Khác guria | Những gì không được in ra

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407037394-256-k304391.jpg

Guria | Những Gì Không Được In Ra
Tác giả: shebloomsinsummer
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lee Minhyung nói tôi tham quyền lực.

Buồn cười thật.

Nếu tôi ham quyền lực, tôi đã không để người khác quyết định cả cuộc đời mình.

Ryu Minseok quá sạch sẽ, quá chuẩn mực.

Ở cạnh cậu ấy, tôi luôn thấy mình bị soi chiếu.

Tôi ghét cảm giác đó.

Tôi ghét việc phải đóng vai người chồng lý tưởng cho một người tôi chưa từng yêu.



guria​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • |Edit:Elice| - Cô gái sunflower
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • Taehyung | Anh Đào Tuyệt Sắc
  • [guria/fakenut] Khế ước
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ Guria ] - Búp bê sứ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Guria | Những Gì Không Được In Ra
    Cậu bé hoàn hảo Keria


    Tên bà là Na Moon Hee

    Một nhà văn nổi tiếng với nhiều tác phẩm truyền cảm hứng và trong số đó có tập sách viết về tôi.

    Tập sách Cậu bé hoàn hảo Keria.

    Mẹ tôi gọi nó là một câu chuyện.

    Và tôi khác mẹ.

    Tôi cho rằng nó giống một bản hướng dẫn với đầy đủ những phẩm chất cần thiết để không làm ai thất vọng.

    Cuốn sách kể về một cuộc đời trôi chảy, không sai lệch.

    Mọi thứ đều đúng lúc, đúng chỗ, và không cần sửa chữa.

    Bố, mẹ tôi chưa từng nói rằng tôi phải sống theo cuốn sách.

    Chỉ là, mỗi khi tôi làm khác đi, mọi thứ trở nên im lặng.

    Và chính tôi cũng học được rằng im lặng nghĩa là sai.

    Khi mà Cậu bé hoàn hảo Keria năm 15 xuất bản

    Tên Lee Minhyung lần đầu được thêm vào khi tôi còn chưa đủ lớn để hiểu ý nghĩa của việc một cái tên được đặt cạnh mình.

    Lee Minhyung, một người phù hợp, một tương lai ổn định và một cái kết khiến mọi người yên tâm.

    Chúng tôi được lớn lên dưới những lời kể quen thuộc trong cuốn sách.

    Hôn nhân đến như một bước tiếp theo hợp lý trong Cậu bé hoàn hảo Keria năm 25.

    Chúng tôi bước đi cạnh nhau, được dạy cách mỉm cười, cách nắm tay, và cách trở thành hình ảnh mà người khác tin tưởng.

    Tập sách đã khép lại ở một chương rất đẹp.

    Gia đình mỉm cười.

    Công chúng hài lòng.

    Và tôi đứng cạnh người chồng của mình, một hình ảnh đủ hoàn chỉnh để người ta tin rằng hạnh phúc nên trông như thế.

    Tôi thì không tin.
     
    Guria | Những Gì Không Được In Ra
    I


    "Sai."

    "Làm lại."

    "...Lại."

    "Một lần nữa."

    Trong phòng đàn, La Campanella vang lên không dứt.

    Âm thanh dội vào bốn bức tường, lặp đi lặp lại như một vòng tròn không lối thoát.

    Mỗi đoạn nhạc bị ép quay về điểm bắt đầu, cho đến khi chạm tới cái gọi là hoàn hảo.

    "Dừng."

    Na Moonhee gập cuốn sổ.

    "Con vừa làm hỏng cao trào."

    Tôi khựng tay.

    Nốt nhạc cuối cùng trượt khỏi phím đàn, vỡ ra không vang, không ngân.

    "Đoạn nhảy quãng tám," bà nói, giọng bình thản.

    "Con chần chừ."

    Bà lật một trang.

    "Trong sách của mẹ, không có chỗ cho sự do dự."

    Không gian trở nên nặng nề.

    "Mẹ đã viết rất rõ," Na Moonhee tiếp tục,

    "đây là khoảnh khắc người nghe phải tin rằng con sinh ra để chơi bản nhạc này."

    "Ryu Minseok."

    "Con đang không hài lòng sao?"

    Ngón tay tôi trượt khỏi phím đàn.

    Na Moonhee đứng dậy.

    Tiếng gót giày vang lên chậm rãi phía sau lưng tôi.

    "Nếu con cứ tiếp tục sai," bà nói,

    "mẹ sẽ không thể viết tiếp."

    Bà cúi xuống, giọng hạ thấp, đủ gần để tôi cảm nhận được hơi thở.

    "Con hiểu ý mẹ chứ?"

    "Nếu câu chuyện không khớp với sự thật..."

    Bà dừng lại một nhịp.

    "...thì khác gì mẹ đang bịa ra một đứa con hoàn hảo."

    Bàn tay bà đặt lên vai tôi, lực vừa đủ.

    "Nếu con không đúng như những gì mẹ đã viết," bà nói tiếp "mẹ sẽ phải sửa lại cuộc đời con."

    "Và mẹ ghét sửa bản thảo."

    Tôi ngước lên.

    Ánh mắt bà dịu dàng, nụ cười đoan trang, ánh nhìn quen thuộc vẫn xuất hiện trên báo chí, truyền hình, trong mọi buổi phỏng vấn.

    Nhưng phía sau đó là thứ lạnh lẽo khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

    "Con trai à, đừng khiến mẹ mất mặt trước công chúng."

    Căn phòng chìm vào im lặng.

    Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng đàn mở ra.

    "Thưa bà Ryu," giọng thư ký vang lên

    "Gia đình chánh án Lee đã tới."

    Na Moonhee quay đầu.

    "Bảo họ đợi."

    Cửa khép lại.

    Bà quay về phía tôi, đặt tay lên đầu tôi.

    Động tác chậm rãi, nhịp nhàng, như một cử chỉ yêu thương.

    "Trong tối nay."

    Giọng bà nhẹ đến mức gần như là dỗ dành.

    "Nếu không hoàn thành..."

    Bà dừng lại, khẽ siết tay.

    "Con biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đúng không?"

    Tôi gật đầu.

    Tôi hiểu.

    Nếu tôi không giống trong sách, không đúng từng nốt, từng nhịp, từng biểu cảm mà mẹ đã viết sẵn tôi sẽ bị nhốt trong phòng đàn này, hai mươi bốn giờ mỗi ngày, suốt một tuần lễ.

    Không có đồng hồ.

    Không có cửa sổ mở.

    Chỉ có tiếng đàn lặp lại đến khi ngón tay tê dại, đến khi lỗi sai bị mài mòn như chưa từng tồn tại.

    Đó không phải là trừng phạt.

    Đó là cách mẹ chỉnh sửa tôi.

    ———

    Na Moonhee xoay người rời khỏi phòng đàn.

    Bước chân bà chậm rãi, gót giày chạm sàn phát ra âm thanh đều đặn, trên môi là nụ cười xã giao điển hình.

    Phòng khách nhà họ Ryu sáng rực ánh đèn.

    Gia đình Lee đã ngồi sẵn.

    Bên cạnh họ là Ryu Hojin, viện trưởng bệnh viện Hàn Quốc, chồng của Na Moonhee, bố của Ryu Minseok đang ung dung lật trang báo.

    Na Moonhee cất tiếng, giọng nhẹ nhàng, chuẩn mực.

    "Xin lỗi đã để mọi người chờ lâu," bà mỉm cười.

    "Tôi mải nghe thằng bé Minseok chơi đàn, nhất thời quên mất thời gian."

    Ryu Hojin nghe vậy liền đặt tờ báo xuống, thuận miệng tiếp lời vợ.

    "Minseokie lại tập đàn à?"

    ông lắc đầu cười nhạt, "Đứa nhỏ đó, một khi đã thích thứ gì là cố chấp lắm."

    Nghe như trách móc.

    Nhưng trong từng chữ đều là sự khoe khoang không che giấu.

    Na Moonhee liếc sang chồng, dịu dàng đáp lại:

    "Mình à, đó là điều con trai chúng ta muốn.

    Làm cha mẹ, sao có thể không ủng hộ được chứ?"

    Ryu Hojin bật cười.

    "Anh thì ủng hộ, chỉ là trong nhà sắp hết chỗ treo cúp với giải thưởng rồi."

    Không khí trong phòng khẽ dao động.

    Lúc này, Lee Minsung mới bật cười thành tiếng.

    "Ryu Minseok đúng là không làm người khác thất vọng," ông nói, giọng trầm và chậm, "Đang ở đỉnh cao rồi mà vẫn miệt mài như vậy.

    Hiếm có đứa trẻ nào được như thế."

    Nói rồi, ông đặt tay lên vai cậu bé ngồi cạnh mình.

    "Minhyung à, con phải học hỏi nhiều vào."

    Kim Minkyung lập tức tiếp lời chồng, ánh mắt sắc bén lướt qua Na Moonhee.

    "Đúng thật đấy," bà cười nhẹ, "Minseok đúng là... giống hệt trong sách cô Moonhee viết ra."

    "Hình như gần đây thắng bé vừa đoạt giải nhất hội họa toàn quốc thì phải?

    Chúc mừng gia đình nhé"

    Bà khẽ nghiêng đầu.

    "Với đà này, nếu không thử sức ở đấu trường châu Á thì có lẽ hơi...

    đáng tiếc."

    Na Moonhee nghe đến đó chỉ mỉm cười, thong thả nâng tách trà lên môi.

    "Chuyện đó còn phải tùy vào Minseok," bà nói khẽ.

    "Gia đình tôi... không bao giờ ép buộc con cái."

    Nói dối không chớp mắt.

    Bà đặt tách trà xuống, khẽ chuyển chủ đề.

    "Thôi, chúng ta nói về Minseok nhiều quá rồi, Lee Minhyung mới là nhân vật chính hôm nay."

    Ryu Hojin nghe thế liền quay sang cậu bé đối diện.

    "Ta nghe nói con vừa thi vượt cấp?"

    Ryu Hojin đưa tay ra, bắt tay Lee Minhyung, ánh mắt dò xét.

    "Tuổi còn nhỏ mà đã làm được vậy, không đơn giản đâu."

    Đến lúc này, Lee Minhyung mới lên tiếng.

    "Chuyện nhỏ thôi ạ," cậu đáp, giọng điềm nhiên, "Thi vượt cấp cũng không khó lắm.

    Chỉ cần... một chút may mắn."

    Tự tin.

    Ngạo mạn.

    Kiêu căng.

    Ryu Hojin và Na Moonhee nhìn nhau rồi cùng bật cười.

    "Đứa trẻ này đúng là đứa con trai báu vật của Chánh án Lee, có tố chất đấy" Ryu Hojin nói.

    "

    Sau này, chắc chúng ta còn gặp nhau dài dài."

    Kim Minkyung cong môi cười, ánh mắt ánh lên sự tính toán.

    "Vậy... chúng ta bàn chuyện chính luôn nhé?"

    Ryu Hojin gật đầu, không chút do dự.

    "Được thôi."

    "Quản gia, dẫn ông bà Lee lên phòng họp."

    Na Moonhee quay sang Lee Minhyung

    "Minhyung à, ta bảo người làm dẫn con đi tham quan nhà một vòng nhé."

    Na Moonhee đưa tay xoa nhẹ lên đầu cậu bé.

    Ánh mắt bà sáng rực như thể vừa tìm thấy một bản thảo mới, một nhân vật mới để viết tiếp câu chuyện hoàn hảo của mình.

    ———

    Ánh đèn chùm trong dinh thự nhà Ryu tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, đổ bóng dài trên hành lang tầng ba tĩnh mịch.

    Lee Minhyung thong dong rảo bước, đôi tay đút túi quần, gương mặt lộ rõ vẻ chán chường của một thiếu gia vừa phải chịu đựng cuộc nói chuyện xã giao giả tạo dưới lầu.

    Bỗng nhiên, một chuỗi âm thanh Piano cao vút và dồn dập lọt vào tai.

    Với bản tính hiếu kỳ pha chút ngông cuồng, hắn tiến về phía căn phòng đang đóng chặt, khẽ đẩy cửa bước vào.

    Bên trong là Ryu Miíneok, cậu con trai mà bố mẹ hắn vẫn hay đem ra làm hình mẫu "con nhà người ta".

    Một người mà Minhyung chưa bao giờ có cảm tình.

    Dù nghe thấy tiếng động, người đang ngồi bên phím đàn vẫn không thèm ngoảnh mặt lại.

    Giọng nói lạnh lùng vang lên:

    "Nếu không có chuyện gì thì làm ơn đừng làm phiền tôi."

    Minhyung hơi sững người, nhưng rồi ngay lập tức nở nụ cười khẩy, hắn tựa lưng vào cánh cửa, khoanh tay trước ngực đầy thách thức:

    "Nói tôi à?"

    Lúc này, Minseok mới dừng hẳn tay đàn.

    Cậu xoay ghế lại, ánh mắt điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự khó chịu nhìn thẳng vào kẻ xâm phạm.

    "Chả lẽ tôi đang nói chuyện với ma sao?"

    Minhyung nhướng mày.

    Cái giọng điệu kiêu căng này thật sự khác xa với những gì hắn đọc được trong sách về một "thần đồng âm nhạc thân thiện".

    Tính hiếu thắng trong lòng gã thiếu gia họ Lee trỗi dậy.

    Hắn thong thả đóng cửa phòng rồi chậm rãi tiến về phía Minseok, ánh mắt quét qua những cúp vàng trên kệ rồi dừng lại ở phím đàn.

    "Tôi vào đây vì nghe tiếng đàn của nhóc.

    Nhưng nói thật nhé, bản nhạc này tôi có thể đánh hay hơn nhóc nhiều đấy.

    Trình độ này mà cũng đạt giải nhất sao?

    Tôi bắt đầu nghi ngờ cái hội đồng chấm thi đó rồi."

    Minseok mím chặt môi, đôi bàn tay đặt trên đùi siết lại.

    Cậu cố gắng kiềm chế cơn giận đang âm ỉ cháy trước sự thô lỗ của đối phương.

    "Tôi không quan tâm cậu giỏi hơn tôi hay không.

    Nhưng những giải thưởng đó là thực lực của tôi, cậu đừng thô lỗ như thế."

    Minhyung nhún vai, đáp lại bằng vẻ mặt bình thản đến đáng ghét:

    "À, thế thì nếu tôi lỡ làm nhóc tự ái thì xin lỗi nhé."

    "Cậu là ai mà tự tiện vào nhà tôi?

    Còn gọi tôi là nhóc?"

    Hắn chỉnh lại cổ áo, vẻ mặt đắc ý hiện rõ:

    "Tôi?

    Lee Minhyung.

    Nhóc không biết chàng trai thi vượt cấp vừa đỗ vào HSSH à?"

    "Không."

    Câu trả lời dứt khoát của Minseok khiến nụ cười trên môi Minhyung cứng lại.

    Hắn thở dài, ra vẻ tiếc nuối:

    "Thật là thất vọng quá đi nhóc con."

    "Đừng gọi tôi là nhóc này nhóc kia nữa, tôi sẽ gọi quản gia đấy."

    Minhyung tiến sát lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Ryu Minseok:

    "Thế nhóc bao nhiêu tuổi mà tôi không được gọi?"

    "Mười lăm."

    Hắn nhìn từ đầu đến chân Minseok rồi bật cười thành tiếng, một nụ cười đầy ý trêu chọc:

    "Mười lăm thật á?

    Xin lỗi nhé, nhìn cậu tôi cứ tưởng mới lớp sáu thôi."

    Minseok đứng bật dậy, gương mặt trầm tĩnh vốn có bắt đầu xuất hiện những vết rạn vì tức giận:

    "Cậu giỡn mặt với tôi đấy à?"

    "Tôi xin lỗi, chúng ta bằng tuổi đấy nhưng thân hình thì... có chút khác biệt thật."

    Minseok nghiến răng, chỉ tay ra phía cửa:

    "Ra ngoài đi!"

    "Tại sao?"

    Không thèm đáp lời, Minseok ngồi xuống ghế, tiếp tục nhấn phím đàn như muốn dùng âm nhạc để át đi sự hiện diện của kẻ đáng ghét bên cạnh.

    Nhưng Minhyung vẫn chưa có ý định buông tha.

    "Này, sao cứ tập mãi thế?

    Sưu tầm đủ giải rồi thì nghỉ đi chứ, tôi nghĩ với đống kia cậu đi xin việc bây giờ cũng được rồi đấy.

    Dừng lại nói chuyện với tôi đi, tôi chán quá."

    "Muốn thành người giỏi nhất thì phải tập luyện.

    Để cho mấy tên hay nghi ngờ như cậu phải sáng mắt ra."

    "Gì chứ?

    Dừng tập đi."

    "Không dừng được."

    "Tại sao?"

    Một giọng nói sắc lẹm vang lên từ phía cửa phòng:

    "Vì đơn giản là không được phép dừng."

    Cả hai quay lại.

    Kim Mikyung đứng đó, gương mặt quý phái nhưng nụ cười lại rợn người.

    Ánh mắt Minseok khẽ dao động, cậu cúi gằm mặt xuống, đôi vai nhỏ run lên, có vẻ bố mẹ cậu lại đang toan tính điều gì đó.

    "Mẹ."

    Minhyung lên tiếng.

    "Lee Minhyung, sao con lại ở tận trên này, có biết mình đang quấy rầy bạn không?"

    "Con chỉ tò mò tí thôi mà."

    Bà Kim tiến vào phòng, nắm lấy tay Minhyung kéo đi, nhưng ánh mắt bà lại dán chặt vào Minseok.

    Bà nhìn cậu bằng vẻ thích thú, như thể đang nhìn một món hàng quý giá vừa ý.

    "Đến lúc phải về rồi.

    Minseok à, chào con nhé.

    Sau này chúng ta còn gặp nhau nhiều đấy.

    Mọi chuyện... trông cậy cả vào con."

    Nói rồi, bà dẫn Minhyung rời đi.

    Cánh cửa gỗ khép lại, để lại Ryu Minseok đơn độc trong căn phòng rộng lớn với những suy nghĩ rối bời.

    Tiếng đàn lại vang lên, cậu biết, tương lai của mình đã được viết xong
     
    Guria | Những Gì Không Được In Ra
    II


    Đúng như những gì Ryu Minseok đã dự tính, Lee Minhyung xuất hiện trong cuốn sách với thân phận không thể hoàn hảo hơn

    Thanh mai trúc mã.

    Những dòng chữ chạy đến cột mốc năm mười tám tuổi, cuốn sách lần đầu tiên nhắc đến việc Ryu Minseok và Lee Minhyung phải kết hôn.

    Lần gặp lại Lee Minhyung là tại bữa tiệc nhậm chức của bố hắn.

    Ông ta giờ đã là Bộ trưởng Bộ Tư pháp.

    Quyền lực càng cao, xiềng xích trên cổ Ryu Minseok càng nặng.

    Cậu hiểu rằng nếu mình không làm tốt vai diễn này, gia đình cậu sẽ là bên gánh chịu hậu quả đầu tiên.

    Lee Minhyung đứng đó, giữa đám đông rực rỡ.

    Hắn không hề che giấu sự chán ghét.

    Ánh mắt hắn lướt qua Ryu Minseok với cái nhìn rẻ mạt, Ryu Minseok tựa như món đồ mà hắn buộc phải mang theo.

    Na Moonhee thì luôn nhắc nhở Ryu Minseok bên tai: "Minhyung là chồng con.

    Dù nó làm gì, hãy im lặng và phục tùng."

    Bà muốn một kết thúc hoàn hảo cho cuốn sách, còn Ryu Minseok?

    Cậu chỉ muốn sống sót qua cơn bão mang tên Lee Minhyung.

    Dưới bóng tối của ban công, Lee Minhyung rút một điếu thuốc, ngón tay cái gạt mạnh bật lửa.

    Một ngọn lửa nhỏ bùng lên, soi rõ gương mặt đầy sát khí của hắn.

    "Đừng hút thuốc."

    Giọng nói của Ryu Minseok vang lên, đều đều và không chút gợn sóng.

    Hắn không quay đầu, chỉ nhếch môi cười nhạt, một cái cười chứa đầy sự khinh miệt.

    Hắn thong dong rít một hơi, phả khói vào không trung rồi mới từ tốn quay lại, nhìn thẳng vào mắt Minseok.

    "Gì đây?

    Chưa kết hôn mà đã định học cách làm mẹ tôi à?"

    Minseok không phản ứng trước sự xúc phạm.

    Cậu chỉ đứng đó, đôi mắt bình thản như mặt hồ lặng, nhìn hắn một cách hời hợt.

    Thái độ đó như đổ thêm dầu vào lửa đối với một kẻ ngạo mạn như Minhyung.

    Hắn tiến lại gần, phả một ngụm khói trắng thẳng vào mặt cậu, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ đe dọa:

    "Đừng có trưng cái bộ mặt thanh cao đó ra trước mặt tôi.

    Cậu cũng chẳng khác gì bố mẹ cậu, đều là lũ thèm khát danh tiếng đến mức sẵn sàng bán cả cuộc đời mình.

    Yên tâm đi..."

    Hắn đưa tay vỗ mạnh vào vai Minseok, một hành động đầy tính hạ thấp.

    "Không ai dám cướp cái ghế con dâu Bộ trưởng của cậu đâu.

    Cứ diễn cho tròn vai đi, đừng có làm quá lên."

    Minseok hơi nheo mắt vì khói thuốc, vẫn nhẹ nhàng đáp lời:

    "Hôm nay là lễ nhậm chức của bố cậu.

    Để báo chí chụp được cảnh quý tử của Bộ trưởng Bộ Tư pháp hút thuốc khi chưa đủ tuổi thành niên... có vẻ là một vết dơ không đáng có."

    Minhyung thu lại nụ cười, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo như dao găm.

    "Cảm ơn vì lời nhắc nhở.

    Nhưng Minseok này, con người đôi khi phải phạm sai lầm mới thấy mình đang sống.

    Người hoàn hảo, tính toán từng bước đi như cậu... thì đáng sợ lắm."

    Hắn bước sát tới, thu hẹp khoảng cách đến mức Minseok có thể cảm nhận được hơi thở nồng mùi thuốc lá và sự căm phẫn đang sục sôi.

    "Tôi không có nhu cầu trở thành một cỗ máy hoàn hảo giống cậu.

    Thế nên, bớt dạy bảo tôi lại."

    Minhyung nheo mắt, ánh nhìn lướt qua cậu từ trên xuống dưới.

    Sự kín kẽ đó khiến hắn khó chịu một cách vô lý.

    Hắn rít thêm một hơi nữa, rồi như chợt nhớ ra điều gì.

    "Nghe nói..."

    Hắn nhả khói, giọng bâng quơ nhưng ánh mắt thì sắc.

    "...cậu học Luật?"

    Minseok không trả lời ngay.

    Cậu nhìn điếu thuốc trên tay Minhyung.

    Tro rơi xuống sàn đá, để lại vệt xám bẩn.

    "Không phải chuyện của cậu."

    Đúng là cái kiểu đó.

    Luôn giữ lại cho mình một khoảng trống không ai chạm vào được.

    Luôn đứng ở nơi vừa đủ xa để không bị nắm thóp, vừa đủ gần để khiến người khác khó chịu.

    Minhyung ghét nhất loại người như vậy.

    "Nghe cho rõ đây."

    Hắn dập thuốc xuống sàn, giày da giẫm nát điếu thuốc không thương tiếc.

    Hắn ghé sát tai cậu, thì thầm những lờ cuối cùng trước khi bỏ đi:

    "Tốt nhất là chúng ta chỉ nên gặp nhau ở lễ đường thôi.

    Còn từ giờ đến lúc đó, biến khỏi cuộc đời tôi đi.

    Hiểu không?"

    Minhyung quay lưng rời đi, bỏ lại ban công lạnh ngắt.

    ———

    Tôi ghét Ryu Minseok.

    Mặc kệ trong sách có thêu dệt chúng tôi yêu nhau thắm thiết đến thế nào, tôi cũng không có ý định trở thành quân cờ trong đó.

    Nhìn cái mặt "vô nhiễm" của cậu ta, tôi chỉ thấy phát điên.

    Đáng lẽ cậu ta phải quỳ xuống xin lỗi vì sự tồn tại của cậu ta đã trói buộc tôi, thế mà cậu ta cứ nhởn nhơ đứng đó nhắc nhở tôi.

    Cậu ta vốn dĩ nên chỉ ngồi im ở đấy và đánh đàn thôi, đó là điều hiển nhiên.

    Thế nhưng bây giờ lại rẽ hướng sang cùng ngành với tôi?

    Cậu ta đang tính cạnh tranh sao?

    Từ nhỏ đến lớn, tôi đã phát tởm việc bị so sánh với cậu ta.

    Vậy mà ngay cả khi bước vào đại học, cậu ta vẫn không chịu buông tha cho tôi.

    Có lẽ bấy nhiêu đó là quá đủ lý do để tôi căm ghét cái tên Ryu Minseok này đến tận xương tủy.

    ———

    "Minseok à?

    Con ở đây sao?

    Vào trong thôi, Bộ trưởng đang muốn chụp ảnh cùng hai đứa."

    Tiếng gọi của mẹ vang lên từ phía sảnh tiệc.

    Minseok hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mùi thuốc lá vương trên áo.

    "Vâng, con vào ngay đây ạ."

    Bên trong sảnh chính, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ đến chói mắt.

    Lee Minhyung đang đứng đó, tay cầm ly rượu vang, phong thái lịch lãm như một quý ông thực thụ.

    Nếu không phải vừa chứng kiến vẻ mặt khốn nạn của hắn ngoài ban công, có lẽ ai cũng sẽ bị vẻ ngoài chính trực này lừa gạt.

    Thấy Minseok tiến lại, Minhyung không hề lúng túng.

    Hắn thản nhiên vòng tay qua eo cậu, kéo sát vào người mình.

    Bàn tay hắn siết chặt lấy eo cậu, lực mạnh đến mức khiến Minseok hơi nhói lòng ngực, nhưng gương mặt hắn vẫn hướng về phía các nhà báo, nở nụ cười ngạo nghễ.

    "Nhìn kìa, hai đứa trẻ trông thật đẹp đôi.

    Đúng là trời sinh một cặp!"

    Một vị quan khách lên tiếng khen ngợi.

    Minhyung cúi đầu, ghé sát vào tóc Minseok, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn chỉ đủ hai người nghe:

    "Cậu thấy chưa?

    Chỉ cần tôi chạm vào cậu, đám người kia sẽ tung hô như thể chúng ta vừa cứu cả thế giới.

    Diễn cho tốt vào, con dâu ngoan của bố tôi."

    Minseok vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh.

    Cậu khẽ đáp, giọng nói thấp đến mức gần như tan biến vào tiếng nhạc:

    "Nếu tôi không diễn tốt, vị trí Bộ trưởng của bố cậu sẽ lung lay ngay ngày đầu nhậm chức.

    Chúng ta đều là nạn nhân của cuốn sách này thôi, Minhyung à."

    Cánh tay Minhyung khựng lại một nhịp.

    Sự nhẫn nhịn của Minseok không làm hắn dịu đi, ngược lại, nó giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái tôi ngạo mạn của hắn.

    Hắn ghét cái cách cậu chấp nhận số phận một cách bình thản như thế.

    Hắn muốn thấy cậu gào thét, muốn thấy cậu phản kháng, muốn thấy cậu sụp đổ... chứ không phải là một pho tượng xinh đẹp không linh hồn.

    "Đừng đánh đồng tôi với cậu."

    Minhyung máu lạnh buông lời, nụ cười trên môi hắn vẫn không đổi nhưng ánh mắt đã đầy tia máu "Cậu chấp nhận bị giật dây vì cậu hèn nhát.

    Còn tôi, tôi sẽ khiến cuốn sách này phải hối hận vì đã ghi tên Lee Minhyung vào đó."

    Bữa tiệc kết thúc trong sự viên mãn của tất cả mọi người, trừ hai kẻ chính trong câu chuyện.

    ———

    Năm hai mươi tuổi, Lee Minhyung, dưới sự rèn giũa nghiêm khắc của gia đình, hiển nhiên trở thành thủ khoa Đại học Luật Hàn Quốc.

    Ryu Minseok đứng ngay phía sau, với danh hiệu á khoa.

    Một kết quả khiến Minhyung không thể chấp nhận.

    Dựa vào đâu?

    Năng lực của Ryu Minseok rốt cuộc đến mức nào?

    Sự hoài nghi nhanh chóng biến thành ám ảnh.

    Minhyung không cho phép cái tên ấy đứng ngang hàng với mình, dù chỉ trên một tờ giấy.

    Hắn tra hỏi, lục lọi, lần theo từng mối quan hệ của Ryu Minseok.

    "Chắc chắn phải có bàn tay can thiệp."

    Từ gia đình Ryu Minseok và cả từ chính người bố của hắn.

    Minhyung bắt đầu từ nơi gần nhất.

    Hắn bắt đầu thu thập những chi tiết nhỏ nhất.

    Lịch trình của Ryu Minseok.

    Những giáo viên từng nâng đỡ cậu ta.

    Những cuộc gặp mặt kín trước kỳ thi.

    Một buổi tối muộn, Minhyung ngồi trong phòng làm việc của bố.

    Ánh đèn vàng hắt xuống mặt bàn gỗ sẫm màu, phủ lên những tập tài liệu cũ.

    Hắn mở ngăn tủ.

    Đề thi năm nay, học bạ, cả hồ sơ nhập học của Ryu Minseok được chuẩn bị sẵn sàng từ trước khi kỳ thi diễn ra.

    Minhyung khẽ bật cười.

    Hoàn hảo đến mức phi lý.

    "Có người đã dọn đường cho cậu," Minhyung lẩm bẩm, đầu ngón tay gõ nhẹ lên ảnh thẻ của Ryu Minseok.

    "Chỉ là... dọn chưa đủ sạch."

    Cánh cửa phía sau khẽ mở.

    "Con đang làm gì ở đây?" giọng người bố trầm xuống.

    Minhyung không quay đầu.

    "Con chỉ tò mò thôi.

    Bố không thấy lạ sao?

    Ryu Minseok mà là á khoa sao, trong khi suốt ngày chỉ ngồi gõ nhạc."

    Sự im lặng kéo dài vài giây.

    Với Minhyung, từng giây đó đều là câu trả lời.

    Hắn khép tập hồ sơ lại, đặt nó về vị trí cũ, ngay ngắn như chưa từng bị chạm vào.

    Khi quay người lại, gương mặt hắn chỉ còn sự điềm tĩnh lạnh lẽo.

    "Con hiểu rồi," Minhyung nói.

    "Con sẽ không làm bố khó xử."

    Nhưng trong đầu hắn, một suy nghĩ khác đã được khắc sâu:

    Con chỉ cần làm người khác không còn đường lui.

    Minhyung không rời khỏi phòng làm việc ngay.

    Hắn đứng đó thêm một lúc, lưng dựa hờ vào mép bàn, ánh đèn hắt xuống nửa gương mặt khiến biểu cảm trở nên mơ hồ.

    Trong đầu hắn, những dữ kiện vừa được lật ra không còn là bằng chứng chúng đã biến thành bản đồ.

    Một bản đồ dẫn thẳng đến Ryu Minseok.

    Đe dọa là thứ dành cho kẻ thiếu kiên nhẫn.

    Ép buộc chỉ khiến đối phương co rúm và đề phòng.

    Minhyung không cần Minseok sợ mình.

    Hắn cần cậu ta tin mình.

    Tin rằng Lee Minhyung đứng cùng một phía.

    Nếu Ryu Minseok đã quen sống trong sự nâng đỡ, vậy thì Minhyung sẽ trở thành đôi tay đỡ lấy cậu ta.

    Lee Minhyung sẽ biến thành một người thân thiết, một đồng minh, một kẻ duy nhất đứng đủ gần để nhìn thấy tất cả những vết nứt mà Minseok cố che giấu.

    Ngày hôm sau, Minhyung chủ động tìm đến Ryu Minseok.

    Hắn gọi tên cậu ta trong hành lang giảng đường, giọng điệu bình thản, thậm chí mang theo chút thân quen như thể giữa họ chưa từng tồn tại sự đối đầu căng thẳng.

    "Minseok" Minhyung nói, "cậu có rảnh không?"

    Ryu Minseok quay lại.

    Trong ánh mắt cậu, có sự đề phòng nhất định với người này.

    "Có chuyện gì?"

    Minseok hỏi.

    Minhyung mỉm cười.

    "Chỉ là nghĩ... từ giờ chúng ta sẽ gặp nhau nhiều.

    Ít nhất cũng nên hòa thuận."

    Từ hôm ấy, Lee Minhyung xuất hiện trong cuộc sống của Ryu Minseok với tần suất vừa đủ.

    Hắn không đứng quá gần để khiến cho Minseok nghi ngờ, cũng chắc quá xa cách để cậu có thể lãng quên hắn.

    Lee Minhyung ngồi cạnh Minseok trong những buổi thảo luận nhóm, lắng nghe, ghi nhớ và đôi khi bảo vệ Minseok trước những câu hỏi khó chịu từ người khác.

    "Cậu ấy nói có lý" Minhyung từng nói trong một buổi tranh luận, giọng chắc chắn.

    "Đừng ép Minseok trả lời theo hướng đó."

    Ryu Minseok nhìn hắn, ánh mắt thoáng dao động.

    Tin tưởng không đến từ những lời hứa lớn lao.

    Nó đến từ những khoảnh khắc nhỏ, được lặp lại đủ nhiều.

    Minhyung hiểu rõ điều đó.

    Hắn ghi nhớ thói quen của Minseok.

    Cách cậu ta im lặng khi bị dồn ép.

    Cách ngón tay siết lại khi nhắc đến gia đình.

    Cách ánh mắt vô thức tránh đi mỗi khi có ai đề cập đến quá khứ.

    Mỗi chi tiết đều được Minhyung xếp vào đúng vị trí.

    Không cần vội.

    Chỉ cần ở đủ lâu.

    Buổi chiều, giảng đường luật ngập trong ánh nắng nhạt.

    Ryu Minseok ngồi ở hàng ghế gần cửa sổ, sách mở ra trước mặt nhưng ánh mắt lại dừng ở một dòng chữ rất lâu mà không đọc nổi.

    Ngoài kia, gió lay nhẹ tán cây, bóng lá in loang lổ trên mặt bàn.

    Minseok khép sách lại.

    Cậu do dự vài giây, rồi lấy điện thoại ra.

    Minseok: Cậu có rảnh không?

    Tin nhắn được gửi đi nhanh hơn cả suy nghĩ.

    Chưa đầy một phút sau, màn hình sáng lên.

    Minhyung: Có.

    Tôi đang ở thư viện.

    Minseok đứng dậy, thu dọn sách.

    Cậu chưa từng tự hỏi vì sao Minhyung luôn trả lời nhanh đến vậy.

    Có những điều, khi đã quen với sự hiện diện của ai đó, người ta sẽ không còn đặt câu hỏi nữa.

    Thư viện buổi chiều yên tĩnh.

    Ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính cao, rơi xuống sàn thành những vệt sáng dài.

    Minhyung ngồi ở bàn gần cuối phòng, trước mặt là chồng tài liệu dày, nét chữ gọn gàng, ngay ngắn.

    Nghe tiếng bước chân, hắn ngẩng lên.

    "Ngồi đi" Minhyung nói, như thể đã đoán trước.

    Minseok ngồi xuống đối diện.

    Một lúc sau, cậu mới lên tiếng:

    "Cậu học lúc nào cũng nhiều thế à?"

    Minhyung nhún vai.

    "Thói quen thôi."

    Họ học cùng nhau, mỗi người một cuốn sách, thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn gọn.

    Khi Minseok dừng bút, Minhyung là người nhận ra trước.

    "Mệt rồi?" hắn hỏi.

    Minseok gật đầu.

    "Ừ.

    Chắc do hôm qua ngủ muộn."

    Minhyung khép sách lại.

    "Ra ngoài một chút đi.

    Không khí trong này bí."

    Họ đi ra hành lang, nơi ánh sáng tràn ngập và tiếng nói chuyện vang vọng rất khẽ.

    Minseok tựa vào lan can, hít một hơi sâu.

    "Cậu lúc nào cũng biết nên làm gì" Minseok nói, giọng vô thức hạ thấp.

    Minhyung quay sang nhìn cậu.

    "Không hẳn."

    Hắn im lặng một nhịp, rồi nói tiếp, chậm rãi "Chỉ là tôi không thích thấy người khác bị ép quá mức."

    Minseok nhìn Minhyung, ánh mắt dao động.

    "Cậu tốt hơn tôi nghĩ."

    Minhyung bật cười nhẹ.

    "Cậu đang nói như thể đã từng nghĩ xấu về tôi."

    Minseok lắc đầu.

    "Không phải xấu.

    Chỉ là..."

    Minhyung không phủ nhận.

    Hắn chỉ bước lại gần hơn nửa bước đủ để Minseok nhận ra sự hiện diện, nhưng không chạm vào.

    Minseok im lặng rất lâu.

    Rồi cậu nói, như tự nói với chính mình:

    "Có lẽ... tôi quen với việc bị sắp đặt mọi thứ."

    Minhyung không lập tức đáp lời.

    Hắn chỉ khẽ tiến gần, đôi mắt cúi xuống nhìn vào Minseok.

    "Cậu không cần lúc nào cũng như vậy,"

    Minhyung nói sau cùng.

    "Ít nhất là...với tôi."

    Minseok ngước lên nhìn hắn.

    Ánh nắng chiếu lên gương mặt Minhyung, làm mềm đi những đường nét vốn sắc sảo.

    "Cậu chắc chứ?"

    Minseok hỏi.

    Minhyung gật đầu.

    "Ừ."

    "Tôi sẽ cố" cậu nói.

    Minhyung mỉm cười.

    Và trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ trông thật đơn giản hai sinh viên đứng cạnh nhau trong hành lang đầy nắng, nói những lời an ủi tâm tình.

    Chỉ có Minhyung biết từ giây phút Minseok chủ động tìm đến hắn, bàn cờ đã đổi chiều.

    Minhyung chẳng cố kéo Minseok lại gần mà là tự Minseok bước vào.
     
    Back
    Top Dưới