Khác [Harry Potter/all Harry] Fragments of lost memories

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406489065-256-k197980.jpg

[Harry Potter/All Harry] Fragments Of Lost Memories
Tác giả: VincentDolorosa
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xin chào đây là bộ chuyện đầu tay của tui nên tui mong mọi người thích nó
Dù đề là all Harry nhưng không phải ai cũng sẽ đến được với harry đâu nhé
Và lối văn của tui thì hơi hướng về nhưng đừng lo tui thích mềm không ăn cứng
Sau đây là phần giới thiệu cho chuyện nè!

Đôi ta quen nhau và cùng nhau trải qua nhiều kỷ niệm, thử thách vậy sao lại không đến được với nhau?

Xin lỗi vì đã không giữ em thật chặt
Xin lỗi vì lời hẹn không thành
Xin lỗi vì những áng văn trong lòng vẫn chưa được thổ lộ sớm hơn
Xin lỗi vì anh đã không đủ dũng cảm để yêu em
____________trích từ bọn y_____



đườngtrộnthủytinh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • The Saga Of Tanya the Evil, Vol. 12 ( Tanya Chiến Kí )
  • The fall of the Soviet Union
  • Secret of Above
  • 📖 Great War of Destroyer Chương ngoại truyện
  • The sound of a mermaid.
  • The epic of Middle-earth
  • [Harry Potter/All Harry] Fragments Of Lost Memories
    Chương 1: the origin of the story


    Xin chào chắc là mọi người đã đọc giới thiệu truyện rồi nhỉ?

    Cứ gọi tớ là Gin hoặc Vie đều được và tớ là con trai!!

    Nên có thể sẽ không hay nhưng mong mọi người thích nó♡

    Lưu ý:

    Ý tưởng sẽ lấy từ bản gốc nên nhiều cảnh rất giống trong sách còn lại đều là ý tưởng của tớ

    Không đạo văn, không nhận gạch đá đôi lúc sẽ sai chính tả nên mong bỏ qua

    Tui nghĩ truyện tui viết dở lắm ai thèm cướp đâu nhỉ=)

    Và mọi nhân vật đều theo AU của tôi nên không cần ý kiến

    Thắc mắc thì hỏi tớ sẽ trả lời [đơn giản là tui thích đọc bình luận=)]

    Tui là người cực chiều độc giả dù hơi lười nhưng đừng lo tui đảm bảo mọi người có thịt và rau để ăn đầy đủ

    ________________________

    Vào một buổi trưa nọ cậu thiếu niên với mái tóc nâu hạt dẻ có đôi mắt trong veo màu ngọc bích tựa viên ngọc lục bảo đang say giấc trên chiếc giường êm ái

    Cậu tên là Harry Potter

    Năm nay được 10 tuổi và không bao lâu nữa cậu sẽ bước vào độ tuổi

    11-khoảng thời gian chuyển từ một cậu bé ngây ngô thành một thiếu niên tuấn tú...Thật tuyệt!

    Khi được trưởng thành

    Cậu có làn da trắng nõn như sữa hai bên má là hai cái đồng tiếu vừa sâu vừa có duyên khi mỗi những lần cậu cười.

    Có thể nói rằng em đẹp tựa búp bê sứ vậy chỉ để trưng đụng vào rất dễ vỡ..

    Chắc hẳn ai cũng sẽ nghĩ rằng đứa bé này sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất là đứa bé mà chính tay ngài Merlin kỳ công nặn thành, hoàn hảo từ từng cọng tóc nhưng cuộc đời lại vô thường?

    Hình như lại trớ trêu thay ngài cho cậu sắc đẹp nhưng lại quên dạy cậu cách sử dụng..hồng nhan bạc phận cha mẹ mất khi cậu mới vừa tròn 2 tuổi

    Cha mẹ cậu là ai cậu cũng đang tự hỏi chỉ biết họ là những người rất đặc biệt nhưng không may đã mất trong một lần tai nạn

    Gió nóng bức của buổi trưa hè kèm theo hương cỏ của mùa thu cứ thổi qua mái tóc bồng bền tựa như bông ánh chiều tà chiếu xuyên qua cửa sổ làm nổi bật vẻ đẹp mỹ miều của em chỉ còn vài tuần nữa thôi là đến sinh nhật em- cột móc làm xoay đổi cả cuộc đời em-

    ....Đôi lông mi dài của em khẽ run rồi từ từ nâng lên..em đã tỉnh giấc!

    Em ngơ ngác nhìn xung quanh căn phòng chỉ là nhà kho nhỏ nằm ở dưới chân cầu thang dù chật hẹp nhưng với cơ thể gầy gò này của em thì vẫn rất vừa vặn

    Căn phòng mang màu sắc giản đơn chỉ với tường trắng và cửa sổ nho nhỏ đủ để ánh sáng xuyên vào

    Mái tóc nâu mềm như bông rối bù là cả lên khiến cho em nhìn như một con mèo vậy đôi mắt to tròn ươn ướt đầy diễm lệ khẽ chớp lấy mất biết bao trái tim người thiếu nữ

    Cậu khẽ cựa quậy rồi rời giường và bước ra phòng khách cậu ngó nghiêng xung quanh nhưng chẳng thấy ai dì dượng của cậu đi đâu mất rồi?

    " mày đang làm gì vậy thằng kia?" một giọng nói vang lên phía sau lưng cậu

    Em chậm rãi quay lại nhìn..là người anh họ kính yêu của em..Dudley Dursley..

    " anh họ.."_ cậu nói

    " mày làm gì ở đây"_ y đi xuống lầu một cách khó khăn với cơ thể ục ịch

    " dì dượng..."

    " họ đi làm rồi mày mau vào bếp nấu cho tao ăn đi ngày mốt họ mới về" nói rồi hắn đi vào bếp lấy một lon coca trong tủ lạnh rồi ra sofa vừa uống vừa xem phim

    " dạ vâng"_ cậu đi vào trong bếp bắt đầu lấy một chiếc ghế đẩu trong góc rồi đứng lên

    Hắn khẽ liếc nhìn bóng lưng gầy gò của cậu bận rộn với căn bếp rồi tiếp tục coi tivi như chẳng có chuyện gì..

    Cậu bị suy dinh dưỡng trầm trọng là do sống ở căn nhà Số 4, Đường Privet cậu chẳng khác kẻ ăn bám là bao..nói thật ra là nô lệ của nhà

    Cậu phải thức khuya dậy sớm để dọn dẹp nhà là người sẽ gánh thay những hậu quả mà thằng anh họ của cậu bày ra

    Cậu phải tự lập từ sớm thỉnh thoảng còn bị bỏ đói vì vài lần trêu thằng anh khóc đến khó thở..nhưng mà trêu hắn cũng vui ấy chứ!

    Thôi chịu thiệt một chút cũng không sao đâu nhỉ?

    ....cậu bày ra bàn những món ăn đơn giản nhưng đẹp mắt mùi hương nhàn nhã toả khắp phòng khiến cho Dudley không thể kìm lòng được mà bật dậy khỏi ghế

    Cậu không biết bản thân mình từ khi nào lại trở thành bảo mẫu của cái nhà này và phải luôn chăm sóc thằng anh họ này mỗi khi dì dượng vắng nhà

    ...Gia đình nhà Dursley này khá cưng chiều thằng con trai của họ bởi vì nó là Alpha lặn?!

    Dì và dượng đều là beta nhưng lại có đứa con là Alpha điều này đã trở thành niềm tự hào của họ rất nhiều

    Nhưng không phải muốn xét nghiệm ABO thì xét đâu phải chờ đến một thời điểm nhất định nó sẽ tự bộc phát thậm chí có người cả đợi còn chưa biết được mình giới tính gì những người này được gọi là "Abandon"- những kẻ bị chúa bỏ rơi.

    Họ là người sẽ bị coi thường và suốt đời chỉ cúi đầu dưới chân người khác

    " mày còn đứng nhìn làm gì muốn ăn thì ăn đi còn không thì cút"_ mặt mũi hắn nhem nhuốc dính đầy dầu mỡ và ăn một cách ngon lành

    " em được ăn sao?"_ đôi mắt ngọc bích của cậu trong veo to tròn nhìn tựa như một chú mèo nhỏ

    " mày nấu mà với lại 3 ngày nay cha mẹ tao không về mày cũng chẳng ăn được gì ngoài uống mấy cốc nước"

    " à ừm cảm ơn lát nữa em ăn vài miếng bánh trong tủ lạnh là được rồi em đang bị cấm túc mà"_ cậu cười hàng mi rũ xuống tạo ra chiếc bóng nhỏ trên khuôn mặt mịn màng đôi môi căng mọng đỏ như ngọc Ruby hơi cong lên để lộ ra hai cái lúm đồng tiếu khá đáng yêu

    Hình như hắn thấy trái tim hắn bị chệch một nhịp mất rồi

    "...chỉ biết im lặng"_Dudley think

    Đây có phải là quốc sắc thiên hương mà họ từng nói không?

    Hay là mẫn nhi bảo bối của thiên hoàng nào đó bị thất lạc?

    Sao lại có một nét đẹp thuần khiết như vậy ở chốn hồng trần này..

    _________________________

    Hôm nay ngắn vậy thôi Gin mong mọi người sẽ thích=)

    Đừng lo không có luanloan đâu tui chỉ đang cố biến Dudley thành một người anh tốt thôi:^

    Đây là Au của tui nên toàn bộ đều là trí tưởng tượng của tui, ý tưởng là từ bộ truyện gốc nha=)

    Với lại để tăng độ hảo cảm thì tớ sẽ mở ask và dare cứ đặt đi rồi tui sẽ chọn lựa và trả lời!
     
    Back
    Top Dưới