Những tia nắng cuối ngày sau cùng cũng đã lặng lẽ rời khỏi Thịnh Hoa, trả lại cho thành phố này chiếc áo lộng lẫy của màn đêm.
Trong phòng tối chỉ có duy nhất một cây nến dài, lay lắt một ngọn lửa soi không rõ lấy góc phòng.
Bầu không khí im lặng đến ngột thở, tuy rằng tiết trời đang rất ôn hoà nhưng nơi đây vẫn là mang tới cảm giác rét lạnh có thể rùng mình kêu than.
Tiếng giày da va chạm với sàn nhà kêu từng tiếng lộp cộp, vóc dáng đàn ông to lớn loay hoay trong bóng tối, lúc sau liền có thêm vài cây nến được thắp.
Miễn cưỡng có thể nhìn thấy sự vật bên trong.
Căn phòng không lớn cũng không nhỏ, chính giữa đặt chiếc bàn gỗ lớn, đối diện bên dưới là chiếc ghế thái sư có phủ đệm cẩn thận.
Cao Chí Dũng ngồi trên đó đặc biệt yêu thích cảm giác mềm mại này, cặp mắt xếch hơi nhếch lên quan sát, tỉ mỉ đánh giá như cách lão vẫn nhìn mọi thứ trước nay.
Người đàn ông đi giày da lúc này đi tới cạnh chiếc bàn gỗ, đôi mắt xếch y hệt Cao Chí Dũng nhìn đăm đăm vào cái xác trên bàn, độ si mê trong đồng tử nhất thời không thể che giấu.
Tiếng dây xích va vào nhau bất chợt vang lên thu hút sự chú ý của cả hai, Cao Chí Bảo ngẩng đầu nhìn về góc phòng, gương mặt vẫn là lạnh tanh không có một chút biểu cảm.
"Làm ơn...
Tha cho tôi..."
Âm thanh yếu ớt vô lực, cô gái trẻ bị xích sắt trói chặt, dựa mình vào tường khe khẽ vùng vẫy.
Từng giọt nước mắt mặn chát, sợ hãi, hối hận cứ thể tuôn rơi, ướt bết trên gương mặt xinh đẹp.
Cao Chí Bảo tiến đến gần cô, bàn tay thô ráp của đàn ông chạm tới làn da mềm mại của thiếu nữ, chậm rãi lau đi tinh thể lỏng đang nhanh chóng lạnh đi trên gò má.
"Đừng khóc, em phải thấy vui vì chính mình sẽ trở lên có ích với tôi chứ?
Ngoan nào, một chút nữa..."
Chẳng để hắn nói hết những lời ngon ngọt biến thái, cô dùng tất cả sức lực lao tới cắn mạnh vào tay hắn.
Cao Chí Bảo cảm nhận rõ bàn tay mình đau đớn, gân xanh trên trán nổi lên lập tức vung tay tát người bên dưới một cái mạnh bạo.
Cô gái trẻ từng xuất hiện trên mạng với vô số biểu cảm cao ngạo, là người trong mộng của biết bao kẻ thế mà giờ đây, bị đánh tới nửa bên mặt sưng vù, đầu đập chảy máu không có sức mà gượng dậy.
Câu chuyện nữ minh tinh xinh đẹp cùng chàng doanh nhân trẻ mới về nước thật nực cười biết bao, cô thế mà lại yêu một tên cầm thú, hắn muốn đem cô hiến tế trong cái nghi thức tà đạo mà hắn cho là thiêng liêng.
"Đồ súc sinh, quái vật.
Cả gia tộc nhà mày đều nên xuống địa ngục"
Cô nghiến răng rằn từng tiếng, trong mắt chỉ còn lại sự căm thù nhìn chằm chằm vào Cao Chí Bảo.
Hắn cười khẩy, thân hình cao cao đứng dậy đá mạnh vào người cô như đá một con thú đang thoi thóp.
Lúc này, người ngồi trên ghế thái sư mới có chút động tĩnh.
Lão khẽ ho khan vài tiếng rồi cất âm thanh khàn khàn khó nghe, làn da nhăn nheo căng rồi lại giãn.
"Đừng đùa nữa, mau bắt đầu đi"
"Vâng" Cao Chí Bảo kính cẩn nhìn lão, hắn bỏ mặc vết cắn đã rỉ máu mà đi trở lại bên chiếc bàn.
Mặt bàn gỗ thô sơ trải một tấm vải trắng muốt, nó to lớn, chắc chắn thoảng ra một mùi hương hăng hắc pha lẫn với mùi tử thi.
Chút sắc màu nổi bật đặc biệt bắt mắt giữa căn phòng tối tăm.
Xác chết cổ xưa im lìm nằm trên đó, đầu đội mão sức vàng, thân mang quan phục chỉnh tề đã ngả màu cũ nát.
Dưới khuôn miệng nhăn nhúm là hai chiếc răng nanh dài nhô ra, sau lớp áo, từng chiếc móng tay sắc nhọn ẩn hiện như có thể bất cứ lúc nào chĩa tới, xuyên thủng da thịt ai đó.
Cao Chí Bảo dùng ánh mắt trao đổi cùng Cao Chí Dũng một chút rồi rút từ túi áo ra một đồng xu, hai ngón tay nhanh lẹ tạo thành khe hở, trực tiếp nhét đồng xu vào miệng xác chết.
Hắn di chuyển tới bên dưới, miệng lầm rầm đọc chú, từng chút khắc lên bàn chân của xác chết từng ấn kí kì lạ.
Những ngọn nến trong phòng chốc chốc lại lay động, trên bức tường phản chiếu hình bóng của một kẻ đang di chuyển thoăn thoắt kèm theo những câu chú thoang thoảng trong không khí.
Tới khi những huyệt đạo quan trọng đã được khai mở, Cao Chí Bảo dừng lại trước đỉnh đầu xác chết, hai tay kết ấn dí thẳng xuống ấn đường.
Tức khắc, một luồng khói đen từ đó bốc lên như đang cháy, hai mắt của xác chết mở to, khuôn miệng há ra tạo lên một tiếng kêu chói tai.
Cả thân thể nó đột nhiên cử động mạnh, hai tay vung lên cao lại đập xuống, dùng sức muốn trực tiếp đứng dậy nhưng bị cản lại.
Trong ánh mắt già nua của Cao Chí Dũng lúc này không giấu nổi sự vui mừng, khoé miệng cong cong tạo thành nụ cười thoả mãn.
"Đô Thống Đại Vương từng chinh chiến xa trường, chém giết bao quân địch cuối cùng lại bị Thiên Tử hoài nghi mà chết thảm.
Uất hận hàng trăm năm đến thân xác cũng chưa thể phân hủy, đáng tiếc, đáng tiếc"
Giọng lão vang vọng trong căn phòng mang theo đôi chút tiếc thương nhưng phần nhiều vẫn là hưng phấn.
Cao Chí Dũng cười khà khà, thân mình trên ghế thái sư cử động, ra hiệu cho Cao Chí Bảo phải nhanh hơn.
"Chỉ cần mỗi ngày vào đúng giờ âm cho hắn uống máu trinh nữ, hắn sẽ chính là Thi Vương mạnh nhất haha"
Lão không nhịn được mà cười lớn, cô gái trẻ nằm dưới đất sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân cứng đờ trước từng tiếng đọc chú nhanh hơn của Cao Chí Bảo.
Âm chú vừa dứt, xác chết đang nằm yên bỗng đứng bật dậy, khuôn miệng há to thở ra một hơi tử khí nồng đậm.
Nó kêu lên từng tiếng thống khoái, ánh mắt xanh đáng sợ nhìn về góc phòng, xoáy sâu vào tâm can kẻ đang nằm dưới đất.
"Đừng...
Tôi van xin các người.
Làm ơ..."
Câu nói cuối cùng còn chưa kịp thoát ra thì chiếc cổ trắng trẻo đã bị cắn phập, Thi Vương dùng hai chiếc nanh sắc nhọn cắm sâu xuống, thèm khát uống từng ngụm máu tươi không bỏ sót lấy một chút.
Uống xong, nó thích thú kêu lên vài tiếng rồi chẳng màng tới thứ gì, tông cửa nhảy ra ngoài, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
"Thị lực của Thi Vương chưa hoàn toàn khai mở, hiện tại nó đang rất khát máu.
Có lẽ đêm mai sẽ quay trở lại ầm ĩ chúng ta một trận, phải mau chóng nghỉ ngơi lấy lại sức "
Cao Chí Dũng bấm tay tính toán rồi gật gù rất hài lòng, khẽ cụp mắt nói.
Lão đứng dậy đi tới chỗ cháu trai, Cao Chí Bảo vì kiệt sức mà đã ngất lịm đi, toàn thân vô lực dựa vào tường bất tỉnh nhân sự.
"Con thấy không, ông trời cũng đang giúp chúng ta.
Từ việc lấy được kho báu của Thần Giữ Của tới việc tìm thấy mộ của Đô Thống Đại Vương" Lão cười khoái chí, nếp nhăn trên mắt cũng vì thế mà sâu hơn.
"Đích tôn của ta, con giỏi lắm"
Cao Chí Dũng khẽ xoa đầu Cao Chí Bảo, đặc biệt cưng chiều, lát sau mới lên tiếng gọi quản gia vào đưa hắn đi nghỉ.
Căn phòng vẫn như vậy lạnh lẽo, ngập mùi của những tội ác cùng nghi lễ tà đạo, cặp mắt xếch của Cao Chí Dũng hơi nhướng lên, chăm chú quan sát chiếc xác vừa bị cắn.
Thi thể cô gái chết thảm đang từ từ biến đổi, một ngón tay của nó đã bắt đầu cử động trở lại.
Quay lại lúc mặt trời vừa khuất bóng, Tịch Sơn to lớn đã lập tức trở về với dáng vẻ âm trầm, tịch mịch của chính nó.
Không khí trong rừng núi vô thức giảm mạnh, cái buốt giá của sương đêm làm da mặt tê rần từng hồi.
Giữa khoảng sân lớn trước căn nhà sàn, những bó đuốc lớn được thắp sáng choang, phừng phực vài tiếng trước cơn gió lộng.
Trấn Phong cùng Tố Linh tất bật chuẩn bị, cả hai thay phiên nhau bố trí những sợi chỉ ngũ sắc, từng lá bùa nhiều màu được dán lên xen kẽ, cẩn thận cho một nghi lễ quan trọng.
Leng keng...
Tiếng chuông bạc đặc trưng kêu lên, Tố Linh thân thể nhanh nhẹn lộn người thoát ra khỏi trận pháp.
Dì tháo chuông bạc ở dưới chân ra, cẩn thận lồng vào sợi chỉ đỏ, hai ngón tay chụm lại chỉ vào nó.
Tức thì như có sức mạnh vô hình, chiếc chuông làm điểm tựa bay lên cao, kéo căng cả sợi chỉ thành hình chóp, nhẹ bẫng vang từng tiếng trong trẻo.
Chính giữa trận pháp là chiếc bàn lớn được trải một tấm khăn vàng, bên trên để cơ man không biết bao nhiêu đồ, gạo, muối, tiền vàng...
Đằng trước lại bố trí ba chiếc đệm ngồi, vừa vặn tạo thành một hình tam giác cân.
Loay hoay một hồi, cuối cùng cũng sắp xếp ổn thoả, Trấn Phong cùng Tố Linh đứng trước bàn lễ, bên cạnh là An Nhi cùng Tú Anh.
Tất cả đều hiểu ý im lặng, trong không khí chỉ còn lại hơi lạnh cùng tiếng gió thổi mạnh từ trong rừng xen lẫn tiếng chuông lanh lảnh.
Tố Linh nhìn lên bầu trời đêm, hôm nay không có sao, một vài đám mây mờ cố che giấu gì đó nhưng chẳng thể.
Ánh sáng của trăng tròn mạnh mẽ đang dần len lỏi qua, từng chút xuất hiện sau đám mây lớn.
"Giờ lành sắp tới rồi, thuận lợi bình an tiến hành nào"
Tố Linh mang hình hài của trẻ nhỏ, đôi mắt sáng rực cười khẽ một tiếng dường như rất thích thú, thoạt nhìn cho người ta cảm giác ngây ngô thuần khiết nhưng An Nhi giờ khắc này không thể thấy vậy.
Không chỉ cô mà tất cả đều biết nụ cười kia chỉ là khởi đầu cho một chuỗi khó khăn mà họ sắp phải đối mặt.
Vũ Ngọc Xuân Kiều, có thể đợi em thêm một chút không?