Cập nhật mới

Khác [ HanniGram ] The Cage

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
370684174-256-k952587.jpg

[ Hannigram ] The Cage
Tác giả: Lilian_Vivian301025
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

" Will à, em không thể trốn thoát khỏi tôi đâu.

"



willgraham​
 
[ Hannigram ] The Cage
DINNER


Will Graham, một điều tra viên đặc biệt của FBI.

Anh mang trong mình khả năng thấu cảm với tội phạm và hình dung lại quá trình hung thủ gây án tại hiện trường để truy tìm những tội phạm giết người hàng loạt.

Nhưng năng lực đó cũng đem lại cho anh nhiều rắc rối.

Bởi vì phải thường xuyên và liên tục hòa mình vào cảm xúc của những tên giết người, tâm lý của Will ngày càng bất ổn.

Vậy nên, sếp của Will đã giới thiệu anh một bác sĩ tâm lý.

Tên hắn ta là Hannibal Lecter.

Một gã đàn ông với vẻ ngoài lịch lãm, giọng nói trầm ấm và một đôi mắt sâu hoắm với ánh nhìn như muốn nuốt chửng người khác.

Hắn ta tạo cho anh một cảm giác kì lạ, có gì đó...không an toàn phát ra từ người đàn ông này.

Nhưng anh không nói ra mà chỉ âm thầm quan sát.

Trái ngược với vẻ ngoài gọn gàng và đẹp đẽ, cách nói chuyện của hắn lại rất thân thiết và gần gũi.

Ít nhất thì, cho đến hiện tại hắn đã giúp đỡ anh rất nhiều, cũng có thể coi là bạn bè.

Một buổi tối mùa đông nọ, Will đứng trước của nhà ai đó.

Anh vừa định đưa tay bấm chuông thì cánh cửa bỗng bật mở

- Chào buổi tối, Will.

Đứng trước mặt Will là gương mặt quen thuộc ấy.

Hannibal Lecter.

Hắn ta nở nụ cười dịu dàng, tay vội cầm lấy chiếc túi trên tay anh.

- Để tôi cầm giúp cậu.

Mau vào nhà đi, ngoài này lạnh lắm.

"

Will gật đầu.

Hôm nay anh có hẹn ăn tối với bác sĩ Lecter, nên vừa xong việc là anh phóng xe qua ngay nhà hắn.

Chào đón anh là một căn phòng ấm cúng với tiếng lửa tí tách, một bàn ăn thịnh soạn với các món ăn mà anh thích.

Will có chút ngạc nhiên.

Tất nhiên anh biết mình đã từng nói với Hannibal về những món ăn đó, nhưng anh chưa từng nghĩ hắn sẽ ghi nhớ tất cả.

Cái đặt tay lên vai làm Will thoáng giật mình.

Hannibal ghé sát lại tai anh thì thầm:

- Will, cậu thích chứ ?

Tôi đã chuẩn bị mọi thứ cho cậu đấy.

Những ngón tay thon dài của hắn lần mò từ vai đến phía sau gáy của anh.

Ngón tay của hắn lạnh lẽo đến mức Will phải rùng mình.

Cảm giác như anh sắp bị hắn bóp cổ vậy.

Anh gạt tay hắn ra, cười trừ một tiếng ngượng ngạo:

- Tôi thích lắm, nhưng mà ừm...anh đứng hơi gần rồi.

Will lảng trách ánh mắt của hắn.

Một phần vì anh không thích chạm mắt với người khác, một phần vì cái nhìn của gã này làm anh khó chịu.

Hắn vẫn là cái nụ cười ấy, vẫn là cái điệu bộ dửng dưng đến kì cục ấy.

Dù đã biết nhau một thời gian, Will vẫn không thể làm quen được với chúng.

Anh vội tìm chủ đề khác để qua chuyện.

Nhìn đống đồ ăn nghi ngút khói, Will ngồi xuống bàn, ra dấu là đói bụng lắm rồi:

- Tôi nghĩ đồ ăn cũng sắp nguội rồi, chúng ta phải mau ăn thôi.

Hắn ta dường như cũng đồng ý với anh, nhẹ nhàng ngồi xuống bàn.

- Hôm nay tôi nấu hơi nhiều, cậu cứ tự nhiên nhé.

Sau đó, bữa ăn diễn ra như một bữa ăn bình thường.

Will đoán vậy.

Cả buổi hắn chỉ hỏi về công việc ngày hôm nay của Will cũng như tình trạng sức khỏe của anh.

Ừ thì, nó giống như hỏi cung vậy nhưng ít ra thì vẫn thoải mái hơn cả hai chỉ ngồi ăn và không nói gì.

Hannibal làm gì cũng toát lên một khí chất thanh lịch.

Anh tự hỏi hắn phải trải qua những gì để đạt được đến trình độ đó.

Đối với Will, có ai đó để chia sẻ những cảm xúc của anh âu cũng là chuyện tốt.

- Tuyết...rơi dày hơn rồi...

Ánh mắt lo lắng của Will hướng ra phía cửa sổ, bất giác thốt ra suy nghĩ của mình.

Tuyết rơi dày thế này...làm sao về nhà được đây?

Hannibal có lẽ cũng đoán được mối bận tâm của anh, hắn đưa ra một đề nghị:

- Will à, nếu cậu không ngại, cậu có thể ở lại nhà tôi đêm nay.

Anh hơi lưỡng lự.

Ở lại cũng tốt, đằng nào ở đây cũng gần trụ sở, sáng mai anh đi làm cũng tiện.

Nhưng...ở với một mình với hắn, liệu có ổn không?

Không phải anh sợ hắn hay gì, chỉ là ở lại nhà của một người mình mới quen...có hơi không an toàn.

- Cậu thấy đấy, tuyết rơi ngày càng nhiều, đường phố chắc chắn sẽ rất khó để đi lại, chi bằng tối nay cậu cứ ở đây, tôi sẽ không làm gì cậu đâu.

Will chần chừ một lúc rồi cũng đồng ý:

- Được rồi, tối nay làm phiền anh vậy, Hannibal.

- Không có gì.

Hắn ta mỉm cười.

Giờ thì, dọn dẹp thôi nhỉ.

Will thấy vậy liền đứng phắt dậy, tay với ra như muốn cầm giúp hắn mấy cái dĩa.

Nhưng Hannibal đã giựt lại.

Anh vội nói:

- Để tôi giúp an—

- Không cần đâu, cậu cứ ra phòng khách nghỉ ngơi đi, hôm nay cậu đã vất vả rồi mà.

Nghe Hannibal nói vậy, Will cũng không tranh việc với hắn nữa.

Không hẳn vì anh mệt, mà vì anh hiểu rằng với người như Hannibal, hắn đã nói không thì người khác đừng họng đụng tới.

Mặc dù anh muốn giúp, coi như để trả lại công hắn chuẩn bị bữa tối, nhưng nếu hắn không muốn thì đành thôi.

Will lững thửng bỏ ra phòng khách.

Anh ngồi phịch xuống sôfa, đầu ngửa ra sau thở dài một tiếng.

Hừm, một ngày mệt mỏi nữa trôi qua.

Đôi khi nói chuyện với Hannibal khiến Will có hơi áp lực, nhưng anh cũng rất cảm kích khi Hannibal đã giúp anh cảm thấy tốt lên.

Thật ra hắn cũng thân thiện, chỉ là thỉnh thoảng cái sự thân thiện đó hơi vượt mức một chút.

Dù sao đó cũng không phải là ý xấu, anh nghĩ mình nên mở lòng với hắn hơn.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Will đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Hannibal đã quay trở lại.

Vẻ mặt hắn dường như có chút vui vẻ, giống như đoán trước được Will sẽ ngủ vậy.

Hắn tiến lại gần, nhìn ngắm gương mặt đang say giấc của anh mà môi khẽ cong nhẹ.

Hannibal đưa tay luồn vào những lọn tóc xoăn của Will, cử chỉ nhẹ nhàng như đang nâng niu một bảo vật quý giá.

Hắn mân mê từ mái tóc, chân mày, đôi mi, đến sống mũi và dừng lại ở môi.

Mắt hắn chợt tối lại, đục ngầu, cảm giác như có một lớp sương mù che phủ vậy.

Quay lại khoảng thời gian trước khi Will tới, Hannibal đang chuẩn bị bữa tối.

Hắn ta vừa soạn đồ ăn vừa ngâm nga theo ca khúc từ chiếc máy phát nhạc.

Rõ ràng có thể nhìn thấy tâm trạng của hắn đang rất tốt.

Bởi vì tối nay, người yêu dấu của hắn sẽ tới đây dùng bữa.

Thật tuyệt vời!

Chưa bao giờ hắn cảm thấy phấn khích như lúc này.

Hắn ta đảo mắt một vòng trước khi bất chợt dừng lại ở ly rượu trên bàn.

Đôi mắt hắn ta nheo lại, miệng nhếch lên một nụ cười như mưu tính chuyện gì đó.

Hannible lấy ra trong túi một cái lọ thủy tinh nhỏ, bên trong có chứa một vài viên thuốc màu trắng.

Nhìn những viên thuốc ấy hòa dần vào trong sắc đỏ của rượu, hắn liền mỉm cười hài lòng.

Ngày này cuối cùng đã tới, cái ngày mà Will Graham sẽ thuộc về hắn.

Hannibal khao khát Will, khao khát đó mãnh liệt đến mức thiêu đốt cả trái tim cũng như linh hồn của hắn.

- Em sẽ không thể trốn thoát khỏi khỏi tôi đâu, Will à.

Vĩnh viễn không thể.
 
[ Hannigram ] The Cage
MEAT


Đêm hôm đó, Will có một giấc mơ.

Một giấc mơ ướt át.

Anh mơ thấy Hannibal đang ở trên người mình, hai tay hắn trườn vào bên trong áo của anh.

Sự to lớn và lạnh lẽo từ đôi tay ấy khiến Will liên tưởng tới hình ảnh con trăn đang dần siết chết con mồi của mình.

Trong cơn đê mê, anh nhìn thấy nụ cười của Hannibal, một nụ cười đầy thỏa mãn.

Will bất giác rùng mình, anh có thể cảm nhận rõ hơi thở nóng bỏng cũng như thấp thoáng bên tai giọng nói khàn khàn của hắn:

- Will, gọi tên tôi đi.

Một cảm giác ớn lạng chạy dọc sống lưng Will.

Hannibal chầm chậm đặt một nụ hôn lên môi anh.

Will bị kích thích có chút không tự chủ được mà run lên một cái.

Anh vừa muốn kháng cự, lại vừa không muốn chối từ cái khoái cảm đột ngột này.

Hắn luồn lưỡi vào bên trong, mãnh liệt khuấy đảo khoang miệng anh.

Will dường như đã bị cuốn theo hành động của hắn.

Chỉ cho đến khi anh nhận ra không khí trong phổi đang cạn dần, Will mới bừng tỉnh, cố hết sức đẩy hắn ra.

Cả người anh run rẩy, yếu ớt gọi tên hắn:

- H...Hannibal, anh...

Ánh mắt hắn nhìn Will lúc này, giống hệt đang nhìn một con thú bị thương run rẩy dưới chân mình.

Ánh mắt của một kẻ săn mồi.

Hắn liếm môi, nở nụ cười ám muội.

- Bon appétit !*

* Chúc ngon miệng trong tiếng Pháp

Hannibal.

Will bừng tỉnh.

Những tia nắng chiếu qua cửa sổ, ám lên những bức tường trong phòng ngủ.

Anh mơ màng ngồi dậy, cảm giác anh vừa mơ chuyện gì đó đáng sợ lắm.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn không thể nhớ ra giấc mơ đó là gì.

Will nhìn xung quanh, đây không phải nhà anh.

Đúng rồi, ngày hôm qua Hannibal đã mời anh đến nhà dùng bữa tối.

Vì tuyết rơi quá dày nên hắn đã đề nghị anh ở lại qua đêm.

Anh đã ra phòng khách để đợi hắn, nhưng sau đó hình như đã ngủ thiếp đi.

Chuyện diễn ra đêm đó Will không còn biết gì nữa.

Có vẻ Hannibal đã đưa anh về phòng ngủ.

Nhắc đến Hannibal, hắn đâu rồi?

Bước ra khỏi phòng, Will chợt ngửi thấy một mùi gì đó rất thơm.

Nó xuất phát từ phòng bếp.

Hannibal đang đứng đó, nhìn thẳng ra phía cửa, cứ như hắn biết anh đã dậy rồi.

- Chào buổi sáng, Will.

Có vẻ cậu ngủ không được ngon lắm.

- Chắc lạ chỗ thôi.

Với lại tôi có một vài giấc mơ đáng sợ.

Vẻ mặt của Hannibal lộ rõ sự tò mò.

- Ác mộng sao?

Đó là cơn ác mộng gì vậy?

Will bối rối ngãi đầu.

Anh cũng không biết diển tả thế nào, chỉ biết rằng anh tuyệt đối không muốn gặp lại nó thêm một lần nào nữa.

- Tôi...Tôi không nhớ lắm.

- Không sao, nếu khó khăn quá thì cậu không cần phải nhớ lại đâu.

Mau ngồi xuống ăn sáng đi.

Bữa sáng gồm hai đĩa thịt bò quết bơ, hai đĩa trứng ốp la và vài lát bánh mì.

Bên cạnh đó còn có nho và táo để ăn tráng miệng nữa.

Ừm, chỉ là một bữa sáng bình thường thôi nhưng mà cách bày trí cứ như đang đi ăn nhà hàng vậy.

Will trông có vẻ thích thú.

Dù biết Hannibal có tài nấu ăn, và các món ăn của hắn cũng cực kì đặc biệt, nhưng mỗi khi thấy cách hắn ta nấu nướng, bày biện món ăn, Will cứ liên tục tự hỏi hắn ta rốt cuộc là bác sĩ tâm lý, hay là bếp trưởng của nhà hàng ba sao Michelin nữa.

Đột nhiên, Will cảm thấy có gì nhói nhói ở sau gáy mình.

Anh đưa tay ra phía sau nhưng chỉ cảm thấy có gì đó hơi sưng lên.

Anh vừa định nhờ Hannibal coi thử thì bỗng bắt gặp gương mặt hắn trở nên khó coi, dù mọi thứ chỉ diễn ra trong giây lát.

- Cậu không thích sao?

Will thấy vẻ mặt hắn như vậy cũng không để ý tới cơn đau nó nữa mà ngồi vào bàn.

Anh kiếm đại một lý do nào đó để lảng đi.

- Không, tôi chỉ đang nghĩ chút chuyện thôi.

Hàng chân mày của hắn lúc này mới giãn ra đôi chút.

Hắn lấy cho anh một ly nước ấm, bảo rằng uống nước ấm trước khi ăn sáng sẽ tốt cho hệ tiêu hóa hơn.

Will cũng không nghĩ nhiều mà đón lấy ly nước từ tay hắn.

Hắn chậm rãi cắt miếng thịt, rồi khựng lại như chợt nhớ ra chuyện gì đó.

- Vậy, khi nào cậu phải đến trụ sở?

- Chắc tầm chín giờ, chín hơn gì đó.

- Tôi có ủi sẵn đồ rồi để trong nhà tắm cho cậu rồi, cậu cứ ăn từ từ thôi.

Sự chu đáo của Hannibal có thể đến mức nào nữa vậy?

Chuẩn bị bữa tối, đưa khách vào giường ngủ, rồi đến chuẩn bị bữa sáng và ủi đồ cho khách?

Rốt cuộc, đó là vì Will hay còn có lý do nào khác?

Một người đàn ông kinh tế, tinh tế, tử tế, chắc một triệu người mới có thể kiếm được một người như Hannibal.

Nếu mình là phụ nữ, mình chắc chắn sẽ rơi vào lưới tình với người đàn ông này.

Will thậm chí đã nghĩ như vậy.

Khi anh bước vào phòng tắm, trong lúc đang chỉnh lại tóc tai, Will cảm thấy có hơi nhức ở đằng sau gáy.

Cảm giác nhói đau ấy đã có từ trước, nhưng anh đã gạt bỏ nó sang một bên.

Lúc ấy, Will chỉ nghĩ là bị con gì đó cắn.

Bây giờ khi nhìn vào gương, anh mới nhận ra rằng, đó là dấu răng người.

Tại sao lại có dấu răng ở đây?!

Rõ ràng ngày hôm qua không có gì hết...

Cốc, cốc

- Will.

Âm thanh lạnh lẽo từ phía bên kia cánh cửa khiến anh rùng mình.

Chỉ có hắn và anh, 2 người trong căn nhà rộng lớn này.

Ngày hôm qua anh đến, trên người không có dấu vết gì hết.

Thế mà sáng nay lại xuất hiện vết răng.

Ch-Chẳng lẽ nào...

Là Hannibal...

Nhưng tại sao...tại sao hắn lại làm thế?

- Will, mở cửa ra nào.

Tiếng gõ cửa vẫn vang lên.

- Will à...
 
[ Hannigram ] The Cage
WINE


Cánh cửa từ từ mở ra.

Hannibal đứng đó, ánh mắt hắn lạnh lùng nhưng vẫn ẩn chứa một sự thỏa mãn khó hiểu.

Nụ cười của hắn không phải là nụ cười thân thiện, mà là nụ cười của một người biết rõ mình đã nắm được tất cả.

Nó mang một chút gì đó nguy hiểm, như thể hắn đang chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra, một sự thay đổi mà chỉ mình hắn có thể điều khiển.

Will đứng im, đôi tay anh vẫn run rẩy nắm chặt nắm cửa, nhưng ánh mắt anh không thể rời khỏi Hannibal.

Hắn nhìn anh như thể một con thú săn mồi nhìn con mồi của mình.

Không hề vội vã, chỉ đơn giản là đang tận hưởng từng giây phút này.

-Em đây rồi, Will.

Hannibal nhẹ nhàng nói, giọng nói như thể khẽ vuốt ve, nhưng lại đầy ám ảnh.

Hắn biết Will đang do dự, và hắn thích điều đó.

Hắn thích khi đối phương rơi vào trạng thái bối rối, khi họ không thể hiểu được mình đang đứng ở đâu, giữa cái ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết.

Will hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng mỗi nhịp thở của anh đều như những cú đấm vào tim.

Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của Hannibal ngoài cửa, như một bóng ma lởn vởn không thể xua đi.

-Là anh làm đúng không?

Will cất tiếng, giọng anh vừa yếu ớt, vừa đầy quyết tâm.

Anh không thể tiếp tục chịu đựng cảm giác này, không thể chấp nhận rằng mình đang đứng trước một quyết định không thể quay lại.

Hannibal chỉ im lặng một lúc, đôi môi hắn nhếch lên thành nụ cười nhẹ.

Rồi hắn nói:

- Bị em phát hiện rồi.

Will không nói gì, ánh mắt anh vẫn khóa chặt vào hắn, cố gắng đọc thấu những gì đang ẩn giấu trong đôi mắt sắc bén ấy.

Cảm giác sợ hãi, bối rối, nhưng cũng có một thứ gì đó giống như sự thèm khát lạ lùng, một sự thôi thúc mà anh không thể lý giải.

Cảm giác đó, một sự thôi thúc mãnh liệt, quấn lấy tâm trí Will.

Mỗi lời nói của Hannibal như một cú đánh vào tâm lý anh, kéo anh lại gần, cuốn anh vào một vòng xoáy không lối thoát.

Anh cảm nhận được sự nguy hiểm trong không khí, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng phần nào trong anh lại muốn hiểu thêm về người đàn ông trước mặt mình, về cái bóng tối mà hắn mang theo.

Ánh mắt Hannibal không hề rời Will.

-Em cảm thấy thế nào, Will? – Giọng Hannibal nhẹ nhàng, nhưng sâu thẳm bên trong lại chứa đầy sự thách thức.

Hắn biết Will đang đấu tranh với chính bản thân, muốn tin vào sự trong sáng của chính mình nhưng cũng không thể rũ bỏ những bóng tối đang dần xâm chiếm tâm trí.

Will nuốt một ngụm nước bọt, lòng anh rối bời.

Một phần trong anh muốn từ bỏ, muốn chạy trốn khỏi tất cả những điều này, nhưng một phần khác lại khao khát tìm hiểu.

Anh đã luôn cảm nhận rằng Hannibal không phải là một con người bình thường, nhưng giờ đây, sự thật ấy đang vỡ lở từng chút một.

-Tại sao lại là tôi? – Will hỏi, giọng anh lạc đi trong cơn bão cảm xúc. – Tại sao lại là tôi mà không phải ai khác?

Hannibal bước một bước gần hơn, khoảng cách giữa họ dường như ngắn lại, dù anh không hề di chuyển.

Hắn không trả lời ngay lập tức, chỉ im lặng quan sát Will.

Bởi vì em là người duy nhất tôi có thể nhìn thấy, Will. – Cuối cùng, Hannibal lên tiếng, đôi mắt hắn sáng lên một cách kỳ lạ. – Will à, chúng ta giống nhau.

Will cảm thấy trái tim mình như ngừng đập một nhịp.

Những lời này không phải là sự thừa nhận thông thường, mà là một lời tuyên bố, một sự khẳng định rằng họ không còn chỉ là hai con người xa lạ, mà là hai phần của một thứ gì đó lớn hơn, u ám hơn.

Will cảm thấy mình như bị kẹt giữa một ma trận, không thể thoát ra, nhưng cũng không thể ngừng suy nghĩ về những gì Hannibal vừa nói.

Im lặng bao trùm không gian trong giây lát.

Hannibal chầm chậm đưa tay về phía Will, bàn tay hắn nhẹ nhàng vươn ra như một lời mời gọi.

Will đứng đó, không biết phải làm gì.

Cảm giác sợ hãi và sự thèm khát lẫn lộn trong anh đã khiến anh lạc lối.

-Giờ thì, em sẽ làm gì, Will? – Hannibal hỏi, giọng nói đầy thách thức.

Will không thể trả lời ngay lập tức.

Anh chỉ đứng đó, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Hannibal, cảm nhận được sức hút kỳ lạ mà hắn tạo ra.

Và rồi, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh biết rằng anh không thể quay đầu lại nữa.

Will cảm thấy mình như bị mắc kẹt trong một chiếc lồng chim, một chiếc lồng bằng những lời nói ngọt ngào, ánh mắt sắc lạnh và sự mê hoặc mà Hannibal đã khéo léo dệt nên.

Mỗi lần hắn nhìn anh, như thể Will không thể rời đi, không thể thoát khỏi sự hấp dẫn kỳ lạ mà hắn tạo ra.

Will không thể thốt ra lời nào.

Anh muốn chạy, muốn kêu gọi sự giúp đỡ, nhưng mỗi lần ánh mắt của Hannibal chạm vào anh, như thể mọi thứ trong anh dừng lại, như thể hắn đã giam giữ cả linh hồn anh trong chiếc lồng này.

Sự gần gũi của Hannibal khiến Will cảm thấy một thứ gì đó khó chịu, như thể anh không còn là chính mình.

Anh cố gắng lùi lại, nhưng cơ thể lại không thể phản kháng, không thể thoát khỏi cơn mê hoặc ấy.

Càng muốn rời xa, anh lại càng cảm nhận được sự lôi cuốn mãnh liệt từ Hannibal.

Trong giây phút đó, Will nhận ra rằng chính hắn đã chiếm đoạt anh từ lâu.

Mọi nỗ lực của anh để tìm lại chính mình, để chống lại sự thao túng của Hannibal, đều vô ích.

Và càng sâu vào trong chiếc lồng ấy, anh càng thấy mình dần mất đi khả năng tự kiểm soát, như một con chim bị nhốt trong lồng, biết rõ rằng không thể bay đi, nhưng lại không thể từ bỏ hy vọng.

Ánh mắt của hắn như kéo anh vào một vực sâu, không thể thoát ra.

Và rồi, như một động tác đầy tính toán, Hannibal khẽ đưa tay lên, chạm vào má Will, vuốt ve một cách nhẹ nhàng.

Will cảm nhận được cái lạnh của bàn tay hắn, nhưng lại cũng cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ trong cơ thể mình.

- Will à, em không thể trốn thoát khỏi tôi đâu.

Giọng Hannibal nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực, thâm trầm như một lời khẳng định.

Rồi hắn nghiêng đầu, đôi môi hắn khẽ chạm vào môi Will, một nụ hôn không gấp gáp nhưng đầy cám dỗ.

Đó không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng, mà là một sự chiếm đoạt, một sự kiểm soát tuyệt đối.

Will không thể cưỡng lại được sức hút từ Hannibal.

Cảm giác ấy giống như một vòng xoáy, mạnh mẽ và không thể dừng lại.

Môi anh khẽ mở ra, hòa quyện cùng nụ hôn của hắn.

Dù trong lòng vẫn còn một phần nào đó muốn chống cự, nhưng sự kết nối giữa họ là quá mạnh mẽ, quá cuốn hút để Will có thể thoát khỏi.

Hắn hiểu anh, hắn nhìn thấu anh, và điều đó khiến Will cảm thấy như bị trói buộc trong một mối quan hệ không lối thoát.

Có lẽ ngay từ đầu, định mệnh đã khiến Will không bao giờ có thể chạy trốn khỏi Hannibal.

END.
 
Back
Top Bottom