Khác Giữa chúng ta chỉ còn thù hận...

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
348395102-256-k946640.jpg

Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Tác giả: Darkofkimetsu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chuyện của mình viết sẽ có cốt truyện khác, thay đổi hoàn toàn nên ai ko thik có thể lướt ( nhìn cái tiêu đề ấy ).

Rất mong các bạn ủng hộ 😊😊😊.( Mình viết sẽ khá dài nếu ai ko hứng thú nữa sẽ có thể nghỉ.)



tanjirou​
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Khởi đầu


GIỮA CHÚNG TA CHỈ CÒN THÙ HẬN

Vào cái đêm định mệnh ấy, một thiếu niên vác trên lưng đứa em gái đã hóa quỷ chạy trong khu rừng phủ tuyết trắng xóa.

Đó chính là Kamado Tanjirou, còn em gái cậu là Kamado Nezuko.

Cậu chạy như thể không biết đích đến là nơi nào, bỗng.....

- Gì đây, một con quỷ à?

Thủy trụ - Tomioka Giyuu hỏi bằng giọng lạnh như băng, anh giờ cao cây kiếm trên tay, chuẩn bị chém đầu cô em gái Nezuko:

- Không, tôi cầu xin anh, em ấy là quỷ nhưng chưa ăn thịt người, nên làm ơn tha mạng cho Nezuko.

Tanjirou nói, toàn thân run rẩy, nhưng Giyuu phớt lờ câu van xin ấy, "phập" nhát kiếm chém thẳng vào cổ Nezuko khiến đầu lìa bỏ.

Vì mất thủ cấp, Nezuko đã tan thành tro bụi, trên nền tuyết trắng xóa chỉ còn bộ kanata của em.

- KHÔNGGGGGGGGGGGG, NEZUKOOOOOOOOOOOOOOOOOO......

Tiếng hét của Tanjirou như xé toạc màn đêm yên tĩnh:

- Ta thực sự buồn thay ngươi, mau đến chỗ có một ông lão tên Urokodaki Sankonji đi, lão có thể giúp ngươi.

Nói rồi anh biến mất, để lại Tanjirou đang ôm lấy bộ kanata của đứa em gái, những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi.

3 tiếng sau, cậu vẫn ngồi đấy, cậu như trở thành con người khác, vô cảm với mọi thứ.

Miệng Tanjirou không ngừng lẩm bẩm "Anh xin lỗi, anh đã không thể bảo vệ em".

Rồi đột nhiên, một bóng người đứng trước mặt cậu, lên tiếng:

- Tội nghiệp, ta cảm thấy buồn lây, này ngươi có muốn trở thành quỷ để có thể báo thù cho em gái không?

Đây là Muzan, thủy tổ của loài quỷ, hắn ngỏ ý muốn biến Tanjirou thành thuộc hạ cho hắn.

Không suy nghĩ nhiều, Tanjirou trả lời:

- Được.
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Hành trình mới


Hắn nở nụ cười mãn nguyện, hắn kêu cậu há mồm và cho một lượng máu của mình vào trong cậu.

Tanjirou nằm đau đớn trên đất, nhưng sau đó, cậu đã đứng lên.

Đôi mắt cậu trở thành màu đỏ máu, vết sẹo trên trán hiện ra thành vết bớt như ngọn lửa.

Bên trong mắt xuất hiện dòng chữ " Thượng huyền Âm ".

Muzan nói:

- Từ bây giờ, ngươi sẽ là đồng minh của ta.

- Cảm ơn, Muzan-sama.

Trên tay cậu bé vẫn nắm chặt bộ kanata của em gái.

Một phát dịch chuyển, Muzan đưa Tanjirou về nơi của mình.

- Ngài Muzan đã đến.

Ả tỳ bà Nakime lên tiếng, tất cả những con quỷ trong lớp Thượng Huyền đã có mặt tại Vô hạn thành.

- Chào tất cả, hôm nay ta muốn với thiệu cho các ngươi một thành viên mới.

- Ara ~ ara, chúng ta có bạn mới kìa, Akaza - Thượng nhị Douma lên tiếng.

- Bỏ cái tay của ngươi khỏi người ta - Thượng tam Akaza nói.

- Đừng làm ồn - Thượng nhất Kukoshibo nghiêm giọng.

Tanjirou lấp ló sau lưng của chúa quỷ, giờ mới chịu đi ra.

Muzan kể về Tanjirou cho cả lũ nghe, ai cũng cảm thấy thương cho cậu và cô em gái.

- Giống anh em chúng ta quá ha, Guytaro?

- Thượng lục Daki hỏi.

- Thật tội nghiệp - Douma than thở.

Muzan yêu cầu tất cả phải giúp đỡ Tanjirou, tập cho cậu kĩ năng chiến đấu, tập ăn người sống.

Nói rồi hắn được Nakime di chuyển đến nơi khác.
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Thân phận mới


- Chào mừng, Tanjirou!!!

Các thượng huyền nói, Tanjirou cất tiếng:

- Mong mọi người giúp đỡ.

Akaza nhìn Tan và nghĩ trông cậu rất có tài năng võ thuật, Daki nhìn vào mắt cậu, thầm khen đôi mắt đẹp, Douma cảm thấy Tanjirou rất thân thiện, Kokushibo nhìn vào đôi hoa tai của cậu mà nghĩ đến Yorrichi - em trai ông.

2 tháng sau......

- Tanjirou, bắt lấy.

Thượng nhất ném cho cậu cây kiếm, theo phản xạ cậu bắt lấy.

- Cây nichirin này sẽ thay đổi theo người sử dụng.

Ta lượm được từ bọn kiếm sĩ đấy, cho ngươi.

- Cảm ơn ngài.

Tanjirou rút cây kiếm ra, một dòng máu đỏ thẫm bao trùm lấy thanh kiếm, kèm theo dòng chữ hán " Trảm người ".

- Cây kiếm này ta chưa thấy bao giờ, nhưng nó đẹp và rất hợp với ngươi, Tanjirou.

Còn đây, bộ áo cậu khá cũ rồi, ngươi mặc bộ này vào đi.

Tanjirou nhận lấy bộ haori đen và đỏ cùng một vài họa tiết bỉ ngạn đỏ rồi chạy đi thay, lúc ra, Kukoshibo nhìn cậu cảm thấy ưng í:

- Đẹp đấy.

Ăn đi.

Thượng nhất đưa cậu một cánh tay người,cậu cầm lấy ăn ngon lành ( mãi mới có thể ăn thịt sống ).

Sau đó, cậu được ông dạy cho một dạng hơi thở mang tên: HƠI THỞ CỦA MÁU.

Một lúc lâu sau, hai người được dịch chuyển đến cùng chỗ của các thượng huyền khác:

- Ba má ơi, Tanjirou quý tộc quá- Daki trầm trồ.

- Argh, ghen tị thật- Guytaro nói. (Chuyện mik hơi dài, mọi ngừi đọc vui vẻ nhoa 😊😊)
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Cô bé Rikasa


Daki đưa cho Tanjirou một đôi mắt, đôi mắt này thực sự rất đẹp, người đã từng sở hữu nó chắc chắn rất quý đôi mắt ấy.

- Tanjirou ơi, cho cậu này~~

Daki vừa nói vừa đưa cho cậu:

- Có hai con mắt, cậu ăn một bên đi, Daki.

Tanjirou tươi cười đưa cho Daki một con mắt, khỏi nói, cô rất vui.

Cả hai cho vào mồm nhai ngon lành.

Tinh tăng ting, ả tỳ bà Nakime gảy đàn và nói ngài Muzan muốn nói chuyện:

- Tôi hiểu rồi, dịch chuyển tôi đến chỗ ngài ấy.

- Tanjirou, bây giờ ai cũng biết, sức mạnh của ngươi đã vượt cả Thượng nhất, và chỉ còn một phần nhỏ là bằng ta.

Vậy nên, hãy đi săn và tạo cho mình những "cuộc vui" riêng.

Tanjirou nở nụ cười, cậu cảm ơn và được đưa ra thế với bên ngoài, hiện đang là ban đêm, cậu thấy một cái cây cổ thụ nên ngả lưng một lúc, bây giờ mới 7 giờ tối nên cậu không cần vội.

Thế rồi cậu lại thôi, cậu đi loanh quanh trong khu chợ đêm, Tanjirou mua mấy cái bánh bao, đang đi thì bỗng có cô bé giựt lấy chiếc bánh trên tay cậu.

Tan đuổi theo:

- Nực cười thật, con nhóc này mà dám đòi chạy bằng ta ư?

Cậu nghĩ, đến đường cụt:

- T...th...thưa..ngà..i, co....n trót dại...cầ...cầu xi..xin ngài tha ma..mạng..a..ạ

Cô bé run rẩy nói, nhìn thân hình nhỏ bé này, có vẻ nó mới 10 tuổi.

Tanjirou hỏi:

- Tên?

Một câu hỏi ngắn gọn.

- R...rikasa ạ.

_Sao toàn end giữa chừng zị_

🙄🙄🙄
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Trợ lý của tôi


Cô bé trả lời, nhìn nó có vẻ đang đói, Tanjirou đưa cho Rikasa gói bánh bao.

- Ăn đi, trông nhóc ốm lắm đấy.

Cô bất ngờ, chìa tay ra lấy túi bánh.

Vừa cắn một miếng, cô khóc òa lên vì đã rất lâu Rikasa mới được ăn ngon ( xương xương 5 tuần 🙂) ).

Cô bé cảm ơn cậu, cậu bế cô bé lên:

- Oa oa, lâu lắm rồi con mới có cảm giác ấm áp như này đấy ạ.

- Nhóc có đi cùng ta không?

- Dạ, có ạ.

Tanjirou và Rikasa đi vào trong một khu rừng.

Cậu nhìn thấy một căn nhà, chính xác là căn nhà đã tạo lên cho cậu giây phút này.

Gạt bỏ đống suy nghĩ nhức óc, cậu nghĩ mình cần tu sửa căn nhà, nghĩ là làm Tanjirou rút kiếm ra.

Rikasa đứng bên cạnh thì hết hồn:

- HƠI THỞ CỦA MÁU: THỨC THỨ NHẤT: RỐI MÁU

Những con rối này sẽ làm theo những gì Tanjirou nghĩ, Rikasa bây giờ mới biết, cậu là quỷ.

Nhưng Tanjirou cười và hứa sẽ không làm hại cô bé.

Sau một hồi, căn nhà cũng tu sửa xong.

Hai người đi vào bên trong, cậu tìm được một bộ kanata còn khá mới, cậu đưa nó cho cô và bảo đi ra con suối nhỏ kia để tắm và mặc bộ này vào.

Cô nhóc cũng nghe theo, chạy ra ngoài.

Một lúc sau, cô bé hớn hở chạy vào, nói:

- Ngài xem, đẹp không ạ?

- Hợp với nhóc đấy.

Này, ta hỏi ngươi có muốn thành quỷ không?

Rikasa hơi bối rối với câu hỏi này, nhưng ngay sau đó, cô đồng ý.

Tanjirou cho một lượng máu của Muzan vào cơ thể nhỏ bé ấy.

Rikasa nằm quằn quại trên đất, nhưng cô đã đứng dậy:

- Tạ ơn ngài, Tanjirou-sama.

- Không có gì.

Ra đây ta cột lại tóc cho.

_còn típ nha_
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Gặp lại người năm xưa


Nói rồi cậu lấy ra một cái dây màu xanh lá và bắt đầu búi tóc cho Rikasa.

Sau khi cột xong, để cô bé ở lại ngôi nhà, cậu tiến vào nơi của sát quỷ đoàn.Vừa đi đã gặp ngay Thủy trụ và Hà trụ.

Lửa hận thù trong cậu bùng cháy, Giyuu và Muichirou lúc này mới phát giác.

- HƠI THỞ CỦA MÁU: THỨC THỨ NHẤT, RỐI MÁU.

Hàng ngàn con rối bằng máu lao đến tấn công cả hai:

- Ô, chào kẻ thù.

Giyuu bất ngờ vì con quỷ này chính là Tanjirou:

- Tanjirou, sao cậu lại trở thành quỷ?

- Cảm ơn ngươi, nhờ ngươi mà ta có ngày hôm nay, cảm ơn vì ngươi đã sát hại em gái ta, cảm ơn vì đã phớt lờ lời van xin của ta.

Muichirou ngơ ngác nhìn sang Giyuu:

- Tại sao anh lại giết em gái cậu ấy?

Giyuu hối hận vì đã đẩy Tanjirou vào con đường quỷ.

Tanjirou không hề tấn công Muichirou, mà mục tiêu của cậu chỉ có Thủy trụ.

Tuy bị Hà trụ tấn công nhưng cậu lại không quan tâm đến cậu ấy.

- HƠI THỞ CỦA MÁU: THỨC THỨ NĂM: DIỆP YẾM PHIẾT LIỆT.

Một đòn đánh mạnh trúng vai Giyuu khiến máu tứa ra không ngừng:

- Trời sắp sáng, dừng tại đây thôi, Giyuu.

Chúc cậu một ngày tốt lành, Hà trụ.

Tanjirou nói xong liền biến mất, Tokitou không hiểu vì sao con quỷ lại không tấn công mình.

Nhưng bây giờ cậu cần đưa Giyuu về Hồ Điệp trang viên càng nhanh càng tốt.

3 tiếng sau....

- Ôi trời, thật ư?
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Lời nói thật


Shinobu hỏi với vẻ ngạc nhiên:

- Ừm, tôi đoán là do Giyuu đã giết em gái cậu ta.

Tokitou trả lời.

Shinobu và Muichirou không thể hiểu nổi tại sao Giyuu lại giết em gái Tanjirou.

Bỗng cả hai có lời mời triệu tập đến chỗ Oyakata-sama.

- Chào buổi sáng, các con của ta.

Hôm nay quả là một ngày đẹp trời.

Các con đã nghe tới Thượng huyền Âm chưa?

Muichirou giơ tay:

- Thưa, tối qua thần đã đấu với con quỷ ấy, nhưng thần rất bất ngờ vì nó không hề làm hại thần mặc dù thần tấn công nó rất nhiều.

Sau khi trọng thương Giyuu, con quỷ ấy còn chúc thần "Một ngày tốt lành".

Cả Sát quỷ đoàn ngơ ngác, thật là một con quỷ kì lạ.

- Ta được biết, em gái cậu ta đã bị hóa quỷ.Và chính tay Tomioka đã lấy thủ cấp của nó.

Mọi người không bất ngờ lắm, nhưng cũng cảm thấy thương cho hai anh em Tanjirou .

Ở Vô hạn thành lúc này, Tanjirou đang mời mọi người món "Cơm nắm trộn máu người", thấy lạ, ai cũng thi nhau thử:

- Kukoshibo: Ừm, ngon!

- Douma: Ara ~~ Món này ngon hơn mấy ả phụ nữ nhiều!

- Daki: Ngon quá!

- Gyoko: Thật là một tác phẩm tuyệt vời, măm măm.

Ai cũng trầm trồ với cái món này của Tanjirou.

Đến tối:

- Tanjirou, tớ với cậu đi thăm bọn thợ săn không?~~

Thượng nhị hỏi Tan, cậu vui vẻ gật đầu.

Cả hai được dịch chuyển ra ngoài.

Đúng chỗ mà Giyuu, Muichirou, Iguro và Mitsuri đang nói chuyện.

_ Mình end hơi lố, sorry mấy bồ_
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Hiểu lầm của Oyakata-sama


- Thượng huyền Âm!!!

Giyuu rút kiếm, Tanjirou cũng giơ kiếm lên cao:

- HƠI THỞ CỦA MÁU: THỨC THỨ TÁM: LIỆT KIẾM NGỌC MÁU.

Hàng trăm mũi kiếm tẩm đầy máu độc lao thẳng tới chỗ Giyuu, anh sử dụng thức lặng nhưng vẫn bị dính.

Đúng như lời Hà trụ, Tanjirou không tấn công bất kì ai ngoài Giyuu.

Thấy mặt trời ló rạng, Douma nói với cậu:

- Tanjirou ơi, nhìn kìa.

- Cảm ơn cậu vì đã nhắc.

Giyuu, tặng ngươi.

Bái bai các trụ cột tài năng.

Nói xong, cậu để lại cho Giyuu vô số vết thương.

Sáng hôm sau, tại Hồ Điệp trang viên, Shinobu mới nhận nuôi một bé gái.

Cô bé bằng tuổi Kanao tên Emi, cô tập luyện cùng Kanao nhưng lại rất ghét cô ấy, vì sức chiến đấu không bằng, luôn coi Kanao là kẻ lập dị, luôn tìm mọi cách để hại cô.

Tự nhiên trong đầu nảy ra í tưởng, cô ta chạy đi đâu một hồi lâu rồi sau đó quay lại:

- Kanao ơi, cậu ra đây với mình một lúc nha?

Kanao cũng đi theo, cả hai ra đằng sau, Kanao sửng sốt vì thấy x*c của hai Kakushi, nhân lúc đấy, ả Emi ném cái x*c vào Kanao, hô to:

- AAAA, KANAO CẬU ĐÃ LÀM GÌ VẬY?

Kanao hoảng hốt đứng bất động, nghe tiếng la, Shinobu chạy tới thì thấy cảnh tượng trước mắt.

Cô sửng sốt thì Emi nói chính Kanao đã làm, nhưng cô bé lắc đầu.

Shinobu cũng biết Kanao chưa bao giờ tự làm một việc gì đó.

Tin tức lan đến Oyakata-sama.

Mọi người tập trung ở dinh thự.

Kanao bị đè nằm dưới đất, ả Emi thì khóc lóc liên mồm nói do Kanao làm:

- Thưa, Kanao sẽ không bao giờ làm vậy, thực sự có gì đó hiểu lầm ở đây.
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Chào mừng con, Kanao


Shinobu lên tiếng:

- Loại người như nó mà cô còn bao che được?

Tokitou cất tiếng.

- Giết luôn đi.

Sanemi hét lớn.

- Ta đề nghị, Kanao phải rời Sát quỷ đoàn trong vòng 4 tháng, các con có đồng ý không?

Trước sự tán thành của mọi người, Shinobu đã rơi nước mắt, Kanao cũng bị lôi ra ngoài.

Cô buồn bã bước đi, bước chân thực sự rất nặng nề, cô đau lòng không biết đi đâu về đâu, cô bỏ vào trong rừng...

Tại đây, Tanjirou đang huyến luyện cho Rikasa cách chiến đấu, đằng xa Kanao bước đến.

Tanjirou đi đến chỗ của cô, thấy trước mặt là một con quỷ, Kanao run rẩy nhưng chẳng thể làm gì.

Thấy vậy, Tanjirou kêu Rikasa dìu Kanao vào trong.

Sau một hồi nói chuyện, cậu bảo:

- Vậy giờ ngươi có muốn ta huấn luyện cho ngươi trở nên mạnh mẽ không?

Kanao tung đồng xu nhưng Tan bắt lấy;

- Lạ nhỉ, có vẻ như để quyết định ngươi sẽ tung đồng xu!?

Vậy, giờ ta sẽ tung đồng xu để quyết định việc này.

KANAO SẼ NGHE THEO TIẾNG GỌI TỪ TRÁI TIM VÀ KHÔNG CẦN ĐẾN ĐỒNG XU.

Nói rồi cậu tung đồng xu, Kanao lo lắng nhìn theo...và,

- MẶT NGỬA.

Điều này nghĩa là từ bây giờ cậu sẽ nghe theo trái tim đó, Kanao!

Rikasa reo lên, Tanjirou cũng mỉm cười làm Kanao cảm thấy không hề có sự gian lận ở đây và hình như cô đã có chút rung động:

- Cảm ơn sư phụ.

Kanao lên tiếng, vậy là bắt đầu từ bây giờ, Kanao sẽ được Tanjirou huấn luyện.
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Ngày trở về


- Thưa sư phụ, huấn luyện kiểu gì mà lại có 6 cốc nước vậy ạ?

Kanao thắc mắc, Rikasa giải thích:

- Chị sẽ được huấn luyện phản xạ bằng cách đoán xem Tanjirou-sama sẽ lấy cốc nào và phải lấy nó hất nước vào ngài.

Kanao cảm ơn cô bé và bắt đầu buổi huấn luyện, mới đầu cô không thể hất nước vào Tanjirou nhưng một tháng sau, cô đã có thể nhanh tay hơn cậu.

- Kanao, bài huấn luyện đầu tiên con đã hoàn thành rất tốt.

Bây giờ ta sẽ sang bài huấn luyện 2.

- Ở bài huấn luyện này, chị cần phải biết Tanjirou-sama sẽ đi và chạy về hướng nào, chị cần phải bắt được ngài ấy trước khi ngài ấy bắt được chị.

Kanao mỉm cười, trong lòng cô đang cảm thấy ấm áp.

Tuy đó là hai con quỷ, nhưng hai con quỷ này rất kì lạ, cả hai đều rất tốt bụng và giờ, cô đã có tình cảm với sư phụ của mình.

3 tuần sau, cô đã hoàn thành bài huấn luyện thứ 2 này.

Sang bài huấn luyện cuối cùng, cô phải thổi vỡ được bình hồ lô cỡ bự này.

Nhưng rất nhanh cô đã thổi vỡ nó.

2 tháng sau, sức mạnh và phản xạ của cô đã tăng lên rất nhiều.

Hôm nay sẽ là ngày cô trở về Sát quỷ đoàn, cô một phần cảm thấy rất vui nhưng một phần lại muốn ở lại với Tanjirou và Rikasa, vì cô có tình cảm với Thượng huyền Âm mất rồi.

Đối với cô, họ chính là những người thầy, người cô, ngoài những lúc tập luyện cô còn được dạy cách pha chế thuốc và đi dạo trong rừng cùng cô bé Rikasa.

- Thưa sư phụ, cảm ơn người vì đã dạy dỗ con trong vòng 4 tháng vừa qua, lại còn chăm sóc con chu đáo.

Chị cảm ơn em, Rikasa, nhờ em mà chị có thể pha chế thuốc rồi.

Rikasa rất buồn vì Kanao phải rời đi, Tanjirou ôm Kanao và nói:

- Lát nữa, con hãy phơi bày sự thật rằng, con không giết người để con có thể chứng minh mình trong sạch, Kanao.
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Tạm biệt Kanao


Kanao hơi đỏ mặt nhưng cũng ôm lấy Tanjirou, cô chạy ra bế Rikasa và tạm biệt hai con quỷ đã giúp đỡ cô, bỗng cô hỏi:

- Thưa, nếu có trận chiến với Muzan, người có tham gia không ạ?

- Ta sẽ tham gia, nhưng con đừng lo, ta sẽ chỉ nhắm vào Giyuu mà thôi.

Ta sẽ cứu con nếu con gặp nguy hiểm, Kanao.

Kanao rất vui vì câu trả lời ấy, cô cảm ơn hai người lần cuối rồi rời đi.

Đến Hồ Điệp trang viên, Shinobu, Aoi, và ba cô bé y tá đã đứng đợi, Kanao lao vào ôm chầm lấy họ, ai cũng rất vui.

Sau một hồi giải thích, Shinobu cảm thấy thương Kanao.

Cô hỏi Kanao đã ở đâu và ở cùng ai trong 4 tháng vừa qua, nhưng Kanao lại bảo rồi chị sẽ biết.

Tại dinh thự Ubuyashiki....

- Thưa, mọi chuyện là như vậy đấy ạ.

Ai cũng không khỏi bất ngờ, ả Emi thì không nói được gì.

Oyakata hỏi Kanao đã ở đâu và ở cùng ai trong vòng 4 tháng vừa qua:

- Dạ, con đã được chăm sóc, huấn luyện bởi Thượng huyền Âm và trợ lý là cô quỷ cấp thấp Rikasa.

Họ luyện cho con phản xạ, duy trì tập trung hơi thở toàn phần, cách pha chế thuốc và chăm sóc con, họ còn không làm hại con dù chỉ một vết xước nhỏ.

Tanjirou-sama còn nói, ở trận chiến cuối cùng, ngài sẽ cứu tất cả những thợ săn quỷ khỏi nguy hiểm khi đấu với quỷ và chỉ nhắm vào Giyuu thôi ạ.

Tất cả đều ngạc nhiên với hai con quỷ này, nhưng Oyakata bảo:

- Ta đề nghị sẽ xử tử Emi vì đã vu oan Kanao, các con có đồng ý không?

Ai cũng tán thành, tất nhiên là có cả Shinobu.

Ả Emi lóc lóc bù lu bu loa đòi tha mạng nhưng kết cục vẫn bị gi*t.

Các trụ cột đều không thể hiểu nổi con quỷ này.

Riêng Giyuu thì rất hối hận về việc làm của mình.

Nếu lúc đó, anh không giết Nezuko, thì bây giờ có lẽ Tanjirou đã là một kiếm sĩ tài năng.

Lúc sau, mọi người tản ra đi làm nhiệm vụ.

Lúc này, tại ngôi nhà kia, Tanjirou và Rikasa đang ngồi nghỉ:
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Con không sống khi không có ngài đâu


- Rikasa, trong trận chiến cuối cùng, con sẽ giúp những kiếm sĩ bị thương nhưng tuyệt đối không được tấn công họ.

Nhưng nếu thấy Giyuu, đừng ngần ngại mà cho hắn ăn hành, sau đó nhớ gửi tín hiệu để ta tới giúp con.

Tanjirou nói với cô bé, cô cũng gật đầu, bây giờ cô đang tìm cách chế ra thuộc giải độc quỷ cho kiếm sĩ:

- Tanjirou-sama, vì sao ngài chỉ nhắm vào Giyuu ạ?

- Ừm, trong một đêm đông, ta đang tìm cách giúp em gái hóa quỷ trở lại thành người.

Nhưng tên khốn đó đã cướp lấy Nezuko đang ở trên lưng ta, cho dù ta đã van xin, khóc lóc nhưng em gá ta vẫn về nơi suối vàng...

Nói đến đây, bỗng Tanjirou cảm thấy có gì nhói đau trong lồng ngực.

- Tội nghiệp Tanjirou-sama và chị Nezuko quá.

Rikasa vừa nói vừa cúi mặt xuống đất, nhưng Tanjirou chỉ xoa đầu và bảo đó là quá khứ và đừng bao giờ nhìn lại quá khứ mà phải hướng về tương lai.

- Rikasa, con tuyệt đối phải sống, ta sẽ để mặt trời thiêu rụi ở trận chiến.

Nhưng con không được làm vậy đâu nhé.

Rikasa bất ngờ, cô lắc đầu và ôm chầm Tanjirou, nói:

- Không, con sẽ chết cùng ngài, ngài ở đâu, con sẽ ở đó.

Con không sống mà không có Tanjirou-sama đâu, huhuu...

Cô nói, nhưng Tanjirou chỉ an ủi và bảo:

- Nếu yêu quý ta, con hãy nghe lời ta đi, Rikasa.

- Con không chịu!!!

Vì mới chỉ 10 tuổi nên Rikasa ngồi ăn vạ làm Tanjirou chỉ biết nhìn trong bất lực.

Rồi cậu nói:
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Cuộc họp


- Con có đi cùng ta không?

- Không, con dỗi ngài rồi, con ở nhà làm thuốc, hứ.

Nói rồi cô bé đi vào căn phòng để pha chế thuốc.

Tanjirou lắc đầu, cậu tạo ra một lỗ đen rồi bước qua đó.

- Ara~~~~ara, chào buổi tối, Tanjirou~~

Douma vui vẻ chào người bạn của mình, tất cả Thượng huyền đều đang tập trung ở đây:

- Chào mừng các ngươi, có vẻ như là đã đông đủ rồi nhỉ?

Muzan đi đến và nói:

- Có vẻ như...

- Ngài định làm gì ư?

Tanjirou cất tiếng, vì bị chen ngang nên Muzan vươn cánh tay lúc nhúc những con mắt to bằng cái bánh xe về phía cậu:

- Ngài định giết chết quân bài mạnh nhất sao?

Nói rồi cậu nhếch mép cười, Muzan dừng lại:

- Đương nhiên là không, mà này, ngươi cũng đừng có mà chết đấy.

Cả các ngươi nữa.

Nói xong hắn được ả tỳ bà dịch chuyển, Tanjirou lại yêu cầu được ra ngoài...
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Con yêu người, Tanjirou-sama


Tại Hồ Điệp trang viên....

Kanao đang ngồi trước hiên cửa, mắt cô nhìn vào khoảng không trống rỗng, đôi mắt lơ đễnh đến lạ thường, cô nhớ lúc được Rikasa đưa ra suối để ngắm trăng, cô nhớ lúc bị Rikasa hù cho giật mình, và cô nhớ Tanjirou-người thầy mà cô trân trọng nhất.

Cô cảm thấy cay cay ở khóe mắt, cô không hiểu vì sao mình lại nhớ Rikasa và Tanjirou.

Cô lo sợ ở trận chiến cuối cùng, Tanjirou sẽ tự khiến mình phải chết, cho dù cô biết, cậu ấy chưa hề ăn thịt người, cậu chỉ cần một lượng máu là có thể sống được.

Kanao không muốn Tanjirou phải chết, nhưng cho dù cô có biết trước được đi chăng nữa thì cô vẫn sẽ không thể ngăn cản việc đó đừng xảy ra.

Cô buồn...

Trong rừng lúc này, Tanjirou vẫn chưa thể thuyết phục được Rikasa phải ở lại, rồi cuối cùng cậu phải đồng ý Rikasa đi cùng mình.

Đúng lúc Hà trụ Tokitou đi tuần đêm, cậu nhìn thấy hai con quỷ thì rút kiếm.

Rikasa thấy vậy đứng ra bảo vệ cho Tanjirou, cậu bất ngờ vì con quỷ trước mắt nhìn không hề giống một con quỷ chút nào, nó mang hình dáng một đứa trẻ 10 tuổi, khoác lên mình bộ kanata xanh lá cây và được cố định bởi đai obi màu vàng.

Mái tóc búi gọn trắng xóa, đôi mắt xanh dương to tròn nhìn vào khiến ta như có cảm giác đôi mắt ấy mang một nỗi buồn sâu thẳm...

Tanjirou tiến lên, nhìn thấy là Hà trụ thì cậu liền nắm tay Rikasa đi vào trong:
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Con quỷ kì lạ


- Ta cần nói chuyện.

Muichirou hét lên làm cả hai dừng lại quay ra sau:

- Nếu muốn, mời cậu đi cùng tôi, nhưng cất cái kiếm đó đi.

Tôi cấm cậu không được đụng đến Tanjirou-sama.

Rikasa đi ra và nói với giọng nói khác hẳn bình thường, giọng nói ấy nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo đến lạ khiến Tokitou liên tưởng đến một đóa hoa nở giữa mùa đông.

Tanjirou nói đã biết chỗ của dinh thự Ubuyashiki khiến Hà trụ sửng sốt:

- Ta đã nắm được vị trí của dinh thự Ubuyashiki, ta sẽ báo cho ngài ấy nên khẩn trương đưa vị lãnh chúa đến một nơi an toàn đi.

Ta không muốn làm hại người vô tội.

- Tại sao ngươi lại làm vậy?

- Cứ làm theo lời ta nói đi, tầm khoảng 2 tuần nữa sẽ nổ ra trận chiến cuối cùng đấy.

Báo cho mọi người bết điều này đi, Hà trụ.

À, ta và Rikasa sẽ không làm hại ai ngoài Giyuu đâu.

Rikasa đã điều ra loại thuốc kháng được độc quỷ.

Ta đưa ngươi 3 hộp này, nhớ đưa cho Kanao ở Hồ Điệp trang viên đấy.

Muichirou đơ người với hai con quỷ này, cậu thầm nghĩ bọn nó có phải quỷ hay không mà tốt bụng đến vậy.

Cậu nhận lấy 3 hộp thuốc rồi rời đi, cậu chạy như bay về Hồ Điệp trang viên.

Cậu đưa cho Kanao, cô nói:

- Vậy là Rikasa đã điều ra thuốc giải thành công.

Vui quá, cảm ơn Muichirou!!!

Tokitou không nói được lời nào liền rời đi.

Sáng hôm sau, cậu đã kể mọi chuyện cho 8 vị hashira và ngài Oyakata-sama.

Không những không lo lắng, ngài còn nói rằng:

- Vậy ta sẽ tạo một cái bẫy, và ta sẽ là mồi nhử.

Cảm ơn con, Tokitou.
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Chữ " Hết " là khởi đầu


Nhưng ai cũng phản đối việc này, vị đối với họ, ngài lãnh chúa như người cha thứ hai vậy.

Dù thế, Oyakata đã nói là làm nên mọi người không thể nói thêm gì nữa...

Lúc này Tanjirou cũng đã thông báo cho Muzan về thông tin dinh thự Ubuyashiki, nhờ vậy mà cậu lại nhận được thêm máu từ Muzan.

Không nghi ngờ gì nữa, sức mạnh của cậu đã VƯỢT cả chúa quỷ Muzan.

Ả tỳ bà điều những con mắt của mình đi để nắm rõ tình hình...

Đúng như lời của Tanjirou, Muzan đã đứng trước mặt ngài chúa công sau 1 tuần khám xét:

- Coi kìa, Ubuyashiki.

Trông ngươi thật thảm hại.

- Kibutsuji Muzan, ngươi chính là nỗi u nhục của dòng họ, ta thề sẽ lấy mạng ngươi để rửa nhục.

Cho dù có chết, ta cũng sẽ lôi ngươi theo bằng được.

Amane, hắn trông như nào?

- Nhìn bề ngoài, hắn trông như những thiếu niên đôi mươi.

Đôi mắt đỏ ngàu, con ngươi dựng đứng đặc trưng của loài quỷ.

Và hắn có một làn da nhợt nhạt.

- Cảm ơn, Amane.

Muzan, ta sẽ cho ngươi thấy, cái thiện lúc nào cũng sẽ thắng.

Vừa dứt lời, cả dinh thự, ngài Oyakata, phu nhân Amane, cùng hai cô còn gái nổ tung.

Tạo sự mở đầu cho trận triến tận thế.

Muzan hối hận vì đã xông vào hang cọp bằng ay không, bây giờ, các trụ cột đều vội vàng chạy về phía dinh thự.

Họ lo lắng cho Ubuyashiki và phu nhân Amane.

Nhưng bây giờ, tất cả chỉ còn là chữ " Hết ".

Đã vậy, họ còn dính huyết quỷ thuật " Vô hạn thành " của tỳ bà Nakime.

Tại một căn phòng, Tanjirou và Rikasa đang ngồi đấy, tư thế như thể sẽ đón nhận tất cả những gì gặp được họ.
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Gặp mặt kẻ thù


- Rikasa, nếu có kiếm sĩ tấn công con, hãy né tránh và đừng làm hại họ, hãy sử dụng huyết quỷ thuật " Mộng giới và HƠI THỞ CỦA LÁ " khiến chùng dừng tấn công con nhé.

- Vâng, thưa ngài.

Nói rồi cả hai đứng phắt dậy, lao ra ngoài như thiêu thân.

Bên này, Luyến trụ và Xà trụ đang chạy loanh quanh, họ gặp vô số con quỷ nhưng chỉ một nhát chém là xong.

Rồi họ đụng độ Hạ huyền tứ:

- Coi kìa, những chú mèo nhỏ, lại đây v...

Chưa nói hết câu, cái đầu nó bỗng lìa khỏi cổ, hai người kia ngây người.

Hóa ra đằng sau, Tanjirou với khuôn mặt nhăn nhó đã chém cho một phát bay đầu con quỷ ấy, Rikasa đứng cười khúc khích:

- Oa, em ấy đẹp quá~

Luyến trụ nhìn Rikasa và nói:

- Cảm ơn chị trụ cột đáng yêu~~~

Rikasa trả lời làm Mitsuri và Obanai đơ người:

- Chạy cẩn thận không bị tách khỏi nhau đấy!

Tanjirou nhắc nhở cả hai rồi biến mất cùng Rikasa.

Hai trụ cột nhìn nhau, họ tự hỏi tại sao Thượng huyền Âm lại cứu giúp họ, nhưng bây giờ cần phải đi tìm Muzan đã.

Giyuu lúc này đang chạy phăm phăm trong cái tòa nhà " sống " này.

Anh quyết rằng, cho dù chỉ còn cái đầu, anh vẫn sẽ cắn nát đầu bọn quỷ khốn nạn ấy.

Do nhân phẩm hay gì mà dòng đời xô đẩy, anh lại được tặng một vé " Không mời mà đến " khiến anh đứng lù lù trước mặt Tanjirou và Rikasa.

Rikasa nhận ra đứng trước mặt cô là tên kẻ thù của người mà cô yêu thương nhất, chính xác là Tanjirou, cô trừng mắt nhìn thẳng vào Giyuu.

Chưa cần đến Thượng huyền Âm, cô thẳng tay rút chiếc quạt hòa trộn giữa xanh lá và màu trắng ra.
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Cây quạt của Rikasa


__________________ Tiểu sử cây quạt của Rikasa _______________

Vào mấy ngày trước khi xảy ra cuộc tử chiến, Tanjirou và Rikasa đi dạo trong rừng vô tình nhặt được một cây quạt cổ.

Tuy chỉ là đồ cũ và hết tác dụng, nhưng Tanjirou đã dùng huyết quỷ thuật khiến nó độc hơn bao giờ hết.

Cậu đưa cho Rikasa:

- Rikasa, bây giờ cây quạt này sẽ là vũ khí của con.

Ta sẽ dạy con HƠI THỞ CỦA LÁ và huyết quỷ thuật MỘNG GIỚI.

Nó sẽ là huyết quỷ thuật của con.

CÁC CHIÊU THỨC HƠI THỞ CỦA LÁ:

Thức thứ nhất: Ngọc tả lữ.

Thức thứ hai: Song lá hữu trần toàn phong.

Thức thứ ba: Văn tự ngọc lưu kim.

Thức thứ tư: Ngọc kim lá hoa trung.

Thức thứ năm: Văn kim lưu.

- Huyết quỷ thuật?

Của con á?

Ôi, thế thì tuyệt quá!

Cảm ơn ngài, Tanjirou-sama~~~

Vừa nói cô vừa cầm lấy chiếc quạt, cô vui vẻ múa với vũ khí mới của mình.

Nhìn những động tác của Rikasa như những nghệ nhân múa quạt tài ba vậy.

- Không một động tác thừa.

Đẹp lắm, Rikasa.

Được Tanjirou khen, cô cao hứng múa đến nỗi ngã cái tùm xuống sông.

_________________________ Hiện tại _____________________
 
Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Thù Hận...
Giao chiến giữa hai ta


- HƠI THỞ CỦA LÁ: THỨC THỨ BA: VĂN TỰ NGỌC LƯU KIM.

Cô tức giận hét lớn chiêu thức thứ ba, hàng ngàn chiếc lá nhọn như kim lao thẳng tới chỗ Giyuu.

Tuy lúc đầu anh tránh được hết, nhưng anh đâu có ngờ, những cái lá ấy chuyển hướng và cắm ngược vào người anh.

Trong đầu tất cả những chiếc lá đều có tẩm độc, một nước đi Giyuu không bao giờ đoán được từ một con quỷ cấp thấp như Rikasa:

- Rất tuyệt vời, con sử dụng rất thành thục.

Cảm ơn con, Rikasa.

Phần còn lại cứ để ta.

Con mau đi xem có kiếm sĩ nào cần cứu không đi.

Đừng lo cho ta.

Rikasa gật đầu biến mất trong dòng máu đỏ của Tanjirou:

- Chà, đến lúc mở tiệc rồi, Giyuu.

Nhường ngươi đánh trước.

Giyuu trong lòng thầm nghĩ con quỷ này tại sao không đọc câu cửa miệng của lũ quỷ " Đằng nào ngươi cũng bị ta tiêu diệt mà thôi "?

- HƠI THỞ CỦA NƯỚC: THỨC THỨ NĂM: LƯU LƯU VŨ.

Một dòng lũ lớn tiến đến gần Tanjirou nhưng cậu dễ dàng né đòn, cậu rút kiếm:

- HƠI THỞ CỦA MÁU: THỨC THỨ CHÍN: NGỌC MÁU LƯU LƯU.

Cậu nói nhỏ, từ cây kiếm, một dòng máu đỏ trào ra từ cây kiếm.

Nó uốn lượn như một con rồng máu, phá tan dòng nước tinh khiết của Thủy trụ Sát quỷ đoàn.

Chúng đâm thẳng vào bụng Giyuu, anh ho ra máu nhưng cố gắng dùng hơi thở tập trung toàn phần để ngăn vết thương rỉ máu:
 
Back
Top Bottom