Cập nhật mới

Khác Gương Vỡ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401870241-256-k418792.jpg

Gương Vỡ
Tác giả: dejavu2208
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong mắt người đời, Trần Xuân Khải là hình mẫu hoàn hảo của thời đại mới: một doanh nhân trẻ thành đạt, giàu có, điển trai, với thân hình cơ bắp được rèn giũa trong những phòng gym còn hiếm hoi của thập niên 90.

Anh ta xuất hiện ở đâu cũng khiến người khác phải ngước nhìn, khiến phụ nữ mơ mộng, khiến đàn ông nể phục.

Nhưng bên trong lớp vỏ ấy, Khải thực chất lại có những ý nghĩ tối tăm, méo mó, ngập tràn những ám ảnh bệnh hoạn.

Trong đầu anh, những kẻ quanh mình không phải là bạn bè, đối tác hay người tình - mà là những hình nhân để thỏa mãn những tưởng tượng bạo lực.

Ngày qua ngày, Khải đứng giữa hai nửa đối nghịch:
một bên là doanh nhân lịch lãm của xã hội đang khát khao đổi mới, một bên là gã tâm thần khát máu đang đòi thoát khỏi gương soi.

Nhưng đâu là thật, đâu là ảo?

"Gương Vỡ" không chỉ là câu chuyện về một kẻ điên loạn, mà còn là bức tranh phản chiếu xã hội Việt Nam những năm giao thời, khi hào nhoáng và mục ruỗng song hành, khi con người học cách khoác lên mình những chiếc mặt nạ để tồn tại.



xà​
 
Gương Vỡ
Mảnh vỡ đầu tiên.


Tôi thức dậy lúc 5 giờ 30 sáng, như mọi ngày.

Đồng hồ báo thức kiểu cũ với cái chuông tròn sáng loáng của Nhật kêu lên inh ỏi trên đầu giường.

Tôi ghét cái âm thanh ấy, nhưng lại không thể sống thiếu nó.

Nó đánh thức tôi dậy khỏi những cơn mơ kỳ dị, nơi bóng tối và những vệt máu đỏ thường xuyên lẫn lộn với tiếng cười khúc khích xa xăm.

Tôi mở mắt, trần nhà trắng loang lổ vết ẩm hiện ra trước tiên.

Cái trần này cha tôi cho thợ Ý thiết kế từ hồi đầu thập niên 90, giờ thì chỉ còn là một mảnh hoài niệm tróc lở.

Tôi ngồi dậy, soi mình trong gương treo đối diện.

Một gương mặt điển trai, sống mũi cao, ánh mắt sắc – đúng hình mẫu đàn ông mà xã hội thèm khát.

Nhưng tôi biết, đằng sau lớp da căng bóng ấy là một con thú luôn thì thầm vào tai tôi những lời chỉ mình tôi nghe được.

Tôi bắt đầu ngày mới bằng 100 lần chống đẩy, 100 lần gập bụng, rồi chạy bộ quanh khuôn viên biệt thự.

Thói quen ấy không phải để giữ sức khỏe – mà để duy trì cái thân hình săn chắc khiến bao người đàn bà nhìn tôi bằng ánh mắt thèm khát.

Tôi thích cảm giác mồ hôi rịn ra, trượt dọc xuống bụng, thấm vào làn da căng cứng.

Nó khiến tôi nhớ rằng mình kiểm soát được cơ thể này, và có lẽ, cả thế giới nữa.

Sau khi tập, tôi bước vào phòng tắm lát gạch men xanh rêu, mở vòi nước lạnh, để từng giọt băng giá đập vào da thịt.

Trong tiếng nước chảy, tôi thường tự nhủ rằng tôi sinh ra, là để đứng trên tất cả.

Tôi ăn sáng bằng bánh mì trắng, trứng ốp la, một ly cà phê đen không đường.

Mọi thứ đơn giản, ngăn nắp, sạch sẽ.

Cha tôi dạy tôi rằng người đàn ông thành đạt là kẻ biết kiểm soát cả những thói quen nhỏ nhất.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghe lời ông một cách hoàn toàn.

Bởi tôi biết, có những thứ bên trong tôi sẽ chẳng ai kiểm soát được.

Có lẽ đã đến lúc tôi tự giới thiệu mình:

Tên tôi là Trần Xuân Khải.

Sinh năm 1978, lớn lên trong một gia đình mà người ta gọi là "danh gia vọng tộc."

Cha tôi sở hữu một chuỗi công ty xây dựng, có quan hệ rộng đến mức chỉ cần một cú điện thoại là bất kỳ ai cũng có thể bị kéo xuống bùn.

Mẹ tôi – như một cái bóng, chưa từng có mặt trong đời sống xã hội, nhưng chính cái im lặng dai dẳng của bà mới khiến căn nhà này trở thành ngôi mộ sống.

Người ngoài nhìn vào, tôi là kẻ có tất cả: tiền bạc, quyền lực, một vóc dáng đàn ông đáng mơ ước, và một tương lai sáng chói.

Họ không thấy những thứ tôi giấu trong đêm.

Tôi thích thử thách những giới hạn.

Thích đùa giỡn với sự đau đớn.

Tôi thích nhìn thấy trong mắt người khác sự run rẩy, bất lực, sự trần trụi của linh hồn khi nó bị lột bỏ.

Có những đêm, tôi ra phố, đứng giữa đám đông hỗn tạp: những gánh hàng rong, những chiếc xe máy cà tàng phun khói, những ánh đèn neon mỏi mệt.

Trong nhịp sống ấy, tôi thấy rõ mình là kẻ khác biệt.

Đã bao giờ tôi giết ai chưa?

Có lẽ rồi.

Có lẽ chưa.

Những ký ức nhập nhằng, lẫn lộn như mảnh gương vỡ, cắt nát trí óc tôi.

Tôi không chắc.

Nhưng tôi nhớ rõ cảm giác máu chảy qua kẽ tay – ấm nóng, dính nhớp, và... ngọt ngào.

Buổi sáng của tôi luôn kết thúc bằng việc soi gương lần nữa.

Nhìn vào mắt mình, tôi thấy một gã đàn ông hoàn hảo đang cười mỉm.

Nhưng ngay sau lớp thủy tinh ấy, có một cái gì khác, tối tăm, rình rập, như thể gương mặt kia chỉ là lớp mặt nạ mỏng manh.

Và tôi biết... nó sẽ vỡ.
 
Gương Vỡ
Mơ hồ.


Hà Nội, cuối thập niên 90, là một thành phố không bao giờ ngủ.

Ban ngày, nó khoác lên mình gương mặt của sự vội vã: những hàng xe máy chen chúc trên đường, tiếng rao lanh lảnh của mấy bà bán xôi, mùi khói bụi trộn lẫn với hương cà phê đen trong những quán cóc.

Ban đêm, nó thay da đổi thịt, rực rỡ ánh đèn neon từ những quán bar, khách sạn sang trọng, tiếng nhạc ầm ĩ và những thân hình mệt mỏi tìm đến men rượu để quên đi chính mình.

Tôi đi qua cả hai thế giới ấy với sự thản nhiên của một kẻ ngoài cuộc.

Ban ngày, tôi mặc comple thẳng thớm, bắt tay với những gương mặt bóng bẩy đầy toan tính, ký những hợp đồng trị giá hàng trăm triệu, uống whisky trong phòng họp đầy khói thuốc lá.

Tôi cười đúng lúc, gật đầu đúng nhịp, khiến người ta tin rằng tôi là một doanh nhân trẻ "thời thượng" nhất.

Nhưng ban đêm mới là lúc tôi sống.

Tôi thường bước vào những quán bar nơi ánh đèn xanh đỏ giội xuống như mớ hỗn loạn, tiếng nhạc techno đập vào tai đến nhức óc.

Ở đó, tôi dễ dàng chọn được một gương mặt khả ái – đôi môi đỏ mọng, ánh mắt ướt át.

Cô ta sẽ đi cùng tôi, tự nguyện như con thiêu thân lao vào lửa, chẳng biết rằng mình chỉ là một mảnh ghép tạm bợ trong trò chơi của tôi.

Có lần, tôi nhớ rõ, tôi đưa một cô gái về căn hộ riêng của mình ở phố Huế.

Khi cánh cửa khép lại, sự lịch lãm biến mất.

Tôi buộc cô ta làm theo từng lời mình, nhìn sự run rẩy và sợ hãi dần lộ ra sau lớp trang điểm rẻ tiền.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình như Chúa, nắm giữ sinh mệnh và sự tự do của một con người.

Và rồi... mọi chuyện trở nên mơ hồ.

Tôi không biết mình thực sự đã làm gì.

Chỉ nhớ mùi sắt tanh nồng tràn ngập căn phòng.

Nhớ ánh mắt của cô gái ấy mở to, như muốn gào lên điều gì, rồi tắt lịm.

Khi tôi đứng dậy, căn phòng vẫn ngăn nắp, không có máu, không có xác chết.

Chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc, và tấm gương phản chiếu gương mặt tôi đỏ bừng vì hưng phấn.

Tôi đã giết cô ta?

Hay tôi chỉ tưởng tượng ra cảnh đó, trong cơn mê dại?

Tôi không biết.

Tôi không muốn biết.

Tôi chỉ nhớ cái cảm giác ấm nóng ấy vẫn còn vương trên đầu ngón tay.

Ngoài kia, thành phố vẫn chạy theo nhịp sống hối hả.

Không ai quan tâm đến những chiếc bóng như tôi.

Họ sẽ thấy tôi sáng mai bước ra đường, trong bộ vest đắt tiền, lịch lãm như một quý ông.

Không ai hay rằng trong đêm, tôi đã cười khúc khích như một đứa trẻ chơi dao.

Và tôi tự hỏi: nếu tất cả chỉ là tưởng tượng, thì tại sao tôi vẫn nghe thấy tiếng thở hổn hển của cô ta, ngay lúc này, vang lên trong đầu?
 
Gương Vỡ
Tiếng Vọng.


Có một điều tôi chưa kể: căn biệt thự nơi tôi sống không bao giờ yên tĩnh.

Ban ngày nó mang vẻ uy nghi của tầng lớp thượng lưu, nhưng đêm xuống, nó như một chiếc hộp rỗng, nơi tiếng gió luồn qua khe cửa cũng thành lời thì thầm.

Cha tôi hiếm khi ở nhà.

Ông vùi đầu vào những cuộc nhậu quan hệ, những buổi họp ngầm, những bữa tiệc xa hoa nơi tiền và quyền được trao đổi như những con bài.

Người ta gọi ông là "ông Trần quyền lực," còn tôi thì gọi ông là một kẻ nghiện – nghiện kiểm soát, nghiện chiến thắng, nghiện được cúi chào.

Mẹ tôi thì khác.

Bà lặng lẽ như một pho tượng đặt trong góc phòng khách.

Tôi ít khi thấy bà cười, càng hiếm khi nghe bà nói.

Đôi mắt bà giống như gương – phản chiếu tất cả, nhưng không bao giờ tiết lộ điều gì.

Nhiều đêm, tôi nghe tiếng bước chân bà đi lại ngoài hành lang, nhẹ như bóng ma.

Tôi đã tự hỏi: bà theo dõi tôi, hay chính bà cũng đang chạy trốn khỏi cái gì đó?

Một buổi tối, trong lúc ăn cơm cùng nhau, cha tôi nhìn thẳng vào tôi và nói:

– Khải, con phải học cách gánh vác.

Cái ghế này không tự nhiên mà có.

Ông gõ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ mun, giọng khàn vì rượu.

Mẹ tôi ngồi đối diện, đôi đũa run run nhưng không ngẩng đầu.

Tôi thì mỉm cười, như mọi khi.

Tôi đã quen với vai diễn này: người con trai thành đạt, biết nghe lời, biết gật đầu.

Nhưng trong đầu tôi, giọng nói khác vang lên: *"Mày không cần cái ghế của ông ta.

Mày có thứ quyền lực khác – quyền lực được định đoạt số phận của kẻ khác."*

Tôi cắn một miếng thịt bò, nhai chậm rãi, và tưởng tượng mình đang nhai nát cổ họng một ai đó.

Căn nhà này đầy những tiếng vọng.

Mỗi bức tường dường như chứa đựng một câu chuyện đen tối, mỗi khung cửa sổ đều nhìn ra một thế giới méo mó.

Tôi thường đi ngang gương hành lang và thấy trong đó một Khải khác – hắn nhìn tôi chằm chằm, môi nhếch cười, nhưng ánh mắt thì rỗng hoác.

Có những lúc, tôi tưởng hắn sẽ bước ra khỏi tấm gương để thế chỗ tôi.

Tôi không chắc còn phân biệt nổi đâu là thực tại.

Những cuộc trò chuyện của gia đình, những lời cha tôi ra lệnh, sự im lặng của mẹ – tất cả có thật không?

Hay chỉ là một màn kịch tôi tự dựng trong đầu, để khỏa lấp sự trống rỗng?

Nhưng dù thế nào, tôi vẫn giữ nguyên buổi sáng ngăn nắp, những bài tập thể hình đều đặn, bộ vest là lượt, và nụ cười đúng chỗ.

Người đời chỉ nhìn thấy mặt nạ ấy.

Chỉ mình tôi biết, sau lớp mặt nạ, một vết nứt đang ngày càng rộng ra.
 
Gương Vỡ
Bữa tiệc gia đình.


Tôi vẫn nhớ rõ cái đêm ấy.

Căn biệt thự yên tĩnh đến mức tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp nghe như nhát dao gõ vào thái dương.

Cha tôi ngồi trong phòng khách, mặc áo sơ mi trắng, cà vạt tháo lỏng, tay cầm ly rượu.

Ánh đèn vàng rọi xuống, chiếu gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn kiêu hãnh.

Mẹ tôi ngồi xa hơn, dáng gầy gò, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không như thể bà chẳng còn thuộc về nơi này.

Họ ngồi đó, như hai pho tượng cũ kỹ, và tôi đột nhiên nhận ra: tôi đã quá chán ngấy sự tồn tại của họ.

Cha tôi – kẻ luôn coi tôi là bản sao bất đắc dĩ của mình, một công cụ để nối dài dòng họ và quyền lực.

Mẹ tôi – cái bóng mờ nhạt, chỉ biết im lặng, chưa bao giờ trao cho tôi một ánh mắt yêu thương.

Cả đời tôi sống trong căn nhà này, ngột ngạt như bị nhốt trong cái lồng kính bóng bẩy mà người ngoài vẫn ngưỡng mộ.

Tôi muốn được tự do, tôi cần phải giết họ.

Tôi đứng dậy, đi về phía nhà bếp.

Con dao thái Nhật sắc bén nằm trên kệ, lưỡi sáng loáng dưới ánh đèn.

Tôi nắm lấy nó, cảm thấy máu trong người sôi trào.

Khi quay lại, cha tôi ngước mắt nhìn tôi, ánh nhìn nửa khinh miệt nửa tò mò.

– Mày lại định làm trò gì nữa đây, Khải? – ông nói, giọng khàn đặc.

Tôi không trả lời, và bước tới chỗ ông.

Một nhát dao.

Rồi thêm một nhát nữa.

Âm thanh ấy thật lạ lùng – giống như khi xẻ một khúc thịt bò trong bữa tối, nhưng dính đặc và ấm nóng hơn nhiều.

Máu phun ra, nhuộm đỏ chiếc bàn gỗ mun từng sáng bóng.

Mẹ tôi hét lên, một tiếng ngắn ngủi rồi tắt nghẹn.

Tôi xoay lưỡi dao về phía bà, nhanh, gọn, dứt khoát.

Căn phòng chìm trong mùi sắt tanh.

Tôi thở hổn hển, toàn thân cơ thể run lên nhưng thực sự rất sướng.

Lần đầu tiên, tôi thấy căn nhà này rộng rãi, thoáng đãng, như thể hai cái bóng kia đã hút hết không khí bao năm nay và giờ mới trả lại cho tôi.

Tôi kéo những thân thể mềm nhũn ấy vào bếp.

Lửa bập bùng trong lò nướng, tiếng mỡ cháy xèo xèo.

Tôi cắt, xẻ, nêm nếm, như một đầu bếp tài hoa chuẩn bị cho bữa tiệc riêng của mình.

Thịt mềm, hồng, thơm ngậy lạ thường.

Tôi ngồi vào bàn, cầm dao nĩa, thưởng thức từng miếng.

Mỗi nhát cắn, tôi cảm thấy hạnh phúc lan khắp cơ thể.

Đây không chỉ là sự trả thù.

Đây là nghi thức giải phóng.

Tôi nuốt lấy sự im lặng của mẹ, nuốt cả sự ngạo mạn của cha, để biến họ thành máu thịt của chính mình.

Tôi đã hòa nhập họ vào tôi.

Từ nay, tôi không còn là con trai của ai hết.

Tôi là kẻ tự sinh ra mình, một con người mới, không còn bị trói buộc.

Ngoài kia, thành phố vẫn tiếp tục vận hành.

Xe máy vẫn phóng qua những con phố, những đôi tình nhân vẫn thì thầm dưới ánh đèn đường, những bữa tiệc vẫn náo nhiệt với rượu và nhạc.

Không ai biết rằng trong căn biệt thự này, tôi vừa tổ chức một bữa tiệc cuối cùng – và duy nhất – của gia đình mình.

Tôi dựa lưng vào ghế, lau miệng, khẽ mỉm cười.
 
Gương Vỡ
Tiếng gõ cửa.


Tôi đang ngồi trên ghế phòng ăn, nhấm nháp điếu thuốc sau bữa tiệc kỳ lạ nhất đời mình, thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Ba tiếng, dồn dập, khô khốc.

Tôi khựng lại.

Trong căn nhà vắng lặng này, nơi cha mẹ tôi vừa "tan biến" chỉ còn mùi thịt và khói, tiếng gõ ấy vang lên như lời nhắc nhở: "Mày không bao giờ được yên."

– Có ai ở nhà không? – giọng bà Hòa, hàng xóm sát vách, the thé vọng sang.

Bà ta là kiểu người không bao giờ ngủ yên nếu nghe tiếng động lạ.

Một con chim già sống bằng sự tò mò về đời người khác.

Chắc bà đã nghe tiếng tôi cười, hoặc... có thể là tiếng gì khác nữa.

Tôi đứng dậy, kéo tấm rèm che đi cảnh tượng bừa bộn trong phòng ăn.

Bàn tay tôi vẫn còn mùi máu và khói.

Tôi ra mở cửa, mỉm cười.

– Dạ, cháu đây, bác Hòa.

Bà ta nheo mắt nhìn vào trong, mùi tanh ngọt vẫn lảng vảng trong không khí.

– Ủa, tôi nghe tiếng gì lạ lắm... có chuyện gì không đó?

Tôi gãi đầu, giả vờ ngượng ngập:

– À, cháu... làm rơi cái ghế, rồi tập mấy bài tạ trong nhà.

Ồn quá, chắc bác giật mình.

Bà ta chưa tin.

Tôi thấy ánh mắt già nua kia dò xét, như muốn xuyên qua tôi.

Một luồng nóng rát chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi biết, chỉ cần bà ta bước thêm một bước, tất cả sẽ được phơi bày.

Nên tôi không cho bà cơ hội.

Chỉ trong tích tắc, tôi giơ tay túm lấy cổ bà, kéo sập vào nhà.

Cánh cửa đóng lại sau lưng, tiếng "cạch" vang lên, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.

Bà Hòa la lên, nhưng tiếng hét nghẹn lại khi con dao bếp áp sát vào cổ.

– Bác ồn ào quá, làm cháu khó chịu lắm đấy, bác biết không? – tôi thì thầm, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.

Bà ta run rẩy, mắt trợn trừng.

Tôi nhìn thấy trong đó chính cái điều tôi khao khát: sự sợ hãi tuyệt đối.

Một nhát, rồi hai nhát.

Tiếng dao chém xuống trong căn bếp vang vọng như nhịp trống dồn.

Máu bắn ra, hòa vào vết máu cũ trên sàn.

Bà ta ngã xuống, tiếng rên nhỏ dần rồi im bặt.

Tôi đứng đó, thở hổn hển.

Toàn thân tôi căng ra như sắp nổ tung.

Một sự phấn khích tràn lên óc, mạnh mẽ hơn bất kỳ liều thuốc nào.

Ngoài kia, thành phố vẫn sống.

Người ta vẫn cười nói, uống bia hơi, nghe nhạc Trịnh trong quán cà phê cũ.

Không ai biết trong căn nhà này, tôi vừa "giữ im lặng" cho một kẻ tò mò.

Nhưng tôi biết, tiếng gõ cửa kia sẽ không phải lần cuối.

Rồi sẽ có thêm người tìm đến.

Hàng xóm, bạn bè, đồng nghiệp.

Mỗi một tiếng gõ mới sẽ là một nhát dao, một cơ hội để tôi đào sâu vào cái vực mà mình đã chọn.

Liệu sau đó tôi sẽ xử lý những thứ này ra sao đây.

Và tim tôi đập gấp, như thể đang chờ đợi hồi trống tiếp theo.
 
Gương Vỡ
Phấn khích.


Tôi ngồi trong phòng khách, ánh đèn vàng hắt xuống những vết loang lổ trên nền gạch.

Trên bàn, điếu thuốc tàn rơi đầy gạt tàn, khói mỏng lượn lờ như những bóng ma nhỏ.

Tôi bắt đầu nghĩ về hậu quả.

Ba xác người – cha, mẹ và bà Hòa hàng xóm– đâu thể nào mà bốc hơi ngay được.

Tôi đã ăn tươi chúng gọn gàng, nhưng đâu đó trong ngóc ngách căn nhà, mùi máu vẫn còn, mùi tanh ngọt vẫn len lỏi trong gỗ, trong vải, đấy là còn chưa kể đống máu trên văng lên người tôi.

Người ta nói ký ức lưu lại trong tường, còn tôi tin máu cũng thế.

Sớm muộn gì, sẽ có ai đó gõ cửa.

Không phải hàng xóm nữa, mà là những anh cảnh sát, họ sẽ cho tôi án tử hình nên biết tội ác của tôi.

Và đúng như tôi nghĩ, buổi chiều hôm đó, có tiếng còi xe ngoài cổng.

Hai bóng người bước xuống: một công an phường trẻ tuổi và một thanh tra trạc ngoài bốn mươi.

Áo sơ mi trắng thắt cà vạt đen, dáng điệu nghiêm nghị, giày da gõ cộp cộp trên lối vào.

Tôi chỉnh lại vest, mở cửa.

– Xin chào anh. – thanh tra nói, giọng chậm rãi. – Chúng tôi nhận được phản ánh... có vài người trong khu này biến mất bất thường.

Cha mẹ anh, và cả bà Hòa.

Tôi cười nhẹ, như thể chuyện ấy chẳng có gì đáng bàn.

– À bố mẹ tôi đi du lịch.

Vào miền Nam.

Họ thích kín đáo, không báo ai.

Còn bác hàng xóm của tôi thì... bác ấy có lẽ hay về quê bất chợt, các anh biết điều này chứ?

Thanh tra nhìn tôi chăm chú.

Đôi mắt ông ta tối lại, như muốn moi móc từng khe hở trong lời nói.

– Có điều, hàng xóm khu này quanh đây nói họ nghe tiếng động lớn đêm hôm trước, rồi thấy anh không ra ngoài mấy hôm nay.

Anh không thấy lạ sao?

Tôi bật cười, một tiếng cười dứt khoát, như thể bị xúc phạm.

– Các anh đang nghi ngờ tôi làm gì vậy?

Tôi là doanh nhân, tôi còn đang chuẩn bị dự án lớn.

Tôi không có thì giờ để... quan tâm mấy lời đồn thổi.

Không khí trong phòng đặc quánh.

Thanh tra không nói gì thêm, chỉ đảo mắt nhìn quanh.

Tôi có cảm giác ánh mắt ông ta chạm vào từng vết loang trên nền, từng khe nứt trên tường, như thể ông ta biết hết.

– Được thôi, – ông ta nói, giọng nhỏ nhưng rắn. – Chúng tôi sẽ quay lại.

Họ bước đi, giày da vẫn nện nhịp đều, như tiếng trống báo hiệu.

Tôi đóng cửa, tim đập thình thịch, tay nắm chặt đến rịn mồ hôi.

Tôi hiểu: trò chơi đã bắt đầu.

Cảnh sát sẽ quay lại, thanh tra sẽ đào sâu, những kẻ hàng xóm còn lại sẽ thì thầm bàn tán.

Tôi không còn đường lui.

Tôi chỉ còn hai lựa chọn: hoặc xóa sạch dấu vết, hoặc xóa sạch tất cả bọn họ.

Và thật lạ, thay vì sợ hãi, tôi thấy mình hưng phấn.

Giống như trước một trận đấu thể hình, khi cơ bắp căng lên, tim đập gấp, và tôi biết: giờ là lúc để cho người ta thấy tôi thực sự là ai.

Tôi đi vào bếp, rửa con dao cho sáng loáng.

Trong gương trên tường, tôi lại thấy Khải thứ hai đang mỉm cười, ánh mắt hắn long lanh như lửa.

"Chúng sẽ quay lại," hắn thì thầm.

"Và khi đó, chúng ta sẽ có thêm một bữa tiệc."
 
Back
Top Bottom