Mặc kệ mảnh giấy ấy.
Một buổi chiều bình thường trôi qua.
Tôi dọn xong phòng, tắm rửa, ăn tối.
Đến lúc đặt lưng xuống giường, mảnh giấy ấy đã hoàn toàn thoát khỏi trí nhớ của tôi, như cái cách mà người ta quên đi một suy nghĩ thoáng qua khi đứng cạnh cửa sổ.
Đếm xuống rất yên, không tiếng xe, không tiếng gió.
Căn phòng im lặng đến mức tôi nghe được từng nhịp tim đều đặn của mình hòa cùng với tiếng đồng hồ tít tắc treo phía tường bên kia.
Tôi nhắm mắt lại, tân hưởng sự thư giãn sau một ngày dài.
"Cốc, cốc, cốc"
ba tiếng.
Không nhanh, không chậm, vừa hay lại khớp với từng nhịp tim và tiếng đồng hồ.
Mỗi tiếng gõ vang lên cách nhau một khoảng đủ để tôi kịp nhận thức được có một âm thanh vốn không nên xuất hiện trong căn phòng này.
Tôi không thể định hướng tiếng gõ ấy phát ra từ nơi nào, cứ như thể nó phát ra từ mọi nơi trong căn phòng này.
Tôi vội mở mắt ra, bất động, nhìn lên trần nhà.
Trong đầu tôi không hiện lên hình ảnh cánh cửa, cũng không phải hành lang hay cửa sổ.
Thứ đầu tiên tôi nghĩ đến là ngăn kéo bàn, nơi mà tôi vứt mảnh giấy kia vào.
Tôi nằm yên.
Không có tiếng gõ tiếp theo, căn phòng lại trở về sự tĩnh lặng vốn có của nó.
"Thật kỳ lạ" tôi nghĩ.
Tôi đứng dậy nhìn qua một lượt, xác nhận tiếng gõ không xuất phát từ một nơi nào trong phòng.
Tôi đi đến mở ngăn kéo bàn, vẫn là tờ giấy ấy, như thể nó đang cố gắng thu hút sự chú ý của tôi vào nó.
Vẫn dòng chữ quen thuộc đó.
Tôi cố gắng để nhớ xem vì sao nó tồn tại, nhưng đành bất lực.
Chỉ biết rằng, sự tồn tại của nó đã trở nên cần thiết hơn lúc chiều rất nhiều.
Sáng hôm sau tôi dậy muộn hơn thường lệ.
Không phải vì ngủ quên, mà vì tôi không nhớ rõ mình thường dậy lúc mấy giờ.
Cảm giác đó không khó chịu, chỉ giống như khi đồng hồ sinh học bị lệch đi nửa nhịp.
Buổi sáng hôm đó trôi qua chậm chạp hơn tôi tưởng.
Tôi ngồi trên giường một lúc lâu, cố sắp xếp lại trình tự những việc cần làm, nhưng danh sách trong đầu cứ như bị xóa mất vài dòng.
Tôi nhớ mình phải đánh răng, nhưng không chắc là đã đánh hay chưa.
Ly nước trên bàn có vệt hơi mờ ở miệng, tôi nhìn nó một lúc, rồi quyết định đánh răng lại lần nữa cho chắc.
Xuống bếp, tôi định pha cà phê.
Nước sôi rồi, nhưng tôi đứng yên cầm ấm nước, quên mất bước tiếp theo là gì.
Phải mất vài giây tôi mới nhận ra mình chưa bỏ cà phê vào cốc.
Khi cầm gói cà phê lên, tôi chợt khựng lại, tôi không nhớ lần cuối cùng mình mua nó là khi nào, dù gói vẫn còn nguyên và mới.
Trong ngày, tôi quên vài thứ nhỏ.
Một cuộc hẹn không quan trọng.
Một tên gọi quen miệng.
Có lúc tôi định nhắn tin cho ai đó, mở khung chat ra rồi lại đóng lại, vì không nhớ rõ mình định nói gì.
Cái trí nhớ chết tiệt này có lẽ không còn muốn phục vụ cho tôi nữa rồi.
Đến tối, tôi nghe tiếng gõ lần thứ hai.
Vẫn là ba tiếng.
Vẫn đều nhau.
"Cốc, cốc, cốc."
Lần này tôi không giật mình.
Điều đó khiến tôi thấy khó chịu hơn cả.
Phản xạ đầu tiên của tôi không phải là sợ, mà là một cảm giác quen thuộc mơ hồ, dù không nhớ rõ là từ bao giờ.
Tôi nhìn quanh phòng.
Mọi thứ vẫn ở đúng chỗ của nó, hoặc ít nhất là tôi nghĩ như vậy.
Chiếc ghế dựa vào bàn, đèn bàn tắt, cửa sổ khép kín.
Không có gì thay đổi, nhưng cảm giác trong tôi thì khác.
Tôi bước đến bàn học, theo một thói quen mà tôi không nhớ là mình đã hình thành lúc nào.
Ngăn kéo đang đóng.
Tôi đặt tay lên tay cầm, dừng lại vài giây, rồi mới kéo ra.
Tờ giấy vẫn nằm đó.
Tôi không nhớ mình đã để nó lại.
Cũng không nhớ đã từng có ý định vứt nó đi lần nữa.
Tiếng gõ không vang lên nữa.
Tôi đứng yên trong phòng, cố lắng nghe.
Sự im lặng trở nên dày đặc, nặng nề hơn ban ngày rất nhiều.
Tôi chợt nhận ra mình đang đếm nhịp thở, như thể sợ rằng nếu lơ đãng đi một chút thôi, tôi sẽ quên mất mình đang đứng ở đây để làm gì.
Cuối cùng, tôi khép ngăn kéo lại.
Âm thanh gỗ chạm vào nhau vang lên khẽ khàng.
Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng có một cảm giác rất lạ—như thể thứ gì đó vừa được nhắc nhở, không phải với tôi, mà với chính căn phòng này.
Tôi lên giường, tắt đèn.
Trong bóng tối, tôi cố nhớ lại xem hôm nay mình đã quên những gì.
Danh sách hiện lên không trọn vẹn, rời rạc, giống như một cuốn sổ bị xé mất vài trang ở giữa.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi chợt nghĩ:
"Nếu ngày mai tôi quên mất tiếng gõ này... liệu nó có gõ lại không?"
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện thì tan biến, nhẹ và nhanh đến mức tôi không chắc mình có thực sự nghĩ ra nó hay không.
Nhưng tim tôi, vì một lý do nào đó, lại đập nhanh hơn một nhịp.