Cập nhật mới

Khác GIỮA ANH VÀ BÓNG HÌNH

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402358229-256-k311246.jpg

Giữa Anh Và Bóng Hình
Tác giả: Zynnaya
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong thế giới ngầm, nơi những bí mật và tham vọng luôn ẩn mình sau ánh đèn vàng của một quán bar bí ẩn.

Ngân, 21 tuổi, một nữ sinh năm ba tưởng chừng bình thường, bất ngờ bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực khi gặp Quốc Anh, 26 tuổi - một CEO ngầm mang dáng vẻ badboy hào nhoáng nhưng lại đầy ẩn số.

Từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời cô thay đổi, khi những ánh mắt và lời nói nửa thật nửa dối của anh ta hằn sâu vào trong trái tim.



hànhđộng​
 
Giữa Anh Và Bóng Hình
Chương 1


Một tối cuối tuần, con hẻm nhỏ ở trung tâm thành phố sáng lên bởi ánh đèn vàng mờ.

Quán bar nhỏ nằm trong một con hẻm sâu, không biển hiệu rõ ràng, chỉ có một cánh cửa gỗ tối màu với chiếc đèn vàng mờ treo bên trên.

Người ta gọi nó là Hidden Bar, nơi chỉ những ai "được chỉ đường" mới tìm thấy.

Kim Ngân – cô là sinh viên năm ba, 21 tuổi.

Đứng lưỡng lự trước cửa, một cảm giác khó tả trào dâng trong cô.

Vốn là một người không thích ở những nơi ồn ào nên đây là lần đầu tiên cô đi bar, cũng chỉ vì bạn thân rủ tới thử cho biết.

"Vô đi Ngân.

Đừng sợ, chỗ ni chill thôi chứ không xập xình đâu." — Thư, nhỏ bạn thân, hối thúc.

Ngân hít nhẹ, rồi bước vào.

Bên trong, không gian khác hẳn tưởng tượng: ấm áp, lịch sự.

Những chiếc bàn gỗ thấp, đèn vàng phủ mờ, mùi rượu thoang thoảng.

Không khí yên tĩnh, có chút bí mật.

Ở quầy bar, một người đàn ông trẻ đang ngồi tựa ghế.

Áo sơ mi đen hơi mở, mái tóc hơi rối, ánh mắt lười biếng nhưng sắc bén.

Một điếu xì gà kẹp giữa những ngón tay thon dài, ly whisky đặt trước mặt.

Anh ta cười khẩy khi nghe bartender kể một chuyện gì đó.

Đó là Quốc Anh, 26 tuổi.

Nhìn qua, chẳng khác gì một tay ăn chơi già đời: rượu mạnh, khói thuốc, thái độ bất cần.

Nhưng với những người trong giới, anh là kẻ cực kỳ khôn khéo trong kinh doanh, người ta đồn rằng chưa có hợp đồng nào không được kí kết với anh.

Hidden Bar này cũng là một trong những "sân sau" mà anh đứng tên ngầm.

Ngân không biết gì về anh, dĩ nhiên.

Cả hai chọn bàn gần góc.

Ngân lặng lẽ quan sát xung quanh vì mọi thứ rất lạ lẫm so với tưởng tượng của cô.

Một lát sau, khi Thư đi WC, Ngân ngồi lại một mình.

Một khay đồ uống được đặt xuống trước mặt.

Cốc pha lê chứa chất lỏng vàng nâu sóng sánh.

Ngân nhíu mày:

"Xin lỗi, hình như anh đặt nhầm bàn rồi?"

Một giọng trầm vang lên phía sau:

"Không nhầm.

Tôi gọi cho cô đấy."

Ngân quay lại.

Là người đàn ông ở quầy bar.

Anh ta đứng sát, hơi thở mang theo mùi rượu và thuốc nhàn nhạt.

"Tôi... không quen anh."

"Quen rồi thì còn gì thú vị nữa." — anh nhếch môi cười, ngón tay gõ nhẹ lên thành ly.

"Uống đi.

Biết đâu hợp." — anh nói tiếp

Ngân thoáng khó chịu nhưng ánh mắt anh ta không giống mấy kẻ trêu ghẹo vớ vẩn.

Nó sâu hơn như đang dò xét.

Cô khẽ nhấp một ngụm.

Vị đắng lan đầu lưỡi, sau đó là chút ngọt dịu.

"Đắng thật.

Khó uống."

Quốc Anh cười khẽ:

"Thứ đáng nhớ thường không dễ nuốt, cũng như con người vậy."

Ngân đặt ly xuống, nghiêng đầu:

"Anh luôn nói chuyện kiểu triết lý với người lạ thế này à?"

"Chỉ khi người lạ ấy làm tôi tò mò."

Ngân im lặng.

Có chút khó chịu, nhưng trong lòng lại thấp thoáng một tia tò mò khó lý giải.

Thư quay lại lập tức kéo tay Ngân:

"Đi thôi Ngân, ở đây đừng dễ dàng nói chuyện với ai.

Nhất là những người có vẻ ngoài mập mờ như Quốc Anh"

Ngân đứng dậy, không nói thêm nhưng trước khi đi, ánh mắt cô vô tình chạm vào ánh nhìn của Quốc Anh, một ánh nhìn thản nhiên nhưng phía sau như cất giấu điều gì đó.
 
Giữa Anh Và Bóng Hình
Chương 2


Vài ngày sau, ở một quán cà phê gần trường, Ngân đang ngồi đọc sách.

Tiếng chuông cửa vang lên, và bất ngờ thay, Quốc Anh bước vào.

Lần này không còn áo sơ mi đen hay điếu xì gà, anh mặc sơ mi trắng gọn gàng, cầm laptop và dáng vẻ điềm tĩnh.

Ngân thoáng sững người, tự hỏi có phải trùng hợp hay cố ý.

Anh nhận ra cô ngay, nhếch môi:

"À... cô gái chê rượu đắng."

Ngân khẽ cau mày:

"Sao anh lại ở đây?"

"Tôi có hẹn công việc." — Anh đặt laptop xuống bàn gần đó, giọng điềm nhiên. — "Đúng là trùng hợp thật."

Ngân gấp sách lại:

"Anh làm gì?

Không giống dân ăn chơi bình thường."

Quốc Anh bật cười, chống tay nhìn cô:

"Tôi vừa ăn chơi, vừa làm việc.

Cái nào cũng nghiêm túc cả."

"Nghe rất mâu thuẫn đấy anh trai ạ."

"Thế còn cô?

Cứ tưởng sinh viên ngoan hiền thì sẽ không bén mảng bar, nhưng hóa ra cũng tò mò đấy thôi."

Ngân cứng lưỡi.

Anh ta... nói trúng.

Cô cố giữ bình tĩnh:

"Tôi chỉ đi cùng bạn.

Tôi không hợp với mấy chỗ đó."

"Có khi hợp hơn cô nghĩ." — Anh nhún vai. — "Và có lẽ, cô sẽ còn quay lại."

Ngân hơi lạnh sống lưng.

Tại sao anh ta lại nói thế?

"Anh theo dõi tôi à?"

Anh chống tay lên bàn, nghiêng người về phía cô, giọng hạ thấp:

"Nếu tôi nói... tôi tò mò về cô thì sao?"

Ngân siết chặt tay.

"Tò mò?

Tôi có gì để một người lạ như anh quan tâm?"

Anh nhún vai, ánh mắt không rời khỏi cô:

"Có những thứ càng không hiểu thì càng muốn biết.

Như cô chẳng hạn.

Cô ngồi đây, rõ ràng cố tỏ ra bình thản nhưng ngón tay thì gõ nhịp lên bàn liên tục.

Cô chắc chắn đang lo lắng."

Ngân giật mình, vội rút tay về.

Cô bối rối, cố giữ giọng lạnh:

"Anh giỏi quan sát đấy nhưng tôi không phải trò tiêu khiển để anh phân tích."

Quốc Anh bật cười khẽ, ngả lưng ra sau:

"Không phải trò tiêu khiển mà là thử thách."

"Anh coi tôi là... thử thách?" — Ngân trừng mắt.

"Không.

Tôi coi chính mình là thử thách, xem tôi có thể khiến một cô gái đề phòng mình như thế này... chịu mở lòng hay không."

Không khí im lặng vài giây.

Tiếng máy xay cà phê phía quầy vang lên lách cách.

Ngân hít sâu, cố giữ bình tĩnh.

"Tôi không có hứng thú với mấy trò chơi tâm lý."

"Tôi cũng không có hứng thú.

Nhưng công việc dạy tôi một điều: những người tưởng là không liên quan, đôi khi lại quan trọng hơn cả."

Ngân nhíu mày:

"Công việc của anh là gì?"

Anh khựng lại một nhịp, rồi cười nhạt:

"Tạm gọi là... làm ăn.

Khó giải thích nhưng nếu cô muốn biết thì phải chịu khó ngồi thêm vài buổi nữa."

Ngân chớp mắt, trong lòng nổi lên cảm giác khó chịu xen lẫn tò mò.

Người đàn ông này cứ nói nửa vời, đủ để cô không thể bỏ đi ngay, nhưng cũng không để lộ bất cứ gì rõ ràng.

"Xin lỗi, tôi không có thời gian cho những chuyện mơ hồ."

Quốc Anh ngẩng nhìn, giọng bình thản:

"Sẽ còn gặp thôi vì tôi chưa nói hết điều tôi muốn."

Anh mỉm cười rồi quay đi mở laptop, bắt đầu bàn bạc công việc với một đối tác vừa tới.

Ngân nhìn lén, ngạc nhiên khi thấy cách anh nói chuyện, trầm ổn, khéo léo, từng từ đều cân nhắc, không còn chút dáng vẻ lười nhác, bất cần của gã trai trong bar hôm nọ.

Hai hình ảnh trái ngược, nhưng cùng tồn tại trong một con người.

Ngân không tò mò thêm, cô bắt đầu tập trung vào ngồi học.

Thoáng chốc đã đến tối, cô nhìn sang bàn ở góc tường kia, laptop vẫn mở, Quốc Anh vẫn đang bàn chuyện với hai người đàn ông lớn tuổi khác.

Nhìn cách anh nói chuyện khiến người ta có cảm giác tin cậy.

Ngay khi cuộc trò chuyện xong, Quốc Anh đứng dậy.

Ánh mắt anh lướt một vòng rồi dừng lại ở Ngân.

Anh bước tới, nụ cười nửa miệng quen thuộc:

"Gặp nhau ở nơi người ta ít mong đợi nhất, chắc gọi là duyên."

Ngân liếc anh:

"Tôi không tin mấy chữ 'duyên' dễ dàng vậy."

Quốc Anh cúi nhẹ đầu, thì thầm đủ để chỉ mình cô nghe:

"Tin hay không, thì cô vẫn đang ngồi đây nói chuyện với tôi."

Câu nói khiến Ngân thoáng nghẹn, không biết nên phản ứng thế nào.
 
Giữa Anh Và Bóng Hình
Chương 3


Một tuần trôi qua, đến tối muộn, Ngân trở về ký túc.

Đứng trước gương, cô nhìn lại mình.

Tại sao một người xa lạ như Quốc Anh lại khiến cô rối trí đến vậy?

Một tin nhắn lạ được gửi tới:

"Tối nay, 8 giờ.

Quán The Rooftop, tầng 10.

Nếu cô đến, tôi sẽ trả lời câu hỏi tuần trước: tôi làm công việc gì."

Ngân đọc đi đọc lại, lưỡng lự.

Số điện thoại này từ đâu mà anh ta có?

Cô gõ nhanh một dòng trả lời:

"Xin lỗi, tôi không có thói quen đi gặp người lạ."

Tin nhắn đến ngay lập tức:

"Cô đã uống rượu tôi gọi, đã ngồi nghe tôi nói một buổi.

Thế vẫn còn là người lạ sao?"

Ngân cắn môi, bực mình.

"Anh ta đúng là kiểu người không cho ai đường lui."

Nhưng cuối cùng, Ngân vẫn không thắng nổi sự tò mò, mặc một chiếc váy đen đơn giản, bắt taxi đến địa chỉ kia.

The Rooftop, một không gian sang trọng, ánh đèn vàng phủ khắp.

Những bộ vest, váy dạ hội sải bước.

Không khí khác hẳn Hidden Bar, ở đây nhộn nhịp nhưng vẫn giữ vẻ tinh tế.

Ngân bước vào, chưa kịp quan sát thì một giọng quen thuộc vang lên:

"Tôi biết cô sẽ đến."

Quốc Anh đang ngồi sẵn ở bàn cạnh lan can, lưng tựa ghế, ly rượu vang đỏ trong tay.

Ánh đèn hắt lên gương mặt anh, nửa sáng nửa tối, càng khó đoán.

Ngân khoanh tay, giọng lạnh:

"Anh tự tin quá đấy."

"Không phải tự tin.

Chỉ là tôi hiểu người tò mò sẽ không bỏ qua cơ hội."

Ngân ngồi xuống, ánh mắt cảnh giác:

"Nói đi.

Anh làm gì?"

Anh đặt ly rượu xuống, ngón tay xoay xoay chân ly.

"Công việc của tôi... là tạo ra những cuộc chơi mà người khác tưởng mình đang làm chủ."

Ngân cau mày:

"Ý anh là sao?

Đừng nói kiểu nửa vời nữa."

Quốc Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng chậm rãi:

"Tôi điều hành một công ty đầu tư nhưng phần lớn thời gian, tôi làm việc trong những thương vụ không xuất hiện trên báo chí.

Tôi phải nhìn người, đoán ý, tính toán từng bước.

Ở quán bar, tôi nhìn thấy cô.

Ở quán cà phê, tôi lại gặp lại.

Tôi không tin vào sự tình cờ nhiều đến thế."

Ngân im lặng vài giây, rồi bật cười:

"Vậy rốt cuộc... tôi là gì trong 'thương vụ' của anh?

Một quân cờ?

Hay một phép thử?"

Quốc Anh hơi nghiêng đầu:

"Cả hai, nhưng không chỉ thế."

Ngân chống tay lên bàn, giọng gằn:

"Anh coi phụ nữ là trò chơi sao?"

Anh chậm rãi lắc đầu:

"Không.

Tôi coi phụ nữ là bí mật và tôi chưa từng thấy bí mật nào khiến tôi muốn giải mã như cô."

Không khí lặng đi, Ngân cảm thấy tim mình đập nhanh, vừa giận vừa khó hiểu.

"Anh tiếp cận tôi để làm gì?

Đừng vòng vo."

"Tôi cần cô ở bên cạnh.

Ít nhất là trong một khoảng thời gian."

"Nghe cứ như hợp đồng vậy.

Tôi chẳng có gì để anh cần cả."

"Cô có nhưng cô chưa biết thôi."

"Xin lỗi, tôi không hứng thú với việc làm 'trò chơi' cho anh."

"Cô có thể rời đi.

Tôi nói trước, lần sau khi cô gặp rắc rối...

đừng trách tại sao tôi không ở đó để giúp."

Ngân khựng lại.

Câu nói ấy gieo vào cô một cảm giác lạ — vừa cảnh cáo, vừa như một lời hứa.

Cô bước đi nhanh, nhưng trong lòng tràn ngập mâu thuẫn: "Anh ta rốt cuộc muốn gì ở mình?

Tại sao lại chắc chắn đến thế?"
 
Giữa Anh Và Bóng Hình
Chương 4


Thứ Hai, trời đổ mưa lất phất, Ngân rời khỏi trường sau buổi thuyết trình nhóm, cô ôm laptop vào ngực, vừa đi vừa che túi bằng áo khoác mỏng.

Điện thoại rung, là tin nhắn của Thư:

"Ngân ơi, tối nay đi với tao không?

Có một event của mấy anh start-up, tao nghe nói networking hay lắm, đi chung cho vui."

Ngân thoáng nghĩ đến lời Quốc Anh hôm trước: "Lần sau, khi cô gặp rắc rối...

đừng trách tại sao tôi không ở đó để giúp."

Cô lắc đầu, tự nhủ: "Vớ vẩn.

Mình có rắc rối gì đâu."

Buổi tối

Event được tổ chức ở một khách sạn lớn.

Ánh đèn sáng choang, người ra vào tấp nập.

Ngân đi cùng Thư, ban đầu chỉ định đứng bên lề nghe cho biết nhưng Thư nhanh chóng bị cuốn theo mấy anh chàng founder trẻ tuổi để Ngân lại một mình với ly nước trên tay.

Một người đàn ông bước tới, trạc 30, vest chỉnh tề, mỉm cười thân thiện:

"Xin chào, cô đi cùng nhóm nào?

Tôi không thấy cô trong danh sách khách mời."

Ngân hơi lúng túng:

"À, tôi đi cùng bạn, chỉ tham dự cho vui thôi."

Người đàn ông gật đầu, rót thêm rượu vào ly cô:

"Không sao, càng đông càng vui.

Tôi là Khải, phụ trách tài chính của một dự án mới.

Cô học kinh tế à?

Nhìn dáng vẻ chắc là sinh viên kinh tế."

Ngân cười nhạt, định nói vài câu xã giao mà càng lúc, Khải càng hỏi nhiều, từ ngành học, gia đình đến chuyện cá nhân.

Cô bắt đầu thấy khó chịu, toan tìm cớ đi.

Bất ngờ, Khải hạ giọng:

"Thật ra tôi có để ý cô từ lúc nãy.

Một cô gái như cô... xuất hiện ở đây thật lạ.

Tôi có thể mời cô đi riêng nói chuyện không?"

Ngân giật mình, bước lùi:

"Xin lỗi, tôi đi với bạn.

Tôi không quen anh."

Khải vẫn cười, nhưng ánh mắt lóe lên tia không lành:

"Đừng ngại, chỉ là trò chuyện thôi mà.

Cô biết không, nhiều cơ hội lớn đến từ một cuộc nói chuyện nhỏ."

Ngân siết chặt ly, lòng bất an.

Cô đảo mắt tìm Thư nhưng không thấy.

Người đàn ông tiến lại gần hơn, mùi rượu phả ra nồng nặc.

Đúng lúc ấy, một giọng trầm vang lên phía sau:

"Cô ấy đi cùng tôi."

Ngân giật mình quay lại, là Quốc Anh.

Áo sơ mi trắng, áo khoác xanh navy, vẻ ngoài hoàn toàn khác đêm ở Rooftop — lạnh lùng, sắc bén, nhưng đầy uy quyền.

Khải thoáng sững, rồi gượng cười:

"À... ra là bạn của anh.

Tôi chỉ định trò chuyện thôi."

Quốc Anh nhấc ly rượu từ tay Ngân đặt xuống bàn, ánh mắt không rời Khải:

"Tôi nghĩ anh còn nhiều người để trò chuyện hơn là một sinh viên năm ba.

Đúng chứ?"

Không khí căng thẳng.

Khải cười gượng, gật đầu rồi lùi lại, biến mất vào đám đông.

Ngân vẫn chưa hoàn hồn.

Cô nhìn Quốc Anh:

"Sao anh lại ở đây?"

"Câu hỏi đó đáng lẽ tôi phải hỏi cô.

Đây không phải chỗ dành cho những người như cô."

"Ý anh là sao?

Tôi đi cùng bạn, có gì sai?"

Quốc Anh bước gần hơn, giọng thấp nhưng dứt khoát:

"Cô không hiểu mình vừa gặp ai đâu.

Khải không phải người tử tế.

Hắn nổi tiếng trong giới vì những thương vụ mờ ám và phụ nữ... chỉ là công cụ để hắn mặc cả."

Ngân lặng người, không biết nên tin hay không.

"Anh nói vậy... làm sao tôi biết anh không dọa tôi?"

Quốc Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt nghiêm đến mức khiến Ngân khó chống đỡ:

Tôi đã nói rồi, cô sẽ gặp rắc rối.

Nếu không muốn chìm vào nó thì từ giờ khi tôi bảo đừng đến đâu, cô hãy nghe."

Ngân mím môi:

"Anh tưởng anh là ai mà bắt tôi phải nghe?"

Quốc Anh không trả lời.

Anh chỉ khoác nhẹ áo khoác của mình lên vai Ngân, giọng bình thản:

"Ai à?

Có lẽ... là người duy nhất ở đây thực sự quan tâm xem cô có an toàn hay không."

Ngân sững lại, không biết phải đáp gì.
 
Giữa Anh Và Bóng Hình
Chương 5


Đêm khuya, cơn mưa vừa dứt, phố xá còn vương hơi ẩm, taxi dừng trước một quán cà phê mở 24/7, ánh đèn hắt ra vỉa hè vắng vẻ.

Quốc Anh mở cửa bước xuống trước, anh quay lại nhìn Ngân:

"Xuống đi.

Tôi không đưa cô thẳng về nhà đâu.

Có chuyện cần nói."

Ngân cau mày, ngập ngừng vài giây rồi cũng bước xuống.

Cô kéo áo khoác trên vai, lòng dấy lên nhiều câu hỏi.

Quán vắng, chỉ lác đác vài người.

Họ chọn bàn trong góc.

Không ai lên tiếng ngay.

Chỉ có tiếng nhạc jazz khe khẽ cùng tiếng mưa nhỏ giọt ngoài hiên.

Cuối cùng, Ngân phá vỡ im lặng:

"Anh định giải thích thế nào?

Về chuyện vừa rồi... và cả chuyện tại sao anh lại ở khắp nơi tôi đến."

Quốc Anh ngả lưng ra ghế, khoanh tay, ánh mắt chăm chú:

"Cô muốn nghe sự thật?

Hay muốn nghe một lời nói dễ chịu để mình yên tâm?"

Ngân gằn giọng:

"Sự thật."

Anh khẽ nhếch môi, gật đầu:

"Được.

Sự thật là tôi biết trước Khải sẽ có mặt ở event đó.

Hắn luôn tìm sinh viên hoặc những người mới chập chững để dụ dỗ.

Khi tôi thấy tên hắn trong danh sách, tôi đoán chắc cô sẽ trở thành mục tiêu."

Ngân chớp mắt, sững vài giây:

"Sao lại là tôi?

Trong bao nhiêu người ở đó?"

Anh cúi xuống, xoay xoay ly cà phê chưa uống, giọng trầm:

"Vì cô vừa ngây thơ vừa cứng đầu.

Loại người như thế... thường dễ khiến người khác muốn thử giới hạn."

Ngân nhíu mày, tức giận:

"Anh đang xúc phạm tôi à?"

Quốc Anh lắc đầu:

"Không, tôi đang nói thật.

Cô có bao giờ nghĩ mình quá tin vào sự an toàn không?

Đi bar, đi event, gặp ai cũng cho là chỉ 'tình cờ'...

Nhưng thế giới này đâu có trong sáng đến vậy."

Ngân cắn môi, im lặng vài giây.

Rồi cô nhìn thẳng vào anh:

"Vậy còn anh thì sao?

Anh tiếp cận tôi cũng chỉ là một trò chơi quyền lực trong cái 'thế giới không trong sáng' đó thôi đúng không?"

Quốc Anh khựng lại, ánh mắt thoáng tối.

Anh im lặng một lúc lâu rồi mới nói:

"Nếu cô nghĩ thế... thì tôi không phủ nhận.

Nhưng khác ở chỗ là tôi không cần gì từ cô cả, tôi chỉ muốn... giữ cô tránh xa khỏi những người như Khải."

Ngân cười nhạt, giọng run run:

"Giữ tôi?

Hay giữ tôi trong vòng kiểm soát của anh?"

Không khí lặng đi.

Quốc Anh nhìn cô, đôi mắt sâu hun hút, khó đoán.

Anh khẽ nghiêng người về phía trước, giọng thấp:

"Ngân... cô có biết vì sao ngay từ lần đầu gặp, tôi đã muốn lại gần không?"

Ngân giật mình, tim đập nhanh:

"Tại sao?"

Anh ngừng lại, như cân nhắc rồi chỉ thở dài, tựa lưng vào ghế:

"Chưa phải lúc để cô biết."

Ngân bật dậy, giận dữ:

"Anh lúc nào cũng vậy!

Toàn nói nửa vời.

Anh coi tôi là gì hả Quốc Anh?"

"Cô là lý do khiến tôi phá lệ."

Ngân khựng lại.

Trong khoảnh khắc, cô không biết nên tin hay nên bỏ đi.

Ngoài hiên, mưa lại rơi lộp bộp, không gian ngột ngạt như nuốt lấy mọi lời chưa kịp nói.

Sáng hôm sau, Ngân nằm dài trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà, câu nói đêm qua cứ vang lên trong đầu:

"Cô là lý do khiến tôi phá lệ."

Ngân thở dài, lăn qua lăn lại, không ngủ nổi.

Cô bực chính mình vì để tâm đến những lời mập mờ ấy.

Bỗng điện thoại rung, Thư gọi đến.

"Ngân ơi, hôm qua tao xin lỗi nha, bỏ mày lại ở event.

Tao bị mấy anh founder kéo đi nói chuyện.

Mày về an toàn chưa?"

Ngân khựng lại, định kể, rồi thôi:

"Rồi, nhưng mà Thư, sao mày biết người đó tên Quốc Anh vậy?"

"Quốc Anh?

À chỉ nghe loáng thoáng trong giới kinh doanh, hình như đầu tư gì đấy, nhưng mà nhìn có vẻ mập mờ lắm.

Tối nay đi gặp chị Mai đi.

Chị họ tớ làm ở ngân hàng đầu tư nên chắc biết.

Gặp rồi hỏi thử, biết đâu có thông tin."

Ngân do dự một chút rồi gật:

"Ừ, đi."
 
Back
Top Bottom