Cập nhật mới

Khác [GL][Edit] Người hâm mộ số 1: Bản thảo của quỷ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
342452675-256-k823111.jpg

[Gl][Edit] Người Hâm Mộ Số 1: Bản Thảo Của Quỷ
Tác giả: conmeotimrim
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tiểu thuyết "Quý Ngài Passek" trở nên nổi tiếng trên mạng do tên sát nhân hàng loạt Nhậm Bình Sinh đã bắt chước thủ thuật gây án trong truyện.

Ngoài ra, kẻ thủ ác này vẫn chưa sa vào lưới pháp luật nên khiến cho cuốn sách ngày càng thêm bí ẩn.

Đồng thời, Giang Uyển Thư nhờ vào cuốn tiểu thuyết này mà lập tức nổi tiếng chỉ sau một đêm.



trinhthám​
 
[Gl][Edit] Người Hâm Mộ Số 1: Bản Thảo Của Quỷ
[LOA LOA TÁC PHẨM MỚI CỦA ANDE]


Tên: Người hâm mộ số 1: Bản thảo của quỷ

Tiểu thuyết "Quý Ngài Passek" trở nên nổi tiếng trên mạng do tên sát nhân hàng loạt Nhậm Bình Sinh đã bắt chước thủ thuật gây án trong truyện.

Ngoài ra, kẻ thủ ác này vẫn chưa sa vào lưới pháp luật nên khiến cho cuốn sách ngày càng thêm bí ẩn.

Đồng thời, Giang Uyển Thư nhờ vào cuốn tiểu thuyết này mà lập tức nổi tiếng chỉ sau một đêm.

Chuyện đã xảy ra được 10 năm.

Giang Uyển Thư sau khi đã công thành danh toại, đã bị hành quyết tại bàn làm việc ngay chính trong căn biệt thự của cô.

Đầu và một phần bản thảo đã không cánh mà bay, nó lại là một phần rất quan trọng, do đó là phần kết của quyển tiểu thuyết cuối cùng mà cô khi còn sống.

Nhà xuất bản Giang Nam, bên chịu trách nhiệm về tiểu thuyết của cô, việc này khiến cho chủ biên Tân Mộng Yên một phen bận bù đầu bù cổ.

Vì nếu không tìm bản thảo của quyển cuối cùng thì tức là tiểu thuyết của Giang Uyển Thư không thể xuất bản.

Đang lúc Tân Mộng Yên tìm cách xoay xở, cô nhận được một email do một người đóng góp.

Trong đó có một tệp tiểu thuyết, điều khiến cô chú ý chính là nội dung của nó giống hệt với quyển tiểu thuyết chưa xuất bản trước đây.

Đồng thời, cô cũng phát hoảng khi phát hiện phương pháp tạo ra bản thảo cuối cùng này lại khác hoàn toàn với phong cách viết của Giang Uyển Thư...

Đây lẽ nào là bản thảo bị mất?

Hay là lời thú tội sau cùng của kẻ sát nhân đã cướp đi hàng ngàn sinh mạng?

p/s: Má bảo sau khi End "Thao túng tim tui" sẽ mần noá.

Hong biết có ngược ko mà cái hình minh hoạ "nhẹ nhàng" quá chời
 
[Gl][Edit] Người Hâm Mộ Số 1: Bản Thảo Của Quỷ
Xin chào biên tập, tôi là Tân Mộng Yên


Cuối tuần, một ly cà phê và một quyển sách, là khoảng thời gian lý tưởng nhất để tôi thưởng thức một buổi trà.

Hôm nay tôi không phải đau đầu vì công việc, tuy là nói thế...

Nhưng đọc sách vẫn là công việc của tôi.

Đúng vậy, tôi là biên tập, cũng do ham đọc sách nên chọn làm biên tập.

Đôi khi ngồi thảo luận với nhiều tác giả lớn khác, tôi lại sinh ra ảo tưởng mình là một phần trong số họ, thi thoảng trong lúc trò chuyện với họ tôi chợt nảy ra vài ý tưởng, thế là sau một hồi đàm phán nó lại được điền vào và trở thành một phần trong cuốn sách của họ.

Nhìn đoạn văn ngắn trong màn hình, tôi cảm thấy như mình cũng là một tác giả.

Đây là bí mật góc tối của tôi, nhưng đừng bảo tôi nói nhé, tôi tin những biên tập khác cũng cảm thấy giống tôi.

Khi các tác giả thu nhận ý kiến từ biên tập, trong tích tắc, cuốn sách như có tận hai tác giả.

Chẳng qua với thân phận là biên tập, chúng tôi rất hào phóng, không đòi hỏi tác giả phải điền tên mình vào bất kỳ tựa sách nào, vì như thế sẽ gây ảnh hưởng đến hình tượng nhà xuất bản.

Còn xét ở phương diện khác, chúng tôi tạo ra kỳ tích (cho tác giả), những điều hoàn hảo, bọn họ sẽ mang lại những lợi nhuận khủng cho chúng tôi.

Chúng tôi luôn luôn biết ơn với những đối tác của mình.

Cuốn sách hôm nay tôi đọc có chút đặc biệt, nó được viết bởi một trong những nhà văn nổi tiếng của chúng tôi, tôi phụ trách cho việc xuất bản của cô ấy nhiều năm rồi.

Từ hai kẻ xa lạ dần trở thành bạn của nhau, cô ấy luôn dựa dẫm vào, chẳng thà bảo tôi là người nhà hay bảo mẫu của cô ấy thì hợp hơn đó.

Tên của cô ấy là Giang Uyển Thư, nghe quen lắm đúng không?

Đúng, không sai, cô ấy chính là nhà văn trinh thám tội phạm thoát chết từ tên sát nhân hàng loạt Nhậm Bình Sinh mười năm trước.

Loạt series "Quý ngài Passek" cô ấy viết được bán cho công ty chúng tôi, sau này chúng được chuyển thể thành phim truyền hình dài tập cùng tên nổi đình nổi đám, tiền bản quyền chúng tôi thu được từ việc bán tác phẩm của cô ấy đã lên tới con số hàng chục, thậm chí còn được xuất bản ra nước ngoài.

Rất hiếm công ty nào đạt được doanh thu này khi đang trong thời kỳ suy thoái.

Nhưng xét cho cùng, những điều này đều được quy cho kẻ đã gây ra mọi chuyện - Nhậm Bình Sinh.

Chuyện ả ta làm rất nổi tiếng trên Internet, về cơ bản ai nấy đều biết nên những tình tiết về của cô ả được lồng ghép vào bản phim chuyển thể, điều này như thêu hoa dệt gấm thêm cho tác phẩm "Quý ngài Passek".

Tất nhiên danh tiếng của Giang Uyển Thư cũng nổi lên từ sau khi cô thoát khỏi nanh vuốt của kẻ sát nhân hàng loạt kia.

Có điều, người thuộc hàng huyền thoại thì thường khó gần.

Đây không phải tôi ba hoa chích choè, mà là về cơ bản người trong nghề đều biết và đều đánh giá cô ấy như vậy.

Có thể là do tổn thương tâm lý dẫn đến tính cách cô ấy thành ra như thế.

Theo tôi được biết, mười năm trước, từ sau cô ấy được cảnh sát giải cứu khỏi sân thượng cũ, hình như còn có một cảnh sát đã hy sinh.

Vốn dĩ cô ấy cũng sẽ bị khởi tố, do chỉ có mỗi dấu vân tay của cô trên cây súng và cảnh sát kia là do cô ấy bắn.

Nhưng sau khi điều tra kỹ lưỡng, tại hiện trường không hề có vết máu của người thứ ba, hơn nữa lúc ấy cô đã phát điên.

Cơ quan tư pháp cho rằng cô ấy vi phạm ý chí vào thời điểm gây án nên không bị Viện kiểm sát khởi tố.

Sự hy sinh của viên cảnh sát kia đổ hết lên đầu Nhậm Bình Sinh.

Bản thân cô ấy bị tống vào trại tâm thần tiếp nhận điều trị ròng rã hai năm.

Đến khi xác nhận cô ấy có thể chăm sóc bản thân, đối đáp trôi chảy những vấn đề mà bác sĩ tâm thần đặt ra, không còn vấn đề gì nữa mới dám để cô ấy xuất viện.

Nhưng trên thực tế, cô ấy không hề được trị dứt, tinh thần luôn trong khủng hoảng, sau khi bán bản quyền cho nhà xuất bản chúng tôi và tôi trở thành biên tập viên mới dần hiểu rõ con người cô ấy.

Có lẽ do tôi có chút thiện cảm với cô ấy, vì thời điểm cô ấy chưa nổi tiếng, tôi có xem qua tác phẩm "Quý Ngài Passek", nó là nguồn cảm hứng cho dòng trinh thám tội phạm của tôi, tuy tôi không phải fan cuồng nhưng một khi đã nghĩ về điều đó, đối với một tác giả có tiếng và có trải nghiệm đầy kịch tính như này, ắt sẽ khơi gợi tính hiếu kỳ của mọi người về cô ấy.

Cô ấy mua một căn biệt thự, tọa lạc tại trung tâm gần thành phố, nhưng thực tế mà nói là do tiền kiếm được từ bản quyền nhiều quá không biết chi vào đâu.

Chưa kể, có vẻ như không ai dạy cho cô ấy cách xài tiền nên xuyên suốt cô ấy chỉ mặc những bộ đồ từ thời Đại học.

Tuy kiếm được cả bộn tiền, nhưng với mớ quần áo cũ rích ấy thật không xứng với hình tượng của cô một chút nào.

Như thể trong lòng cô ấy không chấp nhận việc thời gian đang dần trôi đi vậy.

Vì mắc phải tình trạng ấy, cô ấy không thể tham gia buổi ký tặng, rất ít người gặp được cô ấy, ngoài trừ tôi.

Cô ấy dần trở nên nhạy cảm đa nghi, một chiếc lá rơi cũng đủ làm cô ấy hoảng sợ.

Buổi tối phải uống cả đống thuốc ngủ mới có thể ngủ được.

Thú thật thì tôi cũng chẳng hiểu sao cô ấy lại mua cái biệt thự này, cảm giác người như cô ấy phải ở chung cư mới phải.

Suy cho cùng có người làm hàng xóm, biệt thự rộng thênh thang, tuy khu biệt thự cô ấy ở thuộc tập đoàn an ninh được quản lý chặt chẽ nhưng mỗi khi vào nhà cô ấy tôi cứ có cảm giác rờn rợn.

Bên trong rộng rãi giống hệt như nhà ma, mặc dù cô ấy có nuôi thêm chó săn và thuê cả quản gia đến trông coi dọn dẹp, vẫn không che lấp nỗi căn nhà khang trang này là nơi cư trú của một người vô tâm.

Từ sau trải qua những chuyện đó, phần linh hồn hoạt bát cô ấy gần như đã chết, trở thành một người trưởng thành tẻ nhạt lạc lõng.

Với lại, có chuyện này không biết có nên nói với các bạn hay không.

Đó chính là...

Sau khi hoàn thành bộ "Quý Ngài Passek", nguồn cảm hứng của cô ấy rơi vào tình trạng cạn kiệt.

Bạn phải biết rằng, thân là một tác giả, một tác giả vĩ đại, thực chất thứ đánh gục cô ấy không phải bệnh mà là thiếu cảm hứng.

Thiếu đi cảm hứng, tác giả sẽ không khác gì một cái xác không hồn, thiếu đi cảm hứng, việc tác giả sống hay chết cũng không khác gì nhau.

Khoảnh khắc cô ấy trở thành một tác giả, đồng nghĩa với việc cuộc đời của cô ấy không thể có sự "cạn kiệt cảm hứng", cô ấy đã bước lên đỉnh cao của một nhà văn, ai cho phép cô ấy rơi xuống trở lại làm phàm nhân?

Nhà xuất bản không cho phép, độc giả không cho phép, trong thâm tâm cô ấy chắc chắn không chấp nhận, mà dù cho có chấp nhận thì chính cô ấy cũng không cam lòng.

Cô ấy từng nói chuyện này rất nhiều lần với tôi, bảo rằng bản thân không biết phải đối mặt với quãng đời còn lại thế nào vì cô ấy không viết nổi một từ, một chữ càng không!

Cô đã chịu ảnh hưởng nặng nề từ cái quá khứ kia, Nhậm Bình Sinh như một bóng đen bám rịt lấy nửa đời này.

Như thể cô sẽ bị chôn vùi cùng nó trong suốt quãng đời còn lại.

Sau này tôi đưa cho cô ấy một lời khuyên, chính là hãy đọc nhiều sách, càng nhiều càng tốt.

Tôi biết cô ấy thuộc hàng tác giả thiên tài, cô ấy không cần đọc nhiều vẫn có thể vẽ ra một câu chuyện, mọi người cũng vì thế mà muốn trở thành tác giả, nó là chén cơm trời cho.

Có điều hiện tại chưa được, dựa vào thiên phú của cô ấy không có cách nào viết ra, chỉ còn cách tích lũy bằng việc đọc, rồi phát triển nó câu chuyện riêng của chính mình.

Quả nhiên, phương pháp tôi đưa ra có hiệu quả.

Chỉ sau mấy tháng cô ấy liền gửi cho tôi tập bản thảo mới, cả tựa sách cũng vô cùng đặc biệt.

Là "Em chỉ thuộc về tôi", cốt truyện lôi cuốn và ngập tràn mánh lới, mới đọc tựa sách thôi tôi đã thấy thích rồi.

Văn phong đậm chất phong cách của cô ấy, lại một tuyệt tác mới.

Tôi dám cá nếu cuốn sách này được xuất bản nhất định sẽ rầm rộ không kém.

Trong tay tôi đang giữ bản thảo mấy chương đầu của cô ấy, cô ấy cũng có thảo luận với tôi về cái kết của câu chuyện sẽ như thế nào, bảo tôi hãy kiên nhẫn chờ vài tuần trước khi nhận được cái kết.

Do lần này cô ấy chỉ tính viết một truyện ngắn mà thôi, đợi khi nào cô ấy khôi phục lại trạng thái ban đầu sẽ viết truyện dài.

Tôi đã đợi và đợi, lại không thể ngờ.

Điều chờ đợi tôi lại là cuộc gọi từ cảnh sát thông báo về cái chết của cô ấy.
 
[Gl][Edit] Người Hâm Mộ Số 1: Bản Thảo Của Quỷ
Sương dày


Tách tách

Tại hiện trường vang lên tiếng chụp của máy ảnh, cùng với ánh đèn flash chớp nhoáng, Tả Ương cau mày nhìn máu lênh láng trên mặt bàn.

Tuy máu đã khô lại sau một khoảng thời gian, nhưng nó vẫn đông lại, lượng máu trào ra men theo góc bàn mà chảy xuống, tích từng giọt rơi xuống thảm, trên thảm hình thành một vũng máu đỏ thẫm.

Mặt bàn được bày biện gọn gàng tinh tế nên xuất hiện phần thi thể bị chặt đầu có vẻ không phù hợp.

Không biết tại vì sao, căn biệt thự này rõ ràng nằm gần trung tâm thành phố, xung quanh cây cối lại thưa thớt, chỉ cần hít một cái thôi cũng đủ nhận thấy rõ hơi ẩm thấp ngập tràn trong không khí.

Môi trường ẩm thấp khiến mọi người bất giác dựng hết lông tơ, luôn có cảm giác bí bách.

"Xin lỗi anh đến trễ, tiểu Ương.

Trên đường đi sương mù dày quá, anh không dám lái nhanh, mặt đường còn trơn nữa."

"Không sao đâu, anh Liêu."

Tả Ương xua tay.

"Vốn dĩ cục trưởng không muốn để anh tham gia vụ án lần này, chỉ là em lén nhờ anh đến hỗ trợ thôi."

Liêu Tử Long, đồng nghiệp của Bạch Khởi đã mất gần mười năm, vị trí của Bạch Khởi trong cục cảnh sát vẫn luôn bị bỏ trống.

Theo thường lệ, các cục cảnh sát sẽ chiêu mộ người mới nhưng vì vẫn chưa bắt được hung thủ, phía trên lại tạo áp lực.

Kết quả làm cho các cục trưởng của các cục cảnh sát luôn trong tình trạng thay đổi, không còn thì giờ để tuyển chọn người mới nữa.

Cục trưởng mới được bổ nhiệm những năm đổ lại đây đã chiêu mộ nhân tài trên khắp cả nước, Tả Ương – người có dày dặn kinh nghiệm, được điều về làm đại đội trưởng Đội điều tra hình sự thành phố nhằm giải quyết những vụ án khó.

Cái tên Tả Ương rất có tiếng thuộc hàng huyền thoại trong giới tư pháp.

Cô ấy đích thân đưa chính mẹ mình ra tòa, có thể công chính nghiêm minh không bị ràng buộc bởi tình cảm giữa con người và pháp luật, tuyệt đối không phải dạng tầm thường.

Trong mắt cô ấy không có tư tình, bởi vậy khi còn trẻ được đề cử lên làm cảnh giám.

"Anh có thể hiểu."

Liêu Tử Long thôi không nói nữa, vỏn vẹn bốn chữ cũng đủ bao quát hàm ý quen thuộc của anh đối với vụ án này.

Nhậm Bình Sinh.

Như một cái tên bị nguyền rủa, chỉ với một mình ả đã làm náo loạn toàn bộ cục cảnh sát phải đứng ngồi không yên trong mười năm.

Một tên tội phạm hàng đầu bị truy nã toàn quốc vì những tội ác ả gây ra, ấy vậy mà lại không tìm được dấu vết nào.

Mười năm năm trước chính ả dụ dỗ Giang Uyển Thư phải nổ súng giết chết Bạch Khởi, mười năm sau chính Giang Uyển Thư cũng chết dưới lưỡi dao.

Chỉ cần động não suy nghĩ một chút, ai cũng biết chuyện này đều liên quan đến Nhậm Bình Sinh...

Chẳng qua là mọi người không muốn dự đoán trước, tất cả đều phải làm theo quy trình.

Vì trước khi bắt được hung thủ, kết luận vội vàng như vậy sẽ gây ảnh hưởng đến phán quyết của toàn bộ vụ án.

Liêu Tử Long nghĩ vậy khi nhìn vào thi thể.

"Vết cắt trên cổ rất ngọt, hơn nữa còn tách ra khỏi khớp cổ.

Dù không bị chặt bằng một dụng cụ lớn sắc nhọn thì cũng đủ cho thấy hung thủ chắc chắn rất rành về cấu tạo cơ thể người.

Tuyệt đối không phải dạng tội phạm hành động tuỳ tiện hay lỗ mãng."

"Tìm được đầu chưa?"

Liêu Tử Long hỏi vậy vì anh vừa đến hiện trường, chưa nắm rõ báo cáo hiện có.

Tả Ương lắc đầu, cô nhìn bài trí trong phòng, không dám ngồi xuống, dưới chân còn mang bọc nilon, sợ phá hỏng hiện trường.

"Đáng tiếc, không có."

Tả Ương ngoái lại nói với Liêu Tử Long.

"Biệt thự này quá lớn, em đã nhờ tất cả nhân viên cẩn thận rà soát tất cả các phòng, ngay cả hố đất mới đào phía sau vườn bọn em cũng không buông tha, những nơi có thể giấu bọn em cũng thử tìm rồi nhưng vẫn không tìm thấy."

"Cách giải thích duy nhất chính là bị hung thủ mang đi rồi."

"Mang đi?"

Liêu Tử Long lẩm bẩm từ này trong miệng, anh nhai đi nhai lại từ ấy.

"Mang đi là có ý gì chứ?"

"Ý nghĩa?

Anh Liêu à, ý em không phải vậy, còn nếu để tìm ý nghĩa..."

Tả Ương chỉ vào đồ đạc trên bàn cùng cái thi thể.

"Toàn bộ hiện trường vụ án đều có ý nghĩa đối với hung thủ, anh bạo dạn suy đoán thử đi."

"Anh chỉ nghĩ tới vụ chặt đầu nổi tiếng nhất trong lịch sử là vụ Louis XVI, ông bị hành quyết bằng cách chặt đầu, chỉ những kẻ thủ ác phạm tội tày trời mới bị loại hình phạt cực đoan như vậy."

Tả Ương đưa lưng về phía Liêu Tử Long, cô tháo bao tay, gãi huyệt Thái Dương nói.

"Tôi thật sự không nghĩ được Giang Uyển Thư đã làm ra chuyện gì đã khiến hung thủ tức giận như vậy."

"Hừm...

Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ những người quen biết với nạn nhân, tìm hiểu xem cô ấy rốt cục là người như thế nào, không loại trừ khả năng là có người ganh ghét cô ấy nên đã ra tay giết người."

Liêu Tử Long nói một tràng ngụ ý rất rõ ràng, anh biết Tả Ương dồn hết sự nghi hoặc lên người Nhậm Bình Sinh, như vậy sẽ gây nhiễu cho vụ án.

"Cũng đúng, vẫn cần phải cân nhắc nhiều thứ, cảm ơn anh Liêu đã nhắc nhở.

Bậc tiền bối như anh hiểu sâu biết rộng hơn em rất nhiều.

"Không dám nhận."

Liêu Tử Long cười xòa.

"Mà ai phát hiện ra thi thể vậy?"

"Là tôi, thưa anh cảnh sát."

Hướng theo giọng nói, Liêu Tử Long xoay người lại, người phụ nữ vừa lên tiếng bước lại gần chỗ Liêu Tử Long và Tả Ương.

Đối phương là một người giỏi giang, tóc đen dài qua vai, trên miệng còn nở một nụ cười mỉm rất quyến rũ.

"Đây là quản gia, người chịu trách nhiệm săn sóc cho căn biệt thự của Giang Uyển Thư."

Tả Ương giới thiệu.

"Quản gia nữ ư?

Hiếm thấy nha."

Liêu Tử Long đưa mắt ngầm đánh giá đối phương.

"Trước đây tôi có nghe đồn Giang Uyển Thư đúng thật có thuê quản gia đến trông coi biệt thự nhưng không ngờ lại trẻ như này.

Trong ấn tượng của tôi, đa phần các quản gia đều là những người cao tuổi."

"Từ lúc Giang Uyển Thư mua căn biệt thực này cho tới nay, tôi vẫn luôn chăm sóc cô ấy.

Tuy nói là quản gia nhưng quan hệ giữa tôi và cô ấy lại được xem như bạn bè."

"Cô phát hiện ra thi thể khi nào?"

Liêu Tử Long hỏi.

"Là buổi sáng hôm sau.

Mỗi buổi sáng, cô ấy có thói quen uống một ly cà phê để bắt đầu làm việc, nên hôm đó tôi theo lệ mang cà phê đến phòng ngủ cho cô ấy.

Tôi định đợi cô ấy vệ sinh cá nhân xong sẽ thưởng thức, nào ngờ cô ấy lại không ở trong phòng ngủ..."

"Khoan, khoan đã."

Liêu Tử Long đảo mắt nhìn toàn bộ thư phòng, sau đó lại nhìn về phía cửa, chần chừ nhìn nữ quản gia.

"Ý cô là, cô không hề biết cô ấy ở thư phòng?

Ngay buổi tối hôm đó."

"Đúng vậy."

"Điều này không hợp lý, lẽ nào cô không phát hiện được ánh đèn hay tiếng động trong thư phòng hay sao?"

"À, tôi hiểu ý ngài cảnh sát."

Nữ quản gia bật cười, nhưng nụ cười của cô ấy có hơi dị.

Liêu Tử Long nhìn biểu cảm của cô liền thấy rất khó chịu.

"Anh đang nghi ngờ tôi chứ gì?"

"Không có, tôi chỉ thấy nó hơi kỳ lạ thôi."

"Bình thường mà, cô ấy vẫn hay làm việc đến khuya, có phát ra tiếng động cũng không có gì lạ..."

"Vậy sao cô lại nghĩ sẽ tìm thấy cô ấy trong phòng ngủ?"

"Thường thì cô ấy sẽ tự mình về phòng ngủ."

"Nhưng mà..."

"Được rồi được rồi!"

Tả Ương vỗ vào lưng Liêu Tử Long, giúp anh ổn định lại cảm xúc.

"Những gì cô ấy nói đều vô nghĩa cả."

Tả Ương kéo Liêu Tử Long sang một bên, thủ thỉ.

"Anh biết tại sao em lại gọi anh đến đây chưa?"

"Bây giờ anh hơi ngờ ngợ ra rồi."

Ánh mắt Liêu Tử Long vẫn cứ dán chặt lên người nữ quản gia.

"Mười năm qua, có rất ít người quen biết Giang Uyên Thư, rành nhất cũng chỉ có tiền bối Bạch Khởi nhưng lại đi đời mất rồi.

Hiện tại chỉ có người quản gia này, tuy cô ấy rất khả nghi, nhưng chúng ta lại không có bằng chứng cho thấy cô ấy có vấn đề, nếu chỉ nhắm vào mỗi mình cô ấy sẽ gây bất lợi cho vụ án."

Tả Ương ngoái lại nhìn nữ quản gia, nói tiếp.

"Giang Uyển Thư chết, thái độ của nữ quản gia, còn có cảm giác rờn rợn của căn biệt thự quỷ quái này nữa.

Còn hung thủ thì thoắt ẩn thoắt hiện trong sương mù dày đặc, dối trá và sự thật xen lẫn vào nhau, căn bản anh không thể phân biệt được đâu.

Chi bằng để em tự mình phá án, biết đâu lại dễ dàng tìm ra chân tướng."

"Còn ai khác quen biết Giang Uyển Thư không?"

Liêu Tử Long hỏi ngược lại.

"Em đã điều tra chưa?"

"Rồi."

Tả Ương gật đầu.

"Khi biết mình sắp tiếp quản vụ án này, em đã đi điều tra vài người."

"Có ai?"

Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng chó sủa, phá tan lời thủ thỉ của hai người họ.

Tả Ương ngẩng đầu, nhìn về phía sau Liêu Tử Long.

"Gì thế này, sao hôm nay đám chó ồn thế..."

Bước vào là một người phụ nữ trưởng thành ăn vận sang trọng, tóc xoăn nhẹ, có thể thấy rõ bà ấy có phần đứng tuổi, cô gái bên cạnh bà mang một cặp kính dày cộm, trong tay còn ôm theo tập tài liệu cùng với túi xách, không rõ tuổi của cô ấy là bao nhiêu vì đối phương cứ đứng khúm núm, khép nép cúi đầu, hệt như một trợ lý.

Liêu Tử Long vừa kịp phản ứng lại, xoay lưng đã thấy Tả Ương chìa tay về phía người kia, niềm nở nói.

"Tổng biên tập Tân, xin lỗi đã làm phiền bà lặn lội từ xa đến đây."

"Nói gì vậy, trước đây tôi vẫn thường xuyên ghé thăm qua nơi này mà.

Giang Uyển Thư là nhà văn tài hoa nhất mà tôi có, tiếc thay lại xảy ra cớ sự này thật khiến người ta đau xót."

Qua lời nói chính thức, Liêu Tử Long nhìn chằm chằm vào người phụ nữ gọi là "Tổng biên tập Tân" kia.

"Hy vọng sự hiện diện của tôi có thể giúp ích cho việc điều tra vụ án."

"Chắc chắn rồi."

Tả Ương cười nói.

"Vì chúng ta đang phải chạy đua với hung thủ, nên cần phải vào vấn đề chính ngay.

Chúng tôi cần biết Giang Uyển Thư là người như thế nào để điều tra xem những ai có liên quan đến vụ án, mong bà cung cấp thông tin cho chúng tôi."

"Cô ấy là người như thế nào á?"

Tân Mộng Yên nhìn Tả Ương, lặp đi lặp câu hỏi ấy lần nữa.

"Theo tôi được biết, cô ấy..."
 
[Gl][Edit] Người Hâm Mộ Số 1: Bản Thảo Của Quỷ
Sơ lược tác giả


Giang Uyển Thư đang là tiểu thuyết gia trinh thám xuất sắc nhất Trung Quốc hiện tại.

Không phải nghi ngờ, cô sử dụng phương pháp sáng tạo mới lạ bằng chính kinh nghiệm cá nhân của mình, kết hợp xen lẫn giữa thực tại và hư cấu.

Cô là gương mặt đại diện cho sự phát triển của tiểu thuyết trinh thám.

- Nhận xét từ [Thời báo phương Nam]

Tác phẩm của cô ấy mang vẻ đẹp mê hồn của nghệ thuật, cô ấy diễn đạt lời nói của mình qua lời kể của nhân vật Passek.

Thậm chí còn truyền đạt tiếng lòng, dù chưa gặp trực tiếp nhưng theo tôi được biết, đối với thể loại trinh thám có tính thẩm mỹ cô ấy luôn đòi hỏi sự cầu toàn.

- Nhận xét từ [Tạp chí Thời gian lý luận]

Giang Uyển Thư là nhà văn tài năng nhất mà tôi từng gặp, đọc kịch bản của cô ấy rồi tự suy diễn, tôi tưởng như mình chính là kẻ sát nhân.

Lời thoại cô ấy viết tuy có ít nhưng lại khắc hoạ nhân vật sống động như thật, nó gần như khác biệt với các tác phẩm khác.

Tôi thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải cô ấy từng giết người không.

Nếu không, làm cách nào mà cô ấy phỏng đoán được ý nghĩ của hung thủ rõ ràng như vậy?

- Chu Phương Sinh, nam diễn viên đóng vai quý ngài Passek trong series truyền hình cùng tên

Tác phẩm của Giang Uyển Thư rất có ý nghĩa với xã hội, thiên phú và tài năng của cô ấy đang được cả thế giới công nhận.

Tôi có một niềm tin vững chắc, vào một ngày không xa, tôi sẽ được tận mắt nhìn thấy nhân dạng của cô ấy ở hội trường của những bậc thầy trinh thám.

- Đạo diễn Bành Trạch

Tiểu sử:

Giang Uyển Thư, sinh năm 1997, đến từ Huệ Châu tỉnh Quảng Đông, sinh tại huyện Dung Hoa, tốt nghiệp khoa Hoá học của Đại học Hoàn Dương.

Tác phẩm tiêu biểu là chuỗi văn học "Quý ngài Passek".

Mới đầu, khi tác phẩm này vừa ra mắt không tạo được tiếng vang lớn,vào năm 2018 nổ ra một vụ án giết người hàng loạt được cả thế giới biết tới rộng rãi.

Do hung thủ chưa bị sa lưới nên điều này như tăng thêm sự hồi hộp cho cuốn sách, dẫn đến nó từng bị cấm cửa.

Đến năm 2025 nhờ nhà xuất bản Giang Nam mua lại bản quyền, bất chấp mọi phản đối mà đem nó ra mắt công chúng một lần nữa.

Năm 2026, series truyền hình cùng tên"Quý ngài Passek" được phát sóng, đầu tiên là chiếu ở Đông Nam Á sau đó là các nước Châu Âu.

Cuốn tiểu thuyết gốc được dịch sang 32 ngôn ngữ khác và bán được hàng chục triệu bản.

Vào năm 2028, nó giành được giải thưởng "Sherlock Holmes" cho tiểu thuyết trinh thám thế giới.

Hiện tại, cô ấy chỉ biết ru rú trong căn nhà ở ngã ba Thâm Quyến và Đông Quan.

Có rất ít người biết rõ hành tung của cô ấy.

p/s: nghe cứ điêu điêu kiểu gì ấy nhờ?

Mà thôi kệ, âm dương cách biệt là ngon ời
 
[Gl][Edit] Người Hâm Mộ Số 1: Bản Thảo Của Quỷ
Nguyên trạng


"Theo tôi được biết, thì cô ấy chính là người như vậy."

Tân Mộng Yên nói thế đó.

"Nhờ có sự trợ giúp từ nhà xuất bản chúng tôi, sự nghiệp của cô ấy vươn ra tầm thế giới.

Được đứng trên đỉnh cao như hiện tại và trở thành báu vật của giới trinh thám, cô ấy chính là niềm tự hào của chúng tôi."

"Tổng biên tập Tân này."

Tả Ương nhìn cô, ánh mắt sắc lẹm, giọng điệu có phần sốt sắng hỏi.

"Đương nhiên tôi hiểu ý cô, nhưng đó đều là đánh giá ngoài mặt, cô ấy là người thế nào, căn bản không thể phản ánh được chỉ qua lời diễn đạt của cô."

"Vậy chứ cô biết muốn cái gì?

Tôi dùng mọi khả năng mà phối hợp với các người."

Tân Mộng Yên vừa dứt lời, cửa lớn liền bị gõ, nữ quản gia đi đến mở cửa thì phát hiện người phj nữ vừa bước vào có vài chỗ giống với nữ quản gia kia.

Hai người đều để tóc dài qua vai, màu cũng tối.

Vào thời khắc đó có hơi hoảng loạn, Tả Ương còn tưởng đâu người tới là chị em song sinh của nữ quản gia.

Người đó mặc một chiếc váy liền thân dài màu đen, dầu đội mũ nỉ.

Khi thấy Tả Ương, cô ấy rất lịch sự mà gật đầu chào cô.

"Cô chính là Biện Ngu Kỳ, hàng xóm của Giang Uyển Thư, cô Biện nhỉ?"

Tả Ương hỏi.

"Đúng vậy."

Biện Ngu Kỷ mỉm cười.

"Xin lỗi cô, tôi đến có vẻ hơi muộn, mặc dù nơi này cách nhà tôi không xa."

"Không muộn đâu, người đến đầy đủ rồi, chúng ta trước tiên hãy đến phòng khách ngồi một lát đã.

Suy cho cùng thì, thi thể trong phòng đọc sách vẫn chưa được chuyển đi, nhiều người như này đứng trò chuyện có hơi bất tiện."

Tả Ương vừa nói vừa nhờ Liêu Tử Long dẫn đường, đoàn người đi qua hành lang trước cửa rồi tiến đến hướng ngược lại phòng đọc sách.

"Tôi, tôi muốn đi WC..."

Một giọng nói cất lên phía sau lưng của bọn họ, mọi người ngoái đầu lại nhìn thì phát hiện ra là cô trợ lý do Tân Mộng Yên nói.

"Lúc chuẩn bị đi tôi đã dặn cô hãy đi WC trước rồi cơ mà?

Sao rắc rối thế hả?"

Giọng điệu của Tân Mộng Yên có phần gắt gỏng.

"Xin, xin lỗi..."

"Hầy, không sao đâu, con người có ba cái gấp* mà.

Quản gia, cô dẫn cô ấy đi cho mau, sau đó dẫn về phòng khách là được."

Tả Ương vì tránh dây cà ra dây muống mà thông cảm cho cô.

"Không, không cần đâu, tôi biết WC ở đâu mà.

Trước đây tôi luôn cùng tổng biên tập Tân ghé qua đây, nên rành đường lắm."

"Được, vậy cô đi xong hãy quay về đây."

"Dạ dạ."

Không biết thế quái nào, cái bộ dạng dạ dạ vâng vâng của cô nàng trợ lý lại khiến người ta sinh lòng cảm mến.

Đột nhiên Tả Ương nghĩ, làm việc với một người luôn đặt lợi ích lên hàng đầu như Tân Mộng Yên, chắc hẳn vất vả lắm?

Huống chi, bản thân Tân Mộng Yên lại là kiểu người hô mưa gọi gió, chẳng thèm mềm mỏng với bất kỳ ai.

Người như vậy, liệu có thể vì lợi ích mà làm ra chuyện trái với luân thường đạo lý không nhỉ?

Chẳng hạn như giết người?

Bọn họ ngồi ở phòng khách, thật ra cũng không có mấy người, đợt giao lưu này chỉ để làm tài liệu cho cảnh sát tham khảo phá án thôi.

Tả Ương chú ý đến vị quản gia và cô nàng hàng xóm Biện Ngu Kỳ của Giang Uyển Thư sau một lúc thì dừng lại.

Cuộc trò chuyện còn chưa chính bắt bắt, cô đã dấy lên nghi ngờ rồi.

"Khụ khụ...

Tuy đây là chuyện ngoài lề, nhưng xét về phương diện nào đó thì tôi vẫn rất tò mò về hai người, hai người thật sự quá giống nhau, có quan hệ thân thích gì không vậy?

"Tôi làm gì được cao sang như vậy chứ."

Nữ quản gia bật cười khanh khách.

"Tài sản của cô Biện đây có thể nói là giàu nhất vùng, cô cũng biết rõ xung quanh đây toàn là biệt thự mà.

Người dân sống ở đây đều là những người lắm tiền nhiều của, cô Biện đây còn sống trong một biệt thự cách đây không xa."

Biện Ngu Kỳ không nói gì, chỉ dùng tay nghịch tóc, yên lặng lắng nghe nữ quản gia giới thiệu về mình.

"Tôi đơn thuần chỉ nghĩ để kiểu tóc này sẽ tiện làm việc nhà mà thôi."

Nữ quản gia cười nói.

"Có điều, đúng thật có chuyện ngoài ý muốn, Giang Uyển Thư hình như cũng thích kiểu tóc này của tôi, ha, không chừng có người... cố tình mà bắt chước theo?"

"Cô có ý gì?"

Biện Ngu Kỳ nghe vậy, hậm hực hỏi thẳng.

"Tôi có ý gì đâu chứ.

Dù tôi có nói gì, cô cũng sẽ suy bụng ta ra bụng người đó thôi."

Nữ quản gia không chịu lép vế mà đáp trả lại cô ấy.

Điều này khiến cho hai người Tả Ương và Liêu Tử Long có hơi thừ người, đồng thời hoảng loạn, căn bản không ngờ quan hệ giữa hai người họ lại là như này.

Vừa nãy, cái gọi là giới thiệu cô Biện kia, ngẫm hồi lâu mới nhận ra giọng điệu của cô ấy thực chất là đang mỉa mai.

"Cô!!!"

Biện Ngu Kỳ bất mãn, trừng mắt với nữ quản gia.

Tả Ương đành phải bước giảng hoà không khí.

"Rồi rồi, không có gì để cãi vã hết.

Tôi tin cô Biện để kiểu tóc này là vì có lý do khác, đúng chứ?

Cô có thể nói ra không?"

"Không có lý do gì cả, tôi để đơn giản vì thích kiểu này thôi, không được sao?"

Tả Ương nhìn Biện Ngu Kỳ, cô xoa tay vài cái, nhắm mắt lại suy ngẫm một lát rồi bảo.

"Cái khả năng này hơi thấp, hơn nữa cũng không mấy thuyết phục."

"Tại sao?"

"Xét thấy quan hệ giữa hai người không hề tốt."

Tả Ương dùng ngón tay chỉ vào cô và nữ quản gia, ngón tay huơ huơ giữa không trung tạo thành một đường vô hình.

"Hai người nói tôi làm sao tin, cô ghét người ta mà lại để kiểu tóc y chang?"

Biện Ngu Kỳ hít sâu một cái, không giận mà chỉ mỉm cười, cô ấy vừa nói vừa liếc sang nữ quản gian.

"Tôi thấy quý cô cảnh sát đây vẫn nên tập trung phá án thì hơn, bằng không lại để sổng mất nghi phạm thì khổ."

"Nghi phạm?"

Tả Ương nghe xong liền nhướng mày.

"Sao cô lại nói vậy?"

Biện Ngu Kỳ cười khẩy một cái.

"Cô ta là người đầu tiên phát hiện ra thi thể, bị hiềm nghi là đúng nhất.

Biết đâu được cô ta vì bất mãn mức lương mà giết Giang Uyển Thư thì sao?"

"Cmn, cô nói thêm câu nữa xem!"

Nữ quản gia toan lao tới chỗ Biện Ngu Kỳ, may mắn thay có Liêu Tử Long ngăn cô ấy lại.

Nhưng Tả Ương có điểm chú ý, Liêu Tử Long chỉ ôm cô ấy thôi mà phải nghiến răng nghiến lợi, lại dùng toàn bộ sức lực.

Có lẽ bởi vì nữ quản gia quanh năm phải làm việc nhà nên khoẻ hơn phụ nữ bình thường.

"Vì bất mãn mức lương?

Có ý gì?

Cô Biện có thể nói rõ ràng hơn không?"

"Cô ta luôn đòi Giang Uyển Thư phải tăng lương cho mình, dạo trước còn đe doạ sẽ nghỉ việc nữa.

Cuối cùng, Giang Uyển Thư đành chấp nhận trả cô ấy mức lương 50.000 tệ một tháng nhưng cô ta vẫn thấy nhiêu đó chưa đủ."

"Trời đ*!"

50.000 tệ

Tả Ương và Liêu Tử Long hai người không khỏi thở dài một cái, tự hỏi liệu có thể từ chức cảnh sát này sang làm bảo mẫu của người giàu hay quản gia gia đình được không.

"Tôi nói với cô cũng vô ích, ai mong Giang Uyển Thư chết?

Tôi mong chủ của mình chết á?

Cô ấy chết rồi tôi đi đâu để kiếm mức lương 50.000 đây?

Lẽ nào cô trả tôi chắc?!"

Nữ quản gia mắng.

"Cô mới chính là hiềm nghi lớn nhất đó, đừng có làm xào xáo!"

"Cô cũng đã nhiều lần tỏ ra tử tế với cô ấy, nhưng căn bản cô ấy không hề cảm kích, cô có giận không?

Ha ha, đường đường là một nữ doanh nhân ấy thế mà lại hèn mọn, tặng người ta cả đống chocolate, thư tình, nhưng cô ấy có thèm đoái hoài gì đến cô không?

Vì yêu mà sinh hận, rõ ràng là cô đã giết cô ấy!"

"Cô giết cô ấy thì có!"

"Là cô!

Thứ phế thải, yêu không thành!"

Hai người cứ thế mà cãi nhau trước mặt công chúng.

Tả Ương dùng tay chống huyệt Thái Dương, lớn tiếng quát:

"Dừng lại ngay!

Đừng cãi nữa!

Hai người là con nít hả?"

Bị mắng, cả hai đành thôi

Bầu không khí yên tĩnh trở lại, Tả Ương sau một hồi bình tĩnh, cô nhìn sang phía nữ quản gia hỏi.

"Cô vừa bảo gì cơ?

Cô Biện đã từng tử tế với Giang Uyển Thư á?"

"Đúng vậy!"

Không biết cớ gì, mặt Biện Ngu Kỳ có hơi biến sắc, Tả Ương rất nhạy bén đã tóm được chi tiết ấy.

Tuy vậy, cô ấy như thể không muốn nói ra chuyện này để người khác biết.

"Cô Biện này, tôi xin phép mạo muội hỏi cô, cô với Giang Uyển Thư rốt cục có quan hệ như thế nào?

Tôi vốn tưởng hai người chỉ là hàng xóm."

Tả Ương hỏi.

"..."

Biện Ngu Kỳ không muốn trả lời.

"Nói đi, bộ cô không nghĩ đây là cơ hội tốt để thoát khỏi tội dang giết người sao?"

Tả Ương dùng tay vỗ nhẹ lên vai Biện Ngu Kỳ, an ủi khuyên bảo.

"Thích người tài hoa lẽ nào lại phạm pháp?"

Biện Ngu Kỳ thở dài thườn thượt.

"Tôi thích Giang Uyển Thư thì làm sao?

Ở cô ấy có thứ mà người khác không có!"

"Tôi thích cô ấy như vậy, nên tôi không thể giết cô ấy được.

Quý cô cảnh sát ơi, tôi là doanh nhân, tôi nói vậy vì đầu óc tôi so với những người ngồi đây tốt hơn nhiều.

Mà cũng vì vậy tôi lại càng không có khả năng giết người, giết cô ấy rồi tôi được lợi gì?

Không có lợi tôi tuyệt đối sẽ không làm, huống chi giết cô ấy rồi tôi cũng sẽ đánh mất tình yêu ấy mãi mãi."

"Cô là sau này mới quen biết với Giang Uyển Thư và quản gia đúng không?"

"Phải, tôi chuyển đến đây cùng lắm là từ năm năm trước."

Liêu Tử Long kéo tay Tả Ương, ý bảo cô lại đây một chút, có chuyện cần nói.

Mà đúng lúc này, cô trợ lý xin đi WC kia cũng vội vội vàng vàng quay lại, đụng mặt hai người bọn họ như thể thẹn thùng mà cúi đầu xuống, lách qua bên cạnh.

Tả Ương nhìn bóng lưng cô trợ lý sau đó thì quay lại nhìn Liêu Tử Long.

"Cả hai người kia đều có thành kiến về nhau, lại còn có kiểu tóc giống nhau nữa.

Anh có nghĩ được gì không?

Anh Liêu?"

"Cô từng thấy diện mạo của Nhậm Bình Sinh chưa?"

"Tôi có hỏi qua Đại học Hoàn Dương rồi, nhưng họ đều bảo cô ấy chỉ là giáo viên tạm thời.

Hơn nữa, sau khi xảy ra vụ việc lớn như vậy, toàn bộ hồ sơ của cô ấy đều bị xoá sạch nhằm tránh bị nghi ngờ, hệ thống an ninh cũng không tra thấy thông tin của cô ấy."

"Hai người họ đều có kiểu tóc giống Nhậm Bình Sinh."

Lời Liêu Tử Long vừa nói ra khiến Tả Ương đứng hình một lúc.

"Nhậm Bình Sinh..."

"Đúng vậy, mười năm trước tôi có xem qua tấm ảnh lúc tiền bối Bạch còn đang điều tra vụ án, cảm thấy rất giống."

"Hay là..."

"Ý của anh muốn nói, một trong hai người bọn họ có một người là Nhậm Bình Sinh?"

Liêu Tử Long quay đầu lại nhìn phía sau, nữ quản gia và Biện Ngu Kỳ mỗi người đứng một bên, không ai chịu tin người kia.

"Đúng không?

Nhưng sao có thể lộ liễu như vậy được?"

"Có điều..."

Thời điểm Liêu Tử Long nói ra câu này, giữa bầu trời chợt loé lên một tia sét, mây đen ùn ùn kéo đến kết tụ lại, chỉ lạ ở chỗ không hề nghe thấy tiếng sấm.

"Những người từng gặp ả ta đều đã chết."

*Bản gốc là tam cấp (三急): Nói hoa mỹ thì là Niệu cấp ( tiểu tiện ), tiện cấp ( đại tiện ), thí cấp.

Dịch thô ra là: đái, ỉa, địt.

p/s: lần này để chú thích ở cuối vì tránh bây vừa bới tô cơm vừa đọc.

Dị hen, mãi iu à
 
Back
Top Bottom