Khác [GL - TRANS] Giọt Mưa Mang Mùi Rỉ Sét

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
389532450-256-k4933.jpg

[Gl - Trans] Giọt Mưa Mang Mùi Rỉ Sét
Tác giả: YourMuse1
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện kể về lần gặp gỡ đầu tiên của Thanh tra Tul - nữ cảnh sát mới được phân công tại Cục Điều tra Tội phạm và Bác sĩ Cheran, một nữ bác sĩ pháp y đến từ Viện Pháp y.

Mối quan hệ của họ ban đầu khá căng thẳng do khác nhau về phong cách làm việc.

Không chỉ vậy, cả hai đều phải vật lộn với thử thách để phá giải được các vụ án hình sự, phản ánh lên bộ mặt của xã hội.

Tul phải đối mặt với áp lực từ một hệ thống chính quyền phụ thuộc vào giới nhà giàu, bị can thiệp đủ đường chỉ vì sự ích kỷ, danh dự và ham muốn thăng chức bất chấp lý tưởng.

Tuy nhiên, cả Tul và Cherran đều không khuất phục trước những thách thức này.

Khi họ hợp tác điều tra, kết quả giám định pháp y của Cherran đã cung cấp bằng chứng quan trọng dẫn đến việc xác định thủ phạm trong mỗi vụ án.

Mỗi ngày trôi qua, lòng tin của họ dành cho nhau ngày càng lớn mạnh, họ trở nên tận tụy bảo vệ mạng sống của những người vô tội, mang lại công lý cho gia đình các nạn nhân và cũng như bảo vệ lý tưởng và tình yêu của họ.

P/s: Truyện này đã đc dịch 1 lần trên FuHu nhưng vì app sập nên mình không đọc lại được, vì vậy mình sẽ dịch lại từ đầu.

Vì mình dịch sau khi coi xong phim Petrichor của EngLot v nên mình sẽ đổi 1 số thứ như cấp bậc, giới tính cũng như cách gọi tên để giống với phim hơn.

Tuy nhiên những tình tiết vụ án vẫn giữ 100% và vì mình dịch từ tiếng Anh lẫn tiếng Thái nên có thể có 1 số chỗ lậm, ko thuần Việt lắm nên mong mn góp ý.

Ngoài ra tên các chương truyện đều là do tui đặt thêm cho dễ nhớ nội dung ạ.



phapy​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [GL] The Accursed
  • [GL/ABO] Chịch Kị Sĩ Của Đế Quốc
  • [GL - NP] [Tự Viết] Quy Hồi
  • [GL] The Accursed
  • [Gl - Trans] Giọt Mưa Mang Mùi Rỉ Sét
    Chương 1.1: Gặp gỡ


    Bầu không khí sau cơn mưa mát mẻ và ẩm ướt, làm dịu đi cái nóng ngột ngạt cuối hè.

    Một đôi giày thể thao giẫm vào vũng nước còn đọng lại trên vỉa hè.

    Tiếng còi xe cảnh sát và đèn nhấp nháy từ xe cứu hỏa đinh tai nhức mắt tụ tập tại hiện trường, xua tan màu u tối của màn đêm.

    Hàng chục cảnh sát vây quanh thảo luận về những dấu vết ở hiện trường.

    Thanh tra cảnh sát Tul Techakomol, thường được gọi tắt là Thanh tra Tul.

    Cô giơ huy hiệu cảnh sát đeo trên cổ để lính canh khu vực kiểm tra, sau đó cúi đầu chui qua dải băng vàng và đen ngăn cách hiện trường.

    Phía trước là một chiếc xe thể thao, à không, là tro tàn của một chiếc xe thể thao sang trọng từng trị giá đến hàng chục triệu baht.

    Cho đến khi, một đám cháy bùng phát, thiêu rụi hoàn toàn mọi thứ, hệt như trong báo cáo trước đó cô nhận được.

    Ngay cả khi chìm đắm trong cơn mưa như trút nước, vẫn không gì có thể dập được sự bùng cháy của ngọn lửa cũng như sinh mệnh của chủ nhân nó.

    Mùi xác xe cháy, quyện vào mùi xác nạn nhân, nồng nặc đến mức Tul phải giơ tay lên che mũi.

    Reng… reng…

    Bàn tay trắng trẻo rút điện thoại di động từ trong túi ra, trên màn hình hiện lên tên một người đàn em mà cô quen biết từ khi còn học chung học viện, "Trung úy Jiu", cô lướt ngón tay trên nút màu xanh lá và nhấn trả lời cuộc gọi ngay lập tức.

    "Này, em tới đâu rồi?"

    "Em sắp đến rồi.

    Chị đã đến hiện trường chưa?"

    Giọng điệu và câu nói đều là vẻ thoải mái thân thiết, nhưng giữa họ chưa bao giờ phát sinh loại cảm xúc gì, có chăng đó chỉ là sự thân mật giữa chị em đã quá lớn để có thể bỏ qua khoảng cách cấp trên cấp dưới mà mọi người đều tuân thủ nghiêm ngặt.

    " Từ lúc nhận được thông báo tới giờ đã rất lâu rồi đó, em có thể nhanh hơn được không?"

    Tul tự biết rõ ngoại trừ Trung úy Jiu ra, ở đây nàng không dám tiếp chuyện với ai cả.

    Nàng tiếp tục tò mò nhìn chung quanh, gật đầu với tất cả sĩ quan đi ngang qua.

    "...

    Ta không quen biết bất kỳ ai ở đây."

    "Còn Terra thì sao?

    Đội Terra?

    Cậu ấy là bác sĩ pháp y học chung với em, chắc cậu ấy đã ở đó rồi, chị thử tìm xem."

    "Tốt hơn hết là em nên nhanh chân đến đây đi.

    Chị sẽ cho em năm phút, nhanh lên."

    "Đ-đợi đã, P'Tul.

    Cô ấy cũng là thành viên của Viện Y học Pháp y.

    Có lẽ cô ấy đan..."

    Jiu còn chưa nói hết câu thì Tul đã bực bội ấn nút cúp máy.

    Tul thở ra một hơi xua tan cái lạnh và nhanh chóng quay lại xem xét chiếc xe bị cháy.

    Tul nghiêng người nhìn vào trong xe, mùi thịt cháy lập tức xộc vào mũi dữ dội đến mức cô phải kéo cổ áo lên che mũi.

    Dù đã trải qua rất nhiều vụ án, cô vẫn chưa thể quen nổi với mùi này.

    Bằng mắt thường có thể nhận thấy nạn nhân đã bị thiêu rụi đến mức da bị cháy đen và chỉ còn lại một số mảnh vải đỏ loang lổ cố gắng che đậy những mảng thịt bốc khét.

    Gương mặt là vùng bị ảnh hưởng nhiều nhất, khiến việc nhận dạng nạn nhân gaafn như không thể.

    Ánh mắt hướng về phía cần số, bên cạnh là cái gạt tàn chứa đầy những mẩu tàn thuốc cháy đen.

    Rõ ràng, nạn nhân là một người nghiện thuốc nặng, thậm chí có lẽ điếu thuốc cũng chính là nguyên nhân chính gây ra hỏa hoạn lần này.

    Nhưng vẫn còn điều gì đó khiến Tul nghi ngờ, dây an toàn vẫn quấn quanh cơ thể và không có dấu hiệu nào cho thấy người đã chết cố gắng tháo khóa.

    Cửa xe cũng đóng hoàn toàn, không có dấu hiệu nào cho thấy người đó cố gắng mở nó để chạy thoát.

    Thanh tra Tul nhíu mà, cô lấy đôi găng tay dùng một lần ra đeo vào, luồn tay qua ô cửa sổ đã bị vỡ để mở cửa.

    Tul để ý thấy cửa sổ bên phía tài xế, nó là cửa sổ duy nhất không bị vỡ dưới ảnh hưởng của ngọn lửa, cũng có nghĩa nó đã được hạ xuống trước khi ngọn lửa bùng lên.

    "Thanh tra, Trung úy Jiu đã liên lạc với tôi, nói rằng cô là người đảm nhận vụ án này", một thành viên pháp y nhóm Terra tiến đến chào hỏi Tul.

    Cô rời mắt khỏi xác chết và gật đầu.

    "...

    Tôi muốn báo cáo kết quả điều tra sơ bộ.

    Nạn nhân chưa xác định được danh tính, chết vì bỏng.

    Chúng tôi cho rằng vụ cháy là do thuốc lá và nước hoa."

    "Nước hoa?"

    "Vâng.

    Chúng tôi tìm thấy một lọ nước hoa trên sàn xe.

    Chúng tôi đã cất nó đi để giám định.”

    Tul với tay ra và lấy lọ nước hoa ra kiểm tra, dựa vào hình dạng logo trên thân chai có lẽ đủ để xác minh nguồn gốc của nó.

    Cô thử ấn van xịt nhưng không được.

    "Đây là nước hoa dạng xịt sao?"

    "Vâng, tôi nghĩ nạn nhân có thể đã vô tình xịt nước hoa khi đang hút thuốc."

    "Vậy nó là nguyên nhân khiến đám cháy nhanh chóng lan khắp xe," Tul lẩm bẩm một mình.

    Cô nhíu mày khi nghĩ đến khả năng này, "Nhưng kỳ lạ... anh ta không cố gắng trốn thoát.

    Cửa sổ này mở, và dây an toàn không có dấu hiệu có chủ ý muốn tháo.

    Nếu có lý do khác khiến anh ta không thể ra khỏi xe thì sao?

    Hành vi của anh ta..."

    "Nhiệt độ cao khiến gân ở các khớp cẳng tay co lại, khiến xác chết cong và co lại, giống như một võ sĩ đang phòng thủ.

    Không có gì ngạc nhiên khi biểu cảm của xác chết có vẻ như đang chiến đấu."

    Tul quay đầu và tìm kiếm nguồn gốc của một chuỗi thuật ngữ y khoa khó hiểu kia.

    Một phụ nữ trẻ, vóc dáng nhỏ bé, đang ngồi xổm điều chỉnh bản thân sao cho tầm nhìn của cô thẳng hàng với cơ thể bị cháy đen.

    Trên mặt cô không biểu hiện một chút dấu hiệu sợ hãi hay ghê tởm nào.

    Cô lấy một đôi găng tay cao su và đeo vào.

    "Cậu đã chụp ảnh chưa?"

    "Vâng rồi.” viên pháp y vừa nãy trả lời.

    Thanh tra Tul hơi bối rối.

    Điều duy nhất cô chắc chắn đó là người phụ nữ trước mặt này ắt hẳn là một người nào đó trong sở cảnh sát mà cô không biết.

    Tul bắt đầu có chút hối hận vì đã không nhờ Jiu giới thiệu mọi người cho cô trước, nếu vậy thì bây giờ cô đã không cảm thấy lạc lõng như vậy.

    "Cửa xe đã mở sẵn thế này sao?" người phụ nữ ngẩng đầu lên hỏi bằng giọng bình tĩnh, không cảm xúc.

    Câu hỏi khiến Tul cảm thấy mình như một học sinh vừa nhận ra bản thân quên vở bài tập khi giáo viên yêu cầu nộp vở.

    "Um… không hẳn là như vậy...

    Trung úy Tul đang kiểm tra hiện trường vụ án," viên pháp y trả lời một cách luống cuống.

    Cậu bị áp lực bởi khí chất lạnh lùng của người kia, nhưng đồng thời, cậu cũng rất tôn trọng Thanh tra vừa đến hiện trường và là điều tra viên chính của vụ án.

    Thế nhưng cậu cần phải trung thực.

    "Trước tiên, cô nên đi xem xét hiện trường, chứ không phải phá hủy hiện trường.

    Nếu cô làm cho cơ thể bị dịch chuyển khi mở cửa thì sao?"

    Đôi mắt cô, nghiêm nghị như mắt đại bàng, nhìn chằm chằm vào Thanh tra bên cạnh.

    Tul cố gắng mở miệng để phản bác, nhưng không thể nói được gì, quả thật hành động của cô thực sự có thể thay đổi bối cảnh.

    "Dù sao thì tôi cũng đã chụp ảnh.

    Việc đó cũng không gây ảnh hưởng lớn", viên pháp y cố gắng nói thay cô, nhưng cô gái trẻ không quan tâm đến những lời bào chữa đó.

    Cô lấy thứ gì đó từ trong túi ra.

    Một cây tăm bông, Tul thấy cô lấy nó nhét vào lỗ mũi của xác chết.

    "Cô ấy đang làm gì vậy?" viên pháp y khó hiểu hỏi.

    Tul giải thích cho cậu, khi đầu tăm bông chứa đầy bụi than trộn với dịch máu được lấy ra từ mũi của thi thể.

    Mẫu sẽ được lưu trữ cẩn thận trong một ống nghiệm giống như những ống được sử dụng trong phòng thí nghiệm.

    "Nguyên nhân tử vong có thể là do hít phải một lượng lớn khói, ngoài ra có thể do mưa đã làm ngọn lửa lan đến chân.

    Cậu có chụp lại ảnh đó không?"

    "Đợi một lát," viên pháp y đi ra ngoài tìm chiếc máy ảnh của cậu, để lại Tul ở lại một mình với người phụ nữ kia.

    "Cô nói anh ấy chết vì khói, điều đó chứng tỏ anh ấy có đủ thời gian để trốn thoát, đúng không?"

    "Trên thực tế nó sẽ rất phức tạp.

    Nguồn gốc của ngọn lửa là một điếu thuốc lá và nước hoa.

    Có khả năng vụ nổ xảy ra ngay trước khi ngọn lửa nhấn chìm chiếc xe, điều này khiến anh ta không thể thoát ra kịp thời."

    Người phụ nữ nói một cách tự tin, cô phủi tay đứng thẳng dậy, chiều cao có vẻ bằng với Tul.

    Cô bước đến gần, gần đến mức Tul có thể nhìn thấy những đốm tàn nhang nhỏ trên mũi và má cô.

    Tóc ngắn, dài đến vai, và có những lọn tóc xoăn màu nâu sẫm, cùng tông với đôi mắt, phản lên rõ sự nghiêm túc trong tính cách của cô.

    Khuôn mặt cô trắng đến nhợt nhạt như trẻ con và không biểu lộ cảm xúc, nhưng cũng có một nét bí ẩn nhất định.

    Khí chất của người trước mặt khiến Thanh tra lặng đi chốc lát...

    Trước khi cô kịp nói gì, người phụ nữ tiến đến, và vươn tay lấy tấm phù hiệu đeo trên cổ cô kéo ra đọc.

    "Thanh tra cảnh sát Tul Techakomol, Trung tâm điều tra, Cục tội phạm."

    Chủ nhân của cái tên đó gần như ngừng thở ngước mắt lên nhìn cô.

    “Đáng lẽ không cần đợi tôi giải thích, cô cũng phải biết chứ, vì tôi nhớ rằng…

    đây là kiến thức trong cuốn sách khoa học hồi tôi còn học trung học cơ sở."
     
    [Gl - Trans] Giọt Mưa Mang Mùi Rỉ Sét
    Chương 1.2: Bác sĩ Cherran


    “Đáng lẽ không cần đợi tôi giải thích, cô cũng phải biết chứ, vì tôi nhớ rằng…

    đây là kiến thức trong cuốn sách khoa học hồi tôi còn học trung học cơ sở."

    Cô ấy trêu chọc Tul một câu rồi hiên ngang quay người bỏ đi, để lại Tul bất động như thể bị đóng đinh xuống đất.

    "Cô!"

    Tul tức giận lao về phía người phụ nữ vừa rời đi.

    Tuy nhiên, trước khi cô đuổi kịp, Trung úy Jiu từ đâu mới đến đã chạy lại chặn đường.

    "Khoan đã...

    Dừng lại!

    Chị định đi đâu thế?

    Bình tĩnh lại đã."

    "Người phụ nữ đó là ai?!"

    Tul đẩy cô ra.

    "Người phụ nữ nào?"

    "Người đang nói chuyện với nhóm Terra!"

    Jiu quay người lại, vẻ mặt khó chịu nhìn xung quanh, nhưng rất nhanh đã tìm ra lý do vì sao cấp trên của mình lại tức giận như vậy.

    "Chị gặp bác sĩ Ran?"

    "Ai?"

    "Bác sĩ giám định y khoa từ Viện Pháp y, người mà em đã kể với chị.

    Bác sĩ Ran là người luôn thực hiện khám nghiệm tử thi cho tụi em.

    Cô ấy có vẻ hơi xấu tính, nhưng khi nói đến tài năng, thực sự rất khó để tìm được một người như cô ấy.

    Không thể tin được cô ấy chỉ lớn hơn em một tuổi."

    Jiu thậm chí còn giơ ngón tay cái lên để nhấn mạnh sự nổi tiếng của “bác sĩ Ran”, phòng trường hợp Tul không tin cô ấy.

    Cho dù người phụ nữ đó có năng lực như thế nào trong công việc nhưng với tính khí khó chịu như vậy, Tul không muốn đối mặt với cô ta.

    "Tên cô ấy là gì?"

    Ánh mắt cô vẫn nhìn chằm chằm vào người phụ nữ mặc bộ đầm màu kem dài đến đầu gối.

    Biểu cảm không hề ấm áp hay lạnh lùng, mặc dù họ vừa mới nói chuyện.

    Tul càng nhìn, cô càng bất mãn.

    "Bác sĩ Ran.

    Um có thể chị đã nghe nói về cha cô ấy, ông ấy cũng làm việc tại Viện Pháp y.

    Chị có thể nhận ra cô ấy bằng tên đầy đủ, Cherran Chantanasathien ."

    ____

    Viện Pháp Y

    Trung úy Tul giơ cánh tay lên xem đồng hồ, cô sốt ruột đi lòng vòng trước cửa phòng quan sát khám nghiệm tử thi.

    "Bao lâu nữa thì chúng ta mới có báo cáo?"

    "Tôi không chắc ạ.

    Thực ra, vào giờ này viện pháp y đã đóng cửa rồi thưa Thanh tra.

    Lần này là ngoại lệ vì đây là trường hợp khẩn cấp, vì vậy họ cần gọi những bác sĩ khác đến nữa, nếu không bác sĩ Ran sẽ phải tự khám nghiệm một mình."

    Bác sĩ Ran cái này, bác sĩ Ran cái kia.

    Tul nghe thấy cái tên đó, lông mày liền nhíu lại.

    Cô nhớ lại sự việc xảy ra một giờ trước, khi cô bị trêu chọc ngay giữa hiện trường vụ án liền cảm thấy tự ái.

    Lời châm biếm với giọng điệu bình tĩnh đó còn tệ hơn cả khi họ hét lên hoặc dùng ngôn ngữ tục tĩu với cô.

    Cậu vừa dứt lời thì tiếng bước chân từ hành lang đã thu hút sự chú ý của Tul và Jiu.

    Một người phụ nữ trẻ tiến đến.

    Ban đầu, cô ấy không để ý đến hai người.

    Viên pháp y trẻ cao lớn đang dựa vào tường, nhìn thấy cô đến liền đứng thẳng dậy như thể đang đối mặt với một vị chỉ huy.

    Khi người phụ nữ quay lại, Tul mới hiểu lý do.

    Cô ấy thật lộng lẫy, như một viên kim cương giữa viện pháp y.

    Mỗi bước chân của cô ấy như được trích từ một cảnh quay chậm trong bộ phim lãng mạn.

    Nhất là khi cô ấy quay sang hai cảnh sát.

    Tul có thể cảm nhận được Jiu bên cạnh gần như nín thở.

    "Ồ, trung úy Jiu là người phụ trách vụ án này sao?"

    "Ờ ừm, cậu mới bị gọi đến sao?"

    Trung úy Jiu lắp bắp, điều này không hợp với cô chút nào.

    Đặc biệt hơn trên khuôn mặt cô dường như đang cố gắng để nhịn cười, Tul vừa nhìn đã hiểu trong lòng, chỉ có thể cười bất lực.

    "Ừm, Ran gọi lại cho mình nhờ giúp đỡ vì cô ấy cần mình làm xét nghiệm DNA và..."

    Cô ấy nhướng mày nhìn sang Tul.

    "À...

    đây là tiền bối của mình.

    Cô ấy mới chuyển đến Cục Điều tra gần đây, tên cô ấy là P'Tul."

    Jiu vội vàng giới thiệu.

    "Cô là…”

    “Chào, Thanh tra Tul, cô có thể gọi tôi là May."

    Những lời nói và biểu cảm thân mật khi nói chuyện giữa nhân viên pháp y và Trung úy không qua mắt được Tul.

    Cô sẽ phải trêu Jiu sau giờ làm vì thích một người trong ngành mới được.

    " Um May, khi nào thì cô bắt đầu khám nghiệm tử thi?

    May nhìn xuống đồng hồ đeo tay cũng vừa lúc đèn trong phòng khám nghiệm tử thi bật sáng.

    "...ngay bây giờ.

    Cô có thể đợi ở phòng quan sát trước.

    Tôi sẽ vào chuẩn bị."

    Hai người bước vào phòng quan sát theo chỉ dẫn của nhân viên pháp y.

    Bên kia tấm kính là phòng khám nghiệm, thi thể nạn nhân được phủ một tấm vải trắng, đặt trên chiếc bàn ở giữa phòng.

    Sau đó, cánh cửa ở phòng phía bên kia mở ra.

    Một bóng người nhỏ nhắn bước vào là người mà Tul đã gặp lần thứ hai trong ngày.

    Qua cửa sổ rộng rãi, cô liếc nhanh các các cảnh sát rồi quay đầu, không nói gì và tiếp tục công việc của mình như thể không có ai ở đó.

    "Hoàn toàn khác với người vừa rồi," Tul lẩm bẩm, Jiu chỉ cười.

    " Bác sĩ Ran thì như vậy đó Chị.

    Nhưng cô ấy thực sự rất giỏi."

    "Có vẻ như bác sĩ Ran của em đã dành quá nhiều thời gian làm việc với xác chết đến nỗi không còn chút cảm xúc nào với người sống."

    Cánh cửa phòng khám nghiệm tử thi lại mở ra lần nữa, một thanh niên bước vào.

    Trung úy Jiu tiến đến ấn nút micrô và nói.

    "Này, Bank.

    Hôm nay lại đến muộn nữa à?"

    Chủ nhân của cái tên này gật đầu liên tục, lộ ra nụ cười thân thiện hơn cô gái bên cạnh gấp ngàn lần.

    Điều này khiến Tul từ bỏ ý nghĩ rằng những người ở Viện Pháp Y không thân thiện, bởi vì chỉ có một người ở đó đối xử với người ngoài là thù địch.

    Chỉ là một người kiêu ngạo.

    Tul khoanh tay nhìn cô gái không rời mắt.

    Cô vẫn không thể tin được lời tâng bốc ngút ngàn mà Jiu dành cho vị bác sĩ Ran kia.
     
    [Gl - Trans] Giọt Mưa Mang Mùi Rỉ Sét
    Chương 1.3: Khám nghiệm


    Nạn nhân bị bỏng hơn năm mươi phần trăm cơ thể.

    Họ đặt cái xác nằm ngửa, nên có thể thấy rõ cơ thể đã bị cong lại do sức nóng dữ dội từ lửa.

    Cẳng tay ở tư thế tự vệ giống như võ sĩ quyền Anh và không thể cưỡng chế hạ xuống.

    Phải nói rằng nếu cảnh sát đến muộn hơn một chút, việc khám nghiệm tử thi sẽ còn khó khăn hơn nữa.

    "Vào lúc 1:17’ sáng, cuộc khám nghiệm tử thi bắt đầu", bác sĩ pháp y thông báo trước khi đứng yên trước mặt nạn nhân một lúc.

    Tul quan sát cử chỉ của Bác sĩ Ran, đôi bàn tay thanh tú của cô nhẹ nhàng chạm vào cơ thể.

    Đôi môi mỏng của cô liên tục nói lên những phát hiện của mình cho Bank, người trợ lý đảm nhận nhiệm vụ ghi chúng vào hồ sơ.

    "Tóc bị cháy hoàn toàn.

    Lớp da bên ngoài bị phá hủy."

    "Đầu ngón tay và móng tay bị bỏng hoàn toàn."

    "Chân bị bỏng ít hơn.

    Lớp da bên ngoài bị cháy xém."

    Theo bác sĩ Ran và những gì cô quan sát được, chân của nạn nhân bị thương ít hơn so với phần thân trên.

    Cả hai chân đều còn nguyên vẹn, chợt cô phát hiện ra điều gì đó bất thường ở mắt cá chân phải.

    Cô ấy di chuyển nó một chút để mọi người có thể nhìn thấy.

    "Có một hình xăm đám mây mưa ở mắt cá chân phải."

    "Nếu phát hiện hình xăm, việc nhận dạng thi thể sẽ không khó khăn.

    Còn việc giấy tờ đăng ký xe thì sao, tiến triển thế nào rồi?"

    "Chúng ta sẽ biết ngay thôi."

    Jiu giơ màn hình điện thoại di động đang có cuộc gọi từ "ProHack Phu", rồi vội vàng nhấc máy trả lời.

    "Anh đã có biển số xe chưa, Trung sĩ Phu?...

    Chỉ hỏi thôi."

    Bỗng Jiu nhìn Tul với vẻ vừa ngạc nhiên vừa sốc trước những gì anh nghe được.

    "Anh có thể xác nhận về hình xăm không?

    Tôi sẽ gửi ảnh.

    Hm...

    Gửi lại thông tin đăng ký xe qua email nhé?

    Được, cảm ơn."

    Trung úy Jiu cúp máy với vẻ mặt hơi khó chịu, sau đó nhanh chóng gửi ảnh hình xăm của xác chết từ máy tính trong phòng quan sát.

    Cùng lúc đó, một email mới được gửi tới.

    Không đợi Tul hỏi, Jiu đưa điện thoại di động mình cho cô, mở lên email có thông tin về chủ xe.

    Tul liếc nhanh tên nạn nhân.

    Anh ta không phải người xa lạ gì.

    Bởi vì ban đầu cô đã có thể lờ mờ nhận ra qua chiếc siêu xe, chỉ có những người thừa kế triệu phú mới sở hữu được một chiếc như vậy.

    "Wasan Siriwat, hai mươi sáu tuổi..."

    "Con trai thứ hai của ông trùm Chao Sua Siraphop, chủ sở hữu một công ty truyền thông điện ảnh và một đài truyền hình; một trong những công ty con của công ty này cũng sắp mở một hãng thu âm", Jiu đọc lên nốt phần còn lại của báo cáo.

    Tul thở dài khi phát hiện ra tên nạn nhân cô liền biết chẳng mấy chốc, tin tức về cái chết của một người thừa kế trẻ tuổi từ tầng lớp thượng lưu sẽ lan truyền trên hầu hết các kênh tin tức và phía cảnh sát hay đúng hơn là họ liền phải chịu áp lực từ dư luận.

    "Thật kinh khủng.

    Chị, hiện tại, các phóng viên không biết.

    Nhưng sáng mai, em thậm chí không dám tưởng tượng đến chuyện đó nữa."

    Không cần Jiu tiếp tục; cô có thể hiểu được tình hình.

    Tul nhìn vào bức ảnh của một chàng trai trẻ từng rất đẹp trai.

    Mái tóc vàng óng hợp với khuôn mặt anh.

    Nếu cô không nhầm, cô từng thấy khuôn mặt anh trên các tiêu đề tin tức giải trí, kèm theo rất nhiều tai tiếng: luôn tán tỉnh những ngôi sao nữ khác, là một người thích tiệc tùng, ăn chơi.

    Hình ảnh đó hoàn toàn khác với bộ dạng của anh mà cô đang thấy bây giờ.

    Tiếng thông báo điện thoại của Jiu lại vang lên.

    Lần này, hai bức ảnh đặt cạnh nhau với cùng một hình xăm bên mắt cá chân được gửi đến để xác nhận nạn nhân thực sự là anh Wasan Siriwat.

    "Ảnh từ mạng xã hội của Wasan.

    Anh ấy đã xăm hình đám mây mưa này vào năm ngoái, đó là những gì cảnh sát xác nhận được."

    "Đã có ai thông báo cho gia đình anh ấy chưa?"

    "Em đã thông báo với Tư lệnh rồi.

    Sáng mai, ông ấy sẽ báo tin."

    Tul nhìn thi thể bất động sắp tiến vào giai đoạn giải phẫu, đây là vụ án đầu tiên cô tiếp nhận kể từ khi chuyển đến Cục điều tra trung ương, chưa đầy một tuần trước, và nó đã khiến cô lo lắng rất nhiều.

    Tuy nhiên, nếu cô không thể chịu đựng được áp lực này, có lẽ cô sẽ không ở đây.

    "Dao mổ", Bác sĩ Ran nhận dao mổ từ tay trợ lý, tay cô từ từ ấn vào vật thể, cắt từ ngực xuống bụng.

    Da đã bị bỏng một phần, nên việc này không quá khó.

    May mắn thay, nhiệt độ vẫn chưa cao đến mức gây tổn thương nghiêm trọng đến các cơ quan nội tạng.

    Ánh mắt của những người trong phòng quan sát dõi theo từng cử chỉ của cô, các cơ quan nội tạng khác nhau được lấy ra, để riêng để chiết máu bầm cho việc khám nghiệm.

    Màn hình lần lượt hiển thị các thông số, hoạt động của các máy phân tích.

    Kỹ năng và sự tỉ mỉ của Bác sĩ Ran khiến Tul có chút kinh ngạc.

    Khi quan sát, sự tôn trọng của cô dành cho cô ấy cũng dần tăng lên, những ác cảm trước đó cũng dần biến mất.

    Về phía Ran, thật may mắn khi vẫn có thể lấy được mẫu máu từ tim.

    Cô cẩn thận lấy chất lỏng sẫm màu ấy cho vào một ống thủy tinh trong suốt nhỏ và đưa cho trợ lý.

    "Gửi cho May để phân tích và giữ lại mẫu ADN để người thân xác nhận danh tính."

    "Không cần xét nghiệm ADN.

    Chúng tôi đã xác định được danh tính nạn nhân thông qua hình xăm và biển số xe", Tul nhấn micro để trao đổi với các viên chức trong phòng khám nghiệm tử thi, "tên người chết là Wasan Siriwat, con trai của Chao Sua Siraphop..."

    "Thanh tra có vẻ rất tự tin vào bản thân.

    Nếu cảnh sát tiếp tục làm việc tốt như vậy, vậy thì cũng không cần phải khám nghiệm tử thi nữa.

    Và thật đáng tiếc, Bank có vẻ như chúng ta cũng sắp mất việc."
     
    [Gl - Trans] Giọt Mưa Mang Mùi Rỉ Sét
    Chương 1.4


    Một câu nói chua chát, không cần bất kỳ lời tục tĩu nào khiến Tul nghiến chặt hàm.

    Một nửa khuôn mặt của bác sĩ bị che khuất bởi chiếc mặt nạ, Tul không biết cô ấy đang che giấu nụ cười thỏa mãn hay không.

    Nhưng rõ ràng là người cười to nhất là cấp dưới của cô - Jiu.

    Gần ba giờ sáng, sau khi khâu vết mổ dọc theo cơ thể người đã khuất, bác sĩ Ran rời khỏi phòng khám nghiệm.

    Tul dùng khuỷu tay để gọi Jiu dậy.

    "Vậy thì thế nào, kết luận là gì?"

    "Tôi tin rằng nguyên nhân tử vong là do tiếp xúc với lượng lớn khói độc, khiến cơ thể không thể lấy được khí oxy.

    Các mẫu máu và sinh thiết phổi đã được gửi đi để xác định loại chất độc hít vào.

    Kết quả sẽ có vào sáng mai; cô chỉ cần chờ đợi."

    "Khoan đã?

    Chúng tôi đã đợi trong đó bao lâu rồi chỉ để nghe cô bảo chúng tôi đợi thêm?

    Chẳng khác gì lúc chúng tôi ở hiện trường và cô nói anh ấy chết vì ngạt khói," Tul nhíu mày, bực bội vì không có thêm thông tin chi tiết nào có thể giúp ích cho vụ án, ngay cả sau nhiều giờ chờ đợi khám nghiệm tử thi kết thúc.

    Vào lúc này, Trung úy Jiu cũng không thể xoa dịu sự mất kiên nhẫn của cấp trên.

    "Nhiệm vụ của tôi là xác minh sự thật.

    Cho đến khi kết quả được công bố vào ngày mai, tôi không thể khẳng định thêm bất cứ điều gì.

    Nếu cảnh sát cần bằng chứng khác để xác nhận giả định của riêng cô, tại sao cô không ra ngoài và làm nhiệm vụ của mình đi?"

    "Bác sĩ!"

    Tul muốn tiếp tục nói chuyện nhưng bị Jiu ngăn lại, giữ lấy tay cô để ngăn chặn cuộc đối đầu giữa hai bên.

    "Chúng ta về trước đi chị.

    Hôm nay cô ấy thực sự chỉ có thể làm được đến mức này thôi."

    Jiu thuyết phục.

    Thực ra, từ khi bắt đầu làm việc với Bác sĩ Ran, cô ấy đã rất lạnh lùng, khó gần vì vậy hầu hết mọi người đều tránh tranh cãi với cô ấy, giống như việc Tul đang cố gắng làm bây giờ.

    Jiu không thể phủ nhận rằng tiền bối của cô cũng đã làm Bác sĩ Ran khó chịu.

    "Bank nói với tớ là cậu có vấn đề với Thanh tra Tul, chuyện gì đã xảy ra vậy?"

    May hỏi trong khi kiểm tra kết quả xét nghiệm máu, vụ án này quá khẩn cấp đến mức họ phải gọi Ran gấp.

    Và nhìn vào tình hình, cô nghĩ hai người họ sẽ phải ở lại cho đến bình minh.

    Và mặc dù Ran đã hoàn thành công việc khám nghiệm của mình, cô vẫn quyết định ở lại qua đêm cùng May.

    Nghĩ lại thì May có lẽ là người duy nhất không thấy sợ trước bác sĩ Ran lạnh lùng.

    "Tớ không muốn nói về chuyện đó", cô trả lời ngắn gọn và thẳng thắn, tiết kiệm lời nhưng vẫn truyền tải được quan điểm.

    "Cậu đã gọi cho giáo sư biết là cậu sẽ không về nhà chưa?"

    May đồng ý đổi chủ đề.

    Cô không muốn bạn mình có tâm trạng tồi tệ như khi cô ấy cãi nhau với Tul bây giờ.

    Ran đang cầm lên một chiếc gối kê cổ có in hình con chuột lang, hình ảnh cô lúc này hoàn toàn trái ngược với những gì mọi người ở Viện Pháp y được thấy khi cô ấy làm việc.

    "Tớ gửi tin nhắn rồi.

    Còn cậu?"

    "Tớ cũng để lại một lời nhắn cho mẹ rồi."

    "Ý tớ là, cậu có nói với Trung úy Jiu rằng vụ án của cô ấy lại khiến cậu mất ngủ đêm nay không?"

    "Này Ran!

    Tại sao tớ phải nói với cô ấy chứ?

    Không phải chỉ là công việc sao?"

    Ran không quan tâm đến phản ứng của cô, thay vào đó, cô chỉ cười cho qua chuyện.

    Mọi người đều có thể thấy cách Jiu nhìn May, nó không khó để nhận ra cách nhìn ấy không giống giữa 2 đồng nghiệp bình thường.

    Nghĩ đến cô, Ran chợt nhớ một khuôn mặt kiêu ngạo.

    Một người quá tin vào trực giác, thẳng thắn, thích đổ lỗi cho người khác mà không cần lý do.

    Cô là kiểu người mà Ran thường loại khỏi danh sách những người cô muốn kết bạn đầu tiên.

    Cô chỉ có thể cầu nguyện rằng họ sẽ không gặp lại nhau trong những vụ án sau này nữa.

    Tul cảm thấy đầu mình vừa chạm vào gối chưa đầy một phút thì bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức của anh mình.

    "Em muốn ngủ thêm một lát nữa không?

    Anh thấy em về đến nhà đã khoảng ba giờ sáng," Tin hỏi với giọng nhẹ nhàng.

    Tul dù vẫn còn buồn ngủ nhưng vừa mới mở mắt đã liền bật ngồi dậy.

    "Không ạ."

    "Em vẫn nên nghỉ ngơi chút đi, lát nữa anh sẽ đánh thức em dậy", anh trai gần như rất lo sợ cô sẽ ngất xỉu lúc nào đó trong lúc làm việc nên lúc nào cũng dặn dò cô mọi thứ.

    Đôi khi, anh thầm cảm thấy có lỗi khi đánh thức cô vào buổi sáng.

    Nếu cô không nhất quyết nhờ anh làm vậy vì không muốn đi làm muộn, Tin sẽ không đồng ý.

    "Không sao mà anh, em tỉnh ngủ rồi," Tul đẩy chăn sang một bên, đứng dậy, và đi vào phòng tắm để làm vệ sinh, đầu óc cô vẫn còn bị xâm chiếm bởi cơn buồn ngủ, Tul tự an ủi mình kết thúc vụ án nhanh cô nhất định sẽ dành cả ngày để ngủ bù.

    "Đừng ngủ quên trong phòng tắm!"

    Tiếng hét của anh trai truyền vào phòng tắm, đánh thức người đang ngủ gật với cái bàn chải đánh răng trong miệng.

    Cô súc miệng và rửa mặt.

    Sáng nay, Tul định quay lại hiện trường vụ án đêm hôm trước, vì cô cảm thấy có điều gì đó đáng ngờ.

    Và kết quả khám nghiệm tử thi vẫn chưa rõ ràng, điều này khiến Tul phải suy nghĩ.

    Tul, mặc đồng phục thường ngày, gồm áo sơ mi trắng và áo khoác denim giống đêm trước, bước ra khỏi phòng.

    Mùi cháo thịt lợn tràn ngập căn bếp, khiến bụng cô hơi cồn cào phản đối.

    Tin đeo tạp dề, đập trứng vào chảo trong khi cô ngồi vào bàn.

    "Ăn nhiều nhất có thể nhé."

    Tul nhìn anh trai mình, người đang rưới nước sốt đen lên trứng thêm chút hạt tiêu trước khi mang đĩa ra và đặt trước mặt cô, và tất nhiên là cùng với món cháo thịt lợn giòn tan hấp dẫn.

    Kỹ năng nấu nướng của anh ấy ở mức có thể mở một nhà hàng, điều này không có gì ngạc nhiên, vì anh ấy từng làm đầu bếp trong một khách sạn.

    "Đúng là anh của em," Tul giơ ngón tay cái lên với anh rồi bắt đầu cắm cúi ăn sáng, cháo được nấu ở nhiệt độ hoàn hảo, nhưng nó vẫn sẽ bị bỏng nếu ăn quá nhanh.

    "Ăn từ từ thôi, thổi trước đã," P’Tin chỉ có thể cười trừ nhắc nhở, thấy em gái mình đang cố nhét đầy miệng.

    Anh nhanh chóng rót đầy một cốc nước lạnh và đưa cho em.

    "Hôm qua có chuyện gì vậy?

    Sao ba giờ sáng em mới về?"

    Tối qua, anh nghĩ em gái mình sẽ về nhà đến đúng giờ cơm, nhưng cuối cùng cô ấy lại bị gọi đi xử lý một vụ án khiến cô ấy phải gọi điện và nói rằng anh không cần nấu bữa tối cho cô ấy.

    "Vì cuộc điều tra pháp y.

    Em đã phải chờ hàng giờ để có kết quả khám nghiệm tử thi, nhưng không thể xác nhận bất cứ điều gì.

    Thật là lãng phí thời gian", cô bắt đầu phàn nàn với anh trai cho đến khi hai má đã phồng ra hết cỡ.

    Càng nghĩ về điều đó, cô càng trở nên bực bội.

    Cô chưa bao giờ gặp một bác sĩ pháp y nào từ chối hỗ trợ công tác cảnh sát theo cách như vậy.

    "Thật sao?

    Chuyện gì xảy ra với thi thể vậy?"

    "Anh ta xịt nước hoa trong khi hút thuốc trong xe.

    Sau đó, ngọn lửa nhấn chìm anh ta, và anh ta không thể thoát ra kịp.

    Người chết là con trai của Chao Sua Siraphop, chủ sở hữu của Watanomongkol Film.

    Anh có biết anh ta không?... thật đau đầu.

    Hôm qua thì còn ổn vì đã quá muộn nên các nhà báo không thể nắm bắt tin kịp thời, nhưng hôm nay... em không nghĩ mình sẽ dễ thở” Tul giải thích.

    "Đến giờ rồi.

    Em đi trước đây, P’Tin."

    "À... cẩn thận nhé."

    Anh nhìn theo em gái mình, người đang xỏ chân vào đôi giày thể thao yêu thích, mỉm cười với cô khi cô quay đầu và vẫy tay chào anh ta trước khi rời khỏi nhà.
     
    Back
    Top Bottom