Cập nhật mới

Khác 𝐠𝐮𝐫𝐢𝐚 | another half

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397002074-256-k184232.jpg

𝐠𝐮𝐫𝐢𝐚 | Another Half
Tác giả: kerijebaek
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

mấy cô gái được mai mối với lee minhyung đều biến mất rồi!

tác giả: easybbg
dịch: bẻo

bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. vui lòng không re-up ở nơi khác.



t1​
 
𝐠𝐮𝐫𝐢𝐚 | Another Half
00


warning: có yếu tố kinh dị, giết chóc.

góc nhìn của nhân vật sẽ thay đổi liên tục, mọi người nhớ chú ý nhaaaa!

món quà chúc mừng 400 followers + thoát khỏi kỳ thi đại học 💪🏻
 
𝐠𝐮𝐫𝐢𝐚 | Another Half
01


《Tôi》

"Another Half" - Tìm kiếm nửa linh hồn còn lại của bạn.

Đăm chiêu ngắm nhìn tấm biển hiệu của công ty mai mối mà bản thân mình tự tay thành lập và xây dựng, nhớ lại vô số những cặp đôi mà mình từng tác hợp.

Có đôi khi tôi tự hỏi, vậy còn tôi, ai sẽ là người tìm cho tôi nửa linh hồn còn lại.

Trong xã hội ngày nay, các công ty mai mối, hay còn gọi là trung tâm hôn nhân, đều đã không còn hoạt động sôi nổi như trước nữa, ngay cả những nơi được gọi là "góc kết nối" giờ đây cũng chỉ còn toàn những người kỳ lạ.

Internet phát triển với tốc độ chóng mặt, một ứng dụng miễn phí đã được cho ra đời để có thể giúp những con người cách xa nhau hàng vạn dặm gặp gỡ và quen biết.

Và rồi công ty của tôi đã ra đời trong hoàn cảnh như vậy đấy.

Khi nói chuyện qua màn hình, bất cứ ai cũng giống như một diễn viên, khoác lên mình một lớp ngụy trang dày cộm, tìm mãi vẫn chẳng thấy được trái tim.

Giống như các ngôi sao ngày đêm xây dựng đủ loại hình tượng, nhưng rồi lại vì một lần ngủ với fan mà làm sụp đổ tất cả.

Cho nên người ta mới thường hay nói, càng nổi tiếng thì càng dễ mục ruỗng.

Tất nhiên, không phải cứ gặp mặt trực tiếp là sẽ trao hết chân tình, nhưng ít nhất cũng có thể quan sát được nhiều hơn, cũng đáng tin cậy hơn một chút.

Tôi đã từng lật tẩy được 5 anh tổng tài tự tuyên, 3 cô gái được đào tạo ở lớp "tiểu thư cao cấp giá rẻ" và 2 kẻ lừa đảo chuyên nghiệp.

Nghĩ tới đây, tôi bỗng chú ý đến một tờ thông báo kỳ lạ dán trên bức tường ở gần cửa tiệm.

"Xin hỏi... cậu có phải người phụ trách trung tâm mai mối này không ạ?"

Một người phụ nữ trưởng thành, xinh đẹp gọi tôi lại đúng lúc tôi định gỡ tờ giấy ấy xuống.

"Vâng!

Là tôi!

Chúng ta vào trong nói chuyện nhé!"

Tôi rút tay lại, chỉ vào thẻ thông tin đang đeo trên người, mở cửa tiệm rồi nghiêng người nhường lối cho cô ấy.

Đã đến giờ làm việc rồi.

《Cô ấy》

"Another Half" vẫn luôn được đánh giá rất cao trên mạng, là một trung tâm môi giới hôn nhân tuy không lớn, nhưng lại được bày trí vô cùng ấm cúng và sạch sẽ.

Điều được nhận xét nhiều nhất chính là — chủ tiệm ở đây rất dễ thương, cư xử chân thành lịch sự, lại còn tận tâm.

Nhìn vào không gian thoải mái trước mắt, cùng chàng trai mặc áo hoodie và quần jeans giản dị, vẻ ngoài điềm đạm mà tùy ý — những bình luận trên mạng quả nhiên không sai.

Cậu chủ nhỏ này đúng là trông rất dễ thương, còn chuyện có tận tâm và cư xử tốt hay không thì vẫn cần phải kiểm chứng.

Cậu chủ nhỏ đưa tôi đến ngồi trước bàn làm việc, sau vài câu chào hỏi liền đi vào vấn đề chính.

Tôi cũng thẳng thắn nói rằng mình đã ngoài 30, vì chịu áp lực từ cái nhìn của xã hội nên mới đến đây để tìm bạn đời.

"Tôi hiểu hoàn cảnh của cô."

Cậu chủ nhỏ nói chuyện rất nhẹ nhàng, như thể đã từng tiếp đón không ít những người phụ nữ như tôi.

Tuy thời đại đã khác, nhưng trong cốt lõi của nhiều gia đình vẫn còn rất bảo thủ — bất kể người phụ nữ có thành công trong công việc đến đâu, xung quanh vẫn luôn có những tiếng nói yêu cầu chúng tôi phải lui về hoàn thành bổn phận của mình, làm vợ, làm mẹ.

"Vậy đi, trước tiên cô hãy cho tôi biết điều kiện chọn bạn đời của mình."

"Cao trên 1m80, nhỏ tuổi hơn tôi, không có thói quen xấu, là người thích rèn luyện thể hình, ngoại hình không quá tệ, sức khỏe tốt, tử tế, điều kiện kinh tế khá, có thể có tín ngưỡng nhưng không được ép tôi theo đạo, không ngại việc sau khi kết hôn không có con, không sống chung với bố mẹ chồng sau khi cưới..."

Tôi nói liền một hơi đống tiêu chuẩn của mình, đều là những điều mà tôi đã suy nghĩ kỹ càng.

Vì lấy hôn nhân làm tiền đề, nên mỗi điều kiện đều là hợp lý.

Nhưng để hội tụ hết những điều kiện đó vào một người thì lại vô cùng khó, chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Tôi tin rằng trên đời có những người như vậy, nhưng những người như thế có lẽ chẳng cần đến trung tâm mai mối, thậm chí sẽ có rất nhiều người theo đuổi họ.

Nhưng đó chính là mục đích của tôi — tôi muốn cậu chủ nhỏ trước mặt đi tìm giúp tôi cây kim ấy, một cây kim có lẽ không tồn tại trong vùng biển của cậu ấy.

Dù sao thì việc tôi tìm tới mối quan hệ này cũng chỉ là để chặn miệng người khác thôi mà.

《Tôi》

Người phụ nữ trước mặt vừa liệt kê một loạt những điều kiện của mình, nói liền một mạch không ngập ngừng, khiến tôi suýt chút nữa không theo kịp, cũng chẳng kịp ghi nhớ trọng điểm gì.

Tôi nghĩ cô ấy hẳn đã suy nghĩ rất kỹ càng rồi mới có thể kết luận như vậy.

"Có vẻ cô đã suy nghĩ rất nhiều rồi."

Tôi bất giác cảm thán.

Nhiều người trước khi đến đây đăng ký đều sẽ suy nghĩ về hình mẫu lý tưởng, nhưng phần lớn chỉ tập trung vào ngoại hình và điều kiện kinh tế, còn cô ấy thì ngay cả đời sống hôn nhân sau này và tín ngưỡng tôn giáo cũng đều cân nhắc đến.

"Dù sao thì lấy hôn nhân làm tiền đề, cẩn trọng một chút vẫn hơn."

"Nhưng tôi vẫn phải nhắc cô một điều, khi cô lựa chọn người khác — người khác cũng đang lựa chọn cô."

Tình yêu và hôn nhân vốn dĩ đều là những sự lựa chọn từ hai phía.

"Dĩ nhiên rồi, đây là hồ sơ của tôi."

Cô ấy đưa tôi một xấp tài liệu.

Sau khi đọc lướt qua một vòng, tôi lập tức hiểu được sự tự tin của đối phương.

Tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng, hiện đang làm việc tại một tập đoàn hàng đầu trong ngành, tiền đồ xán lạn.

Ngoại hình và khí chất đều không tầm thường — hiển nhiên cô ấy sẽ chẳng để mắt tới những kẻ tầm thường.

"Nếu có tin tức gì, tôi sẽ liên lạc với cô ngay."

Tiễn khách hàng xong xuôi, tôi quay trở lại ghế ngồi của mình, một lần nữa xem xét lại từng điều kiện mà cô ấy đưa ra.

Sau từng lớp sàng lọc, từng hàng chữ rút gọn lại thành một cái tên — một cái tên mà tôi không muốn nhắc đến — Lee Minhyung.

Anh ta là người mà tôi dù thế nào cũng không muốn giới thiệu cho bất kỳ ai.
 
𝐠𝐮𝐫𝐢𝐚 | Another Half
02


《Tôi》

Khoảng một năm trước, Lee Minhyung đăng ký trở thành hội viên của "Another Half".

Các điều kiện của anh ta đều rất xuất sắc, nói một cách logic thì người này chẳng cần tôi phải hỗ trợ gì cả.

Cho nên khi ấy tôi đã hỏi tại sao anh lại tìm đến dịch vụ mai mối.

Đối phương chỉ khẽ cười, khóe mắt cong cong như ánh trăng rồi nói rằng anh đến để tìm kiếm mảnh linh hồn còn thiếu của bản thân mình.

Đôi mắt của Lee Minhyung rất đẹp, sâu thẳm như đá quý, lấp lánh như bầu trời sao.

Tôi rất thích, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy trong đó ẩn chứa quá nhiều điều mà tôi không thể hiểu nổi — vừa phức tạp, vừa bí ẩn.

《Anh ấy》

"Alo Lee Minhyung, tôi lại tìm được cho anh một người phù hợp rồi.

Cuối tuần sau có rảnh không?

Là một chị gái khá xinh đẹp đấy."

Giọng nói của Ryu Minseok vang lên từ đầu dây bên kia, hình như đã lâu lắm rồi tôi chưa được nghe âm thanh này.

Cậu nhóc này nếu như không phải đã tìm được đối tượng phù hợp thì tuyệt đối sẽ không bao giờ chủ động gọi cho tôi đâu.

"Cuối tuần sau thì không thành vấn đề.

Nhưng lần này thật sự sẽ thành công chứ?

Mấy người trước đều đã cắt đứt liên lạc cả rồi..."

Tôi thở dài có chút nản lòng, những cuộc gặp mặt trước đó thật sự đã tiêu tốn của tôi không ít thời gian.

"Minhyung này, mấy người đó không liên lạc lại... không phải lỗi của anh đâu... anh thật sự rất tốt mà...

ý tôi là...

ừm, các điều kiện của anh thật sự rất tuyệt vời."

Ryu Minseok ngập ngừng, tôi biết cậu ấy đang lo lắng.

Hễ cứ cảm thấy căng thẳng hay hoảng loạn là cậu ấy đều sẽ như vậy.

"Ừm, tôi biết rồi.

Vậy hẹn cuối tuần sau gặp mặt nhé."

"Sao anh nói cứ như là đang hẹn hò với tôi vậy?"

"Dù sao thì buổi gặp đầu tiên với đối phương cũng sẽ diễn ra ở cửa hàng của cậu mà?

Vậy thì có khác gì là gặp cậu đâu?"

"Nói như vậy cũng không sai..."

"Vậy quyết định thế nhé, cuối tuần sau gặp lại, tôi sẽ rất mong chờ đấy!"

《Tôi》

Một tuần trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức tôi còn chưa kịp tác hợp được thêm cặp đôi nào thì đã đến ngày hẹn gặp Lee Minhyung.

À không, là ngày sắp xếp cho Lee Minhyung và chị gái xinh đẹp kia gặp mặt.

Liếc nhìn đồng hồ, tôi đặt ly cà phê xuống, đoán chừng Lee Minhyung cũng chuẩn bị xuất hiện rồi.

"Chào buổi trưa, Minseok!"

Quả nhiên, giọng nói vui vẻ và tràn đầy sức sống của Lee Minhyung vang lên cùng với tiếng mở cửa.

Không biết từ bao giờ, người này luôn có thói quen đến sớm hơn giờ hẹn khoảng nửa tiếng, mang theo đủ loại bánh ngọt nhỏ nhỏ xinh xinh.

"Chào buổi trưa."

Đã gần một tháng không gặp, dường như anh ấy đã gầy đi một chút.

"Minseok lạnh lùng thật đấy, tôi còn có lòng mua bánh đến cho cậu đây mà."

Lee Minhyung lắc lắc chiếc hộp nhỏ trên tay.

Tôi biết cửa hàng đó — gần đây đang hợp tác cùng hãng hoạt hình mà tôi thích.

Nếu không phải vì địa chỉ của tiệm khá xa "Another Half" thì tôi đã tự đi mua từ lâu rồi.

Chiếc bánh anh ấy mang đến là vị trái cây mà tôi thích, còn có hình Cinnamoroll mà tôi mê.

Nhưng cửa hàng đó cách nhà Lee Minhyung cũng khá xa, cho nên cái gọi là "có lòng" của anh ta có lẽ là thật.

"Minhyung nói vậy làm tôi thấy buồn đấy."

Tôi đưa anh cốc cà phê vừa pha xong.

Từ sau khi phát hiện ra việc người này luôn đến sớm hơn giờ hẹn, tôi đã quen với việc canh giờ để pha cà phê cho anh ta.

"Không hổ là Minseokie của chúng ta, đúng chuẩn khẩu vị của tôi luôn."

Lee Minhyung nhấp một ngụm cà phê.

Tôi biết khẩu vị anh ấy, ngọt vừa và thêm chút kem béo.

Tôi không đáp lại.

Tôi biết người này đang nói về cà phê, nhưng tôi lại không kìm được lòng mà nghĩ sang chuyện khác, thế là bầu không khí lại rơi vào im lặng.

"Dạo này việc kinh doanh thế nào rồi, Minseok?"

Nhưng Lee Minhyung chưa bao giờ là kiểu người sẽ để tâm đến những im lặng như thế.

"Vẫn như mọi khi, không thể phát tài, nhưng cũng không chết đói."

"Ha ha!

Minseok vẫn chẳng thay đổi gì."

Thật ra, ngoài những lần hẹn gặp đối tượng mai mối, chúng tôi rất hiếm khi liên lạc.

Nhưng mỗi khi gặp nhau, chúng tôi lại trò chuyện đôi ba câu vu vơ, chẳng phải chuyện gì quan trọng, vậy mà chẳng ai cảm thấy nhàm chán cả.

Lee Minhyung sẽ kể tôi nghe về bộ phim anh mới xem, còn tôi sẽ kể cho anh ấy về bài hát tôi đang thích.

Chưa kể, "gu thẩm mỹ" của chúng tôi thật sự cũng rất đồng điệu.

Có lẽ chủ đề "chất lượng" nhất mà tôi và Lee Minhyung từng nói đến chính là:

"Vì sao Minseok không yêu ai?"

"Tôi từng yêu rồi chứ.

Nhưng đối phương bảo tình yêu của tôi quá nặng nề, anh ấy không chịu nổi."

"Sau đó thì sao?

Chia tay à?"

"Ừ, tôi chặt anh ta thành tám khúc rồi quăng xuống sông Hàn cho cá ăn rồi."

"Ha ha, Minseok đúng là đứa trẻ phá hoại môi trường.

Sông Hàn có quái vật cũng là tại cậu đấy."

Chủ đề ấy kết thúc bằng một câu đùa của Lee Minhyung.

Chuẩn bị đến giờ hẹn, tôi đứng dậy thu dọn mọi thứ, sau đó quay về bàn làm việc, nhường lại không gian tiếp khách cho Lee Minhyung và chị gái xinh đẹp kia.

《Cô ấy》

Lần đầu gặp mặt Lee Minhyung ở ngoài đời, tôi không khỏi sững người.

Người trước mặt sao có thể khác hẳn với những gì mà tôi tưởng tượng?

Tôi đã từng xem qua đống thông tin mà cậu chủ tiệm gửi cho mình từ trước, đương nhiên tôi biết những thứ đó cũng chỉ có thể xem như tài liệu tham khảo mà thôi.

Thông thường, ai cũng sẽ cố tình "nói quá" về bản thân khi đi xem mắt.

Ví dụ như người cao 1m77 sẽ nói mình cao 1m80, được thừa hưởng lại xe và nhà của bố mẹ thì sẽ nói là "có nhà có xe", người nặng 100kg sẽ bảo mình "hơi tròn", cố gắng hết sức để có thể tô điểm bản thân.

Ngay cả tôi — người chẳng hề có ý định nghiêm túc khi đi xem mắt — cũng đã khai gian chiều cao từ 1m60 thành 1m63, lờ đi chuyện dạo gần đây mình có tăng 2kg, còn cộng luôn cả tiền thưởng cuối năm vào tổng thu nhập năm.

Điều đó chẳng có gì là lạ — con người luôn có chút ham hư vinh.

Mà điều kiện càng tốt, đồng nghĩa với việc khi đứng trên ván cược mang tên hôn nhân này, mình sẽ có nhiều "quân bài" hơn, có thể đứng ở một vị trí có lợi hơn.

Nhưng người đàn ông trước mắt tôi... sao lại có thể giống hệt như trong hồ sơ vậy?

Tuy là cao 1m80 và nặng 80kg nhưng người này lại không hề béo, ngược lại còn toát lên cảm giác vững chãi và đáng tin cậy.

Thân hình và khí chất áp đảo khi nói chuyện có thể chứng minh việc anh ta có một thói quen rèn luyện đều đặn, và hẳn là không có thói quen xấu gì.

Phong thái và cách nói chuyện đều rất lịch sự, gương mặt cũng ở mức khá trở lên, lại còn mặc một bộ vest không hề rẻ tiền.

Tôi không khỏi hoài nghi: một người ưu tú như vậy, tại sao vẫn phải tìm đến trung tâm mai mối?

Không kìm được, tôi đã hỏi thẳng thắc mắc trong lòng:

"Xin hãy thứ lỗi cho sự thẳng thắn của tôi, nhưng với điều kiện của cậu Lee đây, tôi tin chắc rằng ở ngoài kia luôn có rất nhiều người phụ nữ để mắt tới, thật sự không cần phải tìm đến mai mối đâu."

"Đúng là cũng có khá nhiều người chủ động tiếp cận tôi, nhưng chẳng biết tại sao, tôi vẫn mãi chưa gặp được ai thực sự tâm đầu ý hợp.

Thế nên tôi mới phải nhờ đến sự giúp đỡ của Minseok.

Tôi thà tốn thêm chút thời gian, chỉ mong có thể tìm được một người thực sự phù hợp."

"Thì ra là vậy..."

Tuy rằng Minhyung nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng lại mang đến một cảm giác vô cùng chín chắn và trưởng thành.

Ban đầu tôi thật sự không có ý định làm quen ai cả, nhưng tôi cũng không thấy khó chịu khi có thể nói chuyện với Minhyung nhiều hơn.

Thế nên, chỉ sau khi đã ấn định được lần gặp mặt tiếp theo, tôi mới rời khỏi "Another Half".

《Tôi》

"Hẹn gặp lại nha, Minseok."

Trước khi rời đi, Lee Minhyung còn giúp tôi dọn dẹp mấy ly nước, sau đó bước đến bàn làm việc của tôi, vẫy tay chào, tiện thể thu dọn luôn hộp bánh ngọt mà anh ấy đã mang đến.

Trong suốt cuộc gặp mặt của hai người họ, tôi vẫn luôn giả vờ chăm chú xử lý hồ sơ, hai bàn tay gõ phím không ngừng nghỉ.

Thế nhưng tài liệu Word trên màn hình vẫn trống trơn từ đầu đến cuối.

Thú thật là tôi chỉ toàn lén lút quan sát tình hình phía Lee Minhyung, và đúng như tôi dự đoán — anh đã khiến "chị gái xinh đẹp" kia rất hài lòng.

Vì Lee Minhyung vẫn luôn như vậy — rất giỏi trong việc chiếm lấy cảm tình của người khác.

Gần như không một ai có thể từ chối một người như anh.

Chỉ là, chưa từng có một mối quan hệ nào của anh thật sự phát triển thành công.

Mấy cô gái lần trước sau vài lần gặp mặt đều bỗng dưng biến mất không dấu vết, khiến tỷ lệ thành công trong việc mai mối của tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Tôi thật sự... không muốn giới thiệu Lee Minhyung cho bất kỳ ai khác.
 
𝐠𝐮𝐫𝐢𝐚 | Another Half
03


《Anh ấy》

Người phụ nữ xinh đẹp mà Ryu Minseok giới thiệu dường như rất có hứng thú với tôi.

Cô ấy chủ động bắt chuyện, chúng tôi vẫn giữ liên lạc mỗi ngày, thậm chí cô ấy còn chủ động rủ tôi ra ngoài chơi.

Chúng tôi từng cùng nhau đến các quán cà phê thời thượng trang nhã, cũng từng ghé qua các tiệm canh truyền thống cổ kính.

Nhưng nơi tôi thích nhất vẫn là nhà hàng đồ chay nổi tiếng với thực đơn lành mạnh và ngon miệng — dù gì thì gần đây tôi cũng đang trong quá trình giảm cân... dù đôi lúc vẫn hơi "lỡ tay" một chút.

Cô ấy thỉnh thoảng sẽ hỏi tôi những chuyện mang tính riêng tư, như chuyện tình cảm trong quá khứ hay hoàn cảnh gia đình.

Tôi luôn lịch sự và thành thật trả lời.

Tôi chưa bao giờ thấy việc mình ế từ trong trứng nước là điều gì đó đáng xấu hổ, chỉ là... cô ấy có vẻ không tin.

Cô ấy nói: với điều kiện như tôi, không thể nào chưa từng có ai thầm yêu mến.

Tôi đáp: đúng là cũng có rất nhiều người thích tôi, nhưng tôi muốn tìm một người có tâm hồn thật sự đồng điệu, ít nhất thì quan điểm tình cảm của cả hai phải tương đồng.

Cô ấy lại hỏi tôi: Vậy quan điểm tình cảm của tôi là gì?

Tôi nói: Rồi sau này cô sẽ biết.

Cô ấy là một người phụ nữ trưởng thành và ưu tú, có mục tiêu rõ ràng và tầm nhìn rộng mở.

Cô ấy cũng rất tinh tế — khi phát hiện thảm xe của tôi còn sót lại vết máu mũi chưa được lau sạch, cô ấy đã đặc biệt mua dung dịch tẩy rửa chuyên dụng tặng tôi.

Cô ấy còn là một người đầy tình yêu thương.

Sau khi biết tôi nuôi một chú chó nhỏ ở nhà, cô đã mua thanh nhai làm sạch răng cho Doongie.

Nhìn Doongie vui vẻ vì món quà đó, tôi cũng thấy hạnh phúc lây.

Thế là tôi đã chụp lại những khoảnh khắc dễ thương của Doongie, gửi cho cô ấy kèm theo lời cảm ơn.

《Tôi》

Khi đang sắp xếp lại hồ sơ của các hội viên, tôi bỗng nhận được một loạt ảnh của Doongie, chú chó nhỏ nhà Lee Minhyung.

Vì cả hai chúng tôi đều dùng hình chó con làm ảnh đại diện, nên hình như thời gian đầu lúc mới quen, chúng tôi đã từng trò chuyện rất nhiều về thú cưng của mình.

Tôi còn nhớ rõ Lee Minhyung từng nói với tôi rằng anh rất thích dắt Doongie đi dạo ở công viên bên bờ sông.

Thế nên tôi chỉ cần nhìn thoáng qua một cái thôi là có thể nhận ra ngay cái "ổ bánh mì béo ú" kia chính là em út nhà họ Lee — Doongie.

Nhưng tôi thật sự không hiểu tại sao anh ấy lại tự dưng gửi cho tôi cả đống ảnh của Doongie như vậy.

Vì thế nên tôi đã nhắn cho anh một câu đơn giản: "?"

Một lúc sau, Lee Minhyung đã trả lời rằng: Bởi vì "chị gái xinh đẹp" kia đã mua thanh nhai tặng Doongie, khiến nó rất vui, nên anh ấy muốn gửi ảnh Doongie cho cô coi như cảm ơn.

Anh ấy còn nói thêm, xin lỗi vì đã gửi nhầm cho tôi, làm phiền đến công việc của tôi.

Sau một lúc không biết phải nói gì, tôi chỉ gửi lại một tin nhắn:

"Vì dễ thương nên không sao cả."

Rồi tôi không nhắn gì nữa, cứ nhìn đi nhìn lại những tấm hình kia, lưu hết tất cả những tấm tôi thích vào máy.

《Cô ấy》

Từ sau lần gặp gỡ ở trung tâm mai mối, tôi và Minhyung vẫn giữ liên lạc thường xuyên.

Thỉnh thoảng lại rủ nhau đi ăn, đi dạo đây đó.

Trong những buổi hẹn hò ấy, Lee Minhyung vẫn luôn giữ một vẻ ngoài hoàn hảo như lần đầu gặp mặt.

Ở anh ấy, tôi không tìm thấy bất kỳ một điểm sơ hở nào, điều này lại càng khiến tôi hoài nghi hơn về việc anh ấy chưa từng yêu ai.

Tương tự như vậy, tôi cũng không cảm nhận được việc anh ấy có ý định tiến xa hơn với mình.

Nếu không hài lòng về tôi, thật ra hoàn toàn có thể nói thẳng — chúng tôi đều là người trưởng thành rồi, không cần thiết phải lãng phí thời gian của nhau.

Thế nhưng anh ấy vẫn chấp nhận các buổi hẹn, thậm chí còn chủ động rủ tôi ra ngoài, lại còn chuẩn bị mấy món quà nhỏ.

Anh ấy rất chu đáo, dịu dàng, tôi thậm chí không thể tìm ra được điểm nào xấu ở anh ấy.

Nhưng dường như... anh ấy chẳng hề có hứng thú tìm hiểu tôi.

Tôi từng kể với bạn thân về tình trạng hiện tại, cũng cho cô ấy xem ảnh chú chó nhỏ nhà Lee Minhyung.

Cô ấy hỏi tôi: đã biết rõ đối phương có thể không có ý định tiến xa hơn, vậy tại sao tôi không chủ động chấm dứt mối quan hệ này?

Tôi nhất thời không biết phải trả lời sao.

Tôi vốn không đi xem mắt với mục đích muốn yêu đương.

Vậy nên đáng lý ra tôi đã có thể rút lui dễ dàng.

Nhưng thật lòng mà nói, tôi hiểu rõ bản thân mình — tôi đã ở cái tuổi không còn trẻ nữa, để gặp được một người ưu tú như Lee Minhyung quả thật không dễ.

Anh ấy có xuất thân tốt, điều kiện cá nhân trên trung bình, lại có sự nghiệp riêng.

Nếu có thể... tôi thật sự muốn thử giữ lấy anh ấy.

"Một người tốt như vậy, thật sự còn cần phải đi xem mắt sao?

Tôi thấy có gì đó lạ lắm..."

Bạn tôi đã nói như vậy đấy.

"Anh ấy nói muốn tìm một người bạn đời tâm đầu ý hợp."

"Cậu nhớ tự bảo vệ bản thân đấy, dạo này nhiều cô gái độc thân bị mất tích lắm.

Nếu thấy có gì không ổn thì đừng gặp người đó nữa."

Tôi cười, nói rằng cô ấy đã suy nghĩ nhiều quá rồi.

Thế nhưng, một khi hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo xuống... nó sẽ từ từ đâm rễ, nảy mầm.

《Tôi》

Khi tôi đang khóa cửa tiệm và chuẩn bị về nhà, thì bất ngờ thấy "chị gái xinh đẹp" kia đang đứng trước cửa.

Ánh mắt của cô ấy đang chăm chú dõi theo những tờ thông báo dán trên bức tường bên cạnh.

Mãi đến khi tôi cất tiếng gọi, ánh mắt ấy mới rời khỏi bức tường và chuyển sang nhìn tôi.

Cô ấy nhìn tôi một lúc lâu khiến tôi cảm thấy vô cùng khó xử.

Tôi khẽ nói lời tạm biệt và định rời khỏi không gian có phần ngột ngạt này.

Nhưng ngay khi tôi quay người, cô ấy bất ngờ nắm lấy tay tôi, hành động đó khiến tôi có chút giật mình.

Tôi quay lại nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu, sau một hồi do dự, cuối cùng cô ấy cũng lên tiếng:

"Cậu không cảm thấy Minhyung có gì đó rất kỳ lạ sao?"

Tôi khẽ nghiêng đầu, ra hiệu rằng tôi không hiểu ý của cô.

"Một người xuất sắc như vậy, tại sao lại không có bạn gái?

Tại sao lại cần đi xem mắt?"

"Mỗi người đều có lựa chọn riêng.

Tuy rằng đáng tiếc là tôi đã vấp ngã vài lần khi cố mai mối cho anh ấy, đến giờ vẫn chưa thành công.

Nhưng ít nhất trong mắt tôi, anh ấy là một người có điều kiện rất tốt, và là một người đàn ông rất ổn."—— Tôi hít một hơi thật sâu rồi từ tốn trả lời.

"Tôi có thể xem qua hồ sơ của những người từng gặp mặt anh ấy trước đây không?"

Cô ấy lại hỏi sau một chốc suy nghĩ.

"Xin lỗi, điều đó không phù hợp với quy định.

Nhưng... họ đều không quay lại đây lần nào nữa."

Cô ấy buông tay tôi ra, không nói gì thêm, chỉ lặng người đứng đó, ánh mắt lại hướng về những tờ thông báo trên tường.

Tôi quyết định mặc kệ và tiếp tục con đường về nhà của mình.

Tôi nghĩ... ngày mai mình nhất định phải gỡ bỏ hết mấy tờ thông báo tìm người đáng ghét kia đi thôi.

《Anh ấy》

Cô ấy dường như đang cố tránh mặt tôi.

Gần một tuần trôi qua, cô ấy không hẹn tôi đi ăn nữa, tần suất trả lời tin nhắn cũng giảm rõ rệt.

Haizz...

Tôi không kìm được mà thở dài.

Chuyện này không phải lần đầu xảy ra, nhưng tôi thật sự mong đây sẽ là lần cuối.

Đời người ngắn ngủi, không nên phí hoài quá nhiều thời gian cho những người hay chuyện không xứng đáng.

Tôi nghĩ mình cần tìm một dịp nào đó để tới chỗ Minseok, chỉnh sửa lại tiêu chuẩn chọn bạn đời của mình.

"Ting"

Là tin nhắn của cô ấy — rủ tôi đi ăn tối.

Điều đó khiến tâm trạng của tôi trở nên rất tốt.

Tôi vui vẻ nhận lời, sau khi tan làm, tôi dự định sẽ ghé trung tâm thương mại mua một món quà.

《Cô ấy》

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng tôi vẫn quyết định hẹn gặp Lee Minhyung thêm một lần nữa.

Dù chính tôi cũng không rõ việc làm này xuất phát từ sự yêu thích dành cho anh ấy, hay là từ nỗi sợ rằng bản thân mình sẽ không thể tìm được người tốt hơn.

Nhưng dù là lý do gì, tôi vẫn biết rõ một điều — tôi không muốn kết thúc mối quan hệ này chỉ vì những suy đoán vô căn cứ.

Như mọi khi, tôi là người đề xuất nhà hàng, còn Lee Minhyung sẽ sắp xếp lịch trình buổi hẹn.

Không khí trong nhà hàng rất tuyệt, món ăn cũng hợp khẩu vị của tôi, còn Lee Minhyung thì vẫn dịu dàng, ân cần như thường lệ.

Sau bữa ăn, anh ấy đề nghị tới Seonyudo đi dạo.

Anh bảo ở đó có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng, nhưng cũng được bao quanh bởi cây cối, gió đêm mùa hè thổi qua rất dễ chịu, là một nơi rất thích hợp để tản bộ.

Nhưng trong đầu tôi lại thoáng hiện lên hàng loạt những từ ngữ như: hẻo lánh, ít người qua lại, nguy hiểm, giết người cướp của... cùng với tấm thảm vấy máu kia.

Trông thấy tôi do dự, Lee Minhyung khẽ mỉm cười.

Anh nói không sao cả, đợi đến khi tôi sẵn sàng rồi hãy đi cũng được.

Nói xong, anh lấy ra từ túi một chiếc khăn quàng màu vàng nhạt.

Anh bảo lúc đi dạo phố tình cờ nhìn thấy nó, cảm thấy rất hợp với tôi nên đã mua.

Lee Minhyung đưa tay lên, muốn giúp tôi quàng khăn.

Chiếc khăn vòng qua cổ tôi, và trong khoảnh khắc ấy — tôi chợt nghĩ, chỉ cần anh ấy siết mạnh một chút... mạng sống của tôi có thể sẽ kết thúc.

Cơ thể tôi khẽ run lên.

Lee Minhyung lùi lại hai bước, ngắm tôi một hồi rồi mỉm cười, nói rằng trông tôi thật sự rất hợp với chiếc khăn này.

Sau đó, anh cũng không nhắc gì thêm về chuyện đi dạo nữa mà đưa tôi về nhà luôn.

Sau khi tắm rửa xong xuôi, tôi mang chiếc khăn mà Lee Minhyung tặng ra ngắm nghía.

Vải cotton mềm, thoáng khí, tuy không giữ ấm tốt nhưng lại rất phù hợp để đeo vào mùa hè và thu.

Tôi nghĩ... mình thật sự giống như một chú chim sợ cánh cung.

Vừa định hẹn Lee Minhyung thêm một lần nữa thì tiếng chuông cửa đã vang lên.

"Đinh đoong."
 
𝐠𝐮𝐫𝐢𝐚 | Another Half
04


《Tôi》

Lee Minhyung bất ngờ tới "Another Half" tìm tôi.

Đây là một chuyện rất bất thường — tôi từng nói rồi, ngoài những lần gặp để xem mắt, giữa chúng tôi sẽ không có bất kỳ cuộc gặp gỡ riêng nào.

"Tôi đến để cập nhật tiêu chuẩn chọn bạn đời của mình."

Lee Minhyung huơ huơ tờ giấy trong tay.

Tôi nhận lấy tờ đơn mà anh ấy đã điền sẵn, vừa nhìn vào thì thấy ghi:

"Người không phớt lờ tôi, một người sẽ yêu tôi thủy chung, trong mắt chỉ có tôi.

Cao 1m65, có nốt ruồi dưới mắt, thích ăn đồ ngọt."

"Tốt nhất là... chủ tiệm mai mối."

"Anh có ý gì vậy, Lee Minhyung?"

Tôi cảm thấy anh ấy như đang đùa giỡn mình, lập tức có chút tức giận.

"Tôi tưởng ghi như vậy thì Minseok sẽ hiểu được lòng tôi rồi...

Vẫn chưa đủ sao?

Vậy nếu thêm cái này nữa thì sao?"

Lee Minhyung đặt một chiếc hộp nhỏ tinh xảo lên bàn làm việc, đẩy đến trước mặt tôi.

Bên trong là một chiếc móc khóa hình Cinnamoroll nhỏ xinh.

《Anh ấy》

Trông thấy biểu cảm sững sờ của Minseok khi nhìn thấy món quà, tôi biết ngay — phán đoán của mình là đúng.

Minseok luôn cho rằng lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là ở tiệm.

Nhưng thật ra không phải vậy — tôi đã từng gặp cậu ấy nhiều lần từ trước đó rồi.

Tôi rất thích dắt Doongie ra bờ sông Hàn đi dạo.

Tôi thích bãi cỏ xanh rì ở đó, và cả sự náo nhiệt của đám đông vào mỗi cuối tuần.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Minseok là vào một đêm khuya do tôi phải tăng ca.

Gần nửa đêm mới có thời gian dắt Doongie đi dạo.

Khi đó, cậu ấy đang đứng một mình bên bờ sông Hàn, ngước nhìn xa xăm, trông vô cùng cô đơn và mong manh — giống như một linh hồn lạc lối, mỏng manh dễ vỡ.

Tôi thật sự đã rất muốn ôm lấy cậu ấy.

Sau đó, tôi có gặp lại cậu ấy vài lần nữa — có khi là ban ngày, có khi là đêm khuya — và cậu ấy vẫn đứng ở đúng chỗ đó, vẫn mang một nỗi buồn nhẹ nhàng, vẫn đẹp như một linh hồn không thuộc về thế giới này.

Rồi một thời gian dài tôi không gặp lại cậu nữa.

Cho đến một ngày, tôi nổi hứng bắt chước dáng đứng của cậu, thử đứng ở bờ sông như cách mà cậu từng đứng.

Tôi không hiểu tại sao mình lại làm vậy — bởi khi đó, Minseok đối với tôi chẳng qua chỉ là một người lạ thoáng qua trong cuộc đời, thậm chí còn không chắc có thể gặp lại hay không.

Vào một đêm nọ, tôi phát hiện ra một chiếc ba lô ở vị trí đó.

Trong đó chứa toàn những vật kỳ lạ — lưỡi cưa dính máu, dao chặt, dây thừng,... dấu hiệu của một vụ án mạng không thể nào rõ ràng hơn.

Không hiểu vì sao, trực giác mách bảo tôi rằng đó là đồ của linh hồn kia.

Tôi lặng lẽ nhét đầy đá vào ba lô, rồi ném nó xuống khu vực sông có mực nước sâu nhất.

Trước khi làm vậy, tôi đã tháo chiếc móc khóa trên ba lô mang về.

《Cô ấy》

Âm thanh của dòng nước vang lên bên tai tôi, tôi cảm nhận được cơ thể mình đang dần chìm xuống.

Tối tăm — ẩm ướt — lạnh lẽo — không thể thoát ra — dây thừng — siết chặt

《Anh ấy》

Tôi và Minseok đã chính thức quen biết khi tôi gặp cậu ấy đứng phát tờ rơi giới thiệu về công ty mai mối của mình.

Minseok mỉm cười nhét tờ rơi vào tay tôi, nói rằng cậu ấy có thể giúp tôi tìm được một nửa linh hồn của mình.

Khi ấy, Minseok không còn giống một tinh linh mỏng manh nữa, mà như một chú cún nhỏ đáng yêu.

Thật ra lúc đó tôi đã rất muốn nói với cậu ấy rằng — tôi tìm thấy rồi.

Nhưng tôi sợ sẽ làm cậu ấy hoảng loạn, thế nên tôi chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo trình tự, đăng ký trở thành thành viên của "Another Half".

Nhìn thấy món đồ trang trí hình Cinnamoroll được đặt trên bàn làm việc của Minseok, tôi càng chắc chắn những suy đoán trước đó của mình không hề sai.

Sau này, qua những lần trò chuyện, tôi được biết là Minseok đang độc thân, tôi liền tranh thủ hỏi cậu ấy vì sao không yêu đương.

Cậu ấy nói rằng người kia cảm thấy tình yêu của cậu quá nặng nề, rồi cậu đã chặt người đó ra thành tám mảnh rồi ném xuống sông Hàn cho cá ăn.

Minseok tươi cười như đang nói đùa — nhưng tôi biết, cậu không hề nói chơi.

Lúc đầu, những người phụ nữ mà Minseok giới thiệu cho tôi đều bị tôi đuổi đi.

Chỉ khi thất bại trong việc ghép đôi, tôi mới có cơ hội gặp lại Minseok.

Về sau, những người phụ nữ được ghép đôi với tôi đều bất ngờ biến mất.

Tôi biết — Minseok thích tôi rồi, giờ đến lượt cậu ấy tạo cơ hội để được gặp tôi.

Minseok à, tôi chưa bao giờ sợ một tình yêu nặng nề, điều duy nhất tôi sợ là ánh mắt em không còn dừng lại ở nơi tôi.

Vì vậy... xin hãy yêu tôi thật nhiều nhé, Minseokie.

《Tôi》

Khi nhìn thấy chiếc khóa hình Cinnamoroll mà lẽ ra đã chìm sâu dưới lòng sông Hàn, tôi liền hiểu — Lee Minhyung đã biết hết mọi chuyện.

Có lẽ, ngay từ đầu... anh ấy đã luôn biết tất cả, vậy mà vẫn lựa chọn tiếp cận tôi.

"Lee Minhyung, anh đã suy nghĩ kỹ chưa?"

"Minseok đang nghi ngờ tấm lòng của tôi sao?

Buồn thật đấy..."

Tôi chỉ vào chiếc móc khóa hình Cinnamoroll rồi nói ——"Tôi đã nói rồi, tình yêu của tôi rất nặng nề... anh cũng biết mà."

"Minseok à, em biết không?

Đối với tôi, đã nói yêu là phải đồng hành cùng nhau đến khi chết.

Và tôi yêu em, Ryu Minseok."

"Đã nói yêu... thì phải đồng hành cùng nhau đến chết đấy nhé."

Tôi cũng đã từng nói câu đó trước thi thể của người ấy.

Hiện tại, người tôi yêu có cùng quan điểm tình yêu với tôi, lại chấp nhận cả quá khứ và hiện tại của tôi, tôi không nghĩ ra bất cứ lý do gì để có thể từ chối anh ấy.

Vì vậy, tôi vươn người qua chiếc bàn làm việc, hôn lên môi Lee Minhyung.

Còn chiếc móc khóa kia... tôi ném nó vào góc sâu nhất của ngăn bàn làm việc, để nó nằm đó cùng với chiếc khăn quàng màu vàng nhạt, đôi hoa tai màu hồng, chiếc ví màu trắng và chiếc khăn lụa màu be...

Hy vọng một ngày nào đó, con gấu bông của Lee Minhyung sẽ không xuất hiện trong ngăn kéo của tôi.

《Anh ấy》

Tôi đáp lại nụ hôn của Ryu Minseok, vờ như không nhìn thấy màn hình điện thoại của cậu ấy đang để ảnh tôi và Doongie chụp chung.

Bức ảnh ấy là tôi cố ý gửi riêng cho Minseok, còn cô ấy thì chỉ có ảnh Doongie chụp một mình thôi.

Quả nhiên, gu của tôi và Minseok rất giống nhau — tôi biết chắc cậu ấy sẽ thích bức ảnh đó.

《Tôi》

Sẽ chẳng có ai phải thay tôi đi tìm một nửa linh hồn của mình.

Người ấy — Another Half của tôi — đã tự tìm đến với tôi rồi.

(end)
 
Back
Top Bottom