Hài Hước GoFushi | How I met your dada?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
283035528-256-k30308.jpg

Gofushi | How I Met Your Dada?
Tác giả: utfimac
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đứa nhỏ nhà Satoru và Megumi tên là Asher, thằng bé rất tò mò về những câu chuyện tuổi hò hẹn của hai bố mình.

Sao mà đáng yêu thế nhỉ?



satoru​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thất Kiếm Sát Sư ||Honkai Impact||
  • Myue - un | Tạ Nhiễm
  • Oneshot | Levi Ackerman
  • Suhopemin| Thí nghiệm bí mật
  • sonbinh | anh bờ vai
  • [GOFUSHI] Relationships
  • Gofushi | How I Met Your Dada?
    1


    Lại thêm một seri mình viết cho GoFushi.

    Mình giỏi đào hố lắm nên đào mãi thôi ý, từ từ mới lấp được nổi quá hic.

    Dù sao thì, nơi đây sẽ là những câu chuyện đáng yêu về gia đình ba người nhà họ.

    Cảm ơn mọi người vì đã ở bên GoFushi nhé ♡

    __________

    "Megumi, Megumi, Megumi đã hẹn hò với ba Satoru như thế nào vậy?"

    Gió chiều hiu hiu thôi tung mái tóc đen tuyền của đứa nhỏ, bàn tay bé xíu quơ quơ khắp nơi với ý nghĩ có thể cản gió lại.

    Megumi bật cười nhìn dáng vẻ vụng về đó, suy nghĩ chốc lát rồi thả xuống mấy món đồ đang gấp dở, vòng tay bế đứa nhỏ lên đùi, dịu dàng vén những sợi tóc mềm vào nếp.

    "Sao bỗng dưng Asher lại muốn biết?"

    Đôi mắt xanh y hệt ba lớn chớp chớp: "Chú Yuuji và cô No-Nobara đã nói là, ba Satoru đã khiến Megumi ấn tượng lắm mới, mới hẹn hò"

    Cái tay nhỏ còn nắm lại, có vẻ vô cùng phấn khích.

    Mắt sáng thành đèn pha luôn rồi.

    Megumi vừa buồn cười vừa bất lực thở nhẹ một hơi, thầm nghĩ lần tới phải cắt luôn cái miệng của cặp đôi lắm chuyện kia.

    "Vậy để ta kể cho Asher nhé"

    .

    Chuyện thích nhau, ngoài với dự đoán, là Megumi chủ động theo đuổi Satoru.

    Megumi ấy mà, dáng người mỏng gầy, tính tình nghiêm túc.

    Nhìn cậu ai cũng thì thầm to nhỏ, truyền tai nhau cho rằng bạn học này chắc chắn là mọt sách nhàm chán, nhìn thế nào cũng là kiểu người không biết tận hưởng cuộc sống tuổi trẻ, suốt ngày chăm chăm vào bài vở.

    Thế nhưng ai ngờ, bên trong cái bề ngoài tĩnh lặng như mặt hồ kia lại là một chuỗi sóng dữ dội, cực kì kích động vì đàn anh họ Gojo của câu lạc bộ võ thuật.

    Megumi (cho rằng bản thân) không có gì nổi bật, lời ra tiếng vào về cậu cũng nhiều, khó mà gom đủ dũng cảm để theo đuổi đàn anh.

    Cậu nghĩ mãi, vừa nghĩ vừa nhớ tới nụ cười bừng sáng của người ta ở sân trường mà đỏ bừng hai má.

    Vậy là trời xui đất khiến, đến lúc cậu viết xong bức thư tình mới nhận ra mình chuẩn bị dán luôn phong bì rồi.

    Thư tình gửi cho đàn anh Gojo Satoru mỗi ngày cũng chẳng ít ỏi gì, nhưng phong thư có hình quốc khuyển Nhật Bản thì đúng là khó rời mắt thật đấy.

    Anh cầm lên, lật qua lật lại mấy cái, thích thú chọn lấy mà đọc.

    Itadori - tình báo - Yuuji bê nguyên cái đầu hồng rực rỡ hối hả chạy về lớp, cập nhật thông tin nóng hổi cho Fushiguro - đang khổ sở tương tư - Megumi:

    "Đàn anh đọc rồi, còn vừa đọc vừa cười nữa, và vẫn đẹp trai y như hôm qua"

    Không quên giơ ngón cái tặng nút 'like' khiến Megumi hạnh phúc đến nóng bừng cả mặt.

    "Phong thư shiba đúng là sáng tạo thiệt đó Fushiguro," Itadori ngồi ngược ghế, thành thực khen ngợi, "Mà cậu viết rồi có kí tên không thế?"

    Kugisaki nghe tới đây thì ghé tai qua.

    Tên học giỏi này dễ ngớ ngẩn không kí lắm ấy chứ.

    "Cũng có..."

    Ngập ngừng đáng nghi.

    "Cũng có là sao?"

    Kugisaki liếc mắt.

    Megumi thở dài một cái: "Tớ chỉ kí mỗi chữ 'Fu' thôi, không nhiều"

    "Hả?!"

    Tay đẹp thiếu nữ đập lên bàn, "Thế thì làm sao anh ta biết cậu là ai mà hồi đáp??!"

    Itadori vội vàng giữ đoá hoa sắp mọc gai kia lại.

    "Bởi vì là nam mà..."

    Megumi chán nản gục đầu xuống cuốn tập đang làm dở, "Doạ anh ấy thì sao..."

    Cả ba không nói thêm gì, Kugisaki trước khi ra về còn xoa đầu cậu, dịu giọng khích lệ: "Cố lên"

    Những bức thư có kí tên 'Fu' vẫn đều đặn ghé đến bàn của Gojo Satoru, có điều mỗi lần lại là có hình một giống chó khác.

    Getou bảo có khi nào sắp tới anh sẽ có hẳn một tuyển tập các loài chó trên thế giới không, vì người này vừa kiên trì vừa bí ẩn, thư tình mà không ghi rõ họ và tên.

    Satoru nhún vai, trong lòng tính toán nhiều thứ.

    Cá nhân anh cũng rất thích mấy bức thư này.

    Thú vị có thừa, nội dung thì thật thà, giản đơn, toàn mấy chuyện quan sát anh ở câu lạc bộ, giải thi đấu hay dưới sân trường.

    Người này viết thư khen anh, khen cũng không tới.

    Không bảo anh đẹp trai như người khác, toàn bảo anh cười rất duyên, rất tươi sáng, khiến anh run tay cười ha hả.

    Theo dõi tý mới được.

    Satoru đến thật sớm, thử trốn sau bàn giáo viên xem cuối cùng là ai chăm chỉ gửi thư cho mình.

    Suýt lăn ra ngủ thì tiếng mở cửa đánh tỉnh anh, anh mới vội vàng hé mắt ra nhìn.

    Là một cậu trai, trắng trắng gầy gầy.

    Tay cầm phong thư hình chó Husky, rón rén từng bước lại gần bàn anh.

    Hình như bạn ấy hồi hộp lắm, cứ dáo dác nhìn xung quanh mãi mới dám đặt thư vào hộc bàn anh.

    Nhìn bạn hồi hộp mà tim Satoru cũng đập thình thịch, người vô thức nín thở.

    Bạn học kia tự nhiên đặt tay lên bàn anh, dưới ánh bình mình đổ vàng qua cửa sổ, cậu dịu dàng nở một nụ cười.

    Trong veo, xinh đẹp.

    Satoru ngẩn người đến tận lúc vào lớp.

    Megumi ngượng ngùng vì va phải vai đàn anh mình thích là chuyện của vài ngày sau đó.

    Không hiểu sao mấy hôm nay, đàn anh Gojo cứ chạm mặt cậu mãi.

    "Ah, Megumi, ở đây ở đây"

    "Đ-đàn anh Gojo, sao anh..."

    Chào hỏi nhau ở cổng trường vì cả hai đều tới quá sớm, đàn anh đi ngang qua lớp thì dừng lại hỏi thăm mấy câu, xong trận đấu ở câu lạc bộ còn chủ động hướng qua cậu mà vẫy tay cười.

    Fushiguro Megumi hạnh phúc lăn qua lăn lại trên giường.

    Đây là trời ban cho cơ hội, nhỉ?

    Thế là cậu quyết tâm liều mạng một phen.

    Dưới bức thư tình quen thuộc, ghi đầy đủ cái tên đầy tốt đẹp: Em là Fushiguro Megumi.

    Đặt lên bàn anh, nguyên bài giảng ngày đó không chữ nào lọt tai.

    Cho đến khi tin nhắn vang lên.

    – Fushiguro!

    Thầy giáo phát hiện ra thư tình của cậu viết cho đàn anh rồi!

    – Tên ngốc kia!

    Sao lần này lại kí tên hả???

    Như sét đánh ngang tai, Megumi sững sờ nhìn tin nhắn từ hai người bạn.

    Phải rồi, người như cậu, làm sao có thể có được tình cảm sai trái này mà thuận buồm xuôi gió đến thế chứ?

    Đôi mắt đỏ hoe, cậu bật khỏi chỗ ngồi mà ghế cũng ngã xuống.

    Cậu vội vã chạy, vừa chạy vừa nhẫn nhịn hơi cay ở cánh mũi.

    Dù sao cũng lộ rồi, vậy ít ra cũng không được để ảnh hưởng tới đàn anh.

    Anh ấy tốt như thế, là mình biết nội quy đã cấm mà vẫn làm.

    Đôi chân Megumi vội vàng, như bỏ mạng chạy tới phòng giáo viên.

    Cậu thấy cánh cửa gỗ màu vàng toang mở, sau đó lại thấy dáng người cao ráo quen thuộc rơi vào đáy mắt, mãnh liệt va vào trái tim đau đớn đập liên hồi.

    Ảnh hưởng tới anh ấy mất rồi.

    Megumi đột nhiên cảm giác rất muốn khóc.

    Nhẽ ra ngay từ đầu đừng tiến tới, nhẽ ra phải biết thân biết phận.

    Vành mắt nặng nề ứ đọng từng giọt long lanh, đôi tay lúng túng muốn nâng lên chặn lại dẫu nước mắt chưa kịp rơi xuống.

    "Thành tích em tốt, thành tích em ấy tốt, có việc gì phải cấm cản?"

    Giọng nói cứng rắn khiến Megumi ngẩng đầu lên, tròn xoe mắt giữa hơi thở ngắt quãng.

    "Gojo, em!!!"

    "Em thích em ấy!

    Thầy không cản được em đâu!!"

    Lần này thì Megumi khóc thật.

    Cậu khóc trong vòng tay không biết làm sao của đàn anh mà cậu thích nhất.

    .

    "Chuyện là như vậy đó, Asher đã rõ chưa?"

    Đứa nhỏ nhìn người lớn đang ôm mình không chớp mắt, cả lúc sau mới hoàn hồn bám lấy cổ cậu.

    "Ba Satoru ngầu thật đó!"

    "Phải không?"

    Giọng cậu mềm mại, khẽ hôn lên bầu má phúng phính của Asher.

    Asher vô thức vỗ vỗ tay vô cùng đáng yêu, đôi môi chúm chím liên tục khen ba lớn của mình.

    Em cứ thế dẩu môi một lát, lại hỏi:

    "Nhưng ba Satoru phải tỏ tình trực tiếp với Megumi nữa chứ?

    Nói như vậy chẳng phải chỉ mới là gián tiếp thôi sao?"

    "Có chứ..."

    "Oa!

    Vậy ba Satoru đã nói thế nào vậy ạ?"

    Asher lại phấn khích, quyết dùng đôi mắt quá đỗi xinh đẹp để dụ dỗ ba nhỏ nói ra.

    Megumi thì ngại ngùng nhớ lại cảnh khi đó.

    Ai dám nói với con mình rằng bản thân vừa khóc vừa khịt mũi, chữ được chữ không nghe người yêu tỏ tình chứ...

    Còn đang tìm cách trốn tránh, từ phía sau đã vang lên giọng nói trầm ấm quen thuộc:

    "Gojo Satoru anh cực kì thích em, Megumi"
     
    Gofushi | How I Met Your Dada?
    2


    "Satoru"

    "Hửm?"

    "Cất cái ánh mắt si tình của anh đi, Asher đang nhìn kìa"

    Satoru lừ mắt, toé lửa nhìn cậu con trai của mình.

    Đứa nhỏ cũng chẳng vừa, dùng toàn bộ biểu cảm trên mặt phản kháng lại ba lớn, mấy ngón tay bé xíu bấu vào ghế sô pha, trông buồn cười không tả nổi.

    "Người ta nhìn vào có lẽ không nghĩ hai người là cha con đâu"

    Vừa nói, Megumi vừa bê khay gỗ ra bàn khách, chậm rãi đặt lên trước mặt hai bố con họ mỗi người một li sữa hẵng còn toả hơi, sau đó tự mình ngồi xuống bên cạnh anh.

    Satoru chộp lấy li của Asher, dùng muỗng khuấy phần sữa sóng sánh, thổi thổi cho mau nguội.

    "Có vấn đề gì khi anh ngắm em cơ"

    Anh càu nhàu, nhướng người trả lại li sữa cho Asher.

    Thằng bé nhỏ tiếng cảm ơn rồi lúng búng uống từng ngụm.

    Nhận ra người bên cạnh đang dỗi, Megumi nhịn cười dựa vào vai anh.

    "Bọn mình cưới nhau bao lâu rồi, anh ngắm chưa đủ à?"

    Satoru vòng tay qua vòng eo quen thuộc, kéo cậu sát lại gần.

    Anh chép miệng, suy nghĩ một hồi rồi vùi mặt vào cổ người yêu, cọ qua cọ lại khiến cậu cười khì khì.

    "Ai bảo anh yêu em" Giọng nói ấm áp thì thầm, "Cảm giác chưa bao giờ hết tuyệt cả"

    Nâng tay ôm tấm lưng rộng, Megumi hôn lên bên má anh một cái, bất lực cảm thán: "Anh chả khác gì lúc hẹn hò cả"

    .

    Tỏ tình được người ta đồng ý thì phải hẹn hò, đúng không?

    Đúng rồi.

    Vậy hẹn hò cần làm những gì?

    Satoru thoát trang web có chủ đề màu hồng, ngán ngẩm nhìn số đường liên kết bản thân đã ấn vào.

    Tất cả đều từ màu xanh chuyển sang màu tím cả rồi, thế mà anh vẫn chưa biết nên làm gì sau khi nhắn tin mời Megumi đi chơi dịp cuối tuần.

    Khu vui chơi thì thường quá, ghé tiệm cà phê thì không ổn, đi ăn thì anh vẫn chưa biết bạn nhỏ nhà mình ghét hay thích món gì...

    Sao mà hẹn hò khó quá vậy?

    Satoru thở dài, lăn qua lăn lại trên giường.

    Đang nhăn mặt khổ sở thì điện thoại reo hai tiếng "ting ting", Satoru vội vàng mở ra xem, cái tên Megumi kèm trái tim lấp lánh đập ngay vào mắt.

    [Đàn anh Gojo, cuối tuần nay chúng ta hẹn nhau ở đâu thế ạ?]

    [Em biết là anh mời, nhưng nếu được chúng ta đi xem phim nhé?

    Em nghe bảo anh thích xem phim siêu anh hùng, vừa khéo cuối tuần có suất chiếu đấy ạ.]

    Trái tim đàn anh Gojo Satoru nảy bumbum trong ngực, bạn nhỏ Megumi này tinh tế quá rồi, còn biết anh thích xem phim siêu anh hùng nữa.

    [Em cũng thích thì anh mới đi cơ.

    Megumi có thích phim siêu anh hùng không?

    Phải trả lời thành thật đấy nhé ୧( ಠ Д ಠ )୨]

    Tránh trường hợp bạn nhỏ vì anh mà chán nản.

    Ai biết được, cái bạn này thích hy sinh bản thân lắm.

    Nhìn bạn ở trường là anh rõ mồn một rồi.

    [Cái gì đàn anh thích thì em cũng thích, thật đó ạ!]

    Câu này y hệt như trong thư bạn nhỏ từng viết luôn.

    Gojo Satoru quắn quéo ôm ngực vì dấu than chấm thể hiện sự kiên quyết kia, chân đạp ịch ịch trên giường.

    Còn Fushiguro Megumi?

    Cậu đàn em đang ôm mặt đỏ bừng vì chiếc kaomoji siêu đáng yêu trong tin nhắn của đàn anh rồi.

    .

    Trong lúc xem phim, Satoru thành công nắm được bàn tay của Megumi.

    Công nhận là anh mê phim siêu anh hùng thật, nhưng trời xoay đất chuyển, anh hiện tại mê người ngồi bên cạnh hơn.

    Ngón tay em thon gầy, không biết có phải do màu sắc từ màn hình lớn mà mấy khớp ngón tay em có màu hồng hồng, nhìn xinh lắm.

    Hai bàn tay vừa vặn đan vào nhau nóng hẩy.

    Satoru chẳng rõ là do tay mình nóng hay do tay em, nhưng anh vô cùng tỉnh táo khi nghe tim mình đập thình thịch, mạnh đến mức anh tự hỏi có khi nào em cũng nghe được không.

    Hai người cứ thế xem hết bộ phim, ngẩn ngơ nắm tay nhau ra khỏi rạp chiếu.

    "Có phải bọn mình nên thả tay ra không anh..."

    Vì hai tên con trai nắm tay nhau nơi công cộng dễ dính phải lời ra tiếng vào lắm.

    Vậy mà bàn tay to lớn kia còn siết chặt hơn, hành động vô thức đầy dũng cảm của Satoru khiến cả hai ngạc nhiên nhìn chằm chằm nhau, vài người qua lại lén lút liếc qua hai người.

    "A-Anh không muốn buông ra đâu!"

    Đàn anh tự tin mọi khi bây giờ lại lúng túng đánh mắt sang hai bên.

    "Bọn, bọn mình đang hẹn hò còn gì..."

    Megumi sững sờ tròn mắt, bàn tay còn lại mau chóng cuộn lại dưới ống tay áo quá khổ.

    Cậu nhìn đôi tai đỏ âu của Satoru, sống mũi tự nhiên thấy cay cay.

    Mặc kệ lời xì xầm xung quanh, cậu chủ động kéo anh ra ngoài, tốc độ đôi chân như vội vã đuổi theo nhịp đập trái tim, gấp gáp mà căng cứng đầy hưng phấn.

    Sao mà... thấy thích anh ấy hơn thế này.

    Thích quá đi mất.

    .

    Cả hai quyết định đi dạo công viên trước khi về.

    Trời đêm ngâm sương hơi lạnh, Satoru tia mắt khắp nơi, mua về hai phần khoai lang nướng.

    Đàn anh chu đáo xin thêm một túi giấy để cậu không phỏng tay, hỏi tới bản thân thì bảo nóng chừng này không đủ làm anh bị thương đau.

    "Nhưng mà lỡ nóng quá thì Megumi thổi thổi cho anh nhé?"

    Cái người này, vừa cười hê hê vừa tán tỉnh cậu, ghét quá đi mất.

    Vốn là Megumi theo đuổi anh, nên cái hôm anh hẹn cậu đi chơi, đầu óc cậu thiếu điều nổ tung, làm cả bọn Kugisaki và Itadori khoái chí cười ha hả vào mặt cậu.

    Cậu đã rất căng thẳng, nhưng nhận ra người này còn căng thẳng hơn, cậu biết tình cảm này trọn vẹn rồi.

    Bởi vì, cậu thích anh, và anh cũng thích cậu.

    Thiệt tình, càng nghĩ càng thích.

    Giọng anh dịu dàng rơi vào tai, những câu chuyện linh tinh hằng ngày xen lẫn với tiếng bước chân trên nền gạch.

    Anh có hơi ngại ngùng, khác hẳn với mọi khi.

    Đây là minh chứng cho việc mối quan hệ của hai người đã thay đổi, nhỉ?

    Megumi đáp lại bằng vài câu chuyện khác, đôi khi cùng anh bình luận vấn đề này kia.

    Vai song vai đi mấy vòng công viên, người ta bắt đầu quen mặt cả hai luôn.

    "Xem này, bọn mình đang đi cùng nhịp, còn đều chân nữa"

    Satoru hứng khởi nhìn xuống, Megumi nghĩ mình chưa bao giờ thấy vui vẻ thế này.

    "Em nghe bảo, như thế nghĩa là trái tim đang chung nhịp đấy"

    Bước chân dừng lại, Megumi bật cười khi đàn anh ngẩn ra nhìn mình.

    Cậu nghĩ, so với tưởng tượng, Satoru là người yêu tuyệt vời gấp trăm lần.

    Công viên vắng người dần, không rõ thế lực nào thúc đẩy, Megumi tiến lại trước mặt anh.

    Nhón chân lên, buông mi mắt, hôn lên gò má người thương.

    Môi đàn em mềm quá.

    Đàn em vừa hôn mình.

    Đến lúc em tách người ra được vài giây, Satoru mới phản ứng mà ngồi thụp xuống, ôm gối giấu mặt đi.

    Megumi cười khúc khích, ngồi xổm xuống cùng anh, nhỏ nhẹ hỏi:

    "Anh đưa em về nhà được không?"

    "Hở..."

    Đàn anh không kịp điều hành khả năng truyền tải của não bộ ngước đầu.

    Cậu dùng đầu ngón tay chạm lên chóp mũi anh một cái.

    "Chúng mình đang hẹn hò mà"

    "Quoa..."

    Satoru cúi đầu, miệng hà một hơi dài như muốn đẩy hết sự xấu hổ của bản thân ra ngoài.

    Gì thế nhỉ, anh và Megumi đang hẹn hò, anh và Megumi đang yêu nhau, anh sẽ học thật giỏi, kiếm nhiều tiền, sau đó đi mua nhẫn và hoa, cầu hôn đàn em xinh xắn trước mặt, dùng cả đời để yêu bạn ấy...

    Lấy lại tinh thần, Satoru nhìn người yêu mình.

    Anh tóm bàn tay vừa chạm mũi mình, nâng niu nắm lấy nó, đem tất cả mộng mơ hạnh phúc, đặt một nụ hôn trên ngón áp út của cậu.

    Ánh mắt như kẻ sinh tình lúc đó của anh, Megumi chỉ muốn nương mãi vào nó.

    "Làm sao đây Megumi, cảm giác này tuyệt quá đi mất"
     
    Back
    Top Bottom