Thứ Hai, trời đổ mưa lất phất, Ngân rời khỏi trường sau buổi thuyết trình nhóm, cô ôm laptop vào ngực, vừa đi vừa che túi bằng áo khoác mỏng.
Điện thoại rung, là tin nhắn của Thư:
"Ngân ơi, tối nay đi với tao không?
Có một event của mấy anh start-up, tao nghe nói networking hay lắm, đi chung cho vui."
Ngân thoáng nghĩ đến lời Quốc Anh hôm trước: "Lần sau, khi cô gặp rắc rối...
đừng trách tại sao tôi không ở đó để giúp."
Cô lắc đầu, tự nhủ: "Vớ vẩn.
Mình có rắc rối gì đâu."
Buổi tối
Event được tổ chức ở một khách sạn lớn.
Ánh đèn sáng choang, người ra vào tấp nập.
Ngân đi cùng Thư, ban đầu chỉ định đứng bên lề nghe cho biết nhưng Thư nhanh chóng bị cuốn theo mấy anh chàng founder trẻ tuổi để Ngân lại một mình với ly nước trên tay.
Một người đàn ông bước tới, trạc 30, vest chỉnh tề, mỉm cười thân thiện:
"Xin chào, cô đi cùng nhóm nào?
Tôi không thấy cô trong danh sách khách mời."
Ngân hơi lúng túng:
"À, tôi đi cùng bạn, chỉ tham dự cho vui thôi."
Người đàn ông gật đầu, rót thêm rượu vào ly cô:
"Không sao, càng đông càng vui.
Tôi là Khải, phụ trách tài chính của một dự án mới.
Cô học kinh tế à?
Nhìn dáng vẻ chắc là sinh viên kinh tế."
Ngân cười nhạt, định nói vài câu xã giao mà càng lúc, Khải càng hỏi nhiều, từ ngành học, gia đình đến chuyện cá nhân.
Cô bắt đầu thấy khó chịu, toan tìm cớ đi.
Bất ngờ, Khải hạ giọng:
"Thật ra tôi có để ý cô từ lúc nãy.
Một cô gái như cô... xuất hiện ở đây thật lạ.
Tôi có thể mời cô đi riêng nói chuyện không?"
Ngân giật mình, bước lùi:
"Xin lỗi, tôi đi với bạn.
Tôi không quen anh."
Khải vẫn cười, nhưng ánh mắt lóe lên tia không lành:
"Đừng ngại, chỉ là trò chuyện thôi mà.
Cô biết không, nhiều cơ hội lớn đến từ một cuộc nói chuyện nhỏ."
Ngân siết chặt ly, lòng bất an.
Cô đảo mắt tìm Thư nhưng không thấy.
Người đàn ông tiến lại gần hơn, mùi rượu phả ra nồng nặc.
Đúng lúc ấy, một giọng trầm vang lên phía sau:
"Cô ấy đi cùng tôi."
Ngân giật mình quay lại, là Quốc Anh.
Áo sơ mi trắng, áo khoác xanh navy, vẻ ngoài hoàn toàn khác đêm ở Rooftop — lạnh lùng, sắc bén, nhưng đầy uy quyền.
Khải thoáng sững, rồi gượng cười:
"À... ra là bạn của anh.
Tôi chỉ định trò chuyện thôi."
Quốc Anh nhấc ly rượu từ tay Ngân đặt xuống bàn, ánh mắt không rời Khải:
"Tôi nghĩ anh còn nhiều người để trò chuyện hơn là một sinh viên năm ba.
Đúng chứ?"
Không khí căng thẳng.
Khải cười gượng, gật đầu rồi lùi lại, biến mất vào đám đông.
Ngân vẫn chưa hoàn hồn.
Cô nhìn Quốc Anh:
"Sao anh lại ở đây?"
"Câu hỏi đó đáng lẽ tôi phải hỏi cô.
Đây không phải chỗ dành cho những người như cô."
"Ý anh là sao?
Tôi đi cùng bạn, có gì sai?"
Quốc Anh bước gần hơn, giọng thấp nhưng dứt khoát:
"Cô không hiểu mình vừa gặp ai đâu.
Khải không phải người tử tế.
Hắn nổi tiếng trong giới vì những thương vụ mờ ám và phụ nữ... chỉ là công cụ để hắn mặc cả."
Ngân lặng người, không biết nên tin hay không.
"Anh nói vậy... làm sao tôi biết anh không dọa tôi?"
Quốc Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt nghiêm đến mức khiến Ngân khó chống đỡ:
Tôi đã nói rồi, cô sẽ gặp rắc rối.
Nếu không muốn chìm vào nó thì từ giờ khi tôi bảo đừng đến đâu, cô hãy nghe."
Ngân mím môi:
"Anh tưởng anh là ai mà bắt tôi phải nghe?"
Quốc Anh không trả lời.
Anh chỉ khoác nhẹ áo khoác của mình lên vai Ngân, giọng bình thản:
"Ai à?
Có lẽ... là người duy nhất ở đây thực sự quan tâm xem cô có an toàn hay không."
Ngân sững lại, không biết phải đáp gì.