Khác HẠNH PHÚC LÀ VĨNH CỬU

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
109,884
Điểm tương tác
0
Điểm
0
174714409-256-k379846.jpg

Hạnh Phúc Là Vĩnh Cửu
Tác giả: MihuTaNu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện được cập nhật vào T6,T7.

Mong các bạn đón đọc
Diễn biến tiếp theo của truyện Hồi ức của thanh xuân.

Đây là câu chuyện kể về H khi cậu bước sang cánh cửa đại học, bỏ đi quá khứ đầy sung sướng của mình để tiếp tục trên con đường thu thập hành trang vào đời của mình.

Nhưng dường như bản chất dâm dục của cậu đã được đánh thức hoàn toàn cho nên cậu không thể kiềm chế được thú tính mà làm ra những chuyện đầy hoang dâm với những giảng viên của mình.



teacher​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Đam Mỹ) Bị Tra Sau Ta Thành Tiên Giới Bach Nguyệt...
  • Thần Y Thánh Thủ full
  • Hành vân quy diệp
  • Thánh Chiến
  • [edit,xuyên nhanh] Nam chủ đều là xà tinh bệnh
  • Mary Sue xoay chuyển hệ thống [Xuyên nhanh][hoàn]
  • Hạnh Phúc Là Vĩnh Cửu
    Phần 1: Quá khứ đau thương khiến con người ta thay đổi


    Cấp 3 là quãng thời gian đẹp nhất của chúng ta, nhưng đối với tôi không những đó là quãng thời gian vui vẻ mà còn cực kì sung sướng, một trải nghiệm thú vị của cuộc đời học sinh mà tôi dám cá là phải may mắn lắm thì mọi người mới có thể được như tôi.

    Có lúc tôi muốn thời gian này sẽ dừng lại mãi mãi để tôi có thể hạnh phúc bên thầy T và thầy P, nhưng đó chỉ là suy nghĩ ngây thơ và ngốc nghếch của thằng nhóc 18 tuổi ảo tưởng về một hạnh phúc vĩnh cữu.

    Ngày đầu tiên nhập học, biết bao nhiêu người đàn ông như thầy P và thầy T xuất hiện trước mặt, tôi cảm thấy vô cùng khoái chí, thích thú nhưng chỉ là thích không hề có ý nghĩ xấu xa nào với họ, vì tôi biết họ đẹp nên tôi thích ngắm nghía chứ người tôi yêu thật sự là 2 người thầy, 2 người đàn ông tôi yêu đang ở dưới quê đợi tôi.

    Lúc đầu chúng tôi cũng videocall, chat với nhau nhưng dường như số trời cay nghiệt, khi tôi gọi thì hai người đó đang nhậu, ngược lại thì lúc 2 người đó gọi thì bạn cùng phòng của tôi lại ở bên cạnh đó chúng tôi không ai muốn để lộ cái giới tính thật sự của mình, vì chúng tôi đều hiểu xã hội này còn rất thiển cận về chúng tôi.

    Dần dần tôi cũng cảm thấy hai người họ không còn thiết tha với tôi vì khi tôi nhắn tin thì lâu lâu mới trả lời với nội dung vô cùng ngắn gọn.

    Gọi videocall thì không bắt máy nữa với nhiều lý do khác nhau.

    Tôi cảm thấy có gì đó rất lạ lùng nên nhân dịp nghĩ giữa kì, tôi âm thầm bắt xe đò về quê, do có chìa khoá nhà thầy P nên tôi định vào nhà rồi trốn vào một góc để tạo sự bất ngờ cho 2 thầy.

    Do nhà thầy có thể khoá ngoài từ bên trong thông qua khe cửa nên tôi nghĩ rằng sẽ là hoàn hảo khi tôi nấp ở đây quan sát mà không bị ai biết.

    Cũng sắp 11h trưa nhưng chưa thấy ai về, tôi ngủ thiếp đi do mệt mỏi vì cơn say xe.

    Tôi chợt tỉnh giấc bởi 2 giọng nói thân thương, quen thuộc.

    Nhìn lại đồng hồ thì đã 1h chiều, tôi đã ngủ quên 2 tiếng rồi.

    Thầy P chợt cất tiếng nói:

    - Vào đây nhanh đi em, thầy với thầy T nứng quá rồi nè.

    - Dạ, em vào liền anh yêu.Một giọng nói ẻo lả có phần quen quen nhất thời tôi không nhớ ra nổi.

    - Cởi đồ ra lẹ đi C thầy hết chịu nổi rồi nè.

    Cuối cùng tôi cũng nhớ được giọng đó là của đứa nào, nó là thằng C nó nhỏ hơn tôi một tuổi, hồi đó nó là đứa tôi rất ghét do nó lộ với cứ đeo theo 2 anh thầy đẹp trai của tôi dai như đỉa đói.

    Khi chiếc quần dài của C được cởi bỏ, tôi cũng hiểu được phần nào nguyên nhân của sự lạnh nhạt suốt khoảng thời gian qua.

    Tôi lật đật chui ra khỏi gầm giường cả 3 người chỉ còn mỗi chiếc quần lót chưa kịp cởi do sự có mặt đột ngột của tôi.

    Bà người họ sửng sốt nhưng không hề lúng túng khi thấy tôi, 3 chúng tôi nhìn nhau rất lâu bỏ qua sự tồn tại của C.

    Lúc này thầy P mới cất giọng:

    - Em không có gì hỏi chúng tôi sao?

    - Em đang đợi 2 người giải thích đây!

    - Chuyện đến nước này thì tôi và P cũng không muốn giấu em nữa, chúng tôi đang có mối quan hệ với C, và phải công nhận rằng C tuyệt vời hơn em nhiều lắm.

    Với thái độ nham nhở cùng lời nói dâm đãng đến mức cực độ ấy khiến cơn lửa giận tôi bùng phát tới đỉnh điểm tát thầy T một cái rồi tôi chạy thẳng ra cửa gọi xe lên lại TP.

    Điện thoại thông báo có tin nhắn, là thầy P:

    - Thầy và thầy T xin lỗi em, chúc em tìm được hạnh phúc mới.

    - Thầy có muốn sống với em không?

    Em biết là do thầy T chứ không phải lỗi của thầy.

    Một lúc lâu sau thầy P nhắn lại:

    - Tôi cũng muốn nhưng có lẽ thầy T cần tôi và tôi cũng thế.

    Tôi không trả lời nữa, tôi cúi gầm mặt, cảm giác thật thống khổ nhưng tôi không muốn khóc trước mặt nhiều người.

    Tôi nhanh tay chùi đi những vệt nước mắt lăn dài trên má, tôi hiểu mình phải tập quên đi hết những người mà đã tổn thương mình.

    Vừa lên tới chỗ ở trên TP tôi liền hẹn đám bạn ra quán nhậu để trút bầu tâm sự, tại đây tôi vô tình bắt gặp được một bóng hình quen thuộc nhìn rất giống thầy T của tôi, cho nên tôi luôn luôn để ý bàn bên cạnh để xem rốt cuộc đó có phải là người mà tôi đang không muốn gặp nhất lúc này hay không.

    May mắn thay lúc ông ta đi vệ sinh, tôi thở phào vì không phải thầy T đó mà là thầy T ở đại học của tôi, không hiểu sao nhìn kĩ thì cảm thấy 2 người có rất nhiều điểm giống nhau, kể cả khi làm việc hay trên bàn nhậu.

    Điều này làm tôi nảy ra một ý định vô cùng táo bạo, tôi muốn xã cơn giận dữ, bực tức lên người này, tôi muốn chiếm hữu người này biến hắn thành nô lệ tình dục của tôi, vì tôi bây giờ chẳng còn tin vào cái thứ gọi là tình yêu nữa.
     
    Hạnh Phúc Là Vĩnh Cửu
    Phần 2: Định mệnh trớ trêu


    Thầy T đang là trưởng phòng phòng ctsv của trường tôi theo học nên thầy rất gần gũi, thân thiện với sinh viên.

    Tôi đã cố gắng điều tra thông tin chi tiết về thầy và biết được mặc dù đã gần 40 nhưng vẫn còn độc thân và đang ở một mình.

    Đây quả là một điều kiện lý tưởng để tôi có thể thực hiện kế hoạch chiếm hữu lấy thầy ấy mà không hề có sự vướng bận, hay ái nái về những chuyện mình sắp làm ảnh hưởng đến cuộc sống người có liên quan mật thiết với thầy T.

    Tôi cần đến hết học kỳ 1 năm nhất để có thể khiến cho thầy T quen mặt và nhớ tên tôi, và đã được thầy rủ về nhà chơi dù cho đó là cả một đám nhưng đủ thấy cũng có phần đặc biệt hơn những người khác vì tôi là cậu sinh viên năm nhất duy nhất trong đám.

    Thầy T vô cùng ga lăng với đám học trò, không bao giờ để chúng tôi phải trả tiền vì thầy bảo chúng tôi còn sinh viên nên thầy trả khi nào chúng tôi tốt nghiệp đi làm thì hãy bao lại thầy.

    Thầy lại vô cùng hài hước, tuy nhiên cách nói chuyện của thầy có lẽ đối với đa số người thì rất khó hiểu, vì những lời thầy nói phải suy nghĩ mới có thể hiểu được vì nó vô cùng là ẩn dụ, hack não.

    Nhưng nhờ đó mà là điểm khiến tôi vô cùng thích, và là điều khiến tôi và thầy có thể chat riêng nhau vì lời nói chúng tôi có sự tương đồng, tôi luôn là người đầu tiên hiểu được lời nói của thầy trong khi người khác đang ngơ ngác.

    Chính nhờ đó mà có lẽ tôi đã trở nên có phần thân thiết với thầy trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó.

    Kết thúc kì 1 thì tôi phải về quê, trên đường về nhà đi ngang qua nhà thầy P tôi thấy cửa đóng và có treo bảng:" Bán nhà".

    Tôi cảm thấy có chút nhói đau vì căn nhà này đã từng là nơi mà 3 chúng tôi từng ái ân, mặn nồng những ngày tháng hết sức vui vẻ.

    Tôi tự hỏi nếu như ngày đó tôi không lên TP học thì phải chăng cuộc tình của chúng tôi sẽ không kết thúc?

    Giọng của lơ xe báo tôi đã tới nhà cắt đứt dòng suy nghĩ vẩn vơ của tôi.

    Tôi trấn an tinh thần nở một nụ cười gượng gạo cám ơn lời nhắc nhở của anh lơ, rồi xuống xe về nhà.

    Gia đình, hàng xóm hớn hở khi nhìn thấy tôi về, tôi cười xã giao rồi bảo phải vào phòng nghỉ đó say xe.

    Một phần là say xe thiệt, một phần lòng buồn nặng trĩu do tức cảnh sinh tình khiến cho cơn mệt mỏi kéo dài, tôi là người hướng nội không thích chia sẽ, tâm sự với người khác nên tôi hay post những status miêu tả hiện trạng bản thân với một cách đầy ẩn dụ thông qua những quotes vô cùng bình thường, cho nên trước khi đi ngủ tôi đã post một status tâm trạng: " Đừng tin quá nhiều.

    Đừng yêu quá nhiều.

    Đừng hy vọng quá nhiều.

    Bởi vì những cái quá nhiều ấy có thể khiến bạn tổn thương sâu đậm.".

    Tôi đã ngủ một giấc ngủ dài khi tỉnh dậy thì thấy màn hình điện thoại thông báo có 3 cuộc gọi nhỡ, 2 tin nhắn điện thoại, và có cả tin nhắn fb từ cùng một người đó là thầy T.

    Tôi hơi bất ngờ mặc dù có nhắn tin qua lại nhưng luôn là tôi chủ động.

    Tôi bấm gọi lại cho thầy mãi đến giây gần cuối của thầy mới bắt máy với giọng điệu hơi hằn học:

    - Alo!

    - Dạ, thầy gọi em có gì hông ạ, do em ngủ nên không nghe được điện thoại thầy gọi, có chi hông thầy?

    - À không có gì, thấy em đăng status nên nhắn tin hỏi mà không thấy rep nên gọi hỏi xem có chuyện gì hông ấy mà.

    - Dạ, hông có gì đâu thầy tại em thấy hay nên đăng thôi ạ.

    - Thật chứ?

    - Dạ, thật mà thầy em hông có gì đâu ạ, cám ơn thầy đã quan tâm ạ.

    - Thôi được em không muốn nói cũng không sao, dù gì cũng là chuyện riêng của em.

    Thôi chúc em ăn tết vui vẻ bên gia đình nhé.

    Chào em!

    - Dạ, em cũng chúc thầy ăn tết vui vẻ bên gia đình ạ!

    - À phải rồi, qua tết qua nhà tôi nhậu nhé.

    - Dạ vâng em sẽ đi.

    Cúp máy tôi cảm thấy ấm áp lạ thường, tôi cảm thấy thầy có biểu hiện gì đó không đúng lắm, tôi tự hỏi có lẽ nào là thầy ấy thích mình.

    Chính những ý nghĩ đó đã khiến tôi trở nên vui vẻ mà ăn tết.

    Nhưng cuộc đời tôi có lẻ là một vở bị kịch dài tập, trước 2 ngày hẹn đến nhà thầy nhậu thì thầy có nhắn tin riêng bảo tôi lại nhà thầy sớm phụ giúp thầy.

    Nhìn thấy list đồ ăn có phần hoành tráng tôi hỏi :

    - Sao nhiều món quá vậy thầy cứ như là làm tiệc quan trọng vậy đó.

    - Haha tiết lộ em một thông tin tuyệt mật, đây là bữa tân niên kiêm tiệc mừng tôi có bạn gái.

    - Wow, thầy có bạn gái rồi à, em xin chúc mừng ông thầy đẹp trai, tuy hơi già và mập đặc biệt còn zin của tụi em cuối cùng cũng có người đã yêu nhé kkk.

    - Hừm em được lắm tới bữa nhậu tôi giết.

    Tôi đau lòng đến tột độ, tôi cảm thấy có lẽ ông trời đối xử với tôi quá tệ bạc, tôi đã làm gì sai cơ chứ.

    " Không được, không thể được, không không tôi không thể mất thầy T nữa, thầy T phải là của tôi dù phải dùng cách gì đi chăng nữa.

    Nhất định, nhất định phải thuộc về tôi."
     
    Hạnh Phúc Là Vĩnh Cửu
    Phần 3: Bất chấp thủ đoạn


    Ngày bắt xe lên lại TP, balo tôi đầy ắp những đặc sản quê hương, nó nhiều đến nỗi tôi phải lấy thêm một giỏ để đựng được nhiều, có lẽ vì ba mẹ tôi cảm thấy tôi ốm hơn khi ở nhà do không hợp khẩu vị với đồ ăn trên TP, nhưng họ đâu biết rằng chính do sự sụp đổ trong tình cảm khiến tôi không thiết ăn uống dẫn đến.Nhưng chuyện đó đã là quá khư giờ đây điều tôi mong muốn duy nhất đó là kế hoạch tại nhà thầy T tối nay sẽ diễn ra một cách suôn sẻ.

    Lên tới TP tôi điện thoại cho thầy T, 15p sau thầy lái một chiếc Nouvo đến đón tôi đây là lời hẹn trước đó chứ thật ra tôi cũng không muốn làm phiền người thầy phải chạy một quãng xa như thế để đón tôi.

    Nhưng do lần trước nghe tôi bảo bị say xe nên thầy kiên quyết muốn ra chở tôi về nha thầy bằng xe máy với lí do cực kì có lý không thể từ chối đó là nếu như tôi say xe thì ai sẽ giúp thầy chuẩn bị tiệc tân niên đây.

    Tôi cũng suy nghĩ kĩ đây cũng là một điều kiện thuận lợi giúp tôi có thể danh chính ngôn thuận mả qua đêm nhà thầy.

    Khi ngồi trên xe, tôi không bao giờ dám omm thầy và luôn nắm lấy đuôi xe khi đi qua nơi dằn, sốc tôi sợ thầy ngại khi người ngoài nhìn vào cảnh 2 người đàn ông ôm nhau tình tứ.

    Nhưng có lẽ dù đã đi giường nằm nhưng đầu tôi cũng có chút choáng nên có vài lần ngủ gục trên lưng thầy nhưng tay vẫn để phía sau, thầy T thấy vậy liền bảo tôi cứ việc ngủ nào tới nơi thầy gọi nhưng phải ôm chặt thầy chứ không rất nguy hiểm.

    Dù hơi mệt nhưng khi tôi được dựa vào bờ lưng vững trải, cùng với vỏng bụng rửng mở mềm mại mà tôi đã từng có trước kia, nó khiến cho dây thần kinh và mạch máu của tôi kích thích tột độ khiến " cây hàng" đang bị cầm tù trong chiếc quần jean của tôi nó như muốn trốn thoát ra bên ngoài, tôi biết nó đã đụng chạm vào thầy T nên thầy có quay lại nhìn tôi nhanh trí nhắm mắt vừa bóp bóp bụng thầy T vừa giả vờ nói mớ:" Ozawa...

    Ozawa...".

    Có lẽ thầy không muốn phá tan giấc mộng xuân của tôi nên thầy cứ để yên mà cố chịu đựng mà không hề biết rằng chuyện này là do tôi cố ý, dù có sướng như thế nhưng do mệt quá nên tôi thiếp đi.

    - Dậy đi H ơi, tới rồi.

    Tôi mở mắt ra thì thấy là đã tới nhà thầy rồi tôi cảm thán:

    - Cám ơn thầy đã cho em giấc ngủ ngon như vậy!

    - Em thì sướng nhưng tôi thì đau đây này.

    - Sao lại đau ạ?

    - Em ngủ mơ cái gì mà cứ bóp, nắn cái bụng tôi từ bến xe đến đây, bằng chứng là cái tay vẫn còn trên bụng tôi đó.

    - Chết cha!

    Em xin lỗi thầy nhiều ạ.

    Tôi giả vờ e thẹn rút cánh tay lại rồi leo xuống xe chạy thẳng vào cổng!

    Thầy T cười cười rồi dựng xe đi lại chỗ tôi mở cổng ra.

    Tôi đứng ngẩn ra hồi tưởng lại cảnh tượng vừa nãy vô cùng sung sướng cười khúc khích nên bị thầy T giục vào nhanh.

    Khi vào trong thì thấy mọi nguyên vật liệu đã mua sẵn em giúp thầy nấu là được.

    Đúng ra thầy chỉ nhờ tôi phụ lặt rau, rửa nguyên liệu thôi và nhờ bạn gái thầy qua giúp nhưng tôi không muốn có sự xuất hiện của cô ta nên tôi đã nói sẽ đảm nhận đầu bếp.

    Không ngờ sự bất hạnh thuở bé khi thường xuyên tự nấu ăn vì ba mẹ đi làm đã trở thành một yếu tố đóng vai trò quan trọng trong kế hoạch.

    Vài tiếng sau, đồ ăn đã sẵn sàng, mấy người khác cũng đã đến còn mang vài thùng bia đến nhìn có vẻ như muốn quất tới sáng.

    Tôi vờ say rồi xin thầy cho lên phòng ngủ, biết tôi tửu lượng yếu thầy bảo tôi cứ lên phòng thầy ngủ cho đỡ mệt.

    Tôi đem balo chưá hộp công cụ của mình lên phòng, đây chính là những đồ dùng được tôi đã sử dụng khi chơi BDSM.

    Những thứ này đã được chuyển phát nhanh vào những ngày trước Tết từ thầy P, thầy chúc tôi ăn Tết vui và hãy giữ lại những thứ này làm kỉ niệm.

    Nhờ vào những thứ này mà có lẽ tối nay thầy T sẽ có một trải nghiệm tuyệt vời.

    Dưới lầu không còn âm thanh, tôi rình xem thử thì thấy thầy đang khoá cổng, tôi biết thời cơ của mình đã đến, tôi liền về phòng khép hờ cửa, lâý chai thuốc mê tẩm vào chiếc khắn rồi núp sau cửa.

    Nhưng chờ mãi tôi vẫn không thấy thầy bước vào, tôi mò xuống nhà thì nhìn thấy thầy đã xỉn quắc cần câu đang nằm trên sofa.

    Đúng là trời cũng giúp tôi, tôi lại đỡ thầy lên phòng lôi dây thừng ra cột tay chân thầy cố định vào bốn góc giường.

    Tôi lại chạy xuống lầu, đến chỗ để dép để lấy chiếc tất từ giày tây thầy mang lúc sáng, tới nơi tôi nhét nó vào miệng thầy rồi dùng băng keo quấn vài vòng.

    Mọi chuyện thật suôn sẻ, điều cần làm bây giờ của tôi là soạn toy ra và chờ cho thầy T tỉnh lại để có thể bắt đầu bước thứ 2 của kế hoạch.
     
    Hạnh Phúc Là Vĩnh Cửu
    Phần 4: Vị khách không mời


    Trong lúc chờ thầy T tỉnh lại, thì tôi nghe có tiếng lục đục dưới nhà, cảm thấy vô cùng kì lạ vì tôi nhớ rằng lúc tôi xuống dưới nhà thì đã không còn ai, nhà thầy lại chẳng hề nuôi con gì cả thì tại sao lại có tiếng động.

    Chẳng lẽ là có trộm vào nhà ?

    Tôi tự hỏi , nhưng cũng chẳng dám đi kiểm chứng vì nếu như đó là người quen thì để họ bắt gặp thầy T trong tình trạng như thế này thì tôi đâu có lời nào mà giải thích thỏa đáng.

    Âm thanh từ một bước chân nặng nề đang ngày càng tiến lại gần.

    Tôi vớ lấy cái khăn tẩm thuốc mê khi nãy, chế thêm một ít thuốc để cửa mở một ít rồi tôi núp vào bên cạnh.

    - Thầy T ơi, em D đây cho em mượn chìa khóa mở cổng để về với ạ, khi nãy em say quá nên ngủ quên ở trong toilet tới giờ mới tỉnh hehe !!!.

    Nó vừa hỏi vừa đẩy cánh cửa bước vào, nó nhìn thấy cảnh thầy T đang bị trói trên giường nó bàng hoàng đến bất động rồi lấy lại bình tĩnh định tiến vào cứu ông thầy khốn khổ, nhưng khi D mới bước qua khỏi cửa tôi đã bất ngờ chụp lấy nó từ phía sau, nó cố gắng vùng vẫy, được một lúc thì sự chống trả đã bắt đầu yếu ớt, tay D đã thả lỏng, tôi buông nó ra rồi lại gần balo để kiếm dây và băng keo để trói nó lại.

    Nhưng bất ngờ từ phía sau tôi bị tấn công bởi chính cái khăn tẩm thuốc mê mà tôi đã sử dụng, không biết tại sao thằng D nó lại có sức lực hơn là khi tôi tấn công nó, tôi không thể chống trả dần dần mất sức , trước mắt tôi tối sầm lại.

    Không biết khi tỉnh lại tôi phải đối mặt với chuyện gì đây?

    Tại sao ông trời cứ thích trêu ngươi tôi vậy nhỉ?

    Tôi cảm thấy có một luồng khí nóng cứ phà vào mặt mình, đầu óc sau khi bị đánh thuốc mê trở nên mơ hồ có phần mệt mỏi, mở mắt ra phát hiện một tình huống dở khóc dở cười.

    Tôi đang nằm sấp trên người thầy T, tôi cử động thử tay chân thì phát hiện tôi và T đang bị quấn chặt vào nhau, điều này khiến tôi có phần thích thù vì các bộ phận của chúng tôi đều được quấn chặt với nhau, ngay đến cả vũ khí nóng hổi sau lớp quần tây của thầy T tôi cũng có thể cảm nhận được thông qua cọ sát giữa 2 vũ khí của tôi và thầy, khi tôi cố di chuyển bản thân mình.

    Đang mân mê trong cơn phê thì bỗng bên cạnh có một giọng nói vang lên.

    - Sướng quá nên không để ý xung quanh hả H?

    Là tiếng thằng D, tôi quay sang nơi phát ra âm thanh vừa nãy thấy nó đang nghịch với những dụng cụ mà tôi chuẩn bị cho thầy T với vẻ mặt vô cùng thích thú, nhìn thấy khuôn mặt há hốc mồm của tôi thằng D nó cười khinh khỉnh hỏi tôi:

    - Bộ mày không muốn biết tại sao chuyện lại thành như thế này sao mà câm như hến thế?

    Hay phê quá mà không nói nên lời!

    - Tao... tao ...

    ờ thì...à không phải mày đã bị tao chụp thuốc mê ngất đi rồi sao có thể không bị bất tỉnh ?

    - Haha tại sao ư?

    Mày không nhớ quê tao ở biển à, chuyện nín thở vài phút đối với tao là chuyện nhỏ.

    - Hừm chả trách được, mà tại sao mày không cứu thầy T mà còn trói tao chung với ổng thế này?

    - Vì sao à?

    Tao biết mày muốn làm gì, tao muốn tham gia vào kế hoạch này, mày sẽ có hai lựa chọn: Thứ nhất, hợp tác với tao.

    Thứ hai, tao sẽ bảo lũ bạn qua chứng kiến sự việc và mày sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm cho việc này, tao dám cá dù mày không bị đuổi học thì sự ghẻ lạnh đến từ mọi người xung quanh, và nhất là thầy T người mà thân thiết nhất với mày sẽ làm cho mày sụp đổ tinh thần, nó sẽ là vết nhơ của mày mãi mãi.

    - Không, không, tao không muốn như thế.

    Tương lai của tao không thể dừng lại ở đây, tao xin mày, tao cầu xin mày tha cho tao đi.

    Mày nói gì tao cũng nghe hết, làm ơn.

    - Thế có nghĩa là mày sẽ hợp tác với tao để diễn hết vở kịch này.

    - Được, được mày nói sao tao nghe theo vậy!

    Chỉ cần việc này không ai biết là được.

    D im lặng nhìn tôi chằm chằm như thể đang suy tính chuyện gì đó, tôi hối thúc:

    - Chúng ta đã hợp tác rồi thì cởi trói cho tao đi chứ?

    - Không!

    Đây là một phần trong kịch bản mà mày phải diễn, tao sẽ nói cho mày biết cụ thể mày phải làm gì.

    Sau khi phổ biến kế hoạch, thằng D lại cầm chiếc khăn đến bên cạnh để tẩm thuốc mê tôi như đã bàn, lúc tôi và thầy T cùng tỉnh lại thì đó chính là lúc vở kịch của chúng tôi bắt đầu.
     
    Hạnh Phúc Là Vĩnh Cửu
    Phần 5: Xin lỗi thầy, em không muốn


    Thuốc mê hết tác dụng, tôi tỉnh lại nhưng không mở mắt ra, tôi biết thầy T vẫn còn chưa tỉnh vì không thấy sự giãy dụa nào đến từ thầy.

    Tôi đã đưa cho D một yêu cầu là hãy tăng nhiệt độ của điều hòa lên mức cao nhất để cho chúng tôi ra mồ hôi, tôi muốn được thưởng thức mùi cơ thể đầy mê hoặc của thầy và ngược lại tôi muốn thầy cũng sẽ phải nếm thử mùi cơ thể của một thằng con trai khác, D đồng ý nhưng đến khi thầy T tỉnh lại thì phải tắt vì lúc đó nó sẽ vào phòng.

    Hiện giờ thân thể của tôi và thầy T đều đang đổ mồ hôi như tắm ướt đẫm áo sơ mi đang mặc trên người, mùi cơ thể của chúng tôi cũng vô cùng nồng nặc, cả thân trên và thân dưới của hai chúng tôi đều tỏa nhiệt, cảm giác vô cùng nóng nực và bứt rứt nhưng điều này cũng chả thắm vào đâu với món sáp đèn cầy mà tôi từng thưởng thức thời cấp 3.

    Thầy T có vẻ đã tỉnh, tôi cảm thấy sự chuyển động của cả cơ thể vì hai chúng tôi bây giờ đang được quấn chặt bởi những sợi dây thừng chắt nịt, sự chuyển động vùng vẫy càng ngày càng dữ dội kèm theo những tiếng la hét của thầy T:

    - Cái quái gì đang xảy ra ở đây?

    Có ai không, có ai không, cứu tôi với, cứu tôi với.

    Mặc cho la hét , vùng vẫy nhưng cũng chẳng thể nào có người nghe thấy được vì thầy quên rằng ông có sở thích nghe nhạc HiFi cho nên để phục vụ nhu cầu thưởng thức âm nhạc đặc sắc mà không làm phiền hàng xóm, ông ấy đã xây phòng ngủ của mình thành một phòng cách âm, chắc ông ấy cũng không ngờ bởi sở thích đó của mình đã khiến ông phải lâm vào tình cảnh hôm nay.

    Thầy T giãy giụa đã lâu mà vẫn không có động tĩnh gì, lúc này ông ấy đã bình tĩnh trở lại và quan sát xung quanh, thầy bắt đầu định hình hoàn cảnh xung quanh và khi nhận ra còn có một người đang dính chặt với cơ thể của mình, ban đầu thì thầy chỉ kêu tôi một cách bình thường nhưng tôi giả vờ chưa tỉnh, ông ấy bèn lấy lưỡi liếm lỗ tai tôi, do nhột quá tôi phải đành tỉnh lại và vờ là mình đang ở trong phòng kí túc:

    - Nhột quá , đứa nào phá tao dị bây?

    Sau khi nghe thanh âm của tôi, thầy T khẽ động vì lúc này ông vẫn chưa biết mặt người đang nằm trên cơ thể mình là ai:

    - Là em sao H, em có biết chuyện gì đang xảy ra không?

    - Ủa là thầy T à, kiếm em có gì hông?

    - Mở to con mắt ra mà nhìn xem chuyện gì đang xảy ra kìa, còn ở đó mà ngủ.

    Thầy T quát tôi.

    - Hả, hả, sao em bị trói thế này, rồi sao em lại nằm trên người thầy?

    Tôi giả vờ cử động liên tục toàn thân mục đích là cọ sát phần hạ bộ của hai người với nhau nhưng do bị trói quá khít khiến cho sự cọ sát không nhiều nên chỉ làm cho chúng tôi một ít hưng phấn.

    Thầy T có lẽ chịu không nổi nữa nên bảo tôi đừng động đậy nữa, tôi nghe lời thầy rồi hỏi:

    - Làm sao bây giờ thầy?

    - Tôi cũng không biết nữa có lẽ đợi cho ai đó đến cứu chúng ta thôi!

    - Em nằm trên bụng thầy , thầy có khó chịu lắm không?

    - Có chút chút, mà này em có cảm thấy có mùi hôi hôi không?

    - Dạ, cũng có chút chút .

    - Xin lỗi em, tôi hơi mập, phòng lại nóng nên có hơi hôi ...

    Tôi nhanh chóng ngắt lời thầy, ổng đâu biết rằng tôi đang rất sung sướng với điều đó:

    - Không có gì thầy ạ, em chơi với thầy lâu rồi mà, quen mùi rồi.

    - Cái thằng này, mày đang chê thầy mày đó giờ vẫn hôi đó à!

    Tôi vừa cười vừa đáp:

    - Dạ, đâu có hahaha.

    Thầy T cũng cười theo , chúng tôi đã quên đi mất tình cảnh ngặt nghèo đang gặp phải, lúc này âm thanh thằng D phát ra từ chiếc SmartTivi ngay chính diện phòng:

    - Tỉnh cả rồi à, được rồi chúng ta chơi nào.

    - Mày là ai, mày muốn gì, thả chúng tao ra!

    Thầy T quát nó.

    - Haha yên tâm nếu mày làm tao vui, tao sẽ thả chúng mày!

    - Làm gì?

    - Mày với thằng kia hôn nồng nhiệt, hôn say đắm cho tao coi đi.

    - Cái thằng biến thái này, đừng hòng bắt tao làm cái trò biến thái này tao thà chết.

    - Có vẻ cứng đầu, được để tao xem thử mày cứng được bao lâu.

    Lúc này có tiếng cửa mở, thằng D đi vào với ngọn nến trên tay, nó dùng sáp đèn cầy nhiễu lên lòng bàn chân của thầy T, cả thân thể thầy khẽ rung nhưng không hề kêu la một tí nào, nó đành chịu.

    Nó cười bảo:

    - Cứng lắm, để xem thằng này thì sao nhé.

    Nó chuyển hướng sang tôi, tôi rên rỉ, la hét bởi cơn đau sung sướng này, để khiến cho thầy T nghĩ tôi đang vô cùng thống khổ, tôi động đậy liên tục.

    Thầy T thấy vậy có vẻ hơi mềm lòng nên nói với thằng D:

    - Mày hành hạ tao đây này đừng làm đau học trò tao!

    - Đơn giản thôi, mày và nó hãy hôn nhau đi.

    - Không...không, tao không thể làm được chuyện kinh tởm đó.

    Tôi biết rằng cho dù có nhiễu hết sáp đèn cầy thì có lẽ cũng chẳng có kết quả nên tôi đánh liều, tôi lao vào hôn thầy , dùng chiếc lưỡi điêu luyện của mình luồn hết mọi ngóc ngách trong miệng thầy, ban đầu thầy vô cùng chống cự, cắn chặt răng tôi phải năn nỉ, rên rỉ đến hết mức tới khi tôi bật khóc thì lúc đó thầy mới để mặc tôi muốn làm gì thì làm.

    Đang nút lưỡi hăng say thì bị thằng D cắt ngang:

    - Thôi được rồi, qua trò mới nào.

    Tôi dừng lại trong tiếc nuối vì chưa đã lắm, tôi phải già vờ với thầy T:

    - Xin lỗi thầy, do em đau quá, em không muốn như thế.

    Thầy T lạnh lùng không đáp, nhưng thằng em của thầy thì không nó đang cực cì cương cứng.
     
    Hạnh Phúc Là Vĩnh Cửu
    Phần 6: Bản hợp đồng nô lệ


    Sau màn hôn nhau được thực hiện một cách khá miễn cưỡng từ thầy T, chúng tôi lại tiếp tục sang màn thứ hai của trò chơi tình thú.

    Tôi vô cùng hào hứng với trò chơi này vì bản thân tôi là con người thích sự thử thách, dù được phổ biến sơ qua trò chơi này trước đó nhưng tôi cũng không dám chắc rằng mình có thể hoàn thành tốt huống chi còn có người vô cùng không hợp tác như thầy T.

    D bắt đầu đưa ra nội dung và luật của trò này:

    - Hai chúng mày phải giúp nhau xuất tinh trong tư thế hiện giờ, thời gian giới hạn là 30p, nếu như không hoàn thành thì tao sẽ trợ giúp tụi mày nhưng điều đó sẽ quay lại và tao chắc chắn sẽ được upload nó lên mạng kèm với gửi link cho gia đình, bạn bè, người thân của chúng bây.

    Hiểu rõ hết chưa?

    Nhất là thằng già đấy hợp tác thì còn đường sống nếu mày cứ cố gắng chống trả thì danh dự, địa vị của mày sẽ bị vấy bẩn, mày sẽ mất hết tất cả.

    Đừng thách tao!

    Thầy T không tỏ thái độ nhưng đôi mắt xuất hiện nhiều vân máu đỏ chứng tỏ thầy đang rất căm hận, D lấy chiếc máy ảnh Cannon từ trong balo của tôi, rồi tiến đến gần chỗ đũng quần chúng tôi để lia máy quay vào đó, có thể nói chuyện này không phải dễ vì bụng thầy hơi to nên chỗ đũng quần chúng tôi không chạm nhau quá nhiều, nếu không có sự phối hợp của cả hai người thì phần thịt này sẽ chẳng thể nào cọ sát nhau được.

    10 phút đồng hồ trôi qua, nhưng thầy T có vẻ không chịu hợp tác, tôi cảm thấy bất lực nhưng không có cách nào khiến thầy phối hợp với tôi cả.

    D cảm thấy tức giận vì thái độ của thầy T nên liền lục lọi trong balo của mình ra được một cây đèn cầy.

    Tôi nuốt một ngụm nước miếng vì hơn ai hết tôi hiểu rõ D đang định tiếp tục trò uy hiếp ban nãy.

    Thầy T cũng thấy điều đó, thầy nhìn tôi một lúc lâu, nhìn thấy được sự sợ hãi trong mắt tôi, thầy đã nhắm mắt lại.

    Tôi cứ nghĩ là thầy không thể chịu đựng được sự nhục nhã này nữa nên đã mặc kệ tôi bị D hành hạ, nhưng không phải vì tôi cảm giác được con cu của tôi đang được thầy T dùng sức rướn người lên để cạ vào.

    Sau khi được cạ, con cu của tôi đã cứng ngắt và nó đã chạm được đến con cu của thầy T một cách dễ dàng, ban đầu con cu của thầy T cũng chỉ cứng hơi hơi thôi, nhưng sau một hồi bị tôi cạ thì nó đã cứng ngắt, cho nên dù cả 2 con cu dù cách một lớp quần Tây mỏng nhưng hai đầu khấc vẫn có thể chạm vào nhau liên tục cho nên việc xuất tinh được thực hiện một cách dễ hàng hơn ban đầu.

    - Hết giờ!

    Khá khen đó thằng già, mày đã chịu nghe lời hơn rồi đấy, không thì thằng học trò của mày sẽ phải vì mày mà chịu đau đớn rồi hahaha.

    Nó liếc nhìn tôi một cái rồi lại nhìn vào 2 chiếc đũng quần tây ướt sũng, nhầy nhụa tinh dịch của tôi và thầy.

    Nó đi lại chiếc ba lô của mình, móc ra một cái máy massage rung và cười một cách khoái chí.

    - Tao sẽ thưởng cho 2 tụi bây một lần bắn tinh nữa, trước khi 2 con cu đó không còn thuộc sở hữu của 2 chúng mày nữa hahaha.

    Nó lấy cái cây rung đó để vào giữa con cu của tôi và thầy T, nó bật chế độ mạnh nhất của máy khiến cho chúng tôi không thể nào kiềm chế được mà lại căng cứng một lần nữa, lần này không quá lâu để tôi và thầy bắn tinh.

    Một cảm giác khá là mệt mỏi truyền đến, khi vừa bị trói mà lại bị bắn liên tục 2 lần khiến cho cơ thể tôi và thầy rã rời vô cùng.

    D lấy thuốc mê , tẩm vào khăn rồi ụp vào mặt thầy T, thầy dẫy dụa trong sự bất lực.

    Nó cởi trói cho thầy T và phần tay cho tôi rồi bảo.

    - Mau khiêng vào nhà tắm, 2 tụi mày tắm rửa cho sạch sẽ, cạo lông cu rồi đeo khóa cu vào.

    Xong mang ổng lại phòng và để lên bàn.

    À đúng rồi, khi quay lại nhớ lấy 2 cái còng tao để trên giường còng 2 tay của cả 2 ra sau.

    Tao đi ra ngoài mua ít đồ ăn khuya.

    Nói xong D quăng cho tui 2 chiếc khóa cu bằng inox rồi, bỏ ra ngoài.

    Sau khi làm theo những lời nó bảo, thì thầy T cũng vừa tỉnh lại, thấy không có ai trong phòng thầy liền hỏi tôi:

    - Thằng chó D nó đi đâu rồi, sao thầy cảm thấy con cu của mình có hơi mát lạnh, không biết có cái gì ko, mà khoan để ý vấn đề đó chúng ta phải thoát khỏi đây ngay!

    Thầy T đứng dậy mở cửa phòng, đang định ra ngoài thì bị D đạp vào, ngã lăn xuống sàn.

    D nói:

    - Mày định đi đâu hả thằng già, chuyện của chúng ta vẫn chưa xong đâu!

    Nói rồi nó lấy ra 2 bản giấy A4, cười cười nói:

    - Hai chúng mày muốn ra khỏi căn phòng này thì hãy kí vào bản hợp đồng này ngay.

    Chúng mày sẽ được tự do ngay lập tức.

    D đưa bản hợp đồng đến trước mặt tôi và thầy T, sau khi đọc xong thầy T phản ứng vô cùng mãnh liệt:

    - Cái thằng chó biến thái này, mày đang nghĩ cái gì vậy, mày nghĩ gì mà bắt tao phải kí vào cái bản hợp đồng ghê tởm này cơ chứ?

    Không đời nào, tao thà chết cũng sẽ không đời nào kí.

    Tôi đã đoán biết trước là thầy T sẽ không thỏa hiệp loại chuyện này, nên tôi đành dùng khổ nhục kế.

    - Tôi đồng ý, tôi đồng ý, tôi sẽ làm bất cứ điều gì cậu muốn, chỉ cần cậu thả tôi ra...

    - Không được, không được, bản hợp đồng này cần phải có chữ ký của 2 chúng mày thì mới xác lập được, tao không muốn chỉ một trong hai làm nô lệ mà là muốn cả 2 chúng mày, nếu một trong hai không đồng ý thì đừng hòng mơ tưởng mà ra khỏi đây hahaha - D nói.

    - Thầy T ơi, em cầu xin thầy hãy đồng ý đi, em không muốn chết, em không muốn mình phải bị nhốt cả đời thế này đâu, em còn trẻ, em muốn nhìn thế giới ngoài kia...

    - Tôi vừa khóc bù lu bù loa vừa nói

    Thầy T nhìn thấy tôi như vậy, trong lòng thầy cảm thấy rất đắn đo, thầy cảm thấy do dự, nhưng sau một hồi thấy tôi cứ khóc mãi không ngừng thầy đã chịu thỏa hiệp:

    - Được rồi, vì học trò của tao, tao sẽ đồng ý, chỉ mong là... mày sẽ giữ lời thả bọn tao ra.

    D cười phá lên, nhanh chóng đưa 2 bản hợp đồng đến cho tôi và thầy T kí, nó mở khóa còng tay cho tôi và thầy T xong bảo thầy hãy vạch quần ra sẽ thấy điều bất ngờ.

    Thầy T làm theo lời nó, thầy vạch quần ra và thấy con cu của mình đang được bao bọc bởi chiếc lồng inox lạnh lẽo, thầy cảm thấy bất lực quỳ xuống đấm vào sàn một cái thật mạnh.

    D mỉm cười và tôi ở phía sau thầy cũng nở trên môi một nụ cười.
     
    Back
    Top Dưới