Đô Thị  Gương Vỡ Không Lành

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,274,219
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHd_Xbg4upJtMNBfzCEmH6inujFSX85DtKDbUytr6pto9vCBJJbQO5y0oQFL2b_UBtN876iTJo73IvPLofmhUio85ikeQUmkYYovUndbs6OxblaKQ0lT35Q_fUAV6MCRgMGZjak9ldfsV4N-cLuNSwqd=w215-h322-s-no

Gương Vỡ Không Lành
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 喝糖不加咖啡

Edit: Sóc siêu lười

Văn án:

Ngày Tần Hoài Xuyên đạt được giải Tân Binh, hát ca khúc tôi viết thổ lộ với tiểu sư muội của hắn.

Họ nhận được lời chúc phúc của toàn hội trường, hai người trên sân khấu rất xứng đôi nếu anh ta không phải bạn trai tôi.

Tôi yêu cầu anh ta một lời giải thích thì anh ta hời hợt: "Chỉ là phối hợp với công ty tạo CP mà thôi".

Sau đó bọn họ show ân ái liên tiếp lên hot search, mà tôi lại bị fan của anh ta bạo lực trên mạng.

Anh ta bảo tôi thông cảm cho anh ta, tôi quyết định tác thành cho anh ta, nói chia tay rồi xoay người rời đi.

Khi chúng tôi gặp lại nhau, anh ta hỏi tôi với đôi mắt đỏ hoe và giọng run run: "Em có thể cho anh một cơ hội nữa không?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
Gương Vỡ Không Lành
Chương 1


(Phần 1)

1.

Ngày Tần Hoài Xuyên đoạt giải Tân binh, người dẫn chương trình yêu cầu anh phát biểu nhận giải.

Anh xúc động khi ôm chiếc cúp, nhiều lần nghẹn ngào khi nhắc về quá khứ, anh nói:

"Con đường âm nhạc rất khó khăn. May mắn thay, tôi đã gặp một cô gái đáng yêu, người đã đồng hành cùng tôi như một thiên thần, cô ấy luôn động viên tôi. Bài hát đoạt giải “Tương Dương” của tôi được tạo ra cùng là nhờ có cô ấy. Cô ấy đã xóa tan sương mù trong tôi. Cô ấy là mặt trời nhỏ của tôi."

Giọng điệu của anh rất chân thành và toàn trường cũng an tĩnh lại khi nghe thấy anh nói.

Khi đề cập đến vấn đề tình cảm, theo thói quen thì mọi người sẽ bàn tán, và người dẫn chương trình cũng không ngoại lệ, cô hào hứng hỏi:

"Ồ, cô gái đó có ở đây không?"

Tim tôi đập có chút nhanh, anh ấy muốn tỏ tình với tôi à?

Tôi tưởng anh ấy sẽ lấy điện thoại ra gọi cho tôi nên tôi giơ cao bó hoa hướng dương trên tay, cố gắng để anh ấy nhìn thấy và nói với anh ấy rằng tôi đang ở đây.

Tôi đã bí mật mua vé, chỉ để tạo bất ngờ cho anh ấy.

Tần Hoài Xuyên nhìn người chủ trì, khẽ mỉm cười:

"Có."

Giọng nói không lớn nhưng vô cùng kiên quyết khiến lòng tôi run lên.

Nói xong, anh quay đầu lại nhìn Chu Vận, em gái cùng công ty với anh.

Chu Vận là ca sĩ cùng công ty với Tần Hoài Xuyên, vào công ty muộn hơn anh một năm.

Tôi nghe anh ấy nhắc đến nhiều lần rằng Chu Vận có gia cảnh ở công ty, khi đó anh ấy vẫn có chút không phục, thậm chí còn coi thường:

“Có gia cảnh thì sao, tại sao cô vừa vào công ty lại có nhiều hoạt động như vậy, trong khi anh chỉ có thể ngồi ở ghế dự bị?”

Chu Vận đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn Tần Hoài Xuyên.

Người dẫn chương trình nhìn thấy ánh mắt tương tác giữa họ và tỏ vẻ đã hiểu:

"Để tôi đoán xem, hôm nay người anh muốn bày tỏ tình cảm có phải là cô Chu không?"

"Ừ, làm sao cô biết được?"

"Không thể che giấu được ánh mắt yêu thương trong mắt ai đó. Chỉ nhìn hai người là biết yêu nhau say đắm rồi".

Tần Hoài Xuyên ngượng ngùng cười, đi tới trước mặt Chu Vận, trìu mến nói:

"A Vận, con đường âm nhạc quá cô đơn. May mắn thay, anh đã gặp được em. Cảm ơn em đã không ngừng động viên anh. Anh yêu em."

Những người có mặt tại hiện trường reo hò: "Hôn đi! Hôn đi!"

Một người nào đó trong khán giả đưa cho anh một bó hoa hồng đỏ lớn, anh cầm hoa hồng trên tay, bước đến trước mặt Chu Vận, quỳ một chân xuống:

"Anh muốn ở bên em mãi mãi, em hãy đồng ý làm bạn gái anh nhé!"

Chu Vận rưng rưng nước mắt nhận lấy bông hồng: "Vâng, em đồng ý."

Tần Hoài Xuyên đứng dậy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, sau đó hai người ôm nhau thật chặt, như thể trên đời này chỉ còn lại hai người họ.

Hiện trường có rất nhiều màn hình chiếu trực tiếp, nó đồng bộ hóa tình huống trên sân khấu theo thời gian lúc bấy giờ, hình ảnh rất rõ nét, thậm chí có thể nhìn rõ từng biểu cảm nhỏ nhất.

Tôi nhìn thấy sự yêu thương và dịu dàng trong mắt Tần Hoài Xuyên khi anh ấy lau nước mắt cho Chu Vận, anh ấy luôn nhìn tôi bằng ánh mắt này, tôi còn tưởng rằng đó là ánh mắt dành riêng cho tôi.

Tôi không biết anh ấy bắt đầu đối xử với người khác như vậy từ khi nào, nhưng tôi hoàn toàn không nhận thấy điều đó.

Khoang mũi của tôi đau xót, anh ấy nói rõ ràng rằng anh ấy ghét nhất những tiểu thư hống hách như Chu Vận.

2.

Ngồi bên cạnh tôi là một cô gái trẻ là fan cuồng của Tần Hoài Xuyên, lúc Tần Hoài Xuyên và Chu Vận ôm nhau, cô ấy hưng phấn đứng dậy, nắm chặt cổ tay tôi, ngẩng đầu chỉ vào hai người trên màn hình, giọng nói hào hứng:

"Họ thật đẹp đôi có phải không? Tôi biết họ chắc chắn sẽ ở bên nhau mà."

Vừa rồi tôi cầm hoa đứng dậy, cô ấy tưởng tôi cũng là fan của Tần Hoài Xuyên, cô ấy cho rằng mình đã tìm được người chung chí hướng.

Cô ấy cầm chặt cổ tay tôi và lắc liên tục:

"Tôi vui quá, thật sự luôn! Vui vì anh ấy cuối cùng cũng có được tình yêu của mình. Đó không phải là một cuộc hành trình dễ dàng đối với anh ấy. May mắn thay, anh ấy đã gặp được Chu Vận! Họ thật xứng đôi. Tôi khóc chế.t mất!"

Mãi đến khi cô ấy nhận thấy tôi có vẻ ngượng ngùng mới buông tôi ra:

"Xin lỗi, cô có thấy khó chịu không?"

Tôi ngã xuống ghế, toàn thân lạnh ngắt, bông hoa trên tay rơi xuống đất, tôi ôm ngực, toàn thân run rẩy.

"Cô có cảm thấy không khỏe sao?"

Tôi nhắm mắt lại, yếu ớt trả lời cô ấy: “Không sao đâu, cứ từ từ rồi sẽ ổn thôi”.

Cô ấy giúp tôi nhặt hoa: “Cô biết anh Xuyên thích hoa hướng dương sao? Kết thúc buổi lễ cô có định tặng cho anh ấy không?”

Tôi lắc đầu: “Không, anh ấy sẽ không nhớ tôi đâu.”

Bữa tiệc kết thúc, Tần Hoài Xuyên và Chu Vận nắm chặt ngón tay, cùng nhau nhận lời phỏng vấn với phóng viên.

Tôi ngơ ngác bước ra ngoài cùng đám đông, trên màn hình điện tử trên đường phố chiếu khắp nơi những đoạn clip họ thổ lộ tình cảm và ôm nhau.

Tôi ném bó hoa trên tay vào thùng rác ven đường rồi một mình bắt chuyến xe buýt cuối cùng về nhà.

Ngồi trên xe, tôi bật điện thoại lên và thấy báo cáo của hai người tràn ngập.

Trong cuộc phỏng vấn của phóng viên, Chu Vận đã cầm hoa nép mình trong vòng tay của Tần Hoài Xuyên, con người còn mỏng manh hơn hoa, Tần Xuyên hùng hồn nói chuyện với phóng viên, kể lại câu chuyện họ quen nhau và yêu nhau.

Anh nhớ lại từng chi tiết nhỏ về thời gian họ bên nhau, với nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt.

"Cảm hứng cho bài hát "Tương Dương" đến từ cuộc sống hàng ngày của tôi với A Vận. Lời bài hát và âm nhạc đều được hoàn thành nhờ sự đồng hành của cô ấy."

Hóa ra họ đã có nhiều kỷ niệm như vậy nhưng bài hát “Tương Dương” rõ ràng là tác phẩm của tôi.

Bài hát này được lấy cảm hứng từ những tương tác hàng ngày của tôi với Tần Hoài Xuyên, và mỗi lời nói đều chứa đựng tình yêu và sự động viên của tôi dành cho anh ấy.

Nhưng trong miệng anh ta lại biến thành câu chuyện của anh và Chu Vận.

Toàn bộ Internet đều ghen tị với tình yêu không chút kiên dè của họ, thậm chí cư dân mạng còn khen ngợi Tần Hoài Xuyên là người thẳng thắn và có trách nhiệm.

[Anh Xuyên quả là một người đàn ông tốt, vừa mới nổi tiếng liền thổ lộ tình cảm, tôi thực sự rất vui khi được làm bạn gái của anh ấy và tôi có cảm thấy rất an toàn. 】

[Ai có thể ngờ rằng chỉ xem một buổi lễ trao giải thôi, tôi lại bị cho ăn nhìu ‘cơm chó’ tới vậy! 】

[Cái tình yêu chế.t tiệt này, phải xem mười bộ phim giế.t vợ mới bình tĩnh lại được. 】

Tôi gọi đi gọi lại vào di động của Tần Hoài Xuyên nhưng không có ai bắt máy, tin nhắn tôi gửi đi cũng rơi vào hư không.

3.

Về đến nhà đã là mười hai giờ, Tần Hoài Xuyên vẫn chưa trở về.

Từ năm nay, công ty đã thuê cho anh một căn hộ khác, hiện tại anh sống ở đó, chúng tôi đã không gặp nhau mấy ngày rồi.

Tôi đã gửi tin nhắn cho Tần Hoài Xuyên, nhưng anh ấy không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.

Tin nhắn Wechat liên tục nhấp nháy, bạn bè hỏi tôi chuyện gì đang xảy ra vậy, mối quan hệ của chúng tôi trước đây rất nổi tiếng và họ cũng là nhân chứng cho mối quan hệ của chúng tôi.

Nhưng tôi không biết phải trả lời họ thế nào, bởi tôi không có câu trả lời.

Vừa định đóng WeChat lại, tôi phát hiện avatar WeChat của Tần Hoài Xuyên đã thay đổi, biến thành ảnh hoạt hình của chính mình, lẽ ra phải thay đổi từ vài phút trước.

Trước đây tôi và anh ấy yêu nhau, chúng tôi có một con mèo đen tên là Pudding, ảnh đại diện của anh ấy là một cậu bé và một con mèo đang nhìn nhau, trong khi ảnh của tôi là một cô bé đang chơi với một con mèo.

Chúng tôi đã sử dụng hình đại diện đó được ba năm và chưa bao giờ thay đổi nó.

Anh ấy có thời gian để thay đổi hình đại diện WeChat của mình, nhưng anh ấy không có thời gian trả lời tin nhắn từ tôi.

Chuyển sang weibo, họ chính thức thông báo avatar weibo của Tần Hoài Xuyên cũng đã được thay đổi, lúc này tôi mới biết avatar hoạt hình của anh ta đổi thành ảnh anh ta yêu Chu Vận.

Họ bày tỏ tình yêu của mình một cách trang trọng trên weibo và thông báo chính thức trên weibo đã được đưa ra cách đây 10 phút.

Tần Hoài Xuyên: [ Ý nghĩa của việc chạy theo hai hướng là anh luôn yêu em, Chu Vận, cô bé, chào mừng đến với thế giới của anh. 】

Kèm theo đó là bức ảnh họ ôm nhau trong bữa tiệc để phỏng vấn, trong đó Chu Vận đang ôm một bông hồng trên tay.

Bài đăng trên blog của Chu Vận:

[Tần Hoài Xuyên, anh sẽ là bạn nhỏ của em, ở phía sau em, bên trái và bên phải của em, dùng bàn tay nhỏ bé của em ký tên, năm này qua năm khác. 】

Hình ảnh minh họa giống với hình ảnh của Tần Hoài Xuyên.

Chu Vận trong ảnh có nụ cười rạng rỡ đến nỗi ánh sáng trên mặt làm tôi nhức mắt.

Pudding nhảy lên sofa, dụi đầu vào mu bàn tay tôi rồi kêu “meo meo” như thể đang an ủi tôi.

Tôi ôm nó vào lòng và xoa đầu nó:

“Pudding, em không còn cha nữa rồi.”

"Meo meo."

Nó đứng dậy, duỗi chân về phía tôi, đối mặt với tôi và li3m má tôi như để an ủi tôi.

Những giọt nước mắt tôi kìm nén suốt một ngày cuối cùng cũng vỡ òa.

Tôi ngồi trong phòng khách cả đêm với chú mèo Pudding đang ở trong lòng tôi.

Trời vừa sáng, đã đến giờ đi làm, tôi vội vàng vào nhà vệ sinh tắm rửa, đánh chút kem nền để che quầng thâm, xách túi chạy vội đến công ty.

Các nữ đồng nghiệp trong văn phòng đang bàn tán về chuyện phiếm tối qua, nói về Tần Hoài Xuyên và Chu Vận, trong lời nói đều rất hâm mộ, đều khen Tần Hoài Xuyên là người có trách nhiệm, đẹp trai và tài năng.

Hoạt động của Tần Hoài Xuyên thu hút vô số người hâm mộ, số người theo dõi trên tài khoản weibo của anh tăng lên hàng chục triệu chỉ sau một đêm.

4.

Công việc bận rộn tạm thời khiến tôi không để ý đến Tần Hoài Xuyên, sau khi tan sở tôi mệt quá không nói chuyện được nữa.

Sau khi về nhà, Tần Hoài Xuyên ngồi ở trên ghế sofa trong phòng khách, lướt di động.

"Về rồi?"

Anh ấy ngước lên nhìn tôi và thản nhiên hỏi, rồi quay lại chú ý đến điện thoại.

Tôi bước đến gần và nhìn anh ấy, nhưng anh ấy vẫn tiếp tục gõ mà không ngẩng đầu lên.

Tôi cố gắng hết sức để kìm nén cảm xúc của mình:

"Anh có lời giải thích nào cho tôi về chuyện đã xảy ra giữa anh và Chu Vận không? Tại sao anh không trả lời cuộc gọi và tin nhắn của tôi?"

Sau khi nghe tôi nói, bàn tay đang gửi tin nhắn của anh ấy dừng lại một chút, ngón tay cái của anh ấy lại bắt đầu gõ, chuyển đổi qua lại giữa một số từ.

Mãi đến năm phút sau anh mới tắt màn hình điện thoại, ngước lên nhìn tôi rồi kéo tôi ngồi cạnh:

“Nếu anh nói bọn anh chỉ hợp tác với bắt ép của công ty, em có tin không?”

Tôi nghi ngờ nhìn anh, Tần Hoài Xuyên nhìn tôi với ánh mắt rất bình tĩnh:

"Anh đã ngồi ghế dự bị đủ lâu rồi, anh muốn nổi tiếng, muốn mọi người nghe anh hát. Trong ngành này suy đoán CP là chuyện bình thường, 1 cộng 1 lớn hơn 2 rất nhiều."

"Văn Văn, em sẽ ủng hộ anh phải không?"

Anh ôm Pudding nhẹ nhàng xoa đầu tôi:

"Bọn anh thật ra chỉ làm theo sự bắt ép mà thôi. Em biết đấy, anh rất ghét cô ấy. Tính tình cô ấy rất tệ. Nếu không phải vì công việc, anh sẽ không muốn nói một lời nào với cô ấy."

Nhắc đến Chu Vận, Tần Hoài Xuyên trên mặt lộ ra vẻ chán ghét, anh dừng một chút rồi nói tiếp:

"Ôn Văn, em có thể tin tưởng ở anh không? Từ cấp hai đến nay, chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, em vẫn không tin anh sao? Anh làm vậy là để kiếm thêm tiền. Anh không muốn chúng ta sống trong một thế giới như hiện tại, có thể cho thuê nhà mọi lúc. Anh muốn kiếm tiền, mua một căn nhà nhỏ, mua bánh pudding và sinh con."

"Tối qua anh không trả lời em vì quá bận. Anh bận ở công ty cả đêm. Nếu em không tin, anh thậm chí còn không có thời gian để cạo râu đây."

Nhìn bộ dạng ỷ lại của Pudding trong vòng tay anh, lại nghĩ đến hơn mười năm chúng tôi bên nhau, đúng vậy, anh ấy là người ở bên tôi lâu nhất cho đến nay, tôi cuối cùng cũng mủi lòng và quyết định ở lại với mối quan hệ này.
 
Gương Vỡ Không Lành
Chương 2


(Phần 2)

5.

Tần Hoài Xuyên và Chu Vận bắt đầu cùng nhau xuất hiện ở những nơi công cộng cao cấp, không chút đắn đo thể hiện tình cảm, các chủ đề liên quan đến họ thống trị danh sách xu hướng mỗi ngày.

Cuối cùng anh ấy cũng đạt được mong muốn của mình và trở nên nổi tiếng, nhưng chúng tôi ngày càng dành ít thời gian cho nhau hơn.

Mỗi lần hẹn hò, anh ấy đều quấn chặt người, nếu có ai đó nhìn anh ấy nhiều lần, anh ấy sẽ giống như một con chim sợ hãi, vội vàng hất tôi ra, sợ bị nhận ra.

Nhiều lần, khi chúng tôi đi chơi cùng nhau và gặp những tay săn ảnh có vẻ nghi ngờ hoặc có người nhìn anh lần thứ hai, anh sẽ bỏ chạy một mình.

Dù biết anh có nỗi khổ nhưng mỗi lần bị ném lại lề đường, tôi cảm thấy vô cùng khó chịu, như thể mình là kẻ thứ ba mờ ám vậy.

Rõ ràng tôi là người yêu thuở nhỏ của anh ấy, nhưng bây giờ tôi phải giữ bí mật khi đi chơi với anh ấy.

Đột nhiên một ngày, tài khoản xã hội của tôi bị hack.

Tôi từng ghi lại từng chút thời gian của mình với Tần Hoài Xuyên trên mạng xã hội, nhưng sau khi nổi tiếng thì anh ấy cũng không xóa, dù sao mấy năm nay tôi viết cũng rất ít người đọc.

Ngay sau đó, fan CP của Tần Hoài Xuyên và Chu Vận đã đổ xô vào tài khoản của tôi và trực tiếp yêu cầu Tần Hoài Xuyên giải thích.

Tần Hoài Xuyên đáp: [Xin lỗi, tôi không biết cô ấy, có thể cô ấy là fan đã theo dõi tôi. 】

Người hâm mộ của họ mắng tôi như điên dưới bài đăng trên blog của tôi:

[Chị ơi, đắm chìm trong thế giới của riêng mình có vui không? 】

[Bạn gái của anh Xuyên là em gái Chu của chúng tôi. Sao cô dám nghĩ thế này!】

[Biết xấu hổ chút đi, cô đúng là một đáng ghét! 】

[Nếu cô từ bỏ việc này bây giờ, cô sẽ không bao giờ có thể li3m được anh Xuyên nữa đâu. 】

Chu Vận bắt đầu nổi giận trên weibo:

[Một số fan nữ thật buồn cười. Họ biến những người nổi tiếng nam YY thành bạn trai của họ. Vui không? 】

Tần Hoài Xuyên cũng lập tức đăng lên weibo tuyên bố:

[Chu Vận, em yêu, anh sai rồi, là lỗi của anh khiến em buồn, anh xin chấp nhận hình phạt. 】

[ Cũng xin hãy lý trí khi theo đuổi ngôi sao, tôi có bạn gái rồi, cảm ơn bạn. 】

Khi tôi nhìn thấy nội dung mới của anh ấy, tôi lập tức gọi vào số của anh ấy, anh ấy xin lỗi tôi và yêu cầu tôi kiên nhẫn một chút:

"Văn Văn, thật xin lỗi đã khiến em chịu thiệt, em có thể xóa hết được không?"

"Tần Hoài Xuyên, ý của anh là?"

"Bây giờ người hâm mộ của Chu Vận nghi ngờ anh không trung thực. Nếu họ phát hiện ra mối quan hệ của chúng ta, anh thực sự sẽ phải chịu búa rìu của dư luận."

“Vậy là em đáng bị tàng hình và bị chửi rủa, phải không?”

"Em có thể hủy tài khoản của mình không? Thực tế không ai biết em đâu."

Tôi không thể tin được, đây có phải là người tôi đã gắn bó hơn mười năm không?

Tôi và anh ấy quen nhau từ nhỏ, không thể tách rời từ khi học cấp 2. Chúng tôi yêu nhau sau kỳ thi tuyển sinh đại học.

Trong những năm tháng khó khăn nhất của tôi, anh ấy đã đồng hành và bảo vệ tôi, tôi luôn coi anh ấy như vị thần bảo hộ của mình.

Nhưng bây giờ, ở tuổi hai mươi lăm, anh ta đã công khai x.ử t.ử tôi trên Internet, trong lòng tôi dường như có gì đó đang sụp đổ.

6.

Anh ở đầu bên kia điện thoại tiếp tục thuyết phục tôi chấp nhận ý kiến của anh, đợi anh nói xong tôi bình tĩnh nói:

"Tần Hoài Xuyên, chúng ta chia tay đi!"

Bên kia im lặng, mấy phút sau chỉ còn nghe được giọng nói tức giận của anh:

"Ôn Văn, em đã nghĩ kỹ chưa?"

Mặc dù anh ấy đang nói qua điện thoại nhưng tôi có thể tưởng tượng anh ấy đang nghiến răng nghiến lợi ở bên kia đầu dây.

"Nghĩ kỹ rồi."

Tôi mệt mỏi, mệt mỏi vì phải sống như thế này, cảm thấy bất an lo lắng được mất, và cách anh ấy tự tin hy sinh tôi để cứu lấy chính mình khiến tôi càng đau lòng hơn.

"Được rồi! Chúng ta chia tay đi, nhưng tốt nhất em nên xóa nội dung đã đăng đi. Anh không muốn A Vận và người hâm mộ biết về chúng ta."

Anh gầm gừ ở đầu bên kia của điện thoại.

A Vận, hóa ra từ trước khi tôi nhận ra, anh và cô ta đã thân thiết như vậy rồi.

Hóa ra bạn thực sự không thể che giấu tình yêu của mình đối với một ai đó, lẽ ra tôi nên đối mặt với sự thật từ lâu.

Tôi không biết anh ấy bắt đầu ở bên cô ta từ khi nào, có lẽ là khi anh ấy luôn cầm điện thoại di động bên mình, ngay cả khi đang ăn anh ấy cũng không ngừng trả lời tin nhắn của cô ấy, ngoài giờ làm việc anh ấy luôn chia sẻ cuộc sống của mình với cô ấy.

Trái tim anh đã hướng về cô ta từng chút một.

"Văn Văn, em có thể ngừng vô lý được không? Anh thực sự chán em như thế này rồi. Hãy nghe anh nói, xóa hết nội dung em đã đăng trước đó, xin lỗi rồi đăng xuất khỏi tài khoản."

Tôi rút lại suy nghĩ của mình, hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại và nói từng chữ:

"Tần Hoài Xuyên, sao anh có gan bắt tôi nhận lỗi? Trước đây tôi đối với anh, bởi vì tôi yêu anh, nhưng đây không phải là vốn liếng để anh bắt tôi làm gì cả."

"Bây giờ anh làm tôi phát ốm đấy!"

Tôi cúp điện thoại, mở weibo, từ khi bị fan của họ vạch mặt, tôi chưa bao giờ đăng bài blog mới, quyết định không nhịn nữa mà tự mình lên tiếng:

[Bài đăng đầu tiên trên blog của tôi được xuất bản cách đây bảy hoặc tám năm, nhưng thực tế có một số người nói rằng tôi chỉ đang cố gắng bắt kịp xu hướng? Não là một thứ tốt, tôi hy vọng tất cả các bạn có nó. 】

Ngay sau khi bài đăng trên blog này được đăng lên, nó đã thu hút nhiều bình luận tiêu cực hơn.

Có nhiều tài khoản đổ xô vào tài khoản của tôi:

[Tôi biết rồi, hóa ra là cô đang lợi dụng lòng tốt của anh Xuyên để quấy rầy anh ấy không ngừng! 】

[Cô thật ghê tở.m, theo dõi người khác có vui không? 】

[Người như cô đáng bị cha mẹ bỏ rơi và không ai muốn cả! 】

[ Sói mắt trắng, nếu có người giúp cô, cô cũng sẽ quấy rầy người đó cả đời? 】

Lúc này tôi mới phát hiện ra Chu Vận đã đăng một bài viết mới trên weibo:

[ Chậc chậc, lại bắt đầu rồi, người này anh Xuyên cũng đã nói với tôi, cô ấy từ nhỏ đã thích hàng xóm là anh ấy, bố mẹ cô ấy ly hôn, bố mẹ cô ấy không ai muốn nuôi cô ấy, đành phải gửi cô ấy đến nhà bà ngoại. Cô có tính cách khép kín, bị đánh ở trường, anh Xuyên thấy cô ấy đáng thương nên giúp đỡ cô, coi cô như em gái, kết quả là cô coi anh Xuyên như cọng rơm cứu mạng. Cô ấy giả vờ đáng thương, hết lần này đến lần khác chọc tức anh Xuyên, cô ấy đăng cái này lên weibo, mọi chuyện đều là do cô ấy tưởng tượng ra. 】

Cũng bao gồm một ảnh chụp màn hình bài đăng trên blog của tôi. Cô ta có vẻ rất chú ý đến tôi, chưa đầy nửa giờ sau khi blog của tôi được đăng, cô ta đã đăng đoạn nội dung này.

Đầu óc tôi ong ong và trống rỗng, niềm tin trong lòng tôi tan vỡ.

Những vết thương mà tôi đã cẩn thận khâu vá thời thơ ấu một lần nữa lại bị xé toạc một cách tàn nhẫn và đẫm má.u trước mặt công chúng.

Cảm giác như tôi đang quay lại những ngày đen tối khi còn trẻ và bất lực, bị đánh đập, mắng mỏ và bị từ chối, tôi run rẩy toàn thân và hụt hẫng.

Chờ hồi lâu, tôi gửi cho Tần Hoài Xuyên một tin nhắn WeChat:

【Tại sao anh lại làm vậy với tôi? 】

Hộp thoại liên tục hiển thị "Đối phương đang nhập...". Một lúc lâu sau, tôi nhận được tin nhắn:

[Xin lỗi, anh không thể để danh tiếng của mình bị tổn hại lúc này được. 】

Nhìn mấy chữ này, toàn thân tôi lạnh toát.
 
Gương Vỡ Không Lành
Chương 3


(Phần 3)

7.

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng tôi cũng tỉnh táo lại, gọi một cuộc điện thoại và quyết định sử dụng vũ khí hợp pháp để bảo vệ mình.

Vài giờ sau, luật sư Trần tới khu dân cư của chúng tôi, cùng với luật sư Trần, chúng tôi đến đồn cảnh sát để trình báo tội á.c.

Tôi đã đăng biên bản thụ lý vụ án và thư của luật sư lên mạng, bài blog này được một công ty luật có tiếng ở thành phố bình luận và chuyển tiếp:

[Luật sư Trần Xuân của công ty luật chúng tôi sẽ là luật sư của cô Ôn Văn. Tất cả các tài khoản đã sử dụng bạo lực mạng với cô Ôn đã được thu thập đầy đủ để làm bằng chứng và các vụ kiện sẽ được đệ trình chống lại những thủ phạm và kẻ xúi giục bạo lực mạng có liên quan. 】

Tần Hoài Xuyên vội vàng gọi điện đến, đầu bên kia điện thoại mắng tôi:

"Ôn Văn, chuyện nhỏ như vậy mà em cũng đi báo cảnh sát? Ai bảo em đi?!"

"Tôi tự mình gọi, có việc gì không. Nếu có gì liên quan đến việc gọi cảnh sát thì đừng liên lạc với tôi. Nếu có thắc mắc gì, vui lòng liên hệ với luật sư của tôi."

"Ôn Văn, chúng ta cần được nói chuyện."

Tần Hoài Xuyên dịu giọng nói: "Ngày mai anh sẽ trở lại, anh nghĩ giữa chúng ta có chút hiểu lầm."

"Được.”

Chúng tôi quả thật nên nói chuyện một chút nhỉ.

Chiều hôm đó anh ấy nhanh chóng quay lại căn nhà thuê của chúng tôi, xách vali nói với tôi rằng anh ấy đang đi công tác nên cần dọn đồ.

Tôi nhìn anh nhồi nhét tất cả đồ đạc cá nhân của anh vào vali.

Dọn dẹp xong, anh ngồi xuống:

"Ôn Văn, tuy chúng ta đã chia tay nhưng anh vẫn không muốn chúng ta trở thành kẻ thù."

Tôi lặng lẽ nhìn anh, im lặng.

Thấy tôi không trả lời, anh lặng lẽ thở dài:

"Ôn Văn, chúng ta cùng nhau lớn lên, cho dù sau này không thể thành người yêu, anh vẫn hy vọng chúng ta có thể bình tĩnh, đừng làm mọi chuyện quá tệ."

Tôi nhìn anh chăm chú:

“Không phải chính anh là người đã gây rắc rối sao?”

Sắc mặt anh ta cứng đờ trong chốc lát, sau đó nhanh chóng bình tĩnh lại, ho nhẹ:

"Chúng ta đừng nói chuyện này nữa. Em có thể gọi cảnh sát để xóa bỏ chuyện này được không?"

"Tôi đã nói rồi, chuyện này không cần nói tới nữa, nếu anh muốn nói gì thì cứ nói với luật sư của tôi."

"Em chỉ là một kẻ vô danh. Nếu em hủy tài khoản và đăng kí tài khoản khác thì cũng không ai biết đến em. Còn anh thì khác. Bây giờ anh đang ở dưới ánh đèn sân khấu nên không thể mắc bất kỳ sai lầm nào."

“Vậy là anh cứ yên tâm để tôi trở thành một con chuột bạch à?”

Tôi nhìn Tần Hoài Xuyên, nhưng ánh mắt anh ấy lại lảng đi, cúi đầu tránh nhìn tôi.

"Thật xin lỗi, gần đây anh chịu quá nhiều áp lực, nhưng anh thực sự không còn lựa chọn nào khác, anh không phải cố ý làm tổn thương em, anh cũng cảm thấy rất đau lòng."

"Thôi được rồi, Tần Hoài Xuyên, anh đừng nói với kiểu đáng thương như vậy, đây không phải là do anh sao?”

"Em thực sự không định rút đơn kiện à?"

"Ừ.”

Anh ta thở dài: "Chu Vận được công ty đánh giá cao. Làm sao em có thể tự mình kiện một công ty được?"

"Bây giờ là một xã hội được quản lý bởi pháp luật. Tôi tin vào tính chuyên nghiệp của luật sư của mình và luật pháp."

"Vậy được rồi.”

Anh đứng dậy, kéo vali đi về phía cửa, Pudding dường như biết anh sẽ không bao giờ quay lại, đuổi theo bước chân anh và kêu meo meo không ngừng.

Anh ấy dừng lại, nhìn Pudding, rồi nhìn tôi:

“Đừng để Pudding chạy ra ngoài.”

Tôi bước tới bồng Pudding lên, anh mở cửa quay lại nhìn tôi:

"Anh đi đây, bảo trọng."

Rồi anh rời đi mà không ngoảnh lại, khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, tôi biết mối tình thanh xuân của mình đã hoàn toàn kết thúc.

8.

Pudding cứ kêu trong lòng tôi, tôi vuốt đầu nó:

"Đừng kêu nữa, con còn có mẹ, mẹ sẽ không bỏ rơi con."

Tôi nhìn ngôi nhà trống rỗng, cảm giác như toàn thân bị rút cạn kiệt sinh lực.

Chúng tôi đã sống ở đây hơn ba năm, khi mới tốt nghiệp đại học, chúng tôi đến Thành phố B, thành phố hạng nhất, để cùng nhau kiếm sống. Giá thuê ở đây rất đắt, chúng tôi không đủ tiền, lại muốn ở chung nhà nên thuê căn nhà thô sơ này ở ngoại ô.

Tôi và anh ấy trang trí toàn bộ ngôi nhà từng chút một, tự mua vật liệu và tự trang trí, mỗi lần hoàn thành công việc, cả hai đều xấu hổ nhìn nhau.

Lúc đó anh ấy cảm thấy rất áy náy và hứa với tôi rằng anh ấy sẽ định cư ở thành phố này và mua một căn nhà của riêng chúng tôi.

Chỉ tiếc mấy năm nay sự nghiệp anh không mấy suôn sẻ, lại không kiếm được tiền, chỉ có thể nhận được mức lương tối thiểu của công ty, không đủ chi tiêu hàng ngày, hàng tháng phải nhận trợ cấp từ tôi.

Mãi đến năm nay anh mới nắm bắt được cơ hội, sự nghiệp thăng tiến, nhưng không ngờ mối quan hệ của chúng tôi lại kết thúc như thế này.

Tôi cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc và chuẩn bị rời đi.

Tôi ở lại thành phố này là vì Tần Hoài Xuyên đã ký hợp đồng với công ty môi giới ở đây, bây giờ đã chia tay rồi, tôi không còn lí do gì ở lại đây nữa.

Bài đăng trên weibo mới của tôi vẫn bị fan của Tần Hoài Xuyên và Chu Vận chửi bới:

【Kiện tôi? Tôi sợ quá, tôi cười muốn chết, và tôi sẽ không nói rằng cô đang làm tôi ghê tở.m đâu. 】

[Ai không biết cách gửi thư luật sư? Đợi chút, tôi sẽ tìm luật sư và gửi lại cho cô. 】

[Kẻ xấu nộp đơn trước, sau đó đá.nh người vô tội. Anh Xuyên vẫn chưa kiện cô nữa là. Nào, tất cả hãy đi thuyết phục anh Xuyên hãy cầm vũ khí hợp pháp lên để tự bảo vệ mình nào. 】

[Chúng ta hãy đi khiếu nại anh Xuyên và chị Chu, kiện cô ta xem cô ta còn kiêu ngạo nữa không. 】

Chu Vận liên tiếp đăng thêm hai bài blog:

[Thư của luật sư? Cô đang lừa gạt ai vậy? Công ty chúng tôi còn có Công ty Luật Kim Thần, vui lòng thu xếp nhanh chút, cảm ơn! 】

Bức thư còn lại là một lá thư được chuyển tiếp từ một luật sư của Công ty Luật Kim Thần, trong đó đặc biệt gửi cho tôi:

[Thư của luật sư đã được gửi. 】

Người hâm mộ của cô ta đã bình luận:

[ Em gái tôi thật đẹp trai, cô ấy đang bảo vệ chồng mình đấy. Đúng là một cô gái trong mơ. 】

[Ai cũng được phép kiện mà nhỉ. Sẽ rất vui nếu cô có thể bị nhốt và bị kết án. 】

10.

Từ hai người quen thuộc nhất mà hiện tại bây giờ lại là kẻ thù tại tòa?

Nghĩ đến tất cả những gì chúng tôi đã trải qua trong quá khứ, tôi cảm thấy hơi choáng váng.

Tôi và Tần Hoài Xuyên là hàng xóm, quê quán đều ở một huyện nhỏ kém phát triển.

Tôi sinh ra ở một thành phố lớn, cha tôi đã lừa dối mẹ tôi từ khi tôi còn nhỏ, nên mẹ tôi đã ly hôn với bố tôi.

Bố tôi chỉ muốn hạnh phúc bên nhân tình của mình, còn mẹ tôi ghét sự phản bội của bố tôi, bà cũng ghét tôi, cả hai người đều không muốn tôi.

Năm mười ba tuổi, tôi bị đẩy qua đẩy lại nơi như một quả bóng cao su, tôi thường ở với mẹ vài ngày rồi lại bị mẹ gửi mẹ về chỗ bố, tôi ở với bố mấy ngày thì bị ông chối bỏ vì nhân tình mới của mình. Cuối cùng, bố tôi đã tát tôi, ông ấy đã gửi tôi về nhà bà. Từ đó, tôi sống với bà ở một thị trấn nhỏ.

Mối quan hệ của tôi với bà không tốt, bà nóng nảy, thiếu kiên nhẫn, tôi lại nhạy cảm và tự ti.

Ở trường, tôi thường bị các bạn cùng lớp trêu chọc vì là đứa trẻ mà cả bố lẫn mẹ đều không muốn, khi bị bắt nạt tôi không dám nói với bà nên phải im lặng chịu đựng.

Thực ra không phải là tôi chưa nói với bà ấy, nhưng bà chỉ nói: “Có gì sai sao. Người ta mắng thì mà.y không biết cãi lại à? Người ta đánh thì cũng không biết đánh lại à?”

Nhưng tôi thậm chí không thể la mắng hay đánh ai.

Từ thơ ấu đến thành niên, cuộc sống của tôi luôn u tối, không có bạn bè, không ai đối xử tử tế với tôi, chỉ có sự chối bỏ, cô lập và bắt nạt.

Cho đến khi Tần Hoài Xuyên xuất hiện, cục diện đã thay đổi.

Lúc đó tôi đang học lớp hai trung học cơ sở, trên đường sau giờ học, tôi gặp Hoàng Mao và tiểu đệ của cậu ta đang thu "phí bảo vệ", khi nhìn thấy tôi, họ đương nhiên không chịu để tôi đi. Ngoài việc ăn uống, bà tôi không cho tôi gì cả, thậm chí chỉ một xu cũng không.

Tôi không đủ khả năng chi trả "phí bảo kê", Hoàng Mao thấy tôi khá ngoan liền tiến tới trêu chọc, huýt sáo với tôi, dùng ánh mắt nhìn toàn thân tôi khiến tôi phát ốm.

"Này, nghe nói em từ thành phố lớn trở về? Bố mẹ em không cần em nữa à? Sau này em có muốn đi chơi với anh trai không, anh đây sẽ chiều chuộng em?"

Hoàng Mao cười đùa, đưa tay kéo tôi, tôi sợ đến mức ôm đầu hét lên, nhưng bọn họ càng hưng phấn hơn:

"Nào, gọi tôi là anh trai đi!"

Tôi run lên vì sợ hãi, Hoàng Mao tóm lấy tôi, dùng tay chạm vào mặt tôi, tôi hét lớn nhưng không thể giãy giụa.

Trong lúc tuyệt vọng, tôi nghe thấy phía sau có tiếng gầm lên: "Cậu đang làm gì vậy?"

Chủ nhân của giọng nói này là thiếu niên khoảng mười bốn mười lăm tuổi, dáng người cao lớn, khuôn mặt chính trực, ánh nắng chiều tà chiếu vào, anh tựa hồ đang mặc một bộ áo giáp màu vàng.

Tôi biết, tôi có thể được cứu rồi.

Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ rõ cảnh tượng này, Tần Hoài Xuyên xuất hiện trước mặt tôi như một vị thần.

"Yo? Mà.y nghĩ Mà.y là ai?"

Hoàng Mao nhìn anh bằng một ánh nhìn đầy khiêu khích: "Hmm? Tần Hoài Xuyên, muốn xen vào chuyện của người khác à?"

"Cô ấy là em gái tôi, chuyện này tôi sẽ lo!"

Có ba người bên Hoàng Mao, và chỉ có một mình chàng trai nhưng anh không có ý định rút lui.

Anh đã đánh nhau với Hoàng Mao và đàn em của anh ta, bọn họ bị đá.nh tả tơi, anh đã liều mạng chiến đấu, cuối cùng Hoàng Mao phải mang theo hai đứa em của mình và vội vàng bỏ chạy.

Nhìn người trước mặt đầy má.u, tôi cảm ơn và hỏi anh có muốn đến bệnh viện không.

Nhưng anh lại cười toe toét, khoe hàm răng trắng tinh: “Không sao đâu, về để mẹ anh băng bó là được. Văn Văn, anh là anh Hoài Xuyên của em, em không nhớ anh à? Nhà anh ở cạnh nhà bà em đấy.”

Tôi nghĩ rất lâu nhưng vẫn không nhớ ra, anh sờ đầu tôi rồi cười nói:

"Quên đi, đừng nghĩ nữa, tan học đợi anh rồi chúng ta cùng về."

Sau đó tôi mới nhận ra anh ấy là bạn cùng lớp của mình, nhưng tôi luôn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không bao giờ để ý đến thế giới bên ngoài và hoàn toàn không biết anh ấy.

Từ đó chúng tôi cùng nhau đi học, tan học đến nhà anh làm bài, sau khi làm bài xong anh chơi ghita và hát cho tôi nghe.

Một cậu thiếu niên đang ngồi bên bệ cửa sổ, chơi đàn và hát, còn tôi là khán giả duy nhất của cậu ấy.

Tần Hoài Xuyên là một đứa trẻ bị bỏ rơi, bố mẹ anh đi làm ở bên ngoài, anh sống với ông bà nội.

Bà nội anh hiền lắm, mỗi lần tôi đến đó, bà luôn chuẩn bị đồ ăn nhẹ cho chúng tôi và cho tôi ăn.

Vì vậy, nhà bà nội Tần Hoài Xuyên cũng như ngôi nhà thứ hai của tôi vậy.

Anh ấy rất nổi tiếng ở trường và anh đã chủ động đưa tôi vào vòng bảo vệ của anh ấy, với sự bảo vệ của anh ấy, không ai dám bắt nạt tôi nữa, tôi cũng dần dần trở nên vui vẻ và tự tin hơn.

10.

Tôi thường cho rằng Tần Hoài Xuyên là người ông trời phái đến để cứu tôi.

Bây giờ chúng tôi chia tay là vì tôi đã lớn, có thể tự đứng vững, còn anh ấy đã hoàn thành sứ mệnh và rút lại mọi lòng tốt đã dành cho tôi?

Trước khi rời thành phố B, mẹ tôi có hẹn gặp tôi, sau khi mẹ và bố tôi ly hôn, họ cắt đứt quan hệ và tập trung phát triển sự nghiệp của riêng mình, mẹ tôi hiện tại đã là sếp của một công ty nổi tiếng.

Chúng tôi hầu như không có quan hệ gì, theo năm tháng, có lẽ bà ấy đã già đi và cảm thấy có chút áy náy với tôi, bà ấy đã nhiều lần muốn đến gần tôi và muốn bù đắp cho tôi.

Lúc đó tôi ở cùng Tần Hoài Xuyên, có anh ấy ở bên, tôi cảm thấy như có cả thế giới nên từ chối cành ô liu do mẹ đưa ra.

Mãi đến khi bị bắt nạt trên mạng, tôi mới chủ động tiếp cận bà ấy, bà ấy đã thuê luật sư Trần đứng ra khởi kiện thay tôi, tôi nợ bà ấy một ân huệ.

"Con thực sự không muốn gia nhập công ty của mẹ sao?"

Người phụ nữ trung niên trước mặt rất cao quý và tao nhã, bà là mẹ của tôi, nhưng dường như lại không phải.

"Không, con nghĩ con khá thích âm nhạc và con muốn thử sức với nó."

“Không phải là vì tức giận sao? Nếu là vì tức giận, mẹ sẽ xử lí hai người kia cho con, bọn họ sẽ không bao giờ có thể đứng dậy được nữa.”

"Không cần, chỉ cần dùng biện pháp hợp pháp để đối phó họ là được."

Tôi từng nộp tác phẩm cho một công ty giải trí và được nhiều người yêu thích, họ đã muốn tuyển tôi vào làm việc ở đó từ lâu, lúc đó vì Tần Hoài Xuyên ở thành phố B nên tôi từ chối vì không muốn sống ở một nơi khác anh.

Tôi đã liên hệ lại với công ty của họ cách đây vài ngày và họ vẫn chào đón tôi gia nhập nên tôi quyết định đến đó.

"Được rồi, dù sao thì mẹ cũng có thể trụ được thêm vài năm nữa. Nếu con muốn quay lại bất cứ lúc nào thì cứ nói với mẹ. Mẹ chỉ có một đứa con, công ty dẫu sao vẫn sẽ là của con.”

Tôi hiểu sự lựa chọn của bà ấy lúc đó, nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận bà.

Tôi đến Thành phố S, một thành phố hạng nhất ở phía Nam, gia nhập thành công vào công ty giải trí mà tôi đã liên hệ trước đó, trở thành nhà soạn nhạc, tôi lấy bút danh là "Backlight" và chủ yếu sáng tác lời và nhạc cho ca sĩ của công ty.

Tôi có chút năng khiếu về ca từ và âm nhạc, chịu ảnh hưởng từ Tần Hoài Xuyên và tiếp xúc với ngành này, sau này, trong thời gian rảnh rỗi ở trường đại học, tôi dần dần thử tự mình viết lời và nhạc.

Ý tưởng lúc đó rất đơn giản, chỉ nghĩ đến việc tôi viết một bài hát và anh ấy hát nó sẽ lãng mạn biết bao.

Nhưng sau này, để tạo dựng hình ảnh tài năng âm nhạc cho riêng mình, Tần Hoài Xuyên khẳng định toàn bộ lời, nhạc tôi viết cho anh đều do anh sáng tác, nhưng tôi không quan tâm, tôi biết anh ấy muốn nổi tiếng nên tôi không quan tâm và sẵn lòng giúp đỡ anh ấy.

Nhưng mọi việc không diễn ra như kế hoạch, mọi nỗ lực tôi bỏ ra dường như chỉ đang may áo cưới cho người khác.
 
Gương Vỡ Không Lành
Chương 4: Hoàn


(Phần 4)

11.

Vài tháng sau, vụ kiện bạo lực mạng của tôi chính thức được mở, luật sư của tôi rất có năng lực và đã thu thập bằng chứng đầy đủ trước khi chúng tôi cùng nhau đến cảnh sát.

Sau đó, tôi cung cấp bằng chứng liên quan để chứng minh rằng tôi và Tần Hoài Xuyên thực sự có quan hệ tình cảm, nhưng Chu Vận thì không thể đưa ra bất kỳ tài liệu nào để chứng minh quan điểm của mình.

Cuối cùng, phán quyết pháp lý đã được tuyên, Chu Vận và một số người hâm mộ hàng đầu của cô ta đã xin lỗi tôi bằng văn bản và video trên nhiều nền tảng xã hội khác nhau, ghim nội dung xin lỗi lên đầu, xóa mọi nhận xét về tôi và phải bồi thường thiệt hại tổn thất tinh thần cho tôi.

Kết quả này mặc dù bản thân Chu Vận được miễn hình phạt nhưng lại gây tai họa cho làng giải trí.

Những người phản đối tôi đã nắm bắt được vụ việc này và mua một thông cáo báo chí, nói rằng tôi dẫn đầu bạo lực mạng đối với những người vô tội.

Ngay sau khi nhận được phán quyết, tôi đã đăng nó lên tài khoản mạng xã hội của mình.

Danh tiếng của Chu Vận đã bị hủy hoại hoàn toàn do vụ việc bạo lực mạng lần này, Tần Hoài Xuyên cũng không tránh khỏi điều đó, dù sao thì anh ta cũng chính là kẻ đầu sỏ.

Anh ấy bị coi là "kẻ cặn bã" và mọi người đều chỉ trích anh ấy, vì mục đích của mình, anh ấy đã cho phép người hâm mộ của mình quấy rối người yêu thời thơ ấu của mình trên mạng.

Fan của Chu Vận cũng nhảy ra tố cáo Tần Hoài Xuyên, chỉ trích việc anh che giấu mình có bạn gái và lừa dối cô ta về tình cảm, và Chu Vận hoàn toàn chỉ bị anh lợi dụng thôi.

Sau đó, công ty quản lý của Tần Hoài Xuyên tuyên bố sẽ chấm dứt hợp đồng với anh.

Vào đêm khi tin tức chấm dứt hợp đồng được công bố, tôi nhận được cuộc gọi từ Tần Hoài Xuyên, anh mỉm cười trong điện thoại:

"Ôn Văn, bây giờ anh chẳng có gì cả, em đã hài lòng chưa?"

"Sao em lại tàn nhẫn như thế? Chúng ta đã ở bên nhau hơn mười năm, em không thể cho anh một cơ hội sống sót sao?"

"Quả nhiên, người ta nói, lòng dạ phụ nữ là độc nhất là không sai. Văn Văn, anh nhận thua, anh đã tổn thương em, em cũng tổn thương anh, chúng ta làm lành đi."

Trong lòng tôi không còn gợn sóng nào nữa:

"Tần Hoài Xuyên, anh biết rõ điều đau đớn nhất đối với tôi chính là gia đình tan vỡ của tôi, nhưng anh đã tự tay xé nát vết thương của tôi cho mọi người xem. Anh có biết cảm giác bị người mình tin tưởng nhất tổn thương nó như thế nào không?”

“Khi anh để người hâm mộ vu khống tôi, lẽ ra anh nên nghĩ đến tổn hại mà anh đã gây ra cho tôi, nhưng anh vẫn làm như vậy, và tất cả những gì tôi làm chỉ là chặn dòng nước bẩn tạt vào người tôi mà thôi.”

"Chúng ta hiện tại không còn liên quan gì với nhau nữa. Tôi chưa bao giờ có lỗi với anh hay làm điều gì sai trái. Chuyện này là do anh tự chuốc lấy."

Tôi nói xong, anh cười khàn giọng nói:

"Được rồi được rồi, anh đáng chết, anh đáng chết được không? Haha, Ôn Văn, chúng ta làm sao lại đến bước đường này? Thực xin lỗi em, là anh đáng chết. Hiện tại anh chẳng còn gì cả, ngay cả em cũng không. Anh mất tất cả rồi."

"Em cũng coi thường anh phải không? Haha, quên đi, sau này anh sẽ không làm phiền em nữa. Chúc em hạnh phúc."

12.

Sau đó, đúng như lời anh đã nói, tôi không bao giờ nhận được cuộc gọi từ anh ấy nữa và anh ấy đã biến mất.

Chu Vận may mắn hơn anh rất nhiều, công ty quản lý đã không từ bỏ cô ta, cho cô ta một hình tượng với tính cách ngốc nghếch, ngọt ngào trong tình yêu, cô nói mình mới đến thế giới này đã bị lừa, đổ hết nước bẩn vào người Tần Hoài Xuyên.

Im lặng hơn nửa năm, cô ta bắt đầu hoạt động trở lại trong làng giải trí, tuy danh tiếng không còn như trước nhưng cô ta vẫn thường xuyên được xuất hiện trong một số hoạt động.

Tôi gặp lại Chu Vận trong một cuộc phỏng vấn, đạo diễn nổi tiếng Tôn Di An đang quay một bộ phim kinh phí lớn và cần chọn ca sĩ hát ca khúc chủ đề cho bộ phim.

Cũng không biết Chu Vận làm sao có tên trong danh sách phỏng vấn.

Khi đến nơi, tôi tình cờ gặp cô ta đang xuống xe, cô ta rất tao nhã, mang theo rất nhiều vệ sĩ và trợ lý, nhìn thấy tôi đi phía sau, cô ta quay lại trừng mắt nhìn tôi thiếu kiên nhẫn:

"Tất cả mèo và chó nào cũng có thể vào đây sao?"

Cô trợ lý bên cạnh lập tức hiểu ra, đứng trước mặt tôi:

"Xin lỗi tiểu thư, bây giờ cô không thể vào được."

"Chặn đường tôi? Sao tôi lại không vào được?"

"Chị Chu của chúng tôi là người của công chúng, để ngăn cản cô sẽ quay lén chị ấy, chúng tôi phải để chị ấy đi trước."

"Đây là nơi công cộng. Cô ta đã mua tòa nhà này à?"

Tôi không đi thì những người phía sau cũng không đi được, càng ngày càng có nhiều người bị chặn, và họ đều đồng tình với tôi:

"Ừ, sao lại chặn chúng tôi lại? Người này là ai mà lại bá đạo như vậy?"

“Tôi nghe nói cô ấy là ca sĩ.”

"Cô ta có phải là một ca sĩ tuyệt vời không? Cô ta có đủ sức mạnh để phong ấn tòa nhà luôn à?"

Một số vệ sĩ cao lớn xung quanh Chu Vận đã tiến tới và chặn hoàn toàn đường vào.

Người đại diện của cô ấy hét lên với chúng tôi:

“Nếu tiếp tục tranh luận sẽ ảnh hưởng đến biểu hiện của cô Chu, chúng tôi sẽ buộc các người phải chịu trách nhiệm.”

Có người trong đám đông hét lên:

"Tôi tò mò không biết cô có lý do gì để buộc chúng tôi phải chịu trách nhiệm! Ai biết cô là ai chứ, hiện tại là xã hội pháp trị, cô lại có gan chặn đường và ngăn cản người dân rời đi à?"

Chu Vận chậm rãi quay người lại, không nhìn người đang mắng mình mà nhìn tôi với nụ cười khinh thường, cô ấy đã bước đi rồi lại quay người đi thẳng về phía tôi, mỉm cười nhìn tôi:

"Mặc dù người khác có thể không biết tôi, nhưng cô chắc chắn biết tôi. Tôi nói có đúng không? Cô Ôn Văn?”

"Lần đầu tiên gặp mặt, tôi còn tưởng rằng cô thật phiền toái, hiện tại tôi rốt cục nhớ ra rồi, ra đây là Ôn tiểu thư."

Cô lại ghé vào tai tôi thì thầm: "A? Không phục sao? Phục hay không thì cô đều phải chịu đựng cho tôi. Ai cho phép cô sống đến bây giờ trong khi đã làm bao chuyện như thế?"

Nói xong cô ta che miệng cười:

"Cô Ôn, tôi rất mong được gặp cô vào lần sau."

Tôi vô cảm nhìn cô ta: “Như cô mong muốn, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi.”

Cô ta vặn eo và đi về phía thang máy trên đôi giày cao gót.

13.

Vệ sĩ của cô ta không cho chúng tôi vào cho đến khi cô ta vào thang máy.

Khi tôi bước vào công ty, Chu Vận đang đợi ở phòng khách nhìn thấy tôi:

"Cô đang làm gì ở đây?"

"Cô nghĩ sao? Tôi đã nói với cô rằng chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau mà."

Nhìn khuôn mặt cô ta dần dần biến sắc, tôi mỉm cười đầy ẩn ý.

"Ôn tiểu thư, đạo diễn và nhà sản xuất đang đợi cô ở bên trong, tôi lập tức đưa cô đến đó nhé."

Một nhân viên đến chào tôi với một nụ cười.

Tôi vẫy tay với Chu Vận: “Thật mong chờ màn trình diễn của cô đấy.”

Sau đó tôi đi về phía phòng thu âm.

Chu Vận là người phỏng vấn cuối cùng, cô ta lấy lời bài hát và âm nhạc, sau khi nhân viên nói chuyện với cô ấy, cô ấy được yêu cầu hát cappella*.

*Là phong cách hát không cần nhạc đệm hay còn gọi là hát chay.

Kết quả là cô ta bị đứt nốt ở nốt cao đầu tiên, một số giám khảo có mặt cau mày và yêu cầu cô ta dừng lại trước khi kịp hát xong.

Chu Vân cung kính xin lỗi:

"Thật xin lỗi, lúc tôi lên lầu đã xảy ra chuyện, gây ra rất nhiều cảm xúc thăng trầm. Anh có thể cho tôi thử lại được không?"

"Không."

Đèn trường quay bật sáng, tôi đứng dậy lạnh lùng từ chối cô ta.

"Sao lại là cô?"

Trên mặt cô ta hiện rõ vẻ kinh ngạc: "Cô cho rằng cô là ai? Tôi đang nói chuyện với các vị giám khảo, cô có quyền gì mà xen vào."

"Không cần tìm ai cả, cô ấy chính là người quyết định ở đây."

Đạo diễn Tôn đã trả lời cho tôi.

Trong 5 năm nay, tôi đã sáng tác hàng chục bài hát nổi tiếng với bút danh "Backlight", các ca sĩ trong vòng tự hào hát những bài hát do Backlight viết.

Đạo diễn Tôn đã mời tôi viết lời và nhạc cho ca khúc chủ đề của bộ phim này, để gây ấn tượng với tôi, nhà sản xuất đã hào phóng cho phép tôi tự mình lựa chọn ca sĩ.

Chu Vận sửng sốt, vẻ mặt không thể tin nổi, tôi cười khúc khích:

"Cô Chu, trình độ ca hát của cô thật sự rất tệ, tôi thực sự không biết làm thế nào mà cô có thể trở thành ca sĩ với trình độ của mình đấy."

"Cô…cô là Blacklight sao?"

Cô ta hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo trước đây, sắc mặt chuyển từ trắng sang đỏ, biểu cảm không ngừng thay đổi.

“Ừ, vậy bây giờ cô có thể ra ngoài được chưa?”

Cô ta choáng váng và không chịu rời đi.

Hai nhân viên bảo vệ bước vào phòng thu âm đứng hai bên cô ta:

"Tiểu thư, xin đừng cản trở công việc của chúng tôi."

Chu Vận nghiến răng, lao tới chỗ tôi, “phịch” một tiếng, quỳ xuống đất:

"Cô Ôn, xin hãy cho tôi một cơ hội nữa."

Cô ấy nhìn tôi cầu xin:

"Xin hãy bỏ qua mối hận thù trong quá khứ và để tôi thử lại. Tôi thực sự cần cơ hội này. Tôi biết rằng trước đây tôi đã có lỗi với cô, nhưng xin cô hãy rộng lượng tha cho tôi."

Tôi hơi bất ngờ trước những gì cô ấy làm, không ngờ có một ngày kẻ thù cũ của tôi lại quỳ lạy tôi và thừa nhận lỗi lầm của mình.

Trợ lý của nhà sản xuất bước tới chỗ tôi và thì thầm với tôi về Chu Vận.

Hóa ra ‘nhà tài trợ’ của cô ta là nhà đầu tư và cổ đông lớn của công ty cô ta đang làm việc, khi cô ta và Tần Hoài Xuyên được ghép CP, cô ta đã đề xuất với ‘nhà tài trợ’ của mình ý tưởng tách khỏi ‘nhà tài trợ’ để phát triển một mối quan hệ nghiêm túc với Tần Hoài Xuyên.

Mặc dù ‘nhà tài trợ’ không đồng ý nhưng lúc đó cả hai đều nổi tiếng và là cây rụng tiền của công ty nên cũng không bắt ép vấn đề này. Sau này, sau khi sự việc bạo lực trên mạng đảo chiều, công ty nhanh chóng từ bỏ Tần Hoài Xuyên, Chu Vận lại quay về trong vòng tay của ‘nhà tài trợ’. Tuy rằng ‘nhà tài trợ’ không nói gì, nhưng bao năm qua cũng không khen ngợi cô ta nhiều, chỉ dùng một ít nguồn lực để hỗ trợ cô ta.

Chu Vận bây giờ cũng đã có tuổi, ‘người tài trợ’ của cô đã tìm được người khác, cô ta đã bị gạt ra ngoài lề, hát những bài hát của tôi để trở nên nổi tiếng là hy vọng duy nhất của cô ấy hiện giờ.

Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ là người rộng lượng, bản chất của tôi là người thù dai, làm sao tôi có thể cho cô ấy một cơ hội nữa? Bản thân cô ta đã không nổi bật rồi chứ đừng nói đến chuyện có mối hận thù cũ nên tôi từ chối cô ta không chút do dự và xua tay với nhân viên bảo vệ.

Cô ta bị nhân viên bảo vệ lôi ra ngoài, trông rất mất mặt.

14.

Không lâu sau khi gặp Chu Vận, tôi gặp lại Tần Hoài Xuyên trong một cuộc thi tài năng.

Công ty chúng tôi và đài truyền hình cùng nhau tổ chức một cuộc thi tài năng, lúc đó tôi đang đi công tác ở thành phố C, chợt nảy ra ý định cũng đi xem.

Đây là cách Tần Hoài Xuyên xuất hiện trước mặt tôi, tay cầm cây đàn, khuôn mặt phong trần, nếu không nhìn kỹ, tôi cũng sẽ không nhận ra anh ấy- chàng trai nổi tiếng năm năm trước, anh ấy cũng đã đổi tên. Tên anh ấy điền vào cuộc thi là Tần Si Văn.

Ở vòng sơ khảo, anh đã đàn và hát một bài hát trước đây tôi viết cho anh, sau khi hát xong, ban giám khảo hỏi anh:

"Tôi chưa từng nghe bài hát này trước đây. Cậu tự sáng tác à?"

Anh gật đầu, rồi cuối cùng lắc đầu:

"KHÔNG."

"Ca từ và giai điệu của bài hát này đều rất hay."

Giám khảo nhận xét: "Cậu có thể mời người sáng tác đến đây không?"

Tần Hoài Xuyên cười khổ nói:

"Xin lỗi, cái này là do bạn gái cũ của tôi sáng tác cho tôi, tôi không thể liên lạc với cô ấy nữa."

"Chà, thật đáng tiếc."

Dù sao thì ban giám khảo cũng đã trao cơ hội cho anh ấy nên tôi cũng không can thiệp.

Ở những vòng loại trực tiếp tiếp theo, anh tiến thêm ba vòng nữa và cuối cùng dừng chân ở top 20.

Hai mươi tuyển thủ hàng đầu đều có thể ký hợp đồng với công ty chúng tôi, nhưng anh ấy đã dừng lại ở vòng cuối cùng.

Anh thuộc loại người có khả năng ca hát nhưng lại thiếu sức mạnh, sau bao nhiêu năm trình độ vẫn không tiến bộ nhiều.

Khi chia tay, anh nhắc đến quá khứ và thú nhận mình là Tần Hoài Xuyên, trước mặt khán giả cả nước, anh đã khóc cay đắng và tiếc nuối vì đã đánh mất tình yêu của đời mình vì lợi ích của dư luận.

Tôi bước ra từ phía sau bàn giám khảo, người dẫn chương trình nhiệt liệt giới thiệu tôi:

"Đây là cô Ôn Văn, giám đốc âm nhạc của Chuangshi Entertainment. Cô đã tạo ra vô số tác phẩm chất lượng cao cho ngành âm nhạc dưới bút danh "Backlight". Cô cũng là chủ tịch hội đồng giám khảo này."

Tần Hoài Xuyên vừa nhìn thấy tôi liền mất bình tĩnh, lao tới nắm lấy tay tôi, giọng run run:

"Văn Văn, thật sự là em sao?"

"Anh thực sự rất nhớ em, em có thể cho anh một cơ hội nữa được không?"

Nhìn người trước mặt, tôi từng yêu anh ấy tha thiết, cũng từng vô cùng thất vọng về anh ấy, giờ đây tôi chỉ cảm thấy thờ ơ và bình thản.

"Tần Hoài Xuyên, hãy để quá khứ trôi đi. Vết nứt trên gương vỡ sẽ luôn còn đó, hiện tại tôi không sao cả, hy vọng anh cũng có thể hướng tới tương lai."

Anh không nói gì thêm, tinh thần anh nhanh chóng suy sụp như quả bóng cao su bị xì hơi, cuối cùng anh gật đầu nói:

"Tốt."

Sau đó, chúng tôi không bao giờ thấy hay nghe thấy tên anh ấy được nhắc đến nữa.

Chúng tôi cứ thế biến mất trong thế giới của nhau, mãi mãi.

Trước đó tôi đã nghĩ nếu anh ấy không chọn cách tạo CP cùng Chu Vận thì liệu chúng tôi có đi đến cuối cùng không?

Ngày anh ấy đoạt giải, nếu bạn gái anh ấy công bố là tôi, liệu chúng tôi có kết quả tốt đẹp không?

Tiếc là trên đời này không có nếu như, đôi khi một sự lựa chọn vô tình sẽ quyết định cuộc đời của chúng ta.

May mắn thay, khi biết mình là người bị bỏ rơi, tôi đã có khả năng tự lập và tự bảo vệ mình, giờ đây tôi không cần người khác che mưa che gió nữa, bởi vì tôi đã có áo giáp cho riêng mình.

___Hoàn Toàn Văn___
 
Back
Top Bottom