Ngôn Tình Giường Anh Chia Em Một Nửa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,547
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
giuong-anh-chia-em-mot-nua.jpg

Giường Anh Chia Em Một Nửa
Tác giả: Diệp Phi Dạ
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Giường Anh Chia Em Một Nửa của tác giả Diệp Phi Dạ. Lần đầu Trần Ân Tứ gặp mặt Tần Kiết, cô tưởng rằng anh ta là chủ nhà, vì vậy tự nhiên mà nói rằng: "Muốn thuê phòng và giường nhà anh." Nửa đêm đói bụng, cô vào thẳng nhà Tần Kiết, thản nhiên gõ cửa phòng: "Thuê nồi, chén, muôi, bồn." Một tháng sau. Tần Kiết đưa một cô gái xinh đẹp về, cô đứng ngoài cửa, đi qua đi lại nửa ngày, cuối cùng gõ cốc cốc cốc vào cửa phòng Tần Kiết:

"Cho thuê nhà vệ sinh và sữa tắm." Nửa năm sau. Cô say rượu, lảo đảo ngã vào lồng ngực Tần Kiết: "Thuê...anh." "Anh yêu em, người đứng trên cả ngân hà."​
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 1: Rời Khỏi Nhà Và Chạy Trốn 1


"Chúng ta sống theo mơ ước thuở ban đầu của mình.

Chúng ta đều không thể quên nhau."
Trích từ - Trần Ân Tứ.

___________________
Trần Ân Tứ - nữ, là người con gái bị Trần gia ghét bỏ.

Khắp nơi đều nghĩ Trần gia chỉ có một cô con gái tên Trần Vinh và một cậu con trai là Trần Diệu, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của người con gái đầu.

Tần Kiết - nam, người thừa kế của Tần gia, hô mưa gọi gió, điển hình cho việc sinh ra trên con đường La Mã, từ nhỏ đã ở La Mã.

Anh thuộc kiểu người ngoắc tay một cái phụ nữ người trước người sau đều ngã.

Tin trong giới giải trí, nói không khoa trương mười tin thì hết tám chín tin đều liên quan đến Tần Kiết.

Trần Ân Tứ như một cọng cỏ không ai biết, đừng nói đến tin vịt giới giải trí, ngay cả họ hàng thân thích cũng chẳng nhớ Trần gia còn còn một người con gái tên Trần Ân Tứ.

Tóm lại khoảng cách giữa Trần Ân Tứ và Tần Kiết tựa một trời một vực.

Tần Kiết là trời, Trần Ân Tứ là vực.

Sự khác biệt này, không ai nghĩ rằng họ có thể yêu nhau.

Trước năm 20 tuổi, anh và cô không hề có bất cứ quan hệ gì, nhưng ngày thứ hai Trần Ân Tứ 20 tuổi, cô và tên Tần Kiết phiền phức kia liền ở chung với nhau.

Cô - đứa con gái nhà họ Trần bỏ quên hai mươi năm, cuối cùng cũng bị họ chú ý, bắt liên hôn.

Mà đối tượng kết hôn là con cưng của trời - Tần Kiết kia.

Mẹ kế của Trần Ân Tứ vì sự nghiệp gia tộc, ép cô gả cho một hoa hoa công tử thanh danh bê bối trong làng giải trí.

Trước giờ Trần gia không quan tâm cô, nên một câu phản đối còn chưa được nói đã bị liên hôn với vị hôn phu không quen biết.

Tiểu công tử Tần gia ăn chơi nát cả thanh danh cũng không thể thoát khỏi cái cảnh bị người nhà ép hôn.

Đối mặt với ông nội, bà nội, ba mẹ, cô bảy, dì tám uy hϊếp, "một khóc hai nháo ba thắt cổ", anh bị buộc chấp nhận vị hôn thê chưa biết mặt.

Trước đêm đính hôn, Trần Ân Tứ thấy chống đối không được, ngay lúc trời khuya gió lớn để lại một tờ giấy rồi rời khỏi nhà.

Hôm đính hôn trời quang mây tạnh, Tần Kiết bị giám sát hơn nửa tháng, cuối cùng trốn khỏi Tần gia, sau đó đặt một vé máy bay lặn mất tăm.

Trần Ân Tứ chạy đến Thượng Hải, vì sợ bị người nhà bắt trở về, âm thầm thuê một căn phòng với tên Trần Hề, địa chỉ căn phòng đó là: Hoa Viên Tiểu Khu, Tòa 3, phòng số 402.

Tần Kiết trốn chạy đến Thượng Hải, vì không muốn bị bắt về nhà, cũng âm thầm dùng danh nghĩa của bạn mua một căn nhà sang tay cũ nát, địa chỉ nhà là: Hoa Viên Tiểu Khu, Tòa 3, phòng số 402.

Năm năm sau,
Tần Kiết nổi tiếng, còn nổi hơn cả nhóm nhạc thần tượng, từ Bắc chí Nam ai ai cũng biết.

Nguyên nhân nổi tiếng là do phát minh thành công người máy chữa bệnh, đã cống hiến rất lớn cho nền y học thế giới.

Trong tờ báo có một bức ảnh của Tần Kiết.

Tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ, ngũ quan tinh xảo, hình dáng tinh tế, bất luận như thế nào thì cũng đẹp từ trong xương cốt mà ra.

Đẹp nhất là đôi mắt của anh, đôi mắt còn thon dài hơn cả mắt đào hoa, đầu mắt thâm thúy, hơi hướng xuống, khóe mắt nhàn nhạt đỏ, như câu dẫn người khác phạm tội.

Tấm ảnh đó giống tấm ảnh chụp lỗi nhưng cũng không thể che được tướng mạo xuất chúng của Tần Kiết.

Dung nhan của anh quá xuất sắc, đến nỗi có thể lấn át các lưu lượng tiểu sinh hiện tại.

Vì vậy, chỉ sau một đêm anh trở thành con cưng trên hot search Weibo.

Khoảng một tháng tiếp theo, ngày nào cũng thấy tên Tần Kiết trên top hot search.

#Biệt thự cao cấp của Tần Kiết
#Điện thoại của Tần Kiết
#Dung nhan Tần Kiết thời hoàng kim
Cho đến một ngày, có người tìm được lịch sử tình trường của Tần Kiết, sau đó Weibo bùng nổ.

#Tình sử Tần Kiết
#Tần Kiết Trần Ân Tứ
#Bạn gái cũ Tần Kiết-Trần Ân Tứ đệ nhất "Giao Tế Nữ"*
( Giao Tế Nữ ý chỉ mấy em gái trà xanh tâm cơ nhưng lại tỏ ra ngây thơ, hoặc là được bao nuôi.

Cũng có ý nói bóng kỹ nữ.

Nên sau này đoạn nào có "Giao Tế Nữ" mình sẽ không chú thích lại.)
Trần Ân Tứ đang lúc sống chết yêu đương với Chu Công, nhận được điện thoại từ người đại diện của mình, Lục Tinh.

- Ân Ân, bạn trai trước của cậu thật sự là Tần Kiết sao?
Một câu nói của Lục Tinh, nháy mắt gϊếŧ hết toàn bộ sâu ngủ của Trần Ân Tứ.

Tần Kiết...cái tên đã lâu, đủ làm Trần Ân Tứ hoảng hốt một lúc, còn tưởng bản thân nghe sai:
- Ai?
- Tần Kiết, người mà ngày ngày lên hot search ấy...!Ân Ân, cậu còn nghe điện thoại không thế?
Lục Tinh hỏi thêm mấy câu, Trần Ân Tứ mới chớp chớp mắt ngữ khí mơ hồ trả lời:
- Ừ, từng yêu nhau.

Lục Tinh bên đầu bên kia triệt để bùng nổ:
- Trời má! Trời má! Trời má má!Trời má má má! Sao cậu không nói với tớ về chuyện này? Hai người yêu nhau hồi nào? Tớ quen cậu nhiều năm như vậy, sao tớ không biết.

Còn nữa, vì sao hai người chia tay? Không lẽ giống trên mạng nói, người đó đá cậu chứ?
Đối với những câu hỏi của Lục Tinh, Trần Ân Tứ chỉ đành nhắm mắt, chỉ trả lời câu cuối:
- Ừ, là ổng đá tớ.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 2: Rời Khỏi Nhà Và Chạy Trốn 2


- Gì? Thật sự là anh ta đá cậu? Tên tra nam* đó?...!Ân Ân, sao lại chia tay?
Thấy Trần Ân Tứ chậm chạp chưa trả lời, Lục Tinh nhịn không được nâng giọng:
- Ân Ân?
Trần Ân Tứ hoàn hồn, dường như đáy mắt cô xẹt qua một tia đau thương.

Cô không trả lời Lục Tinh mà hỏi:
- Trên mạng nói như thế nào?
- Ách...!đừng nói thì hơn.

Cái này...!Ân Ân, cậu nghe tớ, tuyệt đối đừng lên mạng nha, dân mạng hôm nay ngốc cực.

Từ lời Lục Tinh, Trần Ân Tứ cũng biết những lời trên mạng khó nghe thế nào.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô cứ rối rắm không thôi, nhịn không được tò mò, nhấn mở Weibo.

Dư luận hướng về một chiều, tất cả đều chửi cô.

"Trần Ân Tứ? Cái người đệ nhất "giao tế hoa" của giới giải trí? Đừng quậy nữa!"
"Nhìn thấy ba chữ Trần Ân Tứ này thì ghét cực kỳ, không cần biết cô ta làm gì, tôi chỉ biết một chữ, kỹ nữ!"
"Khuôn mặt cô ta, thật sự là tướng mạo tiêu biểu của hồ ly tinh, à không, cô ta căn bản là hồ ly tinh, chắc đã ngủ chung với tất cả lão đại giới giải trí rồi?"
"Mẹ nó, sao lúc trước đầu tường* của tôi lại ở chung với cô ta? Quá hăng hái rồi?"
(Đầu tường theo từ ngữ mạng có nghĩa là fans xuôi theo chiều gió, không phải fan cố định.

Ví dụ: "Tôi là fan chân chính của diễn viên A, nhưng đầu tường tôi thích diễn viên B và diễn viên C)
"Tại sao lại quá nhiệt tình? Không phải là mắt mù sao?"
"Trả lời lầu trên: Đừng quan tâm con người của kỹ nữ ấy, cô ta sẽ càng phóng túng, càng lẳиɠ ɭơ.

Gương mặt cô ta thật khiến tôi bội phục.

Bởi vậy không thể nói mắt mù, mà là trái lương tâm."
"Nghĩ một chút, cô gái Trần Ân Tứ kia, mỗi đêm đều ở giường khác nhau, gọi ba người khác nhau, làm tôi cũng cảm thấy muốn nôn!"
"..."
Trần Ân Tứ xem cả đám anh hùng bàn phím mắng cô, toàn những từ nói cô không xứng với Tần Kiết.

Cô nhẫn nhịn sự kích động để không mở hàng ngàn nick phụ hỏi thăm mười tám đời tổ tông của đám gà rừng này, ném điện thoại đi vào nhà tắm.

Trần Ân Tứ tắm xong, lại nhớ đến dân mạng chửi mình là "hồ ly tinh", cô liền ngồi trước gương, đánh giá mắt mũi miệng bản thân.

Nhan sắc cô cực kỳ cao, cao đến nỗi dù để mặt mộc, người qua đường chụp đại một bức, bày trong giới giải trí cũng có thể chống đỡ được.

Chính vì nhan sắc quá cao, cao đến nỗi lúc đầu cô chỉ đơn thuần xuất hiện dưới ống kính hai mươi giây, thì lại nổi tiếng.

Cuối cùng một cô gái không bối cảnh, không tài nguyên, không người nâng đỡ, mới vào nghề quay được vài bộ phim, nữ hai có, nữ ba cũng có, khi phim được công chiếu, bình luận của tất cả mọi người đều xoay quanh cô, làm bộ phim cô đóng chính nổi tiếng khắp nơi.

Khi đó, Trần Ân Tứ vô cùng hot.

Tất cả mọi người đều nói tướng mạo của cô trăm năm mới gặp một lần, gương mặt của cô trời ban để diễn xuất trên màn ảnh...!Chỉ là cô quá nổi, "hồng cực tất suy"*, câu nói này tất có đạo lý.

Cô chặn đường đi của người khác, vì vậy liền bị chỉnh...!
(Nguyên văn của câu này là "Thịnh cực tất suy", ý chỉ mọi việc lên đến đỉnh điểm thì một lúc nào đó cũng sẽ suy bại.

Ở đây Dạ chơi chữ "红" hồng ý là màu đỏ, giống "số đỏ, bạo hồng" với chữ "盛" Thịnh trong "thịnh vượng, thịnh hành, hưng thịnh.")
Cho đến giờ, cô thật sự không biết người đầu tiên nào nói cô là đệ nhất "giao tế hoa" của giới giải trí, ngủ chung với tất cả lão đại trong giới, các đạo diễn nổi tiếng và diễn viên nam tuyến một.

Tóm lại, sau khi tin tức này bùng nổ, tất cả phái nữ trong giới sống chết đoàn kết, ngấm ngầm thổi lửa để dư luận mắng chửi Trần Ân Tứ, đem cô xé thành hồ ly vạn năm bị người người ghét bỏ.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 3: Không Phải Cô Ấy Cũng Không Bên Nhau 1


Trần Ân Tứ quá đẹp, cái đẹp khiến tất cả phụ nữ đều sợ.

Sự việc vừa bạo phát, phu nhân của các ông lớn giàu có đều đề phòng cô như lang sói.

Toàn bộ quá trình quay phim bọn họ không chặn cô ngoài tổ biên kịch thì cũng ở bên trong canh giữ quản chặt.

Không tham gia diễn xuất, không thông cáo mất nửa năm, Trần Ân Tứ khó khăn lắm mới không còn bị người khác mắng chửi.

Bây giờ vì Tần Kiết, cô lại bị người ta mắng đến nỗi lên top nhiệt sưu*...!Cô không chỉ là lớn lên xinh đẹp một chút thôi sao? Đắc tội với ai? Còn đồn cô ngủ với nhiều kim chủ trong giới như thế, thật là ngủ ba nó chứ ngủ!
(Nhiệt sưu: chỉ hot search Weibo)
Nghĩ đến đây mọi thứ hư ảo, Trần Ân Tứ cảm thấy bản thân đâu đâu cũng bốc hoả.

Cái loại lửa này nghẹn trong người Trần Ân Tứ suốt 10 ngày, bởi vì cô bị dân mạng mắng đúng 10 ngày.

Ngày thứ 11, trên mạng xuất hiện một clip Tần Kiết nắm tay một người con gái hư hư thực thực đi dạo trên phố.

Không biết là ai tung lên một tấm hình của Trần Ân Tứ, bất luận từ cách trang điểm hay dáng người, quần áo đều hợp với người con gái trong clip kia.

Vì thế tin tức của Trần Ân Tứ và Tần Kiết tái hợp mờ mờ ảo ảo bay đầy trời.

Lần này Trần Ân Tứ còn bị mắng chửi nặng hơn.

"Trần Ân Tứ, cuối cùng cô có cần mặt mũi hay không vậy? Bản thân thuộc mặt hàng nào cũng không tự lượng sức, cư nhiên còn dám đi trêu chọc nam thần của tôi!"
"Mẹ nó, có phải Trần Ân Tứ nửa năm nay không được hot, giờ muốn cọ nhiệt nam thần?"
"Trần Ân Tứ, cô có nhiều người đàn ông để ngủ như vậy, xin cô buông tha cho nam thần đi.

Hai người thật sự không thuộc về một thế giới.

Chỉ cần tha cho nam thần, lập tức chia tay, bộ phim tiếp theo của cô tôi sẽ cố nhịn một phút!"

"Tôi có thể nhịn hai phút!"
"Tôi có thể nhịn ba phút!"
"..."
Đêm khuya, lồng ng.ực Trần Ân Tứ như thiêu như đốt.

Khi lướt Weibo, hoàn toàn thanh tĩnh, không chút buồn ngủ
Cô rót một ly rượu vang, bước tới bên cửa sổ sát đất, nhìn ra muôn vàn ngọn đèn dầu bên ngoài, từng ngụm từng ngụm đem rượu nuốt vào.

Tửu lượng của cô không quá tốt, mới một lúc đã say, cô mơ hồ nhìn thấy thân ảnh cao gầy trên cửa kính, cô sững sờ một lúc, không biết như thế nào, lại nhớ đến câu nói của một dân mạng: "Hai người không cùng một thế giới."
Trần Ân Tứ cười khẽ một tiếng.

- Đúng vậy, người không cùng thế giới...!
Nói xong, Trần Ân Tứ đem toàn bộ rượu uống vào.

Rượu vào bụng, cô mới phản ứng bản thân muốn những gì, môi cô khinh thường một câu, đặt ly lên bàn kế bên, thấp giọng mắng "não tàn", liền ngã lên giường, che đầu bất động.

Câu mắng não tàn kia là cô nghiến răng nghiến lợi nói, không ai biết rằng cô đang mắng bản thân, hay mắng thân ảnh cao gầy trên kính lúc nãy.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 4: Không Phải Cô Ấy Cũng Không Bên Nhau 2


Tần Kiết vừa xuống sân bay đã bị một đám phóng viên bao vây.

"Tần tiên sinh, xin hỏi ngài và tiểu thư Trần Ân Tứ ở bên nhau sao?"
"Tần tiên sinh, xin hỏi người trong đoạn clip đó là tiểu thư Trần Ân Tứ sao?"
"Tần tiên sinh..."
Thấy những người trước mắt chen nhau hỏi, Tần Kiết quay đầu nhìn Đường Cửu bên cạnh.

Đường Cửu chạy đến gần Tần Kiết, nhanh chóng dùng từ ngữ ngắn gọn nhất, hai ba câu tóm tắt chuyện xảy ra trên Weibo hồi hôm qua, cuối cùng không quên nói với Tần Kiết:
- Lão Đại, xin lỗi, là tôi sơ suất, không nghĩ đến sẽ bị phóng viên chặn lại.

Tần Kiết không nói gì, lườm Đường Cửu một cái.

Đường Cửu hiểu rõ tính ông chủ, biết rõ đây là biểu cảm của việc không vui, âm thầm đổ mồ hôi lạnh, vội vàng chặn những câu hỏi của phóng viên.

"Tần tiên sinh, xin hỏi anh đây là ngầm thừa nhận đang hẹn hò với tiểu thư Trần Ân Tứ?"
"Tần tiên sinh và tiểu thư Trần Ân Tứ có phải bên nhau giống như dân mạng đồn thổi không?"

"Tần tiên sinh, nghe nói lúc trước anh từng qua lại với tiểu thư Trần Ân Tứ, là tro tàn lại cháy, gương vỡ lại lành sao?"
Tần Kiết đã thoát khỏi vòng vây của ký giả, không biết vì sao anh đột nhiên dừng bước.

Đường Cửu mải miết đi về phía trước, cũng vội vàng dừng lại, ánh mắt bồn chồn nhìn sang Tần Kiết bên này.

Ánh mắt Đường Cửu còn chưa nhìn được Tần Kiết, Tần Kiết đã quay lại hướng phóng viên.

Trước giờ anh đều không trả lời phỏng vấn.

Lần này, ngoài dự kiến của Đường Cửu, phá lệ lên tiếng:
- Không phải cô ấy, cũng không bên nhau.

Trần Ân Tứ lại một lần nữa leo lên hot search.

Lần này không bị mắng lên hot search, mà là bị một đám đông cợt nhả.

Chủ đề hot search là: #TrầnÂnTứBịChồngRuồngBỏ

Người tạo đề tài là phóng viên giới giải trí, đăng video Tần Kiết ở sân bay trả lời phỏng vấn.

- -"Tần tiên sinh, xin hỏi ngài và tiểu thư Trần Ân Tứ ở bên nhau sao? Người trong clip đó là tiểu thư Trần Ân Tứ sao?"
- -"Không phải cô ấy, cũng không bên nhau."
Trong video Tần Kiết chỉ nói mấy chữ, khuôn mặt quạnh quẽ, không hề mang theo cảm xúc, ấn đường nhíu lại có vài phần chán ghét.

Ở dưới bình luận tương tác rất nhiều, không phải chúc mừng thì là cảm tạ trời đất.

"Trúng thưởng! Vì nam thần ghét bỏ Trần Ân Tứ, đặc biệt thưởng một ly trà sữa."
"Tôi biết chắc chắn Kiết đại thần không để Trần Ân Tứ đáng ghét này vào mắt, tự thưởng một bao khăn giấy."
"Cảm tạ Trần Ân Tứ buông tha cho nam thần, hy vọng cô ta biết tự lượng sức mình! Nói nhỏ nè, tôi thật sự sợ cô ngủ với nhiều đàn ông như thế, lây bệnh truyền nhiễm cho nam thần!"
"..."
Lòng Trần Ân Tứ bị thiêu đốt nhiều ngày, cuối cùng cũng bạo phát, không thể nhịn được ôm điện thoại, dùng nick chính trên Weibo, chia sẻ video mà Tần Kiết buông ra câu nói kia.

Cô viết: "Tôi và vị Tần tiên sinh kia không có khả năng quay lại! Cả đời này cũng không thể quay lại!!!!"
Vì để bộc lộ sự chán ghét, Trần Ân Tứ lại share thêm một lần, thuận tiện thêm vài dấu chấm than.

Trần Ân Tứ liên tục share hai lần lên Weibo, cảm thấy dễ chịu được hơn một chút, nhưng lại nhớ đến câu của Tần Kiết trong video "Không phải cô ấy, cũng không bên nhau", tư thái cực kì cao ngạo.

Cô không hiểu sao lại chưa hả giận, lần thứ ba động tay, chuyển phát Weibo, ba lần liên tiếp share: "Đừng hỏi tôi vì sao? Chỉ nói một câu: Trần gia tôi--Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ sau lưng!"
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 5: Mối Tình Đầu Của Kiết Gia 1


Tâm tình Trần Ân Tứ tốt hơn trước rất nhiều, ném điện thoại lên giường, một bên cởϊ áσ một bên ngâm nga khúc hát không tiết tấu đi vào phòng tắm.

Sau khi tắm suốt hai giờ, Trần Ân Tứ khoác áo ngủ màu xanh đậm hông buộc đai, giẫm dép bông xù loẹt quẹt bước ra ngoài.

Phòng chung cư cô trọ cách âm rất tốt.

Vừa nãy cô lo chăm sóc da, căn bản không quan tâm đến di động và điện thoại bàn kêu inh ỏi.

Trần Ân Tứ tuỳ tiện vén tóc dài, vui vẻ leo lên giường.

Theo bước chân nhẹ nhàng của cô, ngọn tóc và làn áo đung đưa hiện ra độ cong hoàn mĩ.

Cầm điện thoại lên, cô nhìn thông báo, sau đó không chút do dự nhận nghe:
- Chuyện gì?
- CHUYỆN GÌ? - Lục Tinh bên kia hận không thể chạy ngay qua bên này.

- Cậu còn mặt mũi hỏi tớ chuyện gì à? Cậu nói đi? Weibo của cậu là sao? Cậu hay thật, không hỏi ý tớ mà đi dỗi.

Dỗi thì thôi đi, còn dỗi...!ba lần liên tiếp! 6666* nha, Trần gia!
(
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 6: Mối Tình Đầu Của Kiết Gia 2


Lục Tinh ở đầu kia điện thoại im lặng một lúc mới lên tiếng:
- Hoá ra cậu vì Tần Kiết mới share bài viết đó trên Weibo?
Khoé môi Trần Ân Tứ nháy mắt cứng đờ.

Lục Tinh:
- Ân Ân, cậu không phải vì chuyện Tần Kiết đá cậu mà bây giờ canh cánh trong lòng, không thể quên được chứ?
Ý cười trên mặt Trần Ân Tứ dập tắt, đôi mắt thêm vài phần lạnh lùng:
- Không có chuyện đó.

- Nói xong, cô không cho Lục Tinh cơ hội nói tiếp, lập tức tắt máy.

"Canh cánh trong lòng", "khó có thể quên"? Ha! Trần Ân Tứ lại cười, cười đến không gì bì nổi, nhưng ánh mắt của cô đâu đó phủ kín một tầng mơ hồ.

...!
Đã quá 12 giờ đêm, phòng thí nghiệm trên đỉnh cao ốc Ngân Hà, đèn đuốc vẫn sáng trưng.

Trong một góc ghế sofa, hai người đàn ông đang ngồi ăn cơm hộp đã nguội từ lâu.

Đường Cửu vừa ăn cơm, vừa xem tin trên điện thoại.

- Dữ ca, Lão Đại lại lên hot search rồi!
Người đàn ông được gọi Dữ ca tên đầy đủ là Dung Dữ.

- Đây không phải là chuyện rất bình thường sao?

- Lần này không giống, hôm nay Lão Đại lên Hot Search là do Trần Ân Tứ.

Đường Cửu vừa nói vừa đưa điện thoại đến trước mặt Dung Dữ.

Nhân lúc Dung Dữ xem Weibo, Đường Cửu tò mò hỏi:
- Dữ Ca, anh quen Lão Đại lâu nhất, Ngân Hà tính ra cũng do hai người cùng nhau gây dựng.

Vậy...!chuyện Lão Đại và Trần Ân Tứ, có phải anh biết chút gì đó không?
Dung Dữ đặt toàn bộ tinh thần vào Weibo, lơ đãng đáp một tiếng: “Ừ".

Mắt Đường Cửu sáng lóa:
- Vậy, Dữ Ca, anh nói nhỏ em nghe, Lão Đại và Trần Ân Tứ có phải bên nhau không?
Dung Dữ:
- Hơn cả ở bên nhau, còn chung sống với nhau bảy tháng.

Trần Ân Tứ là tình đầu của Kiết Gia.

- Tình đầu? - Đường Cửu được một phen kinh ngạc, liền quay đầu, ngó về phía Tần Kiết đang nhập số liệu, cả người bỗng chốc mềm nhũn.

Người ta đều nói, ai hay thức khuya thường dễ bị hói và già nhanh.

Nhưng hắn đã làm việc với Tần Kiết lâu như vậy, cảm thấy thời gian cũng chẳng lưu lại trên anh dấu vết gì.

Thêm ba tháng nữa Tần Kiết 27 tuổi, từng cử chỉ hành động vẫn tràn đầy sức sống của thiếu niên.

Đường Cửu nhìn chằm chằm Lão Đại nửa phút, sau đó bức bách quay sang Dung Dữ hỏi:
- Mấy năm nay Lão Đại, cũng không nhắc tới vấn đề yêu đương, vậy Trần Ân Tứ là tình yêu duy nhất của anh ấy? Khi đó là ai theo đuổi trước thế?
Dung Dữ:
- Người yêu thích Trần Ân Tứ trước là ông đây, kết quả bị tên cẩu họ Tần kia cướp.

Đường Cửu:
- Ha! Các người ra là tình tay ba rồi!
- Tình tay ba cái gì, ông đây còn chưa kịp yêu, đã bị tên cẩu họ Tần kia dập tắt?! Tính ra Tần cẩu kia gần quan được ban lộc.

Lúc đó hắn là chủ nhà cho Trần Ân Tứ thuê, rồi ở chung với nhau.

- Nếu nói như thế tức là Lão Đại xem trọng Trần Ân Tứ, theo đuổi Trần Ân Tứ trước.

Vậy vì sao cuối cùng họ lại chia tay? Chắc không phải giống trên mạng nói Lão Đại đá Trần Ân Tứ chứ?
Đường Cửu chờ đợi cốt truyện thay đổi.

Dung Dữ gật gật đầu, từng chút trả lời:
- Nếu thật như trên mạng nói thì là Tần Cẩu bội bạc tình nghĩa đá Trần Ân Tứ!
Đường Cửu thất vọng cực kỳ:
- Tại sao chứ?
- Ông cũng rất muốn biết vì sao lại thế.

Đường Cửu:
- Có phải do Trần Ân Tứ quen biết nhiều ông lớn, Lão Đại vì bị Trần Ân Tứ đội nón xanh mà chia tay không? Sau đó Lão Đại cảm thấy mất mặt, không muốn nói ra.

- Nói gì vậy?
Một giọng nói trầm thấp ủ rũ đột ngột vang tới.

Dung Dữ và Đường Cửu cùng lúc ngậm miệng, nhìn sang hướng Tần Kiết không biết từ lúc nào đã bước qua đây.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 7: Trần Gia Của Ông Đúng Là Trần Gia Đó 1


Bầu không khí trầm mặc một phút, Dung Dữ nói:
- Buôn chuyện lúc trước cậu đá Trần Ân Tứ.

Tần Kiết tựa như không nghe rõ lời Dung Dữ nói, nhịp nhàng ăn cơm.

Dung Dữ:
- Tiểu Cửu nói lý do chia tay liệu có phải do Trần Ân Tứ đội nón xanh cho cậu.

Dung Dữ còn chưa nói xong đã bị Đường Cửu đạp một cái.

Bầu không khí lại tiếp tục đông cứng.

Vài giây sau Đường Cử nơm nớp lo sợ nhìn sang Tần Kiết:
- Lão Đại, em...!
Tần Kiết ăn xong cơm hộp, rút khăn giấy lau miệng, rồi nhấc mí mắt liếc Đường Cửu một cái.

Lúc này Đường Cửu cũng không dám vòng vo giải thích:
- Em sai rồi...!
Tần Kiết cười xì, không nhanh không chậm để hộp cơm lên bàn, đứng dậy:
- Ý kiến hay, thưởng cuối năm mỗi người một trăm cái nón xanh.

Giọng nói sạch sẽ cùng ngữ điệu của hắn lười nhác và uể oải.

Dung Dữ và Đường Cửu nghẹn họng nói không ra lời: "...!"
Tần Kiết không tiếp tục đá xéo hai người mà nhấc chân đi về phía máy tính.

Chưa được hai bước, Dung Dữ hướng về bóng Tần Kiết lên tiếng:
- Tần cẩu, nick chính của Trần Ân Tứ oán cậu...!Oán ba tin liên tiếp.

Trần Ân Tứ nói, cả đời này cô ấy cũng chẳng thèm quay lại, vì Trần Gia "ngựa tốt không ăn cỏ sau lưng".

Trần Gia của tôi đúng là Trần Gia đó.

Người ta đẹp thảm cường, còn cô ấy là đẹp cường thế.

Tần Kiết như không nghe được lời Dung Dữ, rảo bước nhanh tới máy tính ngồi xuống, tắt tai nghe, đẩy nhanh tốc độ gõ phím.

Dung Dữ nhìn người đối diện đang cực kỳ chuyên tâm, không chút dao động, khó tin tự lẩm bẩm một câu:
- Không thể nào, vì sao một chút phản ứng cũng chẳng có?
Đường Cửu không nghe được lời hắn lầm bầm, tiến đến tò mò hỏi:
- Chuyện gì mà đẹp thảm cường với đẹp kiên cường?
Dung Dữ liếc mắt sang Đường Cửu, lấy giọng điệu như cha dạy con, dùng lời nói thấm thía giải thích:
- Lớn lên xinh đẹp, có thực lực mà cảnh ngộ bi thảm gọi là đẹp thảm cường.

Lớn lên xinh đẹp, thực lực kiên cường, tính cách lại đủ cương*, đây gọi là đẹp cương cường.

(Cương trong cương trực, cứng rắn.)
Đường Cửu:
- Trần Ân Tứ rất cương trực sao? Em còn nghĩ cô ấy là loại người một mặt...!
Dung Dữ:
- Kiến thức cậu hạn hẹp quá rồi, hai chữ Trần Gia không phải để gọi chơi.

Lúc đầu trong giới chúng ta có hai Gia, Gia đầu tiên đang gõ phím trước mặt cậu (Kiết Gia.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 8: Trần Gia Của Ông Đúng Là Trần Gia Đó 2


Việc Trần Ân Tứ dỗi giới truyền thông lớn đến mức tin về cô ở trên Hot Search Weibo liên tục ba ngày, mới từ từ giảm.

Trong ba ngày này, Trần Ân Tứ không có bất kỳ động tĩnh nào, "cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước"*, trải qua rất dễ chịu.

(Nguyên văn: "大门不出 二门不迈" - "Đại môn bất xuất, nhị môn bất mại".

Ý nói luẩn quẩn trong nhà không màng thế sự như các vị tiểu thư xưa.

"Đại môn = cửa lớn" ý là chuyện thiên hạ, "Nhị môn= cửa nhỏ" là những chuyện trong nhà trong phủ.)
Sáng sớm ngày thứ tư, cô nhận được điện thoại của Lục Tinh:
- Một giờ trưa chụp bìa tạp chí thời trang Feng.

Mười giờ chúng ta xuất phát, cậu vẫn còn hai tiếng để chuẩn bị.

Trần Ân Tứ chưa ngủ đủ giấc, "Ừ, ừ" hai tiếng cho có lệ.

Vừa kết thúc cuộc gọi, cô còn muốn ngủ thêm, kết quả bị Lục Tinh phá rối, chặt mất mộng đẹp, cô lăn qua lộn lại vẫn không sao ngủ được, đành phải rời giường đi rửa mặt.

Chờ Trần Ân Tứ trang điểm xong, Lục Tinh cũng đến.

Xuống nhà, lên xe, Trần Ân Tứ ngồi vào vị trí của mình, từ từ tháo kính râm, chờ Lục Tinh nói chuyện.

Một phút sau, cô nhìn Lục Tinh một cái.

Hai phút sau, cô lại nhìn Lục Tinh thêm một lần.

- Tinh Tinh, hôm nay cậu có chút không chuyên nghiệp đó.

Lục Tinh vẫn không phản ứng, Trần Ân Tứ chỉ đành mở miệng:
- Tinh Tinh, sao cậu không báo cáo hành trình tiếp theo của tớ.

Lục Tinh nghiêm trang nói:
- Một giờ chiều hôm nay, chụp hình tạp chí thời trang Feng...!Chụp bìa cho tạp chí Feng...!
Trần Ân Tứ dùng ánh mắt "cậu đang đùa tớ" liếc Lục Tinh.

Không hiểu vì sao cậu ấy lại đọc lịch trình một lần nữa:
- Tiếp theo thì sao? "
- Tiếp theo...thì...!- Lục Tinh cố tình nói lớn rồi dừng lại hai phút:
- ...!Không có...!
Lời Lục Tinh nói như bị líu lưỡi, Trần Ân Tứ mãi một lúc mới hiểu lời Lục Tinh nói.

Ý cô ấy là hiện giờ cô ngoài việc chụp bìa tạp chí Feng, thì không còn bất cứ lịch trình nào.

Làm sao có thể như thế được?!
Trần Ân Tứ tin rằng Lục Tinh hẳn là vì chuyện cô mấy ngày trước dỗi truyền thông trên Weibo với việc bản thân làm loạn, cười ha ha hai tiếng phối hợp:
- Tinh Tinh, truyện cười của cậu ngày càng vui đó nha!
Lục Tinh sống không còn gì luyến tiếc:
- Tớ không đùa với cậu, tớ nói thật đó.

Một tháng đổ lại đây cậu không có bất cứ hoạt động nào...!
Trần Ân Tứ xem như Lục Tinh đang cùng mình cãi vã:
- Tớ có hai điều không đúng được chưa?
Lục Tinh không nói gì.

Trần Ân Tứ quay đầu nhìn Lục Tinh, chỉ nhìn thấy vẻ mặt đầy phiền muộn của cô ấy.

Năm phút sau, Trần Ân Tứ vẫn nhìn thấy khuôn mặt đó của Lục Tinh, cô cũng hiểu Lục Tinh không giỡn với cô:
- Cậu nói thật hả?
- Thật không còn gì thật hơn.

Lục Tinh nói rồi đưa điện thoại đến trước mặt Trần Ân Tứ:
- Nhìn thấy chưa, ba ngày này, tớ nhận được rất nhiều cuộc điện thoại yêu cầu hủy hợp đồng...!
Mặt Trần Ân Tứ ngay lập tức lạnh xuống:
- Nguyên nhân gì?
Lục Tinh:
- Nguyên nhân? Trần Gia, ngài không biết sao? Nếu ngài không biết, thì xem ba tin liên tiếp chưa đến hai mươi giây trên Weibo của ngài mấy ngày trước! Ngài chọc Tần Kiết, đồng nghĩa với việc chọc đám anh hùng bàn phím trên mạng.

Giờ còn ai dám hợp tác với ngài? Trốn còn không kịp nữa kìa.

Sắc mặt Trần Ân Tứ lại lạnh thêm một chút:
- Thế nên tớ vì tên cẩu kia mà mất hết hợp đồng một tháng gần đây?
Cả mặt Lục Tinh ưu sầu:
- Không thì sao? Ngài nói ngài sao mà nghĩ không thông lại đi chọc hắn ta, rước họa vào thân.

Trần Ân Tứ:
- Tớ hối hận rồi!
Lục Tinh:
- Ngài vậy mà cũng biết hối hận?
- Ông hối hận vì đêm đó không mắng tên cẩu đó thêm mấy câu.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 9: Cmn Lại Là Tên Cẩu Đó 1


- Tớ hối hận tối hôm đó, không oán hắn thêm mấy câu...!
Nói xong, Trần Ân Tứ lấy điện thoại ra, khuôn mặt nghiêm túc nhìn Lục Tinh:
- Cậu cảm thấy câu "tôi là người vĩnh viễn không thèm ngủ với nam thần ba ba của mấy người" thế nào? Hay là, "tôi cá nam thần mấy người cả đời này vĩnh viễn cũng không thể ngủ"?
Lục Tinh cả kinh đến nỗi suýt nữa lăn khỏi ghế, gần như dùng tư thế bổ nhào, giật lấy điện thoại trên tay Trần Ân Tứ, sợ cô nghĩ không thông giây tiếp theo lại chơi lớn đăng bậy trên Weibo.

- Bà cố nội của tôi ơi, con xin bà thành thật một chút đi, bà lại làm chuyện này nữa, thì hai chúng ta thất nghiệp thật đó...!
Khuôn mặt nhỏ của Trần Ân Tứ lạnh như băng, hừ một tiếng không thèm đáp.

Đến cửa tạp chí Feng lập tức có nhân viên ra đón:
- Cô Trần Ân Tứ mời đi lối này.

Có chuyện tôi cần nói trước, thật sự xin lỗi cô, chỗ của chúng tôi chỉ có một phòng hóa trang riêng, đã có người sử dụng.

Vì thế phiền cô dùng phòng trang điểm chung nha.

Trần Ân Tứ và Lục Tinh đi theo nhân viên luôn nói lời xin lỗi vào khu trang điểm.

Phòng hóa trang chung và phòng hóa trang riêng ở cùng một khu, lúc đi bước ngang qua, Lục Tinh thuận miệng hỏi:
- Không phải trưa hôm nay chỉ có chúng tôi chụp thôi sao? Mới thêm người? Người mới thêm vào là ai vậy? Trong giới hôm nay không có ai đến đây chụp mà?
Nhân viên đằng trước một bên ra động tác mời ngồi, một bên trả lời:
- Đến chụp không phải người trong giới mà là vị sáng lập tập đoàn Ngân Hà, Tần tiên sinh - Tần Kiết chụp bìa tạp chí thương mại.

Nghe được câu này, Trần Ân Tứ vốn đã vô cùng kiềm chế lửa giận, nhất thời không nhịn được: "ĐM"
Lúc cô đi ngang qua phòng hóa trang riêng thì bật ra từ này, vừa hay cửa liền mở.

Tần Kiết áo vest đen từ trong bước ra, đầu tiên nghênh đón anh là "ĐM", tiếp theo là: "CMN lại tên cẩu này.

"
Tần Kiết theo bản năng dừng chân.

Nhân viên công tác phía trước dẫn Trần Ân Tứ đến phòng trang điểm chung liếc mắt thấy Tần Kiết, lập tức kinh hoảng:

- Tần...Tần tiên sinh...!
Trần Ân Tứ đang chuẩn bị đem hết công phu để chửi hắn từ trong ra ngoài, kết quả nghe được tiếng gọi, lời nói bên miệng dừng hẳn, giương mắt nhìn về phía trước.

Tất cả trong chốc lát chợt im lặng, bốn phía không tiếng động, cây kim rơi cũng có thể nghe tiếng.

Lục Tinh h.oàn hồn nhanh nhất, phản ứng đầu tiên là nắm lấy tay Trần Ân Tứ, sợ cô bùng phát, sẽ ném điện thoại và túi xách vào mặt Tần Kiết, lại làm loạn cả giới giải trí vì đụng vào nam thần nơi công cộng.

Kết quả khi cô chỉ mới cử động ngón tay thì phát hiện là mình suy nghĩ nhiều.

Trần Ân Tứ rất bình tĩnh.

Từ lúc cô quen Trần Ân Tứ đến giờ chưa bao giờ thấy loại bình tĩnh này, có thể nói là lạnh nhạt.

Lục Tinh ngoài ý muốn, quay đầu nhìn Tần Kiết cách đó không xa.

Người bạo phát trên mạng vì nhan sắc soái đến không có gì để so sánh, giờ còn âm trầm lạnh lẽo hơn cả Trần Ân Tứ.

Lục Tinh thấy bầu không khí lúc này còn kinh khủng gấp mấy lần khi cô lo Trần Ân Tứ lấy túi xách và điện thoại đập vào mặt Tần Kiết.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 10: Cmn Lại Là Tên Cẩu Đó 2


Vì Lục Tinh không biết Tần Kiết nghe được phần nào nội dung câu chuyện nên trong lòng run sợ mở miệng:
- Tần, Tần tiên sinh, tôi và Trần Ân Tứ lão...!
Chữ "sư" còn chưa nói ra tiếng, Tần Kiết đã bước ngang qua Trần Ân Tứ, sải bước dài vào studio.

Tư thái đó, căn bản không quan tâm đến đề tài bọn người họ vừa nói.

Bước chân của anh rất nhanh, trong mắt cô như cố tình muốn tạo khoảng cách càng xa, càng nhanh càng tốt.

Đáy mắt Trần Ân Tứ hiện một tia cười trào phúng.

Khi Tần Kiết bước qua cô cũng nhấc chân, giẫm trên đôi giày cao gót, mắt nhìn thẳng phía trước, bước đi.

Rất nhanh, khoảng cách của hai người giãn ra.

Lại rất nhanh, thân ảnh một người biến mất ở cửa studio, người kia biến mất ở cửa phòng hóa trang.

Bên ngoài chỉ còn dư lại hai người, liền gật đầu chào khách sáo, sau đó Lục Tinh nhanh chóng vọt vào phòng hóa trang, Đường Cửu vội chạy vào studio, mỗi người tự tìm tổ tông của mình.

Nghe thấy tiếng đẩy cửa, Trần Ân Tứ ngồi trước bàn trang điểm cùng với chuyên viên hóa trang đang dùng cọ đánh phấn nền, quay đầu nhìn Lục Tinh, biểu cảm mệt mỏi trên mặt Trần Ân Tứ được thu về.

- Cậu nói cậu xem, tại sao thiếu kiên nhẫn như vậy? Cậu cứ th.ô tục mắng người ta thế, cũng chẳng biết anh ta có nghe được hay không.

Lục Tinh đứng sau lưng Trần Ân Tứ, kéo ghế ngồi xuống:
- Tám mươi phần trăm là nghe được, tiếng "ĐM" của cậu lúc nói ra, thì cửa đã mở.

Cửa chỉ là một tấm ván gỗ mỏng không cách âm, có khi người hướng dẫn chúng ta khi nãy cũng nghe rõ ràng rồi.

Người ta chia tay rồi có thể làm bạn bè hoặc làm người xa lạ.

Cậu thì hay rồi, trực tiếp kéo người ta làm kẻ địch hạng nặng, cái kiểu hận không thể lột da rút gân...!Nếu không phải những năm gần nay, tớ chưa từng nghe cậu nhắc qua anh ta, tớ còn nghĩ cậu từ chỗ người đó mà ra.

Lúc trước Lục Tinh lẩm bẩm với Trần Ân Tứ, nói mười câu cô ấy cũng không phải loại người "lù khù vác cái lu mà chạy", sẽ quay sang nói dăm câu đền mạng.

Hôm nay cô nói cả nửa ngày, mới phát hiện Trần Ân Tứ rất ngoan ngoãn, một chữ cũng chẳng nói.

Lục Tinh nói xong thì vừa chơi game vừa chờ Trần Ân Tứ trang điểm.

Vẽ xong mày, đánh xong mắt, lúc chuyên viên dán mi giả cho Trần Ân Tứ, cô chợt lên tiếng:
- Tinh Tinh, câu cuối cậu lấy ở đâu ra vậy?
- Hả?
Lục Tinh quay đầu, nhìn Trần Ân Tứ qua mười mấy giây, mới phản ứng lại:
- Nói "không biết còn tưởng cậu từ chỗ người đó mà ra"*
(Ý của Lục Tinh là nghi Trần Gia lăn lộn trên giường với Tần Kiết để được debut, lên sàn diễn, nặng hơn là dùng quy tắc ngầm như lời dân mạng chửi.)
- Cậu hỏi làm gì? Chắc không phải là cậu thật sự đi ra từ đó chứ? Cậu sở dĩ không đề cập, là bởi vì không dám nói?
Trần Ân Tứ cười, đôi mắt ngấn tinh quang lấp lánh:
- Tinh Tinh, cậu xem thường tớ quá rồi đó, Trần Ân Tứ tớ ngủ hết với các vị tư bản giàu có, ngủ luôn cả các đạo diễn nổi tiếng, các sao nam có sức hút lớn, tớ nhiều đàn ông như thế, sẽ nhớ một mình hắn sao?
Sắc mặt Lục Tinh lập tức khó coi:
- Được rồi, người khác nói thì thôi đi, sao lại tự nói mình như thế chứ!
Trần Ân Tứ không đáp lại, nụ cười trên môi còn chưa dứt, cả người nhìn qua như viên minh châu sáng lóa đẹp đẽ, nhưng đáy mắt của cô càng lúc càng chìm sâu xuống.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 11: Vậy Thì Em Đừng Khóc Nha 1


Giá trị nhan sắc của Trần Ân Tứ đủ cao, 360 độ không góc chết, chụp thế nào cũng đẹp.

Vì thế, ảnh sau khi chụp, hiệu suất cực kỳ kinh người.

Đây là điển hình của “trang điểm 2 giờ, chụp hình 30 phút.”
Từ studio bước ra, Trần Ân Tứ đi về phòng hoá trang công cộng, có ngang qua phòng hoá trang riêng.

Cửa phòng đang mở, cô khẽ đảo mắt một vòng, thấy trước gương trống không, chẳng có một bóng người.

Cũng đúng, tên cẩu nam vào studio chụp trước cô hai tiếng, e là chụp xong cuốn xéo đi mất rồi...Trần Ân Tứ dùng nơi thay đồ trong phòng hoá trang công cộng thay quần áo, sau đó vào nhà vệ sinh.

Lục Tinh đi chung với cô, phòng vệ sinh lớn như thế chỉ có hai người họ.

Lục Tinh đứng bên ngoài chờ cô, chợt nhớ đến chuyện trên đường lúc nãy, câu nói của Trần Ân Tứ: "Tôi cá là nam thần của mấy người cả đời này không thể ngủ”, cầm lòng không đậu hỏi bằng giọng bà tám:

- Ân Ân, cậu và Tần Kiết yêu nhau bao lâu vậy?
Giọng Trần Ân Tứ nhàn nhạt:
- Bảy tháng.

- Thời gian cũng không ngắn.

Hai người ở chung bảy tháng, Tần Kiết không làm gì cậu?
Trần Ân Tứ im lặng.

- Ân Ân, cậu không nói gì nghĩa là sao? Chắc không phải hai người chưa ngủ qua đâu ha?
Lục Tinh hiểu được đại khái, Tần Kiết tại sao lại bỏ qua cho Trần Ân Tứ nhỉ? Giờ cũng đã là năm 9102 rồi, nói chuyện yêu đương mà thân thể lành lặn thế này, không chia tay mới là lạ!
Trần Ân Tứ ở bên trong, truyền ra tiếng xả bồn cầu, cửa nhanh chóng mở ra.

Lục Tinh đang nghiền ngẫm lí do hai người họ vì sao chia tay thì thấy Trần Ân Tứ bước ra, trên khuôn mặt trắng nõn tinh xảo của cô ẩn hiện lớp phiếm hồng.

- Không phải chứ! Mặt cậu sao lại hồng vậy.

Mấy hôm nay ngày nào cậu cũng bị người ta mắng là người dùng quy tắc ngầm không ai sánh bằng, cũng chẳng thấy cậu đỏ mặt.

Trần Ân Tứ không quan tâm Lục Tinh, lảo đảo đi đến bồn rửa tay.

Ngay lập tức Lục Tinh hiểu ra, nhanh chóng đuổi theo cô:
- Thì ra, hai người đã từng ngủ rồi, cậu bây giờ đang xấu hổ? Xin lỗi tớ không nên hỏi.

Trời ơi! Ân Ân, cậu mà biết xấu hổ sao? Tớ còn tưởng da mặt cậu còn dày hoen cả tường thành đó.

Nói, Ân Ân, cậu ghét cay ghét đắng Tần Kiết chắc không phải vì hắn là người đầu tiên của cậu đó chứ, khó mà quên được?

"Khó mà quên?".

Trần Ân Tứ lại lần nữa nghe Lục Tinh nói từ này hình dung về Tần Kiết, cười lạnh ra tiếng:
- Nếu nói chuyện khó quên nhất của tớ, thật chính là ngủ với tên đó...!
Lục Tinh đứng trước bồn rửa tay với Trần Ân Tứ, nhìn về phía cô lắc lắc đầu, ý bảo im lặng.

Phản ứng đó của Lục Tinh trong mắt Trần Ân Tứ có nghĩa không tin:
- Lục Tinh, cậu có ý gì? Không tin tớ? Tớ nói cho cậu biết, việc tớ hối hận nhất đời này chính là ngủ với tên đểu cáng Tần Kiết...!
Lục Tinh không ngừng nhìn Trần Ân Tứ lắc đầu, làm mặt quỷ với Trần Ân Tứ cười hai tiếng “Hơ hơ”
- Ân Ân, cậu là nói đùa đi...!
- Nói đùa? Cậu xem tớ có giống nói đùa không.

Lục Tinh, cậu đừng nhìn tên cẩu đó thành người.

Thật ra là nhìn được chứ không dùng được, kỹ thuật trên giường hỏng bét, như gối thêu hoa*, bánh trôi rỗng ruột, chỉ dùng để đủ số lượng.

(Chú thích *: Chỉ kiểu người có hình thức bên ngoài nhưng không có học thức.

Giống câu “Bên ngoài vàng ngọc bên trong thối nát.")
Trong lúc Trần Ân Tứ ai oán tố cáo, có một bóng dáng đứng kế bên cô.

Vừa quay đầu, cô nhìn thấy Tần Kiết đang cởϊ áσ vest, mặc mình áo sơmi trắng đơn giản.

Anh chậm rãi mở vòi nước, chậm rãi rửa tay, sau đó đóng vòi nước, lại từ từ rút mấy tờ khăn giấy ra lau, mười ngón tay nghiêm túc lau hết.

Trần Ân Tứ: “...”
Lục Tinh che mặt, làm như không thấy.

Tần Kiết lau xong tay, ném từng viên giấy vào trong thùng rác kế bên, nhẹ nhàng xoay người, nhìn Trần Ân Tứ, bỏ lại một câu:
- Vậy thì em đừng khóc nha.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 12: Vậy Thì Em Đừng Khóc Nha 2


Trần Ân Tứ như nghe được một câu chuyện hài hước, chợt cười:
- Khóc?
Tuy rằng nói xấu sau lưng mà bị phát hiện thì cực kỳ ngượng và đuối lý, nhưng cô nhớ đến việc mấy tháng nay bị dân mạng chửi đều do cái tên cẩu thối trước mặt này gây ra.

Bị chửi có thể không tính nhưng các hợp đồng của cô cũng mất luôn, ngượng ngùng với đuối lý gì chứ, tất cả đều vô nghĩa.

Dù sao nghe cũng nghe rồi, Trần Ân Tứ quang minh chính đại trừng lại Tần Kiết, gân cổ lên:
- Tôi mắng anh đó, anh rơi nước mắt?
Khí thế: “Ai khóc? Con mắt nào của anh thấy tôi khóc?”
Tần Kiết cao hơn Trần Ân Tứ rất nhiều.

Dù cho Trần Ân Tứ mang giày cao gót cũng phải ngước lên mà nhìn.

Đôi giày cao như thế, vẫn chưa làm cô mãn nguyện, bản thân không muốn bị thua thiệt, nên cô ưỡn người thẳng như cây bút.

Lục Tinh đang bụm mặt, liền lén kéo kéo làn váy Trần Ân Tứ.

Nhận được tín hiệu của Lục Tinh, Trần Ân Tứ tưởng cô ấy nói mình đừng chọc Tần Kiết nữa, lại càng tức hơn, nên nhanh chóng chêm thêm hai câu.

Nhận định bản thân cực kỳ có lý, Trần Ân Tứ nâng cao giọng:
- Với lại, khóc thì đã sao? Anh chưa từng khóc? Lúc mới sinh ra ai mà chả khóc oa oa!
Lục Tinh âm thầm xoay người, hận không thể lập tức đâm đầu vào tường để ngất ngay tại chỗ.

Tần Kiết đang rũ mắt, đột nhiên nâng mí, nhìn về hướng Trần Ân Tứ.

Đôi mắt anh đen nhánh đánh giá cô một lượt từ trên xuống, sau đó cười như có như không một cái, rồi quay người bước đi.

Anh rất cao, chân lại dài, chỉ chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.

Cãi lộn với người ta, khó nhất là việc dập lửa, hơn hết đối phương căn bản chẳng thèm quan tâm mình.

Trần Ân Tứ bị Tần Kiết chọc tức:
- Tinh Tinh, cậu xem, tên đó là cái loại gì? Cẩu nam nhân kia lúc rời đi bỏ lại cái ánh mắt như nào? Coi rẻ ông sao? Sớm biết như thế lúc ra cửa mang đôi dép thật cao, cùng so bì với hắn.

Lục Tinh:
- Có xem rẻ cậu hay không thì không biết, nhưng tớ chắc chắn anh ta thấy cậu NGU!

- Ngu?* Cậu dùng một chữ "xuân" và "hai con sâu" để hình dung tớ? - Trần Ân Tứ “Hớ” một tiếng:
- Tớ thu lại câu lúc nãy.

Tớ cảm thấy tên cẩu kia bị tớ nói đến không cãi lại được, bèn chạy trối chết.

("Ngu" trong tiếng Trung là chữ “蠢” bên trên có một chữ “春 - xuân” trong "mùa xuân" và bên dưới là hai chữ “虫-trùng” tức là con sâu.)
- Cậu nói cái gì cơ? - Dừng vài giây, Lục Tinh vỗ vai Trần Ân Tứ:
- Có điều, tớ vẫn muốn nói cho cậu tỉnh ngộ.

Cậu tốt nhất nên suy nghĩ kỹ lại, cái câu mà anh ta nói với cậu trước đó đó, có ý gì.

- Tớ còn lâu mới nghĩ lại về tên cẩu đó!
Miệng Trần Ân Tứ ba hoa thế thôi chứ nội tâm nhớ lại cảnh vừa nãy.

———“Lục Tinh, cậu đừng xem trọng tên cẩu đội lốt người kia, thực tế chẳng làm được gì, kỹ thuật trên giường hỏng bét như gối thêu hoa, bánh trôi rỗng ruột, chỉ dùng để đủ số lượng...”
——— “Vậy thì em đừng khóc nha.”
Trần Ân Tứ chớp chớp mắt, sau đó mới hiểu được câu nói kia của Tần Kiết có nghĩa gì.

"Vậy em đừng khóc nha", ý nói kỹ thuật của anh tốt như thế, lúc đó em bị anh ngủ, đừng khóc xin tha nha...!
Cả người Trần Ân Tứ đều không ổn, môi cô mấp máy nhiều lần, mới ủ ê than thở:
- Tinh Tinh, tớ không muốn sống nữa.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 13: Tiểu Yêu Tinh Tìm Đường Chết 1


- Tinh Tinh, sao cậu không nhắc tớ?
- Tinh Tinh, cậu nói xem sao tên cẩu đó cứ dính lấy tớ không buông như thế?
- Tinh Tinh cậu giúp tớ kiểm tra tài sản đi, tớ cần lập di chúc.

Hôm nay tớ tự kết liễu đời mình đây!
- Tinh Tinh, tớ thật sự không muốn sống nữa, càng nghĩ càng mất mặt.

Aaaaaa...!sao hôm nay tớ ra cửa không xem hoàng lịch chứ?
- Tinh Tinh...!
Trong lúc Trần Ân Tứ đang tuyệt vọng, xe chạy từ từ dừng dưới biệt thự.

Sau khi dừng hẳn, tài xế rời khỏi, Lục Tinh bị Trần Ân Tứ tra tấn cả chặng đường, ước mình có thể chạy khỏi Trần Ân Tứ càng sớm càng tốt.

Nhưng khi cô ấy nhìn thấy dáng vẻ cụp đuôi của Trần Ân Tứ, lúc xuống xe vẫn nhịn không được mà hỏi:
- Có cần tớ lên nhà cùng cậu hay không?
- Không cần đâu.

Trần Ân Tứ giơ tay bye bye xong thì tiến vào thang máy.

Về đến nhà, đá văng giày, Trần Ân Tứ xỏ dép bông xù bước vào toilet phòng ngủ tháo trang sức.

Ba phút sau, bên trong vọng ra một hơi thở dài.

Năm phút sau, vọng ra một tiếng đấm tường.

Mười phút sau, Trần Ân Tứ để mặt mộc, nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, nhìn xong tự mình lăn qua lăn lại vài cái, một lúc sau cô ném gối đầu xuống đất, qua một lúc, cô đá chăn lung tung lộn xộn.

Phát điên xong một trận, liền ôm điện thoại, tiếp tục công cuộc oanh tạc tin nhắn voice chat cho Lục Tinh:
"Tinh Tinh, tớ càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng tức, tớ tức quá đi!"
"Tinh Tinh, cậu nói sao lúc đó tớ không phản ứng gì với ý nói của tên cẩu đó thế?"
"Tinh Tinh, cậu có thể giúp tớ tra số điện thoại của tên đó không? Tớ gọi điện thoại cho hắn một cái, tớ phải nói với hắn, tớ khóc là do kỹ thuật hắn nát đến mức phải khóc..."
"Tinh Tinh, cậu tin tớ, tớ thật sự bị kỹ thuật của hắn làm đến phát khóc rồi..."
___________________
Tần Kiết chỉ chụp hình cho tạp chí Thương Nghiệp, không quá mười phút là xong.

Sau khi từ chối mọi phỏng vấn của phóng viên,Tần Kiết thay quần áo, cùng Đường Cửu rời khỏi.

Gần đến nơi để xe, Tần Kiết đột nhiên nói muốn vào nhà vệ sinh, ý bảo Đường Cửu vào xe chờ trước, rồi quay ngược trở lại.

Tần Kiết vừa đi thì mất hút luôn hai tiếng, Đường Cửu trong xe chán cực kỳ, không nhịn được nhắn tin Wechat với Dung Dữ.

Đường Cửu: "Dữ Ca, anh đoán xem hôm nay tụi em đi chụp hình cho tạp chí gặp ai?"
Dung Dữ đang kiểm tra số liệu trong cao ốc Ngân Hà, một bên chỉ vấn đề trên máy tính bên kia nhắn tin trả lời: "Trần Ân Tứ."
Đường Cửu: "Chu choa! Dữ Ca, anh giỏi thế, vậy mà anh cũng đoán trúng! Nhưng chắc chắn anh sẽ không đoán được cảnh hai người gặp nhau đâu, kíƈɦ ŧɦíƈɦ cực kỳ luôn.

Lão Đại trang điểm xong vừa mới ra cửa phòng hoá trang, nghe thấy bên ngoài hành lang có người nói chuyện, còn nhắc đến tên Lão Đại.

Sau đó Lão Đại ngừng lại, đến khi Trần Ân Tứ nói "ĐM", Lão Đại mới mở cửa đi ra.

Chắc chắn Lão Đại cố tình làm vậy.

Anh biết Trần Ân Tứ mắng Lão Đại là gì không? Mắng Lão Đại là tên cẩu, ha ha ha, tên cẩu..."
Đường Cửu: "Có điều nói thật thì Trần Ân Tứ đúng là kinh diễm, chân nhân đẹp đến nỗi thần hồn điên đảo..."
"Dữ Ca, người xứng với giá trị nhan sắc của Lão Đại chỉ có Trần Ân Tứ.

Anh bận không? Không bận, thì anh kể chuyện sao họ lại quen nhau đi?"
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 14: Tiểu Yêu Tinh Tìm Đường Chết 2


Một lúc lâu sau, Dung Dữ gửi Wechat, là một đoạn tin nhắn thoại dài 60 giây.

“Gia cảnh nhà Tần Cẩu nhóc cũng biết rồi.

Loại người như họ từ nhỏ đã là món hàng để liên hôn - cách củng cố địa vị tốt nhất giữa các gia tộc.

Tần cẩu không muốn liên hôn, bởi vậy lúc chưa thành niên, ngày ngày tửu sắc.

Tóm lại Tần Cẩu lúc đó nổi tiếng là công tử ăn chơi, nghe đồn khi hắn trâu nhất, hai phút đổi một người bạn gái, cái gì mà two some...Tất nhiên là lời đồn, mà những lời đồn đó đều do Tần Kiết tạo ra."
"Tần Cẩu đại khái cảm thấy tự làm nát danh dự nhân phẩm của mình, sẽ không có người con gái nào chịu gả cho...Nhưng Tần Cẩu đã tính sai.

Trần gia chịu kết thông gia với hắn, đối tượng kết hôn là Trần Ân Tứ.

Có điều lúc đó hai người họ vẫn chưa biết nhau, cũng chẳng có bất cứ quan hệ gì.

Dù sao thì trước đêm đính hôn, họ đều đào hôn.

Chạy đến Thượng Hải, Tần Cẩu nhờ ông đây mua giùm hắn một căn nhà...”
“...Câu chuyện của họ bắt đầu từ đây.

Ông mua nhà giúp Tần Cẩu, lúc đến trung tâm mô giới bất động sản, gặp ngay Trần Ân Tứ muốn thuê nhà.

Nhóc cũng thấy rồi, Trần Ân Tứ đủ xinh đẹp khiến tim ông...!lỡ nhịp ha.

Chợt nhớ tới nhà Tần Cẩu còn một phòng, ông mới hỏi Trần Ân Tứ có muốn thuê nhà không, Trần Ân Tứ đồng ý liền.

Đúng rồi, lúc đó tụi ông còn không biết cô ấy tên Trần Ân Tứ, cũng không biết cô ấy là vị hôn thê của Tần Cẩu, chỉ nghĩ cô ấy tên Trần Hề...”
“...Nói đến đây, ông giận.

Lúc đầu tên Tần Cẩu đó không chấp nhận việc Trần Ân Tứ thuê nhà.

Ông xin hắn lâu lắm lắm, thiếu điều quỳ xuống gọi ba.

Vốn dĩ ông nghĩ Trần Ân Tứ vào nhà Tần Kiết, ông sẽ "gần quan được ban lộc", kết quả CMN chưa được nửa tháng, Tần Cẩu đuổi ông về nhà.

Nhóc thấy Tần Cẩu chơi chó không chứ?!”
Lúc Đường Cửu nghe xong, nhìn qua kính chiếu hậu, Tần Kiết đang bước đến, cậu ta nhanh chóng tắt điện thoại, mở khoá xe.

Có lẽ do nắm được chuyện tình cảm của Tần Kiết trong lúc tám với Dung Dữ, trên đường về cao ốc Ngân Hà, Đường Cửu chỉ tập trung nhìn về phía trước không hề có bất cứ động tác dư thừa nào.

Tần Kiết và Đường Cửu bước ra từ cửa thang máy, gặp phải Dung Dữ uống cà phê trong khi giải lao ngắn bên núi công việc.

Dung Dữ lập tức quẹo thẳng đến chỗ hai người:
- Tần Cẩu, ông đây nghe Tiểu Cửu nói, lúc chụp hình tạp chí, cậu gặp Trần Ân Tứ?
Tần Kiết quay đầu, nhìn Đường Cửu bên cạnh.

Đường Cửu:
- Lão Đại, em chỉ nói có mỗi câu đó...!
Cùng lúc, Dung Dữ bưng ly cà phê, cười tủm tỉm mở miệng:
- Nghe Tiểu Cửu nói, Trần Ân Tứ mắng cậu là tên cẩu?
Đường Cửu: “...”
Ba giây sau, Đường Cửu không thể chịu nổi ánh mắt chằm chằm của Tần Kiết, tay xoa bụng chạy vào nhà vệ sinh.

Dung Dữ:
- Tiểu Cửu còn nói, Trần Ân Tứ ngoài đời đẹp kinh diễm hơn trên ảnh chụp, điều đó có thể nói, Trần Ân Tứ càng lớn càng hoàn mĩ?
Tần Kiết không thèm quan tâm Dung Dữ, trực tiếp đi thẳng vào phòng làm việc.

Dung Dữ theo sau hắn, không hề rời khỏi:
- Lâu ngày gặp lại cảm giác thế nào?
Tần Kiết tháo đồng hồ, lấy áo blouse trắng vắt trên ghế mặc lên trên người, bước vào phòng thực nghiệm.

Dung Dữ nhắm mắt theo đuôi:
- Tần Cẩu, đừng ích kỷ như thế, chia sẻ cảm nhận khi gặp Trần Ân Tứ đi.

- Làm tinh.*
(Làm tinh - “作精”: ý là tìm đường chết.)
Cửa phòng thực nghiệm quét khuôn mặt Tần Kiết, tự động mở ra.

Tần Kiết ném hai chữ như thế rồi bước vào.

"Làm tinh"...!
Tiểu yêu tinh tìm đường chết.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 15: Nằm Mơ Cũng Không Buông Tha Cho Cô 1


Đêm hôm đó, Trần Ân Tứ trằn trọc khó nhắm mắt, mãi mới ngủ được, lại mơ một giấc mộng.

...!
Căn phòng trong mơ rất cũ, không tính là lớn.

Trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp, có một nam một nữ...Ngón tay trắng nhợt người con gái, bấu vào bả vai người con trai, khóc không ngừng...!
Dù cho trong mộng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Ân Tứ cũng nhịn không được mà nóng lên.

Kết quả, giấc mộng càng mơ càng thật, vốn dĩ bức tranh không tiếng động, âm thanh dần dần lớn lên.

Người con gái mang theo nức nở, vừa mềm mại lại trúc trắc, khó khăn mở miệng cầu xin người con trai.

Một lần lại một lần...!
Trần Ân Tứ nghe đến mặt đỏ tai hồng, tim tăng tốc đập, đúng lúc cô muốn tông cửa xông ra ngoài, nhìn thấy khuôn mặt người con gái.

Mặt mày gọn gàng, chóp mũi vểnh cao và một mái tóc dài đen nhánh...!
Đó...Rõ ràng là mặt của cô!
Trần Ân Tứ như nghe được một tin động trời, đột nhiên từ trên giường bật dậy.

Cô nhìn thấy hoàn cảnh thân thuộc xung quanh, ôm ngực kinh sợ, thở hồng hộc vài lần, mới dần dần bình thường lại.

Cô cứ thế mà nằm mơ, lại mơ giấc mộng như vậy.

Không phải quá đáng sợ, đáng sợ hơn cô lại là nữ chính.

Không, việc này cũng không đáng sợ, càng đáng sợ hơn, đây không phải giấc mơ, đây rõ ràng là những chuyện đã từng xảy ra...!
Nam chính trong mộng, là Tần Kiết.

Sao cô lại có thể nhớ chuyện này rõ như thế, còn nhớ rõ đến mức năm đó cô vừa khóc vừa nói gì, cô có thể nói từng chữ trong mộng mà không bị sót từ nào...!Đù, cô không phải chỉ mắng tên đó mấy câu thôi sao? Tên Cẩu đó trong mơ cũng không tha cho cô?!
Trần Ân Tứ không biết mình run rẩy từ lúc nào.

Tóm lại lúc cô muốn vào nhà vệ sinh, phát hiện chân run đến độ không đi được.

Từ nhà vệ sinh trở về, Trần Ân Tứ uống hơn hai ly nước lạnh, mới lần nữa nằm lên giường.

Sau đó không ngủ vì chỉ vừa nhắm mắt, trong não cô lại hiện lên cảnh trong mộng khi nãy.

Cô sợ đến nỗi phải mở mắt nhìn trần nhà, lôi Tần Kiết từ năm 22 tuổi mắng đến năm 27 tuổi, cô rõ ràng mệt đến không chịu nổi, nhưng vẫn không dám nhắm mắt.

...!
Ngày thứ hai, Trần Ân Tứ bị chuông cửa làm ồn mà tỉnh.

Cô còn chưa bước ra mở cửa đã bị Lục Tinh - người biết mật mã nhà mình, đẩy cửa phòng ngủ:
- Ân Ân...!
Chỉ mới nói có hai chữ, Lục Tinh nhìn thấy quầng thâm mắt của Trần Ân Tứ, lập tức chuyển giọng nói:
- Tối qua cậu làm quái gì? Sao mà quầng thâm nghiêm trọng thế kia?
Trần Ân Tứ uể oải yếu xìu bước vào nhà tắm, vừa nặn kem đánh răng vừa ngáp vài cái:
- Đừng nhắc nữa, tên cẩu đó hại đó.

Hắn có độc, Tinh Tinh, tớ nói cậu nghe.

Đời này tớ không muốn gặp hắn lần nào nữa...!Hắn quấy rối lão nương cả đêm, làm cho bà đây gặp ác mộng!
Trần Ân Tứ đánh răng, còn không quên bình luận:
- Tại sao lúc đó tớ nghĩ không thông, thuê nhà hắn làm gì? Tớ muốn đánh chết tớ năm hai mươi tuổi.

Tinh Tinh, dẫn tớ vào phòng thay đồ để tớ xem có gì có thể thắt không.

Lục Tinh nhất thời không nhịn được, bị Trần Ân Tứ chọc cười "Xì" một tiếng, mở miệng nói:
- Được rồi, đừng phí lời nữa, chúng ta nói chuyện của cậu đi.

Thông cáo của cậu tiếp theo cũng không có, cậu tính như thế nào? Vẫn muốn tiếp tục trong vòng này, hay là...!muốn rút lui?
Trần Ân Tứ phản ứng cực liệt:
- Không, tớ không thể rút!
Lục Tinh thấy Trần Ân Tứ dùng từ "Không thể", không phải "Không", liền nhăn mày:
- Tại sao lại không thể?
- Bởi vì...!
Trần Ân Tứ nói được hai chữ, thì dừng lại.

Cô sợ Lục Tinh nhìn ra manh mối, ba giây sau, cô vuốt vuốt tóc, nhìn về hướng Lục Tinh chớp mắt cười:
- Tớ sợ sau khi rút khỏi giới, bàn dân thiên hạ lại không được xem bữa yến tiệc.

Tinh Tinh, tớ vẫn luôn nghĩ đến quần chúng, cậu xem tớ vĩ đại không, biết bao nhiêu yêu thích, tớ đều vì phúc lợi của dân chúng...!
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 16: Nằm Mơ Cũng Không Buông Tha Cho Cô 2


- Tinh Tinh, tớ vẫn luôn nghĩ đến quần chúng, cậu xem tớ vĩ đại không? Biết bao nhiêu yêu thích tớ đều vì phúc lợi của mọi người.

Lục Tinh không kiềm chế nổi liền trợn mắt, thật sự muốn ném trang Weibo vào mặt Trần Ân Tứ, để cho cô xem quần chúng nghĩ gì “bữa tiệc” mà cô nói.

“Bữa tiệc” - cô không cảm thấy lời vừa nói của mình có chỗ nào sai.

- Quả nhiên tấm lòng Trần Gia ông quá chân thành mà.

Lục Tinh nghe không nổi, cắt ngang lời Trần Ân Tứ:
- Được rồi, đừng mới sáng sớm đã phát bệnh nữa.

Nói thật đi, tại sao lại là "không thể rút khỏi giới", mà không phải là "không rút khỏi giới".

Đằng sau chữ đó có ngụ ý gì?*
( “不能退圈”: “không thể rút khỏi giới” câu này hàm ý của chị Tứ là tuyệt đối không thể rút khỏi giới giải trí.

“不退圈” “Không rời giới.” Vì câu này không có chữ “Năng” nên ba từ này không mang ý tuyệt đối, có thể thay đổi.

“能”: “Năng trong năng lực hoặc năng trong khả năng.

Chữ "năng" trong trường hợp này là khả năng.")
Trần Ân Tứ súc miệng, từ từ rút một tờ khăn giấy ra lau.

Lục Tinh đứng đối diện gương nhìn ánh mắt của cô.

Mắt cô đen nhánh sáng ngời tựa như vì sao, đến con gái như Lục Tinh cũng bị ánh mắt đó làm cho hốt hoảng.

Cũng ngay lúc Lục Tinh quên mất mình còn đang chờ câu trả lời của Trần Ân Tứ, Trần Ân Tứ chớp chớp mắt, nói:
- Vì sau khi tớ rời khỏi giới giải trí, phải kết hôn với tên cẩu Tần Kiết kia, tiếp quản gia sản của bà cố.

Lục Tinh xém chút cười chết vụ này:
- Đủ rồi, đủ rồi, ngừng ở đây đi, nổ vừa thôi, nổ bay không thấy đất giờ.

Tớ vẫn nên tin Trần Gia lương thiện đãi “bữa tiệc thịnh soạn” thì hơn.

Trên mặt Trần Ân Tứ hiện rõ bốn chữ “không hổ danh ông", mở vòi nước rửa mặt.

Bữa sáng của Trần Ân Tứ đều do trợ lý đời sống Lục Tinh sắp xếp.

Đợi cô rửa mặt sạch sẽ, hai người đổi địa điểm đến nhà ăn.

Lục Tinh ngồi đối diện cầm muỗng khuấy cháo yến mạch, khuôn mặt nghiêm túc:
- Ân Ân, tớ đã suy nghĩ kĩ càng.

Cậu đã không muốn rời giới giải trí, chúng ta cũng không thể cứ như thế này mãi.

Lúc trước cứ nghĩ là toàn bộ ekip của các minh tinh khác đều hắt nước bẩn lên người cậu thì cúi một chút, tránh đầu ngọn sóng, sẽ vượt qua, bây giờ xem ra căn bản không thể.

Chuyện của Tần Kiết tớ đã tra cặn kẽ rồi.

Tớ phát hiện, người thêm dầu vào lửa để mắng cậu bay thẳng lên hot search, không chỉ một người mà là cả đám.

Cậu lúc trước quá thuận lợi, khó khăn lắm người ta mới dìm được cậu, sẽ không cho cậu có cơ hội thứ hai trở mình.

Chỉ quay phim không thì đủ.

Bây giờ toàn bộ các vai diễn của cậu toàn vai độc ác, kẻ thứ ba lên ngôi và các vai linh tinh cậu muốn quay nhưng tớ không muốn cậu diễn.

Cả tối qua tớ suy ngẫm, lịch trình lúc trước mất cũng chẳng phải lịnh trình tốt gì.

Gần đây tớ nghe được một số tin tức đài Quả Hạch muốn quay một chương trình, liên quan đến diễn xuất, mời đạo diễn rất giỏi, còn có Ảnh đế Mục Sở Từ, Đài hậu Bạch Noãn Noãn, người mà ba giải Ảnh hậu đều trong tay cô ấy.

Tớ muốn cậu tham gia.

Mấy năm nay mọi người đều quan tâm đến nhan sắc của cậu quá nhiều, không để ý tới diễn xuất của cậu.

Diễn viên thì phải chú trọng diễn xuất, chương trình này là để mọi người hiểu cậu hơn.

Vừa hay người phụ trách chương trình tớ cũng quen biết, dù cậu không thích xã giao, nhưng nay đã khác xưa.

Tớ hi vọng cậu suy nghĩ về chủ ý này, nếu người đó có thể giúp chúng ta lên show thì cậu vẫn nên đi ăn chung với ekip.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 17: Tớ Không Dám Đảm Bảo 1


Trần Ân Tứ đang nghe Lục Tinh, quay đầu nhìn cô ấy:
- Đài Quả Hạch? Cậu chắc chắn tớ vẫn có thể tham gia chương trình của đài đó? Cậu đừng quên, năm trước tớ tham gia show của họ, MC nói tớ là "bình hoa di động" trưng ở nhà, còn nói móc tớ là loại hoa nhà nào cũng trưng được*, tớ giận lên ném bình hoa vào đầu hắn, giờ trên trán hắn vẫn còn vết sẹo đó.

Nếu tớ nhớ không lầm, họ vì chuyện này mà kéo tớ vào danh sách đen nhỉ?
- Đúng là kéo cậu vào danh sách đen, nhưng lần này người tớ quen rất lợi hại có thể cứu cậu khỏi danh sách đen.

Sau khi nuốt ngụm cháo Lục Tinh tiếp tục:
- Chỉ cần cậu đảm bảo sau này không xảy ra chuyện một lời phật ý lại động tay, thì chẳng có vấn đề gì cả.

Trần Ân Tứ không chút do dự:
- Tớ không dám đảm bảo.

Lục Tinh: "..."
- Cậu muốn tranh cãi với tớ? Cậu không sợ làm tớ tức chết? Lại lần nữa tớ nghi ngờ cậu là gián điệp nhà khác đến nằm vùng.

"Gián điệp nhà khác đến nằm vùng" cắn muỗng, nhìn thẳng vào Lục Tinh, mí mắt cong cong không ngừng cười.

- Tóm lại, cậu tốt nhất đừng ý kiến ý cò, chúng ta cứ quyết định như thế.

Cụ thể khi nào ăn cơm với đối phương, tớ sẽ thông báo cậu sau.

Trần Ân Tứ gật đầu qua loa, rồi cúi đầu ăn cháo, ăn xong một ngụm, cô ngẩng đầu nhìn Lục Tinh:
- Tinh Tinh, cậu thật chẳng đơn giản, rốt cuộc là như thế nào mà có thể kéo tớ ra khỏi danh sách đen của đài Quả Hạch?
Lục Tinh:
- Tớ á, là người trái đất, chỗ dựa của tớ là 56 dân tộc, một tỷ tư người.

Trần Ân Tứ cười cười, nhìn ra Lục Tinh không muốn nhắc đến liền ngưng hỏi.

Cũng giống khi cô có nhiều chuyện không muốn nói nhiều, Lục Tinh cũng chẳng hỏi sâu thêm.

...!
Cuộc sống của Tần Kiết rất buồn tẻ, đa số ngâm mình trong phòng thí nghiệm của cao ốc Ngân Hà.

Lần đầu đáng sợ nhất là lúc nghiên cứu phát minh mới, Tần Kiết nhốt mình trong phòng thí nghiệm một tháng trời.

Anh không ra ngoài dù chỉ một bước, đói thì ăn cơm hộp gần công ty, mệt thì gập máy tính và thả ghế dựa xuống một chút, tuỳ tiện tìm một cái thảm nằm ngủ.

Khi tỉnh dậy thì vào nhà vệ sinh rửa tay, đánh răng, lau mặt, lại làm ổ tiếp trước máy tính, một trận chiến đấu không phân biệt ngày đêm.

Hôm đó, sau khi chụp hình cho tạp chí Feng, Tần Kiết vào phòng thí nghiệm.

Một khi vào, đã ba ngày vẫn chưa ra khỏi cửa.

Trong ba ngày này, anh gần như không ngủ, đến tận khi chỉnh sửa kiên cố dàn giáo và thiết kế trong máy tính kha khá, lúc này mới giao lại cho người trong phòng thí nghiệm, vẫy vẫy tay về nhà bổ sung giấc ngủ.

Lần này Tần Kiết ngủ đủ hai mươi tiếng, đến khi Dung Dữ "Cốc Cốc Cốc" gõ cửa nhà, Tần Kiết cũng chẳng thèm gấp gáp, từ từ vào nhà tắm, thong thả đánh răng, sau đó mang bộ dạng đầu tóc rối do ngủ khi tóc chưa khô, xuống lầu mở cửa cho Dung Dữ.

- Chuyện gì?
Tần Kiết lười biếng ném ra câu đó rồi xoay người bước vào phòng bếp.

- Tần Cẩu, điện thoại cậu là vật trưng bày à? Gọi n cuộc, cậu không nghe thấy? - Dung Dữ sau lưng Tần Kiết nói.

Tần Kiết rót một ly nước, uống xong trả lời:
- Có lẽ hết pin rồi, không quan tâm.

- Đù, biết ngay là vậy mà.

Dung Dữ móc điện thoại ra, chụp trước mặt Tần Kiết:
- Biết Mục Sở Từ không! Ảnh đế.

Lúc trước gặp qua một lần, cũng từng kết bạn Wechat với cậu, hắn mới nhắn tin cho ông đây, nói tối nay Trần Ân Tứ mời cơm có chút chuyện.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 18: Tớ Không Dám Đảm Bảo 2


Tần Kiết uống nước xong, cúi đầu dùng ngón tay sạch sẽ ấn màn hình, vào tin nhắn voice chat Mục Sở Từ gửi cho Dung Dữ.

“Đám người tối nay, có người mang ý xấu, mục tiêu của họ là Trần Ân Tứ.

Ai làm tôi cũng không rõ, nhưng mấy chuyện này đều là hạ thuốc, mê dược.

Tôi muốn nói cho Trần Ân Tứ nhưng cũng không quen biết gì cô ấy.

Do không liên lạc được với Tần Tiên Sinh, vì vậy mới báo cho anh, nhờ hai người nhắn cho Trần Ân Tứ.

Dù gì lúc trước Tần Tiên Sinh với cô ấy từng là người yêu, nhắc cô ấy tối nay cẩn thận chút."
Mục Sở Từ không hổ danh là Ảnh Đế, giọng nói chậm rãi khoan thai, nghe thoải mái vô cùng.

Dung Dữ:
- Đó, ông đây vì chuyện này mà cất công chạy qua tìm cậu.

Tần Kiết không nói gì, nghe lại lần nữa tin nhắn thoại của Mục Sở Từ.

Lần này còn chưa nghe hết, Tần Kiết đặt ly nước xuống, đi thẳng lên lầu.

Dung Dữ lon ton đi theo:
- Biết chuyện này rồi thì không ngồi im được.

Đừng nói hai người từng yêu hay chưa từng yêu, dù người ngoài cũng chẳng thể khoanh tay đứng nhìn.

Tần Kiết không quan tâm hắn, trực tiếp vào phòng tắm, khoá trái cửa.

- Tần Cẩu, cậu có ý gì? Tần Cẩu!
Lúc Dung Dữ đập cửa, bên trong truyền ra tiếng nước dội ầm ầm.

Chưa đến năm phút, cửa nhà tắm bật mở, Tần Kiết mặc áo tắm dài, tóc nhỏ giọt, từ trong bước ra.

- Tần Cẩu...!
Dung Dữ từ ghế sofa đứng phắt dậy.

Tần Kiệt lại vào phòng thay đồ, thuận tay đóng cửa.

Rất nhanh, anh mặc áo hoodie và quần dài xa xỉ bước ra.

Đến trước gương, Tần Kiết sấy tóc, Dung Dữ nghiêm túc lên tiếng:
- Tần Kiết.

Tần Kiết không thèm quay đầu, vừa sấy tóc vừa lên tiếng: “Hả?”.

Dung Dữ:
- Tôi cảm thấy cậu có chút lạnh lùng rồi đó.

Trần Ân Tứ dù sao cũng là bạn gái cũ của cậu, cậu nghe được tin này sao lại thờ ơ như vậy.

Ông đây không hề có chút quan hệ gì với cô ấy, còn không ngồi yên được.

Tần Kiết sấy khô tóc, để máy sấy xuống, mở miệng nhả ra năm từ: “Bạn gái cũ của tôi*...”
( Lá viết: 四个字:“我前女友.......” có nghĩa là “Bốn chữ: Bạn gái cũ tôi...”)
Dung Dữ không đoán được ý của Tần Kiết là gì đành đứng dậy:
- Thôi, xem như ông đây chưa nói gì.

Tự ông đi qua đó một chuyến.

Lúc Dung Dữ xoay người, Tần Kiết lại bình tĩnh nói:
- Bạn gái cũ của tôi, không phải bạn gái cũ của cậu.

- Đúng vậy, là bạn gái cũ của cậu, bạn gái cũ của cậu cậu không lo, còn có quyền lên tiếng á?
Dung Dữ mặt đầy châm biếm* đi thẳng, chỉ là còn chưa qua khỏi cửa phòng ngủ, đã bị cái gối bay vào sau ót.

( Đoạn này Dạ dùng từ hơi lạ nên mình đổi lại cho hợp với ngữ cảnh.)
Lực của Tần Kiết rất lớn, gối nhẹ nhưng bị ném mạnh, nếu Dung Dữ không phòng bị thì đã ngã sấp mặt do cú ném này.

Dung Dữ xoa xoa ót quay đầu về phía Tần Kiết trừng mắt:
- Tần Cẩu, cậu muốn đánh nhau à?
- Đúng là rất muốn đánh lộn, nhưng lúc này không có võ để mà đập cậu.

Tần Kiết lấy điện thoại đặt trên đầu giường, tìm sạc dự phòng, sau đó cần chìa khoá xe, đón ánh mắt giận dữ của Dung Dữ, đi về phía cửa lớn.

Lúc bước ngang qua Dung Dữ, Tần Kiết dừng chân nhìn hắn:
- Cậu cũng biết CMN cô ấy là bạn gái cũ của tôi?
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 19: Cho Mượn Gạt Tàn Thuốc 1


Chờ đến lúc bên ngoài truyền đến tiếng xe, Dung Dữ mới phản ứng được ý của Tần Kiết là gì.

Mặt cậu ta đen như cái đít nồi, đứng nguyên tại một lúc, nghiến răng.

Sao hắn lại quên, Tần Kiết nổi tiếng Man Show*...!
(闷骚: từ gốc là phiên âm cho từ ngữ mạng "Man Show", xuất hiện sớm ở khu HongKong và MaCao, ý chỉ những người con trai bên ngoài lạnh lùng bên trong ấm áp.)
...!
Hiệu suất làm việc của Lục Tinh từ trước đến nay đều cao vô cùng, nói là giúp Trần Ân Tứ giật dây bên phía sản xuất, ba ngày sau đã có bữa tiệc này.

Có điều lúc sắp xếp, thật không may ngày đó Lục Tinh có việc không thể đi chung với Trần Ân Tứ.

Nhưng lúc Trần Ân Tứ xuất phát, Lục Tinh vẫn gọi cho cô một cuộc điện thoại dài nửa tiếng: “Ân Ân, Tớ sẽ cố gắng dùng tốc độ nhanh nhất về với cậu, lúc bữa cơm kết thúc tớ bảo đảm sẽ tới đón cậu, nhưng...tớ chỉ có thể xếp người đưa cậu đi thôi.

Cậu không được quên phải bình tình, đừng tuỳ ý làm bậy, cười được thì cứ cười, không cần nói gì hết, nếu nói được thì đừng động tay.

Ngoan nha...”
Trần Ân Tứ một bên nhìn gương trang điểm, một bên trả lời:
- Tinh Tinh, cậu cứ bận việc của cậu đi, yên tâm.

- Tớ không yên tâm về cậu mới luôn dặn dò như thế.

Lục Tinh chưa nói xong Trần Ân Tứ đã lên xe rồi.

Sau khi ngắt điện thoại, Trần Ân Tứ tự vấn bản thân, cô...!thật sự để người ta không yên tâm thế sao?
Nói là bữa cơm, đến nơi Trần Ân Tứ mới biết căn bản chẳng có cơm.

Đó là phòng bao để tụ tập, ngợp trong vàng son, trừ những nhà sản xuất ra thì các nữ minh tinh khác Trần Ân Tứ đều không biết tên.

Phòng bao rất lớn, mặc dù nói là phòng bao, thà nói là một chốn ăn chơi thì hơn.

KTV*, máy đánh bạc, bàn bida...!những thứ nên có đều có.

(KTV: karaoke)
Chỉ khoảng mười mấy người nhưng ghế lô lại rất nhiều.

Trần Ân Tứ vừa vào phòng, tất cả mọi người đều nhìn về phía cô.

Có điều mấy người sản xuất đều ngồi ngay ngắn trên ghế, tuy liếc sang nhưng không mở miệng nói chuyện.

Trần Ân Tứ nhớ lời dặn của Lục Tinh, vừa giữ vẻ ngại ngùng lại thêm nụ cười lễ phép, chào hỏi ba người sản xuất, sau đó tìm một chỗ ngồi xuống.

Ba người sản xuất cùng một số cô nữ minh tinh không danh tiếng, một bên ve vã.n đánh yêu, một bên nhìn cô.

Sản xuất A rót một ly rượu hỏi:
- Trần Ân Tứ, uống rượu không?
Trần Ân Tứ tiếp tục giữ vẻ ngại ngùng, lễ phép:

- Rất xin lỗi, em bị dị ứng với cồn.

Sản xuất B cầm một điếu xì gà, hỏi:
- Trần Ân Tứ, một điếu không?
Trần Ân Tứ như cũ giữ sự ngại ngùng và nụ cười lễ phép:
- Rất xin lỗi, em không hút thuốc, cảm ơn.

“...”
Cứ như vậy, Trần Ân Tứ duy trì sự ngại ngùng và lễ phép hai mươi phút.

Cho đến khi điện thoại người sản xuất C vang lên.

Hắn nghe máy rồi cực kỳ vui mừng nói:
- Chúng ta chờ một chút, vẫn còn một người đến.

Nói xong, nhà sản xuất C nhìn sang hai cô minh tinh lớn lên trông cũng không tệ, thận trọng phân phó:
- Rất có thể là Tôn Thần.

Một chút người đó tới, mấy em phục vụ cho tốt.

Có người tò mò: “Rốt cuộc là ai ạ? Làm thần bí đến thế?”
Nhà sản xuất C:
- Vừa gọi điện, đã đến dưới lầu rồi, chắc giờ đang lên đây.

Lời nhà sản xuất C còn chưa nói hết, cửa phòng bao đã mở.

Trần Ân Tứ quay đầu, sau khi nhìn rõ người đến, sự ngượng ngùng và nụ cười lễ phép trên mặt cô chỉ còn gượng gạo, mất hẳn sự lễ phép.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Back
Top Bottom