Cập nhật mới

Khác Gió Trên Đỉnh Sóng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391549424-256-k444726.jpg

Gió Trên Đỉnh Sóng
Tác giả: mkaemew
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một cái chết đã bị che giấu suốt 8 năm.

Một bí mật bị chôn vùi dưới lớp sóng biển.

Một sự thật đổi lấy bằng máu.

"Họ nói ba mẹ tôi mất vì tai nạn.

Nhưng tại sao những người biết về cái chết của họ... lần lượt không còn?"

Sau 8 năm xa quê, Hồ Trình Phong trở lại làng chài nhỏ bé bên bờ biển.

Chỉ định sống những ngày tháng bình yên, nhưng một ký hiệu lạ trên bia mộ ba mẹ cậu đã kéo cậu vào cơn ác mộng mà cậu chưa từng nghĩ tới.

Những lời đồn thổi mơ hồ, những bô lão từng biết chuyện năm xưa nay đã khuất, và những cái chết kỳ lạ diễn ra trong làng-tất cả dẫn Phong đến một bí mật tăm tối hơn cậu tưởng.

"Ký hiệu này... tôi đã thấy ở đâu đó trước đây."

Càng đi sâu vào quá khứ, Phong càng nhận ra có những sự thật không nên bị đào lên.

Nhưng đã quá muộn để dừng lại.

Đến cuối cùng, cậu sẽ tìm ra chân tướng-hay sẽ trở thành một phần của nó?



drama​
 
Gió Trên Đỉnh Sóng
Cơn Sóng Quá Khứ


Sóng biển đúng là thứ làm lòng người dịu lại.

Từng đợt sóng táp vào bờ như đang vỗ về cơn bão lòng tôi.

Chỉ cần nhắm mắt, để gió thoảng qua, là đủ.

Giá như cuộc sống cũng như chú chim trời—không tiền bạc, không địa vị, chẳng cần lo phải lê lết ra sao để sống qua ngày.

Chỉ cần vỗ cánh, tự do bay lượn.

Đến nơi ta muốn đến, đi nơi ta muốn đi.

Chú Dương nói đúng.

Trái tim tôi có lẽ đã chết từ lâu.

Giờ đây, chỉ còn một thân xác trống rỗng đang tồn tại trên thế gian này.

Nằm trên bờ cát, tôi nhắm mắt thật chặt.

Điều duy nhất tôi cần lúc này... có lẽ là một giấc ngủ.

Giật mình.

Tỉnh giấc sau một cơn mộng mị ngắn ngủi.

Vẫn là giấc mơ kinh hoàng đó.

Tại sao?

Tôi đã cố quên, đã gạt nó ra khỏi tâm trí không biết bao nhiêu lần.

Nhưng nó vẫn bám riết lấy tôi, gặm nhấm từng góc tối trong đầu.

Nhấn chìm tôi.

Nhấn chìm tất cả.

Tôi lại chạy trốn nữa rồi.

Như một thói quen, tôi bật dậy.

Bước thật nhanh.

Như thể chỉ cần đi đủ xa, đủ nhanh, tôi có thể bỏ lại tất cả đằng sau.

Nhưng sự thật là tôi chỉ đang lẩn tránh.

Như mọi lần.

Bờ biển trải dài vô tận.

Sóng vẫn vỗ, gió vẫn thổi, còn tôi vẫn tiếp tục trốn chạy khỏi chính mình.

—"Phong ơi, qua đây chú bảo!"

Một giọng nói kéo tôi về thực tại.

Tôi quay đầu.

Cách đó không xa, chú Chiêu đang gọi tôi.

Chú Chiêu, còn được biết đến với cái tên thân thuộc là "Chiêu Lưới Thần."

Tôi bước đến.

Mùi biển mặn nồng hơn khi tôi đến gần những tấm lưới nặng trĩu.

Hàng trăm con cá giãy giụa, lấp lánh dưới ánh nắng sớm.

—"Bội thu vậy chú!"

Chú cười, tay cầm bịch cá lớn đưa tôi.

—"Cầm đi, chú cho."

Tôi vừa nhận lấy, tay đã trĩu xuống vì nặng.

Bịch cá còn to hơn cả đầu tôi.

Bên trong đầy đủ các loại cá, lớn bé gì cũng có.

—"Nhiều vậy chú?

Sao con ăn hết được?"

—"Ăn không hết thì để dành ăn tiếp."

Chú Chiêu cười, vỗ nhẹ vào vai tôi.

—"Thanh niên trai tráng gì mà ốm tong teo.

Ngày xưa chú nhớ mày mập khỏe lắm mà, Phong?"

Tôi bật cười khổ.

—"Ngày xưa mà chú...

Giờ con lớn rồi chứ."

—"Lớn thì lớn cũng phải biết lo cho sức khỏe.

Giờ nhà này còn mỗi mày, ba mẹ không còn để chăm sóc thì phải tự lo cho mình."

Giọng chú Chiêu chậm lại, như có chút trầm ngâm.

"Chú nói thế thôi, chứ có mệt mỏi gì thì cứ về quê.

Bà con xóm này ai cũng thương mày hết."

—"Cảm ơn chú, xin phép con về..."

Tôi quay lưng bước đi, để lại sau lưng tiếng sóng vỗ rì rào.

Mấy người đồng nghiệp của chú Chiêu nhìn theo.

Một người tò mò hỏi:

—"Thằng nhóc đó... cháu nhà ai vậy?

Nhìn quen mà lạ quá."

Chú Chiêu thở dài, ánh mắt dõi theo bóng lưng tôi.

—"Con nhà ông Gia, bà Vũ."

Nghe đến cái tên, một người giật mình.

—"Thằng Phong đó hả?

Trời, lớn vậy rồi à...

Đẹp trai quá, suýt nữa không nhận ra."

Người kia lắc đầu, giọng tiếc nuối.

"Đúng là hồng nhan bạc phận...

Mới mười tuổi đã xa cha mẹ..."

Ngọn gió từ biển thổi vào, cuốn đi tiếng trò chuyện dang dở.

Tôi không nghe rõ hết, nhưng có một từ vô tình lọt vào tai—"bạc phận."

Bước chân tôi khựng lại một nhịp.

Bạc phận?

Tại sao ai cũng nói vậy?

Lời đồn ngày trước lại len lỏi vào tâm trí tôi, những câu chuyện xì xào mà tôi từng cố phớt lờ.

"Ba mẹ nó mất vì tai nạn."

"Chẳng ai ngờ được..."

"Có khi nào không phải tai nạn đâu..."

Tim tôi đập mạnh một nhịp.

Tôi cố gắng hít thở chậm lại.

Có lẽ tôi chỉ nghe nhầm.

Hoặc có thể...

đó chỉ là những lời đồn vô căn cứ của người lớn mà thôi.

Nhưng tại sao ngực tôi lại nặng trĩu thế này?

Bước chân tôi tiếp tục, nhưng mỗi bước đi lại chậm hơn một chút.

Cảm giác như có thứ gì vô hình đang kéo tôi lại, bắt tôi phải suy nghĩ về những gì vừa nghe được.

Tôi liếc mắt nhìn về phía những người đàn ông đang kéo lưới, tiếng cười nói râm ran, như thể họ chưa từng nhắc đến cái tên của tôi hay gia đình tôi.

Gương mặt ai cũng bình thản, không một chút gợn sóng—nhưng chính sự bình thản đó lại khiến lòng tôi dậy sóng.

Tôi muốn hỏi.

Tôi muốn quay lại, đứng giữa họ và gặng hỏi:

"Mấy chú vừa nói gì?

Sao lại nhắc đến ba mẹ con?"

Nhưng tôi không làm vậy.

Tôi không chắc mình có muốn biết câu trả lời hay không.

Bàn tay tôi siết chặt túi cá hơn, cảm nhận hơi lạnh từ những con cá còn tươi.

Tôi lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ hỗn loạn.

Về nhà thôi.
 
Gió Trên Đỉnh Sóng
Bí Mật Dưới Lớp Bụi


Nhà của tôi ở cuối con đường nhỏ, nép mình giữa hàng dừa cao vút.

Từ xa, tôi đã thấy mái ngói cũ kỹ, lớp rêu phong bám trên tường.

Cảnh vật chẳng có gì thay đổi, nhưng tôi lại thấy nó xa lạ đến lạ thường.

Bước chân tôi chậm dần khi đến trước cổng.

Hôm nay là ngày giỗ của ba mẹ.

Mấy năm rồi tôi chưa thắp nén nhang nào cho họ?

Tôi đứng lặng trước bia mộ.

Một lớp bụi mỏng phủ lên mặt đá lạnh lẽo, như thể thời gian cũng muốn che mờ đi những gì đã từng xảy ra.

Tôi đưa tay phủi nhẹ, những ngón tay vô thức lướt qua từng nét chữ khắc sâu.

Hồ Minh Gia

Nguyễn Thanh Vũ

Ngọn gió biển thổi qua, mang theo hơi muối lành lạnh.

Cát mịn dưới chân tôi vẫn còn ẩm vì cơn mưa đêm qua.

Tôi không biết mình đã đứng bao lâu, chỉ biết mắt cứ dán vào hai cái tên khắc trên mặt đá lạnh.

Hai cái tên mà tôi đã nhẩm đi nhẩm lại trong đầu suốt tám năm qua.

Như một thói quen, tôi đưa tay phủi nhẹ lớp bụi bám trên bia mộ.

Những ngón tay tôi lướt qua từng đường nét.

Cảm giác sần sùi của đá khiến lòng tôi trùng xuống.

Tôi đã nghĩ rằng thời gian sẽ giúp mọi thứ phai mờ, nhưng hóa ra, có những thứ dù muốn quên cũng không thể.

Lúc bàn tay định rời đi, tôi chợt khựng lại.

Có một... thứ gì đó.

Một vết khắc nhỏ nằm ở dưới bia mộ.

Tôi nheo mắt.

Một hình khắc mờ, gần như chìm vào màu xám của đá.

Nếu không cúi sát, có lẽ tôi cũng không nhận ra.

Nhưng nó ở đó.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Không gian xung quanh dường như lặng đi.

Chỉ còn tiếng sóng biển vỗ vào đá, tiếng cát khẽ rào rạo dưới chân.

Là ảo giác sao?

Tôi nhìn chằm chằm vào ký hiệu trên bia mộ, cố gắng lục lại trí nhớ.

Cảm giác này... rất quen thuộc.

Tôi từng thấy nó ở đâu?

Tôi cắn môi.

Không thể nào.

Đây chỉ là trùng hợp... phải không?

Nhưng không hiểu sao, tôi cảm thấy như mình đã từng chạm vào thứ này trước đây.

Tôi đứng dậy, lòng nặng trĩu, bước về phía một ngôi mộ khác—một cái tên quen thuộc khác.

Lại một lớp bụi phủ mờ.

Lại một bia đá lạnh lẽo.

Tôi quỳ xuống, ngón tay chạm vào mặt đá.

Cảm giác ram ráp dưới đầu ngón tay khiến tôi khẽ rùng mình.

Lớp bụi được phủi đi, để lộ những nét chữ đã phai mờ theo năm tháng.

Lưu Hiểu Huy

Tôi nhớ cái tên này.

Ngày còn bé, tôi hay chạy lon ton theo ông cụ này, lắng nghe những câu chuyện cũ mà bây giờ không còn ai nhắc đến.

Ông kể cho tôi nghe về biển, về những con tàu, và cả về ngày ba mẹ tôi mất.

Nhưng giờ ông cũng đã ra đi, như tất cả những người biết về chuyện đó.

Tôi thở hắt ra, lặng lẽ đưa tay xuống thấp hơn.

Rồi tim tôi như thắt lại.

Dưới cái tên đó, trên góc phải của bia mộ, là ký hiệu ấy.

Cùng một ký hiệu.

Tôi siết chặt tay.

Không thể nào.

Tôi quay đầu, đôi mắt hướng về những ngôi mộ khác.

Một cảm giác lạ lùng chạy dọc sống lưng.

Tôi không muốn tin vào nó, nhưng đôi chân tôi lại tự động bước đến.
 
Back
Top Bottom