Ngôn Tình Hai Boss Yêu Nhau Hả

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,395,217
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hai-boss-yeu-nhau-ha.jpg

Hai Boss Yêu Nhau Hả
Tác giả: Kim Duyên
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình ]

Bạn đang đọc truyện Hai Boss Yêu Nhau Hả? của tác giả Kim Duyên. Ngụy Trạch Hải còn trẻ tuổi nhưng tài năng xuất chúng, hiện tại anh đã là người quản lý tập đoàn lớn, là một người hành sự quyết đoán, mưu lược, đủ tàn nhẫn, có điều tính khí thất thường, bất định

Trần Tịnh Kỳ là một cô gái mồ côi cha mẹ từ lúc còn nhỏ, nhưng là người lạc quan, tính tình hoạt bát, cô thông minh, tinh tế, là người luôn dự tính trước mỗi khi làm bất kì điều gì.

Hai người vô tình xông vào thế giới của nhau, trao nhau tình cảm, nắm tay nhau qua bao vui buồn sóng gió, thậm chí còn đối mặt với cảnh tan hợp, ly biệt...​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy
  • Vườn Bách Thảo Sơn Hải
  • Tuyệt Sắc Tiểu Thái Giám
  • Xin Lỗi Phải Là Em!
  • Hai Boss Yêu Nhau Hả
    Chương 1: 1: Sự Khởi Đầu 1


    Trời đất lúc này âm u, mây đen kéo tới mịt trời không khí xung quanh ảm đạm, có phần se lạnh.

    Tịnh Kỳ nhìn thẳng vào đôi mắt người cô rất yêu, người luôn quan tâm, lo lắng, người mà cùng cô trải qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc, từng có khoảng thời gian bên nhau rất hạnh phúc mà hét lên đầy bi thương:
    - Ngụy Trạch Hải! Tại sao vậy hả?
    - Anh xin lỗi
    _______________
    Khi ta được mang đến thế giới này thì chắc hẳn sẽ có những chuyện mà ta nhất định phải trải qua, những cảm xúc vui, buồn, yêu, hận phải có và những người ta phải gặp được.
    Một cô gái tươi tắn đang đi trên đường, miệng luôn cười, gương mặt khả ái, vừa kết thúc buổi học ở trường, Tịnh Kỳ 17 tuổi, mặc trên người một bộ váy trắng tinh khôi dài tới đầu gối, mái tóc được buộc cao, mang trên người một chiếc balo đen đi trên đường, cô nhìn lên bầu trời, cha mẹ gần 10 năm rồi.
    Tịnh Kỳ đang trên đường trở về ngôi nhà tăm tối ấy, một căn nhà to lớn mà hơn bảy năm trước Tịnh Kỳ đã bước vào.

    Chưa bước vào trong nhà đã nghe giọng bà mẹ nuôi vang dội:
    - Con Tịnh Kỳ ấy mà! Phối hôn nó cho con trai thứ hai của Thuần gia sợ người ta còn không chịu
    Giọng nói của người người phụ nữ quen thuộc, không thể nhầm lẫn đó là chị ruột của người mẹ nuôi Mộng Loan cũng có thể hiểu đó chính là dì Tịnh Kỳ vang lên:
    - Chị sao lại nói thế, em thấy con bé cũng xinh xắn, hiểu chuyện nhưng có phần hơi ngu đần thôi.
    Vừa nói lại vừa cười lớn bên ngoài nghe rõ mồn một, người phụ nữ đó nói tiếp:
    - Cậu con trai thứ hai nhà ấy mang tiếng ăn chơi, đào hoa coi chừng thế mà Thuần chủ tịch lại chịu Tịnh Kỳ đó!
    - Nếu đồng ý thì tốt, thế hai nhà kết thông gia sẽ góp phần nâng đỡ công ty Dương Khả thêm lớn mạnh rồi- Mộng Loan càng cười ngạo nghễ
    Tịnh Kỳ bên ngoài nghe thấy chỉ khẽ nhếp mép cười, ngày này cũng đã đến.

    Tịnh Kỳ nhắm chặt mắt rồi mở ra với ánh mắt có phần nhúc nhát, bước vào trong nhà.

    Gương mặt rạng rỡ vui vẻ:

    - Chào mẹ nuôi, chào dì.
    Người dì thấy cô bước vào cũng chỉ cười trừ một cái, Tịnh Kỳ lại tiếp lời vừa nói:
    - Mẹ nuôi và dì cứ nói chuyện, có việc gì thì cứ gọi, con ra vườn làm chút việc.
    Mộng Loan đang ngồi trên ghế sofa đứng bật dậy, sử dụng gương mặt trìu mến:
    - Đi lại đây
    Tịnh Kỳ cũng đi gần lại chỗ bà nhưng bước chân có phần chậm chạp:
    - Mẹ nuôi có gì sai bảo?
    - Mẹ sẽ gả con cho Thuần Hoàng Phong con trai thứ hai của Thuần gia
    Tịnh Kỳ có phần sợ hãi kèm theo lo lắng nhưng lời nói rất rõ ràng:
    - Mẹ nuôi! Con không muốnn
    Mộng Loan liền thay đổi sắc mặt quay lại trạng thái hùng hổ như thường ngày:
    - Mày không có quyền quyết định
    Chị gái Mộng Loan cười khênh khểnh, liếc mắt sang Tịnh Kỳ:
    - Hai mẹ con có gì từ từ nói.

    Thôi em cũng về đây
    Cứ thế rồi bà đi ra khỏi nhà.

    Tịnh Kỳ nắm lấy tay bà Mộng Loan, đầy sự hoang mang, lo sợ:
    - Mẹ nuôi không thể ép con như thế được, con không muốn.
    Mộng Loan bực tức, hất tay Tịnh Kỳ ra, rất dữ tợn nhìn Tịnh Kỳ với kiểu người bề trên nhìn kẻ nô lệ của mình:
    - Mày hôm nay cả gan dám cãi lời tao.

    Uổng công bảy năm nay tao nuôi dưỡng, tốn bao nhiêu tiền bạc cho mày
    Tịnh Kỳ cuối đầu cười nhuếch mép bỗng chốc ngước lên, vẻ mặt sợ hãi, sửng sốt lúc nãy chẳng còn đâu mà thay vào đó là gương mặt đầy tự tin, khí thế, cao giọng:
    - Hừ...!nuôi dưỡng, tốn tiền bạc, bà nói ra mà không thấy xấu hổ à.

    Tất cả tiền bà nuôi tôi trong bảy năm qua đều là do chú Lê Bách đưa cho.

    Bà chẳng tốn đồng xu nào cho tôi cả!
    Vị luật sư ngày trước đưa Tịnh Kỳ vào trại trẻ mồ côi bởi vì di nguyện của cha mẹ cô.

    Nếu được ai nhận nuôi thì cứ chu cấp tiền cho họ để nuôi Tịnh Kỳ đến năm 14 tuổi thì phải chu cấp thêm tiền để cho Tịnh Kỳ vào học trường Phi Geo và cuộc sống của cô có ra sao cũng không được can thiệp.

    Lúc đưa tiền luật sư cũng không lộ diện mà dùng đủ cách thức để gửi nếu họ không còn nuôi cô nữa thì sẽ ngừng ngay việc chu cấp.

    Tất cả đều này luật sư đều nói cho Tịnh Kỳ biết.
    Mộng Loan thật sự tức giận và kèm theo phần ngạc nhiên, giọng nói vẫn rất hung dữ:
    - Sao mày biết được hả?
    Đôi mắt kiên định, khí thế ngút ngàn, Tịnh Kỳ chẳng hề sợ sệt mà khẳng định:

    - Bà không cần biết, đều mà bà cần biết đó chính là từ bây giờ tôi sẽ không khuất phục bà nữa!
    Mộng Loan quá tức giận đưa tay lên cao rồi vụt xuống muốn tát Tịnh Kỳ ai ngờ đã bị Tịnh Kỳ bắt lấy rồi tay kia Tịnh Kỳ nhanh chóng.

    Chát! Tát bà ta một cái rất đau.
    Trên lầu một cô gái xinh đẹp chính là Khả Nguyệt 18 tuổi gương mặt xinh đẹp và là con gái ruột của Mộng Loan, mặc trên người một chiếc áo croptop ôm người và quần đùi càng thể hiện rõ thêm thân hình đẹp, vòng nào ra vòng ấy.

    Nhanh chóng chạy xuống đỡ Mộng Loan đứng lên, rồi quát:
    - Mày làm cái gì thế hả?
    Khả Nguyệt cũng tức giận muốn tát Tịnh Kỳ nhưng lần này người bắt lấy tay Khả Nguyệt lại là Dương Đằng.
    Dương Đằng 22 tuổi là một chàng trai xuất sắc trong mọi phương diện với vẻ ngoài điển trai, chiều cao lí tưởng 1m82, thân hình chuẩn, bề ngoài trầm lắng, anh cũng là con trai lớn của Mộng Loan.

    Khả Nguyệt tức giận:
    - Anh còn giúp nó, anh đâu biết con người thật của nó.

    Anh có biết nó vừa đánh mẹ không hả?
    Dương Đằng nhìn vào người mẹ kính yêu với gương mặt một bên đã ửng đỏ, Dương Đằng dịu dàng, dùng đôi mắt ấm áp nhìn cô em gái nuôi:
    - Mọi chuyện như thế nào hả Tịnh Kỳ?
    Tịnh Kỳ trước giờ luôn sống thật con người mình trước mặt Dương Đằng cũng bởi anh luôn đối xử rất tốt với cô.

    Lần này Tịnh Kỳ cũng chẳng muốn nói dối anh:
    - Mẹ nuôi muốn em cưới người đào hoa, ăn chơi có tiếng chính là Thuần Hoàng Phong.

    Em sắp bị mẹ nuôi cho ăn một cái tát nhưng do em nhanh tay hơn sau đó Khả Nguyệt xuống định làm gì thì anh cũng thấy rồi.
    Mộng Loan tức giận nhưng vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh:
    - Mày như thế là nói mẹ con tao ăn h**p mày à, gả mày cho nhà quyền quý như thế không phải tốt cho mày à!
    Dương Đằng từ tốn nhưng có phần nghiêm nghị vẫn hết mực bảo vệ cô em gái:
    - Thôi được rồi.

    Hoàng Phong thật sự là người không phù hợp với Tịnh Kỳ đâu mẹ.

    Hôn sự của em ấy không phải mặt hàng để kinh doanh.
    Anh ấy vẫn luôn bênh vực mình nhưng thật sự là có công dụng sao? Tịnh Kỳ kéo tay Dương Đằng:
    - Anh không cần nói giúp em nữa.

    Dù gì hai người cũng là mẹ con ruột...
    Mộng Loan cười nhuếch mép đầy khinh bỉ, mặt có vài phần nhăn nhó:
    - Mày đừng giả vờ nữa, mày là hạn người chẳng tốt lành gì cả.

    Chỉ có con trai ngốc này mới thương hại mày thôi!
    Tịnh Kỳ vẻ mặt cứng rắn, không chút kiên dè từng bước lại gần Mộng Loan:
    - Mẹ nuôi à! Bà nghĩ mình có thể một tay che trời sao? Bà không xứng kể cả làm mẹ nuôi tôi.
    Mộng Loan đã chẳng giữ được vẻ bình tĩnh mà quát thẳng vào mặt Tịnh Kỳ:
    - Mày giỏi lắm.

    Hôm nay Mộng Loan này tuyên bố Trần Tịnh Kỳ không còn là con nuôi của nhà họ Bạch này nữa.
    Dương Đằng khựng người, anh không muốn mọi thứ sẽ đi đến bước đường này:
    - Sao mẹ lại vậy hả?
    Tịnh Kỳ có vẻ hài lòng, dường như đã diễn ra theo những gì cô mong muốn:
    - Nếu bà đã nói như thế thì tôi cũng sẽ không ở đây nữa.
    - Người đâu!- Mộng Loan quát lớn.
     
    Hai Boss Yêu Nhau Hả
    Chương 2: 2: Sự Khởi Đầu 2


    Bên ngoài có đến bốn năm người đàn ông cao to chạy vào.

    Mộng Loan chỉ tay về hướng Tịnh Kỳ:
    - Bắt nó đem nhốt vào phòng
    Cứ thế bốn năm người ấy lôi kéo Tịnh Kỳ, chỉ có thể nhịn không thể manh động lúc này.

    Dương Đằng muốn giữ Tịnh Kỳ lại nhưng không được thì có phần lớn tiếng:
    - Sao mẹ có thể làm vậy với Tịnh Kỳ hả?
    - Con tránh ra- Mộng Loan quát
    Mộng Loan rất đắt ý bước lại gần nâng cằm Tịnh Kỳ:
    - Tao sẽ bỏ đói mày tới chết, xem mày có còn láo toét thế không
    Tịnh Kỳ vùng vẫy nhưng lại không dùng sức để kháng cự, thế là bị bọn họ đẩy vào phòng rồi khoá cửa lại.

    Dương Đằng đứng trước phòng Tịnh Kỳ tức giận:
    - Mẹ quá đáng lắm rồi đó!
    Dương Đằng về phòng mình đóng rầm cửa lại.

    Khả Nguyệt bước đến thì thầm bên tai mẹ:
    - Mẹ làm như thế con thấy không ổn lắm
    - Hù doạ nó thôi!- Mộng Loan thản nhiên
    ___________
    Tịnh Kỳ ngồi lên giường lấy chiếc điện thoại từ trong balo ra và trên màn đang hiển thị chế độ ghi âm.

    Tịnh Kỳ cầm điện thoại trên tay mà vẻ mặt tươi tắn hẳn:

    - Công sức bao năm nay lén đi làm thêm dành dụm để mua được chiếc điện thoại này đúng là đáng đồng tiền bát gạo
    Tịnh Kỳ lấy dưới gầm giường lên một chiếc vali màu đen khá đẹp, mở cái tủ nhỏ ở một góc phòng ra.

    Trong đó là những quần áo tương đối tốt:
    - Con gái nuôi mấy người lẽ nào để đi ra đường toàn mặc đồ cũ mà số đồ này còn không thấm thía phần nào số tiền luật sư gửi cho họ hằng tháng cả
    Tịnh Kỳ bỏ hết toàn bộ đồ vào vali rồi có cả giày cao gót, giày thể thao, túi xách, một tí son phấn:
    - Phải lấy hết, đây là tiền của cha mẹ mình.
    Tất cả giấy tờ tùy thân nói chung những thứ đồ cần thiết đều cho cả vào vali.

    Két...!két...
    Bỗng có tiếng động Tịnh Kỳ nhanh chóng đưa vali chở về gầm giường rồi đóng cái tủ đã trống rỗng lại.

    Tịnh Kỳ giả vờ chẳng hay biết đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài bầu trời xa xôi kia.

    Cánh cửa từ từ mở ra:
    - Tịnh Kỳ anh đây- Dương Đằng nhẹ nhàng nói rồi kép cửa lại
    Tịnh Kỳ vẻ mặt rất trầm tư quay lại thì nhìn thấy Dương Đằng:
    - Anh vào đây làm gì?
    - Anh lo cho em- Dương Đằng tiến lại gần
    Tịnh Kỳ nở ra nụ cười chào đón anh rồi bước đến ngồi xuống giường:
    - Em vẫn ổn không sao cả.

    Cảm ơn anh đã lo lắng cho đứa em gái...!à giờ cũng không phải là em gái nữa
    Dương Đằng cũng bước đến ngồi xuống giường gần bên cạnh của Tịnh Kỳ:
    - Chỉ do mẹ nóng giận nhất thời thôi.

    Em luôn là đứa em gái anh yêu thương nhất- Dương Đằng ôm lấy Tịnh Kỳ vào lòng ngực
    Dương Đằng lúc này lại nở ra nụ cười khổ, chỉ có thể lấy tư cách là một người anh trai để quan tâm em ấy thôi! Tịnh Kỳ từ từ ra khỏi vòng tay Dương Đằng:
    - Em hiểu anh là người thương em nhất trong ngôi nhà này, là một người anh trai mà em rất yêu quý nhưng em quả thực không thể chịu đựng được nữa.
    Dương Đằng nắm lấy bàn tay, dùng sự ấm áp nhìn vào mắt Tịnh Kỳ:
    - Không sao, có anh che chở cho em
    Tịnh Kỳ lơ mắt đi chỗ khác, không biết phải đối diện với người anh này như thế nào:
    - Nhưng như thế lại khiến anh phải đối đầu với gia đình của mình, em không muốn vì em mà anh phải như thế
    - Em hãy tin anh nếu họ làm sai với em thì anh sẽ luôn đứng về phía em- Dương Đằng siết chặt tay
    Tịnh Kỳ dường như đã cảm nhận được gì đó từ người anh trai của mình:
    - Em chỉ mong muốn sau này em vẫn luôn có một người anh trai tốt như này thôi!
    Em mong sau này chúng ta chỉ là anh em thôi sao? Tim Dương Đằng như nhói lên, khiến anh đau đến khó tả nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh:
    - Anh sẽ là người anh tốt luôn ở bên giúp đỡ, sẽ không bỏ mặc những lúc em cần, luôn yêu thương em đều này sẽ không bao giờ thay đổi
    - Em thật sự rất cảm ơn anh vì những gì anh nói và đã làm cho em bao năm qua, em thật sự rất cảm ơn anh
    - Em đừng nói thế.

    Nhưng có phải hôm nay em có chút quá đáng khi đã đánh mẹ, từ trước giờ dù mẹ có đối xử tuy có chút không tốt với em nhưng mẹ chưa bao giờ đánh em cả.
    Cái có chút đó của anh là do anh thấy còn phía sau đó là như thế nào anh có biết không? Đôi mắt Tịnh Kỳ lúc này lại không còn gì gọi là vui vẻ mà chất chứa trong đó lại có phần thất vọng.

    Tịnh Kỳ rút tay ra đứng lên lại nhìn ra ngoài cửa sổ:
    - Em quá đáng sao? Anh có biết rằng...
    Cốc...!cốc...!cốc
    Tiếng rõ cửa vang lên.

    Bên ngoài có giọng nói một người đàn ông vọng vào:
    - Cha vào nha Tịnh Kỳ!
    Cái giọng của người cha nuôi Bạch Từ Đạt đầy sự giả tạo này khiến Tịnh Kỳ phát ngán.

    Bạch Từ Đạt mở cửa ra bước vào, Dương Đằng liền chào hỏi:
    - Con chào cha
    Từ Đạt thế mà chỉ cười cho qua với Dương Đằng rồi bước lại chỗ Tịnh Kỳ:.

    Truyện Xuyên Không
    - Tịnh Kỳ hôm nay là do mẹ con quá tức giận nên đã không đúng với con, con đừng giận mẹ
    Ông ta lại chẳng thèm để ý đến đứa con trai ruột mà bước vào đã muốn hối lỗi với mình.

    Tịnh Kỳ quay người lại gương mặt sắt lạnh:
    Cha nuôi à, mẹ nuôi chưa nói cho cha biết là bà ấy đã xác định quan hệ giữa chúng ta, giờ Trần Tịnh Kỳ này không còn là con gái nuôi của Bạch gia nữa.
    Dương Đằng bước gần lại nhìn Tịnh Kỳ đầy sự lo lắng:
    - Tịnh Kỳ em đừng nói nữa.
    Từ Đạt đều bỏ qua lời nói của đứa con gái nuôi, lại bắt đầu nhẹ nhàng, từ tốn bảo:
    - Không sao đâu Dương Đằng để cha nói chuyện với con bé, nó có chút ngang bướng thôi!
    Bạch Từ Đạt làm người cha ấm áp bước lại đặt hai tay lên vai Tịnh Kỳ:
    - Tịnh Kỳ con đừng chấp nhất bà ấy, chỉ do bà ấy nóng giận nên mới lỡ lời nói thế thôi, sao con lại nghĩ là thật.
    Tịnh Kỳ kéo tay vị cha nuôi này ra và đi ra chỗ khác, đưa ánh mắt nhìn thẳng vào Từ Đạt:
    - Ông nghĩ bà ấy là lỡ lời à hay bao năm qua bà ấy chửi mắng, miệt thị tôi cũng chỉ là lỡ lời.
    - Con hãy nghe cha nói, chỉ do tính tình bà ấy hay nóng giận thất thường thôi!
    Dương Đằng thấy cục diện không ổn rồi nên lại đưa ra lời khuyên:
    - Hai người đừng căn thẳng như thế nữa, chúng ta vẫn là người một nhà mà!
    - Anh nghĩ thế nhưng họ...

    - Không! Chúng ta đang rất bình thường nói chuyện với nhau thôi! Con đừng nghĩ nhiều- Từ Đạt cắt lời Tịnh Kỳ
    Bên ngoài Mộng Loan bước vào vẻ mặt lại trở thành người mẹ hiền từ quan tâm con cái:
    - Mẹ lúc nãy có phần nóng giận nên mới cư xử như thế.

    Mẹ thật ra rất thương con.
    Tịnh Kỳ bỗng bật cười, ghê gớm thiệt, lật mặt quá nhanh.

    Cô con gái nuôi này bắt đầu nói rõ từng chữ một:
    - Thương tôi hay tôi còn giá trị với mấy người.
    - Mày...
    Tâm lí yếu vậy sao chỉ mới một câu mà đã thế rồi, thế mà muốn chơi với tôi.

    Tịnh Kỳ chỉ khẽ cười không nói gì còn Từ Đạt lại bắt đầu giữ lấy bình tĩnh lên tiếng:
    - Gia đình chúng ta không phải trước giờ luôn yêu thương nhau hay sao làm gì có việc lợi dụng.
    Tịnh Kỳ bước lại gần Từ Đạt, không dùng vẻ nhẹ nhàng nói chuyện nữa mà quát ông:
    - Những lúc hai mẹ con họ đối xử với tôi không như con người thì ông lại giả vờ không biết gì thế đó là yêu thương nhau.

    Thật chất yêu thương nhau chỉ có gia đình các người không hề có tôi.

    Tôi chỉ như công cụ cho mấy người thôi!
    Từ Đạt dường như không còn nhẵn nhịn được nữa.

    Ông bốp lấy cổ Tịnh Kỳ đè sát vào tường:
    - Con gái à đừng được đằng chân lân đằng đầu.
     
    Back
    Top Bottom