Khác Giữ lấy nhau khi còn có thể (bắcxkhang)

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,131
Điểm tương tác
0
Điểm
0
407805632-256-k951966.jpg

Giữ Lấy Nhau Khi Còn Có Thể (Bắcxkhang)
Tác giả: vtseasonlove
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Bên nhau mãi mãi nhé



pov​
 
Có thể bạn cũng thích
  • AllJake | Một Bé Omega Giữa Một Dàn Alpha
  • Nana-ÁNH SÁNG GIỮA HAI THẾ GIỚI
  • [ABO/Esport] Đường Giữa Toàn Năng - Điệp Chi Linh
  • [Edit - Snarry] Hy vọng giữa những kẽ tay - [Chỉ...
  • [Joseph x aesop] jocral idv bông hoa hồng mang sắc...
  • Ta là phàm giả duy nhất giữa vô vàn tiên tôn!
  • Giữ Lấy Nhau Khi Còn Có Thể (Bắcxkhang)
    Chap 1


    Mối quan hệ của Bắc và Khang không bắt đầu bằng một lời tỏ tình.

    Không có hoa.

    Không có lời hứa.

    Chỉ là một ngày nào đó, họ nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của đối phương đến mức không thể thiếu.

    Sáng tập luyện, Bắc luôn đến sớm hơn.

    Khang thì giả vờ không để ý nhưng ánh mắt lúc nào cũng tìm anh trước tiên.

    Họ giữ khoảng cách hoàn hảo trước mặt người khác.

    Không chạm tay quá lâu.

    Không nhìn nhau quá mức.

    Nhưng những điều nhỏ nhặt thì không giấu được.

    Bắc luôn là người đưa nước cho Khang.

    Khang là người nhắn tin nhắc Bắc ngủ sớm.

    Những tin nhắn lặp lại mỗi ngày:

    "Ăn chưa?"

    "Mệt không?"

    "Ngủ ngon nha, người yêu."

    Họ từng nghĩ chỉ cần cẩn thận, thế giới sẽ không phát hiện.

    Suốt gần một năm, mọi thứ bình yên.

    Gia đình hai bên không nghi ngờ.

    Những bữa cơm vẫn đầy tiếng nói cười.

    Ba mẹ vẫn hỏi han chuyện tập luyện.

    Cho đến một tối.

    Điện thoại Khang sáng lên khi đặt trên bàn.

    Mẹ cậu vô tình nhìn thấy.

    "Ngủ ngon nha, người yêu."

    Chỉ năm chữ.

    Nhưng đủ khiến bà khựng lại.

    Không hỏi ngay.

    Không làm ầm lên.

    Ba ngày sau đó là ba ngày im lặng đáng sợ.

    Đến tối thứ tư, ba Khang đặt đũa xuống.

    "Con với Bắc là sao?"

    Khang biết không còn đường lùi.

    "...

    Tụi con quen nhau."

    Căn phòng đông cứng.

    "Con biết mình đang làm gì không?"

    Ba cậu hỏi.

    "Con biết."

    "Con nghĩ gia đình này chấp nhận được sao?"

    "Con không làm gì sai."

    Câu nói đó như châm lửa.

    "Con còn tương lai!"

    Ba cậu quát.

    "Con nghĩ xã hội sẽ nhìn con thế nào?"

    Khang siết tay.

    "Con chỉ đang yêu."

    Một cái tát vang lên.

    Không quá mạnh.

    Nhưng đủ để mọi thứ sụp xuống.

    Ở phía bên kia thành phố, Bắc cũng đang đứng trước ánh mắt giận dữ của gia đình mình.

    Ba Bắc đặt điện thoại xuống bàn, màn hình vẫn mở đoạn tin nhắn giữa hai người.

    "Giải thích đi."

    "Con thích Khang."

    "Thích?"

    Ba anh đập tay xuống bàn.

    "Con định hủy tương lai mình vì cái thứ tình cảm đó sao?"

    Mẹ Bắc khóc.

    "Con nghĩ người ta sẽ nói gì về gia đình mình?"

    Bắc không né tránh.

    "Con không thấy mình sai."

    Câu trả lời ấy khiến ba anh nổi giận.

    "Từ hôm nay, con không được gặp nó nữa."

    Cùng lúc đó, ba Khang cũng nói câu tương tự:

    "Chấm dứt.

    Ngay lập tức."

    Hai gia đình sau đó đã gặp nhau.

    Không có Bắc.

    Không có Khang.

    Chỉ là những người lớn nói về tương lai, danh dự, sự nghiệp.

    Quyết định được đưa ra rất nhanh.

    Tách họ ra.

    "Con chuyển lò."

    Ba Khang thông báo.

    "Thủ tục xong rồi."

    "Con không đi."

    "Con không có quyền chọn."

    Ở nhà Bắc, quyết định cũng vậy.

    "Con sẽ tập ở trung tâm khác.

    Ở đó không có Khang."

    Điện thoại của cả hai bị kiểm soát.

    Tin nhắn bị đọc.

    Mạng xã hội bị đổi mật khẩu.

    Không còn những cuộc gọi lúc nửa đêm.

    Đêm cuối cùng trước khi bị thu điện thoại, Bắc gửi tin nhắn:

    "Dù họ có làm gì, anh cũng không buông."

    Khang trả lời:

    "Em cũng vậy."

    Sáng hôm sau, vali đặt trước cửa.

    Không một cái ôm.

    Không một lời tạm biệt trực tiếp.

    Hai người rời đi theo hai hướng khác nhau.

    Gia đình tin rằng khoảng cách sẽ làm họ nguội lạnh.

    Nhưng họ không biết —

    Có những tình cảm càng bị ngăn cấm, lại càng khắc sâu.

    Chỉ là...

    không ai biết họ có đủ mạnh để chống lại tất cả hay không.
     
    Giữ Lấy Nhau Khi Còn Có Thể (Bắcxkhang)
    Chap 2


    Sau lần bị tách lò, ai cũng nghĩ khoảng cách sẽ khiến mọi thứ nguội đi.

    Nhưng Bắc và Khang không buông.

    Họ lén liên lạc.

    Một tài khoản phụ.

    Một chiếc điện thoại mượn tạm từ bạn cùng phòng.

    Một khung giờ cố định lúc 1 giờ sáng.

    "Anh nhớ em."

    "Em cũng nhớ anh."

    Không còn công khai.

    Không còn thoải mái.

    Chỉ là những tin nhắn vụn vặt được giữ như báu vật.

    Có hôm Bắc tập đến kiệt sức vẫn cố chờ Khang online.

    Có hôm Khang bị kiểm soát nhưng vẫn tìm cách vào được vài phút.

    Họ nghĩ mình đủ khéo.

    Cho đến tối hôm đó.

    Ba Bắc mở cửa phòng không gõ.

    Cuộc gọi vẫn đang bật loa.

    Giọng Khang vang lên rõ ràng:

    "Bắc, em ngủ chưa?"

    Căn phòng đông cứng.

    Bắc không kịp tắt máy.

    Ba em bước tới, giật lấy điện thoại.

    Cuộc gọi bị ngắt.

    Ở đầu dây bên kia, Khang gọi lại liên tục.

    Không ai bắt máy.

    Mười phút sau, ba Khang nhận được một cuộc gọi.

    Cuộc nói chuyện giữa hai người lớn lần này không còn giữ ý.

    "Gia đình anh quản con anh kiểu gì vậy?"

    "Bên anh cũng vậy thôi!"

    Cơn giận dồn nén từ lần trước bùng nổ.

    Đêm đó, cả Bắc và Khang đều bị gọi ra phòng khách.



    Ở nhà Khang.

    Ba cậu đặt điện thoại xuống bàn.

    "Con vẫn còn liên lạc với nó?"

    "...

    Vâng."

    "Sau tất cả những gì ba mẹ đã làm?"

    Khang ngẩng đầu.

    "Con chưa từng hứa sẽ buông."

    "Con đang coi thường gia đình này à?"

    "Con chỉ đang giữ người con yêu."

    "Yêu?"

    Ba cậu cười lạnh.

    "Con nghĩ yêu là đủ để sống sao?"

    "Con không sống cho xã hội!"

    "Nhưng xã hội sống quanh con!"

    Khang siết chặt tay.

    "Ba sợ người ta nói gì hơn là hỏi con có hạnh phúc không."

    Một cái tát vang lên.

    Nhưng lần này Khang không quay mặt đi.

    "Ba có thể cắt điện thoại.

    Có thể chuyển con đi.

    Nhưng ba không thể bắt con ngừng yêu."

    Căn phòng lặng ngắt.

    Ba cậu nói chậm rãi:

    "Vậy con chọn đi.

    Gia đình.

    Hoặc nó."



    Ở nhà Bắc, không khí còn nặng hơn.

    Ba em ném chiếc sim xuống bàn.

    "Từ nay không còn liên lạc gì nữa."

    "Con không đồng ý."

    Câu nói khiến mẹ em sững lại.

    "Con nói lại xem?"

    "Con không đồng ý cắt đứt."

    "Con đang chống đối ba mẹ?"

    "Con chỉ đang sống thật."

    "Đó không phải sống thật.

    Đó là tự hủy."

    Bắc nhìn thẳng.

    "Ba mẹ muốn con mạnh mẽ.

    Muốn con thành công.

    Nhưng khi con yêu theo cách của mình, ba mẹ lại bắt con giấu đi."

    "Vì đó không phải điều bình thường!"

    "Bình thường là gì?"

    Bắc hỏi.

    "Yêu người mình không có cảm xúc mới là bình thường sao?"

    Mẹ em bật khóc.

    "Con làm ba mẹ đau lòng."

    Giọng Bắc nhỏ lại.

    "Con cũng đau."

    Nhưng sự mềm lại đó không thay đổi quyết định.

    Ba em nói từng chữ:

    "Nếu con còn liên lạc với Khang một lần nữa, ba sẽ cho con dừng tập.

    Tất cả kết thúc."

    Đó là đòn nặng nhất.



    Hai gia đình thống nhất trong cùng một đêm.

    Cắt đứt hoàn toàn.

    Điện thoại bị tịch thu.

    Tài khoản mạng xã hội bị xóa trước mặt họ.

    Sim bị hủy.

    Số điện thoại đổi mới.

    Không còn kẽ hở.

    Không còn đường vòng.

    Khang gọi đến số cũ của Bắc.

    "Thuê bao quý khách vừa gọi..."

    Cậu gọi lại.

    Vẫn vậy.

    Bên kia, Bắc nhìn màn hình trống trơn.

    Không còn cách nào để nhắn một chữ.

    Không lời tạm biệt.

    Không một câu cuối cùng.

    Chỉ là bị cắt ngang giữa chừng.

    Gia đình hai bên tin rằng như vậy là xong.

    Rằng khi không còn liên lạc, tình cảm sẽ tự chết.

    Nhưng họ không hiểu —

    Cái đau nhất không phải là cãi nhau.

    Mà là không còn cách nào tìm thấy nhau nữa.

    Đêm đó, hai căn phòng ở hai thành phố khác nhau đều tối om.

    Không ánh sáng màn hình.

    Không tin nhắn lúc 1 giờ sáng.

    Chỉ có khoảng trống.

    Và một câu hỏi lơ lửng trong đầu cả hai:

    Liệu tình yêu có tồn tại được...

    khi không còn bất cứ sợi dây nào nối lại?
     
    Giữ Lấy Nhau Khi Còn Có Thể (Bắcxkhang)
    Chap 3


    Từ ngày bị tách lò.

    Bắc không còn được tập chung với Khang nữa.

    Không tin nhắn.

    Không cuộc gọi.

    Không một lần vô tình chạm mặt.

    Nhưng Bắc vẫn nhớ rõ khung giờ tập của anh.

    Chiều hôm đó, sân cỏ còn ướt vì vừa tưới nước.

    Khang đang đá.

    Anh chạy nước rút dọc biên, nhận bóng, xoay người dứt điểm.

    Bóng đi chệch cột.

    Anh tặc lưỡi.

    Lúc quay lại—

    Anh thấy Bắc đứng ngoài hàng rào.

    Tim anh lệch một nhịp.

    Nhưng gương mặt vẫn lạnh.



    Bắc đợi đến khi buổi tập gần xong mới bước vào.

    Đồng đội của Khang nhìn cậu rồi nhìn anh.

    Không ai nói gì.

    Khang tháo găng tay, đi lại phía Bắc.

    "Em tới làm gì?"

    Giọng trầm, không cảm xúc.

    Bắc nhìn anh.

    Mồ hôi còn đọng trên trán.

    Áo tập dính sát vào người.

    Gần như chẳng có gì thay đổi.

    Chỉ có ánh mắt là khác.

    "Em chỉ muốn nghe anh nói rõ."

    Khang cười nhạt.

    "Anh nói rồi còn gì."

    "Anh nói anh chán."

    "Anh nói anh không cần em."

    "Nhưng anh chưa từng nhìn thẳng em khi nói."

    Không khí nặng xuống.

    Gió thổi qua sân.

    Lá cờ góc sân khẽ lay.

    Khang bước lại gần.

    Khoảng cách chỉ còn một bước chân.

    "Bắc.

    Em còn muốn nghe gì nữa?"

    Giọng anh thấp xuống.

    Bắc siết tay.

    "Anh thật sự muốn em biến mất khỏi cuộc sống anh?"

    Một giây.

    Hai giây.

    Ba giây.

    Khang nhìn thẳng vào mắt cậu.

    "Ừ."

    Dứt khoát.

    Không do dự.



    Bắc bật cười.

    Nhưng mắt đã đỏ.

    "Vậy anh nhìn em mà nói lại lần nữa đi."

    Câu nói đó khiến Khang khựng lại.

    Anh ghét nhất là khi Bắc nhìn anh như vậy.

    Không trách móc.

    Chỉ thất vọng.

    Bắc tiến thêm nửa bước.

    "Nếu anh thật sự không cần em —

    thì đánh đổi hết những gì từng nói đi."

    Câu đó như chạm vào giới hạn cuối cùng.

    Khang siết chặt tay.

    Và—

    Chát.

    Âm thanh vang lên giữa sân.

    Không quá lớn.

    Nhưng đủ để vài người gần đó quay lại nhìn.

    Bắc nghiêng mặt sang một bên.

    Má nóng lên.

    Nhưng cậu không khóc.

    Chỉ quay lại nhìn anh.

    "Anh đánh em để em ghét anh đúng không?"

    Khang thở gấp.

    "Đừng tới đây nữa."

    "Đừng xuất hiện trước mặt anh."

    "Trả lời em."

    "Anh không cần em."

    Câu đó lạnh hơn cả cái tát.



    Bắc gật đầu.

    Rất nhẹ.

    "Được."

    "Lần này em đi thật."

    Không níu kéo.

    Không hỏi thêm.

    Cậu quay lưng rời khỏi sân.

    Đi ngang qua hàng rào.

    Không quay đầu lại.



    Khi bóng lưng đó khuất hẳn.

    Khang mới buông lỏng tay.

    Quả bóng lăn khỏi chân anh.

    Anh đứng yên vài giây.

    Rồi bất ngờ đấm mạnh vào khung kim loại bên cạnh sân.

    Rầm.

    Âm thanh vang lên chát chúa.

    Da tay cọ vào kim loại, rát buốt.

    Nhưng anh không dừng lại.

    Rầm.

    Lần thứ hai.

    Mạnh hơn.

    Như thể nếu đau thêm chút nữa, tim sẽ đỡ đau hơn.

    Đồng đội gọi anh.

    Anh không nghe.

    Cuối cùng anh dựa lưng vào hàng rào.

    Trượt xuống.

    Bàn tay đỏ ửng.

    Các khớp tay rớm máu nhẹ vì ma sát.

    Anh cúi đầu.

    Giọng khàn đi:

    "Anh xin lỗi..."

    Gió thổi qua sân.

    Không ai nghe thấy.

    "Xin lỗi vì không đủ mạnh để giữ em."

    "Xin lỗi vì chỉ biết đẩy em ra xa."

    Nhưng người cần nghe...

    đã đi rồi.
     
    Giữ Lấy Nhau Khi Còn Có Thể (Bắcxkhang)
    Chap 4


    Một tuần sau khi Bắc nói sẽ không quay lại nữa.

    Cậu thật sự không xuất hiện.

    Không đứng ngoài hàng rào lưới.

    Không lén nhìn từ khán đài.

    Không tin nhắn.

    Ngày thứ ba, Khang bắt đầu vô thức nhìn về phía cổng sân mỗi lần nghỉ.

    Ngày thứ năm, anh sút hỏng hai quả liên tiếp.

    Huấn luyện viên quát:

    "Tập trung vào!"

    Anh gật đầu.

    Nhưng ánh mắt vẫn liếc ra ngoài.

    Không có ai.



    Hai tuần sau.

    Có trận giao hữu giữa hai lò.

    Khang nhìn thấy tên lò của Bắc trên bảng thông báo.

    Tim đập mạnh.

    Anh đứng đó rất lâu.



    Ngày thi đấu.

    Hai đội xếp hàng bắt tay.

    Đến lượt.

    Bàn tay chạm nhau.

    Lạnh.

    Ngắn.

    Bắc rút tay trước.

    Không nhìn anh.

    Tiếng còi vang lên.

    Trận đấu bắt đầu.



    Phút 67.

    Bắc nhận bóng, tăng tốc.

    Khang lao tới tranh chấp.

    Anh biết Bắc sẽ ngoặt phải.

    Và đúng như vậy.

    Khang xoạc bóng.

    Bóng bật ra.

    Nhưng chân hai người va mạnh vào nhau.

    Cả hai cùng ngã.

    Bắc bật dậy trước.

    "Khang!"

    Anh nằm đó, tay ôm cổ chân.

    Y tế lao vào sân.

    Trận đấu tạm dừng.



    Khang được dìu ra ghế dự bị.

    Băng trắng quấn quanh cổ chân.

    Bắc đứng cách vài bước.

    Cuối cùng vẫn bước tới.

    "Anh cứ phải liều vậy hả?"

    Khang nhìn cậu.

    "Vì nếu không liều... anh sẽ mất em thật."

    Bắc khựng lại.



    Cuối trận hòa 0-0.

    Sân dần vắng.

    Bắc vẫn đứng trước mặt anh.

    Khoanh tay.

    "Ai là người tát em?"

    Khang thở dài.

    "...

    Anh."

    "Ai là người đuổi em đi?"

    "...

    Anh."

    "Vậy giờ ai đòi kéo lại?"

    Khang ngẩng lên.

    "Vẫn là anh."



    Im lặng vài giây.

    Rồi anh nói thật.

    "Anh xin lỗi."

    "Anh nghĩ nếu làm em đau đủ nhiều, em sẽ tự rời đi."

    "Anh nghĩ như vậy sẽ tốt cho cả hai."

    Bắc nhướng mày.

    "Tốt chỗ nào?"

    "Gia đình anh đã nói rõ."

    "Nếu còn dây dưa, họ sẽ cắt hết hỗ trợ."

    "Anh sợ em bị liên lụy."

    Bắc hừ nhẹ.

    "Anh tưởng em yếu vậy à?"

    "Không."

    "Anh chỉ không muốn em phải mạnh vì anh."

    Bắc im lặng.

    Nhưng mắt dịu xuống.



    Khang nhìn thẳng vào cậu.

    Giọng trầm lại.

    "Lần trước anh tỏ tình vì anh thích em."

    "Nhưng lần này... anh muốn ở cạnh em vì anh đã thử mất em rồi."

    "Và anh không chịu nổi."

    Anh siết nhẹ tay cậu.

    "Anh thích em."

    "Vẫn thích."

    "Và lần này nếu có chuyện gì, anh sẽ không tự quyết định thay em nữa."

    "Anh sẽ hỏi em."

    Gió thổi qua.

    "Em có muốn ở cạnh anh lại không?"

    Bắc nhìn anh vài giây.

    Rồi nói:

    "Anh phiền thật."

    Khang hụt tim.

    "...

    Là sao?"

    "Phiền tới mức em đi không nổi."

    Một giây yên lặng.

    Rồi Khang bật cười.



    Bắc đá nhẹ vào giày anh.

    "Đứng dậy nổi không cầu thủ què?"

    "Ê anh chỉ bong gân nhẹ."

    "Nhẹ mà nhăn mặt vậy hả?"

    "Tại em đứng gần quá."

    "Liên quan?"

    "Tim anh đập nhanh nên đau hơn."

    "Sến."



    Khang thử đứng.

    Loạng choạng.

    Bắc đỡ theo phản xạ.

    "Nắm tay luôn hả?"

    "Không nắm anh té nữa đó."

    "Vậy cho anh nắm lâu chút."

    "Mơ đi."

    Nhưng tay không rút lại.



    Khang nhìn cậu nghiêm túc lần nữa.

    "Có thể gia đình hai bên vẫn sẽ cấm."

    "Có thể xã hội nhìn tụi mình bằng ánh mắt không tốt."

    "Có thể sau này còn khó hơn bây giờ."

    Bắc hỏi nhỏ:

    "Sợ không?"

    "Sợ chứ."

    "Vậy sao còn nói vậy?"

    Khang mỉm cười.

    "Vì dù ai nói gì..."

    "Dù gia đình có ngăn cản..."

    "Anh cũng không muốn xa em thêm lần nào nữa."

    Im lặng.

    Rồi Bắc nói:

    "Anh mà tự đẩy em lần nữa là em đá thật đó."

    "Đá cũng được."

    "Miễn là em còn đứng cạnh anh."

    "Anh lỳ ghê."

    "Tại em đáng để lỳ."

    Bắc quay đi trước.

    Nhưng không buông tay.

    "Thôi đi về.

    Trà sữa anh bao."

    "Hai tuần."

    "Tham quá."

    "Ai kêu tát em."

    Khang cười.

    "Đáng."

    "Biết là tốt."



    Hai người đi chậm ra khỏi sân.

    Bóng đèn vàng hắt xuống.

    Bóng hai người kéo dài song song.

    Lần này không ai đi trước.

    Không ai buông tay.

    Và dù phía trước còn nhiều thứ phải đối mặt —

    Họ đã chọn đứng cạnh nhau.
     
    Back
    Top Dưới