Cập nhật mới

Khác [GL] | STALKER

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403331466-256-k639475.jpg

[Gl] | Stalker
Tác giả: aenruix1
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Chị phải biết bản thân chị thuộc về ai chứ?

Thể xác của chị chẳng có chỗ nào là tôi chưa chạm qua cả."

-
Tên truyện : STALKER
Tác giả : Aen Ruix
Thể loại : girl love, bhtt, 18+, bí ẩn
-
Lưu ý: Truyện hoàn toàn hư cấu, dựa theo trí tưởng tượng.



sizegap​
 
[Gl] | Stalker
Văn án


Jane Harper là một nữ nhân có hai dòng máu của hai quốc gia là Anh và Hàn Quốc, hiện tại cô đang sinh sống ở Hàn Quốc với mẹ của cô, nhưng bây giờ cô đang sống một mình.

Khi Jane Harper lên được đại học Yonsei ở Hàn Quốc tại thủ đô Seoul và Jane đang theo ngành Luật hình sự.

Jane Harper từ lúc lên được năm ba, cô đã gặp rất nhiều chuyện kì quái và cảm giác như ai đang theo dõi cô.

Sự sợ hãi đó làm Jane Harper phải nghi ngờ bản thân rằng "mình có làm lỗi sai gì không?" tới mức cô phải báo cảnh sát, nhưng chuyện không thành ý khi cảnh sát nói rằng "không tìm ra manh mối gì".

Cho đến một ngày, có một sinh viên năm hai đã ngỏ lời làm quen.

Sau đấy, cả hai dần thân với nhau rất nhiều và Jane Harper cảm giác không còn ai theo dõi nữa.

Ngày hôm sau, cô đang yên giấc.

Cô có cảm giác kì lạ ở trên thân thể, khi mở mắt ra đã thấy cô ấy ngay trước mắt.

" Jin?

Em làm gì ở đây..

Sao em vào được đây thế?!

"

" Chị thức rồi sao?

Jane..

đừng khóc nhé, rồi cũng sẽ quen thôi.

"
 
[Gl] | Stalker
1.


"Mẹ à.. mẹ tỉnh lại đi.. mẹ ơi!!" tiếng khóc nức nở được vang.

Cổ họng cô đau rát tới mức nói không thành lời.

Người đàn bà phía trước mắt run rẩy, giọt máu của người đàn bà ấy ngày càng chảy xuống.

Thân thể của bà đã kiệt quệ tới mức không thể chuyển động.

"Con à.." giọng nói yếu ớt của bà ấy vang lên.

Bà dùng chút sức lực cuối cùng của đời mình để di chuyển đôi tay đang run rẩy đặt lên mặt người con gái của mình.

"Con à.. mẹ..

xin lỗi con nhiều lắm.." nước mắt bà đầm đìa.

Người con gái của bà cất tiếng lên "Mẹ à..

đừng nói như vậy chứ.. dù gì cũng là tại ông ta.. tại ông ta mà chúng ta..." cô ngưng nói một lúc rồi nói tiếp..

"-chúng ta phải bị tai nạn là do người của ông ta làm ra..!"

"Jane yêu dấu.. con đừng khóc nữa.. nhớ nhé, không có mẹ con phải sống tốt, thật hạnh phúc đấy biết chưa..?" cô ấy ho ra máu, một chút hơi thở cuối cùng.. cô nói:

"Mẹ yêu con nhiều lắm, mẹ xin lỗi con."

Khi lời nói ấy được cất thành tiếng, tay bà rơi xuống khỏi gương mặt con gái bà, thì người mẹ thân yêu của Jane, đã có một giấc ngủ vĩnh hằng.

Cô gái mới tròn mười sáu tuổi tên Jane quỳ gục bên thi thể người mẹ, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy thân thể đang lạnh dần đi trong cơn mưa tầm tã.

Bất chấp thân mình đã rã rời, cô vẫn òa khóc nức nở, tiếng khóc hòa vào tiếng mưa như xé nát cả bầu trời, khi lần đầu cô thực sự chạm mặt với nỗi mất mát không thể vãn hồi.

Khi mẹ cô vừa tạm biệt thế giới này, thì xe cứu thương cũng đã tới nơi.. nhưng đã quá muộn rồi.

Vào ngày đã hỏa tán mẹ của cô, Jane đứng trước bia mộ của mẹ mình, mẹ Park Hana.

Cô không kìm nổi đôi mắt đang hình thành thành nước để dâng trào.

Cô òa khóc trước bia mộ mẹ Park Hana và cô quỳ gục xuống.

"Mẹ ơi.."

Jane cất tiếng gọi.. nhưng mẹ của Jane không đáp lại như cô mong chờ.

--

Cô giật mình tỉnh giấc, cô lại mơ giấc mơ đó.. nhưng cô đã khóc rất lâu khi thức giấc.

Bởi vì..

đó là câu chuyện đau thương ở quá khứ, câu chuyện đó cũng đã được ba - bốn năm trước.

Hiện giờ Jane là một thiếu nữ hai mươi tuổi, sinh năm 2002 và hiện giờ đang là năm 2022.

Cô ngồi lặng thinh rất lâu, suy nghĩ lại về giấc mơ, câu chuyện của quá khứ và tự hỏi.

"Tại sao ông ta lại làm thế với mẹ mình?" cô nghiến răng, giọng nghẹn lại trong cổ họng.

Trong lòng Jane, ngọn núi lửa của sự căm hận vẫn còn quá nhỏ để phun trào, nhưng đã bắt đầu tới một giai đoạn rực lên một chút.

"Lão khốn đó.. tại sao tôi phải mang họ Harper?

Cả cái tên này, cũng là do ông đặt.."

Jane Harper siết chặt lấy hai tay, rồi ôm lấy mặt mình, cứ thế mà đôi mắt cô hình thành ra những giọt lệ lạnh buốt đang chảy xuống.

Phải mất đến hơn mười phút, cô mới ép mình lấy lại sự bình tĩnh.

Việc đầu tiên để Jane làm không phải là tiếp dâng cho giọt lệ, mà là lau khô đi nước mắt, rửa mặt lại, cố gắng để bản thân không chìm vào bi thương lần nữa.

Cô hiểu rõ, bây giờ sự bi thương mà cô tạo ra không thể cứu được một ai cả.

Jane Harper đây phải mạnh mẽ hơn, để có một ngày trong tương lai sắp tới đủ dũng khí, đòi lại công bằng, sự sống cho người đã nhắm mắt trong đau thương, Park Hana.

Cô sắp xếp lại vài bộ sách vở, nhét mọi thứ cần thiết vào chiếc cặp của mình, rồi khép lại cánh cửa của căn trọ.

Bên ngoài trời, nắng sớm đã phủ lên mái tóc cô một ánh vàng mỏng.

Jane Harper bước ra ngoài, đeo cặp sau lưng và tiến tới trạm xe buýt.

Giờ đây, Jane Harper đã là một sinh viên năm ba tại Đại học Yonsei.

Vẻ ngoài của cô ấy, điềm tĩnh, trầm lặng đến kì lạ nhưng lại thu hút mọi người xung quanh bởi vẻ đẹp 'không cảm xúc' ấy.

Nhưng trong tâm của cô, là hàng trăm vết dao đang đâm vào để xé rách trái tim của Jane Harper.

Chiếc xe buýt khẽ dừng lại trước trạm.

Một cơn gió thoáng qua, lùa qua mái tóc của Jane Harper khiến vài ngọn tóc khẽ tung bay, trông thật dịu dàng và đẹp mắt.

Ở khoảng khắc ấy, nàng Jane như một thiên thần giữa buổi sáng sớm, dù chính cô cũng chẳng hề nhận ra điều đó.

Cô bước lên xe, ánh mắt lướt nhanh qua dãy ghế rồi chọn một chỗ trống gần cửa sổ, Jane chỉ muốn yên tĩnh, và thật may hiện giờ không có ai ngồi cạnh.

Xe bắt đầu lăn bánh, Jane tựa đầu vào cửa kính, nhìn cảnh vật trôi ngược lại phía sau, tâm trí như trôi theo dòng ký ức xa xăm.

Nhưng khi xe dừng lại ở trạm kế tiếp, có vài sinh viên bước lên, trông bọn họ có vẻ nhỏ tuổi hơn, chắc là năm nhất hoặc năm hai.

Dù còn khá nhiều chỗ trống, nhưng có một nàng sinh viên chọn ngồi kế bên Jane.

Jane thoáng nhíu mày, nhưng rồi cũng chẳng nói gì, vì cô nghĩ không cần quan tâm đến việc này.

Cô tiếp tục hướng mắt ra ngoài cửa sổ.

Người còn lại cũng im lặng.

Những sinh viên khác có lẽ là bạn của nàng sinh viên đang ngồi cạnh cô.

Jane Harper nghe giọng của vài sinh viên ở chỗ khác nhau đang hỏi người cạnh bên cô.

"Ê sao có nhiều chỗ mà cậu ngồi bên đó vậy?"

Người cạnh bên cô, im lặng khá lâu và đáp "Ừm, lỡ ngồi rồi kệ đi."

Jane Harper vốn không định nghe lỏm việc họ trò chuyện đâu, nhưng cũng lỡ nghe rồi thì thôi Jane Harper cũng quyết định kệ việc này.

Tận ba lăm phút sau, chiếc xe buýt mới tới trạm dừng chân gần với Đại học.

Jane Harper cùng mọi người lần lượt rời khỏi xe buýt mà đi bộ tới trường.

Cô đi chậm rãi trên vỉa hè, không tiếng nói và không đi cùng ai.

Nhưng lúc sau, có một người con gái lại 'hù' Jane.

"Oa, Janeee!" giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.

Jane khẽ giật mình và quay lại, hoá ra là bạn cùng bàn của cô.

"Ơ cậu làm tớ giật mình đấy Mira."

"Hehe, mà thôi cũng muộn rồi.

Cùng đi thôi Jane!"

Mira nói xong liền nắm lấy tay của Jane, kéo cô chạy vội về phía toà giảng đường.

Jane hơi sững người lại, nhưng rồi cũng để mặc cho Mira kéo đi, mái tóc của hai bên khẽ tung nhẹ lên vì gió.

Giữa dòng sinh viên tấp nập, hai cô gái hoà vào đám đông.

Một người rạng rỡ và một người trầm tĩnh.

Ở một phía không xa, cũng không gần, một ánh nhìn lặng lẽ đang dõi theo họ.

Ánh mắt ấy, không rõ là tò mò, quen thuộc hay đầy toan tính, chỉ biết rằng ánh mắt ấy dừng lại rất lâu.
 
[Gl] | Stalker
2.


-

Jane Harper ngồi trên chiếc ghế không mấy mềm mại đang gắn liền với cái bàn phía trước thân thể mình.

Ở trên là hai cuốn sách, hai cuốn vở khá lộn xộn và có một cô gái đang là hiện thân của cây bút hết mực vậy.

Cô đã ngồi suốt hai tiếng, thân thể Jane Harper gần như cứng đờ.

Ánh mắt đờ đẫn, như thể linh hồn của chính cô đang rời khỏi thể xác, cô gần như có thể gục ngã bất cứ lúc nào.

Bản thân Jane Harper sắp tới giới hạn, bên trong Jane giờ đây trống rỗng, dạ dày cô rỗng không, chưa có một thứ gì lắp vào đó từ sáng.

Cảm giác mệt mỏi dâng lên, khiến toàn thân không trụ nổi.

Jane Harper đang kiệt quệ, không chỉ mỗi thể xác, mà tinh thần đều đang tuột xuống dốc không phanh.

Mira, người bạn duy nhất của Jane thấy điều bất ổn về cô.

Mira xoa tay lên lưng của Jane và nói "Bà ổn không?

Nếu không ổn tôi dẫn bà ra phòng y tế nhé?".

Jane lắc đầu, mặc dù gương mặt đang tái nhợt nhưng vẫn từ chối lời đề nghị đó.

"Thôi mà Jane, bà không ăn sáng đúng không?"

Mira nói tiếp "Bà cứng đầu ghê đó, thôi xuống phòng y tế với tôi, có tôi nên không sao đâu."

Jane Harper kiên quyết từ chối "Thôi, tôi không sao đâu."

Jane ráng nở một nụ cười để Mira tin.

"Không," Mira nói xong, cô vơ tay lên báo với giảng viên đang giảng bài cho các sinh viên và nói "Cô cho em xin phép đưa bạn Jane xuống phòng y tế ạ, bạn không được khoẻ và rất yếu rồi cô."

Giảng viên đang dạy nghe nói vậy, cô đồng ý để Mira đưa Jane Harper xuống.

-

Ở quá trình Mira dẫn Jane Harper tới phòng y tế, nó khá xa.

Nhưng với sự lo lắng của Mira thì đường đi này không nhằm nhò gì cả.

"Này..

Mira, tôi không sao mà.."

Giọng yếu ớt của Jane cất lên, gần như lạc đi trong hơi thở.

"Không sao?

Không sao mà mặt tái nhợt là sao hả?

Jane."

Giọng của Mira có chút thay đổi với sự dịu dàng ban nãy.

"Thật mà."

Mira vung tay đẩy cô vào một góc nhỏ của một khu vực gần đó, cô ép sát vào người Jane.

"Sao cậu cứng đầu thế hả?

Bây giờ cơ thể cậu yếu vậy cậu vừa lòng chưa?"

Mira tức giận và quát Jane.

Jane im lặng, không dám nhìn thẳng vào mắt của Mira.

Vì cô biết rõ Mira đang giận về tình trạng hiện tại của mình.

Khoảng lặng kéo dài vài giây, rồi một giọng nói khẽ vang lên.

"Mira à..," Jane vẫn không dám nhìn Mira "tôi xin lỗi mà.."

Mira bỗng khựng lại, tuy còn rất tức giận, nhưng cô vẫn mềm lòng một tí.

Cả hai người im lặng trong vài giây.

"Được rồi," Mira nói.

"Lần này thôi nhé."

Vừa nói dứt thì Mira đã kéo Jane tới phòng y tế trong quãng đường còn lại.

-

Trong phòng y tế, Mira đứng dựa vào tường, ánh mắt không rời khỏi Jane Harper đang ngồi trên giường khám.

Cô y tế xem xét thật lâu rồi mới cất giọng nghiêm nghị "Jane, em không được bỏ bữa nữa nhé.

Nếu cứ như vậy, tình trạng sức khỏe sẽ trở nên nguy hiểm đấy."

Jane hơi ngơ ngác, đôi mắt mở to, không biết nên phản ứng thế nào.

"À.. vâng, em biết rồi ạ." cô khẽ đáp, giọng nhỏ xíu.

Mira vẫn nhìn chằm chằm, vẻ khó chịu lộ rõ trên khuôn mặt.

"Thấy chưa," cô nói với giọng đầy trách móc.

"Tôi nói bà rồi mà có chịu nghe đâu."

Bỗng, cô y tế cất tiếng "Bây giờ không phải thời gian để trách móc Jane đâu, dù gì cũng đã bị vậy rồi." cô nói tiếp "Giờ Jane, em muốn ở đây hay vào học tiếp?

Còn mấy phút nữa là giải lao rồi."

"À vâng, như nào cũng được hết ạ."

Jane đáp.

"Ừm, thế em với bạn ở đây đi.

Cô đi ra ngoài xíu."

Nói dứt câu, cô rời khỏi căn phòng nhỏ thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, để lại bên trong chỉ còn Jane và Mira,

Mira tiến tới ngồi cạnh bên Jane Harper.

Cô nói "Bà cứ cứng đầu như vậy hoài, lỡ bị gì thì sao hả?"

"Thôi không sao màa."

Jane nói tiếp "À mà nghe nói sẽ có ký túc xá đúng không á, Mỉra?"

Mira nghiêng người, một tay chống cằm, chân khẽ bắt chéo và nhìn đối phương.

"Bà cập nhật thông tin nhanh thế?

Nhưng hình như xíu nữa là có danh sách á, nghe nói xếp lộn xộn lắm cơ."

"Sao cũng được hết á, ở với ai cũng được."

Jane đáp.

"Chả lẻ bà không muốn ở với bạn bà hả Jane bé bỏng?"

Cô nói với giọng điệu đầy trêu chọc.

"Gì vậy trờii, đừng có gọi tôi bằng cái tên đấy Mira!!"

Cô vỗ vào vai Mira.

Khi cả hai đang cười đùa thì tiếng chuông cũng vang lên, cuối cùng cũng tới giờ giải lao.

Mira thấy vậy liền đề nghị Jane Harper đi tới căn tin để ăn thứ gì đó một chút.

"Jane, đi ăn thôi!"

"Ừm, đi thôi."

Vừa nói dứt câu cả hai người đã rời khỏi căn phòng đó, nhưng trước tiên thì Jane phải đóng cửa phòng y tế lại đã rồi mới đi tiếp.

Khi cả hai vừa đi chưa tới căn tin thì Mira nói "Bà lúc nào cũng vậy nhỉ?

Jane."

"Sao cơ?"

Jane vừa đi vừa nhìn Mira.

"Đóng cửa đấy haha."

Mira khẽ cười lên.

"Tôi thấy nay bà hơi khùng rồi đó nha."

Khi Jane và Mira đang vừa đi vừa nói chuyện, có hai người nào đó bất ngờ lao tới với tốc độ chóng mặt.

Một trong số họ vô tình va mạnh vào vai Jane Harper.

Cô loạng choạng, suýt ngã xuống nền, may mà kịp phản ứng giữ lại thăng bằng.

Mira lập tức quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao.

"Này!

Đi không nhìn đường à?!" cô quát lên, giọng đầy tức giận.

Cả hai người đó liền cúi đầu xin lỗi.

"Em xin lỗi tiền bối ạ!

Tại chúng em gấp quá nên mới chạy nhanh như vậy.."

"Bộ xin lỗi là xong à?!

Có biết-" Khi Mira định nói tiếp thì Jane đã chen vào bịch miệng Mira lại và nói với hai người hồi nãy đụng mình.

"Không sao đâu hai em, đi đường nhớ nhìn đường với cẩn thận là được rồi."

"Vâng!

Em cảm ơn tiền bối ạ!

Em xin phép đi trước."

Vừa nói xong cả hai cúi đầu và chạy tiếp.

Lúc này, Jane Harper mới buông tay ra và nói "Bà có cần phải làm vậy không?

Chúng nó có xin lỗi là được rồi."

Mira tuy tức giận, nhưng cũng không làm được gì.

"Thôi kệ đi."

Khi nói xong, cả hai đã đi tiếp quãng đường còn lại tới căn tin.

Cũng có một bóng người ở phía đằng xa nhìn chằm chằm vào họ.

-

Khi cả hai người đã cùng ăn, cùng trò chuyện xong thì cũng đã vào một tiết mới.

Cùng đi thôi.

-

Jane Harper với Mira ngồi cạnh nhau, cả hai ngồi chăm chú về bài giảng.

Nhưng không may có một người đã tụt mood.

"Mira không chịu nổi à?"

"Đúng thế huhu.."

Cô nói tiếp "Sao bà chịu được hay thế?"

Jane Harper im lặng vài giây và nói "Tôi cũng không biết."

-

Khi xong tiết học, cũng là lúc chúng tôi ra về cùng nhau.

Chúng tôi nhận được file danh sách ký túc xá.

Bất ngờ thay, Jane Harper và Mira không chung phòng.

"Ôi không..!"

Mira suy sụp.

"Tại sao tôi với bà không chung phòng cơ chứ? huhu.."

Jane Harper thở dài và nói "Không sao, tôi với bà vẫn học chung mà."

"Bà chung phòng với tiền bối năm bốn."

Jane nói tiếp "Tôi thì.."

Hậu bối năm hai.
 
[Gl] | Stalker
3.


Mira la lên "Khônggg" với vẻ mặt buồn bã.

"Thế là chúng ta không ở cùng nhau được sao?.."

Mira nói.

Jane thở dài và đáp "Cho dù không ở cùng chúng ta vẫn có thể gặp được nhau.

Hiểu không?"

Mira nắm lấy tay của Jane "Bà có cần phải phũ phàng vậy không?"

Tất nhiên là có rồi.

-

Ngày hôm sau, các sinh viên đã tới ký túc xá theo chỉ định trên file danh sách đấy của bản thân.

Jane Harper ở khu B-201 tầng ba, Mira thì ở khu C-122 tầng hai.

Được biết mỗi phòng chỉ có hai người sống cùng.

Cô Jane đứng trước phòng của mình, tiếng bước chân hòa trộn vào nhau như một vòng lặp của bánh xe đang rung chuyển.

Cô thở dài một chút, đôi mắt nhắm chặt lại khoảng ba giây.

Có lẽ, cô đang căng thẳng khi ở cùng một người khác.

Jane Harper khi đã bình tĩnh một chút, cô quẹt thẻ phòng, cánh cửa dần mở ra từ từ.

Quả thật là một không gian hoàn toàn mới.

Jane Harper thầm nghĩ "Chắc trường giàu lắm."

Cô dắt vali của mình vào, cô phải thật ngỡ ngàng khi ký túc xá này có phòng riêng dành cho sinh viên.

Đây là lần đầu, cô sống ở ký túc xá.

Harper dắt chiếc vali vào phòng bên trái, và thế là cô bắt đầu dọn dẹp phòng, để đồ của bản thân ra ngoài.

-

Mọi chuyện cuối cùng xong xuôi, khi cô đã xong hết khi làm trong phòng của bản thân.

Thì cuối cùng, tiếng bước chân của hậu bối năm hai đang dần xuất hiện.

Cô không nhớ rõ người đó tên gì, nhưng cô nhớ tên người đó có chữ A.

Jane bước ra khỏi căn phòng mình, người đang đứng trước mặt cô khá là cao, xinh xắn nữa.

Nhưng có vẻ cái gương mặt của người đó đang rất u ám, trầm lặng.

Không ai mở lời chào hỏi, nên cũng im ru ở căn phòng.

Jane Harper thấy vậy, cô chắc chắn không chào hỏi rồi, nên cô cũng bước vào phòng mình.

Khi bước vào, cô nằm trên chiếc giường êm ái ấy.

Cô thầm nghĩ rằng, "Hình như mình gặp cô ta ở đâu rồi."

Nhưng nghĩ mãi cũng không ra.

Nên cô làm một giấc vậy.

-

Ở phía bên người đó, người đó nhìn chằm chằm vào phòng của Jane Harper.

Nhưng cuối cùng cũng ngoảnh đầu quay về phòng mình để dọn dẹp.

Hm..

Jane Harper?

-

Vài tiếng trôi qua, giữa cái không gian im ắng tới đáng sợ này nó làm khiến Jane Harper suy nghĩ "Mình có nên đổi phòng không ta?

Ủa nhưng mà thôi kệ đi, ai quan tâm."

Cả hai ngồi trên cái ghế đệm êm ái ấy, một người thì đang làm bài tập, người còn lại là đang lướt điện thoại.

Người lướt điện thoại là Jane Harper, Harper mặc một cái áo thun với quần ngắn.

Còn người còn lại thì mặc một cái áo ba lỗ chèn với áo sơ mi, quần jean.

Không gian yên tĩnh đến kì lạ cũng dập tắt bởi một câu nói.

Câu nói đó là của hậu bối năm hai.

"Chị tên gì?"

Người đó vừa giải bài vừa nhìn cô.

À ừm.

Cô cất tiếng "Gọi là Harper."

À ra vậy.

Đáp xong cả hai cũng im lặng nữa, thật sự là không biết trò chuyện gì cả.

"Thế, còn em tên gì?"

Jane hỏi.

"Gọi là Jin thôi được rồi."

"Chứ em không phải tên A gì hả?"

Căn phòng im lặng một hồi, người đó nhìn Jane chằm chằm.

Bỗng Jane cũng hiểu ra một chút.

"À thôi được rồi, Jin đúng chứ?"

"Ừm."

Vẫn ra ngỏ cụt, Jane Harper khá tò mò nên đã bấm vào lại file danh sách và tìm cái tên đó.

"Đâu rồi ta.." cô thầm nghĩ

"Ah đây rồi!"

Jane Harper sững sờ.. từ có tên A đã đổi thành Jin..

đúng cái tên đó thôi?

"Hay là mình nhớ nhầm tên ta.. bởi sao người ta không muốn trả lời."

Jane tắt màn hình điện thoại, để nó úp xuống mặt bàn.

Cô liếc sang nhìn Jin.

Người vẫn đang miệt mài viết từng nét chữ trên vở.

Ánh đèn trong phòng phản chiếu lên mái tóc đen của cô ấy, khiến nó trong bí ẩn hơn.

"Không thể nào mình nhớ nhầm được.."

Jane thầm nghĩ lần nữa.

Cô quay lại nhìn vào danh sách, chỉ có đúng mỗi tên Jin.

Trước đó, cô nhớ tên của bạn cùng phòng là A gì đó.

Nhưng giờ, cái danh sách ấy như vốn từ lâu chưa bị chỉnh sửa.

Cứ như, vốn dĩ nó đã như vậy.

Jane Harper rùng mình nhẹ, "Không sao.. không sao.. hoa mắt thôi" cô tự nhủ.

Bỗng Jin bất ngờ lên tiếng.

"Chị nhìn em suốt từ nãy tới giờ đấy."

Giọng của Jin trầm một cách kì lạ, không cao nhưng làm Jane Harper giật mình.

"Hả..?

Có đâu.."

Jane hơi lúng túng.

Jin đặt bút xuống, xoay người lại nhìn thẳng vào người đang ngồi một góc trên ghế sofa mà cả hai đang cùng ngồi.

"Harper."

"Hả?.. chuyện gì?"

"Em rất vui vì người ở cùng em.. là chị đấy."

Jane Harper ngẩn người ra, cô không hiểu ý nghĩa mà Jin đang nhắm tới mình là gì.

"Ý em là sao?"

"Không có gì."

-

Cả căn phòng lại rơi vào im lặng sau tin nhắn từ hội trưởng.

Màn hình điện thoại lóe sáng cùng lúc trên bàn của Harper và trên tay của Jin, ánh sáng xanh lam phản chiếu lên gương mặt cả hai.

Dòng tin nhắn ngắn gọn hiên lên.

"Tám giờ tối nay các bạn có mặt tại quán xxx ở x1x nhé.

Chúng ta ăn tiệc khi ở ký túc xá."

Harper đọc xong chỉ muốn đổ người xuống cái ghế đệm ngay lập tức.

Cô lười.. cực kỳ lười.

Ý tưởng phải xuất hiện giữa một nhóm người xa lạ, phải mỉm cười, phải xã giao, phải nghe nhạc trông mệt mỏi hơn cả việc dọn phòng nguyên ngày.

Phía bên kia, Jin vẫn đang nhìn chằm chằm vào thông báo như đang phân tích nó dưới kính hiển vi.

Jin lên tiếng trước, giọng nhẹ nhưng đủ vang trong không gian yên ắng.

"Chị có đi không?"

Jane nhấc mí mắt lười biếng.

"Không biết nữa.

Nhưng mà chắc.. không đi."

Jin không phản ứng ngay lập tức.

Cô chỉ nhìn Harper bằng ánh mắt khó đoán, như đang soi từng sắc thái trên gương mặt đàn chị để tìm ra một thứ gì đó.

Sau vài giây, cô hỏi "Tại sao?"

Jane nhún vai như thể lý do ấy quá hiển nhiên.

"Thì.. chị lười.

Tiệc tùng đông người, ồn ào.

Với lại chị không quen ai nhiều cả."

Jin gõ nhẹ đầu bút xuống bàn, cốc một tiếng, rồi khẽ nghiêng đầu.

Đi đi,

Giọng cô nghe rất đơn thuần, như lời khuyên tự nhiên giữa bạn bè.

Nhưng cái cách nói lại mang một lớp trọng lượng kì lạ.

"Cho vui."

Jin nói thêm, lần này ánh mắt đã dịu hơn đôi chút, nhưng vẫn sâu một cách khó nắm bắt.

Harper thở dài, xoay xoay chai nước trong tay.

"Vậy chắc về sớm ấy."

Jin không đáp ngay.

Cô đứng dậy, thu dọn vài món đồ trên bàn, như thể đang chuẩn bị tinh thần để thay đồ.

Harper ngước lên, thoáng bất ngờ khi thấy Jin nghiêm túc đến vậy.

Jin quay lại, giọng đều đều nhưng.. quá nghiêm túc cho một buổi tiệc thân mật.

"Về sớm cũng được.

Chỉ cần.. chị có mặt."

Harper khựng lại.

Không biết có phải mình nghe nhầm không, nhưng câu đó giống mệnh lệnh nhẹ, được bọc bằng sự lịch thiệp.

"Ừ thì.."

Harper chống tay lên ghế, đứng dậy.

"Để xem đã.

Chị phèn lắm, tiệc tùng không hợp lắm đâu."

Jin mở tủ quần áo của mình, rút ra một chiếc áo sơ mi màu kem, nhẹ nhàng phủi vài nếp gấp.

"Em cũng không thích tiệc."

Harper trố mắt.

"Ủa?

Không thích thì rủ chị đi làm gì?"

Jin khựng lại nửa giây.

Rồi cô quay đầu nhìn Harper, ánh mắt không gợn sóng, không liếc tránh.

Cho vui.

Harper bĩu môi, "Cách em nói nghe cứ như dọa người ta vậy."

Jin chợt bật cười.

Một tiếng cười rất nhỏ, thật sự rất nhỏ, nhưng mềm mại hơn bất cứ các nụ cười Harper từng nghe của người khác.

Âm thanh ấy gần như làm căn phòng ấm lên một chút.

"Không dọa đâu."

Jin đóng tủ áo.

Với lại..,

Cô bước đến cửa sổ, khẽ vén rèm nhìn xuống sân ký túc xá.

Bầu trời xế chiều kéo dài bóng tối dần dần phủ lên đường đi.

"em không muốn chị ở lại phòng một mình."

Harper đang uống nước thì suýt sặc.

"Hở?

Ủa.. sao?"

Jin quay lại.

Mặt hoàn toàn nghiêm túc.

Không một nét đùa.

"Ở đây không có ma."

Cô dừng lại, giọng chậm đến mức khiến Harper dựng người.

"Nhưng đôi khi khu B ban đêm hơi ồn.

Em sợ chị.. không quen."

Lời giải thích nghe khá bình thường.

Hợp lý nữa.

Quan tâm một chút cũng không có gì lạ.

Vậy mà, cái cảm giác kỳ quặc trong từng chữ của Jin khiến Harper không thể gạt đi được.

Như thể..

Jin đang nói giảm đi điều gì đó.

Harper lầm bầm, "Ờ thì.. cảm ơn?"

Jin không trả lời.

Cô buộc lại tóc, xắn tay áo, thay chiếc sơ mi gọn gàng vào.

Không chút rườm rà, nhưng lại đẹp đến mức Harper phải nhìn chăm chú.

"Chời.."

Harper lẩm bẩm, mặt đơ ra.

"Em đi tiệc hay đi họp hội đồng trường vậy.."

Jin liếc sang, rất bình thản.

"Nếu chị muốn em mặc khác, em có thể đổi."

"Không..-" Harper hoảng hốt như phát hiện bản thân vừa phê bình người mẫu thời trang.

"Đẹp mà!

Không cần thay đâu!"

Jin khẽ nhếch môi.

Một nụ cười nhẹ, nhưng kiểu cười thắng cuộc, khiến Harper hơi đỏ mặt vì bị bắt bài.

"Vậy là được."

"Vậy tám giờ," Jin nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, "chị đi cùng em nhé."

Câu hỏi không hẳn là hỏi.

Nó giống như một điều đã được sắp đặt sẵn, chờ Harper gật đầu.

Harper đứng im giây lát, ngón tay xoắn nhẹ góc áo.

Không hiểu sao tim lại hơi đập mạnh.

Đi thì đi.

Jin không giấu được nét hài lòng.

Rất nhẹ, nhưng Harper nhận ra.

"Vậy chuẩn bị đi."

Jin nói, "Đến đó trễ.. hội trưởng thích soi lắm."

Harper thở dài, nhưng môi lại cong lên một chút.

"Biết rồi mà.."

Bỗng có một suy nghĩ vụt thoáng qua trong đầu của Jane, cô quay sang nhìn Jin, người phía trước mắt cô.

"Này."

Jane Harper gọi nhỏ, giọng rất đều và nó thấp.

Jin ngẩng đầu, nghiêng đầu nhìn cô "Sao?"

Jane Harper im lặng vài giây, ánh mắt hơi nheo lại.

"Em biết nhiều quá."

"Ký túc xá này mới mở mà em biết hết?"

Jin nhìn Harper một lúc, không lảng tránh, không ngạc nhiên.

"Ừ."

Một tiếng ngắn, nhưng có lẽ cô đã chờ câu hỏi này.

Jane Harper đợi, cô không hỏi thêm.

Chỉ ngồi yên đó, ánh mắt yên tĩnh nhưng sắc hơn mọi khi.

Cô ta không né tránh ánh mắt ấy, cô bước hai bước về phía Harper, rồi nói với giọng trầm bình thản.

"Ký túc xá này do em yêu cầu trường làm."

"Tất cả trong đây, phòng, nội thất, hệ thống an ninh,..

đều là do gia đình em tài trợ."

Cô nói như kể chuyện thường ngày.

"Trước khi mọi người dọn vào, em đã ở đây tận hai tuần để thử, xem xét.

Nên em biết."

Harper im lặng, cô chỉ nhìn Jin lâu hơn bình thường.

Ra vậy.

Jin quan sát cô, để chắc chắn Harper không khó chịu về chuyện này.

"Chị không thích?"

Jane lắc đầu, "Không."

Jin hơi nhếch môi, một nụ cười nhẹ nhưng rõ ý.

Vậy chị vẫn đi cùng em chứ?

"Ừm đi."

"Tốt."
 
[Gl] | Stalker
4.


-

Bảy giờ ba mươi phút tối.

Tiếng nước đang vang lên, dài và đều, vọng ra như lớp sương mỏng trùm lên căn phòng yên tĩnh.

Cô ta ngồi trên chiếc sofa nhỏ trước cửa sổ, chân bắt chéo một cách tự nhiên và thanh nhã.

Chiếc áo sơ mi xanh nhạt khẽ nhăn nhẹ nơi khuỷu tay do cô chống vào thành ghế.

Chiếc váy đen xám gần tới gối phủ lên chân tạo thành những nếp gấp mềm.

Mái tóc cô đã khô bớt, nhưng vẫn còn lọn vài sợi cong nhẹ dưới ánh đèn.

Trong lúc chờ Harper, Jin cựa tay, xoắn xoắn một cọng tóc của mình bằng đầu ngón tay, một thói quen vô thức khi rơi vào trạng thái suy nghĩ.

Ánh mắt cô hướng về phía cửa phòng tắm, đôi lúc chớp một cái, còn lại hầu hết thời gian đều yên lặng và kiên nhẫn.

Giống như.. mong Harper sớm bước ra hơn là mong cho kịp giờ.

Trong đầu cô lướt lại câu hỏi ban nãy của Harper,

"Nhưng sao em lại biết về mấy vấn đề này ấy nhỉ?

Ký túc xá mới mở mà?"

Jin hạ mắt xuống, ngón tay vẫn quấn lọn tóc mềm.

"Em yêu cầu trường làm.

Gia đình em tài trợ.

Và.. em ở đây hai tuần thử trước rồi."

Cô đã nói với Harper như thế khi cánh cửa phòng tắm chưa đóng lại.

Và phản ứng của Jane Harper cái khựng nhẹ trong ánh mắt, dù rất nhỏ, Jin vẫn nhìn thấy.

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn nhỏ đều, xen giữa là tiếng gió khe khẽ ngoài cửa sổ.

Jin lại đưa tay vuốt nhẹ mép váy để nó thẳng hơn, rồi thả lỏng người dựa ra sau sofa.

Dáng cô đẹp, sạch sẽ, thanh lịch, nhưng ánh mắt vẫn cứ tìm tới cánh cửa nhà tắm.

Một lúc sau, Jin khẽ gọi nhỏ, giọng không lớn nhưng đủ để người bên trong có thể nghe.

"Chị xong chưa?"

Và trong khoảnh khắc đó, mắt cô hơi cong cong như thể chỉ cần Harper bước ra, buổi tối này dù có mệt đến đâu cũng thành đáng đi.

Harper bước ra từ phòng tắm khi Jin vừa cất tiếng gọi, mái tóc ướt rủ xuống vai, từng giọt nước lăn theo đường cổ áo như trôi chậm qua ánh đèn vàng.

Jin vẫn ngồi trên sofa, chân bắt chéo, tay buông lọn tóc xuống khi nghe tiếng cửa phòng tắm mở.

Căn phòng vừa ấm hơi nước, vừa lạnh vì im lặng.

Harper dùng khăn lau sơ mái tóc, tay kia cầm chiếc túi nhỏ.

Cô tưởng hai người sẽ đi ngay, nhưng Jin không đứng lên.

Thay vào đó, Jin khẽ nghiêng đầu, ánh mắt tĩnh như mặt nước:

"Chị ngồi xuống đây chút."

Harper dừng lại một nhịp.

Nhưng Jin đã hơi nhích sang bên, tạo một khoảng trống nhỏ trên sofa, một động tác vừa tự nhiên vừa có chút đáng ngờ.

Harper bước đến.

Không hỏi.

Không phản đối.

Cô chỉ ngồi xuống cạnh Jin, dáng ngồi ngay thẳng, hơi gò, như người không quen để người khác chạm vào mình.

Jin lấy trong túi áo sơ mi một thỏi son nhỏ màu đỏ rượu nhạt, đặt lên tay, rồi xoay xoay nắp.

"Chị có son không?"

Jin hỏi như một câu mang tính nghi thức, dù cô gần như đoán trước được câu trả lời.

Harper im vài giây.

"Không."

"Vậy dùng của em đi."

Jin nói nhẹ đến mức khó phân rõ đó là đề nghị hay quyết định.

Cô xoay lại đối diện Harper, ngồi gần đến mức Harper có thể cảm nhận được mùi hương lavender nhạt thoảng từ cổ áo Jin.

Jin giơ tay nâng cằm Harper lên một chút.

Hành động đơn giản, nhưng trong không gian nhỏ này lại trở nên quá chậm và quá rõ.

Harper không tránh, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt Jin, ánh mắt trầm, không chứa tia trêu đùa.

Thỏi son chạm vào môi Harper, mát lạnh.

Jin tô từng đường nhẹ, chậm như thể sợ làm đau Harper, hoặc.. sợ Harper rời khỏi khoảnh khắc này.

"Nhắm lại đi."

Jin khẽ nói.

Harper làm theo, đôi hàng mi rũ xuống, khiến cả gương mặt trở nên mềm hơn rất nhiều so với vẻ lặng lẽ thường ngày.

Khi Jin tô xong, cô hơi lùi lại một chút để nhìn.

Môi Harper hiện sắc đỏ nhạt, không đậm, nhưng đủ để khiến gương mặt cô nổi bật hơn, giống như một bình sơn mài vừa khô.

Jin khẽ mỉm cười.

"Hợp đấy."

Harper đưa tay chạm nhẹ môi một chút, không quen với cảm giác mới.

"Tại sao tự nhiên tô cho chị?"

"Không có lý do lớn lao đâu."

Jin chống khuỷu tay lên thành ghế, nghiêng người nhìn Harper.

"Thấy chị nhợt quá.

Với lại.. không phải chị vừa bảo chắc về sớm sao?

Son lên thì trông đỡ nhạt nhòa hơn."

Harper không đáp.

Cô nhìn sang hướng khác, nhưng đôi tai hơi đỏ lên, điều mà Jin nhìn thấy rõ ràng.

Jin bật cười nhỏ, rồi đưa thỏi son ra trước mặt Harper.

"Chị thử tô cho em lại đi."

Harper giật mình nhẹ, "Chị á?"

"Ừ.

Công bằng một chút."

Harper do dự.

Rất lâu.

Nhưng Jin kiên nhẫn, ánh mắt không rời Harper.

Cuối cùng, Harper vươn tay nhận lấy thỏi son.

Cô nghiêng người gần Jin hơn, khoảng cách chỉ còn đủ để nghe rõ tiếng thở của nhau.

Harper giơ tay lên, đầu ngón tay hơi run một chút khi giữ nhẹ cằm Jin.

Jin nhìn thẳng vào mắt Harper, không né tránh.

Đôi môi Jin hé ra rất khẽ, như đang mời gọi.

Harper đặt son lên môi Jin.

Tay cô thật sự run nhẹ, lần đầu tiên chạm vào ai đó gần đến vậy.

Jin cảm nhận được hết.

"Mềm nhỉ."

Harper lỡ nói thành lời.

Jin khẽ cong môi, "Ý chị là môi em mềm hay tay chị run?"

Harper khựng lại.

"Không biết.."

Một câu nói nhỏ nhưng khiến Jin bật cười thành tiếng.

Khi tô xong, Harper lùi lại, thở ra một hơi nhẹ như vừa trút được thứ gì đó cô không dám thừa nhận.

Jin dùng ngón tay cái chạm vào khóe môi mình, kiểm tra màu son.

Jane Harper đặt thỏi son lên bàn, còn hơi ấm từ tay cô vẫn còn lưu lại trên thân son màu bạc.

Jin thì dựa vào sofa, thân người nghiêng về phía Harper như bị hút bởi một lực vô hình.

Ánh đèn vàng trong phòng hắt lên hai gương mặt bình thản đến mức khó đoán, một tĩnh lặng nhưng lại ẩn những gợn sóng nhỏ.

Jin nhẹ xoay vai, đôi chân bắt chéo lại thêm lần nữa, như đang tìm một tư thế để ngắm Harper rõ hơn.

"Chị ít nói thật đấy."

Jin mở lời, giọng mềm như đang tán mây trên mặt nước.

Harper cúi thấp đầu, lấy khăn lau giọt nước lăn trên cổ.

"Chị vốn thế mà."

"Không phải kiểu người sợ người khác à?"

Jin nghiêng đầu, mái tóc hơi rủ xuống mang mùi thảo mộc thoang thoảng.

Harper lắc đầu nhẹ.

"Chị chỉ không giỏi nói chuyện.

Không thích nữa."

Jin bật cười mảnh, đẹp mà hơi sắc.

"Nhưng nãy giờ chị nói cũng nhiều lắm."

"Vì em hỏi."

"Thế nếu em không hỏi, chị có tự nói gì không?"

"Không."

Harper đáp ngay, chẳng đắn đo.

Giọng thật đến mức Jin phải nhướng mày một chút.

Jin cười, lần này nụ cười cong lên rất rõ.

"Dễ thương ghê."

Jin thầm nghĩ.

Harper xoay mặt đi chỗ khác.

Tai cô hơi đỏ, rất nhỏ, nhưng đủ lọt vào mắt Jin.

"Em cười làm gì?"

Harper hỏi khẽ, cố tỏ ra không bối rối.

"Vì chị thành thật quá."

Jin nói, chống tay lên cằm, ánh nhìn như đang đọc từng nét nhỏ trên mặt Harper.

"Với lại.. lúc tô son cho em tay chị run thật mà."

Harper bặm môi dưới, vô tình làm son nổi bật hơn nữa.

"Tôi chưa từng tô son cho ai cả."

"Ồ?"

Jin nghiêng đầu.

"Vậy em là người đầu tiên?"

Harper bật lại một tiếng nhỏ, nửa ngại nửa khó chịu.

"Em nói kiểu gì vậy.."

Jin cười nhẹ nhưng không đùa thêm.

Đôi mắt cô dịu xuống, như thể những câu nói ấy không chỉ để trêu Harper mà để giữ khoảng cách giữa họ gần thêm một chút.

Harper tựa lưng vào sofa, tay xoay xoay mép khăn.

Cô ngập ngừng vài giây rồi mở lời, lần này là chủ động, hiếm vô cùng.

"Chuyện lúc nãy em nói.. về ký túc xá, chị không để ý đâu.

Chỉ.. hơi bất ngờ."

Jin không trả lời ngay.

Cô nhìn Harper bằng ánh mắt không phòng bị, như để Harper thấy rõ thứ mà cô thường giấu sau những nụ cười.

Giọng cô hạ thấp, "Người ta hay nhìn em khó chịu lắm.

Con nhà giàu, kiêu, xa cách.. gì cũng có.

Chị không nghĩ vậy, là em mừng rồi."

Harper im vài giây, rồi đáp nhẹ nhưng rõ ràng, "Em không giống như họ nói."

Jin khựng lại, một khoảnh khắc ngắn nhưng thật.

"Cảm ơn."

Harper nhìn Jin, mắt bình thản nhưng không lạnh.

"Em không cần phải để tâm người khác nói gì."

Jin mỉm cười, một nụ cười rất nhỏ, gần như không có âm thanh.

"Chị nói nghe đơn giản quá."

Harper nhún vai.

"Chị cũng đâu giỏi an ủi."

"Nhưng chị nói là em tin."

Không khí giữa họ dày lên, không còn khoảng cách hồi nãy.

Căn phòng như đã trở nên bé lại, chỉ vừa đủ chỗ cho hơi thở của hai người hòa vào nhau.

Rồi Jin nghiêng đầu hỏi, giọng trêu nhưng mang sắc ấm.

"Vậy.. chị có đang tránh em không?"

Harper quay sang, ánh mắt nghiêm túc hơn:

"Không."

Jin bật cười khẽ, nụ cười thật lòng như rơi xuống giữa không gian tĩnh.

"Vậy thì được."

Harper còn đang định trả lời Jin thì điện thoại cô bỗng rung lên, một âm thanh nhỏ nhưng trong không gian yên tĩnh này lại nghe rất rõ.

Harper với tay lấy điện thoại.

Jin ngồi bên cạnh, liếc qua theo phản xạ, không phải cố ý xem, mà vì Harper gần quá, hơi nghiêng người là có thể nhìn thấy màn hình sáng lên.

Tên người gửi hiện lớn.

Mira

Tin nhắn 1, "Jane yêu dấu ơi tối nay bà có đi không??"

Tin nhắn 2 kèm icon tim bay tứ tung, "Với lại.. bà có nhớ tôi không???"

Harper nhìn màn hình vài giây, đôi môi có son đỏ nhạt khẽ mím lại như đang sắp thở dài.

Jin thì..

đổi tư thế.

Rất nhỏ, rất nhẹ, nhưng phảng phất sự mất kiên nhẫn không được phép lộ ra.

Cô thả chân bắt chéo xuống, rồi lại vắt chân lên lần nữa.

Tay cô vô thức xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón, ánh mắt nhìn vào điện thoại Harper hơi lâu hơn bình thường.

Không phải tò mò.

Mà là.. một chút chật trong lồng ngực.

Jin cố giữ giọng bình thường, "Người tên Mira đó.. nhắn gì mà liên tục vậy?"

Harper đọc lại tin nhắn lần nữa rồi đáp, giọng dửng dưng như thói quen.

"Mira hỏi tối nay chị có đi không.

Với.. hỏi có nhớ nó không."

Jin không đáp ngay.

Mí mắt cô hơi hạ xuống, khóe môi không còn cong như lúc nãy.

Không giận, nhưng rõ ràng có gì đó chạm vào.

Cô hỏi chậm, "Mira.. với chị thân đến vậy à?"

Harper nhún vai.

"Từ lâu rồi. nhỏ đó là bạn đầu tiên của chị."

Jin nghiêng đầu nhìn Harper, ánh mắt tối lại một chút dưới ánh đèn.

"Vậy chị trả lời đi."

Harper gõ vài chữ.

Nhưng khi chuẩn bị gửi, Jin hỏi tiếp, giọng nghe bình thường, nhưng không thật sự bình thường.

"Chị trả lời sao?"

Harper ngẩng lên.

Một thoáng yên lặng.

"Đại loại là chị đi và chị nhớ."

Jin nhìn Harper vài giây, lâu hơn mức cần thiết.

Ánh mắt cô không sắc, không gay gắt, chỉ mang vẻ khó hiểu, như có một câu nói sắp bật ra nhưng bị cô nuốt lại ngay cửa môi.

Cô chống tay lên ghế, quay mặt đi hướng khác để che biểu cảm nhỏ vừa thoáng qua.

"Chị thẳng thắn thật."

Jin nói, giọng thấp, hơi cứng ở cuối câu.

Harper nhíu mày nhẹ, không phải khó chịu mà là vì cô nhận ra gì đó.

"Em sao vậy?"

Giọng Harper mềm nhưng vô thức cẩn thận hơn.

Jin chớp mắt, rồi cười nụ cười thanh nhã nhưng thiếu hơi thở như mọi khi.

"Không sao.

Chỉ lạ thôi."

"Lạ gì?"

Jin nhìn Harper.

Ánh mắt đẹp nhưng hơi nặng.

"Lạ vì.. chị dễ nói 'nhớ' người khác."

Giọng Jin nhẹ, nhưng đọng chút cay trong đáy mắt.

Harper im.

Cô không biết phải trả lời ra sao.

Jin thấy Harper không đáp, liền quay sang bàn, lấy thỏi son Harper dùng lúc nãy, xoay xoay nó một lúc, tay hơi chặt hơn bình thường.

Rồi Jin thở nhẹ, cố nở một nụ cười nhạt.

"Không sao.

Chuyện nhỏ thôi.

Không quan trọng."

Cô nghĩ.

Nhưng cái "không quan trọng" đó.. lại khiến căn phòng trở nên im ắng đến mức nghe như một sợi dây đàn bị căng lên.

Harper quan sát Jin một lúc, mắt cô chậm rãi dịu xuống.

"Em khó chịu à?"

Giọng Harper không trêu, không đoán bừa, chỉ là một câu hỏi thật.

Jin dừng xoay thỏi son.

Ngón tay cô khựng rất nhỏ.

Cô không nhìn Harper, chỉ nói.

"Không.

Em chỉ.."

Một khoảng lặng.

"Em chỉ nghĩ chị sẽ không dễ nói mấy chuyện đó thôi."

Harper xoay người lại phía Jin, ánh mắt không tránh né.

"Với Mira thì khác."

Jin ngước lên, ánh mắt ngay lập tức chạm vào ánh mắt Harper.

Khác ở chỗ nào?

Câu hỏi đó nằm rõ trong mắt Jin, nhưng cô không nói ra.

Harper chậm rãi đặt điện thoại xuống bàn, rời khỏi tin nhắn của Mira.

Giọng cô trầm xuống, nhỏ nhưng đáng tin.

"Người ta quen nhau lâu thì sẽ nhớ nhau.

Vậy thôi."

Jin nhìn Harper vài giây nữa, rồi.. môi cô thả lỏng hơn, không còn căng như lúc Mira nhắn đến.

"Vậy.." giọng Jin nhẹ lại, gần như thở.

"Em hiểu rồi."

Harper nghiêng đầu.

"Hiểu cái gì?"

Jin chống tay vào sofa, nghiêng người lại gần Harper một chút, đủ gần để Harper nhìn thấy bóng mình trong mắt cô.

"Hiểu rằng.."

Jin nói chậm, từng chữ như rơi xuống khoảng cách giữa họ:

'Chị không nói 'nhớ' ai dễ như em tưởng."

Không khí trầm xuống nhưng mềm, như cảm xúc của Jin vừa tan bớt cơn gợn.

Harper nhìn Jin thêm vài giây, lâu hơn mức cần thiết, lâu đến mức chính cô cũng nhận ra điều đó.

Ánh mắt Jin, cái nhíu mày thoáng qua, chút khó chịu khi thấy tin nhắn của Mira.. tất cả khiến đầu óc Harper bỗng trở nên lộn xộn một cách khó chịu.

"Cái gì vậy trời?

Sao mình lại để ý mấy thứ này?"

Jane nghĩ.

Cô thu lại ánh nhìn, cố giữ gương mặt bình tĩnh như thường.

Nhưng trong lòng thì không bình tĩnh chút nào.

Harper đứng dậy, lau nhẹ vệt son ở khóe môi, rồi nhìn lên đồng hồ.

Bảy giờ năm mươi phút.

Harper cầm túi xách, quay sang Jin.

"Đi thôi."

Jin ngẩng lên.

"Đi đâu?"

"Tới quán.

Nếu không đi thì trễ."

Câu trả lời của Harper ngắn gọn, đúng kiểu của cô.

Nhưng bên trong, lòng cô đang tự hỏi.

"Tại sao mình lại quyết đi chỉ vì Jin khó chịu?

Mình bị gì vậy?"

Jin hơi nhướng mày, "Chị muốn đi thật à?

Nãy còn bảo không chắc."

Harper nhìn cô một lúc.

Phải vài nhịp thở sau, cô mới đáp:.

"Đi.

Cả hai cùng đi."

Tim Harper đập một nhịp lệch.

"Cái gì mà cả hai..nói nghe kì ghê.. nhưng thôi, lỡ rồi."

Jin đứng dậy, chỉnh váy.

Harper quay đi như không để ý, nhưng thật ra khóe mắt cô liếc rất khẽ.

Harper cúi lấy áo khoác, giọng nhỏ.

"Đi thôi."

Cô vừa mở điện thoại định nhắn Mira một câu ngắn gọn "Giờ tui đi", thì Jin bước lại gần, nói thấp.

"Chị không cần phải gấp như vậy đâu."

Harper quay lại.

Trong lòng thì hỗn loạn như sóng đánh, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản:

"Không muốn để người ta đợi."

Jin cong môi, "'Người ta' là Mira phải không?"

Harper lắc đầu.

"Tất cả."

Jin khựng lại, rồi mỉm cười rất mỏng, thứ nụ cười khiến đầu Harper càng loạn hơn.

Harper mở cửa, Gió tối ùa vào, mát lạnh.

Nhưng tâm trí Harper thì nóng lên một cách bực bội, khó chịu.

Harper hít vào sâu, bước ra hành lang.

Sau lưng cô, Jin nói nhỏ.

"Ừ.

Em đi với chị."

Harper vẫn giữ gương mặt thản nhiên, bước thẳng về phía thang máy.

Như thể chẳng có gì đặc biệt vừa xảy ra.
 
[Gl] | Stalker
5.


Thang máy khép lại sau lưng họ, âm thanh ting nhẹ chạm vào khoảng không kín bưng, rồi rơi vào im lặng hoàn toàn.

Harper đưa tay lên định nhấn nút tầng trệt, nhưng chưa chạm đến bảng điều khiển, ngón tay thon dài của Jin đã lướt qua nhanh, ấn một cái gọn ghẽ.

Harper giật nhẹ tay lại, như bị bắt gặp làm hành động thừa.

"Cô ấy nhanh tay thật.."

Cô thầm nghĩ.

Harper không muốn nghĩ xa hơn.

Cô lập tức buông tay xuống, giấu vào túi áo khoác để khỏi lộ vẻ bối rối.

Jin không nói gì, đứng dựa nhẹ lưng vào tường phía đối diện.

Đôi chân dài bắt chéo một cách rất tự nhiên, mái tóc đen buông xuống vai, hơi lay theo chuyển động của thang máy.

Harper đứng ở góc còn lại, thẳng lưng, mắt nhìn lên con số điện tử đang nhảy xuống 3 - 2 - 1.

Cô muốn tập trung vào nó, chỉ vào nó, để dẹp đi cái cảm giác lạ đang chạy dưới da.

Harper liếc qua Jin.

Một cái liếc rất nhanh, đến mức bản thân cô còn không rõ mình vừa nhìn gì.

Nhưng bộ dạng Jin, đứng bình thản, mắt nhìn xuống điện thoại, môi mím lại như đang giấu một ý nghĩ khiến lòng Harper lại cồn cào một nhịp.

"Hình như cô ấy vẫn còn khó chịu vụ tin nhắn của Mira?

Làm gì mà để tâm dữ vậy?"

Tiếng ting vang lên báo hiệu sắp xuống tầng đầu tiên.

Harper hít nhẹ một hơi để giữ bình tĩnh.

"Còn ba phút nữa đến tám giờ.

Đi thôi.

Đừng nghĩ lung tung nữa."

Cánh cửa thang máy mở ra với một tiếng ting tròn trịa.

Không khí bên ngoài thoáng rộng hơn, nhưng Harper vẫn cảm giác khó thở một cách kỳ lạ, như thể cái im lặng vừa rồi vẫn còn bám trên vai cô.

Jin bước ra trước, gót giày gõ nhẹ trên nền gạch trắng.

Ánh đèn hành lang tầng trệt hắt xuống làm đôi chân dài của cô đổ bóng mảnh mai, gọn gàng như một vệt mực.

Harper bước theo sau một nhịp.

Không quá xa, không quá gần, chỉ đủ để không phải đi song song.

Hai người không nói gì khi đẩy cửa kính lớn để ra ngoài.

Gió tối thổi mùi cây cỏ vào mặt, mát nhưng không đủ để dập tắt sự bối rối đang len lỏi trong lồng ngực Harper.

"Chị đặt xe chưa?"

Jin hỏi, giọng đều và hơi thấp hơn hẳn lúc ở trên phòng.

Harper lắc đầu, mở điện thoại.

Nhưng trước khi ngón tay cô kịp chạm màn hình, Jin đã cúi đầu bấm rất nhanh.

"Em đặt rồi."

Harper ngẩng lên, mắt khẽ chớp.

"Nhanh dữ."

Giọng cô nhỏ như cơn gió thoảng, nghe xong Jin hơi bật cười ở khóe môi.

"Em làm mọi thứ nhanh quen rồi."

Câu nói ấy làm Harper im lặng.

Không biết đáp gì, cô chỉ nhìn về phía cổng ký túc xá, nơi ánh đèn xe đang chiếu vào.

Chiếc xe vừa đỗ trước mặt họ.

Bác tài mở cửa sau và nhoài đầu ra.

"Đi quán xxx ở khu x1x đúng không?"

Jin gật đầu.

Harper cũng gật theo, cho chắc, dù chẳng biết vì sao làm thế.

Cả hai ngồi vào hàng ghế sau.

Jin ngồi bên trái, Harper bên phải.

Khoảng cách giữa họ chỉ khoảng một gang tay nhưng với Harper, nó lại cảm giác quá gần.

Cửa xe đóng lại, xe lăn bánh, lướt qua những dãy đèn đường vàng sẫm như mật ong.

Jin nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính, mái tóc hắt ánh sáng mềm như lụa.

Harper nhìn thẳng phía trước, cố giữ mặt vô cảm.

Nhưng trong đầu lại hỗn loạn y hệt lúc còn trong thang máy.

"Không biết Mira tới chưa.

Không biết Jin còn khó chịu không.

Không biết mình đang rối cái gì luôn nữa.."

Jin đột ngột quay sang nói.

"Chị sao vậy?

Mặt trông.. hơi căng."

Harper giật nhẹ vai, quay đi nhìn ra cửa kính phía mình.

"Không sao."

Jin nghiêng đầu, đôi mắt đen dõi cô chăm chú.

"Chị mà nói vậy tức là có sao."

"Không sao thiệt."

Harper đáp nhỏ, như sợ người ta nghe thấy tim mình đập lớn.

Xe rẽ vào con đường dẫn tới khu quán ăn hội trưởng chỉ định.

Biển hiệu quán xxx hiện ra với ánh đèn neon dịu, hắt xuống sân gạch ấm màu.

"Đến rồi."

Bác tài nói.

Jin nở nụ cười, đẩy cửa bước xuống trước.

Harper xuống sau, đứng cạnh cô dưới ánh sáng vàng nhạt.

ChatGPT đã nói:

Cánh cửa quán mở ra, hơi ấm và tiếng trò chuyện bên trong ùa tới.

Jane Harper vừa kịp nhìn quanh thì thấy Mira đã đứng phắt dậy khỏi bàn, như thể cô đã canh từng giây Harper bước vào.

"Mày tới rồi!!

Jane!"

Mira vẫy tay, gương mặt bừng sáng như đèn pha.

Nhưng trước khi Harper kịp bước thêm một bước, hai người bảo vệ đứng gần cửa khẽ cúi chào, rõ ràng họ nhận ra Jin.

"Chào tiểu thư Sh-"

Giọng người bảo vệ bị cắt ngang đột ngột.

Jin giơ tay lên, nhanh, mạnh nhưng không thô.

Gương mặt cô bỗng căng lại, lạnh như tấm kính vừa đóng băng.

"Tôi là Jin."

Âm sắc không cao, không to..

Nhưng đủ để khiến không khí quanh đó trùng xuống.

Hai bảo vệ cùng khựng lại, cúi đầu sâu hơn.

"Xin.. xin lỗi tiểu- à, cô Jin."

Harper đứng cạnh Jin, bối rối trong vài giây.

Cô cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong khí chất của Jin, khép kín, phòng vệ, cứng như lớp thép bao quanh điều gì đó cô không muốn ai chạm vào.

"Em ấy ghét bị gọi bằng cái tên đó đến vậy sao?"

Jin không nhìn bảo vệ thêm một lần nào nữa, chỉ khẽ thở ra như ép sự khó chịu trở vào trong.

Rồi cô quay sang Harper, gương mặt lập tức mềm lại vài phần, nhưng vẫn còn sót chút dư âm căng thẳng.

"Đi thôi."

Giọng nói nhỏ và ngắn, như sợ để lộ cảm xúc.

Harper gật đầu.

Không hỏi gì.

Cô biết Jin không muốn bị hỏi..

ít nhất là bây giờ.

Jin bước vào trước, Harper theo sau.

Mira thấy cả hai tiến lại thì đôi mắt cô mở to hơn nữa, nụ cười trên mặt nở đến tận mang tai.

Nhưng ngay khi Mira nhìn thấy Jin đi sát cạnh Harper, vẻ mặt ấy thoáng đổi, rất nhẹ thôi, nhưng Harper vẫn nhận ra.

Jin cũng nhận ra.

Cô đứng thẳng lưng, không né, không cười, chỉ nhẹ nhàng kéo ghế bên cạnh Harper và bảo.

"Chị ngồi đây."

"Ờm.."

Mira bước lại gần, khoanh tay.

"Ủa?

Harper ngồi đâu mà chẳng được.

Mày lúc nào—"

Jin quay đầu, ánh mắt không hẳn sắc, nhưng có lực khiến Mira bất giác im nửa câu.

Rồi Jin bình thản, gần như quá bình thản, lặp lại câu nói lúc nãy.

"Chị ngồi đây."

Harper bối rối tới mức chỉ còn biết ngồi xuống theo bản năng.

"Trời..

Jin với Mira.. cái này lại làm mình rối tiếp.."

Jin kéo ghế bên cạnh ngồi xuống.

Mira chớp mắt vài cái, rồi ngồi đối diện hai người, miệng mím lại như đang cố phân tích tình hình trước mặt.

Harper cảm thấy sống lưng mình run một nhịp rất nhỏ.

"Còn chưa ăn gì mà tim đã mệt rồi.."

Không khí khẽ giao động, và bữa tiệc bắt đầu bằng ba con người, mỗi người mang theo một cảm xúc riêng, va vào nhau dưới ánh đèn vàng của quán xxx.

-

Âm nhạc nhẹ vang trong quán, mùi thức ăn hòa cùng hơi men tạo thành không khí nhộn nhịp quen thuộc của những buổi tụ tập đầu năm học.

Ba người ngồi cùng bàn, món ăn được bưng ra dần dần thịt nướng, cá chiên, rau trộn, món nào cũng nóng hổi, thơm phức.

Và bia, soju.

Rất nhiều.

Lúc đầu Harper chỉ uống một lon nhỏ, trong khi Jin mở chai soju của mình một cách điềm tĩnh, còn Mira thì đã nâng bia chạm cốc với cả bàn.

"Harper!

Mày uống đi!

Bữa nay tiệc mà."

Mira hớn hở nâng lon.

Harper lắc đầu, giọng nhỏ.

"Bớt đi.. tao uống ít thôi."

"Ít là bao nhiêu?

Một hớp?

Không được.

Hai hớp.

Hoặc nửa lon.

Không, một lon luôn."

Mira nói như sấm, khiến vài người ở bàn bên cũng nhìn sang.

Harper nhìn lon bia như nhìn kẻ thù.

Nhưng rồi mọi người xung quanh, mấy sinh viên các khối khác, đồng loạt.

"Harper!

Harper!

Harper!"

Cô thở dài.

"Cái này.. không tránh được rồi."

Harper nâng lon lên, cụng nhẹ vào Mira, tiếng cạch vang nhỏ trong không khí.

"Rồi nha.. tao uống đó."

Và cô uống.

Một ngụm.

Hai ngụm.

Ba ngụm.

Mira thì vỗ tay như trẻ được quà.

Trong khi đó, Jin không tham gia ồn ào.

Cô nhấp soju từng chút, đôi mắt vẫn bình thản quan sát Harper.

Không khích bác, không ép buộc, không kêu gào, nhưng ánh mắt Jin theo dõi từng chuyển động của Harper rõ ràng đến mức Harper cảm nhận được.

Jane Harper đặt lon xuống, thở ra.

"Đủ rồi..."

"Đủ cái gì mà đủ!"

Mira bật lon thứ hai.

"Ế, Jane ơi~ tới lượt mày!"

"Không."

Harper nói, nhưng yếu xìu như gió thoảng.

"Uống!"

Mira đưa lon đến sát mặt Harper.

Harper lùi nhẹ người, nhưng Mira dí tới.

Thấy vậy, Jin đặt lon của mình xuống bàn, tiếng đặt nhẹ nhưng dứt khoát.

"Mira."

Giọng cô không lớn, nhưng vang đủ để Mira chậm lại.

Mira quay sang.

"Sao?"

Jin nhìn Harper một giây, rồi nói nhỏ nhưng rõ ràng.

"Đừng ép chị ấy quá."

Mira hơi khựng, chỉ một khoảnh khắc, rồi lại cười.

"Ủa, lo dữ.

Jane yêu dấu uống nổi mà đúng không?"

Harper ngước lên.

Cô định nói không, nhưng ánh mắt Jin đang đặt lên cô, bình tĩnh, chờ đợi, và kỳ lạ thay.. mang chút quan tâm khiến tim Harper loạn một nhịp.

Harper cầm lon bia mà Mira đưa.

"Uống thêm chút nữa."

Jin chớp nhẹ mắt.

Mira hô to: "Đó!

Vậy mới đúng là Jane!"

Harper uống thêm, lần này nhiều hơn, khiến cổ họng nóng lên.

Cả bàn reo hò.

Thêm vài lon nữa được khui.

Jin cũng nhấp thêm một chút, nhưng gương mặt cô không hề đỏ, môi không run, mắt vẫn tỉnh táo lạ thường.

Mira uống nhiều hơn cả bàn, nhưng giọng cô thì càng lúc càng lanh.

"Jane ơi~~ nhìn tao nè!

Tao uống kiểu này nè!"

Rồi Mira ngửa lon uống một tràng dài.

"Ủa sủa gì vậy Mira."

Harper buông một câu nhỏ, mờ mịt vì men.

Mira cười lớn, khoác vai Harper.

"Tao chỉ muốn mày vui thôi!

Mày lúc nào cũng im im à.

Uống vô mới chịu nói!"

Harper..

đúng là say nhẹ thật.

Gò má cô hồng lên, mắt long lanh hơn bình thường, giọng mềm và chậm.

Jin nhìn cô chăm chú, lâu hơn mức bình thường.

Ánh mắt không giấu nổi sự bực nhẹ khi thấy Harper uống quá nhiều vì Mira thích quậy, nhưng cũng không can thiệp thêm.

Chỉ ngồi đó, nhấp bia, quan sát, và giữ dáng vẻ như người duy nhất còn tỉnh trong bàn.

Harper dựa lưng vào ghế, thở nhẹ.

"Nóng quá."

Jin đưa ly nước lọc không nói gì.

Harper cầm lấy, uống.

Cô ngẩng lên, đôi mắt hơi lờ mờ nhìn Jin.

"Cảm ơn em.."

Tiếng gọi ấy mềm, say, chân thật khiến Jin siết nhẹ ngón tay quanh ly của mình.

"Cái này.. không ổn rồi.

Chị ấy say kiểu này.. nguy hiểm thật."

Bữa tiệc càng lúc càng ồn, bia càng nhiều, và cái men nồng dần dần quấn lấy không khí như một lớp sương ấm.

Harper nghiêng đầu tựa vào ghế, đôi mắt lờ mờ nhưng vẫn còn nhận thức.

Còn Mira mặt đỏ ửng, giọng to hơn bình thường đang cực kỳ sung.

"Jane!!"

Mira đập bàn cái cốc một cái khiến mấy người bên cạnh giật mình.

"Nhìn tao uống nè!"

Harper chớp mắt, thở ra.

"Gọi nhỏ thôi..

Mira.."

"Không!

Tao gọi Jane được mà!"

Mira quăng tay, cười lớn.

"Bạn tao tên Jane mà~~ Jane dễ thương của tao~~"

Harper đưa tay che nửa mặt.

" Chết rồi.. nhỏ này say thiệt rồi.."

Jin ngồi cạnh, yên lặng quan sát.

Đôi mắt đen lắng xuống khi nghe Mira gọi "Jane" quá nhiều lần, quá thân mật, quá.. thoải mái.

Jin uống một ngụm bia, ánh mắt không rời Harper dù chỉ một chút.

Mira lại nghiêng người sang, khoác vai Harper mạnh đến mức Harper suýt trượt khỏi ghế.

"Jane ơiiii, mày phải uống chung với tao!

Nè nè~~" Mira đưa lon bia gần mặt Harper đến mức đầu mũi Harper suýt chạm vào lon.

"Mira, đừng ép-" Harper chưa nói xong đã bị Mira kéo sát lại.

"Jane uống một hớp nữa thôi!!"

Lần này Jin đặt lon xuống bàn mạnh hơn một chút, tiếng cộp làm vài người gần đó quay lại.

"Mira."

Giọng Jin thấp, đều, nhưng rõ ràng có sức nặng.

Mira quay sang:

"Hả?

Sao em, có chuyện gì?"

Jin chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh đi vài độ.

"Chị đang ép chị ấy."

"Ép gì đâu-"

"Chị ấy đang say."

Jin nói từng chữ, chậm và rõ.

Mira cau mày, rồi phá lên cười.

"Sao vậy, em?

Ghen hả?

Ghen vì chị gọi Jane hả?"

Harper tròn mắt, đỏ mặt, vội đưa tay bịt miệng Mira.

"Shhh!!

Mira đừng nói xàm.."

Nhưng Mira say rồi, càng nói bậy.

"Ghen haaa~ Em ghen hảaaa~~"

Harper muốn trốn xuống gầm bàn ngay lập tức.

"Cái này.. xấu hổ chết được.."

Jin nhìn Mira không cười, không đáp, chỉ im lặng.

Nhưng cái im lặng đó còn đáng sợ hơn lời nói.

Nó giống như một sợi dây kéo căng không khí xung quanh.

Rồi Jin quay sang Harper, ánh mắt đổi từ lạnh sang mềm chỉ trong một nhịp.

"Chị uống nước đi."

Cô đẩy ly nước lại gần Harper thêm chút nữa.

Harper cầm lấy, uống liền.

Nước mát trôi xuống cổ, làm cô tỉnh hơn một chút.

Cô nhìn Jin, ánh mắt hơi mơ màng vì men.

"Jin..em ổn không?

Em không say hả?"

Jin khẽ lắc đầu.

"Em không dễ say như vậy."

Harper gật gật, rồi nhìn Mira, Mira lúc này đang dựa vào vai Harper không thương tiếc.

"Jane.. mày không thương tao hả.."

Giọng Mira kéo dài như mèo kêu.

"Mira.. mày.. nặng."

Harper nói như than thở.

Jin bật nhẹ một tiếng cười mũi, hiếm hoi.

Rồi cô dịch ghế lại gần hơn để đỡ phần vai Harper đang bị Mira ép xuống.

"Để em."

Jin chạm tay nhẹ vào cánh tay Harper để đỡ Mira sang một bên.

Mira lèm bèm, nhưng cuối cùng cũng dựa vào cạnh ghế, không đè lên Harper nữa.

Không khí tạm lắng lại vài phút.

Harper uống nước, Jin uống bia nhưng mặt vẫn không đổi.

Mira tiếp tục lảm nhảm gọi "Jane~~ Jane~~" trong khi nấc từng chút.

Harper thở dài.

"Chắc.. chút nữa phải đưa Mira về."

Jin nhìn Harper một lúc, thật lâu rồi nói nhỏ.

"Chị cũng cần về sớm."

Ánh mắt cô chạm vào gò má đỏ của Harper.

"Trước khi say hơn nữa."

ChatGPT đã nói:

Harper khoát tay, cố nở một nụ cười dù mặt đã hồng vì men.

"Không sao đâu..

Jin đừng lo.

Chị vẫn ổn."

Jin nhìn cô, hơi nghiêng đầu, như muốn xác định xem Harper nói thật hay chỉ đang cố tỏ ra mạnh mẽ.

Nhưng Harper đã quay sang cười với Mira, vỗ nhẹ vai bạn mình, cố tỏ ra vô tư.

Đúng lúc đó, đèn trong quán dịu xuống.

Hội trưởng bước lên bục, micro phát ra tiếng rè nhẹ rồi ổn định.

"Cảm ơn mọi người đã có mặt tối nay!

Vì ngày mai trường cho phép nghỉ để chuẩn bị cho tuần lễ sự kiện, nên.."

ông giơ cao ly bia "..mọi người cứ thoải mái hết mình nhé!"

Tiếng reo vang lên khắp phòng.

Mira đứng dậy lắc lắc cái ly.

"Jaaaaane!!!

UỐNG!!"

Harper bịt miệng Mira lại ngay.

"Trời ơi Mira, ngồi xuống dùm cái.."

Nhưng Mira chỉ là sự khởi đầu.

Mấy bạn khóa trên, khóa dưới, cả người mới lẫn người quen đều lượn qua chỗ Harper.

"Jane!

Uống với bọn tớ nha!"

"Harper!

Một ly nữa đi!"

"Jane xinh thế, uống cùng cái nào!"

Cứ thế, ly sau nối ly trước.

Harper chóng mặt thật sự, nhưng cô vẫn giữ phép lịch sự, nhấp từng ngụm nhỏ để không bị quá đà.

Jin thì ngồi cạnh nhìn đầy cảnh giác, như một con mèo đen đang canh con mồi khỏi bầy sói say xỉn.

Đến ly thứ ba bị ép, Jin nhấc tay gạt khéo.

"Chị ấy say rồi."

"Ơ nhưng-"

"Em sẽ uống thay."

Giọng Jin không lớn nhưng đủ để người ta biết, không cần cãi.

Và thế là bao nhiêu ly định dành cho Harper đều chuyển hướng sang Jin, người đến giờ vẫn không hề đỏ mặt.

Harper nhìn cảnh đó mà lòng.. khó diễn tả.

Một chút biết ơn.

Một chút bối rối.

Một chút.. rung rung khó hiểu.

Giữa lúc không khí đang náo nhiệt, hội trưởng bất ngờ bước đến cạnh Harper, dựa tay lên bàn, nghiêng người để nói mà không lấn át tiếng nhạc.

"Jane."

Harper ngẩng lên, mắt vẫn hơi mơ màng.

"Dạ?"

"Tối nay em lạ quá đấy."

Harper chớp mắt, chưa kịp phản ứng.

Trong đầu cô bỗng xoay quanh đủ thứ men bia, Mira đang lảm nhảm, Jin đang im lặng cạnh bên, và cả câu nói kỳ lạ của hội trưởng.

"Lạ.. là sao ạ?"

Harper hỏi, giọng nhỏ và hơi run vì không chắc mình đang bị chê hay được khen.

Hội trưởng nhìn cô một lúc, ánh mắt như đang đánh giá điều gì đó sâu hơn mức bình thường.

"Em bình thường điềm tĩnh, giữ khoảng cách."

Anh ấy cười nhẹ.

"Nhưng tối nay.. em trông sống động hơn, hòa nhập hơn.

Như thể có ai đó làm em thay đổi tâm trạng vậy."

Ngay khoảnh khắc đó, Harper cảm giác tim mình hụt một nhịp.

Và cũng đúng lúc ấy, Jin xoay đầu sang nhìn hai người, ánh mắt thoáng siết lại, sắc một cách khó tả.

Harper không biết là do men hay do Jin đứng quá gần, nhưng tự nhiên cả người cô nóng hẳn lên.

Hội trưởng Min Jun chống tay lên thành bàn, hơi cúi xuống để có thể nói cùng lúc với cả Harper lẫn Jin.

Ánh đèn vàng của quán hắt xuống, làm gò má anh trông càng sắc sảo.

"À, đúng rồi."

Anh quay sang Jin, nở một nụ cười lịch sự, trưởng thành.

"Anh là Min Jun, hội trưởng hội học sinh.

Còn em là..

Jin, đúng không?"

Jin gật đầu nhẹ, một động tác tối giản hoàn hảo, không lạnh lùng nhưng cũng chẳng mở lòng.

"Vâng.

Em là Jin."

Min Jun mỉm cười như người đã quen với việc người ta đối diện anh bằng thái độ dè chừng.

"Tốt.

Anh chỉ giới thiệu để tránh hiểu lầm sau này.

Vì-"

Anh quay lại phía Harper, khóe môi cong lên đầy ẩn ý.

"Anh đã theo đuổi Jane hơn hai năm rưỡi rồi."

Jin đang đặt ly xuống chợt khựng tay.

Harper thì nghẹn luôn hơi thở.

"Anh Min-" Harper lắp bắp, đỏ cả mặt vì vừa say vừa quê "đừng.. nhắc chuyện đó trước mặt người ta chứ.."

"Có gì đâu mà ngại?"

Min Jun bật cười.

"Chúng ta còn từng quen nhau một tháng mà."

Jin ngước mắt lên rất chậm.

Ánh mắt ấy không hề thiếu bình tĩnh, nhưng lại quá sắc.

Như lưỡi dao mảnh đang lướt qua bề mặt nước.

"Quen nhau?"

Jin hỏi, giọng không lên không xuống, bình thản tới mức khó đoán.

Harper vội khoát tay "Chỉ.. một tháng thôi.

Lâu rồi."

Min Jun chống cằm lên tay, ánh mắt hệt như đang ôn lại một kỷ niệm vui không mấy vui.

"Ờ.

Một tháng.

Chưa kịp kỷ niệm mà đã chia tay rồi."

Anh nhìn Harper đầy ý tứ.

"Jane bảo muốn tập trung học, không muốn yêu đương ràng buộc."

Harper cúi mặt, lấy ly nước lọc uống như trốn tránh mọi âm thanh.

Jin thì không hề rời mắt khỏi Harper.

Ánh nhìn ấy.. khó nói là khó chịu hay tò mò, nhưng chắc chắn có gì đó đang siết lại, như một sợi dây mỏng quấn quanh cổ tay ai đó.

Min Jun tiếp tục.

"Cũng không sao.

Anh vẫn theo đuổi em ấy đến tận bây giờ."

"Không cần đâu.."

Harper nhỏ giọng đáp, rõ ràng khó xử.

"Em..

đã nói rồi mà."

"Anh biết."

Min Jun cười nhẹ.

"Nhưng một tháng yêu, hai năm theo đuổi.. cũng đủ để anh tự tin chút chứ?"

Harper nín thở.

Còn Jin, Jin khẽ nghiêng ly bia, chạm vào thành ly, tạo ra tiếng cạch nhẹ vang lên giữa những âm thanh lộn xộn của quán.

Cô dùng ngón tay vuốt gọn lại sợi tóc trước vai.

"Hai năm theo đuổi à."

Jin nói chậm rãi.

"Em nghĩ.. kiên trì thật."

Min Jun cười.

"Đúng vậy.

Nhưng ai bảo Jane dễ khiến người ta buông đâu."

Harper quay sang Jin, nhìn thấy trong ánh mắt cô gái đó có gì đó rung lên, rất khẽ, nhưng rõ ràng.

Một cảm xúc khó hiểu.

Và Harper nhận ra.

Cô đang rối tung lên vì tất cả những điều này.

Jin đứng gần khiến tim cô loạn, Min Jun nhắc lại chuyện cũ khiến đầu cô nặng, và Mira.. lại đang say bí tỉ mà vẫn câu được mấy đứa xung quanh.

Harper nắm lấy mép bàn, cố giữ mình tỉnh.

Giây tiếp theo, Mira từ đâu nhảy đến, choàng tay qua vai Harper.

"JANEEEE..

Ai đang tán em thế-"

"Đừng Mira.."

Harper thốt lên như sắp khóc.

Jin nhìn cảnh ấy, mắt hơi nheo lại.

Còn Min Jun thì bật cười.

"Xem ra Jane vẫn được yêu thích như ngày nào."

Min Jun vừa dứt câu, tiếng nhạc trong quán chuyển sang một đoạn bass mạnh mẽ hơn, không khí càng náo động.

Mira vẫn còn khoác tay lên vai Harper, cười như đang chứng kiến một màn kịch hay.

Harper thì đang cúi đầu, tay bóp chặt ly nước.

Cô muốn chôn mình xuống đất cho xong.

Min Jun nghiêng người sang, định nói gì đó gần tai Harper để không bị át tiếng nhạc.

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, một bạn bên cạnh đột ngột vỗ vai Min Jun gọi lớn.

"Ai yo!

Min Jun!

Đến đây uống phát nào!"

Cú vỗ mạnh làm Min Jun bất giác mất thăng bằng, người anh đổ nghiêng về phía Harper.

Và..

Chụt

Một tiếng chạm rất nhẹ.

Cực nhẹ.

Nhưng... vẫn là môi chạm môi.

Trong tích tắc.

Cả bàn, rồi cả nhóm gần đó, rồi vài đứa say bên cạnh đều bật lên một tiếng

UOOOOOOAAAAA—!!

như vừa được xem cảnh cao trào của phim truyền hình.

"Trời đất ơi!!!"

"Hội trưởng Min Jun hôn Jane Harper kìa bây!"

"Môi chạm môi luôn kìa trời ơi!!!"

Mira há hốc miệng, rồi bật ra tiếng nấc như bị đánh thức khỏi cơn say.

Harper thì chết đứng.

Mặt từ hồng chuyển thành đỏ bừng như quả cà chua vừa bị ném vào nước sôi.

Min Jun ngẩng lên ngay, mắt mở lớn, hoảng hốt thật sự:

"Khoan- khoan đã!

Anh... anh không cố ý!

Jane!

Anh xin lỗi!"

Nhưng Harper đã lùi ngay ra sau, dùng mu bàn tay chùi mạnh lên môi mình.

"Trời ơi..." cô thì thầm, gần như tuyệt vọng.

Cảm giác nóng ran lan khắp mặt, đến mức cô không dám nhìn ai, đặc biệt là Jin.

Đôi mắt của Jin dán lên Harper, lạnh hơn bình thường.

Lạnh đến mức Harper cảm giác da mình nổi gai.

Một ánh nhìn quá im lặng để gọi là ghen.

Nhưng quá sắc để gọi là thờ ơ.

"Khoan đã.. nhưng mới quen thôi thì sao thích nhau được?..

Mình điên rồi."

Min Jun đưa tay định đỡ Harper nhưng bị cô né tránh ngay.

Mira vòng tay che trước mặt Harper.

"Ê ê ê!

Anh làm cái gì vậy!

Hôn kiểu mọe gì-"

"Anh nói rồi, anh không cố ý mà!"

Mira gầm nhẹ như mèo say.

"Không cố ý mà trúng ngay môi?

Thật là-"

Harper nhỏ giọng, lí nhí như muốn biến mất.

"Không sao..

Em không sao..

Mọi người đừng làm lớn chuyện..."

Nhưng tiếng reo hò thì vẫn theo làn sóng ùa tới.

"Làm lại đi!"

"Hôn lại lần nữa coi!"

"Jane đỏ mặt kìaaaaa!"

Min Jun hít một hơi thật sâu, rồi đứng bật dậy giữa vòng người đang la hét như ở sân vận động.

"Mọi người im nào!"

Giọng anh vang lớn, có uy hơn mức bình thường của một hội trưởng điềm đạm.

Âm thanh xung quanh hơi chững lại.

"Đây là sự cố.

Tôi bị đẩy, trượt chân, rồi ngã vào Jane.

Không có chuyện gì khác.

Đừng làm ầm lên nữa."

Một vài người "ô..." thất vọng, số khác bật cười vì thấy anh nghiêm túc quá mức, Mira thì chống nạnh như sắp kiện lên phòng đào tạo.

Nhưng rồi tất cả cũng dần trở lại nhịp vui ban đầu, nhạc vẫn bật, bia lại tiếp tục tràn xuống ly, đồ ăn nóng nghi ngút được mang lên.

Còn Harper..

Cô ngồi đó, hai tay đan vào nhau, im lặng như một bóng mờ giữa đám đông đang nhảy nhót.

Chỉ có tai cô còn nóng bừng vì xấu hổ.

Khoảnh khắc môi chạm môi ấy như vẫn còn in nguyên trên da.

Cô muốn biến mất.

Muốn đi về.

Muốn chui xuống đất.

Nhưng không hiểu sao, chân không nhúc nhích được.

Jin ngồi cạnh cô, tư thế ung dung, hơi nghiêng người về phía Harper như để che chắn khỏi những lời trêu chọc.

Đôi chân bắt chéo thanh thoát, lưng thẳng, và ánh đèn vàng chiếu lên mặt cô khiến dáng vẻ càng khó phân định cảm xúc.

Cô nâng ly bia, uống từng ngụm như uống nước lọc.

Một chút thay đổi trên gương mặt Jin cũng không có, như thể men rượu chẳng bao giờ chạm được vào cơ thể cô.

Harper liếc sang, rồi lại cúi xuống bàn.

Cô càng ngồi lâu càng say.

Say đến mức mí mắt nặng trĩu, đầu như treo lủng lẳng bằng sợi chỉ mỏng.

Nhưng vẫn im lặng.

Không nói gì.

Không than phiền.

Không dựa vào ai.

Jin đặt ly xuống, khẽ nghiêng đầu quan sát Harper.

Giọng cô thấp, đều và không hề men theo nhịp nhạc ồn ào.

"Chị Harper."

Harper chớp mắt, chậm đến mức tưởng như tiếng gọi xuyên qua ba tầng mây mới tới nơi.

"Ừm...?"

"Chị say rồi."

Harper khẽ cười, một nụ cười nhỏ xíu, lạc mất trong tiếng ồn:

"..Không sao đâu."

Nhưng Jin nhìn thấy hết từng hơi thở run, từng lần Harper chống tay lên bàn để giữ thăng bằng.

Và Jin chưa từng uống nhiều đến thế từ tối tới giờ... nhưng cơ mặt cô vẫn y nguyên, lạnh và tỉnh, như đang chờ đúng khoảnh khắc Harper gục xuống mà đỡ lấy.

Ở phía đối diện, Min Jun cũng đang nhìn hai người, mặt nặng hơn bình thường, nhưng không dám tiến lại, vì rõ ràng Jin đang như một vòng bảo hộ vô hình quanh Harper.

Cả quán vẫn nhộn nhịp, nhưng ở giữa tiếng cười và tiếng ly chạm nhau, sự im lặng của Harper và sự điềm tĩnh của Jin.. lại cuốn lấy nhau như hai màu đối lập hòa vào bóng đêm.
 
[Gl] | Stalker
6.


-

Jin đặt ly xuống bàn, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên thành thủy tinh một nhịp rất nhỏ, đủ để tự xác nhận suy nghĩ của mình.

Rồi cô đứng dậy.

Ngay lập tức, vài người quay lại nhìn, bởi dáng đứng của Jin vốn dĩ đã rất thu hút mà không cần cố gắng.

Cô hơi cúi xuống, đặt nhẹ tay lên vai Harper, một cử chỉ vừa đủ để ra hiệu, không quá thân nhưng cũng không xa cách.

"Harper say rồi."

Jin nói, giọng phẳng như mặt nước đêm.

"Em đưa chị ấy về trước."

Cả bàn im lặng một nhịp.

Mira, người đang ôm một cái ly như ôm báu vật, lập tức hét lên.

"Ơ ơ ơ!?

JANE VỀ HẢ?!

JANE!!

ĐỪNG VỀ!!"

Harper ngẩng lên chậm chạp, mắt mơ màng như vừa thoát ra khỏi giấc ngủ giữa trời.

"Jin..

Jin gì vậy..

Về làm gì.."

Jin nhích lại gần, cúi xuống vừa đủ để Harper nghe rõ.

"Chị không đứng nổi nữa."

Câu nói tỉnh đến mức khiến Harper.. im luôn.

Mira kéo tay áo Harper, nũng nịu như đứa con nít bị giật kẹo.

"Janeeee ở lại chút nữa đi..

Mai nghỉ màaa.."

Harper chưa kịp mở miệng thì Jin đã đáp thay.

"Chị Mira, để hôm khác.

Chị ấy không còn tỉnh để uống nữa đâu."

Mira nhìn Jin, đôi mắt say nhòe nhưng đầy bất mãn.

"Ê...

Jin... em nghiêm túc quá à..."

Jin chớp mắt một cái, cực chậm.

"Ừm.

Tối nay thì có."

Mira xị mặt, buông tay Harper ra như buông một miếng bánh rơi xuống đất.

"Tiếc ghê luôn..

Janeeee..."

Harper chỉ thở ra, nhẹ, mệt và cam chịu.

Nếu tỉnh táo hơn, có lẽ cô sẽ tự mình đứng lên mà đi — nhưng chân cô bây giờ tê như không phải của mình nữa.

Min Jun định đứng dậy.

"Anh đưa Jane về-"

Jin quay đầu, ánh mắt sắc nhưng không thô lỗ.

"Không cần."

Một câu.

Đủ mạnh để Min Jun dừng lại.

Rồi Jin cúi xuống, một tay đỡ khuỷu tay Harper, tay còn lại giữ nhẹ lưng cô, động tác không quá thân mật nhưng ấm và chắc chắn đến mức Harper giật mình.

"Từ từ."

Jin nói khẽ.

"Đứng lên đi."

Harper ngoan ngoãn như một con mèo ướt, để Jin kéo mình dậy.

Mira ngồi bệt xuống ghế, than thở như mất đi món đồ chơi yêu thích:

"Janeeee..

đồ phản bội bạn bè..."

Harper chỉ thều thào:

"Ngày mai gặp mà.."

"Honggg.. em muốn gặp Jane hôm naaaay..."

Jin lườm Mira một cái nhẹ thôi, nhưng đủ để Mira im bặt như nút tắt tiếng được bật.

Rồi cô kéo Harper ra khỏi dòng người đang say, khỏi tiếng nhạc ồn ào, khỏi cả những ánh mắt dõi theo.

Jin dìu Harper bước ra khỏi cửa quán, từng bước ngắn nhưng chắc, như thể chỉ cần Harper nghiêng thêm một chút là cô sẽ kịp đỡ ngay.

Bên ngoài, gió đêm thổi mát lạnh, nhưng Harper chỉ cảm nhận được một màu mờ mịt và tiếng nhạc vọng lại từ xa.

Tai cô ù đi, mắt nặng trĩu, bước chân mềm như bún.

Jin đỡ lấy eo Harper, giữ cô sát cạnh mình để khỏi ngã.

Ngay khi hai người xuất hiện, ba bảo vệ đứng trước cửa lập tức cúi đầu.

"Chào tiểu thư Sh-"

Jin ngắt lời ngay, giọng sắc và nhanh như dao bén.

"Dừng lại."

Bảo vệ khựng lại, sợ đến mức đứng thẳng người như robot.

Harper thì chẳng nghe rõ gì, chỉ thấy đâu đó tiếng "Sh.. gì đó" lẫn với tiếng gió.

Mọi thứ như chìm trong sương mù.

Jin nói tiếp, bình thản nhưng đầy uy lực.

"Thứ nhất, không được gọi tên thật của tôi khi có người ngoài.

Thứ hai, chỉ gọi tôi là Jin.

Hiểu chưa?"

"Tôi- tôi xin lỗi, tiểu thư..

à..

Jin."

Jin khẽ gật đầu, tay vẫn đỡ Harper như đang giữ một món đồ quý dễ vỡ.

"Gọi xe về."

Một bảo vệ lật đật lấy điện thoại đặt xe.

Trong lúc chờ, một người khác nhỏ giọng nói:

"Nhưng.. tại sao tiểu thư lại để chúng tôi làm bảo vệ ở đây?

Bình thường chúng tôi chỉ túc trực ở biệt thự.."

Jin nhìn người đó bằng nửa con mắt, thờ ơ.

"Vậy tại sao vệ sĩ chuyên trách của tôi lại đứng ở đây làm bảo vệ thuê?"

Người đó nuốt khan, mồ hôi thấm cổ áo:

"Vì.. vì có tiểu thư Shin Areum nên chúng tôi-"

"Tôi nói không được gọi tên thật."

Giọng Jin thấp xuống, lạnh tới mức người đối diện run nửa bước.

"Xin lỗi..

Jin."

Jin mím môi, mắt liếc sang Harper, người đang lảo đảo dựa vào vai mình như một con mèo nhỏ bị say nắng.

Lúc này Harper chỉ nghe loáng thoáng:

"...Areum... gì đấy...

Areun...

Are...

Jin..."

Tất cả những lời xung quanh cô chỉ là tiếng vọng mơ hồ.

Cô không nhận ra việc bảo vệ gọi tên thật của Jin quan trọng thế nào.

Cô chỉ thấy đầu óc quay cuồng và bả vai lạnh lẽo được Jin đỡ lấy.

Trong đầu Harper hiện lên một dòng suy nghĩ duy nhất:

"Tên...

Areum?

Hay Areun?

Là... của ai vậy..."

Nhưng rồi cô chẳng kịp nghĩ tiếp, vì chiếc xe đã dừng lại bên lề.

Bảo vệ cúi người.

"Xe tới rồi, Jin."

Jin gật đầu, kéo cửa sau, nhẹ nhàng đỡ Harper vào ghế như đặt một cuốn sách quý lên bàn.

"Cảm ơn.

Từ đây để tôi."

Bảo vệ định giúp đóng cửa nhưng Jin giơ tay cản.

"Không cần."

Cô tự tay đóng cửa xe lại, đứng ngoài nhìn Harper vài giây, đôi mắt dịu xuống chỉ một thoáng, như làn sóng vừa vỗ rồi lùi.

Rồi Jin vòng sang cửa bên, lên xe.

Harper chỉ còn đủ tỉnh để nghe một câu mơ hồ thoáng qua trong tai mình, như tiếng thì thầm trong giấc mơ.

"..Tên thật...

Areum...

đừng gọi..."

-

Trong màn sương mỏng của ý thức, Jane Harper chẳng thể nghe thấy gì rõ ràng.

Mọi thứ đều chìm trong một thứ hỗn độn mơ hồ, cho đến khi một cảm giác mềm mại, khẽ chạm vào bờ môi cô.

Đó là một sự tiếp xúc đầy bất ngờ.

Bàn tay của Jin nhẹ nhàng nâng gò má Harper lên và thế là thế giới của cô thu nhỏ lại chỉ còn trong khoảng cách ấy, hơi thở hoà làm một, nồng nàn, chậm rãi.

"Ưm.." một tiếng thì thầm ngỡ ngàng thoát ra từ cổ họng của Jane, giống như một lời chất vấn bản năng hơn là một sự từ chối.

Theo phản xạ, đôi tay cô đưa lên, đặt nhẹ lên vai Jin, như một nỗ lực mong manh tạo ra khoảng cách.

Nhưng trong tình thế này, e là không thể.

Hai cổ tay của Jane đã bị giữ chặt trong một cái nắm vừa đủ để khẳng định, nhưng không đến mức làm đau.

Và nụ hôn cứ thế tiếp diễn, sâu hơn, chìm đắm hơn.

Rồi một ranh giới mới được xoá nhoà.

Khi sự tiếp xúc của lưỡi xảy ra, Jane cảm thấy một làn sóng hỗn độn ùa đến.

Mặt cô nóng bừng, hơi thở trở nên gấp gáp.

Chiếc xe dừng lại trước ký túc xá, cắt ngang dòng chảy của thời gian.

Jin nhẹ nhàng tách đôi môi của mình ra, để lại một khoảng trống bất ngờ và lạnh lẽo trên môi Harper.

"Chết tiệt.."

Jane thở hổn hển, ý nghĩ trong đầu cô rối bời như một cuộn chỉ vò nát.

Jin mở cửa, dìu Harper xuống xe.

Trong lúc chờ thang máy, Jin lại đẩy nhẹ Jane vào tường.

"Về sớm của chị đây hả?"

Không gian chật hẹp và hai người càng làm tăng thêm sự căng thẳng và làm mãnh liệt của những nụ hôn tiếp theo.

Chúng quấn quýt, đan xen, như một cuộc đối thoại không lời.

Jane lại đưa tay lên, một cử chỉ chống cự yếu ớt.

Jin dừng lại, hơi thở vẫn gần kề.

Giọng cô trầm ấm, mang chút trách móc nhẹ nhàng.

"Ngoan nào..

đang hôn mà cứ đẩy em ra là chị đang bất lịch sự đấy."

"Không..- không muốn nữa.."

Jane lắp bắp, gò má đỏ ửng, không biết vì bia hay là một thứ khác.

"Chỉ một chút nữa thôi."

Jin thì thầm, đôi môi họ lại hoà vào nhau lần nữa.

Tiếng ting của thang máy vang lên.

Bên trong không gian kim loại sáng lạnh, dưới ánh đèn trắng, Jin vẫn không buông tha.

Nhưng lần này, sự chạm vào không chỉ dừng lại ở khuôn mặt hay cổ.

Bàn tay của Jin bắt đầu cuộc thăm dò mới, di chuyển chậm dọc theo đường cong cơ thể Jane, qua lớp vải áo mỏng.

Một tiếng rên nghẹn ngào bật ra từ Jane Harper.

Cuối cùng, Jin cũng tách ra.

Một sợi tơ bạc mỏng manh nối giữa đôi môi họ, lấp lánh dưới ánh đèn rồi đứt đoạn.

"Môi chị mềm thật."

Jin khẽ nói, rồi cắn nhẹ lên môi dưới của Jane, một cử chỉ vừa trêu chọc vừa chiếm hữu.

"Ah..

đủ rồi.."

"Chưa đủ."

Bàn tay của Jin lần này lách vào bên trong lớp áo, tìm kiếm và bao trọn một đường cong mềm mại.

Một cảm giác điện giật chạy dọc theo sóng lưng Jane.

"To đấy."

Jin thì thầm nhận xét, giọng đầy thích thú.

Jane giật mình, nắm lấy cổ tay Jin.

"Quá rồi.. em say nên làm bậy hả..?"

Giọng cô ngây thơ, như một đứa trẻ bối rối trước một trò chơi nguy hiểm.

"Không."

Một từ phủ định ngắn ngọn, dứt khoát.

Jin nhẹ nhàng gạt tay của Jane ra và tiếp tục thăm dò.

Khi tới tầng, Jin một lần nữa kéo Jane ra và dẫn vô phòng của bọn họ.

Jin đóng cửa phòng lại, cô lập họ ở thế giới bên ngoài.

Jin đẩy Jane ngồi xuống ghế sofa.

Trong tư thế bị áp đảo, Harper tìm lại một chút lí trí cuối cùng.

"Này.. chị chỉ muốn ngủ thôi."

"Em thì chưa muốn đâu."

Jin vén lớp áo lên, để lộ làn da ấm áp dưới ánh sáng dịu trong phòng.

"Đêm nay chị không xong với em đâu."

Khoảng khắc ấy, Jane Harper chợt nhận ra bản thân mình sắp không còn sạch rồi.
 
Back
Top Bottom