Cập nhật mới

Khác Half-truth(TleFirstone)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403598699-256-k152643.jpg

Half-Truth(Tlefirstone)
Tác giả: appleoggy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Sự thật mãi mãi là sự thật.

Nửa sự thật vẫn là sự thật, nhưng nửa giả dối nửa sự thật thì nó có còn là sự thật không? .

Xã hội phát triển một cách chóng mặt, con người luôn có xu hướng chạy nhanh để đuổi kịp lấy nó.

Mọi thứ đều phát triển, đều được giải quyết hóa các vấn đề theo nhiều cách khác nhau-Tiền, tình và người.Lớp màn bí ẩn che đậy sự thật,che luôn cả lòng người.

Những cái chết thê thảm, những tiếng oán khóc đau đớn, quằn quại của những nạn nhân xấu số phải chịu chết trong tay của những kẻ mất đi nhân tính.

Vỏ bọc hoàn hảo che đậy đi con người đầy tội lỗi,che đậy đi ánh mắt thèm khát săn người.

Những sự thật đành phải chịu sự chôn vùi,thêu đốt theo chủ nhân của chúng
*Lưu ý:Những tình tiết, hành động trong fic có thể gây ám ảnh.

Mong các bạn sẽ cân nhắc trước khi đọc.

Nếu thấy không ổn, xin hãy nghe lời bản thân.

Đừng cố nhồi nhét những điều gây ảnh hưởng đến tâm lý của chính mình❌❌
❗❗:Fic chỉ là fic, mọi thứ trong fic được tác giả phác họa khác với TleFirstone ngoài đời thật.

Mong các bạn sẽ tỉnh táo, chọn lọc và không kích TleFirstone ngòai đời thật với mọi hình thức ❌

Tác giả:Oggy(không lấy idea với mọi hình thức).

-Nếu mọi người có lời nhận xét, góp ý cho sốp, sốp xin đón nhận và sẽ cố gắng cải thiện ạ



tlematimun​
 
Half-Truth(Tlefirstone)
Hình xăm không phai -ttfefu


❌:Những chi tiết trong fic có thể gây ám ảnh, mọi người căn nhắc trước khi xem.

Nếu cảm giác không ổn, xin hãy nghe theo bản thân.

Đừng cố nhồi nhét những gì mà bản thân mình cho là độc hại và ảnh hưởng lớn đến cảm xúc, tâm lý

❗:Fic chỉ là fic,tâm lý, tính cách của nhân vật trong fic được tg phác họa khác với ngoài đời thật.

Nên mong các bạn sẽ tỉnh táo,không áp đặt những hành vi,hành động & tâm lý của nhân vật trong fic để tấn công Tlefirstone với mọi hình thức nào❌

______________________

3/11/2025

Gần đây, cả Thái Lan trở nên lùm xụp và sợ hãi trước sự có mặt của một kẻ sát nhân hàng loạt.

Những nạn nhân bị sát hại toàn là những thanh niên trẻ độ tuổi từ 18-28 tuổi bị giết chết vô cùng thảm thương, tay chân trói chặt, miệng bị che kín, vùng hạ bộ bị cắt bỏ.

Trên người tất cả nạn nhân, ai ai cũng bị kẻ sát nhân dùng dao khắc dòng chữ "That's a fitting end for you, you bastard."

-Đây là một cái kết xứng đáng cho mày, thằng khốn-trên ngực

Vụ án mang nhiều tình tiết gây chấn động dư luận ở thời điểm hiện tại.

Cách thức gây án của kẻ này vô cùng tàn nhẫn.

Những nạn nhân giết đều được tặng những "hình xăm" không phai trên người.Hoàn thành, liền bị vứt xuống sông.Cách vài hôm lại một xác chết lại được tìm thấy trôi dạt vào bờ sông Chao Phraya

Dụ án lần này được thanh tra trưởng Tle Matimun, Kengharit và một thanh tra vừa mới được điều động công tác từ tỉnh Chiangmai đến - Firstone Wanakorn

Cả ba cùng nhau đi đến hiện trường vụ án.

Tận mắt thấy được những dòng chữ được kẻ đó dùng dao khắc lên ngực nạn nhân.

Anh đã nghe qua sơ bộ về vụ án, cấp trên đã giao việc điều tra vụ án có tính chất cực kì nghiêm trọng này cho anh

Tay không một động tác lấy từ trong túi ra một găng tay y tế.

Đeo găng vào,anh bắt đầu tiến lại gần thi thể, nhìn sơ lượt từ đầu đến chân.

Thấy trên cổ nạn nhân có vết hần tím rõ ràng, anh phán đoán nạn nhân đã bị siết cổ cho đến chết

Mùi tử khí tanh hôi ngày càng rõ khi anh tiến sát lại.Kengharit và Firstone đứng từ phía sau quan sát mọi thứ

"Thanh tra, tôi nghe nói mỗi khi có xác trôi vào,nếu có dòng chữ trên ngực y vậy.

Thì phần hạ bộ ở dưới chắc cũng..

"

Firstone đứng phía sau nói vọng lên.Cầm trên tay tệp hồ sơ của những vụ trước đó, cậu đã thấy được dòng chữ này trong những bức ảnh được cung cấp từ tệp hồ sơ

Anh hướng mắt về nhìn cậu với ánh mắt sắc lạnh

"Cậu muốn xem à? có giỏi thì lại đây mà làm việc"

Anh thật sự không có nhiều thiện cảm với cậu thanh niên này.

Cậu chỉ mới được điều động công tác về đây chưa quá một tuần lễ, nhưng đã dễ dàng lấy được thiện cảm của tất cả mọi người.Anh thấy cậu rất ồn ào và phiền phức, lúc nào cũng thấy cậu nói liên hồi

Cậu nghe được cách anh đối đáp, miệng câm nín không nói được lời nào.

Chỉ biết im lặng và tiếp tục quan sát

"Lại đây"

"???

"

Cậu ngơ ngác khi nghe được lệnh của anh,ý là muốn kêu cậu lại gần đó hay kêu cái xác đang nằm bất động xích lại gần

Cậu vẫn đứng đó,ánh mắt đầy ngơ ngác nhìn anh

"Hai cậu còn đứng đó làm gì" Lắng đi một lúc vẫn không nghe thấy động tĩnh, anh quay người nhìn thấy cậu và Keng đều đứng ngơ ngác.

Mặt tối sầm,như muốn ăn tươi nuốt sống cả hai

Cậu hoảng loạn xích đến gần, tiện thể kéo thêm Keng đang đứng ngơ ngác

"Thu thập lại tất cả cho tôi"

Giọng trầm vô cùng đanh thép ra lệnh, mắt bận rộn quan sát khắp cơ thể nạn nhân

Cậu nghe lệnh từ cấp trên liền nhanh tay nhanh chân chạy đến thi thể, Keng cầm máy ảnh trên tay, đi quanh người nạn nhân để chụp những vết thương mà chính kẻ tàn ác để lại

______________________

Quay về sở điều tra, anh có chút bực tức khi cậu quá lơ là, mặt lúc nào cũng ngơ ra như một con nai tơ.

Lại còn hay phát biểu linh ta linh tinh nữa

Đóng sầm cửa, anh bước nhanh lại bàn làm việc.

Mọi người xung quanh giật mình với tiếng va đập mạnh của cánh cửa, ngẩng người nhìn đã thấy anh bước vào với vẻ mặt khó chịu, tất cả chỉ biết im lặng, miễn tranh luận và thở cực kì nhẹ nhàng

Nhìn vào tệp hồ sơ liên quan đến vụ án,mọi nạn nhân đều cùng một cách thức gây án.

Có thể thấy, nạn nhân đầu tiên được kẻ đó dùng dao khắc tên lên ngực so sánh với những nạn nhân sau đó đã cho thấy sự tiến bộ về cách sử dụng dao của tên sát nhân này,một cách điêu khắc trên chất liệu chính để điêu khắc là cơ thể người

Hạ bộ của tất cả đều không được tìm thấy.

Có thể nó đã bị chôn vùi hoặc tồi tệ hơn là bị bầm hết rồi.

Anh xoa xoa đầu,để tìm được danh tính của tất cả các nạn nhân hiện tại cũng khá khó, vì bị nhấn chìm xuống dòng nước sâu từ 2-3 ngày,dấu vân tay sẽ mờ và nhăn nheo khi bị ngâm nước quá lâu.

Nhưng không phải là không có cách, lấy mẫu tóc của từng nạn nhân, xét nghiệm ADN và khoanh vùng quanh nơi đây xem có ai lên trình báo về sự mất tích bí ẩn của người thân hay không

Tiếng gõ cửa vang lên,cậu bước vào, tay trái cầm ly cà phê, tay phải cầm sấp ảnh lúc nãy thu thập tại hiện trường

"Thanh tra,nếu tôi làm còn hơi sai sót.

Mong anh sẽ thông cảm bỏ qua cho tôi, tôi chỉ vừa mới chuyển công tác không lâu, vẫn chưa quen được cách thức làm việc của anh.

Mong anh sẽ..

"

"Ừ"

Cậu chưa nói dứt câu, anh đã xen vào.

Anh không muốn nghe những chuyện dài dòng và không liên quan gì đến vụ án này.

Anh không quan tâm cậu sẽ cố gắng hay không cố gắng.

Miễn đừng làm phiền đến tiến trình điều tra là được

Cậu thấy anh không muốn lắng nghe, liền chủ động đặt ly cà phê và sấp ảnh lên bàn rồi cúi đầu rời đi.

Có lẽ,anh không thích cậu làm việc ở đây

"Bộ ghét tôi lắm hay gì" Cậu bước nhanh ra khỏi phòng, miệng lẩm bẩm nho nhỏ

"Ai ghét" Kengharit từ đâu xuất hiện lù lù phía sau lưng cậu.Thì thầm vào tai làm cậu một phen thót tim

"À..

ừm..

à"

Cậu lấp bấp không nói nên lời, chết thật, chỉ mới nói xấu cấp trên có tí mà đã bị phát hiện.

Không biết cậu có sống nổi không nữa

Kengharit thấy cậu luống cuống, nhìn vào căn phòng mà cậu mới bước ra.

Thầm hiểu được người mà cậu nói là ai

"Mặc kệ nó đi, tính nó là vậy đấy.

Anh mày ở đây làm cùng nó lâu rồi.

Tính nó lạnh vậy thôi, chứ tâm nó cũng y chang vậy à"

"???, Aa dạ thanh tra" Cậu gật gù như đã hiểu.

Nhưng thật ra cũng có hiểu gì đâu, chỉ cười qua loa vậy thôi.

Chứ không biết Kengharit đang muốn nói điều gì

🦦:Rồi,rớt miếng hài=))))))

"Thôi chú em cứ kệ nó.

Đi ăn trưa cho ấm bụng"

Kengharit gác tay lên vai cậu.Nhếch nhếch mắt để chỉ cho cậu thấy quán ăn ngang qua

Thấy đồng nghiệp đã tập hợp đông đủ, cậu cũng muốn tham gia góp vui.

Đồng ý đi ăn với Keng.

Thấy mọi người đang nhộn nhịp cười nói, năng lượng cậu lại tăng gấp 5-6 lần thường ngày.

Quậy đục nuớc theo mọi người ở đó
 
Half-Truth(Tlefirstone)
Sát nhân ngọt ngào


❌:Những chi tiết trong fic có thể gây ám ảnh, mọi người căn nhắc trước khi xem.

Nếu cảm giác không ổn, xin hãy nghe theo bản thân.

Đừng cố nhồi nhét những gì mà bản thân mình cho là độc hại và ảnh hưởng lớn đến cảm xúc, tâm lý

❗:Fic chỉ là fic,tâm lý, tính cách của nhân vật trong fic được tg phác họa khác với ngoài đời thật.

Nên mong các bạn sẽ tỉnh táo,không áp đặt những hành vi,hành động & tâm lý của nhân vật trong fic để tấn công Tlefirstone với mọi hình thức nào❌

__________________

3/11/2025

Ăn uống no say,đúng giờ lại quay về vị trí làm việc.Anh và cậu được phụ trách đi xem xét xung quanh hiện trường vụ án để kiếm thêm manh mối

Cả hai chia nhau ra tìm kiếm xung quanh.

Cậu đi quanh quanh,mắt hướng về phía cái xác trôi đến không xa có căn nhà nhỏ, nhìn khá lụp xụp và tồi tàn

Cậu không nói không rằng với anh dù chỉ một tiếng, mà một mình đi đến ngôi nhà ấy.

Càng tiến lại gần, mùi hôi thối từ trong căn nhà bốc ra ngày nặng.

Đây không phải là mùi xác của động vật đang phân hủy sao? cậu thầm nghĩ

Cậu vào thế sẵn sàng phòng bị,lấy từ trong túi áo một khẩu súng lục nhỏ,cẩn trọng quan sát và tiến sâu vào

Trước mắt cậu là đống tro đã được dập tắt từ lâu,bên trong còn có vài vụn rác lớn như nhành cây khô chưa được thiêu đốt hoàn toàn.Bụi bẩn, tơ nhện khắp căn nhà nhỏ.

Mùi tro hòa với mùi ẩm mốc, tanh hôi mùi xác phân hủy.

Những bọc đen lớn nhỏ được sắp xếp vào một góc.

Mùi hôi thối bốc ra từ đó

Cậu quan sát xung quanh,chắc chắn bản thân mình đã an toàn.

Tiến gần lại mấy bọc đen lớn nhỏ, hạ súng xuống đất và mang găng tay

Vì đây vẫn còn nằm trong phạm vi hiện trường vụ án, nên mọi thứ cậu làm phải hết sức cẩn trọng để không để lại dấu vân tay của mình

Hít một hơi thật sâu, từ từ mở chiếc túi lớn nhất ra.

Cậu hoảng hốt khi thấy được thứ bên trong,cậu chỉ biết há hốc mồm vì sợ hãi, cơ thể từ từ lùi ra phía sau

Một cái xác không đầu đang được gói trong chiếc túi đó.

Giòi bọ bò khắp nơi, tiếng ù ì của ruồi muỗi bay tứ phía.

Cậu sững người nhìn cái xác không đầu,bàn tay run rẩy bịt chặt lấy miệng

Tiếng lá, nhành cây bị dẫm đạp lên, có người đến.

Tiếng bước chân dần rõ ràng, lạch cạch, lạch cạch lạch cạch

Cậu như không còn chút sức lực, cố cầm lấy khẩu súng rồi lê lết vào một góc khuất, dùng tay bịt chặt để không phát ra tiếng động.

Hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh

Tiếng bước chân dừng hẳn lại, có lẽ kẻ này đã biết được sự hiện diện của cậu, tiếng chuông và tiếng lục tìm thứ gì đó đang sát bên tai cậu, chỉ cách một lớp ngăn

Tiếng dao bấm mở ra, tiếng bước chân lạch cạch lạch cạch chậm rãi bước vào.

Cậu quan sát nghe thấy được tình hình.

Liền đứng dậy đá mạnh vào kẻ đó

Tiếng kêu đau đớn của một người phụ nữ,ôm chặt lấy bụng.

Cậu có chút bàng hoàng, là một người phụ nữ, à nói đúng hơn là một người con gái trẻ.

Trên người mặc một bộ váy ôm sát, được makeup chỉnh chu cầm chặt con dao bấm trên tay

Ngỡ ngàng, bàng hoàng là thế, cậu nhanh chóng tìm cách khống chế kẻ sát nhân này.Thừa cơ hội kẻ này không còn sức lực đấu đá gì nhiều,cậu kiếm cách đánh lạc hướng và đá bay con dao trên tay

Con dao rơi xuống đất,cậu lao vào khống chế nhưng sự chống cự của người kia vô cùng quyết liệt.Dùng sức lực cuối cùng để đấu tranh với cậu

Do quá lơ là và ỷ lại việc kẻ sát nhân hàng loạt này là một người phụ nữ, dáng vẻ yếu đuối nên cậu đã không chút phòng bị mà lao vào.

Ai mà có ngờ, sự chống trả vô cùng quyết liệt của ả đã khiến cho cậu rơi vào thế bị động.

Bị đè chặt xuống nền đất.

Cậu cố vùng vẫy thoát khỏi,dùng tay đấm mạnh vào bụng ả

Lại thêm một lần nữa bị cậu đấm thẳng vào bụng.Ả ta đau đớn ôm bụng,nhân cơ hội cậu quật ngược tình thế.

Xoay người đè chặt ả xuống nền đất.Đã vào thế bị động, nhưng ả ta vẫn không chịu thua.

Cố gắng vùng lấy con dao rơi xuống lúc nãy.

Trong lúc cậu đang tìm còng tay trong túi.

Ả vùng lên, định đâm cậu

Quá nhanh, cậu dùng tay nắm chặt lấy con dao.Chất lỏng nóng ấm đỏ thẩm nhỏ giọt dưới đất,cậu cắn chặt môi đau đớn

Đoàng, tiếng súng vang lên.

Bắn thẳng vào tay cầm dao của ả.Bị úp sọt bất ngờ,ả ta đẩy mạnh cậu ra, tay ôm chặt lấy cánh tay bị anh bắn.

Cố dùng chút sức lực cuối cùng để chạy trốn

Nhưng chưa gì đã được anh tặng quả còng số 8.

Cậu cảm thấy đầu choáng váng,mọi thứ trước mắt dần nhòe đi

Không tự chủ được cơ thể mà gục ngã xuống nền đất.Khống chế ả ta thành công bằng còng tay,anh lập tức chạy về chỗ cậu.

Nhìn bàn tay đang không ngừng tuông chất lỏng, anh cởi bỏ áo vest khoác ngoài đắp lên cho cậu, xé một mảnh áo nhỏ cố gắng kiểm soát máu từ vết thương

Kengharit lập tức có mặt để mang kẻ sát nhân có giao diện ngọt ngào này về trụ sở.

Phong tỏa hiện trường vụ án và lấy lời khai của ả

______________

Cậu được anh bế vội lên xe đưa đến bệnh viện, vì vết thương sâu, mất máu nhiều nên cậu dần mất ý thức.

Chứ tình trạng sức khỏe cậu đã một phần nào ổn định

Anh đứng gần giường bệnh, quan sát gương mặt trầy trụa, mái tóc che phủ đi đôi mắt.

Ánh mắt lạnh lùng và vô cảm của anh bao bọc lấy toàn thân cậu, ngột ngạt và khó thở vô cùng

Sao cậu lại có thể làm thanh tra trong khi thân thể lại yếu đuối thế này.Một người không có phép tắc khi chẳng thông báo về việc cậu sẽ đến ngôi nhà gần đó điều tra, cứ thế mà bỏ đi

Cũng may là anh đến kịp, nếu không thì e là cậu cũng sẽ là nạn nhân của mụ phù thủy độc ác,mang vỏ bọc ngọt ngào kia rồi

Hơi thở cậu đều đều, phía bàn tay đỡ con dao phải khâu lại gần 7 mũi.

Anh chỉ biết thở dài bất lực với con ma mới này

Tiếng mở cửa, Kengharit trên tay cầm đủ thứ món như cháo, sữa, bánh gạo, trái cây.. bước ra phía sau lưng anh để đặt đồ ở phía tủ

"Sao rồi, ổn rồi đúng không.

"

Kengharit hỏi thăm tình hình sức khỏe của cậu, tay tiện thể ngắt trái nho xanh bỏ vào miệng

"Ổn rồi, chỉ tại mất máu nhiều quá nên ngất thôi"

"Còn mày thì sao?

"

Kengharit nhét thêm mấy trái nho vào miệng, đáp lời anh

"Tao vẫn ok mà, tao đã bị thương chỗ nào đâu.Không cần lo"

"Tao đâu có hỏi việc mày có thương hay không ?

Mà ý tao là lấy lời khai sao rồi"

Kengharit ngơ ra một lúc, trái nho trong miệng cũng bị trì hoãn

"Ôi bạn ơi, tôi lại tưởng bạn quan tâm tôi quá chứ"

"Ả ta không chịu hợp tác,lúc nào cũng trưng vẻ quyến rũ.

Tao thấy vậy nên đã hoãn lại"

Anh cau mày ngẫm nghĩ,đã chuẩn bị ăn cơm nhà nước rồi còn trưng ra dáng vẻ đó để làm gì?

để tránh thoát tội hay nói rằng mình bị oan

"Vậy để đó đi, tao sẽ tự tay tra hỏi"

Anh ngồi tựa xuống ghế, thở dài nhìn cậu nằm im bặt trên giường

Mệt mỏi cố gắng chợp mắt, vì vụ án mang tínhh nghiêm trọng,hạn điều tra cũng không nhiều.

Nên anh chẳng ngủ được bao nhiêu.

Bây giờ đã tìm thấy đưọc kẻ máu lạnh.

Anh đã một phần nào yên tâm nghỉ ngơi một chút

________________________
 
Half-Truth(Tlefirstone)
Đứa trẻ tổn thương trong thân xác đầy tội lỗi


❌:Những chi tiết trong fic có thể gây ám ảnh, mọi người căn nhắc trước khi xem.

Nếu cảm giác không ổn, xin hãy nghe theo bản thân.

Đừng cố nhồi nhét những gì mà bản thân mình cho là độc hại và ảnh hưởng lớn đến cảm xúc, tâm lý

❗:Fic chỉ là fic,tâm lý, tính cách của nhân vật trong fic được tg phác họa khác với ngoài đời thật.

Nên mong các bạn sẽ tỉnh táo,không áp đặt những hành vi,hành động & tâm lý của nhân vật trong fic để tấn công Tlefirstone với mọi hình thức nào❌

___________________

Chợp mắt trong chốc lác, anh giật mình tỉnh giấc khi nghe được tiếng động

Mở mắt ra đã thấy cậu rón rén đi đâu đó,bàn tay đang truyền nước nắm chặt vào thanh treo nước biển chuẩn bị đi đâu đó, nhìn hết sức nhẹ nhàng như không muốn làm phiền đến giấc ngủ của anh

Nhìn cậu cứ đi chầm chậm chầm chậm, bàn tay đang truyền nước,vì bị vận động mạnh.

Máu chảy ngược lại vào ống truyền, anh khó chịu cau mày, bật dậy đi đến chỗ cậu

"Cậu muốn đi đâu"

"Thanh tra, tôi.. tôi định đi vào nhà vệ sinh.

Tôi làm anh giật mình hả"

Cậu ấp úng nhìn gương mặt tối sầm trước mặt,miệng không biết phải thốt ra lời nào tiếp theo

"Phiền chết đi được"

Miệng nói nhưng tay làm, anh giúp đỡ cậu đi vào nhà vệ sinh.

Đầu còn hơi xoay xoay, nên cậu phải thật cẩn thận mới được

Đứng trước cánh cửa phòng vệ sinh,anh chuẩn bị quay đi.

Cậu đã nhanh tay bắt lấy tay anh

"Thanh tra,cảm ơn.

Tôi lại làm phiền anh rồi" Nụ cười gượng gạo nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh, cảm thấy bản thân mình có lỗi với anh, khi hết lần này đến lần khác gây rối

Anh hơi sững người,nhìn người trước mặt ánh mắt như một con mèo nhỏ vừa mới bị quát mắng,bàn tay từ từ được cậu buông ra, đi vào nhà vệ sinh.

Bỏ anh một mình đứng chôn chân tại chỗ

Suy nghĩ bị dập tắt,nhìn đồng hồ trên tay.

Quá trễ rồi, anh không ngờ mình đã chợp mắt lâu như vậy.Đi nhanh lại bàn lấy điện thoại và rời đi

Đi được đến sảnh bệnh viện, anh lấy điện thoại gọi cho Kengharit để nhờ anh ấy đưa hung thủ đến phòng thẩm vấn để lấy lời khai và lí do thực hiện hành vi nhằm mục đích gì

Từ bệnh viện đến trụ sở chỉ cách 10 phút, nên anh đã nhanh chóng có mặt.

Bước vào căn phòng phỏng vấn lạnh lẽo,đầy mùi tội ác

Đối mặt với anh là một người phụ nữ với ngoại hình ngọt ngào và quyến rũ,nhìn ả ta vô cùng bình thản,và không có hành vi hối cải với những hành động mà mình đã gây ra

"Lí do gây án là gì?

"

"...

"

Hàng loạt câu hỏi được anh đưa ra, nhưng ả ta vẫn không có thái độ hợp tác.

Anh nghiến răng ken két, tay nắm chặt.

Giọng sắt bén một lần nữa lên tiếng

"Cô chống đối làm gì, dù gì thì cô cũnh biết, dù cô có khai hay không thì cô vẫn sẽ không thể thoát tội"

Ả ta gục mặt xuống, mái tóc che phủ đi toàn bộ khuôn mặt, giọng ngọt ngào lên tiếng với điệu bộ vô cùng căm hận

"Bọn nó đáng phải chết, một lũ có nhân cách thối nát.

Tất cả lũ đàn ông xấu xa trên cuộc đời này, điều phải trả giá"

Cô gái trẻ trước mặt ngẩng đầu lên,giờ không còn chút chống đối,gương mặt tràn đầy nổi tủi nhục và uất hận

*Góc giải thích:tôi muốn chuyển từ ả sang cô để cho m.n thấy được thật ra nên trong cô ấy cũng chỉ là một người yếu đuối, vì mọi sóng gió mà cô phải bọc lên người và biến thành dáng vẻ chống đối với tất cả mọi sự trên đời(ả)

Đã hoàn toàn chịu hợp tác, cô khai lại tất cả những tội lỗi của mình.Cô lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, mẹ nghiện ma túy nặng,cha dượng đã thừa cơ hội nhiều lần xâm hại cô, lây cho cô căn bệnh thế kỷ, một tuổi thơ ô nhục và không một sự bao bọc, che chở

Không được ăn học đầy đủ, mỗi ngày cô kiếm sống đủ nghề khác nhau, bị chà đạp sỉ nhục không còn điếm xuể.

Ngày nào cũng kiếm tiền bằng nhiều nghề khác nhau, cô không còn sức nữa.

Cô chỉ còn cách làm chính cái nghề mà cô ghét cay ghét đắng, dùng thân xác nuôi cả cuộc đời

Những nghề khác cô bị đủ thứ người chà đạp, đến khi làm nghề thân xác chồng chéo này cô càng bị lũ đàn ông kia sỉ nhục không thôi, thân xác bị chà đạp không thương tiết.

Chịu đựng nhiều trận roi đau đớn từ những kẻ lắm tiền nhưng ít tình, biến thái hơn là còn có những người bắt cô ăn những thứ kinh tởm để thỏa mãn thú vui bệnh hoạn

Cô hận tất cả, lũ đàn ông khốn kiếp.

Bấu chặt tay vào nhau, cô kể tiếp.

Thật ra những kẻ phải chết này là khách của cô, những gã mà cô giết đều là những gã hết sức bệnh hoạn, gây cho cô nhiều đau đớn,từ thể xác lẫn tinh thần

Cô muốn cắt bỏ thứ mà mấy gã tự hào nhất và tung hô để những gã đó cảm nhận được đau đớn mà cô đã từng chịu, trả gấp đôi những gì đã làm với cô

"Người tôi giết đầu tiên không phải là hắn, mà là dượng tôi.

Trong một lần ông ấy lại muốn giỡ trò, tôi đã cố gắng chống trả.

Dùng dao tự vệ, vì ông ấy nghĩ tôi không dám làm nên đã tiến lại.

Vì quá hoảng sợ tôi đã giết chết ông ấy.

Rồi chôn phía sau nhà,nếu ai có hỏi, tôi chỉ nói ông ấy chịu không nổi đã bỏ đi.

Từng ngày trôi qua, mùi hôi của ông ấy càng ngày càng nặng.

Tôi muốn che đậy nên đã dùng xi măng để chôn "

Miệng cắn chặt, tay run lên không ngừng của kẻ sát nhân hàng loạt.

Mọi lời khai được anh ghi âm lại bằng đồ chuyên dụng, mọi người bên ngoài cũng nghe thấy được cuộc đời bi thảm của kẻ sát nhân ngọt ngào

Thương xót cho số phận bi thảm của cô là vậy, nhưng không thể thương xót và bao dung cho những tội ác mà cô đã gây ra.

Sự câm hận những tội ác của những gã đàn ông, lại biến cô thành một con quỷ dữ, tự mình nuốt chửng lấy tương lai và khao khát được yêu thương của chính mình.

Một tội ác lớn bên trong một đứa bé tổn thương

______________________

Cuộc thẩm vấn kết thúc.

Mọi thứ đã rõ ràng.

Sự trừng phạt và trả giá không nằm ở anh quyết định, mà nằm ở luật pháp sẽ có dễ dàng bao dung và tha thứ cho một đứa bé tổn thương hay không?

Nếu dễ dàng như vậy, thì pháp luật sẽ có một là một lỗ hỏng lớn, tạo thêm cơ hội cho những kẻ sát nhân trỗi dậy và thực hiện những hành vi trái với đạo đức và pháp luật.

Nên e là sự bao dung và tha thứ ấy sẽ không được thực hiện, đứa trẻ cần chữa lành đó phải chịu sự trừng phạt thích đáng mà không có chút khoan hồng

Anh quay lại phòng làm việc, định sẽ lấy ít đồ rồi trở về nhà.

Vì giờ trời cũng đã sắp tối

Bước xuống cầu thang, anh thấy cậu ngồi ở phía trước cửa phòng.

Nhìn đôi bàn tay đều có vết thương, cậu đứng dậy chạy đến chỗ anh

"Thanh tra,cảm ơn anh vì đã cứu tôi"

Cậu gãi gãi đầu, gương mặt vẫn gượng gạo, mắt còn không dám ngẩng mặt lên nhìn anh

"ừ"

Anh mặc kệ cậu,tiếp tục đi

"Xin lỗi anh vì đã làm phiền"

Cậu cúi thấp đầu cảm ơn vì anh đã cứu cậu,và cũng xin lỗi đã khiến anh cảm thấy phiền phức

Quay đầu nhìn cậu trong thoáng chốc, rồi lại tiếp tục đi vào phòng

Cậu thấy mình quá làm phiền đến anh, nên đã rời đi.

Bầu không khí im lặng và trống rỗng.

Anh nhìn bóng lưng đang dần khuất dần của cậu, gương mặt sắc lạnh không chút thay đổi

_________________

Bàn tay bị thương của cậu đã khiến cậu trở nên khó khăn khi làm những thứ liên quan đến vệ sinh cá nhân.

Cũng không thể tự nấu ăn nên cậu đành ra ngoài dùng bữa.Sẳn tiện tìm salon tóc gần đây để gội đầu

Đi lượn vài vòng, cậu tấp đại vào một quán cơm cà ri.

Quán này chắc là ngon nên mọi người tranh nhau xếp hàng, bàn được lau dọn liên tục để đón khách mới vào

Cậu được xếp ngồi vào một bàn trống, tự kêu cho mình một dĩa cơm đầy ú.Nhìn dĩa cơm đầy đặn trước mặt, cậu chỉ thầm mong sẽ cưới luôn cái quán này

Ăn được vài muỗng, cậu được bà chủ nói rằng sẽ có người ngồi cùng cậu vì chưa thể sắp xếp bàn.

Cậu gật gật đầu đồng ý, vì quán đông mà cậu cũng chỉ đi ăn có một mình.

Nên có người cùng ngồi cũng vui, vị khách đó ngồi xuống.

Cậu có chút tò mò mà ngẩng đầu nhìn

"khụ khụ"

Cậu giật mình sặc cả cơm, trước mặt cậu là Kengharit và thanh tra trưởng Tle Matimun

"Ể, chú em, trùng hợp thế.

Em cũng đi ăn ở đây à"

"À dạ vâng"

Cậu cười một cách công nghiệp,liếc nhìn qua phía anh.

Gương mặt lúc nào cũng tối sầm như muốn lấy mạng, chẳng có chút đối hoài với mọi thứ xung quanh

"Tle, chào Fisrtone đi chứ.

Có duyên lắm mới gặp đó"

Kengharit cười cười, tay đẩy đẩy lấy người anh, nhưng không thấy anh không có ý care nên cậu cũng không dám mở lời chào hỏi, sợ anh lại thấy phiền

"Dạ không sao, được rồi ạ"

"kệ nó đi em, cố tỏ ra lạnh lùng đấy"

Kengharit và cậu đùa giỡn vui vẻ, mặc cho anh đang vô cùng lắng động nhưng không vì vậy mà ảnh hưởng đến cuộc vui của họ

Không chịu được sự ồn ào, anh trầm thấp giọng lên tiếng

"Làm ơn nhỏ lại một chút"

Cậu và Kengharit tắt nắng khi nghe anh lên tiếng, chấn chỉnh lại tư thế ngồi và tiếp tục ăn cơm.

Không khí ồn ào của những bàn xung quanh, bao bọc lấy chiếc bàn của cả ba người

"Ê Tle, tí bar không" Kengharit lên tiếng xoay chuyển tình hình

"Ừ, cũng được"

"Còn N'Fisrt thì sao, đi không?

"

"À dạ..

"

"Đi hơi bị vui đó, vì là thanh tra mới anh nên anh mày sẽ bao mày một chầu, không cần phải lo"

Không còn lí do từ chối, cậu cũng nhận lời đồng ý đi bar cùng anh và Keng.

Cậu cũng tò mò xem trong đó có gì đặt biệt không

Xong xuôi cái bụng,cả bọn ai về nhà nấy để chuẩn bị tắm rửa sạch sẽ để quẩy một bữa.

Vụ án được giải quyết sớm hơn dự định, nên lại có thêm cơ hội ăn chơi

Cậu đã đi salon gội đầu xong và trên đường trở về nhà.

Mở cánh cửa phòng, cậu thở dài nhìn đống quần áo, đồ đạc mà cậu đã quậy tung lên để kiếm đồ

Cố nhồi nhét mọi thứ vào vali, cậu quyết định sẽ ráng tự mình lau người sạch sẽ rồi cùng đến điểm hẹn

Cậu vừa bước ra từ nhà tắm đã thấy điện thoại đang sáng đèn, có người gọi đến.

Không ai khác là Kengharit

"heyyy,gửi định vị để anh mày qua đón"

"à.. dạ em tự đến cũng được ạ"

"Không phải ngại,anh mày sắp đến khu gì rồi nè"

Cậu nghe vậy lật đật soạn đồ lè lẹ để ra đón đàn anh.Phóng nhanh bằng tốc độ bàn thờ, mém tí là đo đường

Đi ra ngoài đường hẻm, cậu thấy con xế hộp đen láng bóng đậu gần đó.

Kính xa dần hạ xuống, Kengharit vẫy tay chào cậu.

Bên cạnh là thanh tra tưởng Tle Matimun,góc nghiêng sắc cạnh của anh làm cậu bị hút hồn vài giây

Kính cẩn chào đàn anh, cậu mở cửa ngồi ghế sau.Không khí ngượng ngùng và im ắng từ lúc khởi hành đến nơi vẫn vậy

Cậu mở cửa bước xe, e dè đi phía sau lưng anh và Kengharit

Keng thấy cậu cứ e dè, anh ấy kéo cậu lên trên, đi bên cạnh anh.Mặt cậu đỏ phừng phừng, chân bước nhanh hơn bình thường.

Bước vào quán,đèn nhấp nháy trắng xanh vàng tím, nhìn choáng cả mắt.

Cậu dừng hẳn một lúc để quan sát.

Mọi thứ nơi đây nhộn nhịp, những cô gái nóng bỏng và gợi cảm đang uốn éo trên sân khấu, tiếng hò hét vỗ tay từ những gã lấy tiền đổi tình ở phía sân khấu, ánh mắt đầy tình dục

Keng kéo cậu vào bàn gần ngay sân khấu, ngồi xuống nhưng mắt vẫn nhìn mọi thứ như một em bé tò mò về mọi thứ

Anh nhìn cậu lòng đầy khó chịu,những gì mà cậu làm, anh đều cảm thấy không vừa mắt.

Nước đã được Keng gọi, nước được mang ra đặt lên bàn.Cậu chớp nhanh lấy ly nước của mình, uống ừng ực

Vừa mới đưa vào khoang miệng, cậu dường như muốn nghẹn vì ly rượu này có độ cồn quá mạnh, cố nuốt trôi xuống cổ.

Khoang miệng đắng ngọt đủ vị

Đầu bắt đầu lâng lâng nhìn về phía anh.

Keng hào hứng nhìn cậu

"Gì vậy, mới đây mà say rồi hả"

"Em vẫn tỉnh lắm ạ"

Miệng nói tỉnh,nhưng đầu lâng lâng.

Cậu không uống nữa, mà chỉ ăn trái cây đặt trên bàn.

Thầm cảm thán khi thấy anh và Kengharit uống như uống nước lọc

Cậu tưởng tượng lại vị đắng ngọt đó, mà rùng người.

Keng muốn bắt chuyện với cậu, hỏi đủ điều như tại sao lại đến Bangkok? sao lại chọn làm nghề này? cậu có ước mơ khác không? .. pla pla

Biết là đàn anh muốn bắt chuyện cho cậu đỡ ngại, nhưng hỏi kiểu này, cậu không biết khi nào mới trả lời hết, thiếu điều Kengharit muốn hỏi cậu bằng cả song ngữ

Đang buôn chuyện vui vẻ,cả ba đã nghe tiếng hét từ những cô gái bán diêm.

Anh đứng bật dậy nhìn về hướng xảy ra tiếng hét

Thấy người đàn ông nằm bất động,sùi bọt mép, mắt trợn trắng.

Này chỉ có thể là chơi thuốc quá liều thôi.

Cậu cố lấy lại tỉnh táo, phi nhanh lại gần để xem xét tình hình.

Cậu đặt tay lên cổ nạn nhân để kiểm tra nhịp đập.

Tắt rồi, tắt thở rồi

Cậu thở dài, quay về hướng anh lắc đầu với vẻ mặt bất lực.

Anh cau mài, tiến lại gần kiểm tra tình trạng

Chuyện này rối đây, anh và Keng đang âm thầm điều tra về cuộc giao dịch hàng trắng trong quán bar, chưa kịp làm gì đã đứt dây động rừng.

Nếu bây giờ phong tỏa hiện trường,và lấy lời khai.Thì e là chúng sẽ biết đã bị động.

Anh lập tức nhờ Keng gọi người đến đưa người đàn ông này đi.

Cũng nhanh chóng rời đi khỏi hiện trường để không ai biết được anh là thanh tra, vào đây để nằm vùng

Cả ba lên xe ra về,ai nấy cũng im lặng.

Mỗi người đều có một lí do khác nhau để thở dài bất lực

"Bây giờ làm sao đây?

Lỡ đâu bọn nó cảm thấy bị động nên không dám trao đổi nữa thì sao "

Keng lên tiếng, anh và Keng đã cùng nhau điều tra gần 2 tháng trời, có chút manh mối thì lại bị động

"Tao nghĩ trong đám người lúc nãy không có người buôn hàng đâu.

"

Anh điềm tĩnh nói lên suy đóan của mình.

Trong lúc cậu chạy đến xem xét nạn nhân, anh đã đứng quan sát từ phía xa

Anh quan sát và không xác định được sự hiện diện của kẻ đó trong đám người

"Thiệt à?

" Keng vừa lái xe vừa ngẫm nghĩ câu nói đó của anh

"Ừ"

Cậu ngơ ngác không hiểu cả hai đang bàn bạc vụ gì.

Sẵn tiện ngồi cạnh đàn anh dễ chịu nhất, cậu xích xích lại gần Keng.

Miệng nhè nhẹ thắc mắc

"P'Keng, chuyện gì thế ạ"

"À, bọn anh đang điều tra vụ buôn bán ma túy đường dây lớn ở mấy tụ điểm quán bar, bọn nó tinh ranh chia địa điểm buôn bán giao dịch ra nhiều khu vực.

Nên bọn anh đã mất công gần 2 tháng trời để điều tra.

Chưa gì mà em thấy rồi đó, bay sạch"

Keng lắc lắc đầu, vẻ mặt bất mãn

"ồ"

cậu ohh lên kinh ngạc, thì ra là vậy.

Không biết cậu có thể giúp gì cho đàn anh không.

Lại tiếp tục xích xích lại gần đàn anh để hỏi tiếp

"Em có thể giúp gì được không ạ?

"

"Được không đây chú em"

Keng vừa ngạc nhiên vừa xen lẫn sự thú vị từ cậu nhóc này.

Tay thì bị thương phải băng bó, nhưng lòng vẫn tham gia

"Tle, mày thấy sao?

"

"Sao cũng được" Anh không quan tâm mọi thứ, trả lời cho qua.

Mắt dán chặt vào màn hình điện thoại

"kệ nó đi"

Keng hào hứng khi có người nhập tụ, chỉ mong khi có cậu vào thì không khí sẽ trở nên vui vẻ, bớt căng thẳng và ngột ngạt..Đi bon bon về đến nhà, cậu kính cẩn cúi chào đàn anh.

Khuôn miệng luôn nở nụ cười.

Lướt nhẹ qua anh, một người lúc nào cũng lạnh lùng và phủ phàng, nhưng cũng có chút xíu xiu ấm áp
 
Half-Truth(Tlefirstone)
Mồi đã sa lưới🎬


❗Lưu ý:Có những tình tiết no children, mấy bạn cân nhắc khi đọc

Muốn con mồi sa vào lưới thì phải liều.

Cả ba bàn bạc rõ kế hoạch, định sẵn thời gian địa điểm

Trong đầu cậu rất nhiều câu muốn hỏi, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Mọi thứ quá nhanh làm cậu không biết mình đang ở thế động hay bị động

Nhìn chằm chằm vào bảng kế hoạch trước mặt, đâu đâu cũng là bản đồ, hình ảnh, mũi tên, khoanh tròn lộn xộn.

Cậu muốn hoa mắt đến nơi rồi

Kengharit gõ cộc cộc cây viết xuống mặt bàn, mắt ngẫm nhìn bản kế hoạch.

Cậu nhìn dáng vẻ ấy, có lẽ Kengharit cũng đang rất ba chấm

"Đợi đã, nếu đã đi vào những con phố này rồi"

Kengharit cầm bút đỏ khoanh tròn những vị trí đã đi qua

"Thì sao không thử tư duy ngược lại.

Lỡ mai nó lại nằm ở đó thì sao.

Úp sọt bất ngờ"

Kengharit lượn một vòng trên bản, sau đó quay bút về vị trí đầu tiên mà Keng và anh đã từng điều tra

Ý kiến cũng hay, chi bằng thử xem nó có thật sự hiệu quả.

Anh gần gật đầu, xem như chốt hạ kế hoạch

Trong nhóm ba người này, chỉ có cậu là có dáng người mảnh khảnh và thu hút nhất.

Cả ba sẽ đến vị trí đầu t iên mà anh và Keng đã đến trước đó.

Quán bar dành cho người đồng tính

Hôm nay đi làm nhiệm vụ, nhưng lần này lại không quá nghiêm khắc về trang phục.

Anh kêu cậu phải kiếm một bộ đồ phù hợp và phô ra những nét đẹp trên cơ thể để làm mồi nhử cho con thú đang núp bóng ở đâu đó

Trên người là áo sơ mi theo phong cách cắt xẻ,tuy phần áo có phần cắt xẻ quá nhiều nhưng không khiến cậu trở nên phản cảm, mọi vẻ đẹp muốn phô điều lộ rõ mồn một

Bước vào bên trong quán, mọi không gian điều trở nên mờ ảo.Phía sân khấu, ánh sáng lập lòe, mọi điều trong đây trở nên ám muội

Lần thứ hai bước vào nơi ám muội trần tục, cậu vẫn thế, tò mò về mọi điều xung quanh

Anh và Kengharit bước vào rất dứt khoát,.

Chẳng biết đây là lần thứ mấy bước vào những nơi thế này, tính cả những lúc làm nhiệm vụ và cả những lúc giải tỏa căng thẳng

Nhìn dáng vẻ anh lạnh lùng và uy nghiêm thế thôi, chứ thật ra anh và Kengharit đều rành rẻ mọi thứ.

Một con sói thực thụ, im lặng,nhẹ nhàng phòng thủ và tiến công

Trong đây, có lẽ có mỗi cậu là một con nai tơ đúng nghĩa.

Nai tơ lạc giữa hai con sói lớn

Cậu được anh chỉ huy ngồi tại quầy, còn Kengharit thì đứng phía bên trên lầu nhìn xuống để quan sát và nắm tình hình.

Còn anh thì ngồi ở phía sau lưng cậu để phòng những điều vuợt ngoài kế hoạch

Nhờ nét đẹp thuần khiết và dáng vẻ ngọt ngào của cậu đã làm tô điểm phía quầy rượu.Nhấp nhẹ ly rượu đỏ trên tay, cậu nghe được tiếng bước chân tiếng sát lại gần

Một người đàn ông cao to,tóc đen dài và có nước da bánh mặt tiến lại.

Trên tay cầm 2 ly rượu, xoay xoay theo chiều kim đồng hồ

Trên cổ tay có xăm một ký tự khó hiểu, một chiếc đầu lâu đầy máu và một đóa hoa màu hồng phấn trang trí xoay quanh .

Nhìn vào hai hình ảnh đối lập này, làm cậu có chút phân tâm vào nhiệm vụ mà ngẫm nghĩ

Gã lên tiếng mở đầu cuộc trò chuyện

"Heyy, em mới đến đây lần đầu à?.

Cấm cờ ở đây đã lâu, nhưng bây giờ mới gặp được em.

Đây là may mắn hay là sự chậm trễ đây"

Cậu cười nhẹ, nụ cười hơi cứng nhưng gã này không quá để ý.

Tay vẫn cầm ly rượu của mình xoay xoay, rồi cụng nhẹ vào ly gã

"Xin chào, em đến đây lần đầu.

Nên có lẽ sẽ có chút sai sót"

Cậu mỉm cười khéo léo đáp lại lời hắn, một nụ cười tươi và giọng nói dịu của cậu đã làm gã này cảm thấy ấn tượng

"Anh sẵn sàng giúp em sửa lỗi những sai sót đó"

Gã cười hơi nhếch môi, ánh mắt lướt nhẹ từ đầu xuống dưới thân cậu.

Nhìn dáng vẻ thèm khát của gã trước mặt, cậu có chút sợ hãi, vì đây là lần đầu tiên cậu phải ứng xử với những ca này

Anh và Kengharit đều nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện giữa hai người.Trước khi bắt đầu nhiệm vụ cả ba đều có một thiết bị truyền tín hiệu và giao tiếp với nhau qua một chiếc tai nghe nhỏ gọn, người ngoài nếu chỉ nhìn thoáng qua cũng khó mà thấy được nó.

Cậu gõ cành cạch 3 phát vào phía dưới bàn,gương mặt lộ rõ sự nóng lòng

"Được thôi, anh giỏi mồm mép quá rồi"

Cậu dùng ngón tay chạy dọc từ phía cổ áo xuống đến ngực của gã,gương mặt sắc sảo của cậu ngẩng lên nhìn gã, ánh mắt hệt như Tô Đắc Kỷ dùng để mê hoặc Trụ Vương.

Nếu cậu nói muốn hái sao, chắc có lẽ gã cũng sẽ như Trụ Vương, xây nguyên lầu hái sao cho cậu

Gã đặt một ly rượu xuống bàn, ly còn lại vẫn còn nằm lòng bàn tay.

Ánh mắt đầy đầy lửa dục,tay còn lại nắm lấy tay cậu mân mê

"Anh giỏi mồm mép,còn em chắc có lẽ sẽ giỏi cái khác nhỉ"

Gã đá nhẹ chân mày, hướng mắt xuống xương quai xanh lồ lộ sao lớp áo

"Anh thử xem"

Cậu cầm lấy ly nước mà gã đặt lên bàn, uống ừng ực, cạn hết một ly.

Cậu trút ngược ly xuống, không còn một giọt rượu nào rơi xuống

Gã thấy cậu càng ngày càng hứng thú, bàn tay cứ tiếp tục mân mê từ lòng bàn tay, rồi tiến gần vào phía bên trong.

Cậu hơi rùng người nhưng vẫn phải cam chịu vì nhiệm vụ

"N'First, ráng một chút em nhé"

Đang mơ màng trong cơn say, giọng nói trong tai nghe vọng vào đầu cậu, chen thẳng vào tâm trí mơ hồ, là giọng của Keng

Gã dẫn cậu dọc khắp một hành lang, sau đó bước vào căn phòng ở phía dãy cuối, tối đen

Nhìn cách gã đi không một chút lạ lẫm, cậu mơ màng nhưng cũng đủ biết được gã này không chỉ đến đây một lần

Tiếng công tắt bật lên, căn phòng tối đen đó dần lộ ra khiến cậu như bừng tỉnh khỏi cơn say

Một ram màu đỏ xanh, quanh phòng là còng tay,dây xích, roi da.

Đủ thể loại trò chơi tinh duc.* Còn có một số bức tượng,hình ảnh có hình dáng như những nguời trưởng thành được cắt xẻ, có vài bức tượng còn mang một hình thái vô cùng kì dị*

*Hình ảnh căn phòng

*Hình ảnh minh họa

Cậu bị đẩy mạnh xuống giường, bị sự tác động mạnh.

Giường lung lay nhẹ chạm vào bức tường và dây xích, nghe tiếng leng keng khiến cậu phải rợn người.

Chẳng hiểu sao nhìn vào những bức tượng và hình ảnh trong căn phòng này mang lại cho cậu cảm giác khó thở và ớn lạnh

Gã đè chặt cậu xuống giường, dùng 2 tay ghì tay cậu vào 2 chiếc còng được gập sẵn vào 2 bên đầu giường.

Cậu muốn cựa quậy, nhưng sức cậu không độ nổi với sức của tên này

Đầu lâng lâng nhưng vẫn cố vùng vẫy,cảm giác nóng bức trong người ngày một lớn, lấn át cơn nóng lạnh lúc nãy

Tiếng còng tay khóa chặt, tay và chân điều cố vùng vẫy,tay cậu vẫn còn đang bị thương, việc vùng vẫy xem như vô ích

Gã nở một nụ cười quái gở, vừa mang chút kích thích vừa mang chút bí ẩn.

Gã tiến lại phía một số trong số bức ảnh, gật nhẹ nó nghiêng theo chiều kim đồng hồ, một cánh tủ nhỏ bật ra, vô số hàng trắng như được giải phóng tuôn trào.

Cậu trợn tròn mắt,đúng là hắn rồi

Gã cầm một túi nhỏ, ngồi cạnh cậu.

Bàn tay thô ráp chạm vào vai cậu, rồi từ từ xuống eo

"Em thấy có khích thích không??

Anh đây cũng thấy hứng thú lắm.

Nhưng trước khi vào việc thì phải dạo đầu trước em nhỉ"

Gã cầm túi nhỏ ấy lên hít nhẹ rồi chuyển hướng sang hít hương thơm từ cơ thể cậu.

Cảm giác vừa sợ vừa rợn, cậu cố vùng vẫy.

Giật mạnh tay ra khỏi chiếc còng, tiếng ken két chói tay từ chiếc còng.

"Fisrt, bình tĩnh.

Tôi sắp đến rồi"

Giọng nói mang chút gấp gáp của anh truyền vào tâm trí cậu, tín hiệu tai nghe từ nãy giờ vẫn hoạt động.

Và anh và Kengharit đang rà soát vị trí của cậu

"Từ từ thôi anh, em không gấp đâu"

Cậu ráng vẽ ra nụ cười để câu giờ cho anh tìm đến.

Âm thanh từ lòng ngực càng ngày càng nhanh, cậu còn không dám thở mạnh.

Bây giờ không phải là lúc để manh động, cậu đang ở thế bị động rồi.

Cảm giác nóng bức vẫn cứ bám víu lấy cậu từ lúc bước vào căn phòng đến giờ, cậu như đang sắp tan vào theo hư ảo, cái nóng này nó lạ lắm, cậu chẳng biết phải diễn tả thế nào

"Sao, em hứng thú rồi đúng không."

Ý của hắn nghĩa là gì, cậu không hiểu,cái nóng đó nó như đang chiếm hết toàn bộ thân thể cậu

Tiếng va đập mạnh của cánh cửa, cậu không còn nhìn thấy rõ ai là ai,mọi thử trong mắt cậu điều trở nên mờ ảo.

Nhiều nguời xong giọng nói đầy dứt khoát,nhưng cậu chỉ nghe được giọng nói cứ lập lòe ngắt quãng

Gã được lôi đi,hai tay bị khóa lại bằng còng, ngoan ngoãn bước đi không hề có ý muốn kháng cự

Tiếng mở khóa còng vang lên, cậu mơ hồ không phân rõ trắng đen, màu sắc, còn chẳng biết người trước mặt là ai mà ôm chầm,thở dốc

"nóng quá"

"First, cậu tỉnh táo lại"

Người cậu ôm chầm, không ngừng thở dốc là anh.Hai tay đỡ lấy eo cậu, để cậu có thể ngồi vững

"Là thanh tra sao, sao giờ anh mới chịu tới.

Bộ ghét em đến thế à"

Giọng nói ngà say nhưng cũng đầy dục vọng nói với anh

"Cậu say rồi, để tôi thuê một phòng cho cậu ngủ"

Anh bế sốc cậu lên,tay cậu choàng qua cổ anh

Bước vào căn phòng cách đó không xa, anh đặt nhẹ cậu xuống giường, bật một cái đèn bàn nhỏ để cậu dễ dàng đi lại

"Cậu ngủ đi, tôi về trước"

Anh định rời đi thì đã bị cậu ôm chầm lấy từ phía sau, hơi thở nóng ấm của cậu truyền từ phía sau gáy anh.

"Thanh tra, giúp em bật máy lạnh được không, trời nóng quá rồi"

Cậu không còn biết trời trăng gì nữa, anh còn tưởng cậu vì uống quá nhiều rượu mà nói sảng

"Họ đã bật sẵn cho cậu rồi mà? vẫn nóng?"

"ừm,sao lại nóng thế này.

"

Mắt nhắm, miệng nói, tay thì cởi áo.

Cậu hết chịu nổi rồi, cái nóng này nó lạ quá,nó làm cho cậu cảm thấy kích thích

"First, cậu tỉnh táo đi.

Cậu bị dính thuốc hay gì rồi?

"

Anh nắm lấy tay đang định cởi áo của cậu,lay nhẹ

"Thanh tra,nóng quá"

Cậu gạt lấy tay anh,cởi bỏ đi lớp áo.

Hơi thở càng nặng nề, cái nóng đó càng tăng lên

Cậu đưa mặt đến đối diện mặt anh,gương mặt ửng đỏ vì say

"hôn em"

"????

"

"hôn em đi, thanh tra.. hôn em đi"

"First, cậu bị dính thuốc rồi..

Cậu tự đi mà xử đi"

Anh giật mình khi cự li của cả hai đã quá gần, đẩy cậu xuống giường và rời đi để cho cậu tự xử lí

"ưm hic.. hôn em đi"

Đôi mắt ngấn lệ của cậu cứ bám víu lấy anh, cậu hóa điên mất rồi..

"First,chuyện này không phải muốn đùa là đùa đâu First,chuyện này cậu tự giải quyết đi"

"Giúp em,hôn em đi..

"

Cậu sắp chịu hết nổi rồi, nó không còn râm ran nữa mà như muốn thiêu đốt lấy cậu, hơi thở và cả người nóng bừng, cảm giác nóng bức mà không biết cách giải quyết, cậu bật khóc nức nở vì khó chịu

Nhìn dáng vẻ chật vật của cậu, anh không biết bản thân mà đã suy nghĩ gì mà lại quyết định giúp cậu giải quyết

Cậu cứ chấp niệm với môi của anh,rút sâu vào hõm cổ anh luôn miệng thì thầm

"hôn, hôn.. muốn hôn"

Anh giúp cậu cởi hết quần áo,giúp cậu giải quyết cậu em.

"ư..

ưm..aa,P'Tle..

"

Cậu rùng người khi tốc độ của anh quá nhanh, cậu bấu chặt vào vai,rút càng sâu vào hõm cổ của anh vừa thở dốc vừa tạo ra bản tình ca không rõ ràng..

Nhìn toàn thân cậu run rẩy,hơi ấm của cậu cứ phà phà phía sau gáy,vai bị cậu bấu chặt không buông

Thú thật mà nói, nhìn cậu lúc này trong cũng đáng yêu.

Giọng nói mềm xèo vừa rên rỉ vừa gọi lấy tên anh..

"P'Tle, dừng.. dừng đi.. a"

Cậu cắn chặt vào môi, hơi thở dồn dập , dòng nước tinh khiết trắng đục bắn tứ tung vào áo và tay anh.

Tưởng chừng đã kết thúc, ai dè cậu lại muốn thêm, vừa mới không chút sức lực gục toàn bộ vào vai anh,bây giờ lại ghẹo gan cắn lấy cổ anh, sao đó liếm nhẹ vào chỗ vừa cắn

"ah, First"

Anh giật mình,cú cắn trời giáng thật chứ đã thế cậu còn dùng lưỡi liếm mút quanh chỗ vừa cắn.

Chết tiệt, đúng là cậu đang muốn khơi màu con quỷ trong anh mà

Bế sốc cậu lên rồi đè cậu xuống giường, tay gì chặt

"Hôn em"

"First, em đi quá giới hạn của tôi rồi.. làm sao đây"

"Hôn em"

Cậu cứ lặp đi lặp lại,anh lao như hổ đói vồ đến tham lam chiếm trọn đôi môi của cậu, khám phá từng ngóc ngách bên trong, chiếm cả hơi thở và vị ngọt của cậu

Bị dày vò gần hai phút anh mới chịu buông môi cậu ra, hơi thở cứ liên tục bị anh ngắt quãng

Từ môi chuyển xuống cổ, từ cổ đi xuống và dừng lại ở điểm đỏ trên ngực, một tay anh mâm mê hạt đậu, bên còn lại bị anh dùng môi dày vò không thương tiếc

"P'Tle.. uh.. thanh tra"

"Đừng gọi tôi là thanh tra nữa, First"

Hai tay luồng vào sau những lọn tóc của anh, đúng là bị anh dày vò đến trống rỗng cả đầu óc

Tay vẫn còn vương lại mọi tinh túy của cậu, anh luồn tay xuống phía dưới quả đào căng tìm kiếm mật thất đang được ẩn dấu.

Tìm được mật thất, anh lấy những tinh túy ấy làm chất để bôi trôi,trước khi xâm nhập và mật thất,anh đã giúp cậu chấn an mọi thứ sẽ không ổn và nhẹ nhàng với cậu.Ngón tay từ từ đâm vào bên trong

"Ah!!

P'Tle"

Cậu giật nảy, bàn tay đổi hướng bấu chặt vào giường, nước mắt sinh lí không tự chủ mà trào ra.

Ngón tay bắt đầu di chuyển, lúc cạn lúc sâu làm cho cả người cậu như có một nguồn điện khủng lồ đi qua từng nơi trên cơ thể

_____________________

Tới đây thuii🤓
 
Back
Top Bottom