Khác Gió Rụng Sau Hiên

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
396946830-256-k311926.jpg

Gió Rụng Sau Hiên
Tác giả: DchVng601
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là truyện thuần Việt đầu tiên tớ viết,mong mn ủng hộ



wlw​
 
Có thể bạn cũng thích
  • ĐẠI SUY VONG , THẾ GIỚI MỚI
  • chuyện tình Đồng Giới Của A.Dương
  • Thế giới game thủ
  • Ngàn Vạn Thế Giới Hứa Hẹn Hệ Thống
  • Thế giới Countryball của tui
  • [Cảm hứng lịch sử] Gió Thổi Sếu Bay
  • Gió Rụng Sau Hiên
    gió rụng sau hiên


    LÀNG HẠ, NĂM 1890

    Chợ làng Hạ chưa bao giờ là nơi yên ổn với những kẻ đầu đường xó chợ.

    Và hôm nay, giữa trưa nắng gắt, nơi góc chợ bẩn thỉu và huyên náo, một đứa con gái đang bị đánh đến bầm dập.

    "Con quỷ cái, mày ăn cắp đồ tao!

    Đánh chết nó đi!"

    Hồng Anh, mười bảy tuổi, tay ôm bụng, máu chảy nơi khóe miệng.

    Cô bị đẩy ngã xuống đất, mặt cọ sát nền chợ lởm chởm đá vụn.

    Tiếng chửi rủa, tiếng chân đạp, và tiếng tim cô đập mỗi lúc một yếu đi.

    "Dơ dáy!

    Mặt mũi vậy mà cũng là người à?

    Đồ rác rưởi!"

    Không ai hỏi cô có thật là ăn cắp không.

    Với họ, một đứa lang thang, dơ bẩn, chẳng cần chứng cứ gì.

    Chỉ cần nhìn là đủ ghét.

    Và rồi…

    "Chuyện gì đây?"

    Giọng nữ, không lớn nhưng đủ để cả đám người khựng lại.

    Từng người quay đầu.

    Một người con gái đang đứng bên cạnh con ngựa trắng, áo dài trắng, mặt nghiêm, ánh mắt lạnh hơn sương sớm đầu mùa.

    "Mợ Hai… mợ Hai tới!"

    Ngọc Ánh – con gái út của ông Hội đồng Nguyễn, người đàn bà hai mươi mốt tuổi, sống một mình trong phủ ông Hội sau khi chồng bỏ qua pháp du học.Gái có chồng – Không ai dám đụng tới danh tiếng nhà họ Nguyễn.

    Mợ bước tới, ánh mắt liếc qua Hồng Anh đang nằm rách rưới dưới đất:

    "Ai cho các người đánh người?"

    "Nó… nó ăn cắp ạ…

    "người đàn bà run rẩy đáp.

    "Có thấy tận mắt không?"

    "Dạ… dạ không… nhưng ai mà chẳng biết nó là thứ lang thang.

    Thứ không ra gì..."

    Ngọc Ánh nhìn xuống Hồng Anh.

    Một ánh nhìn dài.

    Rồi nói với người làm đi theo mình:

    "Khiêm, bế cô ấy về."

    " Dạ… về đâu, mợ?"

    "Về nhà "

    Cả chợ lặng đi.

    Người ta không tin vào tai mình.

    Nhưng người làm không dám cãi, cúi người bế Hồng Anh lên khỏi mặt đất đầy máu và bụi.

    ---

    Tại phủ ông Hội đồng, mợ Hai đi trước, không nói thêm một lời.

    Tới hiên nhà, mợ quay lại nói:

    "Đặt cô ấy lên phản trong phòng tôi."

    Anh Khiêm ngập ngừng:

    "Phản… trong phòng mợ ạ?"

    "Đã bảo thì làm."

    Anh đặt Hồng Anh xuống phản gỗ lim bóng loáng.

    Cô vẫn mê man.

    Mợ quay ra gọi:

    "Con Sáu đâu?

    Vô đây."

    Một cô hầu gái bước vào:

    "Dạ, mợ gọi con?"

    " Lấy nước ấm, khăn sạch, dầu cao, thuốc rửa vết thương.

    Đem vô phòng tôi.

    Nhanh."

    "Dạ."

    "Xong rồi thì lui ra.

    Không ai được ở lại.

    Chuyện hôm nay, không được kể lại với ai."

    ---

    Khi trong phòng chỉ còn mợ và Hồng Anh, mợ cởi áo rách trên người cô gái.

    Vải mục nát rách toạc từng mảng.

    Làn da bên dưới khiến mợ khựng lại.

    Trắng.

    Mịn.

    Sạch sẽ đến lạ, dù là thân thể của một kẻ đầu đường xó chợ.

    Lưng cô có vết roi cũ, dài, sẫm màu.

    Người gầy như que củi, nhưng mặt lại…có nét đẹp Thanh tú bất ngờ.

    Dù đang bầm dập, máu me, nhưng nét mặt ấy vẫn nhẹ nhàng như sen đầu hạ.

    Môi mỏng, mũi cao, lông mày dài, mi mắt cong như chưa từng chạm bụi.

    Mợ đỏ mặt.

    Cổ họng nghẹn lại.

    Tay run.

    Lần đầu mợ thấy mình không bình tĩnh.

    Lần đầu, tim mợ đập nhanh vì một người con gái.

    Và mợ tự giận mình.

    "Mày là gái có chồng.

    Hôn thú còn đó.

    Mày không được… không được để lòng mình nghiêng như vậy."

    Nhưng mợ vẫn lau.

    Lau từng vết máu, vết đất.

    Rồi mặc vào cho cô bộ đồ hầu sạch.

    Gài từng chiếc khuy, kéo chăn đắp lại, kê gối.

    Sau đó, mợ đi lại ghế ngồi nhìn lên hồng anh

    "Yên tâm.

    Không ai làm hại em ở đây."

    Mảnh giấy được đặt cạnh tô cháo còn ấm.

    Mợ khẽ khép cửa.

    Ngoài sân, lá khế rụng theo gió đầu mùa.

    Bên trong, Hồng Anh khẽ trở mình.

    Trong mơ, lần đầu tiên… cô cảm thấy mình được sống như một con người.
     
    Gió Rụng Sau Hiên
    gió rụng sau hiên


    cửa mở kẽo kẹt.

    Bóng người đàn bà bước vào, vạt áo dài quệt nhẹ xuống nền đất đã được quét sạch.

    Hồng Anh vẫn nằm nghiêng, mắt mở hé.

    Nghe rõ từng bước chân, nhưng không quay lại.

    Cô cảnh giác bản năng bao năm lăn lộn ngoài chợ, sống nhờ đề phòng mọi thứ, chưa từng mất đi.

    Mợ hai đặt tô cháo mới lên bàn.

    Mùi cháo bốc lên, ấm và thơm.

    Không ai nói gì.

    Chỉ có tiếng muỗng chạm vào thành tô, khẽ khàng.

    "Tỉnh rồi sao?"

    Giọng nói không lớn, không nhỏ.

    Lạnh như người đọc sổ sách buổi sáng.

    Hồng Anh không trả lời.

    Một lúc sau, mợ Hai vẫn đứng đó.

    Cái nhìn của cô không mềm mỏng, cũng chẳng lạnh lùng.

    Chỉ là một ánh mắt thẳng, dứt khoát.

    Hồng Anh ghét những kiểu nhìn đó — kiểu của người có quyền lực, có tiền, và luôn tin mình đúng.

    "Cô tên gì?"

    Im lặng.

    "Không muốn nói cũng không sao."

    Ngọc Ánh rót chén trà, đặt cạnh tô cháo, rồi quay bước.

    Đến cửa mợ dừng lại, không quay đầu:

    "Ở đây một đêm.

    Sáng mai khỏe thì đi."

    Giọng mợ dứt khoát, không có vẻ níu giữ.

    Chỉ là ra điều kiện như một người chủ nhà cần yên tĩnh.

    Cánh cửa khép lại.

    Hồng Anh ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào tô cháo.

    Đói.

    Nhưng vẫn không đụng tới.

    Cô không tin người giàu — chưa bao giờ.

    Họ chỉ tốt khi còn thấy hứng thú.

    Cô rụt chân lại, ôm gối, mắt nhìn ra khe cửa gió lùa.

    Đêm đầu tiên, Hồng Anh không ngủ.

    Không vì mợ Hai.

    Chỉ vì cô đã quen với việc không tin ai.



    Tác giả mới bị ba của ngy bắt chia tay nên buồn ra chat mới
     
    Gió Rụng Sau Hiên
    Gió Rụng Sau Hiên


    Sau một đêm mất ngủ, trời cuối cùng cũng sáng.

    Ánh ban mai đầu tiên chiếu vào căn phòng, để lại một vệt sáng nhạt nằm im trên nền gạch.

    Trên giường, một thân ảnh nhỏ bé thu mình vào góc.

    Đôi mắt vẫn mở, căng lên vì cảnh giác, nhưng quầng thâm mờ dưới mi cho thấy cô đã thức trắng đêm qua. hồng anh ngồi được một lúc thì bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa

    vang lên

    Cốc.

    Cốc.

    Cốc.

    Cô giật mình.

    Mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín.

    "Ai đó?"

    Ngoài cửa im lặng một lúc lâu, đến mức cô tưởng mình đã nghe nhầm.

    Rồi mới có tiếng người cất lên, không lớn, cũng không vội — một giọng nói trầm ấm và đều như sợ làm ai giật mình

    "Mợ Hai sai tôi lên gọi cô ra ngoài gặp

    mợ."

    Sau câu nói đó, hành lang lại rơi vào yên tĩnh.

    Không có thêm tiếng bước chân, cũng không có tiếng gõ cửa lần nữa, như thể người đứng ngoài đang chờ… nhưng không thúc ép.

    Cô vẫn không trả lời ngay.

    Ánh mắt dừng lại ở cánh cửa gỗ đóng kín, như thể có thể nhìn xuyên qua đó để biết người đang đứng ngoài là ai.

    Căn phòng đã sáng hẳn,

    Một lúc sau, cô mới buông mép chăn ra.

    Những nếp nhăn hằn sâu trên vải theo từng ngón tay gầy guộc,Bàn chân chạm xuống nền gạch.

    Lạnh.

    Cô đứng dậy nhưng không vội mà từ tốn đi lại mở cánh cửa gỗ trước mặt ra

    Cô kéo cửa ra vừa đủ một khoảng hẹp.

    Bên ngoài là một người đàn ông đứng đó — anh Khiêm.

    Thấy cửa mở, anh chỉ nhìn cô một thoáng rồi lên tiếng, giọng trầm nhưng giữ nhẹ:

    "Mợ Hai bảo tôi lên gọi cô ra ngoài gặp mợ."

    Nói xong, anh không đứng chờ.

    Chỉ khẽ gật đầu thay lời báo đã truyền đạt, rồi quay người bước đi dọc hành lang.

    Tiếng bước chân xa dần, đều và không vội.

    Cô Chỉ đứng sau cánh cửa hé mở, nhìn theo bóng lưng anh Khiêm khuất dần ở cuối hành lang.

    Hành lang buổi sáng,sáng hơn trong phòng, nhưng vẫn vắng đến lạ.

    Cô mở cửa thêm một chút.

    Gió sớm lùa qua, chạm vào làn da còn lạnh vì vừa dậy,Bàn tay đặt trên cánh cửa khựng lại một thoáng, như thể đang tự hỏi có nên bước ra ngoài hay không.

    Cuối cùng, cô vẫn bước ra.

    Cánh cửa khép lại sau lưng cô bằng một tiếng rất nhỏ.

    Hành lang buổi sáng trải dài trước mắt, nền gạch sáng nhạt vì ánh ban mai hắt vào từ những ô cửa cao.

    Không còn yên tuyệt đối như trong phòng nữa.

    Ở phía cầu thang, có người đang đi lên đi xuống, tay ôm chăn gối vừa phơi.

    Xa hơn một chút, tiếng bát đĩa chạm nhau khẽ vang lên từ dưới bếp.

    Vài người hầu đi ngang qua, ai cũng có việc trong tay.

    Họ nhìn thấy cô, nhưng chỉ liếc rất nhanh rồi lại tiếp tục bước đi, không hỏi, không dừng lại.

    Mọi thứ đều đang chuyển động theo một trật tự quen thuộc — chỉ có cô là người đứng giữa đó, không biết mình nên đi về hướng nào.

    Cô còn đang đứng chần chừ thì thấy anh Khiêm ở phía trước.

    Anh không quay lại nhìn, chỉ chậm lại một chút, đủ để cô hiểu mình cần đi theo.

    Họ đi dọc hành lang, rẽ qua một khoảng sân nhỏ lót gạch còn ướt nước.

    Mấy bộ quần áo vừa giặt được phơi trên dây, nhỏ từng giọt xuống nền.

    Mùi xà phòng nhạt lẫn trong không khí buổi sáng.

    Cô để ý nền gạch không trơn, các lối đi đều rộng, không có chỗ khuất tầm mắt.

    Người hầu đi ngang qua vẫn bận rộn với công việc của mình.

    Có người quét sân, có người bưng khay trà, có người vội vã đi xuống bếp.

    Không ai nói chuyện lớn tiếng.

    Chỉ có những âm thanh nhỏ chồng lên nhau, đều đặn như một nhịp sống đã quen từ lâu.

    Không ai nhìn cô lâu hơn một cái liếc mắt.

    Cô đi phía sau anh Khiêm nửa bước, ánh mắt không ngừng quan sát xung quanh- cửa sổ, lối rẽ, cầu thang- như thể chỉ cần có điều gì bất thường xảy ra, cô sẽ quay đầu chạy ngay lập tức.

    Cuối cùng, anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ lớn ở cuối dãy nhà.

    Anh khẽ gõ hai tiếng, rồi lùi sang một bên.

    Bên trong không có tiếng trả lời ngay.

    Không gian trước cửa lặng đi, chỉ còn tiếng gió rất nhẹ luồn qua mái hiên.

    Cô đứng đó, hai tay buông thõng, nhưng vai vẫn căng cứng.

    Ánh sáng buổi sáng không chiếu tới được chỗ này, để lại một khoảng bóng mờ giữa hành lang.

    Một lúc sau, giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trong, không lớn nhưng rõ ràng

    "Vào đi."

    Tim cô khẽ lệch một nhịp.

    Cánh cửa trước mặt vẫn đóng, nhưng cảm giác như mọi thứ phía sau nó đã nhìn thấy cô từ lâu.Cô bước tới

    Tay cô chạm vào cánh cửa.

    Gỗ mát và nhẵn, không một vết xước.

    Trong khoảnh khắc đó, cô nghe rất rõ tiếng tim mình đập - chậm nhưng nặng, như đang gõ vào lồng ngực từ bên trong.

    Sau lưng, hành lang vẫn có người qua lại, tiếng bước chân, tiếng chén đĩa va khẽ… nhưng tất cả như xa dần, bị chặn lại ở ngoài khoảng không trước cánh cửa này.

    Đây không phải cánh cửa cô có thể quay lưng bỏ chạy như những nơi trước kia.

    Bàn tay đặt trên then cửa khẽ siết lại.

    Rồi cô đẩy cửa.

    Cánh cửa mở ra không gây tiếng động lớn, chỉ khẽ kêu một âm trầm rất nhỏ rồi dừng lại.

    Ánh sáng trong phòng dịu hơn ngoài hành lang, như đã được giữ lại sau lớp rèm mỏng buông hờ trước cửa sổ.

    Không khí mát và tĩnh, mang mùi trà nhạt thoảng đâu đó trong không gian.

    Bàn ghế gỗ đặt ngay ngắn, không thừa một vật gì.

    Trên bàn thấp gần cửa sổ có một ấm trà đang bốc hơi rất nhẹ, như thể người trong phòng đã ngồi đó từ trước, chỉ là không vội lên tiếng.

    Cô dừng lại ngay ngưỡng cửa, chưa bước hẳn vào.

    Bàn tay vẫn đặt trên cánh cửa phía sau lưng, như giữ cho mình một lối lui vô hình.

    Mợ Hai ngồi bên trong, trước mặt là quyển sách đang mở.

    Mợ không ngước lên mà cất tiếng

    "Ngồi xuống đi"
     
    Gió Rụng Sau Hiên
    Gió rụng sau hiên


    mợ Hai ánh cất tiếng tới lần thứ ba vẫn chưa thấy hồng anh cô ngồi xuống thì mợ khẽ cau mày mà ngước mặt lên

    "Tui có mần gì em đâu mà em không chịu ngồi"

    Nghe mợ nói vậy cô cũng đi vào và ngồi xuống ghế mắt thì vẫn đầy sự cảnh giác

    "Chị kêu tôi vô đây có chuyện gì"

    "Giờ tui nói này em có chịu không đa"

    "Mợ nói đi rồi tính tiếp"

    "Em ở lại làm hầu cho nhà tui đi, khỏi sợ đói với lạnh nữa, ở đây có chỗ ăn chỗ ở không cần phải đi ăn xin từ đầu đường xó chợ nữa "

    Nghe mợ ánh nói vậy thì cô cũng trầm mặt mà suy nghĩ một lúc lâu

    "Em chịu không "

    Giọng nhẹ đầy dịu dàng và có phần kiên nhẫn ngồi đợi câu trả lời của cô, Hồng anh cô Suy nghĩ Một hồi lâu thì cô cũng đưa ra quyết định

    "Cũng được"

    "Em bao nhiêu tuổi rồi"

    "Tôi 17 tuổi "

    Nghe thấy câu trả lời của cô thì nàng mỉm cười gật đầu đầy sự hài lòng

    "Được vậy từ hôm nay em là hầu nhà tui rồi đó đa"

    "Tôi không"

    "

    Sau này em đợi tôi là mợ hai nghe hong"

    Nghe mợ ánh nói vậy thì cô cũng gật đầu ậm ừ cho qua chuyện, thấy cô vậy mợ Hai nhà ta chỉ đành cười cho qua

    "Em ra ngoài đi khiêm dẫn em đi làm việc"

    Cô gật đầu rồi đứng dậy đi thẳng ra cửa nơi có một bóng dáng của một người đờn ông đang đứng ở đó canh

    Cô đi lại gần rồi vỗ nhẹ vào vai anh làm anh giật mình mà quay lại nhìn

    "Mợ kêu anh dẫn tôi đi làm việc"

    "À ừm đi theo tôi ở lối này "

    Anh nói rồi cũng dẫn cô đi làm việc dù trong lòng có nhiều nghi vấn và thắc mắc

    "Mận ơi"

    Ann Khiêm nhẹ nhàng gọi cô hầu tên mận ra

    "Sao vậy anh khiêm"

    Mận đi ra mắt liếc nhìn qua cô rồi nhìn qua anh khiêm

    "Này ai vậy anh"

    "Này là hầu mới hay sao ấy,mợ bảo anh dẫn xuống đây để chỉ việc cho con bé"

    Nói rồi khiêm khẽ đẩy nhẹ hồng anh về phía mận để mận nhìn cô

    "Anh để đây đi em sắp xếp cho nó mần cho"

    "Ừm"

    Khiêm nói rồi quay lưng bỏ đi làm việc để lại cô đứng với mận

    Cô đứng quan sát mận thấy mận cứ nhìn anh khiêm,cô hiểu chị hầu này có cảm tình với anh hầu kìa

    "Em đi theo tui"

    Mận nói rồi quay lưng dẫn hồng anh xuống bếp nơi mọi người đang tụ lại ngồi nói chuyện

    Thấy mần đi vào sau lưng còn có một bóng dáng nhỏ nhắn đi theo sau mọi người cũng hơi bất ngờ mà lên tiếng hỏi

    "Ai vậy mận"

    Bơ lên tiếng hỏi với giọng nghi hoặc

    "Này là con hầu mợ mới tuyển hay sao ấy tao không biết"

    "Đâu đưa ra bọn tao xem mặt coi"

    Mận nghe bơ nói vậy thì cũng kéo cô ra cho mọi người xem mặt cô

    Lúc mọi người thấy mặt cô thì ai cũng trầm trồ kinh ngạc vì vẽ đẹp của cô

    "Trời ơi sao mà xinh dữ dị chèn "

    Dừa lên tiếng cảm thán nói

    "Em nhiêu tuổi rồi"

    "Tôi...tôi 17 tuổi rồi "

    Nghe cô bảo cô mười bảy tuổi thì ai cũng khá bất ngờ vì nhìn thân hình cô mọi người tưởng cô chỉ mới mười ba mười bốn thôi đâu có ngờ cô mười bảy lận đâu

    "Cái tướng bây lớn mà 17 á"*

    mận không khỏi ngạc nhiên mà thốt lên ,mận nhìn lại cô từ trên xuống dưới rồi tiếp tục nói

    "Suy dinh dưỡng hèn chi có chút éc"

    Hồng anh không nói gì cô chỉ cúi mặt mà im lặng, thấy cô vậy nên một trong số mất người hầu liền kéo cô ngồi xuống thấy cô đứng sợ cô mỏi chân

    "Em tên gì đó"

    "Tôi tên Hồng anh "

    "Tên đẹp dị chèn,thế họ tên đầy đủ là gì"

    "trần hồng anh"

    Mọi người ai nấy đều gật gù vì người đã đẹp mà tên cũng đẹp nữa

    "Em...em làm gì ạ"

    "Chết cha quên phân công việc cho em nữa "

    Mận đập trán đầy bất lực

    "Em ngày mai phụ anh chị trong bếp nấu đồ ăn đi rồi xong ra lau chùi mấy cái bình cho mợ hai"

    Hồng anh gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi tiếp tục lên tiếng hỏi

    "Tối nay em ngủ ở đâu ạ"

    "Ở đó"

    Bơ chỉ vào góc có mấy cái chăn và gối để dưới đất rồi lên tiếng trả lời

    "tối nay em ngủ với tụi chị ở đó đó "

    Cô tiếp tục gật đầu rồi không nói gì thêm nữa
     
    Back
    Top Dưới