Khác Harry Potter: A Fairy Story

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
302865072-256-k621402.jpg

Harry Potter: A Fairy Story
Tác giả: linhhhhhhh2010
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô ấy xuất hiện trong đời tôi như một bông hoa nở trong đêm tối.

Cô ấy bên tôi những tháng năm ngô nghê, những năm học tại Hogwarts và là người bầu bạn trọn đời của tôi.

Cô ấy là tất cả của Draco, chỉ của Draco mà thôi.

Người ta gọi cô ấy là thiên tài, thiếu nữ xinh đẹp cũng như cách họ nịnh nọt cậu nhưng cả cậu và cô đều không quan tâm đến để rồi sự xuất hiện của đối phương đã thu hút lẫn nhau.

Một tình cảm đẹp trong giới thuần huyết đã được tạo nên và trở thành một câu chuyện huyền thoại được cả giới phép thuật lưu truyền.



theodore​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Paper Cup (Crossover Percy Jackson and Harry Potter)
  • [ Đn Harry Potter x TVD x Twilight] Katherine Pierce
  • [ĐN Harry Potter] Bắt Chước
  • /Drop Tạm Thời/[Allharry-HP] Nguyện Làm Nô Lệ Cho Em
  • [Đồng nhân Harry Potter] Thiên hạ đệ nhất xui xẻo...
  • [Harry Potter/all Harry] Fragments of lost memories
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Harry Potter: A Fairy Story
    1. New life


    Tôi bỗng tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài tưởng chừng như vô tận, khẽ chớp đôi mắt trong xanh nhìn không gian xung quanh.

    Tôi hoảng hốt nhận ra mình đang trong hình dạng một đứa trẻ sơ sinh được bao bọc trong vòng tay một người đàn ông cao lớn, ánh mắt hiền từ, nồng hậu nhìn tôi đầy thân thương.

    Giọng một người phụ nữ xinh đẹp đang nằm trên giường cất lên như thức tỉnh tôi:

    - Mau cho em xem con bé.

    Ôi!

    Con thật đáng yêu, từ giờ con chính là tiểu công chúa của gia tộc Allard cao quý.

    Thì ra đây là mẹ " tôi".

    Bà thật hiền dịu và rất đỗi thanh cao, quý phái.

    Nhìn sang người đàn ông- hẳn đây là ba " tôi".

    Không thể phủ nhận cả hai đều rất đẹp, có phong thái hơn người.

    - Phải con bé sẽ lớn lên trong những gì tốt nhất.

    Bảo bối của chúng ta.

    --------------------------------------------------

    Cứ như vậy đã trôi qua 5 năm ở thế giới này.

    Từ khi biết mình xuyên đến một thế giới khác lại còn là nơi mà phép thuật hiện hữu, có chúa cứu thế Harry Potter nổi tiếng vang danh và nhân vật phản diện nhưng tôi lại cảm thấy cậu đáng thương hơn đáng trách- Draco Malfoy, tôi đã vô cùng vui và quyết trau dồi học tập để trở thành một phù thủy tài ba, bảo vệ cho gia tộc, những người thân yêu.

    Thật may mắn làm sao, tôi là một thuần huyết, sinh ra trong gia tộc Allard cao quý, lâu đời không kém Malfoy.

    Tôi có thể tha hồ nghiên cứu phép thuật trong thư viện sách cổ truyền của gia tộc.

    Mặc dù người cha đáng kính của tôi- William Allard luôn cảm thấy tôi còn nhỏ chưa thích hợp với việc ra vào hay tra cứu những cuốn sách cổ nhưng cũng rất nguy hiểm trong dãy sách tận cùng của thư viện.

    Và tôi- một người đã trải qua một đời lại rất có hứng thú với ma pháp nên đã không nghe và lảng vào để rồi suýt gây nên họa khi mở một cuốn sách cổ xưa và đương nhiên khi cha biết chuyện ông đã vô cùng tức giận mà bắt tôi chép phạt 100 lần gia quy của gia tộc.

    Ấy vậy nhưng ông vẫn lo lắng và bôi thuốc cho tôi khi nhìn thấy bàn tay sưng lên của tôi sau đó.

    Điều này khiến mẹ tôi- bà Alice chỉ biết cười thầm, lắc đầu nhìn ông chồng nghiêm khắc nhưng yêu thương con mang tên William và tôi cũng rất cảm động trước điều đó.

    Từ khi đến và sống ở thế giới này, tôi đã lớn lên với họ và coi họ là gia đình thật sự, là những người thân yêu nhất.
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    2. Theodore Nott và sự khởi đầu


    Hôm nay Rose được cha mẹ dẫn đến dự buổi tiệc của nhà Nott.

    Đây không phải lần đầu Rose tham dự những bữa tiệc xã giao của quý tộc nhưng trước đây đều là ở Pháp không phải ở Anh ( gia tộc Allard là quý tộc danh giá nhất Pháp nhưng tổ tiên ban đầu ở Anh sau đó đến đời của ông nội tức cha của gia chủ hiện nay mới chuyển sang sinh sống, phát triển sản nghiệp ở Pháp).

    Bước xuống cỗ xe gia tộc của cha mẹ, trước mắt tôi là một trang viên rộng lớn được trang trí vô cùng khang trang, rực rỡ và đôi mắt xanh biếc của tôi khẽ bắt gặp bóng dáng một cặp vợ chồng đang đi lại đây.

    " Lâu rồi không gặp ngài Allard, thật vinh dự khi ngài cùng phu nhân đây tham dự buổi tiệc của nhà tôi".

    Người đàn ông kia cùng cha tôi lễ nghi chào hỏi, khóe miệng nhếch cao.

    " Vinh hạnh khi được gia chủ Nott đây đón tiếp".

    William Allard lễ nghi hoàn mỹ đáp trả

    ( Alice từng nói William cùng với gia chủ Nott là Alex và gia chủ Malfoy Lucius hồi còn đi học là bộ tam cao quý, bạn thân thời niên thiếu và cả ba gia tộc đều có nhiều đời giao hảo, mối quan hệ găn bó, thân thiết).

    " Mau vào thôi nếu chúng ta còn đứng đây tôi e rằng hai vị phu nhân của chúng ta sẽ cười khinh bỉ mất".

    Alex Nott cười nói.

    Xem ra mối quan hệ giữa hai gia tộc quả thật rất tốt.

    Đang mãi suy nghĩ, một giọng nói trầm thấp còn hơi non nớt nhưng được giáo dỗ rất kĩ càng cất lên:

    " Xin chào, tôi là Theodore Nott.

    Rất hân hạnh được gặp quý tiểu thư'.

    Rose ngước nhìn lên và nhận ra người trước mắt.

    Trong nguyên tác, Theodore là một cậu bé chơi thân với Draco, là một Slytherin kiêu ngạo, xấu tính và sau này là một tử thần thực tử trung thành.

    Nhưng giờ đây, cậu bé ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ, tuy vẫn có sự kiêu ngạo trong ánh mắt và khuôn mặt nhưng nó vẫn còn sự non nớt không che dấu.

    " Xin chào, tôi là Rosaline Allard.

    Vì tôi nhỏ hơn cậu một tuổi nên chúng ta có thể xưng hô là anh- em và gọi tôi là Rose nếu cậu không thấy phiền".

    Rose nở nụ cười tươi nói.

    Khuôn mặt của Theodore hơi đỏ, gò má phiếm hồng.

    Cậu hơi ngẩn ra khi nhìn thấy người trước mắt cùng giọng nói ngọt ngào, đáng yêu khiến cậu hơi ngượng.

    Nhưng rất nhanh lấy lại vẻ quý tộc mà ngỏ lời mời

    " Vậy Rose em cũng cũng có thể gọi tôi là Theo.

    Em có muốn tham quan trang viên Nott không?"

    Đang lúc buồn chán thì lời mời của Theodore như một ân huệ với Rose, cô nhanh chóng đồng ý

    " Thật sao?

    Hay quá!

    Em rất sẵn lòng.

    Cảm ơn anh, Theo".

    Trước câu cảm ơn ngọt ngào của Rose, thần sắc Theodore tuy vẫn lãnh đạm nhưng vành tai đã đỏ lên.

    Rose thấy vậy chỉ cười trừ rồi mặc cho Theodore dắt tay mình đi tham quan.

    Sau khi kết thúc chuyến tham quan, Rose cảm thán quả nhiên là gia tộc thuần huyết cao quý lâu đời, tuy so với sự giàu có của Malfoy và sự phát triển, quyền lực của Allard không bằng nhưng cũng nằm trong top 3 gia tộc lớn mạnh nhất thế giới phép thuật hiện nay chỉ sau hai gia tộc trên.

    Nhận thấy ánh nhìn chăm chú, có chút suy tư của Rose, Theodore không khỏi kiêu ngạo, bèn kể cho cô nghe rất nhiều về gia tộc mình, về sự am hiểu của cậu với kiến thức pháp thuật.

    Rose cũng rất lắng nghe và khi nói đến sách cô rất hứng thú, cùng Theodore bàn luận hăng say.

    Bữa tiệc kết thúc một cách trọn vẹn.

    Khi ra về, cô lễ phép chào hỏi gia chủ và ngoài dự tính, cô còn bắt gặp ánh mắt lưu luyến của Theo nhưng cô chỉ nghĩ đơn giản là mới gặp được người bạn tâm giao mà đã phải chia tay chí ít có chút không muốn.

    Hôm nay, Rose đã làm quen được một người bạn có chung sở thích đọc sách với cô là Theo và với tư cách là người thừa kế của Allard, cô cũng hoàn hảo đối đáp với những quý tộc xung quanh.

    Có điều lần này Malfoy không đến dự chỉ gửi lễ vật, không thể gặp mặt, trong lòng sinh ra chút tiếc nuối nhưng cô cũng tự hiểu rằng sẽ gặp mà thôi chỉ là vấn đề thời gian.

    " Liệu mình có thể xoay chuyển cốt truyện được không?".

    Bỗng cáu hỏi này chạy ngang dòng suy nghĩ của Rose khiến cô suy ngẫm một hồi và như vừa nảy ra điều gì, ánh mắt cô lóe lên tia sáng rồi nở một nụ cười mỉm nhìn bầu trời.

    Sau bữa tiệc nhà Nott, cô cũng lên 6 tuổi bắt đầu cho một kế hoạch to lớn phía trước.

    Cả hai vợ chồng nhà Allard đều thấy rõ sự chuyển biến đó.

    Cô dường như cố gắng, tiếp thu bồi dưỡng của gia tộc hơn bao giờ.

    Cả một trang viên rộng lớn nhưng chỉ có 3 nơi cô hay lui tới là thư viện, phòng ngủ và phòng ăn.

    --------------------------------------------------

    Thoáng chốc cô đã 9 tuổi, mấy năm nay Rose liên tục phát huy, tri thức và năng lực so với học sinh năm bảy có thể ngang nhau.

    Cô cũng trở thành cái tên quen thuộc trên tờ Nhật báo tiên tri hay các tờ báo lớn nhỏ trải rộng khắp thế giới phép thuật với biệt danh " thiên tài nhà Allard" hay " đóa hoa xinh đẹp tài năng Rosaline Allard" khi càng lớn Rose càng xinh đẹp, đường nét mĩ miều chưa nảy nở hết xen lẫn nét đáng yêu, ngây thơ của một đứa trẻ, một đại mỹ nhân tương lai hệt như cái tên.

    Tài năng của cô thì khỏi bàn khi pha chế ra rất nhiều độc dược có ích được " độc dược sư nổi tiếng Anh quốc" là Severus Snape công nhận, phát minh ra các câu thần chú phòng vệ giúp ích cho bộ.

    Có thể nói danh tiếng của cô muốn có là có, mức độ so với đứa trẻ sống sót Harry Potter chỉ có hơn chứ không kém.

    William Allard đương nhiên vô cùng tự hào về tiểu bảo bối của mình nhưng cũng có phần xót xa khi thấy đứa con gái bé bỏng của mình trưởng thành sớm lại tài giỏi, gánh vác nhiều thứ như vậy.

    Chính vì vậy, ông luôn nghiêm khắc dạy dỗ cô nhưng cũng nuông chiều đến nỗi mọi người trong giới quý tộc đều biết gia chủ Allard nổi tiếng lạnh lùng nhưng rất săn sóc, sẵn sàng chi nhiều tiền của để cho công chúa của mình thứ tốt nhất.

    Họ tuy không nói nhưng đều hâm mộ cô.

    Cũng có vài lần cô bắt gặp những ánh mắt ghen tị hay những lời khen có cánh của họ khi đến trang viên Allard ( từ năm 6 tuổi cô không tham gia bất kì bữa tiệc nào nữa vì thế người ta đặc biệt là phù thủy Anh quốc chỉ có thể nhìn thấy cô qua báo, vẫn luôn mong ngóng, tò mò về vị thiếu nữ thiên tài nổi tiếng này) nhưng lúc đó cô chỉ cười lịch sự và dường như cô đã không muốn xoay chuyển cốt truyện nữa mà thay vào đó là làm chủ.

    " Tham vọng trong Rose đang lớn dần nhưng nó cũng là tình cảm của cô với thế giới này, với những người cô yêu thương trân trọng".
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    3. First time with Draco Malfoy


    Đang đắm mình trong thư viện, bỗng con gia tinh Vera xuất hiện

    " Tiểu thư, ngài Allard cho gọi cô đến thư phòng".

    " Được.

    Ta đã biết".

    Nói rồi cô thở dài gấp quyển sách đang đọc lại rồi bước xuống lầu.

    Đứng trước cửa phòng, cô khẽ gõ cửa, sau khi nghe được cha đồng ý, cô liền bước vào.

    " Con mau chuẩn bị đi.

    Chúng ta sẽ trở về Anh và ta tin chắc rằng con cũng sẽ không chọn một trường nào khác nào Hogwarts đúng chứ?"

    Quả nhiên là cha cô, cho dù cô giỏi che dấu tâm trạng, suy nghĩ đến đâu thì cũng không thể qua mắt được người nhà.

    Từ khi tiếp xúc với phép thuật, Rose đã rất quan tâm đến Hogwarts và điều này cũng được cha mẹ cô để ý đến dù sao đó cũng là ngôi trường mà gia tộc bao đời theo học.

    " Cha hiểu con nhất.

    Con rất háo hức và xin phép về phòng chuẩn bị ngay".

    Về đến phòng, cô thả mình trên chiếc giường êm ái mà nghĩ ngợi

    " Cuối cùng ngày này cũng đến.

    Anh quốc chờ ta".

    Có lẽ do tâm trạng phấn khích mà Rose dậy từ rất sớm, bèn ra ngoài sân vườn ngồi uống trà ngắm nhìn khung cảnh trang viên này lần cuối.

    " Buổi sáng tốt lành thưa cha mẹ"

    Bước vào nhà ăn, cô theo gia giáo quý tộc được dạy dỗ mà chào hỏi rồi khoan thai ngồi xuống.

    " Buổi sáng tốt lành con gái"

    Ông bà Allard vui vẻ nói.

    " Xem ra con rất mong chờ sự trở về này".

    Mẹ cô mỉm cười đôn hậu

    " Vâng thưa mẹ.

    Gia tộc Allard trở lại Anh quốc sẽ mở ra một thời kì huy hoàng và mạnh mẽ hơn hết".

    " Phải rồi chúng ta là Allard.

    Con là Rosaline Allard, công chúa nhỏ của gia tộc ta, cao quý và tài năng hơn tất thảy.

    À đúng rồi, nhà Malfoy sẽ đến đón chúng ta.

    Chắc con cũng biết về họ, Lucius Malfoy người bạn thân chí cốt của ta" William tao nhã đặt dũa xuống

    " Malfoy gia tộc giàu có nhất Anh quốc và mối quan hệ hữu hảo của hai gia tộc con biết thưa cha".

    Rose bất giác cười khi nghĩ đến việc mình sắp được gặp nhà chim công, công chúa Lucius và công con Draco.

    Đó không phải nụ cười mỉm như thường ngày mà là nụ cười tươi chỉ khi cô ở với gia đình hay nghĩ về họ.

    Dùng bữa xong, cả gia đình Allard di chuyển lên cỗ xe gia tộc, bắt đầu một chặng đường mới tại xứ sở sương mù.

    --------------------------------------------------

    Tại thái ấp Malfoy

    Draco đang cùng Lucius và Narcissa dùng bữa như mọi ngày.

    Cậu năm nay đã 10 tuổi chuẩn bị đến Hogwarts học và cậu cũng nhận thức được mình mang họ " Malfoy", là một " Malfoy" cao quý luôn kiêu ngạo về dòng máu mình đang mang.

    " Cissy chắc em cũng biết nay nhà Allard trở về Anh quốc.

    Hôm nay chúng ta sẽ đi đón họ".

    Lucius nói, trong giọng diệu của ông tựa hồ có sự hồi tưởng, thân quen khi nhắc đến người bạn của mình.

    " Cũng lâu rồi em chưa gặp Alice.

    Em rất mong đợi được gặp tiểu công chúa của hai người họ.

    Em có thấy con bé trên báo rồi, rất dễ thương, xinh đẹp và tài năng nhưng em vẫn muốn gặp trực tiếp hơn.

    Thật mong chờ".

    Mẹ cậu Narcissa hưng phấn tiếp lời.

    Nghe đến cái tên " Allard" và " tiểu công chúa thiên tài" cậu bỗng vui vẻ lạ thường.

    Khi còn bé cậu đã biết gia tộc mình và Allard có quan hệ hợp tác nhiều đời và cha cậu ông Lucius và gia chủ Allard là bạn thân thiết.

    Và đương nhiên cậu cũng rất mong ngóng người thừa kế của Allard.

    Bữa ăn nhanh chóng kết thúc với những mong chờ.

    --------------------------------------------------

    Tại trang viên Allard Anh quốc

    Rose cùng cha và mẹ mình bước vào cổng trang viên trong những gương mặt tươi cười, chào đón của lũ gia tinh và quản gia.

    " Rose con theo Vera lên phòng sửa soạn chút đi.

    Nhà Malfoy sẽ đến sớm thôi."

    Cha cô dặn dò

    " Vâng."

    Cô ngoan ngoãn đi theo Vera lên phòng và cô phải công nhận một điều là trang viên ở Anh còn rộng hơn ở Pháp nhiều.

    Nửa tiếng sau, ở đại sảnh truyền đến tiếng bước chân và tiếng nói cười

    " Ôi!

    William bạn của tôi.

    Chờ mừng cậu về Anh quốc".

    Lucius chào hỏi nhiệt tình.

    " Lucius thật hoài niệm".

    William cũng hào hứng chào hỏi đáp lại.

    " Alice lâu rồi không gặp lại.

    Tớ rất nhớ cậu đó.

    À phải rồi đây là con trai tớ Draco Malfoy".

    Narcissa chào hỏi.

    " Xin chào ngài Allard và phu nhân.

    Con là Draco Malfoy.

    Hân hạnh được gặp hai vị".

    Draco theo lễ nghi quý tộc mà chào.

    " Chào con.

    Đây là con gái của ta, kém con một tuổi Rosaline Allard".

    Alice hiền hậu nhìn cậu bé bạch kim đang ngây người trước mắt nhìn cô con gái sau lưng mình.

    Nghe thấy tên mình, Rose nhún người lễ nghi hoàn hảo đáp trả

    " Xin chào, em là Rosaline Allard.

    Anh có thể gọi em là Rose.

    Rất vui được gặp anh".

    Cả Lucius và Narcissa đều tạm dừng cuộc nói chuyện của mình mà hướng ánh mắt về Rose

    " Con bé thật xinh đẹp.

    Chúng ta đã rất mong được gặp con đó".

    " Đó là con gái bảo bối của tôi mà".

    William tự hào và kiêu ngạo nói rồi khẽ nhíu mày nhìn cậu quý tử bạch kim nãy giờ vẫn chăm chú nhìn Rose.

    " Tôi nghĩ cậu Draco đây không nên nhìn chằm chằm một cô gái như vậy đâu.

    Rose à, con hãy đưa cậu Draco đi tham quan trang viên đi.

    Chúng ta còn phải trò chuyện, ôn lại chuyện xưa".

    " Vâng thưa cha.

    Đi thôi Draco".

    Rose mỉm cười ngọt ngào nhìn người trước mắt rồi nắm tay dẫn đi mặc cho hai má Draco sớm đã đỏ bừng.

    Vừa đi vừa trò chuyện, Rose nhận ra Draco là người rất hiểu biết và tài năng, còn có nét dễ thương nữa.

    Cô tự hỏi cậu so với Harry Potter tri thức có năng lực cũng có nhưng lại luôn vì sự ghen tị, kiêu ngạo mà chối bỏ những phẩm giá hay nhưng lễ nghi quý tộc.

    Cô sẽ khiến cho cậu trở thành một Draco Malfoy đích thực, một người tài năng và vĩ đại.

    " Rose mùa hè này em có muốn đến thái ấp Malfoy chơi không?.

    Tôi và cha mẹ rất vui lòng nếu em đến đấy.

    Tôi thấy em rất giỏi độc dược mà giáo sư Snape là người dạy tôi, em có thể cùng tôi học".

    Draco đã thu liếm lại được sự ngại ngùng và còn chủ động đưa ra lời mời.

    " Được chứ ạ.

    Em rất vui đấy".

    Rose nhìn người trước mắt mỉm cười.

    Draco thật đáng yêu, thật muốn véo lên hai má đó.

    Nghĩ gì làm đó, Rose giơ tay lên vớ vào hai má mịn màng của Draco khiến cậu ửng đỏ cả hai má.

    " Em thất lễ rồi.

    Để bù lại anh cũng có thể véo má em".

    Rose nhận ra việc mình đang làm rồi tự nhiên đưa ra đề nghị xin lỗi.

    " Được".

    Draco đưa tay chạm vào má Rose.

    Khi vừa chạm đến, cậu cản thấy mới mịn màng, mềm mại làm sao, liền đưa nốt tay còn lại lên.

    Đang chìm trong sự mềm mại của Rose thì con gia tinh Vera xuất hiện và kêu họ vào nhà William gọi.

    Draco đành tiếc nuối buông tha cho đôi má đã sớm bị cậu chà đạp của Rose.

    Bây giờ hai má Rose ửng hồng cả lên khiến cho khuôn mặt yêu kiều của cô như bừng sáng, thêm phần đáng yêu.

    Cậu không kìm được lòng mà đặt một nụ hôn lên má Rose khiến cô ngây người.

    " Anh thật đáng yêu".

    Rose có phần ngạc nhiên trước hành động của Draco nhưng lại có phần ngại ngùng trước sự thân mật này.

    " Con trai không thích bị nói là đáng yêu đâu Rose.

    Chúng ta mau vào thôi".

    Draco lên tiếng rồi lại đỏ mặt kéo cô vào đại sảnh.

    Nhưng cả Rose và Draco cũng không ngờ những hành động vừa rồi của họ đều bị hai bên phụ huynh nhà nhìn thấy và Alice đang nỗ lực khuyên ngăn chồng mình là William không xông ra mà lôi Draco.

    Còn Lucius và Narcissa thì nở một nụ cười kiêu ngạo, có chút tự hào.

    " Quả không hổ danh là Malfoy, con trai ta".

    Suốt bữa ăn sau đó, dù không nói gì nhưng William luôn dùng ánh mắt giết chóc nhìn Draco khiến cậu lạnh cả người nhưng vẫn quý tộc mà nở nụ cười mỗi khi William nhìn đến và khiến cho ông suýt tức chết.

    Rose chỉ đành cười bất lực nhìn ông bố của mình.

    --------------------------------------------------

    Từ ngày hôm đó, Rose thường xuyên qua thái ấp Malfoy mặc cho William liên tục phản đối.

    Cô cũng dần quen với Draco và dường như Malfoy và chính Draco đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.

    Những ngày ở thái ấp Malfoy đều rất vui và bình yên.

    Từ khi có sự xuất hiện của Rose, Lucius và Narcissa coi cô như một thành viên trong gia đình mà đối xử.

    Lucius luôn khen ngợi hết lời cho tài năng của Rose, thường xuyên cùng cô bé thảo luận vấn đề trong thư phòng.

    Narcissa cũng không đi dự những bữa tiệc trà của quý tộc để giết thời gian nữa mà trò chuyện và dạy cô bé nấu ăn.

    Còn Draco luôn nở nụ cười trên môi, cậu vui vẻ hơn trước, mỗi ngày đều kéo Rose đi dạo quanh trang viên xem cậu cưỡi chổi.

    Một người nói một người đáp, cùng nhau sinh hoạt, học tập và vui chơi.

    Ngay cả giáo sư Severus Snape cũng qua lại thái ấp Malfoy nhiều hơn.

    Ở lần gặp mặt đầu tiên, cô phải thừa nhận rằng bề ngoài của ông lạnh lùng khiến người đối diện không dám nhìn thẳng nhưng Rose khâm phục tài năng của ông và sự si tình đến khờ dại của Snape.

    Còn với vị giáo sư độc dược kia, ngay ngày đầu tiên, ông đã phải ngạc nhiên trước thiên phú của Rose dù đã biết từ trước.

    Mỗi động tác đều rất tao nhã nhưng nhanh gọn cộng với vốn kiến thức khổng lồ thật khiến người khác cảm thán.
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    4. Quý tộc


    Suốt quãng thời gian ở thái ấp Malfoy, Rose đã làm quen và trở nên thân thiết với đám bạn từ nhỏ của Draco gồm Pansy Parkinson, Blaise Zabini và 2 người bạn to xác Vincent Crabbe, Gregory Goyle.

    Mới đầu khi gặp mặt, cô tưởng sẽ rất khó để làm thân khi nhìn ai cũng toát lên vẻ khó gần đúng chất Slytherin.

    Nhưng không, cô bạn Pansy từ lúc bước vào đã chạy lại tay bắt mặt mừng mà hết lời ca ngợi, kể lể những điều trên báo và được giới quý tộc truyền tai về cô.

    Sau đó, như nhận ra sự vội vã, thiếu lễ nghi của mình, Pansy ngại ngùng cười rồi chăm chú nhìn cô.

    Nhìn thấy việc này, cô không khỏi mỉm cười trong lòng dù ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm túc, đoan trang nhưng đã toát lên vẻ cởi mở, dễ gần.

    Rose tiến đến, nhún váy chào và mở lời:

    " Em là Rosaline Allard, chị có thể gọi em là Rose.

    Em rất vui khi được gặp chị và nghe những lời vừa rồi của chị.

    Mong rằng chúng ta sẽ trở nên thân thiết hơn".

    Nghe cô nói vậy, Pansy lập tức vui mừng, kéo cô xuống ghế rồi trò chuyện.

    " Em cứ gọi chị là Pansy.

    Rose, em biết không em chính là biểu tượng, hình mẫu của một tiểu thư trong giới quý tộc đấy.

    Trong các bữa tiệc, mọi người đều nhắc đến vẻ ngoài bí ẩn và tài năng thiên phú của em.

    Họ luôn nói rằng em tài giỏi ra sao, lộng lẫy, tỏa sáng như nào nhưng rất ít quý tộc Anh nào đã được chứng kiến nhưng giờ đây, điều họ nói không sai tí nào thậm chí em còn đẹp hơn thế".

    Đang lúc Pansy hăng hái, say mê bày tỏ cảm nghĩ của mình thì một giọng nói chen vào:

    " Ôi trời, Rose anh gọi thế được chứ.

    Anh là Blaise, em đừng để ý nhé vì tính của Pansy là vậy, ai cô ấy cảm thấy hợp, thân thiết thì sẽ rất nhiệt tình.

    Nhận tiện, lời Pansy nói là sự thật đấy.

    Em đúng là một đóa hoa hồng kiêu sa như tên và danh tiếng".

    Chàng trai da ngăm híp mắt đào hoa cười.

    Đúng là Zabini nhưng cả hai đều thật dễ nói chuyện, đó là suy nghĩ của Rose lúc này nhưng đương nhiên cô biết họ đều là những quý tộc xuất thân từ 28 dòng họ thuần huyết cao quý nên đều vô cùng kiêu ngạo, tự hào về dòng máu mình mang và là một Slytherin đích thực.

    Họ chỉ có thái độ này với những ai họ coi là bạn thân thiết và dĩ nhiên với họ, cô đã trở thành một người bạn.

    Sau khi nghe và nhìn thấy Blaise, Draco lập tức nhau mày và bắn cái nhìn không mấy thiện cảm về phía đối diện.

    " Cô ấy là Rose và việc cô ấy hoàn hảo là điều không thể chối cãi.

    Rose là đóa hoa cao quý nhất và ngưng cái điệu cười ngả ngớn đó đi Blaise".

    Blaise đương nhiên hiểu thằng bạn của mình đang muốn nói gì.

    Anh chỉ nhìn lại Draco với ánh mắt khinh khỉnh như muốn nói rằng ồ đã biết, đúng là một Malfoy khiến Draco tức tối rồi thầm bổ sung trong lòng là tính chiếm hữu của Draco thật cao.

    Nhưng cũng đúng thôi, cô gái đó là ai chứ.

    Tuy nói họ vẫn còn nhỏ nhưng đối với những quý tộc như bọn họ, việc xác định đối tượng sớm là điều hiển nhiên, thường thấy để rồi dần bồi dưỡng tình cảm.

    Dù sao đối với quý tộc phù thủy, dòng máu là thứ được đặt lên hàng đầu và với một người như Rose, cô ấy có tất cả.

    Nhìn Rose, Blaise thầm nghĩ đúng là đặc biệt

    " Một người kiêu ngạo, một người kiêu sa.

    Thật xứng đôi".

    Ngay từ khi biết Rose đến thái ấp Malfoy làm bạn với Draco và nghe chính thằng bạn của mình kể, cậu đã rất ngạc nhiên.

    Ngạc nhiên ở đây không phải vì mối quan hệ giữa Allard và Malfoy vì điều đó đã là thứ công khai suốt bao đời nay mà là đôi mắt và biểu cảm của Draco.

    Thề với Merlin, lần đầu cậu thấy Draco với dáng vẻ như này.

    Đó là bộ dáng chân thật nhất của một cậu bé, không phải là sự kiêu căng, ngạo mạn hay phách lối mà nồng đượm tình cảm ấm áp như thể đang nói về một báu vật trân quý nhất trên đời.

    Malfoy giàu sang, phú quý trước nay luôn được chào đón khi mỗi đời đều độc đinh và các cô gái, tiểu thư của các gia tộc bé hơn luôn nhòm ngó vị trí nữ chủ nhân Malfoy.

    Nhưng không một ai thành công lay động trái tim của một Malfoy cả trừ khi là chính họ rung động và rất khó để họ yêu nhưng một khi đã yêu thì chính là cả đời.

    Vì vậy trước nay Draco luôn dửng dưng, trưng bộ dáng lạnh nhạt chớ lại gần với những lời đeo bám, nịnh hót xung quanh và khi ở gần Rose, cậu mới trở nên săn sóc, ân cần.

    __________________________________

    Đối với hai người Crabbe và Goyle, họ chỉ quan tâm đến đồ ăn và trông như là chân sai vặt, tùy tùng của Draco.

    Nhưng đương nhiên đó chỉ là trong mắt người ngoài còn giữa họ, vẫn luôn tồn tại một thứ tình bạn của Slytherin.

    Cả đám ngồi trò chuyện với nhau xuyên suốt quãng thời gian gặp mặt và tần suất đến thăm thái ấp Malfoy tăng lên cao dù cho trước đó họ cũng đến nhiều.

    Rose rất vui khi trò chuyện và làm quen với đám bạn mới và nhanh chóng trở thành một phần trong đó.

    Cô tự nhủ sẽ bảo vệ và trân trọng họ, những người bạn tốt của cô.

    Trái lại, Draco vô cùng tức giận mỗi lần đều muốn đuổi đám bạn mình về.

    Cậu chỉ muốn Rose dành thời gian riêng bên cậu nhưng mỗi lần cậu có không gian riêng hay lên kế hoạch vui chơi với Rose là cả đám đó lại kéo đến khiến cậu chỉ có thể nhẫn nhịn trưng bộ mặt xám xịt.

    Draco biết Rose rất trân quý tình cảm và cậu cũng vậy, cậu muốn cô ngày càng trở nên thân thiết, gắn bó với mình và làm quen với đám bạn của cậu là một phần cần có.
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    5. Draco nhận thư - Harry Potter


    Thời gian thấm thoát trôi cùng với tình cảm của Rose đang dần lớn, Draco đã tròn 11 tuổi cũng chính là ngày mà cậu nhận được thư nhập học.

    Ngay từ sáng sớm, cậu theo thói quen dậy sớm rồi lại nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên bàn.

    Không biết từ lúc nào nhưng hành động đó đã trở thành một thói quen thường nhật của cậu.

    Trong hình là một bức tranh tuyệt đẹp với một cô gái xinh xắn đang thiếp đi trên vai của chàng trai tạo nên khung cảnh lãng mạn dưới ánh nắng chiều hôm.

    Mỗi ngày Draco đều bắt đầu ngày mới theo cách này và mỗi lần cậu đều nhìn chăm chú rồi mỉm cười.

    Thậm chí, cậu còn nghĩ đến viễn cảnh mỗi sớm mai thức dậy đều có thể thấy cô gái ấy ở bên.

    Nhưng rồi thực tại đã kéo cậu lại, hôm nay là một ngày quan trọng khi cậu sẽ nhận được thư.

    Ấy vậy, cậu lại có chút trầm tư khi mà phải xa rời bóng hình nhỏ và gặp lại vào kì nghỉ giáng sinh.

    Khẽ lắc đầu, Draco bước xuống phòng ăn.

    Lucius và Narcissa đã có mặt và còn một người nữa.

    Thấy bóng dáng người mà mình đang nhớ thương, Draco nhanh chóng bước đến, tay theo thói quen vuốt tóc của Rose ( cả Rose và Draco đều không thích người khác đụng vào tóc của mình nhưng cả hai lại cho phép đối phương làm vậy).

    Nhưng khi bắt gặp một ánh mắt sắc bén đang nhìn lên mình, cậu lập tức nhận ra vị gia chủ Allard đang nhìn mình với ánh nhìn mà theo cậu là rất " trìu mến".

    Khẽ rùng mình, cậu lễ phép chào hỏi

    Trước lễ nghi hoàn mỹ của cậu nhóc bạch kim, William vẫn tỏ ra khó chịu, dứt khoát không thèm nhìn.

    Hừ, mới sáng ra nếu không vì Rose bé nhỏ năn nỉ muốn đi mua sắm cùng nhà Malfoy, ông mới không đành lòng được trước đôi mắt xanh lấp lánh của cô.

    Ngờ đâu, vừa đến đã bắt gặp được cảnh thằng nhóc kia dám giơ tay vuốt tóc của Rose nhà ông.

    Lucius nhìn thấy người bạn chí cốt của mình đang mặt tức giận nhìn về phía cậu con trai thì chỉ có thể cười mỉm.

    Có ai mà không biết tên William này rất cưng chiều con gái, thậm chí trong các buổi gặp mặt của giới quý tộc, ông không bao giờ mang con bé đến khiến ai cũng không khỏi tò mò rốt cuộc tiểu thư Allard ra sao và mỗi khi có vị gia chủ nào dám nói đến việc se duyên, mong muốn lấy Rose ra làm vật đính ước tượng trưng cho hợp tác của gia tộc thì y như rằng sáng hôm sau, vị gia chủ đó sẽ bị hành hạ và gia tộc tụt dốc, không thể tham gia một bữa tiệc nào.

    Cũng vì thế mà ai cũng âm thầm đổ lệ.

    Quay trở lại với Rose, cô đương nhiên cũng bắt gặp ánh mắt của cha và chỉ biết đứng nhìn với ánh mắt bất lực

    " Cha à, đừng nhìn anh ấy nữa.

    Chúng ta mau dùng bữa rồi đi mua sắm".

    Rose lên tiếng phá tan bầu không khí.

    " Đúng vậy mau ngồi thôi.

    Rose con ngồi với Draco nhé".

    Cô Cissy cũng tiếp lời.

    Cả 5 người cùng nhau dùng bữa mà không nói chuyện gì theo lễ nghi của quý tộc.

    --------------------------------------------------

    Hẻm xéo

    " Rose con và Draco cùng đi mua đồng phục nhé.

    Chúng ta sẽ đi mua một số thứ và gặp lại các con ở tiệm đũa phép".

    Lucius lên tiếng rồi sau đó cả ba người lớn chia nhau đi.

    " Đi nào Rose".

    Draco nói rồi nắm lấy bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của cô.

    Rose cũng đã quen với sự thân mật này nên tỏ vẻ thản nhiên.

    Còn Draco, tuy rằng cậu luôn chủ động nhưng lần nào cũng vô cùng ngại ngùng và vui vẻ trước sự gần gũi của cả hai.

    Rose và Draco nhanh chóng bước vào tiệm may áo chùng Madam Malkin.

    " Chào hai cô cậu, đến may đồng phục Hogwarts đúng không?

    Ồ, để xem nào, tóc bạch kim, thiếu gia nhà Malfoy và cô bé này.

    Ôi!

    Đây không phải thiếu nữ thiên tài nhà Allard sao?.

    Thật vinh hạnh làm sao!".

    Một người phụ nữ mập, khuôn mặt phúc hậu với bộ đồ màu hoa cà cười toe toét chào hỏi Rose và Draco.

    " Thưa phu nhân, đúng vậy!.

    Chúng tôi cần may đồng phục và một vài bộ áo chùng mặc hàng ngày".

    Rose lễ phép trả lời còn Draco cậu chỉ đứng một bên quan sát hừ lạnh.

    Đối với bộ mặt nịnh nọt của mọi người xung quanh cậu vẫn luôn như vậy và giống như mọi lần, Rose luôn đứng ra mở lời.

    " Cô bé thật ngoan, vậy ưu tiên cho tiểu thư trước nhé".

    " Đương nhiên rồi, thưa phu nhân".

    Lúc này, Draco mới lên tiếng.

    Khi cả hai đều đo quần áo xong, đến lượt Rose thử áo.

    Khi đứng ngoài đợi Draco, Rose bỗng nhớ ra hôm nay Harry Potter sẽ được biết về thân phận của mình.

    Trong lòng cô tự hỏi không biết có thể gặp được không và cho dù có gặp thì cô cũng không có quá nhiều hứng thú với " cậu bé sống sót" cũng như là " đám sư tử rắc rối".

    Có lẽ do sự tác động của kiếp trước và cả cuộc sống kiếp này, cô bé đã dần quen với giới quý tộc phù thủy, những quy tắc ứng xử, thành kiến và hơn hết, trong suy nghĩ của cô, Slytherin là ngôi nhà ấm áp và phù hợp nhất.

    Không để cô suy nghĩ quá lâu, tiếng chuông gió ở cửa vang lên.

    Một cậu bé gầy ốm mặc bộ đồ Muggle cũ kĩ, có chút lôi thôi, đôi mắt xanh lục lá cây sáng lấp lánh đang dáo dác nhìn ngắm xung quanh qua chiếc kính cũ nát được dán nhiều lớp băng dính.

    Mái tóc đen rối bù, trông có chút phờ phạc nhưng cũng không làm mất đi khuôn mắt sáng với đôi mắt tìm tòi, đầy sự thú vị, mong chờ.

    Rose thầm đoán đây là Harry Potter.

    Nhưng cho dù biết trước hoàn cảnh của cậu thì Merlin ơi, sao trông cậu ta ngoài thực tế còn tội nghiệp thế!.

    Đúng lúc này Draco cũng bước ra và quả nhiên, hai đối thủ không đội trời chung trong những năm học ở Hogwarts đã chính thức giáp mặt nhau.

    Rose cảm thán.

    Đứng trước giọng nói khoe khoang, khoác lác của Draco, biểu cảm của Harry Potter trở nên khó chịu, nhăn nhúm.

    Haiz, cái bản tính kiểu ngạo của Draco đúng là khó sửa, Rose tặc lưỡi.

    " Draco"

    " Rose, chờ anh một lát"

    Rose gật đầu tỏ ý đã hiểu.

    Chờ Draco kết thúc câu chuyện đầy tẻ nhạt của mình với Harry rồi quay vào lấy đồ, Rose quay sang cậu nhóc nãy giờ vẫn đang đứng im mỉm cười thân thiện chào hỏi,

    " Chào anh, em là Rosaline Allard.

    Năm sau em mới nhập học tại Hogwarts.

    Draco vẫn luôn như vậy, mong cậu bỏ qua cho anh ấy".

    " A, chào em.

    Anh là Harry Potter, rất vui được gặp em".

    Hary có hơi bất ngờ trước lời chào của cô gái xinh xắn đáng yêu trước mặt, cậu lúng túng trả lời.

    Sau đó lại nghĩ đến câu cuối cùng của cô, tự hỏi, cô bé dễ thương này thân thiết với thằng nhóc kiêu ngạo kia lắm sao.

    Có một cảm xúc khó nói trong cậu lúc này nhưng Harry nhanh chóng gạt bỏ mà dồn ánh nhìn về gương mặt nhỏ xinh trước mắt.

    " Harry Potter?

    Hân hạnh được biết".

    Trái với biểu cảm ngạc nhiên, sửng sốt của bao người thì thái độ của thờ ơ, bình tĩnh của Rose khiến cậu có chút bất ngờ nhưng rất nhanh đã mỉm cười, Như vậy thật tốt, cậu vừa mới biết được thân phận của mình và độ nổi tiếng trong thế giới này nên có chút không quen nhưng người trước mắt này lại điềm đạm như vậy, khiến cậu có sự thoải mái, như một người bình thường.

    Thật ra Rose đương nhiên biết nhưng cô không muốn giả vờ ngạc nhiên, reo lên hay gì.

    Với cô, Harry Potter chỉ là một đứa trẻ mới biết mình là phù thủy, lại còn rất nổi tiếng nhưng tất cả điều này đều nhờ có tình yêu của mẹ mà cậu có thể sống sót được.

    Harry Potter không phải có sức mạnh, tài năng tài ba, so với Draco về thực lực thì cậu còn kém rất nhiều nhưng ở cậu có tinh thần dũng cảm hay còn gọi là máu liều của Gryffindor.

    Biết sao đây, Draco của cô bây giờ đã mạnh mẽ và xuất sắc hơn rất nhiều và Rose sẽ không để cho bất cứ ai gây rắc rối hay động đến người quan trọng nào của cô.

    Sau khi lấy đồ, Draco bước ra và nghe được giọng nói của cả hai người.

    Draco vô cùng kinh ngạc khi phát hiện người nói chuyện với mình là Harry Potter.

    Vị quý tộc bạch kim nhỏ rất nhanh che giấu sự kinh ngạc của mình, cậu ta bày ra lễ nghi hoàn mĩ, cười ngạo mạn chào hỏi lại.

    Nhưng rồi Draco tinh ý nhận ra ánh mắt của tên nhóc chúa cứu thế kia chưa từng rời khỏi cô bé của mình nên tâm trạng nhanh chóng trở nên nóng giận mà kéo cô đi ra khỏi cửa hàng trong sự ngạc nhiên của Harry và ánh mắt khó hiểu của Rose.

    Thấy có ánh mắt muốn hỏi bắn về phía mình, Draco lên tiếng

    " Anh không thích ánh mắt của tên đó nhìn em.

    Anh sợ em sẽ giống như họ, ngợi ca, tôn phục trước sự tích sống sót của nó".

    Rose bây giờ mới hiểu và nhanh cười thành tiếng trong ánh trừng của Draco.

    Cô cố gắng kiềm lại rồi đảm bảo rằng mình không giống họ

    " Sao em phải như vậy, cho dù đó có là ai đi nữa thì em cũng không để ý đâu.

    Đúng rồi, Draco à khi nãy anh rất đáng yêu".

    Khi nghe vế đầu tiên, Draco cảm thấy như trong lòng có dòng nước ấm áp chảy qua, cuốn đi bao muộn phiền, bực tức của cậu.

    Nhưng khi nghe được vế sau, cậu lập tức nheo mắt, định đưa tay lên véo khuôn mặt trắng nõn của Rose thì nhận ra cô đã nhanh chân chạy lên phía trước.

    Draco nhanh chóng đuổi theo.

    Cả hai cùng chạy, tung tăng trên con đường vang vọng tiếng nói chuyện xen trong đó là tiếng cười đùa ngọt ngào mà ấm áp vào lòng người của đôi bạn trẻ.

    Khung cảnh ấy mới thật ấm lòng như một bức tranh tuyệt đẹp dưới cái nắng của tiết trời.

    " Một huyền thoại được sinh ra không phải trong sự ngợi ca của mọi người mà là từ tình yêu thương, sự bảo vệ".

    " Mong rằng cô gái đó đã lựa chọn đúng và viết nên câu chuyện cổ tích của chính mình.

    Câu chuyện của vương tử và công chúa Slytherin".
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    6. Đũa phép - lời tiên tri


    Khi đứng trước cửa tiệm đũa phép, Rose và Draco đều cảm thấy e ngại và lo sợ rằng nó có thể sụp bất cứ lúc nào.

    Bước vào trong tiệm, cả hai đều vô cùng hiếu kì.

    Một tiếng nói vang lên từ sau lưng của Rose và Draco khiến cả hai giật mình

    " Chào mừng thiếu gia nhỏ Malfoy và tiểu thư nhỏ Allard"

    " Để xem chúng ta có gì nào"

    "Vậy chúng ta bắt đầu thôi chứ nhỉ, nào Malfoy bắt đầu từ cháu nhé, tiến lên đây nào"

    Trong lúc Draco đang được cụ đo tay thì tiếng chuông cửa lại reo lên lần nữa với sự xuất hiện của bốn vị phụ huynh nhà Malfoy và Allard.

    " Xem ra chúng ta đến rất đúng lúc".

    Lucius cao giọng nói

    " Ồ, ta vẫn nhớ được ngày mà cả bốn vị còn là những cô cậu bé đã đến tiệm đũa phép của ta, Thật hoài niệm".

    Trong khi cụ còn đang mê man với những kí ức thì Draco đã tỏ ra khó chịu ở bên.

    " Ông định bắt tôi đứng chờ sao?"

    " Ta xin lỗi!

    Để xem nào gia tộc Malfoy từ trước tới giờ luôn tôn thờ sự thuần chủng nên gần như tất cả những ai có tên mang cái họ danh giá đó đều sử dụng đũa phép làm từ gỗ cây du, một loại đũa phép ưa thích những chủ nhân sở hữu dáng vẻ, sự khéo léo trong pháp thuật và sự trân trọng dành cho dòng máu thuần chủng.

    Chúng ta nên thử chiếc này đi, gỗ cây du và gân tim rồng dài 11 inch, một cây đũa phép có uy lực vô cùng lớn khi dùng bùa chú."

    Cụ đưa cho Draco cầm lấy nhưng vừa chạm đến tay cậu thì " choang", một tia sáng lóe lên và cái ghế gần đó đã gãy làm đôi.

    " Ôi, không phải sao?.

    Nào hãy thử với gỗ táo gai và lông kì lân".

    Draco cầm cây đũa lên và vẫy một cái, một ánh sáng vàng đầy ấm áp tỏa ra từ đầu đũa khiến cho cửa hàng trở về nguyên trạng thái ban đầu không một vết xước.

    " Ồ hô thật đặc biệt, cậu là một trong số rất ít người trong gia tộc Malfoy sở hữu chiếc đũa không làm ra từ cây du.

    Gia tộc Malfoy sẽ được cậu thay đổi trong tương lai.

    Nó sẽ phát triển và mạnh mẽ hơn nhiều lần so với bây giờ.

    Thật đáng mong chờ".

    Cụ Ollivander ánh mắt lấp lánh, mong đợi nhìn Draco.

    " Đương nhiên rồi thưa cụ".

    Draco kiêu ngạo đáp và nhận được ánh mắt tự hào của Lucius cùng Narcissa và ánh mắt khinh bỉ của William.

    " Nào giờ chúng ta sẽ đến với quý cô xinh đẹp nhà Allard".

    Tuy chưa nhập học nhưng Rose vẫn mong muốn có chiếc đũa phép của riêng mình để có thể tập sử dụng những câu thần chú riêng một cách riêng tư, độc lập.

    Khi vừa đến lượt Rose, như cảm nhận được sức mạnh và sự hiện diện của cô, một chiếc hộp ở giá nằm tít sâu trong đã rung lên và phát sáng, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

    " Chuyện gì thế này?.

    Cô bé à, cháu thật đặc biệt.

    Đây là lần đầu tiên ta thấy có người chọn đũa theo cách này".

    Cụ nói trong ánh mắt còn ngơ ngác của cả 6 người trong tiệm.

    Chiếc hộp nhanh chóng được mang đến tay Rose và khi cô mở ra thì nó lập tức phát sáng rực rỡ mà tìm đến tay cô khiến không gian xung quanh như rực sáng.

    Có thể nói ngày hôm đó cả cửa tiệm của ông đã trở thành trung tâm của Hẻm xéo.

    " Xem ra lời tiên tri là thật".

    Câu nói này khiến cho tất cả mọi người bao gồm hai vị gia chủ của hai gia tộc lớn mạnh cũng phải khó hiểu.

    Không để mọi người phải hỏi lại, cụ đã nhanh lời nói

    " Chiếc đũa phép của tiểu thư đây có kết cấu gần giống với chiếc đũa phép của ngài Salazar.

    Ta còn nghĩ sẽ không có ai là chủ nhân của nó nhưng qua mấy thập kỉ thì nó đã đến tay của cô bé.

    Chiếc đũa của tiểu thư Allard và thiếu gia Malfoy có sự liên kết và đũa phép liên kết tâm hồn cũng là liên kết mệnh đời của cả hai".

    Nghe xong câu này khuôn mặt của Lucius và Narcissa đều vô cùng vui vẻ.

    Còn William thì mặt mày u tối khi nghe đến câu " liên kết tâm hồn" khiến cho Alice bên cạnh phải giữ chặt, khẽ vỗ về như thể sợ ông sẽ lao đến và cho cửa tiệm này sập.

    Draco ánh mắt lấp lánh, pha chút trìu mến nhìn Rose còn cô nàng ban đầu có chút ngơ ngác nhưng nhanh chóng nhìn lại Draco với ánh mắt tương tự khiến cậu vui vẻ không thôi, phải cố kiềm chế lại nếu không muốn va phải ánh mắt chết chóc của William.

    Lucius là người tỉnh táo nhất và nhanh hỏi nốt thắc mắc chung

    " Vậy lời tiên tri là thế nào?"

    " Đó là một lời tiên tri cổ xưa được bắt nguồn từ những ngày đầu thành lập Hogwarts.

    Đứa trẻ mang trong mình dòng máu thuần huyết, sở hữu đũa phép của Salazar Slytherin sẽ trở thành một người vĩ đại, khiến tất cả giới phù thủy tôn thờ.

    Đứa trẻ đó sẽ cùng người bạn đời định sẵn của mình tạo nên một kỉ nguyên mới, đưa tên tuổi của cả hai gia tộc đi vào cõi vĩnh hằng trường tồn với thời gian".

    Cả 4 người lớn đều không khỏi ngạc nhiên mà thốt lên

    " Ôi Merlin"

    " Là thật sao"

    Họ cười lớn mà kiêu ngạo, tự hào nhìn về hai đứa nhỏ còn đang nắm tay nhau.

    Lucius ôm lấy Narcissa và William cũng ôm lấy vợ mình mà đưa mắt yêu thương nhìn đứa con gái bé bỏng.

    Thật hiếm khi mà William không thấy khó chịu, bực dọc với Draco- người được định sẵn là con rể ông.

    Cả hai gia đình sau khi bước ra khỏi tiệm đũa phép đều không khỏi mỉm cười và cùng nhau mang tâm trang vui vẻ, thoải mái trở về nhà.

    __________________________________

    Sáng hôm sau

    Thái ấp Malfoy

    Cả nhà ba người đang ngồi trên bàn thưởng thức bữa sáng và không biết từ đâu xuất hiện một tờ báo thu hút sự chú ý của tất cả.

    Lucius sau khi đọc xong liền mỉm cười đầy ẩn ý nhìn về nơi xa xăm, không rõ suy tư.

    Narcissa và Draco thấy vậy cũng thắc mắc hỏi và Lucius đã nhanh chóng làm rõ

    " Cissy em mau đọc đi.

    Không biết là ai đã tung tin ra về vụ chúng ta ở tiệm đũa phép và sáng nay nó đã lan tràn trên khắp các mặt báo, trở thành chủ đề bàn tán của tất cả mọi người.

    Nhưng như vậy cũng tốt, tí nữa anh phải đến bộ giải quyết một số vấn đề, em đưa Draco sang trang viên Allard nhé".

    Narcissa nghe chồng mình nói xong và nhìn qua tờ báo liền nở nụ cười dịu dàng.

    Bà cũng rất muốn nói chuyện với Alice nha, còn có cả Draco nữa, chắc hẳn thằng bé lại đang nghĩ đến Rose.

    Narcissa khẽ lắc đầu nhìn bộ dạng vui mừng, gấp gáp muốn đến trang viên Allard của Draco.

    " Không biết Rose có biết chuyện chưa?.

    Cô ấy có tức giận không".

    Dù rằng cậu rất vui vì từ giờ tất cả đều biết được cậu và Rose được định sẵn trở thành một cặp nhưng khi nghĩ đến những tháng ngày bị William hành bầm dập sau này, mặt cậu liền tái mét.

    Và quả thật như vậy, những ngày sau đó, Draco liên tục phải đối mặt với khuôn mặt xám xịt, ánh nhìn không mấy thân thiện của vị gia chủ nhà Allard nhưng cậu vẫn quyết tâm, kiên trì vượt qua khiến William có cái nhìn khác về mình ( đó là chuyện của sau này).

    " Chắc hẳn William cũng đã nhận được tin".

    Lucius thở dài rồi nghĩ đén ánh mắt cháy ra lửa của người bạn thân mà thấy rùng mình.

    Draco cũng như cha, liền không khỏi lạnh lưng.

    Trang viên Allard

    Trong căn phòng ăn khang trang, đáng lẽ sẽ đầy ắp tiếng cười như bao ngày nhưng hôm nay, nó lại âm u, lạnh lẽo đến lạ.

    Và đương nhiên điều này toát ra từ người đang ngồi chính giữa kia, vị gia chủ nhà Allard, William.

    " Thật không hiểu mấy tên nhà báo kia nghĩ gì.

    Rose của chúng ta sao có thể xuất hiện cùng tên Draco bạch kim kia trên cùng một tờ giấy được chứ".

    Alice nén cười trước lời nói đầy ý tức giận nhưng lại có chút trẻ con của chồng mình.

    " Thôi mà cha, chuyện này cũng là ngoài ý muốn.

    Con biết việc để lộ bản thân là đứa bé của một lời tiên tri cổ xưa sẽ khiến bản thân trước nay đã luôn bị chú ý càng trở thành tiêu điểm.

    Nhưng cha yên tâm, con là Rosaline Allard không phải ai cũng có thể động đến vả lại con còn có gia tộc Allard đằng sau không phải sao?".

    Rose cũng chỉ biết bất lực hòa giải, khuyên răn người cha đang như một núi băng bên cạnh.

    Nếu để người ngoài nhìn vào chắc đã sợ đến mức bất động.

    Đương nhiên, cô cũng cảm thấy hạnh phúc trước tình yêu thương mà cha dành cho mình và điều đó đã làm tăng thêm phần nào mong muốn được bảo vệ những người thân yêu, mái ấm gia đình của Rose.

    Ngoài hai gia tộc đang là tâm điểm của sự chú ý ra thì ở một trang viên khác, không khí lại hoàn toàn trái ngược.

    Nhà Nott

    Theodore đang ngồi đọc sách nhưng chính tiếng nói chuyện của cha và mẹ đã thu hút cậu.

    " Ôi trời!.

    Không ngờ con bé đó lại là đứa trẻ của lời tiên tri ngàn năm Hogwarts.

    Vốn biết con bé là thiên tài nhưng không nghĩ đến đứa bé nhà Allard lại còn có thể tài năng như vậy".

    Phu nhân nhà Nott ngạc nhiên xen lẫn thích thu reo lên.

    Bà vốn rất thích đứa con gái duy nhất nhà Allard, không chỉ có dung mạo xuất chung mà còn có trí thông minh xuất sắc, vừa đoan trang vừa sắc sảo, là biểu tượng của các tiểu thư quý tộc.

    Vốn định thúc đẩy mối quan hệ giữa hai gia tộc, để thân càng thêm thân, bà còn định mời cả nhà Allard đến trang viên Nott vào giáng sinh.

    Nhưng thông tin ngày hôm nay khiến bà không khỏi tiếc nuối mà tức giận, thầm mắng đúng là Malfoy, quá may mắn rồi.

    " Chắc hẳn giờ Lucius và William đang rất bận bịu với bộ và truyền thông đây.

    Thật khó tin khi giờ đây Allard và Malfoy lại chuẩn bị liên kết lại, một hợp tác lâu dài".

    Tuy nói cả ba gia chủ gia tộc Allard, Malfoy và Nott đều là những người bạn thân nhưng nếu so sánh một cách trung thực thì Malfoy và Allard thân thiết, gắn bó với nhau hơn nhiều.

    Trong những năm học ở Hogwarts, tất cả học sinh đều ví rằng nếu ở Gryffindor, có đôi bạn Sirius Black và James Potter thì ở Slytherin, có hai vị huynh trưởng quyền lực Lucius Malfoy và William Allard.

    Thẳng thắn mà nói, mấy năm gần đây, Nott liên tục xuống dốc, đã sớm không còn nằm trong top 3 gia tộc quyền lực của giới quý tộc phù thủy trong khi Malfoy và Allard vẫn có thể giữ vững được vị trí.

    Điều này khiến cho một người luôn tự tin, kiêu ngạo như Alex phải thấy tự ti và ghen tị.

    Và giờ đây tâm trạng của ông không thể nói là tốt.

    Không khí nặng nề tiếp tục bao trùm khắp nhà Nott và ngay cả Theodore Nott, người luôn lạc quan, giữ cho mình phong thái thản nhiên, thư sinh cũng thấy bực tức.

    Cậu thầm nghĩ

    " Rõ ràng bản thân mới là người gặp Rose đầu tiên nhưng tại sao Malfoy lại trở thành người bạn đời được đinh sẵn chứ.

    Thật không công bằng.

    Ngay từ lần đầu tiên gặp Rose, cậu đã ấn tượng với hình ảnh một cô bé xinh đẹp, điềm tĩnh, hiểu biết và không biết từ bao giờ hình bóng đó đã liên tục xuất hiện trong tâm trí cậu khiến cho Theo chỉ muốn nhanh chóng được gặp lại cô".

    Thất vọng xen lẫn cùng nỗi căm hận đã đang dần thay đổi một cậu bé ngây thơ.

    " Rosaline Allard không phải một đứa trẻ tầm thường và cô kiêu ngạo, có định kiến nên đừng mong Rose sẽ hòa hợp với Gryffindor và hãy đón chờ xem những bí ẩn về gia tộc Allard lâu đời".
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    7. Bữa tối


    Trước ngày lên tàu đi Hogwarts, Rose và Draco vô cùng khẩn trương.

    Draco bây giờ cảm giác rất hào hứng, hồi hộp nhưng cũng rất buồn lo khi mà phải chia xa Rose.

    Cậu lo rằng Rose sẽ rất nhanh mà quên đi bóng hình mình và sợ rằng cô sẽ có thêm người bạn khác ( cứ nhìn ánh mắt của những thiếu gia nhỏ, người thừa kế của các gia tộc trong các bữa tiệc là hiểu).

    Còn Rose, cô thấy lo lắng cho chuỗi ngày Draco ở Hogwarts, năm nay là năm Harry Potter nhập học và bắt đầu những rắc rối, sự trở lại của Voldemort.

    Rose biết bản thân mình phải trở nên mạnh mẽ để có thể bảo vệ cho gia tộc Allard và gia tộc Malfoy trước sự trở lại của Chúa tể Hắc ám.

    Cũng vì thế mà mấy ngày này, cô luôn nhốt mình trong phòng suy nghĩ cho kế hoạch lớn khiến cho cha mẹ và Draco lo lắng vô cùng.

    Hiện giờ ma lực Rose có thể nói là đã đạt đến trình độ của một người trưởng thành.

    Và hơn hết, Rose có thể khống chế tốt sức mạnh của mình để sử dụng các lời nguyền, bùa chú và thậm chí là thuần thục cả bùa chú không tiếng động.

    Tối hôm trước ngày nhập học, cả gia đình Malfoy đã đến trang viên Allard dùng bữa.

    " Chào mừng cả nhà anh Lucius".

    William vui vẻ, niềm nở chào hỏi.

    Dù không mấy ưa tên nhóc tóc bạch kim nhưng nghĩ đến cảnh bản thân không cần bắt gặp nó đến trang viên tìm Rose, thì tâm trạng của ông đã khá khẩm hơn.

    " Chà, cảm ơn hai người.

    Nhìn xem, bàn ăn thật thịnh soạn làm sao?".

    Lucius và Narcissa nở nụ cười.

    " Chúng ta mau ngồi thôi"

    " Thưa cô Alice, Rose đâu rồi ạ.

    Con không thấy em ấy mấy ngày nay ạ".

    Draco ngó nghiêng khắp nơi tìm kiếm hình bóng quen thuộc.

    " À, con bé mấy hôm nay nó thật lạ, khiến ta và Will không thể không lo.

    Con bé cứ tự nhốt mình trong phòng rồi đến giờ ăn mới xuất hiện".

    " Lần này cũng thật giống với hồi ở Pháp".

    William nghĩ đến những ngày ông chỉ có thể gặp đứa con gái bé bỏng trong phút chốc mà đau đầu.

    " Rose, con bé trưởng thành và chững chạc, chắc hẳn là đang có kế hoạch hay phát minh nào đó".

    Lucius với cái nhìn sắc bén đưa ra ý kiến.

    Trong lúc mọi người đang bận nói chuyện thì nhân vậy chính trong cuộc đối thoại đã xuất hiện từ bao giờ.

    Hôm nay, Rose mặc một chiếc váy trắng trông cô tựa như một nàng công chúa vừa dịu dàng vừa đoan trang, nhã nhặn khiến người khác không thể dời mắt.

    Cô bước xuống với những bước đi tao nhã và nở nụ cười nhẹ khi tới gần, ngồi xuống đối diện Draco.

    " Được rồi, chúng ta dùng bữa nào".

    Thấy con gái đã xuống, William lên tiếng.

    Dù muốn hỏi nhiều điều nhưng đang trong bữa ăn, Draco cố kìm nén lại và quyết để tí nữa sẽ hỏi rõ.

    Sau khi ăn xong, cô hẹn nhà Malfoy ra nói chuyện riêng trong khi William và Alice vừa nhận được cuộc gọi gấp từ Pháp và cả hai nhanh chóng tạm biệt cũng như gửi Rose đến thái ấp Malfoy.

    " Có chuyện gì sao con yêu".

    Narcissa yêu chiều lên tiếng hỏi.

    " Con có thứ này muốn đưa cho ba người ạ".

    Nói rồi Rose lấy ra một chiếc hộp mà bấy lâu nay cô cất công chuẩn bị.

    Lucius mở ra và dùng đôi mắt khó hiểu nhìn Rose.

    Cô mỉm cười và nói

    " Thưa cậu Lucius, thứ này do chính con phát minh ra.

    Nó có khả năng chống lại những bùa chú tấn công và ngay cả 2 trong 3 lời nguyền không thể tha thứ là Crucio và Imperio".

    Mắt của ba người trước mặt đều mở to hết cỡ và cảm tưởng như họ vừ mới nghe được điều gì kinh khủng hay điên rồ lắm.

    Và mất một hồi lâu sau, cả ba nhanh chóng chuyển sang trạng thái vui vẻ và ngạc nhiên hết cỡ về tài năng của Rose cũng như công dụng của chiếc dây chuyền.
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    Ý tưởng mới


    Cô công chúa út nhà Gates

    Và câu chuyện của cô gái ấy

    Từ trường học đến sau này, mỗi một bước chân trên chặng đường trưởng thành của Annette đều có một bóng hình sánh đôi và luôn dùng đôi mắt dịu dàng như chứa đựng cả bầu trời nhìn cô.

    Đã đăng chương đầu tiên.
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    8. Hé lộ


    " Cả ba người hãy nhận đi ạ.

    Đây là thứ mà con muốn tặng cho những người quan trọng với bản thân.

    Mong rằng nó sẽ bảo vệ mọi người ở mọi nơi, mọi lúc".

    Rose ánh mắt chân thành, yêu thương nhìn cả ba.

    " Ôi Rose bé nhỏ, chúng ta vô cùng cảm động và yên tâm, ta sẽ mang nó theo bên người.

    Nhớ rằng chúng ta luôn bên con".

    Lucius hiếm khi lộ vẻ trìu mến nhìn Rose.

    Ông quả thật biết ơn cô con gái nhà Allard này.

    Con bé đã làm bạn bên cạnh Draco mấy năm qua, khiến một người luôn kiêu ngạo, bướng bỉnh như nó phải quy phục, dần học cách học hỏi xung quanh, nỗ lực vươn lên.

    Rose mấy năm qua luôn đến thái ấp Malfoy, cô đã sớm nhận ra Lucius không phải tự nguyện đi theo chúa tể hắc ám.

    Malfoy thuần khiết, Malfoy quyền lực, giàu có là tất cả những gì chúa tể muốn và ông ta sẽ không bo giờ bao tha cho một món mồi ngon như vậy.

    Nếu không phải đời trước của Malfoy bị lôi kéo khiến các đời sau cũng bị kéo vào thì có lẽ Malfoy vẫn sẽ bị nhắm đến.

    Malfoy trước nay theo chúa tể và nhận được quyền lợi từ ông ta khiến cho gia tộc vẫn đứng trên hàng thượng đẳng.

    Rose đã nhận ra điều đó và cô hứa rằng sẽ giúp cả hai gia tộc thoát ra khỏi những rắc rối này một cách trót lọt.

    Những ngày ở Malfoy, cô luôn cùng Lucius trò chuyện bên cạnh Narcissa và Lucius cũng đã nhận ra rõ ý đồ của Rose vả lại ông đã nhận định cô là người nhà nên Lucius thoải mái thảo luận với Rose.

    Càng ngày Lucius càng thêm hài lòng về cô con dâu tương lai của mình, đúng là con gái nhà Allard tâm tư cẩn thận, tỉ mỉ, có thể trợ giúp cho Draco sau này và hôm nay, suy nghĩ đó càng thêm chắc chắn.

    " Cam ơn em Rose".

    Draco bỗng nhiên ôm lấy Rose khiến cô bé ngỡ ngàng nhưng nhanh chóng quàng tay qua ôm lại.

    Lucius và Narcissa cũng ôm lấy nhau mỉm cười nhìn hai đứa nhỏ.

    Draco thầm hứa với bản thân mình rằng cậu sẽ trở nên xuất sắc, tài năng hơn nữa để có thể đứng bên cạnh cô, bảo vệ cho Rose, cả hai gia đình.

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Quay trở lại phòng mình, Rose nhận được cuộc gọi từ gương liên lạc của Alice và William.

    Cầm chiếc gương dùng đôi trên tay, đối mặt với vẻ nghiêm trang của ba mẹ, Rose có chút thấp thỏm dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

    Vẻ nghiêm túc của Alice không giữ được bao lâu, nàng mỉm cười dịu dàng nói

    " Rose, mấy ngày qua con thức trắng đêm để hoàn thành những sợi dây chuyền sức mạnh này sao?"

    " Đúng vậy ạ"

    " Rose bé nhỏ của ta, cha rất tự hào về con, thiên tài của gia tộc ta nhưng với ta, con vẫn là một đứa trẻ 10 tuổi.

    Ta không muốn con quá tham dự vào chuyện này nhưng có lẽ đã đến lúc con cần biết một số điều".

    William một bên ưu tư nhìn con gái, một bên tay vuốt vai của vợ mình như một cách trấn tĩnh cảm xúc của Alice.

    Rose điềm tĩnh nghe cha nói, cô đang rất nóng lòng muốn nghe về những điều sắp tới cha nói.

    " Gia tộc Allard chúng ta có tổ tiên từng liên hôn với gia tộc Slytherin vì vậy các hậu nhân sau này cũng mang trong mình dòng chảy đó.

    Nhưng không phải ai cũng có thể đánh thức sức mạnh của một Slytherin tượng trưng trong cơ thể vì Allard chỉ là một nhánh nhỏ trong gia tộc Slytherin không như Gaunt và Silvard.

    Trong suốt mấy đời qua chỉ có đúng 3 người đánh thức được dòng máu Slytherin là cha ta, cô con và con, Rose.

    Con có một người cô.

    Đó là cô em gái mà ta yêu thương nhất, đã từng là đóa hoa nở rộ nhất của Hogwarts, niềm kiêu hãnh của Allard, Freya Allard.

    Nhắc đến cái tên này, không ai ở Hogwarts thời điểm bấy giờ không biết, là đội trưởng kế nhiệm quidditch tài năng, xinh đẹp, hoàn mĩ là điều mà hầu hết học sinh nghĩ đến Freya như cách họ ngợi ca con bây giờ".

    William nghẹn ngào, nói không nên lời khi nhớ về hình ảnh cô em gái bé nhỏ luôn mỉm cười tựa nắng và làm nũng với mình khi muốn đòi một món quà hay yêu cầu nào.

    Vẻ mặt của Alice cũng dần bị nhuốm bởi sự u buồn khi nghĩ đến cô em chồng và cũng là bạn thân nhất của mình.

    Nàng không giấu được sụ xúc động, chỉ có thể nắm lấy tay chồng mình như một cách an ủi.

    " Con bé là đối tượng mà mọi nam sinh ở Hogwart hướng tới nhưng chỉ tiếc, Freya chưa từng để ý đến những ánh mắt đó cho đến khi một người xuất hiện, khiến trái tim cô con lần đầu rung động.

    Chúa tể hắc ám chính là người đó.

    Hắn bị hu hút bởi danh tiếng của Freya và bắt đầu chú ý đến con bé.

    Và sự tiếp xúc giữa hai người đó đã dần sinh ra một tình cảm sâu nặng mà có lẽ đến hắn, người vốn không biết yêu là gì đã cúi đầu trước Freya.

    Ông nội con khi đó đã khuyển nhủ cô con rất nhiều nhưng đổi lại chỉ là thái độ kiên quyết, trái tim của một Allard một khi đã rung động trước ai thì đó chính là trọn đời.

    Cả ta và ông con cũng dần bị thuyết phục bởi sự quan tâm, độc nhất vô nhị mà hắn ta dành cho Freya và đều nghĩ rằng con bé sẽ hạnh phúc nhưng không Rose, ngày mà hắn ta chọn đi theo quyền lực của mình, giết chết vợ chồng nhà Potter cũng là lúc trái tim của con bé tan nát.

    Mất đi người mình yêu, cô con đã quyết định giam lỏng mình, phiêu diêu khắp nơi và từ đó, không ai biết con bé ở nơi đâu.

    Những người biết chuyện ngoài kia cũng không ai dám nhắc đến bởi người ta sợ con bé như chính chúa tể hắc ám.

    Họ chỉ có thể gọi Freya là phu nhân chúa tể hắc ám, nữ chủ nhân của Slytherin"

    " Rose, con hãy gọi gia tinh, chúng sẽ đưa cho con một thứ.

    Con chính là người đánh thức dòng máu Slytherin sau cô con.

    Ta đã biết điều này khi con chọn đũa phép và đến sinh nhật lần thứ 11, con sẽ chính thức sở hữu sức mạnh đó.

    Hãy nhớ rằng con có quyền tự hào về dòng máu của mình, tiếp quản Slytherin và đưa nó lên tầm cao mới.

    Dù ta hận hắn nhưng đó cũng là em gái ta, con hãy mang lại vinh quang cho thứ mà cả đời nó theo đuổi.

    Gia tộc chúng ta không phải tử thần thực tử mà là hậu nhân của Slytherin và Rosaline Allard là người được chọn tiếp theo".

    Rose tạm biệt cha mẹ mình và ngay lập tức, một gia tinh xuất hiện, đưa cho cô một cuốn ảnh.

    Mở ra trong đó là những tấm ảnh được chụp ở Hogwarts với sự xuất hiện của một chàng trai và cô gái.

    Cô nhận ra đó là người cô của mình và Voldemort.

    Phải công nhận một điều rằng cô ấy rất đẹp.

    Mái tóc vàng óng ả được buông xõa xuống vai, đôi mắt xanh cuốn hút, môi đỏ hồng xinh xắn khiến ai gặp một lần cũng phải ấn tượng.

    Chúa tể hắc ám khi ấy vô cùng đẹp trai lịch lãm trong mái tóc đen, đôi mắt đỏ lạnh lẽo nhưng khiến Rose sửng sốt là ánh mắt đó khi nhìn người con gái bên cạnh thì trở nên ấm nóng, dạt dào tình cảm đến lạ.

    Một người đoan trang, tao nhã đầy quyền quý đi cùng một người cao to, mang hơi thở lạnh lùng, đầy nguy hiểm lại vô cùng phù hợp.

    Khi nghe cha kể, Rose đã rất ngạc nhiên khi biết mình có một người cô và hơn hết là mối quan hệ giữa gia tộc với Slytherin.

    Nhìn chăm chú vào hình ảnh cặp đôi đang nở nụ cười hạnh phúc trong tấm hình, Rose bất giác nở nụ cười có chút bi thương.

    Thì ra hắn cũng biết yêu, chỉ là hắn đã sơ sót thất thủ trước một đứa bé sơ sinh để lại nỗi buồn đau thương cho người hắn yêu.

    Rose thầm nghĩ phải làm sao đây, cô không muốn Allard và Malfoy dính vào chúa tể hắc ám nhưng bây giờ, Allard đã định sẵn đi cùng với Slytherin, cô bắt buộc phải thay đổi kế hoạch

    " Nếu đã không thể tách rời thì không bằng song song sinh tồn.

    Cô à, cháu sẽ bảo vệ tốt cho Slytherin và hắn sẽ mau chóng quay trở lại thôi, đã đến lúc chúng ta đoàn tụ rồi".

    Sau một hồi suy nghĩ cuối cùng Rose quyết định sẽ tìm Freya và cũng chỉ có cô ấy mới có thể thay đổi chúa tể hắc ám như cách cô đã ở bên hắn.

    Có lẽ hắn ta đối với cô mình là thật, dù không chắc chắn nhưng Rose vẫn tin tưởng vào điều này và hơn hết, cô tin vào dòng máu của mình.

    Rose dần nhận ra thế giới mình đang sống không thể chỉ đánh giá qua một cuốn tiểu thuyết, cô đang sống trong đó và không thể quá phụ thuộc vào những điều mình đọc.

    " Những câu chuyện đang dần hé lộ và những điều thú vị cũng bắt đầu từ đây".
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    9. Lên tàu


    Sáng hôm sau, Rose theo chân gia đình Malfoy đến sân ga chín ba phần tư.

    Đây là lần đầu tiên Rose được đến đây, tận mắt chứng kiến khung cảnh nhập học náo nức nên vô cùng phấn khởi.

    Đôi mắt cô bé láo liếc, đảo quanh, quan sát khắp nơi.

    Tiếng trò chuyện, gọi nhau của những đứa trẻ, tiếng ồn ào của chim chóc hay tiếng cười đùa của lũ trẻ, mọi thứ kết hợp lại làm cho sân ga rất hỗn loạn, đông đúc.

    Draco trông có vẻ không mấy vừa lòng nhìn nhìn khung cảnh xung quanh.

    Chân mày cậu cau lại một cách khó chịu và dùng ánh nhìn khinh bỉ, chế nhạo lên những đứa trẻ đang hết sức kinh ngạc, sửng sốt, nói đúng hơn là phù thủy gốc Muggles.

    Vợ chồng nhà Malfoy quay ra dặn dò quý tử nhà mình.

    Narcissa ân cần đưa ra những lời khuyên, dặn chăm sóc sức khỏe.

    Còn Lucius nghiêm khắc nhắc cậu phải cố gắng học tập, giữ gìn gia phong của Malfoy, tránh xa lũ máu bùn.

    Tuy vẫn mang dáng vẻ ngày thường nhưng đôi mắt ông không dấu được vẻ mong chờ, trông đợi và có chút lo lắng khi nhìn cậu con trai.

    Draco chăm chú lắng nghe cha mẹ mình rồi quay sang Rose, người đang im lặng mà nhìn cậu.

    " Rose em có muốn nói gì với anh không?

    Anh phải ở Hogwarts mất tháng đấy".

    Draco tỏ vẻ đáng thương nhìn Rose trái ngược với bộ dạng ban nãy.

    " Đừng quên anh là Draco Malfoy, cứ phát huy như thường thôi, anh sẽ làm tốt.

    Nhớ giữ gìn sức khỏe và em sẽ gửi thư đều đặn cho anh.

    Hãy luôn đeo sợi dây chuyền nhé".

    Rose mỉm cười ngọt ngào với Draco rồi ôm lấy cậu thật chặt.

    Draco siết chặt Rose lại, cậu bỗng không muốn đi tí nào.

    " Anh biết rồi".

    Lucius và Narcissa đứng một bên cảm khái nhìn hai đứa trẻ

    " Bọn trẻ thật tốt".

    " Chiếc dây chuyền của Rose quả thật là báu vật nhưng Draco thằng bé cũng cần học cách tự bảo vệ.

    Mong rằng nó sẽ có một năm học tuyệt vời ở Hogwarts".

    Cả 3 người vẫy tay chào nhìn Draco khuất sau đám người.

    Bỗng dưng một tiếng nói ồn ào vọng đến

    " Mau lên nào mấy đứa.

    George nếu con còn như vậy má sẽ tịch thu hết những sản phẩm của con"

    " Lại nữa rồi quý bà, con là Fred mà mẹ"

    Lucius và Narcissa cũng bị thu hút bởi tiếng nói và nhìn thấy cảnh tượng này.

    " Rose, đây là nhà Weasley, là lũ phản bội thuần huyết"

    Narcissa sinh ra trong gia đình Black, nơi vô cùng kì thị những thứ liên quan đến Muggles nên những suy nghĩ cực đoan đã ăn sâu vào trong dòng chảy.

    Lucius cũng không khá hơn

    " Thật ồn ào, thiếu phép tắc.

    Đúng là tóc đỏ, không hiểu biết".

    Rose đưa mắt nhìn đám người tóc đỏ đang bon chen đằng kia.

    Cô thầm nghĩ cuối cùng cũng được diện kiến với Weasley, chắc hẳn cậu bé Harry Potter cũng đã được họ hướng dẫn vào rồi.

    Rose có chút chán nản lắc đầu khi nghĩ đến cảnh đối đầu của Malfoy và Weasley, giờ thêm cả Potter.

    Trong lúc ba người đứng bên này đánh giá thì phía đối diện, gia đình Weasley cũng đã chú ý tới họ.

    Thấy ánh mắt cha mẹ mình mải hướng về một phía, mấy anh em trong nhà cũng đưa mắt nhìn theo.

    Hai vợ chồng tóc bạch kim điệu bộ nghênh ngang, bên cạnh là một cô bé tầm tuổi Ginny chớp hai mắt xinh đẹp nhìn họ.

    Cả gia đình đều tức giận khi thấy nhà Malfoy nhưng có chút tò mò nhìn ngắm cô bé đáng yêu kia.

    Họ tự hỏi sao một cô bé như vậy lại xuất hiện cùng nhà Malfoy.

    Molly Weasley đã nhận ra Rose bởi bà biết rõ gương mặt kia giống ai.

    Bà nhanh chóng níu lấy tay các con và nói

    " Các con có chú ý đến đứa bé gái đứng cùng nhà Malfoy không?"

    " Chắc chỉ là con của một quý tộc bình thường thôi mẹ.

    Dù sao ở gần Malfoy cũng chẳng phải tốt lành gì".

    Ron Weasley khịt mũi khinh thường, cậu rất ghét bọn quý tộc, đặc biệt là Malfoy.

    " Đứa trẻ đó không phải một quý tộc bình thường đâu.

    Đó là cô con gái độc nhất, thiên tài của nhà Allard.

    Cô bé đó bằng tuổi với Ginny".

    Nghe mẹ nói vậy, cả nhà đều tỏ ra ngạc nhiên và sửng sốt

    " Gia tộc Allard ?.

    Đó chẳng phải là gia tộc phù thủy nổi tiếng sao?".

    Fred và George reo to lên vì phấn khích, không ngờ họ có thể gặp được một người nổi tiếng ở đây.

    " Thì ra đó là đóa hoa xinh đẹp Rosaline Allard".

    Percy hứng thú lên tiếng, trong đầu anh lúc này là những tham vọng trèo cao và đương nhiên là danh xưng nổi tiếng của Allard.

    " Bạn gái ấy thật xinh đẹp, hệt như một thiên thần vậy, trông thật quyền quý".

    Ginny hai mắt tỏa sáng nhìn về phía cô bạn.

    Đây là lần đầu tiên cô bé được chứng kiến một nhân vật nổi tiếng của giới phép thuật ngoài đời thực mà không phải qua báo, lời kể.

    Trước đã nghe qua rất nhiều lời ngợi ca nên Ginny rất muốn gặp mặt để xem cô bạn đấy tài năng, xuất sắc như nào.

    Ron vẫn im lặng từ khi nghe mẹ nói.

    Cậu có chút mâu thuẫn nhìn về cô bé phía trước.

    Nhìn kĩ mới thấy đúng là như lời đồn, rất xuất chúng nhưng cậu cũng từng nghe qua danh tiếng cả nhà Allard, cái nhà gắn liền với Slytherin ấy.

    " Ba mẹ, sao cô bé đó lại đi cùng nhà Malfoy?".

    Cuối cùng cậu không nhịn được mà hỏi.

    " Nhà Allard giống như Malfoy, đời đời đều là Slytherin.

    Hai gia tộc này có quan hệ khăng khít nhiều đời và hai gia chủ đương nhiệm còn là bạn thân thời niên thiếu.

    Cô con gái kia và con trai nhà Malfoy đã được định sẵn trở thành một cặp.

    Con còn nhớ bài báo hôm nọ ta đọc chứ.

    Chính là hai đứa bé ấy, đứa trẻ của lời tiên tri".

    Ông Arthur giải đáp rồi như nghĩ đến tờ báo hôm ấy, ông có chút trầm tư.

    " Thật không thể tin được.

    Malfoy sao?".

    Molly mở to mắt.

    " Lời tiên tri đó là về Malfoy và Allard?.

    Thật khó tin, tương lai của giới phù thủy được quyết định bởi một Malfoy?"

    " Lũ tử thần thực tử".

    Ron chán ghét, cậu không thể tin được cô bé đó sẽ là nữ chủ nhân tương lai của Malfoy nhưng dù sao, những thứ liên quan đến đám đó, cậu đều thấy đáng ghét.

    Cả gia đình cứ hết nhìn vợ chồng Malfoy đến Rose khiến cả ba khó chịu vô cùng và bắn ánh mắt sắc lạnh về phía đối diện.

    Nhà Weasley cũng nhận ra sự thất lệ, chậm trễ của mình nên nhanh chóng di chuyển lên tàu.

    Đứng nhìn con tàu dần khuất bóng, Rose mang theo tâm trạng có chút mong chờ một năm học bình yên sẽ đến với Draco.

    Đó là con tàu mà năm sau chính bản thân cô sẽ đặt chân lên đó và nó sẽ đưa cô đến ngôi trường mà sắp tới cô sẽ học.

    Năm nay cô nhất định phải tìm cơ hội đến được Hogwarts để gặp mặt tên chúa tể hắc ám kia.
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    10. Tìm lại


    Sau khi quay trở về thái ấp Malfoy, Rose bắt đầu cắm mình ở trong phòng và lên kế hoạch.

    Mỗi ngày cứ trôi qua như vậy, Rose sẽ trò chuyện, học cắm hoa, làm bánh với Narcissa, cùng thảo luận với Lucius và viết thư, gửi kẹo tự làm cho Draco.

    Còn ở Hogwart, Draco như mong muốn của mình, được phân vào nhà Slytherin nhưng những ngày sau đấy, cậu trở nên hết sức bực bội với lũ Gryffindor, tiêu biểu là tên chuột Weasley hay Potter.

    Draco cố kìm nén và học cách mỉm cười quý tộc, châm chọc lại cũng như dành nhiều thời gian lấy điểm cho nhà, viết thư kể chuyện cho Rose.

    Trong mỗi một bức thư, đều là tâm trạng hằng ngày của cậu, sau đó là những chiến tích, nào là cậu đã kiêu ngạo, thông minh như nào và cuối cùng là cậu rất nhớ cô.

    Đối với những lá thư của Draco, Rose sau khi đọc xong đều hồi âm lại một cách nhanh chóng và cất chúng vào một chiếc hộp đựng trên tủ sách vĩ đại của mình.

    Thời gian thoi đưa, Rose cuối cùng cũng nhận được sự đồng ý của cha mình đi tìm người cô Freya.

    Cả hai lên kế hoạch sẽ đến Đức, nơi được coi là bình yên nhất hiện tại.

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Tại một khu vườn xinh đẹp với cây cối tươi xanh, hoa nở rực rỡ của nước Đức, một người phụ nữ tóc vàng, khuôn mặt nhỏ nhắn, đường nét tinh xảo như tạc tượng nở một nụ cười nhìn chiếc xích đu.

    Khung cảnh vốn rất tươi đẹp, rạng rỡ nhưng ánh mắt của người phụ nữ trông thật u buồn và nó tạo nên một sự tương phản rõ rệt mà cũng thật hấp dẫn.

    Đã từng là như vậy, khu vườn này vốn nên có tiếng cười đùa, hình bóng một người con trai cao lớn đẩy xích đu cho người con gái hắn yêu.

    Nàng bồi hồi nhớ lại.

    Năm hắn bị đánh bại, nàng đã mang theo trái tim, tâm hồn tàn phá rời xa gia đình, người anh thân yêu.

    Nàng biết bản thân mình là ai, mang thân phận gì và nó ảnh hưởng như nào đến gia tộc.

    Thử nghĩ mà xem, cô công chúa được cưng chiều của Allard cao quý và phu nhân chúa tể hắc ám đời thứ hai, có ai mà không nhắm đến chứ.

    Nhất là hội phượng hoàng, chúng sẽ không buông tha cho món mồi thơm ngon như nàng, chí ít chúng có thể làm nàng tổn thương và gây khó dễ vì quyền uy của Allard còn đó.

    Không phải bản thân nàng sợ bọn họ, sinh ra vốn cao quý làm sao có chuyện nàng sẽ cúi thấp đầu.

    Nàng tự nhận mình chỉ đang sợ hãi, chạy trốn chính mình.

    Đang nhắm mắt nghĩ suy thì một tiếng chuông cửa đã cắt đứt suy nghĩ của nàng.

    Đứng dậy ra mở cổng, nàng tự hỏi ai sẽ ghé thăm nơi này thì hai bóng hình trước mặt đã khiến nàng sững sờ, không nói nên lời.

    " Anh... anh William?.

    Em...".

    Freya ấp úng, mãi không nói được tròn trịa vì tiếng nấc, những giọt nước mắt xúc động.

    " Chào em, cô em gái bé nhỏ, Freya".

    William dang tay ôm lấy, xoa đầu cô em gái đã bao năm không gặp.

    " Anh, em xin lỗi.

    Em rất nhớ mọi người".

    Freya nức nở nói, bề ngoài nàng luôn tỏ ra mạnh mẽ, cứng rắn nhưng chỉ khi nhìn thấy người nhà, bức tường kiên cố này cuối cùng cũng sụp đổ.

    " Được rồi, chúng ta cũng nhớ em rất nhiều.

    Rose mau lại đây, Freya, cô của con".

    William vẫy tay về phía Rose còn đang đứng người.

    Rose tuy đã nhìn qua ảnh mà cha đưa nhưng lần gặp trực tiếp này, cô của cô quả thật rất kinh diễm.

    Từ đằng sau lưng anh mình, Freya nhìn thấy một cô nhóc xinh xắn giống y hệt William và Alice cũng đang hai mắt to tròn nhìn mình.

    " Chào con, cô là Freya.

    Ta đã biết về con, cô công chúa nhỏ, thiên tài xinh đẹp, Rose Allard.

    Con đã làm rất tốt Rose à".

    Freya trìu mến đi đến, khẽ vuốt mái tóc mềm mượt của Rose.

    " Nào chúng ta vào nhà nói chuyện".

    Cả 3 người nhanh chóng di chuyển vào phòng khách.

    Ngắm nhìn những bức ranh trên tường trên tường, William rơi vào trầm tư, nhìn cô em gái mình.

    Đã trôi qua lâu như vậy mà con bé vẫn chưa hề quên đi bóng hình người kia.

    Nhưng có một điều khiến ông chú ý chính là bức ảnh của một đứa trẻ xấp xỉ tuổi của Rose.

    Đứa bé trai này có gương mặt rất giống với người đó, không lẽ

    " Freya, đây là ai vậy?".

    Nghe thấy anh trai hỏi, Freya dừng cánh tay đang rót trà lại mà hướng về phía bức ảnh William đang cầm.

    Nàng hơi khựng lại rồi điềm tĩnh trả lời

    " Là con trai của em, cháu trai của anh".

    " Cái gì?.

    Là con của em và hắn ta sao?".

    William mặc dù đã ngờ ngợ, nhận ra nhưng khi đối diện với sự khẳng định của cô em gái, ông vẫn không thể tin được.

    " Đúng vậy, thằng bé bằng tuổi với Rose.

    Sau khi người đó biến mất em cũng mới phát hiện ra mình đã mang thai.

    Chắc nó cũng sắp về rồi, nãy thằng bé có đi mua một ít dược liệu".

    Freya ở nụ cười của một người mẹ khi nghĩ về kết tinh nhỏ của mình.

    Nhờ thằng bé mà nàng mới có thể vượt qua được sự đau đớn khi mất đi người mình yêu.

    " Được rồi".

    Nhìn cô em gái như vậy, William vẫn là không đành lòng.

    Nếu đã là máu mủ của con bé thì cũng là cháu trai của ông, là một thành viên của gia đình Allard.

    Cuối cùng ông cũng hiểu tại sao con bé quyết định chuyển đến Đức.

    Freya muốn bảo vệ đứa con của mình.

    " Trưởng thành rồi, là một người mẹ tốt".

    William ấm áp vỗ vai cô em gái nhỏ.

    " Sao hôm nay anh lại tới tìm em vậy?".

    Freya thắc mắc hỏi.

    " Người đó còn sống, đang ở Hogwarts".

    William bình tĩnh nói trong khi đôi mắt của Freya nhanh chóng ngập nước và nở một nụ cười hạnh phúc lâu rồi không có.

    " Thằng bé cũng lớn rồi, sắp đến tuổi đến trường, em nên trở về.

    Chúng ta là Allard và cũng là người mang dòng chảy Slytherin.

    Hãy tìm lại những gì đã mất Freya".

    " Rose, con bé cũng mang trong mình sức mạnh của Slytherin giống em và cha".

    Ngay lập tức, Freya quay sang nhìn cô cháu gái với ánh mắt tự hào, vui mừng.

    " Làm tốt lắm Rose.

    Con quả thật là niềm tự hào của Allard".

    " Con bé giống em nhiều lắm.

    Nhất là tính cứng đầu".

    Freya và William cùng bật cười.

    " Phải rồi, em nên trở về Anh, về nhà của chúng ta.

    Em sẽ tìm lại chính gia đình, hạnh phúc riêng của mình".

    Freya vui vẻ nói.

    Sự chờ đợi bao lâu nay của nàng cuối cung cũng có kết quả.

    Mọi thứ giờ đã ổn định, nàng quyết sẽ không để ai đụng đến gia đình nhỏ của mình một lần nữa.

    Mặc kệ là lão ong mật hay bộ pháp thuật.

    Một Allard chưa bao giờ sợ những thứ này.

    " Chào mừng cô trở lại, cô Freya".

    Rose ngọt ngào cười và nhận được cái véo má của người cô.

    Trong lúc 3 người đang kể cho nhau nghe về cuộc sống của bản thân thì một tiếng nói đã cắt ngang

    " Mẹ, con về rồi.

    Những người này là ai vậy ạ?".

    Cậu bé tầm tuổi Rose lên tiếng ngỡ ngàng.

    Đó là một cậu bé rất điển trai, mái tóc đen, đôi mắt đỏ, đúng là rất giống với Voldemort khi còn nhỏ.

    " Đây là con của em, Adonis.

    Adonis, đây là bác cùng chị họ của con".

    Nghe mẹ mình nói vậy, Adonis tuy chỉ gật đầu chào hỏi nhưng vẫn không kìm được mà vui mừng, nở nụ cười chào mừng.

    Bấy lâu nay cậu vẫn sống cùng mẹ, nghe những lời kể về gia tộc, cha mình nhưng chưa từng được gặp gia đình mình.

    Thì ra đây là người bác, anh trai của mẹ cậu, đúng là rất ra dáng một vị gia chủ quyền lực.

    Còn đây chắc hẳn là cô chị họ nhỏ, thật xinh đẹp, từ trước đến nay, cậu chỉ thấy mẹ là đẹp nhất nhưng giờ, cậu thấy Rose vô cùng rực rỡ.

    " Chào bác, chào em".

    " Cái thằng nhóc này, là chị họ của con, không phải em của con".

    Freya trách con trai nhưng lại có phần cưng chiều.

    Sự cô độc của con bấy lâu nay, nàng đương nhiên biết.

    " Không sao đâu cô Freya, chào anh Adonis, em là Rose".

    Thấy Rose không phản đối cách xưng hô của mình, Adonis thật lòng vui mừng.

    Đúng là một đóa hoa tỏa sáng, cậu đã nghe mẹ nói và đọc những tờ báo của giới phép thuật, Adonis biết đây là cô công chúa nhỏ, thiên tài của gia tộc mình.

    Với Adonis, Rose chính là mối quan tâm duy nhất trong những tháng ngày qua của cậu ngoại trừ mẹ ra.

    Mỗi ngày Adonis đều cố gắng tìm kiếm thông tin về cô và sẽ cảm thấy vui vẻ trước những thành tựu, lời khen dành cho Rose.

    " Chào con Adonis, ta là bác của con, William".

    Đây đúng là con trai của em gái ông rồi, cái tên đầy sự kiêu hãnh " chúa tể".

    Tuy không được giáo huấn kĩ càng nhưng nhìn cách xử sự của cậu cháu trai, ông rất hài lòng và có chút thương xót.

    Sống cùng mẹ của mình trong một trang viên rộng lớn nhưng nhìn đâu cũng thấy có chút trống trải, William quyết định sau khi đem cả hai trở về trang viên Allard ở Anh sẽ cùng với Alice bù đắp những thiếu thốn của thằng bé.

    " Mau thu dọn đồ thôi, chúng ta sẽ khởi hành về Anh quốc, về ngôi nhà thực sự của chúng ta".

    William gõ cây gậy xuống sàn, quay người uống chén trà.

    Trên đường trở về, William cùng với Freya trò chuyện về gia đình, gia tộc mấy năm qua.

    Còn Rose và Adonis, cả hai liên tục kể cho nhau nghe về mớ kiến thức mình học được cùng những điều thú vị trong cuộc sống.

    Cá nhân Rose, cô cảm thấy rất thích người anh họ này.

    Adonis thì khỏi phải nói, cậu rất yêu quý Rose, thậm chí còn cao hơn cả tình cảm đó.
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    11. Gia tộc Allard


    Alice đã nhận được tin báo từ chồng mình, bà đứng chờ ở cổng vào cùng lũ gia tinh, người hầu.

    " A chị Alice, em nhớ chị quá".

    Nhìn thấy cô chị dâu bao năm qua không gặp, Freya không kìm được cảm xúc mà chạy đến ôm lấy người chị thân yêu.

    " Chào mừng em trở về Freya".

    Alice rơm rớm nước mắt trực trào, vỗ về đứa em gái nhỏ.

    " Chào cô Alice.

    Con là Adonis Slytherin".

    Adonis nhận ra đây là người chị dâu của mẹ mình, mẹ của Rose.

    Cậu tiến lên mở lời chào.

    " Chào con yêu.

    Ta là Alice.

    Được rồi, chúng ta vào nhà thôi, đã rất lâu rồi em mới trở về, chị đã làm món bánh mà em thích".

    Alice vui vẻ nắm tay cô em chồng và cũng là bạn thân thời đi học vào nhà.

    William mỗi bên dắt một đứa trẻ cũng nối bước theo sau.

    Nhìn trang viên rộng lớn, đồ sộ, Freya không dấu được vẻ hoài niệm về những năm tháng ấu thơ.

    Đây là nơi nàng đã lớn lên, chơi đùa cùng cha mẹ và anh trai.

    Giờ đây, nàng lại một lần nữa đặt chân trở về cùng với đứa con dấu yêu của mình.

    " Adonis, đây là trang viên của gia tộc Allard, nhà của chúng ta".

    Nghe mẹ mình nói vậy, Adonis tuy chỉ tỏ ý đã biết nhưng cậu không thể không nở nụ cười tự hào, có phần an ủi.

    Adonis trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng tuổi và cậu hiểu rõ thân phận của mình.

    Mang trong mình hai dòng chảy của Allard và Gaunt là cao quý như nào nhưng nó cũng không thể loại bỏ một phần dòng máu Muggle của cậu.

    Chính vì vậy, Adonis luôn cố gắng học tập, trở thành một quý tộc đích thực, bước chân vào ngôi nhà nơi cả gia tộc từng học, Slytherin.

    " Con biết thưa mẹ".

    Adonis đưa mắt hứng thú nhìn khắp nơi trong khi được dẫn vào trong căn nhà như tòa lâu đài.

    Cậu đã nghe mẹ kể rất nhiều nhưng không thể không kinh ngạc nhìn khung cảnh phồn vinh, giàu sang trước mắt.

    Thấy cha mẹ và cô đang bồi hồi nói chuyện, lại quay sang thấy người " anh" họ vẫn mải ngắm nhìn xung quanh một cách tỉ mỉ, Rose thầm xót thương.

    Tuy hoàn cảnh sống ở Đức rất tốt nhưng đó không phải nơi Adonis thuộc về, cậu là cũng là một Allard.

    Xuất phát từ sự đồng cảm, Rose chủ động mở lời làm hướng dẫn viên cho Adonis

    " Anh có muốn em đưa đi thăm quan không ạ?.

    Có rất nhiều nơi thú vị đó".

    Rose kháu khỉnh chìa tay, trông rất dễ thương.

    " Anh rất vinh hạnh đấy".

    Adonis cũng đùa giỡn vươn tay tỏ ý vươn tay nắm lấy.

    Quay lại với ba người lớn, họ nhìn thấy hai đứa trẻ dẫn nhau đi từng nơi một trong trang viên đều nở nụ cười vui vẻ.

    Từ giờ cả Adonis và Rose sẽ cùng nhau bầu bạn, có người trò chuyện qua ngày.

    Riêng William thì cảm thấy hơi khó chịu một chút khi lại có thêm một đứa con trai nữa vây xung quanh Rose bé nhỏ của ông.

    Nhưng thằng nhóc đó dù gì cũng là cháu của mình nên so với đầu bạch kim kia, thái độ của William có phần đỡ hơn.

    __________________________________

    Bên ngoài khu vườn của trang viên Allard, Rose vui vẻ niềm nở mà kể lể liệt kê hết những cảnh vật đẹp, phòng óc khang trang.

    Trong khi cô bé chăm chú nói thì Adonis bên cạnh im lặng lắng nghe mà không thấy phiền hà một chút nào.

    Ấn tượng đầu tiên của cậu về Rose chắc là dáng vẻ trầm lắng, đôi mắt xanh xinh đẹp như xoáy sâu với tâm trí người khác khiến họ không biết cô đang nghĩ gì.

    Nhưng qua cuộc nói chuyên, sự tiếp xúc ngắn, Adonis nhận ra cô là người dễ gần, quan tâm và sẵn sàng đối xử tốt với những người được cô nhận được là người thân.

    " Adonis, chúng ta đều mang trong mình dòng máu Allard và chúng ta cao quý, quyền năng và mạnh mẽ.

    Đó là những điều mà em đã đọc được trong cuốn sách gia truyền của gia tộc".

    Rose nhìn về phía Adonis mà chậm rãi nói.

    Cô đã nhận định người trước mặt là gia đình nên sẽ cho cậu biết về chính dòng máu mình đang mang, dù sao có thêm một người thân ở bên bảo vệ gia tộc cũng là một điều tốt.

    " Phải, chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ dòng máu thuần khiết này".

    Adonis hơi bất ngờ khi nghe thấy Rose lên tiếng nhưng khi nhìn thấy bức tượng đối diện, cậu lập tức cảm thấy có một cảm xúc mãnh liệt.

    Cậu cuối cùng đã được nhìn hấy chân dung của những trưởng bối trong gia đình, Adonis thật sự cảm thấy tự hào về gia tộc vẻ vang của mình.

    Adonis luôn biết bản thân mình cao quý nhưng khi tận mắt chứng kiến lịch sử gia tộc nghìn năm, cậu vẫn không kìm được mà kiêu hãnh.

    Nhận thấy rõ sự quyết tâm cùng niềm kiêu ngạo của người bên cạnh, Rose khẽ cười.

    Lần này, cô đã có một gia đình ấm áp và cô nhất quyết không để ai phá hoại nó.

    Sau khi dẫn Adonis đi quanh trang viên và nhận được ánh mắt sáng lấp lánh, đầy tự hào của cậu, cả hai quyết định vào sảnh, nơi cha mẹ đang nói chuyện.

    " Hai đứa đã đi xem hết trang viên rồi à?.

    Nào, cùng lại đây ăn bánh.

    Adonis, cô Alice nấu ăn rất ngon đấy".

    Freya nhìn thấy hai đứa trẻ cuối cùng cũng trở lại thì vui vẻ gọi.

    Nàng có chút buồn cười khi nhìn thấy biểu cảm của Rose, hẳn con bé đang nghĩ đến món bánh của mình.

    Rose lúc này đang mắt sáng lên khi nhìn thấy đĩa bánh thơm ngon đang tỏa ra hương thơm trên bàn kia, vì muốn đảm bảo sức khỏe nên mẹ Alice rất hạn chế cho phép cô bé ăn.

    Sau một hồi trò chuyện, dùng bữa thì Rose được Freya gọi phòng nói chuyện riêng.

    Cô có chút ngạc nhiên nhưng khi nhìn thấy biểu hiện của cha mẹ, cô vẫn bình tĩnh đi theo mà không hỏi tiếng nào.

    Đóng cửa phòng lại, trong không gian rộng lớn chỉ còn có 2 người.

    Freya quay mặt đối diện với Rose, chầm chậm vừa nói vừa quan sát biểu cảm trên gương mặt của người cháu gái duy nhất

    " Rose, cha mẹ con đã nói cho ta biết về chuyện sức mạnh Slytherin đang dần thức tỉnh trong con.

    Ta muốn con biết rằng bản thân ta rất vui và tự hào khi nghe về điều đó.

    Nhưng Rose, có quá nhiều nguy hiểm và rắc rối cũng sẽ từ đó kéo đến, con phải có đủ năng lực mới có thể đối phó được.

    Chắc con cũng đã biết đến chuyện của ta rồi, một Slytherin có thể độc ác, vô cảm với người khác nhưng khi họ yêu, tuyệt đối là chung thủy nhất.

    Slytherin chính là si tình, lặng lẽ mà âm thầm ở bên bảo vệ, yêu thương người họ chót trao trái tim.

    Dù cho lời tiên tri về con và cậu nhóc nhà Malfoy có là thật đi chăng nữa nhưng nếu phải lựa chọn giữa gia tộc và tình cảm cá nhân, giữa quyền lực tối thượng và quyền tự do, con sẽ đưa ra quyết đinh như thế nào?".

    Rose khi nghe từng lời nói của Freya vẫn giữ nguyên một vẻ mặt tĩnh lặng, không có lấy một xao động nào khiến cho người cô của mình phải kinh ngạc trong lòng.

    Phải biết rằng ở tuổi của con bé, đứa trẻ nào khi được hỏi về điều này cũng đều sẽ phân vân, choáng ngợp và bông lung, kể cả Freya của năm đó khi được cha mình dò hỏi.

    Nhưng Rose thậm chí còn nở một nụ cười kiên định

    " Con sẽ không để bất kì một ai gây ảnh hưởng đến gia tộc và bản thân, càng không để người khác nắm thế chủ động, khiến mình phải đưa ra sự lựa chọn.

    Con biết cân nhắc điều gì là quan trọng nhất thưa cô.

    Allard là quyền lực".

    Freya có phần nghi hoặc nhìn đứa chá của mình.

    Nàng còn nhớ khi được cha hỏi, bản thân đã tự lựa chọn sự tự do và tình cảm cá nhân bởi với Freya, nàng là người của gia tộc, có đủ quyền lực.

    Nhưng khi nghe đáp án của Rose, Freya không khỏi băn khoăn suy nghĩ.

    Có lẽ con bé đã lựa chọn đúng, một hướng đi khác, Rose mạnh mẽ, lí trì hơn cô nhiều.

    " Con quả thực là một Slytherin, à không phải là công chúa của Slytherin".

    Còn giống một Slyhen hơn bản thân nàng, nếu chờ đến khi sức mạnh của một Slytherin hoàn toàn được đánh thức trong Rose, có lẽ con bé sẽ càng trở nên máu lạnh.

    Freya tự bổ sung trong lòng.

    Rose bước ra khỏi phòng của Freya rồi một mình lặng im trở về phòng của mình.

    Tuy nãy giờ không biểu hiện gì ra trước mặt Freya nhưng sâu trong Rose, cô không ngừng đấu tranh, sóng cuộn.

    Draco với cô đã rất quen thuộc, cô coi cậu và nhà Malfoy như những thành viên trong gia đình.

    Tuy rằng bản thân cũng có chút tình cảm với Draco nhưng nó tuyệt đối chưa phải một thứ tình cảm sâu sắc, đôi lúc nó chỉ giống như sự đồng cảm, thấu hiểu.

    Rose hiện tại thật sự rất rối, cô không muốn bản thân trở nên giống với Freya.

    Có lẽ bản thân cô cần lớn mạnh hơn nữa, nghĩ đến điều này, Rose thêm chắc chắn và ngay sáng hôm sau, cô đã xin phép cả William, Alice và Freya về việc bản thân có thể tự mình đến Pháp quản lí công việc của gia tộc bên đó.

    Tài sản của gia tộc Allard trải dài khắp nơi nhưng vẫn cần củng cố.

    William khi nghe con gái muốn sang Pháp, liền từ chối.

    " Không thể Rose, con có biết một mình ở Pháp, đối mặt với bao tranh chấp quyền lực củ các quý tộc lớn nhỏ là rất khó hay không?"

    " Phải đó, Rose, cha con nói rất đúng, ta cũng không thể để con đi được".

    Alice cùng quan điểm với chồng mình phản đối.

    Duy chỉ có Freya im lặng nhìn Rose, nàng biết rằng con bé đã suy nghĩ về câu hỏi hôm qua.

    " Anh William và chị Alice à, em nghĩ cứ để con bé đi đi.

    Tuy rằng Rose còn nhỏ nhưng như vậy cũng tốt, sớm làm quen, sớm trưởng thành.

    Chúng ta cũng không thể mãi bao bọc Rose được, con bé cần tự bảo vệ chính mình".

    Freya lên tiếng khuyên ngăn, tỏ ý đồng tình với Rose.

    " Freya, em nói gì vậy.

    Con bé là công chúa của Allard, Rose đã rất xuất sắc rồi.

    Con bé mãi mãi được bảo vệ".

    William không tin được cô em gái của mình sẽ đồng ý với đề nghị của Rose, ông nhăn mặt quả quyết.

    Freya cười mỉm, nàng biets mà anh trai của mình là kẻ cứng đầu, chính là yêu thương con gái đến mức không nỡ để con bé xa rời vòng tay.

    " Cha, con không muốn mãi là công chúa nhỏ của Allard, con muốn bảo vệ cho gia đình chúng ta.

    Người yên tâm, con sẽ tự chăm sóc bản thân mình".

    Nhìn thấy cô con gái bé bỏng kiên quyết như vậy, William cũng hết cách, ông chẳng thể phản đối được nữa, chỉ đành đưa cho cô một số bảo vật gia tộc, cùng các cuốn sách về phép thuật tự vệ của gia tộc khiến Rose dở khóc dở cười.

    Cha cô đúng là vẫn rất quan tâm cô.

    " Nhất định phải biết bảo vệ bản thân, Rose.

    Nếu con muốn ăn bánh, ta sẽ gửi đều đặn cho con".

    Alice thở dài, chồng mình cũng đã chấp thuận, nàng cũng không thể nói gì nữa, chỉ có thể ôm lấy cô con gái thật chặt cho thỏa nỗi lòng của một người mẹ.

    Trong bầu không khí ấm áp này, một giọng nói vang lên thu hút sự chú ý cùng khó hiểu của mọi người

    " Con cũng sẽ đi cùng với Rose".

    Adonis điềm tĩnh lên tiếng.

    " Con nói gì cơ Adonis?".

    Freya nghi hoặc nhìn cậu con trai của mình.

    " Con nói con cũng muốn sang Pháp khôi phục lại đế chế Slytherin".

    Adonis nghiêm túc nói với mẹ cậu.

    Nghe thì giống như một lời mong muốn, kiến nghị nhưng thực chất nó lai là một câu khẳng định.

    Thấy được sự kiên quyết trong ánh mắt của cậu con trai, Freya cũng chỉ biết thở dài, đồng ý.

    Vợ chồng nhà Allard không xen vào quyết định của Freya, lí trí nói với họ rằng phải để hai đứa trẻ đi.

    Nhận được sự đồng ý của tất cả mọi người, Rose cùng anh họ của mình bắt đầu thu xếp đồ đạc chuẩn bị cho một chuyến hành trình dài.

    Trước khi đi, Rose gửi thư cú cho Draco ở Hogwarts.

    Cô biết trong thời gian tới rất khó có thể liên lạc thường xuyên, muốn có hể nhanh chóng trở về xem ra chỉ có thể dựa vào thực lực của bản thân.
     
    Harry Potter: A Fairy Story
    12. Cuộc sống bên Pháp


    Cứ như vậy, Rose cùng Adonis định cư tại Pháp.

    Lúc mới tới, những quý tộc Pháp liên tục gửi thư mời Rose đến yến tiệc.

    Adonis lúc này chưa lộ thân phận nên tất cả chỉ nghĩ cậu là người hầu đi cùng tiểu thư nhà Allard.

    Rose khi nhận được một tập thư dày thì chỉ nở một nụ cười nhếch mép khiến cho các gia tinh gần đó phải hoảng sợ.

    Cô biết rõ ý đồ của những buổi yến hội này là gì, rõ ràng họ đang muốn xem năng lực của cô.

    Tuy rằng danh xưng thiên tài của công chúa nhà Allard còn đó nhưng Rose chưa từng đấu tay đôi với bất kì ai nên có rất nhiều nguời còn nghi ngờ năng lực của cô.

    Rose thầm nghĩ vậy thì hãy để một trận quyết chiến quyết định đi.

    Nghĩ là làm, cô tự tay viết thư hồi âm đồng ý.

    Đứng nhìn từng con cú một bay đi đưa thư, ánh mắt Rose từ tĩnh lặng dần trở nên quyết tâm.

    Bầu trời Pháp chiều hôm quả thật rất đẹp nhưng e rằng sự bình yên này sẽ sớm không còn nữa.

    Những ngày sau đó, Rose và Adonis dần quen với những bài học phép thuật của gia tộc.

    Cả hai được dạy dỗ bởi những ông cố của mình nên tiến bộ vô cùng nhanh chóng khiến cho gia chủ đời đầu của Allard cũng phải sửng sốt và tự hào về con cháu của mình.

    Luyện tập với cường độ nặng cùng với áp lực lớn khiến cho Rose dần quên đi nỗi nhớ người thân.

    Cô vẫn sẽ trò chuyện cùng cha mẹ và cô Freya nhưng những lá thư gửi cho Draco đã trở nên ít hơn trước.

    Đôi khi Rose quên đi bản thân mình hiện tại là một đứa trẻ mà chăm tâm vào công việc của gia tộc.

    Sự kiên trì, nỗ lực ủa cô đã làm lay động những người đi trước, họ thật sự phải thay đổi cái nhìn về cô bé trước mặt.

    Thời gian trôi nhanh tới, ngày diễn ra bữa tiệc, Rose khoác lên mình bộ váy màu đỏ rực.

    Làn da trắng, mái tóc vàng, đôi mắt xanh và sắc đỏ của lửa khiến cô trông mĩ lệ vô cùng.

    Khi Rose bước xuống cỗ xe gia tộc cùng với Adonis, tất cả mọi quan khách, những gia chủ quyền lực đều phải dừng mọi việc đang làm lại chỉ để ngước nhìn vẻ đẹp của cô.

    Mấy năm Rose rời xa nước Pháp đã khiến họ dần quên đi sự hiện diện của cô công chúa ấy trong những buổi dạ hội.

    Giờ đây, cô một lần nữa xuất hiện trong diện mạo hoàn mĩ, cử chỉ lễ nghi không có điểm nào chê khiến ai cũng phải bàn tán khen ngợi.

    Rose đối với những ánh nhìn tò mò xen lẫn kinh diễm của những người xung quanh cười nhạt một tiếng.

    Ngày hôm nay, ngay tại nơi này cô muốn tất cả những gia tộc phù thủy của nước Pháp phải cúi đầu thuần phục.

    Đương nhiên đây mới chỉ là bắt đầu và Rose hoàn toàn hưởng thụ lời ngợi ca, tâng bốc mà mình nhận được.

    Adonis đứng sau Rose một chút, cậu đeo một chiếc mặt nạ và chùm mũ kín đầu khiến không ai nhìn ra được gương mặt của mình.

    Trước khi đi, Rose đã nói Adonis rằng cậu không cần phải ngụy trang như vậy nhưng nghĩ lại với mĩ mạo này, đúng là không thể không thu hút, cô cũng gật đầu không hỏi thêm.

    Khi cả hai tiến vào trong trung tâm của căn phòng, những vị phu nhân, gia chủ của các gia tộc mới bắt đầu thu lại cái nhìn đánh giá cả mình và buông lời nhận xét, bàn luận

    " Ôi trời, đó là người thừa kế tương lai của Allard sao?.

    Thật xinh đẹp".

    " Mấy năm không xuất hiện, đúng là khí chất đã trưởng thành hơn không ít".

    " Rất có dáng vẻ của một gia chủ tương lai.

    Thật đáng mong chờ vào màn trình diễn của cô bé đó vào tối ngày hôm nay".

    " Cô công chúa thiên tài của Allard, đúng là vừa xuất hiện đã khiến người ta mở to mắt".

    Mấy vị gia chủ thi nhau nói chuyện, họ đều là những người đã trải qua không ít sóng gió mới có thể giữ vững gia tộc nên cái nhìn đương nhiên vô cùng sắc bén.

    Rose thờ ơ nhìn không khí sôi nổi bàn luận, cô chỉ đứng yên ở giữa thán phòng cũng đủ để khiến người khác chú ý.

    Trước đó, tổ tiên Allard đã dặn dò cô kĩ càng rằng không cần phải đi lại bắt chuyện với từng người một.

    Chỉ cần chào hỏi đơn giản với một số người và dành thời gian để tận hưởng bữa tiệc trước khi bắt đầu vung đũa, khởi đầu trận chiến.

    Lúc này, những phu nhân, tiểu thư và thiếu gia của các gia tộc cũng nhìn chăm chú vào Rose.

    Dáng vẻ của cô bay giờ khiến họ chỉ có thể thốt lên cảm thán.

    Quá quyền lực.

    Quá cao quý.

    Quá hoàn hảo.

    Từ ánh mắt đến nụ cười, Rose đều khiến cho họ cảm nhận được sức ảnh hưởng, trọng lượng.

    " Rất gia giáo.

    Cô bé ấy là một tiểu thư tiêu chuẩn"

    " Quả nhiên là Allard"

    " Xinh đẹp, có học thức và xuất thân danh giá"

    " Sẽ thật tuyệt nếu cô bé ấy trở thành con dâu của Smith".

    Một vị phu nhân lên tiếng.

    Ánh mắt bà vô cùng thưởng thức Rose.

    Smith là một dòng họ quý tộc nổi tiếng của Pháp và thật khó để nhận được lời khen, sự đánh giá cao từ họ nên khi lời nói của bà phát ra, tất cả những quý tộc xung quanh đều sửng sốt nhưng sau đó cũng bình tĩnh lại.

    Cô bé đó là Allard, hoàn mĩ.

    Ý nghĩ của vị phu nhân Smith kia cũng phải chỉ có một, tất cả những phu nhân quanh đó đều có chung suy nghĩ này.

    Nếu có thể có được một mối liên hôn gia tộc danh giá như này, quả thật chỉ có lợi.

    Ai ai ở đây cũng đều mang trong mình những suy nghĩ, kế hoạch riêng và họ dần yên tĩnh lại để tính toán.

    Ngay cả những tiểu thư, thiếu gia của các gia tộc cũng không ngoại lệ.

    Bên bàn của những quý tộc nhỏ tuổi, một cô bé lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngưng trệ

    " Hừ, cũng chỉ là cái mác mà thôi.

    Ai biết cô ta tí nữa sẽ đấu tay đôi như nào".

    Tiếng động phát ra lớn khiến Rose không thể không chú ý đến bên này.

    Cô biết cô nàng kia là tiểu thư nhà Lewis rất thích thiếu gia nhà Smith nhưng không một ai của Smith để ý đến cô ta.

    Đối diện với cái nhìn căm tức, ghen ghét của quý cô Lewis, Rose chỉ hơi nhướng mày thích thú nâng mặt như đang thách thức khiến cô ta càng thêm giận dữ nhưng ai quan tâm chứ.

    Adonis đứng đằng sau nhìn thấy cảnh này cũng chỉ thấy hả dạ, có phần làm người tốt tỏ ra tội nghiệp thay cho cô nàng.

    Cậu hoàn toàn biết sắp tới đây Rose sẽ làm gì.

    Rose sau một hồi trêu chọc tiểu thư đanh đá nhà Lewis thì đưa mắt nhìn đám tiểu thư ăn mặc màu mè như công xung quanh, họ cũng đều đang ghen tị hướng mình.

    Không biết tại sao đột nhiên nghĩ tới công, Rose lại nhớ tới hình ảnh Draco hất cằm kiêu ngạo.

    Cô có chút bần thần hồi nhớ nhưng nhanh chóng chấn định lại.

    Mà các thiếu gia lúc này, ai cũng tỏ ra mơ màng, chìm đắm trong vẻ đẹp của Rose.

    Tất cả chăm chăm nhìn vào một người con gái khiến những tiểu thư đang cố chiếm lấy sự chú ý bị cho vào lãng quên.

    Khi nghe được lời nói của cô tiểu thư nhà Lewis, họ đều hướng ánh mắt dò xét, ghét bỏ đến cô nàng khiến cho cô ta càng thêm phẫn nộ.

    Tuy đối với sự hiện diện của tiểu thư nhà Allard, những người thừa kế tỏ ra thích thú, khao khát muốn tiến tới nhưng tâm tư của họ ít nhiều cũng đặt đến trận đấu tí nữa.

    Trong lúc Rose đi làm quen với một số gia chủ thì cô cảm thấy hơi khó chịu khi có cảm giác ai đó đang nhìn mình với ánh mắt có phần chiếm hữu không biết đến từ đâu.

    " Thật thú vị".

    Ai đó nói nhỏ rồi nở nụ cười sâu xa.

    " Trận đấu của bữa tiệc tối ngày hôm đó đã khiến tên của Rose khắc ghi mãi mãi trong lịch sử quý tộc nước Pháp".

    Còn diễn ra như nào, chương sau sẽ làm sáng tỏ cho các bạn 🙂)).

    Spoil trước là oanh oanh liệt liệt 🙂))
     
    Back
    Top Dưới