Cập nhật mới

Khác Giữa chốn đời yên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402904162-256-k532388.jpg

Giữa Chốn Đời Yên
Tác giả: SnhHong1
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giữa những phút yên bình của cuộc sống, có bao giờ bạn nghĩ rằng chỉ vài dao động của cuộc sống cũng khiến mỗi thứ trở thành hồi kết của cuộc đời?

Mời các bạn khám phá cùng mình nhé.



tamlytoipham​
 
Giữa Chốn Đời Yên
HỒI I: "HOÀI YÊN"


Chương 1: Vụ án mở đầu

"Cứu..

Cứu tôi...

Cứu tôi với...

Làm ơn...

Tha cho tôi..."

Tiếng hét thất thanh vang lên rồi tắt ngụm giữa đêm đen vô tận.

*

Tiếng quạt xoay, tiếng lật giấy loạt xoạt vang lên cùng nhau.

Chúng đồng điệu và khớp nhau tới lạ.

Bỗng một tiếng điện thoại bàn vang lên làm cho mọi thứ trở nên rối loạn.

Một bàn tay đầy vết chai sạn cùng không ít vết sẹo chằng chịt dứt khoát bắt máy.

Từ trong ống nghe, giọng nói có chút nghiêm trọng của người đàn ông phát ra:

"Có vụ án xảy ra rồi, em mau về họp gấp nhé."

Bàn tay kia là của một cô gái, cô là Vũ Đinh Hoài Yên - một nữ điều tra, trinh sát hình sự.

Cô nghiêm nghị đáp: "Rõ!"

Giọng cô dứt khoát, cách hành xử nhanh gọn ngay lập tức đứng dậy mà bước nhanh tới phòng họp, cùng lúc đó nắm trong tay cô là một tệp hồ sơ không thể nào rời thân.

Ngồi xuống ghế, cô gật đầu chào hỏi mọi người mà ngồi thẳng lưng lên nghe rõ từng thông tin sắp sửa được công bố:

"Rạng sáng ngày 19.07 có người dân báo cáo rằng họ đã phát hiện ra thi thể một người phụ nữ trong một căn nhà ở khu biệt thự Quang Trung."

Khu biệt thự Quang Trung, một trong những khu đã bị thu hồi do chủ thầu trốn thuế và dẫn tới toàn bộ khu vực ấy đều đã bị bỏ hoang hoàn toàn.

Chỉ còn lại những ngôi nhà thô trống trải không có người sinh sống.

Người dân thường đồn đoán rằng ở nơi này thường diễn ra những hiện tượng tâm linh rùng rợn thường xảy đến.

Ắt hẳn vì vậy nên địa điểm này là một nơi phù hợp để vứt xác ở đây chăng?

Hoài Yên trầm ngâm, cây bút cầm trong tay cô đã ghi lên những dòng chữ mang đậm những suy đoán về thông tin cô ngay lập tức.

Cô ngẩng đầu, nhìn về phía người lãnh đạo của mình và tập trung nghe từng thông tin kế tiếp được đưa ra.

Thật sự, cô sợ mình bỏ lỡ từng chút thông tin vì tất cả đều vô cùng quan trọng.

Nạn nhân theo suy đoán có thể từ 25-30 tuổi và có thể đã lập gia đình vì dấu vết trên cơ thể nạn nhân đã nói lên rằng đã từng có dấu hiệu của việc sinh nở.

Theo thông tin khám nghiệm, thi thể đã trương phồng và phân hủy, trên cơ thể có dấu vết của việc xâm hại tình dục.

Có thể nói nạn nhân đã tử vong trong khoảng thời gian từ 5-7 ngày.

Nhưng trong thời tiết mùa hè nóng nực này thì có thể nói là sớm hơn thời gian xác minh.

Tại hiện trường không phát hiện ra dấu hiệu của việc sát hại.

Nghi phạm là đàn ông, vì trên người nạn nhân đã một phần tìm ra những dấu vết còn lại từ thi thể nạn nhân sau khi bị tấn công.

Nạn nhân không giấy tờ tùy thân mang theo.

Hoặc hung thủ đã cố tình vứt đi.

Hoài Yên hơi dừng bút, lần nữa cô hít sâu một hơi và tiếp tục ghi chép lại những thông tin cần thiết của mình.

Việc xác định danh tiếng nạn nhân cần một thời gian, mong rằng sẽ sớm tìm ra danh tính từ "ngân hàng dấu vân tay".

"...Lý do tử vong là bị ngạt thở cùng bị vật nặng đánh vào đầu gây tử vong tại chỗ."

Tức là, sau khi xâm hại xong hung thủ đã trực tiếp sát hại nạn nhân?

Cô lần nữa xâu chuỗi lại mọi thứ, hơi mím môi.

Bằng ấy thông tin vẫn chưa đủ và cần mở rộng điều tra.

Cần nhiều chứng cứ hơn nữa để xác định hung thủ và bắt hắn phải trả giá cho hành vi của chính mình gây nên.
 
Giữa Chốn Đời Yên
Chương 1: Vụ án đầu tiên. (2)


Cần nhiều chứng cứ hơn nữa để xác định hung thủ và bắt hắn phải trả giá cho hành vi của chính mình gây nên.

Cuộc họp kết thúc để lại cho Hoài Yên những nghi vấn khó có thể nói.

Cô đi nhanh về phía văn phòng của tổ điều tra, cùng lúc đó kết quả vân tay của nạn nhân cũng đã được xác định danh tính.

Nạn nhân có tên đầy đủ là Nguyễn Thị Xuân, năm nay đã 26 tuổi.

Một người phụ nữ trẻ đã từng kết hôn, tuy cuộc hôn nhân đó không thành và đã ly dị được 2 năm.

Với lý do ra tòa và thắng án người chồng tên là Trần Văn Lập với lý do hắn ta bạo lực gia đình.

Hiện tại nạn nhân đang sinh sống ở quận X cùng gia đình mẹ mình là ông Nguyễn Văn Đình và bà Lương Thị Chuột.

Từ hiện trường vụ án đến nơi cư trú cách nhau 14km.

Một khoảng cách khá xa và chưa kể, từ nhà hay những người nạn nhân qua lại thân thiết đều không có tuyến đường đi qua khu biệt thự Quang Trung này.

Vậy nên, có thể nói chồng cũ của nạn nhân có thể là đối tượng tình nghi gần nhất?

"Sếp, anh có nghĩ rằng chồng cũ của nạn nhân sẽ là hung thủ không?"

Hoài Yên nhìn người phía bên kia bàn, trán anh đã lấm tấm mồ hôi không ngớt.

Thiếu tá Trần Hoàng nhìn cô, anh thở dài lại có phần ngán ngẩm đáp cô:

"Anh cũng đã đưa vào dạng tình nghi nhưng thật sự khó nói trước lắm, vì thế giới này chuyện gì mà chả xảy ra em."

Hoài Yên mấp máy môi tính nói gì đó, nhưng cô rốt cuộc lại thôi.

Cô đưa tay lên xoa hai bên thái dương mình, cô thật sự cảm thấy mọi thứ đang dần trở nên đi vào ngõ cụt lần nữa.

Tuy rằng đã mở rộng cuộc điều tra nhưng sự thật thì "tình nghi vẫn chỉ là tình nghi" mà thôi.

Bỗng ngay thời khắc mọi người tưởng như đang rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan thì một tin tức xuất hiện, khiến cho mọi người ngay khoảng khắc ấy và ngay tại trụ sở khi ấy vui mừng khôn xiết.

Tin tức ấy như đem họ tới gần hơn với việc khép lại chuyên án này.

Bên phía bộ phận tìm kiếm tại hiện trường, đã tìm thấy một túi ni lông đen được cắt dán bằng băng keo trong suốt và khi đo đạt so với chiều cao cùng những vết máu dính máu dính bên trong.

Tất cả đều trùng khớp với nạn nhân!

Và càng sốc hơn, người mà Hoài Yên vừa bàn cùng với thiếu tá Trần Hoàng lại chính xác trở thành nghi phạm vì trên túi ni lông kia lại xuất hiện vân tay của hắn.

Ngay lúc này có thể tiến hành truy bắt đối tượng phạm tội Trần Văn Lập với tội giết người.

Lệnh truy nã vừa được thông báo, tất cả mọi người đều kiên quyết bắt hắn trở về để trả giá cho tội ác của bản thân mình.

Và mọi thứ không ngoài dự đoán, Trần Văn Lập đã bỏ trốn.

Hiện tại mọi người ở các cơ quan và cục đều đang hoạt động hết công suất để liên hệ các tỉnh thành, quận huyện tổ chức truy nã hắn ta.

Nhưng, Hoài Yên lại chẳng hề vui vẻ chút nào.

Cô và mọi người đều rơi vào một trạng thái căng thẳng.

Cô nhìn thông tin trong tệp hồ sơ kia, hơi cắn môi lại mà có phần nghi hoặc.

Cớ sao lại xuất hiện một dấu vân tay của một người phụ nữ khác trên chính những túi ni lông cũng như lớp băng keo này?

Thà rằng, những vân tay ấy dính trên những túi ni lông có thể biện hộ cho nghi phạm này rằng ả ta chỉ là đưa túi ni lông cho nghi phạm Trần Văn Lập dùng nhưng đằng này lại xuất hiện trên những lớp băng keo quấn bên ngoài thi thể nạn nhân.

Có thể nói rằng, ả ta chính là đồng phạm bao che và phối hợp cùng để phi tang xác nạn nhân.

"Mẹ nó, khốn thật chứ."

Hoài Yên lẩm bẩm chửi thề, cô không ngờ được điều này.

Hóa ra không chỉ có một hung thủ mà là tận hai.

Và theo "ngân hàng dấu vân tay" thì danh tính người phụ nữ lại chẳng hề có mối quan hệ nào với cả nạn nhân Nguyễn Thị Xuân cả.

Ả ta là Đỗ Mỹ Duyên, 34 tuổi, đã kết hôn cùng Nguyễn Đức Lâm được 7 năm và cả hai đều có hai đứa con chung, một trai một gái.

Bối cảnh gia đình hạnh phúc, không cự cãi hay có tranh chấp lớn nhỏ và có tài sản chung cũng như con cái hai người đều là những đứa trẻ ngoan ngoãn.

Vậy, động cơ của Đỗ Mỹ Duyên khi trở thành đồng phạm cho vụ việc này là thế nào?

Cô đứng dậy đi về phía văn phòng của Trần Hoàng, trên đường đi cô gặp em trai mình - Vũ Đinh Hoài Đức hiện tại đang làm công tác trinh sát cùng tổ đội vừa trở về nên kéo thằng nhóc tiến vào.

Chủ yếu cô muốn cậu bảo kê mình mà thôi.

Cô cùng Hoài Đức đứng nghiêm, đưa tay lên mi mắt mình, chào người trước mặt mình là Trần Hoàng và một vị cựu lãnh đạo khác của tổ trinh sát là đại tá Cần Quang Sáng.

"Em chào anh Hoàng, chào chú Sáng ạ.

Chú qua chơi với anh Hoàng sao?"

Đại tá Cần Quang Sáng cười xòa, vẫy tay bảo cô:

"Ừ tao qua ngồi chơi với thằng Hoàng chút.

Mày có chuyện bàn với thằng Hoàng à, sao kéo cả thằng kia đi theo đấy con?"

Cô cười hì hì, huýt mông sang Hoài Đức.

Thằng nhóc ho khan rồi lên tiếng:

"Anh Hoàng, xin anh cho phép em và chị Yên được đi trinh sát ở khu vực nhà nạn nhân ạ.

Bọn em còn cần biết thêm nhiều thông tin hơn, nhất là thông tin cá nhân của nạn nhân."

Hoài Yên gật gật đầu, sau đó liền nối tiếp lời Hoài Đức.

"Mong anh duyệt cho bọn em ạ."

Trần Hoàng nhìn hai người, sau đó gật đầu.

Anh lên tiếng:

"Rồi ok, anh sẽ duyệt cho hai đứa đi..."

Anh nhìn Hoài Yên chăm chăm, nói tiếp lời mình đang nói dở:

"...

Nhưng con Yên, anh nhắc này.

Mày đừng có leo tường để bị chích uốn ván hay là để bị chó cắn nữa he, tiêm phòng còn chưa hết 9 mũi đâu nhá."

Trần Hoàng quay sang cậu, ánh nhìn anh đầy trông cậy: "Mày đi chung trông chị mày kĩ vào đó Đức."

Cô hơi đảo mắt, những lần đó đều có lý do để cô liều cả mà.
 
Giữa Chốn Đời Yên
Chương 1: Vụ án đầu tiên (3)


Hoài Yên cùng Hoài Đức, hai chị em họ đã hóa trang thành một cặp chị em sinh viên cần tìm nơi trọ.

Hoài Yên ngồi trên chiếc Wave tàn ở yên sau, cô tò mò trêu đùa mà hỏi Hoài Đức:

"Mày kiếm đâu ra được cái xe khớp thân phận dữ vậy Đức?"

Cậu trề môi, giọng trầm trầm đáp cô:

"Xời ơi, bí mật của diễn viên đó.

Không tiếc lộ cho chị đâu nhe."

Hoài Yên lắc lắc đầu, cô véo hông cậu.

Cậu bị đau mặt mày quắn quéo hết cả lên làm cô cười khằng khặc không dứt cơn.

Chiếc Wave tàn cứ thế đưa hai chị em họ đi tới khu vực gần nhà nạn nhân.

Cô ra hiệu, ám chỉ rằng cậu và cô nên ghé vào một tiệm tạp hóa đối diện cách nhà nạn nhân 100m.

Hoài Đức gác chống xe, bẽn lẽn vào trong mua vài chai nước suối sau đó ra ghế đá trước tạp hóa kia.

Hoài Yên thấy vậy liền hiểu ý, cô nhỏ giọng gọi chị chủ quán mà dùng giọng ngại ngùng hỏi người ấy rằng ở đây có phòng trọ trống nào không.

Chị chủ ấy sau khi nghe hoàn cảnh của hai thân phận chị em cô đã nhiệt tình giúp đỡ rằng ở đâu có trọ tốt và nơi nào thật sự sẽ là nơi nên ở lâu.

Hoài Đức gật gù như thật, cô có chút buồn cười nhìn cậu cho tới khi cậu hỏi chủ quán:

"Chị ơi, ở đây có mất an ninh hay thiếu an toàn gì không ạ?"

Chị chủ đưa tay lắc lắc, chị bảo:

"Khu này an ninh tốt lắm mấy đứa, mấy chục năm nay chị ở đây để đồ hớ hênh chưa có mất một món gì hết nên an chí mấy đứa hen.

Chỉ có vụ nhà bà kia nghe đồn cặp với ông nào đấy rồi bị giết..."

Chị đang vui vẻ nói chuyện với chúng tôi tới đó liền khựng lại ngay.

Hoài Yên nghe tới đây thì cảm thấy đây chính là manh mối, lòng cô nhộn nhạo nóng lòng biết thêm.

Cô thật sự tò mò nên đã lỡ miệng thốt ra:

"Vụ bị giết giết gì đó là thế nào thế chị đẹp?"

Chị lấm lét nhìn xung quanh, hình như máu nhiều chuyện của chị nổi lên.

Chị nói nhỏ nhỏ cho chúng tôi nghe mọi thứ.

Chị rào trước* cho chúng tôi đây chỉ là những gì chị nghe được từ mọi người đồn đại.

*cảnh bảo trước

Hoài Đức và Hoài Yên nhìn nhau, cả hai đều biết rằng lời đồn nào cũng cần có sự việc nào đó xảy ra làm cội nguồn rồi mới như vậy.

Chị nói rằng, nạn nhân Nguyễn Thị Xuân lúc trước từng qua lại với một người đàn ông.

Người đàn ông trong lời nói của chị chủ là một người cao ráo, còn trẻ và rất có tiền vì đưa đón nạn nhân đều bằng xe hơi.

"Vậy là người có điều kiện ư?"

Hoài Yên lẩm bẩm, cô ghi nhớ lại chi tiết này xong tiếp tục nghe chị ấy nói phần tiếp theo của câu chuyện.

Ban đầu mọi người cũng nghĩ chỉ là bạn bè qua lại với nạn nhân cho tới khi cả hai hôn ngay thắm thiết ở ngoài cổng và bị một bác trong xóm nhìn thấy.

Các bà còn bảo rằng nghe loáng thoáng rằng hắn tên Luân hay Lâm gì đấy, chỉ biết là cả hai qua lại cũng lâu, cỡ dăm ba tháng gần năm gì rồi.

Đầu Hoài Yên nảy số, chồng của nghi phạm Đỗ Mỹ Duyên có tên là Nguyễn Đức Lâm.

Vậy, có nghĩa là hắn đã ngoại tình với nạn nhân ư?

Cô cảm thấy những suy nghĩ của mình bị đình trệ, hóa ra đối tượng Đỗ Mỹ Duyên trở thành đồng phạm là vì gen tuông?

Hoài Yên im lặng tiếp tục lắng nghe chị nói, chị bảo chị còn nghe có người nói là hắn đã có vợ con gì rồi mà Nguyễn Thị Xuân vẫn còn dính vào vậy, khuyên bao lần đều không đồng ý từ bỏ.

Cô có chút lấn cấn trong lòng mình, tại sao một kẻ không ra gì như vậy lại khiến nạn nhân dù biết rõ nhưng vẫn đặt niềm tin vào và tiếp tục qua lại.

Dù biết rằng bản thân sẽ trở thành kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác?

Còn có cả việc hàng xóm thân thiết sang chơi từng nghe nạn nhân nói rằng hắn rằng đã hứa hẹn sẽ chia tay vợ để đến với nạn nhân.

Tới đây Hoài Yên ê cả đầu, cô thật sự cảm thấy đàn ông thật sự đúng là họa sát ngoài thân.

Vì một lời hứa hẹn không rõ khi nào sẽ thực hiện, thế nhưng vẫn chấp nhận rằng mình sẽ mãi lén lén lút lút qua lại với một kẻ như vậy.

Quả thật, cô không biết là đáng thương hay là đáng trách nữa.

Dù sao cũng là nạn nhân bị lừa, chỉ là quá khờ dại để tin vào những lời đường mật ấy để rồi biến thành kẻ khổ ải vì cái tình với một thằng tồi không đáng.

Cô chống cằm nhìn Hoài Đức giả vờ tròn mắt, cậu thì thà thì thầm với chị:

"Trời ơi, khác gì con giáp thứ 13 đâu chị."

Chị ấy xua xua tay, lại kể:

"Thế là cưng không biết rồi, thằng chồng cũ của bà này là á cũng qua lại với vợ của ông này.

Nghe nói là giúp gắn ghép quay lại với nhau đó."

Hoài Yên có hoảng hốt, cô không thể nào tin được là nội tình lại đầy bất ngờ thế.

Sao lại có thêm tình tiết bất ngờ rồi!

Cô chớp chớp mắt, nhìn chị chủ đầy tò mò:

"Quay lại gắn ghép luôn á chị?

Thiệt luôn hở?"

Chị chủ còn gật đầu, nhìn chúng tôi rồi tiết lộ:

"Thiệt chứ bây, chồng chị là bạn nhậu của thằng chồng cũ của con Xuân về kể chị đó.

Thằng đó nói chồng chị là bà vợ đó gặp nó kêu là sẽ làm cho hai đứa nó hàn gắn lại chi chi đó."

Hoài Đức ngay lúc này cũng mắt chữ A mồm chữ O, cậu không ngờ được còn có tình tiết này, phản ứng của cậu là thật chứ không còn là diễn nữa.
 
Back
Top Bottom