Hôm nay, trên đường từ chợ về làng, cậu đã gặp một người đàn ông tự xưng là Hanayamano Fuzuki, âm dương sư từ nơi khác đến kiểm tra tình hình làng cậu, còn đề nghị cậu dẫn hắn vào làng.
Cậu vui vẻ tin mà dẫn hắn đi.
Đường vào làng nhỏ bé, xuyên qua các cánh đồng, tiếng guốc hắn cứ lọc cọc trên mặt đất, còn cậu chỉ đi chân trần.
Lòng cũng tự đoán được, xuất thân hắn không tầm thường, hoặc chí ít chắc chắn không phải làm nông.
"Làng này hay gặp hạn hán sao?"
"Không hẳn, nhưng người làng tôi làm nghề trồng lúa, cầu mưa cầu nắng cho hoa màu tươi tốt.
Sao nào?
Đến cả búp bê cầu mưa cũng làm ngài sợ sao?"
Thiếu niên quay đầu lại ngó hắn, cười cười cái điệu khinh khỉnh trước mặt Fuzuki.
Tuy điệu bộ có vẻ nhếch nhác, cao ngạo, nhưng Fuzuki không phủ nhận, kẻ này là kẻ việc to nhỏ đều có thể làm.
Hắn tìm đường tới làng từ chợ từ sáng, thấy người nọ mang theo cuốc, còn mua hạt giống, tức là biết làm nông, dọn dẹp quán xá rất gọn, tức là đảm việc nhà.
Đã vậy còn tự mình thể hiện kĩ nghệ làm gốm, đan giỏ, đều tốt.
Đúng kiểu người làm hắn hài lòng.
Tay cậu cầm cái giỏ nhỏ vừa bắt được mấy con ốc hồi nãy vắt qua vai, bước đi thảnh thơi dẫn Fuzuki vào làng của mình.
"Thế, ngài âm dương sư đến làng tôi làm gì?"
"Nghe bảo có nhiều kẻ bị trúng tà."
"Đúng là mấy tháng này có nhiều người lâm bệnh nặng.
Hàng xóm của tôi cũng đổ bệnh cả tháng nay rồi."
"Ngươi không sợ à?"
Cậu cười cười, lặng lẽ lắc đầu.
"Tôi ấy nhé, cũng bệnh sắp chết rồi, có trúng tà hay gì nữa cũng không sợ đâu."
Fuzuki im lặng.
Đúng là tiểu tử này này dù có vẻ nghênh ngang, nhưng bước đi rất nhẹ, dáng người nhỏ con, da trắng xanh xao như tử thi, nói sắp chết cũng đáng tin.
"Bệnh gì?"
"Lang y nói tôi nhiễm máu xấu, tích tụ theo thời gian sẽ chết."
"Nhảm nhí."
"Tôi cũng ước thế đó."
Người đó lại cười với hắn.
Kẻ này... cợt nhả thấy sợ.
Đến cổng làng còn hô to cứu tinh đến rồi, làm người làng chạy ra chào đón hắn.
Hắn khó chịu khi bị vây quanh bởi nhiều người, trong lòng thầm chửi rủa tên thiếu niên kia.
Nhưng các bô lão trong làng đã sớm mời hắn dùng bữa, ngủ lại, còn tích cực kể cho hắn nghe chuyện làng.
Rằng làng họ chỉ là một ngôi làng chuyên làm nông, xung quanh chỉ có đồng lúa xanh mơn mởn, lại xuất hiện yêu ma quỷ quái quấy phá không ngừng mấy tháng nay.
Gieo tai ương lên đầu dân làng, làm họ đổ bệnh, chết dần chết mòn.
Fuzuki nghe mà cau mày.
Vì hắn chẳng cảm nhận được nguồn yêu khí nào cả.
Một chút cũng không.
Hắn giữ im lặng chuyện này.
Nếu không có yêu khí... tức có kẻ luyện tà thuật trong làng này.
"...Huynh có thể giúp tụi đệ thật hả?"
Hắn đang đăm chiêu, đột nhiên thấy tay áo như có kẻ bám vào, ngó xuống thì thấy một đứa trẻ, phía sau còn thêm mấy đứa nữa, nhìn hắn tò mò, tay cứ bấu víu lấy tay áo hắn, xoa xoa như thể lần đầu thấy chất lượng vải này.
"Phụ thân đệ đang bị bệnh nặng, huynh giúp đệ nha?"
Đứa trẻ đó lại nói.
Fuzuki vẫn giữ cái cau mày của hắn, kéo tay đứa trẻ đó ra khỏi áo mình.
"Ta sẽ điều tra chuyện này."
Tối đó, ở nhà tập thể ăn tối, trưởng làng bảo hắn ở lại ngủ nhà lão.
Hắn toan từ chối, lại bị sự nhiệt tình của mấy đứa trẻ con níu lại, đứa ôm tay này, đứa ôm chân kia, oang oang bên tai nói rằng hắn đi là chúng sẽ sợ.
Hắn thở dài thườn thượt, vẫn kiên quyết từ chối.
Lấy cái cớ làng nhiều phụ nữ ở cùng chồng, nam nhân trẻ tuổi như hắn ngủ lại là không đúng đắn.
"Ngài ở nhà tôi cũng được."
Tên tiểu tử chết tiệt!
Hắn trừng mắt hầm hừ nhìn tên nhãi ranh chiều nay, quả nhiên tên này cợt nhả thấy sợ!
Vậy mà cậu chẳng biết sợ là gì.
Chẳng nói chẳng rằng kéo hắn đi.
Mặc cho đám trẻ con níu kéo hắn ở lại.
Fuzuki cau mày, độc mồm độc miệng với cậu, cậu còn cười cợt đáp lại chọc tức hắn.
Cậu chuẩn bị sẵn cho hắn một bồn nước nóng, cơ mặt Fuzuki giãn ra một chút, rồi liền đanh lại.
"Sao ngươi chuẩn bị nước nóng cho ta tắm rồi?"
"Thì... không phải mấy công tử như ngài thường sẽ tắm nước được người hầu đun sẵn à?"
Cậu hỏi thẳng, nghiêng đầu thắc mắc.
"Hay... ngài thích tắm nước lạnh?
Nếu thế thì có con suối sau làng, ngài thích thì tắm với tôi."
"Khỏi!"
Về thế là, hắn tắm ở bồn nước ấm.
Cậu cũng nhân cơ hội mà đi tắm bên bờ suối.
Khi về, đã thấy hắn ngồi giữa nhà vẽ vẽ lên giấy thứ gì đó.
"Ngươi về rồi à."
"Ngài làm gì thế?"
"Bảo vệ nhà của ngươi đừng vào mắt xanh của tà thuật."
"Ngài tốt thật đó."
Cậu mặc bộ yukata mỏng tanh, ngồi vào giữa nhà nhìn hắn đang dán mấy lá bùa xung quanh.
Ánh nến lập loè, phủ lên gian nhà nhỏ bé của cậu sắc cam, thường ngày chỉ cô đơn lẻ bóng một mình, nay có thêm người khác, cậu không khỏi vui mừng, đã vậy còn được bảo vệ.
Cậu nhìn hắn chằm chằm, giờ mới để ý, cậu tưởng vị công tử nào cũng sẽ ăn mặc kín cổng cao tường. ai ngờ đâu, vị âm dương sư này cứ mặc hờ hững, lộ hết rồi kìa!
Giờ nghĩ lại, hắn từ khi gặp cậu, vạt áo xẻ sâu đến bụng rất lững lờ. cậu tự nhiên rùng mình, cậu cứ tự nhiên dại khờ mời hắn về nhà ngủ cùng mình chẳng lo nghĩ gì hết.
Đến ăn mặc còn thế...
Lỡ hắn làm cậu có bầu thì sao!?
"Ngươi ngơ ra đó làm gì?
Nhìn ta ghê vậy?"
Cậu giật mình, từ từ thả mình nằm ra sàn gỗ mà lắc đầu, ra hiệu không có gì.
Hắn từ từ ngồi xuống trước mặt, miệng nở ra nụ cười cao ngạo thường thấy.
"Sao nào?
Ngươi ở một mình lâu quá, giờ có người ở cạnh nên sinh ra mưu đồ bất chính?"
Cậu cười xoà, chống cằm nhìn hắn mà trêu ghẹo.
"Ngài Fuzuki nghĩ tôi như nào, thì chắc là như thế đó."