Nghe bảo sáng sớm hôm nay bắt đầu se lạnh, nhưng không — thay vào đó là ánh nắng dịu nhẹ đầu đông xuyên qua lớp rèm mỏng bên cửa sổ .
Trong phòng , Minseok nằm gọn trong vòng tay cậu, dụi đầu vào ngực như cún con tìm hơi ấm, khiến Minhyung chỉ biết mỉm cười bất lực trước sự đáng yêu ấy.
Cậu khẽ gọi em .
Minseok còn ngái ngủ dang tay đòi bế.
Cậu nghe theo vội bế em bé của mình lên rồi cùng nhau đi vệ sinh cá nhân.
Sau bữa sáng đơn giản tràn ngập niềm vui, Minhyung lên tiếng :
“Anh xin nghỉ phép hôm nay rồi.
Dẫn em đi chơi một chút, tiện thể mua vài thứ em cần dùng nữa.”
Em nhỏ ngơ ngác rồi cười tít mắt, gật đầu ngay không chút chần chừ.
Trước khi ra ngoài, cậu cẩn thận mặc áo ấm cho em , đội mũ, quấn khăn thật kín cổ.
Thời tiết hôm nay trở lạnh bất ngờ, cậu không muốn người mình thương bị nhiễm lạnh dù chỉ một chút.
Hai người cùng nhau đi dạo trên phố thì tình cờ gặp một nhóm bạn của Minhyung.
Cậu định kéo em tránh sang hướng khác, nhưng đã quá muộn — một người trong nhóm nhanh mắt nhận ra và gọi lớn :
“Minhyung!
Lâu quá không gặp!
Ể , mà khoan, ai đây ?
Người yêu à?”
Minhyung hơi khựng lại, đỏ mặt.
Cậu siết chặt tay Minseok và đáp lại :
“Ừ.
Đây là Minseok… vợ của tôi.”
Cả đám bạn như nổ tung:
“CÁI GÌ?!
MÀY CÓ NGƯỜI YÊU KHI NÀO THẾ?!
KHÔNG NHỮNG VẬY MÀ CÒN GỌI NGƯỜI TA LÀ VỢ?!”
Sau một hồi trêu chọc nhốn nháo, cả nhóm rủ nhau đi ăn để mừng “Minhyung thoát ế”.
Tại quán, cậu chỉ gọi một ly cà phê, sau đó quay sang hỏi :
“Em muốn ăn gì không?”
Minseok nghĩ một chút rồi đáp :
“Em muốn ăn bánh kem.”
Minhyung cười gật đầu, quay ra nói với phục vụ .
Bạn bè cậu không ngừng khen Minseok : nào là “xinh quá”, “mặt đáng yêu ghê ”, “như búp bê sống ấy”.
Nghe vậy, cậu đỏ bừng cả mặt, vội trốn vào cánh tay Minhyung khiến mọi người càng phát cuồng vì sự đáng yêu đó.
Minhyung thì khỏi nói — khoái ra mặt vì mỗi lần bị trêu, Minseok lại càng dính lấy cậu hơn.
Bỗng, trong nhóm có một tên buông lời cợt nhảv:
“Hay là em bỏ Minhyung đi , cậu ta không xứng đâu.
Nếu muốn thì… thử xem xét anh này, anh tốt hơn cậu ta mà~”
Không gian bỗng chốc im lặng đến rợn người.
“Cái thằng này nó bị gì vậy?” — đám bạn thầm nghĩ, không tin nổi vào tai mình.
Minhyung lập tức đổi sắc mặt.
Đôi mắt trở nên sắc lạnh, ánh nhìn như muốn xuyên thủng người đối phương.
Nhưng chưa kịp mở miệng, Minseok đã lên tiếng trước, giọng ngọt ngào nói :
“Em chỉ yêu một mình chồng của em thôi.
Phải không, Minhyung?”
Cậu quay sang cười — nụ cười tươi đến mức khiến tim cậu đập rộn ràng.
Ngay sau đó, bé nhỏ vòng tay ôm chặt lấy cậu như để khẳng định rõ chủ quyền.
Minhyung lập tức mềm lòng, ôm em vào lòng, khẽ vuốt lưng thì thầm :
“Ừm.
Là chồng của em.”
Cả đám bạn nhìn hai người đang ôm nhau trước mặt mà chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Mới gặp đã ăn cơm chó thế này thì không biết sau này còn ra sao nữa.
Một đứa lẩm bẩm :
“Trời đất... mới đó mà đã bênh nhau chằm chặp rồi ”
Minhyung quay đầu lại, nhìn thẳng vào tên vừa buông lời trêu chọc, khẽ nhếch môi :
“Tiếc quá.
Em ấy chọn tôi rồi.”
Câu nói vừa dứt, gã kia tức đến xì khói đập bàn đứng dậy bỏ về.
Trước khi rời đi , hắn lẩm bẩm một câu :
“Mày cứ chờ đấy, Minhyung.”
Khi hắn rời đi hẳn, cả nhóm chỉ chờ có thế, phá lên cười :
“Cho chừa!
Ai bảo miệng không có phanh!”
Đồ ăn được mang ra.
Minseok thấy bánh kem thì mắt sáng rực, tràn ngập vui sướng.
“Chồng ơi~ đút em nha~” — em nhỏ giọng nũng nịu nói .
Gã con trai họ lee chẳng hề do dự, nhẹ nhàng lấy thìa đút từng miếng bánh cho người yêu ăn.
Cả nhóm ngồi nhìn mà không khỏi ngơ ngác .
“Có phải cái thằng Minhyung ế suốt bao năm không vậy?
Nay còn biết cưng chiều người ta ”
Hôm nay hình như quá nhiều bất ngờ với bọn họ rồi thì phải.
Một lần nữa, cả nhóm nhìn hai người quan tâm cười nói vui vẻ với nhau, liền lặng lẽ mỉm cười, thầm chúc phúc cho cặp đôi ấy luôn bên nhau dài lâu.
Cảm giác ấm áp và vui vẻ lan tỏa khắp bàn ăn.