Ngôn Tình Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
877,696
0
0
gui-nham-quan-sip-cho-nam-than.jpg

Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
Tác giả: Thập Lục Hạ
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu:

Vào sinh nhật tôi, nam thần đã nhận nhầm đơn hàng chuyển phát nhanh của tôi.

Trong đơn hàng là một món quà sinh nhật bí ẩn do bạn thân của tôi gửi tới.

“Để về rồi xem sau cũng được.”

Nhưng hành động của tôi còn nhanh hơn lời nói của anh.

Khi anh vừa dứt lời, tôi đã lấy thứ đồ bên trong kiện hàng ra — —

Là một chiếc quần lót khêu gợi đầy tình thú mỏng như cánh ve.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sắc Xuân Gửi Người Tình
  • Thư Tình Gửi Vệ Lai
  • Trăng Sáng Ngàn Dặm Gửi Tương Tư
  • Gửi Nhầm Ảnh Sếp - Thiên Phàm
  • Có Một Lá Thư Gửi Từ Hồng Kông
  • Từng Đem Tình Yêu Gửi Biển Núi
  • Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
    Chương 1


    Vào sinh nhật tôi, nam thần đã nhận nhầm đơn hàng chuyển phát nhanh của tôi.

    Trong đơn hàng là một món quà sinh nhật bí ẩn do bạn thân của tôi gửi tới.

    Sau khi Trần Việt gọi cho tôi, tôi đã vội vàng chạy đến gặp anh ấy.

    “Em cảm ơn đàn anh nhiều.” Tôi chân thành cảm ơn anh ấy.

    Giọng nói của Trần Việt có hơi mất tự nhiên, “Xin lỗi em… anh chưa nhìn kỹ tên mà đã mở hàng ra rồi…”

    “Không sao đâu ạ.”

    Điều đó bình thường thôi mà.

    Trường học của chúng tôi có rất nhiều điểm giao hàng chuyển phát, trong đó có một số điểm là do bên chuyển phát ký hợp đồng với căn tin trường để mở nên không có mã giao hàng, chỉ cần trực tiếp đến báo tên và nhận.

    Tên của tôi và Trần Việt có phát âm tương tự nhau, việc bị người khác hiểu nhầm cũng là điều dễ hiểu.

    “Đây là quà sinh nhật do bạn thân của em tặng, để em xem cô ấy đã gửi đồ tốt gì cho em.”

    Vừa nói xong, tay tôi đã nhanh chóng mở kiện hàng chuyển phát nhanh đấy ra.

    Trần Việt cố ngăn tôi lại: “Để về rồi xem sau cũng được.”

    Nhưng hành động của tôi còn nhanh hơn lời nói của anh.

    Khi anh vừa dứt lời, tôi đã lấy thứ đồ bên trong kiện hàng ra ——

    Là một chiếc qu4n lót khêu gợi đầy tình thú mỏng như cánh ve, trông như đồ thiếu vải, màu sắc còn đỏ hơn cả bộ đồ lót màu đỏ trong năm bản mệnh* của tôi nữa.

    “…”

    *Năm bản mệnh (năm tuổi/năm con giáp của mình): là năm xui xẻo đối với mình theo truyền thống Trung Quốc. Bất kì phụ kiện hay trang phục gì, kể cả đồ lót màu đỏ đều là một cách dễ dàng để tự bảo vệ mình chống lại sự xui xẻo trong năm con giáp. Vì màu đỏ là một trong những màu may mắn nhất theo truyền thống Trung Quốc, nó đại diện cho lòng trung thành, sự thành công và hạnh phúc.
     
    Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
    Chương 2


    Edit & Beta: Khả Duyên

    Trong không gian chỉ còn lại sự im lặng đang bao trùm.

    Toàn thân tôi gần như hoá đá, da đầu bắt đầu tê dại, ngón chân cũng khó khăn lắm mới chuyển động được.

    Đúng lúc này, chuông điện thoại reo lên.

    Người gọi: Bạn thân.

    Tôi vội chào tạm biệt Trần Việt rồi quay người nghe điện thoại: “Alo…”

    “Nguyệt Nguyệt*, mày đã nhận được món quà bí ẩn mà tao gửi cho mày chưa? Sao rồi? Mày thấy thú vị không? Mày có thích không?”

    *Tên của nữ chính là Nguyệt (玥) và tên của nam chính là Việt (越) đều có phiên âm là yuè nên mới có chuyện nhận nhầm hàng.

    “… Mày có thể im miệng được rồi đấy.” Tôi cực kì lúng túng và xấu hổ.

    Tiếng cười khẽ của Trần Việt từ phía sau truyền tới, “Rất thú vị.”

    Tôi:!!!

    Sao anh ấy còn chưa đi nữa?

    “Giọng đàn ông?” Đầu dây bên kia là tiếng cười khằng khặc đầy mờ ám của nhỏ bạn thân, “Mặc cho đàn ông xem nhanh như vậy cơ à? Là ông nào đấy? Có phải là ông Trần gì đó có tên cùng họ cùng âm với mày…”

    Trước khi bạn thân của tôi thốt ra cái tên Trần Việt, tôi đã kịp thời cúp điện thoại.

    Nhưng hình như cũng không đúng lúc lắm.

    Tôi nhìn sang Trần Việt đang cười mỉm, đầu óc không khỏi suy nghĩ.
     
    Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
    Chương 3


    Tôi thích thầm Trần Việt.

    Nói một cách chính xác thì cũng không thầm lắm.

    Bởi vì cả phòng ký túc xá và thậm chí là cô bạn thân đang ở một thành phố khác xa xôi của tôi đều biết tôi thấy Trần Việt đẹp trai nên nảy lòng tham.

    Mặc dù tôi đã nhiều lần nhấn mạnh rằng tôi thật lòng yêu Trần Việt ngay từ cái nhìn đầu tiên.

    Tôi thấy sắc nên nảy lòng tham với Trần Việt… Không hề, đó là tình yêu sét đánh đánh trúng tôi vào ngày nhập học đầu tiên của năm nhất.

    Mẹ của tôi – cô Tống sợ tôi lần đầu đến trường sẽ bị lạc nên đã dẫn tôi đi.

    Sau đó, cả nhà tôi bị lạc tập thể trong trường luôn.

    Cô Tống chỉ vào một anh chàng đang đi trên đường rồi bảo tôi đến hỏi đường người ta.

    Người bị chỉ vừa hay là Trần Việt.

    Tôi nhìn thử, là một anh chàng tốt, rất đẹp trai.

    Cô Tống không hổ là một kẻ cuồng nhan sắc, chỉ đại một người lạ để hỏi đường mà cũng làm mù mắt chó của tôi.

    Trong khi Trần Việt đang hướng dẫn đường đi cho tôi, tôi chỉ lo chăm chăm nhìn vào mặt anh nên không nghe lọt tai được chữ nào cả.

    May sao Trần Việt không những đẹp trai mà còn vô cùng nhiệt tình và tốt bụng nữa, anh đã đề nghị đưa chúng tôi đến thẳng ký túc xá nữ.

    Anh đẹp trai đích thân đưa tôi đến ký túc xá nữ. Ôi, đúng là tình tiết trong tiểu thuyết ngôn tình.

    Tôi như phiêu du trên trời, ngay cả tên của con chúng tôi là gì tôi cũng đã nghĩ xong.

    Nhưng tôi đã quên mất một chuyện.

    Cô Tống cuồng dại nhan sắc cũng đang ở đây.

    Cô Tống không chỉ là một người cuồng mặt đẹp, mà còn là bươm bướm xã hội*.

    *Bươm bướm xã hội ám chỉ những người hướng ngoại, thích giao lưu kết bạn; quen biết rộng, quảng giao và có vòng tròn xã giao rất rộng lớn, được nhiều người chú ý.

    Khác với tôi chỉ biết tưởng tượng trong đầu, cô Tống theo trường phái trực tiếp hành động.

    Cô Tống đi đến trước mặt Trần Việt, câu nói đầu tiên của bà là: “Cậu bé này đẹp trai thế nhỉ! Có muốn làm con rể của cô không?”

    “…” Một ngụm máu nghẹn ngay cổ họng tôi, làm cái mặt mo của tôi đỏ lựng cả lên.

    Trần Việt liếc nhìn tôi rồi mỉm cười đáp lại cô Tống: “Cô à, con gái cô vẫn còn nhỏ.”

    Tôi trực tiếp phun máu ngay tại chỗ.

    EQ thấp: “Cháu không có hứng thú với con gái của cô.”

    EQ cao: “Con gái cô vẫn còn nhỏ.”

    Trần Việt EQ cao từ chối cô Tống rất lịch sự.

    Nhưng cô Tống lại là một người có EQ thấp, vẫn tiếp tục thay tôi giải thích: “Con bé sắp trưởng thành rồi, không còn nhỏ nữa đâu.”

    Sau đó, bà đẩy tôi đi xin WeChat của Trần Việt.

    Đương nhiên tôi sẽ không đi xin WeChat của anh thật. Nhân lúc Trần Việt lấy điện thoại di động ra, tôi đã tranh thủ kéo cô Tống bỏ chạy.

    Bởi vì cô Tống bươm bướm xã hội này mà tôi đã độn thổ ngay trước mặt Trần Việt vào lần gặp đầu tiên.

    Nhưng tôi không ngờ tới rằng —

    Đây chỉ là sự khởi đầu cho mối quan hệ đi vào lòng đất của hai chúng tôi.
     
    Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
    Chương 4


    Lần độn thổ thứ hai của tôi là trong khoảng thời gian huấn luyện quân sự.

    Vào giờ giải lao giữa lúc huấn luyện, tôi đã đi đến căn tin để mua nước.

    Tiện thể mua thêm một que kem.

    Lúc ấy tôi còn chưa quen đường, từ căn tin đi ra vừa vặn trông thấy Trần Việt đi ngang qua.

    Trần Việt lớn hơn tôi một tuổi, hiện đang là phó đội trưởng của lớp chúng tôi. Chắc bây giờ anh ấy đang đi quan sát lớp chúng tôi huấn luyện.

    Tôi nghĩ thầm, nếu tôi đi theo anh ấy thì có lẽ sẽ trở lại được sân tập.

    Vì vậy, tôi đã lẻn theo sau Trần Việt.

    Nhân tiện chiêm ngưỡng tấm lưng đẹp trai của anh ấy.

    Kết quả là do tôi cứ trầm mê sắc đẹp từ bóng lưng của anh nên không phát hiện ra con đường càng đi càng lệch, cuối cùng còn theo tới phòng y tế của trường.

    Khi trông thấy tấm biển phòng y tế, tôi mới đột nhiên phản ứng lại.

    Định bỏ chạy thật nhanh, nhưng đúng lúc này Trần Việt phát hiện ra tôi.

    “Trần Nguyệt?” Trần Việt gọi tôi lại, giọng nói lộ vẻ nghi ngờ: “Em cũng tới đây tiêm thuốc à?”

    Hoá ra anh không quay về sân tập, mà là do ngã bệnh nên đã xin nghỉ phép để đến đây tiêm.

    Tuy nhiên, tôi không thể nói rằng tôi không biết đường nên đã lẻn theo sau anh tới nơi này.

    Vì thế, tôi cắn răng biện hộ: “Em thấy có hơi say nắng nên muốn đến phòng y tế nằm nghỉ một chút.”

    Lúc nói ra lời này, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng may mắn.

    May sao lúc nãy trên đường đi tôi đã giải quyết xong que kem rồi, nói dối sẽ không bị lộ đuôi.

    Thế nhưng, sự may mắn của tôi đã chấm dứt bởi vì một chai nước hoắc hương*.

    *Nước hoắc hương Patchouli: được chiết xuất từ lá cây hoắc hương. Cây hoắc hương thường được sử dụng trong ngành sản xuất nước hoa, dược phẩm, chăm sóc sắc đẹp, liệu pháp hương thơm và thiền định giúp khử mùi, đuổi côn trùng, k1ch thích tiêu hóa, làm đẹp, tái tạo tế bào, tăng tuần hoàn máu, giúp đầu óc thư giãn,….

    Có rất nhiều người bị cảm nắng khi huấn luyện quân sự, nhưng phòng y tế của trường thì lại bận rộn nhiều việc. Bác sĩ của trường vừa nghe nói tôi bị say nắng đã ngay lập tức đưa một chai nước hoắc hương cho tôi.

    Một ngụm nước hoắc hương xông thẳng tới não của tôi, tôi không bao giờ muốn nếm thử mùi vị này thêm một lần nào nữa.

    Sau khi uống xong, tôi định quay về nhưng Trần Việt lại đang ngồi dựa người trên giường để chờ truyền dịch. Bác sĩ bận không ngơi tay, thấy tôi có quen biết Trần Việt bèn bảo tôi ngồi bên cạnh anh để canh bình truyền.

    Vì vậy, tôi bị buộc phải thưởng thức anh đẹp trai đang truyền dịch suốt hai tiếng đồng hồ.

    Phải nói là anh đẹp trai thật đấy, phiên bản đàn anh dịu dàng hay phiên bản đẹp trai ốm yếu gì tôi cũng xơi được hết!

    Máy lạnh trong phòng y tế của trường thoải mái ghê.

    Tôi ngồi trên ghế gật gù buồn ngủ.

    Khi tôi đang ngoẹo đầu thiếp đi, Trần Việt bỗng nhiên gọi tôi: “Trần Nguyệt.”

    Tôi bị anh đánh thức nhưng vẫn chưa tỉnh hẳn, đôi mắt lơ mơ ngơ ngác nhìn anh.

    Trần Việt vẫy tay kêu tôi lại giống như đang ngoắc một đứa trẻ rồi nói: “Đừng ngồi dưới luồng gió của máy lạnh, sẽ bị cảm đấy. Em qua đây ngồi ngủ này.”

    Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi không còn năng lực suy nghĩ nữa, chỉ cảm thấy anh nói rất có lý.

    Thế là tôi đã di chuyển ghế đến sát bên giường của anh, trườn người nằm dài trên giường, nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ chỉ sau vài giây.

    Tôi không biết mình đã ngủ trong bao lâu.

    Vừa tỉnh lại, tôi đã nghe thấy tiếng lầm bầm của bác sĩ bên cạnh mình: “Cô bé này thật là… bảo bé nó đến đây trông chừng cậu truyền dịch, sao lại ngủ thiếp đi mất rồi? Ngủ còn rất say nữa chứ!”

    Lại nghe thấy tiếng Trần Việt cười đáp lại trên đỉnh đầu tôi: “Em ấy vẫn còn là một đứa bé chưa trưởng thành mà.”

    Toàn thân tôi cứng đờ, không dám mở mắt hay cử động.

    Nhưng kỹ năng giả vờ ngủ của tôi quá vụng về, Trần Việt nhận ra ngay lập tức.

    Trần Việt vỗ nhẹ lên đầu tôi: “Em, mặt trời lặn rồi kìa, dậy thôi.”

    “…”

    Tôi vẫn không dám ngẩng đầu lên.

    Bởi vì tôi xấu hổ khi phát hiện ra tôi đã ch4y nước miếng trong lúc ngủ!

    Bây giờ nước miếng vẫn còn đọng bên khoé miệng, nhưng tôi lại không thể lau.

    Mãi trầm mê trong vẻ đẹp của Trần Việt nên đã đi theo anh đến phòng y tế, giúp anh trông bình truyền dịch rồi lại ngủ gục bên giường của anh, còn ch4y nước miếng nữa….

    Tôi được buff kỹ năng đội quần à?!

    Tôi không còn mặt mũi nào để ngước mặt lên nữa, cuối cùng tôi quyết định ngoan cố giả chết.

    Thế nhưng, vào lúc tôi đang kiên trì tiếp tục giả vờ ngủ thì đột nhiên tôi cảm thấy có một tờ khăn giấy mềm được đặt lên miệng tôi và nhẹ nhàng lau.

    Tôi:!!!

    Trần Việt đang lau nước miếng cho tôi á?!

    Cứu tôi!

    Cứu tôi trời ơi!

    Tôi hoảng hốt bật dậy và giật lấy tờ khăn giấy trong tay anh, nói với giọng điệu kinh sợ: “Đàn… đàn anh, để em tự làm….”

    Trần Việt nhìn tôi cười, “Em chịu tỉnh rồi à?”

    Tôi im lặng lau nước miếng trên miệng mà không dám nói lời nào.

    Tôi nào dám nói chứ?

    Trần Việt bước xuống giường, khởi động cơ thể rồi nói: “Buổi huấn luyện quân sự hôm nay của em đã kết thúc, vừa hay đến giờ ăn tối, chúng ta đi ăn cùng nhau nhé?”

    Khi anh đề cập đến chuyện này, tôi mới sực nhớ ra: “Em đã trốn tập quân sự mất rồi!”

    “Anh đã gọi điện thoại cho đội trưởng xin nghỉ phép giúp em rồi, anh báo rằng em bị say nắng nên đã đến phòng y tế để nghỉ ngơi.”

    Đội trưởng cũng là đàn anh cùng trường của chúng tôi, là bạn học cùng lớp với Trần Việt nên xin nghỉ phép rất dễ dàng.

    Lời nói này của anh tương đương với Định Hải Thần Châm*, trấn an tôi thành công.

    *Định Hải Thần Trân Thiết (hay còn gọi là Định Hải Thần Châm) là tên đầy đủ của Như Ý Kim Cô Bổng trong tay Tôn Ngộ Không, là bảo vật trấn thủy trong thiên hà, c*̃ng là một trong những pháp bảo mà Thái Thượng Lão Quân tạo ra. Khi không sử dụng, Ngộ Không thu bé cây gậy lại bằng kích thước của một cây kim (thần châm) và giấu đằng sau tai của mình.

    Nhưng câu tiếp theo, Định Hải Thần Châm đã ngay lập tức biến lớn thành cây gậy Như Ý trong tay Tôn Ngộ Không, đảo lộn long trời lở đất tâm tình vừa mới bình ổn của tôi.

    Trần Việt cười nói: “Nhưng mà đội trưởng của em có kể với anh rằng mấy tiếng trước, cậu ấy còn trông thấy em ăn kem que ngay chỗ cổng căn tin. Chẳng lẽ đàn em bị say nắng sau khi ăn kem xong sao?”

    Tôi: “…”

    Cảm ơn Phật Tổ Như Lai và Quan Thế Âm Bồ Tát, ngoại trừ kỹ năng đội quần thì con còn được buff thêm kỹ năng nói dối bị vạch trần nữa.

    Tôi không biết liệu những người khác gặp phải trường hợp này thì còn có mặt mũi nào mà ở lại đây không?

    Chứ riêng tôi thì đã mất hết thể diện rồi đấy.

    Để lại một câu “Tạm biệt đàn anh” xong thì tôi vội vã co giò bỏ chạy.

    Lần trước tôi đi hóng hớt mấy anh đại ca đánh nhau ngay dưới nhà mình cũng chẳng chạy nhanh như bây giờ.
     
    Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
    Chương 5


    Sau hai lần đội quần liên tiếp, tôi không còn mặt mũi nào để đối mặt với Trần Việt được nữa.

    Trần Việt là phó đội trưởng của lớp chúng tôi. Vì là phó đội trưởng nên anh phải kết bạn WeChat với ban cán sự lớp để tiện liên lạc và trao đổi công việc ngoài giờ học trong tương lai.

    Anh cũng gửi một lời mời kết bạn cho tôi.

    Nhưng tôi không đồng ý.

    Bởi vì tôi không phải là thành viên trong ban cán sự, và tôi cũng không có gan tiếp tục liên lạc với anh.

    Anh đã khiến cho trái tim tôi rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nhiều lần đội quần đã làm cho tôi e ngại.

    Sau khi kết thúc kỳ huấn luyện quân sự, tôi không còn liên hệ gì với anh nữa. Chỉ có điều ở những nơi riêng tư như ký túc xá, tôi vẫn hay nói với mọi người rằng tôi dính phải tình yêu sét đánh với Trần Việt và khi đó mọi người sẽ cười ghẹo tôi.

    Cứ né tránh như vậy suốt mấy tháng, tôi bắt đầu nghênh đón sinh nhật lần thứ mười tám của mình và nhận được món quà thành niên bí ẩn do bạn thân của tôi gửi tới. Chuyện này đã thành công tạo nên lần đội quần thứ ba của tôi ngay trước mặt Trần Việt.

    Tôi không dám xác định, nhưng đồng thời cũng có hơi chắc chắn rằng Trần Việt đã nghe được câu nói “Mặc cho ông Trần gì đó có tên cùng họ cùng âm với mày” của bạn thân tôi trên điện thoại.

    Ngay lúc đó, tôi đã đứng hình.

    Sau đó lại bỏ chạy.

    Đời này của tôi, tốc độ chạy nước rút đến căn tin để tranh giành đồ ăn còn phải xách dép cho lần chạy này.

    Sau khi quay về ký túc xá và lấy lại được bình tĩnh, tôi đã suy nghĩ liên tục và quyết định sẽ cho Trần Việt một câu giải thích hợp lý.

    Tôi muốn vãn hồi hình tượng chính trực của mình trước mặt Trần Việt!

    Tôi không kết bạn WeChat với Trần Việt, nhưng tôi có số điện thoại của anh.

    Cầm điện thoại trên tay nhưng tôi lại chậm chạp không dám nhấn gọi.

    Suy đi nghĩ lại một lúc lâu, tôi cảm thấy giải thích trực tiếp sẽ tốt hơn là giải thích qua điện thoại.

    Tôi đúng là tuyển thủ hạng nhất bộ môn rụt cổ của quốc gia mà, chuyện giải thích với Trần Việt cứ bị tôi trì hoãn hết lần này tới lần khác.

    Cuối cùng, vào một ngày tôi cần xem trai đẹp để rửa mắt, tôi đã đi đến sân bóng rổ để xem các anh đẹp trai chơi bóng.

    Bên cạnh sân bóng rổ, tôi bắt gặp Trần Việt đang trong trận đấu.

    Nói đúng hơn là tôi chưa kịp trốn đi thì đã bị Trần Việt gọi lại: “Trần Nguyệt.”

    Động tác xoay người muốn bỏ chạy của tôi đã bị tiếng chào hỏi của anh kéo lại, tôi căng thẳng lên tiếng chào anh: “Chào đàn anh ạ.”

    Hôm nay Trần Việt mặc đồng phục của đội bóng rổ, màu xanh klein* của đồng phục tôn lên làn da trắng của anh. Cánh tay không mảnh vải che lộ ra đường cong rắn chắc, làm cho người ta khó lòng chịu được aw aw.

    *Màu xanh (yves) klein:

    Đương nhiên, tôi sẽ không bi3n thái đến mức phô bày ra bộ mặt thèm thuồng dáng người của anh ở trước mặt anh

    Đương nhiên, tôi sẽ không bi3n thái đến mức phô bày ra bộ mặt thèm thuồng dáng người của anh ở trước mặt anh.

    Có điều ánh mắt của tôi đã –– tạm dừng vài giây trên cánh tay của anh.

    Nhân tiện tưởng tượng xem liệu cơ bụng của anh có săn giống vậy không nhỉ?

    Trần Việt nhìn tôi cười: “Đàn em có hứng thú với bóng rổ à?”

    Tôi không hiểu tại sao anh lại hỏi như vậy.

    Chỉ cần anh chịu quan sát các bạn học nữ đang vây quanh cổ vũ ở đây, hoặc chỉ cần anh không phải là trực nam* thì đều có thể nhìn ra được.

    *Trực nam chỉ những chàng trai có tính cách ngay thẳng, không khua môi múa mép, có tinh thần, trách nhiệm. Đây là hình mẫu đàn ông thường đi với sự kiên định, chung tình, rất galant. Tuy nhiên, họ thường không biết cách tán tỉnh con gái, rất cứng nhắc và không nói lời hoa mỹ.

    Các cô gái đến đây xem bóng rổ hiếm lắm mới có người thật sự hứng thú với bộ môn này, còn lại đa phần toàn là thích xem mấy anh đẹp trai chơi bóng.

    Tôi cũng vậy.

    Tất nhiên tôi sẽ không nói sự thật hư hỏng ấy cho anh nghe.

    “Bóng rổ là một môn thể thao giúp nâng cao sức khoẻ rất tốt.” Tôi nghiêm túc nói vớ vẩn.

    Trần Việt nhướng mày: “Tay chân em nhỏ xíu thế này, quả thật rất cần nâng cao sức khoẻ.”

    Tôi – mặt không đổi sắc, tim không đập loạn – vuốt mông ngựa*: “Đàn anh nói chính xác, đàn anh thật sáng suốt.”

    *Vuốt mông ngựa: là cách người Trung Quốc dùng để chỉ hành động nịnh nọt, tâng bốc, ca ngợi ai đó để người đó vui, hòng đạt được chút lợi ích.

    “Vậy để anh dạy cho em nhé?”

    “Cũng không phải là không được…” Nói được nửa chừng, tôi chợt nhận ra hành động vuốt mông ngựa của tôi đã vuốt xuống chân ngựa, xuýt thì bị nó đạp chết.

    Tôi vội vàng đổi ý: “Em không giỏi lắm.”

    “Đàn em đừng tự coi thường bản thân như thế chứ, anh thấy em chạy trốn rất nhanh cơ mà.” Trần Việt cười cười, trong lời nói của anh như chứa đựng hàm ý khác: “Giỏi hay không thì phải học mới biết được.”

    Tôi cười trông rất miễn cưỡng: “Đàn anh, thật ra em phế mấy môn thể dục thể chất lắm. Em chỉ biết đánh Thái Cực Quyền thôi, chứ bóng rổ thì không biết ạ.”

    Trần Việt vẫn cười không dứt: “Anh nhìn ra được em rất giỏi Thái Cực Quyền.”

    Nói đến cái này, tôi không hề tỏ ra khiêm tốn một chút xíu nào, dù sao tôi cũng là một cao thủ Thái Cực Quyền được giáo viên thể dục hết lòng khen ngợi.

    “Đúng vậy, em là cao thủ đánh Thái Cực đấy, còn từng đoạt giải thưởng thi đấu nữa cơ.” Tôi vỗ vỗ ngực, khá là kiêu ngạo.

    “Hay là em dạy anh đi?”

    “Không hẳn là không…” Tôi lại bị Trần Việt xoay vòng vòng một lần nữa. Nhưng lần này, khi tôi định lên tiếng đổi ý thì Trần Việt đã nhanh chân hơn một bước ngắt lời tôi.

    “Cứ quyết định vậy đi. Hẹn gặp em tại sân vận động vào cuối tuần này.” Trần Việt xoa đầu tôi rồi cười nói, “Đã đồng ý rồi thì không được đổi ý đâu đấy, bằng không thì em sẽ không cao thêm được nữa.”

    Tôi: “…”

    Đàn anh, anh đang lừa gạt một đứa nhỏ ba tuổi đấy à?

    Em đã mười tám rồi, anh nghĩ em sẽ tin vào mấy cái chuyện ảo lòi này sao?
     
    Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
    Chương 6


    Cuối tuần, tôi vẫn đến sân vận động như đã hẹn.

    Mười tám tuổi nhưng chỉ cao có 1m55, rốt cuộc tôi vẫn tin vào những chuyện tâm linh như thế này.

    Tục ngữ đã nói: Thà rằng tin là có, còn hơn tin là không.

    Kể từ khi tôi lớn thì không còn phát triển nhiều về chiều cao nữa, chiều cao là nỗi đau của cuộc đời tôi.

    Lúc tôi đến sân vận động, Trần Việt đã đứng tại điểm hẹn chờ tôi.

    Một lý do khác thôi thúc tôi đến đây để hoàn thành cuộc hẹn là vì muốn giải thích với anh.

    Lần gần nhất chúng tôi gặp nhau, tôi đã bị mấy câu nói lươn lẹo của anh xoay như chong chóng, làm cho tôi quên mất mục đích chính của mình – đó là giải thích trực tiếp với anh về món quà sinh nhật bí ẩn gây nên vụ việc đội quần.

    Lần này, tôi sẽ kiên định với ý nghĩ ban đầu của mình, nhanh chóng giải quyết đống chuyện lộn xộn ấy cho xong và vãn hồi hình tượng chính trực của mình.

    Nhưng Trần Việt không cho tôi cơ hội vung dao.

    Trần Việt đánh Thái Cực Quyền cực kì tệ.

    Chẳng phải vì động tác đánh Thái Cực của anh không đạt chuẩn, trái lại, tư thế khi anh đánh Thái Cực rất đẹp và ưu nhã.

    Trong đó, gương mặt là một phần đã giúp anh thêm điểm.

    Vấn đề lớn nhất của anh là nhớ động tác này thì sẽ quên động tác sau, đến khi dạy động tác sau thì lại quên động tác này.

    Hoá ra đây là một anh chàng đẹp trai ngốc nghếch ư?

    Tôi dạy tới nỗi miệng đắng lưỡi khô, mồ hôi nhễ nhại đầy đầu.

    Bỗng dưng Trần Việt hỏi tôi: “Em muốn uống gì?”

    Gần đây trên mạng hay có một cách nói rất phổ biến, đó là nói cái gì cũng thêm từ “ớ”* vào cuối câu. Miệng tôi cũng bị nhiễm cách nói chuyện này.

    *Raw (子), pinyin (zǐ): Từ này thường được giới trẻ thêm vào mỗi cuối câu nói giúp tạo cảm giác đáng yêu. Mình biên tập lại theo đúng ngữ cảnh và tham khảo trên Zhihu, nghĩa thuần thì có vẻ không hợp cảnh lắm. (Ngoài ra, cảm ơn bạn Dii đã giúp mình hiểu rõ hơn về trường hợp này).

    Vì vậy, một thanh niên yêu thích sữa bò Vượng Tử* như tôi đã bật thốt: “Sữa bò ớ.”

    *Vượng Tử là một thương hiệu sữa bò nổi tiếng ở Trung Quốc.

    Trần Việt sững người một lúc và nhìn tôi.

    Tôi cũng sững người một hồi rồi nhìn anh.

    “Sữa bò ớ” nghe vào thì thấy rất bình thường. Thế nhưng, văn hoá Trung Hoa bác đại tinh thâm, ba từ kia chỉ cần đổi trọng âm nhấn nhá thì sẽ không còn bình thường được nữa.

    Mà tôi sai chỗ nào không sai, lại sai vị trí nhấn âm mới chết.

    Thứ tôi nói không phải là “Sữa bò ớ”, mà là “Vú bò”*.

    *Đều có cách viết là 牛奶子. Trong đó, 牛奶 (niúnǎi) là sữa bò + 子 (zǐ) sẽ thành “Sữa bò ớ” là một cách nói dễ thương. Nhưng 牛 (niú) là bò + 奶子 (nǎizǐ) là ngực/vú sẽ ra nghĩa là vú bò.

    “…”

    Không khí im lặng một cách khó hiểu.

    Tôi và Trần Việt trừng mắt nhìn nhau trong không gian yên tĩnh này.

    Trần Việt phản ứng lại trước.

    Tiếng cười to của anh đã phá tan cơn trầm mặc lúng túng.

    Nhưng đồng thời cũng khiến cho tôi càng thêm khó xử và im lặng hơn.

    Trần Việt nói: “Đàn em dũng mãnh hơn anh nghĩ đấy, nhưng nếu trong siêu thị không có thứ em muốn thì sao?”

    Tôi: “…”

    Chán quá đi.

    Phải huỷ diệt thế giới này thôi.

    Vừa hay để tôi chuyển sang hành tinh khác sống.

    Tôi sẽ từ bỏ việc giải thích, bởi vì hình tượng chính trực của tôi đã hoàn toàn bị sụp đổ sau cú “trượt lưỡi” này.

    Có lẽ… trước mặt Trần Việt, tôi chưa bao giờ là một con người chính trực cả.

    Trong lúc Trần Việt đi vào siêu thị để mua sữa bò cho tôi, tôi lại tiếp tục bỏ chạy.

    Thời điểm Hương Phi cùng Mông Đan* đào hôn cũng chẳng chạy trốn nhanh bằng tôi.

    *Hương Phi (Hàm Hương) và Mông Đan: Nhân vật trong phim Hoàn Châu Cách Cách.
     
    Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
    Chương 7


    Đây là lần đội quần thứ tư của tôi, và cũng là lần thứ tư tôi chạy trốn.

    Tôi hoàn toàn không còn mặt mũi nào gặp Trần Việt nữa hết.

    Trần Việt đã gửi tin nhắn cho tôi nhưng tôi không trả lời.

    Khi bắt gặp anh trên đường, tôi giống như Jerry trông thấy mèo Tom, bỏ chạy còn nhanh hơn thỏ.

    Hầu như mỗi ngày tôi đều chạy trốn.

    Thật tuyệt khi tôi đã chạy được cự li 800m, đội điền kinh sẽ tổn thất lớn nếu không chiêu mộ tôi.

    Cứ như vậy, trò chơi mèo vờn chuột trốn tránh Trần Việt cuối cùng cũng phải kết thúc khi lớp tôi tổ chức một hoạt động team building*.

    *Team Building là một thuật ngữ tập thể đội nhóm cho các loại hoạt động khác nhau được sử dụng để tăng cường quan hệ xã hội và xác định vai trò trong các nhóm, thường liên quan đến các nhiệm vụ hợp tác và gắn kết. Thông thường các team Building sẽ được tổ chức kèm các hoạt động du lịch của các tổ chức doanh nghiệp.

    Trước đêm Giao Thừa, cả lớp chúng tôi sẽ tổ chức team building và tham gia dựa trên tinh thần tự nguyện. Mọi người nhất trí bỏ phiếu cho hoạt động nướng thịt ngoài trời.

    Từ trước tới nay, tôi luôn là người tích cực nhất trong việc ăn uống. Vì thế, tôi đã háo hức đăng ký ngay lập tức.

    Nhưng nếu như tôi biết Trần Việt cũng được mời tham gia với tư cách là phó đội trưởng của lớp chúng tôi thì có đánh chết tôi, tôi cũng không đi.

    Chi phí đồ nướng được tính dựa trên đầu người tham gia hoạt động. Đã đăng ký và thanh toán xong rồi thì không thể huỷ được nữa.

    Thời điểm tôi biết được Trần Việt cũng sẽ có mặt, tôi đã chủ động muốn bồi thường tiền.

    Việc đã đến nước này, tôi chỉ có thể tự an ủi bản thân thôi. Trần Việt chắc sẽ không rảnh đến mức đi nghe ngóng xem có ai tham gia vào team building đâu. Đến lúc đó, tôi sẽ nấp ở một nơi hẻo lánh và cố gắng giảm sự tồn tại của mình xuống, có lẽ sẽ tránh được một kiếp.

    Có lẽ thế?

    Vào ngày tổ chức team building.

    Tôi mặc một chiếc áo khoác đen kém hấp dẫn nhất, đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen không thu hút nhất, ngồi xổm ở một nơi kín đáo nhất và nướng ngô.

    Bạn cùng phòng của tôi đi tới, cố ý trêu chọc tôi: “Tao cũng muốn ăn ngô nướng ớ.”

    Cô ấy biết rõ tôi rất xấu hổ vì sự kiện “Sữa bò ớ”. Hôm đó tôi hối hận vô cùng, sau khi chạy về ký túc xá đã kể cho cô ấy nghe.

    Bây giờ tôi càng hối hận hơn, hối hận vì đã kể chuyện này cho cô ấy.

    Tôi liếc cô ấy một cái rồi nói: “Còn tao thì muốn đánh chết cái đồ con rùa là mày ớ.”

    Bạn cùng phòng: “…”

    Cùng với sự im lặng của cô bạn cùng phòng, một tiếng cười quen thuộc cất lên đằng sau lưng tôi.

    Toàn thân tôi cứng đờ, chậm rãi xoay người lại, quả nhiên trông thấy Trần Việt.

    … Tôi thật sự rất muốn trợn trắng mắt ngất xỉu và giả chết.

    Trần Việt lấy một chiếc ghế đẩu tới, ngồi xuống bên cạnh tôi: “Đàn em, đã lâu không gặp.”

    Tôi ngượng ngùng cười ha ha, “Vậy ạ? Em lại cảm thấy cứ như hai chúng ta vừa mới gặp nhau cách đây mấy ngày ấy.”

    Nếu có thời hạn cho việc không gặp mặt nhau, tôi hy vọng nó sẽ kéo dài tới 10.000 năm.

    Bạn cùng phòng của tôi cũng chào hỏi Trần Việt, sau đó nhìn hai chúng tôi một cách mờ ám. Cuối cùng, cô ấy ra hiệu một ánh mắt “nắm chắc cơ hội” cho tôi rồi chạy đi mất.

    Tôi cạn lời luôn.

    Con bé này sợ Trần Việt không biết tôi có ý đồ xấu với anh sao?

    Tôi thừa nhận rằng tôi có cảm tình với anh, nhưng sau nhiều lần đội quần liên tiếp, làm sao tôi còn dám có ý nghĩ hư hỏng gì với anh nữa?

    Tôi cũng muốn chạy, nhưng ngô của tôi vẫn đang nướng.

    Cũng sắp chín rồi. Chờ nó chín xong, tôi sẽ bỏ chạy.

    Team building chẳng phải miễn phí, ngô cũng không thể nướng trong vô ích. Tôi có chạy cũng phải xách ngô nướng theo.

    “Đàn em có thể nướng ngô giúp anh được không?” Trần Việt bỗng nhiên lên tiếng.

    Xuất phát từ sự chột dạ, tôi vội vàng đồng ý rồi gắp một trái ngô mới đặt lên vỉ nướng.

    Giờ thì hay rồi, ngô cũ còn chưa chín đã thêm ngô mới vào. Tôi phải tính toán lại liệu tôi còn cần ở lại đây trong bao lâu nữa.

    Trong lúc tôi đang tính thời gian thì Trần Việt lại nói chuyện tiếp.

    Anh hỏi: “Em đang trốn anh à?”

    Tôi không ngờ anh sẽ hỏi thẳng ra như vậy, chỉ có thể mặt dày trợn tròn mắt nói dối: “Nào có chứ? Em mà thấy anh thì chào hỏi còn không kịp nữa là, sao có thể trốn anh được?”

    “Nhưng đến giờ em vẫn chưa hồi âm tin nhắn của anh, cũng không trả lời điện thoại của anh luôn.”

    Giọng điệu của Trần Việt có vẻ uất ức lắm, không cần biết rằng anh có giả vờ đáng thương hay không, dù sao thì tôi cũng mềm lòng rồi.

    Đây chắc chắn là mỹ nam kế của anh!

    Nhưng một lời nói dối một khi đã nói ra thì phải dùng những lời nói dối khác để che đậy.

    “Em… em đã đổi số điện thoại rồi.” Tôi tiếp tục bịa chuyện, cảm giác tội lỗi bắt đầu dâng lên trong lòng.

    Trần Việt nở một nụ cười đầy bất lực: “Tuổi còn nhỏ mà nhiều lí do lí trấu ghê.”

    “…”

    Tôi sẽ xem như anh đang khen tôi.

    Trần Việt lại nói: “Nếu em đã đổi số điện thoại rồi, vậy thì chúng ta kết bạn WeChat đi? Chắc em sẽ không tuỳ tiện thay đổi tài khoản WeChat của mình đâu nhỉ?”

    … Rồi, tôi lại kéo bản thân vào câu chuyện một lần nữa.

    Tôi đành phải lấy điện thoại của mình ra và kết bạn WeChat với anh.

    Lần này, dường như tôi thật sự không thể tránh thoát.

    Tâm trạng của Trần Việt trông có vẻ rất tốt, giống như mèo Tom khi đã bắt được Jerry vậy, khoé miệng nhếch hẳn lên.

    Cười đẹp trai quá đáng.

    Tôi quay đầu lại và nhìn chằm chằm vào trái ngô của mình.

    Không được bị chiêu mỹ nam kế của anh dụ dỗ nữa!

    Ngọn lửa rất lớn, lớp bơ và mật ong phết bên ngoài trái ngô được nướng “xèo xèo” toả ra hương thơm ngọt ngào đầy hấp dẫn.

    Tôi muốn nuốt nước miếng, nhưng tôi lại không dám.

    Tôi sợ tiếng nuốt nước miếng của tôi sẽ bị Trần Việt nghe thấy.

    Tuy nhiên, cơ thể của tôi lại rất quan tâm tôi dưới hình thái là một cô gái rụt rè.

    Bụng tôi bắt đầu kêu lên réo rắt.

    Ọt ọt ọt, ọt ọt ọt.

    Dịch ra là ——

    “Má nó! Sao anh ấy còn chưa chịu ăn nữa!?”

    Trần Việt cũng nghe thấy tiếng bụng tôi kêu réo, anh cười khúc khích ở bên cạnh: “Em đói rồi sao?”

    Mặt già của tôi đỏ lên: “Hồi trưa em vẫn chưa ăn…”

    Ai bảo thời gian tổ chức tiệc nướng gần với thời gian ăn trưa như vậy? Để có thể ăn được nhiều hơn trong tiệc nướng mà tôi đã cố tình bỏ bữa trưa và đến đây với cái bụng đói.

    “Phải mất một lúc nữa mấy đồ nướng này mới chín. Gần đây có một cửa hàng tiện lợi, để anh đi mua ít đồ ăn vặt cho em, em muốn ăn cái gì?” Trần Việt đứng dậy và hỏi tôi.

    Tôi vô thức đáp lại: “Khoai tây chiên và que cay ạ.”

    Lúc này đây, tôi đã khôn ngoan hơn, không thêm bất cứ từ ngữ kỳ quặc nào trong câu nói nữa.

    Trần Việt nhấc chân định rời đi, nhưng rồi anh đột nhiên dừng lại, ngồi xổm xuống và nhìn tôi.

    Tôi bị anh vô cớ nhìn chằm chằm bèn khó chịu hỏi: “Sao đấy ạ?”

    Trần Việt quan sát tôi, sờ sờ cằm rồi trầm ngâm nói: “Đừng nói là anh vừa đi thì em lại chạy đấy nhé?”

    “…” Cũng không phải là không có khả năng.

    Bị anh nói trúng tâm tư, tôi đã im lặng một hồi.

    “Hoà thượng làm sao có thể chạy thoát khỏi miếu được.” Tôi buộc phải đưa ra hứa hẹn, “Em sẽ không chạy.”

    Nguyên nhân chủ yếu là vì trái ngô của tôi vẫn chưa chín.

    Ngô này chín chậm quá.

    Trần Việt mỉm cười rồi vươn tay ra xoa đầu tôi, giọng điệu như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Ừ, chờ anh quay lại nhé.”
     
    Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
    Chương 8


    Sau khi Trần Việt rời đi, tôi tiếp tục nướng ngô với khuôn mặt đỏ bừng.

    Tôi thật sự không thích Trần Việt cứ vỗ rồi xoa đầu tôi.

    Bởi vì mỗi lần anh làm như vậy đều khiến cho tôi đỏ mặt và cảm thấy anh rất dịu dàng.

    Tôi thừa nhận rằng tôi không có sức chống cự nào với mấy anh chàng đẹp trai dịu dàng cả.

    Lúc này, bạn cùng phòng của tôi chạy qua và hỏi tôi có muốn uống sữa không.

    Vốn dĩ tôi rất muốn uống, nhưng cô ấy cứ một hai phải thêm từ “ớ” vào đằng sau làm cho món sữa trở nên kỳ cục quái lạ.

    Ký ức về những lần đội quần lại trồi lên và mạnh mẽ tấn công tôi.

    “Kiếp này tao không muốn uống sữa nữa.” Tôi cắn răng, “Cho tao một chai RIO*.”

    *Rượu RIO là một loại Cocktail hoa quả xuất xứ tại Trung Quốc với thành phần chính là trái cây, nồng độ chỉ 3,8% rất dịu nhẹ và ít gây cảm giác say, tốt cho sức khoẻ. Rượu RIO đang được giới trẻ yêu thích và lựa chọn trong các bữa tiệc.

    Cô bạn cùng phòng ngập ngừng: “… Mày đã uống rượu bao giờ chưa?”

    Chưa từng uống.

    Nhưng cũng chỉ là rượu cocktail vài độ thôi mà, chẳng lẽ say được sao?

    Tôi nhất quyết đòi một chai RIO cho bằng được.

    Khi bạn cùng phòng mang rượu đến cho tôi còn bối rối dặn dò thêm: “RIO ngấm từ từ, tác dụng chậm nhưng mạnh lắm đó.”

    Thật ư?

    Tôi không tin.

    Tôi bật nắp ra và nhấp một ngụm. Vị rượu khá ngon, mùi không nồng như tôi tưởng.

    Vì thế, tôi đã xem chai rượu có gas này như một món đồ uống mà nhấm nháp.

    Thảo nào nhiều người lại thích uống rượu như vậy. Uống xong một chai, tâm trạng của tôi bỗng chốc trở nên thư giãn rất nhiều.

    Đó là loại cảm giác đầu óc đột nhiên thông suốt và lâng lâng như đang phiêu du trên trời.

    Tôi nghe thấy có người gọi tên mình, vừa ngẩng đầu lên thì thấy ngay Trần Việt đang cầm theo một túi đồ ăn vặt.

    “Sao mặt em đỏ thế này?” Trần Việt cau mày khi trông thấy chai đồ uống trên tay tôi, “Tại sao em lại uống rượu? Say rồi đúng không?”

    “Không!” Tôi lớn tiếng phản bác lại anh, ngẩng cao đầu, tự tin lý lẽ đầy ngạo mạn: “Em rất tỉnh táo!”

    Tôi cảm thấy hiện tại mình không còn là Jerry nữa mà đã biến thành Muscles – anh họ của Jerry – chú chuột khiến cho toàn bộ lũ mèo trong thành phố phải sợ hãi!

    Trần Việt khựng người một chút, sau đó anh mỉm cười, ngồi xổm xuống rồi bất lực thở dài: “Mặt đã đỏ như thế này rồi mà em còn bảo rằng không có say.”

    “Em không say thật mà! Em đỏ mặt là do ngượng thôi!” Tôi đáp lại một cách hùng hồn.

    Thấy anh vẫn chưa tin, tôi chống tay lên vai anh rồi đứng dậy, sau đó chứng minh với anh bằng cách: “Em đánh một đoạn Thái Cực cho anh xem nhé? Em giỏi Thái Cực Quyền lắm, bạn cùng phòng của em toàn học hỏi từ em miết đấy.”

    Nói xong, tôi thật sự bắt đầu biểu diễn Thái Cực Quyền để chứng tỏ rằng tôi đang rất thanh tỉnh.

    Tôi tỉnh thật đấy, chỉ có điều đầu óc tôi hơi bị phấn khích xíu thôi. Tôi không kiểm soát được mình muốn làm gì và mình đang nghĩ gì, cũng không khống chế nổi bản thân.

    Tất cả những gì tôi biết bây giờ là tôi sẽ phải đánh Thái Cực cho Trần Việt xem.

    Khởi thức, tả hữu dã mã phân tung*,… Tôi nghĩ động tác của tôi rất đẹp mắt.

    Chẳng qua là khi múa đến Bạch hạc lượng xí*, mặt đất bỗng nhiên bắt đầu rung chuyển giống như động đất vậy, tôi xuýt chút nữa thì ngã xuống, may mà Trần Việt đã kịp thời đỡ lấy tôi.

    *Khởi thức (bắt đầu), tả hữu dã mã phân tung (ngựa rừng hất bờm sang trái/phải), bạch hạc lượng xí (hạc trắng xòe cánh) là các động tác trong bộ Thái Cực Quyền 24 thức.

    Người xung quanh đều bật cười, ngay cả Trần Việt cũng cười.

    Tôi tức giận, ngã một cái mất mặt lắm sao? Có cái gì đâu mà cười to thế?

    Tôi chất vấn bọn họ: “Mấy người cười gì đấy?”

    Sau đó lại quay đầu và hỏi Trần Việt đang đỡ tôi: “Anh cười cái gì vậy?”

    “Ờ… anh không cười.” Trần Việt kiềm lại nụ cười trên mặt để dỗ tôi.

    Tôi bất chợt bật khóc.

    Vì tôi nhớ đến một chuyện buồn.

    Không, phải là vài chuyện mới đúng.

    Những ký ức đội quần lại bắt đầu công kích tôi.

    Tôi vừa khóc vừa nói: “Em xấu hổ chết đi được. Tại sao em cứ luôn gặp chuyện mất mặt trước mặt người em thích như thế chứ?”

    Vẻ mặt Trần Việt thoáng thay đổi một chút: “Em đã có người mình thích rồi sao?”

    “Tất nhiên là có rồi ạ!” Tôi nói to, “Anh có biết em xui xẻo đến mức nào không? Vào sinh nhật của em, em đã vô tình gửi nhầm một chiếc quần –– ưm, ưm….”

    Tôi chưa kịp nói hết câu thì đã bị Trần Việt bụm miệng lại.

    Trần Việt nở nụ cười, lần này anh cười trông có vẻ còn vui hơn vừa nãy: “Được rồi, anh biết rồi. Sau đó em đã cảm thấy rất nhục mặt.”

    Tôi gật đầu, vô cùng hài lòng: “Anh biết là tốt rồi.”

    Tiếp đó, tôi quay ngoắt thái độ, hung hăng ra lệnh cho anh: “Không cho anh cười!”

    Trần Việt nhịn cười rồi gật gật đầu: “Ừ, anh không cười.”

    Tôi tức giận bảo: “Nhưng mắt anh vẫn còn đang cười kìa!”

    “Vậy thì em đừng nhìn vào mắt anh nữa.” Trần Việt đưa tay lên che mắt tôi.

    Tầm nhìn đột nhiên trở nên tối đen như mực.

    Tôi chợt bối rối: “Ai tắt đèn vậy?”

    “Anh đấy.” Giọng điệu Trần Việt chất chứa đầy ý cười, nhưng cũng thật dịu dàng làm sao: “Trời tối rồi, đã đến giờ đi ngủ, em hãy nhắm mắt lại và ngủ một giấc thật ngon nhé.”

    Tôi không thể chống cự những anh chàng đẹp trai dịu dàng.

    Tôi ngoan ngoãn “Ừm” một tiếng rồi lại ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại.

    Sau đó, tôi cảm giác hai chân mình bỗng dưng lơ lửng trên không, như thể tôi đang được ai đó bế lên và ôm vào lòng.

    Nhưng tôi không mở mắt ra.

    Bởi vì tôi muốn nghe lời Trần Việt: ngoan ngoãn ngủ.

    Thế nhưng… tại sao tôi phải nghe lời anh nhỉ?

    Anh đã cho tôi cái gì?

    Tự nhiên tôi cảm thấy bản thân nên thừa cơ tranh thủ chút gì đó, thế là tôi nhắm nghiền mắt lại và hỏi anh: “Anh cũng ngủ à? Anh có ngủ chung với em không?”

    “…”
     
    Gửi Nhầm Quần Sịp Cho Nam Thần
    Chương 9


    Tôi không đợi được đến lúc Trần Việt trả lời.

    Bởi vì bạn cùng phòng của tôi đã quay video lại cảnh tôi say xỉn và nổi điên đến đoạn này thì dừng.

    Hự, tôi hỏng mất.

    Trí nhớ của tôi ngừng lại ngay lúc tôi chuẩn bị đánh Thái Cực cho Trần Việt xem.

    Mọi thứ sau đó, nhờ có bạn cùng phòng thân yêu đã quay video lại về cơn say rượu điên cuồng của tôi đây mới giúp cho tôi nhớ lại được tường tận sự việc.

    Không chỉ cô ấy quay video, mà các bạn cùng lớp của tôi cũng quay video lại.

    Thậm chí còn được đăng lên mạng.

    Chỉ sau một đêm, tên của tôi đã trở nên nổi tiếng ở Đại học thành phố Hạ.

    Toàn bộ sinh viên trong trường đều biết rằng tôi là một cao thủ Thái Cực Quyền.

    Bạn cùng phòng nói: “Mày có thể mở một lớp dạy Thái Cực Quyền và để Trần Việt làm trợ giảng cho mày.”

    “…” Nghe thấy tên Trần Việt, tôi càng suy sụp hơn: “Giờ tao bỏ học rồi thi lại đại học có còn kịp không?”

    Bạn cùng phòng trả lời: “Bay sang hành tinh khác sống sẽ nhanh hơn đấy.”

    Tôi: “…”

    Sau vài giây im lặng, tôi sực nhớ ra một chuyện khác quan trọng hơn, bèn vội vàng hỏi: “Sau đó thì sao? Tao sẽ không thật sự ngủ với Trần Việt đấy chứ?”

    “Sao có thể?” Bạn cùng phòng của tôi lên giọng.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm: “Ổn rồi…”

    Tiếng thở phào còn chưa dứt, bạn cùng phòng lại nói tiếp: “Mày chỉ mới cầu hôn anh ấy thôi hà.”

    “…”

    Một ngụm máu nghẹn ngay cổ họng của tôi.

    Bạn cùng phòng chu đáo miêu tả tình hình cụ thể lúc đó cho tôi: “Sau khi mày hỏi xong, anh Trần Việt bảo rằng kết hôn rồi mới được ngủ chung. Thế là mày bắt đầu cầu hôn anh ấy và thậm chí còn hát hò ngay trước mặt anh ấy nữa.”

    “… Tao đã hát cái gì?”

    “Năm nay kết hôn không cần sính lễ, nhà gái chỉ cần sữa bò mà thui ớ!”

    “…”

    Tôi hoàn toàn câm nín.

    Bây giờ di cư sang hành tinh khác còn kịp không?

    Vào lúc tôi đang suy tư không biết bỏ học và thi lại đại học nhanh hơn hay di cư sang hành tinh khác sống nhanh hơn thì điện thoại của tôi vang lên.

    Là tin nhắn WeChat từ Trần Việt: “Dậy chưa em?”

    Tôi muốn bỏ chạy.

    Nhưng tôi chạy không thoát.

    Vậy nên tôi vẫn trả lời lại: “Dậy rồi ạ.”

    Màn hình cuộc gọi thoại lập tức hiện lên trên khung chat, Trần Việt trực tiếp gọi điện cho tôi.

    Tôi chột dạ bắt máy: “Alo…”

    “Sau khi say rượu thì nên ăn một ít cháo để dạ dày thoải mái hơn, em có muốn ăn cháo không?” Trần Việt vẫn quan tâm tôi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Tôi không dám làm phiền anh thêm, cũng không dám đối mặt với anh nữa: “Cảm ơn đàn anh, lát nữa em sẽ đi mua…”

    Trần Việt lại lên tiếng: “Anh đã mua xong rồi, đang chờ dưới ký túc xá của em đây.”

    Tôi sửng sốt, đầu óc quay cuồng nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo.

    Trần Việt bổ sung thêm: “Nhân tiện… còn có một thùng sữa bò Vượng Tử nữa.”

    Bộ não của tôi ngừng hoạt động.

    Chỉ còn nghe thấy tiếng cười của Trần Việt ở đầu dây điện thoại bên kia.

    “Hoà thượng làm sao có thể chạy thoát khỏi miếu. Anh ở dưới lầu ký túc xá chờ em, cao thủ Thái Cực Quyền.”

    HOÀN
     
    Back
    Top Dưới