Cập nhật mới

Khác [H nặng, 18+] Hoàng thúc, tới lượt ngươi thị tẩm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
152664293-256-k371388.jpg

[H Nặng, 18+] Hoàng Thúc, Tới Lượt Ngươi Thị Tẩm
Tác giả: Doixuantruc
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hàn Dạ quốc do Nghinh thị cai quản.

Năm thứ ba hoàng đế Nghinh Bắc Chiến ngự trị, Cẩn vương trong lúc đi cứu tế dân lành bị ám sát chết, nữ quyến trong nhà cũng bị tặc nhân giết sạch.

Nghinh Bắc Chiến đuổi đến, chỉ còn mỗi nữ nhi Nghinh Anh Túc mười tuổi trốn dưới mật thất còn sống sót.

Giới thiệu sơ lược vậy thôi.

Truyện H nặng, chủ yếu 90% là H.

Ai dị ứng xin next qua nhé.

Còn trúng khẩu vị rồi thì mời vào mời vào.

Ủng hộ comment nhiệt tình nhé ?



caoh​
 
[H Nặng, 18+] Hoàng Thúc, Tới Lượt Ngươi Thị Tẩm
Chương 1


"Hoàng thúc...

Người đừng đẩy mạnh như vậy...a, hảo sâu a.

Hoàng thúc, thật hảo sướng."

Nghinh Anh Túc mềm mại ngâm nga, thanh âm tựa như chuông bạc lại vì nhuộm vào ái tình mà khàn khàn, càng khiêu gợi câu dẫn hơn trước.

Thân thể trắng nõn đầy dấu hôn màu xanh tím, hai khỏa cầu tròn đẫy đà chuyển động lên xuống theo nhịp, đầu ngực non mềm hồng nhuận đứng thẳng, trực tiếp kích thích người đến hái xuống.

Hai chân thon dài tựa như rắn chặt chẽ quấn lấy hông người phía trên, nâng mông, thừa nhận sự trừa sáp ra vào điên cuồng.

Long ỷ bằng gỗ tử đàn quý hiếm cũng không nhịn được, đong đưa theo.

Cả tẩm điện to lớn âm vang tiếng "phập phập" ra vào, tiếng long ỷ đưa đẩy, tiếng "xì xì" của nước bắn ra và thanh âm rên rỉ dâm mỹ.

Mùi xạ hương thơm nồng càng kích thích đôi nam nữ trên giường thêm luận động.

"Đúng là tiểu dâm oa!

Anh Túc...Anh Túc của trẫm."

Nghinh Bắc Chiến cố định eo nàng, càng thốc mạnh, tay kia trườn xuống xoa bóp mông nhỏ, đôi tử đồng đục ngầu nhuốm tình dục vừa tuấn mĩ vừa đáng sợ.

Nghinh Bắc Chiến thân cao tám thước, lưng dài vai rộng, trên ngực, trên lưng đều có vết thương.

Điều đó không làm hắn đáng sợ, mà dưới cơ bắp săn chắc kia, trông càng thêm dã tính khiêu khích.

Nhưng đối với tiểu nhân nhi dưới thân thì hệt như người khổng lồ với tiểu oa nhi.

Dường như Nghinh Anh Túc không mấy quan tâm, nàng chống tay hơi rướn người dậy, liếm môi đầy tình thú, tay kia chống lên ngực rắn chắc khẽ xoa vòng: "Hoàng thúc...chỉ dâm đãng với người a."

Nghinh Bắc Chiến gầm một tiếng, rút ra toàn bộ.

Cự long vừa to vừa thô đen, trên đầy gân guốc, còn rỉ ra dịch màu trắng, bởi vì chưa thỏa mãn đứng thẳng cực kì hung dữ.

Nơi giao hợp của hai người trào ra dịch thể trong suốt, còn kéo sợi trên cự long.

Cự vật đột nhiên bị lấy ra, bên trong đói khát trống rỗng khiến nàng nhanh chóng tỉnh lại, dẩu môi nũng nịu oán giận: "A...người ta chưa thõa mãn nha!"

Hai tay Nghinh Bắc Chiến như kìm sắt, bế Nghinh Anh Túc lên, để nàng ngồi lên cự long, lại tiếp tục xâm nhập.

Môi hắn bá đạo xâm chiếm cánh môi anh đào phấn nộn kia, tay không ngừng xoa bóp khỏa cầu tròn trịa vừa tay.

Ván long ỷ lại rung động mãnh liệt lần nữa.

Chỉ khác lần này, tiếng ngâm nga toàn bộ đã bị đế vương nuốt vào bụng.

Tư thế này làm cự long hoàn toàn xâm nhập cấm địa, đâm đến nơi sâu nhất.

Khoái cảm từ bên dưới ập đến như thủy triều, từng đợt từng đợt không ngừng.

Đầu óc Nghinh Anh Túc trống rỗng, mềm nhũn tựa vào người Nghinh Bắc Chiến, chỉ biết chuyển động hông lên xuống phối hợp với Nghinh Bắc Chiến thừa nhận trừa sáp mãnh liệt.

"Anh Túc, nàng xem, nơi kia của nàng yêu thích trẫm, cắn nuốt hút chặt lấy trẫm đến gốc..."

Bàn tay thô ráp của hắn xoa nắn nơi tư mật của nàng, cảm nhận nữ nhân trong ngực run lên một trận, tà ác cười, môi di chuyển xuống cắn mút lấy nụ hoa đang nẩy lên xuống.

Nghinh Anh Túc nghe hắn nói lời dâm đãng, không hề thấy xấu hổ mà ngược lại càng thấy kích thích sung sướng, tiểu huyệt co rút dồn dập, phân bố thêm dịch thủy, chống đỡ mở mắt, thật sự cúi xuống nhìn nơi giao hợp xem cự long bị huyệt nhỏ của nàng hút đến gốc.

Ra vào vài trăm cái nữa, Nghinh Bắc Chiến đổi tư thế, tiếp tục đâm mạnh.

Nghinh Anh Túc mê ly híp mắt, gò má ửng đỏ, môi mở ra rên rỉ đứt quãng, nước miếng theo khóe miệng chảy ra...

"Hoàng thúc....ta...ta chịu không nổi nữa...ô ô...ưm"

"Tiểu nhân nhi của trẫm...ráng nhịn một chút...cùng ra...hộc hộc!"

Nghinh Bắc Chiến một thân mồ hôi, tốc độ thúc càng nhanh càng gấp rút, tiếng "ba ba" cùng tiếng nước cũng lớn hơn trước.

Hắn sắp ra rồi.

Hắn gầm nhẹ một tiếng, ôm chặt lấy cơ thể mềm mại dưới thân, thõa mãn đến sảng khoái cả người.

Nghinh Anh Túc vẫn còn thở dốc, thừa nhận từng đợt tinh dịch nóng hổi bắn vào, nét mặt dịu dàng hài hòa càng tôn thêm dung mạo khuynh quốc yêu mị của nàng.

"Hoàng thúc à, ngài nặng quá, mau rút ra rồi lăn qua bên kia đi."

Nghinh Anh Túc mệt mỏi, mí mắt sụp lại, suy yếu vung cánh tay vô lực muốn đẩy nam nhân cường tráng trên người, hông nhích qua nhích lại làm loạn.

Nghinh Bắc Chiến hít khí.

Anh Túc, nữ oa nhi hư hỏng!

Bản thân thõa mãn rồi lại đuổi hắn đi.

Cự long sau khi bắn vẫn nằm yên trong tiểu huyệt, nàng cử động hông qua lại, tiểu huyệt dâm đãng cũng co rút không ngừng, ấm nóng mềm mại chặt chẽ như vậy, cho dù hắn vừa ra cũng có xu hướng cứng lại.

"Trẫm chưa ăn no.

Đến, chúng ta tiếp tục!"

Nghinh Bắc Chiến thuộc phái hành động, nói là liền thực hành, lui người kéo cự long ra.

Tinh dịch hòa với dâm thủy theo cự long kéo ra ngoài, lôi cả mị thịt đỏ tươi ướt át.

Hắn rút ra gần hết, chừa lại quy đầu ở bên trong, sau đó nâng hông, nhấp một cú thật mạnh đâm vào.

Nghinh Anh Túc a một tiếng, ánh mắt mờ sương cực kì ấm ức.

Lại không để nàng kịp định hình, Nghinh Bắc Chiến tiếp tục cứng lên, điên cuồng chuyển động.

Trời bất quá, chỉ vừa hơn nửa đêm...
 
[H Nặng, 18+] Hoàng Thúc, Tới Lượt Ngươi Thị Tẩm
Chương 2


Nghinh Anh Túc nàng là nữ nhi của Cẩn vương Hàn Dạ Quốc, danh hiệu Mị Quốc Quận Chúa, năm nay vừa tròn mười lăm tuổi, độ tuổi trổ mã xinh đẹp nhất của thiếu nữ.

Cẩn vương phụ vương nàng là bào huynh với Hàn Dạ đế Nghinh Bắc Chiến.

Năm xưa hai huynh đệ cùng nhau tranh giành ngai vị, phụ vương nàng chủ động nhường ngôi, làm một vị vương gia nhàn tản du ngoạn khắp nơi.

Đáng tiếc, năm nàng lên mười, phụ vương trong một lần cứu tế dân lành bị ám sát chết.

Mà trong lúc đó, phủ đệ vương gia cũng trải qua một trận huyết tinh.

Máu...xác người...xác của sủng vật nàng nuôi nằm la liệt.

Mẫu phi nàng liều mạng giấu nàng vào mật thất dưới gầm giường, lưu giữ lại huyết mạch duy nhất của Cẩn vương.

Nàng không ngốc, trái lại nàng rất thông minh!

Nàng cắn vào tay, cắn thật mạnh, nước mắt tuôn dài.

Nàng không muốn khóc lớn để kinh động sát thủ bên ngoài, nàng muốn tỉnh táo, muốn ghi nhớ từng giờ khắc đau khổ dày vò này, nuôi ý niệm báo thù cho phụ mẫu.

Nàng ngây ngốc thật lâu...

Một gương mặt tuấn mĩ xuất hiện trước mặt nàng.

Dung mạo góc cạnh tựa như gọt dũa, tràn ngập dã tính khỏe khoắn.

Hắn cau mày nhìn bộ dáng chật vật của nàng, sau đó giang tay: "Anh Túc, Hoàng thúc đến rồi."

Chỉ một câu nói đó, nàng hé miệng, nhả bàn tay đã bị cắn cho máu thịt lẫn lộn, thất thanh khóc lớn tung người ra khỏi mật thất, ôm chặt lấy hắn như cọng cỏ cứu mạng, vùi cả thân hình be bé vào lồng ngực vững chãi.

Hoàng thúc vụng về vuốt lưng an ủi nàng.

Sau đó, Hoàng thúc đón nàng vào hoàng cung, cùng ngự tại điện Thiên Hoa.

Nàng chỉ cách tẩm điện của hoàng thúc một bức tường.

Hoàng thúc cưng nựng sủng ái nàng tựa trân bảo, nàng muốn gì đều được nấy.

Có đôi lúc mượn cớ sợ sấm sét, nàng còn trốn lên long sàng ôm Hoàng thúc ngủ cùng.

Cảm giác...thật vui thích a.

Hoàng thúc cũng nạp vài tần phi, chức vị không cao, nhưng chủ yếu để làm bình hoa di động, một năm Hoàng thúc bước vào hậu cung không quá ba lần.

Triều thần khuyên bảo, Hoàng thúc đều dùng thủ đoạn sát phạt đàn áp.

Từ ngày nàng được đón vào cung, Hoàng thúc cũng không thị tẩm tần phi nữa, nói tóm lại, cả hậu cung chỉ có nàng thoải mái thư thái hô mưa gọi gió, khiến bao người ghen ghét đỏ mắt.

Nhưng nàng vẫn thấy không đủ!

Nàng muốn Hoàng thúc, rất muốn Hoàng thúc.

Nhìn thấy Hoàng thúc, tim nàng liền không tự chủ nóng lên, đập mạnh, hai má cũng đỏ bừng, rất thích thân cận với người.

Đáng buồn là, càng lớn, nàng càng trổ mã, Hoàng thúc lại càng xa lánh nàng...

Đứng trước gương thủy tinh duy nhất trong cung cao hơn cả nàng, Nghinh Anh Túc xoay vài vòng.

Thân thể thiếu nữ lả lướt xinh đẹp, lồi lõm đều có đủ.

Ngực tròn trịa đủ nắm tay, mông cong cong vểnh lên, da thịt trắng mịn như bạch ngọc cực kì dụ hoặc.

Chưa kể đến dung mạo tựa phù dung, mị hoặc câu dẫn, nhìn một lần liền kinh diễm, lại nhìn thêm vài lần, lập tức bị hãm sâu vào dung mạo ấy.

Quả là không hề hữu danh tên của nàng, Nghinh Anh Túc, một đóa hoa anh túc diễm lệ xinh đẹp khiến người khác nghiện ngập trầm mê không dứt.

Nghinh Anh Túc đâu biết rằng, không phải Hoàng thúc Nghinh Bắc Chiến của nàng ghét bỏ nàng, mà là hắn sợ, sợ không kiềm chế được muốn nàng, dọa nàng chạy mất.

So với dục vọng bản thân, hắn càng quý trọng nàng hơn, chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn, né tránh nàng, tự dày vò bản thân không ngừng.

"Phúc Quý, hoàng thúc bây giờ đang làm gì?"

Phúc Quý là thái giám thiếp thân của nàng.

Phúc Quý thấy quận chúa đã gần đêm muộn còn khoác áo khoác dày, bộ dạng muốn ra ngoài, liền chạy đến vung phất trần đáp: "Bẩm quận chúa, bệ hạ hiện đang phê duyệt tấu chương ở Ngự Thư Phòng, có dặn nô tài báo lại đêm nay sẽ không hồi tẩm cung, quận chúa ngài cứ nghỉ ngơi trước."

Nghinh Anh Túc hít sâu, ngoắc tay, nhỏ giọng phân phó Phúc Quý.

Phúc Quý nghe xong, sắc mặt liền biến hóa, hai mắt trợn trừng, khổ não hết sức: "Quận chúa...ngài"

"Nhanh một chút!"

Nghinh Anh Túc không cho hắn cơ hội phản bác, lách thân mình bước ra khỏi điện.

🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶🍶

Nghinh Bắc Chiến buông tấu chương, xoa xoa mi tâm đau nhức.

Chết tiệt!

Từ nhỏ hắn yêu thích võ thuật, chinh chiến nhiều năm, chỉ muốn làm một võ tướng phò tá huynh trưởng.

Không ngờ một khắc bại trận dưới bảy tấc lưỡi của huynh trưởng mà bây giờ phải chịu hậu quả thật đắng.

Nhắc đến huynh trưởng, đầu óc lại nhớ đến tiểu nhân nhi mị nhãn như tơ, không ngừng khiêu khích dụ hoặc hắn, khiến hắn gặp nàng, trong đầu chỉ xuất hiện mỗi ý nghĩ đè nàng xuống, không ngừng sủng hạnh nàng.

Chỉ nghĩ thôi, thứ kia dưới hạ thân lại dựng thẳng, cứng rắn như sắt.

Nghinh Bắc Chiến sầm mặt, truyền lệnh cho đại nội tổng quản: "Khởi giá dục uyển."

Xa giá với tốc độ cực nhanh đến dục uyển.

Mỗi khi tắm, Nghinh Bắc Chiến bên cạnh không có bất kì cung nữ nào hầu hạ.

Đi qua năm tầng cửa, trước mắt là hồ nước nóng tỏa khói nghi ngút, Nghinh Bắc Chiến cởi long bào, bước xuống, tựa người vào thành bể, híp mắt hưởng thụ.

"Leng keng"

Nghinh Bắc Chiến lập tức cảnh giác mở mắt.

Không biết từ khi nào, thân ảnh xinh đẹp của một nữ tử từ tủ y phục bước ra, yểu điệu đứng trước tầm mắt hắn.

Nàng ấy trên người chỉ là một tầng sa mỏng, cảnh xuân nửa ẩn nửa hiện khiêu gợi còn hơn là trần truồng, dung mạo giấu sau khăn đeo mạn, chân đeo chiếc vòng vàng đính chuông tinh xảo.

Mắt anh đào câu dẫn không hề e ngại, nhìn thẳng vào hắn.

Nàng ấy chỉ hơi khụy gối, thanh âm khàn khàn vấn an: "Tham kiến bệ hạ."

Nghinh Bắc Chiến xác thực bản thân chưa từng gặp nữ nhân này.

Hắn cảnh giác cao độ, mày cau thành chữ xuyên: "Ngươi là ai?"

Nữ tử khẽ cười, bước xuống bể tắm.

Nước làm tấm sa mỏng dính sát y phục nàng, hai đầu nhũ hoa non nớt phấn hồng lộ rõ ra.

Hạ thân Nghinh Bắc Chiến dần nóng lớn, rất muốn hung hăng kéo nàng kia lại, mạnh mẽ xâm chiếm.

Bởi vì, nữ tử kia, giống Anh Túc của hắn như đúc!

Rất nhanh, nàng ấy đã rẽ nước đến trước mặt Nghinh Bắc Chiến, tự mình ngồi lên đùi hắn, tay dưới nước chạm vào cự long nóng rực, mắt anh đào tràn ngập khiêu khích: "Nha...bệ hạ đã cứng như vậy rồi?"

Nghinh Bắc Chiến nhếch môi, tay lập tức động.

Tay hắn như kìm sắt, gắt gao giữ chặt hai tay nàng, tay kia nhanh nhẹn kéo khăn mạn xuống.

"Anh Túc!

Con đây là đang làm cái gì?"

Nhìn thấy người trước mắt, hô hấp hắn như dừng lại, phẫn nộ gầm thét

"Hoàng thúc, mau thả tay.

Hức...đau" Nghinh Anh Túc lập tức bày ra vẻ mặt ấm ức, nước mắt nói đến liền đến, đáng thương lên án hắn.

Quả nhiên chiêu này rất hiệu quả, Nghinh Bắc Chiến vội vã thả tay, kiên quyết nhắm mắt, cật lực xem nhẹ sự tồn tại của tiểu mỹ nhân trên mình.

Nghinh Anh Túc chớp chớp mắt, không ngần ngại dựa cả thân mình trên người hắn, nhẹ nhàng cọ xát, tay không ngừng vẽ loạn vòng tròn lên lồng ngực nâu đồng săn chắc, nghiêng đầu, không ngừng phun khí vào sườn mặt hắn, còn le lưỡi liếm vành tai, sắc tình dụ hoặc: "Hoàng thúc, Anh Túc thích người.

Anh Túc nhìn thấy người tim liền nóng lên, ngực trướng đau, cả nơi này..."

Ngừng một chút, nàng kéo tay to của hắn, mạnh mẽ ép vào nơi thần bí của nàng "Nơi này, cũng ngứa ngáy trống rỗng, ẩm ướt a ~"

Lí trí Nghinh Bắc Chiến bắt hắn phải đẩy nàng ra, nhanh chóng rời khỏi, sau đó dạy dỗ nàng lại.

Thế nhưng, thân thể không nghe ý hắn.

Chạm được vào nơi ấm nóng kia, ngón tay hắn không nhịn được vuốt ve, thăm dò, khẽ gảy gảy.

Nghinh Anh Túc cảm nhận hoàng thúc đáp lại, hưng phấn ưm một tiếng thõa mãn, chủ động nâng mình, để ngón tay hắn phía dưới càng dễ dàng luồn vào.

"Hoàng thúc...hoàng thúc..."

Nghinh Anh Túc kéo tay còn lại của hắn, để bàn tay to phủ lên bộ ngực đẫy đà, nàng gục lên vai hắn, ngâm nga thích thú.

Ngón tay của hắn thuận thục day day, xoa nắn, miết hai cánh hoa.

Tiếp đó, hai ngón tay tách hai mép hoa đầy đặn ra, một ngón liền vội vã chen vào, khuấy động bên trong điên cuồng.

Mà lực đạo trên tay cũng không giảm bớt, mà còn ngày một tăng lên.

Chỉ là, Nghinh Bắc Chiến vẫn không mở mắt nhìn nàng.

Nghinh Anh Túc buồn bực, ôm mặt hắn, bắt hắn đối diện với nàng, mạnh mẽ xâm chiếm bạc môi của hắn.

Môi nàng nhỏ bé mềm mại, mang theo vị ngọt tươi mới của xử nữ, cái lưỡi đinh hương cuốn lấy lưỡi hắn không ngừng, xúc cảm mềm mịn ở một tay, xúc cảm ấm nóng khít chặt ở tay phía dưới, tất cả càng làm cho cự long hắn trướng đau, làm cho ham muốn của hắn lên đến cực điểm, làm cho ý chí hắn bị bào mòn từng chút một.

"Hoàng thúc, Anh Túc yêu người...Người mở mắt ra nhìn Anh Túc đi mà" Nàng hôn sâu xong hổn hển thở, thấp giọng bên tai hắn cầu xin.

Khiêu khích như vậy, dụ hoặc như vậy...

Tâm trí sắt đá của hắn cuối cùng bị đánh bại!
 
[H Nặng, 18+] Hoàng Thúc, Tới Lượt Ngươi Thị Tẩm
Chương 3


Nghinh Bắc Chiến đổi khách thành chủ, áp nàng vào thành bể, đôi mắt sung huyết hằn tơ máu, chứng tỏ bản thân chịu đựng thực vất vả!

Bạc môi hắn bá đạo xâm chiếm đôi môi anh đào của nàng.

Hắn điên cuồng khuấy đảo, sục sạo từng ngỏ ngách trong miệng nhỏ, tựa như khi hắn đang trên chiến trường, một kích bất ngờ, tấn công như vũ bão khiến địch nhân vô phương chống đỡ.

Nghinh Anh Túc bị hành động của hắn làm cho giật mình, nhưng sau khi ý thức được hành động của hắn, nàng liền vòng tay ra sau gáy hắn, phối hợp cùng hắn dây dưa một chỗ.

Nghinh Bắc Chiến nhìn nữ tử trong ngực, đôi mắt hoa đào mị hoặc mờ sương, cả thân thể trắng như bạch ngọc đều nhuộm màu của dục vọng mà hồng phấn mê người, hắn sung sướng thở ra.

Đã bao nhiêu lần hắn mơ được đặt nàng dưới thân, hung hăng ra vào, đem nàng hòa vào xương máu hắn.

Nay phát hiện đây không phải mộng mà là thật, hắn kích động đến mức thứ kia liền cứng rắn như sắt, gào thét muốn được gấp rút giải phóng.

Buông tha môi mềm của nàng, bạc môi hắn trượt xuống, hôn cái cằm nhọn, hôn cổ thon dài, hôn xương quai xanh gợi cảm, cuối cùng ở nơi đỉnh anh đào hồng nhuận thẹn thùng run rẩy, hắn vươn lưỡi gầy nhẹ, đảo quanh vài lượt, sau đó mới ngậm lấy, mút mạnh.

Tiếng chậc chậc hòa với tiếng rên rỉ nỉ non kích thích thính lực nam nhân đến cực điểm.

Nghinh Bắc Chiến ồ ồ thở dốc, rất vui vẻ mút mạnh nụ hoa tạo âm thanh dâm mỹ trêu chọc nàng.

Hắn rút bàn tay đang vùi trong hoa nguyệt của nàng ra, vươn lên xoa nắn bờ ngực đẫy đà bên kia, tay còn lại lập tức thế chỗ, hai ngón tay chen vào, tốc độ còn nhanh hơn lúc nãy.

Hắn lúc nhanh thật nhanh, lúc lại chậm rãi, rồi đôi khi dừng lại, không lưu tình dùng hai ngón tay tách tiểu huyệt non mềm ra.

Nghinh Anh Túc cả người mềm nhũn, tùy ý để hắn chơi đùa.

Nàng cảm thấy cực kì dày vò, cả người khô nóng khó chịu, hạ thân trống rỗng đói khát cần được lấp đầy, thế mà hoàng thúc không thõa mãn nàng, cứ chơi đùa thân thể nàng đến phát nghiện.

Ngón tay phía dưới ra vào đột ngột dừng lại làm nàng khó chịu vặn vẹo thân thể, tiếp đó nàng cảm nhận rõ tiểu huyệt được nới rộng, nước nóng trong ôn tuyền lập tức len vào, nóng bỏng khiến nàng càng thêm ngứa ngáy khó chịu, hai mắt mờ sương đỏ hoe, thở dốc cầu xin: " Hoàng thúc...không cần...uhm...khó chịu"

Nghinh Bắc Chiến xấu xa rút hai ngón tay ra, ngẩng đầu, miệng cong thành hình bán nguyệt khiến dung mạo vốn nghiêm túc của hắn nay lại tuấn mĩ hút hồn, nhất là đôi mắt sung huyết nhiễm dục vọng, quả thật câu dẫn nữ nhân chết người...

"Anh Túc, vậy ta ngừng lại?"

Hắn khàn khàn hỏi

"Không được.

Mau...đến lấp đầy Anh Túc...Hu hu, hoàng thúc, ta muốn ngài, muốn..."

Không đợi nàng ấm ức xong, hạ thân lập tức căng cứng, vật lạ to lớn kia như muốn xé rách nàng.

Nghinh Anh Túc hít sâu, đau đớn làm dục vọng giảm đi quá nửa, móng tay nàng bấu chặt nơi vòm ngực rộng lớn của hắn, nước mắt thi nhau tuôn rơi, ấm ức lên án: "Hoàng thúc...đau...ngài đừng động ...A"

Tên đã kéo cung làm sao thu lại, cho dù đau lòng cho tiểu oa nhi dưới thân, nhưng bắt Nghinh Bắc Chiến hắn không động thì thật không làm được.

Hắn ngậm lấy môi nàng phân tán sự chú ý, tay xoa nắn nơi giao hợp để nàng thả lỏng.

Chân mày Nghinh Anh Túc dần dần giãn ra.

Nghinh Bắc Chiến chỉ đợi có vậy, hắn bắt đầu di chuyển.

Ban đầu là những lần thăm dò nhẹ nhàng, nhưng càng lúc, tốc độ hắn càng nhanh, càng gấp rút.

Hơi nước ấm nóng bốc lên, cũng không biết là do nước hun nóng hay do lâm vào cao trào mà hai má nàng hồng nhuận mê người, mắt khép hờ mông lung, cánh môi anh đào đỏ son khẽ hé mở, phát ra những thanh âm rên rỉ mê người.

Nghinh Anh Túc bắt đầu cảm nhận được khoái cảm của việc hoan hảo, hai tay ngọc vòng ra sau ôm cổ Nghinh Bắc Chiến, hai chân thon dài quấn lấy hông hắn, chặt chẽ cùng hắn dây dưa một chỗ.

Hoa nguyệt của nàng tham lam nuốt trọn hắn, hấp đến gốc, bên trong non mềm nóng bỏng, làm hắn sung sướng dục tiên dục tử.

"A...hoàng thúc thật hảo sâu...liền đâm chết ta...."

Tay hắn xoa bóp mông thịt, ngậm lấy trêu chọc nụ hoa, phía dưới mãnh liệt ra vào.

Nước nóng cũng theo tiết tấu của hắn lên xuống, thanh âm dâm đãng hòa với tiếng nước nóng chuyển động, làm cho vật cứng rắn bên trong hoa nguyệt càng thêm to lớn.

"Tiểu vưu vật, ngậm chặt như vậy chính là muốn nuốt chửng ta luôn đúng không?

Bộ dáng dâm oa này, không cho phép ở dưới thân người khác rõ chưa!

Anh Túc là của riêng trẫm!"

Nghinh Bắc Chiến khàn giọng cảnh cáo, tốc độ ra vào càng nhanh càng gấp.

Nghinh Anh Túc nghe thấy hắn bá đạo tuyên hệ chủ quyền thì rất vui vẻ, đôi mắt đẹp mờ sương làm một bộ dáng nghe lời ngoan ngoãn, chủ động ngẩng đầu dâng môi thơm, tay kia vuốt ve lên xuống vòm ngực màu nâu đồng cường tráng: "Hoàng thúc...ngài cũng là của ta."

Thân thể Nghinh Bắc Chiến căng cứng, ép sát nàng bào thành bể, cự long cũng chôn chặt trong hoa nguyệt.

Nghinh Anh Túc cảm nhận rõ, một cỗ nóng bỏng bắn thật sâu vào nàng, bắn thật lâu thật lâu, cảm giác thõa mãn này làm nàng khẽ run rẩy, rên rỉ nho nhỏ, khép hờ mắt hưởng thụ.

Nghinh Bắc Chiến rút cự long, dịch thể màu trắng theo đó ào ào ra, nổi lên mặt nước.

Hắn ôm lấy thân thể tiểu mỹ nhân mềm mại, trần truồng ra khỏi bể tắm.

Dục uyển có một mật đạo thông đến tẩm cung của hắn.

Nghinh Bắc Chiến dù mới xuất ra, nhưng cự long vẫn dũng mãnh ngẩng đầu, thích thú cọ cọ cặp mông đẫy đà của nàng.

Hắn muốn nàng lâu lắm rồi, chỉ nhiêu đó làm sao đủ thõa mãn hắn!

Cấp tốc về tẩm cung, sủng hạnh nàng, hảo hảo sủng hạnh nàng, điên cuồng sủng hạnh nàng.

Nghinh Anh Túc vừa trải qua hoan ái, toàn thân vô lực, mệt đến không nhấc nổi mí mắt.

Nàng cảm nhận hoàng thúc bế nàng lên, một lúc lâu lại đặt nàng xuống nệm giường mềm mại, lại...

Cảm nhận được ngón tay hoàng thúc lại xoa nắn hoa nguyệt, Nghinh Anh Túc khẽ mở mắt, theo bản năng khép chân, rầm rì kháng nghị: "Hoàng thúc...ta mệt...mai lại tiếp a."

Dĩ nhiên hắn không để nàng cứ như vậy ngủ, hắn tách hai chân ngọc của nàng, khàn khàn dỗ dành: "Anh Túc ngoan, nàng cứ ngủ, hoàng thúc làm một chút, rất nhanh thôi."

Ngón tay của hắn chen vào, khuấy đảo bên trong, cố gắng khiến tinh dịch trắng đục chảy ra.

Hai ngón tay dính đầy dịch nhờn màu trắng, có tinh dịch hòa lẫn dâm thủy của nàng, hắn cạy môi anh đào nhỏ, đem hai ngón tay đẩy vào.

Lưỡi đinh hương tập tức cuốn lấy, liếm láp ngón tay to lớn của hắn, nuốt sạch nước trên ngón tay.

Nghinh Bắc Chiến lặp lại vài lần, đến khi xác định không còn tinh dịch trong hoa nguyệt nữa, hắn mới cúi đầu, nhìn chăm chăm hoa nguyệt.

Vì mới hoan hảo, hoa nguyệt của nàng ướt đẫm nước, màu hồng hồng xinh đẹp tựa nụ hoa mới nở, hắn chỉ cần dùng hai ngón tay tách ra, hoa nguyệt bởi vì được nới rộng có thể nhìn sâu vào bên trong, nóng bỏng, khẽ mấp máy mời gọi hắn.

Hắn thích thú ngửi mùi hương đặc trưng của nàng, sau đó bạc môi phủ lên hoa nguyệt, mút nhẹ, đưa lưỡi liếm láp bên ngoài, cảm thấy đủ rồi, lưỡi hắn mới vói vào trong.

Bị kích thích, hai nụ hoa lại dựng đứng run rẩy, Nghinh Anh Túc làm sao ngủ được, mắt anh đào câu dẫn chớp chớp mở ra, hơi nửa ngồi, cố gắng giang rộng hai chân để hoàng thúc dễ dàng hôn liếm nơi ấy của nàng.

"Uhm...hoàng thúc...sướng quá...a...đừng mút mạnh như vậy...uhm.."

Khoái cảm như thủy triều ập đến từng đợt từng đợt khiến nàng ngoại trừ run rẩy thừa nhận thì chỉ có yếu ớt ngâm nga.

Nghinh Bắc Chiến yêu chết đi sự hoang dã dâm đãng của nàng, dục vọng cũng vì vậy càng lúc càng trướng đau.

Anh Túc của trẫm, sao trẫm cảm thấy sủng nàng mãi vẫn không đủ?

Cơ thể kiều mị của Nghinh Anh Túc khẽ giật giật, một dòng nước ấm bắn ra, toàn bộ đều được Nghinh Bắc Chiến nuốt sạch.

"Anh Túc, Anh Túc..."

Hắn gọi nàng, ôm lấy thân thể nàng, để nàng ngồi lên hắn, tay không ngừng xoa nắn hai khỏa cầu tròn trịa mê người.

"Hoàng thúc...Bắc Chiến....uhm...thật dũng mãnh...thật hung bạo...thật hảo sướng."

Nghinh Anh Túc tựa đầu dựa vào ngực hắn, từ góc độ này, nàng có thể nhìn rõ cự long thô to không ngừng chen vào huyệt vị non mềm của nàng, gấp rút ra vào, khi ra còn kéo theo mị thịt đỏ hồng ướt át.

Cảnh tượng mỹ lệ dâm đãng khiến nàng ngượng ngùng, nhưng nàng không dời mắt khỏi nơi giao hợp được, nhìn thứ thô to đâm nàng, mang nàng đến cảm giác dục tiên dục tử, dịch thủy của nàng càng tiết ra, nơi ấy càng co rút bao lấy cự long thêm chặt chẽ, khoái cảm của hai người thêm một dâng cao.

"Hộc hộc, Anh Túc, đây là muốn siết chết hoàng thúc?"

Hoa nguyệt không ngừng bao lấy, khít chặt, tham lam nuốt trọn cự long, Nghinh Bắc Chiến chưa từng nếm qua nữ nhân nào mê người dụ hoặc đến vậy, sung sướng khiến hắn thêm thở dốc, thêm ra sức đâm mạnh nàng.

Nghinh Anh Túc bị dày vò không biết bao lâu, ra bao nhiêu lần, đến khi nàng chịu không nổi ngất đi thì hoàng thúc mới tha cho nàng.
 
[H Nặng, 18+] Hoàng Thúc, Tới Lượt Ngươi Thị Tẩm
Chương 4


Giờ Mão, trời còn chưa sáng hẳn, Nghinh Bắc Chiến theo thói quen liền mở mắt.

Chóp mũi vươn vấn mùi hương thơm ngát của thiếu nữ, tiếng hít thở nhẹ nhàng của người bên cạnh, trong bóng đêm, da thịt trắng mịn lõa lồ ẩn hiện, làm hắn cảm thấy phía dưới lại sung sức, rất muốn sinh long hoạt hổ một trận.

Nhưng nghĩ đến tiểu nha đầu đêm qua bị hắn dày vò, đáy lòng hắn lại sinh mâu thuẫn, hắn đau lòng cho nàng, cũng đau lòng cho hắn khi sinh lí chưa được thỏa mãn.

Vấn đề này thật sự là thử thách khó với hắn, nghĩ kĩ một lúc, Nghinh Bắc Chiến quyết định tạm tha cho nàng, dù gì thì với hắn sức khỏe của nàng vẫn là quan trọng nhất.

Nhưng không có nghĩa là hắn không làm gì, quyền lợi ăn đậu hủ vẫn còn đấy!

Nghinh Bắc Chiến vươn tay, đầu ngón tay đầy vết chai do cầm binh khí vuốt ve thân thể mềm mại, từ từ trượt đến hai bầu ngực căng tròn, khẽ xoa nắn.

Hắn cúi đầu hôn lên má nàng, non mịn tựa bánh bao, khiến hắn không kềm được, cắn xuống một ngụm.

Nghinh Anh Túc đang ngủ ngon bị làm phiền, bĩu môi đỏ mọng kháng nghị, đến khi bị cắn một phát ngay má, nàng ấm ức mở mắt.

Hai mắt mờ sương ươn ướt, biểu tình kia đáng thương đến cực điểm, giống như nàng chịu thiên địa ủy khuất!

Ánh mắt Nghinh Bắc Chiến tối lại, ngậm lấy môi nàng, lại bắt đầu trằn trặn cắn mút dây dưa.

Tiểu thân thể của Nghinh Anh Túc cực kì nhạy cảm, chỉ hôn một lúc, nhũ hoa của nàng đã dựng đứng, bên dưới lại ngứa ngáy khó chịu.

Trêu chọc như vậy đã đánh bay cơn buồn ngủ của nàng, nàng vòng tay ôm cổ hắn, chủ động dâng lưỡi thơm mời gọi, hai chân cũng quấn lấy hông hắn cọ cọ...

"Tiểu dâm oa, hôm qua hoàng thúc không đút ngươi ăn no sao?"

Nghinh Bắc Chiến đánh một cái vào bờ mông tròn trịa, không thỏa mãn đủ mà xoa bóp.

"Không no, vĩnh viễn đều không đủ."

Nghinh Anh Túc ngậm lấy vành tai hắn, khẽ gặm cắn, bên dưới không ngừng cọ sát trêu chọc hắn.

Nghinh Bắc Chiến hít khí từng trận.

"Thường Hỉ!"

Nghinh Anh Túc khẽ cười, thanh âm nàng giòn giã tựa chuông bạc, đôi mắt đào hoa đầy mị hoặc đảo qua lại, vươn tay chạm vào mệnh căn sớm thô to dựng thẳng của hoàng thúc, xấu xa nắm chặt vuốt ve.

"Có nô tài."

Nghinh Bắc Chiến trừng mắt với tiểu nhân nhi xấu xa, thấy tay nàng muốn rời đi liền kéo tay nàng, đặt nơi kia, rõ ràng muốn nàng tiếp tục.

"Kéo rèm dựng bình phong thiết triều."

Ấm ách tiếng được tiếng mất phân phó xong, Nghinh Bắc Chiến liền đảo khách thành chủ đè nàng xuống giường, trực tiếp đem thứ kia chen vào hoa nguyệt bé nhỏ, hung hăng xuyên đến, long sàng mãnh liệt rung chuyển, thanh âm kẽo kẹt trái lại bị tiếng rên rỉ yêu kiều của mỹ nhân cùng tiếng nước 'phốc xuy' lấn át.

Thường Hỉ là thiếp thân thái giám bên cạnh Nghinh Bắc Chiến.

Y liếc nhìn Phúc Quý công công, thái giám thiếp thân của tiểu Quận Chúa bên cạnh, một trận ảo não không biết làm sao...

Dĩ nhiên chuyện của hai người y biết, nhưng nhất thời y vẫn không tin nổi, sự việc lại xảy ra nhanh đến vậy a.

Thôi, khẳng định bệ hạ vui đến hỏng mất rồi!

Nửa canh giờ sau, Phúc Quý thay Thường Hỉ hầu hạ hai vị chủ tử bên trong.

Nghinh Bắc Chiến luôn tự mình mặc long bào, chỉ có vấn tóc mới cần đến cung nữ.

Nghinh Anh Túc trái lại chính là ngậm thìa vàng lớn lên, hơn nữa vừa trải qua hoan ái, thân thể kiều mị không chút khí lực, cung nữ phải giúp nàng cách bình phong tẩy rửa, mặc y phục chỉnh tề.

"Bệ hạ, canh giờ không còn sớm, truyền thiện sẽ trễ mất giờ thiết triều."

Thường Hỉ có chút lo lắng, hôm nay bệ hạ dậy trễ thì thôi đi, còn liều chết quấn lấy Quận Chúa, bây giờ đợi Quận Chúa tắm qua thay y phục, tiêu tốn thật nhiều thời gian, đến cả thiện cũng không kịp dùng.

"Không vội, đêm qua dày vò tiểu nha đầu như vậy, không cho nàng ấy dùng thiện sức đâu chịu nổi trẫm dày vò tiếp.

Truyền thiện đi.

Bảo đám người kia đợi."

Hoàng thượng, ngài đây là muốn làm hôn quân đi!

✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺✺

Nghinh Anh Túc ngồi trên đùi Nghinh Bắc Chiến, sau lưng là bình phong dày, cách bình phong chính là văn võ bá quan đương triều.

"Bệ hạ, thần có việc muốn tấu..."

Nghinh Anh Túc vòng tay ôm lấy cổ hắn, ép thân thể mềm mại không xương lên, lại cọ sát.

Nàng nghiêng đầu tựa lên vai hắn, môi mềm kề sát tai khẽ ngâm nga thở dốc.

Sắc mặt Nghinh Bắc Chiến lập tức trầm xuống, vươn tay cách lớp y phục tại nơi gò núi cao ngất nhéo một cái.

Tiểu yêu tinh!

Đúng là tiểu yêu tinh Thiên Đế phái xuống muốn hút cạn tinh lực trẫm.

Phải nghiêm trị, điều giáo lại, để tiểu yêu tinh hiểu được đắc tội hắn không hề tốt.

Nắn bóp bầu ngực tròn trịa một lúc, tay hắn vài động tác liền luồn vào trong, trượt một cách dễ dàng xuống bên dưới.

Nguyên lai nơi đó của nàng đã sớm ướt đẫm, nóng hầm hập.

Khi hắn chạm vào, hắn cảm nhận được nàng cong người cầu hắn, hai phiến hoa mọng nước ướt át run rẩy.

"Hoàng thúc...

Lại bộ thượng thư hỏi ngài xử lí...ưm...chính sự thế nào kìa"

Một ngón tay hắn thành thục xoa nắn điểm nhô lên của nàng, một đường từ nơi đó di chuyển xuống, dọc theo khe giữa hai mép cánh hoa, trượt xuống tiểu huyệt, đem nước ấm nóng thoa đều tiểu huyệt, lại di chuyển từ tiểu huyệt đi lên khe giữa...cứ như vậy lặp đi lặp lại, Nghinh Anh Túc cơ hồ bị dày vò sắp hỏng, không dám rên rỉ lớn tiếng, cắn chặt môi thở dốc, hai mắt ẩm ướt nước mắt tội nghiệp nhìn hắn.

"Lại bộ thượng thư, chuyện của khanh trẫm sẽ suy xét.

Khi nào xong sẽ truyền khanh vào cung tiếp chỉ.

Người tiếp theo."

Nghinh Bắc Chiến nhìn bộ dạng đáng thương hề hề kia mà thỏa mãn vô cùng, vừa dứt câu, bạc môi liền phủ lên cánh môi anh đào, điên cuồng ngấu nghiến nó, hai đầu lưỡi liều mạng quấn lấy nhau.

Đồng thời bên dưới, hai ngón tay của hắn cũng chen vào u cốc, mạnh mẽ chọc ngoáy.

Dịch thủy của nàng ồ ạt xuất ra, ướt đẫm cả lớp y phục của nàng, ướt cả y phục của hắn, thậm chí cự vật bên trong cũng cảm nhận được một trận ẩm ướt cách vài tầng y phục.

Nghĩ đến bây giờ đang là thời điểm thiết triều, hắn và tiểu yêu tinh giữa bá quan lại làm chuyện sung sướng này, kích thích đến cực điểm, thúc đẩy ham muốn của hắn điên cuồng hơn nữa.

"A...a...hoàng thúc...ta....ra rồi..."

Nghinh Anh Túc khó khăn lắm mới dứt khỏi nụ hôn cuồng dã kia, suy yếu thở dốc từng ngụm, nào quản các đại thần có nghe thấy tiếng nàng không.

Dâm thủy ướt cả tay hắn.

Nghinh Bắc Chiến rút ngón tay ra, nhìn dòng nước nhớp nháp, không nhanh không chậm đưa vào miệng thưởng thức.

"Anh Túc, thứ này của nàng thực ngon.

Trẫm uống đến nghiện, uống mãi không ngán."

Thanh âm trầm khàn nhiễm dục vọng của Nghinh Bắc Chiến cực kì dụ hoặc, hắn nói xong thả lỏng đai lưng, đem cự vật sớm đã căng cứng khó chịu lộ ra, chọc chọc vào u cốc đẫm nước của nàng.

"Ta cũng muốn uống thứ nước thần của hoàng thúc."

Nghinh Anh Túc cười giảo hoạt leo xuống, ngồi bệch xuống sàn, hai tay cầm lấy cự vật vuốt ve, sau đó kề miệng sát vào, ngậm lấy phần đầu của nó.

"Bệ hạ, chuyện này thần thỉnh người mau ra quyết định.

"

"Vậy thì lệnh cho..."

Nghinh Bắc Chiến cố gắng khống chế thanh âm vững vàng, gân xanh trên trán nổi lên, sợ rằng sơ ý hắn sẽ phát ra tiếng rên rỉ mất!

Tiểu yêu tinh học ở đâu tuyệt kĩ này, phục vụ hắn sung sướng muốn hỏng mất.

Khoan miệng nàng ấm nóng không thua u cốc mê người, đầu lười mềm mại linh hoạt cuốn lấy đưa đẩy, tay nàng xoa nắn hai trứng của hắn, còn trêu đùa lớp lông mao của hắn, quả thật khiến hắn dục tiên dục tử.

Lần đầu hắn cảm thấy thiết triều trôi qua dài như nửa đời người.

Nếu lúc này đang ở tẩm cung, hắn lập tức thần tốc tiến công, thao nàng đến khi nàng ngất mới thôi.

Ở đây không thể tùy ý phát ra thanh âm, không thể nghe tiếng rên rỉ tựa tiểu miêu của nàng, không thể nghe những lời nói dâm đãng đại nghịch bất đạo từ cái miệng nhỏ nhắn kia.

Thật đáng ghét!

"Các ngươi...các ngươi...a"

Triều thần từ sáng sớm hôm nay đã nhận ra điều khác lạ.

Từ lúc đăng cơ đến bây giờ, đây là lần đầu tiên bệ hạ thiết triều trễ.

Thiết triều trễ cũng thôi, còn đặt bình phong to như thế để làm gì?

Bình thường bệ hạ rất quyết đoán, nhưng hôm nay rất nhiều chuyện đều gạt qua để bệ hạ suy nghĩ sau.

Còn nữa, dường như thanh âm của bệ hạ có chút kì quái, đầy vẻ nín nhịn khó chịu.

Vài võ tướng tai thính còn cẩn thận lắng nghe được có tiếng nước "phốc xuy" cùng tiếng ngâm nga nhỏ tự mèo con.

Bây giờ hoàng thượng đột nhiên rên lên một tiếng?

"Bệ hạ, long thể người không có việc gì chứ?"

Một lão tướng nhanh miệng lo lắng hỏi.

Trẫm thì có việc gì, chỉ bị tiểu yêu tinh dày vò đến phát điên!

Trừng mắt nhìn tiểu yêu tinh tỏ vẻ tội nghiệp liếm mút sạch tinh khí hắn vừa xuất, Nghinh Bắc Chiến ho hai tiếng ổn định lại thanh âm như thường: "Trẫm gặp gió độc, cảm thấy hơi khó chịu trong người.

Bãi triều đi."
 
Back
Top Bottom