Ngôn Tình Gửi Nhầm Ảnh Sếp - Thiên Phàm

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
603,702
0
0
AP1GczM616R8KbbMRqtDCy_gq6mHd7uOqvLUydvska2j-ZUR6UcywRQOKNJHev4K4Pyp57-2zugukyVKlvP1qhUyLsXkB9pfQZ9a-kyoLZKIJw2gFA4WsNJkaOIFJ-84pfN_IchYE6nfTv3MGh0YE1n9KjpB=w215-h322-s-no-gm

Gửi Nhầm Ảnh Sếp - Thiên Phàm
Tác giả: Thiên Phàm
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Truyện ngắn] Gửi nhầm ảnh sếp – Thiên Phàm

Thể loại: Đoản văn, Hiện đại, Yêu thầm, Công sở HE.

Số chương: 4

Editor: Tủ sách ngôn tình

GIỚI THIỆU

Mẹ tôi ngày nào cũng giục tôi đi xem mắt.

Nhằm tiết kiệm thời gian và tiền bạc, tôi ghép ảnh tôi với vị sếp đẹp trai nhất trên vòng bạn bè của bạn tôi rồi gửi cho mẹ.

Ai ngờ trượt tay gửi luôn ảnh vào nhóm công việc.

Toang luôn, quá ba phút rồi, không thu hồi được nữa.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trăng Sáng Ngàn Dặm Gửi Tương Tư
  • Có Một Lá Thư Gửi Từ Hồng Kông
  • Từng Đem Tình Yêu Gửi Biển Núi
  • Hoa Đăng Gửi Tâm Tư - Thanh Hiểu Hiểu Thanh
  • Thanh Xuân Gửi Hết Cho Anh - Chanh Mặc Mạt
  • Gửi Thiên Thần Nhỏ - Bạch Nhật Mộng Dương
  • Gửi Nhầm Ảnh Sếp - Thiên Phàm
    Chương 1


    1.

    Tám giờ tối, tôi vừa mới cãi nhau với kẻ bủn xỉn Quách Hiểu Minh.

    Cả hai đi ăn với nhau thế mà Quách Hiểu Minh nhất quyết không chịu chia tiền với tôi.

    “Cô miệng rộng, răng còn dính cơm thế kia thì thể nào chả ăn nhiều hơn tôi?”

    “Ăn nhiều á? Tôi còn chưa no đâu!”

    “Đĩa này tôi ăn ba miếng, đĩa kia tôi không đụng vào. Với cả, cô còn gọi hai bát cơm, tôi chỉ gọi có một bát thôi."

    Tôi nheo mắt, lấy máy tính ra.

    Bình thường thì tôi đã bỏ qua rồi. Nhưng người ta càng so đo thì tôi lại càng tính toán với người ta đấy.

    Cuối cùng tôi 7 anh ta 3, thôi coi như bỏ tiền để tránh rước họa vào thân.

    Đêm khuya, vẫn còn tức anh ách nên tôi rủ Trần Lăng Tuyết đi uống.

    Hai mươi xiên thịt nướng, bốn lon bia, cùng tâm sự về những chuyện không đâu.

    Trần Lăng Tuyết bức xúc giùm tôi: “Cứ tiếp tục xem mắt thế này thì chỉ có hại cả người lẫn tiền thôi.”

    Tôi nhấp ngụm bia: “Người về hưu rồi khó chiều lắm mày ơi, dạo này mẹ tao còn đau chân, không đi nhảy ở quảng trường được nên toàn giận cá chém thớt tao. Tao cũng bó tay rồi.

    - Không thì bọn mình hố mẹ mày đi?

    - Hố kiểu gì?

    - Có ảnh có người thật. Chí ít cũng được bình yên ba tháng.

    Yêu nhau ba tháng, đến khi gặp gia đình thì bảo người ta không muốn kết hôn nên chia tay rồi.

    - Ân nhân của tao ơi! Tao về photoshop ngay đây…”

    2.

    Chiều thứ bảy, tôi thức dậy với cơn đau nhức khắp người, đăng lên vòng bạn bè.

    “Mệt quá, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi cả ngày thứ bảy rồi.”

    Trần Lăng Tuyết nhắn tin: “Mày vẫn còn dám đăng tus linh tinh nữa hả?”

    Tôi đang định trả lời thì con bé gọi đến, giọng điệu sốt vó: “Chu Nhược Tử, mày toi rồi! Mày gửi ảnh vào nhóm công việc đấy.”

    “Ảnh nào cơ?” Tôi uể oải hỏi lại.

    “Mày quên rồi hả, hôm qua bọn mình uống với nhau xong mày gửi luôn cái ảnh mày ghép vào nhóm công việc đấy.”

    Tôi ngồi bật dậy: “Đậu má, sao tao lại quên được nhỉ!”

    Tôi thấy hẫng trong lòng, chắc mẩm mình đi đời nhà ma rồi.

    Đừng hoảng, gỡ cái ảnh đấy đi là được.

    Nhưng nhìn thời gian gửi – hai rưỡi sáng.

    Không gỡ được rồi.

    - Cơ mà nhờ ơn mày cả, cuối cùng nhóm công việc cũng không réo nữa rồi…

    3.

    Trong quán cà phê, hai giờ chiều là thời điểm vãn khách nhất.

    Cũng là thời điểm thích hợp nhất để trao đổi.

    Sếp tìm được tôi, mắt tối hù hù: “Mẹ tôi cũng ở trong nhóm công việc, hồi trước bà làm nhân viên vệ sinh của công ty.”

    Hai cốc cà phê ở giữa bàn nhưng không ai động tay vào.

    Tôi cười ngượng: “Thế mẹ anh nói gì?”

    Sếp: “Mẹ bảo tôi dẫn em về nhà.”

    Tôi: “…”

    Sếp: “Mẹ tôi bị suy giảm trí nhớ. Từ khi nhìn thấy ảnh đó, bà đã nghĩ em là bạn gái của tôi. Mong em hợp tác giả vờ làm bạn gái tôi.”

    Lòng tôi cười khà khà đắc chí.

    Có chuyện tuyệt vời như này sao?

    Sếp là tinh anh trong ngành, đôi mắt đào hoa chỉ tập trung vào máy tính, đôi môi chỉ nói về công việc, ngày ngày chăm chỉ đi làm.

    Anh vừa đẹp trai vừa chuyên nghiệp, tiếc rằng tập trung vào sự nghiệp quá nên đến giờ vẫn độc thân.

    Tôi kiềm chế sự hí hửng của mình: “Đây là lỗi của tôi, tất nhiên là phải…”

    Sếp: “Em ngồi im. Mẹ tôi đang ở hướng chín giờ.”

    Khóe môi tôi vẫn cong cong: “Có cần tôi ngồi sang chỗ anh không?”

    Sếp sửng sốt, ngày thường anh luôn trong hình tượng ưu tú mà bây giờ lại toát lên vẻ kinh ngạc: “Ngồi lên đùi à?”

    - Ý tôi là ngồi cạnh anh đấy.

    Sếp ngượng ngùng xoa mũi.

    Ngồi cạnh sếp, tôi vội vàng bưng cốc cà phê rồi nhấp một ngụm, ra vẻ điềm nhiên.

    Hương thơm của cà phê và mùi thông thoang thoảng trên người sếp len lỏi vào mũi tôi.

    Mùi hương này khiến tôi an tâm hơn rất nhiều.

    4.

    Chúng tôi im lặng một lúc lâu, tôi hỏi anh: “Bác gái thích ăn món gì vậy?”

    Tôi hỏi một đằng sếp tôi trả lời một nẻo: “Mặt em đỏ quá, em khó chịu ở đâu hả?”

    “Không, không có gì.” Tôi cười gượng gạo.

    Sếp ân cần nhìn tôi: “Không thì tôi dẫn em đến bệnh viện nhé?”

    - Tôi không sao hết.

    - Vậy sao mặt em đỏ bừng lên thế này? Em sợ mẹ tôi à?

    Tôi không sợ mẹ anh, tôi sợ anh hơn.

    - Về chuyện hôm qua, tôi chỉ trượt tay thôi chứ không cố ý đâu. Tôi thường làm việc rất cẩn thận và không bao giờ mắc sai lầm như vậy.

    - Tôi biết, em là nhân viên giành được giải thưởng xuất sắc nhất công ty suốt ba năm liên tiếp. Vậy nên tôi không trách em.

    - Anh nhớ tôi là ai à?

    “Ừ, Chu Nhược Tử.” Anh ngừng lại: “Thật ra ngày mai tôi định thăng chức cho em lên giám đốc, nhưng vì… Để tránh bị nghi ngờ nên đành dời kế hoạch vậy. Tôi sẽ thông báo vào thời điểm thích hợp.”

    Tôi mím chặt môi, trách bản thân lỗi tay lỗi mắt, không nhìn rõ tên nhóm mà đã gửi đi.

    Mất luôn cơ hội thăng chức.

    - Tôi hiểu… Cảm ơn anh.

    Không ngờ sếp lại nghĩ đến cả chuyện này cho tôi.

    Ở chốn công sở, phụ nữ phải chịu rất nhiều ác ý. Chỉ cần bạn có ngoại hình nổi bật một chút là dễ dàng bị rơi vào sóng gió và bị chỉ trích là dùng ngoại hình để đổi chức vị.

    “Mẹ anh đi rồi.” Tôi đặt gương lên bàn, trong đó phản chiếu hình ảnh mẹ sếp đang háo hức hóng chuyện.

    Bà đổi sang bàn khác để “rình rập” dễ dàng hơn.

    Tôi kéo tay sếp choàng lên vai mình ngay lập tức.

    Nghiêm túc hệt như cặp đôi đang chìm trong tình yêu nồng cháy.

    5.

    Không ngờ mẹ sếp đi thẳng đến, giả vờ như vô tình gặp được chúng tôi: “Úi trời, con trai mẹ đấy hả! Còn đi cùng bạn gái nữa…”

    Tôi mỉm cười với mẹ sếp: “Dạ con chào bác.”

    - Còn gọi bác nữa hả? Gọi mẹ đi con. Mẹ đã chọn nhẫn cưới cho hai đứa rồi.

    Đầu tôi ong ong, tự dung không biết phải phản bác thế nào.

    Nhẫn cưới?

    Sao nhanh vậy?

    Sếp thì thầm vào tai tôi: “Em ghép ảnh năm ngoái của tôi nên mẹ tôi tưởng chúng ta hẹn hò hơn một năm rồi.”

    Sếp ho khan: “Chuyện này, chuyện này…”

    Tôi đấm yêu vào ngực sếp, hơi cáu: “Anh ấy còn chưa cầu hôn con bác ạ.”

    Ánh mắt mẹ sếp đanh thép, nháy mắt với sếp: “Con làm gì vậy hả? Con bé xinh như này mà không chịu rước sớm về nhà…”

    “Hai người cứ từ từ nói chuyện đi ạ, cháu xin phép về trước.” Tôi cầm túi chạy trối chết.

    Mẹ sếp mau chóng nắm tay tôi: “Cơm tối nấu cả phần cho con rồi, mình phải ăn chung chứ.”

    Tôi với sếp trố mắt nhìn nhau.

    Chúng tôi còn chưa trao đổi lời thoại với nhau… Nếu bị vạch trần thì mẹ sếp có tức điên lên không nhỉ?

    Cứ cò cưa như vậy, cuối cùng tôi đi theo bọn họ về nhà sếp.

    Tôi đã gắp miếng củ cải cho sếp để thể hiện sự chu đáo của mình.

    Khuôn mặt mẹ sếp hơi sầm xuống.

    Tôi giật mình thon thót, lại gắp miếng rau cải cho sếp.

    Mẹ sếp nhìn tôi đầy nghi ngờ, như thể đang muốn dò xét mối quan hệ của tôi với sếp: “Sao hai đứa lại quen nhau?”

    Tôi đánh mắt sang sếp, để anh được toàn quyền trả lời.

    Trong công việc thì anh là người quyết định, bây giờ cũng phải để anh làm chủ, tránh để chúng tôi lệch nhịp rồi bị lộ sơ hở.

    - Bọn con quen nhau ở trường.

    Trường á? Không phải đáp án là công ty sao? Nhưng hình như thế này có vẻ hợp lí hơn.

    Mẹ sếp hỏi tiếp: “Bạn học à? Nhưng hình như con lớn hơn mà…”

    - Con là cố vấn luận văn của cô ấy.

    - Anh là Ivan Yu?

    6.

    Tôi chuẩn bị tốt nghiệp đúng vào thời kỳ dịch bệnh, ai ai cũng đeo khẩu trang và phải làm việc qua máy tính.

    Năm đó thầy tôi ốm nên đã mời một học trò xuất sắc ở ngoài trường về sửa bản sơ thảo cho thầy, còn thầy sẽ sửa bản thảo cuối cùng.

    - Tôi vẫn khá thích em gọi tôi là Dr.

    Đôi mắt của anh sâu thẳm tựa như những viên ngọc lấp lánh trong bầu trời đêm, ẩn chứa ngàn lời muốn nói.

    Tim tôi lỡ nhịp, khiến tôi phải vội vã rời mắt.

    Hồi đó, mỗi lần viết luận văn, tôi luôn cẩn thận kiểm tra lại một lượt, xác nhận không có lỗi rồi mới gửi cho giảng viên hướng dẫn.

    Qua màn hình máy tính, đối diện tôi là một người đàn ông đeo khẩu trang với chất giọng trầm ấm.

    Anh nói đừng gọi anh là tiến sĩ vì anh chỉ là nhậm chức tạm thời thôi.

    Tôi hay gọi anh là Dr. Yu để thể hiện lòng tôn trọng.

    Sếp nhìn mẹ rồi giải thích: “Con sửa luận văn cho em ấy rồi nộp cho giảng viên. Em ấy viết rất tốt nên con chiêu mộ về công ty.”

    Thảo nào, lúc đó ai cũng phải trải qua mấy vòng phỏng vấn mà tôi phỏng vấn có một lần đã trúng tuyển vào tập đoàn Viên thị.

    - Thế còn con, con thích Thiên Thiên ở điểm nào?

    Tôi không khỏi bật cười: “Thiên Thiên?”

    Mẹ Viên bật cười: “Biệt danh của nó đấy, từ hồi năm tuổi đã không cho mẹ gọi nữa rồi.”

    Viên Kinh Thiên và Thiên Thiên. Một bên ngang ngược, một bên ngây thơ. Tai Viên Kinh Thiên đỏ ửng: “Mẹ…”

    Mẹ Viên mặc kệ anh, tiếp tục hỏi tôi: “Nói đi, con thích Thiên Thiên ở điểm gì? Con ghét điểm nào ở nó thì để mẹ bảo nó thay đổi.”

    Anh đang húp canh.

    - Sếp… Chồng con tốt lắm ạ, hiền lành chăm chỉ còn thông minh, quản lí công ty đâu ra đấy.

    Bây giờ đến lượtViên Kinh Thiên sững sờ, suýt thì sặc canh: “Chồng?”

    Thế nhưng mẹ sếp lại cực kì hài lòng: “Con nghe thấy chưa, còn không nhanh lên kế hoạch cầu hôn đi?”

    Mặt anh đỏ bừng lên: “Mẹ, bọn con mới hẹn hò hơn một năm thôi.”

    “Thì sao?” Mẹ của ông chủ vừa nghịch hoa văn trên tạp dề vừa nói: "Luật pháp nước ta quy định rằng trai chưa vợ gái chưa chồng đều có thể kết hôn. Còn trì hoãn nữa là mẹ không kịp bế cháu đâu."

    Tôi ngắt lời bà: “Con nghĩ kết hôn thì vội quá ạ. Bọn con hẹn hò thêm một gian nữa sẽ ổn hơn ạ.”

    Sắc mặt mẹ Viên thay đổi ngay tức khắc, giọng điệu dịu dàng hơn: “Được, con dâu nói gì cũng đúng.”

    Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, tôi từ nhân viên thành bạn gái, từ bạn gái thành con dâu.

    Còn nhanh hơn tốc độ tên lửa nữa.

    Không có chuyện gì đâu, không có chuyện gì đâu… Những người cao tuổi bị sa sút trí tuệ thường có kí ức lặp đi lặp lại, có lẽ ngày mai sẽ không nhớ những chuyện đã xảy ra hôm nay đâu.
     
    Gửi Nhầm Ảnh Sếp - Thiên Phàm
    Chương 2


    7.

    Trong xe, Viên Kinh Thiên mở lời trước: “Cảm ơn em vì hôm nay.”

    - Nếu tôi không nghịch dại thì sẽ không phát sinh chuyện hôm nay. Đợi khi nào bệnh tình bác gái ổn hơn, tôi sẽ giải thích với bác sau.

    Anh đỗ xe vào lề đường, suy tính nghiêm túc: “Chúng ta cần bàn lại mối quan hệ này, chẳng hạn như… tên gọi.”

    - Bạn trai? Honey? Cục cưng?

    Giọng anh khàn khàn cuốn hút vô cùng: “Hoặc không em cứ gọi chồng sẽ tốt hơn.”

    “Chồng…” Tôi nói.

    - Bởi vì vừa nãy em đã gọi thế này, để tránh mình bị lệch nhịp thì cách gọi này khá thích hợp.

    Tôi nhướng mày, cảm giác anh đang bối rối nên mới vội vàng giải thích như vậy.

    Hình như sếp… thích xưng hô thế này.

    Tính nghịch ngợm nổi lên, tôi đảo mắt tiến sát lại gần anh, khẽ nói: "Vậy, khi ở riêng tôi sẽ gọi anh là chồng nhé, để luyện tập một chút.”

    Đến khi anh sực ra thì tôi đã ngồi thẳng người, mặt cực kì nghiêm túc:

    - Anh yên tâm, ở công ty tôi vẫn sẽ gọi anh là sếp. Tôi phân biệt rất rõ giữa việc công và việc tư.

    - Để tôi chở em về…

    Anh bỗng mở lời: “Sau này uống rượu, em nhớ báo cho người khác để người ta chăm sóc em.”

    Tôi sững lại quay đầu nhìn anh, lúc này tôi mới hiểu ý anh. Anh tưởng tôi say nên mới gửi ảnh vào nhóm.

    Tôi phân bua: “Tôi không say, chỉ hơi chếnh choáng thôi, sau này không dám uống nữa đâu.”

    Anh đỗ xe dưới khu nhà tôi thuê.

    Tôi tháo dây an toàn, ngoảnh mặt nói với Viên Kinh Thiên: “Tôi về đây.”

    Đi được hai bước thì anh cũng xuống xe, cất lời rủ rê: “Chủ nhật tuần sau là sinh nhật mẹ tôi, mong là em có thể đến dự.”

    Là một nhân viên xuất sắc, tôi hỏi: “Có tiền tăng ca không?”

    Sếp không phản ứng kịp nên hơi ngớ người, đoạn mỉm cười dịu dàng: “Ai đến cũng sẽ có bao lì xì. Sáu giờ tối chủ nhật, tôi đến đón em.”

    - Vâng.

    - Em có váy dạ hội màu xanh không?

    Chủ đề của bữa tiệc sinh nhật năm nay là "Biển xanh, Trời xanh, Trường thọ", mọi người đều cần mặc váy xanh.

    Bất chợt, nhìn anh trong bộ quần áo chỉnh tề như thế này, tôi lại nổi “máu dê”, quay người ôm chặt lấy anh, vòng tay qua eo anh. Bóng đèn đường rọi xuống hai chiếc bóng đương thân mật với nhau.

    Sếp ngơ ngác để mặc cho tôi ôm, nhưng tôi buông tay ngay tức khắc: “Tôi không có, nhưng tôi đã nói cho anh biết size của tôi rồi.”

    Trên đường về, tôi không khỏi bật cười.

    Cảm giác trêu sếp vui thật đấy.

    Anh đứng im nhìn bóng lưng tôi, dõi mắt đến khi tôi về nhà.

    8.

    Về đến nhà, tôi tắm xong, nằm trên giường giở tạp chí "Kế Hoạch" mới mua ra đọc, để điện thoại ở chế độ im lặng.

    Theo đuổi đàn ông, tuyệt đối đừng nhắn tin cho anh ấy ngay khi vừa kết thúc một ngày.

    Khoảng thời gian trống này, anh ấy sẽ tự mình suy ngẫm.

    Tôi tìm thấy bức ảnh của Viên Kinh Thiên trên trang bìa tạp chí.

    Trong bức ảnh, anh ấy mặc áo sơ mi và quần đen chỉnh tề.

    Tim tôi loạn nhịp, nhưng tâm trí lại lên một bức ảnh khác.

    Anh ngồi bên cửa sổ, hai tay đút túi, một tay chống cằm, nhìn về phía trước, ánh nắng rọi lên gương mặt điển trai của anh.

    Cảm giác này… Thật kì diệu biết bao.

    Anh là đàn anh đã giành được học bổng suốt bốn năm đại học. Tôi và các bạn ai cũng ngưỡng mộ anh.

    Sao tôi lại không biết khuôn mặt đằng sau chiếc khẩu trang ấy là anh cơ chứ?

    Tôi và bạn cùng phòng từng lén đi dự thính lớp mà anh học, để được tận mắt chiêm ngưỡng bộ mặt học tập nghiêm túc của anh.

    Buổi sáng sau khi gửi nhầm ảnh vào nhóm công việc, lòng tôi loạn cào cào, cứ suy nghĩ mãi.

    Sao không thử biến giả thành thật nhỉ?

    Viên Kinh Thiên – trai đẹp giỏi giang, lúc nào cũng bận rộn với công việc, không có hơi đâu dính dáng đến những mối quan hệ ngoài luồng.

    Một thí sinh hoàn hảo.

    Anh có thể qua mặt mẹ anh, tôi cũng có thể qua mặt mẹ tôi, một công đôi việc.

    Tôi cất tạp chí vào ngăn kéo, lấy lon Red Bull, ngửa cổ uống một ngụm, nhắm mắt tận hưởng thứ nước ngọt ngào trôi xuống cổ họng.

    Tôi chụp lon Red Bull rồi đăng lên vòng bạn bè: “Một ngày k*ch th*ch đã được giải tỏa bằng rượu."

    Trần Lăng Tuyết gọi điện tới.

    - Sếp thương lượng với mày rồi?

    - Ờ.

    - Nói rõ cho tao nhanh lên!

    Tôi kể lại mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay: “Hôm nay tao nhận ra sếp mình trong sáng đến bất ngờ… Tao quyết định để sếp cưa tao.”

    - Má? Quân sư tình yêu định đích thân ra trận à?

    - Thì làm quân sư cho bọn mày lâu rồi, giờ tao phải tự thực hành chứ.

    - Nhưng người ta là sếp mày đấy.

    - Sao đâu? Thất bại thì nhảy sang công ty khác thôi, mà thành công xong bị người ta nói ra nói vào thì cũng nhảy nốt. Dù sao cũng có cả đống công ty nhắm tao mà. Để chị nói thầm cho em biết, mấy hôm trước có chuyên viên tuyển dụng cấp cao gọi điện mời chị về đấy.”

    “Thế mày cố lên nha.” Trần Lăng Tuyết ngừng nói, đoạn: “Nhắc mày một chút, người học giỏi có thể học được mọi thứ nhanh hơn người khác đấy."

    - Vầng vầng, thưa chị đại Lăng Tuyết của em. Em tắt máy đây.

    Tôi uống nốt lon Red Bull rồi đi ngủ.

    Một đêm say giấc nồng.

    9.

    Hôm sau đi làm, thấy cả đám người đang hóng hớt.

    - Này, Nhược Tử, cô đỉnh luôn đấy! Một mình cô đã giúp bọn tôi không cần tăng ca nữa. Hôm nay sếp mới dám ra mặt gửi tin nhắn vào nhóm.

    - Hôm qua sếp thế nào?

    Vì chuyện hôm qua mà cả công ty phát điên cả lên.

    Ai ai cũng dỏng tai nghe, tôi nói với vẻ bí hiểm: “Giỏi lắm, kĩ năng siêu đỉnh.”

    Một câu nói mang hai nghĩa.

    Ý tôi là sếp có kĩ năng làm việc siêu đỉnh, còn người khác nghĩ thế nào… Tôi nhún vai, tôi không can thiệp được rồi.

    Tự dưng lại tạo ra một câu mập mờ.

    Thấy bầu không khí đang nóng hết cỡ, tôi mở kèo: “Không thì chúng ta cược đi?”

    - Ngon!

    - Cược một ăn một nếu bọn tôi chia tay sau một tháng. Cược một ăn hai nếu bọn tôi chia tay sau ba tháng. Cược một ăn ba nếu bọn tôi chia tay sau một năm… Cược một ăn mười nếu bọn tôi kết hôn sau một năm!

    Vừa dứt lời, mọi người đã xì xào.

    - Không không! Tôi cược một năm là chia tay!

    - Tôi cược hai năm là chia tay!

    - Tôi cược một tháng.

    Tiền cược đã được đặt xong.

    Không một ai cược tôi và Viên Kinh Thiên sẽ kết hôn với nhau.

    Hừ!

    Mấy người coi thường tôi quá rồi đấy.

    Đến giờ làm việc, tôi đang thu tiền cược thì thư kí nam của Viên Kinh Thiên lẻn tới.

    - Tôi đặt hai người sẽ kết hôn.

    “Cô yên tâm, theo mắt nhìn của tôi, sếp không phải kiểu đa tình đâu.” Thư kí nam hạ giọng: “Tiền mừng cưới của tôi phụ thuộc hết vào cô đấy.”

    10.

    Ngày tổ chức bữa tiệc.

    Viên Kinh Thiên đến đúng giờ, anh mặc bộ vest màu xanh, tay cầm một chiếc túi.

    - Tôi chọn một bộ váy dài, chức sẽ hợp… Em lên tầng thử đi, nếu không vừa thì còn thời gian đi đổi.

    Tôi chỉnh áo cho anh hết đỗi tự nhiên: “Sếp mặc bộ vest này bén quá.”

    “Em bảo lúc ở riêng gọi tôi là… Chồng mà?” Người Viên Kinh Thiên hơi cứng lại: “Tôi sợ lát nữa em bị lộ đấy.”

    Càng nói càng thấy lạ.

    “Ok, chồng.” Tôi nhìn anh với vẻ sâu xa: “Chồng lên tầng với em đi. Em thay đồ lề mề lắm.”

    Trong phòng ngủ, tôi mặc chiếc váy dạ hội quý phái màu xanh đậm cùng kiểu dáng với anh, tôn lên làn da trắng ngần của tôi.

    Tôi búi kiểu tóc đơn giản và tinh tế, phối với vòng cổ ngọc trai, đính thêm bông tai kim cương hồng mỹ miều.

    Sau đó kết hợp với đôi giày cao gót màu bạc và chiếc vòng tay đính kim cương bạc.

    Chiếc váy được thiết kế giản đơn và cũng vô cùng bảo thủ.

    Đương lúc kéo khóa, tôi lại nảy ra một ý.

    - Chồng ơi, em không kéo lên được.

    Lúc tôi ra ngoài thì thấy anh đã tháo cà vạt ra rồi vứt bừa lên bàn.

    Ánh mắt Viên Kinh Thiên hơi sang lên, đoạn anh ho khẽ nhằm giấu đi sự lúng túng của mình: “Trùng hợp quá, tôi thấy cà vạt bị chật nên tháo ra mà giờ không biết thắt lại…”

    Tôi ngẩn người, sau đó cầm cà vạt lên, nũng nịu: “Thế để em thắt cho anh, còn anh kéo khóa cho em nhé.”

    Anh không kìm được mà nuốt nước bọt, yết hầu lên xuống, mãi sau mới cất lên được chữ “Ừ”.

    Viên Kinh Thiên có hàng mi dài, tạo thành một chiếc bóng dưới mí mắt, khiến đôi mắt anh càng thêm đen láy. Sống mũi cao, bờ môi mím chặt, khóe miệng cong lên, trông hơi lạnh lùng.

    Anh như vậy khiến tôi cảm thấy hơi ngượng, trông anh như một bông hoa ăn thịt người vậy.

    Vậy nhưng vẻ cấm dục của anh thực sự rất quyến rũ.

    Tuy nhiên, tôi biết ở giai đoạn hiện tại thì mình chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm vào.

    Nếu không, con cá vừa câu được sẽ chuồn mất.

    Tôi gật đầu, khóe miệng cong lên: "Đi thôi, chúng ta sắp muộn rồi."

    Chừng như bầu không khí mập mờ ấy chỉ là ảo giác.

    Trên xe, chúng tôi giữ yên lặng một cách ăn ý.

    Đến khi dừng đèn đỏ ở ngã tư, anh nghiêng đầu nhìn tôi, nghiêm túc nói: "Hôm nay em rất đẹp."

    Viên Kinh Thiên không nhiều lời, sau câu nói đó lại khởi động xe tiếp tục lăn bánh về phía trước.

    Xe đi chầm chậm, tôi mở to mắt, nhìn bóng mình trên cửa sổ, bỗng thấy lòng mình hoảng hốt.

    Thâm tâm tôi dâng lên một nỗi sợ khó tả.

    Hình như anh đang thả thính tôi…

    Cửa xe đang phản chiếu hình ảnh anh đang nhìn về phía trước, còn ánh mắt tôi lại nhìn chằm chằm vào góc nghiêng điển trai của anh. Hàng mày anh được thả lỏng, nét mặt vừa dịu dàng và bình yên.

    Sao tôi có thể để anh được đắc ý chứ? Không được, tôi phải nắm quyền chủ động!

    Tiếp theo, tôi sẽ thính anh dồn dập hơn nữa!
     
    Gửi Nhầm Ảnh Sếp - Thiên Phàm
    Chương 3


    11.

    Khi chúng tôi vào hội trường thì đã có rất nhiều người đến rồi.

    Ai cũng ngạc nhiên xì xào với nhau khiến tôi hơi lo lắng. Tôi kéo tay anh, đứng yên cạnh bên anh. Viên Kinh Thiên cảm nhận được ánh mắt khác thường của mọi người nên thì thầm hỏi tôi: “Em căng thẳng à?”

    Tôi chìa tay nắm tay phải của anh: “Em sợ chân em nhũn ra mất, anh nắm tay em chặt vào nha.”

    Mười ngón tay đan vào nhau, tôi cảm nhận được sự nóng bỏng từ đầu ngón tay anh.

    Viên Kinh Thiên sững sờ, không nói gì mà chỉ siết chặt tay tôi.

    “Sếp Viên, đây là?” Một thành viên ban giám đốc hỏi.

    Viên Kinh Thiên giới thiệu: “Bạn gái tôi - Chu Nhược Tử.”

    “Ồ?” Vị giám đốc nheo mắt nhìn tôi, một lúc sau, đột nhiên cười lớn, "Thảo nào tập đoàn Viên thị lại “bất tử”, thành công như vậy!"

    Quả là một trò đùa nhạt nhẽo.

    Nhưng tôi cũng chỉ đành cười hùa theo.

    Với kinh nghiệm thường xuyên phải đối mặt với các kiểu người khác nhau, tình huống này chẳng có vấn đề gì to tát.

    Tôi đáp lại: “Đâu chỉ bất tử! Tôi đã nhờ thầy bói xem mệnh, người ta nói tôi sẽ mang lại may mắn và thành công cho những người xung quanh đấy!"

    - Vậy cô là quý nhân rồi?

    Tôi mỉm cười: “Hay không chúng ta cứ thử bắt tay nhau? Nếu đúng thì hãy để tôi mang may mắn đến cho anh. Nhưng theo tôi thấy, anh đã rất may mắn rồi.”

    Phong thủy và tướng số, ai cũng chỉ mong một chữ - "Vượng".

    Đôi ba câu đã đủ tung hứng anh ta rồi.

    “Tôi không dám nhận đâu…” Nói qua nói lại, thành viên ban giám đốc cười tươi hơn: “Viên Kinh Thiên, có quý nhân thế này là phúc lắm đấy!”

    Viên Kinh Thiên liếc anh ta: “Chúng tôi phải đi chào mẹ tôi trước, không nói nữa."

    Thành viên ban giám đốc cười ha hả rồi rời đi.

    Nói xong, anh kéo tôi đi thẳng vào đám đông.

    Trên đường đi, có rất nhiều người chào anh nhưng anh cũng chỉ gật đầu chứ không nói câu nào.

    Khi sắp thấy bóng lưng mẹ Viên, Viên Kinh Thiên dừng bước quay đầu lại.

    Anh cụp mắt, đứng xích lại gần tôi rồi khẽ hỏi: “Lát nữa có lẽ anh cần phải uống rượu với mọi người.”

    Tim tôi lỡ nhịp, sao Viên Kinh Thiên lại có ý thức của một người bạn trai như thế này?

    Anh còn báo cáo với tôi nữa.

    "Để em uống thay anh nhé." Tôi cầm một ly sâm banh trên khay của người phục vụ, nhấp một ngụm, "Chồng ơi, anh còn phải lái xe đưa em về nữa mà."

    Tiện thể ngủ lại chăm sóc người say là em đây…

    Viên Kinh Thiên nhướng mày: “Ừ.”

    13.

    Bữa tiệc linh đình, quần áo lụa là thơm tho, dáng dấp tóc mai yểu điệu.

    Trên đường đi, anh chưa bao giờ buông tay tôi, giới thiệu tôi với mọi người.

    Tôi cũng chào hỏi vô cùng tự nhiên.

    Anh mặc vest màu xanh đậm, ngực áo có những đường hoa văn bạc, còn tôi mặc một chiếc váy dạ hội cùng tông, cực kì hợp với nhau.

    Tôi bất chợt nhìn thấy một cô gái vô cùng trong sang.

    Đúng vậy, bình thường trong truyện nam chính sẽ có vợ chưa cưới hoặc người yêu cũ nhớ mãi không quên còn gì?

    “Con dâu của mẹ tới rồi.” Mẹ Viên nhìn thấy bọn tôi thì kéo tay tôi, gạt con trai mình ra ngay.

    Bà thẳng thắn giới thiệu với mọi người: “Đây là con dâu của tôi.”

    Mọi người xung quanh chúc mừng ngay tức khắc: “Chúc mừng sếp Viên.”

    Viên Kinh Thiên hắng giọng, ra hiệu cho mọi người yên lặng rồi thì thầm với tôi: “Nếu em ngại thì có thể từ chối cách gọi này.”

    - Em không ngại.

    Thay vào đó, tôi càng nghe càng thích.

    Ồn ào một lúc, tôi đi lên tầng theo anh. Cuối cùng, tôi thấy anh luôn nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó đến ngẩn ngơ.

    Anh đang nhìn gì thế?

    Tôi dõi theo ánh mắt anh, thấy một cô gái trông còn nhỏ hơn tôi.

    Cô gái này có khuôn mặt thanh tú, khí chất tao nhã, mặc dù chỉ mặc bộ đồ giản dị, nhưng không giấu được khí chất hơn người.

    Đó là cô gái lúc nãy.

    - Người yêu cũ của anh à?

    “Không phải.” Viên Kinh Thiên quay đầu mỉm cười với tôi: “Em bớt xem phim lại đi.”

    Anh nhíu mày: "Anh chỉ thấy sợi dây chuyền trên cổ cô ấy giống dây chuyền gia truyền của nhà họ Viên thôi."

    - Giống thôi... thì không phải thật rồi.

    Tôi nhướn mày, nở nụ cười giả dối, bước tới chỗ cô ấy.

    Tôi khen: "Sợi dây chuyền này rất hợp với cô đấy."

    Cô gái hơi gật đầu, mỉm cười khiêm tốn: “Cảm ơn cô.”

    “Dây chuyền của cô đẹp quá, của hãng nào thế, để hôm nào tôi cũng đặt mua một chiếc.” Tôi cười nói: “Không thì để tôi nhờ Viên Kinh Thiên làm cho tôi một cái giống hệt vậy.”

    Cô gái ngước lên nhìn tôi, bờ môi mím lại, thần thái gượng gạo hẳn đi.

    “Người ta tặng cho tôi chứ tôi cũng không biết.” Cô ta cười ngượng, ánh mắt cứ liêng liếc về phía Viên Kinh Thiên.

    “Người khác tặng à, tiếc quá.” Tôi thở dài.

    Viên Kinh Thiên bước tới, ôm lấy vai tôi: “Không sao, anh có một cái y như vậy. Lát nữa anh sẽ đưa cho em.”

    Cô ta vươn tay định bắt tay với anh: “Kinh Thiên, lâu rồi không gặp.”

    Tôi nói thay anh: “Bạn trai tôi bận quá nên quên giới thiệu cô với tôi rồi. Xin hỏi cô là?”

    - Tôi là Bạch Như Tâm, bạn đại học của anh ấy.

    Chúng tôi được bình chọn là trai tài gái sắc của trường nên cứ thế quen nhau.

    Tôi đã quá quen với cái tên này.

    Đây là đàn chị thời đại học.

    14.

    Năm đó, bạn nam cùng lớp tôi đang mập mờ với một chị khóa trên, và tôi đã từng làm quân sư cho cậu ấy.

    Xem phim, tổ chức sinh nhật, đi dạo bờ biển, đưa đón khi chị ta thực tập...

    Tôi bày chiêu cho cậu ấy hết.

    Đàn chị không hề từ chối bất cứ điều gì, thi thoảng còn tung hint qua lại.

    Đến giai đoạn cuối cùng, bọn tôi thấy rằng đây là thời điểm thích hợp để tỏ tình.

    Nơi tỏ tình được chọn là sân thể dục.

    Chúng tôi đã tìm hiểu, đàn chị thích cách tỏ tình công khai.

    Lúc đó tôi đã rất thắc mắc, thông thường các cô gái đều thích cách tỏ tình riêng tư và lãng mạn, có lẽ chị ấy hơi hướng ngoại.

    Cậu ấy và mọi người đã chuẩn bị rất lâu.

    Đến khi nữ chính ra sân.

    Xung quanh còn có những người khác, tính cả Viên Kinh Thiên.

    Biểu cảm khi ấy của đàn chị rất khó tả. Chị nắm tay Viên Kinh Thiên rồi nói với bạn tôi: “Xin cậu đừng quấy rầy tôi nữa. Tôi đã có bạn trai rồi, anh ấy đây.”

    Chị ta cúi đầu ra vẻ đáng thương với Viên Kinh Thiên: “Cậu ta suốt ngày bám lấy em, anh giúp em một tay đi…”

    Viên Kinh Thiên buông tay chị ta ra: “Đã vậy thì cô đừng lấy tôi làm bia đỡ đạn mà nên nói thẳng với cậu ấy. Như thế sẽ tốt cho cả cô và cậu ấy. Tôi đi trước đây.”

    Đàn chị được nước lấn tới, mở inbox WeChat ra.

    Chị ta xóa hết tất cả tin nhắn mà mình đã gửi.

    Nhìn qua như thể bạn tôi mới là đứa bám dính lấy chị.

    Viên Kinh Thiên nhìn qua đã phát hiện được manh mối: “Cậu ấy rủ cô xem phim, tin nhắn tiếp theo lại là “Được, em sẽ đến đón chị”.”

    Sau đó, anh quay lưng bỏ đi mà không ngoảnh lại.

    Khi đó, tôi mới nhìn Viên Kinh Thiên bằng ánh mắt khác.

    Anh không chỉ đẹp trai mà còn học giỏi.

    Hơn nữa, anh không khiến người khác khó chịu, không để mình bị lợi dụng, thông minh quá đỗi.

    Sau này, bạn tôi mất một thời gian dài mới thoát khỏi nỗi đớn đau do tình cảm gây ra.

    Mới biết yêu mà lại gặp phải người con gái giỏi lợi dụng người khác.

    Quả thực bất hạnh.

    Hết chương 3.
     
    Gửi Nhầm Ảnh Sếp - Thiên Phàm
    Chương 4: Hoàn


    15.

    Khi Bạch Như Tâm xuất hiện trước mặt tôi, tôi không thể không xả giận giùm bạn mình.

    Tôi chớp mắt, cười tươi nhìn cô ấy:

    “Người từng học đại học đều biết thường không tồn tại hoa khôi trường, cùng lắm chỉ có hoa khôi lớp. Tôi vẫn nhớ năm ấy hoa khôi lớp cuối cùng được chọn chính là cô giáo chủ nhiệm..."

    Đúng là mấy cái hoa khôi vớ vẩn.

    Học hành tử tế vào đi.

    "Thế à? Vậy các bạn nữ trong lớp cô không có ai nổi bật rồi." Bạch Như Tâm nói tiếp: "Lớp tôi đã bỏ phiếu chọn tôi, tôi cũng đã từ chối rồi nhưng mọi người cứ ghép tôi với Kinh Thiên...”

    Giọng nói chua đến mức khiến người ta mệt mỏi.

    Tôi ngắt lời cô ta, ngẩng đầu nhìn gương mặt đẹp trai rạng ngời của Viên Kinh Thiên: "Anh có bỏ phiếu không?"

    - Anh để phiếu trắng.

    - Nếu lúc ấy anh biết tên em thì anh sẽ chọn à?

    - Chọn em.

    Kẻ xướng người họa tuyệt vời thật đấy.

    Cô ta bị tôi với Viên Kinh Thiên trên cơ hết lần này đến lần khác, mặt đỏ bừng, tạm biệt chúng tôi ngay lập tức.

    Cuối cùng cũng đi rồi.

    Tôi nhìn bóng hình chạy mất dạng của cô ta, rồi lại nhìn Viên Kinh Thiên, không khỏi dâng lên cảm giác tự hào.

    Đúng là người đàn ông tôi coi trọng có khác, lúc nào cũng có ong bướm vây quanh.

    Một cái vòng cổ cũng đủ để cho những người khác hiểu lầm mối quan hệ giữa cô ta và Viên Kinh Thiên.

    Vậy nhưng điều mà Bạch Như Tâm không ngờ đến là sự xuất hiện của tôi.

    Dù chúng tôi vẫn đang mập mờ nhưng là “cặp đôi giả” thì vẫn nên tuân theo những lễ nghi cần thiết.

    Thế nhưng, tại sao Viên Kinh Thiên vẫn chưa tỏ tình với tôi cơ chứ?

    Chẳng lẽ tôi phải ra đòn mạnh hơn?

    Trong buổi tiệc tối hôm đó, bất ngờ sao những người đến chào hỏi bọn tôi đều không hề mời rượu, bảo rằng uống rượu gây hại cho sức khỏe.

    Tôi chỉ uống hai ba ly nên không dám giả vờ say, cũng không dám mượn cơ hội để ngả vào Viên Kinh Thiên.

    Tối đó, Viên Kinh Thiên chỉ chở tôi về nhà, không có chuyện gì xảy ra.

    Không hề xảy ra một chuyện gì luôn.

    Cơ mà, tôi vẫn còn chiêu cuối.

    Đó là... xem mắt.

    16.

    Tôi đăng lên vòng bạn bè: [Hôm nay đi xem mắt ở Bích Vân Các, cầu xin sẽ không gặp phải người “cực phẩm”.]

    Tôi cài đặt cho chỉ mình Viên Kinh Thiên mới xem được.

    Sau đó, tôi trang điểm lộng lẫy, bắt xe đến địa điểm hẹn.

    Nhà hàng đó khá đắt, môi trường yên tĩnh, dịch vụ rất chu đáo, là địa điểm lí tưởng cho những buổi xem mắt.

    Nhưng thực ra, tôi đã từ chối gặp gỡ người đàn ông đó nên anh ta sẽ không đến.

    Tôi mong đợi người đàn ông khác sẽ xuất hiện.

    17.

    Tuy nhiên, tôi vừa ngồi xuống đã thấy Viên Kinh Thiên lẳng lặng ngồi trong góc rồi.

    Anh không kìm được mà đến thật này! Tôi ở trong tim anh chắc rồi!

    Đợi một lúc lâu, tôi lại liếc anh nhưng anh vẫn đang mày mò máy tính bảng như thể đang làm việc.

    Không hề có ý định đến chỗ tôi.

    Chẳng lẽ anh đang đợi người tôi xem mắt tới rồi mới ra mặt can ngăn?

    Không thể chờ đợi thêm nữa, tôi giả vờ như người bị bỏ rơi.

    Một mình gọi cả bàn đồ ăn, tôi lại nhìn nhìn Viên Kinh Thiên nhưng anh vẫn ngồi im thin thít.

    Thôi được, tôi tự ăn!

    Sao mọi chuyện lại khác kịch bản tôi vẽ thế này?

    Chẳng phải anh nên làm loạn buổi xem mắt sao? Sau đó tuyên bố chủ quyền của mình?

    Tôi nhìn thêm lần nữa, Viên Kinh Thiên cũng đang ăn bữa tối, trông vô cùng thoải mái.

    Đến khi món tráng miệng được mang lên, tôi không chịu nổi nữa mà đi ra ngồi trước mặt anh.

    - Tại sao anh không chào em?

    - Em đang xem mắt mà? Anh không có thói quen quấy rầy buổi gặp gỡ của người khác. Đây là phép lịch sự.

    Tôi nhìn anh, cử chỉ của anh vẫn như một quý ông.

    Không ngờ Viên Kinh Thiên lại nghĩ đến điều này.

    Nếu anh đột nhiên xông ra tuyên bố chủ quyền thì chắc chắn sẽ khiến người ta cảm thấy khó chịu.

    - Nhưng sao anh lại xuất hiện ở đây?

    "Anh đến đón em về." Viên Kinh Thiên thẳng thắn: “Không làm phiền là phép lịch sự, nhưng sự an toàn của em là trên hết."

    "Hôm nay người ta không thất hẹn, mà là do em bảo người ta không cần đến. Thế em hỏi anh." Tâm can tôi trào dâng một xúc cảm ấm áp, thăm dò hỏi, "Anh biết em đang chờ ai không?"

    Bàn tay Viên Kinh Thiên đang cầm dĩa bỗng khựng lại. Anh ngước mắt nhìn tôi: "Em đang chờ anh?"

    Chúng tôi ngồi mỗi người một bàn, ăn tối riêng nhưng cả hai đều đang chờ đối phương.

    Tình cảnh khôi hài quá đỗi.

    Nhưng trong lòng chúng tôi đều có nhau.

    Tôi mỉm cười nhìn anh ấy: "Vậy đây có phải là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta không?"

    Anh nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Không tính. Ngày mai em có rảnh không?"

    Tôi hài lòng mỉm cười.

    "Tối nay em rảnh."

    18.

    Ánh đèn trong nhà dịu dàng.

    Anh đứng ở cửa, không muốn bước thêm vào.

    Viên Kinh Thiên hắng giọng, gò má ửng đỏ: "Em nghỉ ngơi sớm đi..."

    Người lớn cả rồi, ai cũng biết nếu bước vào sẽ phát sinh chuyện gì.

    Tôi không phải người kiểu cách, càng không phải người nhút nhát.

    Tôi nhón chân vòng tay qua cổ anh ấy, cười nói: "Anh nói nếu em uống rượu thì nhớ nhờ người khác chăm sóc em còn gì?"

    - Bữa tối vừa rồi, em đã uống rượu vang.

    - Bây giờ em chính thức thông báo với anh.

    Tôi v**t v* tai anh ấy, thấy hơi nóng, tôi lại sát vào anh hơn: "Em chỉ định anh chăm sóc em, được không?"

    Viên Kinh Thiên im lặng một lúc lâu, cuối cùng cũng đưa tay ôm lấy eo tôi.

    Đôi môi của anh ấy áp sát vào môi tôi: "Em từng nói em thích người đàn ông thụ động... Nếu anh không phải người như vậy, em còn hứng thú không?"

    - Em nói vậy bao giờ?

    - Hồi đại học.

    Hồi đại học?

    ...

    Lúc đó, tôi với bạn cùng phòng đi dự thính, trong lúc nghỉ giải lao, bọn tôi tám chuyện với nhau.

    - Mày không thấy cảm giác một anh chàng bị mình hớp hồn nó tuyệt lắm hả?

    Chính tôi đã nói ra câu này.

    Không ngờ, anh lại nhớ câu đó suốt mấy năm trời.

    ...

    - Từ từ đã, anh đã chấm em từ lúc đó à?

    - Ừm. Thế nên anh mới đồng ý sửa bài tập cho các em.

    Tôi không kìm được mà trêu chọc: "Anh gian xảo thật đấy.”

    Viên Kinh Thiên im lặng trong thoáng chốc, ánh mắt sâu thẳm, nói: "Thực ra, anh cũng chỉ hơn em có hai tuổi."

    - Vậy xin hỏi người già, tại sao anh lại thích em?

    Yết hầu anh lăn lên lăn xuống, anh thở nhẹ vào tai tôi: “Người trẻ này, em có nên hiếu thảo với anh trước không?"

    19. Ngoại truyện.

    Năm ba đại học, tôi vẫn đến lớp như thường lệ.

    Môn tự chọn nghiêm khắc và chưa bao giờ được sinh viên yêu thích lại chật kín người đến lạ.

    Bạn bên cạnh nháy mắt với tôi: "Lại có nhóm đàn em đến ngắm cậu rồi, có mấy người xinh lắm đấy. Cậu không chọn ai à?"

    Sau khi nhập học, kiểu người này khiến tôi rất phiền.

    Vì không quen lớp mà có người ngủ gật, có người chơi điện thoại, có người còn công khai nhìn chằm chằm vào tôi.

    Suy nghĩ duy nhất của tôi là toàn người không có chí tiến thủ, lãng phí cuộc đời.

    Dù tôi không phản ứng thì những người đó cũng chẳng ngại gì.

    Có lần, giáo sư gọi ngẫu nhiên một sinh viên trả lời như bình thường.

    Một bạn nữ rất xinh, trông hơi lạ mặt.

    Khi tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ giống như những cô gái khác, đứng dậy rồi im lặng không trả lời được, sau đó lúng túng ngồi xuống.

    Tuy nhiên, cô ấy hoàn toàn khác với suy nghĩ của tôi.

    Câu trả lời của cô ấy rất hợp lý, mạch lạc, không hề lo lắng chút nào.

    Tôi không khỏi liếc nhìn, đó là lần đầu tiên tôi nhìn kĩ một người.

    "Thưa thầy, em trả lời đúng không ạ?" Cô ấy cười mỉm, khoe ra hàm răng trắng đều, tựa như ánh mặt trời rạng rỡ.

    Người thầy nghiêm khắc thường ngày cũng nở nụ cười hiếm có.

    Từ ngày hôm đó, tôi bất giác mong chờ cô ấy đến dự thính.

    Tò mò về một người là dấu hiệu của sự rung động.

    Sau đó, tôi lắng nghe những gì cô ấy nói với bạn, nhớ rằng cô ấy thích những chàng trai bị động.

    Tiếp đến, tôi quan tâm đến định hướng nghề nghiệp của cô ấy.

    Cuối cùng, tôi đã rơi vào lưới tình, chờ đợi cô ấy tán tỉnh mình.

    Không ngờ, cô ấy lại tự photoshop ảnh, còn đăng lên nhóm công việc... Đó là cách cô ấy tán tỉnh tôi sao?

    Hết.
     
    Back
    Top Dưới