Khác [ Guria ] - Búp bê sứ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
395874713-256-k925671.jpg

[ Guria ] - Búp Bê Sứ
Tác giả: FhuongThuyNgoc
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Búp bê sứ rốt cuộc là gì và sự thật ra sao ?

Chỉ có ..... biết



keria​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • [ Guria ] - Búp Bê Sứ
    1.


    Trong căn phòng cũ kỹ phủ đầy bụi và ẩm mốc, ánh sáng lờ mờ truyền qua tấm rèm cũ đã bạc màu nơi khung cửa sổ.

    Lạch cạch.

    Tiếng chìa khoá vang lên, rồi cánh cửa chầm chậm mở ra.

    Trước cửa là bóng dáng một thanh niên cao lớn – Lee Minhyung .

    Cậu là em trai của Lee Sanghyeok .

    Khác với người anh trai đã yên bề gia thất – Minhyung hiện đang thừa kế chiếc ghế giám đốc của anh trai mình dù rất đẹp trai và tài năng nhưng cậu lại chẳng có nổi một mảnh tình vắt vai.

    Cũng vì thế mà hay bị đám bạn mang ra trêu chọc.

    Cậu tức lắm chứ, nhưng cũng chẳng làm gì được ngoài... cười trừ.

    — Quay lại hiện tại vì sao hôm nay cậu lại có mặt ở căn nhà này á ?

    Đơn giản là vì anh trai nhờ.

    Do bận một số việc nên nhờ cậu ghé qua căn nhà cũ của ông ngoại để lấy vài món đồ ông đã để lại đây trước khi chuyển đến sống chung với gia đình cậu .

    Vừa bước vào nhà, một mùi ẩm mốc đậm đặc pha lẫn hơi lạnh sộc thẳng vào mũi.

    Cậu ho khan vài tiếng rồi bước đến kéo rèm cửa, để ánh sáng hắt vào không gian phủ bụi trong phòng .

    Sau một hồi lục lọi, cậu cũng tìm được những món đồ mình cần .

    Đang chuẩn bị rời đi thì tầm mắt cậu vô tình nhìn thấy một vật kỳ lạ: một con búp bê sứ đang ngồi ngay ngắn trong tủ kính ở góc phòng.

    Hình như nó đang bị niêm phong thì phải .

    Như bị hút hồn, cậu bước lại gần , tay đưa lên xé toạc tấm niêm phong rồi lấy con búp bê ra .

    Con búp bê sứ có gương mặt đẹp đến ngỡ ngàng – làn da trắng ngần, mái tóc đen rủ nhẹ xuống , hàng mi cong khép hờ như đang ngủ.

    Cậu ngỡ ngàng khi thấy một món đồ xinh đẹp như vậy lại bị cất trong một căn phòng tồi tàn thế này.

    Bất chợt, cậu cảm thấy búp bê đang run nhẹ trên tay mình.

    Minhyung hoảng hốt , buông tay làm rơi con búp bê xuống sàn.

    Không khí trong phòng đột nhiên lạnh hẳn đi .

    Gió lùa qua khe cửa như một tiếng rít rợn người.

    Một âm thanh "rắc" vang lên – tiếng sứ nứt.

    Rồi từng mảnh vỡ rơi lách tách xuống đất .

    Cậu lùi lại, tim đập dồn dập.

    Cảnh tượng trước mắt khiến cậu gần như không thở nổi.

    Từ bên trong lớp vỏ búp bê vỡ vụn, một cậu trai trẻ từ từ hiện ra.

    Làn da cậu ta trắng hồng, mong manh như ánh trăng đầu đông.

    Một nốt ruồi nhỏ bên khoé mắt như điểm chấm khiến vẻ đẹp ấy càng thêm mê hoặc.

    Đôi mi khẽ động – rồi mở ra.

    Ánh mắt ấy vừa nhìn thấy Minhyung liền sáng bừng lên.

    Cậu sửng sốt.

    Một câu thốt ra theo bản năng:

    “Đẹp… thật sự quá đẹp…”

    Không nói không rằng, cậu trai ấy bất ngờ nhào đến ôm chầm lấy cậu, miệng bật ra một tiếng ngọt như mật:

    “Chồng ơiiii~!”

    Minhyung chết sững mất mấy giây, đầu óc trắng xoá.

    Cậu không kịp nghĩ gì, tay theo phản xạ…

    ôm lại.

    Cái ôm rất chặt.

    Ấm áp. một cách kỳ lạ.

    Cậu bé dụi mặt vào ngực Minhyung, giọng lảnh lót như cún con khi được vuốt ve:

    “Em nhớ chồng lắm đó…”

    Đầu óc cậu trai họ Lee vẫn còn quay cuồng, nhưng nghĩ đến việc mình đang bị trêu chọc vì ế... mà giờ có mỹ nhân như tiên giáng trần gọi là chồng, thì...

    Thôi thì... cứ nhận vậy đi.

    “Anh cũng nhớ em lắm… vợ à.”

    Cậu nói, rồi vùi đầu vào hõm cổ người trong lòng, mỉm cười thì thầm:

    “Anh là Lee Minhyung.

    Rất vui được làm chồng của em.”

    Em nhỏ bật cười khúc khích.

    Tiếng cười nhẹ như gió sớm:

    “Em là Ryu Minseok.

    Rất vui được gặp anh~”

    Hai người ôm nhau thêm một lúc.

    Bấy giờ Minhyung mới chợt nhận ra — bé nhỏ ấy không mặc gì cả.

    Mặt cậu đỏ lên, vội cởi áo khoác ngoài của mình khoác lên người em nhỏ.

    Sau đó, không nói không rằng, cậu bế Minseok lên.

    “Mình về nhà thôi nào.”

    Minseok không nói gì, chỉ dụi đầu vào ngực cậu, nhắm mắt ngủ ngon lành.

    Minhyung nhìn em nhỏ đang ngủ say trong lòng mình, khẽ mỉm cười dịu dàng.

    Có lẽ… cuối cùng cậu đã biết thế nào là yêu.
     
    [ Guria ] - Búp Bê Sứ
    2


    Minhyung bế em ra xe, đặt em ngồi ngay ngắn ở ghế phụ lái, rồi nhanh chóng lái xe trở về nhà.

    Thỉnh thoảng, cậu lại quay sang nhìn em một cái, như sợ em tỉnh giấc.

    Về đến nơi, Minhyung mở cửa, bế em vào nhà.

    Căn nhà rộng lớn với nội thất sang trọng chỉ mình cậu ở nay lại có thêm một "em bé xinh đẹp" ở cùng khiến cậu không giấu nổi niềm hạnh phúc.

    Cậu bế em vào phòng ngủ của mình, nhẹ nhàng cởi áo khoác của em ra, rồi lấy tạm một chiếc áo của mình cho em mặc.

    Sau đó, cậu đặt em nằm xuống giường, cẩn thận đắp chăn cho em.

    Trong lúc em ngủ, Minhyung lặng lẽ lấy khăn ấm, lau từng ngón tay, từng sợi tóc, từng vệt bụi còn sót lại trên người em.

    Cậu tắt hết đèn, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ đèn ngủ, sợ ánh sáng mạnh sẽ khiến em thức giấc.

    Cậu ngồi xuống mép giường, lặng lẽ ngắm nhìn em đang say ngủ.

    Đôi mắt cậu dịu dàng, không ngừng thì thầm :

    “Sao em có thể đẹp đến thế...



    Tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mịn màng không chút tì vết của em.

    Tiếng thở đều đặn của em như hòa vào không khí tĩnh lặng.

    Minhyung cứ ngồi như thế, mãi không rời mắt khỏi em.

    Một lúc sau, Minseok cựa mình, khẽ gọi :

    “ Chồng ...“

    Minhyung khẽ cười, cúi xuống, giọng nhẹ như gió :

    “ Ừ, anh đây.

    Em cứ ngủ tiếp đi, anh ở đây rồi “.

    Nghe vậy, Minseok mơ màng dang tay ra, nhỏ giọng :

    “ Ôm em...



    Nhìn khuôn mặt ngái ngủ mà vẫn dễ thương vòi vĩnh ấy, Minhyung thật sự không cưỡng lại nổi.

    Cậu kéo chăn ra, nhẹ nhàng ôm em vào lòng.

    Khi cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc, Minseok dụi đầu vào ngực cậu, khẽ rên một tiếng :

    “ Ưm...

    Chồng ngủ ngon...



    Rồi em lại thiếp đi trong vòng tay ấm áp.

    Có vẻ như đây là lần đầu tiên em được ngủ ngon đến vậy.

    Minhyung nhìn thấy mọi hành động của em, tâm trí gần như nổ tung vì quá đỗi đáng yêu.

    Cậu khẽ lẩm bẩm :

    “Dễ thương quá...



    Khẽ siết nhẹ vòng tay, không ngừng xoa lưng em để giúp em ngủ ngon hơn.

    Nhưng khi hai người đang chìm trong khoảnh khắc ngọt ngào, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên.

    Minhyung giật mình, vội vàng cầm máy và bắt cuộc gọi sợ em nhỏ tỉnh giấc

    “ Minhyung à, đồ anh nhờ em lấy rồi chứ?

    “ – Giọng anh trai cậu, Lee Sanghyeok, vang lên ở đầu dây bên kia.

    Minhyung khựng lại vài giây, não như bị “đơ” một chút.

    Không gian trở nên im lặng :

    “ Minhyung?

    Em còn đó không?

    “ – Lee sanghyeok hỏi .

    Cậu run run trả lời:

    “ Anh... hình như em để quên ở đó rồi “ .

    Nghe vậy, Sanghyeok khẽ thở dài, giọng hơi bực :

    “ Mai nhớ mang về đây.

    Ông đang đợi “.

    Cậu “ Vâng..

    “ 1 tiếng .

    Lee sanghyeok liền nói tiếp :

    “ Thôi ngủ đi, anh không làm phiền nữa “

    Minhyung định lên tiếng:

    “ Anh...



    “ Sao?

    Anh nghe” – lee sanghyeok ở bên kia trả lời .

    Cậu ngập ngừng một lát rồi nhìn xuống ngương mặt đang ngủ của em nhỏ cậu mím môi , nói:

    “ Không có gì.

    Chúc anh ngủ ngon “

    Đầu dây bên kia nghe thấy vậy liền “ Ừm “ 1 câu rồi tắt máy .

    Cuộc gọi kết thúc .

    Lẽ ra cậu định kể về Minseok, nhưng rồi lại thôi .

    Cậu muốn giữ khoảnh khắc ấy cho riêng mình.

    Ánh đèn ngủ màu vàng dịu nhẹ phủ lên gương mặt Minseok 1 lớp ấm áp như ánh mặt trời ban mai .

    Minhyung cúi xuống khẽ thì thầm bên tai em :

    “ Ngủ ngon nhé , Minseok “ .
     
    [ Guria ] - Búp Bê Sứ
    3


    Nghe bảo sáng sớm hôm nay bắt đầu se lạnh, nhưng không — thay vào đó là ánh nắng dịu nhẹ đầu đông xuyên qua lớp rèm mỏng bên cửa sổ .

    Trong phòng , Minseok nằm gọn trong vòng tay cậu, dụi đầu vào ngực như cún con tìm hơi ấm, khiến Minhyung chỉ biết mỉm cười bất lực trước sự đáng yêu ấy.

    Cậu khẽ gọi em .

    Minseok còn ngái ngủ dang tay đòi bế.

    Cậu nghe theo vội bế em bé của mình lên rồi cùng nhau đi vệ sinh cá nhân.

    Sau bữa sáng đơn giản tràn ngập niềm vui, Minhyung lên tiếng :

    “Anh xin nghỉ phép hôm nay rồi.

    Dẫn em đi chơi một chút, tiện thể mua vài thứ em cần dùng nữa.”

    Em nhỏ ngơ ngác rồi cười tít mắt, gật đầu ngay không chút chần chừ.

    Trước khi ra ngoài, cậu cẩn thận mặc áo ấm cho em , đội mũ, quấn khăn thật kín cổ.

    Thời tiết hôm nay trở lạnh bất ngờ, cậu không muốn người mình thương bị nhiễm lạnh dù chỉ một chút.

    Hai người cùng nhau đi dạo trên phố thì tình cờ gặp một nhóm bạn của Minhyung.

    Cậu định kéo em tránh sang hướng khác, nhưng đã quá muộn — một người trong nhóm nhanh mắt nhận ra và gọi lớn :

    “Minhyung!

    Lâu quá không gặp!

    Ể , mà khoan, ai đây ?

    Người yêu à?”

    Minhyung hơi khựng lại, đỏ mặt.

    Cậu siết chặt tay Minseok và đáp lại :

    “Ừ.

    Đây là Minseok… vợ của tôi.”

    Cả đám bạn như nổ tung:

    “CÁI GÌ?!

    MÀY CÓ NGƯỜI YÊU KHI NÀO THẾ?!

    KHÔNG NHỮNG VẬY MÀ CÒN GỌI NGƯỜI TA LÀ VỢ?!”

    Sau một hồi trêu chọc nhốn nháo, cả nhóm rủ nhau đi ăn để mừng “Minhyung thoát ế”.

    Tại quán, cậu chỉ gọi một ly cà phê, sau đó quay sang hỏi :

    “Em muốn ăn gì không?”

    Minseok nghĩ một chút rồi đáp :

    “Em muốn ăn bánh kem.”

    Minhyung cười gật đầu, quay ra nói với phục vụ .

    Bạn bè cậu không ngừng khen Minseok : nào là “xinh quá”, “mặt đáng yêu ghê ”, “như búp bê sống ấy”.

    Nghe vậy, cậu đỏ bừng cả mặt, vội trốn vào cánh tay Minhyung khiến mọi người càng phát cuồng vì sự đáng yêu đó.

    Minhyung thì khỏi nói — khoái ra mặt vì mỗi lần bị trêu, Minseok lại càng dính lấy cậu hơn.

    Bỗng, trong nhóm có một tên buông lời cợt nhảv:

    “Hay là em bỏ Minhyung đi , cậu ta không xứng đâu.

    Nếu muốn thì… thử xem xét anh này, anh tốt hơn cậu ta mà~”

    Không gian bỗng chốc im lặng đến rợn người.

    “Cái thằng này nó bị gì vậy?” — đám bạn thầm nghĩ, không tin nổi vào tai mình.

    Minhyung lập tức đổi sắc mặt.

    Đôi mắt trở nên sắc lạnh, ánh nhìn như muốn xuyên thủng người đối phương.

    Nhưng chưa kịp mở miệng, Minseok đã lên tiếng trước, giọng ngọt ngào nói :

    “Em chỉ yêu một mình chồng của em thôi.

    Phải không, Minhyung?”

    Cậu quay sang cười — nụ cười tươi đến mức khiến tim cậu đập rộn ràng.

    Ngay sau đó, bé nhỏ vòng tay ôm chặt lấy cậu như để khẳng định rõ chủ quyền.

    Minhyung lập tức mềm lòng, ôm em vào lòng, khẽ vuốt lưng thì thầm :

    “Ừm.

    Là chồng của em.”

    Cả đám bạn nhìn hai người đang ôm nhau trước mặt mà chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

    Mới gặp đã ăn cơm chó thế này thì không biết sau này còn ra sao nữa.

    Một đứa lẩm bẩm :

    “Trời đất... mới đó mà đã bênh nhau chằm chặp rồi ”

    Minhyung quay đầu lại, nhìn thẳng vào tên vừa buông lời trêu chọc, khẽ nhếch môi :

    “Tiếc quá.

    Em ấy chọn tôi rồi.”

    Câu nói vừa dứt, gã kia tức đến xì khói đập bàn đứng dậy bỏ về.

    Trước khi rời đi , hắn lẩm bẩm một câu :

    “Mày cứ chờ đấy, Minhyung.”

    Khi hắn rời đi hẳn, cả nhóm chỉ chờ có thế, phá lên cười :

    “Cho chừa!

    Ai bảo miệng không có phanh!”

    Đồ ăn được mang ra.

    Minseok thấy bánh kem thì mắt sáng rực, tràn ngập vui sướng.

    “Chồng ơi~ đút em nha~” — em nhỏ giọng nũng nịu nói .

    Gã con trai họ lee chẳng hề do dự, nhẹ nhàng lấy thìa đút từng miếng bánh cho người yêu ăn.

    Cả nhóm ngồi nhìn mà không khỏi ngơ ngác .

    “Có phải cái thằng Minhyung ế suốt bao năm không vậy?

    Nay còn biết cưng chiều người ta ”

    Hôm nay hình như quá nhiều bất ngờ với bọn họ rồi thì phải.

    Một lần nữa, cả nhóm nhìn hai người quan tâm cười nói vui vẻ với nhau, liền lặng lẽ mỉm cười, thầm chúc phúc cho cặp đôi ấy luôn bên nhau dài lâu.

    Cảm giác ấm áp và vui vẻ lan tỏa khắp bàn ăn.
     
    [ Guria ] - Búp Bê Sứ
    4


    Sau khi dùng bữa, cả nhóm chào tạm biệt nhau.

    Minhyung nắm tay em nhỏ, tiếp tục cùng em dạo phố và mua đồ dùng cá nhân.

    Hôm ấy , Gió mùa se lạnh thổi qua, nhưng trong lòng hai người lại ấm đến lạ thường.

    Buổi dạo chơi vui vẻ kết thúc , khi hai người chuẩn bị ra về, Minseok bỗng khựng lại trước một cửa hàng bên đường.

    Ánh mắt em sáng lên khi nhìn thấy một con gấu bông to nằm trên kệ trưng bày.

    Em khẽ kéo tay áo Minhyung, giọng như cún con chỉ tay vào con gấu trên kệ :

    “Chồng ơi…

    Em muốn con gấu kia, được không?”

    Nhìn vẻ mặt nũng nịu và đôi mắt như chứa cả ngân hà ấy, Minhyung như bị hạ gục hoàn toàn.

    Cậu bật cười, xoa đầu em nhẹ nhàng:

    “Được, đợi anh một chút.”

    Chẳng cần suy nghĩ, cậu bước ngay vào cửa hàng mua cho em.

    Minseok ôm lấy con gấu bông bằng cả hai tay, gương mặt rạng rỡ như một đứa trẻ.

    Em quay sang nhìn cậu, cười tươi rói:

    “Em yêu chồng nhất!”

    Minhyung khẽ cười, tay nắm tay em, giọng cũng ngọt như tan chảy:

    “Anh cũng yêu em.”

    Hai người tay trong tay bước ra bãi đỗ xe, lòng ngập tràn hạnh phúc .

    Không khí bên ngoài đã bắt đầu lạnh, nhưng giữa họ, chỉ có hơi ấm của tình yêu lan tỏa.

    Trên đường về, Minhyung chợt nhớ ra lời dặn của anh trai: phải ghé qua căn hộ cũ của ông ngoại để lấy mấy món đồ cậu để quên .

    Cậu đánh lái rẽ vào con phố nhỏ dẫn đến tòa nhà cũ đó .

    Khi xe dừng lại trước căn hộ, Minhyung quay sang dặn dò:

    “Em đợi anh một chút nha.

    Ngồi trong xe thôi, không ra ngoài nghe chưa - ngoan .”

    Minseok ngoan ngoãn gật đầu, ôm gấu bông vào lòng, miệng vẫn líu ríu hát vu vơ.

    Minhyung mỉm cười rồi bước xuống xe, đi thẳng đến căn hộ kia . – Minhyung mở khóa cửa từ từ bước vào trong .

    Căn nhà vẫn như vậy kể từ lần đầu cậu gặp em .

    Cậu cẩn thận lấy đồ, xong xuôi liền quay lưng bước đi thì một cơn ớn lạnh bất chợt lướt dọc sống lưng khiến toàn thân cậu nổi da gà.

    Minhyung khựng lại, quay đầu nhìn quanh — không có gì.

    Căn phòng tĩnh lặng đến nghẹt thở .

    Cậu rùng mình, nuốt khan 1 tiếng miệng lẩm bẩm:

    “Chắc do lạnh thôi…” – cậu tự trấn an bản thân .

    Rồi bước vội ra cửa .

    Cánh cửa dần khép lại .

    Ngay khi Minhyung rời khỏi , từ trong căn phòng – ngay chỗ con búp bê sứ bị nứt ấy ... lạch cạch ....

    1 âm thanh khẽ vang lên — là tiếng va chạm của những mảnh sứ rơi lách cách trên sàn .

    Những mảnh sứ đó - chúng bắt đầu… chuyển động.

    Từng mảnh nhỏ, như có ma lực, chậm rãi ghép lại với nhau thành hình dáng một con búp bê .

    Con búp bê sứ đã trở về nguyên vẹn như ban đầu không 1 vệt nứt -- nhưng bất ngờ thay , mắt con búp bê sứ từ từ … mở ra.

    Trong căn phòng tĩnh lặng, giọng nói ngọt ngào phát ra từ con búp bê:

    “Ồ…

    Hóa ra người đó là người được chọn sao... ”

    Con búp bê khẽ nghiêng đầu, rồi nở 1 nụ cười – nụ cười lãnh lẽo đến rợn người :

    “Thú vị thật…”

    Rồi nó khanh khách cười — tiếng cười rất lớn và méo mó, vang vọng khắp căn phòng tối.

    ---
     
    Back
    Top Dưới