Khác [ GiyuuTan ]Muộn màng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
398761264-256-k473733.jpg

[ Giyuutan ]Muộn Màng
Tác giả: Mquin_07
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giyuu từng có một người quan trọng, và anh vẫn chưa quên được.

Tanjiro biết điều đó.

Cậu không oán giận, chỉ lặng lẽ lùi lại - vì có những vết thương, không phải ai cũng đủ dịu dàng để bước vào.

Một ngày nọ, Tanjiro vô tình làm vỡ món đồ duy nhất còn lại của Sabito.

Cái im lặng của Giyuu khiến Tanjiro hiểu: mình chưa bao giờ có một chỗ đứng trong trái tim anh ấy.

Cậu rời đi.

Không trách móc.

Không khóc lóc.

Không quay đầu.

Và Giyuu - mãi đến khi Tanjiro không còn tồn tại trên cõi đời này - mới nhận ra đó là lần cuối cùng cậu mỉm cười với anh.



giyuutan​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Giyuutan ]Muộn Màng
Chương 1


Căn nhà nằm sâu trong rừng, tĩnh mịch như thể thời gian đã ngừng trôi nơi ấy.

Mỗi sớm mai, nắng lách qua tán lá rậm rạp, in bóng lên mái ngói cũ kỹ.

Gió khe khẽ lay từng nhành trúc ven hiên.

Tanjiro thích ngồi ở bậc cửa, tay ôm chén trà ấm, mắt dõi theo đàn sóc nhỏ chạy qua những nhành cây.

Cậu vẫn hay dậy sớm hơn Giyuu, chuẩn bị bữa sáng, quét dọn sân, rồi ngồi đợi anh thức dậy.

Có hôm Giyuu bước ra, tóc rối bù, ánh mắt còn vương cơn mơ, chỉ khẽ "ừm" thay cho lời chào.

Nhưng cũng có hôm anh lặng lẽ đứng phía sau Tanjiro, nhìn cậu một lúc lâu như đang ngắm một điều gì xa xôi, trước khi khẽ nói:

— Đừng quên mặc thêm áo khoác.

Sáng nay lạnh lắm.

Tanjiro không biết cảm xúc ấy gọi là gì.

Ấm áp?

Bình yên?

Hay chỉ là ảo vọng của một trái tim biết ơn?

Giyuu rất ít nói, và cũng rất ít chạm vào ai.

Nhưng Tanjiro không thấy buồn vì điều đó.

Với cậu, việc được sống cùng anh trong một mái nhà, cùng ăn, cùng làm việc, cùng im lặng cũng đủ hạnh phúc rồi.

Cậu chưa bao giờ đòi hỏi nhiều hơn.



Một chiều thu, Tanjiro dọn dẹp lại kho sau nhà — nơi Giyuu cất giữ vài món đồ cũ kỹ.

Trong góc tủ có một chiếc hộp gỗ bọc vải thô.

Không hiểu vì sao, cậu lại mở ra.

Một chiếc mặt nạ cáo bằng gốm, đã cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

Tanjiro nhặt lên, lòng bỗng chùng xuống.

Cậu biết chiếc mặt nạ này.

Sabito — người bạn thân nhất của Giyuu, người đã khuất.

Cái tên ấy thường xuất hiện trong những câu chuyện mà Giyuu hiếm hoi nhắc đến, với giọng nói rất nhỏ và ánh mắt rất xa.

Tanjiro nâng mặt nạ lên, định lau bụi bám quanh.

Nhưng đúng lúc đó —

Rắc.

Mặt nạ vỡ ra làm đôi.

Khoảnh khắc ấy, tim cậu cũng như ngừng đập.

— ...Giyuu-san sẽ giận mình lắm, phải không?

Cậu ngồi sụp xuống sàn, ôm hai mảnh gốm vỡ trong tay.

Dù đã cố ghép lại, chúng vẫn không thể liền như trước nữa.



Tối đó, khi Giyuu trở về, Tanjiro đứng đợi ở cửa, hai tay run nhẹ.

— Em...

đã làm vỡ một món đồ của anh.

Em... rất xin lỗi...

Cậu chìa hai mảnh mặt nạ ra, cúi đầu thật sâu.

Giyuu nhìn cậu, đôi mắt tối lại một thoáng.

Nhưng anh không nói gì.

Chỉ cầm lấy mảnh vỡ, xoay đi, rồi lặng lẽ bước vào trong.

Không một lời mắng.

Không một lời tha thứ.

Không một ánh mắt dành lại cho cậu.

Tanjiro đứng bất động thật lâu nơi cửa, gió đêm lùa qua mái tóc rối.

Trong lòng cậu, có điều gì đó âm thầm đổ sập.

Cậu chưa bao giờ là Sabito.

Và cũng chưa từng là gì trong lòng Giyuu.



Tối hôm ấy, lần đầu tiên Tanjiro không ngủ được.

Trên chiếc chiếu nhỏ sát vách, cậu nằm quay lưng lại phía Giyuu — nơi cánh tay anh vắt hờ lên trán, gương mặt bình thản như thể cả thế giới vẫn nguyên vẹn.

Còn thế giới của Tanjiro — đã vỡ vụn từ một món đồ không thể cứu lại.



"Em biết... em không thay thế được ai cả.

Em chưa từng mong như thế.

Nhưng ít nhất... em đã nghĩ mình có thể ở cạnh anh.

Có lẽ em sai rồi."

— Hết chương 1
 
[ Giyuutan ]Muộn Màng
Chương 2


Tanjiro gói hành lý vào một buổi sáng sớm, khi ánh nắng chưa kịp chạm đến ngưỡng cửa căn nhà.

Chỉ là một bọc nhỏ: vài bộ đồ, hộp cơm tre cũ, và chiếc khăn thêu tay đã sờn góc — món quà duy nhất của Nezuko còn giữ lại.

Cậu không đem theo gì khác.

Không mang giận dữ.

Không đem oán trách.

Chỉ mang theo... một trái tim đang cố ngừng hy vọng.



Trước khi rời đi, cậu nhìn lại căn bếp quen thuộc, góc hiên nơi hay ngồi hong nắng, và cánh cửa mà mỗi sáng Giyuu bước ra, mắt ngái ngủ và giọng khàn khàn nói: "Ăn đi, nguội rồi."

Giờ đây cánh cửa đóng im lìm.

Không tiếng gọi, không một cái nhìn tiễn biệt.

Tanjiro không khóc.

Cậu chỉ cúi đầu thật sâu, như thể đang tiễn chính mình rời khỏi giấc mơ.

— Em đi đây, Giyuu-san.

Câu nói ấy chẳng ai nghe được.

Nhưng nó vẫn vang vọng giữa khu rừng im lặng.



Tanjiro đến Tổng bộ Trụ Đoàn sau đó một ngày.

Gương mặt cậu vẫn dịu dàng như mọi khi, chỉ là nụ cười không còn rực rỡ như xưa.

Shinobu nghiêng đầu nhìn Tanjiro thật kỹ.

Mitsuri ôm cậu thật chặt như sợ sẽ không còn dịp nào nữa.

Obanai chẳng nói gì, nhưng ánh mắt lạnh lùng kia dịu hẳn.

Muichirou đưa cho cậu chiếc khăn mới thêu, không hỏi gì.

Tengen ngồi cạnh lặng lẽ lau lưỡi kiếm.

Và Sanemi — anh bước vào từ phía sau, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm Tanjiro.

— Tóc xù, mày vừa khóc hả?

Tanjiro bật cười, lắc đầu:

— Không đâu, tại gió thôi mà.

— Xạo.

Mắt đỏ hoe kìa.

Cả phòng im lặng.

Sanemi không phải người tinh ý.

Nhưng với Tanjiro, từ lúc đầu anh đã nhìn thấy những điều người khác bỏ qua.

Anh nhìn gương mặt gầy đi, vai áo trễ, lòng bàn tay đầy vết nứt.

Và anh hiểu.

Tanjiro đã không còn ở nhà của Giyuu nữa.



Tối hôm đó, Sanemi ngồi một mình ở hành lang tổng bộ.

Một tay ôm bình rượu, tay kia chống lên đầu gối.

Gió đêm lùa qua tán thông, thổi mùi nhang nhè nhẹ từ miếu thờ gần đó.

— Mày là đồ ngốc thật đấy...

Kamado.

Giọng anh nhỏ như gió thở.

Nhưng đầy cay đắng.

Giyuu thì sao?

Có biết Tanjiro đã dọn đi không?

Có biết cậu ấy đã cố mỉm cười, cố không khóc, cố không ở lại — để giữ lại chút tự trọng cuối cùng?

Có biết cậu ấy từng nghĩ căn nhà đó là một mái ấm?



Ở phía xa căn rừng, Giyuu vẫn sống như thường lệ.

Vẫn mặc bộ haori nửa xanh nửa đỏ.

Vẫn uống trà buổi sáng.

Vẫn ra bờ suối rửa tay.

Chỉ là... mỗi khi anh mở cửa ra, bậc hiên trống vắng.

Không còn tiếng bước chân nhẹ nhàng, không còn mùi cơm vừa chín tới, không còn ai chờ anh nói một câu "chào buổi sáng".

Có đôi lần, anh ngồi đối diện chỗ Tanjiro thường ngồi, đưa tay rót trà vào hai chén — rồi lại ngẩn người ra nhìn làn khói tan trong gió.

Mảnh mặt nạ của Sabito vẫn nằm trên bàn, đã được dán lại — nhưng vết nứt thì không thể giấu.

Cũng như khoảng trống mà Tanjiro để lại...

đã thành thứ anh không thể chạm vào nữa.



"Có những người, chỉ cần quay đầu lại một lần thôi...

...sẽ không còn ai đứng đợi ở đó nữa."

— Hết chương 2
 
[ Giyuutan ]Muộn Màng
Chương 4


Tháng Ba lặng lẽ trôi qua.

Cây trước hiên nhà Giyuu bắt đầu trổ nụ.

Hàng đào trong sân nở sớm hơn mọi năm.

Những cánh hoa mỏng rơi đầy trên lối đi lát đá... nhưng chẳng có ai quét như trước.

Tách trà đặt bên hiên nguội dần.

Bóng lưng Giyuu vẫn ở đó, như mọi sáng.

Nhưng thứ từng là "sinh hoạt" giờ chỉ còn là "thói quen".



Lúc đầu, anh không thấy khác biệt.

Chỉ là căn nhà hơi yên ắng hơn.

Chỉ là có vài vật dụng không còn ở chỗ cũ.

Cho đến khi mở tủ ra – hộp thuốc Tanjiro hay dùng đã biến mất.

Cho đến khi anh gọi "Tanjiro" trong giấc mơ – và tỉnh dậy trong căn phòng vắng lặng.

Cho đến khi anh pha trà như thường lệ – và nhận ra mình vẫn pha hai tách.

Giyuu bắt đầu dọn lại nhà.

Từng chút một.

Trên kệ có một khoảng trống nhỏ – nơi từng đặt chiếc hộp sứ trắng, thứ Tanjiro lỡ tay làm vỡ hôm đó.

Giyuu đã không nói gì.

Nhưng ánh mắt anh khi nhìn mảnh vỡ...

đã nói hết.

Tanjiro không còn ở đó từ hôm sau.

Giyuu nhớ ra, hôm đó trời có mưa.

Anh đã về muộn... và áo của Tanjiro không còn phơi ngoài sân nữa.



Hôm Mitsuri ghé thăm, cô ngồi bên bàn ăn, nhìn xung quanh rồi nhẹ giọng hỏi:

— Tanjiro-kun... không sống cùng anh nữa sao?

Giyuu không trả lời.

Anh chỉ rót trà, rồi rót thêm... và nhận ra mình lại rót cho chiếc ghế trống.

Mitsuri cụp mắt.

Cô xoay tách trà trong tay, nở một nụ cười buồn:

— Cậu ấy... không bao giờ trách ai cả, phải không?

Một cơn gió thổi qua.

Cánh hoa đào bay vào tận trong nhà.

Giyuu chậm rãi đáp:

— Nhưng tôi lại luôn làm điều khiến người khác phải im lặng chịu đựng.



Tại Tổng bộ, Tanjiro vẫn nở nụ cười quen thuộc.

Cậu dậy sớm phụ Tengen chuẩn bị tập luyện, cười rạng rỡ khi ăn bánh cùng Mitsuri, chắp tay xin lỗi Shinobu mỗi lần cậu làm rớt ống thuốc.

Không ai trách cậu cả.

Chỉ là...

Không ai gọi "Tanjiro về nhà chưa?"

Không ai nói "Em về sớm nhé, trời sắp mưa."

Và quan trọng hơn hết – không ai nhìn cậu như thể, nếu cậu không còn ở đó nữa, họ sẽ đau.

Chỉ duy nhất một người đã từng như vậy.

Nhưng người đó...

đã im lặng.



Một đêm, Giyuu mở cửa ra.

Gió lạnh.

Trời trở gió.

Anh nhìn về phía con đường dẫn vào rừng – nơi Tanjiro từng chạy về sau nhiệm vụ, miệng luôn gọi to "Giyuu-san em về rồi!"

Không còn ai đứng đó nữa.

Chỉ có một chiếc lá đỏ lạc mùa rơi chạm vào thềm đá.



"Tôi từng nghĩ, em sẽ luôn ở đó – như bình minh sẽ luôn đến."

Nhưng hóa ra, có những bình minh... không bao giờ trở lại.

— Hết chương 4
 
[ Giyuutan ]Muộn Màng
Chương 3


Giyuu ngồi trong sân nhà, tách trà vẫn ấm trong tay.

Ngoài kia nắng rơi rơi qua từng kẽ lá.

Mùa hè bắt đầu ngập ngừng ghé lại, kéo theo những cơn gió thổi qua hiên.

Im lặng.

Mọi thứ vẫn như cũ.

Chỉ có điều — chẳng ai trả lời khi anh hỏi "Em có ăn sáng không?", và chiếc áo phơi sau nhà chẳng ai lấy xuống.

Bữa cơm nấu hai phần giờ nguội ngắt trên bàn.

Anh đã quá quen với sự yên tĩnh.

Đến mức... chẳng nhận ra cái "yên tĩnh" lần này không giống những lần trước.



Ở Tổng bộ, Tanjiro cố hòa nhập lại với mọi người.

Cậu dọn dẹp sân sau, nấu bữa sáng cùng Mitsuri, luyện kiếm với Sanemi, và luôn cười khi nhìn thấy các Trụ.

Nụ cười dịu dàng.

Nhưng không còn ánh sáng.

Obanai không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy chiếc áo khoác choàng lên vai cậu khi trời nổi gió.

Shinobu kê thêm gối cho chỗ Tanjiro ngủ, làm ra vẻ như "không phải chị lo, chỉ là đúng quy chuẩn thôi."

Tengen thì mỗi ngày rủ Tanjiro ăn ba lần, và kể hàng loạt chuyện vô nghĩa, chỉ để giữ cậu bận rộn.

Còn Sanemi... thì nóng máu.



— Mày không định nói gì à?

Anh đột ngột chặn Giyuu lại trên đường khi người kia đang mang bánh đến cho Oyakata-sama.

Giyuu dừng lại, ngước mắt lên.

Lạnh.

Vô cảm.

Như mọi khi.

— Nói gì?

Sanemi nắm lấy cổ áo hắn, gần như gầm lên:

— MÀY KHÔNG BIẾT LÀ THẰNG NHÓC ĐÓ RỜI NHÀ MÀY RỒI HẢ!?

Giyuu không phản ứng.

Chỉ chớp mắt một lần.

Sanemi đấm thẳng vào tường cạnh hắn, vết máu bật ra từ tay.

— Mày không nhìn thấy cậu ấy gầy đi à?

Không thấy cậu ấy lén khóc ở mái hiên?

Không thấy đồ đạc biến mất từng chút một mỗi ngày?

— Cậu ấy không nói gì.

— ĐẾN MỘT NGƯỜI MÙ CŨNG NHẬN RA MÀY ĐANG MẤT GÌ, GIYUU!!

Tiếng hét của Sanemi vọng ra cả khu hành lang phía tây.

Mitsuri giật mình quay lại, Inosuke ngừng tập luyện giữa chừng, cả Shinobu cũng lặng đi sau tấm rèm giấy.

Gyomei, đang lần tràng hạt gỗ, cũng dừng lại.

Đôi mắt mù hướng về phía tiếng ồn, hàng lệ lăn dài trên gương mặt rắn rỏi.

— "Giyuu...

đôi khi chúng ta mất đi thứ quý giá nhất, chỉ vì không dám thừa nhận mình cần nó." – Giọng Gyomei trầm đục, như tiếng chuông ngân.

Không khí lắng lại.

Chỉ còn tiếng hít thở gấp của Sanemi.

Giyuu đứng yên.

Lặng như một pho tượng.



Một bàn tay vỗ mạnh vào vai Sanemi.

Rengoku đứng đó, nụ cười sáng rực như ngọn lửa bất diệt, nhưng trong mắt lại thoáng một bóng tối hiếm hoi.

— "Kamado Tanjiro là một thanh niên tuyệt vời!

Cậu ấy cần được trân trọng, cần được thừa nhận!!" – Rengoku nói lớn, giọng vang khắp hành lang. – "Còn cậu, Giyuu... nếu cứ im lặng, thì đừng trách khi tất cả rời bỏ cậu!!"

Sanemi nghiến răng, buông cổ áo Giyuu ra, quay đi.

Rengoku nhìn Giyuu thêm một lát, rồi khẽ thở dài.

— "Chậm một giây...

đôi khi là chậm cả đời."



Ở góc xa, Muichirou ngồi dựa vào cột gỗ, tay cầm chổi quét sân bỏ dở.

Cậu nhìn Giyuu, rồi nhìn Tanjiro đang cười trong vườn cùng Nezuko và Mitsuri.

— "Thật ngốc." – Muichirou lẩm bẩm. – "Anh ấy không thấy sao?

Tanjiro chỉ cười... khi muốn che giấu việc mình đang khóc."

Giọng nói nhỏ, nhưng đủ để khiến Rengoku và Gyomei thoáng chùng xuống.



Tối hôm đó, Tanjiro ngồi trước đèn, vá lại mảnh áo rách của Mitsuri.

Ánh sáng đèn hắt vào tay cậu, soi rõ vết thương đã đóng vảy.

Bàn tay này từng nấu cơm cho Giyuu.

Từng pha trà, từng đặt nhẹ lên tay áo hắn khi hắn mệt.

Giờ thì... chỉ dùng để khâu lại góc áo người khác.

Để nhắc mình rằng: ai cũng có chỗ trở về.

Chỉ là... cậu không còn chỗ đó nữa.

Bên ngoài, trời đổ mưa nhẹ.

Tanjiro ngẩng đầu, nhìn qua cửa sổ.

Rồi lại cúi xuống.

Không ai đang nhớ cậu cả — cậu biết.

Và cậu cũng không còn đủ lý do để chờ thêm.



"Đến khi em không còn ngoái lại...

Anh mới bắt đầu quay đầu."

— Hết chương 3
 
Back
Top Bottom