Danielle thức dậy khi mặt trời đã lên thẳng đứng.
Mấy cơn gió cuối thu xào xạc rơi trên đám lá rẻ quạt, cả cái cây rùng mình đổ xuống một cơn mưa lá vàng.
Ngâm mình trong bồn tắm rất lâu rồi bước xuống nơi từng là quán cà phê bây giờ đựng đầy tranh vẽ, Danielle ngồi xuống trước khung tranh mà rất lâu chẳng thể vẽ được gì.
Cảm giác như những ngày đầu ở nước ngoài lại quay về, Danielle khó chịu gõ đuôi cây bút lông lên đầu mình rồi dẹp hết màu mè giấy bút, đứng dậy đi ra ngoài.
Đường phố khô ráo và hơi lạnh se se.
Những ngày trước đây vào thời tiết này Danielle thường rất thích chạy ra ngoài mua khoai lang nướng rồi về vừa ăn vừa ngắm Haerin làm việc.
Đi qua mấy con phố mà không thấy một xe bán bánh nào, Danielle bắt chuyến bus quen thuộc đi đến Hotaru.
Hotaru, quán cà phê mà Yujin tiếp quản lại từ chỗ Jihoon, vẫn yên bình như vài năm trước.
Dàn hoa kim ngân phía trước đã mọc dày hơn, quanh khu vườn không có một loài hoa gì ngoài cúc trắng.
Biết rằng hoa cúc mọc lên như là cỏ dại và Yujin không hề có ý gì khác, Danielle vẫn thấy như tất cả đều được an bài từ trước rất lâu: Jihoon, giống như những bông trạng nguyên đỏ rực, đã ở lại đằng sau như cách vườn trạng nguyên ngày đêm lặng lẽ trổ bông ở khu vườn đằng sau quán.
Còn ở phía trước nơi Yujin đang sống, mong manh và trong trẻo, loài hoa mà Wonyoung thích miệt mài lớn lên.
Vừa bước chân lên thềm, Danielle đã nghe được tiếng cãi nhau chí chóe của hai người quen thuộc.
"Em đã bảo là không có cửa rồi!
Này đừng có đánh em!"
"Tôi gõ đầu cô là còn may đấy, nhìn xem nhìn thử xem, đây này, sinh viên vừa tốt nghiệp đại học kiến trúc xong lại có thể vẽ một ô cửa rộng tám mét?"
Hyein vừa nói vừa gạch đậm một bản vẽ đã chi chít nét gạch, Wonyoung xịu mặt lẩm bẩm: "Thừa một số không thôi mà..."
"Thừa một số không là một thập kỉ sẽ thành một thế kỉ, còn cô nhỏ hơn Yujin năm tuổi sẽ thành năm mươi tuổi đấy, ở đó mà nói thừa một số không đi!"
Wonyoung lè lưỡi lắc đầu.
Quay ra cửa thì nhìn thấy Danielle, cô gạt cả bản vẽ lẫn Hyein mà chạy tới.
"Chị tới lâu chưa?
Cô Yujin đi mua nguyên liệu rồi, em ở lại trông quán.
Mấy ngày nay cô Yujin không tới, cô bảo với em là có khi chị ra nước ngoài rồi."
Danielle lắc đầu cười.
Trừ khi bị ép buộc bằng cái chết, còn không thì cô chắc sẽ không bao giờ rời đi thêm một lần nào nữa.
Hyein nhặt lại bản vẽ để trên bàn rồi mới đi về phía Wonyoung vừa nói vừa nhăn nhó:
"Chị tới không đúng lúc rồi, con bé này chỉ cần có chị và Yujin là không chịu nghe tôi nói."
Danielle cười lớn rồi đi tới bên bàn vẽ.
Công trình trên bàn là một ngôi nhà cỡ nhỏ có ba phòng ngủ, Danielle liếc qua rồi cầm lên một cây bút chì tiếp tục gõ vào đầu Wonyoung.
"Đúng là trẻ con không nên bận yêu đương mà cần phải học hành đi thôi.
Nhìn đi, mái hiên này bị lệch so với tường rồi.
Chừng đâu...", Danielle nhìn mấy giây rồi nói, "hai mươi."
Hyein dụi mắt cúi nhìn rồi lại ngẩng nhìn Danielle:
"Này, sao chị biết?
Mấy năm rồi tưởng chị đi học hội họa, chị học kiến trúc đấy à?"
Danielle vứt lại cây bút trên bàn, đi về phía quầy pha chế lục lọi tìm mấy gói hạt cà phê chưa xay, nói giọng đương nhiên:
"Ở lâu với kiến trúc sư thì như thế đấy."
Hai người kia không nói gì, đưa mắt nhìn nhau.
Wonyoung lại chuẩn bị khóc nữa rồi, Hyein biết điều đó liền với tay lấy cốc nước cam trên bàn nhét chiếc ống hút vào miệng cô nhỏ.
Ba năm trước có một thời gian mà ngày nào Wonyoung cũng khóc, không phải khóc vì mình.
Những ngày ảm đạm đó, cô nhỏ ngồi thừ ra ở hàng hiên của Hotaru rất lâu.
Chỉ cần Yujin, Hyein hay bất cứ ai của văn phòng kiến trúc đi ra an ủi Wonyoung một tiếng, ngay lập tức nước mắt cô nhỏ sẽ rơi không kiểm soát.
Nước mắt cô rơi từ trước đó rất lâu, từ cái ngày mà Danielle ra sân bay nhưng không có ai đến tiễn, mọi người bận đạp cửa xông vào căn phòng trên gác khi Haerin đang lên cơn mê sảng.
Wonyoung còn nhớ mãi, đoạn nói chuyện của Haerin với Hyein mà Haerin cứ tưởng rằng Danielle đang ở bên cạnh mình.
"Haerin, thay áo nào."
"Mệt lắm, thay giúp em đi."
Người kia làu bàu gì đó, rồi cởi chiếc áo bị mồ hôi làm dính chặt vào cơ thể em ra, mặc cho em một chiếc áo dài tay khô ráo.
"Haerin, còn quần nữa."
"Em mệt lắm."
Hyein gãi đầu bất lực nhìn người đang cuộn tròn trong chăn ẩm, cuối cùng vẫn phải giúp Haerin thay hết cả bộ đồ lẫn chăn gối.
"Haerin, sấy tóc."
"Biết rồi."
Hyein mò tìm khắp ngăn kéo mới lôi ra được chiếc máy sấy, cô bật máy rồi ngồi xuống bên giường.
Máy sấy vừa ghé sát đầu Haerin một chút, em đã đưa một cánh tay mềm rũ lên gạt đi.
"Chị vẫn còn giận em nói chia tay với chị sao?
Nóng cháy da đầu em rồi."
Hyein mím môi giảm nhiệt độ máy sấy.
Wonyoung từ nãy đến giờ trốn ở sau bàn bếp lúc này nước mắt đã chảy ra tràn cả gò má.
"Dani, pha cà phê đi."
"Đang bệnh không được uống cà phê."
Không lấy cớ thoái thác cũng không thể làm gì khác hơn.
Hyein đã biết rằng mùi vị cà phê Danielle pha, Haerin chỉ nhấp môi là nhận ra ngay được.
"Ăn cháo đi rồi uống thuốc."
Haerin mơ màng ăn mấy muỗng cháo, nuốt hết số thuốc cảm trên bàn rồi lại nằm vật ra giường nhắm chặt đôi mắt.
Quờ tay kéo thêm chăn che kín cơ thể run lên vì lạnh, Haerin lẩm bẩm mấy tiếng rời rạc:
"Dani thương em nhiều lắm, chị sẽ không đi có đúng không?"
Hyein mím môi lắc đầu, còn Wonyoung thì đã ôm miệng chạy ra khỏi phòng.
Thứ liên kết tưởng như bền vững nhất trên đời cứ như thế mà tan ra nhanh chóng.
Rồi chứng kiến Haerin tiều tụy câm lặng sau đợt đau ốm dài tận nửa năm và để lại di chứng trọn đời, chứng kiến cô từ một kiến trúc sư hàng đầu lúc này bị cả cộng đồng kiến trúc vùi dập vì một vài scandal lớn nhỏ và một mình chống chọi mà không có Danielle bên cạnh, chứng kiến cô vứt hết đồ đạc của Danielle ra khỏi cửa rồi sau đó đón vào nhà một người con gái phù hợp với tất cả mọi tiêu chuẩn mà bạn đời của Kang Haerin nên có, chút hi vọng hão huyền về một tình yêu bền chắc của Wonyoung cũng vỡ tan tành.
Vậy mà lúc này, Danielle lại nói một câu "ở lâu với kiến trúc sư" như một lẽ đương nhiên rằng giữa bọn họ chưa xuất hiện một vực sâu thăm thẳm, Wonyoung không biết Danielle là không hiểu hay đang tự lừa dối chính bản thân mình.
Không có cơ hội gặp Haerin như những ngày cô và Danielle còn hẹn hò nhau, Wonyoung chỉ có thể nghe Yujin kể lại rằng Haerin bây giờ đang hạnh phúc: em đã có một người bạn gái lý tưởng, sự nghiệp cũng từ một nốt trầm vọt lên một nốt cao sau khi Hwarang mở lời gọi Haerin về MI lúc này đang thành lập một công ty kiến trúc trực thuộc tập đoàn.
Haerin trở lại ngoạn mục với tòa nhà Empire, tòa nhà chọc trời sừng sững giữa trung tâm thành phố, cô lấy lại được hết thảy những thứ thuộc về mình.
Ba năm, Haerin đã đi một quãng đường dài bằng cả đời người như thế, Danielle không biết đã lạc về đâu mất rồi.
Yujin trở về chừng một tiếng sau, chỉ xách theo mấy gói cà phê nhỏ.
Danielle đón lấy rồi đưa lên mũi ngửi, đem vào máy nén cà phê.
Hương cà phê ngập trong không khí, Hyein cùng với Wonyoung bỏ cả bản vẽ chạy tới hít hà.
Wonyoung vừa nhấc lên một ly thì bị Yujin kéo cổ áo lôi lại, chỉ còn Hyein là đàng hoàng cầm lấy một ly.
Uống vào một ngụm rồi sau đó là cả ly, Hyein đặt ly rỗng xuống rồi hớp một hớp nước lọc.
"Ngon."
Yujin và Danielle nhăn mặt, cả hai vươn tay ra định đánh Hyein nhưng sau đó đều rụt lại nhường cho nhau.
Ai chẳng biết là cà phê ngon, vấn đề là nó khác những loại khác như thế nào.
Danielle nhấp hết một lượt năm ly cà phê, chỉ vào ly chính giữa.
"Loại này."
Yujin lắc đầu chỉ tới ly cuối cùng bên tay trái.
"Loại này ngon hơn."
Bốn người mà một người không được phép uống, một người lại không hề có chút khái niệm về cà phê, hai người còn lại thay nhau uống rồi nhận xét mà vẫn chưa kết luận được nên chọn loại nào để nhập về.
Danielle chống tay lên cằm nhìn mấy chiếc ly trơ đáy, khẽ thở ra rồi nói:
"Nếu như có Haerin ở đây thì tốt biết mấy."
Hyein cầm lên một ly cà phê còn sót lại vài giọt, em ngửi như một con mèo.
"Sai rồi, Haerin từ lâu rồi không uống cà phê nữa.
Chị ấy có uống nhưng chỉ uống cà phê gói của Doyeon pha thôi."
Wonyoung ngồi bên đưa mũi giày thúc vào sau bắp chân của Hyein.
Hai người lại cãi nhau chí chóe, Yujin cầm lấy chiếc khay bên quầy nhặt mấy ly cà phê vào đó, cô suy nghĩ hồi lâu rồi nói với Danielle:
"Chị biết em nghĩ gì nhưng mà Danielle à, chị là người trực tiếp chứng kiến.
Ba năm qua Haerin đã trải qua những chuyện gì khi không có em, những chuyện đó không dễ gì phai nhạt được.
Doyeon đã ở bên cạnh vực em ấy dậy, cái gì gọi là đi với nhau ngày dông bão nhưng không thể ở cạnh nhau lúc mưa tan có thể chị không biết, nhưng em và Haerin lúc bấy giờ chính là ở bên nhau ngày nắng đẹp nhưng đến lúc bão nổi lên thì em đã đi rồi."
Danielle cầm chiếc khăn trên mặt bàn lau mãi ngón tay trỏ của mình.
Yujin mở máy lấy xác cà phê ra đổ vào thùng rác rồi lại quay trở về đứng bên cạnh Danielle.
"Nên em đừng nhắc đến Haerin nữa.
Hai người đã yêu và đã chia tay, điều này không giống bảy năm trước đâu."
"Nhưng em muốn nhắc..."
"Yêu một người tức là có lúc cần biết cách chấp nhận buông tay để không làm cho người đó khó xử.
Haerin bây giờ, theo chị biết thì em ấy rất hạnh phúc.
Người kia lại hay suy nghĩ lung tung, nếu em cứ xuất hiện trước mặt Haerin lần nữa rồi nhiều lần nữa, không biết Haerin sẽ nghĩ gì nhưng chắc chắn Doyeon là người khổ tâm nhất.
Ai chẳng biết lúc trước Haerin cưng chiều em như thế nào."
Có trách thì chỉ trách em rời đi thôi.
Yujin nuốt ngược câu đó vào, cô bưng khay tới bên bồn rửa.
Danielle nhặt mấy chiếc túi đựng bột cà phê lúc nãy gấp thành một mớ trong tay mình.
Kim Doyeon, cô gái đó có gì mà bây giờ tất cả mọi người đều quay lưng với cô mà nói đỡ cho cô ấy như thế?
Danielle vừa dợm chân bước khỏi quầy, tiếng Yujin đã lại vang lên lẫn trong tiếng nước chảy:
"Nếu em ở đây vào ba năm trước và chứng kiến mọi chuyện xảy đến với Haerin sau khi em rời đi, chắc chắn em sẽ suy nghĩ như chị thôi.
Hiện tại gặp lại nhau và em ấy coi em như người dưng thì đã là may mắn, còn nếu em động vào Doyeon, em đừng mong quan hệ của hai người có thể tốt đẹp như là người dưng đi lướt qua nhau trên đường."
Yujin thật thà nói ra là để tránh đau khổ về sau cho cả hai người.
Haerin đã nếm đủ đắng cay em có thể chịu trong đời rồi, không cần phải nhờ đến Danielle quay về rồi khuấy đảo trật tự khó khăn lắm mới có được thêm lần nữa.
Yujin rửa xong mấy chiếc ly quay về vẫn thấy Danielle đứng mãi trước máy nén cà phê.
Cô nhìn quanh không thấy Wonyoung và Hyein đâu cả, lại khẽ hỏi một câu:
"Còn một chuyện, không chỉ có chị mà mọi người đều thắc mắc.
Tại sao lúc trước đang hạnh phúc như vậy em lại bỏ đi?"
Danielle cười.
Lý do bây giờ còn quan trọng gì nữa chứ, khi mà cả Yujin cũng nói với cô rằng đừng nên làm Doyeon đau khổ.
Wonyoung và Beomgyu kéo nhau về khi Yujin đã đóng cửa Hotaru.
Bốn người chỉ có một mình Danielle đi motor còn lại đều đi bus, Danielle định đi cùng ba người kia đi tới trạm xe bus rồi mới ra về.
Hyein còn cười nói trêu đùa Wonyoung ở trạm xe phút trước, phút sau đã quay sang hỏi Danielle:
"Rồi bây giờ chị định chỉ vẽ tranh hay là đi làm trở lại?"
"Đi làm chứ, ở bên đó lâu chị bị bệnh thèm người, vốn từ của chị cũng giảm bớt rồi."
Yujin nhăn nhăn mày sửa lại cổ áo của Wonyoung, cô hỏi mà không quay lại:
"Em định đi làm ở đâu?"
"Chắc là MI thôi."
Ba người còn lại ngừng hết tất cả mọi động tác.
Cái cau mày của Yujin dành cho Wonyoung bây giờ đã chuyển qua Danielle, chị nóng vội nói:
"Chuyện lúc nãy chị nói với em là nước đổ lá khoai sao?
Chị đã nói với em rồi, đừng xuất hiện trước mặt hai người bọn họ nữa, không tốt cho em đâu."
Wonyoung nghe Yujin nói vậy thì cúi đầu.
Hyein lại chen vào nói đỡ:
"Thật ra công ty nội thất và kiến trúc không mấy liên quan đến nhau, ai làm việc nấy thôi mà."
"Nhưng mấu chốt là ở chung một tòa nhà."
Danielle nghe hai người kia nói, bực mình cắt ngang:
"Ý chị là bây giờ em phải đi khỏi thành phố này và không bao giờ xuất hiện trước mặt Haerin và cô gái kia, như vậy mới có thể đảm bảo cho thế giới này hòa bình hạnh phúc?"
"Chị không có ý đó.
Nhưng mà..."
Danielle mệt mỏi phất tay.
"Em xin lỗi.
Em chỉ đang cân nhắc thôi.
Hôm qua Hyunjin cũng gọi điện cho em."
Beomgyu nghe đến cái tên đó thì lại nói to:
"Hwang Hyunjin của Gensler?"
Yeonjun gật đầu.
"Đã từng gặp một lần ở tiệc..., ừm, một buổi tiệc.
Đột nhiên anh ta tìm đến, bảo rằng muốn mời tôi về.
Không biết anh ta có ý định gì nên tôi nói rằng tôi đang suy nghĩ."
MI hoặc Gensler, ở trình độ như Danielle của thì hiện tại thì chỉ có thể chọn một trong hai công ty đó mà thôi.
Nghĩ đến chuyện sau này Danielle gặp lại Haerin với tư cách đối thủ tranh cướp một công trình thì chắc chắn cũng không phải là chuyện gì vui vẻ.
Chuyến bus cuối ngày hú còi ở sau lưng, Danielle vẫy tay tạm biệt Wonyoung rồi nói với theo Yujin:
"Chị, em xin lỗi.
Em về đây chỉ vì một lý do duy nhất, dù Kim Doyeon có là nữ chính của cuộc đời Haerin thì em vẫn muốn một lần cướp lại em ấy về."
"Em..."
Yujin chỉ kịp nói như vậy thì cánh cửa đã đóng sập lại.
Yujin nhìn theo Danielle đến khi không còn nhìn thấy nữa, cô ngồi phịch xuống cạnh Wonyoung mà thở dài.
"Cô sao vậy?"
"Em cũng biết mà, bây giờ nếu như Danielle tìm đến chỗ Haerin thì coi như tự tìm chỗ chết thôi."
Wonyoung nghịch mấy ngón tay của Yujin rồi đem áp lên má mình."
Em biết cô và mọi người nghĩ gì.
Nhưng mà lần này em chọn tin chị ấy.
Không phải vì chị ấy là chị gái em, mà em vẫn muốn thấy chị Haerin trở lại như những ngày có hai người ở đây."
Yujin lắc đầu.
"Em không hiểu rồi.
Bây giờ nếu hai người đó quay lại với nhau, mà tôi nghĩ cũng thấy sai trái rồi, Haerin không có lí do gì để làm như vậy.
Nếu hai người quay lại, thì tình yêu của họ cũng không được như ngày trước nữa đâu.
Cái giá của trưởng thành là như thế, nhiệt tình sẽ dần dần mất hết."
"Cô nói chị Danielle tìm đến chị Haerin thì coi như tìm chỗ chết, em thấy chị ấy không tìm Haerin thì cũng chết thôi."
Yujin để yên cho Wonyoung tiếp tục nghịch mấy ngón tay mình, cô chán nản thở dài:
"Ngày xưa đang yên đang lành thì đi làm gì chứ, để bây giờ mọi chuyện thành ra như thế này."
Danielle lái xe về phà, căn gác đối diện đang sáng đèn.
Ngày trước, ngọn đèn sáng ở trên đó như một chiếc chăn ấm quàng vào lòng cô mỗi khi trời lạnh, vậy mà bây giờ lại lấp lánh trêu ngươi.
Hẳn là hai người kia đang cùng nhau ở đó, còn Danielle, một mình cô vẫn ở trong ngôi nhà lạnh lẽo chỉ toàn mấy bức tranh vô hồn.
Lí do rời đi ba năm trước là cái gì không quan trọng đến thế, Danielle biết phần cay đắng nhất là vào khoảnh khắc Haerin rút hộp nhẫn ra, Danielle cũng bất ngờ nói rằng mình sẽ đi.