Cập nhật mới

Khác Hành trình tìm lại ký ức

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399808348-256-k960120.jpg

Hành Trình Tìm Lại Ký Ức
Tác giả: Nttn864
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Yunho và eunhyuk vô tình gặp kyuhyun- một linh hồn không có ký ức gì về mình .

Bọn họ giúp anh ta tìm lại ký ức và hoá giải mọi chuyện để anh siêu thoát



yunho​
 
Hành Trình Tìm Lại Ký Ức
Chương 1


Hành Trình Tìm Lại Ký Ức

Yunho và Eunhyuk đang đi bộ qua con phố vắng vào đêm khuya thì bỗng nhiên một bóng người xuất hiện trước mặt họ.

Ánh sáng mờ ảo bao phủ quanh người đó, khiến cả hai đều dừng lại nhìn chằm chằm.

"Cậu là ai?"

Eunhyuk hỏi, mắt không rời bóng người.

giọng nói run run phát ra từ người đó.

"Tên tôi là Kyuhyun, nhưng tôi không biết tại sao mình lại ở đây."

Yunho nắm lấy tay Kyuhyun, ánh mắt kiên quyết.

"Chúng tôi sẽ giúp cậu.

Cùng nhau, chúng ta sẽ tìm ra sự thật."

Ba người bắt đầu hành trình tìm hiểu quá khứ của Kyuhyun, từ những manh mối nhỏ nhặt trong ký ức đến những bí mật ẩn giấu sâu trong bóng tối.

Từng chút một, ký ức dần hiện về, từng câu chuyện được kể lại.

"Chính tôi đã gặp tai nạn trên con đường này," Kyuhyun thì thầm, "và tôi không thể rời khỏi đây nếu không biết lý do."

Eunhyuk nhìn Yunho, rồi quay lại Kyuhyun.

"Chúng ta sẽ không để cậu lạc lối.

Cùng nhau, chúng ta sẽ phá vỡ lời nguyền này."

Trong ánh đèn mờ của thành phố, ba người cùng nhau bước tiếp, hướng tới chân trời mới — nơi sự thật và hy vọng đan xen.
 
Hành Trình Tìm Lại Ký Ức
Chương 2


Sau những ngày dài lục tìm ký ức và những manh mối rời rạc, Yunho, Eunhyuk và Kyuhyun cuối cùng cũng đến được một ngôi làng nhỏ gần con đường nơi Kyuhyun thường xuất hiện trong ký ức mờ nhạt.

Họ hỏi thăm người dân địa phương và tìm kiếm các câu chuyện cũ kỹ liên quan đến con đường ấy.

Một người phụ nữ già nhớ lại:

"Cách đây khoảng ba mươi năm, có một chàng trai trẻ bị sát hại ngay trên con đường này.

Mọi người đều nói hung thủ là một người đàn ông cùng tuổi với nạn nhân, nhưng chẳng ai biết rõ mặt hắn."

Kyuhyun cúi đầu, ánh mắt dần trở nên sáng hơn.

"Vậy là... tôi đã bị giết."

Yunho nắm chặt vai Kyuhyun, an ủi: "Chúng ta sẽ tìm ra hung thủ, để cậu có thể yên nghỉ."

Họ quyết định đi sâu vào quá khứ, tìm kiếm hồ sơ cảnh sát cũ, những báo cáo được giấu kín trong kho lưu trữ.

Eunhyuk mở một cuốn sổ cũ kỹ và chỉ vào một cái tên: Jinwoo — một người đàn ông cùng tuổi với Kyuhyun thời đó, nổi tiếng hay gây rối và có nhiều mâu thuẫn với nạn nhân.

"Chúng ta phải tìm người này," Eunhyuk nói, ánh mắt sắc lạnh.

Nhưng khi họ lần theo dấu vết của Jinwoo, điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra — những bóng đen bí ẩn liên tục xuất hiện, như muốn ngăn cản họ đi đến tận cùng sự thật.

Liệu Yunho, Eunhyuk và Kyuhyun có thể tìm ra được kẻ sát nhân và hóa giải nỗi oan của Kyuhyun?
 
Hành Trình Tìm Lại Ký Ức
Chương 3


Manh Mối Đứt Gãy

Sau nhiều ngày lần theo dấu vết, cuối cùng Yunho và Eunhyuk cũng tìm được Jinwoo – hiện đang sống một cuộc đời bình dị ở vùng ngoại ô, tuổi ngoài 50, vẻ mặt mệt mỏi của người đã từ bỏ quá khứ.

Họ đứng trước cửa nhà ông ta, Kyuhyun lặng lẽ đứng phía sau, gương mặt vô hồn nhưng ánh mắt lại chất chứa hồi hộp và sợ hãi.

Jinwoo mở cửa, đôi mắt già nua nheo lại khi thấy hai chàng trai trẻ đứng trước mặt mình.

"Các cậu là ai?" giọng ông ta khàn khàn.

Yunho bước tới, không do dự: "Ông có nhớ Kyuhyun không?

Người đã chết cách đây 30 năm."

Jinwoo sững người.

Ông im lặng rất lâu rồi nói: "Tôi nhớ.

Cậu ấy là bạn tôi.

Nhưng tôi không liên quan gì đến cái chết của Kyuhyun cả."

Eunhyuk nheo mắt: "Nhưng ông từng có xích mích với anh ấy, đúng không?"

Jinwoo gật đầu, chậm rãi: "Chúng tôi từng tranh cãi, nhưng không đến mức giết người.

Đêm đó... tôi không ở hiện trường.

Tôi đã rời khỏi thị trấn."

"Ông có bằng chứng?"

Yunho hỏi, nhưng Jinwoo chỉ thở dài và lắc đầu.

Kyuhyun đứng phía sau, ánh mắt dõi theo Jinwoo đầy mâu thuẫn.

"Tôi... không cảm thấy thù hận ông ấy," Kyuhyun lặng lẽ nói, "Linh hồn tôi không phản ứng gì với ông ta.

Có lẽ...

ông ấy thực sự vô tội."

Không có gì để kết tội Jinwoo.

Và cũng không còn ai để hỏi.

Manh mối chấm dứt.

Ba người đứng giữa đêm khuya, gió thổi lạnh buốt, mang theo cảm giác hụt hẫng nặng nề.

Kyuhyun cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Nếu không phải ông ấy... thì là ai?

Tại sao tôi lại không nhớ được gì?

Liệu tôi có đáng được yên nghỉ không?"

Eunhyuk siết chặt tay Kyuhyun: "Đừng từ bỏ.

Có thể hung thủ không phải người cậu quen... hoặc chính ký ức của cậu đang che giấu điều gì đó."

Yunho khẽ nhíu mày, ánh mắt nghiêm túc: "Chúng ta sẽ bắt đầu lại, từ chính cậu, Kyuhyun.

Chúng ta sẽ đi sâu vào ký ức của cậu... dù nó có đau đớn thế nào đi nữa."
 
Hành Trình Tìm Lại Ký Ức
Chương 4


Ánh Sáng và Bóng Tối

Đêm hôm đó, khi Yunho, Eunhyuk và Kyuhyun đang quay về từ nhà Jinwoo trong tâm trạng rối bời, họ bỗng thấy hai bóng người khả nghi đang loay hoay bên một mảnh đất bỏ hoang cạnh con đường nơi Kyuhyun từng bị sát hại.

"Có ai đó ở đằng kia," Eunhyuk thì thầm, kéo nhẹ tay áo Yunho.

Cả ba tiến lại gần, nấp sau một bức tường gạch.

Hai người đàn ông đang đào thứ gì đó xuống đất.

Một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bụi phủ dày, vừa được kéo lên từ lòng đất.

Kyuhyun nhìn chằm chằm vào cái hộp, cơ thể anh run lên dữ dội.

"Cái đó... mình đã thấy trong một giấc mơ..."

Yunho bước ra từ nơi ẩn nấp, giọng lạnh lùng: "Hai người đang làm gì?"

Cả hai người giật mình quay lại.

Một người tóc dài hơi bạc, ánh mắt sắc như dao – người kia cao lớn, ánh mắt đượm buồn.

"Tôi là Yesung, còn đây là Changmin," người tóc dài lên tiếng.

"Chúng tôi là... bạn của Kyuhyun."

Eunhyuk cau mày: "Bạn?

Sao bây giờ mới xuất hiện?"

Changmin chậm rãi: "Chúng tôi có lý do.

Và chúng tôi nghĩ đã đến lúc... nói sự thật."

Nhưng chưa kịp để họ nói hết câu, Kyuhyun bỗng khựng lại.

Mắt anh trợn ngược, môi run rẩy, toàn thân run lẩy bẩy.

Một luồng khí đen tỏa ra từ người anh, cuồn cuộn như sương đêm.

Đôi mắt vốn trong sáng giờ đây hóa đỏ như máu.

"KHÔNG...

KHÔNG...!!"

Kyuhyun hét lên, ôm đầu, giọng nói méo mó như hai người cùng lúc.

Yunho lao đến giữ lấy cậu: "Kyuhyun!

Cậu đang sao thế?!"

Nhưng Kyuhyun đã không còn nghe thấy gì.

Cơ thể cậu bay lên, xoay vòng trong không khí.

Gió lốc nổi lên, trời đất như rung chuyển.

Ánh sáng đỏ rực xoáy quanh cơ thể Kyuhyun – và rồi, tất cả dừng lại.

Kyuhyun rơi xuống đất, quỳ gối, thở hổn hển.

Đôi mắt đã trở lại màu đen, nhưng ánh nhìn thì hoàn toàn khác.

"Tôi... nhớ rồi," anh thầm thì, mắt đầy căm hận.

"Tôi đã bị giết... không phải vì thù oán đơn thuần... mà vì tôi biết quá nhiều bí mật."

Yesung và Changmin im lặng, mặt tái đi.

"Các người..."

Kyuhyun đứng dậy, nhìn họ, giọng băng lạnh.

"Các người có mặt hôm đó.

Các người đã chứng kiến tôi bị giết.

Nhưng tại sao lại im lặng... tại sao lại để tôi chết trong oan khuất?"

Eunhyuk và Yunho đều sững sờ.

Yesung hít một hơi thật sâu.

"Kyuhyun, lúc đó... chúng tôi không thể làm gì được.

Nếu chúng tôi lên tiếng, chúng tôi cũng sẽ chết."

Changmin cúi đầu: "Chúng tôi đã sống với nỗi dằn vặt suốt 30 năm.

Và hôm nay... chúng tôi muốn chuộc lỗi."

Kyuhyun siết chặt tay, hàm răng nghiến ken két.

"Vậy thì nói đi.

Ai là kẻ giết tôi?"

Yesung nhắm mắt.

"Là một người mà cậu tin tưởng nhất... một người mà cậu đã từng gọi là 'anh trai'..."
 
Hành Trình Tìm Lại Ký Ức
Chương 5


Mặt Nạ Rơi Xuống

Không khí dày đặc và nặng nề.

Kyuhyun lặng im, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Yesung và Changmin.

"'Anh trai'...?"

Yunho lặp lại lời của Yesung, ánh mắt sắc như dao.

Eunhyuk siết tay, nhìn thẳng vào họ.

"Tên của hắn là gì?"

Changmin chậm rãi thốt ra cái tên: "Heechul..."

Toàn thân Kyuhyun khựng lại như bị điện giật.

Những mảnh ký ức bắt đầu ùa về như thác lũ — những đêm rượu chè, những tiếng cười giả tạo, ánh mắt ganh ghét... và rồi là bóng dáng của người mà anh tin tưởng nhất, đâm anh từ sau lưng bằng một con dao găm lạnh lẽo.

"Không thể nào... là anh Heechul?"

Kyuhyun thì thào, giọng run rẩy.

"Anh ấy là người đã luôn bảo vệ tôi..."

Yesung cúi đầu.

"Anh ta là thủ lĩnh của nhóm chúng tôi.

Khi chúng tôi thua bạc và bị chủ nợ truy sát, Heechul đã nghĩ ra 'kế hoạch'..."

"Cướp tiền của Kyuhyun," Changmin tiếp lời, giọng gần như nghẹn lại.

"Ban đầu chỉ là đe dọa, trấn lột.

Nhưng Kyuhyun đã chống cự... và Heechul...

đã mất kiểm soát."

Kyuhyun lùi lại vài bước, ánh mắt trống rỗng.

"Tôi...

đã chết dưới tay người mà tôi tin tưởng nhất..."

Anh bật cười, tiếng cười méo mó, đau đớn.

"Còn các người?

Các người đứng nhìn tôi bị giết?"

Yesung hét lên: "Chúng tôi sợ!

Anh ấy dọa sẽ giết cả chúng tôi nếu nói ra!

Chúng tôi hèn nhát, đúng!

Nhưng không phải là không hối hận!"

Gió lại nổi lên.

Khí đen quanh Kyuhyun cuồn cuộn.

Mặt đất dưới chân anh rung lên, mặt trời như bị che khuất, để lộ gương mặt của một ác linh thực sự.

Yunho tiến đến, giơ tay chặn Kyuhyun lại.

"Đừng để cơn giận điều khiển cậu.

Cậu muốn sự thật, và bọn họ đã nói ra.

Giờ chúng ta phải đối mặt với Heechul – kẻ giết cậu thật sự."

Eunhyuk bước tới, ánh mắt lạnh băng.

"Nói cho chúng tôi biết...

Heechul đang ở đâu?"

Yesung run rẩy: "Hắn... hắn đang sống ẩn ở một ngôi nhà gỗ trên núi.

Xa khỏi thị trấn.

Vẫn mang theo số tiền đã cướp được... và sống như thể chưa từng làm gì sai."

Kyuhyun ngẩng đầu, giọng trầm xuống như âm phủ:

"Vậy...

đến lúc rồi.

Đến lúc hắn phải đối diện với tôi... và tất cả tội lỗi của hắn."

Yunho gật đầu, ánh mắt không chút do dự.

"Chúng ta đi.

Kết thúc chuyện này
 
Hành Trình Tìm Lại Ký Ức
Chương cuối


Huyết Thống & Hận Thù

Bên trong căn nhà gỗ lạnh lẽo, không khí đặc quánh lại khi Heechul – kẻ giết Kyuhyun – cuối cùng cũng đối mặt với nạn nhân mà hắn tưởng đã vĩnh viễn chôn vùi.

Kyuhyun đứng đó, gương mặt vô cảm nhưng trong mắt là cả đại dương dậy sóng.

Yunho và Eunhyuk giữ vị trí cạnh anh, như hai cột trụ.

Heechul thì lại bình thản.

Hắn ngả người vào ghế, rót rượu như đang tiếp bạn cũ.

"Không ngờ mày nhớ lại nhanh như vậy," Heechul cười, giọng ngả ngớn, "Cái bùa đó... tao đã yểm bằng máu và hận thù.

Tưởng phải cần cả thế kỷ."

Kyuhyun lặng lẽ hỏi, giọng thấp nhưng rắn: "Tại sao?

Tại sao anh lại giết tôi?"

Heechul đứng lên, đi về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm.

"Mày muốn biết sao?

Được thôi."

Hắn quay lại, ánh mắt như lưỡi dao lạnh ngắt.

"Vì mẹ tao đã bỏ tao.

Bỏ cha tao.

Bỏ cái tuổi thơ tăm tối của tao.

Để theo cha mày – một gã lắm tiền.

Rồi bà ta sinh ra mày...

đứa con được yêu chiều, được học hành, được yêu thương...

Còn tao thì bị bỏ lại với nỗi đau và sự hận thù."

"Anh..."

Kyuhyun nghẹn lời.

"Anh là anh trai tôi..."

Heechul gật đầu, nụ cười nhếch mép.

"Phải.

Cùng mẹ khác cha.

Và chính vì thế, mày là mục tiêu hoàn hảo.

Tao tiếp cận mày, đóng vai anh trai tốt bụng, để từng bước đưa mày đến chỗ chết.

Tao đã lên kế hoạch rất lâu... chỉ là..."

Hắn khựng lại.

Ánh mắt tối sầm.

"Chỉ là... tao không định giết mày.

Tao muốn mày mất hết, sụp đổ, đau đớn – như tao từng trải qua.

Nhưng mày... chống cự.

Tao lỡ tay."

Kyuhyun rít qua kẽ răng: "Và sau đó, anh yểm bùa để tôi quên hết?"

Heechul bước đến gần, rất gần, thì thầm như rắn độc:

"Vì tao không muốn linh hồn mày quay lại tìm tao.

Tao muốn mày bị lãng quên, mày không còn là mày – chỉ là một bóng ma trôi dạt."

Changmin và Yesung lúc này quỳ xuống, mặt cúi gằm.

"Chúng tôi...

đã giúp hắn," Yesung nói nhỏ như gió thoảng.

"Chúng tôi giữ cái hộp chứa bùa.

Chúng tôi biết..."

"Nhưng rồi chúng tôi phá hủy nó," Changmin nói tiếp.

"Vì sống trong im lặng 30 năm còn đáng sợ hơn cả cái chết."

Heechul cười phá lên.

"Tụi bay giả tạo!

Chúng mày phá nó chỉ vì sợ báo ứng!"

Bất ngờ, Kyuhyun ngẩng lên.

Một luồng khí đen bốc ra quanh người anh – dấu hiệu của sự trở lại của ác linh, nhưng lần này, nó ổn định, không hỗn loạn.

"Tôi không hận anh nữa," Kyuhyun nói.

"Vì anh đáng thương hơn cả tôi.

Anh sống chỉ để trả thù, còn tôi – dù chết – vẫn được yêu thương."

Heechul hét lên, lao đến định tấn công Kyuhyun.

Nhưng Yunho lập tức chặn lại, ghì hắn xuống.

Eunhyuk tung một lá bùa, khóa hắn tại chỗ.

Không thể nhúc nhích, Heechul rít lên: "Mày tha thứ cho tao?

Mày nghĩ mày cao thượng lắm sao?!"

Kyuhyun nhìn hắn, ánh mắt cuối cùng là sự buồn bã, không còn oán giận.

"Không phải vì tôi cao thượng.

Mà vì nếu tôi giống anh... tôi sẽ không còn là con người."

Ánh sáng trắng bùng lên quanh Kyuhyun.

Yesung và Changmin cùng nhau kích hoạt một nghi lễ phong ấn — ánh sáng từ bốn phía bao vây Heechul, nhốt hắn lại trong một vòng tròn.

Hắn gào thét, nhưng không thể thoát ra.

Hắn sẽ bị giam giữ bởi chính hận thù của mình.

Kyuhyun nhìn Yunho và Eunhyuk, nở nụ cười nhẹ.

"Cảm ơn vì đã tin tôi...

đã giúp tôi tìm lại chính mình."

"Cậu sẽ đi sao?"

Yunho hỏi, giọng nghẹn.

"Tôi cần phải đi," Kyuhyun gật đầu.

"Nhưng... tôi không sợ nữa.

Vì tôi biết... mình đã từng được yêu thương."

Anh quay đi, ánh sáng nuốt lấy cơ thể, và rồi — biến mất hoàn toàn.

Lặng yên.

Gió ngừng thổi.

Mặt trời ló dạng.

Yesung và Changmin quỳ xuống, khóc.

Yunho và Eunhyuk nắm tay nhau, nhìn lên bầu trời.

Không còn Kyuhyun nữa.

Nhưng sự thật đã được đưa ra ánh sáng.

Linh hồn đã được giải thoát.

Và cái ác...

đã bị phong ấn.
 
Hành Trình Tìm Lại Ký Ức
Ngoại truyện


Hành Trình Tìm Lại Ký Ức – Epilogue

Vài năm sau...

Nắng xuân nhẹ nhàng trải dài trên ngọn đồi nhỏ phía ngoài thành phố, nơi có một ngôi nhà gỗ nhỏ xinh xắn được bao quanh bởi vườn hoa tím.

Yunho đặt tách trà xuống bàn, rồi quay lại nhìn Eunhyuk đang ngồi trên hiên nhà, ánh mắt dịu dàng dõi theo một cậu bé tầm ba tuổi đang chạy lon ton trên thảm cỏ.

Đứa bé tên là Minho là con nuôi của Yunho và eunhyuk

"Cẩn thận, Minho à!"

Eunhyuk gọi với theo, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi.

Cậu bé quay lại, cười toe toét.

"Ba ơi, con tìm thấy con bọ rùa!"

Yunho bật cười, bước lại xoa đầu con trai.

"Giống y chang một người nào đó ngày xưa... lúc nào cũng tò mò, thích nghịch côn trùng."

Eunhyuk ngẩng lên nhìn anh.

"Ý anh là Kyuhyun?"

Yunho gật nhẹ.

"Không biết có phải do anh nghĩ nhiều... nhưng mỗi lần nhìn Minho, anh có cảm giác... như thể Kyuhyun vẫn ở đâu đó quanh ta."

Eunhyuk im lặng một lúc.

Gió nhẹ thổi, cánh hoa bay lượn như có điều muốn nói.

"Em cũng từng nghĩ vậy," Eunhyuk khẽ nói.

"Minho rất khác với những đứa trẻ khác.

Thằng bé thích những bản nhạc mà em chưa từng bật, hay nói những câu nghe như... ký ức của ai đó."

Yunho ngồi xuống cạnh Eunhyuk, tay nắm tay.

"Có khi nào...

Kyuhyun đã đầu thai thành con của chúng ta?"

Cả hai im lặng.

Họ không cần câu trả lời chắc chắn.

Từ bãi cỏ, Minho bỗng chạy lại, đôi mắt đen láy lấp lánh.

"Ba Yunho, ba Hyukie," cậu bé gọi, rồi chìa ra hai bông hoa trắng nhỏ.

"Cho ba nè.

Con thích hoa này.

Nó làm con nhớ... một giấc mơ lạ."

Yunho và Eunhyuk nhìn nhau.

Cổ họng nghẹn lại.

Eunhyuk hỏi khẽ: "Giấc mơ gì vậy, Minho?"

Cậu bé ngẩng lên, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, rồi nói ngây thơ:

"Có một anh trai... tên là Kyuhyun...

ảnh buồn lắm, nhưng ảnh nói...

ảnh không cô đơn nữa."

Gió bỗng lặng đi.

Mọi thứ như đông lại trong khoảnh khắc ấy.

Yunho quỳ xuống, ôm lấy Minho vào lòng.

Eunhyuk siết tay chặt hơn.

Không ai nói gì thêm.

Nhưng trong tim họ, câu trả lời đã rõ.

Kyuhyun đã quay trở lại.

Không còn là linh hồn vất vưởng — mà là một phần yêu thương vĩnh viễn trong gia đình họ.

Và lần này, cậu sẽ lớn lên trong ánh sáng, tự do, và hạnh phúc.

Epilogue 2 – Gặp Lại

Một buổi chiều cuối thu, khi lá bắt đầu rơi vàng rực quanh sân, có ba người đứng lặng lẽ trước cánh cổng nhỏ của ngôi nhà gỗ: một cụ bà hơn 80 tuổi , dáng mảnh khảnh, ánh mắt u uẩn; bên cạnh là một cặp vợ chồng trung niên – em trai và em dâu của Kyuhyun.

Yunho ra mở cửa, hơi ngạc nhiên.

"Xin hỏi... các vị là...?"

Người phụ nữ cúi đầu thật sâu.

"Tôi là... mẹ của Kyuhyun.

Đây là em trai và em dâu của nó.

Chúng tôi...

đến để cảm ơn các cậu."

Eunhyuk bước ra, lặng người.

Cả hai vội mời họ vào nhà.

Sau vài phút yên lặng, người mẹ lên tiếng, giọng run run:

"Kyuhyun...

đã báo mộng cho tôi.

Nó nói... cuối cùng đã được siêu thoát.

Rằng có hai người đã đưa ánh sáng đến cho nó, kéo nó khỏi bóng tối mà tôi...

đã gián tiếp tạo ra."

Yunho và Eunhyuk im lặng.

Người mẹ siết tay, mắt đỏ hoe:

"Lỗi là ở tôi.

Tôi rời bỏ Heechul và cha nó, rồi sinh ra Kyuhyun...

Tôi tưởng mình đã chọn tình yêu, nhưng hóa ra... tôi gieo cả một đời thù hận cho hai đứa con.

Tôi không dám gọi tên Kyuhyun suốt mấy chục năm... vì biết mình không xứng đáng làm mẹ nó."

Giọng bà nghẹn lại.

Eunhyuk đặt nhẹ tay lên vai bà.

"Tôi không biết có thể chuộc lỗi bằng cách nào...

Nhưng hôm nay, được thấy con tôi cuối cùng có được sự yên bình... là ân huệ lớn nhất đời tôi."

Đúng lúc đó, Minho — cậu bé con của Yunho và Eunhyuk — từ trong nhà chạy ra.

"Mẹ ơi, ai vậy?" (Cậu gọi Eunhyuk là "mẹ".)

Người mẹ ngẩng lên, và tim bà thắt lại.

Minho đứng đó, với đôi mắt sâu thẳm, nụ cười dịu dàng, và đôi má lúm – giống hệt Kyuhyun lúc nhỏ.

"Cháu tên là gì?" bà hỏi, giọng lạc đi.

"Minho ạ," cậu bé đáp, nghiêng đầu.

"Nhưng có người trong mơ gọi cháu là 'Hyunnie' cơ."

Người mẹ khụy gối, nước mắt tuôn trào.

"Là con...

Là Kyuhyun của mẹ..."

Yunho đến bên, ôm lấy vai bà, nhẹ nhàng nói:

"Có thể Kyuhyun đã chọn trở lại...

để sống một cuộc đời khác.

Một cuộc đời không oán hận, không gánh nặng.

Và chúng tôi... sẽ bảo vệ cuộc đời đó."

Người mẹ gật đầu, rơi nước mắt.

Em trai Kyuhyun đứng phía sau, cũng cúi đầu thật sâu.

"Cảm ơn các cậu.

Vì đã yêu thương anh trai chúng tôi... và bây giờ, yêu thương cả đứa bé ấy."

Hôm đó, trong ngôi nhà nhỏ, quá khứ và hiện tại đã chạm vào nhau.

Không còn ai oán trách, không còn bóng tối che phủ.

Chỉ còn lại sự tha thứ, sự tiếp nối, và tình yêu — thứ duy nhất đủ mạnh để chữa lành mọi linh hồn.

🔥 Câu chuyện giờ đây đã khép lại trọn vẹn — đau thương, bí ẩn, nhưng được xoa dịu bằng tình người, và một tia sáng tái sinh.
 
Back
Top Bottom