Khác [Harry Potter] Hai con người-Hai số phận

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
397818418-256-k271605.jpg

[Harry Potter] Hai Con Người-Hai Số Phận
Tác giả: nguyetvumeomeo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nguyệt Vũ

|| Draco Malfoy x Perona Slivers ||

Cậu là quý tử trong một gia đình phù thủy thuần huyết.

Đầy quyền lực nhưng không kém phần kiêu ngạo.

Còn nó, luôn đi ngược với những kẻ tôn sùng hai chữ "thuần huyết".

Kẻ được sinh ra khi đã có tất cả mọi thứ, nhưng lại chưa từng tự tay chọn cho mình bất cứ điều gì

Kẻ còn lại, trên vai gánh vác những câu chuyện cổ, dẫn đường cho người lạc lối quay trở về.

Hai con người-Hai số phận-Nhưng chung một con đường



malfoy​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Harry Potter]Sư tử
  • [Harry Potter] Darlene
  • [Harry Potter] Chiến Và Hòa
  • [Harry Potter] Hai Con Người-Hai Số Phận
    Chương 1: Hẻm Xéo


    - Chỗ này đông người quá!

    Một cô nhóc khoảng tầm mười một tuổi la lên.

    Trước mặt nó giờ đây là Hẻm Xéo-nơi được coi là khu chợ của giới phù thủy, bởi lẽ không có gì mà nơi đây không bán.

    Bên cạnh nó là một cu cậu trạc tuổi.

    Trái với cái đứa ồn ào bên cạnh thì nhìn cậu ta điềm tĩnh hơn chút, có vẻ không phải lần đầu đến đây.

    Nó vừa đi vừa lẩm bẩm gì đó, trên tay cầm một tờ giấy ghi những thứ cần thiết dành cho ngày nhập học sắp tới.

    Ba bộ áo chùng thực tập

    Nón đỉnh nhọn đội ban ngày

    Một bộ găng tay bảo hộ

    Một áo chùng mùa đông

    Tụi nó đi ngang qua những gian nhà thấp lè tè, hàng hóa thì chất thành đống ở phía trước.

    Nào là sách thần chú, nào là thiết bị bằng bạc, rồi có những con cú lông trắng muốt bên trong tiệm thú cưng.

    Một cái đầu vàng chóe lon ton cạnh một cái đầu đen tuyền, nhấp nhô giữa dòng người tấp nập.

    Rồi chúng nó dừng lại trước cửa tiệm trang phục của phu nhân Malkin.

    - Perona, em vào trong mua đồng phục đi.

    Anh sẽ ghé tiệm sách.

    Con bé gật đầu ngoan ngoãn đi vào, trong lòng hết sức lo âu.

    Bên trong là một người phụ nữ mập lùn, diện đồ toàn màu hoa cà đang toe toét cười.

    - Đồng phục Hogwarts đúng không cưng?

    Vào đây!

    Ta có nhiều lắm tha hồ mà chọn.

    Một quý ngài trẻ tuổi cũng đang thử đồ đấy.

    Đằng sau cửa hàng, một thằng bé có gương mặt nhợt nhạt đang đứng trên cái bục gần đó, mái tóc bạch kim được chải chuốt gọn gàng ra phía sau.

    Phu nhân Malkin đặt Perona lên cái bục bên cạnh.

    Bà ấy lấy ra trong tủ vài chiếc áo choàng rồi đo đạc, sau đó trùm lên người con bé, đánh dấu vài chỗ để xén bớt.

    - Cháu còn anh trai nữa ạ.

    Dáng người tương tự cháu nên…

    - Thêm áo cho anh trai đúng chứ?

    Được rồi cô bé!

    Bà ấy đáp.

    Lấy thêm vài chiếc áo rồi tiếp tục công việc.

    - Chào.

    Cũng vô Hogwarts hả?

    Thằng bé nhợt nhạt nói.

    Giọng điệu nó chán ngắt và có chút kênh kiệu.

    Perona chỉ ậm ừ cho qua, thằng bé vẫn tiếp tục luyên thuyên đủ thứ trên đời.

    Tiếng chuông cửa bỗng kêu một cái “leng keng”.

    Một cậu nhóc với quả đầu bù xù trông rụt rè đứng trước cửa, nó đeo chiếc mắt kính tròn nhìn rất cũ kĩ.

    Phu nhân Malkin niềm nở đón cậu ta vào và đưa lên bục giống hai đứa kia.

    Perona cười thầm trong lòng vì không còn mỗi mình nó là phải nghe thằng nhóc chán ngắt nói chuyện.

    - Tụi mày biết sẽ ở nhà nào chưa?

    - Chưa

    Perona và nhóc bốn mắt đồng thanh.

    - Thực ra không ai biết cho đến khi nhập học.

    Nhưng tao cá là tao sẽ ở nhà Slytherin, gia đình tao ai cũng từng ở đó cả mà.

    Slytherin.

    Nó đã được nghe ông ngoại kể rồi.

    Sau khi nhập học thì sẽ được phân loại vào các nhà và Slytherin là một trong số đó.

    Nghe bảo trong đó toàn con ông cháu cha, thú dữ cả hết!

    - Con xong rồi cưng ạ.

    Phu nhân Malkin nói, trên tay cầm bịch đồ rồi đưa cho nó.

    Cuộc trò chuyện chấm dứt giữa chừng nhưng nó không hề hối tiếc.

    Thằng nhóc nói nhiều kia lên tiếng:

    - Hẹn gặp lại ở Hogwarts!

    - Ừ.

    Perona tò te ra khỏi cửa hàng.

    Chưa kịp mừng rỡ thì đâm phải thứ gì đó.

    Nó ngước lên thì bất ngờ thay, một người khổng lồ to gấp mấy lần nó đang đứng trước mặt.

    Tóc tai bù xù với râu ria lởm chởm khiến cô bé giật mình.

    Lão ta nói:

    - Ôi nhóc, ta là người tốt nên không việc gì phải sợ.

    - Cháu xin lỗi ạ.

    Ông ta gật gù rồi đứng một góc trước cửa.

    Có vẻ như đang đợi ai đó.

    Rồi một giọng nói quen thuộc cất lên, Perona ngoái đầu thì thấy anh nó đang đứng ở tiệm thú cưng phía bên kia đường.

    Nó chào tạm biệt ông bạn to lớn rồi lại chỗ anh mình.

    - Chú mèo xinh quá!

    Ares đưa chiếc lồng chứa con mèo cho Perona.

    Con bé thích lắm!

    Cứ vuốt ve cưng nựng nó mãi thôi.

    Trên tay cậu ta cũng là một cái lồng to không kém.

    Bên trong có một con cú trắng như tuyết vô cùng xinh đẹp.

    Nó sẽ cực kỳ hữu ích trong việc đưa thư và nhiều thứ khác.

    Cả hai đứa tiếp tục mua những món còn lại.

    Một cái vạc bằng thiếc, một bộ cân xinh xắn để cân các nguyên liệu chế biến độc dược, rồi mua cả kính viễn vọng loại tốt nhất.

    - Giờ chỉ còn thiếu đũa phép nữa thôi.

    Tiệm Ollivanders!

    Chúng ta sẽ có được cây đũa phép xịn sò chưa từng thấy.

    Ares dẫn em nó tới một cửa tiệm tồi tàn, vừa hẹp vừa dơ.

    Cái biển cũ kỹ được treo lủng lẳng phía trên với mấy dòng chữ màu vàng.

    Bên trong bám đầy bụi bặm và mạng nhện.

    Bốn bề đều là kệ tủ với cả trăm, thậm chí cả nghìn hộp nhỏ chất chồng lên tới trần nhà.

    - Chào hai cháu.

    Chợt một giọng nói dịu dàng vang lên, phá tan đi bầu không khí yên tĩnh.

    Một cụ già đang đứng trên chiếc thang gần đó, đôi mắt cụ đăm chiêu hình hai đứa trẻ ở quầy rồi nói vọng ra.

    - Silvers…

    Đã lâu lắm rồi.

    Phải, phải, từ cái ngày mẹ các cháu đến đây mua đũa phép.

    Cảm giác như mới ngày hôm qua vậy.

    Cháu thuận tay nào hả cô bé?

    - Tay phải ạ.

    Cụ lấy từ trong túi ra một cuộn thước cũ kỹ có khắc bạc.

    Bắt đầu đo cánh tay nó một cách phức tạp.

    Xong xuôi, ông nhìn khắp mấy cái kệ rồi lọ mọ rút ra một chiếc hộp màu xanh.

    - Để coi, đũa phép làm từ gỗ anh đào, lõi lông Bạch Kỳ Mã.

    Rất thích hợp cho quý cô nhỏ tuổi này.

    Perona nhận chiếc đũa từ bàn tay run run của ông ấy, khua tay một cách rất nhẹ nhàng và…

    Lọ hoa trên bàn vỡ toang, nó giật mình liền trả lại cây đũa cho ông ấy.

    - Hình như ta nhầm rồi…

    Gỗ sồi và sợi tim rồng.

    Cây đũa phép này có vẻ không hợp với nó, chỉ với cái hất nhẹ cũng đủ làm mấy cái kệ đổ sập.

    Chẳng biết cụ Ollivanders đang trông chờ gì, cứ thử hết cái này rồi đến cái khác.

    Mà có vẻ càng thử nhiều thì ông ấy càng vui hơn.

    - Đây…

    Chiếc đũa phép làm từ gỗ cây táo gai và lõi lông Phượng Hoàng.

    Loại ta ưa thích nhất!

    Perona dứt khoát khua tay, cầu mong đây là lần cuối trước khi nó phá nát cái tiệm này.

    Hơi ấm bất thình lình truyền đến đầu ngón tay, rồi vầng sáng xuất hiện bao quanh cây đũa.

    Nó cảm nhận được có gì đang tuôn trào bên trong, mạnh mẽ và đầy quyền lực.

    - Tốt, tốt lắm.

    Cây đũa này đã chọn cháu.

    Tuyệt vời…

    Đến lượt cậu trai trẻ nào.

    Cũng giống như Perona, khởi đầu của Ares cũng không thuận lợi hơn là mấy.

    Thậm chí cậu ta còn làm đổ cái đèn chùm to tổ chảng ngay bên trên, cũng may là né kịp.

    Cuối cùng thì nó cũng có một chiếc đũa phép cho riêng mình, gỗ nho và lõi tim rồng.
     
    [Harry Potter] Hai Con Người-Hai Số Phận
    Chương 2: Sân ga Chín-Ba phần tư


    Sân ga Ngã Tư Vua

    - Lúc nào cũng thế, toàn là dân Muggle!

    Nhanh nào hai đứa, sân ga chín - ba phần tư gần lắm rồi.

    Ông cụ với giọng nói khàn đặc vẫy tay về phía hai đứa cháu của mình.

    Kế bên đó là vợ ông, bà Slivers.

    Dù mái tóc cả hai đã phủ màu trắng xoá nhưng nhìn họ vẫn rất khoẻ mạnh và tràn đầy sức sống.

    Còn gì vui hơn khi hôm nay là ngày nhập học của hai cục cưng cơ chứ.

    - Coi kìa, ông ấy còn háo hức hơn cả tụi mình!

    - Em nói đúng.

    Perona và Ares, mỗi đứa đẩy một chiếc xe chất đầy mấy cái rương lớn nhỏ khác nhau.

    Theo như cái đồng hồ to tướng trước mặt thì tàu sẽ khởi hành trong mười phút nữa.

    - Ares!

    Cháu vào trước đi.

    Ông Silvers chỉ tay vào cái cột ngăn cách giữ sân ga số chín và số mười.

    Ares nhanh chóng đẩy xe tới gần, thoáng một cái cậu ta mất hút luôn.

    Perona ngơ ngác nhìn xung quanh, rốt cuộc anh trai nó biến đi đâu rồi?

    - Không sao đâu cháu yêu!

    Chỉ cần đi thẳng vào đó là được.

    Tốt nhất là chạy nhanh nếu thấy sợ.

    Nó ngoan ngoãn gật đầu rồi đăm đăm nhìn cái cột bằng đá trước mặt.

    Nó bắt đầu chạy về phía đó, càng lúc càng nhanh.

    Chiếc xe lao tới gần, nó nhắm chặt mắt, gạt hết mấy suy nghĩ về một vụ đâm tường ngớ ngẩn.

    Được một lúc thì Perona mới chịu mở mắt ra.

    Một đầu máy hơi nước màu đỏ tươi hiện diện giữa dòng người đông đúc.

    Và nó thấy anh nó…

    đang bị một đám nhóc, có vẻ cũng là học sinh Hogwarts, tụm lại chỉ để xem con cú Watson của anh ấy.

    Hai đứa nó lên tàu sau khi tạm biệt ông bà.

    Những toa đầu đã chật kín hết, Perona và Ares đành chia ra để tìm chỗ ngồi.

    Nó vật vã đẩy hành lý của mình xuống những toa gần cuối, hai tay gần như rã rời.

    Ông bà nó cứ hết đưa cái này rồi đến cái khác vào rương, họ còn định để nó mang hết đống sách mới mua hồi đầu năm.

    Nhưng toàn là sách độc dược thì nó hiểu cái quái gì.

    Bỗng cánh cửa ở toa tàu trước mặt Perona mở ra, cái đầu bạch kim bóng loáng xuất hiện.

    - Mày đang tìm chỗ ngồi đúng chứ?

    Qua đây với bọn tao.

    Perona ngó vào bên trong, có một bạn nữ tóc ngắn ngang vai ngồi cạnh cửa sổ, đối diện là một cậu nhóc da đen.

    - Xin chào, mình là Pansy Parkinson.

    - Blaise Zabini, hân hạnh được làm quen.

    Parkinson và Zabini, họ đều thuộc gia tộc thuần huyết.

    Mặc dù đã nghe rất nhiều về những gia tộc đó nhưng nó chưa bao giờ gặp ngoài đời cả.

    Thậm chí ông nó nhắc nhở rằng phải thật cẩn trọng khi tiếp xúc với mấy người này.

    Nhìn lại thì trong đây chỉ còn duy nhất một chỗ, Perona vẫn muốn ngồi với anh nó hơn.

    Chưa kịp mở miệng từ chối thì từ xa, Ares vẫy tay gọi í ới.

    - Cảm ơn nhé!

    Anh tôi tìm được chỗ rồi.

    Perona vội quay đi, thằng nhóc kia lên tiếng, trông có vẻ tiếc nuối.

    - Tao là Draco, Draco Malfoy.

    Còn mày?

    - Perona Silvers.

    Rồi nó di chuyển về phía anh trai, mới bước vào bên trong mà đã có hai quả đầu đỏ chói nhìn nó với ánh mắt tò mò.

    Sinh đôi ?!

    - Đây là Perona, em gái của em.

    Ares giới thiệu cho anh em họ.

    Nhìn cả hai y đúc như giọt nước, không biết phân biệt bằng cách nào.

    Nó ngồi xuống cạnh đối diện bọn họ.

    - Anh là Fred Weasley, còn đây là George, em trai của anh.

    Rất vui được gặp hai đứa!

    - Cả hai cũng là sinh đôi sao?

    Trông hơi khác nhỉ.

    Đúng như họ nói, dù Perona và Ares là anh em sinh đôi nhưng họ vẫn có vài đặc điểm khác nhau, điển hình là màu tóc.

    Theo như lời ông nó nói thì là do sinh đôi khác trứng gì gì đó… giải thích khó hiểu nên nó chỉ nghe qua loa.

    Hai anh em tóc đỏ này quả thật rất vui tính, họ còn bày đủ thứ trò nghịch ngợm ngay trên tàu.

    Perona cực thích mấy cái phát minh kỳ quặc mà Fred chế ra.

    Thậm chí còn chăm chú nghe cái kế hoạch cho nổ tung bồn xí của họ.

    - Ái chà!

    Anh nghĩ chúng ta có người hâm mộ rồi George.

    - Tổ đội song sinh quậy phá, nghe hay đấy chứ!
     
    [Harry Potter] Hai Con Người-Hai Số Phận
    Chương 3: Hogwarts và chiếc nón phân loại


    Đoàn xe lửa dần giảm tốc độ rồi dừng hẳn, tất cả học sinh đùn đẩy nhau mà ồ ạt ra cửa.

    Giờ đây cả đám đang đứng ở một sân ga nhỏ xíu, tối tăm và lạnh buốt.

    Chợt có bóng đèn lấp ló phía trên, kèm theo đó là giọng nói mà Perona chắc rằng nó đã từng nghe ở đâu rồi.

    - Học sinh năm nhất!

    Năm thứ nhất đâu, đi theo ta.

    Nhìn đường cẩn thận!

    Chính là cái người nó đụng phải trước tiệm của phu nhân Malkin.

    Lão Hagrid to lớn với gương mặt râu ria xồm xoàm.

    Mấy đứa học sinh ngơ ngác đi theo sau lão, đến được cái hồ đen xì sâu thăm thẳm.

    Bên kia bờ hồ, nằm trên vách đá cao sừng sững là một lâu đài nguy nga đồ sộ.

    - Mỗi thuyền không chở quá bốn người.

    Nhanh lên nào!

    Hogwarts trước mặt chúng ta đây rồi.

    Hagrid chỉ mấy chiếc thuyền đang neo đậu bờ hồ.

    Đám nhóc khẩn trương, lần lượt lên thuyền ngồi ngay ngắn.

    Không biết có phải do ý trời hay gì mà Perona và anh nó lại ngồi chung thuyền với thằng nhóc nhà Malfoy.

    Cả đoàn thuyền rời bến cùng lúc, băng băng qua mặt hồ tĩnh lặng.

    Lâu đài hiện ra càng lúc càng hùng vĩ, vô số tháp lớn nhỏ và hàng ngàn ô cửa sổ sáng đèn dưới nền trời tối mịt.

    Một lúc sau thì cũng cập bến, bọn trẻ trèo lên bãi đất đầy sỏi đá.

    Men theo ánh đèn của Hagrid mà hớn hở bước từng bậc thềm đá lạnh toát, rồi đứng tụm lại trước cánh cửa khổng lồ.

    Một bà phù thủy bước ra từ cánh cửa, trên người mặc áo dài màu xanh, gương mặt nghiêm nghị nhìn lũ trẻ.

    Giáo sư McGonagall cất lời:

    - Chào mừng các trò đến với Hogwarts.

    Tiệc khai giảng sẽ bắt đầu trong ít phút nữa… nhưng trước đó, các trò cần được phân loại vào các nhà ở đây.

    - Chúng ta có Gryffindor, Hufflepuff, Ravenclaw, và Slytherin!

    Vào nhà nào thì nơi đó sẽ là gia đình của các trò trong Hogwarts…

    Thành tích tốt sẽ được cộng điểm, còn trò nào vô kỷ luật thì sẽ bị trừ điểm.

    Và đến cuối năm học, nhà nào có điểm cao nhất sẽ nhận được Cúp Nhà.

    Perona chăm chú nghe bà ấy nói, đoán già đoán non xem thử nó sẽ được vào nhà nào.

    Nếu được thì nó muốn chung nhà với hai anh em tóc đỏ kia.

    Nó sẽ kéo anh nó tham gia vào phi vụ cho nổ tung bồn xí của trường cùng với Fred và George.

    Giáo sư McGonagall lên tiếng lần nữa:

    - Các trò hãy xếp thành hàng rồi đi theo ta.

    Con bé lúng túng đứng vào hàng, theo sau là Ares, và cả bọn nối đuôi nhau lần lượt đi vào đại sảnh.

    Perona chưa từng thấy gian phòng nào mà rộng như thế này, hai bên là những dãy bàn được xếp thẳng tắp, trên đó là những dĩa vàng sáng bóng loáng.

    Một chiếc bàn dài khác được trang trí bắt mắt ở đầu sảnh đường, đó ắt hẳn là dành cho những giáo sư trong trường.

    Trần nhà cũng được yểm bùa sao cho giống bầu trời đêm đầy sao.

    Perona biết thứ này, thi thoảng ông nó cũng làm thế ở nhà.

    Chủ yếu là để nó ngoan ngoãn ngủ trong phòng mà thôi phá phách.

    Giáo sư McGonagall dẫn tụi trẻ đến trước dãy bàn của giáo sư, rồi bà đặt một chiếc ghế bốn chân lên trước đám nhóc.

    Phía trên cái ghế đó là chiếc nón phù thủy hình chóp, trông nó te tua hết sức, chỗ này chỗ kia đều vá chi chít mấy tấm vải.

    - Anh nghĩ cái nón đó bao lâu rồi chưa giặt?

    - Nghe bảo là hơn một thế kỷ rồi.

    Perona há hốc nhìn chiếc nón.

    Không gian im lặng phăng phắc trong vài giây, rồi chiếc nón cử động một cách vặn vẹo.

    Nó bắt đầu cất lên tiếng hát mà Perona thầm nghĩ là còn ghê hơn cả việc ông nó làm cháy căn bếp trong lúc bà đi vắng.

    "Ờ này ta dẫu không xinh

    Nhưng mà chớ xét ngoại hình

    Xét về thông minh, sắc sảo

    Đố nón nào qua mặt ta

    Các ngươi cứ đội nón hoa

    Mũ cối, mũ nồi tùy thích

    Không sao ta đây chấp hết

    Nón ta: phân loại Hogwarts

    Những điều giấu chẳng nói ra

    Ta đọc được từ trong óc

    Hãy trải đầu và vuốt tóc

    Đặt lên, ta nói cho nghe

    Người nào vô Gryffindor

    Cái lò luyện trang dũng cảm

    Người nào vô Hufflepuff

    Nơi đào tạo kẻ kiên trung

    Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng

    Đáng tin, đúng người chín trực

    Ai vào Ravenclaw được

    Nơi đào luyện trí tinh nhanh?

    Vừa ham học lại chân thành

    Hoặc Slytherin cũng thế

    Dạy cho ta đa mưu túc trí

    Làm sai miễn đạt mục tiêu

    Hãy đội lên!

    Hãy đội nào!

    Đừng sợ sệt, nghe ta nói

    Nghe ta nói, ta phân loại

    Ngươi là ai, ở nhà nào

    Hãy bình tĩnh, đội lên nào

    Trong vành nón như tay ấm."

    Kết thúc bài ca long trời lở đất, cả sảnh đường nổ tung trong tiếng vỗ tay ầm ầm.

    Cái nón cúi chào khán giả bốn phương tám hướng.

    Giáo sư McGonagall bước tới với cuộn giấy da dày cộp trong tay.

    - Khi ta gọi người nào thì người đó chỉ việc đội nón và ngồi lên ghế.

    Bắt đầu: Hannah Abbott!

    - Hufflepuff !!

    Chiếc nón phân loại hô to, kéo theo đó là tiếng vỗ tay chào đón nồng nhiệt.

    - Kế tiếp, Susan Bones!

    - Hufflepuff !!

    - Terry Boot!

    Cậu bạn này được phân vào nhà Ravenclaw.

    Tiếp theo là Lavender Brown, cô nhóc trở thành người đầu tiên được nhận vô Gryffindor.

    Dãy bàn lập tức vỗ tay hò hét, Perona có thể thấy hai anh chàng tóc đỏ kia huýt sáo không ngừng.

    _____________

    - Draco Malfoy!

    Tới lượt thằng công tử nhợt nhạt nhà Malfoy, chiếc nón chưa kịp chạm tóc nó thì đã hô to: Slytherin.

    Rồi cuối cùng, chỉ còn Perona và anh nó đứng giữa sảnh đường.

    - Ares Silvers!

    Cậu nhóc nhanh nhảu bước lên, Perona nhận thấy đang có rất nhiều ánh mắt hướng về phía anh nó.

    Đặc biệt là các vị giáo sư trên kia, trong đó có một người bận đồ toàn màu đen, cứ chăm chăm nhìn từ đầu đến giờ.

    Chiếc nón phân loại được đặc lên đầu Ares, rồi nó cứ lẩm bẩm điều gì đấy mà Perona không nghe rõ.

    Phải chừng vài phút sau, chiếc nón hô to:

    - Slytherin!!

    Nó không nghe nhầm ấy chứ?!

    Slytherin thật sao?!

    Perona há hốc nhìn Ares, và có vẻ anh nó cũng suy nghĩ giống nó.

    Cậu ta nhún vai đầy khó hiểu rồi đi xuống, hòa nhập với các thành viên trong nhà.

    - Cuối cùng.

    Perona Silvers!

    Con nhóc giật nảy cả lên, từ từ ngồi xuống chiếc ghế.

    Tất cả ánh mắt đều dồn về phía Perona.

    Khoảnh khắc giáo sư McGonagall đặt chiếc mũ lên thì có một giọng nói bên tai.

    - Cái gì?

    Thêm một Silvers nữa sao.

    Chà!

    Khó đây…

    Rất khó.

    Trí tuệ có thừa, can đảm cũng không kém…

    Khác hẳn những dòng máu thuần huyết đang hiện diện ở đây, rất cá biệt.

    Lại còn thích thể hiện mình…

    Gryffindor có lẽ là lựa chọn phù hợp với một đứa có tính khí thất thường như nhóc…

    Khoang!

    Ta thấy thứ gì đó…

    Nhóc có một sứ mệnh cao cả đấy Silvers, vậy thì…

    Slytherin!!!

    Cả đại sảnh chìm trong tiếng vỗ tay.

    Perona thấy anh nó từ xa, và mỉm cười hài lòng.

    Nó xuống khỏi ghế và tiến tới bàn của nhà Slytherin.

    Nhưng trước khi kịp bước xuống thì chiếc nón phân loại thì thầm trong tai nó

    - Để ý tới anh trai của nhóc, Silvers.
     
    [Harry Potter] Hai Con Người-Hai Số Phận
    Chương 4: Phòng sinh hoạt chung Slytherin


    - Chào mừng các con bước vào niên học mới ở Hogwarts.

    Trước khi các con nhập tiệc, ta có đôi lời muốn nói.

    Những lời ấy là: Ngu đần!

    Mít ước!

    Vặt vãnh!

    Véo!

    Cám ơn!

    Cụ Dumbledore tươi cười nói với học sinh, hai tay dang rộng như người cha hiền hậu nói với đàn con thơ.

    Cả đại sảnh vỗ tay hoan hô.

    Chỉ với một cái búng tay của cụ, những cái đĩa trống trước mặt mọi người giờ đây đã đầy ắp thức ăn.

    Nào là thịt cốt lết, thịt ba chỉ, khoai tây nướng... rồi tháp bánh kẹo khổng lồ mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng mê tít.

    - Con ma ngốc nghếch!

    Đừng có lảng vảng sau lưng tôi nữa!

    Thằng nhóc nhà Malfoy phàn nàn, Perona nhìn qua chỗ của nó và thấy một con ma ghê rợn ngồi bên cạnh Draco.

    Hai hốc mắt trống không nhìn đăm đăm, một gương mặt đáng sợ với tấm áo dài lê thê bê bết máu.

    Ông ta nói:

    - Gọi tôi là con ma ngốc nghếch thì nguy hiểm lắm đấy nhóc ạ.

    Cậu đang nói chuyện với giới quý tộc đấy.

    Rồi ông ta bay lơ lửng đến chỗ học sinh khác, chủ yếu là để hù dọa cho tụi nó chết khiếp.

    Bên cạnh Perona, Ares đang trò chuyện với một vài đàn anh khóa trên.

    Nhưng nó chẳng quan tâm cho lắm, chăm chăm thưởng thức mấy cái bánh ngọt được trang trí bắt mắt.

    Khi bữa tiệc kết thúc, giáo sư Dumbledore lại đứng lên, cả sảnh đường im lặng.

    - Chỉ vài lời thôi.

    Giờ chúng ta đã no nê, ta có vài lưu ý đầu năm dành cho các trò.

    Học sinh năm nhất nên biết, khu rừng bên cạnh trường là rừng cấm.

    Cụ đảo mắt về phía anh em nhà Weasley, rồi tiếp tục.

    - Theo yêu cầu của ông Flich, tất cả học sinh không được dùng phép thuật ngoài lớp học, trong hành lang...

    Và cuối cùng, hành lang tầng ba phía bên tay phải là khu vực cấm.

    Ai muốn chết một cách đau đớn thì cứ mò đến đó.

    ___________

    - Slytherin!

    Đi theo tôi.

    Huynh trưởng Slytherin dẫn đầu đoàn học sinh năm nhất ra khỏi đại sảnh, đi lên bậc thang đá hoa cương.

    Cả đám nối đuôi anh lớn, men theo hành lang tối om và ẩm thấp.

    Cuối cùng, tụi nhóc dừng trước một bức tường đá phủ đầy rêu.

    - Mật khẩu là: Thuần huyết.

    Ngay lập tức, cánh cửa khắc biểu tượng con rắn tinh xảo được làm bằng đá hiện ra.

    Trước mặt Perona bây giờ là phòng sinh hoạt chung của Slytherin.

    Không gian rộng lớn như ngục tối với những chiếc đèn và ghế màu xanh lục.

    Nơi này nằm sâu dưới lòng đất, kéo dài một phần bên dưới hồ Đen.

    Phía xa, lò sưởi được trang trí bằng hoa văn hình con rắn đang bập bùng ngọn lửa, dường như nó là ánh sáng ấm áp duy nhất trong gian phòng.

    Huynh trưởng bước lên, cất giọng đầy kiêu hãnh:

    - Đây sẽ là nhà của các em trong bảy năm tới.

    Hãy nhớ rằng, phải tuân thủ nội quy, nếu ai làm mất điểm nhà...

    Anh cúi mặt xuống, một biểu cảm không mấy thân thiện.

    - Sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của Slytherin.

    Nói xong, tất cả giải tán để về phòng của mình.

    Mỗi phòng sẽ có bốn người, Perona theo mấy học sinh nữ qua một cánh cửa, đi đến tận cuối hành lang thì mới tìm được phòng.

    Nhưng nó thấy rất kỳ lạ, chỉ có duy nhất cái rương của nó bên trong.

    Và hình như căn phòng này nhỏ hơn so với cái khác.

    Không thể tin nổi!

    Nó được hẳn một phòng riêng!

    Perona nhảy phóc lên chiếc giường ấm áp, lăn lộn vài vòng đầy vui sướng.

    Nó đảo mắt nhìn xung quanh, mọi thứ được bài trí xinh đẹp.

    Nhìn ấm áp hơn hẳn phía bên ngoài.

    Perona cởi bỏ bộ đồng phục rườm rà, thay vào đó là chiếc váy ngủ dài qua đầu gối.

    Nó ôm con mèo Scarlett trên tay, đi tới phòng sinh hoạt chung.

    Nơi này lạnh khủng khiếp, nhất là vào buổi đêm.

    Tới nơi, một cái đầu bạch kim đã đợi sẵn ở đó.

    - Chào buổi tối.

    Phòng mới thế nào?

    Draco ngồi dựa trên chiếc sofa đối diện lò sưởi, tươi cười nhìn Perona.

    Cô nhóc tiến tới, ngồi xuống chiếc ghế kế bên Draco.

    - Không tệ.

    Một mình một phòng.

    Chắc năm nay số lượng học sinh lẻ.

    - Tuyệt!

    Tao được xếp cùng Silvers kia.

    Cậu ta giờ chắc nằm bẹp trên giường rồi.

    Cũng dễ hiểu, dành nguyên cả buổi để trò chuyện với mọi người.

    Blaise rất thích cách nói chuyện của cậu ta.

    Perona nghe Draco kể về anh trai mình.

    Quả thật anh nó rất khéo trong việc ăn nói, cứ hễ là ai thì Ares cũng dễ dàng bắt chuyện.

    Còn Perona thì khác, mấy cuộc hội thoại nhạt nhẽo không phải thứ nó ưa thích.

    - Ngày mai có tiết Độc Dược đầu tiên đấy.

    Tao đã đợi nó cả mùa hè, dù tao đã học hết kiến thức trong sách rồi.

    Giáo sư Snape rất tuyệt, nhưng trong mắt mấy đứa khác thì ông ấy cực đáng sợ.

    - Độc Dược sao...

    Đó là thứ tao dở nhất trần đời.

    Con bé nhăn mặt nhìn Draco, nó cá với bản thân rằng trên đời này không có thứ gì đáng ghét bằng bộ môn Độc Dược này.

    Nhìn mấy chất lỏng sền sệt đủ màu sôi lùng bùng trên cái vạc, tỏa ra mùi hương nồng nặc khiến nó không dám đụng vào.

    Draco nghe nói vậy thì mở to mắt.

    Sau đó, cậu nhóc ưỡn ngực với giọng điệu đầy tự hào.

    - Vậy mai ngồi chung với tao.

    Draco Malfoy này sẽ cho mày thấy vẻ đẹp thật sự của Độc Dược.

    Thằng nhóc khịt mũi, nháy mắt đầy tinh nghịch.

    - Mày phải cảm thấy thật may mắn đấy, chưa có ai được tao chỉ dạy đâu.

    Perona phì cười, thắc mắc liệu thằng nhóc vênh váo nó gặp ở tiệm "Trang phục cho mọi dịp" với người trước mặt đây có phải cùng một người hay không.

    - Phiền mày rồi, Malfoy ạ.

    Trong thoáng chốc, nó thấy gương mặt thằng nhóc đỏ lên, mờ nhạt, nhưng đủ nhìn thấy dưới ánh đèn.

    Draco nhìn về phía lò sưởi, tránh ánh mắt của Perona.

    Sự im lặng bao trùm cả căn phòng, không có gì khác ngoài tiếng lách tách của lò sưởi, tiếng thở nhịp nhàng của hai đứa nó.

    Thời gian đã trôi bao lâu, không ai biết cả.

    Cho đến khi đồng hồ chỉ điểm mười hai giờ đêm thì chúng nó mới để ý.

    Perona và Draco chào tạm biệt nhau rồi ai về phòng nấy.

    - Chúc ngủ ngon, Silvers.

    - Ngủ ngon, Malfoy.
     
    [Harry Potter] Hai Con Người-Hai Số Phận
    Chương 5: Buổi học đầu tiên


    Sáng sớm hôm sau, Perona thức dậy vì tiếng kêu oai oải của con mèo Scarlett.

    Chẳng biết từ lúc nào mà nó học được cách đánh thức chủ nhân mình dậy mỗi buổi sáng, bằng cách đứng bên cạnh và la hét om sòm.

    Sau khi hoàn thành các thủ tục cần thiết cho buổi sáng, Perona đứng trước gương để chỉnh lại trang phục.

    Mái tóc vàng óng xõa ngang lưng, đôi mắt màu lục rất hợp với gương mặt trắng hồng.

    Phù hiệu Slytherin được cài lên đồng phục Hogwarts.

    Mọi thứ đều hoàn hảo!

    Tạm biệt chú mèo lười biếng đang lăn lộn dưới sàn kia, Perona bước tới cửa.

    - Chào buổi sáng!

    Anh cứ tưởng em lại ngủ quên nữa chứ.

    Ares đã đợi sẵn trước phòng Perona.

    Tóc nó màu đen, hơi xoăn nhẹ.

    Cũng khoác lên mình bộ đồng phục, trên cổ thắt cà vạt màu xanh lá - màu sắc đặc trưng của nhà Slytherin.

    - Anh nghĩ em mê ngủ lắm không bằng.

    - Không phải sao?

    Perona lườm huýt anh trai nó, đúng thật là nó thích ngủ nhưng không tới nỗi quên giờ quên giấc.

    Ares thấy vậy cũng thôi chọc ghẹo em nó.

    - Chúng ta đi ăn sáng thôi.

    Hai đứa tức tốc chạy xuống Đại Sảnh, nơi mà bây giờ đã đông nghẹt học sinh.

    Từ xa, thằng nhóc Malfoy vẫy tay gọi, bên cạnh nó còn khoảng trống đủ để cho hai anh em ngồi.

    Perona định ngồi cạnh anh bạn da ngăm Blaise, nhưng Ares đã nhanh hơn nó một bước.

    Rồi một bàn tay kéo nó ngồi xuống bên cạnh Draco, không cần nói thì cũng biết là ai.

    Cậu ta chau mày lại, đôi mắt xám nhìn nó như đang dò xét.

    - Đến trễ quá đấy!

    Draco than vãn.

    Đẩy một tô súp bí đỏ về phía Perona.

    - Thông cảm, thông cảm, quý cô nương đây ngủ hơi quá giờ.

    Chưa kịp trả lời thì Ares đã nhanh nhảu đáp.

    - Này!

    Nó húych tay Ares.

    Thằng nhóc chỉ cười tủm tỉm rồi vừa ăn, vừa trò chuyện với Blaise.

    Perona cũng từ từ thưởng thức từng thìa súp, mùi bí đỏ thơm lừng béo ngậy lan toả khắp khoang miệng.

    Nhưng nó lại cảm thấy không được thoải mái khi có một ánh mắt cứ theo nó suốt.

    - Nhìn người khác khi họ đang ăn là bất lịch sự đấy Malfoy.

    Được nhắc tên là người cậu ta giật nảy, ho khụ khụ vài cái rồi quay mặt đi chỗ khác.

    - Ăn nhanh lên.

    Sắp đến giờ học rồi.

    Nó nhìn Draco một cách khó hiểu, anh chàng nhỏ tuổi này đôi khi lại hành xử kỳ quặc như vậy.

    Nhưng nó cũng thôi suy nghĩ lung tung, ăn nốt mấy thìa súp cuối cùng.

    _________________

    Lớp Độc Dược của giáo sư Snape được học ở dưới một cái hầm lạnh, có thể lạnh ngang bằng với phòng sinh hoạt chung của nhà Slytherin.

    Đã thế còn có đám côn trùng li ti mon men trong mấy ống lọ thủy tinh, đầy khắp bức tường xung quanh.

    Draco, tay kéo Perona vào trong, nhanh chóng chọn cho mình chỗ ngồi ngay giữa lớp, vị trí mà có thể nói là đẹp nhất và dễ nhìn nhất.

    Ngồi ngay ngắn trên ghế chưa được bao lâu thì một đám học sinh ồ ạt tràn vào lớp.

    Tất cả bọn họ đều mặc chiếc áo choàng màu đỏ nổi bật.

    Ai nhìn vào cũng biết đó là nhà Gryffindor.

    - Một lũ sư tử đỏ chóe.

    Thật tiếc khi phải học chung với mấy đứa đầu bò này, đặc biệt là trong môn học tuyệt vời như Độc Dược.

    Tao chắc rằng thầy Snape sẽ hành chúng ra trò.

    Mày có nghĩ thế không Silvers?

    Đôi mắt màu xám liếc những người mới vào một cách khinh bỉ.

    Hai nhà Slytherin và Gryffindor từ xưa đến nay vốn đã không ưa nhau.

    Perona biết điều đó.

    Nhưng mấy lời của Draco thì nó không đồng tình chút nào.

    - Đừng nói thế chứ!

    Hai mắt thằng nhóc mở to rồi nói tiếp.

    - Mày không việc gì phải sợ chúng nó.

    Tao sẽ tẩn cho một trận nếu đứa nào dám động vào mày.

    Perona nghe xong cũng chỉ biết thở dài.

    Hình như cậu ta hiểu sai ý nó rồi.

    Cánh cửa lớp bỗng mở toang, một bóng người cao ráo bước vào.

    Đó chắc hẳn là giáo sư Severus Snape.

    Ông ấy bận đồ toàn màu đen, tà áo cứ lết phết dưới sàn.

    Và Perona cũng nhận ra đó là người đã chăm chăm nhìn nó suốt buổi phân loại.

    Thầy Snape mở đầu lớp học bằng cuộc điểm danh, cũng như các giáo sư khác, ông dừng lại ở cái tên Harry Potter.

    - À đúng rồi.

    Một cái tên lẫy lừng của chúng ta.

    Harry Potter.

    Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy mỉa mai.

    Sau khi điểm danh xong, ông lại cất giọng:

    - Ta không muốn bất kỳ cây đũa phép nào vẽ ra những câu thần chú vớ vẩn ở trong lớp này.

    Cho nên các trò phải luôn ghi nhớ rằng...

    Gương mặt thầy tuy không biểu lộ cảm xúc nhưng cũng đủ để khiến mấy đứa nhóc ngồi im thinh thích.

    - Đây là môn khoa học tinh tế nhằm tạo ra những loại độc dược kỳ diệu.

    Đôi mắt đen sâu thẳm lướt qua từng đứa một, rồi dừng lại ở Draco.

    Thằng bé chăm chú nghe không sót một lời.

    - Những loại độc dược này có thể làm u mê trí não, có khả năng đánh lừa các giác quan.

    Ngoài ra còn có độc dược mang lại vinh quang, thậm chí là cầm chân cái chết.

    Thầy lại lướt ánh mắt của mình.

    Không biết ai sẽ là người bị ông ấy nhắm tới đây.

    - Trò Potter!

    Nếu ta thêm bột rễ cây lan nhật quang vào dung dịch ngải tây thì ta sẽ được gì?

    Perona nhìn về phía ánh mắt của giáo sư Snape, nó nhận ra đó là cậu bé nó đã gặp ở Hẻm Xéo.

    Harry đưa mắt nhìn anh bạn tóc đỏ bên cạnh, nhưng mặt cậu ta cũng đần thối ra.

    - Thưa thầy... em không biết.

    Môi của giáo sư nhếch lên đầy khinh bỉ.

    - Chà chà, có chút tiếng tăm nhưng vẫn chưa tới đâu.

    Một câu hỏi nữa, Potter!

    Trò sẽ tìm thấy viên sỏi dê ở đâu?

    - Em... em không biết thưa thầy.

    Nghe tới đây, Draco bật cười.

    Perona phải ra hiệu cho nó nhịn lại.

    Giáo sư Snape vẫn không tha cho Harry.

    - Cây mũ tu với cây chó sói khác nhau chỗ nào?

    Một cô bé với mái tóc bông xù đưa tay cao lên, người chồm tới trước.

    Nhưng có vẻ giáo sư không đếm xỉa gì nó.

    - Em cũng không biết...

    - Potter!

    Trò tưởng là có danh tiếng thì không cần chuẩn bị trước bài vở sao?

    Harry sợ hãi nhìn vào mắt thầy.

    - Em nghĩ là Hermione biết câu trả lời.

    Sao thầy không thử gọi bạn ấy.

    Cả đám Slytherin bật cười, tất nhiên thằng nhóc Malfoy cũng thế.

    Giáo sư Snape quát:

    - Trật tự!

    Trò Granger bỏ tay xuống!

    Lớp học liền trở về trạng thái yên ắng một cách đáng sợ.

    Một cánh tay đưa lên không trung.

    - Trò Silvers?

    Perona liền giật nảy lên khi nghe thầy Snape gọi tên.

    Nhìn lại thì nó thở phào nhẹ nhõm, thầy không gọi nó mà là anh trai nó.

    - Thưa thầy, bột rễ cây lan nhật quang kết hợp với dung dịch ngải tây sẽ tạo ra thuốc ngủ cực mạnh.

    Viên sỏi dê có thể tìm thấy trong bao tử của con dê.

    Còn cây mũ tu với cây chó sói là một, còn được gọi là cây phụ tử.

    Ares nói lia lịa, không vấp một từ nào.

    Tất cả ánh nhìn đổ dồn về phía cậu ta.

    Giáo sư Snape khẽ gật đầu.

    - Rất tốt!

    Năm điểm cho nhà Slytherin.

    Còn nhà Gryffindor, mất một điểm vì sự thiếu hiểu biết của trò Potter.

    Tụi bây còn chờ gì mà không ghi chép vào?

    Thế là tiếng xào xạc của lông chim bao phủ lớp học.

    Một khoảng thời gian căng thẳng, Perona thầm cảm ơn anh nó.

    Sau đó mọi thứ diễn ra khá nhẹ nhàng.

    Đối với nó là thế.

    Còn cậu Harry Potter, hiển nhiên trở thành cái gai trong mắt giáo sư Snape.

    Mấy đứa nhỏ được chia thành cặp để thực hành pha chế một loại thuốc trị mụn nhọt.

    Thằng nhóc Draco ngồi nhìn Perona xử lý mấy con ốc sên có sừng.

    - Không tệ!

    Nhiều đứa học sinh năm nhất còn sợ mấy con ốc này, tụi nó thậm chí không dám đụng vào.

    Chất giọng nhừa nhựa vang lên, xen lẫn trong đó là sự thích thú.

    Perona thấy đây không phải lời khen có lệ.

    Cũng tạm chấp nhận.

    Vì đây là bài học đầu tiên nên khá dễ.

    Ông bà nó đã dành nguyên mùa hè chỉ để dạy trước vài môn học cần thiết.

    Đặc biệt là Độc Dược, nó luôn được học bổ túc từ Ares.

    Cũng phải công nhận rằng cậu bạn Draco khá giỏi môn học này.

    Trong khi mấy đứa khác bị giáo sư chê lên chê xuống thì cậu ta lại được thích ra mặt.

    Draco khi được khen thì nhếch mép cười như điều đó là hiển nhiên.

    Giáo sư Snape cũng có cảm tình với Ares, ông ấy bảo cả lớp hãy nhìn vào cái vạc của cậu ta, rồi cảm thán chất lỏng có màu sắc thật đẹp làm sao.

    Perona thầm ngưỡng mộ anh nó.
     
    [Harry Potter] Hai Con Người-Hai Số Phận
    Chương 6: Môn Bay


    Những ngày tiếp theo diễn ra một cách suôn sẻ, cũng như là chuyện học hành của Perona.

    Nó không cần phải tốn nhiều thì giờ để làm quen với cuộc sống mới như những người khác.

    Biến Hình và Bùa Chú là hai môn học mà Perona ưa thích nhất, vì nó có thể vung đũa phép trong tiết học, lẩm nhẩm mấy câu thần chú hay ho rồi biến con mèo Scarlett thành chiếc cốc thủy tinh, hoặc là nâng một chiếc lông vũ lên không trung mà không cần phải chạm tay vào.

    Về phần Malfoy, ngoài Độc Dược ra thì nó cũng khoái môn Bay.

    Lúc nào cậu ta cũng nói về chuyện bay, rồi còn hay phàn nàn việc học sinh năm nhất không được mang theo chổi riêng.

    Thật sự thì Perona nghe mấy cái đó ngán đến tận cổ rồi.

    Hôm nay, cũng như bao ngày khác, Perona và Ares ngồi cùng với đám Malfoy ở Đại Sảnh để nghỉ trưa.

    Nó còn nhớ như in lần đầu tiên ngồi ăn ở đây, ngay vị trí này.

    Rồi một đàn cú ồ ạt bay vào trong, mỗi con đều gặm bức thư trên miệng, con thì mang theo vật phẩm gì đấy.

    Đôi khi có những con cú không đem theo gì cả, chỉ đậu cạnh chủ nhân để xin một ít bánh mì rồi bay về chuồng.

    Nói về chuyện thư từ, ông bà cũng thường xuyên gửi lời hỏi thăm đến hai anh em nọ, cứ đều đặn hai lần một tuần.

    Ngoài ra, Perona còn hay nhận được thư của Fred và George, và sau những lần như thế thì nó thấy rằng…

    Chữ của Fred xấu thậm tệ!

    Thậm chí có lần Perona cùng với Ares dành cả chục phút để ráng đọc xem thử anh ta viết gì.

    Trong giờ ăn trưa, những con cú bắt đầu bay vào bên trong Sảnh Đường, mang theo nhiều bưu phẩm khác nhau.

    Vì hôm nay Perona và Ares không có bức thư nào được gửi tới nên con Watson chỉ bay là đà xung quanh, rồi đậu xuống xin một ít thức ăn.

    Perona để ý thấy Draco lấy một cái túi gì đó từ con cú của cậu ta.

    Nó tò mò ngó vào, những viên kẹo nhỏ màu xanh bắt mắt được gói một cách khéo léo.

    Draco háo hức bày ra đầy bàn Slytherin, mấy đứa nhóc cũng bắt đầu tò mò.

    - Của mẹ tao làm đó!

    Cái này là cho mày.

    Anh chàng tóc bạch kim chìa ra một cái bọc đầy kẹo khác, bên trên được thắt nơ đỏ.

    Cô nhóc vui vẻ nhận lấy.

    -Gửi lời cảm ơn đến bà Malfoy nhá.

    Ares bên cạnh thấy em mình nhận được quà thì cũng hí hửng.

    -Tao có phần không?

    -Tất nhiên.

    Draco thảy bọc kẹo khác về phía Ares.

    Ban đầu cậu ta còn cười tít cả mắt, sau đó thì nhìn Draco chằm chằm.

    -Sao của tao lại ít hơn Perona vậy?

    Không được thắt nơ nữa chứ.

    -Ai biết.

    Câu trả lời quá là vô cảm từ phía Draco khiến Ares ỉu xìu.

    -Chúng ta bị phân biệt đối xử rồi bạn tôi à.

    Blaise, cậu bạn ngồi bên cạnh Ares, tay giơ lên bọc kẹo cũng y chang bạn mình.

    Thế là cả hai, người tung kẻ hứng về số phận bi đát của tụi nó.

    Chiều hôm đó, đám rắn nhỏ vội vàng chạy xuống sân để học bài đầu tiên của lớp Bay.

    Trời trong xanh gió nhẹ, bãi cỏ xanh rì được cắt tỉa gọn gàng.

    Bọn trẻ nhà Gryffindor cũng đã có mặt đông đủ.

    Trên sân người ta đã trải sẵn mấy cái chổi thành hai hàng ngay ngắn.

    Fred và George từng phàn nàn với Perona về những cán chổi của trường, rằng chúng cứ run bần bật khi bay lên quá cao, một số khác thì bay hơi lệch sang bên trái.

    Bà Hooch - Giáo sư môn Bay đã đến.

    Bà có mái tóc màu xám ngắn, đôi mắt vàng rực như mắt chim ưng.

    Bà quát:

    - Nào, còn chờ gì nữa?

    Mỗi trò đứng kế một cây chổi.

    Nhanh lên nào!

    Mấy đứa nhỏ lần lượt bước lên.

    Perona ngước xuống nhìn cây chổi cạnh chân mình, lởm chởm và cũ kỹ làm sao.

    Bà Hooch đứng phía trước ra lệnh:

    - Tay phải đặt lên cán chổi và hô: LÊN.

    Mọi người gào to:

    -LÊN!

    Cây chổi của Draco lập tức vọt lên tay nó, thằng nhóc cười khinh khỉnh nhìn mấy đứa nhóc đang rát cổ họng gọi í ới cán chổi.

    - Khi tôi thổi còi, các trò đạp mạnh chân xuống mặt đất.

    Nắm cán chổi thật chặt, bay lên chừng một thước, rồi hạ cánh nhẹ nhàng.

    Ba…

    Hai…

    Một…

    Neville, học sinh nhà Gryffindor.

    Cậu ta hấp tấp đạp chân thật mạnh, phóng lên như cái nút rượu bị khui bật ra.

    Nó dần mất bình tĩnh khiến cho cây chổi càng lúc càng bay nhanh một cách điên rồ.

    Neville há hốc miệng, cơ thể dần tuột về phía sau và…

    RẦM!!!

    Cậu ta rớt xuống đất một cái uỵch, kèm theo đó là tiếng nứt gãy răng rắc.

    Giáo sư Hooch vội vã chạy tới, cúi xuống bên Neville.

    Bà xót xa nhìn học sinh mình đang nước mắt giàn giụa, hình như bị gãy tay rồi.

    Giáo sư quàng tay qua vai Neville để dìu nó đi.

    Khi cả hai vừa khuất bóng thì Draco cười phá lên.

    Những đứa khác trong nhà Slytherin cũng hùa theo.

    Thằng nhóc lượm từ đâu ra quả cầu thủy tinh đẹp mắt.

    Perona chắc chắn rằng đó là Quả Cầu Gợi Nhớ mà bà của Neville gửi lúc giờ ăn trưa.

    Cậu ta khoái chí tung nó lên không trung.

    -Tao sẽ giấu thứ này để thằng Mông Vểnh đó không tìm được.

    -Trả lại nó đây, Malfoy!
     
    [Harry Potter] Hai Con Người-Hai Số Phận
    Chương 7: Chuyện về con rồng


    - Không công bằng!

    Thằng đầu sẹo đó sao có thể làm Tầm Thủ được chứ.

    Đáng lẽ giờ này nó bị cấm túc mới phải.

    Tao không phục!

    Đây là lần thứ ba trong ngày Draco phàn nàn với Perona về Harry Potter.

    Mặt nó bây giờ nhăn hơn khỉ, miệng thì cứ lải nhải suốt một chuyện.

    Rõ là đang rất bực bội.

    - Cậu ta được làm Tầm Thủ một phần cũng nhờ mày cả đấy, Malfoy.

    Perona khoái chí chọc nhóc đầu bạch kim.

    Cũng có ngày nó thấy Draco xù lông lên như vầy.

    - Mày đừng bênh thằng Potter đó!

    Theo phe nó là tao ứ chơi với mày nữa.

    Nó khoanh tay trước ngực, làm ra điệu bộ giận dỗi.

    Perona chỉ cười trừ, nó quá quen với dáng vẻ này của chàng công tử kia.

    Thằng nhóc luôn làm thế mỗi khi thấy nó đi chơi với anh em Weasley.

    Hai đứa giờ đây đang ngồi ở phòng sinh hoạt chung, tiếng lò sưởi lách tách ấm cúng.

    Mọi người ai cũng đều về phòng nghỉ ngơi.

    Nhưng Draco nào tha cho nó, bắt ngồi đây trò chuyện chỉ với lí do “Tao chán!”

    - Sao dạo này mày hay tới chỗ thằng già gác cổng thế?

    Draco chuyển chủ đề, từ tên đầu sẹo giờ thì đến thằng già gác cổng.

    Phải nói thật là nó không ưa mấy cái biệt danh ngớ ngẩn của Draco chút nào.

    - Là bác Hagrid, Malfoy.

    Tao đã nói mày bao nhiêu lần rồi?

    Thằng Malfoy tặc lưỡi, nó vốn chẳng ưa gì lão ta vì thân phận thấp hèn.

    Càng không ưa gì hơn khi thấy bạn nó mến lão.

    Đối với nó thì Hagrid chỉ là tên gác cổng tầm thường, còn không xứng với cái danh phù thủy.

    Draco nói tiếp:

    - Lão ta đang nuôi một con rồng đấy.

    Mày liệu mà coi chừng.

    - Rồng hả?

    Thiệt không đấy?

    Perona gấp lại cuốn sách đang đọc dở, mắt to tròn nhìn Draco.

    Trên đời này nó khoái nhất là rồng, lý do nó hay đến chơi với bác Hagrid là vì cả hai đều thích mấy sinh vật kỳ lạ.

    Nhưng nó không ngờ lại có một con rồng trong trường này.

    - Nói xạo mày làm gì chớ!

    Chính mắt tao đã thấy lão ấp trứng rồng.

    Thằng nhóc hếch cằm lên, lại chất giọng nhừa nhựa khó nghe đó.

    Nhưng điều Perona quan tâm bây giờ là con rồng, nó tự hỏi lời thằng Malfoy liệu có đáng tin không.

    Draco đúng là hay khoác lác thật, nhưng nó chưa từng hứng thú chuyện nào như này.

    Muốn biết thật hay phét, chỉ cần đi kiểm chứng là xong!

    - Trễ rồi.

    Tao về phòng đây.

    Dứt câu, Perona rời khỏi chiếc ghế bành màu lục, hí hửng chạy về phía cầu thang.

    Nhưng chưa kịp bước lên thì bị gọi lại.

    - Mày quên điều quan trọng trước khi ngủ rồi à?

    Tao chưa cho mày đi!

    Ôi Draco!

    Ở nhà hết ba má giờ thì trên trường là Perona.

    Nó cũng chẳng hiểu nổi sao có thể chịu được cái cảnh thằng công tử bột này làm nư với nó nữa.

    Con nhóc đành nói một cách miễn cưỡng:

    - Chúc. quý. ngài.

    Malfoy. ngủ. ngon.

    Draco nghe được thì khoái lắm, gương mặt cũng không còn nhăn nhó như mới nãy.

    Nó cũng rời chiếc sofa đối diện lò sưởi và quay về phòng.

    Tất nhiên là không quên nói câu “Chúc ngủ ngon” đến bạn nó.

    _______________

    Một buổi sáng, sau khi học xong tiết Dược Thảo.

    Perona tức tốc chạy xuống căn chòi của lão Hagrid hỏi chuyện.

    Tất nhiên là nó đã mượn cớ để thằng Malfoy không bám theo, như là bận tìm đồ chẳng hạn.

    Từ xa, nó đã thấy lão đang khiêng đống củi trên vai.

    Người lão to lắm nên nó dễ dàng nhận ra.

    Hagrid nhìn thấy nó thì vui vẻ chào đón.

    -Ôi Perona.

    Sao nay nổi hứng thăm bác thế này.

    Hagrid chưa từng nghĩ là sẽ có học sinh nào hứng thú bắt chuyện với lão, ngoại trừ thằng bé Harry.

    Và thật bất ngờ khi có người cùng chung sở thích với lão.

    Perona thở hồng hộc, rồi lại gần, ra hiệu cho lão cúi xuống.

    -Bác đang nuôi rồng, đúng chứ?

    Nghe vậy Hagrid bất chợt giật nảy, giọng nói cà lăm hết cả lên.

    -S…Sao cháu biết!?

    Là Malfoy đúng chứ?

    Thấy cái gật đầu của nó, lão đành dẫn nhóc con vào căn chòi.

    Nhưng đón chào cả hai sau cánh cửa xập xệ là mấy tia lửa nóng muốn cháy cả da.

    Bên trong, một con rồng to cũng được hơn nửa người lão Hagrid.

    Perona nhìn kỹ thì đó là Hắc Long đến từ Na Uy.

    Đôi mắt lồi màu cam với cái đầu lồi lõm đầy sừng non.

    Tuy là rồng con nhưng nó chẳng xinh tí nào cả, nhưng đối với hai người kia thì nó là tuyệt tác thiên nhiên.

    -Bác đặt tên nó là Norbert.

    Coi nè, nhìn đã chưa kìa.

    Lão giơ tay vỗ nhẹ vào đầu con rồng.

    Lỗ mũi nó cứ phì phèo thở ra những cuộn khói.

    Perona thì mơ màng nhìn nó, không dám tới gần vì sợ cái hàm răng sắt nhọn kia.

    -Bác tính như nào với Norbert?

    Căn chòi này sẽ không đủ cho nó ở nữa đâu bác.

    -Bác biết chứ…

    Giọng lão trầm hẳn xuống, đôi mắt buồn bã nhìn con Norbert yêu dấu.

    Hagrid không muốn rời xa nó một chút nào, nhưng lão cũng không thể để nó sống trong căn chòi hẹp hòi này được, huống hồ chi việc nuôi rồng là phạm pháp.

    Lão cúi gầm mặt xuống, để con nhóc không thấy được mắt lão đã rơm rớm nước mắt.

    Hagrid thở dài một cái rồi tiếp tục:

    -Bác đã nhờ vài người.

    Tối nay họ sẽ đưa Norbert đi.

    Cả hai trầm ngâm nhìn chú rồng nhỏ hồi lâu.

    Perona cảm thấy thật tiếc nuối khi nó vẫn chưa làm thân với Norbert.

    Nhưng nó biết, đây là lựa chọn duy nhất.
     
    Back
    Top Bottom