Hài Hước [ Harry Potter × reader ] Love Or Death

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
331646446-256-k856142.jpg

[ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
Tác giả: Tiana_Vivienne
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thỏa mãn các con dân đâyyy



tomridle​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bản Năng Của Đơn Phương [boylove]
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • [rhycap] người giúp việc
  • [Rorasa] Em bé ngốc và mafia!
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • [GL] The Accursed
  • [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #1: Harry


    "Harry đâu rồi T/b"_Hermione khoác tay cô cùng đi mua sắm

    "Hả, Harry ảnh ở nhà giữ con rồi"

    "Được không đó cô nương, không sợ Harry chọc con khóc à"

    "Ảnh không dám đâu bồ oi"

    "Để coi như nào"

    .

    .

    .

    "Nín con ơi, con ị thì ị cho ngoan, ị mà văng c*c, mẹ về quýnh cha"

    Harry hiện đang vất vả với bãi đùn mà sinh linh bé nhỏ vừa tặng cho anh với tiêu đề món quà cuộc sống.

    Anh giờ là 1 người đàn ông trưởng thành đầu bù tóc rối, chăm lo gia đình còn tốt hơn T/b gấp 1000000 lần

    Công việc nhà để một mình Harry đảm đương hết, T/b luôn trốn đi mỗi khi bé con ị đùn hay cần thay tã lúc bé tè.

    Vì lẽ đó nên Harry làm việc tại nhà để dễ bề chăm sóc bé hơn

    T/b đúng kiểu bà mẹ tồy luôn ấy, đẻ cô công chúa xong là vất cho Harry còn mình thì tranh thủ đi làm đẹp

    "Ách xì, ai vừa nhắc mình dậy cà"_T/b xoa xoa mũi
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #2: Draco


    Cậu thanh niên đẹp trai, lãng tử nho nhã ngồi nhấp từng cụm cà phê, anh tới sớm hơn 30p để chuẩn bị chỉnh chu tất cả chỉ để cho cô gái may mắn vui vẻ

    Một lúc sau, cô gái đó tới vừa ngồi xuống liền chửi thầm bản thân trong lòng sao sáng nay đi mà quên bật nút nồi cơm để trưa về ăn

    "T/b à em thích chỗ này không"_Draco dùng ánh mắt chiều mến nhìn cô

    "Thích, thích lắm, yêu lắm cơ"_T/b nhanh chóng làm bộ dạng đáng yêu mà làm nũng

    " T/b anh có chuyện muốn nói..

    "

    "Chuy-chuyện gì cơ?!

    "

    "Chúng ta kết hôn đi, anh nhất định sẽ chăm lo mọi thứ, chúng ta sẽ xây dựng gia đình hạnh phúc cùng vơi ngôi nhà và những đứa trẻ"

    "Hức-hức dạ vâng, em đồng ý!!!"

    T/b nhỏ vài giọt nước nhỏ mắt rồi giả bộ xúc động

    .

    4 năm sau

    .

    .

    "T/b em lại đây mau không nó giựt vợ yêu của anh giờ"

    "Ăn nói xà lơ, con mình mà nói dị đó hả"

    "Thằng ôn con cút raa, mẹ là của bố màyyy"

    "Hôngg, mẹ là của tui mà ông dà"

    "Biết vậy hồi đó đẻ cái trứng ra rồi đem ăn cha đi, tự nhiên lòi đâu ra tiểu tam cướp vợ yêu, phá hoại hạnh phúc gia đình tôi đây trời"
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #3: Snape


    “Keep your face always toward the sunshine – and shadows will fall behind you.”

    Hãy luôn hướng về ánh mặt trời, bóng tối sẽ mãi ở lại sau lưng bạn.

    _Walt Whitman_

    Thầy nhìn em, em nhìn thầy rồi thầy lại nhìn em.

    Dường như cả hai đã nhận ra trong đôi mắt của đối phương có tình ý đối với mình

    "E hèm, T/b loại thuốc ta bảo pha chế đâu, mau đem ra đây"

    "Ơ ơ lọ thuốc gì cơ??...

    Àaaa, nhớ rồi em để trên bàn của thầy á"

    Kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi rồi cả 2 tách nhau ra.

    T/b thì đỏ mặt, còn thầy thì lại có cảm giác khác, nó rung động đến lạ, phải chăng đây là yêu?

    Hermione nhận ra tình cảm của cả hai người họ dành cho nhau từ lâu, em T/b là cô gái tỏa nắng, là hiện thân của mặt trời, em như chiếu rọi những tia sáng ấm áp đến từng cử chỉ, lời nói

    Snape như vực sâu thâm thẳm, nó tối mịt, tối đến mức không có gì có thể soi sáng, càng không thể chạm vào.

    Như được đóng băng từ lâu, thầy luôn mang khuôn mặt lạnh tanh, không chút biểu cảm

    Nhưng mọi chuyện đã dần khác, em từ phương nào bay đến giống như ngọn gió, như một thiên thần đến sưởi ấm thứ đã bị ta đóng chặt trong lòng mình

    "Thầy ơi, em thương thầy"_T/b mỉm cười

    " T-ta cũng vậy"_Snape không tự chủ được mà nói

    "Nắm tay em nhé"

    Thầy nắm thật chặt

    "Ôm em được không?

    "

    Thầy ôm

    "Xoa đầu em đi"

    Thầy vui vẻ xoa

    .

    .

    .

    Bịch bịch....

    "Thầy hãy sống thay em nhé...

    "

    Thầy không thể

    "Xin hãy hôn em lần cuối này thôi được không...

    "

    Thầy hôn nhưng xin em đừng nói những lời ấy

    "Hãy chôn em ở bên cái cây nơi lần đầu chúng ta gặp nhau nhé..

    "

    Thầy sẽ làm mọi thứ xin em đừng như vậy, thầy rất sợ, sợ mất em, sợ không còn em ở bên

    "Em yêu thầy nhưng có vẻ đôi ta nên dừng lại cho cô gái tốt hơn bước vào cuộc đời thầy"

    Sẽ không có chuyện đó

    "Em ngủ chút nhé, em mệt quá...

    "

    Thầy sẽ ngủ cùng em

    "Em ngủ trước đây, yêu người....

    "

    Thầy yêu em, sớm thôi chúng ta sẽ gặp lại
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #4: Cedric


    “The best way to predict the future is to create it.”

    Cách tốt nhất để tiên đoán tương lai, chính là hãy tự mình tạo ra nó

    _ Abraham Lincoln_

    "T/b à anh sẽ giành được chiếc cúp ma thuật để tặng em"

    "Cảm ơn anh iu nhiềuuu"

    .

    "T/b à hôm nay anh gặp được một cậu nhóc rất đáng yêu tên nó là gì nhỉ?

    À là Harry Potter"

    "Ai cũng biết cậu ấy cả, do anh ngốc quá đấy"

    .

    "Em thích món quà sinh nhật này chứ?"

    "Hơn cả thích, em chỉ cần anh thôi là đủ rồi"

    .

    "Anh nhất định sẽ làm cho em hạnh phúc"

    "Nhất định nhé"

    .

    "Anh muốn giới thiệu em cho cha anh, khi anh kể về em, ông ấy dường như rất hài lòng"

    "Ôi em thực sự rất vui, chúng ta mau đi nhanh nào"

    .

    .

    .

    "Chị T/b...em thực sự xin lỗi vì không thể cứu anh ấy..."

    "....

    "

    "Khi anh ấy bị trục hồn ra khỏi thân thể, anh Cedric đã nói rằng anh rất muốn chị hanh phúc, anh yêu chị, thương chị, muốn ở cùng chị và mọi người"

    "Anh ấy xin lỗi vì ra đi quá sớm, anh chỉ mong chị sẽ có cuộc sống tốt hơn, đừng vì anh mà quá đau buồn làm hại đến thân thể"

    "Đùa sao?

    Anh ấy đã hứa sẽ quay về cơ mà??

    "

    "Đây là cách anh về đây hả??"_T/b mất hết lí trí lay lay thân thể đã sớm nguội lạnh

    " Em không chấp nhận"

    "Anh mau tỉnh dậy đi, anh ơi, anh ơi..."_T/b khóc đến cạn nước mắt, tim đau thắt lại, khóc không thành tiếng

    ______________________

    Đoạn hồi tưởng kết thúc....

    ______________________

    T/b quyết đinh ôm theo hình bóng anh cùng chết.

    Em chết già chết mòn trong bệnh viện, tiếng máy móc duy trì mạng sống, chằng chịt dây chuyền nước, máy thở luôn được đeo trên khuôn mặt

    " Cedric à mọi thứ kết thúc rồi..."

    Nhịp tim dần dần ngưng lại, các bác sĩ sốc điện tim vẫn không thể cứu vãn, đành lòng gọi người nhà báo tin buồn, tin tức chấn động khiến cả giới phù thủy tiếc thương cho cô gái xinh đẹp với tài năng xuất chúng
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #5: Oliver


    “Life is ten percent what happens to us and ninety percent how we react to it.”

    Cuộc đời chỉ có mười phần trăm là về những thứ xảy ra với chúng ta, chín mươi phần trăm còn lại chính là cách chúng ta đương đầu với nó.

    _Charles R.Swindoll_

    .

    .

    .

    Anh chàng Oliver lãng tử, là Đội trưởng kiêm Thủ quân đội Quidditch nhà Gryffindor .

    Đâu ai ngờ rằng ,anh lại có 1 cô người yêu là nhân của tộc người cá đâu chứ

    T/b Deval Ilumina hoàng nữ danh giá, đứng đầu bộ tộc người cá.

    Nhan sắc thuộc hàng bậc nhất, giọng nói, tiếng hát yểu điệu, dịu dàng đôi khi lại ma mị, mê hoặc lòng người

    Cả hai đợi trời đêm xuống thì mới dám lén đi đến bãi biển phía Tây để gặp nhau, cả 2 sợ gia đình và mọi người phản đối nên đã dấu giếm.

    Trao cho nhau những lời yêu, trao những cái ôm, cái hôn ngọt ngào, trao nhau cả tấm lòng .

    Trong 1 đêm mưa, T/b hóa nhân lên trên đất liền để chơi cùng anh.

    Không biết thời gian trôi qua bao lâu, 2 thân ảnh không một mảnh áo, mảnh quần đang nằm ôm ấp nhau ngủ sau khi đã lỡ quan hệ

    "Oliver anh dậy đi!!

    "_T/b gọi lớn

    " Hửm?

    Sao vậy?

    "

    "Anh ngó 2 đứa mình vừa làm ra chuyện gì đây này"

    Khi bừng tỉnh dậy, cả 2 ngượng ngùng nhìn nhau.

    T/b vội mặc quần áo rồi biến mất tăm, anh nhanh chóng sửa soạn rồi dọn dẹp sạch sẽ

    "Oliver là đồ ngốc, đồ chết tiệt"_T/b đỏ mặt chửi yêu

    Sau lần đó cả 2 đã quan hệ thêm vài lần nữa, rất nhanh T/b đã thụ thai thành công.

    Cô và anh quyết định mua một căn nhà ở nơi ít người mà sống.

    Anh đã ra trường và hiện đang là cầu thủ dự bị của đội Puddlemere United, cô thì đã kiếm một công việc chế tạo thuốc để mà bán kiếm thêm tiền

    Mặc dù đã tốt nghiệp và không còn bất cứ liên hệ với trường Hogwarts, Oliver vẫn chọn quay lại và tham gia vào trận chiến chống lại Chúa tể Voldemort và Tử thần Thực tử.

    Thậm chí, anh còn tập hợp những học viên cũng là cựu đồng đội Quidditch như Katie Bell , Angelina Johnson, và Alicia Spinnet tham gia vào trận chiến.

    Oliver sở hữu những kỹ năng và sự am hiểu tuyệt vời về phép thuật tấn công cũng như phòng vệ.

    Việc sống sót khỏi trận đại chiến tại trường Hogwarts là một minh chứng rõ ràng

    Anh quay về bên người tình bé nhỏ như 1 sự đền đáp cho những nỗ lực bấy lâu.

    Anh và cô quyết định công khai chuyện của mình cho người thân.

    Thật bất ngờ, tất cả mọi người đều vui mừng đồng ý và chúc phúc cho cả hai

    Ngày T/b cùng anh vào lễ đường, cô vui đến nỗi khóc không thành tiếng

    Từ trao những cái ôm, cái hôn, giờ đây đôi ta trao cho nhau cả tấm lòng, cả một đời còn lại cho nửa kia, nỗi niềm vui sướng của cặp vợ chồng, niềm vui khi làm cha làm mẹ, niềm vui khi sánh bước cùng nhau từ đây đến già

    Ngày hôm nay là ngày vui nhất của đôi ta, là ngày rước nàng về dinh, và cũng là ngày chàng như một bạch mã hoàng tử đến đón nàng như những câu chuyện cổ tích ta thường hay nghe

    "Oliver Wood con có đồng ý cưới T/b Deval Ilumina cho dù có ốm đau bệnh tật, có gian khổ phải trải qua, con có muốn cùng cô gái của con nắm tay nhau về chung một nhà không?

    "

    "Con đồng ý"

    "T/b Deva Ilumina con có đồng ý cưới Oliver Wood cho dù có ốm đau bệnh tật, có gian khổ phải trải qua, con có muốn cùng chàng trai của con nắm tay nhau về chung một nhà không?

    "

    "Con đồng ý, thưa cha"

    Cả hai trao nhau nụ hôn thề nguyện, tự tay đeo nhẫn cưới cho đối phương, cả hội trường như vỡ òa chúc phúc cho cặp đôi đẹp nhất ngày hôm nay
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #6: Ron


    Ron Weasley tuy nhìn có vẻ nhếch nhác nhưng lại là một người chồng tốt, một người cha lí tưởng của bao đứa trẻ hằng mơ ước

    Cưới được anh chồng này cũng khó lắm chứ đùa.

    T/b là cô gái mang dòng máu lai thường gặp giữa phù thủy và Muggel.

    Bẩm sinh là một thiên tài về đầu óc và không giỏi dùng phép, bạn cứ nghĩ rằng là một phù thủy trường Hogwarts nhưng lại yếu kém về mảng phép thuật, thật xấu hổ.

    Nhưng ai ngờ đâu Ron Weasley cũng như bạn, khác một chỗ là Ron không có tài và cũng không có não

    Năm 6 cả hai đã quen nhau:

    "T/b, em không thương anh, em hết yêu anh ròiiiii"

    "Ơ đâu có đâu!!

    " T/b với hỏi chấm to đùng

    "Mấy bữa trước em hay hun anh và chúc "Anh yêu ngủ ngon" , nay em chỉ hun và chúc "Anh ngủ ngon" thuiii" Ron nhõng nhẽo

    "Thiếu chữ yêu rồi🙁("

    "Ơ cái anh này" T/b che mặt lại, cười trừ vì độ đáng yêu của anh chàng

    ....................

    Ngày 2/10

    "T/b hãy kết hôn với anh!!

    " Ron hôm nay khá với ngày thường, anh lịch lãm cầm bó hoa hồng to đùng cùng với chiếc nhẫn kim cương 10 carat

    "Em không đồng ý kết hôn với anh"

    "T/b...Tại sao?

    "

    "Em thích làm bạn đời của anh cơ!!

    "

    Có vẻ như là đồng ý rồi ấy nhỉ, đến lúc quan trọng mà T/b còn đùa được thì đã thấy rõ rằng cô đang rất mừng nhưng lại muốn trêu anh chàng một tẹo

    "Uh vậy không kết hôn nữa, hai ta sẽ làm bạn đời cho đến già"

    3 tháng sau, lễ cưới hỏi của cả hai được tổ chức tại bãi biển, tất cả mọi người đều chúc phúc cho cặp đôi danh giá.

    Biển cũng trở nên êm dịu và trong xanh hơn, những gợn sóng lăn tăn cứ xuôi theo chiều mà đi.

    Khung cảnh lãng mạn của biển và sự đẹp đôi của T/b và Ron đã đem đến cho mọi người thấy rằng đây là một lễ cưới hoàn hảo nhất từ trước đến nay

    Khi về làm dâu, bạn được cả nhà chồng yêu thương hết mực, đến mức bạn không phải làm bất cứ cái gì cả vì mọi công việc đã đẩy cho anh chàng Ron, việc nhà lẫn việc làm.

    T/b muốn phụ giúp chồng nên đã nhập hàng về rồi bán cho các cửa tiệm lớn, kiếm một khoảng kha khá

    Cuộc sống ổn định, cả hai tính đến chuyện có con, đứa đầu lòng là một bé trai, 2 đứa sau thì là song sinh nam nữ

    Cuộc sống quá hoàn hảo khiến T/b rất vui.

    Khi con lớn thì họ đã có nhiều nếp nhăn hơn, đúng thật thời gian là kẻ địch của con người, tuy đã có tuổi nhưng tình cảm của cả hai vẫn mận nồng như trước, ai nhìn vào cũng nghĩ đây là đôi vợ chồng son chứ không phải là đôi đã kết hôn từ rất lâu
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #7: Hermione


    Chị ta thật đẹp, thật giỏi nhưng cũng thật đáng ghét.

    Chị ta giỏi hơn tôi về mọi mặt, lúc nào hạng cũng cao hơn tôi, không nhờ chị thì tôi đã đứng đầu các môn học rồi

    "Hứ!!

    " T/b thấy Hermione đi qua người thì hất cằm lên

    Minone quay đầu lại nhìn tôi một cái rồi cười.

    Gì?

    Tôi ghét chị lắm đừng nhìn tôi kiểu đó không là tôi.....

    Hermione nhìn em một cách chiều mến rồi quay lại cuộc thảo luận với Harry Potter và Ron Weasley

    "Chị ta quá đáng ghét rồi, đợi đó tôi sẽ trả thù cho bõ tức!!

    " T/b

    T/b đã cố gắng học hơn nữa nhưng vẫn luôn thua Hermione.

    Em đăng kí lớp học tiên tri và thử tiên đoán vận mệnh cho chính bản thân

    T/b không tin vào mắt mình "Hử, s-sao kì lạ vậy?

    "

    Trong tương lai em và chị ta cưới nhau á!!

    Thật không thể tin được, chắc chắn em đã giải nghĩa sai lời tiên tri rồi.

    Dù coi lại bao nhiêu lần thì vẫn thế, đáp án không sai mà do chính T/b không chấp nhận được.

    Rõ ràng rằng em rất ghét chị ta cơ mà!!

    "Thưa cô, lời tiên tri của em hình như bị sai ạ, cô có thể xem lại giúp em không?

    " T/b giơ tay

    "Đâu nào?"

    "Hừm, trong tương lai em sẽ rất hạnh phúc khi bên cạnh những người thân yêu, đặc biệt là cô nhóc Hermione"

    Lũ bạn nghe xong thì khoái chí cười cười, rất nhanh sau đó lời tiên tri của T/b cũng lọt đến tai cô sư tử vàng trong bộ ba

    Hermione ngân nga, chân còn đung đưa theo nhịp điệu "Hưm hưm thật thú vị~"

    T/b xấu hổ mấy ngày liền, em tránh mặt cô Mione như tránh tà.

    Mỗi lần vô tình gặp Hermione thì nét ửng đỏ trên hai bên má khiến T/b trông hết sức đáng yêu.

    Hứ!

    Tôi ghét chị lắm, chị đừng gặp tôi, chẳng phải tôi ngại gì mà chỉ là tôi không thích phải tiếp xúc với chị ta thôi!!!!

    Melin said" Bị con đũy tình yêu quật rồi mà cũng cố chấp, bọn trẻ thời nay thật là~"

    .

    .

    .

    Bữa tiệc của trường diễn ra, T/b càng xinh đẹp trong bộ váy vàng nhạt, tô điểm thêm trên váy là những bông hoa hồng trắng.

    T/b búi tóc xoăn, cài thêm một bông hồng lên bên tai.

    Em càng tao nhã hơn khi mang thêm găng tay ren từ ngón tay giữa đến khủyu tay, đôi gót pha lê làm nổi bật thêm vẻ đẹp kiêu sa của T/b

    Tuy vậy chứ em không có bạn nhảy, thấy em ngồi một mình thì chị ta chìa tay ra mời em cùng làm bạn nhảy với chị.

    Hermione mang bộ vest đen với chiếc áo đuôi tôm thường thấy của các quý tộc xưa

    T/b hờn dỗi nắm lấy tay chị rồi cùng bước vào buổi tiệc

    "Chà, ai đây" Harry tiến đến gần Hermione rồi cười

    "Bồ mà cười nữa thì mình cho ăn ngay Avada giờ!!"

    "Chị Hermione đẹp trai quá ta còn dắt theo T/b xinh đẹp theo nữa chứ, chắc đây là cặp sáng giá nhất buổi tiệc rồi đây" Ron gắp đầy thức ăn rồi đến khịa cô

    Tiếng nhạc nổi lên, Harry ra đại sảnh để khiêu vũ điệu đầu tiên với bạn nhảy trước khi thi tiếp phần thi giành cúp ma thuật.

    Đến lượt tiếp theo, cô mời T/b đỏng đảnh cùng ra sân

    "Chị chắc chưa?

    Tôi nhảy giỏi lắm đấy!

    "

    "Để mà xem~"

    Dường như mọi ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về T/b và Hermione.

    Ánh đèn chiếu sáng nhất cho cặp đôi nổi bật này

    T/b say mê trong vũ điệu mà quên bén mất người trước mắt mình từng coi là kẻ thù.

    Cả hai nhảy với nhau như bản giao hưởng tuyệt đẹp của các nhạc sĩ nổi tiếng.

    Khung cảnh xung quanh cả hai càng giống một bức tranh sơn dầu.

    Phải, ý ở đây là làm nền cho nhân vật chính

    .

    .

    .

    Kết tự T/b nghĩ ra nhé!

    Nếu muốn thì tui có thể viết hết cái kết ra nhưng tui muốn mọi người tự nghĩ ra một chuyện tình đẹp cho cặp đôi đáng yêu này thôiiiiii🌹
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #8: Pansy


    T/b là cô nàng nhà Gryffindor, sự năng nổ, hoạt bát cùng với vẻ ngoài tươi tắn thì em đã lọt vào mắt xanh của Pansy kiêu ngạo

    Trong thế giới ABO, t/b tự tin mình là một Alpha vì đã được giám định từ nhỏ.

    T/b với Pansy là người yêu của nhau khi cả hai học năm 6.

    Tưởng Pansy là omega nên T/b không hề phòng bị và nghĩ mình trên cơ Pansy

    "Pansy yêu dấu~" cô ôm chị ta

    "Hôm nay có chuyện gì vui sao T/b?

    "

    "Hì nói không phải khoe chứ hôm nay mình đậu môn độc dược rồi, mừng ghê á!!

    "

    Pansy xoa đầu T/b" Bình thường kém lắm cơ mà, nay làm tốt, phải thưởng"

    " Thế cho T/b hôn Pansy cái nhaaaa" T/b làm nũng

    "Đây đông người bé yêu không thấy ngại sao~"

    Cô ưỡn người hôn má chị ta" Ai mà nhìn thì em đấm người đó!!

    "

    Pansy rất cưng chiều em người yêu bé nhỏ, nhìn cái dáng vẻ tự hào khi nghĩ trên cơ mình, chẳng phải rất đáng yêu sao?

    "Chết mình rồi Pansy yêu dấu!!

    Hôm nay mình quên làm bài tập mất rồi!

    "

    Pansy âu yếm nhìn T/b "Tôi biết rồi cô nương ạ , đây , đưa tôi làm giúp"

    "Vẫn là Pansy hiểu mình nhất!!

    " T/b nhảy cẫng lên ôm cổ cô

    "Riết rồi cô nương có coi tôi là người yêu không hay là người làm thay mấy xấp bài tập đây~" Pansy giả vờ ủy khuất, dùng khuôn mặt uất ức mà trêu T/b

    "Ấy ấy, thôi mà , lại đây mình hun nhiều cái bù nè"

    °

    Năm 7 Hogwarts:

    Pansy hôm nay ăn mặc rất lịch lãm nha~ Nay là ngày sinh nhật tuổi 17 của T/b và cũng là thời điểm thích hợp để chuẩn bị dụ T/b vào hang sói đây mà

    "Pansy yêu ơi, mình tới rồi nè!!

    "

    "Chà- muộn 15p rồi đấy"

    "Cho mình xin lỗi nha, do makeup hơi lâu á"

    Pansy xoa xoa đầu bé yêu, tay trong tay cùng bước vào nhà hàng, nơi tổ chức sinh nhật

    "Happy birth day T/b, tuổi mới ngày càng xinh đẹp và giỏi giang nhá" Hermione bắn pháo bông

    Mọi người đều ồ ạt tặng những món quà xinh xắn cho T/b

    Đến khi tiệc sắp tàn, Pansy chuồn đi trước cùng với Hermione.

    Nhờ cô bạn gói mình thành món quà để trên chiếc giường lớn

    "Ủa?!

    Pansy đâu rồi nhỉ?

    "

    "T/b à, bọn mình về trước đây, nhớ về phòng đấy, có món quà cực thú vị đang chờ bồ đó" Harry kéo cả đám về theo kế hoạch

    "Sớm thế...

    "

    "Bọn mình sẽ bù sau, giờ không làm phiền bồ nữa~" Hermione cười một cách bí ẩn, cùng đám bạn biến mất tăm

    T/b vào phòng vì khá mệt sau buổi tiệc

    Vừa mở cánh của gỗ sang trọng, đập vào mắt cô là chị đẹp Pansy bị trói lại còn được gắn chiếc nơ đỏ trên cổ, bên cạnh còn có tờ giấy "Happy birth day T/b, nhớ ăn ngon miệng nha~"

    T/b lúc này đã ngà ngà say, cô kéo dây thừng ra, hôn cổ Pansy đến đỏ.

    Dây được cởi trói, Pansy ôm T/b lật xuống, cởi chiếc quần vướng víu ra

    "T/b~ tôi phải nói em là ngây thơ hay ngu ngốc đây.

    Nếu em tự tin là một Alpha thì tôi chính là một Enigma"

    "Ơ...hả..!!

    "

    "Từ từ- Pansy..

    " chưa kịp để T/b nói hết câu, Pansy lao vào hôn cô một cách mạnh bạo, luồn lưỡi vào mọi khoang miệng của T/b, mật ngọt từ nước bọt và mùi hăng của rượu, T/b ôm chặt Pansy mà hưởng ứng cái hôn

    .....

    🙂))))))))

    Ehe
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #9: Tom Riddle


    " 𝚅𝚒̀ 𝚖𝚘̣̂𝚝 𝚗𝚐𝚞̛𝚘̛̀𝚒 𝚖𝚊̀ đ𝚒𝚎̂𝚗 đ𝚊̉𝚘 𝚝𝚑𝚊̂̀𝚗 𝚝𝚛𝚒́"

    Một đứa trẻ sinh ra trong tình dược mà mẹ hạ cho cha.

    Em không hạnh phúc hay chưa từng cảm nhận một chút tình thương từ gia đình

    Một mình khóc trong con hẻm lớn, trời thì lại mưa rất to

    Ở đó chính là lần đầu tiên hai con người cùng chung cảnh ngộ gặp nhau

    "Chào...tôi là T/b Wenestria"

    "Tom Riddle, xin chào"

    "Trời đang mưa.

    Sao em không ở nhà?"

    "Em sợ bị ba đánh lắm, rất đau và chảy máu nữa...

    "

    Tom chậc lưỡi, gã và em giống nhau đến kì lạ, mối liên kết giữa 2 kẻ cô đơn như sợi dây mỏng manh nhưng lại bền chặt

    "Làm bạn không?"

    - Gã đưa tay về phía em "Vâng, người bạn đầu tiên của em" em vui vẻ năm lấy đôi bàn tay kia

    Mỗi khi bị cha đánh mắng, cả 2 đều hẹn nhau ra con hẻm cũ mà an ủi, giải thoát tâm trạng bằng các kế hoạch tàn nhẫn mà cả em và gã nghĩ ra.

    Cái đầu nhỏ nhỏ của em nhìn vậy chứ thật lạnh, thật nhẫn tâm.

    1 người lên kế hoạch, 1 người sẵn sàng làm theo mọi bước đi em đã vạch ra

    "Đợi thêm vài năm nữa thôi thì mới đủ chín mùi~"

    "Sau khi xong tất cả mọi thứ.

    Liệu em có thể đến bên cạnh tôi không?

    "

    "Em biết anh đang nghĩ gì Tom ạ.

    Những kẻ sinh ra trong tình dược như chúng ta chỉ có thể ngậm ngùi sống như nhưng con tốt bị vùi dập.

    Em mong anh thật sự hạnh phúc" - T/b nhìn vu vơ trên bầu trời xanh

    Đã có lúc em tự hỏi liệu bản thân có thể cho anh cuộc sống mà anh muốn hay đơn giản chỉ là sự ấm áp thuở nhỏ.

    "Tom, đến lúc nhập học rồi"

    "Ừ, bước đầu của kế hoạch đang đến"

    Em và gã đều là những kẻ tham vọng đầy nguy hiểm, sự tinh ranh và thông minh đã được phân loại cả hai đều sẽ vào nhà Slytherin

    Trong suốt 7 năm Hogwarts, em và gã thường xuyên lui tới thư viện để tìm các bùa chú cổ xưa.

    Trong một lần vô tình gã đã tìm hiểu và bắt đầu thu thập các vật liệu

    "T/b, cùng nhau làm trường sinh linh giá nào" - em tò mò hỏi "Hửm?

    Giải thích đi"

    "Nó khá dài dòng, anh sẽ nói chi tiết hơn vào giờ ăn.

    Giờ đã đến lúc vào lớp độc dược rồi" gã xoa đầu em

    Khi gặp lại ở nhà ăn, gã kéo em vào một góc mà nói nhỏ.

    Sau một hồi lâu giải thích, khóe môi em cũng đã nở một nụ cười thỏa mãn

    "Tom, đúng là em không nhìn lầm người.

    Anh thật sự rất tuyệt"

    Đây thực sự là một thông tin cực kì bổ ích mà gã đã thu thập

    Sau ngày hôm đó, lần lượt cả hai đều tìm nguyên liệu làm trường sinh linh giá.

    Em chỉ tìm được 3 nguyên liệu và ngừng việc thu thập lại, tự tay đi chiêu mộ quân đoàn hùng mạnh

    Các tử thần thực tử luôn tôn sùng gã và nghĩ rằng Tom là thủ lĩnh nhưng đâu ai biết em mới là người đứng sau mọi chuyện, gã nguyện vì em mà nghe theo tất cả còn đưa cả quân đoàn trở thành mối nguy bậc nhất của thế giới phù thủy

    "Tom, hôn tay em nào" em đưa mu bàn tay trắng ngọc của mình ra trước mặt gã.

    Như thường lệ, gã vẫn nhẹ nhàng nâng niu mà hôn lên đó

    "T/b..." gã đưa tay lên đùi em mà sờ

    "Tom, bây giờ chưa phải lúc để anh đi quá giới hạn" em nhìn vào đôi mắt gã mà ra lệnh

    "Em đến Mugle một chuyến, anh ở đây điều hành cấp dưới cho ổn thỏa"

    Nói rồi em biến mất sau làn khói mờ, chuyến này em đi là để tạm biệt người bạn thân nhất của mình, Lily

    "Xin lỗi, đáng lẽ ra cậu nên chưa bao giờ quen biết và ở bên cạnh mình đến ngày hôm nay.

    Chỉ sau 1 đêm thôi, chúng ta mỗi người một ngả, từ bạn thành thù!

    " lá thư em viết để trong giỏ đồ cho trẻ, bên trong còn kèm tờ phiếu tiền và số đồ bảo vệ tính mạng

    Sau tiếng chuông cửa của em, Lily bế Harry ra bên ngoài xem thì không thấy ai ngoài một giỏ đồ.

    Khi thấy lá thư viết tay và nụ hoa nhỏ xinh kia thì cô biết em vừa đến

    "T/b, tớ biết chuyện này sẽ xảy ra nhưng không ngờ lại sớm đến vậy..

    " Lily nhận ra điều bất thường và ngừng đau buồn.

    Cô đem đồ em tặng vào và mặc lên cho Harry ngay trong đêm hôm đó Tom đã tự mình đến nhà Potter diệt sạch cả nhà ngoại trừ đứa con trai bé bỏng của đôi vợ chồng.

    Cũng từ đó, Harry trở thành sinh linh giá của Tom

    "Harry, lỗi ta...

    Ta sẽ chu cấp cho đến khi con tốt nghiệp Hogwart" em đưa Harry bé bỏng giao cho chị gái của Lily còn phần mình thì chết giả trong giấc ngủ đông ở trong tủ khí đông lạnh đợi Tom tái sinh

    Sau 2 năm, Severus vì hận em và Tom đã giết Lily, hắn đã thẳng tay dùng phép chôn vùi em xuống hố sâu.

    Tuy vậy hắn cách 1 tuần lại đến 1 lần và thảy máu động vật xuống dưới hố cho em hấp thụ duy trì sự sống.

    Sau khi Harry đến Hogwarts thì hắn đã ngưng đến, các tử thần thực tử thi thoảng hằng năm sẽ đến và tìm cách tái sinh Tom.

    Vì chúng biết chỉ duy nhất mình Tom mới có thể đem em ra khỏi cái hố sâu này...

    Đến khi Tom được tái sinh, điều đầu tiên hắn làm không phải là cứu em mà là khôi phục lực lượng.

    Sa đọa vào quyền lực đến mức mất trí, ngoại hình cũng đã thay đổi rõ rệt

    "Harry, đi cứu cô T/b với anh, chắc chắn cô ấy sẽ ngăn được Voldemort"

    "Chẳng phải T/b Wenestria là kẻ tiếp tay cho Voldemort sao anh Oliver?"

    "Đúng, nó là sự thật nhưng cô ấy vẫn luôn yêu thương Hogwarts, cô ấy giúp lập nên Tử Thần Thực Tử nhưng chưa thực sự giết người vô tội.

    Trường sinh linh giá của cô ấy những kẻ tử tù của ngục Azkaban "

    "Cũng chính cô T/b đã cứu sống em, Harry ạ" Oliver ân cần giải thích

    "Mau, mau phá vỡ kết giới và đưa cô T/b ra ngoài ngay!!"

    Oliver sốt ruột "Dùng máu Voldemort trong lọ máu đi Harry"

    Harry Potter nhỏ giọt máu xuống hố sâu nơi giam giữ T/b.

    Nhận ra mùi máu tươi quen thuộc, phong ấn dần tan thành tro, nắp tủ đông lạnh bật ra

    T/b từ giấc ngủ đông hơn chục năm tỉnh dậy, vẫn là nhan sắc trẻ trung của thiếu nữ 18 trong khi bản thân đã hơn 40" Ô là nhóc Harry đây sao?

    Chắc không nhớ ta đâu nhỉ~" một giọng nói ngọt ngào và quyến rũ vang vọng lên

    Một cú nhấp chân của T/b đã nhanh chóng phi lên đến chỗ Oliver và Harry

    "Chắc mấy đứa mệt mỏi rồi, giải thích mọi chuyện xem nào"

    Khuôn mặt T/b bất chợt hơi buồn, Oliver sao khi thuật lại mọi chuyện đã nhờ T/b giúp đỡ "Cháu xin cô, cháu biết từ xưa cô luôn giúp đỡ Hogwarts, cô nhẫn tâm với mọi thứ nhưng vẫn không thể tàn nhẫn với lương tâm của bản thân, xin cô hãy giúp chúng cháu"

    Em thất vọng về Tom, người em yêu thương và dành sự tử tế nhất để đối đãi chân thành "Ta sẽ giúp với điều kiện sau khi xong việc hãy giết chết ta đi, sau khi tàn phá thế giới này ta đã hiểu ra...

    Chết cũng không phải là kết cục quá tệ- có thể cái chết là cánh cổng mới mà ta nên lựa chọn chăng?

    "

    "Cô..."

    "Nào, còn muốn ta giúp thì dẫn đường đi chứ 2 bé con" em đứng dậy phủi sạch sẽ quần áo rồi kéo 2 cậu nhóc đi chung

    Lực lượng theo Voldemort quả thật rất đông, trường Hogwarts nhanh thôi chắc chắn sẽ không chống đỡ nổi

    "Ta sẽ nói danh sách các vị trí sinh linh giá, hãy bắt đầu tìm kiếm nó, bộ ba sư tử vàng ạ" Em nói với ánh mắt quyết tâm, lòng em tràn ngập sự tin tưởng vào Harry, chúa cứu thế

    Một mình em đi mua vài bộ váy dạ hội đuôi cá màu đen và đỏ, trang điểm lộng lẫy, tay phấp phới chiếc quạt ren đen.

    Tay kia cầm cây đũa phép chuẩn bị giao chiến

    "Tom, tới nào!

    "

    Vẫn là con hẻm cũ, ở đó có người con gái lộng lẫy ôn chuyện cũ và một người con trai khoác áo đen kín mít, cả hai lướt qua nhau như chưa từng gặp mặt, rõ ràng trái tim đã chập lại một nhịp khi đi qua đối phương.

    Nhưng vẫn biểu cảm thờ ơ đó, Tom rõ ràng đã không còn coi T/b là gì nữa, chỉ là tro tàn trong đống đổ nát

    "Tom, anh không biết một kẻ tuyệt vọng sẽ làm ra những gì đâu" em sượt qua tai hắn nói rồi biến đi mất

    Trận chiến sinh tử cuối cùng, em vẫn ngẩng cao đầu dù Tử Thần Thực Tử đã trào vô.

    Một câu bùa chú đã đánh tan hơn 10 người bên Voldemort "Harry, đến lúc rồi"

    Hỗn chiến căng thẳng, T/b như đóa hồng từ trong đống đổ nát trồi lên, em đến trước mặt Voldemort "Xin chào Tom Riddle, tôi là T/b Wenestria"

    "T/b?

    "

    "Ôi em yêu, em đã ở đâu trong suốt thời gian này vậy~"

    "Câm mồm lại Tom.

    Ngươi không có tư cách lên tiếng"

    Đôi mắt Tom chan chứa những hình ảnh khi xưa, gã nhớ lại chuyện tình đẹp như tranh.

    Từ lúc viết câu chuyện của hai ta, chính gã đã chọn viết nên câu chuyện bằng một thứ mực chẳng thể xóa được, gã chẳng thể viết tiếp nhưng tham vọng mãnh liệt đã điều khiển gã như 1 con rối, tay cứ thế viết tiếp cho câu chuyện tình đẹp đẽ thành sự bi thương

    "T/b, anh xin lỗi, hãy quay về đây đi em, đây mới là nơi em thuộc về chứ không phải Hogwarts!

    "

    "Không, mục đích của em là phá tan thế giới xấu xí này nhưng dần em nhận ra, chúng ta mới là thứ đã làm ô nhiễm nó cùng với quân đoàn hùng hậu kia.

    Tom, kết thúc được rồi"

    "Avada kedava" em giơ đũa phép lên trước mặt gã

    Phía sau lưng là là cả trăm Tử Thần Thực Tử chỉa đũa phép về phía em.

    Chúng tạo khiên bảo vệ cho Voldemort và dùng bùa chú tấn công hàng loạt về phía em

    1 địch 100 thì ai đánh lại chứ, né được lần 1 thì có thể né lại lần 2 nhưng đến lần thứ 3 thì em sẽ chết chắc

    "Ra đây nào Tom, đừng hèn nhát vậy chứ?

    "

    Nhờ có trường sinh linh giá em còn lại đúng 1 cái mạng để quyết tới cùng với Tom

    "Harry!!!" em ra hiệu cho Harry Potter, bản thân mặc kệ mọi thứ chạy lại ôm Tom cùng nhảy xuống đại dương xanh thẳm dưới chân trường Hogwarts, theo sau đó là bùa chú từ chiếc đũa cơm nguội xuyên thẳng người em và Tom

    "Tom, ngươi phải sống trong ân hận cả đời" nói rồi em hôn môi hắn, dòng máu đỏ mặn đan xen vào nụ hôn sâu kia, em dứt ra rồi dùng hết sực lực cuối cùng khôi phục dáng vẻ của Tom và đưa gã lên đất liền.

    Còn thân xác em từ từ từng chút một chìm xuống dòng nước xanh ngắt tuyệt đẹp, T/b hệt như người con gái của đại dương xanh

    Ngày em mất, tam quan xung quanh gã như sụp đổ.

    Em biết không?

    Đôi mắt của kẻ tuyệt vọng sẽ nhìn thế giới như nào đây?

    Chẳng có em, thế giới mới hoàn toàn sụp đổ.

    Có lẽ em hận gã lắm đúng không?

    Xin lỗi nhé, một chút..một chút nữa thôi, đợi gã với em ơi....?

    Từ đó về sau, gã sống trong ngục tù một cách đờ đẫn.

    Hằng ngày đục đẽo bức tượng gỗ thành người gã yêu.

    Ôm tượng gỗ khóc thút thít, đến cả ngủ cũng ôm vào lòng, miệng còn liên tục xin lỗi

    "Tom Riddle, chính bản thân ngươi đã ngu xuẩn đánh mất người con gái ấy!"

    "𝚀𝚞𝚊́ 𝚝𝚑𝚊𝚖 𝚟𝚘̣𝚗𝚐 đ𝚎̂̉ đ𝚊́𝚗𝚑 𝚖𝚊̂́𝚝 𝚗𝚐𝚞̛𝚘̛̀𝚒 𝚖𝚒̀𝚗𝚑 𝚢𝚎̂𝚞"
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    topic


    Well=)))

    Còn nhân vật nào mà mọi người yêu thích nữa không nhỉ?

    Cmt đi tui viết=)))

    Chứ đang bí idea nhân vật
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #11: Harry Potter


    "Harry anh đã yêu em bao giờ chưa?"

    "Anh yêu em T/b ạ..

    "

    "Không!

    Anh chưa từng biết yêu, người anh yêu là cô ta, mối tình đầu của anh!"

    T/b gào lên "Tôi biết hết tất cả nhưng chẳng bao giờ phàn nàn, tại sao?

    Tại sao anh chẳng bao giờ đáp lại bằng những tình yêu nhỏ nhất??"

    "Harry Potter, anh thật không có tình người!

    " nói rồi T/b sách vali bỏ đi ngay trong đêm

    Harry chỉ nghĩ chắc chắn một lúc nữa em sẽ quay về ngay...

    Đã hơn 3 ngày T/b không về, Harry cau có nháy máy cho em hơn hàng chục cuộc.

    Thì ra cuộc sống không có em căn nhà đã trở nên bừa bộn hơn hẳn, bát đĩa chưa được rửa, sàn nhà bám đầy bụi và rác.

    Harry nấu mì và trứng để ăn qua ngày, không thì lại đặt đồ ăn hoặc đi bar với bạn bè

    "Harry, T/b đâu rồi, Hermione còn đang đợi em ấy đi mua đồ dành cho em bé nữa đấy" trong lúc nhậu tại quán, Ron hỏi thăm về em

    "Không biết, cô ấy đi đâu cũng chẳng liên quan đến tớ"

    "Harry, bồ càng trở nên ngày càng tồi tệ hơn rồi..

    " Ron thở dài

    "Tệ?

    Ngay từ ban đầu là cô ấy đề nghị sống chung dù biết tớ vẫn không hề yêu cô ấy?

    "

    "Tch- tớ không muốn nói nữa, tùy bồ, Harry"

    Ron ngán ngẩm, Harry chung tình thật đấy nhưng lại đặt trái tim ấy sai chỗ rồi.

    T/b nghe lời cha mẹ, quyết định cưới người mà họ đã chọn.

    Đó là một chàng trai khôi ngô, có học thức, tính tình chàng tốt đến mức em suýt quên mất trước đây vì gã khốn ấy em cũng đã rơi vào mê muội

    "Kaveh, em muốn tổ chức đám cưới tại bãi biển xinh đẹp Venice của Pháp"

    "Ôi em yêu, đó là một lựa chọn sáng suốt" Kaveh trong lúc đàn guitar tặng em một bản nhạc do anh sáng tác

    Bài hát nhẹ nhàng, êm ả thật đấy.

    Nó làm em nhớ đến những lúc em tự tay đàn hát cho Harry, nghe đến những giai điệu du dương chứa đầy yêu thương của Kaveh em quyết định, đến lúc từ bỏ rồi

    "

    Sau này nếu sinh con gái em sẽ đặt tên bé con là Elizabeth, còn con trai thì để anh đặt nhá" T/b dựa đầu vào vai anh

    "David, theo anh nó khá ok cho cậu nhóc đấy chứ" Kaveh quay qua hôn lên môi em, âu yếm nói lời ngọt ngào

    Khoảng 1 tháng sau, Harry Potter nhận được thư mời dự tiệc cưới từ em.

    Hẳn ngay giây phút đó trái tim gã đã chập lại một nhịp, trong lòng nổi lên cơn ghen khủng khiếp.

    Đôi mắt đỏ hoe mà đập phá đồ đạc trong nhà, ngay trong tối hôm đó gã bắt ngay chuyến bay đến Pháp

    Sau khi đến nơi, gã liền theo địa chỉ khách sạn mà về phòng.

    Tiều tụy nhìn hôn lễ đang trong giai đoạn chuẩn bị bên ngoài lớp kính từ cửa sổ

    "T/b anh biết lỗi rồi..." gã gầm rú như một con thú

    Hai ngày sau hôn lễ của T/b được tổ chức, bọn họ nhìn cặp đôi trai tài gái sắc bước vào lễ đường một cách hạnh phúc.

    T/b trong chiếc váy đuôi cá hằng mong ước cũng vì thế em mới là cô dâu đẹp nhất, còn chú rể trong bộ suit đen láy trông thật lịch lãm, hai con người ấy nhìn nhau thật ấm áp

    Cái cảm xúc vỡ òa vui vẻ chúc phúc từ khán giả làm T/b ngại ngùng ôm chặt lấy Kaveh

    Hôn lễ diễn ra liên tục trong 3 ngày

    "T/b, em ngó này, nhớ làm mẹ nuôi cho bé con trong bụng chị đấy" Hermione xoa xoa chiếc bụng tròn

    "Nếu em sinh con gái thì em gả cho cậu nhóc trong bụng chị luôn" Hermione cười cười "Ừ, mong là thế em nhỉ"

    Harry đứng một bên nhìn từ đầu đến cuối, cái cảm giác ghen tị thật bức bối, cuối cùng gã đã quyết định xử ngay Kaveh

    5 năm sau hôn lễ, Kaveh và T/b đã có 1 cặp song sinh nam và 1 cô công chúa.

    Gia đình sẽ tiếp tục hạnh phúc nếu như chuyện đó không xảy ra...

    Kaveh bị người ta bắn chết trong lúc giao dịch với khách hàng, hiện tại vẫn chưa tìm ra hung thủ...

    "Khốn nạn!

    Thằng khốn, chúng mày giết chồng tao!" em nhìn xác chồng trước mắt, điên máu đập đồ một cách tuyệt vọng

    "T/b?

    Sao em lại ở đây?

    "

    Một giọng nói quen thuộc phát ra từ phía sau lưng" T/b mau đứng dậy, đừng ngồi bệt như thế" em quay đầu lại chậm rãi "Harry...

    "

    "Chồng em...

    Anh sẽ tìm ra hung thủ giúp em T/b, hiện tại anh là pháp y và cũng là thành viên trong đội cảnh sát đặc nhiệm.

    Em có tin anh không?

    " Harry nói với vẻ quyết tâm

    "Lạy chúa, cảm ơn anh, Harry..

    "

    Harry Potter giúp T/b tìm được chút thông tin ít ỏi về người đã sát hại Kaveh.

    Cũng đã đến nhà T/b rất nhiều lần, những đứa con của em còn rất thích gã

    Gã thường xuyên đến nhà em và chở cả gia đình đi chơi, điều đó làm em cảm thấy mở lòng hơn chút.

    Em không thể phản bội Kaveh được nên đã thôi, khi ấy mẹ chồng em lại bảo

    "T/b cưới người khác đi con, Kaveh nó cũng sẽ chúc phúc cho mà xem"

    "Mẹ, con không...

    "

    "Nghe lời mẹ, con không muốn mấy đứa cháu của ta thiếu vắng tình thương của cha sao?

    "

    "Con sẽ cố ạ..."

    "Con dâu ta thật ngoan" mẹ chồng buồn bã xoa đầu em

    Bỏ qua hết chuyện cũ, em dần chấp nhận Harry vào cuộc sống của mình và các con

    Chẳng bao lâu sao em và Harry bước tiếp vào lễ đường.

    Tiệc cưới diễn ra ở nhà thờ nơi có chúa chứng giám, có lẽ nơi đây sẽ là nơi bắt đầu lại mọi thứ.

    .....

    Harry mang bó hoa cúng đến trước mộ Kaveh

    "Em ấy giờ lại trở về với vòng tay của tao, thằng ngu ạ.

    Để tao chăm vợ mày cả đời nhé, nhớ nhìn cho kĩ vào.

    Tao yêu T/b và chỉ duy nhất mình em ấy"
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    bằmmm


    Sr nhưng mà Tom vs Harry tự nhiên đầu t nó nảy số viết cái kịch bản ác ôn vc☺

    Thôi thì tập làm quen dần nha mấy bồ tèo!!
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #13: Cedric


    Gã nhâm nhi ly rượu mạnh trong quán 'Cái Vạt Lủng'.

    Lật từng trang sách thơm mùi hoa nhài, từng chữ một mang đậm nét suy tư cùng cực của một nàng đã trải qua nhiều sóng gió

    " How amazing...?

    Tên cuốn sách có vẻ mang nét cổ điển hoặc thần tiên thế mà sao nhiều người lại bảo nó buồn vậy?" gã thắc mắc lật xem tên và mục lục

    "Cậu trai trẻ, hãy chuẩn bị tinh thần sẵn và đọc nó.

    Cô gái viết nên cuốn sách này đã tự sát và gửi nội dung viết tay cho tòa soạn với mong muốn xuất bản chúng trước khi chết"

    ʜᴏᴡ ᴀᴍᴀᴢɪɴɢ...?

    "𝙻𝚊̂̀𝚗 đ𝚊̂̀𝚞 𝚐𝚊̣̆𝚙 𝚗𝚑𝚊𝚞, 𝚕𝚊̀ 𝚊𝚗𝚑 đ𝚞̛𝚊 𝚝𝚊𝚢 𝚟𝚎̂̀ 𝚙𝚑𝚒́𝚊 𝚝𝚘̂𝚒, 𝚔𝚎́𝚘 𝚝𝚘̂𝚒 𝚛𝚊 𝚔𝚑𝚘̉𝚒 𝚡𝚒𝚎̂̀𝚗𝚐 𝚡𝚒́𝚌𝚑...

    "

    Tôi và anh, hai con người xa lạ đối lập nhau.

    Tôi không cha, không mẹ, sống cùng với người bà đã bị tật ở chân.

    Trong lúc anh cùng gia đình vui chơi thì đã vô tình thấy tôi.

    Vì thương cảm, anh đã mua giúp tôi một nhành hoa, còn tặng cả phần bánh mì nóng hổi vừa mua.

    Tuy lúc ấy tôi không biết anh là ai nhưng tôi cảm kích lắm, nhờ có số bánh mì anh đưa, tôi và bà từ lâu đến nay mới được ăn no một hôm.

    Hôm sau anh lại đến, lần này anh mua giúp tôi rất nhiều hoa, cùng tôi làm thành một bó to.

    Anh kể tôi anh yêu mẹ mình nhiều như thế nào, bó hoa này là tặng cho bà ấy như là món quà sinh nhật

    Anh còn chừa lại một nhanh hoa nhài mà vén tóc tôi lên, anh đặt hoa lên vành tai tôi, miệng còn liên tục khen xinh "Em chịu khổ rồi, thế giới này không xinh đẹp nhưng em vẫn là em, hãy tỏa sáng và giành lấy những thứ em muốn"

    "Anh..tên gì?

    "

    "Cedric Diggory, anh tự hào về nó lắm đấy"

    "Em là T/b Marien, tên của em là do bà đặt, dễ thương lắm đúng không anh"

    "Ừ, nó đáng yêu giống hệt em"

    Tôi đỏ mặt, anh ta nói chuyện thật khéo.

    Chắc hẳn sau này rất đào hoa

    "Cảm ơn anh đã mua hết số hoa này, vì để hôm nay em được về sớm hơn phụ giúp bà"

    Tôi cúi đầu cảm ơn rồi tạm biệt anh.

    Cầm túi tiền tôi vui sướng không thôi, cứ đà này nhanh thôi tôi sẽ đủ tiền chữa trị chân cho bà

    "T/b đã đến lúc cháu cần phải đi học rồi và may mắn thay thư nhập học của cháu đã được trường Hogwarts đưa đến"

    "Dạ...cháu không cần đi học đâu ạ.

    Ở với bà là cháu vui rồi, với cháu ngu thế này chỉ phí tiền thôi"

    "Không được, nghe lời ta, chúng ta sẽ tiết kiệm để cháu có thể đi học"

    Tôi vừa vui vừa buồn trong lòng, vui vì sắp được gặp bạn bè mới, học thêm kiến thức mới.

    Còn buồn chắc vì lo cho cái ăn cái mặc của hai bà cháu, còn bên chân cần chữa trị của bà

    "Cháu sẽ tốt nghiệp loại ưu tú cho bà xem"

    Lấy quần áo và cặp sách cũ mà cha mẹ để lại, chỉ có sách là tôi mua mới.

    Mùi trang sách mới thật thơm, tôi yêu sách lắm

    Nơi tôi đến học cũng có anh ở đấy.

    Anh trên tôi 1 khóa, tôi được mũ phân loại phân vào Slytherin, khó hiểu thật, một đứa tàn tạ như tôi lại được phân trúng nhà toàn con nhà đại gia, quyền thế.

    Bởi vì thân phận nghèo hèn mà tôi chẳng có ai chơi chung, thường trốn đi mỗi khi rảnh

    Duy nhất Hermione cô nàng yêu sách, cô ấy giống tôi, về chủ đề đọc loại sách nào hay kiến thức thì chúng tôi không bao giờ hết chuyện, đến khi Harry và Ron đến thì tôi có chào hỏi họ vài ba câu vì phép lịch sự

    Ngoại hình tôi cũng chẳng phải quá ưu tú, mái tóc bạch kim vốn sẵn có, đôi mắt hạnh nhân và có tàn nhang trên mặt.

    Tôi luôn cúi gầm người và che mặt đi nên ít ai có thể thấy

    "Anh Cedric!"

    Tôi thấy anh đang đứng nói chuyện với bạn cùng lớp.

    Cô ấy xinh lắm, cả người toát lên vẻ quyền quý cao sang.

    Đến tôi càng nhìn càng thích mắt

    Thấy anh vui vẻ nói chuyện với cô bạn nên tôi đã lui đi.

    Dựa vào học thức và tài năng, tôi mau chóng trở thành trò cưng của vài giáo viên.

    Hiệu trưởng đã giúp tôi và bà rất nhiều, còn chu cấp số tiền nhỏ và hứa sẽ đưa tôi thảo dược và bác sĩ giỏi nhất để trị chân cho bà với điều kiện phải đi học cho đến lúc tốt nghiệp

    Thi thoảng tôi sẽ làm một số việc vặt kiếm thêm thu nhập.

    Càng lớn tôi càng kiếm được nhiều hơn, cuộc sống vẫn nghèo nhưng đủ đầy

    Vòng lặp năm học Hogwarts của tôi cứ thế tiếp diễn đến năm thứ 6, tôi tránh né Cedric và mọi người, tôi không ghét tiếp xúc hay trò chuyện với ai, tôi sợ họ ghê tởm tôi.

    Năm ấy anh là người đã giúp lớp tôi thi triển các bùa chú khó hơn, vừa gặp lại anh đã nhận ra tôi ngay, tối đó Cedric đã chủ động hẹn tôi đi ăn, tôi thay bộ váy trắng dài qua gối của người mẹ quá cố.

    Anh đưa tôi đi ôn lại kỉ niệm hai người đã từng trải qua

    "Em vào Hogwarts sao không báo anh?"

    "Tại sao em phải báo cho anh thế"

    "Ôi Merlin, ít nhất cũng để anh giúp em trong việc học tập nữa chứ.

    Em tiếp thu rất nhanh nhưng lúc thực hành thì động tác hơi cứng"

    "Em sẽ chăm chỉ hơn ạ"

    Tôi đỏ mặt, thật sự tôi khá tệ trong phần thực hành.

    Cedric đã đưa ra đề nghị sẽ giúp tôi cho đến lúc tốt nghiệp.

    Tôi đã đồng ý vì dù gì điều đó chẳng gây hại tới ai

    Rất nhanh, tôi đã tiến bộ hơn rất nhiều.

    Cũng nhờ anh, mà tôi biết thêm được một số thông tin liên quan đến gia đình tôi.

    Ba mẹ tôi đã chết trong cuộc chiến của Voldemort, bà tôi vì bảo vệ những người khác đã bị tật ở chân.

    Thì ra nhà tôi uy mãnh lắm, lẽ ra tôi phải nên ngẩng cao đầu mà bước đi hiên ngang trong học viện hơn

    Cô bạn hôm nào còn trò chuyện với anh nay đã bị bỏ mặt, anh dành nhiều thời gian chỉ dạy tôi mà quên đi cô ấy.

    Chẳng biết thế nào, tôi bị đánh lén, bị đem đến nơi hoang vu, còn bị đe dọa phải tránh xa anh ra.

    Chúng còn móc một bên mắt phải của tôi, đau đớn tột cùng, tôi mím chặt môi như thể có ai đó đã may miệng tôi lại

    "Không thù không oán, tôi trước giờ chưa từng đụng tới ai, Tại sao?"

    "Mày không có quyền hỏi.

    Chúng tao đây là làm theo chỉ thị của người ấy"

    Nói xong hắn tát tôi hai phát đau điếng, con mắt phải của tôi bị chúng bỏ vào lọ rồi vứt xuống sông.

    Chúng đánh ngất tôi lần nữa rồi để tôi trước cổng trường Hogwarts.

    Sau cú sốc ấy, tinh thần tôi không được bình thường, thấy ai cũng sợ sệt.

    Cả trường nhìn thấy bộ dạng người không ra người ma không ra ma của tôi thì khinh bỉ.

    Giáo viên tới an ủi tôi, Hermione, Ron và Harry còn đến với ý muốn giúp tôi tìm ra người đã hành hạ tôi

    "T/b, anh đây..."

    Cedric đến, anh cầm theo nhanh hoa nhài mà vén tóc tôi rồi cài lên vành tai tôi như xưa

    Tôi hoảng loạn đuổi anh ra, ánh mắt thương xót và bất lực, anh nhìn tôi đầy vẻ thương hại

    "T/b, anh thích em" Cedric để lại một câu rồi rời đi

    3 ngày sau, cô bạn kia đến phòng và giật tóc tôi lên

    "Sốc tới mức này rồi à.

    Sao mày không chết luôn đi?

    "

    "Cô..."

    Tôi nghe cô ta nói xong, mắt tôi trừng lên, như một con thú hoang tôi vồ vập cô ta

    "Thì ra, mày đã hại gần như cả cơ thể tao"

    Tôi bóp chặt cổ cô ta, còn cầm con dao rọc giấy chĩa về mắt cô ta

    "T/b!!!"

    "T/b em đang làm cái quái gì ở đây?

    " Cedric gào lên

    Hermione kéo tôi ra, Cedric thì đỡ cô ta dậy rồi bế vào bệnh xá.

    Trước khi rời đi, ánh mắt thương hại lại thay đổi sang giận dữ.

    Có lẽ vì hình tượng tốt bụng khả ái mà cô ta gầy dựng lên trong suốt bao năm qua làm mọi người không tin cho dù tôi có giải thích bao nhiêu về lời cô ta nói với tôi

    "Các người là một lũ ác nhân.

    Sống cao cao tại thượng mà chưa bao giờ hiểu nổi khổ của những người chật vật như tao"

    Nói rồi tôi bỏ chạy khỏi trường lẩn trốn trong tận rừng sâu.

    Bà tôi khi biết chuyện thì tìm cháu gái đến sưng cả tay, tìm thấy tôi co ro trong một cây cổ thụ to, bà an ủi và mong tôi chuyển đến nơi khác sống cùng bà

    Vẫn thế, tôi vẫn bị khinh bỉ, hắt hủi nhưng may thay tôi vẫn kiếm được việc làm, bà tôi đã được chữa trị thành công ở chân.

    Còn Cedric trong suốt thời gian tôi rời đi mà tìm kiếm tin tức, phải chăng do tôi sống ẩn quá giỏi nên không có bất kì tin tức nào đến tai anh

    5 năm sau khi bà chết, lo tang sự cho bà xong tôi khăn gói lên đường tìm hiểu nơi ở trước đây và biết được Hermione, Harry, Ron và Cedric không ngừng tìm tôi.

    Lúc đó lòng tôi nhẹ nhõm phần nào.

    Tôi viết những dòng này như phần kí ức chứng tỏ tôi đã từng tồn tại.

    Bạn của tôi, mong các bạn hạnh phúc!

    "𝚃𝚘̂𝚒 𝚝𝚞̛̣ 𝚝𝚊𝚢 đ𝚊̂̉𝚢 𝚜𝚘̂́ 𝚙𝚑𝚊̣̂𝚗 𝚟𝚊̀𝚘 𝚟𝚞̛̣𝚌 𝚝𝚑𝚊̂̉𝚖, đ𝚘̂𝚒 𝚝𝚊𝚢 𝚊𝚗𝚑 𝚖𝚊̃𝚒 𝚔𝚑𝚘̂𝚗𝚐 𝚝𝚑𝚎̂̉ 𝚟𝚘̛́𝚒 𝚐𝚒𝚞́𝚙 𝚝𝚘̂𝚒 𝚕𝚊̂̀𝚗 𝚗𝚊̀𝚘 𝚗𝚞̛̃𝚊"

    Cedric sau khi đọc xong cuốn sách, gã buồn rầu.

    Đôi mắt đỏ hoe, đượm buồn một màu đen

    "An yên nhé em"

    Nói rồi gã trả tiền ly ruợu.

    Lái xe đến thẳng địa chỉ nghĩa trang em được chôn cất.

    Ngôi mộ đơn giản hoang sơ, gã cầm trên tay bó hoa to

    "Anh yêu mẹ, cũng yêu cả em"
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #14: Oliver (ngắn)


    Anh nắn nót viết những dòng thư tay, hôn lên đó một nụ hôn nhỏ xinh.

    Mắt trìu mến nhìn tấm thư tình.

    Trong lòng nghĩ sao lại yêu em đến thế

    Trời đầy sao, tôi nhớ!

    Đêm về lại nghĩ suy

    Yêu lắm nàng tôi ơi

    Yêu đôi mắt to tròn

    Đến đôi môi chúm chím

    Một màu hồng xinh xinh

    Anh nhìn em âu yếm, chả ai yêu em nhiều bằng anh, hỏi thử thế gian xem?

    Tình anh vô bờ bến

    Em dập dền như cơn sóng lớn, vỗ mặt thuyền chạy thẳng vào tim anh.

    Em tựa đầu vào vai, thì thầm câu đường mật

    "Em hiện tại có hạnh phúc không?

    "

    "Tất nhiên là có, ở bên anh em mới hạnh phúc"

    "Dù cách xa ngàn dặm, hãy gọi tên anh nhé.

    Dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn sẽ tới"

    "Không, hãy nhớ tới anh, con tim ta hoà chung 1 nhịp đập.

    Chỉ cần em gặp nguy, lòng anh tự khắc nhói"

    "Em chỉ cần hạnh phúc, vui vẻ và an yên, hãy để anh lo những phiền muộn còn lại"

    "Thế giới không đối xử nhẹ nhàng với em.

    Thì về đây, anh thương.

    Bao bọc và chiều chuộng em như một nữ hoàng cao quý mặc kệ miệng đời bàn tán"

    "Cưới anh nhé, nàng ơi?

    "

    Em trong bộ váy cưới, đẹp một cách kì ảo, tà váy phấp phới bước vào lễ đường.

    Giờ đây khoảng khắc thiêng liêng này, tôi và em đồng cam cộng khổ, tình nồng sắt son

    Tôi như hiệp sĩ còn em như nữ hoàng, cả đời nữ hoàng ấy sống trong hạnh phúc an yên, nụ cười vẫn nở trên môi cho dù qua bao năm cho đến lúc đời tàn.

    Đến cuối đời tôi vẫn chẳng thể quên được hình bóng ấy, nữ hoàng tôi yêu tay trong tay cùng chết.

    Có lẽ chết già cùng với em là điều hạnh phúc nhất.

    Cùng em vượt qua bao trắc trở để đến với chúa.

    Tôi và em ôm nhau cùng chết bình dị, không đau đớn.

    Ngỡ như chúng tôi chỉ ngủ một giấc nhưng giấc ngủ này lại vĩnh hằng.

    Yêu đến không còn trên thế gian, từ yêu ít ai có thể định nghĩa về nó nhưng trải qua cả một đời người để yêu để thương một người thì câu trả lời yêu là gì nằm trong chính nơi sâu thẳm nhất trong tim, trong đôi mắt không biết nói dối
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #15: Hermione


    _____________________

    "𝚃𝚒̀𝚗𝚑 𝚢𝚎̂𝚞 𝚌𝚑𝚞́𝚗𝚐 𝚝𝚊 𝚟𝚊̂̃𝚗 𝚔𝚑𝚘̂𝚗𝚐 𝚝𝚑𝚊𝚢 đ𝚘̂̉𝚒 𝚍𝚞̀ 𝚌𝚊́𝚌𝚑 𝚡𝚊 𝚖𝚘̣̂𝚝 𝚌𝚑𝚒𝚎̂̀𝚞 𝚔𝚑𝚘̂𝚗𝚐 𝚐𝚒𝚊𝚗"

    ____________________

    T/b đơn giản chỉ là một cô nàng bình thường, có một cuộc sống cô đơn trong học đường lẫn hằng ngày.

    Chiếc áo dài trắng phấp phới của cô học sinh cấp 3 nay đã nhuộm màu máu tươi.

    Em bị tai nạn trong lúc đến trường.

    Cũng vì thế, em được đưa đến một nơi khác, nơi đó có duyên tình em phải gặp

    Em bị đưa đến phòng Hermione, nằm bệt dưới đất với cơ thể mới đầy máu tanh.

    Chẳng biết thế nào, lại vứt em vào đây.

    Hơi thở yếu đi hẳn, lúc đó mi em nhắm lại.

    Chị ta kết thúc buổi học và đi về phòng của mình, chợt thấy em, Hermione hoảng hốt mà đưa em vào bệnh xá

    "Đây là nơi nào?

    "

    "Bệnh xá trường Hogwarts" Hermione đáp

    "Tôi nhớ mình bị xe đâm rồi hôn mê trong lúc cấp cứu cơ mà?

    Sao lại ở nơi không giống bệnh viện chút nào vậy?"

    "Tôi không biết, lúc tôi về phòng thì đã thấy cô nằm ở đó với vũng máu lớn" Hermione từ tốn giải thích

    "Đợi chút...ở đây là đâu?

    "

    "Bệnh xá-" em cắt ngang lời chị "Không, ý tôi là địa chỉ ở đây là chỗ nào"

    "Thế giới phù thủy và nơi cô đang nằm là bệnh xá của một ngôi trường"

    "Trời má, từ Việt Nam bay sang tận đây luôn" em lẩm bẩm một mình

    Sau một hồi bối rối, em ôm chầm lấy Hermione "Cho tôi ở nhờ vài hôm nha"

    Không kịp từ chối, em leo lên lưng chị ta mà ngất tiếp.

    Hết cách, chị bế em về phòng mà đặt xuống giường còn bản thân chạy đi lấy ít cháo trắng và thuốc.

    Từ đó trở đi, Hermione nuôi một cô nhóc lông bông trong phòng ngủ.

    Khi nào rảnh thì cùng xuống Mugle hay bày nhau học

    "Hermione giỏi thật"

    "Bồ học hơi...ấy" Hermione ngập ngừng, em nhăn mặt" Nói thẳng là tôi học ngu đi, lòng vòng quá"

    "Mà này, khi nào chúng ta đi chơi tiếp thế, ở đây hoài, tôi chán...

    "

    Em nũng nịu dựa vào Hermione.

    Chị xoa đầu em rồi véo mạnh má "Được rồi nàng ạ.

    Chiều mai nhé?

    "

    "Aaa tôi buồn ngủ" em lơ chị đi, ôm chặt eo Hermione coi như chú gấu bông lớn mà ôm ngủ

    Sự có mặt của em rất được bộ ba sư tử vàng yêu quý.

    Có lẽ chả ai nhận ra từ lúc nào ánh mắt của Hermione dần đổi thay sau cùng tình cảm chị dành cho em cũng lớn dần theo thời gian.

    Hôm nay em bị trường phát hiện ở trong phòng tôi suốt thời gian qua, họ đưa em về Mugle và phạt tôi thật nặng

    "Nàng không có người thân hay nhà cửa, ở Mugle sao mà sống được..

    " Hermione lẩm bẩm

    Harry và Ron lén lút đến thăm tôi, chợt nghĩ ra kế sách, tôi viết vội bức thư tay "Harry, Ron hai bồ gửi thư này cho gia đình mình và tìm T/b nhé?

    "

    "Tớ cũng đang truy lùng tin tức của T/b nhưng dường như mọi thông tin đã biến mất"

    "Chuyện này...?

    "

    "Hãy ở yên đây và đợi thêm một thời gian, tớ và Ron nhất định sẽ tìm ra T/b"

    Sau 1 tuần bị trách phạt cũng đã đến lúc tôi được miễn hình phạt.

    Điều đầu tiên tôi nhớ đến là em, hầu như bất cứ thông tin về em đều bật vô âm tính, cứ ngỡ em còn chẳng có thật ngoài đời

    "T/b ơi?

    " tôi ngủ mớ, mê man gọi tên người con gái với bóng lưng trần ở phía đối diện.

    Dù trong mơ, tôi cũng chẳng thể thấy được khuôn mặt em, chỉ có thể quan sát, cảm nhận nhưng lại không thể chạm vào

    2 năm Hogwarts của tôi trôi qua một cách vô vọng, có lẽ em trong mắt tôi đã trở thành nốt chu sa như cách phương Đông Trung Quốc gọi người tình trong lòng, có em nhưng không thể giữ lại...

    Còn 1 năm nữa ra trường, khi từ lớp học về lại phòng, em vẫn ở đó, nằm im trong chiếc giường trắng của tôi mà ngủ

    "T/b??

    "

    Em bật dậy" Hửm, bất ngờ lắm đúng không?

    Ờm thì câu chuyện dài dòng lắm, tôi sẽ tóm tắt lại...

    "

    "T/b về đây là tôi vui rồi, đừng đi đâu nữa nhé"

    Tiếng khóc thút thít của Mione làm em bất ngờ, đây là lần đầu tiên em thấy một nàng mạnh mẽ lại khóc nấc lên vì em

    "Ngoan, thật sự rất khó để tôi gặp lại Hermione lắm..

    "

    "2 năm trước, sau khi bị đưa về nơi sinh sống của người thường, thể xác và linh hồn tôi được đưa về thế giới thực bằng một cách không có trật tự.

    Ở đấy sau khi quay về tôi vẫn là người thực vật mặc dù bắt đầu có ý thức"

    "Tôi bị kẹt trong chính sự trống rỗng 2 năm, nghe hết cuộc cãi nhau giữa bố và mẹ, còn nghe cả những lần em tôi nó khóc và bảo rằng nhớ tôi nhường nào"

    "Cuối cùng, sau khi tôi nhắm mắt lại lần nữa tôi đã ở phòng của Hermione"

    T/b trầm ngâm "Vậy nên, có thể lần biến mất kì lạ tới, mong mọi người và nhất là Mione của tôi, đừng đi tìm hay khóc than, chúng ta chỉ là cư dân của hai thế giới xa lạ..

    "

    "Tôi không quan tâm, chỉ cần T/b ở đây là được rồi..

    "

    Hermione ôm em một hồi lâu rồi thiếp đi mất, bàn tay nhỏ nhẹ lướt qua mái tóc hơi xù, đặt nụ hôn lên trán cô "Ngủ ngon nhé, Mione của tôi ơi"

    Tranh thủ thời gian, tôi và em cùng nhau trải qua quãng đường xuân ngọt ngào, có thể đây là lần cuối hoặc không, nhưng phần nào đó thời gian bên nhau đã làm dịu đi nỗi nhớ nhung.

    Sự ngọt ngào ấy làm một cô mọt sách tập tành cách để yêu một người là như thế nào, cũng làm nàng bướng bỉnh mở lòng và hay nũng nịu.

    "Ánh dương xinh đẹp của tôi, liệu tôi có được phép yêu em không?

    "

    "Xin hãy chiếu cố em nhiều hơn trong tương lai nhé" em đặt tay lên má cô

    Tối đến, ngắm sao sáng trên bầu trời đêm.

    Hai cô gái vượt qua định kiến, cũng phá vỡ các quy tắc trường học và yêu nhau như loại rượu hăng, vừa cay nồng vừa mạnh

    "Sinh mạng của tôi ơi, xin em hãy cho tôi biết nhiều hơn về em, cũng như thế giới thực của em, một ngày nào đó tôi nhất định tìm em cho bằng được"

    "Nơi đó không đẹp cũng không xấu, xã hội phát triển nhanh chóng nhưng thay vào đó tệ nạn đối với người trẻ hay các chính trị, hòa bình giữa các nước ngày một bị ô uế dần"

    "Nhưng em cũng yêu thế giới em sống lắm.

    Con người ta, ai chẳng yêu cái rốn nơi mình được sinh ra.

    Đất nước em xinh đẹp, hữu tình, dù đi đâu người con của nước nhà trong tim chẳng thể quên được nguồn cội của bản thân"

    Hermione mỉm cười "Em của tôi nay đã không còn bướng bỉnh mà đang dần trưởng thành đấy chứ"

    "Em cứng đầu với người khác nhưng riêng với chị, em vẫn chỉ là một nàng xinh đẹp như biển xanh êm dịu"

    Tối hôm đó, em và tôi trao nhau môi hôn môi, đôi mắt em ướt lệ luyến tiếc.

    Mi mắt tôi mở to, mỉm cười thật tươi với em

    "Chào nhé, sinh mạng của đời tôi"

    ____________________

    "𝙽𝚎̂́𝚞 𝚌𝚘́ 𝚝𝚑𝚎̂̉, 𝚡𝚒𝚗 𝚑𝚊̃𝚢 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚘̂𝚒 𝚋𝚒𝚎̂́𝚝 𝚌𝚊́𝚌𝚑 đ𝚎̂̉ 𝚐𝚊̣̆𝚙 𝚕𝚊̣𝚒 𝚎𝚖 𝚘̛̉ 𝚝𝚑𝚎̂́ 𝚐𝚒𝚘̛́𝚒 𝚝𝚘̂𝚒 𝚔𝚑𝚘̂𝚗𝚐 𝚋𝚒𝚎̂́𝚝 𝚝𝚘̛́𝚒"

    ___________________
     
    [ Harry Potter × Reader ] Love Or Death
    #16: Severus


    Thầy ta là con quạ đen trong miệng người khác.

    Ăn mặc toàn một màu đen từ trên xuống, mặt thì lầm lì lại còn khó tính.

    Ấy vậy mà gu đàn ông tôi thích cũng lạ, thích ai không thích lại đi thích thầy ấy

    Tôi sắp tốt nghiệp rồi, vậy nên tôi hớt tay trên cũng không quá đáng nhỉ?

    Mái tóc nâu hạt dẻ cũng đôi mắt sáng, lông mày cong miệng lại hay cười duyên.

    Nhờ những ưu điểm trời ban ấy mà thầy lại nhìn tôi lâu hơn một chút.

    Nếu nói tôi đẹp nhất thì chắn chắc không nhưng cái sắc lẫn tài đi đôi với nhau đủ làm tôi nổi bật gấp bội những cô nàng đỏng đánh khác

    - Thầy ơi, em hoàn thành tất cả bài tập rồi, dự án thầy sắp tiến hành xin hãy cân nhắc thêm em vào ạ!!

    Thầy kiểm tra và xem xét một chút.

    Thầy hiếm khi cười nhưng khi nhìn em, lại cong nhẹ lên

    -Tốt lắm, tốt nhất trong đám học sinh tôi từng dạy

    Chỉ có tôi, người con gái đại tài mới xứng đáng bên cạnh thầy.

    Ôi merlin!

    Người đàn ông của con là tất cả những gì con cần cho cái cuộc sống chết tiệt này.

    Nếu con chết hãy cho con mang người đàn ông ấy lên thiên đàng, hỡi người yêu dấu

    Nhưng có một sự thật.....

    Thầy yêu Lily mẹ của Harry Potter- tôi biết điều đó.

    Thầy yêu từ những năm tuổi trẻ đến khi trưởng thành

    Tất cả tình yêu của thầy chỉ dành cho mỗi người phụ nữ xấu số.

    Tôi muốn chinh phục, muốn cho thầy thấy ngoài người phụ nữ kia, tôi có thể mang lại hạnh phúc bình yên cho thầy

    -T/b Devol Weinge, em được đặc cách tham gia vào đội của ta

    Nghe tin ấy, đám bạn cùng lớp thì ồ ạt khóc thương cho tôi nhưng họ đâu biết cảm xúc tôi bây giờ đang ở trên mây kia kìa.

    Tôi vui lắm, trái tim tôi đập liên hồi, cuốn nhật kí chi chít ghi chú và các dòng chữ, có một dấu tích đỏ ở một dòng nào đấy mà tôi cho rằng đã hoàn thành xong bước nhỏ chinh phục thầy

    Từ sau ngày đó, theo sau thầy Severus là cái đuôi nhỏ, thầy rất nghiêm khắc và luôn giúp T/b sửa sai, ánh mắt thầy cuối cùng cũng có tí cảm xúc

    -----------------------

    Tao hận mày

    Tao hận mày

    Tao hận mày

    ...... , Harry Potter!

    Cái khoảng khắc tôi vừa bước vào, thầy ấy nằm thoi thóp.

    Cuộc chiến cuối cùng cũng định ra một cái kết, tôi lần đầu tiền khóc đến người không ra người, ma không ra ma.

    Thầy còn chẳng quan tâm đến tôi, chỉ thều thào vài câu cuối với Harry Potter.

    Tôi ngồi một bên nắm chặt cây đũa phép, ánh mắt thầy ánh lên vẻ tiếc thương cho Harry Potter nhưng tôi còn thấy 1 cảm xúc khác của thầy trước khi chết.

    Nó mang đến cảm giác hoài niệm và tràn đầy tình yêu chưa từng phai nhoà

    Tôi biết thầy đang nghĩ gì, vẫn là Lily người phụ nữ thầy yêu nhất, là người phụ nữ đầu tiên cũng như cuối cùng trong đời thầy.

    Tôi như bị ai đó điều khiển, tay không nghe lời mà đặt đũa phép ở động mạch ngay cổ

    -Avadar Kedava!!!_một tia sáng vụt lên nhanh chóng nhưng cũng nhanh lụi tàn theo, T/b người con gái chỉ biết yêu và yêu mãi một người lạnh lẽo đến tha thiết, nhưng trớ trêu thay......

    Nhật Kí:

    -Ngày 12 tháng 4

    •..............

    •..............

    • Nếu tôi chết mong đó sẽ là cái chết bên cạnh người tôi yêu

    •..............

    Kí tên:

    T/b Devol Weinge

    ---------------------

    Điều duy nhất mà T/b hoàn thành trọn ven là cái chết bên cạnh người thương, T/b nắm tay thầy trước khi chết.

    Tay trong tay, nằm cạnh nhau, trái tim thiếu nữ vẫn còn đập nhẹ-dòng máu nóng đầy tình và thương nhưng ngược lại người đàn ông kia lại có trái tim nóng với người phụ nữ quá cố, Lily

    Đến cuối cùng tôi vẫn chẳng là gì và người mà thầy luôn yêu nhất không phải tôi mà là Lily....
     
    Back
    Top Bottom