Cập nhật mới

Khác 

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
406065315-256-k413561.jpg


Tác giả: Legendth1234
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tôi nhận ra ký ức của mình dần mất đi theo 3 tiếng gõ kỳ lạ.



đờithường​
 

Chương đầu


Tôi đang dọn phòng, vào một buổi chiều như bao buổi chiều khác.

Một kiểu dọn cho có, vì đã lâu rồi tôi mới dọn phòng và nó bắt đầu trở nên khác với nơi mà 1 con người có thể sống được.

Trước tiên, tôi gom sách lại thành từng chồng, vứt những tờ giấy nhàu nát mà tôi còn chẳng nhớ lí do cho sự hiện diện của chúng.

Sau đó là tiết mục gom quần áo, cả cũ lẫn mới, tất cả đưa vào trong cái tủ mà đáng lẽ tôi cũng phải dọn.

Lại có 1 số thứ không biết phải xử lí như thế nào, không phải vì không cần nữa, mà do tôi đang cố nhớ xem mình có từng cần nó lúc nào trong đời không.

Có lẽ trí nhớ của tôi ngày càng kém đi rồi.

Lúc ấy, một mảnh giấy vô tình rơi ra lúc tôi đang mang cả đống giấy đi vứt.

Nhỏ, gập làm đôi, như mấy tấm "thư" mà bọn học sinh vẫn hay truyền cho nhau lúc đang trong giờ học.

Thế là tính tò mò của tôi trỗi dậy, tò mò muốn xem thử tấm thư ấy muốn mang đến đây thông điệp gì từ quá khứ.

Tôi đặt đống giấy trong tay xuống, cúi người nhặt nó lên.

- Nếu nghe ba tiếng gõ, đừng cố tìm, đừng cố nhớ.

Chữ viết nghiêng nhẹ, nét bút như rồng rắn uốn lượn hay còn được người khác gọi là sâu trên giấy.

Đích thị là chữ viết của tôi rồi, không sai được.

Tôi đứng yên một lúc, kẹp mảnh giấy giữa hai tay, cố nhớ xem mình viết nó khi nào.

Không phải là nhớ sâu, lục từng mảnh kí ức, mà chỉ là cố nhớ một vài hình ảnh, một đêm khuya, một ý nghĩ bất chợt, hay chỉ là một trò đùa vô vị lúc rảnh.

Và tất nhiên là cái trí nhớ chết tiệt này không giúp ích được gì.

Tôi mặc kệ.

Nó giống như bạn gặp lại một món đồ quen thuộc, biết chắc nó là của mình, nhưng chẳng nhớ nổi mình cần nó làm gì.

Hơi lạ, nhưng chẳng cần dùng cả một buổi chiều để cố nhớ ra nó.

Tự cười khẽ.

"Chắc là 1 trò vô tri lúc chán rồi" tôi nghĩ

Tôi gấp mảnh giấy lại, vứt nó vào đống giấy mà tôi đang định tống khứ và tiếp tục công việc đang dang dở.

Sau buổi chiều, căn phòng đã tạm trở thành nơi mà tôi có thể chấp nhận. những thứ không cần thiết giờ đã có vị trí mới cho nó, cái thùng rác trước nhà, những thứ không quá cần thiết đã được tôi xếp vào một nơi nào đó trong phòng mà chắc rằng chỉ 5 phút nữa tôi sẽ quên mất.

Điều khác lạ duy nhất là mảnh giấy ấy.

Tôi chả nhớ nổi mình viết nó khi nào, làm gì, ở đâu.

Nó chỉ nằm đó 1 cách vô hại, vì bằng cách nó đó tôi quyết định không vứt nó đi.
 

Chương 2


Mặc kệ mảnh giấy ấy.

Một buổi chiều bình thường trôi qua.

Tôi dọn xong phòng, tắm rửa, ăn tối.

Đến lúc đặt lưng xuống giường, mảnh giấy ấy đã hoàn toàn thoát khỏi trí nhớ của tôi, như cái cách mà người ta quên đi một suy nghĩ thoáng qua khi đứng cạnh cửa sổ.

Đếm xuống rất yên, không tiếng xe, không tiếng gió.

Căn phòng im lặng đến mức tôi nghe được từng nhịp tim đều đặn của mình hòa cùng với tiếng đồng hồ tít tắc treo phía tường bên kia.

Tôi nhắm mắt lại, tân hưởng sự thư giãn sau một ngày dài.

"Cốc, cốc, cốc"

ba tiếng.

Không nhanh, không chậm, vừa hay lại khớp với từng nhịp tim và tiếng đồng hồ.

Mỗi tiếng gõ vang lên cách nhau một khoảng đủ để tôi kịp nhận thức được có một âm thanh vốn không nên xuất hiện trong căn phòng này.

Tôi không thể định hướng tiếng gõ ấy phát ra từ nơi nào, cứ như thể nó phát ra từ mọi nơi trong căn phòng này.

Tôi vội mở mắt ra, bất động, nhìn lên trần nhà.

Trong đầu tôi không hiện lên hình ảnh cánh cửa, cũng không phải hành lang hay cửa sổ.

Thứ đầu tiên tôi nghĩ đến là ngăn kéo bàn, nơi mà tôi vứt mảnh giấy kia vào.

Tôi nằm yên.

Không có tiếng gõ tiếp theo, căn phòng lại trở về sự tĩnh lặng vốn có của nó.

"Thật kỳ lạ" tôi nghĩ.

Tôi đứng dậy nhìn qua một lượt, xác nhận tiếng gõ không xuất phát từ một nơi nào trong phòng.

Tôi đi đến mở ngăn kéo bàn, vẫn là tờ giấy ấy, như thể nó đang cố gắng thu hút sự chú ý của tôi vào nó.

Vẫn dòng chữ quen thuộc đó.

Tôi cố gắng để nhớ xem vì sao nó tồn tại, nhưng đành bất lực.

Chỉ biết rằng, sự tồn tại của nó đã trở nên cần thiết hơn lúc chiều rất nhiều.

Sáng hôm sau tôi dậy muộn hơn thường lệ.

Không phải vì ngủ quên, mà vì tôi không nhớ rõ mình thường dậy lúc mấy giờ.

Cảm giác đó không khó chịu, chỉ giống như khi đồng hồ sinh học bị lệch đi nửa nhịp.

Buổi sáng hôm đó trôi qua chậm chạp hơn tôi tưởng.

Tôi ngồi trên giường một lúc lâu, cố sắp xếp lại trình tự những việc cần làm, nhưng danh sách trong đầu cứ như bị xóa mất vài dòng.

Tôi nhớ mình phải đánh răng, nhưng không chắc là đã đánh hay chưa.

Ly nước trên bàn có vệt hơi mờ ở miệng, tôi nhìn nó một lúc, rồi quyết định đánh răng lại lần nữa cho chắc.

Xuống bếp, tôi định pha cà phê.

Nước sôi rồi, nhưng tôi đứng yên cầm ấm nước, quên mất bước tiếp theo là gì.

Phải mất vài giây tôi mới nhận ra mình chưa bỏ cà phê vào cốc.

Khi cầm gói cà phê lên, tôi chợt khựng lại, tôi không nhớ lần cuối cùng mình mua nó là khi nào, dù gói vẫn còn nguyên và mới.

Trong ngày, tôi quên vài thứ nhỏ.

Một cuộc hẹn không quan trọng.

Một tên gọi quen miệng.

Có lúc tôi định nhắn tin cho ai đó, mở khung chat ra rồi lại đóng lại, vì không nhớ rõ mình định nói gì.

Cái trí nhớ chết tiệt này có lẽ không còn muốn phục vụ cho tôi nữa rồi.

Đến tối, tôi nghe tiếng gõ lần thứ hai.

Vẫn là ba tiếng.

Vẫn đều nhau.

"Cốc, cốc, cốc."

Lần này tôi không giật mình.

Điều đó khiến tôi thấy khó chịu hơn cả.

Phản xạ đầu tiên của tôi không phải là sợ, mà là một cảm giác quen thuộc mơ hồ, dù không nhớ rõ là từ bao giờ.

Tôi nhìn quanh phòng.

Mọi thứ vẫn ở đúng chỗ của nó, hoặc ít nhất là tôi nghĩ như vậy.

Chiếc ghế dựa vào bàn, đèn bàn tắt, cửa sổ khép kín.

Không có gì thay đổi, nhưng cảm giác trong tôi thì khác.

Tôi bước đến bàn học, theo một thói quen mà tôi không nhớ là mình đã hình thành lúc nào.

Ngăn kéo đang đóng.

Tôi đặt tay lên tay cầm, dừng lại vài giây, rồi mới kéo ra.

Tờ giấy vẫn nằm đó.

Tôi không nhớ mình đã để nó lại.

Cũng không nhớ đã từng có ý định vứt nó đi lần nữa.

Tiếng gõ không vang lên nữa.

Tôi đứng yên trong phòng, cố lắng nghe.

Sự im lặng trở nên dày đặc, nặng nề hơn ban ngày rất nhiều.

Tôi chợt nhận ra mình đang đếm nhịp thở, như thể sợ rằng nếu lơ đãng đi một chút thôi, tôi sẽ quên mất mình đang đứng ở đây để làm gì.

Cuối cùng, tôi khép ngăn kéo lại.

Âm thanh gỗ chạm vào nhau vang lên khẽ khàng.

Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng có một cảm giác rất lạ—như thể thứ gì đó vừa được nhắc nhở, không phải với tôi, mà với chính căn phòng này.

Tôi lên giường, tắt đèn.

Trong bóng tối, tôi cố nhớ lại xem hôm nay mình đã quên những gì.

Danh sách hiện lên không trọn vẹn, rời rạc, giống như một cuốn sổ bị xé mất vài trang ở giữa.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi chợt nghĩ:

"Nếu ngày mai tôi quên mất tiếng gõ này... liệu nó có gõ lại không?"

Ý nghĩ đó vừa xuất hiện thì tan biến, nhẹ và nhanh đến mức tôi không chắc mình có thực sự nghĩ ra nó hay không.

Nhưng tim tôi, vì một lý do nào đó, lại đập nhanh hơn một nhịp.
 

Chương 3


Sáng hôm sau nữa, tôi tìm thấy mảnh giấy trống trong ngăn kéo bàn bàn.

Tôi không nhớ mình đã lấy nó ra từ khi nào.

Cũng không nhớ mình đã nhìn nó bao nhiêu lần.

Chỉ biết rằng mỗi khi nhìn thấy nó, tôi có cảm giác mình đang làm đúng một việc cần làm, dù không rõ việc đó là gì.

Đêm đó, khi tiếng gõ vang lên lần thứ ba, tôi đã ngồi sẵn trước bàn.

Ngăn kéo mở.

Mảnh giấy đặt ngay ngắn ở giữa, như thể nó vẫn luôn ở đó chờ tôi.

Tôi cầm bút lên.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi viết, tôi chợt có cảm giác rất rõ ràng rằng mình đã từng ngồi ở tư thế này, trong căn phòng này, với cùng một mảnh giấy như thế này, rất nhiều lần rồi.

Nhưng tôi không cố nhớ.

Tôi viết chậm.

Không phải vì cân nhắc câu chữ, mà vì tay tôi quen với việc này hơn mức cần thiết.

Mảnh giấy nằm ngay trước mặt.

Trống.

Sạch.

Vừa đủ để viết hai dòng.

Tôi không nhớ mình đã định viết gì.

Nhưng khi đầu bút chạm xuống, câu chữ tự hiện ra, như thể chúng chưa từng rời đi.

"Nếu nghe ba tiếng gõ, đừng cố nhớ, đừng cố tìm."

Tôi đọc lại.

Không thấy lạ.

Cũng không thấy đúng.

Chỉ thấy yên tâm, giống như vừa hoàn thành một việc cần làm trước khi quên mất lý do vì sao mình phải làm nó.

Tôi gấp mảnh giấy lại, đứng dậy, mở ngăn kéo bàn dưới cùng.

Bên trong có vài cây bút cũ, giấy nháp, một cuốn sổ trống chỉ thiếu đúng trang đầu.

Tôi đặt mảnh giấy vào trong, đẩy nó xuống vừa đủ sâu.

Ngăn kéo khép lại, không kêu tiếng nào.

Tôi ngồi lại trên giường, tắt đèn.

Căn phòng chìm vào yên tĩnh.

Trong đầu tôi có một khoảng trống nhỏ, nhưng nó không làm tôi khó chịu.

Tôi đã quen với việc không cần lấp đầy mọi thứ.

Khi tôi nhắm mắt, tiếng gõ đầu tiên vang lên.

Tôi không mở cửa.

Và cũng không cố nhớ vì sao mình không nên làm vậy.

Buổi sáng tôi thức dậy, vẫn như bao buổi sáng khác.

Tôi thấy căn phòng khá bừa bộn nên tôi quyết định dọn phòng, vì đã lâu tôi chưa dọn và nó dần trở thành một nơi khác với nơi mà con người có thể ở.

Trước tiên, tôi gom sách lại thành từng chồng, vứt những tờ giấy nhàu nát mà tôi còn chẳng nhớ lí do cho sự hiện diện của chúng.

Sau đó là tiết mục gom quần áo, cả cũ lẫn mới, tất cả đưa vào trong cái tủ mà đáng lẽ tôi cũng phải dọn.

Lại có 1 số thứ không biết phải xử lí như thế nào, không phải vì không cần nữa, mà do tôi đang cố nhớ xem mình có từng cần nó lúc nào trong đời không.

Có lẽ trí nhớ của tôi ngày càng kém đi rồi.

Lúc ấy, một mảnh giấy vô tình rơi ra lúc tôi đang mang cả đống giấy đi vứt.

Nhỏ, gập làm đôi, như mấy tấm "thư" mà bọn học sinh vẫn hay truyền cho nhau lúc đang trong giờ học.

Thế là tính tò mò của tôi trỗi dậy, tò mò muốn xem thử tấm thư ấy muốn mang đến đây thông điệp gì từ quá khứ.
 
Back
Top Bottom