Khác Hành tinh đi lạc - đêm mưa [DAERIN]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
368163786-256-k635038.jpg

Hành Tinh Đi Lạc - Đêm Mưa [Daerin]
Tác giả: oloola
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện này tớ cover của chị downpour0721



newjeans​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thanh Mao Thiên Minh
  • Hồng Hoang chi Thánh Hoàng Lộ (Full)
  • (Hồng hoang) Lão tử thị Thái Thanh
  • Thần Y Thánh Thủ full
  • Bản Giao Hưởng Thanh Xuân
  • Hành Tinh Đi Lạc - Đêm Mưa [Daerin]
    Intro


    'Đêm mưa' là phần 2 của 'Hành tinh đi lạc'.

    Đọc phần 1 'Ngày nắng' trước để có cảm xúc chân thực hơn nha.

    Đêm mưa là câu chuyện của 5 năm sau.

    Danielle và Haerin vì trò tiêu khiển của một người mà chia xa với một vết nứt không thể nào hàn gắn nổi.

    Đến lúc Danielle quay trở về, bên cạnh Haerin đã có người khác.

    Lừa dối mình đã thành quen, cả ba người đuổi nhau chạy quanh một bàn cờ bế tắc.

    Theo như tác giả nói, Đêm mưa sẽ đi sâu vào hiện thực, khi cả 2 đều đã trưởng thành và đã thay đổi, đã xa nhau, nên nếu muốn giữ nguyên ấn tượng tốt đẹp như Ngày nắng thì không nên đọc Đêm mưa

    Happy Ending.
     
    Hành Tinh Đi Lạc - Đêm Mưa [Daerin]
    Màu trắng hay màu tím


    Ngày xưa có một con cá bơi trong làn nước trong vắt.

    Bóng mây trời in xuống nước, nó lại tưởng mình đang bơi giữa bầu trời.

    ___

    Người đó đã về rồi.

    Doyeon biết điều đó, và đương nhiên Haerin cũng biết.

    Tại vì lần đầu tiên gặp lại Danielle, Doyeon đang khoác tay Haerin đi vào một cửa hàng hoa.

    Doyeon thích hoa đinh hương.

    Haerin cũng thích, Doyeon coi đó là một điều trùng hợp thú vị.

    Nhưng sau buổi chiều hôm đó, cô nghĩ rằng trùng hợp ở đây không phải là Haerin thích đinh hương, mà người thích là cái người đang ôm một bó đinh hương lớn ngang qua bọn họ.

    Bó hoa che khuất cả gương mặt người đó, hai cánh tay của người đó phải vòng lại mới ôm được hết số hoa.

    Nhìn lên xô đựng hoa trống trơn, lại nhìn vẻ mặt tiếc nuối của Doyeon, Haerin vỗ nhẹ tay cô rồi sải bước nhanh ra cửa.

    Cánh cửa gỗ nâu rung lên, tiếng chuông nhẹ nhàng trong veo.

    Người kia vừa bước xuống mấy bậc thang, Haerin đã nhanh tay chạm vào vai người đó.

    "Chào cô, tôi có thể mua một cành hoa từ chỗ cô không?

    Người yêu tôi rất thích hoa này, mà cả khu chỉ có một cửa hàng bán."

    Người kia ló đầu ra khỏi ôm hoa.

    Vài cánh hoa còn vương trên tóc cô, phía sau cặp kính là một đôi mắt màu nâu đang nhìn Haerin không chớp.

    Một giây, hai giây, ba giây.

    "Nếu cô có thể nhường lại một cành, tôi sẽ trả gấp đôi."

    Danielle luồn mấy ngón tay vào trong tờ giấy báo gói hoa, lấy ra một cành hoa đẹp nhất.

    Haerin móc ví ra, Danielle lắc đầu.

    "Tôi tặng cô ấy."

    Haerin vẫn mở ví lôi ra một tờ tiền mệnh giá cao nhất, em nhét vào giữa mấy cành hoa.

    Số tiền đó có thể mua cả một bó, Danielle vừa đưa tay lên định lấy ra trả lại thì Haerin đã nói:

    "Tôi không muốn nợ ai cả.

    Cảm ơn."

    Doyeon đã theo Haerin ra đến cửa.

    Cô đứng dưới chiếc chuông bạc, sững sờ nhìn Danielle.

    Haerin quay về dúi cành hoa vào tay Doyeon, một tay đưa lên vuốt mái tóc không có gì sửa sang đang buông dài sau vai Doyeon:

    "Hoa của chị đây, không được đòi hỏi thêm gì đâu nhé."

    Nói rồi, em dắt tay Doyeon đi lướt qua Danielle.

    Mùi đinh hương thơm phảng phất, Doyeon lại thấy lòng ngực mình nghẹn đắng.

    Từ giây phút đó, cô biết mình đã thua rồi.

    Haerin làm như không quen biết Danielle sau ba năm gặp lại, chứng tỏ em vẫn rất để tâm.

    Đêm hôm đó ở trên căn gác nhỏ, Doyeon cẩn thận cắm cành hoa vào một chiếc ly thủy tinh cao.

    Đứng nhìn mấy luồng nước được ánh đèn chiếu vào lấp lánh hồi lâu, cô quay lại trèo lên giường rúc đầu vào ngực Haerin.

    Em không bỏ quyển sách xuống, ánh mắt lướt rất nhanh trên trang sách đầy những chú thích về bản vẽ, dùng một tay ôm lấy vai cô rồi không buông ra nữa.

    "Haerin, chị hỏi em điều này được không?"

    "Hmm?"

    "Vì sao em lại hẹn hò với chị?"

    Ngón cái lật nhẹ một trang sách, Haerin trả lời:

    "Vì vào ngày khánh thành tòa nhà Empire, chị mặc bộ váy màu em thích."

    Điều Haerin nói là sự thật.

    Hôm đó trên xe về nhà, nhìn cô thư kí mọi ngày mặc đồ công sở lúc này duyên dáng trong chiếc váy màu đỏ rượu khẽ đặt tay lên trán hỏi em có mệt lắm không, Haerin đột nhiên nói với cô rằng hãy hẹn hò với em.

    Doyeon hoang mang tưởng rằng em vì say nên mới buột miệng nói, nhưng đến sáng hôm sau thức dậy trên căn gác nhỏ có Doyeon nằm cạnh bên, Haerin vẫn nhắc lại câu đó.

    Bọn họ chính thức hẹn hò sau một năm cô đứng bên nhìn em xây tòa nhà lớn nhất trong sự nghiệp, rồi cứ yên bình như thế sống đến chiều hôm nay.

    Doyeon biết Danielle, cũng như rất nhiều người khác trong giới kiến trúc.

    Người ta có thể không biết chính xác Danielle là ai, nhưng luôn biết về một cô gái xuất hiện bên cạnh Haerin trong những buổi tiệc khánh thành mấy tòa nhà Haerin thiết kế, Doyeon cũng không phải là ngoại lệ.

    Người ta bảo rằng chiến đấu với một người trong quá khứ của một người sẽ luôn là một cuộc chiến cầm chắc thua cuộc cho người ở thì hiện tại, Doyeon phập phồng lo sợ mấy năm liền rồi đến hôm nay cũng đã gặp Danielle.

    Không nghe thấy Doyeon nói gì, Haerin đặt quyển sách xuống đầu giường rồi với tay tắt đèn.

    "Chị không cần phải lo lắng gì đâu."

    Trái tim em đứng trước người đó đã không còn đập nữa rồi.

    Giây phút nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo đó, Haerin đã nghĩ rằng mình thật sự đang nói chuyện với một người lạ mang dáng hình của Danielle.

    Danielle của em đã chết từ ba năm trước, đôi mắt đó nếu bây giờ còn tồn tại chắc chắn cũng sẽ không trong như thế mà đục ngầu toan tính.

    Nhưng mà, nói thế nào nhỉ.

    Sau ba năm, Danielle đã đeo kính, tóc đã nhạt màu, đôi giày dưới chân cũng không còn là giày thể thao tùy tiện, và trên tay áo của chị có một sợi chỉ thừa ra.

    Còn gì nữa nhỉ, mùi nước hoa lẫn trong mùi đinh hương cũng khác trước, dây chuyền vẫn hình thánh giá nhưng chỉ là một khối kim loại đen không còn đính đá như xưa.

    Haein quay sang ôm chặt Doyeon.

    Trong cái ôm ấp áp đó, em nhớ ra rồi, lí do vì sao em đột nhiên vì màu váy Doyeon mà nói hẹn hò.

    Lần cuối cùng em và Danielle cùng nhau đi dự khánh thành một tòa nhà lớn, ngày mà em đã định cầu hôn và chị bỏ về làm cho em từ háo hức biến thành thất vọng, Danielle đã mặc chiếc váy cùng màu.

    Không thể nhắm mắt, Haerin nhìn chăm chăm vào mảng tường trước mặt mình.

    Đèn vàng từ ngoài cửa sổ hắt vào thành một ô sáng in hình mấy dải lá rẻ quạt lao xao.

    Haerin nhìn đến mải mê, cho đến khi ánh sáng thay đổi rất nhẹ.

    Đèn phòng tầng hai của căn nhà đối diện vừa mới bật lên.

    Danielle cởi áo sơ mi bên ngoài ra, bần thần ngồi mãi ở trên giường.

    Ôm hoa đinh hương cô vứt ở đâu không rõ, nhưng hương hoa vẫn còn đọng lại trên áo, trên tóc, trên mấy đầu ngón tay.

    Cô quay về đây sau ba năm, cái gì cũng đều có trong tay, nhưng lại cảm giác như cái gì cũng đều không có.

    Đã biết trước rằng Haerin có người yêu, đã chuẩn bị tinh thần để đứng trước mặt em và bắt đầu lại từ đầu, thế nhưng ý chí tụt xuống số không khi thấy ánh mắt em, và rơi xuống số âm khi nhìn thấy bao nhiêu dịu dàng của Haerin đã trút hết vào người khác.

    Danielle mỉm cười chua chát, chuẩn bị bao nhiêu lời chào, bao nhiêu câu giải thích, cuối cùng người đó vô tình bước qua.

    Thậm chí không thể nghĩ được chuyện lại chạy tới trịnh trọng nói câu để chị cưa em như trước kia.

    Không phải vì Haerin đã có người bên cạnh, mà là tuổi đời càng lớn thêm, ba năm nếm đủ mọi việc, dũng khí tuổi trẻ trên người Danielle đã bay sạch sẽ rồi.

    Danielle nằm vật ra chiếc giường vẫn còn mùi hơi ẩm, gác tay lên trán nghĩ ngợi.

    Dù cho có vô tình như vậy, không kịp nghe một câu "Đã lâu không gặp" Danielle lẩm bẩm khi Haerin cùng cô gái đó đã đi rất xa rồi, thì cô vẫn kịp nhận ra Haerin bây giờ đã khác.

    Đồng hồ trên tay em là của nhãn hiệu khác, cả quần áo lẫn giày cũng không phải của nhãn hiệu thường mua.

    Tóc em để dài hơn trước, kiểu tóc cũng đã thay đổi rồi.

    Trước ngực áo sơ mi có một vết chì, Danielle hơi mỉm cười, chắc là con người kia lại vừa vẽ vừa đưa tay gãi mà quên mất rằng trên tay vẫn còn cầm bút.

    Danielle nằm lâu mà không ngủ được, cô ngồi dậy rồi đi về phía chiếc bàn vẽ bên cửa sổ rót một cốc trà.

    Môi vừa chạm lên cốc thì dừng lại, ở căn gác đối diện Danielle cũng có người đang uống nước ở dưới ánh đèn bàn vàng mơ.

    Haerin dường như không nhìn thấy Danielle, cô nổi hứng muốn nhảy nhót một chút để trêu em như ngày bọn họ còn làm hàng xóm.

    Một cánh tay vừa vung lên trời chưa kịp hạ xuống, Danielle đột ngột nhìn thấy có hai cánh tay mảnh mai từ sau lưng Haerin luồn tới trước eo em.

    Haerin mắt không rời bản vẽ trên bàn, một tay lơ đãng vỗ nhẹ lên tay cô ấy rồi sau đó quay người hẳn lại.

    Ngụm nước trà nghẹn đứng trong miệng, Danielle ngồi sụp xuống như sợ bị bắt quả tang nhìn lén.

    Rất lâu sau đó cô vẫn không đứng dậy, bên tai vang lên cuộc nói chuyện rất có thể hai người kia vừa nói với nhau.

    "Kang Haerin!"

    "Thôi được rồi Dani, chị muốn gì thì nói đi, đừng phiền em làm việc."

    "Chị muốn ôm em."

    "Không được."

    "Tại sao?"

    "Em mất tập trung."

    "Vậy em mất tập trung đi."

    "Không được."

    "Tại sao?"

    "Em còn phải kiếm tiền nuôi ba con mèo nhà em nữa.

    Con mèo lớn của em ăn rất nhiều cá, nên em phải... thôi được rồi."

    Con mèo lớn kia không chỉ ôm mà còn dùng hai chân bám lấy Haerin không rời.

    Haerin lúc đó sẽ dẹp hết bản vẽ, vừa ôm vừa nựng cho đến khi con mèo đi ngủ rồi mới quay lại bàn làm việc.

    Có phải bọn họ bây giờ cũng sẽ như vậy?

    Danielle cười ngây ngô.

    Ánh đèn từ bên ngoài hắt vào cửa giống như ánh trăng ở thành phố nọ trong những ngày hiếm hoi trời trong vắt giữa hai đợt tuyết.

    Có phải bây giờ hai người bọn họ sẽ ôm cứng lấy nhau trên giường, thỉnh thoảng em lại nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán người đó?

    Danielle đưa bàn tay của mình ra phơi dưới ánh sáng.

    Có phải bọn họ đi ngủ rồi vẫn sẽ nắm tay nhau không rời?

    Nửa đêm bọn họ có thức dậy lén lút cùng nhau đi trốn khỏi thành phố?

    Sáng ngày hôm sau có phải hai người sẽ cọ má vào nhau gọi nhau dậy uống cà phê?

    Có phải cuộc sống của bọn họ sẽ mãi bình yên như thế, còn Danielle, cô đánh rơi bình yên đâu đó rồi?
     
    Hành Tinh Đi Lạc - Đêm Mưa [Daerin]
    Đừng nhìn phía sau


    Danielle thức dậy khi mặt trời đã lên thẳng đứng.

    Mấy cơn gió cuối thu xào xạc rơi trên đám lá rẻ quạt, cả cái cây rùng mình đổ xuống một cơn mưa lá vàng.

    Ngâm mình trong bồn tắm rất lâu rồi bước xuống nơi từng là quán cà phê bây giờ đựng đầy tranh vẽ, Danielle ngồi xuống trước khung tranh mà rất lâu chẳng thể vẽ được gì.

    Cảm giác như những ngày đầu ở nước ngoài lại quay về, Danielle khó chịu gõ đuôi cây bút lông lên đầu mình rồi dẹp hết màu mè giấy bút, đứng dậy đi ra ngoài.

    Đường phố khô ráo và hơi lạnh se se.

    Những ngày trước đây vào thời tiết này Danielle thường rất thích chạy ra ngoài mua khoai lang nướng rồi về vừa ăn vừa ngắm Haerin làm việc.

    Đi qua mấy con phố mà không thấy một xe bán bánh nào, Danielle bắt chuyến bus quen thuộc đi đến Hotaru.

    Hotaru, quán cà phê mà Yujin tiếp quản lại từ chỗ Jihoon, vẫn yên bình như vài năm trước.

    Dàn hoa kim ngân phía trước đã mọc dày hơn, quanh khu vườn không có một loài hoa gì ngoài cúc trắng.

    Biết rằng hoa cúc mọc lên như là cỏ dại và Yujin không hề có ý gì khác, Danielle vẫn thấy như tất cả đều được an bài từ trước rất lâu: Jihoon, giống như những bông trạng nguyên đỏ rực, đã ở lại đằng sau như cách vườn trạng nguyên ngày đêm lặng lẽ trổ bông ở khu vườn đằng sau quán.

    Còn ở phía trước nơi Yujin đang sống, mong manh và trong trẻo, loài hoa mà Wonyoung thích miệt mài lớn lên.

    Vừa bước chân lên thềm, Danielle đã nghe được tiếng cãi nhau chí chóe của hai người quen thuộc.

    "Em đã bảo là không có cửa rồi!

    Này đừng có đánh em!"

    "Tôi gõ đầu cô là còn may đấy, nhìn xem nhìn thử xem, đây này, sinh viên vừa tốt nghiệp đại học kiến trúc xong lại có thể vẽ một ô cửa rộng tám mét?"

    Hyein vừa nói vừa gạch đậm một bản vẽ đã chi chít nét gạch, Wonyoung xịu mặt lẩm bẩm: "Thừa một số không thôi mà..."

    "Thừa một số không là một thập kỉ sẽ thành một thế kỉ, còn cô nhỏ hơn Yujin năm tuổi sẽ thành năm mươi tuổi đấy, ở đó mà nói thừa một số không đi!"

    Wonyoung lè lưỡi lắc đầu.

    Quay ra cửa thì nhìn thấy Danielle, cô gạt cả bản vẽ lẫn Hyein mà chạy tới.

    "Chị tới lâu chưa?

    Cô Yujin đi mua nguyên liệu rồi, em ở lại trông quán.

    Mấy ngày nay cô Yujin không tới, cô bảo với em là có khi chị ra nước ngoài rồi."

    Danielle lắc đầu cười.

    Trừ khi bị ép buộc bằng cái chết, còn không thì cô chắc sẽ không bao giờ rời đi thêm một lần nào nữa.

    Hyein nhặt lại bản vẽ để trên bàn rồi mới đi về phía Wonyoung vừa nói vừa nhăn nhó:

    "Chị tới không đúng lúc rồi, con bé này chỉ cần có chị và Yujin là không chịu nghe tôi nói."

    Danielle cười lớn rồi đi tới bên bàn vẽ.

    Công trình trên bàn là một ngôi nhà cỡ nhỏ có ba phòng ngủ, Danielle liếc qua rồi cầm lên một cây bút chì tiếp tục gõ vào đầu Wonyoung.

    "Đúng là trẻ con không nên bận yêu đương mà cần phải học hành đi thôi.

    Nhìn đi, mái hiên này bị lệch so với tường rồi.

    Chừng đâu...", Danielle nhìn mấy giây rồi nói, "hai mươi."

    Hyein dụi mắt cúi nhìn rồi lại ngẩng nhìn Danielle:

    "Này, sao chị biết?

    Mấy năm rồi tưởng chị đi học hội họa, chị học kiến trúc đấy à?"

    Danielle vứt lại cây bút trên bàn, đi về phía quầy pha chế lục lọi tìm mấy gói hạt cà phê chưa xay, nói giọng đương nhiên:

    "Ở lâu với kiến trúc sư thì như thế đấy."

    Hai người kia không nói gì, đưa mắt nhìn nhau.

    Wonyoung lại chuẩn bị khóc nữa rồi, Hyein biết điều đó liền với tay lấy cốc nước cam trên bàn nhét chiếc ống hút vào miệng cô nhỏ.

    Ba năm trước có một thời gian mà ngày nào Wonyoung cũng khóc, không phải khóc vì mình.

    Những ngày ảm đạm đó, cô nhỏ ngồi thừ ra ở hàng hiên của Hotaru rất lâu.

    Chỉ cần Yujin, Hyein hay bất cứ ai của văn phòng kiến trúc đi ra an ủi Wonyoung một tiếng, ngay lập tức nước mắt cô nhỏ sẽ rơi không kiểm soát.

    Nước mắt cô rơi từ trước đó rất lâu, từ cái ngày mà Danielle ra sân bay nhưng không có ai đến tiễn, mọi người bận đạp cửa xông vào căn phòng trên gác khi Haerin đang lên cơn mê sảng.

    Wonyoung còn nhớ mãi, đoạn nói chuyện của Haerin với Hyein mà Haerin cứ tưởng rằng Danielle đang ở bên cạnh mình.

    "Haerin, thay áo nào."

    "Mệt lắm, thay giúp em đi."

    Người kia làu bàu gì đó, rồi cởi chiếc áo bị mồ hôi làm dính chặt vào cơ thể em ra, mặc cho em một chiếc áo dài tay khô ráo.

    "Haerin, còn quần nữa."

    "Em mệt lắm."

    Hyein gãi đầu bất lực nhìn người đang cuộn tròn trong chăn ẩm, cuối cùng vẫn phải giúp Haerin thay hết cả bộ đồ lẫn chăn gối.

    "Haerin, sấy tóc."

    "Biết rồi."

    Hyein mò tìm khắp ngăn kéo mới lôi ra được chiếc máy sấy, cô bật máy rồi ngồi xuống bên giường.

    Máy sấy vừa ghé sát đầu Haerin một chút, em đã đưa một cánh tay mềm rũ lên gạt đi.

    "Chị vẫn còn giận em nói chia tay với chị sao?

    Nóng cháy da đầu em rồi."

    Hyein mím môi giảm nhiệt độ máy sấy.

    Wonyoung từ nãy đến giờ trốn ở sau bàn bếp lúc này nước mắt đã chảy ra tràn cả gò má.

    "Dani, pha cà phê đi."

    "Đang bệnh không được uống cà phê."

    Không lấy cớ thoái thác cũng không thể làm gì khác hơn.

    Hyein đã biết rằng mùi vị cà phê Danielle pha, Haerin chỉ nhấp môi là nhận ra ngay được.

    "Ăn cháo đi rồi uống thuốc."

    Haerin mơ màng ăn mấy muỗng cháo, nuốt hết số thuốc cảm trên bàn rồi lại nằm vật ra giường nhắm chặt đôi mắt.

    Quờ tay kéo thêm chăn che kín cơ thể run lên vì lạnh, Haerin lẩm bẩm mấy tiếng rời rạc:

    "Dani thương em nhiều lắm, chị sẽ không đi có đúng không?"

    Hyein mím môi lắc đầu, còn Wonyoung thì đã ôm miệng chạy ra khỏi phòng.

    Thứ liên kết tưởng như bền vững nhất trên đời cứ như thế mà tan ra nhanh chóng.

    Rồi chứng kiến Haerin tiều tụy câm lặng sau đợt đau ốm dài tận nửa năm và để lại di chứng trọn đời, chứng kiến cô từ một kiến trúc sư hàng đầu lúc này bị cả cộng đồng kiến trúc vùi dập vì một vài scandal lớn nhỏ và một mình chống chọi mà không có Danielle bên cạnh, chứng kiến cô vứt hết đồ đạc của Danielle ra khỏi cửa rồi sau đó đón vào nhà một người con gái phù hợp với tất cả mọi tiêu chuẩn mà bạn đời của Kang Haerin nên có, chút hi vọng hão huyền về một tình yêu bền chắc của Wonyoung cũng vỡ tan tành.

    Vậy mà lúc này, Danielle lại nói một câu "ở lâu với kiến trúc sư" như một lẽ đương nhiên rằng giữa bọn họ chưa xuất hiện một vực sâu thăm thẳm, Wonyoung không biết Danielle là không hiểu hay đang tự lừa dối chính bản thân mình.

    Không có cơ hội gặp Haerin như những ngày cô và Danielle còn hẹn hò nhau, Wonyoung chỉ có thể nghe Yujin kể lại rằng Haerin bây giờ đang hạnh phúc: em đã có một người bạn gái lý tưởng, sự nghiệp cũng từ một nốt trầm vọt lên một nốt cao sau khi Hwarang mở lời gọi Haerin về MI lúc này đang thành lập một công ty kiến trúc trực thuộc tập đoàn.

    Haerin trở lại ngoạn mục với tòa nhà Empire, tòa nhà chọc trời sừng sững giữa trung tâm thành phố, cô lấy lại được hết thảy những thứ thuộc về mình.

    Ba năm, Haerin đã đi một quãng đường dài bằng cả đời người như thế, Danielle không biết đã lạc về đâu mất rồi.

    Yujin trở về chừng một tiếng sau, chỉ xách theo mấy gói cà phê nhỏ.

    Danielle đón lấy rồi đưa lên mũi ngửi, đem vào máy nén cà phê.

    Hương cà phê ngập trong không khí, Hyein cùng với Wonyoung bỏ cả bản vẽ chạy tới hít hà.

    Wonyoung vừa nhấc lên một ly thì bị Yujin kéo cổ áo lôi lại, chỉ còn Hyein là đàng hoàng cầm lấy một ly.

    Uống vào một ngụm rồi sau đó là cả ly, Hyein đặt ly rỗng xuống rồi hớp một hớp nước lọc.

    "Ngon."

    Yujin và Danielle nhăn mặt, cả hai vươn tay ra định đánh Hyein nhưng sau đó đều rụt lại nhường cho nhau.

    Ai chẳng biết là cà phê ngon, vấn đề là nó khác những loại khác như thế nào.

    Danielle nhấp hết một lượt năm ly cà phê, chỉ vào ly chính giữa.

    "Loại này."

    Yujin lắc đầu chỉ tới ly cuối cùng bên tay trái.

    "Loại này ngon hơn."

    Bốn người mà một người không được phép uống, một người lại không hề có chút khái niệm về cà phê, hai người còn lại thay nhau uống rồi nhận xét mà vẫn chưa kết luận được nên chọn loại nào để nhập về.

    Danielle chống tay lên cằm nhìn mấy chiếc ly trơ đáy, khẽ thở ra rồi nói:

    "Nếu như có Haerin ở đây thì tốt biết mấy."

    Hyein cầm lên một ly cà phê còn sót lại vài giọt, em ngửi như một con mèo.

    "Sai rồi, Haerin từ lâu rồi không uống cà phê nữa.

    Chị ấy có uống nhưng chỉ uống cà phê gói của Doyeon pha thôi."

    Wonyoung ngồi bên đưa mũi giày thúc vào sau bắp chân của Hyein.

    Hai người lại cãi nhau chí chóe, Yujin cầm lấy chiếc khay bên quầy nhặt mấy ly cà phê vào đó, cô suy nghĩ hồi lâu rồi nói với Danielle:

    "Chị biết em nghĩ gì nhưng mà Danielle à, chị là người trực tiếp chứng kiến.

    Ba năm qua Haerin đã trải qua những chuyện gì khi không có em, những chuyện đó không dễ gì phai nhạt được.

    Doyeon đã ở bên cạnh vực em ấy dậy, cái gì gọi là đi với nhau ngày dông bão nhưng không thể ở cạnh nhau lúc mưa tan có thể chị không biết, nhưng em và Haerin lúc bấy giờ chính là ở bên nhau ngày nắng đẹp nhưng đến lúc bão nổi lên thì em đã đi rồi."

    Danielle cầm chiếc khăn trên mặt bàn lau mãi ngón tay trỏ của mình.

    Yujin mở máy lấy xác cà phê ra đổ vào thùng rác rồi lại quay trở về đứng bên cạnh Danielle.

    "Nên em đừng nhắc đến Haerin nữa.

    Hai người đã yêu và đã chia tay, điều này không giống bảy năm trước đâu."

    "Nhưng em muốn nhắc..."

    "Yêu một người tức là có lúc cần biết cách chấp nhận buông tay để không làm cho người đó khó xử.

    Haerin bây giờ, theo chị biết thì em ấy rất hạnh phúc.

    Người kia lại hay suy nghĩ lung tung, nếu em cứ xuất hiện trước mặt Haerin lần nữa rồi nhiều lần nữa, không biết Haerin sẽ nghĩ gì nhưng chắc chắn Doyeon là người khổ tâm nhất.

    Ai chẳng biết lúc trước Haerin cưng chiều em như thế nào."

    Có trách thì chỉ trách em rời đi thôi.

    Yujin nuốt ngược câu đó vào, cô bưng khay tới bên bồn rửa.

    Danielle nhặt mấy chiếc túi đựng bột cà phê lúc nãy gấp thành một mớ trong tay mình.

    Kim Doyeon, cô gái đó có gì mà bây giờ tất cả mọi người đều quay lưng với cô mà nói đỡ cho cô ấy như thế?

    Danielle vừa dợm chân bước khỏi quầy, tiếng Yujin đã lại vang lên lẫn trong tiếng nước chảy:

    "Nếu em ở đây vào ba năm trước và chứng kiến mọi chuyện xảy đến với Haerin sau khi em rời đi, chắc chắn em sẽ suy nghĩ như chị thôi.

    Hiện tại gặp lại nhau và em ấy coi em như người dưng thì đã là may mắn, còn nếu em động vào Doyeon, em đừng mong quan hệ của hai người có thể tốt đẹp như là người dưng đi lướt qua nhau trên đường."

    Yujin thật thà nói ra là để tránh đau khổ về sau cho cả hai người.

    Haerin đã nếm đủ đắng cay em có thể chịu trong đời rồi, không cần phải nhờ đến Danielle quay về rồi khuấy đảo trật tự khó khăn lắm mới có được thêm lần nữa.

    Yujin rửa xong mấy chiếc ly quay về vẫn thấy Danielle đứng mãi trước máy nén cà phê.

    Cô nhìn quanh không thấy Wonyoung và Hyein đâu cả, lại khẽ hỏi một câu:

    "Còn một chuyện, không chỉ có chị mà mọi người đều thắc mắc.

    Tại sao lúc trước đang hạnh phúc như vậy em lại bỏ đi?"

    Danielle cười.

    Lý do bây giờ còn quan trọng gì nữa chứ, khi mà cả Yujin cũng nói với cô rằng đừng nên làm Doyeon đau khổ.

    Wonyoung và Beomgyu kéo nhau về khi Yujin đã đóng cửa Hotaru.

    Bốn người chỉ có một mình Danielle đi motor còn lại đều đi bus, Danielle định đi cùng ba người kia đi tới trạm xe bus rồi mới ra về.

    Hyein còn cười nói trêu đùa Wonyoung ở trạm xe phút trước, phút sau đã quay sang hỏi Danielle:

    "Rồi bây giờ chị định chỉ vẽ tranh hay là đi làm trở lại?"

    "Đi làm chứ, ở bên đó lâu chị bị bệnh thèm người, vốn từ của chị cũng giảm bớt rồi."

    Yujin nhăn nhăn mày sửa lại cổ áo của Wonyoung, cô hỏi mà không quay lại:

    "Em định đi làm ở đâu?"

    "Chắc là MI thôi."

    Ba người còn lại ngừng hết tất cả mọi động tác.

    Cái cau mày của Yujin dành cho Wonyoung bây giờ đã chuyển qua Danielle, chị nóng vội nói:

    "Chuyện lúc nãy chị nói với em là nước đổ lá khoai sao?

    Chị đã nói với em rồi, đừng xuất hiện trước mặt hai người bọn họ nữa, không tốt cho em đâu."

    Wonyoung nghe Yujin nói vậy thì cúi đầu.

    Hyein lại chen vào nói đỡ:

    "Thật ra công ty nội thất và kiến trúc không mấy liên quan đến nhau, ai làm việc nấy thôi mà."

    "Nhưng mấu chốt là ở chung một tòa nhà."

    Danielle nghe hai người kia nói, bực mình cắt ngang:

    "Ý chị là bây giờ em phải đi khỏi thành phố này và không bao giờ xuất hiện trước mặt Haerin và cô gái kia, như vậy mới có thể đảm bảo cho thế giới này hòa bình hạnh phúc?"

    "Chị không có ý đó.

    Nhưng mà..."

    Danielle mệt mỏi phất tay.

    "Em xin lỗi.

    Em chỉ đang cân nhắc thôi.

    Hôm qua Hyunjin cũng gọi điện cho em."

    Beomgyu nghe đến cái tên đó thì lại nói to:

    "Hwang Hyunjin của Gensler?"

    Yeonjun gật đầu.

    "Đã từng gặp một lần ở tiệc..., ừm, một buổi tiệc.

    Đột nhiên anh ta tìm đến, bảo rằng muốn mời tôi về.

    Không biết anh ta có ý định gì nên tôi nói rằng tôi đang suy nghĩ."

    MI hoặc Gensler, ở trình độ như Danielle của thì hiện tại thì chỉ có thể chọn một trong hai công ty đó mà thôi.

    Nghĩ đến chuyện sau này Danielle gặp lại Haerin với tư cách đối thủ tranh cướp một công trình thì chắc chắn cũng không phải là chuyện gì vui vẻ.

    Chuyến bus cuối ngày hú còi ở sau lưng, Danielle vẫy tay tạm biệt Wonyoung rồi nói với theo Yujin:

    "Chị, em xin lỗi.

    Em về đây chỉ vì một lý do duy nhất, dù Kim Doyeon có là nữ chính của cuộc đời Haerin thì em vẫn muốn một lần cướp lại em ấy về."

    "Em..."

    Yujin chỉ kịp nói như vậy thì cánh cửa đã đóng sập lại.

    Yujin nhìn theo Danielle đến khi không còn nhìn thấy nữa, cô ngồi phịch xuống cạnh Wonyoung mà thở dài.

    "Cô sao vậy?"

    "Em cũng biết mà, bây giờ nếu như Danielle tìm đến chỗ Haerin thì coi như tự tìm chỗ chết thôi."

    Wonyoung nghịch mấy ngón tay của Yujin rồi đem áp lên má mình."

    Em biết cô và mọi người nghĩ gì.

    Nhưng mà lần này em chọn tin chị ấy.

    Không phải vì chị ấy là chị gái em, mà em vẫn muốn thấy chị Haerin trở lại như những ngày có hai người ở đây."

    Yujin lắc đầu.

    "Em không hiểu rồi.

    Bây giờ nếu hai người đó quay lại với nhau, mà tôi nghĩ cũng thấy sai trái rồi, Haerin không có lí do gì để làm như vậy.

    Nếu hai người quay lại, thì tình yêu của họ cũng không được như ngày trước nữa đâu.

    Cái giá của trưởng thành là như thế, nhiệt tình sẽ dần dần mất hết."

    "Cô nói chị Danielle tìm đến chị Haerin thì coi như tìm chỗ chết, em thấy chị ấy không tìm Haerin thì cũng chết thôi."

    Yujin để yên cho Wonyoung tiếp tục nghịch mấy ngón tay mình, cô chán nản thở dài:

    "Ngày xưa đang yên đang lành thì đi làm gì chứ, để bây giờ mọi chuyện thành ra như thế này."

    Danielle lái xe về phà, căn gác đối diện đang sáng đèn.

    Ngày trước, ngọn đèn sáng ở trên đó như một chiếc chăn ấm quàng vào lòng cô mỗi khi trời lạnh, vậy mà bây giờ lại lấp lánh trêu ngươi.

    Hẳn là hai người kia đang cùng nhau ở đó, còn Danielle, một mình cô vẫn ở trong ngôi nhà lạnh lẽo chỉ toàn mấy bức tranh vô hồn.

    Lí do rời đi ba năm trước là cái gì không quan trọng đến thế, Danielle biết phần cay đắng nhất là vào khoảnh khắc Haerin rút hộp nhẫn ra, Danielle cũng bất ngờ nói rằng mình sẽ đi.
     
    Back
    Top Bottom