Du thuyền Blue Coral - Vịnh Hạ Long, 19:30
Âm nhạc sôi động.
Ánh đèn neon chớp nháy khắp đại sảnh.
Du thuyền Blue Coral đang rẽ sóng, chở gần 300 hành khách trong đêm tiệc "Đêm Trắng Trên Biển" - một sự kiện xa hoa chỉ dành cho giới thượng lưu.
Đội trưởng Lê Tấn Khải, trong bộ vest xám tro, bước vào sảnh chính qua cổng kiểm soát.
Gã phục vụ chào anh bằng nụ cười lịch thiệp, không hay biết người đàn ông này là đội trưởng của một đơn vị đặc nhiệm bí mật, chuyên xử lý các vụ án liên quan đến ma túy cấp quốc tế.
"Có tín hiệu gì từ tổ hai chưa?"
Khải lẩm bẩm qua micro giấu trong cổ áo.
Giọng nữ trầm, dứt khoát vang lên trong tai nghe:
"Chưa.
Bên khu casino có hai đối tượng khả nghi.
Một tên Nga, một người Việt, lịch sử tài chính mờ ám.
Đang tiến hành nhận dạng."
Khải liếc qua sàn nhảy.
Tiếng nhạc vang vọng, từng cặp đôi nhảy múa, cụng ly, cười nói.
Nhưng chỉ anh biết rằng, giữa đám đông ấy là ít nhất ba điểm giao hàng ma túy tiềm tàng, một đầu nậu đang lẩn trốn, và có thể... một sát thủ đang đợi tín hiệu ra tay.
20:00 - Boong tầng 3
"Đội trưởng, xác nhận: gã người Nga, tên Mikhail Troshenko.
Từng bị tình nghi vận chuyển chất hóa học tại Ukraine.
Vừa trao đổi gì đó với người Việt.
Có khả năng là hàng mẫu."
Khải tựa người vào lan can boong tàu.
Gió biển tạt vào mặt, mặn và lạnh.
Anh bật thiết bị thu âm, zoom hình từ camera cúc áo.
Hai đối tượng đứng sát nhau ở khu vực khuất phía sau quầy bar ngoài trời.
Gã người Việt - mặc áo sơ mi trắng, tóc vuốt ngược - trao cho Troshenko một chiếc bật lửa.
Thứ tưởng chừng vô hại, nhưng ánh mắt của Troshenko lúc nhận lấy... lại không giống như người vừa được tặng món quà vô thưởng vô phạt.
Một đầu mối.
Một mắt xích.
Khải bấm nhẹ vào thiết bị - ảnh lập tức được gửi về trung tâm phân tích.
"Tôi cần kiểm tra toàn bộ hành khách có liên quan đến Troshenko trong 24 giờ qua.
Ưu tiên người Việt, du lịch một mình, có tiếp xúc với tổ chức tài chính quốc tế hoặc sàn crypto ẩn danh."
"Đã rõ."
20:30 - Khu vực dành cho khách VIP
Khải bước vào bằng thẻ mời giả.
Căn phòng khác hẳn không khí ngoài kia - yên tĩnh, kín đáo, tường cách âm, rượu đắt tiền, mùi nước hoa nồng nặc và tiếng trò chuyện khẽ khàng của giới "tài phiệt".
Ở bàn góc trái, một người đàn ông Á Đông khoảng hơn 40 tuổi đang chơi cờ cùng hai cô gái.
Gương mặt ông ta quen thuộc.
Lữ Thành - cựu doanh nhân ngành dược, từng biến mất khỏi hồ sơ tài chính 7 năm trước.
Giờ là nghi can rửa tiền cho các đường dây ma túy Nam Mỹ.
Khải rót rượu, ngồi ở quầy bar phía xa, theo dõi.
Một ly martini được đặt lên bàn trước mặt anh.
Không ai hỏi, không ai mời.
Khải nhìn sang - một cô gái trẻ, tóc ngắn, mắt xám lạnh như băng.
Ánh nhìn của cô không mang vẻ mời gọi - mà là cảnh báo.
"Cẩn thận, anh Khải," cô nói, môi không mấp máy.
Giọng vang lên trực tiếp qua tai nghe bên phải.
Hệ thống nội bộ của đội đặc nhiệm.
"Anh đang bị theo dõi.
Có kẻ vừa cài thiết bị nghe trộm dưới ghế da."
Khải mỉm cười, nâng ly martini như không có chuyện gì.
Nhưng tay trái anh đã lặng lẽ cài tín hiệu khẩn: "Mở phương án hai.
Chuẩn bị chuyển chế độ can thiệp."
21:12 - Phòng máy giặt tầng hầm
Trong lúc hành khách đang nhảy múa trên sàn nhạc disco, dưới tầng hầm du thuyền, hai bóng người chụm đầu vào nhau bên cạnh những thùng kim loại niêm phong.
Một thùng được mở ra.
Bên trong là bột trắng đóng gói, bọc kỹ trong các túi cao su - loại chỉ bọn vận chuyển chuyên nghiệp mới dùng.
Một trong hai tên cười khẽ:
"Bọn trên kia chắc đang tưởng đây là kỳ nghỉ.
Tao thì thấy nó là một cái chợ ma túy biết đi."
Tiếng kim loại rít lên.
Phía sau chúng - một người đàn ông vừa bước ra từ bóng tối.
Không mặc đồng phục.
Không nói lời nào.
Chỉ có ánh dao lấp loáng dưới ánh đèn mờ.
Và sau đó... là máu.