Khác [GL]_[Nhiên-Uyên] MỘT NỮA LINH HỒN TÔI LÀ NGƯỜI TÙ

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
397514645-256-k878556.jpg

[Gl]_[Nhiên-Uyên] Một Nữa Linh Hồn Tôi Là Người Tù
Tác giả: travyvy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

BỐI CẢNH
Thế giới hậu tận thế - sau một chuỗi đại thảm họa sinh học, một số con người đột biến gen, phát sinh năng lực đặc biệt gọi là "dị chủng".

Chính quyền mới được thiết lập dưới dạng quân chủ chuyên chế, với các sĩ quan cấp cao nắm quyền sinh sát, thành lập Khu Giam Giữ Đặc Biệt để quản lý và khai thác dị chủng.

NHÂN VẬT CHÍNH
1.

Kỳ Mạn Nhiên
Tuổi: 24

Thân phận: Dị chủng bị giam giữ suốt 8 năm, không danh tính, không ký ức rõ ràng.

Khả năng: Cảm xúc của cô có tần số cộng hưởng mạnh đến mức gây ra ảo giác, rối loạn tâm thần hoặc kích động tự sát cho người tiếp xúc gần - bị chính quyền gọi là "hiểm họa cấp đỏ".

Tính cách: Ít nói, lặng im chịu đựng, ánh mắt luôn ẩn chứa thứ cảm xúc không rõ là yêu thương, tuyệt vọng hay oán hận.

Sau tra tấn kéo dài, Mạn Nhiên mất dần khả năng biểu hiện cảm xúc.

Quá khứ bí ẩn: Thực chất là người yêu của Tĩnh Uyên ở một vòng luân hồi cũ, nhưng sau khi chết, ký ức tái sinh bị phong ấn.

Cô không nhớ gì, nhưng vẫn vô thức hướng ánh mắt về Tĩnh Uyên.

2.

Lâm Tĩnh Uyên
Tuổi: 29

Chức vụ: Đại tá chỉ huy Khu Giam Giữ Đặc Biệt.

Là người trực tiếp tra khảo Mạn Nhiên.

Tính cách: Lạnh lùng, cực đoan, đầy mâu thuẫn.

Ngoài mặt tàn nhẫn nhưng trong tâm đầy dằn vặt.

Luôn mang cảm giác "không hiểu vì sao lại bị ánh mắt cô ấy ám ảnh".

Bí mật: Trong một trận chiến, Mạn Nhiên cứu cô khỏi cái chết và chạm vào ký ức kiếp trước.

Cô nhớ ra mình từng yêu Mạn Nhiên say đắm.

Tĩnh Uyên giờ phải đối mặt với bản thân mình - người đã tra tấn người con gái mình từng yêu



tâmlí​
 
Related threads
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • Một Kiếp nhớ thương
  • Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
  • Một khúc ca thời Lê
  • Một đời khuynh thành: Lãnh cung bỏ phi - Lãnh Thanh Sam
  • MỘT QUỐC GIA CHẲNG CÒN TÊN GỌI
  • [Gl]_[Nhiên-Uyên] Một Nữa Linh Hồn Tôi Là Người Tù
    CHƯƠNG 1: BUỒNG GIAM SỐ 9


    Mùi thuốc sát trùng hăng hắc, sắc như dao cắt, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của thép gỉ lâu năm, bốc lên từ những khe nứt li ti của trần hành lang và tường kim loại.

    Thứ hỗn hợp đó len lỏi qua từng hơi thở, dày đặc như nhựa sống đông đặc trong phổi, khiến người ta có cảm giác bản thân đang chìm trong một lớp màng vô hình của thối rữa và tuyệt vọng.

    Lâm Tĩnh Uyên bước đi, từng bước chân nện xuống nền thép vang vọng như nhịp trống tử hình.

    Tiếng giày quân đội cứng nhắc va chạm với mặt sàn lạnh toát tạo nên chuỗi âm thanh đều đặn, lạnh lẽo - như nhịp đập cơ giới của một cỗ máy hành hình, không trái tim, không ký ức, không xót thương.

    Mỗi âm thanh ấy lại như cứa vào thinh lặng kéo dài của tầng hầm - nơi giam giữ những gì con người không còn dám đối diện.

    Lâm Tĩnh Uyên dừng lại trước một cánh cửa dày đặc lớp bảo vệ, bên trên gắn tấm bảng bạc đã phai chữ: "Buồng Giam Số 9 - Dị Chủng Cảm Ứng Cấp Đỏ."

    Cô quét vân tay, nhập mã sinh học, rồi im lặng quan sát khi hệ thống mở khóa từng lớp một.

    Cánh cửa kim loại chậm rãi trượt sang bên, để lộ một không gian khép kín - bốn bức tường màu xám trơn nhẵn, trần thấp, không có cửa sổ, chỉ có duy nhất một chiếc ghế và một thân người đang ngồi bất động trong góc tối.

    Người ấy không bị xiềng xích.

    Không cần thiết.

    "Cô ta chưa từng bỏ trốn," Tĩnh Uyên lẩm bẩm, như đang biện minh cho chính mình.

    "Chẳng vì sợ, mà vì chẳng còn nơi nào để đi."

    Cô ta không bao giờ bỏ chạy.

    Kỳ Mạn Nhiên ngồi đó, co người lại như một con thú nhỏ bị thương.

    Ánh đèn vàng rọi xuống khuôn mặt gầy gò, làm nổi bật đôi mắt đen sâu như vực xoáy - thứ ánh nhìn mà Tĩnh Uyên luôn thấy ám ảnh.

    Đó không phải là sự van xin, không phải căm hận, cũng chẳng phải khinh miệt.

    Chỉ là một nỗi im lặng khiến người ta muốn phát điên - một sự yên lặng đặc quánh, như thể mọi âm thanh đều bị bóp nghẹt bởi chính cái nhìn đó.

    Không có tiếng rên rỉ, không có kháng cự, không có lấy một từ mỉa mai hay đau đớn.

    Mà là một khoảng trống quá sâu, quá tĩnh, như vực thẳm đang nhìn lại cô.

    Sự im lặng ấy khiến lòng ngực Tĩnh Uyên thắt lại, như thể nơi đây không phải là buồng giam của một dị chủng nguy hiểm, mà là nơi giam giữ chính lương tri đang rệu rã của cô.

    Tĩnh Uyên bước vào.

    Cánh cửa đóng sầm sau lưng, khóa lại.

    Không còn đường lùi.

    "Cô biết tại sao tôi đến."

    Giọng cô không cao, không lạnh, nhưng từng chữ như dao cắt.

    Mạn Nhiên không trả lời.

    Đôi mắt vẫn hướng về phía cô - hoặc xuyên qua cô.

    Tĩnh Uyên nheo mắt.

    "Tổ chức muốn kết quả.

    Cô có thể đọc cảm xúc.

    Kích hoạt ảo giác.

    Vậy vì sao cô không nói?

    Vì sao suốt tám năm, cô im lặng?"

    Im lặng.

    Tĩnh Uyên tiến lại gần, ngồi xuống đối diện.

    Khoảng cách chỉ còn một cái bàn kim loại mỏng.

    "Cô từng khiến một trung úy tự sát.

    Một bác sĩ phát cuồng.

    Vậy tại sao với tôi... cô không làm gì cả?"

    Giọng cô khẽ run.

    "Tại sao chỉ... nhìn tôi như vậy?"

    Bàn tay cô siết lại.

    "Tôi là người giam giữ cô.

    Là kẻ đã tra tấn cô, bỏ đói cô, tiêm thuốc vào máu cô hằng đêm.

    Vậy tại sao - ánh mắt cô lại khiến tôi thấy như... kẻ bị nhốt là tôi?"

    Một vệt máu khô vẫn còn vương nơi khóe môi Mạn Nhiên.

    Nhưng cô ta không hề lau.

    Chỉ nhìn, nhìn mãi - đến khi Tĩnh Uyên không chịu được nữa, đập mạnh tay xuống bàn.

    "Nói đi!"

    Cô gầm lên.

    "Cô muốn gì?

    Muốn giết tôi?

    Hay muốn tôi nhớ ra điều gì đó?"

    Một giây.

    Hai giây.

    Đến giây thứ ba, Tĩnh Uyên gần như bật dậy khỏi ghế - thì Mạn Nhiên, nhẹ nhàng, chớp mắt một lần.

    Rồi cất tiếng.

    Không phải nói.

    Mà là... một tiếng thở khẽ, như gió lướt qua sợi dây đàn căng.

    Tĩnh Uyên cứng người.

    Khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh bỗng dội ngược vào tim cô.

    Hơi thở kia - không có lời nói, không có ý nghĩa - nhưng lại như đánh thức thứ gì đó đang ngủ quên.

    Một hình ảnh vụt qua tâm trí cô: tay trong tay bên bờ hồ, gió thổi tung vạt áo trắng, nụ cười chưa từng thấy nơi Mạn Nhiên.

    Tim Tĩnh Uyên đập lệch một nhịp.

    Cô bước lùi ra khỏi bàn.

    Không thể nào...

    Cô quay lưng, gõ mã mở cửa.

    Cánh cửa chưa kịp khép lại, ánh nhìn kia lại xuyên qua tấm lưng cô như lời nguyền câm lặng.

    "Người bị giam giữ... là ai?"

    hết chương 1.
     
    [Gl]_[Nhiên-Uyên] Một Nữa Linh Hồn Tôi Là Người Tù
    CHƯƠNG 2: KÝ ỨC KHÔNG CÓ TÊN


    Ánh đèn trần chớp nháy lần thứ bảy trong ngày.

    Bên trong Buồng Giam Số 9, không có đồng hồ.

    Nhưng Mạn Nhiên biết, vì cô đã đếm — không phải bằng thời gian, mà bằng từng cơn thở gấp, từng nhịp chớp mắt lạc lõng giữa bóng tối.

    Mỗi lần ánh sáng nhấp nháy trên trần kim loại, nó không chỉ là mạch điện lỗi mà là lời nhắc nhở rằng cô vẫn đang sống — trong một nhịp tim méo mó, sai lệch, run rẩy như tiếng nấc bị bóp nghẹt.

    Cô không đếm để biết thời gian.

    Cô đếm để chắc rằng mình chưa hóa điên.

    Hay nếu có, thì sẽ biết khoảnh khắc nào nó bắt đầu.

    Cô ngồi im, đầu tựa vào vách tường lạnh như băng, mắt vẫn hướng về phía cánh cửa vừa khép lại.

    Lâm Tĩnh Uyên.

    Cái tên ấy cô chưa từng gọi thành tiếng, chưa từng thốt ra, nhưng nó luôn tồn tại – như mùi máu đã khô bám chặt trên đầu ngón tay, như âm thanh kim loại va chạm trong những giấc mơ rách nát còn vương trong tàn tro não bộ.

    Gương mặt người đó — lạnh lùng như băng thủy tinh, cao ngạo như vết cắt kiêu hãnh trên cổ tay, tổn thương đến méo mó, và điên cuồng như ánh sáng chớp trong một căn phòng không có lối thoát — cứ hiện về trong những khoảnh khắc cô tưởng mình đã chết.

    Không phải ký ức.

    Là bóng ma.

    Là ám ảnh không chịu buông tha.

    Và khi người ấy nhìn vào mắt cô, mỗi lần...

    đều như bị kéo vào vực xoáy mà chính cô không hiểu rõ nguồn gốc.

    Mạn Nhiên không có ký ức nguyên vẹn.

    Thứ cô có chỉ là cảm giác — mơ hồ, chắp vá, nhưng dai dẳng.

    Cảm giác từng ôm ai đó giữa gió, từng chết vì một người, từng bị phản bội đến rách lòng.

    Một đoạn nhạc cũ.

    Một mùi gỗ cháy.

    Một bàn tay siết chặt lấy cổ tay mình giữa cơn bão hoảng loạn.

    Tất cả những thứ ấy không phải của cô.

    Nhưng chúng sống trong cô.

    "Tại sao cô chỉ nhìn tôi như vậy?"

    Tĩnh Uyên đã hỏi như thế.

    Giọng cô ấy khi run nhẹ, khi cứng rắn.

    Nhưng Mạn Nhiên lại không biết trả lời.

    Vì chính cô cũng không biết tại sao.

    Tĩnh Uyên là người đã tra tấn cô.

    Là kẻ từng khiến máu cô cạn khô đến mức mạch máu dưới da xanh tím như hoa văn tử thần, từng ép cô nuốt thứ thuốc khiến thần kinh vỡ vụn, tim đập loạn rồi nghẹn lại trong lồng ngực như con thú sắp chết.

    Là người từng ghé sát tai cô, giữa cơn co giật, thì thầm bằng giọng đều đều, vô cảm: "Mày chỉ là công cụ.

    Một dị chủng không có nhân tính."

    Giọng nói ấy không phải là tra tấn — mà là một nhát cắt lạnh.

    Không đau.

    Nhưng không bao giờ lành.

    Nhưng...

    Mỗi khi người ấy xuất hiện, từng tế bào trong cơ thể Mạn Nhiên như gào thét — co giật, nhức buốt, như thể mỗi sợi dây thần kinh đều bị xiết chặt trong một cái bẫy vô hình.

    Đó là phản ứng bản năng giữa kẻ sống sót và kẻ từng hành hình cô.

    Nhưng chen vào giữa nỗi căm phẫn là một thứ còn nguy hiểm hơn: khát khao chạm vào, nhớ nhung mơ hồ, và cảm giác như lồng ngực rạn nứt từng mảnh.

    Mỗi lần cô bước vào, Mạn Nhiên không biết nên gào lên hay quỳ xuống.

    Và điều khiến cô sợ nhất... là mình bắt đầu mong đợi những lần xuất hiện đó.

    Phải, nhớ nhung.

    Một từ cô không dám nghĩ đến, nhưng nó nằm đó — giữa lớp vỏ chai lì, dưới tầng đất đá của nỗi đau.

    Tiếng cửa buồng giam khóa lại đã lâu, nhưng mùi hương của người ấy vẫn còn bám chặt như một loài ký sinh — luồn lách qua từng kẽ nứt của hơi thở.

    Vị thuốc khử trùng chua gắt như axit, mùi da người bị nung dưới ánh đèn huỳnh quang, thứ hương vô hình của kim loại hoen gỉ và mùi súng đạn vẫn chưa kịp nguội.

    Nhưng sâu hơn tất cả — là mùi sợ hãi, không phải từ cô mà từ chính Tĩnh Uyên, thứ mùi lạnh buốt, nồng nặc, như máu bị ngâm trong băng đá quá lâu: không còn tươi nhưng chưa kịp chết.

    Nó không tan đi.

    Nó gặm nhấm.

    Nó sống.

    Không phải sợ cô.

    Mà là sợ chính bản thân mình, khi đứng trước ánh mắt của cô.

    Mạn Nhiên chớp mắt.

    Và lần đầu tiên sau nhiều năm, trái tim cô đập lệch một nhịp.

    Không vì ký ức.

    Không vì nỗi đau.

    Mà vì ánh mắt của người đó — không còn chỉ là ánh mắt của một cai ngục nữa.

    Nó là ánh mắt của một người đang rạn vỡ đến hoảng loạn, của kẻ từng tin mình bất khả xâm phạm, nay đứng giữa chính địa ngục mình tạo ra và run rẩy vì không biết điều gì sẽ đổ sập trước: kẻ thù trước mặt hay chính mình.

    Đôi mắt ấy như nứt vỡ từng lớp, hé lộ phía sau là vực thẳm — và chính cô, Kỳ Mạn Nhiên, đang đứng bên rìa, kéo lấy tay kẻ từng ném cô xuống đó.

    "Nếu cô còn nhớ tôi, xin hãy giết tôi."

    Nhưng cô lại thở — chỉ một hơi khẽ.

    Như tha thứ.

    Như gọi tên.

    hết chương 2.
     
    [Gl]_[Nhiên-Uyên] Một Nữa Linh Hồn Tôi Là Người Tù
    CHƯƠNG 3: GIẤC MƠ KẺ THÙ


    Buổi đêm trong tầng hầm không có thật.

    Không có ánh trăng, không có gió, không có sự chuyển động của thời gian.

    Nhưng Mạn Nhiên biết mình đang mơ — không phải vì có cái gì đó kỳ lạ, mà vì... lần đầu tiên, cô thấy ánh sáng.

    Một căn phòng nhỏ.

    Rèm trắng đung đưa.

    Bàn tay ai đó đang chạm nhẹ vào cổ tay cô — ấm áp, mềm mại, đầy kiên nhẫn.

    Không phải bàn tay đeo găng của kẻ tra tấn, cũng không phải đôi tay lạnh ngắt của bác sĩ thí nghiệm.

    Bàn tay ấy có nốt ruồi son nơi xương ngón, có vết chai nhẹ nơi ngón trỏ — rất thật.

    Cô nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình.

    "Mạn Nhiên."

    Là giọng Tĩnh Uyên.

    Nhưng khác.

    Không hề mang chất kim loại.

    Không hề rít lên trong cơn đau.

    Mà là... một thứ dịu dàng đến vô lý.

    Cô quay đầu.

    Trên giường bệnh, Tĩnh Uyên nằm đó, trên vai có một vết thương sâu hoắm, máu vẫn chảy, và mắt nhắm nghiền.

    Nhưng tay cô vẫn nắm lấy tay Mạn Nhiên.

    Không rời.

    Không siết mạnh.

    Chỉ giữ.

    Gió lướt qua tấm rèm.

    "Mình từng hứa... nếu em không còn là người, chị cũng sẽ không rời bỏ."

    Một hình ảnh rạch ngang ý thức cô.

    Vết thương rách sâu trên vai Tĩnh Uyên.

    Máu đổ xuống bùn.

    Một nơi khác, một thời khác.

    Ký ức hay ảo giác?

    Mạn Nhiên bỗng thấy cổ họng nghẹn lại, như thể có một sợi xích vô hình đang siết dần quanh khí quản — không phải tay ai bóp cổ, mà là thứ gì đó còn dữ dội hơn: một hồi ức từng bị chôn sống.

    Nó không ập đến như cơn sóng mà trườn qua như rắn độc, luồn sâu vào xương sống, rút tủy từng đoạn.

    Cảm giác ấy khiến đầu cô choáng váng, tim lỡ một nhịp, rồi đập dồn dập đến phát nôn.

    Nỗi đau này — cô từng biết, từng nếm, từng chết trong nó.

    Quen thuộc đến mức ám ảnh.

    Quen thuộc đến mức chỉ muốn tự móc tim mình ra để chấm dứt nó ngay lập tức.

    Cô bật dậy.

    Buồng giam tối đen như mực.

    Không còn căn phòng trắng.

    Không còn bàn tay nắm lấy tay cô.

    Chỉ có tiếng gió ù ù từ hệ thống lọc khí lỗi nhịp.

    Và...

    "Cô biết mình đang nhớ lại, đúng không?" — một giọng nói trượt vào như lưỡi dao mỏng, rít qua sát tai cô.

    Âm thanh ấy không mang tiếng động rõ ràng, mà như được tạo ra từ chính nhịp tim đang đập lệch của cô, trộn lẫn tiếng gió rít, tiếng thở và tiếng máu chạy trong mạch.

    Nó vừa giống Tĩnh Uyên... vừa không.

    Như một phiên bản bị méo mó, trộn giữa dịu dàng và cay nghiệt, giữa yêu thương và kết án.

    Không gian xung quanh cô bỗng lạnh đi, từng hơi thở ngưng tụ thành sương mỏng — và ngay cả bóng tối cũng trở nên đặc quánh, như thể có thứ gì đó đang tiến đến, không phải bằng chân... mà bằng ký ức.

    Mạn Nhiên đông cứng.

    Cô quay ngoắt lại.

    Không có ai.

    Chỉ có một chiếc gương nhỏ dựng trong góc buồng giam — thứ chưa từng tồn tại.

    Trong gương, cô thấy mình.

    Nhưng ánh mắt trong đó... không phải của cô.

    Là Tĩnh Uyên.

    Ánh mắt ấy — khóc.

    Mạn Nhiên lùi lại, va vào tường, tim đập dồn như trống trận.

    Bức tường sau lưng lạnh toát, nhưng lòng bàn tay cô lại nóng ran — như thể đang nắm phải ký ức vừa bùng cháy.

    Trong gương, ánh mắt Tĩnh Uyên nhòe đi, rồi nứt vỡ.

    Một tiếng vỡ khô khốc vang lên trong đầu cô.

    Tấm gương nứt toác, và từ vết nứt ấy, máu bắt đầu rỉ ra, từng dòng đỏ thẫm, như máu từ chính tim cô đang chảy xuyên qua lớp thủy tinh.

    Một bàn tay bất chợt trồi ra từ trong mặt gương, chạm khẽ vào má cô.

    Da thịt lạnh buốt.

    "Em vẫn còn nhớ," giọng Tĩnh Uyên — hay đúng hơn, một bóng ký ức méo mó mang giọng cô — thì thầm bằng thứ âm thanh như vọng lên từ đáy huyệt.

    Nó không chỉ đơn giản là lời nói, mà là một luồng âm cảm lùa thẳng vào tai giữa những tầng ký ức vỡ nát.

    Giọng nói ấy thấm vào da thịt như nọc độc, ngấm dần từng tế bào, từng đoạn tủy sống, buộc Mạn Nhiên phải nhớ.

    Không phải nhớ một gương mặt, mà là cảm giác: cảm giác ngón tay ai đó từng vuốt tóc cô trong đêm lạnh, từng siết lấy tay cô lúc máu vẫn đang tuôn, từng thì thầm "chị không buông" trong hơi thở cuối cùng... trước khi bàn tay ấy trở thành công cụ tra khảo, và giọng nói ấy trở thành dao mổ tâm hồn.

    "Em vẫn còn nhớ."

    Không phải câu hỏi.

    Là một tiếng chuông tử vong, vang lên trong tâm trí như lời phán quyết cuối cùng từ tòa án ký ức.

    Nó gõ thẳng vào hộp sọ cô, từng chữ như búa gõ lên xương sống, khiến toàn bộ cơ thể Mạn Nhiên như vỡ ra thành trăm mảnh.

    Đó không còn là giọng nói, mà là hình dạng cụ thể của tội lỗi — một thực thể sống, biết len lỏi, biết thì thầm, biết cào xé và bám riết không tha.

    "Em vẫn còn nhớ."

    Là một vết chém không cầm máu.

    Là khoảnh khắc mà kẻ bị giam giữ phải thừa nhận: mình đã từng yêu chính người tra tấn mình.

    Và tình yêu ấy... vẫn chưa chết.

    Mạn Nhiên thét lên — không thành tiếng.

    Miệng há ra, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt bởi một sức nặng vô hình.

    Không khí trong buồng giam bỗng đặc sệt như chất lỏng, ngột ngạt và buốt giá.

    Cô lảo đảo ngã quỵ, tay ôm đầu, ánh nhìn trong gương biến mất, chỉ còn chính cô — run rẩy và rách nát.

    hết chương 3.
     
    [Gl]_[Nhiên-Uyên] Một Nữa Linh Hồn Tôi Là Người Tù
    CHƯƠNG 4: HƠI THỞ THỨ 2


    Một vệt sáng lóe lên giữa bóng tối.

    Không phải mơ.

    Là thực tại — thực tại khốc liệt, lạnh lẽo, và đẫm mùi kim loại cháy.

    Tiếng còi báo động vang vọng từ xa — từng hồi cao vút rồi trượt xuống như tiếng rít của quái vật bị đâm thủng cổ họng.

    Ánh sáng đỏ nhấp nháy như máu đang phun trào từ vết thương hở.

    Trên mặt đất, từng đợt chấn động kéo đến liên tục, đủ mạnh để khiến lớp bụi trên trần rơi lả tả, rơi vào mắt, vào họng, nghẹn đặc.

    Bức tường phòng giam không chỉ rạn — nó thở, kêu rên, run rẩy.

    Có cái gì đó đang lấn dần lên từ bên dưới, như thể cả nền móng đang bị bóp méo.

    Một tiếng nổ chát chúa vang lên gần đó.

    Rồi thêm một cái nữa.

    Gạch vỡ, thép cong, cửa gió rít lên những tiếng rên đau đớn.

    Khu nghiên cứu — từng được cho là bất khả xâm phạm — đang bị xé toạc từ trong ruột.

    Mạn Nhiên không còn biết mình đang ở đâu trong chuỗi thời gian đứt đoạn ấy.

    Cô chỉ thấy tay mình run rẩy.

    Vẫn còn cảm giác lạnh buốt trên má — nơi bàn tay từ gương chạm vào.

    Nhưng chiếc gương đã biến mất.

    Thay vào đó, một cánh cửa — thật sự — bật mở.

    Không có tiếng cơ khí rít lên báo trước, không có bước chân dồn dập quen thuộc, chỉ có âm thanh kim loại đập vào tường như thể bị giật tung bởi sức nổ.

    Mạn Nhiên co người lại theo phản xạ, nhưng không kịp — một thi thể nhào vào buồng giam, đổ sập trước mặt cô.

    Là một binh sĩ.

    Máu bắn tung tóe lên nền, lên chân cô, nóng hổi và đậm đặc.

    Tĩnh mạch nơi cổ anh ta bị cắt sạch, và đôi mắt vẫn còn mở, kinh hoàng.

    Phía sau cánh cửa là hỗn loạn thuần túy.

    Khói cuộn lên từng lớp như sương chết, ánh sáng nhấp nháy của đạn cháy xen lẫn tiếng rú của người bị thiêu sống.

    Có tiếng hét xé cổ: không rõ là lính hay dị chủng — chỉ rõ là đang chết.

    Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, không phải kẻ tra khảo bước vào.

    Mà là... tận thế.

    Một binh sĩ ngã gục trước khung cửa, máu phụt ra từ cổ như vòi nước bị cắt.

    Phía sau anh ta là khói, lửa và tiếng súng nổ đinh tai.

    Mạn Nhiên lết ra.

    Cổ chân đau nhói nhưng cô mặc kệ.

    Mùi thuốc súng len lỏi vào mũi, kéo cô ra khỏi ảo giác như nước đá tạt thẳng vào mặt.

    Cô không biết chuyện gì đang xảy ra.

    Nhưng cơ hội đã mở.

    Cô phải chạy.

    Một âm thanh chói gắt xé thẳng xuống từ trần nhà — không phải tiếng súng, mà là giọng cảnh báo nội bộ của hệ thống trung tâm, phát ra như tiếng hét kim loại bị bóp méo.

    Nó réo rắt, sắc lẹm như dao cạo rạch qua màng nhĩ.

    "Cảnh báo khẩn cấp.

    Mức an ninh cấp bốn.

    Tất cả đơn vị vũ trang lập tức tái triển khai.

    Tầng ba...

    ưu tiên tiêu hủy."

    Giọng nói không còn trung tính nữa — nó lạnh như băng mổ tử thi, đều đều nhưng vang lên giữa máu và khói như bản cáo trạng tử hình.

    Ngay sau đó, một âm thanh khác bật lên: tiếng rít dài của hệ thống khóa phòng giam đang bị vô hiệu hóa — rồi những tiếng xèo, lạch cạch, ầm ầm vang lên liên tiếp khắp hành lang, như thể lồng thú đang bị mở đồng loạt.

    Mạn Nhiên đông cứng.

    Họ không định phong tỏa.

    Họ đang thả những thứ còn sống cuối cùng — chỉ để thiêu sạch tất cả trong một lần.

    Tiêu hủy?

    Tầng ba chính là nơi giam giữ dị chủng thí nghiệm — như cô.

    Nơi đầy ắp tiếng thét bị bóp nghẹt, những cuộc tra tấn không tên, và thứ ánh sáng không bao giờ đủ ấm.

    Không còn nghi ngờ gì nữa.

    Chúng không định bảo vệ.

    Chúng định xóa sạch — dọn dẹp như quét rác, đốt hôi như tiêu hủy xác bệnh, không một cơ hội sống sót.

    Trong mắt chúng, cô và những kẻ như cô chưa bao giờ là người.

    Chỉ là vật thể thử nghiệm.

    Và bây giờ là hàng tồn kho cần thiêu hủy khẩn cấp.

    Mạn Nhiên siết tay lại.

    Một cơn buồn nôn trào lên.

    Không phải vì sợ hãi — mà vì quá rõ cái quy trình tiêu hủy đó diễn ra thế nào: hơi ngạt, lửa, và không còn gì.

    Không ai đến cứu.

    Không ai mở khóa cho cô.

    Không có bàn tay nào chìa ra từ ánh sáng, không có giọng nói nào gọi tên cô qua máy phát thanh.

    Chỉ có tiếng máu rỉ ra từ xác binh sĩ, hòa lẫn với mùi khét của thịt cháy và âm thanh nổ xa dần — gần dần — như một trái tim bệnh đang đếm ngược.

    Cánh cửa này tự bật mở không phải vì có người cứu... mà vì nơi này sắp nổ tung — từng cánh cổng sẽ bị hút vào cơn lốc cuối cùng, cuốn mọi thứ đi như một cơn dọn dẹp vũ trụ.

    Sát sinh không cần lý do.

    Chỉ cần lệnh.

    Và cô, như bao lần trước, chỉ là mục tiêu nằm giữa lằn ranh của tiện tay tiêu diệt.

    Tĩnh Uyên...

    Cô ta biết chứ?

    Mạn Nhiên liếc nhìn hành lang rực đỏ phía trước.

    Có thể vẫn còn thời gian.

    Có thể... chỉ lần này, cô không để mình bị đem ra mổ sống nữa.

    Cô nghiến răng, chống tay đứng dậy, và bắt đầu chạy — không ngoảnh lại.

    ...

    Ở một hành lang khác, Lâm Tĩnh Uyên đang đẩy cánh cửa khẩn cấp, máu thấm ướt cả vai trái, nhỏ giọt xuống ống tay áo đã rách.

    Mỗi nhịp tim là một cơn nhói buốt — nhưng cô không dừng.

    Môi nghiến chặt đến bật máu.

    Ngay khi tay vừa chạm vào cánh cửa, một tiếng nổ chát chúa xé tung mái nhà phía trên, sức ép hất văng cô lăn thẳng xuống sàn bê tông phủ bụi.

    Mảnh kính và thép rơi như mưa xối lên lưng cô, một mảnh sượt qua má để lại vệt rướm máu.

    Tai ù đặc.

    Thính giác chỉ còn nhận ra âm thanh méo mó — tiếng hú kim loại, tiếng người hét bị bóp nghẹt, và những tiếng bước chân chạy loạn không phân biệt bạn thù.

    Cô ho khan, ho đến nấc, cuống họng rát như bị xé, nhưng tay vẫn giữ chặt khẩu súng bên hông — như thể nếu thả nó ra, mọi thứ sẽ trượt khỏi kiểm soát.

    Không khí bốc mùi thuốc súng, máu nóng, và nhựa cháy.

    Cảnh vật trước mắt mờ đi vì bụi và khói, nhưng bản năng vẫn dẫn cô tiến về phía trước: từng bước, từng bước, giữa địa ngục mở mắt.

    Cô đã nhận ra.

    Khu nghiên cứu bị đánh phá không phải bởi quân nổi loạn.

    Mà bởi một thế lực đang săn chính "dị chủng" — không muốn họ tồn tại thêm giây nào.

    Và nếu Mạn Nhiên bị rơi vào tay chúng... mọi thứ sẽ kết thúc.

    Tĩnh Uyên đứng dậy.

    Cô không biết vì mệnh lệnh, vì trách nhiệm, hay vì ánh mắt trong gương đêm qua vẫn còn ám lấy tâm trí mình.

    Cô chỉ biết một điều:

    Phải tìm được Mạn Nhiên.

    Trước khi kẻ khác làm.

    hết chương 4.
     
    [Gl]_[Nhiên-Uyên] Một Nữa Linh Hồn Tôi Là Người Tù
    CHƯƠNG 5: huyết đạo


    Tiếng nổ sau lưng như kéo bật mọi dây thần kinh trong người Mạn Nhiên - không chỉ là âm thanh, mà là một chấn động xuyên thẳng vào xương tủy.

    Cô bật chạy như bị điều khiển, như thể cơ thể đã tách rời khỏi tâm trí.

    Hai chân không còn là của cô nữa, chỉ là hai khúc máy móc co duỗi theo bản năng sinh tồn.

    Nhưng sâu bên trong, một cái gì đó đang rạn nứt.

    Không khí khét lẹt thuốc súng và thịt cháy không chỉ làm cô ho - nó khiến cô nhớ lại mùi của chính mình bị đốt.

    Những lần bị tra tấn bằng dòng điện, những vết da bị xé toạc ra để dò tìm 'nguồn gốc cảm xúc', tiếng gào của mình mà cô từng cố nuốt vào cổ họng cho đến nghẹn máu.

    Mỗi tiếng bước chân vọng lên sau lưng như tiếng gót giày của giám định viên - kẻ sẽ chỉ tay và nói: "Cái này hỏng rồi.

    Vứt."

    Cô chạy.

    Nhưng không phải chỉ khỏi lũ dị chủng.

    Mà khỏi bản thân mình - những mảnh ký ức xô đẩy trong đầu như thủy triều đen.

    Cô cảm thấy mình đang bốc cháy, từ trong ra ngoài.

    Và phần đáng sợ nhất: cô không chắc mình muốn sống sót nữa.

    Khói.

    Máu.

    Tiếng kim loại va đập.

    Tiếng chân rượt đuổi từ phía xa.

    Không ai gọi tên cô.

    Không ai ra lệnh dừng lại.

    Nhưng vẫn có gì đó đang đến gần, đang bám theo như một linh hồn mục ruỗng.

    Cô rẽ vào một ngã quặt hẹp.

    Hành lang nơi đây lạnh buốt, mùi khử trùng xộc lên, đèn chớp tắt.

    Đột nhiên, cô dừng lại.

    Một thi thể dị chủng nằm co quắp dưới nền, móng tay cào rách mặt đất như thể từng van xin được sống.

    Cái xác không đầu, và cột sống bị kéo lệch hẳn sang một bên.

    Chúng không dùng súng.

    Chúng xé xác.

    Mạn Nhiên lùi lại.

    Lưng cô đập vào vách tường bên cạnh.

    Bức tường - không, tấm kính.

    Cô quay lại.

    Phòng thí nghiệm số 6.

    Bên trong tấm kính mờ, cô thấy... chính mình.

    Một bản thể khác của cô - trần trụi, bị treo lơ lửng trong bồn thủy tinh, mắt nhắm nghiền, dây dẫn cắm sâu vào cổ, ngực, thái dương như rễ cây đang hút dần sự sống.

    Cơ thể ấy không còn chuyển động, không còn nhịp thở.

    Nó không phải người, không phải xác chết - mà là thứ nằm giữa.

    Một cơ thể được tái tạo, sao chép, bóc sạch linh hồn rồi nhét lại thứ gì đó khác vào.

    Mạn Nhiên cảm thấy cổ họng mình nghẹn ứ.

    Đầu cô quay cuồng.

    Cô thấy mình đang nhìn vào chính xác nơi từng bị mổ, từng bị mài bằng dao phẫu tích, từng bị ép nói trong đau đớn đến mức nôn ra máu.

    Khuôn mặt ấy - giống hệt cô, nhưng rỗng như mặt nạ.

    Đó không còn là bản thể của cô.

    Đó là di vật của một cuộc giết người chậm rãi, được đóng gói và trình chiếu dưới cái tên khoa học: mẫu thử.

    Đột nhiên, tiếng kim loại cào nền phía sau vang lên.

    Chậm.

    Sâu.

    Nặng như móng vuốt.

    Cô quay đầu lại.

    Một dị chủng khác - không phải như cô - đang trườn ra từ hành lang tối, chậm rãi như một cơn ác mộng sống dậy.

    Da nó nứt nẻ từng mảng, rỉ ra chất dịch đen đặc sệt như hắc ín, bốc mùi ẩm mốc pha lẫn thịt chết.

    Ánh mắt nó - nếu còn có thể gọi là mắt - như đá chảy, vẩn đục và lạnh băng, không biểu cảm, không phản xạ, chỉ là hai hốc sâu hun hút chứa toàn thù hận.

    Miệng nó há ra từng nhịp, từng nấc như đang học lại cách tồn tại, răng lởm chởm cọ vào nhau phát ra tiếng rít như dũa kim loại.

    Không có tiếng nói.

    Không có suy nghĩ.

    Đó là sinh vật được nhào nặn từ phần ký ức bị bóp méo, từ khối đau đớn bị hóa hình.

    Đó không còn là người.

    Đó là phiên bản tương lai của cô - nếu cô gục ngã, nếu cô để bản thân bị tiêu hoá trong lòng hệ thống này.

    Cô nhìn nó như đang nhìn thẳng vào mặt nạ cuối cùng của tuyệt vọng.

    Nó gầm lên - âm thanh như khoan thẳng vào não.

    Mạn Nhiên không kịp suy nghĩ.

    Cô lao vào phòng thí nghiệm, đóng sập cửa lại.

    Ngay giây sau, con dị chủng đập ầm vào kính, móng vuốt cào xoèn xoẹt.

    Gương mặt nó ép sát vào kính, từng mạch máu vỡ bắn ra như những đường nứt đỏ trên bề mặt thủy tinh.

    Mắt nó trắng dã, hoang dại, nhưng ánh nhìn của Mạn Nhiên không còn dừng lại ở đó - cô không thể.

    Bên kia tấm kính, giữa làn sương lạnh và ánh sáng nhân tạo chập chờn, là chính cô - hàng chục, hàng trăm bản thể vô hồn đang nổi lơ lửng.

    Và chính khoảnh khắc ấy, giữa tiếng cào cào chát chúa và máu văng tung tóe, tâm trí cô như bị lột sống.

    Những tiếng hét bị vùi lấp năm nào bật lại, ký ức của những lần chết chưa trọn, của những khoảnh khắc tỉnh lại giữa dao mổ và ánh đèn trần.

    Cô nhìn vào cặp mắt vô tri của bản sao - và nhận ra nỗi sợ sâu nhất không nằm ngoài kia, mà nằm trong chính mình: rằng mọi đau đớn từng trải qua không phải của 'một' cá thể... mà là của 'nhiều'.

    Và cô - có thể chỉ là một phiên bản giữa vô số thất bại trước đó.

    Cô không biết mình là ai nữa.

    Đó không còn là hoảng loạn.

    Mà là rạn nứt hiện thực.

    Bên trong phòng thí nghiệm, hàng chục bồn thủy tinh khác bắt đầu sủi bọt.

    Mỗi bồn... chứa một hình dạng giống cô.

    Một căn phòng đầy bản sao.

    Cô hét lên - không vì sợ, mà vì tâm trí đang nứt toác.

    Ký ức không phải của cô - tràn về.

    Những đoạn tra tấn.

    Những lần bị tiêm thuốc.

    Những lần chết rồi sống lại.

    Không.

    Không.

    Không phải cô.

    Không phải Mạn Nhiên.

    Cô đập tay vào đầu, vào tường, vào bồn kính.

    Gương mặt những bản sao vẫn yên lặng nhìn cô, như đang chờ cô gục ngã.

    Tiếng đập phía ngoài vẫn chưa dừng.

    Dị chủng vẫn ở đó.

    Rình chờ.

    Cào cấu.

    Nhưng giờ, bên trong, còn có thứ đáng sợ hơn.

    Cô.

    Một cơn đau chói nổ bùng trong đầu.

    Máu bắt đầu chảy ra từ mũi.

    Gân má tay nổi bật như sắp vỡ.

    Một luồng xung động tỏa ra từ cơ thể cô - như một tiếng thét câm bật ra từ từng thớ cơ bị ép nén quá lâu.

    Nó không còn là năng lượng.

    Mà là lời nguyền vật lý hóa - từng hạt không khí xung quanh cô rung rinh, méo mó, như đang sợ hãi.

    Da cô căng lên, từng mao mạch ánh lên màu đen thẫm như mực cháy.

    Các bồn thủy tinh rền rĩ, nứt dần như xương vỡ.

    Mỗi nhịp tim của cô giờ đây là một cơn địa chấn lan tỏa, mang theo sự tuyệt vọng và điên loạn đã bị chôn vùi suốt hàng năm trời.

    Tiếng nổ không vang ra từ miệng - mà từ từng vết thương từng bị khâu lại, từ từng đoạn ký ức từng bị xóa, từ linh hồn rách nát tự mình vá víu qua hàng nghìn lần hồi sinh.

    Cô không còn biết mình là ai.

    Nhưng giờ thì cả căn phòng - cả thế giới - phải biết rằng cô đã từng bị giết.

    Và giờ... cô đang trỗi dậy từ trong cái chết đó.

    Tất cả bồn thủy tinh bắt đầu rung.

    Mắt cô chuyển màu.

    Và lần đầu tiên sau bao năm bị tra tấn, bị kìm hãm, bị mổ xẻ...

    Mạn Nhiên bật nổ.

    Không phải như một vụ nổ đơn thuần.

    Mà như toàn bộ căn phòng - và phần còn lại của cô - bị xé toạc từ bên trong, không còn ranh giới giữa tâm trí và da thịt.

    Máu cô không còn đỏ, mà chuyển đen, bốc hơi giữa không khí như khói độc.

    Tiếng hét không phát ra từ miệng, mà từ hàng trăm bản sao đang bị bóc tách cùng lúc, dội vào não cô như tiếng gọi oan hồn chưa từng được siêu thoát.

    Da cô nứt từng đường, không phải vì nhiệt, mà vì thứ gì đó bên trong đang tìm cách trồi ra.

    Những ký ức sai lệch, những hình ảnh không thuộc về cô, bỗng đồng loạt tràn về - một cô gái chết trong bể axit, một bản sao bị thiêu sống trong lồng kính, một kẻ gào khóc khi bị ghim kim vào trán - tất cả là cô, mà cũng không phải.

    Dị chủng bên ngoài thôi cào.

    Nó khựng lại.

    Rồi quỳ gục xuống như gặp quái vật thật sự.

    Không còn dị chủng.

    Không còn mẫu thử.

    Không còn Mạn Nhiên.

    Chỉ còn thứ gì đó đang mở mắt từ trong thân xác cô, rên rỉ bằng những tiếng nói không phải của con người.

    hết chương 5.
     
    Back
    Top Dưới