Cập nhật mới

Khác giữa sóng gió và bình yên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399063725-256-k868706.jpg

Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Tác giả: phnganhphm248
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một câu chuyện cảm động xoay quanh tình yêu giữa Ran và Shinichi - từ thuở học sinh trung học, đến hành trình chống lại tổ chức Áo Đen đầy cam go.

Bên cạnh họ là những người bạn thân thiết như Heiji, Kazuha, Haibara, Amuro, Kaito Kid...

Mỗi chương là một bước đi đầy cảm xúc, thử thách và lòng dũng cảm - dẫn đến cái kết hạnh phúc viên mãn.

'đây là chuyện đầu tay của mình nên có nhiều sai sót , mong sự góp ý của mọi người ạ !'



shinxran​
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Khoang cách tưởng chừng ngắn ngủi


Tokyo vào thu, nắng nhẹ vương trên những tán lá vàng, gió hiu hiu lướt qua khung cửa lớp 3-B trường trung học Teitan.

Trong không gian ấy, Ran Mori ngồi lặng lẽ, ánh mắt khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường.

Kim giây nhích chậm như thể trêu ngươi thời gian đang trôi.

"Lại sắp hết tiết rồi...

Conan."

Cô lẩm bẩm, rồi chợt bật cười, nhẹ đến mức chỉ mình cô nghe thấy.

"Không... là Shinichi mới đúng."

Đã một tuần trôi qua kể từ lần cuối cô nhận được tin nhắn từ cậu — vỏn vẹn vài dòng ngắn ngủi:

"Tớ vẫn ổn.

Có vụ án ở Osaka.

Hattori nhắn là Ran nhớ ăn sáng đầy đủ."

Vẫn là cách nhắn quen thuộc.

Không lời hỏi han, không một câu nhớ nhung.

Nhưng Ran hiểu — đó là kiểu quan tâm rất "Shinichi".

Cậu không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời, mà luôn chọn cách âm thầm chăm sóc qua những chi tiết tưởng chừng vụn vặt.

Nhưng... liệu từng ấy có đủ cho một người luôn là người đợi?



Tan học.

Bầu trời ngả sang sắc cam nhẹ, Ran bước chậm trên con đường về nhà.

Khi ngang qua công viên gần khu dân cư, cô bất giác dừng lại.

Ghế đá quen thuộc hiện ra trước mắt — nơi mà hai đứa từng ngồi ăn kem khi còn nhỏ, nơi Shinichi từng mải mê giảng giải một vụ án khiến cô phát ngán.

Cô ngồi xuống, rút điện thoại từ túi áo.

Trong hộp thư, vẫn là tin nhắn từ một tuần trước nằm im lìm.

Cô ngập ngừng gõ vài dòng:

"Cậu có nhớ tớ không?"

...Rồi lại xóa đi.

Từng ấy năm qua, cô đã quen là người chờ đợi, người hiểu, người chấp nhận.

Nhưng đôi khi, dù có mạnh mẽ đến mấy, trái tim cũng cần một chút hồi đáp.

"Ran!"

Tiếng gọi trong trẻo vang lên từ phía sau.

Cô giật mình quay lại.

Cậu bé đeo kính tròn quen thuộc chạy tới, gương mặt tươi tỉnh như mọi ngày.

"Conan?

Sao em lại ở đây?"

Conan cười gượng.

"Tại em...

đi ngang qua.

Thấy chị Ran lại ngồi một mình như phim buồn vậy."

Ran bật cười, lắc đầu.

"Chị không buồn đâu."

Conan ngẩng nhìn cô.

Dưới lớp vỏ bọc trẻ con ấy, đôi mắt ấy ánh lên một thoáng xao động.

Ran vẫn như trước — dịu dàng, mạnh mẽ... và vẫn đang chờ đợi cậu.

Không biết từ bao giờ, chính điều đó lại khiến Conan — hay đúng hơn là Shinichi — cảm thấy ray rứt nhất.

"Ran..."

Cậu mở lời, giọng chợt trầm hơn thường ngày.

"Chị biết không, nếu có ai đó luôn âm thầm ở bên mình... thì đôi khi chẳng cần nói ra, người kia cũng sẽ hiểu."

Ran khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên.

"Em nghe ai nói thế?"

Conan chống tay ra sau đầu, cười xòa.

"Một... người bạn của em.

Anh ấy hay giả vờ lạnh lùng với người mình thích."

Ran bật cười, ánh mắt dịu lại.

Cô không hỏi thêm.

Có lẽ, cô đã hiểu — và cũng vì hiểu nên dù đôi lúc mỏi mệt, cô vẫn chọn tin tưởng.



Tối hôm ấy, căn phòng nhỏ của Ran chìm trong ánh đèn dịu nhẹ.

Điện thoại bất ngờ sáng lên.

Một tin nhắn mới đến.

"Ran...

Nếu tớ nói rằng tớ nhớ cậu, cậu sẽ chờ thêm một chút nữa chứ?"

Cô không nhắn lại.

Nhưng nụ cười thoáng hiện trên môi.

Trong thế giới này, có những điều... không cần phải nói thành lời.
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
tin nhắn không người gửi


Từ sau vụ nổ ở trung tâm thương mại, thời gian dường như trôi chậm lại với Ran Mori.

Cô vẫn đi học, vẫn đến lớp Karate, vẫn cười đùa cùng Sonoko như mọi khi — nhưng trong sâu thẳm, tâm trí cô luôn bị quẩn quanh bởi ánh mắt cậu bé ấy... và tin nhắn không tên đêm đó.

"Tớ xin lỗi, Ran.

Vì đã không đến kịp.

Nhưng... nếu được, cậu hãy tiếp tục tin tớ."

Là Conan?

Không...

Là Shinichi.

Dù không ai nói ra, trái tim Ran luôn mơ hồ cảm nhận được điều gì đó...

Một điều cô không dám gọi tên, không dám khẳng định — sợ nếu nói ra, tất cả sẽ vỡ tan.



Một tuần sau, tại trường trung học Teitan, không khí nhộn nhịp hẳn lên khi hội học sinh thông báo một chuyến dã ngoại hai ngày một đêm tại khu nghỉ dưỡng ven hồ Kawaguchi.

Một dịp hiếm hoi để các học sinh cuối cấp thư giãn trước kỳ thi đại học.

Sonoko hí hửng:

"Biết tin gì chưa?

Bọn mình được ở cùng villa!

Tớ đã chuẩn bị cả đống đồ bơi lẫn đồ ăn vặt rồi!"

Ran mỉm cười:

"Lần đầu tiên chúng ta đi xa cùng lớp...

Cũng thú vị đấy chứ."

Bên dưới hành lang, Ai Haibara đi ngang qua với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt khẽ nhìn về phía Conan.

"Cậu định đi cùng à?" cô hỏi nhỏ.

"Ừ.

Có cảm giác... lần này có gì đó không ổn."

"Cảm giác của thám tử à?"

Conan không trả lời.

Nhưng trong ánh mắt cậu, nỗi bất an âm ỉ đã hiện rõ.



Tối hôm đó, Ran ngồi thu mình trong chăn, mở điện thoại, lướt lại tin nhắn cũ.

Cô do dự, rồi gõ:

"Cậu đang ở đâu, Shinichi?

Có bao giờ... cậu nghĩ đến tớ không?"

Cô không dám gửi đi.

Chỉ nhìn dòng chữ rồi xóa.

Một phút sau.

Tinh!

Màn hình sáng lên.

Một tin nhắn mới.

"Tớ luôn nghĩ đến cậu, Ran.

Chỉ là... tớ chưa thể ở bên cạnh như cậu mong muốn."

Ran sững người.

Tay cô run nhẹ.

Tin nhắn đến đúng lúc — như thể ai đó đang nhìn thấy cô, hiểu được nỗi lòng cô từng giây từng phút.

Lần này, cô gõ lại:

"Tớ không cần cậu ở bên cạnh như trước.

Tớ chỉ muốn... cậu đừng biến mất."

Dù vẫn không có chữ ký, cô biết chắc chắn: là Shinichi.



Hôm sau, đoàn học sinh khởi hành.

Không ai hay biết rằng, bên ngoài khu nghỉ dưỡng — trong bóng tối — có một người lạ mặt đang theo dõi danh sách học sinh.

Và trong túi áo hắn, có một thiết bị nhỏ ánh đỏ đang nhấp nháy...

Lại một cơn sóng gió nữa sắp ập đến.
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Ánh Mắt Không Thể Che Giấu


Ba ngày đã trôi qua kể từ vụ nổ tại trung tâm thương mại, nhưng dư âm của nó vẫn còn âm ỉ trong lòng Ran.

Vết thương trên tay Conan giờ chỉ còn lại vệt băng trắng mảnh, tưởng như chẳng đáng kể.

Nhưng với Ran, cái khoảnh khắc máu từ tay cậu bé rỉ ra, rồi ánh mắt ấy—ánh mắt tưởng như đã khắc sâu vào tim cô từ rất lâu—vẫn khiến cô day dứt.

Cô không thể nào quên được.

Ánh mắt đó...

Tại sao... lại giống Shinichi đến thế?



Cô bắt đầu để ý nhiều hơn:

— cách Conan trầm tư khi đứng trước một vụ án,

— cách cậu bất chợt gọi đúng tên cô khi cần,

— cách cậu nhắn tin, lời lẽ... lạ thay, luôn mang hơi hướng của ai đó đã từng quen rất rõ.

Từng điều nhỏ vụn ghép lại như mảnh ghép của một bức tranh cũ kỹ, mà hình ảnh đang dần lộ rõ chính là người cô luôn chờ đợi.

"Shinichi...

Cậu vẫn luôn ở gần, phải không?"



Chiều hôm đó, Ran bất ngờ rủ Conan đi ăn bánh rán ở quán quen gần trường.

"Đi thôi, chị mời em.

Lâu rồi mới có thời gian rảnh."

Conan khựng lại một chút, nhưng không từ chối.

Đã lâu rồi hai người không có khoảnh khắc nào như thế—không vụ án, không tiếng còi cảnh sát, chỉ có một buổi chiều yên tĩnh như thời học sinh vô lo.

Ran đặt một đĩa bánh rán lên bàn, cười nhẹ:

"Em thử đi, bánh ở đây là món Shinichi thích nhất đấy."

Conan khẽ chớp mắt.

"Thật ạ?"

"Ừm...

Hồi lớp 6, cậu ấy từng bảo là nhân đậu đỏ ở đây 'ngọt vừa đủ, không bị gắt'."

Mồ hôi lấm tấm trên trán Conan.

Cậu suýt nhăn mặt.

Lẽ ra không nên quên chi tiết đó...

"À... chắc là giống khẩu vị nhiều người thôi..." cậu nói, cố giữ vẻ bình thản.

Ran không nói gì.

Cô chỉ khẽ nghiêng đầu, nhìn cậu với ánh mắt lặng lẽ, sâu thẳm đến mức khiến Conan rùng mình.

"Chị Ran... nhìn em kiểu đó làm em sợ thật đấy..."

Ran bật cười, dịu dàng mà thoáng buồn.

"Xin lỗi.

Chị chỉ thấy... em giống Shinichi quá thôi."

Conan giật mình, miếng bánh suýt rơi khỏi tay.

"G-giống... hả?"

"Ừ.

Có thể là ánh mắt, hoặc... cái cách em luôn xuất hiện đúng lúc chị cần."

Cô dừng lại, đôi mắt chợt trầm hẳn:

"Và ánh mắt... lúc em lao đến che cho chị ở trung tâm thương mại hôm trước.

Đó không phải là ánh mắt của một đứa trẻ."

Không khí bỗng chùng xuống.

Conan không đáp.

Ran cũng không nói thêm.

Nhưng sự im lặng giữa họ... lại vang vọng hơn bất kỳ câu từ nào.

Cô không ép cậu.

Cô chỉ nhìn, lặng lẽ và tin tưởng.

Và chính điều đó... mới là thứ khiến trái tim Conan như thắt lại.



Tối hôm đó, trong phòng thí nghiệm quen thuộc của Tiến sĩ Agasa, Haibara ngồi tựa vào bàn, tay khuấy cốc cacao nóng.

"Cô ấy nghi ngờ rồi, đúng không?" – cô hỏi, không ngẩng đầu.

Conan gật nhẹ.

"Ừ..."

"Cậu định làm gì?"

Cậu im lặng hồi lâu, rồi khẽ nói như thì thầm:

"Càng để cô ấy gần tớ... cô ấy càng gặp nguy hiểm.

Nhưng... tớ cũng không thể để cô ấy rời xa."

Haibara khẽ thở dài.

"Cậu vẫn mâu thuẫn như mọi khi."

Conan nhìn ra ô cửa sổ, ánh đèn Tokyo rực rỡ trải dài vô tận như mê cung không lối thoát.

Giọng cậu nhỏ dần:

"Ran...

Tớ xin lỗi.

Vì luôn để cậu phải chờ...

Vì không thể nói thật.

Nhưng nếu cậu đã bắt đầu nghi ngờ..."

Cậu nắm chặt tay, mắt không rời ánh sáng xa xăm ngoài kia.

"Tớ chỉ mong... cậu vẫn chọn tin tưởng tớ."
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Lời nói dối của trái tim


Trường trung học Teitan hôm nay rộn ràng tiếng cười nói.

Một buổi giao lưu giữa các lớp được tổ chức với nhiều hoạt động thể thao xen kẽ.

Khi các giáo viên đang tất bật sắp xếp dụng cụ tại nhà kho, Ran được nhờ trông nhóm học sinh lớp nhỏ — trong đó có Conan.

"Chán thật," Ayumi chống má than thở, "Giá mà được đi phá án như lần trước thì vui biết mấy."

Mitsuhiko gật gù: "Nhờ Conan đấy.

Vụ trộm đồng hồ tuần rồi được giải quyết chưa đầy năm phút!"

Ran bật cười.

"Em ấy giỏi thật.

Giống hệt một người chị từng quen."

Conan bỗng khựng lại.

Tim cậu đập lệch một nhịp.

Trực giác báo động.

"Chị đang nói về anh Shinichi đúng không?"

Genta tò mò.

"Chị kể hoài mà!"

Ran mỉm cười, ánh mắt vô thức hướng về phía Conan.

"Ừ.

Cậu ấy lúc nào cũng ra vẻ tự cao, luôn nhận mình là thám tử số một...

Nhưng thật ra lại rất dễ đỏ mặt."

Conan ho khẽ một tiếng, ngoảnh đi chỗ khác.

"Chị nhớ," Ran chậm rãi nói, giọng nhẹ như gió thoảng, "Có lần cậu ấy suýt thú nhận tình cảm.

Nhưng đến phút cuối thì bối rối quá... nên bỏ chạy."

Lũ nhóc bật cười.

Conan trừng mắt với Ayumi đang cười ngặt nghẽo, còn tai cậu thì đỏ rực.

"Em sao thế Conan?"

Ran nghiêng đầu, giọng ngây thơ.

"Mặt em đỏ rồi kìa."

"Không... không có gì đâu chị Ran!"

Ran nhếch môi.

Một tia tinh nghịch lướt qua ánh mắt.

"Chỉ Shinichi mới phản ứng kiểu đó."



Bầu không khí vui vẻ bị cắt ngang bởi một tiếng hét thất thanh từ phía nhà kho.

"Có người bị ngất xỉu!!"

Ran dẫn cả nhóm chạy đến.

Một giáo viên bị đánh ngất, phía sau lưng có vết thương nhẹ.

Hộp dụng cụ đổ tung tóe, cửa sổ phía sau bị bật mở, lối đi đầy dấu chân.

"Có vẻ là trộm..."

Ran lẩm bẩm.

"Giữa ban ngày, ở trường học mà cũng dám ra tay sao?"

Conan bước tới.

Không ai để ý, nhưng ánh mắt cậu chợt sắc lạnh — không còn là ánh nhìn của một đứa trẻ.

Ran đứng sau, im lặng quan sát.



Mười lăm phút sau, Conan gọi mọi người lại.

"Cháu nghĩ thủ phạm cố tình dựng hiện trường giả.

Dấu chân dẫn ra sau sân... nhưng đến giữa đường thì biến mất.

Rõ ràng đã có người thay giày."

Cậu giơ ra một mảnh giấy nhỏ nhúng dầu: "Ở góc nhà kho còn có giấy dính dầu máy — loại này chỉ có trong phòng cơ khí."

Ran khẽ gật đầu.

Từng suy luận, từng chi tiết đều rõ ràng, mạch lạc đến lạ thường.

Cuối cùng, thủ phạm là một nhân viên thực tập, giả tạo vụ rối loạn để đánh lạc hướng rồi lấy trộm tài sản giáo viên.



Vụ việc kết thúc.

Ran tiến lại gần Conan.

"Em thông minh thật đấy," cô nói, giọng dịu dàng.

"Chỉ là... may mắn thôi ạ."

Conan cúi đầu.

Ran nhìn cậu chăm chú, rồi thì thầm:

"Shinichi cũng hay nói vậy.

Nhưng lần nào cậu ấy cũng để lộ ánh mắt tự hào."

Conan khựng lại.

Ran cúi xuống, thì thầm sát tai cậu:

"Cậu ấy... cũng từng run lên khi đứng gần tớ như thế này."

Cô đứng dậy, nở nụ cười dịu dàng.

Không ép buộc.

Không chất vấn.

Chỉ có ánh mắt lặng lẽ chứa đựng một niềm tin không gì lay chuyển.

Conan đứng bất động.

Tay cậu siết chặt.

"Ran... tớ biết cậu đang thử tớ.

Nhưng nếu nói ra, cậu sẽ gặp nguy hiểm."

"Tớ không thể..."

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cậu cũng hiểu được điều quan trọng nhất — Ran chưa từng cần lời thú nhận.

Thứ cô cần, chỉ là sự tồn tại thầm lặng và kiên định của cậu... bên cạnh cô, như trước giờ vẫn vậy.


 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Lằn ranh của lời thú nhận


Cơn mưa đổ ào ạt đúng lúc Ran rời khỏi lớp học thêm buổi tối.

Mái tóc dài ướt đẫm, cô vội vã chạy đến trạm xe buýt thì điện thoại bất ngờ đổ chuông.

Là Sonoko.

"Ran!

Đừng đi lối tắt qua ngõ Kanda!

Cảnh sát đang phong tỏa — có vụ giết người!"

Ran khựng lại, tim cô nảy lên một nhịp.

Cô vừa bước khỏi khu ngõ đó chưa đến năm phút.

"Ran!!"

Một giọng quen thuộc vang lên.

Từ xa, giữa làn mưa trắng xóa, một cậu bé kính tròn đang hớt hải chạy đến, nước mưa xối vào mắt vẫn không dừng bước.

"Conan?"

"Chị đang đi đường nào?!"

Cậu thở dốc, "Có kẻ sát nhân vừa trốn thoát — nguy hiểm lắm!"

Trái tim Ran đập thình thịch.

Cô đảo mắt nhìn quanh.

Đúng lúc ấy, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau.

Cô quay phắt lại.

Một bóng đen vừa lướt qua, biến mất vào góc khuất gần bốt điện thoại công cộng.

"Ở kia!"

Conan hét.

Không kịp suy nghĩ, Ran lập tức đuổi theo — theo bản năng, như bao lần từng phối hợp cùng Shinichi.

Nhưng lần này, tất cả xảy ra quá nhanh.

Bóng đen đó đã mai phục từ trước.

Chỉ trong tích tắc, hắn lao ra, túm mạnh cổ tay cô, dí vật sắc nhọn lên cổ.

"Đừng nhúc nhích... con nhóc tò mò."

Cơn mưa làm không gian thêm mờ ảo và lạnh buốt.

Ran cứng người.

Lần này, không phải vụ giả, không phải diễn tập — đây là thật.

"Thả cô ấy ra!!"

Tiếng hét vang lên từ phía cuối con ngõ.

Cậu bé nhỏ lao đến — ướt đẫm nước mưa, khuôn mặt lấm lem, đôi mắt ánh lên nỗi sợ hãi lẫn tuyệt vọng.

"Tôi nói... buông cô ấy ra ngay!!"

Tên sát nhân bật cười khinh bỉ.

"Mày là ai?

Một thằng nhóc lớp một à?"

Conan siết chặt tay.

Cậu nhanh chóng bắn đồng hồ gây mê.

Nhưng mưa quá lớn, mũi kim bị lệch hướng — chỉ sượt qua vai kẻ địch.

Gã gầm gừ, chuẩn bị ra tay.

Đúng lúc đó, Ran xoay người, dùng lực chân đá văng tấm nắp cống gần đó, khiến hắn phân tâm.

Một khoảnh khắc chớp nhoáng.

Conan lao đến, dùng cả cơ thể nhỏ bé chắn trước Ran — đúng lúc lưỡi dao rít lên trong không khí.

Bịch!

Cả hai ngã xuống nền đá lạnh.

Máu loang ra từ bả vai áo của cậu bé.

Tiếng còi cảnh sát hú lên.

Tên sát nhân giật mình, bỏ chạy, nhưng ngay lập tức bị lực lượng chốt chặn phía ngoài khống chế.

Conan không đứng dậy.

Cậu nghiến chặt răng vì đau.

Môi tím tái.

"Conan!!"

Ran ôm lấy cậu, đôi tay run rẩy.

"Em... ngốc quá!

Sao lại liều mạng vậy?!"

Cậu cố nở nụ cười méo mó.

"Vì... nếu chị bị thương... tớ sẽ không... bao giờ tha thứ cho mình..."

Ran sững người.

Đôi mắt cậu — đau đớn, thành thật, nồng nàn — không hề giống ánh mắt của một đứa trẻ.

"Cậu vừa nói là tớ, đúng không...?"

Conan tròn mắt.

Rồi cắn môi.

Giọng run lên:

"Ran... tớ..."

Không khí như ngừng lại.

Mưa vẫn rơi.

Chỉ một hơi thở nữa thôi... một lời thú nhận có thể xóa tan mọi khoảng cách, mọi che giấu.

Nhưng—

Rè rè — tiếng bộ đàm cảnh sát vang lên gần đó.

Đèn pin rọi tới.

Conan quay mặt đi.

Giọng cậu khàn đặc:

"...Không sao.

Em không sao đâu.

Đưa em đến trạm y tế thôi."

Ran lặng người nhìn cậu — đôi vai nhỏ bé run lên vì lạnh, vì đau... và vì giữ lại một điều gì đó quá lớn trong tim.

Cô không hỏi thêm.

Nhưng từ khoảnh khắc đó, một sự thật đã trở nên không thể chối bỏ.

"Shinichi... nếu là cậu... dù không nói, tớ vẫn luôn biết."
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Khoảng cách là điều cậu chọn, nhưng tớ không bỏ cuộc


Phòng y tế của trường yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ gõ đều trên tường.

Conan nằm trên giường, vai băng trắng, ánh mắt lặng lẽ hướng ra ngoài khung cửa sổ, nơi những đám mây xám đang cuộn mình trôi.

"Chắc cô ấy nghi ngờ rồi..."

"Không... là chắc chắn."

"Và một lần nữa, tớ lại khiến cô ấy lo lắng..."

Cậu khẽ nhắm mắt, thở ra thật chậm.

Mọi thứ dường như đang vượt ngoài tầm kiểm soát — thân phận, cảm xúc, và...

Ran.

Cậu biết rõ, nếu còn ở bên cô, Ran sẽ không ngừng tiến về phía cậu.

Nhưng chính vì điều đó... cậu càng sợ.

Sợ ánh mắt dịu dàng của cô, sợ vòng tay sẽ dang ra để ôm lấy cậu khi không nên, sợ rằng... một ngày nào đó, cô sẽ bị tổn thương bởi chính sự thật mà cậu giấu kín.



Chiều hôm sau, Ran bước vào lớp học sớm hơn thường lệ, tay cầm một hộp cơm được gói cẩn thận.

Như cô dự đoán, Conan đang ngồi một mình ở bàn cuối, chăm chú ghi chép điều gì đó vào quyển sổ tay nhỏ.

"Conan," Ran khẽ gọi.

Cậu khựng lại, vội vàng đóng cuốn sổ lại, giấu vào trong cặp.

"Chị mang cơm đến cho em.

Không ở phòng y tế mà ra lớp luôn rồi à?"

"À... em không sao đâu ạ.

Chỉ là vết xước nhẹ thôi."

Ran đặt hộp cơm xuống bàn cậu, rồi lặng lẽ ngồi xuống cạnh bên.

"Không sao thì càng phải ăn đúng bữa để mau khỏe."

Không khí giữa họ lặng đi trong vài giây.

Conan hơi bối rối, tay mân mê vạt áo.

"Chị Ran, em thật sự ổn mà.

Chị không cần—"

"—Nhưng tớ thì sao?"

Ran ngắt lời, giọng nhẹ mà rõ ràng.

"Còn tớ thì sao, Shinichi?"

Conan chết lặng.

Tim cậu như ngừng đập một nhịp.

Lần đầu tiên... cô gọi tên thật của cậu.

"Chị... chị đang nói gì vậy chứ?"

Conan lắp bắp, giọng run nhẹ.

"Cậu còn định giả vờ đến bao giờ?"

Ran nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Tớ không cần một lời thú nhận.

Tớ biết rồi... từ lâu rồi."

Giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt chất chứa nỗi buồn.

"Dù cậu có cố giữ khoảng cách, tớ vẫn nhìn thấy cậu — thấy cách cậu run lên vì tớ, cách cậu luôn che chắn cho tớ, cả khi chính cậu bị thương."

Conan siết tay, từng đốt ngón trắng bệch.

"Ran... tớ không thể nói ra... tớ không thể để cậu bị kéo vào—"

"—Tớ không cần cậu nói gì cả," Ran mỉm cười.

"Chỉ cần cậu vẫn ở đây, đừng đẩy tớ ra nữa."

Cô đứng dậy, giọng nói nhẹ như gió thoảng:

"À, hôm nay tớ làm cá saba kho gừng.

Món cậu từng bảo 'ăn mãi không chán' đấy."

Cánh cửa lớp khẽ khép lại sau lưng cô.

Conan ngồi lặng, không thể cử động.

Cậu cúi xuống, định mở hộp cơm thì một mảnh giấy nhỏ rơi ra.

Nét chữ quen thuộc của Ran, nghiêng nghiêng, vững vàng:

"Tớ biết cậu sợ.

Nhưng tớ cũng là võ sĩ karate — tớ không dễ gục ngã đến vậy đâu.

Thay vì né tránh, cậu có thể để tớ ở bên không?"

Conan khẽ bật cười.

Một nụ cười nhỏ nhưng chân thật, như vừa có ánh nắng len qua mảng trời xám.

Cậu không trả lời.

Nhưng lần đầu tiên sau nhiều ngày, cậu gắp một miếng cá lên, ăn chậm rãi — như thể đang trân trọng từng điều nhỏ bé mà Ran luôn âm thầm mang đến cho cậu.
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Giữa trái tim và lý trí


Đêm khuya.

Ánh đèn vàng mờ nhạt trong phòng thí nghiệm của tiến sĩ Agasa hắt bóng lên tường, kéo dài những dáng hình cô độc.

Mùi hóa chất lẫn với sự tĩnh lặng tạo nên một không gian lạ lùng — vừa ấm áp, vừa ngột ngạt.

Haibara Ai khoanh tay đứng cạnh bàn làm việc.

Đôi mắt xám lạnh của cô không rời khỏi cậu bé mang cặp kính đứng bên kia bàn.

Ánh nhìn ấy không mang tính phán xét, mà là một sự thấu hiểu xen lẫn lo lắng âm thầm.

"Cậu biết chứ, Shinichi," Haibara lên tiếng, giọng cô nhẹ bẫng nhưng không hề dịu dàng.

"Ran Mori đang tiến lại gần cậu hơn bao giờ hết."

Conan cúi đầu, im lặng.

"Cô ấy đang gỡ từng lớp vỏ bọc quanh cậu," cô nói tiếp.

"Nếu còn tiếp tục... sẽ đến lúc không còn cách nào giấu thân phận được nữa."

"...Tớ biết."

Haibara nhìn cậu, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc cậu vẫn cố giữ.

"Vậy tại sao không dừng lại?"

Một nụ cười nhạt thoáng qua môi Conan.

Không phải cười vì nhẹ nhõm, mà là nụ cười của một người hiểu rõ mình không có quyền lựa chọn.

"Dừng lại?"

Cậu lặp lại, giọng khàn khàn.

"Nếu dễ dàng như vậy... thì tớ đã không phải sống thế này."

"Với người khác, có thể không.

Nhưng với cậu — Kudo Shinichi — người luôn tự tin vào suy luận và lý trí của mình... chẳng lẽ lại không tính toán được một khoảng cách an toàn?"

"Lý trí," Conan lặp lại, như một tiếng thì thầm tự giễu.

Cậu siết nhẹ bàn tay, mắt nhìn trân trân vào bóng mình phản chiếu trong mặt kính đồng hồ đeo tay.

"Cậu biết không, Haibara... mỗi lần Ran nhìn tớ — dù chỉ là trong thân phận Conan — tớ lại cảm thấy... có lẽ mình không cần giấu gì nữa.

Chỉ cần một ánh mắt của cô ấy thôi, tớ như quên mất bản thân đang mang trong mình một bí mật chết người."

Haibara nheo mắt.

"Và đó chính là điều khiến cậu nguy hiểm nhất."

Conan không phản bác.

Cậu hít sâu.

"Nhưng...

đó cũng là điều duy nhất giữ tớ còn là chính mình."

Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ — nơi những ngọn đèn đường lập lòe như đang run rẩy trong gió đêm.

"Cậu có biết cảm giác... phải ở bên người mình yêu mỗi ngày, nhưng không được gọi tên cô ấy một cách đúng đắn không?"

Giọng cậu nghèn nghẹn.

Mỗi chữ thốt ra như cứa vào chính tim mình.

"Cậu có hiểu cảm giác thấy cô ấy khóc vì mình... mà không thể lau nước mắt cho cô ấy?

Chỉ vì mình đang khoác lên một hình hài không phải của mình?"

Haibara im lặng.

"Cậu có từng thấy... người con gái mình yêu đứng cô đơn dưới mưa, cả người run rẩy, chỉ cách vài bước chân... nhưng mình lại chỉ có thể đứng đó, bất lực, như một đứa trẻ?"

Lần đầu tiên, Haibara nhìn thấy một Shinichi không phải là thám tử lạnh lùng suy luận mọi thứ bằng logic, mà là một thiếu niên mười bảy tuổi — tổn thương, mâu thuẫn, và tuyệt vọng.

"Ran là ánh sáng của tớ, Haibara.

Nhưng tớ..." — cậu ngừng lại, khẽ cười nhạt — "lại là bóng tối bao quanh cô ấy."

Cậu bước tới gần bàn, tay siết thành nắm.

"Vì vậy... tớ không thể để cô ấy tiến gần hơn nữa.

Càng gần, càng nguy hiểm.

Càng yêu, càng dễ tổn thương."

Haibara thở dài, ánh nhìn dịu lại.

"Cậu nói nghe như người lớn.

Nhưng trái tim cậu lại đang khóc như một đứa trẻ."

Cậu quay sang, hơi sững lại.

"Cậu có thể lý trí đến đâu cũng được, nhưng Shinichi à...

Cậu quên mất rằng người như cậu, dù chạy đến tận chân trời... cũng sẽ luôn quay trở lại vì một người con gái tên Ran Mori."

Không ai nói gì nữa.

Chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc giữa màn đêm im ắng.



Đêm ấy, ở căn phòng tầng hai quen thuộc, Ran Mori lặng lẽ mở cuốn sổ nhỏ giấu dưới gối.

Nét chữ nghiêng nghiêng hiện lên dưới ánh đèn ngủ:

"Cậu không cần phải nói gì.

Nhưng tớ vẫn muốn nhắn:

Nếu trái tim cậu đang mâu thuẫn,

Thì hãy để tớ tin thay cả phần cậu nữa."

Ran khẽ mỉm cười, nhưng khoé mắt lại đỏ hoe.

Dưới bầu trời đêm, nơi hai con người chỉ cách nhau vài con phố... trái tim họ vẫn đang đập vì nhau, dù lý trí có cố ngăn cách đến đâu.
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Những dòng chưa từng gửi


Chiều muộn.

Gió thổi nhè nhẹ qua khung cửa sổ, lật tung vài trang sách trên bàn học.

Ánh nắng vàng nhạt hắt lên sàn nhà như một tấm rèm mỏng mảnh.

Conan ngồi yên lặng trong phòng khách nhà Mori, ánh mắt lơ đãng hướng về cánh cửa.

Ran nói chỉ ra siêu thị 15 phút, nhưng đã hơn nửa tiếng.

Lạ thật.

Cậu chẳng bao giờ hết lo, dù biết Ran luôn cẩn thận.

Một điều gì đó không yên.

Cậu đứng dậy, bước chậm lên cầu thang.

Không định xâm phạm không gian riêng tư của cô, nhưng đôi chân lại đưa cậu đến trước cửa phòng Ran lúc nào không hay.

Mùi hương quen thuộc phảng phất — dịu nhẹ, ấm áp, như chính con người cô.

Ánh mắt Conan dừng lại ở kệ sách.

Một cuốn sổ nhỏ màu xanh nhạt thò ra dưới lớp bìa truyện tranh, như thể đang chờ được ai đó tìm thấy.

Cậu chần chừ.

Tay cậu đã đưa ra rồi dừng lại giữa không trung.

"Chưa bao giờ đủ can đảm để gửi đi..."

Dòng chữ nhòe nhòe mực trên bìa khiến tim cậu khẽ thắt lại.

Conan biết mình không nên đọc.

Nhưng thứ gì đó thôi thúc — như thể linh cảm rằng, bên trong đó là một phần sự thật mà cậu đã trốn tránh quá lâu.

Trang đầu tiên.

"Shinichi, hôm nay tớ lại mơ thấy cậu.

Cậu đứng dưới cơn mưa ở bến tàu hôm đó, không nói gì... chỉ nhìn tớ rồi quay lưng.

Trong mơ mà cũng lạnh lùng như vậy sao?"

Trang kế tiếp.

"Có lúc tớ tự hỏi... cậu nghĩ tớ yếu đuối đến mức không chịu nổi sự thật à?"

"Tớ không thông minh, không giỏi suy luận.

Nhưng tớ biết cậu vẫn ở đâu đó, dõi theo tớ.

Tớ cảm nhận được — từng chút một."

"Nếu một ngày nào đó, cậu cảm thấy mỏi mệt vì phải che giấu... thì đừng cố nữa.

Tớ ở đây.

Luôn ở đây.

Không cần cậu là thám tử thiên tài.

Chỉ cần là...

Shinichi thôi."

Conan siết chặt cuốn sổ.

Một thứ cảm xúc trào lên nơi lồng ngực — đau đớn, tiếc nuối và cả biết ơn.

Cậu đã đánh giá thấp Ran.

Và đánh giá sai cả bản thân.

Ran đã biết.

Và Ran vẫn luôn chờ.

Cánh cửa khẽ mở.

"Conan?" — Giọng Ran vang lên từ sau lưng, nhẹ như gió.

Cậu giật mình, cuốn sổ rơi khỏi tay, rơi xuống nền nhà như một tiếng vọng từ quá khứ.

Ran đứng đó, sững sờ.

Mắt cô chạm mắt cậu — và trong khoảnh khắc đó, mọi lớp ngụy trang, mọi lời nói dối, mọi vỏ bọc mà cậu tạo ra suốt bao năm... như sắp tan vỡ.

"Cậu...

đọc rồi sao?" – Giọng Ran không trách, không giận.

Chỉ có sự run rẩy khó kìm nén.

Conan không trả lời.

Cậu cúi đầu, tay siết chặt thành nắm.

Giọng cậu trầm xuống, và lần đầu tiên, không còn là tiếng trẻ con.

"Xin lỗi...

Tớ không có quyền..."

Ran nhẹ lắc đầu.

"Không sao."

Cả hai im lặng.

Gió khẽ lùa qua cửa sổ, làm chuông gió bên hiên kêu lanh canh, như tiếng vọng từ một mùa hè xa xưa.

"...Ran." – Cậu ngẩng lên, ánh mắt không còn né tránh.

"Tớ từng nghĩ... giấu đi sự thật là cách tốt nhất để giữ cậu an toàn.

Nhưng tớ sai rồi."

Ran mỉm cười, ánh mắt ươn ướt.

"Cái khiến tớ thấy an toàn... là được nhìn thấy cậu vẫn sống, vẫn ở đây, dù là ai."

Conan tiến lại một bước.

Tay cậu khẽ run.

Rồi, không nói thêm gì nữa, cậu nhặt cuốn sổ lên, đặt vào tay cô.

"Cảm ơn vì đã đợi," – cậu thì thầm.

Và quay đi.

"...Tớ sẽ sớm quay về."

Không phải một lời hứa thề non hẹn biển.

Chỉ là một câu nói nhẹ nhàng, chắc nịch — nhưng mang theo tất cả những gì cậu muốn nói.

Lần đầu tiên, Ran không hỏi thêm gì.

Vì cô biết — câu trả lời đã có từ lâu, chỉ là cả hai chưa dám mở ra.
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Nếu cậu vẫn là Shinichi


Tối hôm đó, Ran không nhắc gì đến cuốn nhật ký.

Cô vẫn nấu bữa tối như thường lệ, vẫn dịu dàng hỏi Conan có muốn thêm cà ri không.

Cười nhẹ, gắp miếng đậu hũ vào bát cậu như bao lần trước.

Nhưng giữa họ, có điều gì đó đã thay đổi — lặng lẽ như mặt hồ gợn sóng dưới cơn gió nhẹ, mỏng manh như sợi dây căng giữa hai đầu không ai dám buông.

"Ran..." – Conan lên tiếng khi bữa ăn kết thúc, chiếc thìa trong tay khựng lại giữa không trung.

Ran ngẩng lên.

"Ừ?"

"...Cậu đã biết bao lâu rồi?"

Cô nhìn cậu rất lâu, đôi mắt nâu không né tránh.

"Từ lần đầu cậu xuất hiện, với giọng nói giống hệt Shinichi hồi còn nhỏ."

Conan sững người.

Một phần ngạc nhiên, một phần... là nhẹ nhõm kỳ lạ.

Thì ra, cậu đã không đánh lừa được Ran — và cũng chưa bao giờ thật sự lừa được chính mình.

"Vậy tại sao cậu không bao giờ hỏi thẳng?"

Ran cúi đầu.

Giọng cô khẽ như gió lùa qua song cửa.

"Vì tớ sợ... nếu hỏi, cậu sẽ biến mất."

Tim Conan như thắt lại.

Không phải vì lời nói, mà vì cách Ran nói — bình tĩnh, nhẹ nhàng, nhưng đau đến nghẹn.

"Tớ cứ nghĩ... nếu cậu muốn nói, thì sẽ nói.

Còn nếu cậu chọn im lặng, tớ sẽ ở cạnh cậu trong im lặng."

Cô ngẩng lên, ánh mắt trong vắt, dịu dàng nhưng kiên định.

"Nhưng giờ... tớ không thể im lặng mãi được nữa."

Conan siết chặt nắm tay.

Cậu không thể để Ran chịu đựng thêm.

Sự mạnh mẽ của cô — im lặng mà nhẫn nại — khiến cậu thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết.

"Cậu muốn tớ nói ra hết...

đúng không?" – Cậu hỏi, gần như thì thầm.

Ran không trả lời.

Chỉ nhẹ gật đầu.

Ngay lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên — vang vọng từ văn phòng thám tử Mori dưới nhà.

"Có vụ án." – Ran khẽ nói.

Ánh mắt cô nhìn đi chỗ khác, nhưng trong tim, có điều gì vừa khẽ run.

Conan đứng bật dậy theo bản năng.

Nhưng Ran đặt tay lên vai cậu, ngăn lại.

"Conan...

đừng đi."

Cậu quay lại.

Ngạc nhiên.

"Tớ có linh cảm không tốt." – Cô nói nhỏ.

"Đừng tự mình lao vào nữa."

Conan im lặng rất lâu.

Rồi cậu ngẩng lên, mắt đầy quyết tâm.

"...Tớ phải đi.

Không phải vì tớ là Conan.

Mà vì tớ là Shinichi."

Ran mỉm cười.

Giọt nước mắt khẽ rơi nhưng không có gì yếu đuối trong đó.

"Vậy thì...

đi đi.

Nhưng hứa với tớ một điều..."

Cô bước lại gần, quỳ xuống ngang tầm mắt cậu.

Đôi mắt cô – ấm áp, dịu dàng, mà vẫn cứng cỏi như mọi khi.

"Nếu cậu trở lại, hãy là chính mình.

Dù là Shinichi 17 tuổi, hay Conan 7 tuổi, tớ vẫn sẽ nhận ra cậu."

Conan nhìn cô rất lâu.

Không trả lời.

Chỉ bước tới, vòng tay nhỏ bé ôm lấy Ran — thật nhẹ, như sợ làm vỡ một điều gì đó mong manh.

Nhưng cũng thật chặt, như không muốn rời xa.

Lần đầu tiên, cậu không trốn tránh nữa
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Giữa lằn ranh sự thật


Vụ án đêm đó tưởng như đơn giản — một người mất tích trong nhà kho bỏ hoang gần bến cảng.

Nhưng với Conan, trực giác lập tức cảnh báo.

Mọi thứ... quá đúng lúc.

Cậu nhận được cuộc gọi từ Jodie.

"Chúng tôi vừa phát hiện dấu vết của Vermouth.

Và có một điều... cô ta đang theo dõi Ran Mori."

Conan chết lặng.

Một làn sóng lạnh băng lan dọc sống lưng.

"Tớ sẽ không để cô ấy gặp nguy hiểm." – Giọng cậu trầm xuống, khác hẳn thường ngày.



Cùng lúc đó — tại nhà Mori

Ran vẫn ở nhà, nhưng trong lòng không yên.

Một nỗi bất an cứ âm ỉ, khó gọi thành tên.

Cô mở tủ, vô thức chạm vào chiếc áo khoác cũ của Shinichi.

Tay cô chạm phải một mẩu giấy nhỏ rơi ra từ túi áo.

"Bảo vệ Ran... dù phải đánh đổi chính mình."

Nét chữ trẻ con — nhưng từng con chữ là cả trái tim người viết.

Ran khựng lại.

Lặng người.

Mọi nghi ngờ, mọi điều cô chỉ dám tin nửa vời... giờ đã hóa thành một niềm tin tuyệt đối.



Tại hiện trường nhà kho

Conan, Haibara và FBI tiếp cận nhà kho.

Nhưng...

Quá muộn.

Ran đã ở đó.

Cô nhận được một cuộc gọi từ một người tự xưng là cảnh sát — báo rằng "Shinichi Kudo bị thương trong một vụ nổ".

Giọng nói nữ, trầm, nhưng rất quen.

Vermouth.

Từ bóng tối, Vermouth bước ra, miệng mỉm cười.

"Angel... em vẫn đẹp như ngày đầu ta gặp em."

Ran đối diện với cô ta, ánh mắt không hề lay chuyển.

"Nếu cô định dùng tôi để ép Shinichi ra mặt... thì cô không hiểu cậu ấy đâu."

Vermouth hơi khựng lại.

Nét cười trên môi nhạt dần.

Ran bước một bước, không hề run sợ.

"Tôi không cần bị bảo vệ.

Tôi sẽ tự bảo vệ người mình yêu."



Đúng lúc ấy, tiếng bước chân dồn dập vang lên.

FBI ập vào.

Conan xuất hiện giữa bóng đèn sáng rực.

Giữa giây phút nguy hiểm, cậu không nhìn ai khác — chỉ nhìn Ran.

"Ran!"

Cô quay lại.

Mắt chạm mắt.

Trong đôi mắt ấy, không còn khoảng cách.

Vermouth bị bao vây, nhưng như thường lệ, cô đã chuẩn bị sẵn đường thoát.

Trước khi rút lui, cô thì thầm vào tai Conan:

"Nếu không muốn mất Angel... hãy nhanh lên, Cool guy."



Cuối chương

Conan đứng lặng bên xe cứu thương, nhìn Ran được kiểm tra.

Cô an toàn.

Nhưng ánh mắt cô đã khác.

Không còn nghi ngờ.

Không còn do dự.

Cậu bước lại gần, cúi đầu.

"...Tớ xin lỗi.

Vì đã giấu cậu quá lâu."

Ran không đáp ngay.

Cô chỉ bước đến, cúi xuống ngang tầm mắt cậu, ánh mắt buồn nhưng dịu dàng.

"Vậy lần tới... hãy nói ra tất cả.

Với tư cách là Shinichi."

"Tớ sẽ đợi."
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Khoảnh khắc không thể quay đầu




1.

Mở đầu – Góc nhìn của Ran

Cô đã biết sự thật.

Conan là Shinichi.

Nhưng biết rồi... không có nghĩa là lòng nhẹ đi.

"Tớ vẫn gọi cậu là Conan nhé," Ran nói khi cả hai ngồi lặng lẽ bên ghế đá ở công viên, đêm đã khuya.

"Vì... hình dạng cậu là thế.

Nhưng tớ biết phía sau là ai."

Conan cúi đầu, im lặng.

Không phản bác.

Không phủ nhận.

"Cậu luôn che giấu mọi thứ... bảo vệ tớ... nhưng lại để tớ tổn thương vì không biết cậu nghĩ gì."

Ran quay sang, giọng chùng xuống.

Đôi mắt trong veo như sắp vỡ ra:

"Đừng bảo vệ tớ bằng cách đẩy tớ ra xa nữa."

Cô đã chấp nhận sự thật.

Nhưng cô không thể chấp nhận một tình yêu bị giấu kín mãi trong bóng tối.



2.

Diễn biến chính – Sự trở lại tạm thời

Chiều hôm sau, Haibara gọi Conan đến phòng thí nghiệm.

"Tôi chế được thuốc phục hồi tạm thời — chỉ kéo dài 48 tiếng.

Tác dụng phụ vẫn chưa rõ, nhưng về lý thuyết, cậu sẽ trở lại làm Shinichi trong khoảng thời gian đó."

Conan lặng người.

Haibara khoanh tay, nhìn thẳng vào cậu:

"Cậu có dùng không?"

Conan liếc ra ngoài cửa sổ.

Xa xa, Ran đang đứng dưới hiên, ánh mắt dõi theo cậu từ xa — không trách móc, chỉ chờ đợi.

Cậu mỉm cười — nhẹ thôi, nhưng chắc chắn.

"Có.

Tớ cần đối mặt với cô ấy... với tư cách là chính mình."



3.

Giao điểm – Shinichi trở lại

Đêm hôm đó, tiếng chuông cửa vang lên.

Ran bước ra mở cửa.

Và trước mặt cô... là Shinichi.

Không phải giọng nói qua điện thoại.

Không phải dáng người nhỏ bé trong bộ đồng phục tiểu học.

Mà là Shinichi thật sự, bằng xương bằng thịt, đứng trước mặt cô, với ánh mắt chứa đầy những điều chưa từng được nói ra.

Ran chết lặng vài giây.

Rồi bật khóc.

"Đồ ngốc... sao bây giờ mới chịu quay lại?"

Shinichi không nói gì.

Cậu chỉ bước tới, đưa tay ra.

Ran đưa tay nắm lấy — không do dự.

Không cần lời yêu to tát.

Không cần hứa hẹn viển vông.

Chỉ cần như vậy.

Trong 48 giờ ngắn ngủi, họ sẽ là chính mình — không lời nói dối, không khoảng cách.



4.

Cuối chương – Giới hạn thời gian

Một đêm yên bình.

Ran ngủ thiếp đi bên ghế sofa, đầu tựa vào vai Shinichi.

Cậu ngồi yên, không dám nhúc nhích.

Rồi khẽ cúi đầu nhìn đồng hồ.

Còn 36 tiếng.

Cậu thì thầm — như một lời hứa:

"Lần này, tớ sẽ không để mất cơ hội nữa."
 
Giữa Sóng Gió Và Bình Yên
Khi sự thật là điều duy nhất có thể cứu lấy


1.

Mở đầu – Cuộc sống tạm gọi là "bình thường"

Còn 28 tiếng.

Ran và Shinichi cùng đến quán Poirot, nơi Sonoko vô tình nhìn thấy họ.

"Trời đất!

Shinichi?!

Đừng bảo là... cậu bị nhân bản!" – cô nàng hét toáng lên.

Shinichi cười trừ.

Ran chỉ khẽ nói:

"Cậu ấy... về tạm thôi."

Sonoko nhận ra có gì đó rất nghiêm trọng trong lời nói đó — và rút lui khéo léo.



2.

Buổi tối bên nhau

Shinichi đưa Ran lên đồi Beika – nơi hai người từng chia tay trước một vụ án nhiều năm trước.

Ran lặng lẽ dựa đầu vào vai cậu.

"Tớ từng nghĩ... nếu cậu cứ biến mất mãi... thì tớ phải học cách buông tay."

"Và cậu làm được chứ?" – Shinichi hỏi khẽ.

Ran lắc đầu.

"Không.

Vì tình cảm của tớ dành cho cậu... không phải thứ có thể buông được."

Gió đêm lạnh.

Nhưng tim họ ấm.



3.

Quyết định của Shinichi

Sáng hôm sau, cậu đến gặp tiến sĩ Agasa và Haibara.

"Em định công khai thân phận." – Shinichi nói.

Haibara kinh ngạc:

"Cậu điên rồi à?

Chúng sẽ không tha cho Ran."

"Chính vì vậy.

Nếu tớ tiếp tục trốn tránh, cô ấy sẽ mãi là cái bóng sau lưng tớ.

Nhưng nếu tớ đứng ra — công khai là Shinichi, là Conan — thì mọi chuyện sẽ thay đổi."

"Thay đổi để bị bắn chết à?" – Haibara gắt.

Shinichi mỉm cười:

"Tớ không còn sợ nữa.

Vì tớ biết mình đang bảo vệ điều gì."



4.

Lời tỏ tình cuối cùng trước khi trở lại là Conan

Còn 2 tiếng.

Ran và Shinichi ngồi ở phòng khách nhà cô.

Không lời.

Đến khi Shinichi nắm tay cô — thật chặt.

"Tớ không giỏi mấy chuyện này... nhưng Ran, tớ yêu cậu."

Ran rơi nước mắt, không vì buồn, mà vì cuối cùng... cậu ấy cũng nói điều đó khi là chính mình.

"Tớ biết.

Và tớ cũng yêu cậu."

Họ ôm nhau — không mãnh liệt, chỉ tĩnh lặng như thể đã chờ khoảnh khắc này cả đời.



5.

Kết thúc chương – Cậu bé quay lại

Một giờ sau, Conan trở lại.

Shinichi biến mất.

Ran không khóc.

Cô mỉm cười, cúi xuống ôm Conan nhỏ bé.

"Chào mừng cậu trở lại, Conan-kun."

Nhưng lần này... không còn gì che giấu giữa họ nữa.



6.

Hệ quả âm thầm – Bắt đầu của kết thúc

Ngay khi Shinichi biến mất, không khí trong căn nhà nhỏ cũng thay đổi.

Tiến sĩ Agasa nhận một cuộc gọi lạ.

Không ai nói gì ở đầu dây bên kia — chỉ một đoạn nhạc chuông khe khẽ.

Bản nhạc cũ mà tổ chức từng dùng để gửi tín hiệu.

Cùng lúc đó, Haibara mở máy tính kiểm tra tín hiệu GPS của Conan — và phát hiện một dấu hiệu lạ đang tiếp cận rất gần.

Một tín hiệu không thuộc về cậu bé đó.

Cô nín lặng.

"Chúng bắt đầu rồi," Haibara thì thầm.



Kết chương:

Ran đóng cửa lại sau lưng mình, lòng bình yên hơn bao giờ hết.

Nhưng bên ngoài, một chiếc xe đen trờ tới và dừng lại trước nhà cô.

Kính xe phản chiếu ánh đèn đường mờ mịt — và phía sau tay lái là một người phụ nữ với mái tóc vàng...
 
Back
Top Bottom