★ Được lấy ý tưởng từ bài hát cùng tên của Fyeqoodgirl, oceanfromtheblue
--
Minghao chưa làm xong việc này đã phải làm việc khác, đang tất bật chưa kịp cất máy ảnh đã bị sếp triệu tập lên văn phòng.
Cậu vội chạy lên, vừa đẩy cửa phòng của sếp đã bắt gặp một gương mặt xa lạ.
"Jisoo, đây là cộng sự của cậu đấy"
"Em chào sếp nha"
Ủa cái gì vậy?
Cộng sự cái gì hả trời?
Sếp lại định giao cho cậu thêm việc hả?
Minghao liếc nhìn qua cái người jisoo đứng kế bên, anh ta là người viết báo có năng lực nhất của công ty.
Hong jisoo hay phụ trách ghi báo cho những tấm ảnh mà cậu chụp được, hai người rõ ràng là đang phối hợp ngay từ đầu rồi, mặc dù chưa nói chuyện với nhau lần nào thôi.
Bỗng cậu nghe thấy tiếng thì thầm cạnh tai mình.
"Cậu là xu minghao hay chụp mấy tấm hình đắt đỏ đó đấy hả?"
Minghao gật đầu.
Đúng rồi, nhờ tôi anh mới có mấy thứ để viết đấy.
Về phía jisoo, anh cảm thấy tên này quá là lạnh nhạt đi, còn hơi có cái bộ dạng khinh thường.
Không lẽ cậu ta nghĩ công việc của cậu ta khó và chuyên nghiệp hơn anh hay sao?
Anh lườm cậu đến mức nỗi minghao thấy mặt mình hơi nóng nóng rồi.
"Tập trung, jisoo và minghao"
Sếp bắt đầu đan hai tay lại, ánh mắt đăm chiêu nhìn thẳng vào anh và cậu.
Rồi xong, sếp căng mất tiêu.
"Tôi cần hai cậu giúp tôi kế hoạch trả thù, nghệ sĩ trẻ sangjoon và bạn gái bí mật của hắn ta"
"Hai người đó làm gì vậy sếp?"
Jisoo nghiêng đầu nhìn sếp, cô không trả lời vội.
Sếp của anh có vấn đề về tâm thần, cô không có cảm xúc gì hết.
Bình thường thì nghiêm khắc, còn hôm nay nhìn sếp ảm đảm hơn bình thường.
"Tên đó đã giết... anh ấy"
Sau khi nghe kể lại chi tiết thì minghao và jisoo bị đá khỏi phòng.
Sếp dặn rằng tối nay hai người phải đột nhập được vào bữa tiệc của tên sangjoon đó, chụp chứng cứ hắn và bạn gái rồi viết một bài báo cực bùng nổ.
Chuyện còn lại thì đích thân sếp sẽ tự lo.
"Làm gì không làm, đi giết bạn trai của sếp"
"Bạn trai của sếp là kẻ thù của tên sangjoon gì đó nhỉ?
Tra tấn người ta đến chết luôn"
Jisoo vừa tưởng tượng vừa rợn gáy, tối nay anh sẽ phải gặp cái tên điên đó.
Minghao thì khá bình thản, đây đâu phải việc cậu mới làm lần đầu.
"Cậu nghĩ sếp sẽ làm gì hắn ta?
Giết à?"
"Giết thì quá bình thường, sếp tâm thần mà, ghê hơn thế nhiều"
Nghĩ lại thì đây là lần đầu minghao biết việc sếp có bạn trai, cậu nhớ là sếp mình làm gì có cảm xúc mà yêu.
Còn hong jisoo này nữa, sao sếp nghĩ anh ta có thể làm nổi việc này nhỉ?
.
Tối đó, hai người ăn mặc như phục vụ bàn, ngồi trên xe của minghao rồi bắt đầu tới địa điểm.
Đầu đuôi câu chuyện là bạn trai- à không hẳn là bạn trai, có thể nói là một người rất yêu sếp đã bị tên sangjoon tra tấn đến chết.
Vì vụ này ở giữa đường luôn nên bạn gái bí mật của hắn ta đã liên hệ để dẹp hết nhân chứng, camera an ninh.
Thành ra người rất yêu sếp đó đã chết giữa đường không lí do trong bộ dạng cực kì thê thảm.
Việc tìm chứng cứ rồi tống hắn ta vào tù là việc của cảnh sát, còn bà sếp tâm thần của cậu thì đúng sở trường rồi còn đâu, tóm lại là hai người đó sắp nếm mùi rồi.
"Tới rồi này jisoo, anh dám vô thật không vậy?
Nguy hiểm lắm nên anh nghĩ cho kĩ đi"
Hong jisoo cau mày rồi cười nhẹ, anh không có nhát đến thế nhé.
"Cậu khỏi phải lo cho tôi, lo cho mình đi kìa"
Minghao và jisoo đi vào một cách trơn tru, làm anh bất ngờ tưởng mình được bảo kê.
Cậu quyết định cả hai sẽ tách ra đi nghiên cứu chỗ này, tiện thể xem xét chỗ nào tiện để chuồn ra lúc về.
Bữa tiệc đã bắt đầu được khá lâu, theo như minghao thấy, hắn ta không dẫn bạn gái theo.
Ờ thì cái đó là điều hiển nhiên, tiệc tùng đau đầu làm cậu muốn về ngây lập tức nhưng mà bây giờ về thì khá tiếc.
Jisoo đã để ý thấy mặt của minghao hơi nhăn nên đã lén kéo cậu vào một góc.
"Có vẻ là bạn gái bí mật sẽ không xuất hiện đâu"
"Vậy là ta phải đi về hả?"
Anh giương đôi mắt nai lên nhìn minghao.
"Tôi muốn vào phòng hắn ta kiếm một vài bằng chứng hữu ích cho sếp"
"Ồ, vậy thì chúng ta đi"
Chỗ này nhiều camera, khó mà tránh được nên cậu và anh chỉ có thể cố gắng không để lộ mặt.
Minghao đi thẳng vào phòng của hắn ở tầng dưới, hai người phải lẹ lên nếu không sẽ có nhân viên nhận ra sự vắng mặt.
Nói thế thôi chứ cậu ngồi ở trỏng hơn gần nửa tiếng, xem từ cái này đến cái kia.
"Lại đây đi minghao"
"Hả?"
Cậu chạy tới nhìn thì thấy jisoo đang mở hộc bàn của hắn ta, bên trong toàn là giấy và những bức ảnh máu me, tra tấn người nhìn mà lạnh sóng lưng.
"Hóa ra cái tên idol sangjoon đó có sở thích kiểu này"
"Cậu thấy giống kiểu của sếp thích không?
Không lẽ hắn ta cũng tâm thần?"
"Ừa"
Mấy cái này chắc sẽ hữu ích với sếp đó, kiểu này thì có thể tiếp cận hắn ta dễ như chơi.
Xong xuôi thì dọn dẹp ngăn nắp, chuẩn bị chuồn đi.
Lúc vào mà dễ dàng thì lúc ra sẽ ngược lại.
Anh và cậu đang đứng gần cửa ra vào để cất đồ vào chỗ cũ, bỗng minghao nghe thấy tiếng bước chân cực nhanh ở ngoài.
Biết ngay là bị phát hiện mà, minghao chạy bằng hết sức bình sinh rồi mở tung cửa sổ ngay góc phòng ra, sẵn sàng nhảy xuống.
Nhưng trước khi nhảy thì cậu quay ra đằng sau để tìm hong jisoo.
Anh còn chưa chạy tới được nửa đường nữa, chỉ trách cái phòng này quá bự và jisoo chẳng bao giờ chịu vận động.
Trời ơi, rõ ràng là nãy cậu kêu anh ta chạy rồi mà.
Cách cửa bị đẩy ra, tên sangjoon và một người nữa bước vào.
Hai người đó nhìn xung quanh, không một động tĩnh.
"Cậu nói rằng có hai con chuột đã lẻn vào đây sao?"
"Vâng, chắc chắn tôi đã thấy trên camera giám sát"
"Lại là cái đám điệp viên gì đó đây mà"
Sangjoon hừ mũi, bắt đầu đi xung quanh, từ từ quan sát.
Nhìn là biết hắn ta đang cực kì tức giận rồi, dám lợi dụng bữa tiệc để đột nhập phòng riêng của hắn.
"Cửa sổ mở tung như thế thì chắc bọn nó đã bỏ trốn..."
"Bỏ đi, sắp đến phần quan trọng của bữa tiệc rồi"
"Vâng"
Trong lúc đó, minghao và jisoo đã may mắn trốn vào cái tủ đồ gần đó.
Cái tủ nhỏ nên hai người chỉ có thể chen chúc, áp sát vào nhau.
"Sao anh chạy chậm thế hả?"
Minghao nổi cơn thịnh nộ.
Lúc đó cậu hoàn toàn có thể thoát, mà vì nghĩ đến chuyện jisoo sẽ bị tra tấn đến chết nên phải kéo anh vào cái tủ để trốn.
"Xin lỗi, tôi ghét vận động lắm, cậu nhìn là biết mà"
"
Sau này anh tập chạy liền dùm tôi cái"
Anh ta gật gật đầu, tiếp tục tròn mắt nhìn cậu.
Minghao thở dài, chỗ này cũng chật quá rồi đi.
"Liệu chúng ta có bị phát hiện không?"
"Không đâu"
"Nếu bị bắt thì chúng ta sẽ bị tra tấn giống bạn trai của sếp sao?"
Minghao hết nói nổi, chỉ xoa đầu jisoo để trấn an anh.
Thật ra không gian chật thế này làm cậu ngửi rõ mồn một cái mùi lavender đang tỏa ra từ đâu thì ai cũng biết.
Minghao không thích việc hiện giờ tim cậu đang đập quá nhanh đâu.
"Anh to tiếng thế thì lại chả bị phát hiện"
"Mà cậu dùng nước hoa hả?
Tôi ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng trên người cậu này"
Minghao nghe xong thì bất ngờ tại cậu cũng đang nghĩ về mùi của anh ta.
Thế là minghao tập trung quan sát cái người đang ngửi ngửi đồ mình.
"Gỗ tuyết tùng gì chứ?
Cái đó tôi phải hỏi anh đó, anh dùng nước hoa mùi lavender à?"
"Mũi cậu bị sao rồi đó, ai cũng bảo với tôi là tôi không có mùi"
"Vậy thì tôi sẽ là người đầu tiên"
Mùi thơm lan tỏa hết cái tủ gỗ này làm cậu ngại chết đi được, từ giờ minghao sẽ tránh xa những thứ có mùi lavender, bởi vì khi ngửi nó thì cậu sẽ nghĩ tới cảnh tưởng này mất thôi.
"Một hồi nữa cậu có bảo với sếp là tôi không làm được không?"
Jisoo đang rất hối hận vì đã làm vướng chân xu minghao, anh từ bỏ, không muốn làm cái nhiệm vụ này nữa.
"Không báo đâu"
"Sao không báo??"
"Tôi sẽ dùng anh làm bia đỡ đạn"
Minghao để ý thấy anh lại cau mày rồi cười nhẹ một lần nữa.
"Có chỗ gác tay sướng ghê"
"Bỏ nó xuống khỏi đầu tôi mau lên"
Hai người kia đi ra từ đời nào mà jisoo với minghao vẫn đang chí chóe trong cái tủ đồ này.
'Cause I'll forever be trapped in your scent, can't get away
I know I am a fool, chase you like a moth in the flame
I don't wanna lose but I'll let your scent draw me back again
Like a ghost that can't be seen, you're mean
.
Mấy ngày sau khi báo cáo với sếp thì jisoo và minghao lại bị sếp kêu lên, và lần này có thêm một người được giới thiệu là cộng sự mới.
"Xin chào, anh là jisoo"
Anh chìa tay ra làm quen, cái cậu kia cũng nhanh chóng bắt tay chào lại.
"Em tên gì thế?"
"Tôi không nói tên thật cho hai người biết đâu, cứ gọi tôi là jun"
Minghao nhăn mặt khó hiểu, sao cái cha nội này được sếp cho vô vậy?
"Giờ ăn trưa chúng ta nói chuyện tiếp nha"
Cậu thật sự không muốn nói chuyện với tên jun kia, nhưng mà vừa tới giờ ăn đã thấy gã ngồi chiễm chệ trên ghế, vẫy vẫy anh và cậu lại gần.
Jisoo vừa ngồi xuống đã hỏi ngay.
"Sếp có bạn trai hồi nào vậy?"
"Sao mà em biết, mà sếp hình như yêu người đó lắm á"
"Gì?
Sếp đâu có cảm xúc giống người thường"
Minghao nghiêng đầu, bà sếp của cậu đâu phải người bình thường mà chịu yêu.
"Sếp có phải cục đá đâu mà không biết yêu"
"Rồi không yêu thì mắc gì sếp nhờ hai người đi trả thù làm gì?"
Ờ ha, nãy giờ jisoo với cậu chăm chú nghe.
Người đó yêu sếp, sếp yêu người đó mà không chịu nói cho người ta biết.
Đến khi anh ấy của sếp bị sát hại thì sếp hối hận vì chưa kịp nói ra cảm xúc của bản thân.
"Em còn chứng kiến cảnh sếp đứng dưới mưa khóc đấy"
"Đứng dưới mưa thì sao anh biết là sếp có khóc hay không?"
"Không khóc thì sếp đứng dưới mưa làm gì em?"
Câu chuyện buồn ha, người duy nhất giúp sếp lấy lại được cảm xúc cuối cùng cũng bỏ sếp mà đi.
"Nhưng mà cuối cùng là anh là ai vậy?"
"Thì cũng là một người viết báo giống anh hong jisoo này thôi"
Jun liếc mắt qua jisoo rồi cong miệng cười.
"Hình như anh viết hay lắm nên em muốn thách đấu với anh"
Jisoo mắt chữ a mồm chữ o, tự nhiên xuất hiện nói ba cái chuyện không ai biết rồi bây giờ còn thách đấu anh nữa, cái tên này là sao vậy trời?
"Chiều nay anh với minghao đi chụp ảnh hắn ta được không?"
"Chắc là được"
"Em tin là em sẽ làm tốt hơn anh hôm trước thôi, em sẽ đem ảnh về cho sếp nên anh nhớ chuẩn bị sẵn bài báo nhá"
Anh thật sự có hơi sợ cái tên jun này rồi đó.
.
Hai người đó đi với nhau chụp được ảnh của sangjoon với bạn gái bí mật của hắn ta được thật, điều này làm jisoo phải đợi họ mang ảnh về rồi viết báo mỗi ngày, tại vì giờ jun đã xuất sắc chiếm cái vị trí ban đầu của anh.
Cũng nhờ bài báo thêm mắm thêm muối của anh được dồn lại và đăng trong cùng một ngày nên bây giờ từ khóa idol sangjoon và bạn gái đã được đẩy lên đầu thanh tìm kiếm, chắc là bất cứ ai cũng đều nghe qua rồi, bây giờ danh tiếng của hắn ta đã bị giảm nặng vì làm các fan nữ thất vọng.
Trời tối rồi jisoo mới chịu tan làm xong khi chiêm ngưỡng đống thành quả của mình.
Hắn ta xứng đáng bị khui ra bộ mặt thật, mai mốt hắn ta sẽ phải chịu gấp đôi sự chỉ trích của ngày hôm nay.
Bỗng đang đi trên hành lang thì anh bắt gặp gương mặt đáng ghét quen thuộc, là tên nhóc jun chứ ai nữa.
"Hế lô anh jisoo, anh viết báo ghê thật nhỉ?
Em đọc còn phải bất ngờ"
"Quá khen"
Cậu ta phản ứng như thể là lần đầu đọc báo của anh viết vậy đó.
Viết cũng phải cỡ đấy mới đứng đầu công ty chứ, vậy mà cậu ta đòi thách đấu anh à?
"Em phối hợp với xu minghao cũng hay lắm mà"
"Thằng nhóc đó nhớ anh lắm đấy"
"Gì chứ?
Anh sợ cậu ta muốn chết"
Jisoo thở dài, anh không muốn tỏ ra mờ ám.
Đành liếc sang chỗ khác rồi nói đại vậy.
"Làm việc với cậu ta mệt lắm, là em cứu anh một mạng đấy haha..."
"Ui, anh nói thế không sợ minghao buồn à"
Nói rồi jun giơ điện thoại lên, trên điện thoại hiện rõ ràng cái tên xu minghao, nãy giờ hai đứa này đang gọi điện á hả trời?
Jisoo bất ngờ, vậy là cậu ta nghe hết rồi.
Jun sau khi cho anh xem cũng cúp máy luôn.
"Cậu bị điên hả jun?"
"Bai anh nha, giờ em với minghao đi ăn tối"
"Thôi cậu ở đây dùm tôi đi, tôi đi xin lỗi minghao cái"
Anh chạy như bay ra bãi giữ xe, vừa chạy vừa rủa tên kia.
Jun bên này thì lạnh sóng lưng, chết gã rồi, jisoo đổi xưng hô có nghĩa là ổng tí nữa sẽ đánh gã bầm dập cho coi.
Minghao đang ngồi trong xe thì đen mặt, cậu không ngờ là hong jisoo sẽ nói thế với người đã không bỏ mặc anh ta.
Cứ tưởng là sẽ giận hong jisoo mãi mãi nhưng khi thấy anh đứng ở ngoài chịu lạnh để đập cửa kính xe cậu thì minghao phải cho vô để ném liền cho anh ta cái áo khoác.
Mùi lavender quen thuộc đã bao phủ hết xe của minghao rồi.
"Xu minghao, tôi xin lỗi lần thứ n nhé"
"Ừa, tôi bỏ qua cho anh"
"Tôi thích làm việc với cậu lắm"
Cậu không dám nhìn vào jisoo luôn á, cậu tha lỗi cho anh rồi mà anh cứ nằng nặc kêu là cậu còn giận.
Nếu minghao quay qua sẽ bắt gặp đôi mắt nai của hong jisoo, nhìn thấy nó sẽ làm minghao ngại, bởi vì anh cũng sẽ thấy gương mặt đỏ ửng của cậu.
"Tại tôi thấy ghen tị với jun vì nó được làm việc với cậu nên mới nói thế"
"Minghaoooo"
Jisoo dài giọng giục cậu trả lời mình, thế mà cậu vẫn cứ lảng tránh.
Thế là jisoo bắt lấy mặt của cậu ta, ép quay qua mình.
Minghao bây giờ nhìn như trái cà chua, cậu cực kì ngại khi anh bảo anh ghen tị với jun, bây giờ mặt cậu lại còn đỏ hơn nữa khi jisoo đang nhìn chằm chằm mình.
"Ơ, lạnh lắm à?
Tôi trả áo cho"
"Không lạnh đến thế đâu... nên anh cứ mặc đi"
Tự nhiên anh cũng thấy ngại, một phần là vì gương mặt ửng đỏ của minghao đang ở trước mặt mình, thứ hai là tự nhiên cậu ta áp tay của mình lên hai cái tay của anh đang áp trên má cậu.
Để phá vỡ cái bầu không khi ngại ngùng này, jisoo đành lên tiếng.
"Đến lượt cậu đó, cậu chọn làm việc với tôi hay jun?"
"Anh biết câu trả lời mà"
"Hả?
Sao mà tôi biết được"
"Tôi chọn anh"
Thế mà mày cũng đỏ lên hả má của hong jisoo ơi?
Bớt đỏ xem nào, đó là sự lựa chọn hiển nhiên, mày hiểu không hả má?
"Jun ồn ào chết đi được, anh ta cứ luyên thuyên về tùm lum thứ"
"Mà tên kia chạy nhanh hơn tôi"
"Đúng là vậy thật"
Ồ, đây là lần thứ ba jisoo làm gương mặt đó, cau mày rồi cười nhẹ giống như đang cam chịu.
"Nhưng mà tôi thích làm việc với anh hơn"
"Cảm ơn nhé"
"Anh đi ăn mì với tôi không?"
Tối đó, hình như jisoo lỡ thích minghao mất tiêu.
Tối đó, minghao cũng lỡ thích jisoo mất tiêu.
Your scent thing that never fades
Lingerin' on me
The things we always do, the chair you always laid
Stories on replay
.
Dạo này cả hai người jisoo và minghao đều bận bịu, chả có nhiều thời gian gặp nhau kể từ lần trước khi sếp giao nhiệm vụ, cậu không hiểu sao tự dưng sếp lại lặn mất tăm.
Bỗng đang nghĩ ngợi thì cậu thấy sếp và hong jisoo đang đứng nói chuyện ngay cửa văn phòng, thế là cậu bị ngoắc vô.
"Bạn gái bí mật của sangjoon tự tử rồi"
"??"
Má ơi sếp vô thẳng vấn đề luôn rồi.
Tin này sốc làm jisoo mở to mắt, minghao thì như ngừng thở.
Thiệt sự là sau khi sếp nói câu đó thì chả ai biết trả lời như nào, khoảng lặng cứ thế tiếp diễn đến khi cả hai bình tĩnh.
"Sao... tại sao vậy sếp?"
Không lẽ vì bị chửi rủa hả ta?
Áp lực dư luận nhiều quá nên bị đẩy dồn vào tâm thế đó hả?
"Chắc là liên quan đến tên sangjoon, có khi là hắn ngoại tình"
"Nhưng mà hai người đó đang yêu nhau say đắm mà, không lẽ có kẻ thứ ba?"
"Ừ kẻ thứ ba là tôi đó"
Sếp lại làm người ta sốc nữa rồi.
Vậy kế hoạch của sếp là tán tên sangjoon đó, làm rạn nứt mối quan hệ khiến bạn gái hắn chết trong đau buồn.
Bởi vì sếp có sở thích giống hắn nên có thể thấy rằng hắn bộc lộ con người thật với sếp rất nhiều, điều đó làm tên kia thấy thoải mái hơn là với bạn gái hiện tại.
Vụ này mà lên báo còn kinh nữa.
Thôi thì vụ nhảy lầu này ai mà không biết, chắc quăng cho jun để gã viết là xong.
"À mà tên đó cứ đòi kết hôn nên mấy ngày nữa tôi phải làm đám cưới luôn"
"Trời sếp ơi... sao sếp xịn dữ vậy?"
"Nhờ mấy cậu chuẩn bị kế hoạch sơ tán người vô tội cho hôm ấy nhé, tại tôi sẽ phóng hỏa chỗ đấy để chứng minh là tôi chưa từng yêu hắn"
Chưa thấy ai máu lạnh hơn bà sếp này.
Đó là kết cục của hai người đó khi dám tra tấn anh ấy của sếp đó, bây giờ một người tự tử còn người kia sắp bị thiêu sống, bị người mình cực kì yêu thiêu sống.
Không hiểu sếp tha hóa hắn kiểu gì mà mặc kệ cái chết của bạn gái, sống chết đòi kết hôn luôn mà.
Jisoo sốc chưa khép miệng lại được, đến khi cánh cửa văn phòng sếp đóng sầm lại thì anh vẫn không ngừng cảm thán.
Không, thật ra anh không muốn tỉnh táo lại đâu, tại anh biết có người đang nhìn chằm chằm mình.
Từ cái bữa ăn mì đó tới giờ thì minghao vẫn chưa nói chuyện với anh câu nào, tại cả hai đều bận thành ra bây giờ mở miệng ra thì có hơi ngượng ngượng á haha...
Mặc dù đang đi cạnh nhau về văn phòng nhưng minghao vẫn cứ dửng dưng, jisoo thì im bặt.
Cứ vậy thì đến khi nào mới bàn kế hoạch trời?
.
Đáng lẽ tên jun cũng phải có mặt nhưng mà tự nhiên hắn viết xong báo thì liền về quê chơi, chụp ảnh cười tươi gửi cho minghao làm cậu muốn qua đó đấm gã vài phát.
Anh và cậu lại khoác lên bộ đồ bồi bàn quen thuộc, đứng chờ nãy giờ ở sảnh.
Không biết khi nào sếp mới chịu ra tay, anh với cậu chả bàn cái kế hoạch nào cả.
Thứ nhất là sơ tán thì sơ tán cần gì kế hoạch, thứ hai là cứ lấp lửng như vầy thì bàn cái kiểu gì đây.
Chỗ tổ chức đám cưới cũng rộng thật, nhưng mà không có gương mặt nào tiêu biểu hết chơn.
Đa số là người quen của tên kia, những người đã che giấu cho hắn.
Dù không phải là không làm gì nhưng mà sếp vẫn tha cho họ tại có mấy đứa nhân viên của sếp đi á.
Tụi nó không biết gì hết, còn đang khóc than vì sếp lại lấy tên idol kinh khủng này.
Bỗng tất cả đèn được tắt đi, chuẩn bị cho cô dâu và chú rể bước ra.
Có điều là đợi hơi lâu sếp với tên kia vẫn chưa ra, chắc hẳn là sếp ra tay rồi đó.
Minghao để tay lên sẵn tay cầm của cửa chính, đợi một tí thôi sẽ phải đi lùa hết đám người này ra ngoài.
Màn hình chiếu được bật lên, đoạn phim về sangjoon và đám người kia đang tra tấn người yêu của sếp được phát rõ ràng.
Minghao đang sốc vải chưởng, sếp kiếm mấy cái này đâu ra vậy?
Biểu cảm của mấy người này cực kì bất ngờ, bọn họ hét lên, xông lại cửa chính.
Nhưng mà trước khi bất kì ai đi ra khỏi đó, chắc chắn họ đã thấy sếp từ từ kéo lê cái xác đang cháy thoi thóp của sangjoon ra trước màn hình chiếu.
Từ đó, ngọn lửa bùng lên mãnh liệt.
Jisoo thấy sếp đứng trong đám cháy, cười mãn nguyện nhìn anh và cậu sơ tán mọi người.
Bỗng sếp nói to cho minghao và anh nghe.
"Hai cậu từ giờ điều hành công ty đi"
"Sếp giỡn hay quá sếp, sao em làm nổi"
"Chạy ra ngoài bây giờ còn kịp đó"
Jisoo định đùa với sếp thêm vài câu thì bị minghao kéo đi tại lửa càng ngày càng to hơn.
Nó đang nhấn chìm cả cái chỗ này, đây chính là sự kinh khủng của việc trả thù.
Anh với cậu đứng cạnh nhau đối diện đám cháy, ai cũng lem nhem và vẫn chưa chịu nói với nhau câu nào.
Ngọn lửa trước mặt thật mãnh liệt, giống như là sếp đã đổ hết tâm huyết vào nó.
Nhìn vào đám cháy quá lâu làm jisoo mơ màng, kế hoạch cuối cùng cũng thành công, bây giờ anh thấy thật yên bình.
"Hình như sếp vẫn chưa ra"
Anh thấy lo cho sếp quá, định chạy vô kiếm sếp mà bị minghao giữ tay lại.
Cậu tối sầm mặt nhìn jisoo không còn tỉnh táo.
"Nếu sếp muốn ra thì đã ra từ lâu rồi"
"Vậy chắc là sếp không ra hả...?"
"Chắc đó là lí do sếp bảo anh điều hành công ty đấy..."
Thà chết với người mình yêu còn hơn đi tù mà, nếu sếp còn sống thì sẽ bị phạt nhiều lắm cho coi.
Cái tên jun này về quê đúng lúc thật, mai mốt cậu sẽ bắt gã viết bài báo thanh minh cho sếp, cho cả thế giới biết việc sếp làm là để trả thù, là quả báo của tên ác quỷ kia.
Khung cảnh này không thích hợp để tỏ tình cho lắm, nhưng mà kệ đi.
"Jisoo, tôi thích anh"
Minghao lúc nói ra thì tỉnh bơ, lúc sau thì ngượng đỏ cả mặt vì jisoo chưa trả lời.
Anh cứ im lặng làm cậu bồn chồn, mất hết kiên nhẫn.
"Tôi bảo tôi thích anh mà"
"Ừm"
"Ừm là sao?
Tôi thích anh lắm đó"
"Xin lỗi nha, tại cảm xúc tôi bây giờ lẫn lộn hết rồi"
Cậu nghiêng người qua thì thấy mặt jisoo dính đầy bụi, má cũng hơi ửng hồng và đặc biệt là chuẩn bị khóc tới nơi.
Minghao cầm một bên vai của anh, hôn jisoo cái chóc vào môi.
Jisoo ngước lên thì thấy cậu cười cười giống đang chọc quê mình, nhìn đáng ghét quá nên anh lấy ngón tay kẹp môi cậu ta lại làm minghao kêu lên.
"Thật ra tôi cũng thích cậu đó xu minghao"
"Ồ, vậy mà anh lại nỡ lòng nào đi kẹp cái môi mà mình sẽ hôn hằng ngày..."
Tối hôm đó, cậu và anh thức đêm kể chuyện đầu đuôi hết hôm nay cho jun nghe, cậu ta sốc tận nóc vì chưa kịp chào tạm biệt sếp lần cuối.
Những ngày vừa qua và hôm nay thật kinh dị, nhưng nhờ nó cậu đã phát hiện cho mình một mùi hương yêu thích mới - lavender.
--
Hạo sua dạo này dữ dội quá mê quá thít quá
Lên 30 phô lô ơ là tui hứa đăng chap thường xuyên lun (^・ω・^ )