"Tôi...tôi là Liễu Nha."
Cô gái rụt đầu trả lời.
"Đứng trước cửa phòng người khác làm gì?"
Diệp Thư Quân thấy có vẻ là một cô bé bình thường thì yên tâm hơn chút, đưa tay vào túi áo trong thì vẫn thấy có một cuộn giấy y nguyên.
"Tôi là được kêu đến a."
Cô ta có vẻ hơi ấm ức nói.
"Ai kêu cô tới?"
"Một tiên sinh họ Lý."
"Tiên sinh họ Lý?
Lý Hiểu?"
"Hình như là vậy."
Diệp Thư Quân hơi ôm đầu, mời cô ta vào phòng.
"Chắc là bạn tôi đùa giỡn thôi, cô giữ lấy tiền này rồi đi về đi."
"Không được không được, tôi bắt buộc phải làm xong nhiệm vụ mình thì mới đi được."
"Nhưng mà tôi không cần...không thì cô cứ ngồi ở đây đợi tới sáng mai rồi hẳn trở về, cứ bảo là xong việc rồi thì ai biết được."
Diệp Thư Quân thấy cô gái không còn chống cự nữa thì nghĩ là cô ta đã đồng ý với mình.
"Vậy đi, tối nay cô cứ nghỉ ngơi ở khách sạn này.
Tôi sẽ xuống thuê một phòng khác cho cô."
Qua một hồi Liễu Nha mới gật đầu, Diệp Thư Quân liền đi xuống thuê một căn phòng khác.
Lúc lên lầu lại, cô rót một ly nước cho cô ta và nói:
"Lát nữa sẽ có người sắp xếp phòng cho cô, giờ cứ ngồi tạm ở đây đi."
Liễu Nha hơi bồn chồn, cũng không đụng một giọt nước.
Diệp Thư Quân thấy cô gái này mặt non choẹt như thế mà đã dấn thân vào cái nghề bán thân này thì tò mò hỏi: "Cô bao nhiêu tuổi rồi?"
"Năm nay liền 16."
"Cô bắt đầu từ khi nào?"
Diệp Thư Quân đáng tiếc nói, nhìn cô gái cũng xinh xắn sáng sủa, kín đáo lễ độ, thoạt nhìn không giống những nữ tử thanh lâu bình thường chút nào.
Liễu Nha quan sát Diệp Thư Quân một hồi, biết người trước mặt tựa hồ không có ý xấu, mới trả lời:
"Thật ra đây cũng là lần đầu tôi làm việc này.
Tầm một tháng trước cả nhà tôi bị giáng tội mưu phản nên đã xử tử hết, chỉ còn tôi và hai em trai là được tha.
Tôi thì bị bán vào kỹ viện còn hai em trai thì mất tung tích."
Liễu Nha cười khổ.
Diệp Thư Quân bỗng cảm thấy thương cảm cho số phận của cô gái trước mặt vô cùng.
Cùng là nữ tử với nhau, chẳng qua là cô may mắn hơn chút, vẫn còn người nhà để yêu thương, vẫn còn có nơi để trở về.
"Giá chuộc người chỗ cô ra sao?"
Diệp Thư Quân hỏi.
"Anh hỏi làm gì."
Liễu Nha nhíu mày.
"Tôi chỉ muốn giúp cô chuộc thân, sau khi tôi hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ giúp cô làm giấy tờ mới, sống dưới cái tên khác."
Liễu Nha im lặng, một hồi lâu mới đáp: "Tại sao?"
"Cô có muốn sống cuộc sống mới hay không?
Tôi sẽ không ép uổng cô làm gì, cũng không cần báo đáp."
Diệp Thư Quân thấy Liễu Nha vẫn nhìn mình, mong chờ một đáp án.
"Tôi chỉ là muốn làm chút việc thiện, nếu không cần cũng không sao."
"Nếu như tiên sinh đã có lòng tốt hỗ trợ thì tôi cũng không chối từ nữa.
Chỉ là hy vọng tiên sinh đừng nuốt lời, sau này ép uổng tôi."
"Quân vô ngôn hí."
"Được, mong tiên sinh nhớ lời tiên sinh hôm nay."
Đợi một chút thì khách sạn đã xếp phòng cho Liễu Nha xong, cô ta lập tức rời đi, để lại Diệp Thư Quân một mình trong phòng.
Sau khi gặp chuyện xong cô cũng không còn muốn ăn uống nữa, đành nằm trên giường trằn trọc thêm một lúc để đợi đến sáng.
Sáng tới, Diệp Thư Quân ra khỏi phòng, định qua gọi Liễu Nha thì thấy cô đã đứng trước cửa mình.
Thoạt nhìn tâm tình Liễu Nha không tồi, còn có chút gấp gáp.
Diệp Thư Quân hơi mắc cười nhưng vẫn đi nhanh tới kỹ viện nơi Liễu Nha đang ở để mau chuộc thân cho cô gái trẻ.
"Liễu Nha về rồi a...còn vị tiên sinh này..."
Tú bà nghi hoặc nói.
"Tôi họ Diệp tên Thư Quân.
Đêm qua gặp Liễu Nha thì thấy tâm đầu ý hợp nên liền đến đây giúp cô ấy chuộc thân."
"Nguyên lai là chuộc thân giúp.."
Tú bà nghe vậy thì mặt mày không vui, cho ăn ở cả tháng, chưa lấy lại được đồng nào thì đã bị người nhìn trúng chuộc đi.
"Tiên sinh muốn chuộc Liễu Nha thì vẫn được, nhưng giá ở đây vẫn là cao..."
"Giá là bao nhiêu?"
Diệp Thư Quân không kiên nhẫn nói.
"500 đồng bạc."
"Được!
Đây, cô lên thu dọn rồi chúng ta đi ngay lập tức."
Liễu Nha ngơ ngác gật gật đầu, lập tức liền chạy đi dọn đồ.
Tới trưa tổ đội của Diệp Thư Quân lại tập họp để lên đường.
Vì tối hôm qua được phục vụ hết sức tận tình nên bốn người kia đều nhìn sảng khoái vô cùng.
Thấy đột nhiên có thêm một cô gái trong đoàn, Trần Hổ tò mò hỏi: "Đại ca?
Đây là cô nương nào đây?"
"Từ nay cô ta sẽ theo chúng ta, gác đồ hộ thôi."
Diệp Thư Quân không giải thích nhiều.
Lý Hiểu nhận ra đó là người kỹ nữ mà hắn đã gọi đến hôm qua cho Diệp Thư Quân nhưng không nói gì.
Đợi đến khi hai người ở riêng thì mới bắt chuyện.
"Đại ca, chúng ta đi viện trợ cho quân đội ở tiền tuyến, không tiện mang theo thiếp thân đâu."
Lý Hiểu nghiêm túc nói, dù hắn có ham sắc nhưng cũng không dám tuỳ tiện như vậy.
"Tiểu Lý không cần lo, ta đã dự liệu trước, tới đó chỉ cần nói là cần vụ nữ là được."
Lý Hiểu gật đầu dù trong lòng không yên tâm, hắn tự nhủ sẽ quan sát người kỹ nữ này thật kĩ, không để cô ta làm ra bất cứ chuyện ngu xuẩn gì.
.