Màn đêm buông xuống, phủ lên sơn trại một lớp áo tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng côn trùng kêu râm ran.
Như thường lệ, Lý Uyển Nhi bưng một chậu nước ấm, bước chân nhẹ nhàng đến trước cửa phòng mẫu thân để hầu người ngâm chân trước khi đi ngủ.
Đứng trước cửa phòng Phan Tâm Lệ, nàng gõ nhẹ.
Cốc, cốc, cốc.
"Mẫu thân, là con, con vào được không ạ?"
Đáp lại nàng là một sự im lặng, nhưng ngay sau đó là tiếng xột xoạt khẽ khàng vang lên bên trong.
Không đợi trả lời, Lý Uyển Nhi nói vọng vào.
"Mẫu thân?"
Lúc này, giọng nói của Phan Tâm Lệ mới vọng ra, cao hơn bình thường một chút.
"A...
Uyển Nhi à?
Ừm, con vào đi."
Lý Uyển Nhi đẩy cửa bước vào.
Phan Tâm Lệ đang ngồi ngay ngắn trên giường, lưng thẳng tắp, vẻ mặt cố tỏ ra điềm tĩnh, nghiêm trang lạ thường.
Dưới ánh nến chập chờn, Lý Uyển Nhi vẫn tinh ý nhận ra trên trán mẫu thân lấm tấm mồ hôi, gương mặt có chút căng thẳng, ánh mắt thì không dám nhìn thẳng vào nàng.
Lý Uyển Nhi không nói gì, lẳng lặng đặt chậu nước ấm xuống cạnh chân giường.
Khi vừa ngồi xuống, ánh mắt nàng lướt qua phần chăn đệm phía sau lưng mẫu thân.
Chỗ đó nhăn nhúm lại còn hơi phồng lên.
Nàng đứng dậy, thở dài một hơi đầy bất lực.
Lý Uyển Nhi nhìn chằm chằm vào khoảng không gian bên cạnh Phan Tâm Lệ, giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực.
"Hoàng Quý phi, người ra đi ạ!
Đừng trốn nữa."
Mối quan hệ của hai người rõ như ban ngày, dù nàng có sắp xếp phòng riêng cho Lâm Thanh Thảo Nguyên thì kiểu gì tối đến người này chẳng lén chạy sang đây.
Có phải đồ ngốc đâu mà không nhìn ra.
Phan Tâm Lệ giật mình, chột dạ nhìn sang chỗ khác.
Còn cái chăn kia thì khẽ động đậy, sau đó từ từ được xốc lên.
Lâm Thanh Thảo Nguyên ló đầu ra, nở một nụ cười ngượng ngùng.
"A ha... chào buổi tối, Uyển Nhi."
"Sao... sao con biết ta ở đây?"
Bà hỏi, cố vớt vát chút sĩ diện.
Lý Uyển Nhi không buồn trả lời câu hỏi đó, nàng xoay người, vờ đưa tay xoa xoa thái dương, giọng mệt mỏi.
"Hôm nay con thấy trong người hơi mệt, việc hầu hạ mẫu thân ngâm chân, đành nhờ Hoàng Quý phi vậy."
Nói xong, nàng định quay lưng bước đi thì Phan Tâm Lệ vội gọi giật lại.
"Uyển Nhi... khoan đã!"
Lý Uyển Nhi dừng bước.
Phan Tâm Lệ ngập ngừng hỏi.
"Con... con không có gì muốn hỏi sao?"
Lý Uyển Nhi đưa tay xoa gáy, quay lại nhìn hai người họ, ánh mắt chân thành.
"Hạnh phúc của bậc cha mẹ, phận làm con cái chỉ có thể ủng hộ, chứ không có quyền xen vào, càng không được phép thay cha mẹ quyết định."
Nàng nhìn thẳng vào Lâm Thanh Thảo Nguyên, nhấn mạnh.
"Vậy nên, mong Hoàng Quý phi trân trọng, đừng làm tổn thương mẫu thân của ta."
Nói xong, nàng xin phép rời đi, để lại hai người phụ nữ ngẩn ngơ vì xúc động.
Sau khi cửa đóng lại, Lâm Thanh Thảo Nguyên mới bước xuống giường, ngồi xổm xuống thử độ ấm của chậu nước.
"Nước ấm vừa phải lắm."
Bà nhẹ nhàng cởi giày cho Phan Tâm Lệ, giọng nói trầm ấm.
"Nước cũng được chuẩn bị chu đáo như vậy...
Tâm Lệ, nàng dạy con rất giỏi."
Phan Tâm Lệ cười ngại ngùng.
"Cũng may là lúc nó còn nhỏ không bị nàng chiều hư."
Lý Uyển Nhi đứng bên ngoài cửa vô tình nghe trọn vẹn, khoé môi khẽ cong lên một nụ cười mỉm rồi mới yên tâm về phòng.
Sau khi tắm gội qua loa, Lý Uyển Nhi thổi tắt nến, thả mình xuống chiếc giường êm ái.
Không suy nghĩ gì thêm, nàng chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
Nửa đêm.
Lý Uyển Nhi đang ngủ say sưa, cái nết ngủ xấu đến mức chân tay vung vẩy thì lơ mơ cảm thấy bứt rứt khó chịu.
"Rầm!"
Một cơn gió mạnh bất ngờ thốc vào, quật mạnh cánh cửa sổ khiến nó mở toang.
Ánh trăng lạnh lẽo ùa vào phòng, rọi sáng một góc giường.
Lý Uyển Nhi giật mình mở mắt, và đập vào mắt nàng là một bóng đen ngược sáng đang đứng im lìm như tượng ngay cạnh giường, nhìn nàng chằm chằm.
"Áaaaaaaa!!!"
Lý Uyển Nhi hét lên một tiếng thất thanh, cả người bật dậy theo phản xạ lùi sát vào vách tường, tay ôm chặt ngực trái, tim đập thình thịch như muốn vỡ ra.
Nhìn kỹ lại dưới ánh trăng mờ ảo, nàng mới thấy cái dáng người này quen quen.
Nàng rướn người, nheo mắt nhìn kỹ hơn.
"Trời đất...
Ngọc Khanh tỷ?"
Lý Uyển Nhi thở phào một hơi dài, vuốt ngực trấn an, cười ngượng nghịu.
"Tỷ làm cái gì vậy?
Nửa đêm nửa hôm chui vào phòng người ta đứng lù lù một đống làm ta hết hồn.
Có chuyện gì cấp bách sao không gọi ta dậy?"
Người đối diện vẫn im lặng, không trả lời.
Lý Uyển Nhi nín cười, cảm thấy không khí có chút lạ.
Nàng tiến lại gần hơn thì thấy Diệp Ngọc Khanh đưa tay lên quẹt ngang qua mắt.
Lý Uyển Nhi sững sờ, vội vàng nắm chặt lấy bàn tay đó.
Lạnh ngắt và ướt đẫm.
Nàng hoảng hốt đưa tay lên sờ vào má Diệp Ngọc Khanh.
Nước mắt ướt đầm cả khuôn mặt.
"Tỷ... khóc sao?"
Lý Uyển Nhi luống cuống tay chân, bắt đầu lúng túng dỗ dành.
"Sao vậy?
Sao tự nhiên lại khóc?
Có chuyện gì nói ta nghe, đừng khóc mà..."
Thấy người trước mặt nước mắt ngắn dài mà cứ đứng trân trân một chỗ, Lý Uyển Nhi không chịu nổi nữa.
Nàng vươn tay, kéo mạnh Diệp Ngọc Khanh về sát mép giường.
Để tiện cho việc dỗ dành, Lý Uyển Nhi quỳ hẳn lên lớp đệm mềm, giúp bản thân cao hơn người đang đứng một chút.
Nàng dang rộng vòng tay, dứt khoát ôm trọn lấy đầu của Diệp Ngọc Khanh, áp chặt vào lòng mình, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen dài đang rối bời kia.
Được bao bọc trong hơi ấm quen thuộc, sự kiên cường giả tạo của Diệp Ngọc Khanh sụp đổ hoàn toàn.
Nàng ấy òa lên khóc nức nở, tiếng khóc to hơn, đau đớn hơn lúc nãy gấp bội.
Hai cánh tay Diệp Ngọc Khanh vòng qua, siết chặt lấy eo nhỏ của Lý Uyển Nhi như sợ người này biến mất, gương mặt đẫm lệ vùi sâu vào vòm ngực mềm mại của người thương mà nức nở.
Tiếng nói của nàng đứt quãng, nghẹn ngào trong tiếng nấc.
"Ta... hức... ta không hiểu được nàng...
Ta xin lỗi... hức...
đều tại ta quá ngốc nghếch nên mới không hiểu được suy nghĩ của nàng..."
Lý Uyển Nhi vừa xót xa vừa buồn cười, tay vẫn nhịp nhàng vỗ về tấm lưng đang run lên bần bật.
"Ngốc cái gì mà ngốc?
Tỷ đang nói gì vậy?"
Diệp Ngọc Khanh lắc đầu nguầy nguậy trong lòng nàng, giọng nói đầy vẻ ấm ức và tủi thân.
"Tại sao nàng lại như vậy?
Tại sao... hức... hôm nay nàng lại cố tình tránh né ta?
Rõ ràng lúc trưa còn..."
Nàng ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt sưng đỏ nhìn Lý Uyển Nhi đầy oán trách rồi lại gục đầu xuống, tiếng khóc xen lẫn lời buộc tội.
"Vì sao nàng... hức... lúc thì gần gũi ấm áp... lúc lại lạnh nhạt xa cách như vậy?
Ta thật sự không biết phải làm sao nữa... huhu..."
Cả căn phòng ngập tràn tiếng khóc nỉ non của vị cựu ám vệ thường ngày vốn điềm tĩnh, giờ đây lại như một đứa trẻ bị bỏ rơi đang đòi công bằng.
Lý Uyển Nhi nghe từng câu từng chữ mà ngẩn cả người, trong lòng dấy lên một cảm giác áy náy xen lẫn ngọt ngào khó tả.
Hóa ra, sự thất thường của nàng lại khiến người này để tâm đến mức này sao?
Nói đi nói lại, lý do nàng tránh mặt Diệp Ngọc Khanh đâu phải vì ghét bỏ hay giận dỗi gì, mà là do... cái giấc mơ quái quỷ kia ám ảnh quá, khiến nàng mỗi lần nhìn thấy mặt Diệp Ngọc Khanh là lại thấy có chút sợ hãi, không biết đối diện thế nào nên mới cố tình tránh mặt như vậy.
Ai ngờ đâu lại làm cho người ta suy diễn lung tung đến mức nửa đêm chạy sang đây khóc lụt cả phòng thế này.
Cảm thấy tội lỗi đầy mình, Lý Uyển Nhi vội vàng siết chặt vòng tay hơn, giọng nói dịu đi mấy phần.
"Được rồi, được rồi, ta xin lỗi mà.
Là lỗi của ta, tất cả là tại ta."
Nàng cúi xuống, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang run rẩy của Diệp Ngọc Khanh, giải thích qua loa.
"Hôm nay ta... ta gặp chút ác mộng, tâm trạng không được tốt nên mới cư xử kỳ lạ như vậy.
Chứ tuyệt đối không phải ta muốn xa cách hay ghét bỏ gì tỷ đâu.
Ta thề đó!"
Thấy người trong lòng vẫn còn sụt sùi, Lý Uyển Nhi lại tiếp tục dỗ dành như dỗ trẻ con.
"Ngoan nào, nín đi.
Ta hứa, sau này dù có chuyện gì cũng sẽ không vô cớ tránh né tỷ nữa.
Có gì ta sẽ nói thẳng với tỷ, được chưa?"
Nàng nhẹ nhàng tách người ra một chút, dùng ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt còn đọng trên gò má Diệp Ngọc Khanh, giọng điệu vừa bất lực vừa cưng chiều.
"Thôi nào, đừng khóc nữa.
Khóc nữa là mắt sưng húp lên như hai cái bánh bao, xấu lắm đấy.
Nín đi, nín đi nha."
Được dỗ dành một hồi, tiếng nức nở của Diệp Ngọc Khanh cũng dần nhỏ lại, chỉ còn tiếng thút thít khe khẽ.
Nàng ấy hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc, rồi từ từ ngẩng đầu lên.
Dưới ánh trăng bàng bạc, gương mặt Diệp Ngọc Khanh hiện ra rõ mồn một.
Đôi mắt phượng hẹp dài thường ngày sắc sảo là thế, giờ đây lại đỏ hoe, ngập nước, hàng mi ướt đẫm run rẩy, chóp mũi cũng ửng đỏ lên vì khóc nhiều.
Nàng ấy ngước nhìn Lý Uyển Nhi với vẻ mặt vừa tủi thân, vừa mong chờ, lại pha chút ấm ức trông đến là tội nghiệp.
Lý Uyển Nhi nhìn vào gương mặt ấy, tim bỗng dưng hẫng một nhịp, hai má nóng bừng lên.
Nàng nuốt nước bọt, trong đầu tự nhiên nảy ra suy nghĩ, cái bộ dạng này sao nhìn giống hệt một con hổ con vậy?
Mà còn có chút dễ thương nữa.
Đang lúc không khí còn vương chút mùi mẫn, một cơn gió lạnh từ bên ngoài bất ngờ thốc mạnh qua khung cửa sổ đang mở toang, lùa thẳng vào giường.
"Hắt xì!"
Lý Uyển Nhi vì trên người chỉ mặc độc một lớp áo mỏng manh xộc xệch, gió lạnh ập tới khiến nàng rùng mình một cái, hắt hơi rõ to.
Tiếng hắt hơi này như gáo nước lạnh tạt vào, làm Diệp Ngọc Khanh giật mình tỉnh mộng, nín khóc hẳn.
Lúc này, nàng mới bàng hoàng nhận ra tư thế hiện tại của mình.
Gương mặt nàng nãy giờ đang úp trọn vào lồng ngực trắng nõn, mềm mại của Lý Uyển Nhi.
Hơi ấm da thịt cùng hương thơm thoang thoảng xộc thẳng vào mũi khiến mặt Diệp Ngọc Khanh bùng nổ, đỏ lựng như tôm luộc.
"Hắt xì!
Hắt xì!"
Lý Uyển Nhi lại hắt hơi liên tục thêm hai cái nữa, cả người run lên cầm cập.
Diệp Ngọc Khanh hoảng hốt, vội vàng buông tay rời khỏi người Lý Uyển Nhi, ánh mắt lúng túng liếc nhanh xuống khe rãnh phập phồng rồi lại chột dạ quay ngoắt đi chỗ khác, lắp bắp.
"Trời... trời sang đông rồi, gió lạnh lắm.
Đại...
Đại đương gia, ngài mau nằm xuống chăn đi, để ta đi đóng cửa sổ."
Nói rồi, nàng nhanh tay lẹ mắt đỡ Lý Uyển Nhi nằm xuống giường, kéo chăn đắp kín mít cho người ta chỉ chừa mỗi cái đầu, sau đó mới vội vã chạy ra đóng chặt cửa sổ, cài then cẩn thận.
Xong xuôi, Diệp Ngọc Khanh quay lại, quỳ một chân bên mép giường, chỉnh lại góc chăn cho Lý Uyển Nhi, rồi bắt đầu nhăn mặt càm ràm.
"Đại đương gia, sau này ngài đừng có ăn mặc phong phanh như vậy nữa.
Sắp sang đông rồi, ban đêm sẽ lạnh lắm, ăn mặc thế này hàn khí nhập thể thì ốm mất.
Với lại..."
Nàng ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng pha chút nghiêm túc.
"Dù sao hiện tại sơn trại cũng đông người hơn trước, lỡ có ai vô tình nhìn thấy thì sao?
Không tốt chút nào."
Dù như thế nào thì nàng cũng không cho phép kẻ nào nhìn nàng ấy như thế này, nếu có nàng sẽ móc mắt hắn ra.
Lý Uyển Nhi nằm trong chăn ấm, nghe giảng đạo thì chỉ chớp chớp mắt.
Nàng thấy Diệp Ngọc Khanh nói cũng có lý, nhưng khổ nỗi, thói quen là thứ rất đáng sợ, đâu phải muốn bỏ là bỏ ngay được.
Nàng quen ngủ mát mẻ thế này từ thời hiện đại rồi, giờ đắp mấy lớp áo dày cùi đi ngủ thì khó chịu chết đi được.
Thiết nghĩ, sau này mình đóng cửa nẻo cẩn thận hơn, tắm trễ hơn một chút đợi mọi người ngủ hết là được.
"Tỷ không biết đó thôi.
Thật ra con người ta vào mùa đông, khi ngủ mặc càng ít đồ, để da thịt tiếp xúc với chăn nệm thì mới càng ấm."
Diệp Ngọc Khanh nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Vô lý!
Mặc nhiều áo mới ấm chứ, sao lại cởi ra mà ấm được?"
"Thật mà!"
Lý Uyển Nhi bắt đầu huyên thuyên giải thích cái lý thuyết nhiệt năng cơ thể gì đó, dù nàng cũng chỉ nhớ mang máng, đại loại là cơ thể tỏa nhiệt, nếu mặc áo dày quá thì nhiệt bị chặn lại không làm ấm chăn được, nên sẽ thấy lạnh lâu hơn...
Diệp Ngọc Khanh chăm chú lắng nghe, đầu gật gù như nuốt từng lời.
Đột nhiên, đôi mắt nàng sáng lên một tia thông thái, ngây ngô hỏi lại.
"Nếu theo lý thuyết của ngài... vậy nếu hai người cùng không mặc gì, da thịt kề nhau trong cùng một chăn... thì chẳng phải là ấm nhất sao?"
"Ừm."
"Vậy không bằng để ta giúp ngài có được không?"
Lý Uyển Nhi: "..."
Không gian bỗng nhiên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Diệp Ngọc Khanh nhìn nàng với ánh mắt trong veo, chân thành chờ đợi sự xác nhận cho phát kiến vĩ đại của mình.
Nếu bây giờ nàng có tai và đuôi của hổ thì có thể đã dựng tai và liên tục vẫy đuôi rổi.
Lý Uyển Nhi liếc nhìn vị tỷ tỷ ngây thơ vô số tội này bằng nửa con mắt, khóe môi giật giật.
Nàng kéo chăn lên che kín cổ, lạnh lùng buông một câu phũ phàng.
"Tỷ về ngủ đi.
Trong mơ cái gì cũng có."
Cái con người này, bình thường không phải rất chính trực sao?
Sao lâu lâu như bị ai dựa mà trở nên vô liêm sỉ như vậy?
Nhất định là tại cái thứ đó rồi.
Cánh cụt: Là tôi, lỗi tôi, là tôi dựa, khổ quá.
Sau một hồi tốn bao nhiêu nước bọt, cuối cùng Lý Uyển Nhi cũng dỗ được Diệp Ngọc Khanh về phòng ngủ.
Căn phòng trở lại sự yên tĩnh vốn có, nhưng cái lạnh thì vẫn cứ luẩn quẩn không chịu rời.
Lý Uyển Nhi rùng mình, kéo chăn quấn quanh người rồi gọi khẽ.
"Ân Vũ!"
Một luồng sáng mờ ảo hiện ra, Ân Vũ xuất hiện giữa phòng, vươn vai ngáp một cái dài thườn thượt, mặt mày chán chường.
"Gọi gì giờ này?
Ta cũng cần ngủ đông mà."
Lý Uyển Nhi co ro hỏi.
"Này, sao mùa đông ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này lạnh dữ vậy?
Mới đầu mùa mà đã thấu xương rồi."
Ân Vũ liếc nàng một cái, cười khẩy.
"Thế này mà đã kêu lạnh?
Chờ vài bữa nữa đi rồi hiểu thế nào là lạnh thấu tâm can."
Lý Uyển Nhi nghe mà ngứa tai.
Nàng nheo mắt, búng tay một cái liềm kéo Ân Vũ vào không gian hệ thống, một căn phòng xét xử lương tâm Tưởng tượng xuất hiện.
Lúc này, nàng đang ngồi trên một chiếc ghế bành sang trọng, một chân gác hẳn lên bàn đầy khí thế đại tỷ.
Còn Ân Vũ thì đang bị trói gô vào chiếc ghế gỗ đối diện, vẻ mặt vô cùng hoang mang.
Lý Uyển Nhi cầm một cái thước kẻ gõ gõ xuống bàn, bắt đầu tra khảo.
"Khai mau!
Lúc ta mới xuyên không tới đây, ngươi xuất hiện lòe loẹt một tí rồi lặn mất tăm mấy tháng trời là đi đâu?"
Ân Vũ bĩu môi.
"Thì có việc phải làm chứ đi đâu."
"Việc gì?"
"Việc hệ thống, cơ mật, không thể nói."
Lý Uyển Nhi nhướng mày.
"Việc gì mà quan trọng hơn cả mạng sống của chủ nhân ngươi hả?
Lỡ lúc đó ta chết rồi sao?"
Ân Vũ thản nhiên đáp, giọng tỉnh bơ.
"Có gì đâu mà căng.
Cô chết thì ta đi kiếm đứa khác ký khế ước là xong.
Hệ thống bọn ta thiếu gì người muốn làm host."
"Ngươi...!!!"
Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, gân xanh trên trán Lý Uyển Nhi nổi lên cuồn cuộn.
Nàng không biết từ đâu móc ra một chiếc dép lào, nàng vung tay.
Bốp!
Chát!
"Á!
Đau!
Cô lấy đâu ra cái dép đó vậy hả???"
Ân Vũ la oai oái.
Lý Uyển Nhi phủi tay, hừ lạnh rồi tiếp tục hỏi.
"Câu hỏi thứ hai.
Đống thuốc súng hôm bữa ngươi lấy ở đâu ra?
Thời đại này làm gì đã có công thức hoàn chỉnh như vậy?"
Ân Vũ cười ngượng, ánh mắt lảng tránh.
"À thì... ta là hệ thống mà.
Shop hệ thống cái gì chả có, hỏi làm chi cho mệt."
Thấy hắn lấp liếm, Lý Uyển Nhi tạm tha, chuyển sang vấn đề nhức nhối hơn.
"Tại sao... lần trước ta giết người, xuống tay tàn độc như vậy mà trong lòng lại không hề có chút cảm giác tội lỗi hay sợ hãi nào?
Ta vốn dĩ chỉ là một người bình thường ở hiện đại thôi mà?"
Ân Vũ nhìn nàng, nhún vai đáp.
"Cái đó cô tự hỏi bản thân cô đi, hỏi ta chi?
Biết đâu... bản chất thật của cô là một kẻ biến thái, máu lạnh, có gen sát nhân tiềm ẩn thì sao?
Xuyên không về đây gặp thời thế nên nó mới bộc lộ ra thôi."
Bốp!
Bốp!
Chát!
Chiếc dép lào lại một lần nữa hôn nồng nhiệt lên mặt Ân Vũ.
"Mỏ hỗn này!
Biến thái cái đầu ngươi!"
Lý Uyển Nhi vừa đánh vừa mắng.
Đánh chán tay, nàng hắng giọng, mặt bỗng nhiên hơi ửng đỏ, giọng điệu ấp úng hơn hẳn.
"Hỏi... hỏi cái này nữa.
Sao nữ nhân thời cổ đại này điều kiện vệ sinh kém, tắm rửa cũng ít... mà sao ta lại ngửi thấy mùi thơm trên người Diệp Ngọc Khanh?
Rất dễ chịu..."
Ân Vũ chỉnh lại tư thế ngồi dù vẫn đang bị trói, đẩy cái kính tưởng tượng lên mũi, bắt đầu giảng giải bằng giọng giáo viên.
"Cái này là khoa học nha.
Đó là do gen của cô đã ưng nàng ta rồi.
Khi hệ miễn dịch của hai cá thể khác biệt và bù trừ cho nhau, khứu giác sẽ đánh lừa não bộ, biến mùi cơ thể của đối phương thành một loại hương thơm quyến rũ để thu hút cô, thúc đẩy việc duy trì nòi giống ấy mà."
Lý Uyển Nhi đỏ mặt tía tai, quát.
"Duy trì cái gì mà duy trì!
Hai nữ nhân thì duy trì kiểu gì!"
Tuy mồm chối bay biến nhưng trong lòng nàng lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ.
Nàng hít sâu một hơi, quay lại vẻ mặt nghiêm túc nhất, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Ân Vũ.
"Câu hỏi cuối cùng.
Dạ Vọng là gì?
Tại sao mỗi lần nhắc đến nó hoặc bị tác động, ta đều mất kiểm soát, mất trí nhớ và cảm thấy sợ hãi về thứ gì đó?"
Lần này, Ân Vũ không hề do dự mà trả lời ngay lập tức, nhanh đến mức đáng ngờ.
"Không biết."
Lý Uyển Nhi nheo mắt.
"Ngươi trả lời nhanh quá đấy.
Có tật giật mình à?"
Nàng lao vào hành hạ Ân Vũ bằng đủ mọi chiêu thức, từ kẹp cổ, cù lét cho đến tát dép lào liên hoàn.
Nhưng lạ thay, dù bị đánh tơi bời, Ân Vũ vẫn cắn răng chịu đựng, nhất quyết không hé răng nửa lời về Dạ Vọng.
Hắn thà bị ăn đòn chứ không chịu khai.
Thấy không moi được gì, Lý Uyển Nhi đành thở dài, giải tán phòng xét xử, quay về thực tại.
Ân Vũ chỉnh lại quần áo xộc xệch, nghiêm túc nói.
"Đừng phí sức chuyện đó nữa.
Nghe ta khuyên này, cô nên tìm cách gia cố phòng thủ cho sơn trại đi.
Thời thế loạn lạc, chiến tranh sớm muộn gì cũng nổ ra.
Chưa kể đám quan quân triều đình hay kẻ thù cũ có thể tìm đến trả thù bất cứ lúc nào."
Lý Uyển Nhi trầm ngâm suy nghĩ.
Lời hắn nói không sai.
Sơn trại hiện giờ cũng không gọi là người đông, thế thủ lại còn yếu.
Nàng ngẩng đầu lên, ra lệnh.
"Được rồi.
Ngươi, ngay lập tức vẽ cho ta một bản đồ chi tiết về địa hình sơn trại và khu vực xung quanh trong bán kính 50 dặm.
Ta cần tìm nguồn nước và địa thế để đào một con kênh bao quanh bảo vệ sơn trại."
Ân Vũ bất mãn định hỏi lại, nhưng mà sợ bị đánh tiếp nên rồi lại thôi.
Sau khi giải tán cái phiên tòa trong hệ thống, Lý Uyển Nhi thở hắt ra, kéo chăn trùm kín vai, định bụng sẽ đánh một giấc thật ngon.
Nhưng vừa nhắm mắt được ba giây, đôi mắt nàng bỗng mở bừng ra, trân trân nhìn lên trần nhà.
Nàng vừa nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng mà nãy giờ mải đánh đấm Ân Vũ nên quên béng mất.
Tại sao cái mặt nạ mà Ân Vũ đưa, cái thứ được quảng cáo là thiên y vô phùng*, che giấu thân phận hoàn hảo, vậy mà vừa gặp mặt, mẫu thân nàng đã nhận ra nàng trong vòng một nốt nhạc?
Chỉ sự hoàn hảo tuyệt đối, tự nhiên, khéo léo đến mức không để lại dấu vết hay sơ hở nào.
Lý Uyển Nhi định gọi Ân Vũ ra hỏi cho ra lẽ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chắc chắn cái tên hệ thống vô trách nhiệm đó cũng sẽ trả lời là không biết hoặc lại lấp liếm cho qua chuyện.
Thôi thì hỏi thẳng chính chủ là nhanh nhất.
Nàng toan ngồi dậy định chạy sang phòng mẫu thân, nhưng chân vừa chạm đất thì khựng lại.
Giờ này chắc mẫu thân và Hoàng quý phi đã "nghỉ ngơi" rồi.
Dù sao thì hai người họ mới ngoài ba mươi, đang độ tuổi hồi xuân phơi phới...
Giờ mà chạy sang gõ cửa, lỡ nghe phải những âm thanh không nên nghe, thấy những cảnh không nên thấy thì có mà mù mắt, điếc tai.
Phận làm con cháu tốt nhất là nên biết điều, tránh làm phiền uyên ương.
Nghĩ vậy, nàng tặc lưỡi, rụt chân lại lên giường, trùm chăn kín mít đi ngủ.
Hôm sau.
Lý Uyển Nhi cùng Phan Tâm Lệ và Lâm Thanh Thảo Nguyên dùng bữa sáng trong một gian phòng riêng yên tĩnh.
Sở dĩ phải ăn riêng là vì sơn trại hiện giờ đã thu nạp thêm rất nhiều người, đám sơn tặc ăn uống ồn ào, thô lỗ, văng tục là chuyện thường.
Phan Tâm Lệ và Lâm Thanh Thảo Nguyên dù sao cũng xuất thân khuê các, lại là trưởng bối, để bà ngồi ăn chung với đám nam nhân bát nháo kia e là không tiện chút nào.
Không khí trên bàn ăn khá ấm cúng nhưng cũng đầy quy tắc.
Lý Uyển Nhi vừa húp được một muỗng canh, nhớ lại thắc mắc đêm qua, liền buông muỗng xuống, hắng giọng định mở lời.
"Mẫu thân, con có chuyện muốn..."
"Uyển Nhi."
Phan Tâm Lệ vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng lưng, tay cầm đũa thanh tao, mắt không thèm ngước lên, nhẹ nhàng buông một câu nhưng lực sát thương cực lớn
"Nữ nhi gia giáo, thực bất ngôn, tẩm bất ngữ*.
Nuốt xong rồi hẵng tính."
Ăn không nói, ngủ không nói.
Lý Uyển Nhi "..."
Câu hỏi nghẹn ứ ngay cổ họng.
Nàng mím môi, ngậm ngùi cầm đũa lên xúc cơm ăn tiếp, cái mặt xụ xuống như bánh bao chiều.
Ở hiện đại nàng quen vừa ăn vừa chém gió rồi, giờ về đây bị nắn gân đúng là khổ không nói nên lời.
Lâm Thanh Thảo Nguyên ngồi bên cạnh chứng kiến cảnh này cũng cố nhịn để không phải cười khúc khích.
Nàng nhìn Lý Uyển Nhi với ánh mắt đầy thương cảm và thấu hiểu.
Dù sao thì nàng cũng từng bị nàng ấy quản hết mấy mươi năm, đến khi tiến cung rồi vẫn còn bị quản.
Đợi đến khi Hà Lỗi nhanh nhẹn thu dọn bát đĩa và lui ra ngoài, đóng cửa lại cẩn thận, không gian trong phòng mới trở nên riêng tư tuyệt đối.
Lý Uyển Nhi ngồi ngay ngắn lại, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, giọng điệu đầy vẻ không cam lòng nhìn Phan Tâm Lệ.
"Mẫu thân, chuyện hôm qua con vẫn chưa thông suốt.
Chiếc mặt nạ con đeo là loại đặc chế, được đẽo gọt tinh xảo ốp sát vào mặt, che chắn kín kẽ đến thế, lại còn không cất tiếng nói nửa lời.
Vậy mà tại sao chỉ trong nháy mắt, người và Hoàng quý phi đều nhận ra con?
Chẳng lẽ cách che giấu này thất bại thảm hại đến thế sao?"
Lâm Thanh Thảo Nguyên đang nâng tách trà lên nghe vậy thì không nhịn được mà phì cười.
Phan Tâm Lệ cũng mỉm cười tao nhã, ánh mắt nhìn con gái vừa buồn cười vừa bao dung.
"Uyển Nhi à, con thông minh như vậy mà sao những chuyện nhỉ nhặt lại ngốc như vậy?
Ta là mẫu thân của con, là người dứt ruột sinh ra con.
Cho dù con có hóa trang thành cái gì thì ta cũng nhận ra, huống hồ chỉ là úp một mảnh gỗ lên mặt."
Lý Uyển Nhi vẫn nhíu mày, vẻ mặt đầy sự khó hiểu.
Trong đầu nàng bắt đầu tua lại mấy bộ phim kiếm hiệp từng xem.
Rõ ràng trên phim, nữ chính chỉ cần đeo cái khăn voan mỏng dính che nửa mặt, hay búi tóc lên mặc đồ nam nhân là y như rằng cả thế giới bị mù, đến cha mẹ người yêu đi lướt qua cũng không nhận ra kia mà?
Tại sao áp dụng vào thực tế lại toang thế này?
Chẳng lẽ phim nó lừa mình?
Thấy vẻ mặt không cam tâm của nàng, Lâm Thanh Thảo Nguyên mới tiếp lời.
"Còn là do dáng người và thói quen của con nữa.
Dù sao chúng ta cũng mới xa cách mấy tháng, cái dáng điệu đi đứng, cử chỉ quen thuộc đó, con có dán cái gì lên người thì vẫn là con thôi."
Phan Tâm Lệ lúc này mới đặt tách trà xuống, từ tốn giải thích cặn kẽ từng chút một, giọng bà trầm ấm nhưng đầy sự quan sát tinh tế.
"Thứ nhất là mái tóc.
Kiểu tóc chưa hề thay đổi, chỉ cần nhìn suối tóc đen nhánh đó, ai quen biết con đều sẽ ngờ ngợ.
Thứ hai là y phục, con vẫn giữ nguyên kiểu ăn mặc cũ, không hề thay đổi chút nào."
Bà ngừng một chút, ánh mắt trở nên sâu sắc và nghiêm nghị hơn, nhìn thấu vào tâm can con gái.
"Và cuối cùng, điều quan trọng nhất đã bán đứng con, chính là khí chất."
"Khí chất?"
Lý Uyển Nhi lẩm bẩm.
"Đúng vậy," Phan Tâm Lệ gật đầu, giọng thoáng chút xót xa, "Con đối với người không thân thiết hoặc người lạ luôn toát ra một sự đề phòng cao độ, xa cách đến đáng sợ, như một con nhím bảo vệ mình.
Làm gì có ai lại như con chứ.
Cho nên, sau này dù con có đeo mười cái mặt nạ gỗ, mà cái tâm thế phòng bị đó không đổi, thì người tinh ý vẫn sẽ nhìn thấu con thôi."
Lý Uyển Nhi nghe đến đây, đôi mắt hạnh nhân vốn sắc sảo bỗng mở to hết cỡ, khuôn miệng nhỏ nhắn vì kinh ngạc mà khẽ há ra, ngây ngốc một lúc lâu.
Trong đáy mắt nàng như có tia chớp xẹt qua, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra là vậy!
Cái gọi là thần thái, là bản năng tự vệ ăn sâu vào máu thịt mới là thứ tố cáo thân phận thật sự của nàng, chứ không phải vẻ bề ngoài.
Gật gù tiếp thu xong, Lý Uyển Nhi nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, chuyển sang vấn đề chính sự.
"Mẫu thân, con muốn bàn với người chuyện này.
Con sẽ sắp xếp người riêng để hầu hạ người từ sáng sớm đến giờ Dậu.
Diệp Ngọc Khanh dù sao cũng là người của con, tỷ ấy cũng cần thời gian vên cạnh con và tập luyện, không thể để tỷ ấy cứ theo hầu hạ người mãi như nha hoàn được."
Phan Tâm Lệ gật đầu đồng ý.
Bà hiểu con gái mình trân trọng người bên cạnh thế nào.
Lâm Thanh Thảo Nguyên nghe xong những lời này vẻ mặt liền suy nghĩ sâu xa hơn một chút, ánh mắt nhìn thấu hồng trần.
Lý Uyển Nhi hít một hơi, quay sang Lâm Thanh Thảo Nguyên, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn hẳn.
"Hoàng quý phi, người định ở lại đây tới khi nào?"
Không khí trong phòng chùn xuống.
Lâm Thanh Thảo Nguyên sững người, nụ cười trên môi cứng lại, trong lòng dấy lên chút tủi thân.
Liền cụp mắt, chưa gì nó đã muốn đuổi mình đi rồi.
Uổng công hồi nhỏ ta thương nó như vậy...
Nhìn biểu cảm thoáng buồn của người kia, Lý Uyển Nhi vội vàng giải thích.
"Người đừng hiểu lầm, con không có ý đuổi người.
Nhưng con lo ngại hai vấn đề thực tế.
Thứ nhất, ba người đi theo bảo vệ người dù sao cũng là cao thủ đại nội, thân phận khác biệt, lại ở chung một chỗ với đám sơn tặc thảo khấu, va chạm là chuyện sớm muộn.
Chuyện này rất khó kiểm soát."
Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng đầy vẻ lo toan.
"Thứ hai, người là Hoàng quý phi, đứng đầu chúng phi tần.
Hậu cung hiện tại chắc chắn do người quản lý.
Người đi lâu như vậy, không sợ Hoàng thượng cùng các phi tần khác nghi ngờ hay sao?
Nếu để hậu cung náo loạn, tranh giành quyền lực nhân lúc người vắng mặt thì..."
Lý Uyển Nhi chưa nói hết câu thì thấy Phan Tâm Lệ và Lâm Thanh Thảo Nguyên đều ngẩn người ra.
Tách trà trên tay Lâm Thanh Thảo Nguyên khựng lại giữa không trung.
Hai người phụ nữ nhìn nhau, rồi nhìn Lý Uyển Nhi với ánh mắt nghi hoặc cực độ.
"Hả?
Các phi tần khác?
Tranh giành quyền lực?"
Lý Uyển Nhi "?"
Ngay lúc đó, Ân Vũ hiện ra trên vai Lý Uyển Nhi, ghé sát tai nàng thì thầm với giọng điệu khinh bỉ tột độ.
"Alo bà chị ơi, cập nhật thông tin giùm cái.
Hậu cung của cái ông Hoàng thượng si tình đó cũng chỉ có đúng 3 mống thôi.
Mẹ bà, bà này và một bà Quý nhân nữa thôi.
Hết rồi!
Đào đâu ra mà các phi tần với náo loạn?"
Lý Uyển Nhi nghe xong mà mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.
Chết chưa!
Sao không nói sớm hả cái tên hệ thống chết tiệt này!
Trong đầu nàng gào thét chửi Ân Vũ.
"Ai biết bà nhanh mồm nhanh miệng thế đâu," Ân Vũ nhún vai đáp lại.
Trước ánh mắt nghi ngờ ngày càng lớn của hai vị phụ huynh, trái tim Lý Uyển Nhi đập thình thịch.
Nếu không giải thích khéo lại gây ra hoạ lớn.
Nàng nuốt nước bọt, nhanh trí cụp mắt xuống, che giấu sự bối rối, rồi thở dài một hơi đầy vẻ chua chát và từng trải.
Giọng nàng trầm xuống, mang theo sự bi quan của một kẻ đã nhìn thấu hồng trần.
"Ý con là... con ở bên ngoài bôn ba, thấy nam nhân thế gian này đa phần đều bạc bẽo, nay yêu mai ghét, tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình.
Huống hồ Hoàng thượng lại là bậc cửu ngũ chí tôn, quyền uy tột đỉnh..."
Nàng ngước lên nhìn Lâm Thanh Thảo Nguyên, ánh mắt ngây thơ.
"Con cứ ngỡ... sau khi mẫu thân rời đi, Hoàng thượng vì xã tắc, hoặc đơn giản là vì cần người lấp đầy khoảng trống, đã nạp thêm vô số phi tần mới để khai chi tán diệp rồi.
Con phận làm con cái ở xa, tin tức không thông, lại luôn nghĩ đến kịch bản xấu nhất để đề phòng cho hai người thôi."
Nghe lời giải thích hợp tình hợp lý này, sự nghi ngờ trong mắt Lâm Thanh Thảo Nguyên tan biến hoàn toàn.
Thay vào đó là một nụ cười chua xót nhưng cũng đầy ấm áp dành cho đứa trẻ hiểu chuyện đến đau lòng này.
Bà đặt tách trà xuống, lắc đầu nhẹ.
"Con đừng nghĩ nhiều, chuyện hậu cung phức tạp.
Con chỉ cần biết, phụ hoàng của con cả đời này sẽ không nạp thêm ai nữa đâu.
Hắn ta thà mang tiếng hôn quân mà chém đầu những kẻ quan lại kia còn hơn nạp phi."
Nói rồi liền quay sang nhìn Phan Tâm Lệ.
Giá như hắn ta đừng si tình như vậy, giá mà hắn như bao nam nhân khác, tam thê tứ thiếp, hậu cung ba nghìn gia lệ thì đã có thể buông tha cho nàng ấy.
Năm xưa hắn đã phải ép buộc nàng ấy thế nào, nàng ấy đã phải cầu xin hắn thế nào, phải chịu đau đớn ra sao để có thể sinh cho hắn một đứa con, đổi lại cuộc sống yên bình cho chúng ta...
Lý Uyển Nhi lén thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng khi nhìn ánh mắt của Hoàng quý phi nàng liền không khỏi khó hiểu, rốt cuộc hậu cung đây là có chuyện gì mà nhìn người lại đau thương như vậy.
Thấy mọi chuyện cũng đã rõ ràng, nàng định đứng dậy xin phép rời đi để giải quyết công vụ trong trại.
Nhưng chân chưa kịp bước, giọng nói của Lâm Thanh Thảo Nguyên đã vang lên, lần này không còn vẻ đùa cợt nữa mà vô cùng nghiêm túc.
"Uyển Nhi, khoan đã.
Ta cũng có chuyện quan trọng muốn nói với con."
Lý Uyển Nhi dừng lại, quay đầu nhìn bà.
Lâm Thanh Thảo Nguyên đặt tay lên mu bàn tay của Phan Tâm Lệ, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lý Uyển Nhi.
"Ta muốn đưa mẫu thân con rời khỏi đây."
Lông mày Lý Uyển Nhi lập tức cau lại, ánh mắt sắc lạnh đi vài phần.
Lâm Thanh Thảo Nguyên vẫn tiếp tục nói, giọng điệu đầy lo lắng và quan tâm.
"Con nhìn xem, nơi này là sơn trại, xung quanh toàn là nam nhân thô kệch, phức tạp, lời ăn tiếng nói lại thô lỗ, hoàn toàn không thích hợp để mẫu thân con tịnh dưỡng.
Chưa kể mùa đông sắp tới rồi, điều kiện trên núi khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề, ta sợ sức khỏe của nàng ấy không chịu nổi.
Ta đã sắp xếp một nơi tốt hơn, kín đáo và tiện nghi hơn rất nhiều, ta muốn đưa nàng ấy đến đó."
Lý Uyển Nhi nghe xong, gương mặt trầm xuống như mặt hồ đóng băng.
Chuyện gì thì có thể thương lượng, nhưng chuyện này thì tuyệt đối không!
Nàng bước lại gần bàn, chống hai tay xuống mặt gỗ, giọng nói đanh thép vang lên, không chừa chút đường lui nào.
"Hoàng quý phi, con xin lỗi phải nói thẳng.
Chuyện này, con tuyệt đối không đồng ý."
Lâm Thanh Thảo Nguyên định phản bác, nhưng Lý Uyển Nhi đã giơ tay ngăn lại, đưa ra từng lý do sắc bén như dao.
"Thứ nhất, dù người có tình cảm sâu nặng với mẫu thân con thế nào, nhưng đứng ở lập trường của con, con vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng giao sự an nguy của người quan trọng nhất đời mình cho người được.
Ở đây là địa bàn của con, con là Đại đương gia, con có đủ mọi thủ đoạn khiến bọn họ nếu phạm luật sẽ sống không bằng chết, con đảm bảo sẽ không một ai dám động đến một sợi tóc của mẫu thân."
Nàng hít một hơi sâu, ánh mắt trở nên gay gắt hơn.
"Thứ hai, và là điều quan trọng nhất.
Mẫu thân con rời đi vì lý do gì, người biết rõ hơn ai hết.
Những kẻ muốn hại người vẫn còn nhan nhản ngoài kia.
Nếu rời khỏi sự bảo vệ của sơn trại, liệu người có chắc chắn sẽ không để lộ tung tích?"
Lý Uyển Nhi tiếp tục nhấn mạnh vào điểm yếu chí mạng.
"Thứ ba, chính là thân phận của người.
Người là Hoàng quý phi đương triều, đi đến đâu cũng sẽ có tai mắt, có sự chú ý.
Người nói đưa mẫu thân đi, nhưng liệu người có thể ở bên cạnh bảo vệ bà ấy mười hai canh giờ mỗi ngày không?
Hay người sẽ lại phải quay về cung, hoặc bị cuốn vào những rắc rối từ thân phận cao quý đó?
Chỉ cần một chút sơ hở, mẫu thân con sẽ gặp nguy hiểm ngay lập tức."
Nàng hạ giọng xuống, nhưng sức nặng trong từng câu chữ không hề giảm bớt.
"Con đương nhiên không muốn mẫu thân phải chịu khổ ở nơi rừng thiêng nước độc này.
Nhưng so với sự tiện nghi, thì mạng sống và sự an toàn là trên hết.
Con thà để mẫu thân ở đây chịu thiệt thòi một chút nhưng bình an vô sự trong tầm mắt của con, còn hơn để người ra ngoài đối mặt với phong ba bão táp mà con không thể kiểm soát."
Nói xong, Lý Uyển Nhi đứng thẳng người dậy, khoanh tay trước ngực, chốt hạ một câu lạnh lùng.
"Cho dù người có đưa ra lý do gì đi nữa, hay hứa hẹn điều kiện tốt đẹp đến đâu, con cũng sẽ không bao giờ gật đầu.
Mẫu thân phải ở lại đây."
Không để cho Lâm Thanh Thảo Nguyên kịp mở miệng phản bác hay dùng tình cảm để lay động, Lý Uyển Nhi tiếp tục bồi thêm một đòn nữa, giọng nói trở nên lạnh lùng đến tàn nhẫn.
"Chưa hết...
Hoàng quý phi, thứ lỗi cho con phải nói thẳng điều này."
Nàng nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào vị tôn thất trước mặt.
"Người nên thu xếp rời khỏi đây càng sớm càng tốt."
Lâm Thanh Thảo Nguyên sững sờ.
"Con đuổi ta sao?"
"Con không đuổi, con đang nói chuyện an nguy sống còn."
Lý Uyển Nhi ngắt lời dứt khoát.
"Thân phận của người quá lớn, như một ngọn đuốc giữa đêm tối vậy.
Nếu người cứ ở lì tại đây, sớm muộn gì triều đình hoặc đám tai mắt của kẻ thù cũng sẽ lần ra dấu vết.
Đến lúc đó, không chỉ cái sơn trại nhỏ bé này bị san phẳng, mà ngay cả nơi ẩn náu cuối cùng của mẫu thân cũng sẽ bị bại lộ."
Nàng hất tay áo, giọng điệu không cho phép thương lượng.
"Con không muốn đánh cược mạng sống của mẫu thân và cả huynh đệ trong trại chỉ vì sự hiện diện của người.
Cho nên, mong người hãy sớm hồi cung, đó mới là cách tốt nhất để bảo vệ mẫu thân con lúc này."
Dứt lời, Lý Uyển Nhi không thèm chờ đợi câu trả lời hay nhìn sắc mặt của hai người lớn nữa.
Nàng dứt khoát quay lưng, sải bước nhanh về phía cửa.
"Uyển Nhi!"
Tiếng gọi của Phan Tâm Lệ vang lên phía sau.
Tuy hiểu những lời của nàng nhưng bà không chấp nhận thái độ vô lễ và độc đoán này của con gái.
Dù sao cũng đã đoán trước được kết quả nhưng cũng không khỏi đau lòng.
Bước chân của Lý Uyển Nhi khựng lại trong tích tắc.
Bờ vai gầy hơi run lên một chút, cho thấy nàng đã nghe rất rõ.
Nhưng nàng không quay đầu lại.
Lý Uyển Nhi vờ như không nghe thấy mệnh lệnh của mẫu thân, tiếp tục rảo bước thật nhanh ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại, bỏ lại sau lưng sự ngỡ ngàng và bầu không khí nặng trĩu.
Nàng biết mình làm vậy là khiến mẫu thân buồn lòng, nhưng nàng không còn cách nào khác.
Ít nhất thì hiện tại bên cạnh nàng là an toàn nhất.
Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy Nghị Sự Đường một vẻ tĩnh mịch.
Vì sơn trại mới thành lập, công vụ giấy tờ chưa có nhiều nên căn phòng khá trống trải, chỉ có ánh nến leo lét hắt lên vách tường những cái bóng chập chờn.
Lý Uyển Nhi ngửa cổ ra sau, hai tay hai chân buông lỏng.
Nàng nghiêng đầu, vặn mình bẻ cổ kêu rộp, rộp hai tiếng giòn tan, thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi.
Cả một ngày trời hôm nay, sau khi dùng bữa ở chỗ mẫu thân xong thì nàng sắp xếp phân nhà cho những người mới đến, thu thập tin tức nhỏ nhặt về thế giới ngoài kia để chuẩn bị cho con đường sau này, sau đó liền trở về dành toàn bộ thời gian còn lại để đánh vật với cái bút lông mềm oặt và mớ chữ tượng hình ngoằn ngoèo của thế giới này.
Lý Uyển Nhi cúi xuống nhìn tác phẩm trên bàn.
Một đống giấy nhàu nát, mực đen loang lổ.
Nàng cầm một tờ lên nheo mắt nhìn, xoay ngang xoay dọc, rồi chán nản vứt toẹt cây bút lông sang một bên.
"Chữ với chả nghĩa, viết cả ngày trời mà nhìn không khác gì gà bới, chẳng ra cái móc meo gì cả!"
Nàng bực bội vò nát tờ giấy ném vào góc phòng, rồi lười biếng gọi vọng vào không trung.
"Ân Vũ ơi.
Hú hú!"
Đốm sáng quen thuộc hiện ra, Ân Vũ lơ lửng trước mặt nàng, vẻ mặt trông cực kỳ hờ hững.
"Sủa lẹ!"
Lý Uyển Nhi liếc hắn một cái nhưng cũng lười chấp, nàng phẩy tay ra lệnh.
"Ra ngoài bảo Diệp Ngọc Khanh gọi Bùi Vỹ vào đây giùm ta."
Vừa nghe xong, Ân Vũ cau mày, khoanh tay trước ngực, giọng điệu đầy bất mãn.
"Này này, xin ngươi tôn trọng một chút.
Ta là Hệ thống Trí tuệ Nhân tạo cao cấp, là tinh hoa công nghệ vũ trụ, được tạo ra để hỗ trợ ngươi cứu rỗi thiên hạ, chứ không phải thằng tiểu đồng chạy vặt đâu nhé!
Ả nữ nhân, ngươi không có chân à?"
Lý Uyển Nhi liếc xéo hắn, nhếch mép cười khẩy.
"Tinh hoa vũ trụ cái khỉ mốc.
Ăn bám ký chủ thì phải biết điều chứ.
Thế giờ ngươi có đi không?
Hay muốn ta lôi cái đồ long đao* ra nói chuyện phải trái với ngươi?"
*Chiếc dép lào.
Ân Vũ nghe nhắc đến vũ khí tối thượng thì rùng mình, nhưng cái mỏ vẫn không chịu thua.
"Hừ, đồ nữ nhân bạo lực!
Cô cứ ỷ mạnh hiếp yếu đi.
Chẳng qua ta thấy cô viết chữ xấu quá, tội nghiệp nên ta mới nhượng bộ thôi đấy nhé."
Lý Uyển Nhi cầm lấy nghiên mực dọa ném.
"Còn nói nữa ta cho ngươi uống mực bây giờ!
Biến lẹ!"
"Rồi rồi, đi thì đi!
Làm gì căng!"
Ân Vũ hậm hực lầm bầm vài câu chửi thề rồi vụt biến mất.
Một lát sau, tiếng bước chân vang lên.
Bùi Vỹ bước vào phòng.
Dáng người hắn gầy gò nhưng đôi mắt lại rất sáng và lanh lợi.
Theo bảng thông tin hệ thống cung cấp, tên này có chỉ số quản lý khá tốt, rất thích hợp làm quản gia.
Vừa thấy Lý Uyển Nhi, Bùi Vỹ liền vội vàng chỉnh đốn y phục, vẻ mặt đầy cung kính, vén vạt áo trước định quỳ xuống hành đại lễ.
"Thuộc hạ Bùi Vỹ, tham kiến Đại..."
"Dừng lại!"
Lý Uyển Nhi giơ tay lên chặn lại ngay lập tức.
Giọng nàng tuy mệt mỏi nhưng vẫn đầy uy lực, khiến Bùi Vỹ khựng lại giữa chừng, đầu gối chưa kịp chạm đất đã phải đứng thẳng dậy, ngơ ngác nhìn nàng.
Lý Uyển Nhi nhìn hắn, day day trán rồi nói.
"Ta nhớ là ngay từ ngày đầu tiên nhận mọi người ta đã nói rất rõ rồi mà?
Ở đây chúng ta là huynh đệ, tỷ muội, cùng chung hoạn nạn, không phân biệt cao thấp sang hèn như chốn quan trường."
Nàng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, nghiêm túc nói.
"
Sau này, ngươi hay bất cứ ai gặp ta, tuyệt đối không cần phải quỳ gối dập đầu.
Đừng mang mấy cái lễ nghi phong kiến rườm rà đó vào đây.
Bất quá chỉ cần cúi người chào nhau một cái cho hợp lẽ nghĩa, thể hiện sự tôn trọng là đủ rồi.
Với lại đừng xưng thuộc hạ này nọ.
Hiểu chưa?"
Bùi Vỹ nghe vậy thì sững sờ trong giây lát, trong ánh mắt lộ rõ vẻ cảm kích và nể phục.
Hắn vội vàng cúi người thật sâu, chắp tay nói.
"Dạ, ta hiểu rồi!
Đa tạ Đại đương gia."
Lý Uyển Nhi gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, hỏi tiếp.
"Ngươi có biết đọc, biết viết không?"
Bùi Vỹ gãi đầu, cười trừ.
"Ta...
à ừm, ta cũng chỉ là dân đen thấp cổ bé họng, từ nhỏ cái bụng còn chưa lo xong thì lấy đâu ra tiền đi học, nên là một chữ bẻ đôi ta cũng không biết."
Lý Uyển Nhi nhướng mày.
"Vậy bình thường nếu quan phủ có bố cáo hay trát lệnh dán ngoài đường thì ngươi làm sao mà biết?"
"Thì ta sẽ đến đứng nghe đám người có học đọc to lên."
Hắn ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, vẻ mặt có chút hào hứng của kẻ hay hóng chuyện, "Còn nếu muốn nghe ngóng thế sự, thì cứ đến mấy cái tửu lâu.
Nơi đó tuy phức tạp, vàng thau lẫn lộn đủ loại người, nhưng tin tức gì cũng có, từ chuyện triều chính đến chuyện gầm giường nhà người ta, chỉ cần ngồi một lúc là ta nghe được hết."
Lý Uyển Nhi nghe xong thì im lặng một chút, ánh mắt lơ đãng nhìn vào hư không.
"Tửu lâu à..."
Nghe đồn đây là địa điểm check-in bắt buộc của hội xuyên không.
Đã mang tiếng xuyên về cổ đại mà không ghé lầu xanh à nhầm, tửu lâu uống rượu nghe đàn xem múa thì coi như phí cả kiếp xuyên không rồi.
Có cơ hội thì đi thử cho biết mùi đời.
Nàng gật gù ra vẻ đã hiểu, rồi bất chợt ngửa cổ lên nhìn chằm chằm vào xà nhà tối om trên trần, cất giọng tỉnh bơ.
"Nghe đủ chưa?
Mau xuống đi.
Tỷ cứ ngồi vắt vẻo trên đó hóng mát không thấy lạnh à?"
"Á!"
Một tiếng kêu khẽ vang lên từ trên xà nhà.
Ngay sau đó, một bóng đen nhảy xuống, đáp đất nhẹ nhàng không một tiếng động.
Diệp Ngọc Khanh đứng đó, mặt đỏ bừng, tay chân lúng túng như đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng.
"Ta... ta..."
Lý Uyển Nhi nheo mắt lại, dành cho nàng một cái nhìn đầy vẻ kỳ thị và khó hiểu, kiểu như đang nhìn một sinh vật lạ lùng nào đó, rồi thở dài.
"Tỷ có lạnh không?
Sao không đường hoàng bước vào cửa chính mà cứ phải núp lùm nghe lén chi cho khổ sở vậy?
Có ai cấm cản tỷ đâu."
Diệp Ngọc Khanh cúi gằm mặt, hai tay xoắn vào nhau, lắp bắp.
"Ta... ta không lạnh lắm... ta sợ làm phiền Đại đương gia..."
Thấy nàng xấu hổ sắp đào lỗ chui xuống đất, Lý Uyển Nhi không làm khó nữa.
"Được rồi, sẵn tiện tỷ ở đây thì muội giao việc luôn.
Bắt đầu từ ngày mai, mỗi buổi chiều Ngọc Khanh tỷ dành chút thời gian dạy Bùi Vỹ cùng vài người nữa đọc và viết chữ đi."
Diệp Ngọc Khanh nghe xong thì sững người.
Nàng quay sang liếc xéo Bùi Vỹ một cái.
Ánh mắt đang e thẹn bỗng chốc sắc lẻm như dao cau.
Cái tên ốm yếu này!
Tự nhiên ở đâu chui ra cướp mất thời gian quý báu của ta và nàng ấy.
Bùi Vỹ đứng bên cạnh tự nhiên thấy sống lưng lạnh toát, da gà da vịt nổi lên rần rần như có luồng sát khí bao quanh.
Hắn rụt cổ lại, không hiểu tại sao nhiệt độ trong phòng lại giảm đột ngột như vậy.
Lý Uyển Nhi thì hoàn toàn miễn nhiễm với sóng não của hai người kia.
Nàng thản nhiên nói tiếp với Bùi Vỹ.
"Sáng mai ngươi đến kho lương gặp ta.
Ta sẽ cùng ngươi chia tạm thời lương thực cho mọi người, sau đó ngươi giúp ta tính toán số lượng dự trữ cho mùa đông.
Ta quyết định rồi, từ nay ngươi sẽ là Quản gia của sơn trại này.
Sáng làm việc, chiều chọn khoản mười người bao gồm nam và nữ sang chỗ Ngọc Khanh tỷ học chữ."
Bùi Vỹ nghe vậy thì hoảng hốt, vội xua tay từ chối.
"Không được đâu!
Ta... ta không làm được đâu.
Cái chức to như vậy, lại còn tính toán sổ sách, ta sợ mình làm hỏng việc của trại mất."
"Ta nói ngươi làm được là ngươi làm được."
Lý Uyển Nhi ngắt lời, giọng đầy tin tưởng.
"Ta tin vào mắt nhìn người của mình.
Cứ làm đi, sai đâu ta sửa đó."
Thấy Đại đương gia tín nhiệm mình như vậy, Bùi Vỹ do dự một chút rồi cũng cắn răng gật đầu.
"Được, vậy... ta sẽ cố gắng hết sức."
Lý Uyển Nhi gật đầu hài lòng, phẩy tay.
"Được rồi, ngươi về nghỉ ngơi đi."
Đợi Bùi Vỹ đi khuất, Lý Uyển Nhi mới quay sang Diệp Ngọc Khanh, giọng điệu nghiêm túc hơn.
"Còn tỷ nữa, ta có chuyện muốn nói.
Từ nay tỷ không cần chuẩn bị nước tắm, cũng không cần hầu hạ rửa mặt hay rửa chân cho ta và mẫu thân nữa.
Để ta tự làm."
Diệp Ngọc Khanh ngơ ngác."
Tại sao ạ?"
"Tỷ là đồng đội, là tỷ muội tốt của ta, không phải nha hoàn hay người hầu.
Tỷ không cần làm những việc cực nhọc này."
Diệp Ngọc Khanh nghe xong, nỗi buồn ập đến nhân đôi, mặt mày bí xị.
Nàng vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, bước lên một bước, giọng khẩn khoản.
"Không được!
Ngài đừng làm vậy.
Ta... ta muốn làm mà.
Ta không thấy khổ chút nào hết."
Chỉ có những lúc đó ta mới được ở gần nàng, được chăm sóc nàng một cách đường đường chính chính...
Thấy Lý Uyển Nhi vẫn kiên quyết, Diệp Ngọc Khanh vội vàng viện cớ.
"Là vì... vì an toàn!
Đúng, là vì an toàn của Đại đương gia!
Những việc ăn uống, vệ sinh cá nhân rất dễ bị kẻ gian lợi dụng để hạ độc hay ám toán.
Ta phải tự tay làm mới yên tâm được.
Giao cho người ngoài ta không tin tưởng!"
Đúng lúc này, Ân Vũ cũng hiện ra, gật gù phụ họa để đẩy thuyền.
"Nàng ta nói đúng đấy Uyển Nhi.
Thời buổi loạn lạc, người xấu nhiều như rươi.
Để Ngọc Khanh làm là an toàn nhất rồi, nàng ấy có võ công lại cẩn thận, đỡ phải lo ngay ngáy."
Nghe cả hai người đều nói vậy, Lý Uyển Nhi đành thở dài đầu hàng.
"Thôi được rồi, tùy tỷ vậy."
Diệp Ngọc Khanh thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lại sáng lên lấp lánh.
Giải quyết xong mọi chuyện, Lý Uyển Nhi mệt mỏi dựa lưng vào ghế.
Cả người nàng ê ẩm, đầu óc căng như dây đàn.
Nàng biết Ân Vũ đang cố tình tác hợp, nhưng nàng lo tình hình chiến sự sắp tới, nghe nói mùa đông rất khắc nghiệt, e là sẽ có rất nhiều dân chạy nạn.
Hiện tại nàng mệt quá, cũng chẳng buồn vạch trần.
Lúc này, giọng nói của Ân Vũ vang lên trong đầu nàng qua đường thần thức, không còn vẻ cợt nhả mà trầm ổn, nghiêm túc lạ thường.
"Này, đừng có cái gì cũng ôm vào người như thế.
Cô định gánh cả thế giới này một mình đến bao giờ?
Việc lớn chưa thành thì cô đã chết vì lao lực, đột quỵ vì những việc nhỏ rồi đấy."
Lý Uyển Nhi im lặng lắng nghe.
Ân Vũ tiếp tục khuyên nhủ.
"Làm việc lớn thì phải biết tin tưởng và chia sẻ gánh nặng cho người bên cạnh.
Diệp Ngọc Khanh rất đáng tin, thậm chí có thể nói là người đáng tin nhất ở thế giới này đối với ngươi, nàng ấy sẽ không bao giờ phản bội ngươi đâu.
Hãy dựa vào nàng ấy nhiều hơn một chút.
Nếu cứ giữ cái tâm thế ai cũng đề phòng, việc gì cũng tự tay làm, thì ngươi sẽ sớm gục ngã vì căng thẳng thôi.
Tin ta đi, mở lòng ra một chút sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều."
Lông mu khẽ run.
Những lời nói của Ân Vũ như dòng nước ấm len lỏi vào tâm trí đang căng thẳng của Lý Uyển Nhi, khiến nàng suy ngẫm hồi lâu.
Hít một hơi thật sâu, nàng mở mắt ra, nhìn về phía góc phòng nơi Diệp Ngọc Khanh vẫn đang đứng im lặng như một bức tượng, kiên nhẫn chờ đợi nàng sai bảo.
"Ngọc Khanh tỷ, lại đây một chút."
Diệp Ngọc Khanh nghe gọi thì hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước đến bên cạnh ghế ngồi của nàng.
"Đại đương gia có gì sai bảo?"
Lý Uyển Nhi ngước lên, hỏi một câu chẳng liên quan gì đến công việc.
"Tỷ tắm chưa?"
Diệp Ngọc Khanh chớp mắt, thật thà đáp.
"Hôm nay ta tắm hai lần rồi.
Sáng một lần, lúc chiều sau khi luyện kiếm tắm thêm lần nữa."
Lý Uyển Nhi hài lòng gật đầu, khóe môi cong lên.
"Ừm.
Vậy phiền tỷ giúp ta xoa bóp vai và cổ một chút.
Ngồi cả ngày, người ta cứng đờ cả rồi."
Diệp Ngọc Khanh nghe vậy thì ánh mắt sáng lên, vội vàng bước ra sau lưng ghế.
Đôi bàn tay thon dài nhưng có lực của người luyện võ nhẹ nhàng đặt lên vai Lý Uyển Nhi, bắt đầu xoa bóp.
Lực đạo vừa phải, từng ngón tay ấn vào đúng các huyệt vị đau nhức, khiến Lý Uyển Nhi thoải mái đến mức khẽ rên lên một tiếng khe khẽ, nhắm mắt lại tận hưởng.
Ở phía sau, Diệp Ngọc Khanh nghe được những âm thanh đó liền đỏ hết tai.
Nàng nhìn xuống đỉnh đầu và bờ vai mảnh khảnh kia.
Ánh mắt nàng lúc này là mềm mại như nước, chan chứa một tình cảm sâu nặng không thể che giấu mà chỉ cần ai nhìn vào cũng hiểu nàng si mê người này đến nhường nào.
Một lúc sau, khi cơ thể đã giãn ra đôi chút, Lý Uyển Nhi vẫn nhắm mắt, cất tiếng nhẹ nhàng.
"Dạo này trời trở lạnh rồi, gió đêm độc lắm.
Từ nay về sau tỷ đừng có trèo lên mái nhà hay xà nhà ngồi nghe lén nữa."
Diệp Ngọc Khanh định nói gì đó thì Lý Uyển Nhi đã nói tiếp.
"
Sau này... cứ đường hoàng đứng cạnh ta là được."
Trái tim Diệp Ngọc Khanh lỡ một nhịp.
Nàng mím môi nén cười, khẽ đáp.
"Ta...
Được."
Lý Uyển Nhi bất chợt ngửa đầu ra phía sau, tựa vào thành ghế, mở mắt ra nhìn ngược lên khuôn mặt của Diệp Ngọc Khanh.
Ở góc độ này, gương mặt của Diệp Ngọc Khanh hiện lên rõ nét, ngũ quan thanh tú, ánh mắt dịu dàng đang nhìn nàng chăm chú.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Lý Uyển Nhi bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn một chút.
Hai má tự nhiên nóng lên, ửng đỏ.
Đẹp thế này đúng là phạm quy mà.
Để che giấu sự bối rối, và cũng nhân tiện giải quyết khúc mắc, nàng hắng giọng giải thích.
"À, chuyện lúc nãy...
Ta gọi Bùi Vỹ vào chỉ là để bàn việc công thôi.
Giữa ta và hắn hoàn toàn trong sáng, không có gì hết.
Tỷ không cần phải... ghen tuông đến mức dọa hắn sợ xanh mặt như vậy đâu."
Diệp Ngọc Khanh bị nói trúng tim đen, mặt mũi đỏ bừng lên, chân tay lúng túng không biết để đâu.
Nàng lắp bắp chối đây đẩy.
"Ta... ta không có!
Ta... ta chỉ là sợ hắn là gián điệp, sợ hắn có ý đồ xấu nên mới quan sát kỹ...
để bảo vệ sự an toàn cho Đại đương gia thôi!"
Nhìn bộ dạng ấp úng chối bay chối biến của nàng, Lý Uyển Nhi không nhịn được mà bật cười khẽ.
Cái vẻ lúng túng này đúng là đáng yêu chết đi được.
Nàng ngồi thẳng dậy, vươn vai một cái rồi nói.
"Được rồi, được rồi, ta tin tỷ là lo cho sự an toàn của ta, được chưa?
Giờ thì tỷ đi giúp ta chuẩn bị nước tắm được không?"
Diệp Ngọc Khanh lúc này mới lấy lại vẻ bình tĩnh, nhanh nhẹn đáp.
"Ta đã chuẩn bị xong từ trước rồi ạ.
Đại đương gia có thể vào tắm ngay."
Lý Uyển Nhi sững người, quay lại nhìn nàng với ánh mắt đầy ngạc nhiên và thán phục.
Có thể là chu đáo đến mức này sao?
Được được, mười điểm.
Lý Uyển Nhi đi trước, Diệp Ngọc Khanh lẽo đẽo theo sau dọc hành lang dài hun hút.
Trong đầu Diệp Ngọc Khanh lúc này đang hừng hực một ngọn lửa quyết tâm.
Nàng nắm chặt tay, thầm nhủ lần này nhất định không từ chối Đại đương gia nữa.
Mình phải mặt dày lên!
Mình phải hầu hạ ngài ấy tắm bằng được!
Cơ hội ngàn năm có một để... khụ khụ, để đảm bảo an toàn!
Đi được một hồi thì đến trước cửa phòng tắm.
Hơi nước ấm nóng từ bên trong len lỏi qua khe cửa phả ra ngoài.
Lý Uyển Nhi dừng lại, tay đặt lên then cửa, quay đầu lại nói rất nhanh, giọng lại nhỏ vì đang mệt.
"Cảm ơn tỷ, tỷ về nghỉ ngơi trước đi nhé."
Nhưng Diệp Ngọc Khanh đang bận chìm đắm trong kế hoạch tác chiến nên nghe không rõ, chỉ thấy miệng nàng mấp máy rồi quay đi.
Nàng cứ thế theo quán tính bước tới, định bụng sẽ theo chân Lý Uyển Nhi vào trong.
RẦM!
Cánh cửa gỗ đóng sầm lại ngay trước mũi.
"Ou!"
Diệp Ngọc Khanh không phanh kịp, cả khuôn mặt đập thẳng vào cánh cửa đóng kín.
Cú va chạm không mạnh lắm nhờ nội công hộ thể, nhưng nỗi đau về tinh thần thì thấu trời xanh.
Nàng ngơ ngác ôm trán, lắp bắp gọi.
"Đại...
Đại đương gia?"
Bên trong vọng ra tiếng Lý Uyển Nhi.
"Hả?
Sao vậy?"
Diệp Ngọc Khanh im bặt.
Không lẽ vì lần trước mình từ chối nàng ấy nên lần ấy nàng ấy không muốn mình hầu hạ nàng ấy tắm nữa?
Cảm giác hụt hẫng ập đến như sét đánh giữa trời hoang.
Diệp Ngọc Khanh bĩu môi, ánh mắt long lanh như hổ con bị bỏ rơi, nhìn chằm chằm vào cánh cửa vô tình kia đầy tiếc nuối.
Cuối cùng, nàng thở dài sườn sượt, lủi thủi đi ra một góc hành lang tối, ngồi xổm xuống, nhặt một cành cây nhỏ lên rồi bắt đầu vẽ vòng tròn trên đất, dáng vẻ tủi thân đến lạ.
Bên trong phòng tắm, hơi nước mịt mù.
Lý Uyển Nhi không nghe thấy tiếng trả lời thì nhún vai, thầm nghĩ chắc tỷ ấy lại chạy đi đâu rồi.
Nàng bắt đầu cởi bỏ lớp áo khoác mỏng bên ngoài vướng víu.
Đột nhiên, một luồng sáng quen thuộc lóe lên.
Ân Vũ hiện ra, lơ lửng giữa không trung, khoanh tay nhìn nàng bằng ánh mắt trêu chọc.
"Chậc chậc, ngoài cửa có con hổ con đang lủi thủi vẽ vòng tròn nguyền rủa cả thế giới kia kìa.
Ngươi nỡ lòng nào mà đối xử phũ phàng vậy?"
Lý Uyển Nhi ngẩn người, ngưng động tác cởi áo.
"Hả?
Ngươi nói cái gì vậy?"
Ân Vũ bay lượn vòng quanh nàng, lắc đầu ngán ngẩm.
"Trời ơi là trời!
Sao mà ngươi ngu quá vậy?
Bình thường cái gì cũng biết, mưu lược đầy mình, mà sao dính đến chuyện tình cảm là cái chỉ số EQ của ngươi nó tụt về âm vô cực vậy hả?"
Lý Uyển Nhi cau mày, ném áo lên giá, mắng lại.
"Cái đồ quỷ già nhà ngươi, mới chửi ai ngu đó?
Ta làm sao?"
Ân Vũ thu lại vẻ cợt nhả, bay đến trước mặt nàng, nghiêm túc ra lệnh.
"Ta không đùa với ngươi.
Nghe cho kỹ đây.
Mau công lược Diệp Ngọc Khanh đi."
Lý Uyển Nhi nhìn hắn như nhìn người ngoài hành tinh.
"Tại sao?
Chẳng phải tỷ ấy đã thích ta rồi sao?
Nhiệm vụ cũng hoàn thành từ lâu.
Với lại hiện tại như thế này không phải rất tốt sao?"
Nàng dừng một chút, rồi nói thêm với vẻ khẳng định chắc nịch.
"Hơn nữa, ta đã nói rồi, ta thẳng.
Ta không thích nữ nhân.
Đừng có ép ta làm mấy chuyện đó."
Ân Vũ nghe xong thì mặt đen lại như đít nồi.
Hắn cười khẩy.
"Thẳng hả?
Được thôi.
Vậy ta sẽ sắp xếp đối tượng công lược khác cho ngươi là nam nhân.
Một tráng sĩ vạm vỡ mười múi, đẹp trai nhé?"
Lý Uyển Nhi vừa nghe đến đó, trong đầu tự nhiên hiện lên cảnh tượng mình ấp ôm, ân ái với một nam nhân lạ.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến nàng rùng mình, da gà nổi lên từng đợt.
"Kinh tởm!"
Nàng buột miệng thốt lên, xua tay lia lịa.
"Ta cũng không thích nam nhân!
Ta thích ở một mình, ta độc thân vui tính, được chưa?"
Ân Vũ nhếch mép.
"Không được."
Hắn búng tay một cái.
Một bảng thông báo màu đỏ rực, nhìn rất quỷ dị hiện lên trước mặt Lý Uyển Nhi.
Trên đó có dòng chữ lớn.
DẠ VỌNG.
Bên dưới là một thanh tiến độ đang phát sáng: 3/100.
Lý Uyển Nhi ngơ ngác: "Cái này...
Ngươi lôi cái bảng này ra làm gì?"
Ân Vũ chỉ tay vào thanh tiến độ, giọng lạnh lùng giải thích.
"Sẵn đây giải thích kỹ cho ngươi hiểu rõ về cơ chế của nó nhé!
Đây là cái giá phải trả cho việc cô đã nhuốm máu ở thế giới này.
Có thể xem nó là một loại debuff vĩnh viễn."
"Nếu sau một khoảng thời gian cô không tiếp tục giết người để thỏa mãn nó, hoặc không hoang lạc để giải tỏa, thì cơ thể cô sẽ bắt đầu sụp đổ."
Hắn liệt kê từng giai đoạn, giọng đều đều như đang đọc án tử.
"Đầu tiên là trạng thái nghi ngờ mọi thứ, tâm tính trở nên nóng nảy, dễ nổi giận vô cớ."
"Tiếp theo là gặp ảo giác, ác mộng triền miên, rơi vào nỗi sợ hãi tột độ."
"Và cuối cùng... là mất kiểm soát hoàn toàn.
Cô sẽ trở nên điên loạn, trở thành một cỗ máy giết người bừa bãi không phân biệt địch ta, cho đến khi kiệt sức mà chết."
Lý Uyển Nhi nghe đến đâu, đồng tử giãn ra đến đó.
Gương mặt nàng tái mét, tay chân lạnh toát.
"Cái... cái gì?"
Nàng hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, não bộ hoạt động hết công suất.
Một lúc sau, nàng ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh trở lại.
"Vậy thì ta sẽ chọn cách thứ nhất.
Ta sẽ tiếp tục giết người."
Nàng nhìn thẳng vào Ân Vũ, giọng kiên quyết.
"Ta bị lãnh cảm.
Ta không thể nào hoang lạc cùng người khác được, dù đó là nam hay nữ.
Giết chóc dễ hơn nhiều."
Ân Vũ nghe vậy thì bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong phòng tắm hơi nước, đầy vẻ chế giễu.
"Haha!
Ngây thơ quá Lý Uyển Nhi ơi!"
Hắn ghé sát vào tai nàng, thì thầm.
"Cô nghĩ trên thế giới này có đủ người xấu xếp hàng cho cô giết mãi sao?
Hay đến lúc đó, cơn đói khát ập đến, cô sẽ vung kiếm giết cả những người vô tội?"
Thấy Lý Uyển Nhi khựng lại, hắn bồi thêm cú chốt hạ.
"Hơn nữa, Dạ Vọng giống như ma túy vậy.
Nếu cô chọn cách giết người để giải tỏa, cô sẽ càng lún sâu vào nó.
Càng giết càng khát máu, thanh tiến độ sẽ tăng nhanh hơn, và kết cục cuối cùng vẫn là con đường điên loạn, trở thành một con quái vật không có nhân tính."
"Cách duy nhất để kìm hãm nó một cách an toàn, để giữ cho cô còn là 'người'... chính là dục vọng về tình yêu."
Nghe đến hai chữ hoang lạc, Lý Uyển Nhi rùng mình một cái, mặt nhăn lại như khỉ ăn ớt.
"Eww!
Ngươi nói cái gì nghe ghê vậy?
Ta có phải là loại lăng loàn, bạ đâu hoang lạc đó đâu mà ngươi xúi dại?"
Ân Vũ lơ lửng trước mặt nàng, bỗng dưng đổi giọng trầm mặc, hỏi một câu đầy tính triết học.
"Ngươi có tin vào định mệnh không?"
Lý Uyển Nhi bĩu môi, trả lời không cần suy nghĩ.
"Không!
Nếu có cái thứ gọi là định mệnh hay tơ hồng se duyên gì đó, thì bà đây đã không ế chỏng ế chơ suốt hơn hai mươi năm cuộc đời rồi.
Hỏi thừa!"
Ân Vũ vỗ trán cái bộp, thở dài đầy bất lực trước sự phũ phàng của nàng.
Hắn phẩy tay.
"Thôi bỏ đi, sao cũng được.
Nói tóm lại, Hệ thống tối cao sẽ không để ngươi bạ đâu quan hệ bừa bãi đến đó đâu.
Ta đã tính toán và sắp xếp sẵn cho ngươi ba nữ nhân định mệnh.
Chỉ những người này mới có thể giúp ngươi giải tỏa Dạ Vọng một cách an toàn nhất.
Và Diệp Ngọc Khanh chính là một trong số đó."
Lý Uyển Nhi nghe xong thì trố mắt, mồm há hốc.
"Gì?
Tận ba người á?
Dữ vậy cha?
Ta có phải loại lẳng lơ, bắt cá nhiều tay không biết chung thủy là gì đâu!
Một người còn lo chưa xong, ngươi bắt ta gánh ba người?"
Nàng dừng lại một chút, rồi nhíu mày thắc mắc tiếp.
"Mà khoan, sao toàn là nữ không vậy?
Hệ thống các ngươi bị lỗi giới tính à?"
Ân Vũ cười cợt nhả, nháy mắt trêu chọc.
"Ba người là còn ít đấy.
Ta sợ ngươi nhu cầu cao quá, vắt cực khô một người thì tội nghiệp con nhà người ta, nên phải chia ra ba người để san sẻ gánh nặng chứ sao."
Chưa để Lun kịp phản bác, hắn bồi thêm cú chốt hạ.
"Còn lý do vì sao không có nam nhân ấy hả...
Thì còn không phải sợ cô sinh sản vô kế hoạch sao?
Giữa thời loạn lạc này mà vác cái bụng bầu đi đánh giặc thì coi sao được?"
"Ewww!!!"
Lý Uyển Nhi ôm bụng, cúi gập người xuống, làm động tác nôn ọe đầy khoa trương.
"Làm ơn đi!
Đừng nói mấy lời kinh tởm đó nữa.
Ta thề là ta có thể ói ra mười bãi ngay tại đây luôn đấy.
Nghe mà gớm chết!"
Nàng vừa nói vừa làm bộ rùng mình, mặt mày nhăn nhó tỏ vẻ buồn nôn tột độ.
Ân Vũ nhìn bộ dạng của nàng, bĩu môi khinh bỉ, bắt chước dán vẻ vừa rồi của náng ta.
"Eww, nhìn cái nết giả bộ của ngươi còn kinh tởm hơn mấy lời ta nói gấp mười lần."
Hai bên lườm nhau một cái tóe lửa.
Nhưng rồi, Lý Uyển Nhi bất chợt nhớ ra điều gì đó.
Nàng thu lại vẻ cợt nhả, đứng thẳng người dậy, ánh mắt trở nên trầm tư và nghiêm túc lạ thường.
"Này Ân Vũ..."
Giọng nàng chùng xuống.
"Sao?"
"Bây giờ ngươi bắt ta công lược họ...
Vậy sau này lỡ ta hoàn thành nhiệm vụ và quay về thế giới thực thì sao?
Nếu ta đột ngột biến mất như vậy, bọn họ sẽ ra sao?"
Nàng nhìn xuống đôi bàn tay mình, giọng đầy day dứt.
"Hơn nữa, ta hiện tại không có tình cảm với họ.
Nếu cứ giả vờ yêu đương để lợi dụng họ giải tỏa Dạ Vọng, rồi sau đó bỏ đi... thì chẳng phải sẽ làm họ tổn thương rất nhiều hay sao?
Ta tuy không phải loại người tốt lành gì, nhưng ta không muốn làm kẻ tồi tệ đùa giỡn tình cảm người khác."
Không khí trong phòng tắm chùng xuống hẳn.
Ân Vũ nhìn sâu vào mắt nàng, không còn vẻ đùa cợt nữa.
Hắn đáp, giọng bình thản nhưng lạnh lùng.
"Về chuyện đó thì ngươi cứ yên tâm.
Nếu ngươi hoàn thành nhiệm vụ và quay trở về, thì thể xác của Lý Uyển Nhi ở thế giới này sẽ chết."
"Chết?"
Lý Uyển Nhi giật mình.
"Đúng vậy.
Trong mắt họ, ngươi đã hi sinh hoặc qua đời vì bạo bệnh.
Đau thương là có, nhưng đó là sự ra đi hợp lý, không phải là sự bỏ rơi vô trách nhiệm."
Ân Vũ bay lại gần, giọng trở nên mềm mỏng hơn như một người bạn.
"Còn về chuyện tình cảm...
Nếu ngươi không muốn làm bọn họ tổn thương vì sự giả dối, thì tại sao ngươi không thử thật tâm học cách mở lòng đi?
Học cách yêu đi.
Đừng coi đó là nhiệm vụ, hãy coi đó là một phần của cuộc đời này.
Biết đâu... ngươi cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình?"
Lý Uyển Nhi nghe xong thì im lặng.
Những lời của Ân Vũ như gõ mạnh vào bức tường phòng vệ trong lòng nàng.
Nàng trầm ngâm suy nghĩ, ánh mắt mông lung nhìn vào làn hơi nước mờ ảo.
Một lúc lâu sau, nàng thở hắt ra, phẩy tay nhẹ.
"Được rồi...
Ngươi ra ngoài giúp ta an ủi Ngọc Khanh tỷ một chút đi.
Con hổ con đó chắc đang tủi thân lắm."
Nàng khoanh tay, đứng ngả người dựa vào thành bồn tắm, nhắm mắt lại.
"Để ta yên tĩnh suy nghĩ một đêm nay rồi tính tiếp."
Ân Vũ nhìn nàng một cái thật sâu, thở dài rồi gật đầu.
"Được.
Tùy ngươi."
Dứt lời, hắn bay xuyên qua cánh cửa ra ngoài hành lang.
____
Mẹo: Ân Vũ không phải là hệ thống.
Lưu ý: Lời Ân Vũ nói về Dạ Vọng có một nửa là thật.
____
30s lảm nhảm.
Cánh cụt: Con gái ơi, mài cứ thế này thì bao giờ mới gả mài được hả con?
Lý Uyển Nhi: Ai cần gả?
Mắc gả lắm rồi hả?
Ân Vũ: Ta đi giao lưu nhiều thể loại NP lắm rồi, người ta mười chương đã gặp được hết vợ mình rồi.
Ai như ngươi.
Đã NP mà chậm nhiệt thì chừng nào mới rồi.
Cánh cụt: Đúng, đúng.
Ân Vũ đại nhân nói chí phải.
Thậm chí người ta làm tới cái gì luôn rồi, nhìn lại con gái mình, mười lăm chương đánh con gái nhà người ta mấy lần.
Mài không sợ bị nhà gái bên kia tế sống hả con?
Ân Vũ: Ừm ừm, đúng là vũ nữ, nên tế sống.
Lý Uyển Nhi: Nínnnnn.