó.

- Vớ vẩn, có muốn ăn tát không đồ biến thái.

- Thôi dậy nào, sắp đến giờ học rồi.

Giờ đi vệ sinh cá nhân vẫn kịp.

- Đến phòng tắm huynh trưởng đi, em muốn đánh răng chung với anh.

- Được rồi nhanh lên nào, mặc đồ vào đi.

- Anh bế, bế em bế em.

- Nay em làm sao ấy, tự nhiên nhõng nhẽo thế ?

- Hông biết, tự nhiên em thích thế.

- Rồi, thích là có, ngoan thì cái gì cũng có.

Lần đầu tiên mọi người nhìn thấy Cedric và Diana gần gũi đến thế.

Diana hôm nay cứ như em bé vậy, Cedric nói thả xuống đi nhưng Diana cứ phụng phịu đòi bế.

- Hôm nay em sao thế, đòi bế mãi vậy.

Dính lấy anh suốt từ lúc thức dậy đến giờ

- Em sợ.

- Sợ gì cơ ?

- Sợ mất anh.

- Em lại nói gì nữa thế ??

- Mấy hôm nay em cứ cảm giác sắp mất anh.

- Em lại linh tinh nữa rồi đấy.

Anh sẽ không bao giờ rời xa em, với lại lúc nào một phần của anh cũng bên em đây còn gì.

- Cầm chiếc ống trên dây chuyền Diana.

- Cái này...nó sẽ bảo vệ em, nó sẽ khiến em được an toàn, dù cho là anh...không còn ở đây nữa.

- Anh đã hứa thì không được nuốt lời đấy nhé.

- Ừ.

Sau này khi về già nếu anh đi trước thì cái này sẽ luôn ở bên bảo vệ cho em, nó sẽ bảo vệ cho em khỏi tất cả nguy hiểm.

- Cảm ơn anh

- Diana

- Dạ

- Diana

- Em đây

- Diana

- Sao thế ?

- Anh muốn gọi em thật nhiều, nếu tương lai có chuyện gì...

- Cedric

- Ơi

- Cedric

- Anh đây

- Cedric

- Sao nào bé con ?

- Em yêu anh.

- Đừng rời xa anh nhé ?

- Vâng

- Đừng rời xa anh...

- Em biết rồi.

"Những điều tương lai chúng ta phải trải qua, dù là hạnh phúc hay đau khổ đều là những điều ta phải chịu và chúng ta không biết.

Âm dương cách biệt...thì chúng ta có thể không ?"
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
4


Hôm nay là ngày thi cuối của cuộc thi Tam Pháp Thuật

"...là ngày định mệnh hôm đó...họ...chính thức mất nhau vĩnh viễn"

Đứng trước từng cánh cổng dẫn vào mê cung.

Các quán quân đều hồi hộp không nguôi.

Cedric đi lại vuốt mái tóc rồi trấn an bạn.

- Đừng lo lắng, anh sẽ không sao đâu.

Em nhớ cẩn thận nhé !

- Em biết rồi, anh cũng vậy nha.

Cedric hôn lên trán bạn, bạn có cảm giác hơi bất an nên đã ôm anh thật chặt.

- Cedric...đừng bỏ em nhé.

- Ừm...em...cũng không được bỏ anh lại đâu.

- Em biết rồi.

Em yêu anh nhiều lắm.

- Anh cũng yêu em rất nhiều.

Thầy Dumbledore: Các quán quân chú ý, đã là vòng thi cuối rồi, chúng ta rất hoan nghênh tinh thần chiến đấu của các trò.

Ngày hôm nay chúng ta sẽ tìm chiếc cúp chiến thắng được giấu trong mê cũng cây leo, ai tìm thấy được chiếc cúp sẽ là người chiến thắng.

Vòng 3 cuộc thi Tam Pháp Thuật chính thức BẮT ĐẦU.

Các quán quân quay đầu chạy thật nhanh vào từ hướng cổng, tất cả mọt người đều tăm tắp đi tìm chiếc cúp chiến thắng, danh vọng che đi tất cả mọi thứ tình cảm bạn bè ở đây

FD (Fleur Delacour): Annamilan...làm ơn...cứu chị với.

- Fleur đang bị một rễ cây quấn chặt và kéo dần vào trong bụi cây leo.

- Em biết phải làm sao đây chứ ?

Chờ em một chút, chị giữ lấy tay em đi.

Diana cầm chặt tay Fleur rồi vung đũa phép

- Baubillious - Một tia sét phóng ra từ đũa thần cắt đứt sợi dây leo.

- Đứng lên đi chị, lần sau chị cẩn thận nhé.

FD: Cảm ơn em Annamilan.

"Slytherin cũng có những người không xấu xa như lời đồn"

- Không có gì, tiếp tục thôi.

Hai người tách nhau ra đi về hai hướng.

- Hmm...không biết Cedric đang ở...á...V...Vik...Viktor Krum ?

Anh đang làm gì vậy bỏ đũa phép xuống đi, là tôi Annamilan mà.

VK: Bùa choáng - Diana bị hất văng ra xa qua cú bùa trú vừa rồi

- Áaaaa...chuyện gì xảy ra với anh ta vậy chứ ?

HP: DIANA...

- HARRY...Viktor Krum...anh ta bị sao vậy chứ.

HP: Bị yểm bùa rồi, bồ cứ tránh xa anh ta ra là tốt nhất.

Nhanh đi thôi - Quay qua vung đũa vào phía Viktor - BÙA CHOÁNG.

- DIANA...DIANA EM ĐANG Ở ĐÂU THẾ ?

- Là tiếng của Cedric mà.

CÓ CHUYỆN GÌ SAO ?

- EM VẪN AN TOÀN CHỨ ?

- TẠM THỜI THÌ EM VẪN CHƯA LÀM SAO.

ANH ỔN KHÔNG ?

- ANH VẪN ỔN "Anh chỉ cần xác nhận em còn ổn đã là quá đủ rồi"

Sau khi đáp lại tiếng gọi từ một góc nào đó của Cedric, Diana quay qua nói với Harry

- Mình nghĩ chúng ta nên tách ra đi thì tốt hơn.

HP: Vậy bồ nhớ cẩn thận nhé.

- Ừm, bồ cũng vậy nha.

Đi được một đoạn thì Diana nhìn thấy Fleur đang bất tỉnh và bị cây leo kéo vào trong.

- Không, chị Delacour.

Chị ơi, tỉnh lại đi, nghe em nói không...á

Rễ cây đã bén kéo sang cả cổ tay Diana rồi.

- Áaa...giờ làm sao đây...ay...mấy cái này sắc thật...không thể bỏ chị ấy ở đây được...nhưng...em xin lỗi chị.

Diana sử dụng thần chú cắt rễ cây leo, cột cổ tay Delacour vào đường leo của cây đối diện để có người cứu rồi bắn pháo đỏ báo hiệu Fleur Delacour bỏ cuộc rồi tiếp tục chạy.

- "Chị...em xin lỗi...nếu em cứu chị chắc tương lai em sẽ chẳng còn nhìn thấy người em yêu thương nữa"

Lúc này cô nhìn thấy một tia sét phép thuật bay ngang qua, chạy gần lại thì thấy Viktor Krum dính bùa đang tấn công Cedric

- Antonin Dolohov's Curse

- Diana ?!!

- Cedric...anh có sao không, đứng lên đi.

- Em...Diana cổ tay em chảy máu kìa.

- Là vết thương nhỏ thôi, do lúc nãy em bị rễ cây quấn vào.

- Delacour đã bỏ cuộc rồi sao ?

- Pháo hiệu đó...là em bắn...

- Sao thế ?

- Chị...hức...chị ấy bị rễ cây leo quấn vào trong rồi, em đã định cứu chị ấy nhưng nếu em cứu chị ấy thì chắc em sẽ bị quấn vào trong.

Em sợ lắm...em sợ em sẽ không còn được gặp anh nữa...

- Đừng sợ...Diana mọi chuyện ổn...em làm rất tốt...không phải lỗi của em...Anh đây rồi...nín đi đừng khóc nữa.

Diana và Cedric bắn pháo hiệu đỏ cho Viktor Krum bỏ cuộc rồi cũng tiếp tục, Cedric nắm chặt lấy tay của Diana không rời dường như anh rất sợ sẽ mất cô.

- Diana là cúp kìa.

- Harry...

HP: Hai người đã đến đây rồi sao ?

- Ừm.

- Được rồi...đừng căng thẳng thế, cả ba chúng ta chỉ cần cùng cầm chiếc cúp là sẽ chiến thắng, dù sao đi nữa cũng là người trường mình chiến thắng mà.

- Một...hai...ba.

Diana Annamilan, Cedric Diggory và Harry Potter đã cùng cầm lấy chiếc cúp.

Ba người đã bay đến nghĩa địa của cha của Tom Riddle, nơi mà Harry đã đến trong giấc mơ hôm nào.

- Cái này...

HP: Đây...

- Đây là ở đâu vậy chứ ?

ĐT (Đuôi Trùn): Hahaha Xin chào Harry Potter.

HP: Đuôi trùn sao ?!!

- Ông là ai.

Cedric giơ đũa phép nhưng tay vẫn nằm chặt lấy Diana và để cô đứng đằng sau.

Sau khi nhận ra là đuôi trùn, Diana sửng sốt

- Đ...Đuôi trùn.

ĐT: Hai đứa mày chính là người thừa ở đây, khó lòng rồi - Hắn chĩa đũa phép về phía Diana và Cedric, với ý định giết chết cả hai - Avada Kedavra

HP: DIANA...CEDRIC KHÔNG ĐƯỢC.

- Ah...

HP: D...Di...Diana...

ĐT: Chuyện gì vậy ?

Con bé này không bị giết bởi lời nguyền giết chóc sao ?

Chết tiệt mày là ai hả con ranh con.

- K...không...l...lời nguyền giết chóc sao ????

C...Cedric ?!!

Cedric Diggory anh tỉnh lại đi...Cedric...CEDRIC ANH TỈNH LẠI NGAY CHO EM...K...không được mà Ced, anh đừng bỏ em lại mà...đừng bỏ em lại mà Cedric, không được đâu...hức...hức.

Đuôi Trùn tiến lại kéo Diana ra khỏi cái xác không hồn của Cedric.

ĐT: Nói mau...mày là ai...

- Diana Annamilan...

ĐT: A...Anna...Annamilan sao ?

- Có chuyện gì mà ông thẫn thờ thế, thả tôi ra nhanh lên.

Đuôi Trùn sừng sốt buông Diana ra, dường như cô có thứ sức mạnh gì đó có thể khiến hắn khiếp sợ như vậy, ngay khi được thả ra cô chạy nhanh lại cái xác của Cedric, nhấc anh lên, cả cơ thể anh lúc này nặng trĩu và lạnh toát, hơi thở...cũng không còn nữa rồi.

- Cedric...tỉnh lại đi anh...đừng mà...đừng rời xa em mà Cedric.

Anh nói là em không được rời xa anh mà, Cedric à, tỉnh lại với em đi.

HP: Diana...bồ có dòng máu chống lại lời nguyền giết chóc sao ?

- Mình không biết...mình không biết gì hết Harry à...Cedric của mình...anh ấy...

HP: Bồ mau đứng dậy đi đã Diana, mau mau đứng dậy đi

Harry đang bị trói ngay trên phần mộ cha của Tom Riddle.

Diana gấp rút đừng dậy, tạm thời lau đi giọt nước mắt nóng hổi, giờ đũa phép phòng bị.

"Đuôi Trùn" lấy máu của Harry và thịt của hắn và xương của cha Voldermort cho Chúa tể Hắc ám để Voldemort tái sinh một cách mạnh mẽ nhất và không còn sợ dòng máu của Harry nữa.

- Hả...Voldemort.

VDM (Voldemort): Oh...cô con gái nuôi của gia đình Mafloy đây sao ?

Theo như lời đồn thì đúng là rất xinh đẹp...quả nhiên...

- Tránh xa tôi ra...

VDM: Con gái...con biết vì sao con chống lại được lời nguyền giết chóc không...vì khuôn mặt xinh đẹp của con nên ta ban cho con đấy.

- Nếu ông thích khuôn mặt của tôi, tôi sẵn sàng phá hỏng nó bằng bất kì giá nào.

VDM: Oh không không, dù cho con có phá hỏng nó đến bao nhiêu lần ta cũng có thể khôi phục lại được.

Diana bỗng nhiên quỳ xuống.

- Tôi xin ông, làm cho anh ấy có thể sống lại, tôi thật sự không thể sống thiếu anh ấy được.

VDM: Con quỳ xuống để cầu xin ta ban trả mạng sống cho một người khác, con nghĩ ta có cho không ?

- Tôi biết ông sẽ không cho, nhưng tôi muốn cố gắng, làm ơn...làm ơn.

VDM: Nhìn đây mà xem, cô gái 15 xinh đẹp quỳ rạp cầu xin cho một người không cùng đẳng cấp với cô ấy.

- Ông...

VDM: Đối với người như con...ta có thể làm rất nhiều điều, tuy nhiên hồi sinh một người là không thể, vòng xoay sinh lão bệnh tử ứng nghiệm với tất cả mọi người, chính ta cũng đã từng trải...

- Nói quanh vẫn là ông sẽ không làm.

VDM: Đúng...có lẽ con chưa phát hiện, nhưng năm đó Lucian xăm lên vai trái của con rồi lại tẩy đi là có lí do, là để đánh dấu bản thân con đã trở thành người sẽ được định đoạt trở thành Tử Thần Thực Tử đơn giản vì con chính là Trường Sinh Linh Giá mạnh nhất của ta.

Dù là bây giờ, 10 năm 100 năm 1000 năm cũng vậy thôi.

- Được...tôi hiểu rồi...tôi là Trường Sinh Linh Giá mạnh nhất của ông chứ gì ?

Vây ông nghĩ sao khi chính Trường Sinh Linh Giá của ông sẽ chống trả lại ông ?

VDM: Còn nhiều thứ để tính toán lắm...

- Thả Harry ra...

Voldemort tiến lại dùng đũa dí vào hình xăm của Đuôi Trùn, trên bầu trời một chiếc đầu lâu có con rắn trườn ra, chẳng bao lâu có một đám người đeo mặt nạ đầu lâu xuất hiện.

VDM: Đây rồi.

Bao lâu nay ta luôn thắc mắc rằng tại sao các ngươi không đi tìm ta.

Đây là một lỗi đáng trừng phạt đấy.

Ông ta tiến lại tháo mặt nạ của một người đàn ông

- Ba Lucian ?!!

LM: Diana ??

Sao con ở đây ??

- Ba là người của Voldemort à ?

LM: Đúng vậy

- Con sẽ không dám tin ba đã bán con cho Voldemort sau khi biết con là trường sinh linh giá của hắn đâu

LM: Ba xin lỗi con nhưng đúng vậy.

- Ba bán con mà ba Hafill không biết sao ?

VDM: Trường Sinh Linh Giá, nhìn ở đây này.

Ông ta tháo mặt nạ của một người nữa...cả thế giới của Diana như sụp đổ, chỉ vì lợi ích kia mà hai người cha bán cô cho cơn ác mộng của giới phù thủy, một cô gái thuần khiết với tương lai là một phù thủy tài năng hết mực.

Hôm nay cuộc đời cô đã bị đẩy đến vực thẳm, như đập tan cả một giấc mộng đẹp.

Người cô yêu thương và tin tưởng nhất đã chết ngay cạnh cô, hai người cha đồng loạt tham dự vào những cơn ác mộng của thế giới cô đang sống...thà rằng...giết chết cô đi còn hơn.

Voldemort cho người đến giữ Diana lại, hai người cha của cô bước lên giữ cô lại.

Cuộc chiến đấu của Harry và Voldemort bắt đầu trong khi Diana đang bị giữ chặt.

- Hai người thả con ra, con thề sẽ không bao giờ đặt chân vào hàng ngũ của Voldemort đâu...dù có chết cũng không...HARRY CẨN THẬN...

Harry nhanh chân chạy vào núp sau ngôi mộ

HA(Hafill Annamilan): Thôi mà Diana...

- Hai người bán con rồi thì còn quan tâm con làm gì nữa.

LM: DIANA NẾU CHÚNG TA KHÔNG BÁN CON THÌ HÔM NAY CON ĐÃ CHẾT RỒI ĐẤY...

- CHẾT CŨNG ĐƯỢC, CON SỐNG NHƯ THẾ NÀY ĐỂ LÀM GÌ ?

CÒN NGHĨA LÝ GÌ NỮA.

VDM: Trường Sinh Linh Giá bé nhỏ im lặng nào.

Diana vùng vẫy thoát ra khỏi bàn tay 2 người cha chạy lại, vung đũa đẩy lại pháp thuật của Voldemort cùng với Harry.

HP: Diana đừng làm vậy bồ có thể chết đó.

- "Mình sống trên đời không có Cedric thì chẳng còn để làm gì nữa Harry ạ"

Một vài tia sáng thoát ra từ ba nguồn phép thuật đang đấu với nhau, là những linh hồn, bố mẹ của Harry, mẹ của Diana và cả...Cedric...

- Diana...anh đây...

Diana cố gắng duy trì sức mạnh trên cây đũa phép, gượng gạo trả lời...

- Cedric...Cedric làm ơn...quay về với em đi, em không thể nào sống thiếu anh được đâu...

- Diana...đừng nói gì cả mà hãy im lặng nghe anh này.

- Ced...

- Điều em cần biết chỉ có là anh yêu em rất nhiều, anh không thể sống nổi nếu nhìn thấy em gặp nguy hiểm nên em làm ơn, bảo vệ bản thân cho thật tốt, anh sẽ luôn ở một nơi nào đó nhìn em từng ngày, đừng khóc vì anh, anh xin lỗi vì bỏ em đi sớm như vậy.

Đến ngày em mặc váy cưới, anh sẽ cố gắng trở về nhìn em là cô dâu...của người khác.

- Không đâu Ced...nếu không phải là anh thì em không cưới ai hết...anh cũng từng hứa như thế mà, sao anh dám bỏ em lại một mình chứ.

Anh còn năn nỉ em đừng rời xa anh rồi sao anh lại rời xa em trước chứ.

Đừng như vậy mà anh...làm ơn.

- Diana...anh đâu có rời xa em, em cũng không rời xa em, một phần của chúng ta luôn luôn thuộc về nhau mà, em nhớ chứ, vậy nên đừng buồn, anh sẽ luôn ở đây...bên em mà.

- Hức húc...đừng mà Cedric.

Bà Annamilan: Diana...con gái của mẹ.

- Mẹ ơi...mẹ ơi Cedric...

BA (Bà Annamilan): Mẹ biết, mẹ biết con yêu cậu ấy rất nhiều, cậu ấy cũng vậy, cách linh hồn cậu ấy nhìn con là ánh mắt say đắm, cậu ấy không nỡ để con lại, nhưng càng không nỡ đem con theo, con cần phải mạnh mẽ chống trả lại số phận.

Ngoan nào Diana, chúng ta sẽ giúp con một chút, quay trở về Hogward, học tập và sống tiếp, chúng ta sẽ ở bên bảo vệ cho con.

- Antonin Dolohov's Curse - Voldemort, Đuôi trùn cùng đám người tan thành khói bụi do suy giảm sinh lực một phần chứ không phải đã chết.

Trên sân lúc này chỉ còn lại linh hồn của Cedric, Harry và Diana.

- Cedric quay sang nói với Harry - Harry mang xác anh về cho ba mẹ anh, dặn dò Draco chăm sóc cho Diana thật tốt, coi như lời điều cuối cùng anh nhờ cậu ấy.

- Hức...Cedric à...đừng bỏ em mà.

Nếu linh hồn anh ở đây, vậy thì em cũng ở đây, em ở đây với anh, em không quay trở về đâu...hức...đừng bỏ em lại một mình mà...

- Dian...ngoan, nín đi nghe anh nói này...điều này chúng ta không thể lường trước được, khi nào em đến, anh sẵn sàng chào đón em dù em ở bất cứ đâu.

Em đừng làm điều dại dột, toàn bộ hi vọng của anh đều đặt vào em hết đó...em sẽ trở thành một phù thủy giỏi, em sẽ là một cô gái xinh đẹp và quan trọng, sẽ có người chăm sóc cho em tốt hơn anh...giờ thì bám vào chiếc cúp và quay trở về đi...Harry nhờ em cả đó.

- Đừng...đừng mà...

Cedric ôm lấy Diana vào người bằng linh hồn ấy, anh cẩn thận cảm nhận và ghi nhớ tất cả...

- Mùi hương này...anh sẽ ghi nhớ mãi mãi...

Harry nhanh chóng kéo Diana về phía chiếc cúp bên cạnh xác của Cedric - Diana...nhanh thôi trước khi Voldemort quay lại.

Họ quay trở lại sân thi đấu với những cánh cổng dẫn vào mê cung.

Tất cả mọi người học reo hạnh phúc, nhưng không ai nhìn thấy...Diana.

Tiếng khóc của Hary hoà chung với tiếng thét hốt hoảng của Delacour khi trông thấy cái xác của Cedric

Thầy Dumbledore: Harry...Harry có chuyện gì vậy.

HP: Hắn đã quay trở lại...giáo sư Dumbledore hắn đã quay trở lại...Voldemort đã quay trở lại...

AD (Amos Diggory) Mọi người làm ơn tránh đường...tránh đường...trời ơi...đó là con trai của tôi...thằng bé là con trai của tôi mà...

Những tiếng khóc nấc lên đau khổ, khung cảnh vô cùng tang thương, Draco cố gắng tìm kiếm Diana nhưng không thấy.

Tức giận đi lại nắm cổ áo Harry.

DM: Thằng khốn...Diana đâu?

Diana của tao đâu ?

HP: D...Di...Diana ??

Cậu ấy...

DM: THẰNG KHỐN KHIẾP DIANA ĐÂU ?

G.s McGonagall: Trò Mafloy dừng lại, không được đánh nữa.

DM: TRẢ LỜI TAO MAU DIANA ĐANG Ở ĐÂU ????

HP: Cậu ấy buông tay khỏi chiếc cúp...kẹt lại ở nơi đó rồi.

HMN: Bồ nói nơi đó là ở đâu ?

HP: Mộ của cha Voldemort...

DM: CHẾT TIỆT, LÀM THẾ NÀO MÀ EM ẤY RA ĐƯỢC BÂY GIỜ CHỨ...

SB: Mafloy dừng lại đi đừng đánh Harry nữa mà cậu ấy không thể kiểm soát được Diana vả lại cậu ấy nói Diana tự buông tay khỏi chiếc cúp mà.

Phụp

Diana xuất hiện ở cánh cổng dẫn vào mê cung với khuôn mặt đẫm nước mắt.

- KHÔNG ĐƯỢC.

- Ngẩn ngơ nhìn quanh, là linh hồn của Cedric đã đẩy Diana ra ngoài.

Hồi tưởng.

- Diana ???

EM LÀM GÌ THẾ EM PHẢI BÁM VÀO KHOÁ CẢNG RA NGOÀI CHỨ ?

- Em không muốn ra ngoài, ở ngoài không có anh...em muốn ở cùng anh.

- Diana à không được đâu.

- Cedric tiến tới nắm tay cô - Em cần phải ra ngoài Diana.

- Không mà Ced, em muốn ở đây với anh...

- Anh yêu em nhiều lắm Diana, nếu có kiếp sau, anh chắc chắn phải yêu em thêm lần nữa, lúc đó anh thật sự sẽ lấy em về làm vợ anh.

- Không...đừng mà Cedric...đừng làm thế mà em...hức...em không sống thiếu anh nổi đâu Cedric...

Nói xong Cedric buông tay đẩy Diana ra ngoài trong lòng không giấu nổi thất vọng.

- Anh xin lỗi...cảm ơn em...hạnh phúc nhé.

Kết thúc hồi tưởng

DM: Diana...Diana em có sao không...

- Cedric...Cedric sao anh lại làm thế chứ - Diana vừa nói vừa nức nở.

DM: Được rồi Diana đừng khóc nữa, không sao mà...nín đi.

- Draco ôm Diana vào lòng an ủi, trong lòng Draco cũng không phải máu lạnh như vậy, sống cùng một cô nàng đến cả 10 năm trong cuộc đời làm sao có thể không chút rung động.

- Draco đừng ôm em, thả em ra em phải đi tìm Cedric, em không thể bỏ anh ấy ở đó đâu.

- Diana vùng vẫy thoát ra, ý định muốn chạy vào mê cũng một lần nữa.

Tất cả các thầy cô trong trường cũng rơi nước mắt.

Nhìn qua cũng đủ hiểu hai người họ yêu nhau không phải đùa giỡn, từ ánh mắt, cử chỉ, hành động, lời nói đều chứng tỏ họ yêu nhau nhiều đến thế nào.

DM: Thôi được rồi mà Diana...đừng khóc nữa, nín đi, anh thương.

- Draco em phải làm sao đây, lúc đó anh ấy chết ngay bên cạnh em mà em không thể làm gì được...em...em...

Thầy Dumbledore: Annamilan em nói cho thầy biết, không có khóa cảng làm sao em ra ngoài được thế ?

- Là...là Cedric...Cedric đẩy em ra ngoài rồi em ở đây.

DM: Thôi được rồi...em...được rồi, nín đi đừng khóc nữa.

- Draco cố gắng ôm cô lại để cô đừng một lần nữa chạy vào mê cung.

Đột nhiên nhớ ra Harry cũng đem xác của Cedric trở về.

- Mọi người cho tôi qua...cho tôi qua với.

Nhìn thấy người mình yêu nằm ngay trước mắt, còn gì đau đớn hơn, lê bước chân nặng nề đến bên cạnh cái xác không hồn.

Diana dường như chẳng còn tỉnh táo để nhận thức rằng "thân xác anh đã rời xa em mãi mãi rồi"

- Cedric...em đây...em đây rồi, Diana của anh đây rồi...anh mau tỉnh dậy cho em đi...em xin lỗi...em xin lỗi vì...tất cả mọi thứ...sao người anh ấy lạnh thế ?

Giáo sư Dumbledore thầy hãy làm gì đi ạ...thầy hãy làm gì đó đi thầy người anh ấy lạnh lắm...cô Gonagall cô hẳn là biết, cô làm gì đó đi cô...giáo sư Snape em biết là thầy không nhẫn tâm như vậy mà...SAO MỌI NGƯỜI CỨ ĐỨNG NGÂY RA VẬY MAU LÀM GÌ ĐI CHỨ.

Cedric không sao đâu em đây rồi, không sao đâu.

- Diana quỳ rạp xuống chân từng vị giáo sư tài giỏi trong trường, không một lời phản hổi, Diana rơi vào tuyệt vọng, nâng Cedric lên ôm vào lòng.

Tất cả mọi người xung quanh đều rơi nước mắt, chắc sau này nếu câu chuyện được kể lại, chỉ có những người chứng kiến mới hiểu được rằng cô gái 15 tuổi xinh đẹp hôm ấy đã đau khổ thế nào khi ôm trong tay xác của người mình yêu nhất và cũng chỉ một mình cô ấy đau khổ cùng cực khi bị chính hai người cha của mình đẩy mình vào nơi không rõ sống chết.

Ngày hôm ấy đúng là thảm họa của cuộc đời cô ấy.

Cô ấy "không còn gì trên cuộc đời, vì vốn dĩ Cedric Diggory là cả thế giới của cô"

Tối hôm đó

HMN: Diana bồ không tính đi ngủ hả.

- À...mình...hơi khó ngủ xíu.

HMN: Ừ nhỉ...bình thường giờ này...(sẽ có Cedric đang dỗ bồ ngủ ở dưới vườn hoang rồi)

Cộc cộc

Âm thanh gõ cửa sổ lại vang lên.

Diana nghe thấy thì phóng như bay ra mở cửa...chẳng có gì...chỉ là cành cây bị kẹt vào mà thôi.

Diana ngồi bệt xuống sàn nhà lại một lần nữa rơi nước mắt.

Hermione đến an ủi.

HMN: Thôi được rồi, mình biết bồ nhớ anh ấy, nhưng anh ấy ra đi cũng đâu muốn bồ buồn hoài như vậy, đừng buồn nữa, đi ngủ đi thôi.

- Mình đi chỗ này chút nha Hermionne.

HMN: Ừm.

Xuống dưới hành lang thì gặp Draco

DM: Diana, em đi đâu giờ này vậy ?

- À...em đi chỗ này chút.

DM: Anh đi với em được chứ ?

- Anh không ngủ à ?

DM: Anh không ngủ được nên tính đi dạo chút.

- Vậy thì đi thôi.

Draco nhìn thấy mắt của Diana còn hơi ướt chắc hẳn là cô lại mới vừa khóc đây.

Vườn hoang

Nơi này là nơi giữ rất nhiều kỉ niệm tuyệt vời của hai người, ngay cả lần đầu của họ cũng là ở đây.

Tưởng chừng sẽ là nơi mãi mãi giữ bí mật cho đến khi họ ra trường, nhưng hôm nay nó đã được tiết lộ cho Draco rồi.

DM: Nơi này là đâu thế Diana, trong trường có sao ?

- Là Cedric tìm thấy đấy, đẹp đúng không anh.

DM: Ừm...giờ thì anh đã biết mỗi tối em đều đi đâu rồi.

Diana cười nhẹ rồi ngồi xuống tấm nệm dưới một cái mái nhỏ bằng kính.

Draco đảo mắt nhìn quanh chiếc giường trắng cũng có đầy đủ gối và chăn.

DM: Cái này...

- Là Cedric đem tới đó, anh ấy đã làm nó hỏng để xin một cái nệm mới cho giường của anh ấy, rồi lại đem xuống đây sửa lại.

Draco nhìn thấy vết đỏ phai trên giường, đã hiểu ra chuyện gì xảy ra vào cái ngày Diana đi cà nhắc một cách kì lạ và cả mấy dấu "muỗi đốt" trên cổ cô nữa.

- Mấy năm trước khi chuyển đến trường em rất hay bị mất ngủ do lạ chỗ.

Dần dần thì cũng ngủ được nhưng ngủ không nhiều.

Cho đến khi yêu Cedric thì bọn em ngủ cùng nhau ở đây, rồi khi em ngủ thì Cedric lại trả em về phòng.

Giờ...chắc lại phải đấu tranh với sự mất ngủ tiếp rồi.

Vừa nói mắt Diana lại cay cay, ánh trăng chiếu vào giọt nước mắt, nó long lanh như hạt ngọc.

Draco lấy tay quệt nó đi.

DM: Em biết không, đôi mắt em rất đẹp, nước mắt trong vắt và đôi khi nó rơi ra khiến anh nhói lòng đấy.

Anh không biết có nên nói ra hay không, nhưng anh cũng yêu em, anh có thể không yêu em nhiều bằng Cedric, nhưng anh không phải loại máu lạnh đến nỗi không có tình yêu.

Khi anh nhìn em vui vẻ bên Cedric anh cũng buồn lắm chứ, nhưng đó là sự lựa chọn của em, cách em nhìn Cedric và em cười với anh ta làm anh hiểu là em yêu anh ta rất nhiều.

Anh ta vừa mới mất cách đây vài tiếng khiến anh cũng không muốn nói ra chút nào, nhưng em có thể cho anh một cơ hội không ?

- D...Draco...anh...anh đùa gì không vui gì hết...

DM: Anh không đùa đâu Diana.

- Em xin lỗi, nhưng quên đi Cedric là điều em không thể, thật sự Cedric quá quan trọng đối với em.

Anh biết đây là gì không ?

Là máu của anh ấy, anh ấy cũng có một chiếc tương tự nhưng là máu của em.

Một phần của bọn em luôn ở đây với nhau nên điều quên đi là điều khó có thể thực hiện ngay.

Em nghĩ em cần thêm thời gian.

Cảm ơn anh rất nhiều.

- Diana ôm Draco, thật sự Diana không phải không có tình cảm với Draco mà là thứ tình cảm dành cho Cedric còn tồn tại quá lớn trong trái tim cô nên điều này là khó có thể ngày một ngày hai.

DM: "Cedric, việc anh giao cho tôi tôi sẽ cố gắng hoàn thành, tôi chỉ mong Diana được hạnh phúc, tôi không muốn em ấy phải chịu đau khổ, xin phép anh, tôi thay thế vị trí của anh nhé"

Hồi tưởng

DM: Anh hẹn tôi ra đây có chuyện gì ?

- Ngày mai là vòng cuối cuộc thi Tam Pháp Thuật, nó có thể nguy hiểm cho cả tôi và Diana.

Nếu tôi có mệnh hệ gì, có thể nào nhờ anh một chuyện được không ?

DM: Tôi sẽ cố gắng, anh nói đi.

- Đến lúc đó, nhờ cậu bảo vệ cho Diana, yêu em ấy, lấy em ấy về làm vợ, lấp đầy khoảng trống của tôi trong lòng em ấy.

Diana ngoài miệng thì mạnh mẽ vậy, chứ đến chính tôi còn không dám chắc Diana sẽ đau đớn thế nào khi tôi ra đi, cậu có thể sát sao em ấy, đừng để em ấy làm điều dại dột.

Em ấy sẽ luôn đeo một chiếc vòng cổ có cái ống bên trong có máu đỏ và nút bằng pha lê, tương tự như cái này.

Nó sẽ hộ mệnh cho em ấy nên tôi mong cậu đừng bắt em ấy phải tháo cái vòng đó ra, em ấy sẽ cảm thấy bất an lắm đấy.

Tôi chỉ nhờ cậu vậy thôi, chăm sóc thật tốt cho em ấy, cảm ơn cậu nhiều.

DM: Nếu anh đã yêu em ấy như thế thì phải chiến đấu để bảo vệ em ấy chứ.

- Đương nhiên là chúng tôi sẽ chiến đấu vì nhau, nhưng trong lúc đó, ai biết được sẽ ra sao, tôi nhờ cậu như vậy, cậu sẽ giúp tôi chứ ?

DM: Được, nhưng cậu đi mà làm, tôi đâu rảnh, tôi chỉ nói là tôi sẽ giúp thôi đó.

- Cảm ơn

Kết thúc hồi tưởng.

Ba tháng sau khi Cedric mất.

Dinh thự nhà Annamilan

- Được rồi, đi thôi Draco, đi thăm Ced nào.

DM: Em vui quá ha.

- Đương nhiên rồi, được gặp Cedric mà, em nhớ anh ấy quá.

Diana cười tươi như một đứa trẻ, lâu nay nhờ có Draco, cô cũng còn chút sức sống, việc mất đi Cedric dằn vặt Diana mỗi đêm khiến nó kéo quặn tâm can người con gái trẻ.

Mộ của Cedric

- Anh ở ngoài đi, em vào một mình được mà.

DM: Vậy anh chờ ngoài này nha.

Đến gần một ngôi mộ ghi

Cedric Diggory

xx-xx-1975

xx-xx-1992

- Hi Ced, em đến thăm anh đây nè.

Hôm nay sinh nhật anh ha.

Em có mua chút bánh nè.

Mới đó mà 3 tháng rồi, em nhớ anh lắm, nếu anh còn ở đây, chắc hôm nay sẽ rất vui nhỉ.

Cedric, anh mau mau trở về tìm em nha, em đang chờ anh đó, em sẽ cố gắng trở thành một phù thủy giỏi như anh muốn.

Em...hức...em nhớ anh lắm Cedric...hức...khi nào em lại tới thăm anh nha, giờ em phải về đây, Draco đang đợi em ngoài kia rồi.

Diana bỏ đi mà nước mắt cứ trào ra mãi.

Cô sợ còn ở đó chắc sẽ khóc cạn mi tâm mất, cô quay trở lại sà vào lòng Draco khóc như một đứa trẻ.

DM: Sao nào ?

Lại nhớ anh ấy rồi chứ gì ?

Diana rúc sâu trong lòng Draco gật đầu rồi bặm môi lại khóc.

Draco dưng dưng xoa dọc sống lưng cô an ủi.

DM: Trong lòng anh, em không cần phải kìm nén, cứ khóc đi, có anh ở đây rồi.

Diana oà lên như một đứa trẻ khát mẹ.

Cô khóc đến nỗi người lướt qua nhìn vào cũng phải dưng dưng theo, nhớ đến những khi hai người cùng nhau, nước mắt cô lại tuôn ra như suối.

Một linh hồn ở phía xa nhìn vào thì mỉm cười nhẹ, khuôn mặt mang nét hạnh phúc lắm.

- Cảm ơn em vì còn nhớ anh nhiều như vậy, anh cũng nhớ em lắm, cảm ơn cậu Draco vì đã chăm sóc cho bé con của tôi tốt đến vậy.

Sống tốt nhé, bé con của anh.

Một lúc sau, Diana và Draco lái xe quay về nhà trước khi bước lên xe, Diana cảm giác như có người ôm cô từ đằng sau, cô nghĩ đó chắc là Cedric nên đứng lại cho anh ôm một chút, và quả nhiên là Cedric đang ôm cô, ôm rất chặt.

DM: Làm gì thế Diana ?

- Suỵt, có người đang ôm em đấy.

DM: À...để anh ta ôm em một chút, chắc hẳn là nhớ em lắm

Diana cảm nhận được hơi ấm của anh, đóng cửa xe lại rồi cúi đầu xuống thì thầm.

- Là Cedric đúng không, hơi ấm này chắc chắn là anh rồi, giờ em phải trở về rồi, anh đã ôm em một lúc lâu rồi mà, em để lại áo khoác ở mộ của anh đấy, em sẽ quay lại thăm anh sớm thôi, mai em quay lại trường rồi, thế nhé Cedric.

EM YÊU ANH NHIỀU.

Cảm giác ấm áp cũng từ từ buông đi, Diana bước lên xe.

DM: Chịu buông em ra rồi sao ?

- Em cũng muốn ôm anh ấy lắm nhưng mà...

DM: Hiểu rồi...áo khoác của em đâu ?

- Em để lại đó rồi.

DM: Mặc đỡ áo của anh nè không lạnh lại ốm, anh ta lại về kéo chân anh đó.

Vậy chúng ta đi về nha ?

- Ừm.

Diana sau này tốt nghiệp loại giỏi ở Hogward đúng như Cedric mong muốn.

Cô trở thành một nữ phù thuỷ tài giỏi và là hiệu phó kế theo của Hogward.

Kết hôn với Draco và có một bé gái và một bé trai, cuộc sống hạnh phúc cũng không khiến cô quên đi Cedric, vì đơn giản, anh chính là thời kí ức đẹp nhất trong lòng cô.

Mãi sau này mỗi lần tới thăm Cedric, cô đều đứng lại một lúc lâu để Cedric ôm cô, và đúng là Cedric có ôm Diana thật, mỗi lần ôm cô đều cố gắng ghi nhớ mùi hương của cô thật kĩ rồi mới buông ra để cô đi về.
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
SE 2


Từ sau khi Cedric mất, Diana chỉ lao đầu vào học, ngày đêm chỉ ở thư viện, lớp học hoặc vườn hoang, trong lòng chưa bao giờ ngưng nghĩ đến Cedric.

Draco rất lo cho sức khỏe của Diana, cô đã gầy đi nhiều quá rồi, cũng chẳng mấy khi nhìn thấy nụ cười làm hắn say đắm đó nữa.

Kì nghỉ

DM: Diana, em muốn đi gặp Cedric không ?

- G...Gặp Cedric ?

DM: Ý anh là em có muốn đến mộ gặp anh ấy không ?

- À...Ừm, thế cũng được.

DM: Nhưng em phải hứa với anh một chuyện.

- Gì ạ ?

DM: Sau khi gặp cậu ấy em phải cười lên, không được ủ rũ nữa thì anh mới cho em đi gặp anh ta.

- Em sẽ cố gắng...

DM: Đi thôi.

Draco muốn cùng Diana đi vào trong nhưng cô không muốn, cô gắng gượng không rơi nước mắt để Draco tin rằng cô sẽ ổn.

Cedric Diggory

xx-xx-1975

xx-xx-1992

- Cedric, là em Diana đây, em đến thăm anh này, em xin lỗi, vì việc học hơi bận nên em không thể tới thăm anh được, hôm nay em đến rồi đây, không biết anh ở đó có vui không nhỉ, có nhớ em không ?

Cedric, anh nói là không muốn em rời xa anh, sao hôm nay anh lại nằm ở đó rồi ?

Anh mau tỉnh dậy cho em đi, tỉnh dậy với em đi mà...hức...làm ơn...Cedric...em sắp không sống nổi nữa rồi, em...muốn gặp anh lắm...làm ơn đi mà Cedric...em khóc rồi đây này, em chịu thua trước cuộc sống không có anh rồi này, anh mau về đi mà, em không thể sống thiếu anh được nữa đâu Cedric.

Vườn hoang có 2 chỗ nằm cơ mà, nằm một mình cô đơn lắm, em sợ lắm Cedric, anh về với e đi em cầu xin anh mà.

Làm ơn...em nhớ anh...nhớ hơi ấm của anh...nhớ mùi hương của anh...

Phía xa, một linh hồn nhìn thấy, linh hồn đó tiến lại nói với linh hồn của Cedric đang ngồi ở một cái cây gần đó.

..: Này Cedric, có ai tới thăm cậu kìa, là một cô gái nhỏ tầm 15-16 tuổi, mái tóc màu đen, cô ấy có vẻ nhớ cậu lắm.

- Thật sao, là Diana, Diana của tôi đấy.

Cedric đi đến nhìn Diana, chỉ dám nhìn từ đằng xa rồi nở nụ cười hạnh phúc.

- Cậu biết không, đó là người con gái đầu tiên và cuối cùng mà tôi yêu, là cô gái của tôi.

Em ấy có mái tóc đen xinh đẹp, dáng người thì thấp thấp.

Em ấy là một tiểu thư giàu có, tôi nghĩ là tôi không xứng với em ấy đâu, em ấy là lá ngọc cành vàng, thiên kim tiểu thư đấy.

Cậu sẽ không tưởng tượng được là em ấy xinh đẹp thế nào vào ngày vũ hội Yule Ball đâu.

Em ấy rất xinh đẹp mà đúng không?

..: Ừ, cô ấy rất xinh đẹp, nhìn vào đôi mắt thì hình như là rất thông minh đúng không ?

- Ừm, em ấy thông minh lắm, rất ham học hỏi, thuần huyết của nhà Slytherin đấy.

..: Vậy thì tức là tương lai sẽ trở thành Tử Thần Thực Tử đúng chứ ?

- Tôi không tin là cô gái của tôi sẽ như vậy đâu, em ấy nhân hậu và đáng yêu, chắc sẽ trở thành một phù thủy tốt.

..: Không thể đâu...

- Vì sao ?

..: Cô ấy được đánh dấu là Trường Sinh Linh Giá của Voldermold kìa.

- Sao lúc còn sống tôi không nhìn thấy ?

..: Tôi không biết...nhưng có lẽ sẽ phải đấu tranh cật lực để không trở thành Tử Thần đấy.

- Cô gái của tôi mạnh mẽ lắm mà, sẽ không trở thành Tử Thần độc ác máu lạnh đâu.

..: Cô ấy cảm nhận được cậu đang ở đây đấy.

Cedric lại ôm Diana vào lòng, hơi ấm này, đã lâu lắm Diana không cảm nhận được rồi...

- Cedric, là Cedric đúng không...anh ơi...anh ơi em nhớ anh...anh về với em đi...làm ơn về với em đi mà...

- Diana của anh mạnh mẽ thế, sẽ đâu tranh để không trở thành Tử Thần đúng không, anh ở đây đợi em về nhé, bé con của anh giỏi, cố gắng ngoan, anh sẽ về sớm thôi, bé con hứa phải vui vẻ, ăn uống đều đặn vào nhé, Draco hẳn là lo cho em rất tốt rồi, anh cũng yên lòng.

Diana của anh, mau lớn nhé, anh yêu em nhiều.

Sau hôm đó trở vè nhà, Diana đúng như lời hưa với Draco, cô đã cười nhiều lên chút, nhưng đó là nụ cười gượng gạo, cảm giác như thân thể thì ở ngoài ánh sáng, còn trái tim nhỏ kia đã bị chôn vào bóng tối đến héo tàn rồi

Rất nhanh năm học mới cũng đến, Diana cũng đa tốt lên nhiều rồi, những nụ cười thật trên đôi môi nhỏ bé cũng đã xuất hiện vài ngày một lần.

Cho đến một ngày

HMN: DRACO

DM: Có chuyện gì ?

HMN: Không tìm thấy Diana đâu hết.

DM: Sao ?

Hôm qua em ấy không về kí túc xá à ?

HMN: Có về, nhưng nửa đêm thì cậu ấy đi đâu ấy, Diana chưa bao giờ đến học muộn, vậy mà hôm nay thì không thấy.

DM: Sao tôi nghỉ phép có vài ngày mà lắm chuyện thế hả đồ máu bùn, tránh ra để tôi đi tìm em ấy, báo cho các thầy cô đi.

Draco chạy khắp nơi, tìm kiếm Diana ở khắp ngóc ngách trong trường, chẳng thể thấy bóng dáng đó ở đâu.

Đột nhiên hắn có dự cảm không lành, nhớ đến vườn hoang hắn ba chân bốn cẳng chạy đến đó thì...Một cảnh tượng xuất hiện trước mắt khiến hắn như chết lặng...cô gái nhỏ hắn bảo bọc thay cho Cedric, đang treo mình trên sợi dây thưng dày ngắt, khuôn mặt xanh lịm lại...điều quan trọng là hơi thở...đã ngắt từ lâu rồi.

DM: KHÔNG ĐƯỢC DIANA...

Mọi người cũng đên dưới sự dẫn dắt của Hermione vì cô cũng biết nơi đó, tất cả mọi người đều chết lặng...thân hình cô học sinh ưu tú bé nhỏ đang nằm gọn trong vòng tay Draco.

Vậy là họ..cũng chẳng còn âm dương cách biệt nữa rồi...

G.s McGonagall: TRỜI ƠI HỌC TRÒ CỦA TÔI...

Thầy Dumbledore: Diana...Diana sao em lại chọn đến với Cedric vậy chứ ?

Thầy biết là em yêu cậu ấy rất nhiều nhưng sao lại làm thế này chứ trời ơi học trò của tôi...Cuộc đời con bé chỉ mới 16 tuổi thôi mà...đã phải chịu nhiều đau khổ thế này sao ?

DM: Diana đùa thế đủ rồi, em đùa không vui chút nào hết tỉnh lại ngay đi...Anh xin lỗi mà Diana, anh không bảo vệ được cho em, anh không kịp lấp đầy nơi lạnh lẽo đó, anh xin lỗi Diana, CEDRIC DIGGORY, CẬU ĐÃ NÓI LÀ ĐỂ EM ẤY LẠI CHO TÔI CHĂM SÓC MÀ, SAO LẠI ĐƯA EM ẤY ĐI THẾ NÀY CƠ CHỨ, DIANA TỈNH LẠI VỚI ANH ĐI MÀ.

Cho đến bây giờ, Draco đã hiểu rằng Diana đau đớn thế nào khi ôm xác Cedric trong lòng, cảm giác như bị đày xuống vực thắm vô đáy khiến trái tim Draco như vỡ vụn.

Cô gái nhỏ ưu tú bậc nhất Hogward đã ra đi mãi mãi rồi.

"Draco, em xin lỗi anh.

Chắc khi anh đọc được bức thư này thì em đã tìm thấy Cedric rồi.

Cảm ơn anh vì thời gian qua luôn bên cạnh em chịu đau đớn.

Dù biết là chắc có lẽ em chẳng bao giờ hoàn toàn mở lòng với tình yêu anh dành cho em thì anh vẫn ở đó, điều đó khiến em cảm thấy an toàn khi bên anh.

Nhưng em đã nói, Cedric là cả thế giới đối với em, có những khi em tuyệt vọng đến gào lên khóc thì anh ấy vần bên em như thế.

Draco, em biết là trong tương lai anh sẽ tìm thấy người con gái khác tốt hơn em, khiến anh yêu chị ấy nhiều hơn em nên anh hãy kiên nhẫn nhé.

Dù là em có ở đâu thì anh, ba Lucian và ba Hafill sẽ luôn là người em yêu quý, thứ tình cảm gia đình ấy không có gì vượt qua được đâu.

Em có lẽ cũng đã có tình cảm với anh, nhưng nó chớp nhoáng chứ không đậm sâu như Cedric.

Một lần nữa cảm ơn anh rất nhiều, hạnh phúc nhé, anh trai yêu quý của em"

Đó là tất cả những gì Diana viết lại cho Draco, dòng chữ xinh đẹp ghi trên tờ giấy có vài giọt nước mắt đã khô.

Draco đa hiểu rồi, dù có sự xuất hiện của anh hay không thì Diana cũng phải chống chọi với sự thiếu vắng Cedric trên cuộc đời này, nó khiến cô bé tuổi 15 đau khổ không có đường lui đến nối phải tìm đến cái chết.

Tất cả những gì Draco làm được chỉ có an ủi, dỗ dành, chiều chuộng cô, cố gắng lấp đi khỏng trống theo nhiều cách, nhưng trái tim đó đã đi theo Cedric đến nơi bên kia rồi, nó chẳng còn nghĩa lý gì nữa, đến cuối Diana vẫn sẽ đi tìm Cedric mà thôi.

"Trong cơn đê mê nụ cười của nàng

Ta chẳng thể lấp nổi khoảng trông của ai kia

Thế chăng lại vô tình đẩy nàng vào cõi chết

Cô gái nhỏ của ta"
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
SE 3


Vẫn là viễn cảnh đó, cậu chuyện như vậy, nhưng người ra đi cho người kia ở lại không phải Cedric nữa.

- Đây là đâu thế này ?

- Em có sao không ?

Không bị thương chứ ?

- Em không sao...kia...là ai thế ?

HP: Đuôi trùn ??!

Cedric giơ đũa phép nhưng tay vẫn nằm chặt lấy Diana và để cô đứng đằng sau.

Sau khi nhận ra là đuôi trùn, Diana sửng sốt

- Đ...Đuôi trùn.

ĐT: Hai đứa mày chính là người thừa ở đây, khó lòng rồi - Hắn chĩa đũa phép về phía Diana và Cedric, với ý định giết chết cả hai - Avada Kedavra

Ceddic kéo Diana nhanh chân chạy vào núp sau 1 ngôi mộ, nhưng thật không may...Diana đã trúng phép rồi.

- May quá, chúng ta đã chạy vào kịp...D...Dian...Diana em sao thế này, không được Diana, l...lời nguyền giết chóc sao ?

HARRY, HARRY POTTER

HP: Có chuyện gì sa...Diana...cậu ấy...trúng...lời nguyền...

- Đúng rồi, chứ còn gì nữa Diana, em mau tỉnh lại cho anh...không được mà Diana...đừng...đừng bỏ anh mà...anh xin em đấy Diana.

Anh sao có thể sống thiếu em đây...Diana à...

Cuộc chiến của Harry và Voldermold cứ thế diễn ra theo đúng những gì đã sắp đặt, Cedric thì chẳng hề mảy may mà núp ở nơi đó để bảo bọc cho Diana khỏi cuộc chiến ngoài kia.

Bản thân anh cảm thấy mình hèn yếu khi ôm trong lòng xác của cô gài bé nhỏ mà anh yêu.

Tất cả những gì anh có thể làm lúc này chỉ là im lặng trong đau khổ, từng phút từng giây diễn ra anh lại càng không muốn để cho ai chạm vào Diana của anh, anh không muốn cho phép ai chạm vào Diana, anh sợ họ lại làm tổn thương bé con của anh, anh sợ họ lại đe dọa đến bé con của anh, anh không muốn bản thân không thể bảo vệ cho cô thêm lần nào nữa.

Từ sau vòng thi thứ 2, khi chứng kiến Diana gặp quá nhiều nguy hiểm anh đã nhiều lần cầu xin các vị thần thánh có thể bảo vệ cho bé con của anh thoát khỏi nguy hiểm, chỉ cần Diana an toàn, dù là rời xa cô cũng có thể làm được.

Cuộc chiến ngoài kia nhờ sự giúp đỡ của các linh hồn mà đã tạm thơi ngưng lại.

HP: Anh Cedric...

- Harry...Diana...Diana của anh.

HP: Được rồi chúng ta mau trở về trước đã - Harry lấy hết lại sự bình tĩnh cuối cùng mà chĩa đũa phép về phía khóa cảng - Accio

Tại sân thi đấu, tất cả mọi người hò reo khi thấy 3 quán quân tài năng bậc nhất của Hogwarts trở về, nhưng chưa một ai nhận ra đó là 2 con người và 1 cái xác không hồn.

Delacour: Diana đâu ?

Diana đâu tôi muốn cảm ơn em ấy...AAAAAAAAAAAAAA

Tiếng hét thất thanh của Delacour khi thấy Diana đang nằm gọn trong vòng tay Cedric

G.s McGonagall: Trời ơi...thầy Dumbledore là trò Annamilan kìa.

Thầy Dumbledore: Mọi người tránh đường, tránh đường cho tôi với...kia...kia là học trò...học trò tài giỏi của tôi...Annamilan...Diana Annamilan...trò...trò của tôi sao thế này...Harry...có chuyện gì thế này.

HP:...Hắn đã trở lại...giáo sư Dumbledore hắn đã trở lại...Voldermold đã trở lại - Rồi Harry kể lại toàn bộ câu chuyện, tất cả mọi người đều ngỡ ngàng, mới chỉ vài tiếng trước, cô bé này còn cười nói vui vẻ, nụ cười đó của cô rất xinh đẹp, rất đáng yêu...vậy mà bây giờ chỉ còn lại là cái xác đang được Cedric ôm chặt không buông.

G.s McGonagall: Diana...trò của tôi - Cô Gonagall tiến đến, muốn chạm vào cô học trò xinh đẹp tài giỏi thì bị Cedric rút đũa phép ra.

- DỪNG LẠI...Các người...các người định làm hại Diana của tôi đúng không...Diana...Đừng sợ anh sẽ bảo vệ em...

Điều mà tất cả mọi người nhìn thấy trong lúc này là hyunh trưởng của Hufflepuff đang ôm chặt lấy 1 thuần huyết cao quý của Slytherin, rút đũa phép chĩa về phía mọi người.

Mọi người đều thấy được là Diggory đang sợ hãi đến thế nào, mọi sự bình tĩnh, tỉnh táo và sáng suốt của huynh trưởng đều bị gạt sang một bên và sẵn sàng chĩa đũa phép vào bất kì ai muốn chạm vào cô gái đang yên giấc trong lòng anh.

Anh lết đầu gối xước xát đến, đặt cô bé đó xuống, nhìn cô rồi cười.

- Diana...em là đang trêu đùa anh đúng không hả, không vui chút nào đâu, dậy thôi bé con...dậy học bài đi nào...anh đến giảng bài cho em đây...Diana anh cầu xin em thức dậy đi.

Em còn hứa là sẽ không rời xa anh mà, sao bây giờ lại như thế ?

Mọi người, tôi cầu xin mọi người, ai đó có thể làm gì thì hãy làm ơn cứu em ấy sống lại được không ?

Dù là mất em ấy cũng được, chỉ cần em ấy an toàn thôi, em ấy chỉ cần tỉnh lại thôi cũng được rồi...ai đó làm ơn làm gì đi mà...làm ơn.

HMN: Diana...

-TRÁNH RA NẾU KHÔNG TÔI SẼ GIẾT CÔ ĐẤY, ĐỪNG ĐỘNG VÀO EM ẤY...

AD: Cedric, con bình tĩnh lại đi con...con à - Ông Amos cố gắng đỡ cậu con trai đứng dậy, kéo anh ấy ra khỏi nơi mà Diana vẫn đang nằm đó.

Chính ông cũng đang chua xót vì cái chết của cô gái kia, dù chỉ là người xa lạ, nhưng ông đã nhìn thấy ánh mắt mà con trai ông trao cho cô gái kia và ông cũng đã nghĩ tương lai có thể nó sẽ trở thành con gái của gia đình mình.

Ông cũng đã yêu quý và cầu mong cho cậu con trai và cô con dâu tương lai của ông được an lành...Nhưng lại chẳng ai lắng nghe lời thỉnh cầu của ông.

- Bà à, ba thả con ra đi có người đang muốn làm hại em ấy kìa ba ơi.

AD: Không đâu con...không đâu con...sẽ chẳng ai làm hại Diana của gia đình mình đâu con, mọi người cũng thương con bé nhiều lắm, con cũng cần để họ nói một chút với con bé chứ.

Draco lê bước chân nặng nề xuống từ khán đài, len lỏi vào đám đông rồi quỳ xuống bên cái xác kia mà áp tai vào ngực trái của cô rồi rơi nước mắt.

DM: Con nhỏ này...chết thật rồi sao...mới hôm đó em còn đòi giết anh cơ mà, em còn nói là em muốn sống đến cả trăm tuổi cơ mà...sao hôm nay em lại nằm đó hả Diana ?

Anh không muốn giành giật với Cedric, nhưng anh cũng muốn em biết là anh cũng yêu em nhiều, đó có thể là tình yêu anh em trong nhà, hay tình cảm nam nữ, nhưng anh cũng thương em, thương em rất nhiều...nếu ánh mắt em trao cho Cedric không nặng tình như thế thì anh cũng sẽ giành lấy em khỏi Cedric thôi.

Nhưng...em gái nhỏ à...em chưa trả nhiều thứ cho anh lắm...dậy trả đồ cho tao rồi mới chết chứ...con em gái láo liêng này...mày thức dậy nhanh lên...tao chưa cho phép mà sao mày dám hả...lần này tao sẽ đánh chết mày đấy...mau...tỉnh lại đi mà...Em...Yên nghỉ nhé...em gái nhỏ của anh.

- Lần đầu tiên tất cả mọi người thấy Draco Mafloy kiêu ngạo lại rơi nước mắt, cũng đương nhiên thôi.

Diana đã sống cùng anh 10 năm nay rồi, bản thân cũng rất yêu thương cô em gái đó nhiều lúc đến quên cả mình.

Sáng hôm nay cũng cố gắng dậy thật sớm để sửa soạn rồi đi gặp và chúc cho cô em gái nhỏ chiến thắng, trong lòng thầm cầu mong cô hay an toàn trải qua mọi chuyện...nhưng rồi thứ anh nhận lại chỉ là cái xác của cô em gái đang nằm ngay trước mắt mà thôi.

Các giáo sư và thầy cô trong các trường cũng ở đó, họ cũng rơi nước mắt thương sót cho cô học trò nhỏ triển vọng.

Cô bé thân thiện đáng yêu, luôn luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, khiến cho ai lần đầu gặp đã cảm thấy dễ mến

"Cô Gonagall, cô bê nặng thế, để em giúp nha"

" Thầy Dumbledore, lớn lên thầy sẽ cho em kế vị chức hiệu trưởng nha"

"Thầy Snape, sự thật thì đáng buồn nhưng mặt thầy lạnh như tảng nước đá trong ly bia bơ ấy"

"Xin chào, mình là Diana Annamilan hoặc Diana Mafloy, hân hạnh được làm quen"

"Đừng nghĩ cứ thuần huyết Slytherin nào cũng xấu xa chứ"

"Nè Ron, cậu đâu cần nhồi thức ăn đầy miệng như thế ?"

"Sofia, mình xin lỗi nhưng cách cậu đọc thần chú mắc cười quá đi hahahaha"

"Cô chắc là không cần em giúp chứ ạ ?

Nhưng em thì chắc đó, em bê dùm cho đi"

"Cháu chào bác Diggory, cháu là Annamilan ạ"

Kí ức về một cô bé đáng yêu hiện rõ trong đầu từng người có mặt ở đó.

Hoạt bát, xinh đẹp, thông minh, hòa đồng đôi chút hiếu thắng và tham vọng là tất cả những gì có trong cô nàng thuần huyết quý tộc.

Sự ra đi của cô để lại cho cả giới phù thủy một niềm tiếc nuối vô bờ bến.

Ngày đám tang của Diana

DM: Cedric, anh đã túc trực ở đây 2 ngày không ngừng rồi, tôi nghĩ anh nên ngủ một chút đi.

- Không cần, tôi sẽ ở lại đây với Diana...

DM: Cái này...chắc là của anh này ?

- Đây là cái gì thế ?

DM: Tìm thấy ở túi áo choàng của em ấy.

Một chiếc hộp nhung đỏ mở ra bên trong có 2 chiếc nhẫn và một lá thư nhỏ, Cedric mở lá thư ra đọc từng nét chữ đẹp.

" Cedric...

Em đã định là sẽ tặng anh sau, nhưng ai mà biết được vào ngày mai em còn sống hay không, nên em để ở đây trước.

Cái này là của em mua cho bọn mình đó nha, anh thấy đẹp không ?

Chúng ta chẳng thể chắc chắn là ngày mai chúng ta sẽ sống hay sẽ chết, nhưng em muốn anh biết là em yêu anh rất là nhiều, nhiều ơi là nhiều luôn ấy.

Cedric của em, dù em có đi đâu thì cũng sẽ luôn ở bên cạnh anh, em sẽ luôn luôn bảo vệ cho anh.

Chiếc nhẫn này anh hãy đeo ở ngón giữa nha, vốn là em định chúng ta sẽ đeo cặp nhẫn này ở ngón áp út cùng nhau bước vào lễ đường, nhưng từ khi chúng ta cùng tham gia cuộc thi tam pháp thuật thì em đã thấy hơi bất ổn rồi.

Ngón áp út của anh phải để cho vợ anh sau này đeo ấy.

Đến cuối cùng thì em muốn nói là em yêu anh thôi.

Em yêu anh rất nhiều.

Anh đừng buồn vì em mà hãy mạnh mẽ bước tiếp với người khác nhé.

EM YÊU ANH"

Trong chiếc hộp nhung đỏ là một cặp nhẫn kim cương sáng chói, trong lòng nhẫn còn khắc chữ Cedric Diggory - Diana Annamilan.

Cedric đọc xong bức thư thì không thể nào ngưng rơi nước mắt, anh đã đứng cạnh linh cữu của cô suốt 2 ngày, cố gắng ngắm nhìn và thu lại những hình ảnh cuối cùng của cô công chúa xinh đẹp của anh.

Anh tiến lại đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út tay trái của cô và anh, lặng lẽ nhìn cô công chúa của anh đang ngủ.

Sắc mặt vẫn hồng hào, đôi môi vẫn đỏ và mềm mịn như cô chỉ đang say giấc mà thôi, nhưng còn trái tim thì đã ngưng đập rồi.

- Diana em nhớ không, anh hứa là anh chỉ cưới một mình em thôi mà.

Thế nên là cặp nhẫn này chúng ta sẽ cùng đeo ở ngón áp út, coi như là chúng ta đã kết hôn rồi, anh sẽ không kết hôn với ai khác nữa đâu.

Anh cũng yêu Diana của anh nhiều lắm, bé con ngủ đi nhé, anh yêu em.

Sau ngày hôm đó, Cedric cũng quay trở lại trường học như bình thường, nhưng mà làm sao quên được bé con của anh chứ.

CC (Cho Chang): Chào anh Diggory, lâu rồi mới gặp.

- Uhm, chào em Chang.

CC: Chuyện của Diana...

- Gọi em ấy là Annamilan, đừng gọi thẳng tên, em và em ấy không thân thiết đến thế.

CC: Em xin lỗi, chuyện của Annamilan xong hết rồi chứ ạ ?

- Hôm nay vẫn còn chút việc nhưng anh là huynh trưởng nên phải quay lại trường sớm.

CC: Vâng.

- Chang nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Cedric, liền cầm tay anh lên.

- Cái nhẫn...

- Đừng động vào cái nhẫn, thả tay anh ra đi Chang.

CC: Vâng anh...

- Em giữ khoảng cách chút, anh không muốn ai ngồi gần anh ngoài Diana.

Với lại, nhìn nhẫn thì em cũng hiểu rồi chứ, nhìn dòng chữ này đi, anh không muốn làm mất lòng em, nhưng hãy giữ khoảng cách với anh, anh đang là chồng của Diana đấy.

CC: Hóa ra...Annamilan chết rồi thì cũng chẳng ai thay thế được cậu ấy nhỉ.

- Em biết vậy thì tốt rồi, anh phải đi đây.

CC: Vâng anh Diggory.

- Gọi anh là Huynh trưởng Diggory, cảm ơn.

Cedric xuống vườn hoang ngồi học bài, lại mân mê chiếc nhẫn nhỏ rồi tự nhủ rằng anh là chồng của cô, còn cô là vợ của anh.

Từ đó về sau, mỗi lần có ai thổ lộ tình cảm với anh anh đều nói là "Diana Annamilan là vợ của tôi, tôi tin là em ấy không muốn điều này, xin lỗi".

Mọi người cũng đều biết vậy nên thỉnh thoảng lại hay trêu chọc Cedric về chuyện anh đã có vợ

Rất nhanh, năm học mới đã bắt đầu.

Sau lễ chào đón các em học sinh khóa mới, Cedric đi trên hành lang thì bắt gặp một dáng người và khuôn mặt quen thuộc, em học sinh đó sao lại giống Diana của anh đến thế nhỉ ?

- Xin lỗi.

..: A, dạ chào anh, anh là huynh trưởng của Hufflepuff đúng không ạ ?

- Ừm, anh có thể biết tên em không.

..: Annie Roselyn, Gryfindore ạ

- À, ừ.

..: Anh nhìn em giống chị Annamilan đúng không ạ ?

- Sao em biết em ấy.

..: Chị Annamilan hôm nay bọn em được giới thiệu và lấy làm tấm gương ạ.

- Ừ

..: Anh đừng buồn nữa ạ, chị ấy chắc cùng không muốn thế đâu, hôm nay lúc em xuất hiện mọi người ai cũng ngạc nhiên với khóc hết.

Em được xem hình rồi, chị ấy đúng thật sự là rất xinh đẹp đấy ạ.

- Ừm.

..: Thôi, em đi đây ạ, với lại, khi nhìn kĩ lại, em và chị ấy cũng không giống nhau đến thế đâu ạ.

Chị ấy xinh đẹp hơn em rất nhiều.

- Ừ.

Tạm biệt em.

..: Em chào huynh trưởng ạ.

- Bé con, anh lại nhớ em nữa rồi, anh thật sự chẳng thể nào quên nổi em, cô bé đó nhìn giống em đúng không ?

Dù sao thì cũng chẳng ai thay thế được Diana của anh đâu, mau mau trở về bên anh nhé, anh yêu em.

Đó là tất cả những gì Cedric nghĩ trong đầu, tràng chai trẻ lụy tình đến nỗi nhìn ai cũng ra cô gái mà anh yêu rất nhiều kia.

Điều đó chỉ chứng minh là anh yêu cô ấy nhiều đến thế nào, không thể nghĩ một ngày cô sẽ rời xa anh dễ dàng như vậy, sự việc diễn ra ngay trước mắt mà anh thì chỉ biết nhìn cô gái của anh chết mà chẳng thể làm gì.

Cho đến mãi sau này, Cedric tốt nghiệp và trở thành hiệu trưởng của Hogwarts và tất nhiên là không kết hôn với ai...vì anh đã đeo nhẫn trên ngón áp út rồi..
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
Ngoại Truyện - Phần 1


Diana bị lôi ra khỏi cái xác của Cedric.

SB: Thôi được rồi Diana, anh ấy cũng còn người thân kia mà, cậu nên để họ nói chuyện với nhau chứ

- Sofia..Cedric...Cedric của mình...

SB: Được rồi, mình biết.

- Sofia...Sofia nhìn kìa...tay của anh ấy...tay của anh ấy vừa mới động đậy kìa đúng không...mình đã nhìn thấy mà.

SB: Được rồi mà Diana...thôi mà...anh ấy thật sự đã chết rồi.

Cedric bất ngờ tỉnh lại trước sự chúng kiến của bao nhiêu người, như thể anh vừa mới trải qua một cơn ác mộng vậy.

- Cedric...Cedric của em...anh ơi...anh làm em sợ đấy...anh sao thế, anh ổn đúng không ?

Diana thật sự rất vui, cô ôm Cedric thật chặt đến nỗi anh chẳng thể thở nổi.

- Này cô gì ơi, cô buông ra đi tôi không thở được, với lại tôi có người yêu rồi, cô giữ khoảng cách chút.

Tất cả mọi người lúc này rất vui mừng, nhưng sau khi Cedric nói câu đó mọi người đều lặng lại cảm thấy kì lạ...chẳng lẽ Diana mà Cedric cũng không nhận ra ?

- Cedric, anh đùa gì vậy, chẳng vui chút nào, Diana đây mà, anh nghĩ đùa thế mà vui sao hả...anh yêu.

Rồi, giờ anh muốn đùa chứ gì, nào, được rồi, vậy cho hỏi người yêu anh là ai.

- Thật chẳng thể hiểu cô đang nói gì.

Ba, Cho đâu rồi ?

Con nhớ em ấy quá.

- Anh nói gì thế Cedric ?

- Người yêu của tôi là Cho Chang.

Sao, có vấn đề gì với cô à ?

AD: Cedric ?

Con sao thế ?

Người yêu của con là Diana mà, là Diana Annamilan ấy con có nhớ không hả ?

- Sao mọi người kì lạ thế nhỉ ?

Người yêu của con là Cho, bọn con đã yêu nhau 1 năm rồi mà, còn thân thiết từ 2 năm trước đó nữa.

- Sao ?!!

- Vào ngày lễ hội Yule Ball, em ấy mặc chiếc váy được may bằng vải kết lông cú tuyết và lụa biển khảm kim cương.

- Cedric...

- Cô thôi đi, nếu có chuyện gì tôi làm sai với cô thì tôi xin lỗi, còn cô đừng bám lấy tôi nữa, tôi tin chắc là Cho sẽ thấy khó chịu đấy.

AD: CEDRIC...

- Bác ơi...anh ấy không sao là tốt rồi, mọi người cũng mệt rồi, chúng ta về thôi, đi nào.

Ngoài mặt thì tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng Diana đau như xé nát thành trăm mảnh, Diana đã hiểu, tất cả ký ức của Cedric về Diana đều thay đổi thành Cho Chang.

Cedric nắm tay Cho đi qua, Cho ngoái lại nhìn Diana vẻ hối lỗi.

Tối hôm đó, Diana đến vườn hoang thì lại có chuyện.

- Cô đến đây làm gì ?

Sao cô lại biết chỗ này ?

- Em...

- Cedric đang nắm tay Cho ở đó làm Diana như có chút do dự khi trả lời - Tôi vô tình tìm thấy thôi.

Có vẻ đây là chỗ riêng tư của 2 người nhỉ, tôi xin lỗi.

CC: Diana, chờ mình chút - Quay qua Cedric - Em nói chuyện với cậu ấy chút.

Cho kéo Diana ra ngoài khá xa từ vườn hoang.

CC: Diana, mình xin lỗi, mình thật sự không nghĩ là Cedric lại bị như vậy, mình...

- Thôi được rồi không sao đâu Cho, anh ấy đã nhớ rằng cậu là người yêu của anh ấy, thì nhiệm vụ của cậu là thay mình chăm sóc cho anh ấy chứ không phải tự trách bản thân như vậy.

CC: Nhưng...hồi trược hai người yêu nhau rất nhiều, mình không muốn...

- Thôi mình đi nha, thầy Snape gọi mình lên ban làm gì đó, mình đi đây, tạm biệt.

CC: Uhm "mình biết chứ Diana, trong lòng cậu đang rất buồn, mình thật sự thích Cedric, nhưng mình cũng chắc chắn mình không muốn chuyện này xảy ra, mình xin lỗi cậu"

- "Cho, cậu đã cảm thấy như vậy là mình đủ vui rồi, cậu chẳng thể tưởng tượng rằng trong lòng mình đã vui đến thế nào khi Cedric tỉnh lại đâu, đó đã là niềm hạnh phúc của mình rồi, cậu thay mình chăm sóc anh ấy nhé"

Nước mắt lại một lần nữa lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp, nhìn thấy người mình yêu vui vẻ bên người khác mà còn không nhận ra mình là ai thì cảm giác đau đớn đến thế nào, Diana cứ thế dần rơi vào tuyệt vọng, chẳng thể tin được rằng anh ấy lại thay thế Diana bằng Cho Chang kia.

Diana lên phòng hiệu trưởng, trong phòng có cô McGonagall, thầy Snape, thầy Dumbledore và ông Amos Diggory.

MG (McGonagall): Annamilan trò đây rồi.

- Mọi người gọi em lên đây có việc gì không ạ ?

SN (Snape): Chúng ta đã tìm hiểu về nguyên nhân mà trò Diggory bị như vậy.

- Vâng...

DBD (Dumbledore): Có thể đó là do một phần ký ức bị xóa mờ, trong ký ức, hình ảnh của em chỉ hiện lên mờ nhạt chứ không rõ ràng, chỉ còn những kỉ niệm và những chuyện các em đã trải qua thôi.

Nó đã tạo ra một lỗ hổng và tự chồng chất Cho Chang lên để lấp đầy.

Chỉ một thời gian nữa thôi, khi đã ổn định lại thì cậu ấy sẽ trở về như cũ, không sao đâu, em đùng buồn.

Gò má của Diana hiện lên nụ cười tươi nhưng ánh mắt đã rưng rưng rồi.

- Em biết rồi ạ.

Vậy chắc không còn chuyện gì nữa đúng không ạ ?

Em xin phép.

AD: Annamilan, cháu...

- Có việc gì ạ ?

AD: Đừng buồn nữa, cháu hãy cố gắng lên, chúng ta sẽ luôn ở đây với cháu.

- Cháu biết rồi ạ, cảm ơn bác, cháu đi đây ạ.

Diana bước ra khỏi phòng, mọi người trong phòng đều cảm thấy nặng lòng.

MG: Con bé là một đứa trẻ mạnh mẽ, nó sẵn sàng vượt qua tất cả thử thách, nhưng sao lần này tôi lại cảm thấy con bé muốn từ bỏ nhỉ.

SN: Trò ấy sẽ không từ bỏ đâu, là trò của tôi, tôi biết trò ấy thế nào.

DBD: Nhìn thấy sự hồi sinh của Voldermode ngay trước mắt, con bé vẫn bình tĩnh như vậy.

AD: Tôi thực không thể hiểu tại sao con bé lại được phân vào Slytherin.

DBD: Sự quyết đoán...

MG: Người thừa kế thuần huyết của gia đình Annamilan huyền thoại.

SN: Có thể mọi người đã biết hoặc chưa.

Con bé sở hữu tham vọng lấp đầy đôi mắt sảo quyệt, sắc lẹm như dao bạc, sự bình tĩnh và giải quyết hoàn hảo gần như mọi vấn đề.

Con bé y hệt một Salazar Slytherin phiên bản nữ, các phẩm chất lấp đầy con bé, tuy nhiên ẩn sâu trong nó vẫn một trái tim nhân hậu, sự thông minh, trung thành, thật thà và khách quan.

Mọi người có nhớ cách con bé đối đáp với chiếc nón phân loại trong ngày hôm đó không, chính cái nón cũng phải gặp khó khăn khi phân loại con bé.

Hồi tưởng.

MG: Diana Mafloy

NPL (nón phân loại): Ôi chao, không phải không phải, đây là Annamilan kia mà ?

- Đúng, cháu là con gái trưởng của gia đình Annamilan, tuy nhiên được đăng kí theo gia đình nhận nuôi cháu.

NPL: Cao quý, ohhh sự công bằng khách quan, Hufflepuff chăng ?

Khoảnh khắc đó, Diana đã nhìn thấy đôi mắt của Cedric sáng lên, anh dường như rất vui mừng.

- Cháu hi vọng ngài có thể đưa ra quyết định dựa trên đôi mắt cháu, ba Hafill đã nói về chuyện chiếc nón liệu có thể nhìn thấy và phân loại cháu thông qua đôi mắt được không.

NPL: Hmm, để xem nào, khó khăn quá, sự thuần huyết và tham vọng cao quý của Slytherin, sự dũng cảm của Gryffindor, sự thông minh của Ravenclaw, sự trung thành và thật thà của Hufflepuff, và kết quả là...SLYTHERIN.

- Cảm ơn, ngài nón.

NPL: Haha, ta thích cái tên đó.

Kết thúc hồi tưởng.

MG: Hôm đó tôi thật sự bất ngờ về con bé, tôi không nghĩ sinh viên năm nhất lại dám đối đáp được với chiếc nón như thế.

DBD: Con bé sẽ trở thành một phần của huyền thoại nếu như không trở thành Tử Thần thực tử...

AD: Con bé là người của gia đình Annamilan, sẽ khá khó khăn để con bé đấu tranh cho việc kéo ra khỏi hàng ngũ của những tử thần.

Diana nãy giờ vẫn đang đứng ở ngoài, cô nhớ về những hình ảnh hai người ba của mình đi theo cơn ác mộng của giới phù thủy, nước mắt của cô lại rơi, những giây phút cô yếu đuổi nhất lại chẳng thể có anh kế bên, chẳng thể ôm anh thật chặt để khóc...một thời gian hoặc mãi mãi về sau.

Vài tuần sau, suốt mấy tuần nay Diana chẳng thể ngủ nổi vì chuyện của Cedric và Cho, hàng ngày cứ vô tình nhìn thấy Cedric và Cho tay trong tay hạnh phúc, cô lại chẳng thể bình tĩnh nổi.

Đêm hôm đó, tại sân Quidditch

Diana lấy cây chổi và 1 trái Snitch muốn thử đuổi theo trái bóng vàng xem sao giữa đêm tối như vậy.

- Ờm...xin chào...

- Oh...Ced...tôi xin lỗi, Diggory.

- Sao em lại ở đây muộn thế này ?

- Không ngủ được thôi.

- Tôi có chuyện này muốn nói.

- Huynh trưởng nói đi.

- Tôi xin lỗi...

- Vì chuyện gì ?

- Vì chuyện ở sân trung tâm vòng cuối cuộc thi.

Chuyện tôi có chút nặng lời với em.

- Không sao, tôi quên chuyện đó rồi.

- Tôi không biết có chuyện gì xảy ra trong quá khứ, nhưng khi như thế này cùng em tôi cảm thấy bản thân mình thả lỏng hơn rất nhiều so với khi cùng với Cho, chút gượng gạo, ờm...thiếu tự nhiên.

- Tôi nghĩ là do anh mới chết đi sống lại nên thế thôi, trước đây hai người rất hạnh phúc, được tất cả mọi người ủng hộ và còn là cặp đôi đẹp nhất trường nữa.

Cho đã buồn thế nào khi anh chết anh còn biết không ?

Cô ấy khóc như muốn chết nghẹn, tròng lòng chắc phải xé tan thành trăm mảnh, cô ấy thậm chí còn đã có ý định chết theo anh cơ.

Khi anh tỉnh lại cô ấy đã rất vui, cảm giác như vừa được kéo lên từ đáy của địa ngục ấy.

- Em kể chi tiết nhỉ, như thể em mới là người trải qua những chuyện đó ấy.

- Nhìn cô ấy thì biết mà, tôi nghĩ anh không cần thiết phải nhớ lại chuyện trong quá khứ, hãy cứ thử tiếp tục với Cho Chang đi, dù cô ấy có thật sự là người anh đã từng yêu hay không, thì anh cũng là người đang tiếp tục nắm giữ cô ấy.

Vậy thôi nhé, tôi đi đây.

- Em muốn thử bắt trái Snitch không ?

- Gì ?

- Thấy em có vẻ đang hứng thú với mấy trái Snitch.

- Tôi tính thử chút vì kĩ năng dùng chổi của tôi không tồi đâu.

- Quidditch không chỉ mỗi dùng chổi thôi đâu.

Thử đi nào.

- Anh thách thức tôi à ?

- Rõ ràng em đâu biết chơi Quidditch ?

- Khoan đã, sao anh biết tôi không biết chơi ?

- Theo tôi nhớ thì Slytherin không có cầu thủ nào là nữ.

- Uhm.

Vậy giờ chúng ta làm gì?

Giữa trời đêm thế này ?

Tối như vậy mà đi bắt Snitch thì nhìn thấy gì mà bắt ?

- Vậy mới khó chứ.

- Thôi được rồi.

- Diana phát sáng trên chiếc đũa thần rồi cắm xuống đất - Ánh sáng nhỏ như vậy là được rồi, đủ để chúng ta nhìn thấy nhưng không đủ để thầy cô nào có thể nhìn thấy.

- Em có thể duy trì cho nó phát sáng mà không cần cầm vào ư ?

- Anh chết đi sống lại ngu đi không ít nhỉ ?

Cái này là anh dạy em mà.

- Annamilan em vừa nói gì.

- À không có, chơi thôi.

Anh làm như vậy không sợ rằng Cho sẽ biết rồi giận sao ?

- Em ấy giữ khoảng cách với tôi nên chắc sẽ không ghen đâu " Sao mình thấy lạ vậy nhỉ, cảm giác Annamilan rất quen thuộc, như kiểu em ấy đã từng là gì đó quan trọng với mình vậy.

Với lại...cảm giác muốn chia tay với Cho"

- Nè Diggory, anh có chơi không ?

- Được rồi, anh tới ngay mà.

Cho em đi trước đó.

- Vậy thì thua đừng trách nha "Anh ấy vừa mới xưng em với mình à ?

"

Đêm đó Diana và Cedric chơi với nhau ở sân Quidditch đến gần sáng, trong lòng Diana rât vui còn Cedric thì lại cảm thấy lạ, anh cảm thấy như mình đã không làm mất một thứ gì đó quan trọng vậy.

Chơi đã thấm mệt, hai người nằm xuống bãi cỏ, ngắm bầu trời sao đang dần chuyển sáng.

- Thôi được rồi Diana, em cần phải về đi ngủ, bây giờ chắc cũng 4h sáng rồi đấy, thế đủ rồi...em...đã ngủ rồi sao...đúng là cô rắn nhỏ.

Anh không thể nhớ trong quá khứ chúng ta thế nào, nhưng khi ở bên em anh cảm giác hạnh phúc hơn nhiều Diana ạ, chẳng lẽ anh lại yêu em rồi sao ?

Cho Chang đã đi cùng anh rất lâu rồi, nhưng anh cảm giác điều đó không thể chân thật bằng em được, cảm giác này, khoảnh khắc này, và em, tất cả đều là những điều vô tình trở nên quan trọng đối với anh rồi.

Cedric ngắm Diana một hồi lâu rồi cũng bế cô trở về phòng kí túc xá của anh vì trong đầu anh chẳng còn nhớ cô đang ở phòng nào nữa cả.

Sau khi cô đang ngủ ở phòng anh, anh chạy qua phòng Sofia để hỏi về đồng phục của cô.

Cộc cộc.

SB: Ai thế ?

- Ờm, xin chào, tôi có thế hỏi chút không ?

SB: À, huynh trưởng Diggory, anh muốn hỏi gì về Cho Chang à ?

Xin lỗi, tôi không thân với cô nhà chim xanh đó.

- À, không phải Cho Chang, tôi muốn hỏi rằng cô có thể lấy cho tôi một bộ đồng phục của Annamilan không ?

SB: Anh lấy đồng phục của Diana làm gì.

- Ờm, em ấy đang ngủ bên phòng tôi, tôi nghĩ cần một bộ đồng phục để em ấy lên lớp trong vài tiếng nữa.

SB: Hả ?

Sao Diana lại ở đó ?

Anh đã làm gì cậu ấy, anh chưa làm cậu ấy đau đớn đủ à ?

- K...Không phải như cô đã nghĩ đâu, chỉ là...

SB: Anh đúng là đồ tồi.

- Khoan đã...không phải mà.

Sofia bước ra với bộ đồ chỉnh chu hơn và cây đũa phép .

SB: Ngay bây giờ, phòng kí túc của anh, nhanh, anh có ở cùng bạn bè không ?

- Tôi là huynh trưởng, tôi sử dụng phòng riêng.

Cedric bất lực đưa Sofia theo lối quen về phòng anh.

SB: DIANA BỒ...

Đập vào mắt cô là cô bạn nhỏ đang ngủ ngon lành trên chiếc giường êm, còn chẳng hề biết sự hiện diện của cô trong căn phòng đó.

- Cô có thấy ai biến thái người khác rồi đi hỏi bạn của người đó về quần áo không ?

SB: Được rồi.

- Giờ cô đưa đồng phục của em ấy cho tôi được chưa ?

SB: Được rồi, anh xuống phòng 1204 đó là phòng của Hermione và Diana ở chung, ở đó mới có đồng phục của cậu ấy.

- Cảm ơn...ờm...rồi cô định ở trong phòng tôi luôn à ?

SB: Được rồi đi thôi.

- Đừng làm tiếng ồn lớn, cẩn thận em ấy thức.

SB: "Diggory lại có tình cảm với Diana rồi à ?"

Này Diggory

- Sao

SB: Anh có muốn nghe chuyện hồi trước về anh và Diana không ?

- Có chứ.

Nhưng đi lấy đồng phục cho em ấy đã.

Cốc cốc

HMN: Diana bồ đi đâu mà giờ mới về cơ chứ ?

Ơ, Sofia, sao bồ lại đi với Diggory.

SB: Anh chờ ở đây nhé.

- Ừm

Trong phòng

HMN: Chuyện gì thế ?

SB: Lấy dùm bộ đồng phục của Diana trước đã.

HMN: Nhưng lấy làm gì ?

SB: Cứ lấy đi, bồ lấy đồ rồi mình kể cho.

HMN: Nè.

SB: Hình như bản tính cũ của anh ấy lại yêu Diana rồi.

HMN: Hả ?

SB: Diana đang ở bên phòng anh ấy, vẫn ổn, còn ngủ ngon lành là đằng khác, sáng sớm anh ta đã sang phòng mình rồi, hỏi đồng phục cho Diana.

Rồi còn rất quan tâm cậu ấy nữa.

HMN: Vậy chắc đúng rồi

- Nhanh lên được không, gần 5 giờ sáng rồi.

SB: Được rồi.

Mình đi đã.

HMN: Uhm.

Tạm biệt.

Trên đường trở về kí túc.

- Cô đã nói sẽ kể cho tôi về chuyện cô tôi và Diana trong quá khứ.

SB: À, tôi sẽ kể từ lúc anh mất trí nhớ đến bây giờ, còn lại anh cần phải tự nhớ lại, nó sẽ tốt hơn.

- Vậy cũng được.

SB: Điều trước hết tôi muốn nói là hai người đã tùng là người yêu.

- Là...người yêu ?

SB: Uhm.

Rất hạnh phúc, cặp đôi đẹp nhất cả Hogwarts, bộ đôi quán quân huyền thoại của cuộc thi Tam Pháp Thuật.

Cho đến khi anh chết đi rồi sống lại.

- Rồi tôi yêu Cho

SB: À đúng...mà...cũng không phải, tôi đã nghe Diana nói về cuộc gặp mặt vào ngay đêm hôm đó, về chuyện ký ức của anh bị khuyết đi và Cho là do bộ não tự chồng chất lên.

Nhưng mà bỏ qua chuyện đó đi, điều tôi muốn anh biết ở đây là Diana đã đau khổ thế nào khi anh chết đi, rồi đến lúc anh sống lại cậu ấy cũng vui vẻ thế nào nhưng anh lại từ chối cái ôm của cậu ấy.

Anh có biết những ngày sau đó không ngày nào là Diana không khóc, không đau khổ không, rồi suốt cả tuần này, đêm nào Diana cũng khóc đến ướt gối không ngủ nổi, anh có biết hay không ?

Đương nhiên là không rồi, vì lúc cậu ấy khóc đến nghẹn lòng chắc anh còn đang ở cùng Cho cơ mà.

Tôi không cần biết 3 người có chuyện gì, nhưng anh và Cho làm cho Diana rất buồn, tuy là Cho đã có xin lỗi Diana và cậu ấy bỏ qua, nhưng sao mà chịu được cảnh người cậu ấy yêu đang yêu người khác cơ chứ ?

Tóm lại tôi chỉ nói thế thôi, giờ thì đi đưa đồng phục cho cậu ấy đi.

Tôi về đây.

- Uhm, cảm ơn.

Phiền cô, xin nghỉ phép cho Diana hôm nay nhé ?

SB: Được rồi, tôi sẽ đi báo với chủ nhiệm cho.

- "Thật sự mình đã làm em ấy đau đớn đến thế nào vậy ?"
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
Ngoại Truyện - Phần 2


Sau các tiết học ngày hôm đó, Cedric trở về kí túc xá thì thấy Diana vẫn đang ngủ ngon.

- Em ấy có thể ngủ xuyển cả ngày như này luôn sao ?

Cũng phải, suốt cả tuần qua vì anh mà em chẳng ngủ nổi tí nào rồi.

Cedric cất sách vở lại bàn rồi gọi Diana dậy.

- Diana...em dậy đi.

CC: Cedric...

- Cho...

CC: Chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé.

Cedric kéo chăn cho Diana rồi đi ra ngoài, điều Cedric thấy kì lạ là Cho Chang không hề tỏ thái độ.

CC: Hôm qua Diana ngủ với anh hả ?

- Không phải đâu Cho, chỉ là...

CC: Anh có nhớ lại chút gì không ?

- H...Hả ?

CC: Có cảm thấy lại được điều gì không ?

- Ờm...ý em là...

CC: Anh...À mà có ai kể chuyện hồi trước của anh với Diana chưa ?

- À có, Sofia Blend nhà Slytherin, nhưng em ấy chỉ nói hồi 1 tuần đổ lại đây thôi

CC: Vậy cũng được, để anh tự nhớ lại từ từ vậy.

À...

- Khoan đã Cho, anh muốn nói cái này.

CC: Anh nói đi.

- Chúng ta chia tay nhé ?

CC: Thực ra em cũng tính nói với anh vụ này.

Vốn dĩ chúng ta chưa từng là người yêu nên em thế nào cũng được.

- Em sẽ không buồn chứ ?

CC: Không.

Em buồn làm gì ?

- Hồi trước em cũng thích anh mà.

CC: Em thích lành mạnh, nô pờ lây giật bồ hia, ô kê bây bi ?

- Uhm, vậy cảm ơn em.

CC: Thôi, có chuyện gì thì cứ nhờ em giúp, vậy ha, em đi đây, hình như nàng ngái ngủ dậy rồi thi phải ?

Trong phòng...

- Ui...lâu lắm rồi mới ngủ đã vậy.

- Là vì có mùi của anh sao ?

- Ủa ?

Sao anh ở đây ?

- Phòng anh mà...

- Ơ...a...thôi chết...em xin lỗi...phiền anh quá rồi.

E...Em sẽ về phồng ngay...

- Khoan đã...Diana...em....em muốn làm người yêu anh không ?

- Dạ ?

- Em muốn làm người yêu anh một lần nữa không ?

- Anh nhớ lại rồi à ?

- Chưa...nhưng...chắc sẽ sớm thôi...

- Cedric...em xin lỗi anh...nhưng em sợ rồi...em xin phép.

Khi Cedric nói ra câu đó, trong lòng Diana thật sự rất vui, nhưng cô không muốn, cô cảm giác sợ hãi, cảm giác có gì đó quặn u trong lòng, không muốn để anh bước vào cuộc đời mình một lần nữa...chỉ 1 tuần thôi, mà vết thương lòng trong Diana đã cuốn quặn như thế nào.

Nhanh chóng chạy ra xa khỏi khuôn viên, Diana lại ngồi thụp xuống khóc.

- Tại sao mày ngu thế...sao mày ngu ngốc thế hả Diana, rốt cuộc là chuyện gì khiến mày đưa xa anh ấy như vậy, anh ấy đã muốn trở lại gần mày hơn, đó là điều mày luôn ước muốn mà, đến cuối cùng thì điều gì khiến mày từ chối anh ấy...Đến chính bản thân mày mày còn không hiểu được, vậy thì...

Diana giật phăng chiếc vòng ở cổ vứt xuống bãi cỏ, cố gắng định thần rồi quay trở về kí túc.

HMN: Bồ về rồi à ?

- Uhm.

Cả Sofia cũng đang ở đây à ?

SB: Mình chờ bồ về thôi.

- Vậy được rồi.

Cốc cốc

DM: Diana có đây không ?

SB: Có, vừa về.

DM: Ăn nói kiểu gì ấy ?

SB: Kiểu của người đủ tử tế.

DM: Vớ vẩn...tránh ra

SB: Cái thứ chồn sương mất nết.

DM: Diana, đi với anh.

- Đi đâu ?

DM: Điiii

- Đi đâu mới được chứ...ê ê...từ từ sàn trơn cái lùa má...ê cất đồ dùm nha.

HMN: Uhm...

Draco kéo Diana xuống sảnh, tất cả học sinh đứng bao vây ở đó, tạo thành một vòng tròn.

- Được rồi được rồi Draco, nhanh quá, em ra đây chút đã.

DM: Nhanh nhé.

- Biết rồi mà.

Diana chạy lại chỗ Harry và Ron

- Eyy, mấy bồ...trong đó là cái gì thế ?

RW: Một trái tim bằng hoa hồng to lớn chăng ?

HP: Chắc Mafloy đã gói nhiều tình cảm trong đó lắm nhỉ Ron, Hahaha...

- Thời gian để tôi đùa với các cậu à ?

RW: Cậu nên chuẩn bị cảm động với nhũng gì tên chồn sương chuẩn bị ban phát cho cậu đi.

- Làm như mình đi tị nạn được cứu không bằng.

Bỗng một nữ sinh nhà Hufflepuff chạy lại kéo Diana vào

...: Mau lên Diana...

Trong đám đông bu kín, một vòng trái tim bằng hoa hồng phủ ở mặt đất, Diana bị đẩy vào vòng trái tim đó.

- Draco, anh nghịch cái gì đây ?

DM: Cái này...có phải nghịch đâu Dian, em bị lãng xẹt à ?

- Rốt cuộc là anh muốn cái gì ?

DM: TRỜI ƠI CÁI CON BÉ NÀY SAO NÓ NHẠT NHẼO THẾ HẢ TRỜI, ANH ĐANG TỎ TÌNH EM ĐÓ, TỎ TÌNH ĐÓ DIAN.

- Anh quát em à ?

DM: Ủa ?

- Nói to thế á ??!

DM: Không mà Dian...

- EM SẼ ĐI MÁCH BAAA

DM: Được rồi em muốn mách gì cũng được, nhưng mà em làm người yêu anh nhé ?

- Draco Mafloy dừng lại.

Cedric kéo tay bạn đứng ra đằng sau anh.

- Ai cho phép cậu ?

DM: Cậu đâu còn là gì của em ấy, sao có quyền cấm chứ ?

- Tôi và Diana trong quá khứ vẫn là người yêu và chưa chia tay.

DM: Tôi nói cho anh nghe đây Cedric Diggory - Draco nắm cổ áo Cedric lên - Anh đã làm Diana đau khổ như thế nào anh có biết không hả ?

Nếu anh đã không làm cho em ấy vui được, thì phải trả em ấy lại cho tôi, để tôi làm cho em ấy vui nghe rõ chưa ?

- Draco anh buông Diggory ra ngay cho em...nếu anh còn có ý định đánh nhau với anh ấy thì em sẽ chết ngay cho anh xem đấy anh tin không ?

- Diana nói xong rút đũa phép chĩa vào cổ.

- Diana đừng...

- ĐỨNG IM.

Tất cả tránh ra hết, đi hết đi.

Tất cả các học sinh đều tản ra và len lén hóng drama.

- Diana, anh không nghĩ em từ chối anh để đi với Draco đâu.

- Cho đến khi nào anh nhớ lại mọi chuyện, em hi vọng anh coi trọng mối quan hệ bạn bè của chúng ta.

Em và anh hiện đang là bạn, vậy nên chúng ta nên giữ khoảng cách thì hơn.

Còn Draco, em coi anh là anh trai hơn là một người mà em thích, em rất xin lỗi nhưng từ nhỏ đến giờ chúng ta đã thân thiết thế nào em không nghĩ anh không biết.

DM: Anh sẽ chờ cho đến khi em đủ sẵn sàng.

- Em hi vọng ngày đó sẽ sớm đến.

Sau khi trở về phòng, Cedric liên tục nghĩ về Diana, rằng tại sao cô lại nói là cô sợ, tại sao cô lại sợ và cô sợ điều gì từ anh ?

Chẳng lẽ cô sợ những đau khổ mà anh sẽ đưa tới cho cô một lần nữa sao ?

Nếu là như thế anh chắc chắn sẽ không để chuyện đó xảy ra một lần nữa, Diana đã đủ đau khổ rồi.

Cộc cộc

DM: Tôi nghĩ cái này thuộc về anh ?

- Draco đưa chiếc vong cổ đang bị hỏng chốt ra trước mặt Cedric.

- Cái này là gì ?

DM: Chắc nó sẽ hỗ trợ anh sớm nhớ ra mọi chuyện, vì anh là người làm ra nó và anh cũng có một cái tương tự.

- Điều này tôi biết, nhưng làm sao cậu có nó và nó thuộc về ai.

DM: Diana...

- Là...của Diana á ?

DM: Uhm.

Em ấy chắc là đã làm rơi ở bãi cỏ cách khuôn viên kha khá xa, Milana ở Slytherin chúng tôi nhặt được và đưa cho tôi, tôi trả anh đấy.

- Uhm, cảm ơn.

Cedric ngồi nghĩ và mân mê chiêc vòng đã bị đứt chiếc then chốt và quyết định sửa lại nó.

Hôm sau...

- Annamilan...

- Oh...chào...huynh trưởng Diggory.

- Anh nói chuyện với em chút được không ?

- Uhm...chúng ta có 5 phút trong 30 phút thầy Snape lại lôi cổ em lên ban để làm gì đó.

- Vết xước trên cổ của em...là do cái này đúng không ?

- Cedric đưa chiếc vòng ra trước mặt Diana.

- Oh...tôi đã quăng nó đi khá xa đấy.

- Không xa đâu Diana, đủ để ai đó nhặt được và trả nó lại cho anh.

- Dù sao thì anh cứ giữ nó đi, tôi không cần nó nữa.

- Em có chắc là em không cần trong khi anh vẫn luôn đeo nó bên mình không Dian ?

- Đừng gọi tôi bằng cái tên đó Diggory.

- Tại sao không nhỉ ?

- Thôi được rồi, trả lại đây, tôi cầm theo là được chứ gì.

Diana giật vội chiếc vòng và quay đi.

- Đến vườn hoang cùng chiếc vòng nhé bé con.

Nghe đến đây cô lại giật mình quay lưng và nhìn Cedric bằng ánh mắt nghi ngờ.

- Không muốn chào đón anh của em trở lại sao ?

- Anh...nhớ lại rồi ?

- Không hẳn là tất cả, nhưng là chuyện về cái vòng, chuyện về lúc anh chết, và gần như các chuyện về em, anh cảm giác như nó đang dần trở lại.

- Vậy còn chuyện vào đêm Yule Ball ?

- Các hình ảnh về em thì đã trở lại, chắc còn một số chuyện thì chưa...chắc là em sẽ không muốn...

- Diana chạy đến ôm chầm lấy Cedric, cảm giác này cô luôn chờ đợi nó từ lâu lắm rồi, mỗi ngày, mỗi giờ đều là hi vọng sẽ đem Cedric của cô quay trở lại với những ngày như trước đây, vẫn là hạnh phúc như trước đây và chẳng còn điều gì ngăn cản họ.

- Đừng lo nữa bé con, anh ở đây với em rồi...

- Cedric...

- Anh...

- Anh đã thất hứa...

- Thật sao ?

- Anh đã hứa với em trước ngày thi đấu vòng thi tam pháp thuật cuối cùng là anh sẽ không bỏ em lại...

- Thì anh cũng đâu có bỏ em lại ?

- Anh đã để em phải một mình trong vài tuần nay...

- Anh xin lỗi...

Đại sảnh đường

...: Ê Ê Ê, biết tin gì chưa ?

...: Chưa kể sao biết má ?

...: Huynh trưởng Diggory và Annamilan quay lại rồi đó

...: Thật hả?

Trời ơi, best couple của lòng tuii...

...: Ai nói vậy ?

Hồi nào ?

...: Chiều hôm qua á, đầy người đã thấy họ ôm nhau, huynh trưởng Diggory dang rộng tay rồi Annamilan sà vào lòng ảnh á, trông ấm áp cực kì.

...: Trời ơi, ước gì còn người thứ 2 ấm áp và giỏi giang như huynh trưởng Diggory thì tốt ghê.

Lúc này có một nhóm nữ sinh bước đến chỗ Cho Chang.

...: Sao rồi ?

Còn ổn không ?

Chắc mày đã dùng bùa trú gì để khiến huynh trưởng Diggory mê muội mày chứ gì ?

...: Chứ còn gì ?

Đúng là đồ dơ bẩn mà.

Nhưng xin lỗi đi, tình yêu mà huynh trưởng dành cho chị Annamilan lớn lắm đấy

CC: Này, quá lời rồi đấy, tôi không hề làm vậy.

Đó là chuyện ngoài ý muốn kia mà.

...: Vậy để tao cho mày biết thế nào là ngoài ý muốn nhé.

- Nữ sinh úp đĩa đồ ăn lên đầu Cho Chang trước cả đại sảnh.

- NÀY LÀM GÌ THẾ ?

- Cho...

...: Huynh trưởng, chị Annamilan...hai người...

- Monble Clandusmia, là người của Hufflepuff mà em khiến tôi phải xấu hổ như vậy sao ?

...: Huynh trưởng...em

- Chuyện này tôi không thể tùy tiện giải quyết, thật không phải với một Hufflepuff, em sẽ phải gặp giáo viên.

- Clandusmia, em nghĩ em là ai mà dám làm thế này ?

Chuyện của tôi tôi chưa lo, em xí vào làm gì.

Cho, cậu không sao chứ ?

Có bị bỏng không, cầm lấy lau người đi này.

...: Chị Annamilan, cậu ta là người sai kia mà ?

Không phải là chính thất mà dám làm vậy à ?

- Làm vậy là làm thế nào ?

Thử nói tôi nghe ?

Suốt thời gian tôi không nhớ ra Cho Chang hoàn toàn không hề lợi dụng tôi, mời em về phòng kiểm điểm, tôi sẽ báo lại với giáo viên.

- Sau khi em học sinh đó đã về phòng.

- Cho Chang em về phòng thay đồ đi.

CC: Cảm ơn hai người...

- Ced, em nghĩ lần này anh phải có báo cáo với giáo sư thật nghiêm túc và đưa ra hình phạt, không thể để như vậy.

- Uhm, anh biết rồi.

- Còn không ăn đi sao lại nhìn em ?

- Suốt từ lúc xảy ra chuyện tới bây giờ, anh mới thấy em ở đại sảnh đường ăn sáng...Anh xin lỗi...

- Thôi nào, em đã bảo đừng nhắc nữa mà, anh mau ăn đi, nào a đi, món này anh thích đấy.

- Anh đi lấy chút đồ ăn.

DM: Chào...buổi sáng...em.

- Chào buổi sáng Drac, hôm nay anh mệt à, sao uể oải thế ?

DM: Ừm, em mau ăn đi "Không sao, anh chỉ là chút tiếc nuối khi thời gian bên em ít quá thôi"

- Nào, mệt thì anh ăn nhiều vào, đây anh ăn cái này đi.

DM: Lát anh nói chuyện với em chút nha.

- Uhm, được thôi.

- Chào buổi sáng Mafloy.

DM: Chào...

- Lát anh có thể đứa Dian sang phòng anh lấy thêm áo len dùm tôi nhé, kiểm tra tủ đồ thấy áo len của em ấy đâu hết rồi ấy, dù sao các tiết học của hai người cũng 9h sáng mới bắt đầu.

DM: Hả...À được "Anh ấy tạo cơ hội cho mình và Dian nói chuyện sao ?"

Trong phòng Draco.

DM: Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi là lúc nào cũng phải giữ ấm người, em có biết chỉ cần nhiễm lạnh một chút em cũng có thế bị bệnh không ?

Vậy mà nhìn em xem Diana, chỉ sơ mi, váy kẻ sọc và áo choàng là đủ sao, em là đứa con của thần tuyết à mà không thấy lạnh, tên Diggory này cũng thật là, để em mặc lạnh như vậy ra đường, anh sẽ đấm cho hắn mấy nhát để biết mặt.

Em...Mày cười cái gì ?

- Không có gì, chỉ là em thấy anh lèm bèm lèm bèm nhìn giống mẹ nên em mắc cười.

DM: Mày còn bảo tao lèm bèm giống mẹ ?

Này con mất dạy, tao mà không chăm mày cho cẩn thận thì ba Hafill và ba Lucius sẽ cắt tiền vặt của tao mà chuyển sang cho mày, nên mày cứ liệu liệu cái mồm.

Giờ thì mặc thêm quần tất và áo len vào rồi ra đây.

- Em...biết rồi.

- Trong lúc thay đồ Diana đã nghĩ rằng 4 người họ từng hạnh phúc thế nào, nghĩ về những chuyến du lịch có ba Hafill, ba Lucius, Draco và Diana.

Nghĩ về những buổi tiệc sinh nhật đầy màu sắc.

Kể từ cái ngày định mệnh ông trời cướp đi người mẹ yêu quý của cô thì họ lại đền trả cho cô một gia đình nhỏ mới, một ba Lucius ngoài lạnh trong nóng, một mẹ Narcissa luôn chăm sóc cô và một anh trai Draco cọc cằn khó tính nhưng luôn yêu chiều em gái hết mực.

Vậy mà cha ruột cô lại đặt chân vào hàng ngũ ám ảnh gian thế.

Đến bây giờ cô mới để ý rằng, không phải đột nhiên Lucius lại quan biết Hafill từ trước khi cô được trả lại nếu ba Hafill của cô thật sự là một người bình thường.

- Em xong rồi đây.

DM: Tốt, giờ thì thêm cái này, cái này...hmm để xem nào, thêm cái khăn choàng này nữa, thêm cái này...và...

- Draco dừng lại dừng lại.

Đủ rồi anh...em sẽ lắn mất

DM: Được rồi, ít nhất trông em cũng đủ ấm áp.

- Draco...

DM: Chuyện gì ?

- Chuyện hôm trước...ừm...ở dưới sân trường...

DM: Quên chuyện đó đi...

- Anh không đùa chứ ?

DM: Anh kêu em quên đi...

- Em biết rồi.

DM: Hè năm nay anh muốn chúng ta cùng về nhà anh, cha đã nói sẽ tổ chức tiệc mừng em trong cuộc thi Tam Pháp Thuật tại thái ấp Malfoy

- Anh hai...

DM: Tất nhiên em có thể mời bạn bè và người yêu em đến chung vui, đừng là con nhỏ Granger.

- Vì sao ?

DM: Vì con bé đó là một máu bùn

- Máu bùn ?

Drac anh ăn nói lịch sự chút đi anh.

DM: Anh nói không đúng sao ?

- Anh thôi phát ngôn mấy từ đó đi, em vẫn sẽ mời Hermione, chúng em là bạn và em sẽ thuyết phục ba Lucius.

DM: Tùy em, giờ em có thể ra ngoài rồi.

- Anh...

DM: RA NGOÀI NGAY !!!!

-Em biết rồi.

Bữa trưa, Diana ngồi trầm ngâm suy nghĩ về chuyện lúc sáng dù đang ngồi cùng Cedric khiến anh thấy hơi lạ.

- Dian...Diana...DIANA

- Hả...h...hả...anh gọi em à ?

- Sao em cứ bần thần vậy ?

Có chuyện gì à ?

Kể anh nghe với được không ?

- Anh nè, hè năm nay anh về thái ấp Malfoy với em được không ?

- S...Sao tự nhiên lại rủ anh về đó ?

- Vì ba Lucius tổ chức tiệc mừng em...về chuyện Tam Pháp Thuật ấy.

- À...Nhưng...chúng ta sẽ ở đó qua đêm sao ?

- Ừm.

Đúng rồi...

- Thế thì chắc anh không về đâu...

- Nếu không chúng ta có thể ở lại đó trong 1 đêm, rồi về nhà em, được mà anh, nhaaa...

- Ừm...anh sẽ suy nghĩ...

- Cũng vì chuyện đó mà sáng nay em và Draco đã cãi nhau.

- Vì chuyện gì thế, là vì anh sao ?

- Không, là chuyện Hermione...

- Sao nào ?

Đừng ủ rũ nữa, kể anh đi bé con.

- Drac cứ liên tục gọi Hermione là m..

- Anh hiểu rồi, em nói tiếp đi.

- Rồi còn không muốn em mời Hermi về nữa.

Em thật sự muốn mời Harry, Ron, Hermi và Sofia về.

- Được rồi, vậy vấn đề ở đây là gì nào ?

- Em...không biết thuyết phục ba em ra sao

- Tiểu thư Annamilan, cô còn không hiểu cha cô, sao tôi giúp được cô đây ?

- Aisss đau đầu quá đi.

- Nào, đừng bí xị nữa, há miệng ra ăn cái này đi.

A nào

- Umm, cái gì ấy, ngon thế, cho em một miếng nữa.

- Ăn đi, ăn nhiều lên, em gầy rồi đó.

- Anh ơi

- Ơi bé !

- Mai mình đi Hogsmeade đi, lâu rồi em chưa tới đó.

- Được, trước mắt em hãy ăn đi đã.

Gs McGonagall: Trò Diggory...

- Chào giáo sư !

- Cedric và Diana đứng lên cúi người chào

Gs McGonagall: Trò đã nhớ lại rồi sao ?

- Vâng...em đã nhớ lại chút ít và em cũng hy vọng em sẽ sớm nhớ lại mọi chuyện.

Gs McGonagall: Trò có nhớ khi trò tham gia vòng cuối cuộc thi Tam Pháp Thuật không ?

- Dạ thưa...

- Giáo sư, xin lỗi về sự thất lễ nhưng em nghĩ chúng ta không nên nhắc lại chuyện này, những gì cần biết, em và Harry trực tiếp tham chiến nên chúng em sẽ sớm báo cáo lại nhà trường.

Còn em mong cô chuyện lời đến các vị giáo sư, vui lòng không lan truyền thông tin và bàn tán thêm về câu chuyện của hôm đó, phần là để tránh tai mắt của Voldemort, phần là để giữ an toàn cho chúng em, em không dám nghĩ đến hắn sẽ dám làm gì thêm với huynh trưởng Diggory nữa.

Gs McGonagall: Được, sau giờ học của ngày hôm nay, em hãy đến nói chuyện với chúng tôi, chuyển lời đến cả Harry nữa nhé.

- Vâng thưa giáo sư, em sẽ không trễ hẹn ạ.

- Bé con, giờ phải để em bảo vệ anh rồi.

- Anh ơi, nếu sau này có 1 tình huống bắt buộc anh phải giết em để cứu hàng vạn người, anh hãy giết em nhé.

- Dian em nói gì thế ?

Có chuyện gì giấu anh à ?

- Không có, em chỉ dặn vậy thôi, bởi vì nếu em được chết cho anh sống em cũng sẽ làm, hôm đó em...

- Dian, thứ nhất anh sẽ không bao giờ để tuột mất em thêm 1 lần nào nữa, thứ hai, em hãy nói cho anh biết chuyện gì khiến em đột nhiên nói như vậy, bé con anh hiểu không phải tự nhiên em lại nói vậy.

- Em sẽ nói anh biết sau khi chúng ta ăn trưa xong.

Giờ em ăn xong rồi, em đi dặn Harry vài điều, hẹn anh ở vườn hoang, chiều nay anh không có tiết chứ ?

- Ừm, em đi cẩn thận, để đây anh dọn dẹp cho.

Diana bước đến chỗ hội Harry

- Các tình yêu cho mình mượn Potter chút nhé.

HM: Được thôi.

- À, hè năm nay địa điểm tụ tập của chúng ta sẽ là thái ấp Malfoy, mình sẽ nói sau, giờ mình cần nói riêng với Harry chút nhé.

Harry đi thôi - Cô kéo Harry vào một góc khuất - Harry, hồi nãy giáo sư McGonagall đã nói chuyện với mình, giáo sư muốn chúng ta kể lại chuyện hôm đó.

HP: Rồi bồ nói sao ?

- Mình đồng ý và giáo sư hẹn chúng ta sau giờ học.

HP: Ừm

- Harry, chuyện đó...

HP: Chuyện trường sinh linh giá..

- Đúng vậy...Mình

HP: Bồ không cần lo, chúng ta sẽ nói cho các giáo sư, chắc họ sẽ có cách giải quyết.

- Hay là...

HP: Diana bồ nên biết là anh Diggory cần biết chuyện này, bởi theo mình biết, ngoài ngoài giết người đó và phá hủy vật đó ra trường sinh linh giá không còn cách nào để phá hủy vật đó mà còn vẹn nguyên cả.

- Mình biết, thôi được cứ quyết định vậy.

HP: Ừ, gặp lại bồ sau.

Diana lê bước chân nặng nề xuống vườn hoang.

- Bé con, em đến rồi.

Vậy giờ thì ngồi xuống và cho anh biết, chuyện gì khiến em nói như vậy.

- Anh ơi...

- Sao nào ?

- Em...Em xin lỗi anh...

- Vì chuyện gì ?

- Em buộc phải bỏ anh lại, vì an nguy của rất nhiều người...

- Dian, em...đừng làm anh sợ.

- Anh ơi...em...em là trường sinh linh giá...của Voldemort...

- Dian...trò đùa này...trò đùa này không hề vui chút nào...anh...sao anh có thế sống thiếu em được cơ chứ.

Diana 1 lần là quá đủ rồi, anh không thể chịu đựng được nữa đâu...

- Anh ơi...em xin lỗi...em xin lỗi anh nhiều.

Em...Giờ em đang rất rối em không biết làm gì cả...

- Dian, chúng ta...chúng ta trốn đi, chúng ta trốn đi em, chúng ta sẽ trốn đi thật xa, sẽ không ai biết chúng ta là ai và rồi...

- Và rồi Voldemort lại tìm thấy em, đến lúc đó hắn sẽ giữ em lại và có khi còn...còn...còn giết anh thêm lần nữa, anh ơi...em sợ lắm...

- Diana, đừng lo, đừng lo lắng, anh...anh luôn ở đây mà, luôn ở đây bên em mà.

- Anh ơi làm sao đây ?

- Draco...Draco...Draco đã biết chuyện chưa ?

- Anh hai ?

Anh hai...em chưa nói cho anh hai biết...Draco chưa biết...

- Em...Em nói Draco đi...nói cho cậu ấy, ngay bây giờ, đi thôi...

- Anh ơi...

- Sao thế, Diana, đứng lên đi em, mau đi thôi...

- Em không thể...

- Dian...sao thế em...

- Em sợ nhìn thấy anh ấy và mẹ Narcissa nữa, mẹ sẽ buồn lắm.

Anh hai sẽ báo mẹ cho coi, không được đâu...

- Diana...em không sợ sẽ thấy anh buồn sao, em bị bắt đi rồi, anh biết phải sống sao đây...họ còn có thể sẽ giết em nữa.

- Hay thôi anh ơi...mình im lặng mà sống thôi, rồi chuyện gì tới thì cứ tới...em...em thấy thế là đủ sóng gió rồi...em có thể ở cùng anh nốt phần đời còn lại là em đã vui lắm rồi.

- Không được, Diana...

- Anh không nói không rằng, gặt bỏ giọt nước mắt còn vường trên má rồi kéo cô đứng dậy và lôi cô đi về phía phòng Draco.

Cộc cộc

DM: Sao thế ?

- Diana có chuyện muốn nói với cậu...

DM: Vào đi đã...
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
Ngoại truyện - Phần 3


DM: Có chuyện gì...

Diana liếc nhìn Cedric, anh nắm lấy tay cô xoa nhẹ

- Em...

DM: Chuyện nghiêm trọng sao ?

- Em ấy là...

DM: Hai người cũng thật, cứ úp mở cái gì thế ?

Hai người cùng một lúc định quay phắt bỏ đi...

DM: Đứng...lại...NGAY

Hai con người đứng hình không dám quay đầu.

Draco liền túm luôn hai cái mũ áo choàng lôi vào phòng.

DM: Ngồi xuống

- Nhưng mà.../Nhưng mà...

DM: NGỒI...- Ngồi liền =)))) - Nói...

- Diana là trường sinh linh giá của Voldemort.../Em là trường sinh linh giá của Voldemort

DM: Cái gì ?!!

- Anh...anh làm gì đó anh ??

DM: Viết thư về hỏi ba...

- Đừng...anh hai đừng mà...

DM: Mày buông anh ra...Mày làm sao vậy Diana...Mày...Chuyện lớn thế này mà...mà...Lạy trời em gái tôi...sao lại...

- Em...

DM: Sao em lại làm thế...

- Draco đây là chuyện Diana không thể quyết định, em ấy đã được chọn từ khi mới sinh ra rồi, sao mà quyết định được...

- Anh ơi, giờ làm sao đây anh hai ?

DM: Sẽ chẳng còn cách nào ngoài giết em đâu Diana...

- Cậu im đi Draco, tối nay em ấy sẽ đi gặp các giáo sư, cậu nên dẹp cái suy nghĩ đó đi.

DM: Cậu nghĩ còn cách nào khác sao ?

Còn sao ?

- Họ đều là những pháp sư giỏi họ sẽ nghĩ ra cách...

Diana lúc này suy sụp hoàn toàn trong lòng cô rối bời cảm xúc.

Đến nước này cô chẳng muốn nghĩ có nên gặp các giáo sư hay không ?

Cô chỉ muốn dành thời gian cho những ai cô yêu thương nhất mà thôi

8h Tối - SAU KHI ĐÃ HOÀN THÀNH BỮA ĂN

Harry, Diana, Cedric, Draco đi cùng nhau đến trước của phòng của các vị giáo sư.

- Em lo quá...

- Không sao mà.

Anh sẽ ở ngoài này đợi...

DM: Cả anh nữa, không cần lo đâu.

HP: Mình đi thôi Diana.

- Ừ

Diana và Harry bước vào căn phòng

DBD: Chà chà, hai quán quân nhí đây rồi.

- Em chào các thầy cô.

Gs McGonagall: Các em hãy cứ kể những gì các em muốn.

Ngồi đi...

Gs Snape: Tôi thật mong là không quá sốc.

- Em là Trường Sinh Linh Giá của Voldemort...

AVADA KEDAVRAAAAA

Diana văng ra xa đập vào tường

DBD: GIÁO SƯ SNAPE

Gs Snape: Tôi đã nghĩ đến nhưng quả thật không tưởng tượng được.

Con bé đúng là đứa trẻ gửi hồn trong truyền thuyết.

Thảo nào...

Gs McGonagall: Dù có thế nào cũng không được sử dụng lời nguyền lên người con bé.

HP: Diana, bồ ổn chứ, có sao không ?

Trời ơi chảy máu rồi kìa.

Chắc là cú đập mạnh quá rồi.

DBD: Annamilan...trò...

HP: Chính là mấu chốt của vấn đề đó ạ...Diana không thể chết bằng lời nguyền rủa.

Về đau đớn thì em không biết, còn về chết chóc chắc hẳn là không thể bị nguyền để chết.

Gs McGonagall: Nhưng nếu trò không chết vậy tức là trường sinh linh giá không thể phá huỷ.

Gs Snape: Đứa trẻ gửi hồn chính là đứa trẻ không thể chết, nó không thế chết hay đau đớn bằng những lời nguyền.

Chỉ khi chủ nhân tự tay giết, đứa trẻ gửi hồn mới có thể chết.

HP: Đêm đó Đuôi Trùn mang ý định giết cả Annamilan và Huynh Trưởng Diggory nhưng nó không hiệu nghiệm với cậu ấy, sau đó hắn rất sửng sốt khi phát hiện ra Annamilan, khi đó em không hiểu được, về sau khi Voldemort nói em mới vỡ lẽ ra.

- Em mong thầy cô có thể làm gì đó, dù có là trường sinh linh giá hay một Slytherin em cũng không bao giờ bước chân vào hàng ngũ của Voldemort đâu.

DBD: Em hiểu chứ, chúng ta không có cách nào để giết em.

Ta thắc mắc, một lời nguyền rủa từ nhiều người có thể giết được em hay không.

Gs Snape: Ta cần 3 lời nguyền từ những phù thủy tài hoa, 4 lời nguyền từ những bạn bè tốt, 1 lời nguyền từ người cha và 1 điều quan trọng là 1 lời nguyền từ 1 trái tim chỉ dành cho con bé.

Tổng cộng là 9 người.

Đứa trẻ gửi hồn cần mặc đồ trắng.

Những phù thủy cần mặc đồ đen.

Đũa thần của đứa trẻ đó cần được nắm giữ bằng trái tim chỉ dành cho con bé.

- Em chưa từng nghĩ bản thân sẽ bàn về cách để giết bản thân mình.

HP: Điều quan trọng nhất bây giờ là quyết định những người sẽ...giết cậu trước, dường như ta cần một danh sách trước.

Gs McGonagall: Đúng đúng.

Chắc chắn sẽ là ba chúng ta cho chức những phù thủy tài hoa.

HP: Còn những người bạn sẽ là mình, Hermione và Ron, được chứ ?

- Ôi không không, đừng để Ron tham gia.

Mình không...

HP: Vậy là ai ?

- Là cậu, Hermione ừm Sofia và...Draco...

Gs McGonagall: Tại sao lại là Draco ?

- Em muốn lúc đó có Draco ở bên.

Em muốn nhìn thấy anh ấy nhìn em như cách anh ấy nhìn một cô em gái thật sự, chứ không phải những ánh mắt trước đó như một người lấp đầy trái tim anh ấy.

DBD: Vậy theo ý em, phương án dự phòng sẽ là Weasley.

HP: Nhưng có vẻ Sofia chưa hề biết đến chuyện này.

Gs Snape: Trò ấy cũng là thuần huyết, hẳn đã biết về đứa trẻ gửi hồn.

HP: Những sẽ không biết đó là Diana...
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
Ngoại truyện - Phần 4


Sau khi mọi chuyện bàn bạc xong Diana và Harry trở về.

Bây giờ cũng đã muộn lắm rồi.

Diana về đến cửa thì thấy Cedric đang đợi cô.

- Ceddy...anh chưa về sao.

Đã khuya lắm rồi đó.

- Anh đang đợi em.

Thế nào chúng ta sẽ có cách chứ.

Em vẫn sẽ....

- Ced.

Ta xuống dưới thôi.

Nếu ở đây lát có người đi tuần sẽ phiền phức lắm.

Đi thôi anh

Vườn hoang

- KHÔNG...KHÔNG ĐỜI NÀO

- Ceddy anh đừng hét lên như thế mà...

- ANH KHÔNG TIN LÀ HỌ DÁM ỨNG TUYỂN VÀO VỊ TRÍ PHÙ THUỶ TÀI HOA MÀ KHÔNG NGHĨ RA CÁCH NÀO ĐỂ EM KHÔNG CHẾT.

- Ced anh đừng như vậy mà ít nhất ta còn có cách giải quyết và hơn hết là anh không bị Voldemort làm hại thêm lần nào nữa.

- Anh không muốn mất em lần nào nữa đâu Dian...đừng mà....

- Thôi nào anh...mà...mà em đâu có phải hoàn toàn sẽ chết đâu.

Khả năng em vẫn còn có thể sống sót kia mà.

- Cô chỉ nói...như một cách cô tự chuẩn bị cho cái chết của bản thân mình vậy.

- Không mà...bé con...đừng bỏ anh nữa.

Anh muốn em ở đây cơ.

Anh không muốn đi Hogsmeade một mình.

Anh không muốn ăn một mình.

Anh không muốn học bài một mình.

Anh...Anh không muốn vườn hoang vắng bóng em...

- Này anh đừng nói linh tinh chứ.

Anh đừng nói vậy.

Em sẽ đi Hogsmeade cùng anh, em sẽ ăn cùng anh, sẽ học bài cùng anh, em sẽ không để anh tại vườn hoang một mình vì em hiểu nơi đây chỉ có 1 người sẽ cô đơn thế nào.

Nào...anh yêu...đừng nói như thể cả hai chúng ta sắp thật sự chia lìa...chúng ta đã thề sẽ cùng nhau cơ mà.

Chúng ta có bùa hộ mệnh bằng những thứ của nhau.

Được rồi được rồi, mai là ngày nghỉ, ta đi Hogsmeade thôi anh.

Vậy nhé giờ ta đi ngủ nào anh, em rất mệt rồi.

Sáng hôm sau khi đang trên đường xuống ăn sáng.

Gs McGonagall: Annamilan trò đây rồi.

Sau khi ăn sáng hãy đến phòng hiệu trường nhé.

Giáo sư Dumbledore sẽ giúp trò duyệt một số lá đơn.

- Vâng ạ...

- Có lẽ chúng ta phải rời lịch đi rồi...

- Không anh à, ta sẽ không rời đâu.

Chỉ một chút thôi chắc sẽ không lâu đâu.

Thôi nào anh bây giờ ta đi ăn thôi nào

7h sáng

8h sáng

9h sáng

12h trưa

3h chiều

- Ôi cuối cùng cũng về đến phòng...mình...có quên gì không nhỉ...

HMN: Bồ về rồi sao, anh Cedric đã chờ bồ rất lâu đó.

- Trời, đúng rồi anh Cedric...

HMN: Bồ quên ảnh luôn hả ?!!

- Đúng rồi, mình lu bu công việc quá trời.

Mình đi nha

HMN: coi chừng nhaa

Diana chạy khắp các hành lang tìm anh, sao chạy hoài mà không thấy anh ở đâu.

Cô lên đến phòng tìm.

Cộc cộc

- Anh ơi...

- Em vào đi.

- Anh ơi em xin lỗi...

- Không sao mà.

Hôm nay không đi thì mai tụi mình đi.

Em đã làm xong giấy tờ chưa ?

- Hôm nay em đi cùng giáo sư Dumbledore đến bộ pháp thuật để kiểm tra và xin giấy phép nữa.

- Vậy là cần đợi xác nhận sao ?

-Đúng vậy, em không biết phải mất đến bao lâu nữa.

Để càng lâu càng không tốt...em chỉ sợ, hắn sẽ tìm đến đây...

Anh ôn nhu ôm cô vào lòng...

- Anh không sợ hắn đâu, chỉ cần em ở đây bên anh, chỉ cần nắm tay em, anh sẽ chiến đấu được mọi thứ trong cuộc đời này...

- Anh ơi...

- Ơi...

- Em...sợ...

- Em đúng là thỏ đế, anh chẳng sợ gì cả... /làm sao anh có thể không sợ cơ chứ, anh sợ mất em hơn tất thảy, anh chỉ sợ em sẽ như khi anh từng bỏ em, anh chỉ sợ em sẽ thật sự ra đi mãi mãi.

Bé con à, em chẳng thể vì anh, vì em, vì chúng ta mà bỏ lại mạng sống của vạn người sao ?/

Tối hôm ấy

Cộc cộc

Gs McGonagall: Diggory sao trò còn chưa ngủ, còn tìm tôi làm gì ?

- Thưa cô...Liệu Diana sẽ ổn chứ ạ ?

Gs McGonagall: Tôi biết trò đang lo sợ điều gì, tin tôi đi, chúng tôi sẽ không để em ấy đi đâu.

- Em mong cô sẽ giúp chúng em.

Em sợ mất em ấy hơn mọi điều trên thế giới này, em chẳng sợ hắn tìm đến đây và giết em thêm 1 lần, em chỉ sợ mất em ấy thôi...

Gs McGonagall: Trò về ngủ đi, đã khuya lắm rồi.

Liên tục mấy ngày sau đó, Diana bận tối mặt, cô và các giáo sư trên trường đi gặp hết nơi này nơi kia, người này người kia để xin cấp phép làm ma trận phá Trường Sinh Linh Giá.

Vì đây là một trường sinh linh giá sống nên không thể giết một cách thông thường mà phải được cấp phép và thông qua

HPT: Diana Bồ chuẩn bị tới đâu rồi ?

- Ừm...Cũng gần xong hết rồi, các lá đơn đều đã được duyệt, ừm, ôi giờ mình chỉ mong mình sẽ thật an toàn...

HPT: Bồ sẽ không sao đâu, bồ có tất cả tụi mình mà.

SPB: Này Dian, bồ trông vậy mà lại sợ chết sao, đúng là chẳng đáng mặt Slytherin tí nào.

- Này Blend, bồ đừng tưởng bồ giải nguyền giúp mình thì mình sẽ nể sợ bồ nha, tui đánh đó.

SPB: Tui thách bồ luôn đó, lêu lêu.

HMN: Dạo này cậu sao ?

- Mình bình thường, chỉ là muốn dành thời gian nhiều hơn cho mọi người thôi.

Biết đâu...

HPT: Tui nghĩ Bồ không sao đâu Bồ có tụi tui nữa mà.

Đừng có nghĩ điều tiêu cực.

SPB: Đúng đó, tui nghe nói nếu nghĩ tiêu cực sẽ thu hút năng lượng tiêu cực đó.

- Hmm, mình biết rồi...

DM: Dian, đi với anh...

- Ủa đi đâu ?

Ê từ từ té em...

BPB: Khứa này vô duyên, tự nhiên cái kéo con người ta đi vậy trời ?

DM: Sao bây giờ anh mới biết chuyện đó ?

- Draco, em xin lỗi, em bận lu bu quá trời, không kịp nói với anh.

Draco bỗng nhiên trùng xuống khiến cảm giác lạ bao vây Diana, cô chưa bao giờ thấy điều này.

- Draco, em...

DM: Ba Hafill cũng đồng ý bán em sao ?

- Em...

DM: Ba đã đồng ý bán em, em có chắc ông ấy sẽ đồng ý giải phép cho em không?

- Em...Draco, em muốn anh giữ một vị trí trong lúc đó...

DM: Nói trắng ra, em đang nói anh giết em à ?

- Đừng nghĩ như vậy mà anh...chỉ là...

- Chỉ là một cách trả tự do cho em ấy...

- Ced ?

DM: Anh cũng tham gia vụ này ?

Cedric lặng lẽ nhìn Diana, siết nay cô thật chặt...

- Anh ơi...

- Tôi sẽ tham gia, cả đời này, dù có cược cả mạng sống tôi cũng phải có được em ấy trong tay mình.

Tôi sẽ không như cậu, hèn nhát trốn tránh thực tại, cậu có biết đó như thể cậu cũng gián tiếp giam cầm em ấy với Voldemort cả đời, để linh hồn em ấy phải chen chúc với những mảnh linh hồn dơ bẩn kia suốt đời không ?

Tôi tham gia vì tin rằng em ấy sẽ sống.

Draco lẳng lặng nhìn Diana, ánh mát thống khổ, cậu quá hèn nhát để nói rằng cậu sẽ tham gia giết em gái mình, quá hèn nhát để trả lại tự do cho em.

Từ đó cậu chuyển đến sự tức giận, tại sao con bé này phải giải đi lời nguyền ấy trong khi nó đang nắm trong tay quyền năng vô hạn chống lại mọi sự chết chóc đau đớn.

Suy cho cùng cậu cũng như hai người cha kia, muốn vì ma thuật hắc ám, bảo vệ nó đến cùng bằng tất cả những gì cậu có.

DM: Mày...tao không phải anh trai mày nữa...

- Draco, Draco em xin anh, đừng mà...

Draco mủi lòng trước cái nắm tay tha thiết của cô em gái mà hắn luôn bao bọc.

Nhưng không, cậu vung tay con bé và bỏ đi không ngoảnh đầu lại mặc cho Diana gào khóc tên cậu...

- DRACO, ANH HAI...

- Dian, thôi mà, anh sẽ thuyết phục cậu ấy, anh sẽ...

- Em muốn anh ấy hãy giúp em, nếu em chết đi ba Hafill và ba Lucius sẽ bị trục xuất khỏi hàng ngũ Voldemort vì không bảo vệ được trường sinh linh giá, khi đó mọi chuyện có lẽ sẽ tốt đẹp hơn, em không bao giờ muốn gia đình mình dính vào những sự đen tối như thế đâu, nếu trong tương lai, đội ngũ ấy bị đánh bại thì mọi người chắc chắn sẽ phải chui nhủi mà sống, như vậy thì sẽ khổ cho họ lắm.

Anh ơi anh làm thế nào đi...

- Được rồi bé con à, được rồi anh hiểu mà, anh sẽ nói chuyện với Mafloy, em đừng khóc nữa mà - /anh không muốn tham gia vào công việc này chút nào nhưng bé con à, anh đã nghĩ đến bao lần những đau đớn mà em phải chịu nếu còn chứa đựng mảnh linh hồn ấy trong tâm can, anh xin em, xin em chiến đấu với số phận, đừng bỏ anh lại nơi đây một mình.

Hay em hãy cứ để lại cái danh phận ấy đi, anh thề nguyện sẽ chấp nhận tất cả chỉ để không rủi ro nào phải xảy ra với em.

Thật sự một lần nữa anh muốn hỏi, em không thể vì chúng ta mà bỏ lại mạng sống của vạn người sao ?/

Suốt cả ngày hôm ấy, tất cả tiết học, Draco không nhìn Diana lấy một cái nào, từng tờ giấy note được cô gửi đi đều bị trả về với câu nói: "Này Annamilan, Mafloy nói cậu ấy không nhận..."

GIỜ ĂN TRƯA

Trưa nay Cedric gửi cô lại chỗ năm 4 và đi tìm Mafloy nói chuyện.

- Này...

DM: Sao ?

- Được rồi Mafloy tôi hiểu là cậu rất thương Dian, cậu không tham gia vì cậu nghĩ nó sẽ thật đáng sợ nếu rủi ro thật sự xảy đến với em ấy.

Nhưng cậu thử nghĩ xem, Diana sẽ đau khổ thế nào nếu còn tiếp tục là một trường sinh linh giá chứ ?

DM: Thì sao, Dian chưa hề hiểu hết được em ấy đang quan trọng thế nào, nó đang nắm giữ một quyền năng không ai có, con bé chính là đứa trẻ gửi hồn trong truyền thuyết, có thể chồng lại mọi sự sống chết đau đớn trên đời, như thế chẳng tốt cho nó à ?

- Không Draco trừ khi Dian thật sự mong muốn điều đó thì dù có ra sao, tôi cũng không để tâm, nhưng đằng này em ấy không hề muốn, tại sao cậu lại bắt ép em ấy phải làm thế ?

Thật sự cậu khiến tôi không hiểu nổi tình thương cậu thật sự dành cho em ấy là gì ?

DM: Tôi...

- Draco, cậu thương Dian nhưng cậu thương em ấy cực đoan quá...

Tối hôm ấy, Draco ngồi một mình trong phòng sinh hoạt chung Slytherin, tình cờ Diana bước vào.

- Draco...

DM: Tao sẽ giúp mày...

- Anh...thôi, em sẽ nhờ người khác, anh không cần chống lại ba như vậy đâu...

DM: Kệ tao, mày và người yêu mày van xin tao cho đã, giờ tao đồng ý thì không cần hả, giỡn mặt hay gì ?

- Không có mà, em chỉ sợ ba Lucius sẽ rất giận anh...

DM: Kệ ổng, tao chưa giận ổng bán mày thì thôi, mà mày lo chuyện đó chi?

Ổng bán mày rồi đó, ổng có giận tao thì tao mặc, tao cóc cần nữa.

Tao cần em gái hơn, nếu em gái tao không hạnh phúc, chuyện gì tao cũng chấp.

- Anh hai...

DM: Mày còn biết tao là anh hai thì ráng mà sống, tao còn nhiều cái chưa tính sổ mày đâu.

- Dạ...

Diana chạy vội xuống vườn hoang tìm Cedric

- Anh ơi, anh, anh ơi

- Trời đất, từ từ thôi không té bây giờ, từ từ.

- Í trời

- Đó thấy chưa, mém té rồi, sao mà hớt hải vậy ?

- Anh hai đồng ý rồi

- Vậy hả, xem ra cậu ta không phải một con vịt

- Gì vậy trời ?

- Em thấy không, giờ tất cả mọi người đều đồng ý rồi, em phải ráng mà sống đó nha...

- Chưa đâu anh...

- Sao vậy, còn thiếu ai nữa?

- Còn thiếu người cha...nhưng

- Anh hiểu rồi...

- Hả ?

Ý anh là sao

- Sáng mai em sẽ biết.
 
Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa (You X Cedric Diggory)
Ngoại truyện - Phần 5


Sáng hôm sau, Cedric đến đón Diana đi ăn sáng

Đại sảnh đường

DBD: Trò Annamilan, lát nữa hãy đến phòng tôi nhé !

Cứ ăn cho xong đi đã

- Ôi trời...chiếc dĩa còn chưa chạm đến miệng của tôi...

- Nào em ăn mau đi, thầy nói cứ ăn cho xong rồi mà.

Đây, súp của em

- Không, em không ăn súp bí đỏ đâu

- Ăn đi, nếu không muốn anh đút cho em bằng cách khác không trên chiếc thìa này, mau

- Chắc em sợ ?

- Ăn lẹ coi ?

Mấy món bổ dưỡng thì em chẳng chịu ăn, ăn mấy món tào lao gì không á.

- Gì trời ?

Bộ bánh mì không bổ dưỡng sao ?

Nó có tinh bột mà ?

- Nó có nhưng ít chất, nào bé con ăn đi, a coi.

- A

- Em ăn hết bát súp này rồi đi đâu thì đi.

HP: Gì vậy, phải em bé đâu mà đút từng muỗng vậy?

HMN: Hỏi chấm thật

- Em bé này phải nịnh dữ mới ăn hết tô súp đó

RW: Đứa 15 tuổi đầu phải nịnh ăn ?

Dữ vậy...

- Mình đi đây, tạm biệt nha.

Sau khi Diana đã đi, Cedric cũng dọn khay và đi theo.

HP: Anh cũng đi à?!

- Ừ, anh đã chuẩn bị 1 bất ngờ cho em ấy.

Thong thả nhé, đi đây.

Phòng giáo sư Dumbledore

- Mọi người gọi em có việc gì ạ?

Em tưởng giấy tờ đã xong xuôi cả?

Gs McGonagall: Chúng ta đã tìm cho trò 1 người cha.

- Tìm...một người cha?

Là sao ạ?

- Em định giải bùa mà không có người cha sao Diana?

- Cedric?

Chuyện này là sao ạ?

Em chẳng hiểu gì?

DBD: Chắc chắn ông Annamilan hay ông Mafloy sẽ không đồng ý.

Nên chúng ta đã bàn bạc và có một giải pháp.

Mời vào...

AD: Chào cháu, Diana Annamilan

- Bác Diggory

- Ba anh, cũng sẽ là ba của em...

-...

- Trong lòng Diana lúc này cảm giác rất trống trải.

Cô tự hỏi vì sao, cô có cha, chẳng phải 1 mà tận 2 người nhưng lại phải đi nhờ một người cha khác ở bên ngoài cứu lấy cô.

Cô đã luôn cảm thấy bản thân được yêu thương rất nhiều trong gia đình, nhưng đến lúc cô đừng trước ranh giới sinh tử thì lại chẳng có ai...

AD: Cháu không cần lo, hãy cứ thoải mái nhé!

- Vâng...

Chiều hôm đó, ở vườn hoang

Cedric đang dựa vào Diana đọc sách, tay cô mân mê mấy lọn tóc của anh, khung cảnh tình vô cùng.

Nhưng Diana cứ hành động trong vô thức, như thể cô nàng đang suy nghĩ một chuyện gì.

- Em sao đó?

- A...hả...em đâu có

- Có, đừng giấu anh, mau nói xem là chuyện gì khiến em phải suy ngẫm hơn cả anh thế?

- Chuyện ba anh...

- Anh nói rồi, em không cần suy nghĩ gì nhiều đâu.

Mọi chuyện đều đã xong xuôi rồi, chỉ ngày mai nữa thôi, ngày mai là bắt đầu kì nghỉ rồi, trường không còn ai và chuyện của em sẽ được giải quyết xong xuôi.

- Nếu em không còn sống thì sao?

- Bé con à, xin em...

Hai người ôm lấy nhau thật chặt, đem hết cảm xúc lại dồn nén với nhau.

Hai con người đều đã từng thấy nhau giữa bờ vực sống chết ở thời khắc này, giữa cây cỏ hoa bướm, trước một sự sinh tử sắp được định đoạt họ trao cho nhau tất cả mọi thứ, sự ái muội của cảm xúc, sự cháy bỏng của da thịt hòa làm một, làm mọi thứ như thể sẽ là lần cuối họ được ở bên nhau dù không ai mong muốn nó sẽ là lần cuối...

- Bé con, anh chỉ mong rằng hôm nay không phải lần cuối chúng ta được cùng nhau thế này...

- Um...

Họ cứ nằm như vậy cùng nhau, từ chiều cho tới tối.

Đến khi sương bắt đầu xuống mới bắt đầu trở về.

HMN: 2 người đã đi đâu cả buổi chiều vậy?

- Đâu có, chỉ là dành cho nhau chút thời gian thôi.

DM: Cứ coi chừng.

- Mọi người đã về gần hết rồi nhỉ.

HP: Vâng, mọi người gần như đã trở về nhà cả.

Còn nhưng người ở đây, giáo sư McGonagall nói sẽ phải chịu giới nghiêm sớm hơn bình thường 2 tiếng và cũng chỉ được ở trong phòng tòa ký túc.

- Ùm

SB: Vậy là sắp tới rồi nhỉ...

- Thôi nào, hãy tận hưởng khoảng thời gian này trước, những chuyện khác tính sau.

Chúng ta đến đại sảnh đường ăn chút gì đó nhé?

RW: Đi thôi!!!

7 con người dắt nhau tới đại sảnh đường ăn uống rồi cười nói.

Ăn xong lại cùng nhau chạy chơi nô đùa trên các hành lang trường đầy vui vẻ.

- Mấy đứa không sợ sao?

- Sợ gì chứ, mai em sẽ đến một bước ngoặt lớn trong đời mà, kệ đi, chẳng biết sống chết, cứ vui trước đã.

SB: Này đồ rắn nhỏ, bồ nhất định sẽ sống nên đừng lo lắng gì cả, đừng có bỏ mình đi nếu không mình sẽ hận bồ suốt đời!

NGHE CHƯA

- Biết rồi mà...

HMN: Cho bồ cuốn sách phép thuật này đấy.

- Hermi?

Đây là cuốn sách bồ thích nhất, đã tích góp rất lâu mà?

Đừng cho mình, giữ lấy đi.

HMN: Cho mượn, phải trả lại mình đó...

- Được thôi.

Mình hứa!

RW: Cậu còn nợ tôi một bữa đó, tôi không quên đâu nhé!

- Gì, cậu mới ăn xong mà?!!

RW: Không tính, nhớ phải trả tôi bữa đó biết chưa!

- Rồi, đồ tham ăn, sau này nếu tôi không trả được, thì cứ tính nợ cho Cedric nhé!

DM: Ê có chụp không, trộm được máy ảnh rồi!

- Có có, ra lẹ đi kìa.

- Cậu lấy ở đâu thế?

DM: Phòng thiết bị sự kiện, Diana đã nói là muốn chụp cùng nhau mà, tôi sẽ cho em ấy chụp.

- Nào nào đứng vào đi.

Hermione ở đây, Sofia bên này, cậu phải đứng cạnh mình chứ.

Nào nào, Cedric, đừng ngây ra nữa, anh vào đây đi, đứng đằng sau em.

Cười lên nha 1...2...3

Vậy là đã có 1 bức ảnh ra đời, trong bức ảnh có 3 Gryffindor, 3 Slytherin, 1 Hufflepuff, 1 tình yêu, 1 tình đơn phương và 1 tình bạn tuyệt vời.

SS: Bọn trẻ này to gan thật, chắc anh em nhà Mafloy lại nắm trùm sai khiến đây mà!

MG: Thầy hãy kệ đi, nhắm mắt làm ngơ hôm nay, ngày mai đâu biết con bé Diana có còn được thế kia...

DBD: Sao nhìn còn bé vẫn có thể vui cười vậy nhỉ.

SS: Vì đã có 1 đôi mắt ở đằng sau lo lắng dùm con bé rồi, gánh hết suy tư con bé phải chịu rồi.

Thầy Snape đang nói đến Cedric Diggory, người đang đứng ở đằng sau với nụ cười khắc khổ dán chặt đôi mắt vào bé con của anh ấy.

Anh mắt của anh cứ nửa buồn nửa vui, vui vì bé con của anh vẫn còn lạc quan như vậy, buồn vì có lẽ từ ngày mai, anh không thể nhìn thấy nụ cười xinh ấy được nữa rồi...
 
Back
Top Bottom