Cập nhật mới

Khác Hành Trình Linh Dị

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
389225411-256-k480804.jpg

Hành Trình Linh Dị
Tác giả: Vancong4
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện kể về khi Phạm Quân Khoa còn nhỏ đã được về quê và nghe những câu chuyện ma của bà và khi cậu 7 tuổi đã học lớp 2 từ lúc khi cậu đã gặp một cậu bé mới chuyển vào lớp từ lúc đó những sự kiện tâm linh đã xảy ra quanh Khoa và người bạn đó



kinhdi​
 
Hành Trình Linh Dị
Chương 1 : Khởi Đầu Hành Trình


Ở một cửa sổ phòng ngủ nọ tia sáng của buổi sáng đang chiếu vào một gương mặt trẻ con, mặt của thằng bé nhăn lại khó chịu một phần vì ánh nắng ban mai chiếu vào mặt cũng một phần là những lời nói mẹ nó gọi ở bên dưới với một câu quát to:

" Khoa mày có dậy không thì bảo đã 6h50 rồi đó mày muốn muộn học à"

Lời nói như một tiếng sét đánh vào tai nó, nó bật dậy mặt lơ nga lơ ngơ ấp úng nói:

" Hả cái gì cơ mẹ đã 6h50 rồi à "

Nó nói xong chạy nhanh ra khỏi phòng,chạy xuống nhà, nhà nó là một căn nhà nhỏ ấm cúng còn ở phía trước thì bố mẹ nó đã tận dụng buôn bán đồ ăn vặt và những đồ gia dụng khác nhà nó giống như một tiệm tạp hóa thời những năm 90 vậy

Khoa vội vã nhìn quanh đột nhiên mắt nó nhìn được cái đồng hồ và hốt hoảng vì đã muộn nó hờn tức vô cớ chạy vào phòng tắm để rửa mặt và đắng răng khi đang vệ sinh trong miệng nó vẫn đang buông ra những lời hờn tức mẹ:

" Mẹ sao mẹ không gọi con sớm hơn vậy trời muộn học rồi"

Mẹ nó nghe thế tức giận quát mặt bà nhăn nhó khi chạy vào lúc nó đang đánh răng bà quát khi đang chỉ tay vào nó:

" Tại mày chứ tại tao à mẹ mày không có tao gọi thì giờ mày đang ngủ quắc cần câu rồi, nhanh rồi ăn sáng rồi tao chở đi học "

Nó cay cú lắm nhưng vẫn vội đánh răng rồi chạy vội lên phòng thay quần áo khi đang sắp sách vở nó nhìn thấy một vòng trầm tích được làm bằng gỗ hương trầm ở trên bàn nó nhanh chóng nhìn vào chiếc vòng,nó không nghĩ nhiều chắc là của mẹ lên mượn tạm tí không sao nó nghĩ:

" Ô chiếc vòng của mẹ sao nhìn có vẻ cổ và đẹp thế, chắc đeo tí mẹ không biết đâu"

rồi nó nhanh tay cầm vào và đeo vào tay, khi nhìn chiếc vòng trên tay nó thì một ý nghĩ sắp muộn học bắt đầu dâng trào rồi nó vội vàng chạy xuống ăn vội bữa sáng mẹ mua gồm có một bát bánh đa đỏ trong khi nó ăn mẹ nó đã bắt đầu lấy xe, khi ăn xong nó cuống cuồng chạy đến chỗ mẹ nó bà đã dắt xe ra rồi bà gọi nó:

" Khoa mày có nhanh lên không thì bảo"

bà nói xong thì nó cũng đã nhảy tót lên yên xe và nói với vẻ tinh nghịch:

"Hìhì con lên rồi đó đi thôi "

mẹ nó dựng xe đóng cửa nhà rồi lên xe rồ ga chiếc xe Leed từ đời tám quánh bắt đầu khởi động chiếc xe cà tàn bắt đầu hoà nhập vào dòng xe đông đúc của đường phố Hà Nội nhộn nhịp, con đường của Phố cổ thật là lên thơ những chiếc lá rơi của mùa thu những cơn gió xe xe lạnh luồn qua chiếc áo thằng Khoa.

Những cô bán hàng rong thì đang chèo kéo Khách vào quán những quán trà đá vỉa hè giờ đây cũng đang có những cô chú ngồi đó uống trà tham thú cảnh vật, khi chiếc xe Leed dừng trước trường tiểu học một chiếc cổng trường lớn đang ở toang cùng cổng phụ những học sinh bắt đầu đi vào trường một đám đông đua nhau vào trường, những cô bé và cậu bé đang chào tạm biệt bố mẹ để vào trường học, Khoa cũng vậy nó nhảy xuống xe mẹ nó cởi mũ bảo hiểm cho nó rồi nói:

" Được rồi Khoa giờ thì đi vào học đi đến chưa rồi tao đến đón "

Khoa nó gật đầu khi nghe những lời đó nó còn giơ tay chào như kiểu những người lính và nó nói:

" Vâng thưa mẹ con sẽ chấp hành tốt nhiệm vụ "

Mẹ nó nghe thế cười bất lực và bà cầm mũ của nó treo vào móc khóa xe và phóng xe đi để thằng Khoa tự đi vào trường, thằng Khoa với đôi chân của những đứa bé 7 tuổi lon ton cùng chiếc dép sandal đi vào cổng trường chiếc khăn quàng đỏ của nó bay phấp phới trong gió mùa thu khi nó đi vào trường.

Lên lớp học giờ đây đã gần như đầy đủ học sinh mọi người đang đi qua đi lại trong lớp nói chuyện với nhau rồi thằng Khoa nó đi đến chiếc bàn ở cuối giãi thứ nhất và ngồi xuống bên cạnh nó là thằng Duy họ và tên của nó là Phan Nhật Duy, rồi thằng Duy nhìn thấy bạn vẻ mặt hớn hở nói:

" Ớ thằng bạn tôi đến rồi à hơi muộn đấy, mà hôm nay tao nghe nói sẽ có học sinh mới đấy "

Khoa nó nghe xong mặt tò mò hỏi thằng Duy:

" Hả gì cơ có học sinh mới sao không biết con gái hay con trai nhỉ?

"

Thằng Duy nghe thế mặt nó tỏ một vẻ đê tiện nói:

" Híhí mong là con gái tao muốn được nhìn thấy một cô bé xinh xắn dịu dàng ở trong lớp mình "

Khoa nó nghe thế mắt hơi cau lại nói:

" Mày thôi đi Duy mày y như bố mày ngày nào cũng nghĩ đến gái "

Thằng Duy nghe thế phản biện ngay:

" Hứ thì sao mày cũng chả thèm quá "

Khoa lờ nó treo cặp ở móc khóa được làm ở bên dưới ngăn bàn, khi treo xong nó quay lên tiếng trống trường cũng đã vang lên báo hiệu đã vào giờ học, một hình bóng với mái tóc dài đen tuyền mượt như thác nước cùng tà áo dài trắng đi vào lớp và đi đến bàn giáo viên đó là cô Linh cô đã được bổ nhiệm làm chủ nhiệm của lớp của thằng Khoa từ lúc lớp nó lên lớp 2 , Cả lớp đứng lên chào cô theo hiệu lệnh của lớp trưởng cả lớp đồng thanh nói:

" Chúng em chào cô ạ"

Cả lớp chào xong cô ra hiệu ngồi xuống khi cả lớp đã yên vị trên chiếc ghế thì cô bắt đầu nhìn ra cửa ra hiệu một người nào đó đi vào, Khi hình bóng của người đó đi vào lớp đứng trên bục giảng thằng Khoa mới nheo mắt lại nhìn lên thì đó là một thằng không cao cho lắm chắc tầm thằng Khoa là cùng.

Khoa thấy mái tóc nó đen lòa xòa xuống đến trán mắt nó đeo kính nhìn rất thư sinh nhưng ánh mắt nó không như thế mắt nó sắc lạnh như có thể nhìn thấu tâm hồn con người còn thân hình nó giống như bao đứa trẻ cùng tuổi khác áo và quần là đồng phục của trường tay nó đưa lên kính hất nhẹ kính lên, rồi cô Linh ngồi ở bàn giáo viên cũng đứng lên đi về phía thằng đó và cô nói to trước cả lớp:

" Nào cả lớp hãy chào hỏi bạn mới, họ và tên em ấy là Phạm Tiến Minh cả lớp hãy giúp và cho bạn ấy một môi trường phát triển tốt hãy cho bạn một tràng vỗ tay nào "

Khi cô nói xong cả lớp đã cho nó một tràng vỗ tay khích lệ rồi cô Linh đã sếp nó ngồi cùng Lan ở bàn thứ bốn cô nói:

" Được rồi Minh em hãy đi xuống bàn của bạn Lan ở bàn thứ bốn giãy trong đi "

khi cô nói xong nó đi đến và ngồi cùng con bé Lan, đột nhiên thằng Duy quay ra thì thầm với thằng Khoa nó nói với vẻ chán nản:

" Chán thế tao tưởng là con gái mà nhìn thằng này ưa nhìn nhỉ chắc con gái trong lớp theo nhiều đây"

Thằng Khoa nghe những lời đó nhìn về phía thằng Minh giờ nó đã ngồi ở trong nhìn ra cửa nhìn như mấy thằng main chính trong những bộ phim anime, thằng Khoa nói đáp lại những lời nói của thằng Duy vừa nãy:

" Ừ nhìn nó ưa thật tao thấy thằng này có gì đó lạ lắm"

Thằng Duy nghe thế quay ra hướng thằng Khoa đang nhìn về phía Minh rồi nó cũng gật gù, cứ như thế bắt đầu một ngày học trên trường thằng Khoa vẫn chán nản với những buổi học y như khi nó ở lớp 1, đột nhiên nó nhắm mắt lại đi vào giấc ngủ gật khi cô Linh vẫn đang giảng ở trên bục giảng cùng tiếng của phấn trắng gõ vào bảng tạo thành một hợp âm thư giãn.

Trong giấc mơ thằng Khoa nó nhìn thấy một hình bóng của một bà lão nhìn rất quen mặt mà nó không thể nhớ nổi mặt bà quay ra nhìn vào nó, nó muốn kêu lắm nhưng mồm nó như thể bị ai đó bịt miệng chỉ có thể rên lên những tiếng mơ hồ rồi đột nhiên hình bóng bà lão biến mất với hai hàng nước mắt chảy đột nhiên nó tỉnh dậy mặt nó bật lên khỏi bàn mặt nó đờ đẫn ngơ ngác thằng Duy ngồi bên cạnh giật mình nhìn nó, rồi nó nhân cơ hội trêu thằng Khoa, Duy nó nói:

" Ê Khoa mày được cô gọi lên bảng làm bài kìa"

Khoa nó mới ngủ dậy lờ mờ tin những gì Duy nói nó đi lên trong khi cô Linh đang viết vào bảng và giảng dạy nhiệt tình rồi Khoa nó nói khi đi đến gần cô:

" Cô, cô gọi em lên làm bài ạ"

Cô Linh không hiểu gì nhìn nó ngẩn ngơ hỏi:

" Sao vậy Khoa giờ chúng ta vẫn đang học mà làm bài gì vậy em?

"

Thằng Khoa lờ mờ nhận ra và mặt nó ửng đỏ như trái ớt những tiếng cười của cả lớp vang lên thằng Duy ngồi dưới hớn hở cười toe toét khi nhìn nó đứng trên bục giảng mặt đang đỏ như ớt vì ngại ngùng, Khoa nó chạy nhanh xuống về lại chỗ ngồi ôm mặt nằm xuống bàn còn ở bên tai cả lớp đang vang lên những tiếng cười, thằng Duy vừa cười vừa nói khi nó đang ôm bụng cười:

" Hahahaha Khoa mày tin tao thật à"

Thằng Khoa ngượng quá không thèm tiếp chuyện thằng Duy, ở một góc cửa sổ bàn bốn giãy trong ánh mắt nhìn thằng Khoa với ánh mắt sắc lẹm đó là ánh mắt của thằng Minh nó không cười chê thằng Khoa chỉ là mắt nó đang chăm chăm nhìn nó thôi, Khi tiếng trống trường phát lên báo hiệu giờ ra chơi gần như tất cả lớp chạy đến chỗ thằng Minh ngồi đó và hỏi nó tới tấp nó đến từ đâu,hồi xưa nó học ở trường nào tương đối những người bu vào nó hầu hết là con gái thằng Duy nhìn về hướng đó rồi quay ra chỗ thằng Khoa rồi nó nói:

" Trời mày thấy chưa Khoa chỉ cần có chút lạnh lùng thêm quả mặt ưa nhìn là được gái bu ngay"

Nó nói xong định chạy qua chỗ thằng Minh để hỏi chuyện, Khoa nó cũng tò mò đi đến chỗ thằng Minh ngồi và chào nó Khoa nói:

" Chào Minh tớ là Khoa chúng ta từ giờ đã làm bạn xin chào cậu nhé"

Thằng Khoa nói xong đưa tay ra để bắt tay với thằng Minh thì thằng Minh nó quay đi cười khẩy và nói:

" Mày là Khoa sao tao không thể tin nổi mày không giống những gì ông tao nói"

Thằng Khoa nghe xong mặt nó có chút cau có nhưng vẫn giữ lại để có thể chào hỏi thân thiện với thằng Minh thằng Khoa thầm chửi thề trong đầu:

" Con mẹ mày đúng chỉ được cái đẹp mã nhìn như mấy thằng oắt con trẻ trâu vậy, mà nó vừa nói ông nó nói gì mình cho nó sao"

Khi thằng Khoa nghĩ tay vẫn với tới để cố bắt tay nó lần nữa thằng Minh thấy thế đứng dậy rời đi cùng những người khác theo sau nó phất lờ thằng Khoa đang đứng ở đó với vẻ mặt giả tạo thân thiện, Khi thằng Minh đi ra khỏi cửa khuất bóng thì thằng Khoa chạy đến chỗ ngồi của minh đập mạnh vào bàn khiến thằng Duy ngồi đó giật nảy mình thằng Duy cau có chửi thằng Khoa vì hành động đập bàn:

" Này Khoa mày có bị điên không mà đập bàn là sao mày,đù mé mày nữa"

Thằng Duy vừa chửi vừa ngước lên nhìn mặt thằng Khoa nó cũng rùng mình khi nhìn thấy nụ cười méo mó hoà quyện với sự tức giận cùng cực đột nhiên thằng Khoa nói giọng nói nó tức giận đến mức như thều thào:

" Thằng oắt con đó giám khinh tao mặc dù bố mày chả làm gì nó cả mẹ tao muốn đấm nó rồi đấy"

Thằng Duy nghiến răng ôm chặt thằng Khoa đang bực mình muốn chạy đến chỗ thằng Minh để xé xác nó lắm rồi, Khi bình tâm lại cũng là lúc tiếng trống báo hiệu hết giờ ra chơi kêu lên, thằng Khoa bình tĩnh lại và ngồi lại vào chỗ ngồi thằng Duy vỗ vai nó vào nói:

" Thôi bạn tôi à đừng bực mình vì mấy thằng trẻ trâu đó"

Rồi buổi học cứ thế tiếp diễn khi mọi người đã vào hết lớp.

Tùng Tùng Tùng những tiếng trống lại phát lên lần nữa báo hiệu đã kết thúc những tiết học tập trên trường, mọi học sinh trong lớp bắt đầu nhanh chóng sắp xếp lại những quyển sách cùng vở vào cặp gấp rút ra về thằng Khoa cũng thế cũng sắp xếp sách vở vào cặp uể oải ngáp ngắn ngáp dài nói với thằng Duy với vẻ mệt mỏi:

" Cuối cùng đã kết thúc về thôi tao thèm cơm mẹ nấu rồi"

Duy nghe thế bảo lại với cái tay đang vươn dài trông như nó vừa ngủ dậy vậy:

" Ừm tao cũng vậy"

Khi thằng Khoa một mình đi trên hành lang tràn đầy những học sinh cũng có những học sinh hơn tuổi nó và những học sinh dưới tuổi nó chạy qua trước mặt nó, đột nhiên nó nhớ ra mình đã để quên vở tiếng Việt ở trên lớp lên nó vội vã chạy về lại lớp học nhưng khi bước qua cửa lớp dường như không gian đã thay đổi giờ đây lớp học đang chi chít những sợi tóc đen quấn quanh những bài kiểm tra mười điểm thằng Khoa hoảng loạn nhìn lên và tự hỏi:

" Cái gì vậy sao lại như này lớp mình sao lại có những sợi tóc với cả những bài kiểm tra thế này mà thôi kệ đi lấy vở đã"

Khi nó đi đến bàn học nó cúi xuống ngăn bàn thấy được vở tiếng Việt đang ở đó nó với tay lấy quyển vở khi cúi lên đột nhiên mặt nó tái nhợt, mặt nó giờ đây không khác gì một xác chết nhợt nhạt thiếu sức sống, và thứ nó nhìn thấy đó là một xác chết đang treo lơ lửng trên cái dây thắt cổ cái xác đến in hằn vào da của cái xác da vẻ của cái xác tím bầm nhiều vết máu đang loang lổ chảy ra.

Tóc cái xác rũ xuống che đi mặt cái xác còn cái xác thì đang mặc một bộ đồ học sinh của trường mắt cái xác nhìn chằm chằm vẻ oán giận về phía thằng Khoa dường như nước đái của nó đang dần dần chảy xuống từ quần của nó nó chảy qua ống quần rỉ xuống đất nó chết đứng ở đó chả biết làm gì.

Đột nhiên cái xác cười toe toét khi nhìn nó nụ cười cái xác quái dị đến mức nụ cười đến mang tai còn hàm răng của đỏ thẫm như máu, máu chảy từ miệng cái xác như suối dường như đã thấm đẫm màu áo trắng của cái xác thằng Khoa mất năm giây nhận ra, hoảng loạn khụy xuống đất cố hét cầu cứu nhưng như có một thế lực nào đó thắt chặt lưỡi nó, những sợi tóc từ cái xác bắt đầu bay đến nhanh đến mức thằng Khoa không kịp nhắm mắt khi nó sắp bay đến nhằm thắt cổ thằng Khoa thì đột nhiên một lưỡi kiếm gỗ chém tới chặt đứt những sợi tóc cái xác mặt méo mó nhìn về bóng người đó khi thằng Khoa tịnh tâm lại và nhìn thấy hình bóng đó là thằng Minh....

Chương 1 : Khởi đầu hành trình - Kết thúc
 
Hành Trình Linh Dị
Chương 2 : Khởi Đầu Hành Trình Tiếp


Ánh nắng trưa chiều chiếu vào cửa sổ thằng Khoa run run ngồi dưới đất với một bãi nước vàng của thằng Khoa vừa mới thải ra, nó ngồi đó mắt nhìn thằng Minh thều thào trong hoảng loạn hỏi:

" Cá...

Cái gì đang diễn ra vậy nó là gì, và sao mày ở đây Minh?

"

Thằng Minh không trả lời nhanh chóng nó lấy ra một phù lục có những biểu tượng kì lạ được vẽ lên trước cái phù lục đó, như một hiện tượng tâm linh chiếc giấy phù lục đó cháy từ từ tay thằng Minh cầm cái phù lục đó giơ thẳng vào cái xác đó dường như có điều gì đó kì lạ mặt cái xác nhăn nhó như bị chói chặt cơ thể nó bị thắt chặt vào vặn vẹo một cách khác lạ rồi cái xác rít lên một tiếng hét kinh hoàng rít lên ai oán,kinh hoàng về phía thằng Minh rồi giọng nó cất lên một cái giọng thều thào của xác chết nó ma mị như những tiếng khóc ai oán của một bé gái:

" Ha...Ha mày là đứa làm giám xen vào chuyện của tao thằng oắt con chết tiệt "

Rồi cái xác nở lên một nụ cười man rợ mắt nó trũng sâu nó nói tiếp:

" Mà thôi không sao ngày hôm nay chúng mày chết là được rồi tao sẽ ăn cả hai chúng mày "

Đột nhiên cái xác bay nhanh đến tay nó vặn vẹo phi đến chỗ thằng Minh,nụ cười của cái xác vẫn vang vọng khắp phòng một cách ma mị,thằng Minh không hoảng loạn mắt nó vẫn trừng đến cái xác,cái xác đang phi đến với một động tác thanh thoát nó cầm một cái phù lục còn lại ở trong túi dán thẳng vào trán cái xác đang đến gần đột nhiên cái xác kêu lên đau đớn mặt cái xác nó vặn vẹo bất thường trông thật sự kinh dị.

Cái xác nó vội lùi lại hai tay ôm chặt cái trán đang bị phù lục dán vào nó cấu xé một cánh hoảng loạn đến mức cái trán của nó rách ra máu ứa ra từ đó chảy ròng ròng xuống mặt cái xác, nhưng tuyệt nhiên cái phù lục không bị rách hay bị xé toạc nó vẫn dán chặt vào cái trán.

Xong cánh tay thằng Minh đưa lên với cái kiếm trên tay nó cắn ngón tay cái ở bàn tay trái của nó khiến máu bắt đầu chảy ròng ròng, với một động tác nó lấy ngón tay cái đang chảy máu vuốt một đường lên cái kiếm gỗ, rồi nó nhảy bật lên tiến gần đến cái xác đang hoảng loạn cào xé trán mình để gỡ cái phù lục với một động tác chém cái kiếm gỗ giờ đây thấm đẫm máu của thằng Minh Tiến gần đến cổ cái xác.

Đường chém quyết liệt đến mức chém bay cả cái đầu của cái xác rời khỏi thân, cái đầu rơi xuống kêu một tiếng bịch xuống mặt đất giờ đây mặt của của nó ánh lên tia giận dữ nhìn về thằng Minh đang từ từ đáp xuống đất, cái đầu đứt lìa khỏi thân như thế mà nó vẫn có thể rít lên và quát:

" Ahhh thằng ôn con chết tiệt m...mà...mày đúng là hậu duệ của tên pháp sư phong thủy chết bầm đó rồi "

Thằng Minh nhìn xuống với vẻ lạnh lùng mắt nó chứa một tia sát khí nó nói:

" Chết đi con ác linh ta đã cảm nhận được ngươi khi đi vào lớp sáng nay rồi "

Rồi thằng Minh đi đến bước chân của nó từ từ tiến đến, cái đầu ở dưới đất thều thào như khóc nói:

" Không không ta không muốn hồn bay phách tán như này ta vẫn muốn...

"

Một tiếng xoạt phát lên cái đầu đó dần dần tan biến, về phía thằng Khoa nó đang run nẩy bẩy ở dưới sàn rồi nó thều thào nói:

" Minh mày đã làm gì?

"

Với một câu hỏi thằng Khoa bắt đầu lấy lại được bình tĩnh đứng dậy và tiến về phía thằng Minh, thằng Minh khi nhìn nó tiến đến mình thì nó bắt đầu trả lời:

" Mày không biết được đâu dù sao thì mày cũng không phải người tao cần tìm"

Rồi đột nhiên một ánh sáng trắng bao quanh cả căn phòng rồi thằng Khoa lấy tay che mắt vì quá sáng rồi những ký ức bắt đầu lướt qua, những kí hiện lên một cách sống động thằng Khoa dần dần hạ tay xuống và nhìn những kí ức đó một kí ức bay vụt qua mặt thằng Khoa và nó thấy hiện ra một cô bé gái đang cầm bài kiểm tra được điểm mười và giơ đến cho bố mẹ xem nhưng hiện ra trước mặt cô bé vẫn chỉ là những con mắt phán xét nó được gắn vào những khoảng đen vô tận rồi những tiếng xì xào vang lên thằng Khoa nó đứng đó cố gắng chạy đến chỗ cô bé để an ủi nhưng dường như nó là người vô hình không thể chạm đến,những tiếng xì xào bắt đầu to dần thằng Khoa dường như có thể nghe thấy:

" Con bé đó là con hoang đó /Sống làm gì học giỏi đến đâu là con gái lớn lên cũng theo chồng thôi/ Nhìn nó kìa học giỏi đến mấy sau cũng ra đời cũng theo chồng thôi "

Thằng Khoa nghiến răng khi nghe những lời đó khi tay nó đang dần dần sờ đến mặc dù nó biết mình sẽ không thể chạm vào nhưng bằng một cách nào đó nó có thể chạm vào vai cô bé ngồi dưới thằng Khoa bắt đầu an ủi giọng nó nhỏ nhẹ nói:

" Tôi biết tôi không có quyền nói về quá khứ của cô khi còn sống,nhưng tôi nghĩ rằng nếu như cô còn sống thì cô sẽ rất thành công và nếu như..."

Đột nhiên kí ức tua đến khi cô bé bị một bóng hình lớn cùng đôi mắt đê hèn nhìn về cô bé hai tai của bóng đen giơ đến với giọng nói đê tiện hắn nói:

"Nào Thủy đi theo chú nào chú có kẹo cho cháu đây "

Khi nhìn thế mặt thằng Khoa ánh lên vẻ tức giận nhìn về kí ức đó giọng nó nghẹn ứ tức giận nói với cô bé ở dưới:

" Cô đã bị hắn ta làm gì và tên đó là ai"

Đột nhiên cô bé ngồi ở dưới khóc thút thít ngập ngừng cùng với tiếng nói giờ đây đã hòa quyện với tiếng nấc:

" Hắn ta... hắn ta là chú của tôi tại vì...hức tại vì gia đình tôi vẫn còn những điều lệ cổ hủ thời xưa vẫn còn trọng nam khinh nữ lên tôi đã bị chú tôi quấy rối khi tôi 6 tuổi tôi đã không chịu được khi bố mẹ tôi vẫn thờ ơ về chuyện đó tôi đã thắt cổ tự tử "

Thằng Khoa tay trái nó siết chặt khi những kí ức tiếp diễn nó đã đi đến khi cô bé đã thắt cổ tự tử ngay cây gạo ở sau trường, rồi đột nhiên cô bé nói khi cô đột nhiên ôm lấy thằng Khoa cô gào khóc mếu máo nói:

" Hãy giải thoát cho tôi tôi không muốn nhìn lại kí ức đấy nữa hức hức"

Thằng Khoa mặt dịu đi tay nó bắt đầu ôm lấy cô an ủi giọng nó nhẹ nhàng nói:

" Được rồi tôi sẽ giúp cô thoát khỏi đây"

Những kí ức bắt đầu tan biến từ từ thành những mảnh màu trắng, đột nhiên một tiếng nói cắt ngang khi thằng Khoa đang ôm cô bé,một giọng nói lạnh lùng cất lên dường như thằng Khoa cũng lờ mờ nhận ra tiếng nói đó thờ ơ:

" Những kí ức này thật vô nghĩa, chỉ vì những lời nói đó mà đã tự tử...chết là đúng rồi "

Khi những lời nói thờ ơ đó được cất lên thằng Khoa đang ôm cô bé vẻ mặt tức giận trừng mắt từ từ nhìn về phía tiếng nói,vâng một hình bóng thật quen thuộc đó là thằng Minh cùng thanh kiếm gỗ đang cầm trên tay đôi mắt ánh lên tia lạnh lùng nhìn về những kí ức đang từ từ vỡ vụn.

Thằng Khoa nghe thế chạy nhanh đến hai tay nó cầm vào cổ áo thằng Minh hằng giọng nói cùng với ánh mắt tràn đầy sát khí khi đối diện thằng Minh nó nói:

" Mày nói cái mẹ gì đấy thằng nghiệt súc, tao đã không ưa mày vào giờ ra chơi sáng nay rồi đấy"

Thằng Minh vẫn đứng đó mặc cho những lời chỉ trích và cái cổ áo đang bị thằng Khoa siết chặt nó nhìn vào thằng Khoa với ánh mắt lạnh lùng qua lăng kính nó cất tiếng nói:

" Thì sao nào linh hồn này yếu đuối đến mức chỉ vì những lời nói kích bác đó mà đã tự tử mặc dù cuộc đời rất dài mày không thấy thế sao,không chịu được những áp lực cỏn con này mà vẫn muốn sống tiếp thì chết đi cho rồi"

Một tiếng chát vang lên tay thằng Khoa giờ đây đã đấm thẳng vào má thằng Minh khiến nó ngã khụy xuống, mắt thằng Minh mở to nhìn về phía thằng Khoa giờ đây trong mắt của thằng Khoa chỉ có sát khí muốn giết thằng Minh ngay lập tức,rồi thằng Khoa giận dữ lên tiếng:

" Mày lên câm mồm đi là vừa rồi đấy, mày không thể biết được những áp lực mà cô ấy phải sống với nó,kể cả cô ấy có yếu đuối đến mức nào thì con người luôn luôn có sự lựa chọn của minh nghe rõ chưa thằng đẹp mã "

Thằng Minh nó vẫn ngồi đó nhìn về phía thằng Khoa khi nghe những lời của thằng Khoa nói nó bật lên một nụ cười khinh thường rồi nói khi nó cố đứng dậy:

" Hừ, lựa chọn sao con người ta đã không bao giờ có lựa chọn khi sinh ra rồi "

Nó nói xong đi đến chỗ thằng Khoa đẩy nó ra một bên cùng với bước chân tiến đến chỗ linh hồn cô bé đang đứng với một động tác vung tay lên trời cùng một Ngọc bội ở trên tay nó những mảnh kí ức vỡ vụn và linh hồn của cô bé bắt đầu tan biến.

Khi thằng Khoa không hiểu chuyện gì thì một hình bóng cô gái tầm cấp ba với chiếc tà áo dài trắng đập phong tục của Việt Nam đi tới sau lưng thằng Khoa cơ thể cô dường như phát sáng một năng lượng trắng ấm áp hai tai cô gái ôm chặt vào cổ thằng Khoa giọng nói ấp ấm phát lên bên tai:

" Cảm ơn cậu rất nhiều cuối cùng tôi cũng được siêu thoát "

Rồi cô gái từ từ tan biến vào không khí, quang cảnh của lớp học vào trưa vẫn y đó nhưng giờ đây các học sinh đã gần như ra về thằng Khoa đột nhiên cất tiếng nói khi nhìn về phía thằng Minh ở phía trước:

" Minh mày chẳng lẽ là một hậu duệ của thầy Phong Thủy sao"

Thằng Minh nghe thế nó quay người về phía thằng Khoa đang sau lưng nó rồi nó lạnh lùng nói trong khi sửa lại chiếc kính trên mặt:

" Tao với mày thân thiết từ khi nào vậy nhưng mày đoán đúng rồi đó thằng ngu à"

Nói xong thằng Minh bắt đầu đi ra khỏi cửa lớp, khi chuẩn bị ra ngoài hành lang một cánh tay líu nó lại và cánh tay đó là của thằng Khoa với một vẻ mặt đanh thép nói:

" Tao cần nói chuyện với mày tao có chuyện này cần giải đáp".....

Chương 2 : Khởi đầu hành trình ( Tiếp ) kết thúc
 
Hành Trình Linh Dị
Chương 3 : Câu Chuyện Bà Giá Áo Đỏ


Những tiếng học sinh trong trường bắt đầu vơi dần, ánh nắng buổi trưa chiếc qua lăng kính cửa sổ chiếu ánh nắng lập lòe trong bóng tối của căn phòng nó chiếu qua bàn tay thằng Khoa giờ đây đang như chiếc ghìm, ghìm chặt tay của thằng Minh nó thấy thế liền hất tay thằng Khoa ra và rụt tay lại xoa xoa cổ tay và nói với giọng khinh thường:

" Hừ,mày ghìm tao hơi đau đấy với cả mày có gì để hỏi sao nhưng đừng có nghĩ tao với mày thân như thế cút "

Với một lời nói khó nghe nó bắt đầu bước đi trên hành lang tiếng bước chân của nó vang vọng, ở chỗ thằng Khoa đứng mắt nó vẫn nhìn về phía thằng Minh đang bước đi mặt của nó ánh lên rất nhiều câu hỏi muốn hỏi thằng Minh nhất là về chiếc Ngọc bội của thằng Minh vừa nãy mới cầm.

Thằng Khoa cũng không nán lại lâu nó cũng bước đi giờ đây ở dưới sân trường dường như đã gần sạch bóng học sinh, nó bước xuống sân trường tâm trí vẫn nghĩ về những chuyện vừa xảy ra rất nhiều câu hỏi được đặt ra trong đầu nó:

" Tại sao thằng Minh nó lại có chiếc Ngọc bội đó chứ và tại sao ác linh đó muốn tấn công mình?...

"

Rất nhiều câu hỏi được đặt ra nhưng cũng y như những câu hỏi đó tuyệt nhiên không có câu trả lời, nó bắt đầu thở dài tự nói với chính mình:

" Haizzz chán thật cái thằng đẹp mã đó thật là chết tiệt,mẹ không vì muốn giải đáp chuyện đó thì tao cũng không muốn nói chuyện với mày đâu hừ "

Nó lậu bậu vừa chửi vào không khí vừa nhìn nhìn lên trời khi bước đến cổng trường, chiếc cổng giờ đây đã vơi dần phụ huynh và các bạn học sinh những chiếc lá mùa thu bay phấp phới với sự tác động nhẹ nhàng của gió khiến nó bay rồi lại rơi xuống trên mặt đất, thằng Khoa bước ra khỏi cổng trường giờ đây mẹ nó đã đứng đó tay thì đang cầm chiếc mũ bảo hiểm rồi bà lậu bậu quát to về phía thằng Khoa đang đi đến:

" Mẹ mày có nhanh lên không thì bảo mày biết bây giờ là mấy giờ rồi không, mày không muốn ăn cơm nữa à"

Thằng Khoa nghe thế giật mình nó nhận ra giờ đã 12h trưa nó đã ở lại trường quá lâu vì thế mẹ nó mới tức giận đến vậy bụng nó reo lên báo hiệu cần phải nạp thêm năng lượng để chiều nay còn học tiếp, nó mới bắt đầu chạy nhanh ra chỗ mẹ và nói với vẻ tránh né:

" Con biết rồi mà mẹ con chỉ...chỉ ở lại có mấy phút thôi mà"

Mẹ nó lúc đó khụy chân xuống để đội mũ cho nó trong khi cài khuy mũ mẹ nó nói với vẻ vội vã ở trong lời nó có chút tức giận và hờn tức trước lời nói tránh né vừa nãy của thằng Khoa

" Mấy phút là mấy phút mày như muốn ở đây hơn về nhà rồi đấy có muốn tao cho ăn bán chú ở trường không"

Khoa nó nghe thế mặt bướng bỉnh quay đi khi mẹ nó vừa cài xong khuy mũ rồi nó khoanh tay đầy vẻ thách thức khi mặt nó dán lên trời thách thức nói:

" Hứ mẹ làm được thì làm đi dù sao mẹ cũng không muốn con mẹ khóc lóc khi sa bố mẹ đâu"

Mẹ nó nghe xong cười trừ vỗ mạnh vào đầu nó giờ đây đã được mũ bảo vệ rồi hời hợt nói khi bà nhún vay đứng dậy đi đến chiếc xe Leed:

" Mày cứ liệu hồn đó tao cho mày ở đây luôn khi đến tối ma bắt mày đi luôn cho tao vừa"

Thằng Khoa nghe thế vội chạy về líu quần mẹ và nó run run nói:

" Không được đâu mẹ, mẹ mà để con ở đây thì con sẽ chết mất"

Mẹ nó nhìn thế mới bế nó lên và đặt lên yên xe và cười tinh nghịch nói khi ngón tay chọc vào mũi nó:

" Tao đùa thế thôi mày tin thật à con được rồi về thôi đói rồi đúng không"

Rồi bà lên xe khởi động chiếc xe Leed và bắt đầu phóng đi khỏi đó trong khi chuẩn bị hoà vào dòng xe của đường lớn, khi rời đi thằng Khoa ôm chặt eo mẹ nó quay lại nhìn trường nhìn vào lớp học mà những chuyện tâm linh vừa nãy đã xảy ra mặt nó ánh lên vẻ ngập ngừng khi quay lại phía trước nó nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra mong muốn đến buổi học chiều nó chắc chắn sẽ phải hỏi và bắt chuyện với thằng Minh:

" Chắc chắn chiều nay phải cố hoà giải và nói chuyện với thằng đẹp mã đó "

Khi xe mẹ của thằng Khoa hoà vào dòng người cảnh sắc của Hà Nội buổi trưa đông đúc những lá vàng của hai hàng cây ở bên đường rụng lả chả xuống đất tạo thành một đường lá vàng đẹp mắt con đường của Hà Nội tuy đông đúc và chặt chội nhưng quang cảnh những chiếc lá rơi những cái cây mọc đan xen nhau cùng những ánh nắng yếu ớt bồi hồi vẻ thơ ca chiếu qua những khoảng trống đan xen của những hàng cây chiếu xuống đất đang phủ đầy lá vàng trông cảnh rất lên thơ.

Còn ở lề đường thì đang chật chội những hàng quán như phở bò cô Hoài, những hàng quán cơm sinh viên và còn có quán trà đá đang vơi dần những vị khách khi họ về nhà ăn cơm hoặc về nhà nghỉ ngơi.

Về đến nhà tiệm tạp hóa giống như những năm 90 đã hiện ra trước mặt hai mẹ con nó,giờ đây nhà đã được mở cửa trong bếp thằng Khoa nhìn thấy bố nó đã ở trong đang sắp những những món ăn được đề trên những cái đĩa cái bát còn có một bát ô tô đang chứa canh bí mà mẹ nó nấu, rồi bố nó nhìn ra ngoài vui vẻ gọi to:

" Á hai mẹ con về rồi à mau nhanh nhanh vào ăn cơm nào"

Nghe thế xong thằng Khoa nó nhảy xuống chạy lon ton vào trên lúc chạy nó còn nhảy qua những đồ ăn vặt và đồ gia dụng vất xuống dưới đất tô điểm hơn cho việc chạy vào nhà của nó, nó vất bịch cái mũ xuống chiếc cái ghế gỗ dài ở phòng khách kêu một tiếng chát vang lớn mẹ nó thấy thế nói to vào trong nhà,trong khi đang dắt xe vào nhà:

" Khoa mày chạy từ từ thôi bộ đói lắm à mà vất lăn lóc cái mũ vậy hả"

Khoa nó giờ đây đã ngồi gọn trên ghế nhìn về phía bàn ăn mắt nó sáng lên tròn xoe khi nhìn về chiếc bàn đầy áp thức ăn nó vui vẻ khi lấy cái xìa súc một miếng chả cá đang còn nóng hổi vào miệng, nó vui vẻ thốt lên:

" Ôi ngon quá mẹ ơi, mẹ của con là người phụ nữ tuyệt nhất"

Mẹ nó đang dắt xe khi nghe những lời đó cười trừ nói vọng vào trong nhà:

" Mày khen vừa thôi "

Bố nó nhìn thế mặt vui vẻ xoa đầu thằng Khoa, khi mẹ nó đi vào phòng bếp bố nó mới bắt đầu ăn và sới cơm cho hai mẹ con, cả gia đình đầm ấm ăn cơm trong buổi trưa đầy nắng có những tia nắng chiếu vào những khay bim bim hoặc những đồ gia dụng để bán cho khách ở trước nhà nó.

Khi ăn xong nó chạy tót lên phòng, thằng Khoa nó nhảy phỗng lên giường nó nằm đó dần dần chìm vào giấc ngủ.

Reng reng reng tiếng kêu của đồng hồ reo lên thằng Khoa lờ mờ tỉnh dậy mặt ngơ ngác cố với lấy chiếc đồng hồ.

Khi đã tắt được chiếc đồng hồ nó bắt đầu đứng dậy khỏi chiếc giường vươn vay uể oải ngáp dài, rồi nó nhận ra chiều lại phải đi học mà giờ đã 13h15 còn 30 phút nữa là vào lớp nó vội vã lấy cặp sách chạy xuống nhà nhưng căn nhà giờ đây đã tuyệt nhiên không có bố mẹ nó thầm chửi thề:

" Bỏ mẹ rồi quên mất chiều nay bố mẹ đi làm sớm lên không chở minh đến trường được lại phải chạy bộ đến trường thôi"

Nó nghĩ xong không chần chừ chạy ra khỏi cửa nhà kéo cánh cửa sếp xuống và dùng chiều khóa nhà bố mẹ để trên bàn, nó khóa cửa lại và chạy vội đến trường, trường nó cách đây không xa chỉ cần đi qua một con đường thì sẽ đến ngõ dẫn đến trường rồi .

Nó chạy vội qua những vỉa hè của đường lớn khi chạy nó đang lướt qua một hình bóng của một bà lão mặc áo đỏ ở trong một con ngõ tối tuy chỉ lướt qua nó vẫn cảm nhận được mắt của bà ta đang nhìn chằm chằm vào nó, khi nó định nhìn lại nhưng mà nó thấy đã muộn học lên là phải tăng tốc đến trường mặc kệ cảm giác tò mò khi cảm nhận được ánh mắt nào đó trong hẻm đang nhìn mình.

Đến trường giờ đây cổng trường đã đóng lên nó đã nhanh trí thấy bức tường của trường không quá cao, nó định nhảy vào nhưng bác bảo vệ đã đi ra hắng giọng quát to về phía nó:

" Này thằng kia mày định trèo vào à đi ra đây tao mở cửa cho"

Bác bảo vệ mở cửa nó liền chạy nhanh lên tầng hai để lên lớp học, lớp nó ở phía bên trái cầu thang tầng hai phòng học của lớp nó là số 20 cách cầu thang khoảng hai lớp học, nó chạy lon ton lên hành lang tầng khi nó lên được nó mới nhìn về phía phòng của mình rồi chạy đến .

Khi đang chạy mắt nó đã va vào mắt của một cô bé dường như trạc tuổi thằng Khoa cô bé có mái tóc ngắn màu nâu tối được cắt tỉa gọn gàng mái tóc cô bé được buông xõa tự nhiên tô điểm thêm là phần mái nhỏ được cắt ngắn ngang trán còn ở hai bên thái dương có phần tóc được tết nhẹ thành hai bím nhỏ tạo điểm nhấn đáng yêu cho kiểu tóc,tóc của cô bé cũng không được uốn xoăn cầu kỳ mà có độ phồng tự nhiên nó tạo được cảm giác mềm mại đáng yêu.

Cô đứng đó như bị thầy giáo phạt đứng ngoài lớp, bốn mắt chạm nhau nhưng thằng Khoa đang vội lên đã đi qua cô lớp cô thì cách lớp nó một lớp học, khi chạy đến lớp nó đứng đó khụy chân xuống thở hổn hển rồi thằng Khoa nó mới cầm vào cái cán cửa nó mở ra và đi vào giờ đây cô Linh chủ nhiệm đang giảng bài khi nhìn thấy thằng Khoa đi vào thì cô mới dừng bài giảng và quay đầu đến cửa lớp nơi thằng Khoa đang đứng cô nói

" Khoa sao em lại đi học muộn thế này"

Thằng Khoa nghe thế ấp úng nói với cô mặt nó thì đang dán chặt dưới đất nơi đôi chân đang được xỏ vào chiếc dép sandal ở dưới:

" Dạ thưa cô do em giậy muộn và bố mẹ em cũng đã đi làm hết lên em mới đến muộn ạ"

Cô Linh nghe thế mặt ngán ngẩm đưa bàn tay phải đang cầm phấn lên đầu rồi cô nói:

" Được rồi giờ hãy ra ngoài cửa đứng hết tiết cho nhớ lần sau không được đi muộn nữa"

Nó nghe thế gật đầu và đi ra đứng sau cái cửa đã đóng mặt nó nhìn lên trời thở dài khi mắt nó nhìn về lễ trời, khi liếc xuống nó vẫn nhìn thấy cô bé đó vẫn đang đứng trước cửa mặt cô thì đang nhìn xuống dưới sàn nhà của hành lang, thằng Khoa vốn tính thân thiện lên đã vẫy tay chào nhỏ đó.

Cô bé dường như nhìn thấy quay lên nhìn về phía thằng Khoa mắt cô bé ngây thơ làm lòng thằng Khoa xao xuyến khi nhìn vào mắt cô,tay nó đột nhiên từ từ hạ xuống tai nó cũng dần dần đỏ dần dường như nó đã rung động mặc dù nó mới chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi...

Chương 3 : Ác Linh Bà Già Áo Đỏ ( Phần 1 ) - Kết thúc
 
Hành Trình Linh Dị
Chương 4 : Ác Linh Bà Già Áo Đỏ ( Phần 2 )


Gió thổi qua làm hai búi tóc cô bé bay lên tóc cô bé phấp phới, cô vội lấy tay che tóc xuống thằng Khoa nhìn thế tim nó đập thình thịch những vệt nắng hắt vào áo cô bé làm cho hình bóng cô bé giờ đây càng thêm dịu dàng ngây thơ hơn.

Chiếc cửa lớp mở ra mặt cô Linh ngó xuống nhìn vào thằng Khoa rồi cô ngõ quyển sách tiếng Việt nhẹ vào đầu thằng Khoa rồi cô nói với đôi mắt đang nhướn mày

" Khoa em đứng ngẩn người ra đấy làm gì thế cô gọi bao nhiêu lần rồi mà không vào lớp hả "

Thằng Khoa nghe thế ngẩng đầu lên nhìn cô cười khờ khạo nói:

" Dạ em biết rồi ạ, em xin phép đi vào lớp"

Cô Linh cũng đồng ý rồi ra hiệu vào lớp, nó nhìn thế bắt đầu chạy lon ton đi về chỗ bàn học nơi thằng Duy đang ngồi nhìn thằng Khoa, lúc đang đi mắt thằng Khoa vẫn lướt về lớp học của cô bé nhưng ở trước cửa dường như cô bé cũng đã được thầy cho vào lớp.

Vào tới chỗ ngồi thằng Khoa uể oải treo cái cặp vào phía bên cạnh ngăn bàn, thằng Duy nhìn thế chọc ghẹo thằng Khoa giọng nó nhơn nhởn nói:

" À há thằng bạn tôi được vào lớp rồi à tao còn tưởng mày ngủ luôn ở ngoài rồi cơ "

Thằng Khoa nghe thế thở dài phì phò đáp:

" Haizzzz chịu thôi đi muộn thì chỉ có bị phạt thôi, mà không biết sao bố mẹ tao đi sớm thế không biết "

Nó nói xong lấy tập vở bắt đầu chú ý vào bài học cô Linh đang giảng trên lớp, nhìn vào bảng một lúc thằng Khoa nó vẫn chứng nào tật nấy nằm vật xuống quay ra chỗ cửa sổ dãy trong mắt nó đáp thẳng vào mặt của thằng Minh, miệng nó nhếch lên khi nửa mặt nó áp vào tay nó thầm chửi khi nhìn về phía thằng Minh:

" Mẹ mày nhìn mà ghét tỏ ra lạnh lùng đồ đó, chỉ có bọn con gái thấy đẹp thôi chứ riêng ta á như thằng mặt đụt vậy "

Nó nghĩ xong lại giở mặt nhìn lại về phía cửa sổ hành lang ở bên cạnh bàn học của nó một hình bóng lướt qua cùng chiếc áo trắng của trường ở trên cổ thì đang đeo khăn quàng đỏ thẫm hình bóng quen lắm, thằng Khoa thấy lạ ngẩng đầu lên và nhìn ra cửa sổ hành lang đó là cô bé đó, nó thầm nghĩ:

" Là con nhỏ đứng trước lớp kìa nó đến đây làm gì ta"

Nó tự hỏi xong đã thấy cô bé đứng trước cửa lớp giọng cô âm trầm nói the thé khi rụt rè nhìn vào cô Linh đang ngồi trên bàn giáo viên lướt điện thoại :

" Dạ...Cô Linh ơi cho thầy Tuấn mượn một viên phấn ạ"

Cô Linh nghe thế từ từ để máy điện thoại xuống, tay lấy một viên phấn từ trong hộp rồi giơ ra trước mặt cô bé, cô thấy thế chạy vào tóc cô nhẹ nhàng bay theo những bước chân cô chạy, thằng Khoa cứ nhìn chằm chằm vào cô bé dường như không muốn rời mắt khỏi cô.

Thằng Duy bên cạnh nhìn vào mắt thằng Khoa rồi nó liếc theo ánh mắt của nó qua chỗ cô bé đang lấy phần rồi miệng nó từ từ nở ra một nụ cười ranh mãnh đột nhiên nó đập tay mạnh vào vai thằng Khoa khiến nó đau nhói đưa tay ra định sờ vay, thằng Duy lên tiếng giọng nó tinh nghịch nói:

" À há thằng bạn tôi chẳng lẽ..."

Nó nói ngập ngừng từ từ dí mặt sát thằng Khoa nó nói tiếp:

"...

Cảm nắng con nhỏ đó rồi sao "

Thằng Khoa nghe thế tai nó ửng đỏ nhìn xuống về phía thằng Duy nó hất tay Duy ra giọng điệu khó chịu nói về phía thằng Duy đang cười tươi tắn:

" Hừ mày xí xớn vừa thôi, hai đứa chưa bao giờ gặp nhau thì yêu nhau kiểu gì với lại bố mẹ tao nói rồi không bao giờ được yêu đương khi vẫn đang học nghe chưa"

Thằng Duy nghe thế khoác tay qua người thằng Khoa ranh mãnh nói nhỏ vào tai thằng Khoa:

" Thôi đi tao có bảo yêu đâu chỉ là cảm nắng thôi"

Nghe thế thằng Khoa nằm xuống uể oải nhìn về phía cửa giờ đây cô bé đã bước một chân ra cửa, đột nhiên cô ấy dừng chân lại nhìn về phía thằng Khoa đang nằm rồi tay cô giơ lên tay cô không giơ cao chỉ đủ cho thằng Khoa nhìn thấy vẫy vẫy chào lại lời chào mà thằng Khoa vừa chào hồi nãy.

Khoa nhìn thế nó nằm ở dưới,mặt nó đỏ lên rồi nó ngại quá mặt nó úp thẳng vào hai tay đang ở trên bàn những người trong lớp bắt đầu quay từ từ theo hướng vẫy tay của cô, nhìn về hướng Khoa bọn nó bắt đầu nhận ra xì xầm về mối quan hệ của thằng Khoa và con bé kia.

Khi con bé đi khuất bóng lớp, cô Linh nói với cả lớp khi nhìn về phía thằng Khoa đang nằm úp mặt xuống, cô trêu ghẹo nói:

" Hóa ra trong lớp mình có một người đang được người khác tương tư sao "

Thằng Khoa nghe thế đỏ mặt nhìn lên quát lớn với giọng điệu ngập ngừng:

" Ư...

ư...cô...cô em chịu cô thật rồi đấy "

Nó nói xong nhanh chóng ụp mặt xuống bàn, cả lớp nghe cô Linh trêu nó như thế bắt đầu bật cười khành khạch, thời gian trôi dần giờ đây những tia nắng chiều tà của hoàng hôn bắt đầu buông xuống xuyên qua lan can chiếu rọi thẳng vào chân cửa.

" Ư ư"

Tiếng kêu đó là của thằng Duy khi nó tỉnh dậy trong giấc ngủ nó vội lau đi nước giãi ở trên miệng đang dòng dòng chảy xuống, nó nói với giọng the thé trong khi mặt ngơ ngác nhìn lên phía thằng Khoa:

" Khoa bây giờ mấy giờ rồi, sắp về chưa"

Thằng Khoa nghe thế đặt bút xuống nói nhìn lên đồng hồ rồi nó nói:

" Sắp về rồi đó ông bạn à, còn 15 phút nữa thôi"

Duy nó nghe thế vươn vai lên và uể oải nói:

" Chán quá tao muốn đi về, à mà..."

Nó ngập ngừng nói tiếp:

" Tối nay đi chơi không có mấy thằng ở xóm trên đi cùng đấy còn có thằng cu mày ghét lắm luôn đó "

Nghe như thế Khoa nó ngờ ngờ nhận ra thằng mà Duy nó nói là thằng Minh nó nghĩ thầm trong bụng:

" Hả cái gì thằng mặt liệt đó cũng muốn đi chơi à, trông lạnh lùng vê lù, mà thôi kệ đi mình cũng muốn hỏi nó vài chuyện lên..."

Cắt ngang suy nghĩ của thằng Khoa lời nói thúc giục thằng Duy:

" Này thằng kia mặt mày cứ ngơ ra đó làm gì thế có đi không thì bảo"

Thằng Khoa nghe thế ngập ngừng nói với giọng điệu nhạt nhẽo:

" Ừ...

ừ rồi đi thì đi hôm nay cô còn không cho bài lên tao đi"

Nghe thế Duy kẹp chặt tay vào cổ của thằng Khoa vui vẻ nói:

" Hay lắm đúng bạn tôi mà đừng có mà cay thằng kia quá mà cho nó một trận nhé, tao biết nó tuổi con ngan với mày mà " .

Ánh trăng chiếu dọi xuống bàn học nó mờ ảo trong vừa ma mị vừa lấp lánh đẹp đẽ, giờ đây thằng Khoa đã về nhà sau buổi học chiều nó đã ăn cơm và tắm rửa, xong nó mới nằm trên giường vẫn suy nghĩ về những việc tâm linh đã gặp sáng nay và lời chào của cô bé vào chiều nay nó nghĩ thầm:

" Những chuyện tâm linh hôm nay thật là lạ và chiếc Ngọc bội đó nó rất giống..."

Đột nhiên nó cố nhớ lại một chuyện nào đó nhưng như một màn sương mờ ảo không thể nghĩ đến, nó thở dài lật người than vãn trong không khí:

"'Haizzz chán thật chuyện đó tại sao mình lại không nhớ chứ và bà của mình..."

Một tiếng kêu lớn ngắt quãng suy nghĩ của thằng Khoa tiếng kêu vang vọng ở dưới cổng nhà, khi thằng Khoa đi ra cửa sổ phòng nó nhìn xuống đó là thằng Duy đi cùng nó là ba đứa khác gồm thằng Đinh Tiến Huy con nhà ông Thận đầu xóm trên, thêm thằng Lê Đăng Doanh con ông Chiến ngay đầu ngõ nhà thằng Khoa, không thể thiếu là thằng Minh nó đứng đó nhìn lạnh lùng nhìn lên qua cái kính của nó mắt nó lạnh lùng đến ớn lạnh.

Thằng Duy nhìn thế nói to lên trên phòng thằng Khoa đang đứng ở cửa sổ:

" Ê cái thằng kia mày có xuống đi chơi không hả"

Khoa nó nghe vậy bắt đầu chạy xuống nhà, nó thấy bố mẹ nó đang ngồi xem tivi thì nó mới chạy ra cửa sỏ cái dép lê lên rồi nó nói với bố mẹ:

" Bố, mẹ con đi chơi tí nhé con sẽ về sau mười giờ"

Bố mẹ nó đang ngồi xem phim cũng liếc nhìn nó rồi cảnh báo với thằng Khoa khi nó đang chạy lon ton ra trước cửa hàng:

" Ừ đi chơi cẩn thận, nhớ về trước mười giờ là được nghe chưa "

Nó nghe thế vâng dạ khi chạy về phía bọn thằng Duy, khi chạy đến thằng Duy mới khoác vay Khoa vui vẻ nói:

" Được rồi thằng bạn cuối cùng đã đủ hôm nay chúng sẽ chơi..."

Nó nói ngắt quãng khi đi khuất bóng nhà thằng Khoa nó bất đầu nói tiếp với giọng bí ẩn:

"...Gọi ma bà già áo đỏ ở cây gạo cuối xóm ông tứ, tao nghe nói bà ta khi chết không được toàn thây bởi vì con cháu bà đã đi hết thờ ơ với bà và khi bà ta bị bệch lan y muốn được gặp lại cháu nhưng..."

"...

Thằng con trời đánh của bà ta đã không cho gặp lại cháu,khiến bà ta khi mất đi nhưng mắt vẫn mở trừng lên trời, con cháu của bà đã không an táng bà lên các ngươi dân khu phố đã chôn cất bà ở căn nhà nơi bà đã lớn lên..."

"...Nhưng giờ đây căn nhà đó đã bị phá bỏ người ta có ý định xây một tòa nhà công ty ở đó nhưng chuyện tâm linh sẩy ra rất nhiều lên người ta đã phá bỏ công tác xây dựng trả lại nguyên trạng "

Đi trên đường cả bọn nghe xong câu chuyện của thằng Duy cả bọn có chút sợ hãi cũng một phần vì gió buổi tối lồng qua áo của chúng nó, thằng Doanh run run đi lép sau thằng Huy giọng nó có chút run nói về phía thằng Duy:

" Hay thôi Duy ơi, ta xin rút lui nhé chứ sợ quá "

Thằng Duy nghe thế tiến đến kẹp cổ nó, dũng cảm nói:

" Hừ mày không cần sợ có tao ở đây đếch con ma nào giám đến hại mày đâu"

Thằng Huy ở gần lên tiếng trêu chọc:

" À thế à vậy khi đến đó thách mày một mình vào để lấy một cây nhang ở trên cái bát hương đấy"

Nghe thế thằng Duy mặt chắt nịch nói:

" Được rồi tao sẽ vào, chứng minh cho chúng mày thấy tao không sợ cái đếch gì hết"

Lúc đi trên vỉa hè để đến xóm ông tứ, thằng Khoa liếc nhìn thằng Minh nó muốn đến hỏi nhiều câu hỏi về chuyện tâm linh trưa nay bọn nó gặp lắm tuy nhiên mặt thằng Minh nó vẫn lạnh như băng không cảm xúc tô điểm lên vẻ lạnh lùng đó là cái kính trong suốt phản chiếu ánh trăng lập lòe trên trời.

Chương 4 : Ác Linh Bà Già Áo Đỏ ( Phần 2 ) - Kết thúc
 
Hành Trình Linh Dị
Chương 5 : Ác Linh Bà Già Áo Đỏ ( Phần 3 )


Ánh trăng soi sáng những tầng mây, mây bao phủ trăng nhưng không có nghĩa có thể che lấp ánh sáng ma mị của mặt trăng đi cùng nó những luồng gió lạnh của buổi tối mùa thu đang phả người của Khoa nó ôm người tay run run không thể kèm thêm tiếng hắt xì.

Duy thấy thế nó lên tiếng khi tay nó vỗ mạnh vào lưng thằng Khoa nó trêu chọc vẫn đang cười tít mắt nhìn Khoa:

" Này mày có phải con gái không đấy dính có tí gió mà đã run rẩy hắt xì rồi "

Khoa nó nghe thế hẩy tay Duy ra khỏi lưng rồi đáp lại lời trêu chọc của nó bằng bản mặt khó chịu:

" Hử, mày mà chả rét chân còn đứng không vững, tao nghe nói bố mày còn thấy mày rét run khi đái bậy ở bụi chuối đấy, hay là sợ ma quá "

Mấy thằng đi cùng nghe thế cười lớn trâm trọc Duy, khiến mặt nó ửng đỏ vội quay đi, khi đi đến xóm ông tứ Khoa nó bắt đầu thấy bất an nơi này quỷ mị một cách đáng sợ xóm tối đen không một bóng đèn bật như thể nơi đây đã bị bỏ hoang lâu năm rồi vậy.

Ở ngay cuối ngõ lép gần một căn nhà hoang đó là cái cây gạo mà bà già đã chết trong câu chuyện của thằng Duy lúc còn tại thế đã trồng.

Ở cái cây bóng tối đã che phủ ánh trăng không thể chiếu tới dưới chân cây bọn nó nhận thấy một bát hương đang được cắm chi chít những cây nhang có cây đã cháy gần hết có cây còn đang bốc khói dường như có người vừa mới cắm.

Rồi Duy nó nói to với cả bọn mắt nó thì đang nhìn đến cái bát hương đang còn cháy nghi ngút khói:

" Được rồi tụi mày tao đi trước, giờ thử thách như này mỗi thằng đi vào lấy một cây nhang rồi chạy ra,nghe chưa "

Cả bọn nghe rõ nhưng thằng Doanh nó run run cái chân bảo với cả bọn trong giọng nó có chút ngập ngừng:

" Hay thôi...Duy ơi tao thấy sợ quá trông nó rợ..rợn kiểu gì ý "

Duy và Huy hai chúng nó nghe thế, mắt hai bọn nó dán trật vào thằng Doanh với ánh mắt chúng nó ánh lên tia khinh thường rồi Duy nó nói trước:

" Này mày đã đồng ý đến đây để chơi thử thách rồi đó, được rồi hãy trở thành người đàn ông nào chạy vào trước đi"

Xong hai bọn nó cùng nhau đẩy mạnh người thằng Doanh lên khiến cơ thể nó loạn choạng tiến lên trước ngõ, Khoa nhìn thế mắt nó khó chịu hướng về phía hai thằng Duy,Huy nó cất giọng, giọng nói có chút bất mãn:

" Này hai chúng mày bắt nạn người quá đáng rồi đấy"

Hai bọn nó nghe thế lém lỉnh nói:

" Đây có tính là bắt nạt đâu bọn tao muốn cho nó táo bạo hơn thôi "

Huy nó kèm thêm câu khích lệ giả tạo về phía thằng Doanh:

" Này cố lên Doanh bọn tao muốn cho mày trở lên đàn ông hơn thôi cố lên mày làm được lên lớp tao sẽ nói chiến tích này cho con Nhi nghe đảm bảo nó bao mê mày luôn "

Huy nó cười mỉm gãy gãy cái đầu ngại ngùng trước những lời khen giả tạo đó, rồi nó tự trấn an bản thân hai tay giơ cao nói to:

" Được thôi không sao cả mấy chuyện tâm linh như này làm sao hạ gục được một người đàn ông với cả mày nhớ kể cho cái Nhi đó..."

Nó ngừng nói tự cười với chính bản thân, Duy Và Huy hai chúng nó nghe thế cười khúc khích với nhau vì đã đưa được một con lai tơ vào lồng, Khoa nó cạn lời với sự ngốc nghếch của Doanh nó đập tay vào mặt thở dài :

" Haizz kệ mày có chuyện gì mày tự chịu về nhà ông Chiến đánh mày tự chịu"

Doanh như không nghe lời thằng Khoa nói nó liền bắt đầu rón rén những bước chân tiến đến cái bát hương đặt ở dưới chân cây gạo, cả bọn theo dõi từng bước của nó mặt của hai thằng ác ôn Duy và Huy đang cười tươi khi nhìn về phía Doanh, thằng Khoa liếc nhìn thấy cạn lời với hai bọn nó.

Còn giờ đây thằng Minh nó nhìn thì nhìn đấy nhưng trong mắt nó thì chỉ có một khoảng đen lạnh lùng vô hồn, Khoa nó liếc thế lên tiếng về phía Minh giọng cận thận nói:

" Này mày cũng có sở thích về mấy cái này à "

Minh nó quay về phía thằng Khoa khi nó nghe thế, rồi một lời thờ ơ tiến thẳng tai Khoa:

" Tao thấy mấy cái này cũng có chút vui với lại khi lớp 1 tao cũng đã..."

Một tiếng hét phát lên phá đi sự yên tĩnh vốn có của buổi tối trong xóm ông Tứ, tiếng hét như xé rách sự tĩnh lặng, Khoa và Minh hai bọn nó nhanh chóng liếc mắt theo chỗ tiếng hét phát ra.

Đó là tiếng hét của hai bọn Duy và Huy, mồm hai chúng nó há hốc trước cảnh tượng trước mắt chúng nó, còn người chúng nó ngã phịch xuống đất, xong Khoa nó đi đến Khụy một chân xuống tay nó lai vai thằng Duy rồi gấp gáp nói:

" Này chuyện gì xảy ra thế, mày bị gì à"

Duy nó hoảng loạn đến mức không nói được gì, chỉ có cái tai run rẩy chỉ về hướng cây gạo ở cuối xóm, rồi nó như được mở giọng ấp úng nói khi đang run run tay chỉ:

" Kho...Khoa kìa ma....ma,ma bóng ma bà già...

áo đỏ"

Khoa nó vội đưa mắt về phía chỗ cây gạo giờ đây một hình bóng cao lớn cùng bộ đồ áo đỏ dài rộng thênh thang được tô điểm sự ma mị bằng một cơn gió tốc cái vải của chiếc áo dưới chân bay lên để lộ một đôi chân đã phân hủy chỉ có cái xương chân nó vặn vẹo.

Tay thì như xác chết giòi bọ đang lúc nhúc bò quanh tay và bàn tay ả, bàn tay đang bóp chặt cổ thằng Doanh in hằn một vết ở cổ còn Doanh thì nó đang cố vẫy vùng để thoát khỏi cái tay đang bóp chặt cổ nó.

Mặt con ma cũng một phần không kém sự ma mị, đôi mắt con ma thì một bên bị lòi ra, mắt bên kia nó còn không có hốc mắt xâu giòi bọ bu làm tổ, da rẻ tím tái giòi bọ bu lúc nhúc, nụ cười tàn ác khi nhìn về phía Doanh.

Minh nó không chần chứ chạy nhanh đến rút ra một sợi dây đỏ, nó phi đến con ma như một thế lực nào đó điều khiển chiếc dây bay đến con ma một cường lực nhanh như cắt thắt chặt cổ, khiến con ma đau đớn quằn quại ú ớ nói giọng nói nó the thé như người chết:

" Ư...ư ,mà...mày giám phá mồi ngon của tao sao, mà tao cũng đã làm gì sai do nó đến lấy cây nhang của ta trước "

Minh mặt không biến sắc, ánh lạnh lùng kéo chặt dây làm sợi dây đang thắt chặt cổ con ma theo lực kéo xiết chặt khiến cho cái đầu theo quán tính rơi bụp xuống đất.

Y như mới nguyên cái đầu được lối lại với thân của con ma một cách nhanh chóng như chưa hề có chuyện gì xảy ra, con ma nhìn thế cười khành khạch:

" He he he he mày nghĩ một sợi giây có thể làm tao chết sao quá non dại "

Minh giờ mặt nó biến sắc có chút sợ hãi nói to:

" Khoa mày nhanh nhanh đưa Duy và Huy đi đi tao sẽ ở lại, Đừng chần chừ nữa chạy đi "

Khoa nó thấy thế muốn ở lại lắm bởi vì bố nó dậy sống trên đời nếu đời phụ ta, bạc với ta nhưng cũng phải cố đương đầu rồi một ngày ta sẽ được là chính ta, nhưng tình hình giờ đây không thể cứu vãn chỉ có chạy lên nó nhanh chóng nhắm mắt nhắm mũi dắt theo hai thằng trời đánh này chạy đi.

Khi Minh nó đã thấy ba thằng khuất bóng, nó mới bung sợi dây cho nó bay đến trói chặt con ma một lúc để nó chuẩn bị thi triển phép gì đó, nó thầm chửi thề:

".

Bỏ Mẹ rồi con ma này đã được luyện thành ác linh khi vừa mới được chôn, sợi giây đỏ cũng không cầm cự được lâu phải tìm cách..."

Nó liếc một cách điên dại đội nhiên một cái hũ gốm bên cạnh cái cổng nhà đập vào mắt nó, một nụ cười méo mó hiện lên mặt nó, cười như điên dại trong đầu nó nghĩ:

" Ha...Ha...Ha đời không phụ lòng ta đây rồi mày chuẩn bị xong đời rồi con"

Chân nhanh hơn não, nó chạy đến cái hũ gốm cầm lên rồi nó ngồi phịch xuống rút ra một cái chuông mạ vàng với những nét tinh sảo nhưng đã được dùng rất nhiều năm lên đã bị hoen ố, nó bắt đầu rung chiếc chuông khi cái hũ đang ở phía trước đôi chân đang khoanh vào của nó.

Dường như thời gian trôi qua chậm rãi, tiếng chuông thì đang vang vọng trong không gian ma mị, mồm của Minh nó lẩm nhẩm một lời tụng gì đó mắt nhắm chặt nhưng nó đã chậm hơn con ma giờ đây đã đứng trước mặt nó nụ cười toe toét tay đang cầm người cổ Doanh, thằng Doanh thì nó đã ngất lịm từ khi nào không hay.

Con ma toe toét cười khành khạch khi ánh mắt máu lạnh nhìn xuống Minh nó vẫn ngồi đó vẫn khấn trong đôi mắt nhắm chặt, đột nhiên con ma cất tiếng nói the thé:

" He he he mày vẫn chậm một bước rồi con sợi dây mày xong rồi, đến giờ chết rồi con ạ "

Nó nói xong một điệu cười khành khạch vang vọng trong đêm tối, mồ hôi đã chẩy trên trán Minh nó nghĩ thầm trong tâm vẫn đang hỗn loạn:

" Xong rồi sao, số mình tận ở đây rồi sao..."

Nó trấn tĩnh:

" Không,không được những người đó vẫn đang đợi mình, và Linh cậu ấy đang đợi mình..."

Tâm trí nó giờ đây đã hiện lên hình hình bóng của một cô bé gái tóc dài gợn sóng kéo dài xuống eo, nụ cười như tựa như hoa, nó hoảng loạn:

" Không ta không muốn chết ở đây làm ơn có ai không làm ơn"

Tiếng bước chân hùng hục của ai đó bắt đầu vang vọng khi nó càng lớn hơn theo từng lời khấn và tiếng chuông cửa Minh, thằng Minh thầm nghĩ:

" Tiếng bước chân đó là ai,ai làm ơn hãy nhanh lên cứu cứu ta"

Tiếng bước chân bước mất giờ đây đã nhường lại đó là một tiếng rắc của xương như bị đá bay đi, Minh nó tò mò kèm theo chút phấn khích khi nó mở mắt ra, một hình bóng quen thuộc hiện lên xen lẫn với tiếng thở gấp đó là Khoa:

" Khoa mày làm gì ở đây sao mày lại dại đến đây chứ mà con ma đâu rồi "

Lời nói thằng Minh phát lên cũng là lúc tiếng kêu tức giận của con ma hét lên lấn át cả tiếng chuông

" Ahhhhhhh... mày thằng ranh con khốn lạn mà...mày"

Minh nó liếc mắt qua chỗ tiếng kêu, con ma giờ đây đã nằm vật ở đó xương tay, xương chân đã bị tác động đến mức không thể nhìn nổi, rồi Khoa nó cười khẩy cất lời lời nói của nó hòa quyện với hơi thở gấp gáp:

" Ha ha không thể tin nổi tao vẫn làm được những động tác của món nghề Taekwondo này "

Minh nó ngẩng lên, mắt nó dường như không ánh lên vẻ bất ngờ rồi nó nói:

" Mày được dậy Taekwondo sao"

Thằng Khoa đứng đó, mắt vẫn hướng về con ma đang quằn quại,vặn vẹo để đứng lên rồi với vẻ mặt phấn khích nó đáp lại lời nói:

" Ha mày không biết được đâu mày có bao giờ tự hỏi sao mày kích bác tao nhiều như thế mà tao không đánh mày không bởi vì nếu tao..."

" Dùng Taekwondo vào mày thì một là nằm viện 5 tháng hoặc nhẹ nhất là gẫy chân đó thằng đẹp mã!"

Minh không để ý lời khích bác nó thận trọng quan sát con ma nó vẫn đang cố đứng lên rồi nó bắt đầu nói:

" Khoa nếu thế mày hãy bảo vệ tao, tao chỉ cần 1 phút thôi là con ma này sẽ đi về cát bụi nhanh bảo vệ tao "

Khoa nghe thế mặt ánh lên vẻ sát khí vặn vặn cổ tay nhìn về phía con ma rồi nói với sự hung ác:

" Nào vào đây, nào tao đợi thời khắc này suốt!

"

Được một lúc con ma đứng dậy nó có chút nhăn nhó khi nhìn thằng Khoa tiến đến, nó cười khẩy nhìn Khoa nó nhảy tới định dùng một động tác Taekwondo vào người nó, một sợi tóc của nó bay tới nắm chặt chân của Khoa đập mạnh nó xuống đất cứ thế ba đến bốn năm cái liên tục, Khoa nó cũng là một đứa trẻ không thể chịu được những cú đập liên tục.

Một ngụm máu phun ra máu bắn dưới đất vang tung tóe, nó nằm vật ở đấy cố thở, con ma cười toe toét nói với giọng khinh thường:

" Ha ha ha ha ha mấy con cá rô đồng cứ tưởng mình là hải sản, rốt cuộc mày vẫn chỉ là một thằng nhóc thôi hóa ra chỉ là ăn may "

Tiếng bước chân chậm rãi bước tới với nụ cười trên miệng nó nhìn xuống dưới thằng Khoa đang thở hổn hển mồm nó giờ đây đang ứa máu, một cú đá vào bụng nó khiến Khoa theo đà bay về phía thằng Minh.

Con ma liếc theo người Khoa, nhưng dường như ánh mắt nó sợ hãi nhìn lên hình bóng trên cơ thể vô hồn của thằng Khoa vâng thời tới.

Minh nó đứng đó cái hũ trên tay nhẹ nhàng rung ánh mắt của Minh dán chặt vào con ma mắt ánh lên tia phẫn nộ cùng với sát khí tuôn ra như nước, giọng nói chỉ như tiếng thì thầm phát lên:

" Mày xong rồi quỳ xuống "

Lời nói phát ra cùng lúc nó giơ cái hũ ra trước mặt một câu từ đanh thép vang vọng:

" Thiên địa không phục ta cũng không phục, hỡi linh hồn ta nuôi hãy ra phụ giúp ta "

Ba đầu gà bay ra nối ba cái đầu đó với cái hũ là ruột gan phèo phổi của ba con, Một thoáng chớp mắt con ma đã bị ăn mất một bên cơ thể, ánh bên kia từ từ nhìn vào phần cơ thể bị mất nó thoáng kinh hãy hét lên ai oán:

" Ahhhhhhh cá...cái gì, đan...đang, diễn..diễn ra"

Bịch cơ thể nó ngã phịch xuống máu đỏ tươi tuôn ra thấm đẫm cả nền đá.

****************

Chương 5: Ác Linh Bà Già Áo Đỏ ( Phần 3 ) - Kết Thúc
 
Hành Trình Linh Dị
Chương 5 : Mọi Chuyện Đã Rõ


Tâm trí chìm trong sự trầm tư của trời đất,gió thổi nhẹ nhàng đung đưa chiếc lá rơi xuống thân ảnh của Hồn ma giờ đây nó nằm đó thoi thóp, hơi thở như ngắt quãng nước mắt từ từ chảy máu thấm đẫm cả nền đá.

Mắt nó trầm tư nhìn về phía hai đứa Minh và Khoa, thằng Khoa giờ đây nó đã được Minh đánh thức hai chúng nó dìu nhau đứng dậy rồi hướng mắt về nửa thân Hồn Ma đang nằm dưới đất Khoa nó lên tiếng trước giọng nói nhẹ nhàng:

" Đến lúc phải từ bỏ chấp niệm mà đi rồi, tuy tôi không biết sao bà có chấp niệm gì trên này "

Hồn ma nằm đó nước mắt chẩy dài có thoáng buồn, giọng nói kèm theo hơi thở nóng:

" Ah Ta nhớ ra rồi chấp niệm đó, ta muốn gặp lại cháu ta a "

Hai đứa nó đứng đó lắng nghe trong sự im lặng trầm tư quỷ mị của trời đất về đêm, rồi cơ thể Hồn ma dần dần bay theo gió như những con người giấy bị đốt, nước mắt chẩy dài Khoa nó thấy thế đành đi đến gần hơn cơ thể của Hồn ma giờ đang dần bay theo gió.

Nó đi đến nhẹ nhàng lấy bàn tay vuốt hai mắt vẫn còn của Hồn ma xuống, giọng của Y trầm tư có chút thông cảm:

" Tuy tôi là người ngoài nhưng chuyện của bà thật đáng thương nếu kiếp sau hãy làm sống một cuộc đời đáng sống nhé "

Nó thở dài khi đứng lên, cơ thể ở dưới giờ đây đã bay theo gió hòa vào làn gió lạnh lẽo của mùa thu về tối, rồi đột nhiên cả chỗ hai chúng nó đứng chìm vào khoảng trắng vô tận, Minh nó nhìn theo hướng khoảng trắng bao chùm chúng nó thờ ơ nói:

" Khoảng kí ức, đây rồi Khoa chúng ta cùng nhìn lại quá khứ trước lúc chết của Hồn ma bà lão nào "

Khoa nó nghe thế quay ra một miền kí ức bay thẳng đến, nó nhìn thấy một bà lão đang van xin một tên cao lớn, nhưng tên kia không khoan nhượng hất bà ngã sang một bên đôi mắt bà ngấn lệ khóc trong tình thế những tên cao to đang thu dọn hết đồ đạc.

Một người đàn ông mặc một bộ đồ vest nam đen mặt thì đeo kính đi tới nơi mắt nhìn thẳng vào chỗ bà đang nằm đó tay hắn chỉ, hắn hắng giọng quát:

" Bà không vì bà bất cẩn để con Hà nó đang nằm thoi thóp trong bệnh viện, tại cái phúc của bà mà giờ đây cháu bà phải thoi thóp thế đấy "

Bà lão hoảng loạn ôm chân tên đó ngào khóc nói, giọng nói dường như nghẹn ứ trong luồng hơi thở nóng phả ra:

" Tiến nói cho ta con Hà giờ nó sao rồi, nó sao rồi "

Tên đó mặt hắn ánh lên tia tức giận hất chân làm bà ngã nhào ra sau, hắn ta quát lớn lần nữa:

" Bà còn giả vờ quan tâm cháu bà sao, không vì bà vô tâm không quan tâm nó bởi vì nó là con gái..."

" Với lại bà cũng từng để chị tôi chết một cách tức tưởi chỉ vì chị ấy là con gái không bao giờ bà quan tâm chị ấy cả thành ra chị ta cũng đã thắt cổ tự tử "

Ông ta nói xong tức giận quay đi ra khỏi phòng để lại bà ngồi đó nước mắt chẩy dài thấm đẫm gần như nền gỗ mun, Khoa nó nhìn thế nước mắt cũng đã rơi không thể kìm.

Một tiếng nói thanh thoát có chút bất lực và oán trách phát lên sau lưng nó, tiếng bước chân cũng đi theo tiếng nói:

" Haizzz tại sao ta lại ngu dốt mà có cái ý nghĩ trọng nam khinh nữ từ đời ông cha của dòng họ chồng ta cơ chứ "

Khoa nó quay phắt lại giờ đây hình ảnh một bà lão nét mặt hiền dịu nhìn vào mảng kí ức hiện ra trước mắt nó, nó không kìm được vội lai vai bà lão hỏi chuyện gì đã xảy ra:

" Bà không lẽ bà là Hồn ma lẫn người bà trong kí ức..."

Một tiếng cắt ngang lời nói của Khoa:

" Tất nhiên rồi mày được trải nghiệm qua một lần rồi không biết sao Khoa"

Tiếng nói đó là của thằng Minh, bước chân của nó dần tiến đến chỗ Khoa và bà lão, Khoa nó nghe thế nghĩ lại những chuyện xảy ra vào sáng hôm trước nó cũng đã xem được mảng kí ức của Ma nữ trong lớp học.

Rồi nó nó bắt đầu hỏi tới tấp và bà lão những gì bà đã trải qua, Bà lão dịu dàng đi lên trước mặt đối mặt với những kí ức, thở dài bà cất tiếng nói pha chút buồn rầu:

" Haizzz câu chuyện của ta là những gì ta đã ngu dốt có ý nghĩ trọng nam khinh nữ khiến con gái ta đã phải thắt cổ tự tử ở trong lớp học khi vẫn còn 6 tuổi vì bị quấy rối bởi thằng chú nó mà ta không biết..."

Khoa nghe thế đã hiểu ra được vài phần nó cắt ngang lời nói định nói tiếp của bà lão:

" Chị ta con đã gặp và nhìn hết được kí ức của chị ấy, con thấy được trong kí ức của chị ấy bà và chồng bà cùng những người khác là những bóng đen có con mắt soi sét chị "

Bà ấy nghe thế thở dài:

" Haizz con đã gặp nó rồi sao nếu như con có thể nói lời xin lỗi của ta cho nó thì tốt...."

" Và cháu ta nữa ta vẫn muốn gặp lại nó chỉ vì ta đã bất cẩn, không quan tâm nó mà khiến nó bị xe tông, ta vẫn muốn gặp lại nó xin lỗi nó một lần "

Minh đứng đó nhìn vậy rồi nó lên tiếng có chút thông cảm:

" Số của con người ta đã được trời định chết cũng là một phần trời định sống cũng thế hoặc những điều trong cuộc sống của ta cũng vậy"

Bà lão quay ra nhìn về hai đứa cười hiền dịu:

" Đã đến lúc ta phải đi rồi nếu như hai nhóc có gặp được cháu gái ta trong tương lai hãy nói lời xin lỗi của ta đến nó và nó tên là Bùi Thanh Hà "

Rồi những mảng cứ ức cùng với cơ thể bà lão vỡ thành những mảnh trắng bay lên khoảng trắng trên cao, Minh nó thấy thế rút ra chiếc Ngọc bội hồi trước nó giơ cao rồi nó nói to như thể đang làm phép:

" Hỡi kí ức của hồn ma hãy quay về chiếc Ngọc bội này theo lệnh ta, theo lệch của trời đất..."

" Nhập "

Những mảnh kí ức cùng nhau bay về hướng chiếc Ngọc bội như điểm trung tâm, giờ đây mọi thứ đã trở lại bình thường con ngõ của xóm ông Tứ vẫn im lặng gió thổi đều đều qua cành cây tán lá.

Khoa nó đứng đó mặt buồn rầu về sự việc tâm linh nó trái nghiệm vào tối nay, mặt thằng Minh vẫn thế mặt lạnh như băng nói:

" Đến rồi ân huệ của diêm Vương khi những oan hồn đi siêu thoát, một kí ức họ mong muốn nhất"

Nó nhìn chằm chằm sau lưng Khoa, Khoa nó thấy thế vội quay đầu lại đúng như Minh nói, giờ đây một hình bóng của gia đình hiện ra ở cây gạo, bà lão đó ở chính giữa còn những người thân thì đang vây quanh họ cười đùa với nhau trông rất ấm áp tình cảm gia đình.

Khoa nó nhìn thế mặt dịu nhẹ, rồi nó chấp hai bàn tay trước cây gạo nó lậy ba lậy, nói:

" Con mong bà nếu có kiếp sau hãy sống thật tốt"

Khoa lậy xong nó quay ra chỗ thằng Minh, kẹp cổ Minh nói với giọng khẩn thiết:

" Tao cần nói chuyện với mày về chiếc Ngọc bội mày cầm và những chuyện tâm linh đã sẩy ra "

Minh nó không kháng cự cứ thế hai thằng đi ra khỏi con ngõ, khi đi trên vỉa hè giờ đây đã gần mười giờ lên mọi người đã dần đi về, Khoa nó mới cất tiếng nói:

" Chiếc Ngọc bội đó làm sao mày có được nó hả Minh?"

Minh nó nghe thế tay cầm chiếc Ngọc bội lên giơ ra trước mặt nhìn ngắm trầm tư nói:

" Cái này dành riêng cho Pháp sư như bọn tao dùng thôi nó dùng để thu lại chấp niệm của hồn ma những kí ức của những Hồn ma đó"

Khoa nó tò mò nhìn vào chiếc Ngọc bội trước mặt Minh:

" Vậy mày là con nhà nòi của Pháp Sư à "

Minh nó cười nhạt:

" Có một phần đúng nhưng phần nhiều tao sinh ra đã có con mắt âm dương và cũng phần nữa là cái nghiệp của tiên tổ nó đã theo nhiều người trong dòng họ tao rồi "

Khoa nó nghe vậy rồi mặt nó trầm xuống nói:

" Vậy bà tao cũng vậy sao..."

Khi nghe được lời nói vừa thốt ra nó không cho thằng Khoa nói hết nó chen vào:

" Bà mày cũng là một pháp sư sao nhưng sao tao thấy mày không có một chút gì vậy "

Khoa nó cười trừ:

" Chắc là vì chuyện đó, nhưng tao lại không thể nhớ được tao chỉ nhớ bà tao có một cái ngọc bội tương tự và..."

****************

Chương 6 : Mọi Chuyện Đã Rõ - Kết Thúc
 
Back
Top Bottom