Cánh cửa từ từ mở ra.
Hannibal đứng đó, ánh mắt hắn lạnh lùng nhưng vẫn ẩn chứa một sự thỏa mãn khó hiểu.
Nụ cười của hắn không phải là nụ cười thân thiện, mà là nụ cười của một người biết rõ mình đã nắm được tất cả.
Nó mang một chút gì đó nguy hiểm, như thể hắn đang chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra, một sự thay đổi mà chỉ mình hắn có thể điều khiển.
Will đứng im, đôi tay anh vẫn run rẩy nắm chặt nắm cửa, nhưng ánh mắt anh không thể rời khỏi Hannibal.
Hắn nhìn anh như thể một con thú săn mồi nhìn con mồi của mình.
Không hề vội vã, chỉ đơn giản là đang tận hưởng từng giây phút này.
-Em đây rồi, Will.
Hannibal nhẹ nhàng nói, giọng nói như thể khẽ vuốt ve, nhưng lại đầy ám ảnh.
Hắn biết Will đang do dự, và hắn thích điều đó.
Hắn thích khi đối phương rơi vào trạng thái bối rối, khi họ không thể hiểu được mình đang đứng ở đâu, giữa cái ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết.
Will hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng mỗi nhịp thở của anh đều như những cú đấm vào tim.
Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của Hannibal ngoài cửa, như một bóng ma lởn vởn không thể xua đi.
-Là anh làm đúng không?
Will cất tiếng, giọng anh vừa yếu ớt, vừa đầy quyết tâm.
Anh không thể tiếp tục chịu đựng cảm giác này, không thể chấp nhận rằng mình đang đứng trước một quyết định không thể quay lại.
Hannibal chỉ im lặng một lúc, đôi môi hắn nhếch lên thành nụ cười nhẹ.
Rồi hắn nói:
- Bị em phát hiện rồi.
Will không nói gì, ánh mắt anh vẫn khóa chặt vào hắn, cố gắng đọc thấu những gì đang ẩn giấu trong đôi mắt sắc bén ấy.
Cảm giác sợ hãi, bối rối, nhưng cũng có một thứ gì đó giống như sự thèm khát lạ lùng, một sự thôi thúc mà anh không thể lý giải.
Cảm giác đó, một sự thôi thúc mãnh liệt, quấn lấy tâm trí Will.
Mỗi lời nói của Hannibal như một cú đánh vào tâm lý anh, kéo anh lại gần, cuốn anh vào một vòng xoáy không lối thoát.
Anh cảm nhận được sự nguy hiểm trong không khí, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng phần nào trong anh lại muốn hiểu thêm về người đàn ông trước mặt mình, về cái bóng tối mà hắn mang theo.
Ánh mắt Hannibal không hề rời Will.
-Em cảm thấy thế nào, Will? – Giọng Hannibal nhẹ nhàng, nhưng sâu thẳm bên trong lại chứa đầy sự thách thức.
Hắn biết Will đang đấu tranh với chính bản thân, muốn tin vào sự trong sáng của chính mình nhưng cũng không thể rũ bỏ những bóng tối đang dần xâm chiếm tâm trí.
Will nuốt một ngụm nước bọt, lòng anh rối bời.
Một phần trong anh muốn từ bỏ, muốn chạy trốn khỏi tất cả những điều này, nhưng một phần khác lại khao khát tìm hiểu.
Anh đã luôn cảm nhận rằng Hannibal không phải là một con người bình thường, nhưng giờ đây, sự thật ấy đang vỡ lở từng chút một.
-Tại sao lại là tôi? – Will hỏi, giọng anh lạc đi trong cơn bão cảm xúc. – Tại sao lại là tôi mà không phải ai khác?
Hannibal bước một bước gần hơn, khoảng cách giữa họ dường như ngắn lại, dù anh không hề di chuyển.
Hắn không trả lời ngay lập tức, chỉ im lặng quan sát Will.
Bởi vì em là người duy nhất tôi có thể nhìn thấy, Will. – Cuối cùng, Hannibal lên tiếng, đôi mắt hắn sáng lên một cách kỳ lạ. – Will à, chúng ta giống nhau.
Will cảm thấy trái tim mình như ngừng đập một nhịp.
Những lời này không phải là sự thừa nhận thông thường, mà là một lời tuyên bố, một sự khẳng định rằng họ không còn chỉ là hai con người xa lạ, mà là hai phần của một thứ gì đó lớn hơn, u ám hơn.
Will cảm thấy mình như bị kẹt giữa một ma trận, không thể thoát ra, nhưng cũng không thể ngừng suy nghĩ về những gì Hannibal vừa nói.
Im lặng bao trùm không gian trong giây lát.
Hannibal chầm chậm đưa tay về phía Will, bàn tay hắn nhẹ nhàng vươn ra như một lời mời gọi.
Will đứng đó, không biết phải làm gì.
Cảm giác sợ hãi và sự thèm khát lẫn lộn trong anh đã khiến anh lạc lối.
-Giờ thì, em sẽ làm gì, Will? – Hannibal hỏi, giọng nói đầy thách thức.
Will không thể trả lời ngay lập tức.
Anh chỉ đứng đó, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Hannibal, cảm nhận được sức hút kỳ lạ mà hắn tạo ra.
Và rồi, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh biết rằng anh không thể quay đầu lại nữa.
Will cảm thấy mình như bị mắc kẹt trong một chiếc lồng chim, một chiếc lồng bằng những lời nói ngọt ngào, ánh mắt sắc lạnh và sự mê hoặc mà Hannibal đã khéo léo dệt nên.
Mỗi lần hắn nhìn anh, như thể Will không thể rời đi, không thể thoát khỏi sự hấp dẫn kỳ lạ mà hắn tạo ra.
Will không thể thốt ra lời nào.
Anh muốn chạy, muốn kêu gọi sự giúp đỡ, nhưng mỗi lần ánh mắt của Hannibal chạm vào anh, như thể mọi thứ trong anh dừng lại, như thể hắn đã giam giữ cả linh hồn anh trong chiếc lồng này.
Sự gần gũi của Hannibal khiến Will cảm thấy một thứ gì đó khó chịu, như thể anh không còn là chính mình.
Anh cố gắng lùi lại, nhưng cơ thể lại không thể phản kháng, không thể thoát khỏi cơn mê hoặc ấy.
Càng muốn rời xa, anh lại càng cảm nhận được sự lôi cuốn mãnh liệt từ Hannibal.
Trong giây phút đó, Will nhận ra rằng chính hắn đã chiếm đoạt anh từ lâu.
Mọi nỗ lực của anh để tìm lại chính mình, để chống lại sự thao túng của Hannibal, đều vô ích.
Và càng sâu vào trong chiếc lồng ấy, anh càng thấy mình dần mất đi khả năng tự kiểm soát, như một con chim bị nhốt trong lồng, biết rõ rằng không thể bay đi, nhưng lại không thể từ bỏ hy vọng.
Ánh mắt của hắn như kéo anh vào một vực sâu, không thể thoát ra.
Và rồi, như một động tác đầy tính toán, Hannibal khẽ đưa tay lên, chạm vào má Will, vuốt ve một cách nhẹ nhàng.
Will cảm nhận được cái lạnh của bàn tay hắn, nhưng lại cũng cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ trong cơ thể mình.
- Will à, em không thể trốn thoát khỏi tôi đâu.
Giọng Hannibal nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực, thâm trầm như một lời khẳng định.
Rồi hắn nghiêng đầu, đôi môi hắn khẽ chạm vào môi Will, một nụ hôn không gấp gáp nhưng đầy cám dỗ.
Đó không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng, mà là một sự chiếm đoạt, một sự kiểm soát tuyệt đối.
Will không thể cưỡng lại được sức hút từ Hannibal.
Cảm giác ấy giống như một vòng xoáy, mạnh mẽ và không thể dừng lại.
Môi anh khẽ mở ra, hòa quyện cùng nụ hôn của hắn.
Dù trong lòng vẫn còn một phần nào đó muốn chống cự, nhưng sự kết nối giữa họ là quá mạnh mẽ, quá cuốn hút để Will có thể thoát khỏi.
Hắn hiểu anh, hắn nhìn thấu anh, và điều đó khiến Will cảm thấy như bị trói buộc trong một mối quan hệ không lối thoát.
Có lẽ ngay từ đầu, định mệnh đã khiến Will không bao giờ có thể chạy trốn khỏi Hannibal.
END.