Cập nhật mới

Fanfiction gillbinh; tình không tuổi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405135518-256-k653724.jpg

Gillbinh; Tình Không Tuổi
Tác giả: znjery
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

summary:
vũ trường giang yêu mùa xuân, và yêu người đem mùa xuân đến cho nó.

---

• title: tình không tuổi.
• author: @znjery on wattpad.
! warning: lowercase, ooc.

không dùng cảm xúc đối với nhân vật trong truyện để áp lên người thật.

enjoy your meal 3



vuongbinh​
 
Gillbinh; Tình Không Tuổi
0. xuân không mùa


> title: tình không tuổi.

> author: @znjery

> couple: vũ trường giang (gill) x ngô nguyên bình (vương bình).

> tags: boyxboy, fanfiction, vpop.

> context: mùa xuân cả đời của trường giang bắt đầu từ năm mười sáu tuổi.

> status: còn tiếp.

⋮ ⌗ ┆

Xuân không mùa

Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm,

Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêu

Thế là xuân.

Tôi không hỏi chi nhiều.

Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.

Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng;

Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ,

Chim trên cành há mỏ hót ra thơ;

Xuân là lúc gió về không định trước.

Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược,

Mây bay đi để hở một khung trời

Thế là xuân.

Ngày chỉ ấm hơi hơi,

Như được nắm một bàn tay son trẻ...

Xuân ở giữa mùa đông khi nắng hé;

Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa;

Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa

Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng.

Nếu lá úa trên cành bàng không rụng,

Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường;

Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương,

Là xuân đó.

Tôi đợi chờ chi nữa?

Bình minh quá, mỗi khi tình lại hứa,

Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta

Khi những em gặp gỡ giữa đường qua

Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.

Ấy là máu báo tin lòng sắp nở

Thêm một phen, tuy đã mấy lần tàn.

Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian

Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ?

Ấy những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ

Nghe xôn xao rờn rợn đến hay hay...

Ấy là thư hồi hộp đón trong tay;

Ấy dư âm giọng nói đã lâu ngày

Một sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng...

Miễn trời sáng, mà lòng ta dợn sóng,

Thế là xuân.

Hà tất đủ chim, hoa?

Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,

Tình không tuổi, và xuân không ngày tháng.

Xuân Diệu

── .✦

#note:

- fanfic này mình lấy ý tưởng từ bài thơ trên, bài đó thật sự hay và đem lại cảm giác muốn viết ngay lập tức sau khi đọc xong đối với mình (warning nhỏ là fic k theo vibe thơ thơ lắm đâu ạk) :3 dù sao thì mong mọi người sẽ thích tác phẩm này nhíe
 
Gillbinh; Tình Không Tuổi
1. khi nắng lên


• anh - ngô nguyên bình aka vương bình.

• nó - vũ trường giang aka gill.

2200+ text.

. *ੈ ✩ ‧ ₊ ˚

vũ trường giang thích mùa xuân.

từ nhỏ đã thế rồi, có bốn mùa thì giang luôn thích mùa xuân nhất. khi bé, mùa xuân là khoảng thời gian hiếm hoi mà nó được gặp cha mẹ, không ai trong số họ có thể viện lí do gì để không về thăm nó dưới quê. trong khi hạ, thu, đông chỉ bình yên trôi qua, thì mùa xuân lại đến kèm theo lễ tết, khiến mọi thứ trở nên ồn ào và ấm áp vô cùng. người ra vào căn nhà nhỏ của nó và ông bà đông hơn hẳn thường ngày, tiếng cười vui rôm rả; đôi khi sẽ có họ hàng nào đấy mà trường giang lúc nhỏ xíu chẳng nhớ nổi là ai, đi lại đưa nó vài đồng tiền lẻ làm lì xì, khiến nó thích mê và chạy ngay đi mua quà vặt. nhà cửa được dọn sạch sẽ, đến cả một hạt bụi trên thanh xà ngang cũng chẳng có. xung quanh thì toàn là mấy loại hoa nó không biết tên mà ba mẹ đem về từ thành phố, giang chỉ biết tết nào cũng sẽ gặp chúng, và chúng rất đẹp trong trí óc non nớt của nó lúc đó.

tất cả những thứ này đứng chung với nhau tạo nên khung cảnh mùa xuân thật tuyệt với một đứa trẻ. vậy nên trường giang của những năm bé tí - cái năm nó chỉ là một thằng nhóc loi choi bị cha mẹ bỏ lại dưới quê - thích mùa xuân vô cùng.

đến khi lớn hơn chút nữa, giang được đón lên hà nội ở một thời gian.

đó là lần đầu tiên nó được đón một mùa xuân khác với mùa xuân mà nó từng biết. không khí vẫn huyên náo như mùa lễ hội dưới quê, chỉ là được gấp hai, gấp ba lần lên, và cảnh vật, thời tiết xung quanh cũng khác đi nhiều.

cả đời nó sẽ không quên được khoảng khắc khi ngồi sau xe của cha, nhìn đường xá hà nội với thời tiết se lạnh và những cây hoa đào màu hồng thắm sắc được bày bán đầy ven đường. mấy cô, mấy chị thì toàn mặc những bộ đồ mới toanh, khác với thời trang giản dị ở quê nó, dường như ai trên đây cũng ăn bận lộng lẫy. vẻ đẹp của mùa xuân thủ đô khác xa mùa xuân ở quê của giang, khiến nó bị choáng ngợp, nhưng cũng quá rực rỡ để không tận hưởng, nó càng thích cái mùa này hơn.

trường giang yêu những lúc được ngồi thừ bên ban công, tận hưởng cách gió xuân vuốt ve gò má nó, đôi khi lại có vài tia nắng ấm chiếu lên làm dịu đi cơn lạnh; nhà cửa thì được trang hoàng bằng màu đỏ của những vật trang trí tết và màu hồng của hoa đào, đẹp đến nao lòng - với giang, chỉ cần được ngồi vậy, lắng nghe tiếng ồn ào rôm rả ngoài đường xá hà nội là nó đã khoái lắm rồi. giang luôn đắm mình vào cái mùa này một cách trọn vẹn nhất, như thể nó sống cả năm vừa qua chỉ để chờ mỗi khoảng khắc xuân đến bên mình.

rồi dần dà, mùa hoa nở của trường giang không còn gói gọn ở ba, bốn tháng đầu năm nữa. hay nói đúng hơn thì mùa xuân khi ở hà nội chỉ còn là một loại cảm giác với nó: giang có thể thấy xuân ở giữa những tia nắng ấm mùa đông; xuân ở giữa những cơn mưa rào mùa hạ; xuân ở giữa những cơn gió chiều man mát mùa thu và vô vàn những khoảng khắc như thế. xuân hiện diện ở bất cứ đâu mà nó tưởng tượng được, và vì nó thích cái mùa ấy nên cảm giác mùa xuân luôn ở bên khiến giang thấy an tâm hơn trong cái tuổi thơ cô đơn của mình.

trường giang chỉ dần quên đi chuyện về mùa màng kể từ khi nó vào sài gòn vào những năm cuối cấp hai, khi mà đứa trẻ trong nó vẫn chưa lớn hẳn, nhưng đã không còn sự mơ mộng thuở nào. khi đó, giang chuyển qua miền nam ở cùng anh họ vì nhà vỡ nợ, ba mẹ dù không quan tâm nó mấy nhưng đâu đó cũng còn cảm giác tội lỗi với đứa con nằm ngoài kế hoạch này, vì vậy mới tạm xin cho giang sang nhà họ hàng lánh nạn. nó sống ở khu trọ thuê với hai người anh họ là sinh viên đại học - anh hoàng khoa, sinh viên năm bốn và anh thanh bảo là sinh viên năm ba.

hai người đối xử với trường giang rất tốt. dù họ thường xuyên vắng mặt do phải cày đề án, thuyết trình bục mặt, kinh tế cũng chẳng dư dả vì chỉ là sinh viên, nhưng khoa và bảo chưa khi nào khiến giang phải bận tâm quá nhiều về chuyện tiền nong hay thấy thiếu vắng hơi người. thậm chí đôi khi còn cho giang mấy trăm tiêu vặt (nó cũng chẳng biết hai ông anh lấy tiền đâu ra) rồi dắt nó đi đây đi đó. tất nhiên giang cũng rất biết điều, đi chơi thì đi chứ cho tiền là nó chối đay đảy, chỉ đến khi mấy ổng trừng mắt và dúi tờ polymer vào tay giang mới thôi.

cũng nhờ vào sự hỗ trợ tận tình của hai ông anh, cuộc sống ở sài thành của trường giang có thể nói là khá đặc sắc, làm nó cũng đỡ thấy nhớ thủ đô hà nội hơn. kì thi tuyển sinh mười năm đó giang thành công đậu vào trường cấp ba nó thích, vừa gần nơi ở vừa có chất lượng giáo dục tốt. lúc mới có kết quả, hai ông anh khoa và bảo còn cho nó hẳn năm trăm làm thưởng rồi dắt đi ăn bữa lẩu sang gần chết. làm giang thấy ngại nhưng cũng chẳng từ chối nổi, đành tự ghi nợ cho bản thân. nhiều lúc nó thấy hai ông này còn giống người thân thích ruột thịt của nó hơn là nó với cha mẹ.

lại nói về xuân. hồi đầu mới lên, xuân ở sài gòn cũng hay ho như những gì giang từng nghĩ, và nó vẫn còn thấy hứng thú. nhưng khi đã trải qua quá nhiều, nó cảm giác đây không còn là mùa xuân mà mình mong chờ nữa. xuân sài gòn gió trời không đủ lạnh, nắng quá gắt, và chẳng có sắc hồng - không phải là không đẹp, thiếu hoa đào thì vẫn có hoa mai, thiếu gió se lạnh thì vẫn có nắng ấm. nhưng chủ yếu là nó vẫn thích cái đẹp ở mùa xuân miền bắc hơn, dù sao bản thân giang cũng là con dân hà nội mà.

do thế nên kể từ khi chuyển vào sài gòn thì trường giang chẳng dành sự quan tâm cho mùa xuân nữa. vì những gì nó thích ở xuân đã không còn là điều đặc biệt như hồi nó còn nhỏ, cũng không còn đẹp đẽ như những gì quen thuộc của nó...

ấy là cho đến khi nó gặp anh.

một lần nữa, định nghĩa về mùa xuân của vũ trường giang lại được mở rộng. giang nhận ra mùa xuân không phải chỉ đến từ những bao lì xì, không phải chỉ từ những tia nắng ấm hay thời tiết se lạnh, mà còn có thể nảy nở từ trong lòng của mình.

---

đây không phải là lần đầu tiên trường giang gặp người đẹp. nó từng thấy qua rất nhiều kiểu đẹp, đẹp đến nổi phải đến kinh ngạc cũng có: những đường nét sắc sảo trên bìa tạp chí, những gương mặt mềm mại trên báo tuổi trẻ. thậm chí chẳng cần nói đâu cao siêu, ở cái sài gòn này thì đi một vòng ra đường lớn cũng đã gặp được kha khá người ưa nhìn rồi. song, nó dám khẳng định rằng chắc chắn đây là lần đầu nó thấy vẻ đẹp mang sắc xuân đến vậy, thề đấy.

trường giang thậm chí còn chẳng biết đó là ai, chỉ vô tình gặp ở một ngã rẽ vì người đó đâm sầm vào nó khi giang định quẹo phải, còn anh ta định quẹo trái, làm đống đề cương mới toanh vừa cầm về từ tiệm in của nó rơi vãi khắp đường hẻm nhỏ. thú thật là ban đầu giang cũng hơi giận, do nó đã cố lách qua rồi nhưng người kia chẳng buồn để ý đường nên vẫn bị tông vào nhau. nhưng lúc đối phương luống cuống cúi xuống nhặt lại mấy tờ giấy a4 và ngước đôi mắt tròn xoe đầy tội lỗi lên nhìn giang, thì cơn giận nhỏ nhoi chưa tồn tại nổi ba mươi giây đã tan thành mây khói ngay tắp lự. tại khoảng khắc đó, nó biết mình đã yêu rồi.

trường giang như quay về năm vừa lên bảy, cái năm lần đầu nó đón tết trên thủ đô và yêu ngay hà nội từ thuở ấy. giờ đây, chớp mắt một cái thôi, cảm xúc đó lần nữa ùa về trong lòng nó một cách bất ngờ vào năm mười sáu. mùa xuân lại ghé và gieo một hạt mầm tương tư vào tâm tình của thiếu niên mới lớn. ngay từ cái nhìn đầu tiên, giang đã biết mình sẽ yêu người này.

"bạn có sao không? mình xin lỗi nha, mải nhìn điện thoại quá không để ý..."

người kia vừa phủi cát trên mấy tờ giấy đề cương, vừa nói lời xin lỗi. chất giọng mềm xèo và gương mặt nhìn non đến nổi trong một phút bốc đồng, giang cảm thấy ít nhất đối phương phải nhỏ hơn mình hai tuổi.

anh chàng này toát ra cái vẻ thư sinh nhẹ nhàng: tóc đen hơi bông xù, da trắng ngần như con gái, hành động thì vụng về, đúng chất công tử bột lớn lên trong tình thương. anh như thể hóa thân đời thật của hai chữ "chàng thơ", là kiểu người chỉ cần nhìn vào là đã khiến người khác thấy dễ chịu, muốn che chở. và hơn hết, trường giang thấy được cái mùa xuân nó luôn thích đang hiện diện trong mắt anh ta - thật là điên khi nó lại có cảm giác như vậy với một người mà nó chỉ vừa tình cờ đụng trúng, còn chưa đủ hai phút kể từ khi gặp mặt. nhưng giang chẳng ngưng nổi bản thân, nó thấy tim mình đang đập như kiểu sắp nhảy ra khỏi lồng ngực khi hai ánh mắt chạm phải nhau.

"không sao."

dù nội tâm đang gào thét dữ dội đến đâu thì ngoài mặt trường giang cũng chỉ nhận lại tập giấy ôn thi và bước đi tiếp. như thể vành tai đỏ ửng là của ai chứ không phải của nó, ngón tay siết chặt gấu áo cũng là của ai ấy chứ chẳng phải là nó. giang thẹn đến mức nó thề rằng suốt mười sáu năm sống trên đời, chưa bao giờ nó đi bộ nhanh đến vậy.

xúc cảm đến đột ngột khiến trường giang bối rối, và ở ngã rẽ trong hẻm buổi chiều đó, nó đã chọn bỏ chạy. nó biết nó có cảm tình với thiếu niên kia ngay từ lần đầu anh ta cất giọng, từ lần đầu anh ta nhìn nó, nhưng giang chưa chuẩn bị tinh thần rằng sẽ có ngày nó rơi thẳng vào lưới tình một người con trai nhanh đến thế; mà tất cả chỉ vì nó thấy được nắng mùa xuân rạng lên trong lòng khi nhìn anh.

cả nửa ngày còn lại của hôm ấy, đầu óc trường giang cứ lâng lâng như trên mây. nó nghĩ về thiếu niên kia mãi, nhiều đến nổi nó thấy bực mình với chính bản thân vì cứ nhớ hoài đến người ta dù còn chưa biết cả tên.

đường nét trong trẻo, giọng nói mềm mại của anh chàng cứ quấn lấy tâm trí giang không thôi, khiến nó bắt đầu thấy hối hận vì đã không xin phương thức liên lạc hay gì đó đại loại vậy thay vì chỉ cầm đồ và bỏ đi.

đêm đó, giang khó ngủ do những dòng suy nghĩ cứ chạy loạn và con tim vẫn chưa bình tĩnh nổi, nó chỉ chợp được mắt lúc gần hai giờ sáng (một khung giờ rất trễ đối với người năm giờ đã phải dậy như nó) vì quá mệt để có thể tiếp tục suy tư. giang ngủ với một bộ não vẫn còn đang quay mòng với hình ảnh của người ấy, với hi vọng nhỏ nhoi rằng ngày mai mùa xuân sẽ lại ghé thăm nó; giang rất muốn gặp lại người đó, dù xác suất để nó tìm được một người lạ giữa thành phố rộng lớn này thấp đến đáng thương, nhưng cứ hi vọng thì biết đâu sẽ thành thật.

biết đâu được.

cont...

07:33 - 12.12.2025
 
Gillbinh; Tình Không Tuổi
2. hoa mùa thu


• anh - ngô nguyên bình aka vương bình.

• nó/cậu - vũ trường giang aka gill.

2500+ text.

°❀⋆.ೃ࿔*:・

cuộc đời của trường giang luôn suôn sẻ.

nghe thì hơi kì, nhưng sự thật là vậy. giang có thể gặp trắc trở trong học tập, có thể không được hạnh phúc lắm trong chuyện gia đình; thì tất nhiên là đường đời của ai cũng phải gập ghềnh một xíu, song, những gì giang muốn thì nó sẽ luôn có được bằng-một-cách-nào-đó.

điều này lặp đi lặp lại nhiều lần đến mức khó có thể giải thích rằng tất cả chỉ là may mắn.

đôi khi, trường giang cảm tưởng rằng đang có một vị thần hộ mệnh nào đó đi theo sau mình mỗi ngày.

ông ta (hoặc bà ta) sẽ nghe được mọi tâm tư nguyện vọng từ tận đáy lòng của giang, rồi thấy thương tình và giúp đỡ nó. hẳn vị thần ấy sẽ có bộ râu dài đến ngang bụng nếu là đàn ông, một bộ tóc búi cao nếu là đàn bà và sở hữu giọng nói ôn tồn, cơ thể thì hơi trong suốt như bùa chú thần hộ mệnh trong harry potter... thôi, mọi thứ cũng chỉ là ảo tưởng linh tinh vào những đêm nằm trằn trọc của giang.

...mà nếu thật sự có một vị thần như thế, chắc là hôm nay nó phải cám ơn người đó cả ngàn lần mất.

cái việc gần như không thể xảy ra lại xảy ra với nó nữa rồi.

"chào ạ, em bên nhà hai linh ba đối diện mới chuyển tới, mong được giúp đỡ."

trường giang nhìn bóng hình lởn vởn trong đầu nó suốt đêm qua đang đứng ngay trước mắt, bẽn lẽn đưa tay cầm một túi quà gặp mặt về phía nó. cảnh tượng không được chân thật cho lắm, và giang có cảm giác như mình chưa tỉnh ngủ. nó cứ đứng như trời trồng chỉ để tự hỏi tại sao bản thân lại có ảo giác về một người lạ chỉ vừa gặp hôm qua, mà hành động ấy lại lâu đến mức đối phương vốn đang ngại không dám ngẩng đầu lên nhìn cũng phải tò mò ngước xem nó làm gì mà mãi chưa đáp lời.

"ủa, cái bạn hôm qua..."

"à... chào ạ."

sau một hồi thì giang mới thốt lên được cái gì đó ngoài việc chỉ im lặng đứng nhìn người ta, cũng là khoảnh khắc nó nhận ra đây là hiện thực chứ chẳng có cơn ngái ngủ nào cả. trong một thoáng, trường giang phân vân không biết nên thấy nhục hay thấy mừng khi đây chả phải mơ nữa.

nó vội nhận lấy cái túi từ bàn tay đưa ra nãy giờ, rồi tự giật mình với bản thân khi lỡ chạm vào ngón tay của anh, trong khi anh chàng kia còn chẳng để ý đến mấy cử chỉ nhỏ xíu ấy.

đùa chứ giờ trông giang giống như thiếu nữ e thẹn đứng trước người thầm thương ấy, mà nó có muốn vậy đâu.

"hong ngờ chung trọ luôn á, chiều qua cho mình xin lỗi lần nữa nhé. mình tính hỏi cần in lại không tại có mấy tờ dính dơ quá, nhưng bạn đi lẹ ghê, không theo kịp."

anh chàng sẽ không bao giờ biết được lí do vì sao trường giang đi nhanh như thế, và hẳn cũng không bao giờ tưởng tượng được đó là do anh đâu.

"không sao, cảm ơn vì cái này nhé... mình là giang, nhà này còn hai người nữa."

"à... ngô nguyên bình."

"tên đẹp quá."

lời nói chạy ra khỏi miệng trước cả khi giang nó kịp suy nghĩ. may mà đây là lời khen chứ chẳng phải nói tầm bậy tầm bạ, không chắc nó đóng cửa khóa mình trong nhà cả tuần sau mất. trường giang thấy người nọ hơi khựng lại trước khi bật cười và nói lời cảm ơn, tiếng cười khẽ như một làn gió nhè nhẹ thổi qua lòng, làm nó xao xuyến đến lạ. giang chưa bao giờ có cảm giác này trước đây, chưa có ai khiến nó thấy mình hồi hộp như thế khi đứng trước mặt người ta.

chỉ hai ngày trước thôi, nếu có ai đó đến và nói với giang rằng nó sẽ phải lòng một người con trai ngay từ cái chạm mắt, nụ cười đầu tiên, hẳn nó sẽ nghĩ người đó bị khùng. còn giờ thì giang tự thấy khó hiểu với bản thân; chính nó còn không ngờ rằng mình có thể dễ dàng cảm mến người khác đến thế nữa mà.

đúng là khùng.

"vậy mình hong làm phiền nữa, có gì mong được giúp đỡ nha."

có chúa mới biết lúc đó giang nó muốn bị "làm phiền" đến mức nào, mà chúa biết thôi chứ nguyên bình đâu có biết. nên sau khi nói thì anh cúi chào đi vội, chẳng nhìn ra sự lưu luyến nhỏ nhoi trong đáy mắt của trường giang.

kể cả anh có thấy, chắc anh sẽ tưởng mình nhìn nhầm - đâu ai nghĩ mình được một người chỉ vừa gặp đúng hai lần thầm thương trộm nhớ đâu.

---

ngô nguyên bình đóng sầm cửa và ngã lên cái sofa ngay khi vừa vào nhà, hành động vô lực giống như rối gỗ đứt dây. hôm nay anh đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng cho việc giao tiếp xã hội, có lẽ là nửa ngày còn lại anh sẽ không nói chuyện với ai nữa...

bình nằm thừ ra cả năm phút nhìn trần nhà trước khi bật dậy để tiếp tục vùi đầu vào việc dọn dẹp phòng ốc. sau một hồi đi xung quanh khảo sát hàng xóm thì anh tự cảm thấy có lẽ mình sẽ hòa hợp được với mọi người ở đây sớm thôi (có lẽ thế, bình không dám khẳng định vì hèn).

trọ này giá một tháng thì hơi cao so với bình thường, nhưng để không gặp lại mấy anh trai xăm trổ bật nhạc xập xình ngày đêm và mấy bà trung niên vứt rác trước cửa phòng anh, nguyên bình sẵn sàng chi ra một khoảng tiền tiết kiệm để đổi lấy cuộc sống sinh viên màu hồng. bình tới đây cũng chỉ vì lời giới thiệu của thằng bạn minh huy, nó bảo ở đây ai cũng "thân anh họa nhưng hồn anh thơ" (không hề nhét chữ), đều là công dân tốt của phố nên qua sống cùng khu trọ cho vui nhà vui cửa. cơ mà huy thì ở tầng ba còn bình ở tầng hai, mà anh thì toàn nằm lì trong nhà nên chẳng rõ sẽ gặp thằng ấy được bao lần nữa.

ngoài ra thì bình vẫn đang cố nhớ mặt mọi người sau khi dành một tiếng để đi chào hàng xóm cùng tầng.

"phòng hai linh bốn đối diện là giang... hai linh hai là cặp vợ chồng... hai linh một là nhà có nhóc việt kiều, tên gì ấy nhỉ..."

anh vừa mở từng thùng carton vừa lẩm nhẩm, dọn mấy chồng đồ vào tủ mà đầu óc cứ đi đâu, làm quần áo được xếp thẳng thớm cũng hóa xiêu vẹo. nhắc đến nhà đối diện, nguyên bình lại nhớ đến cái cậu trông láo láo nghịch nghịch tên giang - đừng hỏi vì sao anh lại nhớ mỗi mặt và tên của nó, đơn giản là tại cái khí chất cậu ta toát ra quá giống mấy người sẽ khiến bình phải rón rén trước mặt họ, dù anh cũng chẳng biết tại sao mình cảm thấy thế.

chắc hèn ăn vào máu rồi, chứ ai đời lại rén người lạ...

suy nghĩ lan man một hồi thì bình cũng giải quyết được thêm mấy cái thùng giấy, chỉ còn phần đồ dùng cá nhân là anh vẫn chưa dọn xong. nguyên bình vươn vai và tự thưởng cho mình ba chục phút nghỉ ngơi sau bốn lăm phút làm việc vất vả. anh nằm ườn ra cái ghế sofa lần nữa, lười nhác cầm điện thoại lướt mạng.

được một lúc như vậy thì có vài giọt nước lạnh đáp xuống mặt anh từ bên cửa sổ, trời bắt đầu mưa rồi.

bình quá làm biếng để có thể ngồi dậy làm bất cứ việc gì ngay bây giờ, kể cả đóng cửa sổ để mưa không tạt vào mặt; vì chỉ mưa râm râm nên anh mặc kệ, tính chủ quan thế đấy.

để một hồi sau nữa, khi những hạt nước dần nặng hơn làm ướt loang lổ cái áo phông thì nguyên bình mới lề mề mò đến bên ô cửa sổ.

"ủa... sao không đóng được thế này..."

cửa sổ hình như bị kẹt rồi, và mưa thì ngày càng to.

anh thử mọi cách để kéo cái cửa vào nhưng nó vẫn cứ dính cứng ngắc.

đổi từ góc trái qua góc phải, thiếu điều đu lên khung cửa mà cũng chẳng xi nhê gì. hình như nó đã bị mắc lại ở chỗ nào đó mà anh không thể nào biết được. nguyên bình bắt đầu thấy hơi tuyệt vọng, vẫn cố trầy trật một hồi nữa, tất nhiên là không có kết quả. trong khi đó nước thì cứ tạt ầm ầm vào người, từ cái áo chỉ dính tí mưa giờ đã ướt nhẹp luôn rồi.

bình tự cảm thấy mình khổ không ai bằng.

được thêm cỡ ba mươi giây cố gắng thì anh bỏ cuộc. nguyên bình tạm kéo tấm rèm dày đắt tiền che cửa sổ lại, thà để ướt rèm còn hơn là ướt nguyên cái phòng trọ. trong một, hai giây đó, anh phải đưa ra quyết định tạm thời dẹp cái tính hướng nội vào để đi cầu cứu. bình quay người nhảy qua đám đồ ngổn ngang chất đầy phòng, gấp gáp mở cửa rồi dừng ngay trước cửa phòng nhà đối diện. dù nhát thì có nhát thật nhưng nguyên bình không muốn trọ mình thành cái bãi chiến trường ngay ngày đầu chuyển đến đâu.

cốc cốc.

"ai đấy?"

"giang ơi tui bên đối diện á, giúp tui với cái cửa sổ nó..."

"cửa sổ kẹt phải không?"

"dạ dạ."

mặc dù bình cũng chẳng biết tại sao đối phương lại biết về vấn đề anh đang gặp phải, nhưng có người giúp là anh mừng lắm rồi. cái khoảnh khắc trường giang đi nhanh qua phòng anh để sửa phần kẹt của cái cửa sổ khiến nguyên bình phải nhìn nó bằng một con mắt khác.

đây mà "láo láo nghịch nghịch" gì, rõ ràng là thần tiên từ trên trời phái xuống.

giang nó xử lí nhanh khiếp, chỉ trong ba nốt nhạc đã đóng kín được cái cửa sổ lại.

điều đó làm bình mừng rơn, xém chút đã hét lên hoan hô đến nơi, nhưng cũng tự dưng thấy mình vô dụng làm sao...

"ông ơi cho phép tui lạy ông một cái nha..."

trường giang bật cười khi thấy bình mếu máo cảm ơn nó. nó kiểm tra một lượt nữa quanh cái cửa sổ, rồi ngoắc tay gọi anh đến.

"cửa sổ nào ở tầng này cũng bị kẹt khi đóng vào hết, phải làm như này này..."

rồi nó chỉ anh cách đóng làm sao cho không bị mắc lại. bình cũng ráng chăm chú nghe theo dù chẳng biết mình sẽ nhớ được bao nhiêu phần, chủ yếu là đứng nhìn giang với ánh mắt ngưỡng mộ.

"tui cảm ơn ông nhiềuuuuuuu."

"không gì, mà bộ chủ nhà không dặn bình hả?"

"hong có, qua tui đi làm hợp đồng thuê chú vũ cứ xỉn xỉn sao á... hong dặn gì hết luôn."

chắc lại nhậu nhẹt.

- giang thầm nghĩ, nó không nói ra vì còn nghĩ đến chút tình nghĩa, giữ mặt mũi cho tất vũ trước khách thuê mới.

"tính ổng vậy á, thế chắc ông cũng chưa vô group chat trọ nhỉ?" giang vừa nói, vừa tính toán nhanh trong đầu, hơi nheo mắt, "add tôi đi tôi thêm ông vào."

cái cớ quá hợp lí, chỉ cần thế thôi là có số người đẹp, quá dễ! trường giang làm được bạn cũng làm được!

nó nhìn khung chat của nó với nguyên bình nằm trong messenger mà sướng rơn, cảm giác như vừa hoàn thành một việc trọng đại lắm. và giang thấy anh lọ mọ với cái điện thoại một lúc trước khi ngẩng đầu lên nhìn nó.

"ủa giang mới vô cấp ba hở?"

"ừm, sao thế."

"áhaha, vậy phải gọi tui là anh rồi," nguyên bình cười híp cả mắt, giống như vừa phát hiện ra một chuyện rất thú vị.

"? chả tin."

trông cái mặt búng ra được cả sữa thế mà bảo lớn hơn ai...

"khùng quá, chứ cấp hai, cấp ba tự nhiên lên sài gòn thuê trọ ở mình chi? tui là sinh viên đóooo."

"sinh viên á?"

cách trường giang liếc nhìn cái cửa sổ và sàn trọ bị ướt khiến nguyên bình thấy hơi chột dạ.

"thiệttt, cho coi thẻ sinh viên luôn!"

cuối cùng thì giang cũng buộc phải tin khi thấy cái năm sinh nhỏ hơn nó ba con số lẻ của nguyên bình nằm chình ình trên thẻ sinh viên (dù vẫn hơi khó tin). nhưng tuổi tác cũng đâu phải vấn đề đâu đúng không? quan trọng là cái mặt anh nhìn non khiếp, đã có ai nói với nguyên bình rằng anh là kiểu người sẽ bị chặn trước cửa quán bar dù đã đủ tuổi chưa nhỉ?

mà thôi, sao cũng được.

cả trưa hôm đó, giang và bình ngồi chí chóe những chuyện nhảm nhí như thể đã quen được mười kiếp trong căn trọ của bình. mọi chuyện diễn ra tự nhiên đến nỗi lúc đó giang còn không nhớ ra đây là một người nó vừa gặp chỉ mới được hai bữa. sau cùng, nó vẫn phải chấp nhận gọi nguyên bình là "anh" chứ không phải "bạn" hay thậm chí là "em". dù hơi bất mãn một chút xíu, nhưng thấy bình cứ cười đắc thắng trông xinh xắn dã man, giang cảm giác giờ anh có muốn được gọi là ông cố nội thì chắc nó cũng chiều luôn.

trường giang chỉ về vào gần giờ chiều khi nhớ ra mình còn chưa ăn trưa, và đống bài vở mà giáo viên của nó bảo rằng sẽ kiểm tra tập vào ngày đầu tuần đang kêu gọi. thân xác nó lết về đến trọ mình mà hồn còn để lại ở căn đối diện, toàn nghĩ tới người ta.

thậm chí đến đêm, giang vẫn còn đang tự cảm thán với chính bản thân. với cái tiến độ ngày một bắt đầu thầm mến, ngày hai bắt đầu chơi chung này thì tầm năm ngày nữa khéo nó với anh bình hẹn hò luôn rồi quá.

- nó nằm trên giường, lăn qua lăn lại trong ảo tưởng.

đã lâu lắm rồi nó không có cảm giác sống một ngày mùa xuân ở giữa thu như thế này nên thấy phấn khích cũng là chuyện thường thôi. dù thời tiết bữa nay xấu khủng khiếp, mưa rả rích cả ngày từ sáng đến chiều nhưng thế cũng không thể cản được việc giang cảm thấy lòng phơi phới như đang có hoa đào nở ở trỏng. một ngày chủ nhật quá đỗi tuyệt vời đối với nó; với một học sinh cấp ba vừa đặt nửa bước chân vào định nghĩa tình yêu; với một trường giang mới tìm được mùa xuân lòng mình.

đêm nay trường giang chìm vào giấc dễ hơn tối qua, vì bây giờ cảm xúc khi nhắm mắt lại không còn là tiếc nuối và mong nhớ nữa rồi. người ta đang ở ngay đối diện trọ nó, ông trời đã giúp giang hết mức, mọi chuyện còn lại phải dựa vào bản thân thôi...

cont...

08:35 - 16.12.2025
 
Gillbinh; Tình Không Tuổi
3. trời tháng mười


• anh - ngô nguyên bình aka vương bình.

• nó - vũ trường giang aka gill.

2400+ text.

⋆✴︎˚。⋆

thời tiết gần vào đông của sài gòn luôn khiến người ta thấy bực mình, bởi nó thất thường còn hơn cả biểu đồ chứng khoán. lúc trưa thì có thể nắng chói chang bể đầu, nhưng đến chiều lại mưa ào như thác đổ. thậm chí chỉ cần trong vòng một, hai phút gì đó, mây trời có thể từ trắng nhuộm thành màu xám xịt ngay, ảo diệu còn hơn mấy màn ảo thuật trường giang thường hay xem trên mạng. hỗm rày nghe dự báo thời tiết cũng chỉ để vui tai, chứ ông ngọc hoàng thì thích khi nào là cho mưa khi đấy. phải nhắc lại lần nữa là thất thường vô cùng.

nói ngắn gọn thì trời dạo này xấu, xấu khủng khiếp, xấu đến khó chịu, đã vậy còn thay đổi xoành xoạch khiến không ai lường trước nổi.

và do ảnh hưởng to lớn của chuyện thời tiết, tâm trạng trường giang những ngày này chẳng vui vẻ mấy. vốn bản thân giang là người vô cùng để ý đến tiết trời, cũng vì thế nó mới có cảm tình với mùa xuân - cái mùa dịu dàng nhất trong năm. nên là hễ khoảng thời gian nào mà trời xấu là nó dễ nổi quạu cực kì, cứ nhìn ra ngoài đường mà thấy nắng gắt hay mưa dông là tâm trạng lại tụt dốc không phanh. từ khi thời tiết sài gòn trở nên quái đản thì giang cũng trở nên khó tính với gần như tất cả mọi người, từ bạn bè trong trường đến thằng em cùng khu. nó đeo trên mình cái vẻ xét nét như một ông cụ non vậy, còn đâu trai phố vui tính vũ trường giang ngày nào...

còn vì sao lại là "gần như tất cả mọi người" chứ không phải "tất cả mọi người", thì đó là do nó còn một ngoại lệ sống ngay nhà đối diện.

ừ thì, làm sao mà giang thấy giận ngọn gió xuân duy nhất của nó được.

"giang ớiii qua giúp anh gắn bóng đèn vớiii."

"nó lại làm sao?"

đây đã lần thứ năm, hay thứ sáu gì đó giang nó ghé sang trọ của bình trong tuần này. mà toàn là anh bảo nó qua không đấy, chứ giang có thích thì cũng làm gì có gan xin qua đâu.

"hôm bữa anh lắp hổng có chặt ha gì á, nó nháy quài, mà già rồi không có dám leo cao nhiều sợ té."

"mười chín tuổi chứ có phải chín mốt tuổi đâu má."

"thì mười sáu tuổi trẻ hơn mò."

miệng thì chí chóe nhau như vậy, giang vẫn thuần thục lấy cái ghế cao trong góc phòng ra, trèo lên vặn lại cái bóng đèn cho nguyên bình. trong khi anh chỉ đứng dưới ngóng cổ nhìn theo và vỗ tay hoan hô khi nó làm xong, nhìn ngốc xít không chịu được. mà giang cũng chả hiểu sao nó lại dễ dãi đồng ý giúp anh đến vậy nữa. rõ là nguyên bình cao hơn, làm mấy cái này cũng dễ dàng hơn nó nhưng anh lại chẳng làm, cứ khoái đi nhờ thôi.

từ sau lần giang giúp anh sửa cái cửa sổ kẹt, nguyên bình bỗng trở nên thoải mái hẳn ra, đến mức nó thấy hơi ngại. hai đứa nói chuyện tự nhiên cứ như đã quen thân từ lâu lắm rồi chứ chẳng phải chỉ vừa hai, ba tuần gặp mặt. trường giang thiết nghĩ chắc do anh thấy nó nhỏ tuổi hơn nên không biết từ lúc nào, bình đã vô thức xem nó như một thằng em trai rồi; con người ta ai cũng dễ dàng chấp nhận việc có một đứa em nhỏ đáng yêu xen vào đời hơn là một cậu bạn cùng tuổi hay anh lớn mà.

mặc dù là giang cũng hơi cay đắng khi nghĩ đến việc vừa làm quen chưa bao lâu đã bị đưa vào "brotherzone". nhưng nó cũng tự thôi miên mình bằng cách nghĩ rằng cái gì cũng phải có bước đầu tiên, miễn là anh chịu mở lòng với nó thì cũng gọi là có tiến triển rồi.

quay lại với cái bóng đèn điện, để trường giang ra tay thì mọi chuyện rất nhanh đã đâu vào đó, đèn lại sáng như thường.

"hay tóaaa bữa nào anh dắt đi ăn xiên bẩn trả cônggg."

"anh nói câu đó phải cả chục lần rồi đấy."

"thì nay làm thiệt nè." nguyên bình cười hì hì, "nói thiệt á rảnh anh dắt đi luôn, người ta cũng là sinh viên rồi mò."

"kể cả bây giờ?"

"ủa?"

cái điệu dỗi hờn đó làm trường giang bật cười, còn tính nói thêm vài lời châm chọc nữa nhưng khi nó ngước lên và chạm phải vẻ mặt phụng phịu của anh thì câu nói như nghẹn lại trong cổ họng. dù không muốn thừa nhận lắm, song hình như tim nó lại lỡ nhịp lần nữa ở khoảng khắc đó, chỉ vì những hành động rất nhỏ của bình.

sẽ có ngày giang nó tự phát điên với chính bản thân nếu cứ dễ rung động với nguyên bình như này mất.

"tối mai nhá?"

"oke."

ở cái lúc đó, giang thấy sao mà mong chờ đến ngày mai quá thể, để được cùng anh bình dung dăng dung dẻ đi ăn khuya. trong đầu nó toàn là về anh, chẳng nhớ nổi sáng mai mình còn phải đối diện với ba bài kiểm tra một tiết của ba môn khác nhau...

mà thôi giang cứ kệ đấy, nó vẫn mong đến mai vì anh bình. chỉ cần một buổi hẹn với nguyên bình thôi là đủ làm cán cân trong lòng giang lệch hẳn rồi.

---

"...anh đi xích ra được không?"

"giang hổng thích anh hả."

"..."

chẳng lẽ giờ nó bảo thích.

nguyên bình với trường giang sánh vai trên con đường vắng vẻ gần về giữa đêm. khu này vốn ít người sống, đến chiều tối thì càng thưa thớt hơn, cả đường hẻm chẳng có mấy ai qua lại. thế mà từ nãy giờ bình cứ đứng sát rạt giang, đi cạnh nhau mà thiếu điều tông vào nó dù đường rộng thênh thang. anh cứ làm như cái hẻm này thiếu chỗ đặt chân lắm hay sao ấy, gần đến mức nó phát ngượng.

vì anh không hề biết lòng nó đang rối như tơ vò mỗi khi vai anh huých vào vai nó, mỗi khi mu bàn tay anh lướt qua tay nó; nguyên bình chỉ đơn giản là muốn bày trò chọc giang thôi. anh chẳng nghĩ nhiều đâu, nhưng giang thì có.

trái tim của thiếu niên mười sáu tuổi mong manh lắm ai ơi...

bước chân của giang bất giác đi nhanh hơn một chút để thoát khỏi cái thế như đang bị kèm cặp này. nguyên bình cũng nhận ra điều đó, mà thấy giang như vậy chỉ làm máu hơn thua của anh nổi lên. bình bước nhanh theo để trêu, vừa đi vừa cười khúc khích.

bộ giang nó cầm nhầm kịch bản "theo tình tình chạy, chạy tình tình theo" à?

nó lại đi bước dài hơn nửa bàn chân, trông vội kinh khủng. có lẽ do đèn đường quá tối, bình không thấy được vành tai giang đã ửng đỏ như sắp rỉ ra cả máu nên anh mới vẫn muốn chọc nó cho bằng được. anh cố với theo, nhưng lần này thì bước hụt và loạng choạng xém ngã.

"đi đứng cẩn thận." giang vội giữ cánh tay của anh lại, "cho chừa thói hơn thua với em."

nguyên bình níu vào trường giang, hơi rón rén, trông như con nít vừa phạm lỗi. anh muốn phản bác mà giọng thì mềm xèo:

"có đâu, tại em á..."

"lại còn đổ thừa ạ."

"đổ thừa đâuuu do em thiệt mà."

giang nó cũng chẳng cãi với anh làm gì, chỉ nhún vai, và vẫn bước đi. mà thường thì vẻ ngoài càng bình thản thì nội tâm nó lại càng biến động.

có ai nói với nguyên bình là anh làm nũng rất đáng yêu chưa?

đáng yêu theo kiểu khiến người khác không thể mắng nổi...

- giang nghĩ thế, và tự bấu lấy gấu áo của mình khi đang nghĩ. nhưng hẳn là nó không biết lí do chưa có ai nói với anh điều đó là bởi vì chỉ có mình nó mới bị dính chiêu nhõng nhẽo của anh mà thôi.

chẳng ai cảm thấy vậy trừ giang thì làm sao mà có người nói chuyện đấy với anh được chứ, đúng không?

dù sao thì may mà họ đến được quán trước khi tế bào xấu hổ kịp lan khắp người trường giang và làm nó tan chảy thành một vũng nước. bữa ăn thì cũng diễn ra như bao bữa bình thường khác - gọi món, ăn, và đôi khi là mấy câu chuyện hài nhảm nhí xen vào giữa tiếng nhai chóp chép. suốt buổi, giang nó cố gắng không nhìn lén bình nhiều nhất có thể, nhưng đôi khi vẫn để lạc vài ánh mắt chạy sang chỗ anh.

riết rồi trường giang nó tự thấy rằng hình như mình bị ảo giác hay sao ấy. trời về đêm vừa kết thúc trận mưa rào, cái không khí vừa nóng vừa ẩm ở ngay quán vỉa hè gần mặt đường chẳng dễ chịu mấy; thế mà nó lại có cảm giác lâng lâng như đang ngồi giữa ngọn gió trong lành đầu xuân, và thấy được những cánh hoa đào rụng cuộn lên thành vòng tròn trong mắt nguyên bình. rõ ràng thời tiết này chưa bao giờ là đạt tiêu chuẩn cho một mùa xuân trong suy nghĩ của giang cả, nhưng từ khi bình xuất hiện, thì anh cứ như là định nghĩa của xuân luôn rồi.

nơi nào có anh thì nơi đó hoa nở, chim về; và khi nào thấy anh thì lòng nó lại có nắng chiếu, gió thổi.

chậc, sao càng lan man lại càng thấy bản thân mê người ta như điếu đổ thế này.

- giang nghĩ bụng, chẳng biết là lần thứ bao nhiêu nó tự nói với bản thân rồi. nó vò nhẹ mái tóc để những dòng suy nghĩ vu vơ kia rơi bớt ra ngoài, dù cũng chẳng rõ chúng có rơi ra không hay vẫn bám chặt ở một góc nào đó. giang thường thấy khó chịu với bản thân những khi mình tương tư về anh quá nhiều, nhưng chưa bao giờ là giang cản được hình ảnh của nguyên bình cứ hiện lên trong đầu nó. anh cứ âm thầm len lỏi vào cuộc sống, vào tâm trí của giang trong khi chính bản thân anh còn chẳng biết.

về phần nguyên bình, từ nãy giờ anh vẫn ngồi ăn ngon lành, miệng đầy đồ chiên. nhìn sang thấy trường giang cứ hết ngồi thẫn ra ngó anh, vò vò góc áo lại đến gãi đầu gãi cổ mà tự dưng sốt ruột hộ nó.

"ăn đi không anh ăn hết đó."

"anh dọa con nít à?"

"thì em í."

đấy, nó bảo mà, bình xem nó như em trai rồi, có vậy thì mới thân dễ dàng trong một, hai tuần đến thế.

"hoi anh giỡn, em giúp anh quá trời rồi, ăn nhiều lên điii hong anh thấy có lỗi."

giang còn chưa kịp mếu thì nguyên bình đã nói thêm, dùng cây que gỗ bứng vài cục viên chiên phóng qua dĩa phía bên nó. anh cười, thế là nước mắt đang định rơi của giang lại chảy ngược vào trong, nó cũng phì cười theo, và ăn mấy viên mà bình vừa thảy qua cho nó.

"ừm."

trường giang chẳng nhớ nửa buổi còn lại diễn ra làm sao nữa, kí ức của nó dừng lại ở nụ cười tươi của nguyên bình, một đường cong mà anh chỉ vô tình vẽ lên cũng làm giang âm thầm khắc ghi. nó không nhớ mình đã nhai tiếp mấy món đồ chiên như nào, không nhớ nó và anh đã về trọ làm sao. mỗi lần nghĩ về cái bữa tối lần đầu tiên cùng bình đi đâu đó ấy, trong đầu giang chỉ còn mang máng về khuôn miệng xinh xắn của anh và những cái chạm tay vô tình.

giờ nghĩ lại, khoảng thời gian chuyển mùa ở sài gòn hóa ra cũng không tệ lắm. trong khi hồi năm ngoái, thời điểm này mình giang toàn là bực dọc về chuyện thời tiết; nhưng năm nay thì tâm trạng thoải mái cứ như là xuân đến nơi rồi vậy.

mà tất cả cũng chỉ vì bữa ăn vặt đó thôi, bình có thể dễ dàng tác động đến tâm trạng của giang đến thế đấy. thậm chí sang đến hôm sau, thằng nhóc đình dương họ hàng nhà bác vũ phải nghi hoặc nhìn chằm chằm giang, rồi hỏi câu ngớ ngẩn:

"đêm qua anh vừa trúng số à?"

"...gì vậy?"

"thì tự nhiên sáng nay trông anh vui vẻ bất thường quá? mới chiều hổm mặt còn nhăn như đít khỉ."

"? bộ anh đánh mày mày mới chịu à."

"không, nhưng ông bị làm sao í? trông kì quá."

vừa dứt câu, đình dương phải chạy vội trước khi trường giang thật sự tính động tay động chân với cậu. lúc đó dương nghĩ mãi chẳng hiểu nổi tại sao ông anh mình lại có thái độ quay ngoắc như vậy chỉ qua một buổi tối. nhưng sau khi thám thính tình hình dạo này của khu trọ qua lời lè nhè say xỉn của bác vũ, thì cậu em đã biết về sự tồn tại của khách thuê mới phòng hai linh ba, và cả cách mà trường giang đối xử với người đó trong hai tuần vừa qua.

cái cảnh miệng thằng nhóc dương từ bình thường, rồi càng nghe về sau càng há hốc ra khiến ông bô tất vũ cười không ngậm được họng. nhưng dương có biểu cảm như thế cũng là hợp lý: gì mà khuân đồ phụ, dọn nhà chung, ghé trọ thường xuyên, rồi tối qua thì đi đâu cùng nhau đến tận gần khuya mới lết xác về. thú thật thì cậu chưa thấy ông anh của mình nhiệt tình với ai đến thế bao giờ, thậm chí với cậu cũng chưa từng (thứ thiết thực nhất dương từng nhận được từ ông anh giang là cái kẹo ổng để quên trong túi áo hai hôm).

hôm đó đình dương đã dành một buổi sáng để suy ngẫm, đến trưa thì nó rút ra được kết luận:

ông anh già của nó chắc chắn có gì đó với người bên phòng hai linh ba rồi!

còn cụ thể là cái gì thì phải để cậu điều tra thêm đã. anh giang không giấu được dương cái gì đâu...

cont...

07:55 - 23.12.2025
 
Gillbinh; Tình Không Tuổi
4. mây che nắng


• anh - ngô nguyên bình aka vương bình.

• nó - vũ trường giang aka gill.

4700+ text.

ᝰ.ᐟ ˖᯽ ݁˖

thời gian luôn trôi nhanh hơn khi ta không chú ý đến nó. giữa những sự kiện đến dồn dập, chẳng biết từ lúc nào nguyên bình và trường giang đã qua hẳn cái khoảng thời gian bỡ ngỡ làm quen với môi trường mới, và sài gòn đã dần tiến vào cuối năm. tháng mười hai đổ bộ với không khí mùa đông nô nức, đâu đâu cũng là cây thông trang trí và những chiếc nơ hay quả châu có màu đỏ rực, vàng lấp lánh.

đồng thời, có lẽ đây cũng là khoảng thời gian gần như là bận bịu nhất trong năm.

sau những cao trào luôn là nốt trầm đang đợi, sau những hôm vui chơi luôn có bài tập và deadline đứng chờ.

ở thời điểm này, sài gòn đẹp lộng lẫy nhưng chẳng ai có thời gian để chú ý đến nó nữa. nhịp sống của mỗi người đều đang chạy nhanh hơn bao giờ hết, ai cũng có công việc bận cho riêng mình: mấy đứa học sinh thì lo kì thi cuối học kì, đi trên đường cứ làu bàu công thức; mấy người đi làm thì tranh thủ kiếm tiền chuẩn bị cho tết đến, chạy dự án, buôn bán đến không kịp thở. dường như mọi người đều đang ráng giải quyết tất cả những thứ còn tồn đọng để chuẩn bị bước qua năm mới, tìm cách khép lại hoàn toàn những trang cũ.

mà khổ nỗi làm sao, đã bận bịu là thế, nguyên bình lại là cái người vừa đi học, vừa đi làm thêm. mấy ngày này, công việc đang xếp hàng chờ của anh cứ chồng chồng chất chất, tăng theo cấp số nhân chứ chẳng hề giảm, khiến bình chẳng tận hưởng nổi không khí noel đẹp đẽ nơi đây. ví dụ như hôm nay, vừa thi xong anh đã phải chạy vội đi dạy, mà ngày mai vẫn còn bài cuối kì phải làm...

"em xin lỗi chị em đến trễ quá, giấc này đường kẹt khiếp chị thông cảm cho em..."

"thôi, em vào dạy bé trước đi, nó chờ nãy giờ."

"dạ vâng, em xin lỗi ạ."

nguyên bình cúi đầu liên tục, như chỉ hận không thể gập xuống đúng một góc vuông chín mươi độ để tạ lỗi. anh đã đến trễ tận gần cả tiếng so với giờ dạy đã hẹn - một phần do cái đường luôn đông đúc đến nghẹt thở vào giấc tan tầm của sài gòn, phần còn lại là cái tính chủ quan quên kiểm tra giờ của anh. học sinh đã bắt đầu bước vô kì thi mà nay gia sư còn đến muộn như này, bình thấy sao mà có lỗi quá thể.

"xin lỗiii em, huhu anh tới trễ quá... mình vô học luôn nha để không phí thời gian."

"tch, sao không nghỉ luôn đi, phải học à."

láo quá.

- nguyên bình nghĩ thầm khi nghe tiếng thằng nhóc lẩm bẩm trong miệng, và thấy tay nó vẫn còn đang bấm điện thoại dù anh đã dọn sách vở ra. dù đây không phải bữa đầu anh đi dạy thằng nhóc này, nhưng nguyên bình vẫn không quen được cái thái độ kệch cỡm đó của nó. anh chỉ có thể âm thầm than phiền, và ráng nghĩ đến số tiền mình sẽ nhận được để kiên nhẫn.

như thường lệ, bình lấy bài đã chuẩn bị sẵn, giảng qua một lần và dặn dò nhóc ấy làm thử, nếu không hiểu thì hỏi lại.

được một cái là thằng nhóc này láo nhưng chẳng quậy, ngồi im lặng nghe giảng, dù nó là kiểu im đến rợn người, hỏi gì cũng chỉ gật gù. anh đoán những lời anh đang nói đến khản cổ chắc cũng đi vào tai trái rồi lọt ra tai phải của học sinh, song, biết làm sao giờ, bình vẫn phải làm tròn trách nhiệm thôi.

đằng nào phụ huynh nó cũng đã nhắc rằng không được mắng nặng hay dạy dỗ thái độ của nó rồi; họ là kiểu người muốn con học giỏi nhưng lại chẳng hề xem xét cách học của con mình ấy (có lẽ đó là lí do nhà này đổi gia sư liên tục, nguyên bình nghe phong phanh rằng mình đã là người thứ năm rồi). dù sao anh cũng chỉ là sinh viên năm nhất đến dạy thêm vì tiền, đâu thể đòi hỏi bình ngoài kèm cặp môn chính còn phải chỉ thêm giáo dục công dân chứ...

"năm nay thi tuyển sinh đó, lo làm bài đi em."

"không hiểu."

mấy chục phút nói đến khô miệng vừa rồi của bình coi như công cốc chỉ bằng một câu ngắn gọn. anh không kiềm được tiếng chậc lưỡi khẽ, rồi chẳng buồn nhắc nữa vì sợ mình sẽ cãi nhau với thằng nhóc này mất. rõ là ban nãy anh hỏi nó đã hiểu chưa thì nó gật, giờ lại bảo không, một hồi nữa khi bình ra về thì mách mẹ bảo anh giảng bài kiểu gì mà nó chẳng hiểu... ai mà chẳng phát cáu cho được.

đã vậy còn có cái kiểu nói chuyện trống không, nghe ngứa ngáy khó chịu gì đâu.

phải chi mấy thằng lóc chóc ở độ tuổi này đều được như trường giang thì tốt.

chẳng hiểu sao ở lúc này bình lại nhớ về nó, đứa em sống ở phòng trọ đối diện. cái đứa mà nhỏ hơn bình ba tuổi nhưng luôn hành xử như lớn hơn anh ba tuổi vậy; vừa biết cách chăm sóc người khác, vừa hợp rơ nói chuyện, vừa tốt tính ưa nhìn, đã thế nghe đâu ở trường nó học cũng giỏi phết - phải chi ai ở cái độ mới lớn cũng được như giang thì nguyên bình đâu có khổ sở với chuyện gia sư đến thế.

anh thở dài, lại liếc qua cái đề cương trống trơn.

"giải bài đi bé, anh vừa giảng lại rồi mà, nhìn anh làm gì?"

"cứ tủm tỉm tủm tỉm trông kinh quá ấy."

"...kệ anh, lo làm đi."

cuối cùng, sau hai tiếng dài đằng đẵng thì buổi học cũng kết thúc. dù có tới mười bốn lần nhắc nhở, hai lần nổi quạu, tám lần nhăn mặt và sự bất lực vô tận đến từ nguyên bình, đây vẫn là một buổi dạy thành công mỹ mãn đối với anh vì anh đã hoàn thành việc nhét vào đầu thằng nhóc cái công thức mà anh nói đi nói lại bốn lần.

nhưng thành công là thế, vị phụ huynh có vẻ không còn ưng nguyên bình sau lần đến trễ này nữa. khi chuyển tiền trả cho buổi gia sư, mẹ của nhóc đó bảo anh tuần sau không cần đến... có lẽ là công việc trong hàng chờ của bình lại phát sinh thêm một chuyện quan trọng nữa rồi: phải đi tìm học sinh mới để nhận dạy thôi.

dù sao thì cũng may khi đến trễ nhưng phụ huynh không cắt bớt đồng nào.

- bình tự nhủ, cố kéo tâm trạng lên một xíu xiu.

nguyên bình bước đi nặng nề trên đường sau khi rời nhà (cựu) học sinh. chỗ này cũng không cách trọ xa lắm nên hôm nay anh chọn cuốc bộ để tiết kiệm, bù phần nào cho số tiền anh sẽ mất trong một tuần tiếp theo khi không có công việc gia sư. nghĩ đến môn thi ngày mốt vẫn chưa ôn kĩ, mà bài cuối kì lại sắp đến hạn, bước chân của anh vô thức nhanh hơn, lòng thì trĩu xuống vì lo âu và áp lực.

bình thấy mình sao mà khờ dại khi đã tin vào mấy người nói rằng lên đại học khỏe hơn cấp ba ghê.

đáng lẽ anh phải biết đâu có gì là dễ dàng đến vậy.

"gì nữa vậy trời..."

ngay khi chỉ còn cỡ một cây số nữa là về đến trước hẻm trọ, đã gần nơi ở lắm rồi thì trời bất chợt đổ mưa. anh thấy có điềm không lành lắm, nhưng vẫn ráng đi bộ thêm một, hai phút trong cơn mưa nhỏ khi nghĩ đến đống deadline nằm chờ ở nhà. song, chuyện gì đến thì cũng đến, mưa dần lớn hơn, từng giọt nước to và nặng nề rơi lộp độp liên tục làm ướt nhẹp mái đầu. bình đành ghé đại vào một cái hiên bé tí trong lề, trú mưa tạm để bảo vệ cho cái laptop trong balo.

sau khi dành một lúc để lục tung cặp sách và túi áo, túi quần lên thì nguyên bình buộc phải chấp nhận hiện thực rằng mình chả có một cái gì để che mưa đi về cả; ô dù chẳng mang, áo mưa thì để quên, đến áo khoác cũng chê nóng với vướng nên sáng ra đường không thèm bận. hai lần trong cùng một ngày, bình bị chính bản thân hại do cái tính chủ quan.

giờ anh chỉ biết đứng dựa vào tường, ôm cái cặp đựng đồ lỉnh kỉnh mà mong cho cơn mưa này chỉ là mưa rào nhanh tạnh. thật ra bình đã nghĩ đến việc đặt xe trên ứng dụng để vào trọ, nhưng lại xui thêm cái nữa là anh cũng vừa phát hiện ra điện thoại của mình còn vỏn vẹn bốn phần trăm pin, giờ mà đặt rồi đợi có tài xế nhận đơn thì máy của anh tắt nguồn luôn mất. ngoài ra thì do ở đây đã quá gần trọ rồi nên bình thấy xót ví, trời mưa thì giá xe luôn đắt hơn dù đoạn đường có ngắn đến đâu mà.

chỉ có điều là nếu đợi thì cũng chẳng biết đến bao giờ...

trời tối âm u dù chỉ mới năm giờ, rơi những giọt nước nặng hạt, lâu lâu lại có tiếng sấm rền ghé ngang; đường thì hầu như không có ai, đôi khi mới xuất hiện một con xe máy lao vút, hay chiếc xế hộp cán qua vũng nước làm văng tung tóe lên lề; nhiệt độ có lẽ đang dần giảm, vì người anh bắt đầu run cả lên, cảm nhận được gió lạnh ùa đến từ tứ phía cắt vào da thịt.

đã thế lúc này nghe tiếng dạ dày kêu khe khẽ, nguyên bình mới chợt nhớ ra hôm nay nình chỉ mới bỏ bụng được một cốc cà phê, và cái bánh tươi nhỏ xíu mua ngoài cửa hàng tiện lợi từ tận buổi sáng.

vừa mệt, vừa đói, vừa lạnh, còn bị kẹt trong màn mưa với cái điện thoại gần cạn pin, anh thấy sao mà tuyệt vọng quá thể. bình lại cố nghĩ thêm cách, nhưng tự lắc đầu ngán ngẩm; giờ có dùng vài phần trăm ít ỏi kia để gọi điện cầu cứu, thì mấy người bạn đại học của bình cũng đang phải vật lộn với kì thi và bài giống anh, chẳng ai ra là đủ rảnh để ra giúp được. mà kể cả nếu có, thì đường trọ anh cũng xa, làm vậy phiền người ta quá. thằng bạn duy nhất chung trọ là minh huy lại đang ở trường làm việc cho câu lạc bộ rồi...

mọi phương án mà chẳng cái nào khả thi, bình thở hắt ra một hơi dài.

đột nhiên lại thấy sao mà nhớ nhà ghê.

bến tre chưa từng đối xử với ngô nguyên bình như cách sài gòn đã làm với anh.

ngay khi suy nghĩ đó bật ra, bình phải cố đánh lạc hướng mình khỏi nó, vì anh tự thấy hốc mắt bắt đầu hơi cay cay. mưa to và kéo dài đến nổi dù đã đứng dưới mái hiên nhưng chúng vẫn tạt trúng anh, ống quần jean ướt sũng vừa lạnh vừa nặng làm bình thấy càng mệt hơn, lòng đường thì có dấu hiệu sắp ngập. anh cứ đứng ôm cặp chờ đợi mỏi mòn mãi mà mưa chẳng bớt, lòng thì tủi thân vô cùng; trong khoảng khắc yếu lòng đó, nước không chỉ dâng lên dưới chân, mà còn dâng lên trong mắt của anh.

hít mũi để cản giọt lệ sắp trào, làn mưa dần bị mờ nhòe qua đôi mắt của nguyên bình. anh phải cố lắm mới ngăn được mình không bỏ lại mọi thứ rồi tìm cách về bến tre ngay lập tức ở giây phút đó.

đầu anh cúi gằm, tưởng như mình có thể gục xuống bất cứ khi nào, vừa vì mệt vừa vì nản. nhưng bình cũng không muốn lại về làm phiền gia đình nữa, khó khăn lắm mới lấy đủ dũng khí để lên sài gòn một mình mà...

"anh bình?"

rồi bỗng, một bóng người dừng lại trước mặt anh, bình thấy những giọt mưa tản ra do bị che khuất, có lẽ là vì cái ô nào đó. anh nghe tiếng gọi, nhận ra đó là ai mà không dám ngước đầu, chỉ sợ nếu làm thế, ở khoảng khắc ngẩng lên nước mắt sẽ rơi xuống. nhưng chắc là đối phương đi guốc trong bụng anh rồi ấy, chẳng để nguyên bình chuẩn bị tinh thần thì người nọ đã khuỵu chân xuống cho bằng với tầm nhìn của anh, một gương mặt quen thuộc xuất hiện mà không có báo trước.

"anh về trọ đúng không?

đi chung với em."

thật may là trường giang không hỏi gì về giọt nước to như hạt đậu ở trong mắt nguyên bình, nếu không, chỉ cần nó tò mò một xíu thôi, hẳn anh sẽ òa ra mà nức nở mất.

"ừ... anh bị kẹt nãy giờ."

bình giữ cho mình trông thật thản nhiên, nhưng cũng không thể kiềm được một chút run rẩy trong câu chữ. anh lén dùng tay quệt đi khóe mắt, hít một hơi thật sâu, và bước chân vào chiếc ô của giang. qua bốn tháng biết nhau, đây là lần đầu tiên giang với bình ở cùng nhưng bầu không khí lại im ắng đến vậy. nguyên bình đoán là giang nó muốn giữ thể diện cho anh vì biết anh hay ngại, nên chỉ che ô và bước đi chứ không nói nửa lời về việc anh mới khóc trước mặt nó. chứ với cái tính hay để ý của giang thì chất giọng nghẹn ngào và viền mắt đỏ ửng, chẳng lí nào nó lại không biết có chuyện gì vừa xảy ra được.

quãng đường về đến trọ không ngắn cũng không dài. chỉ là suốt đoạn, bình cứ cố không để lệ rơi còn giang thì cố giả vờ không nghe thấy tiếng sụt sịt, nên thời gian trôi qua trở nên lâu đến lạ. anh cắm cúi đi, không dám liếc qua phía giang một lần nào, vừa sợ mình sẽ không kiềm nổi, vừa ngại với nó. còn trường giang thì giống như đang hiểu thấu lòng anh, nó không bắt chuyện trước, chỉ âm thầm đi bên cạnh như đang nhẹ nhàng vỗ về.

đến khi dừng lại trước cửa phòng trọ của cả hai, nguyên bình mới thôi trạng thái rưng rưng nước mắt. anh mấp máy môi muốn cảm ơn nhưng sao mãi chẳng thốt nên lời, cổ họng nghẹn ứ vì những tủi thân còn vướng lại. trường giang quay sang chỗ khác gập chiếc ô, chẳng nhìn anh để nguyên bình không khó xử. cuối cùng, nó khẽ nói:

"nhà em còn đồ ăn, đem qua cho anh nhé?"

giang vừa dứt lời, nước trong mắt của bình tưởng như đã hạ xuống lần nữa bỗng dâng lên nhanh như thủy triều. từng giọt lớn cứ vậy tràn ra khỏi hốc mắt, rơi lã chã, đột ngột đến mức chính anh cũng không biết vì sao mình lại khóc. trường giang cũng đơ ra một lúc trước khi cuống quýt ôm lấy anh để an ủi; nó không dám ôm chặt, chỉ để hờ hai tay lên eo và để anh cúi đầu tựa lên vai nó.

giang có thể cảm nhận được cái áo của mình đang dần bị thấm ướt, nhưng không phải vì nước mưa từ ngoài trời. cơ thể của nguyên bình đổ gục xuống như đã hết sức, tay thì vòng ôm chặt lấy bả vai nó. người anh run lên theo từng tiếng nấc nhỏ, và da thịt của anh lạnh đến nổi giang cảm nhận được điều ấy dù đã qua một lớp áo.

thú thật thì ở thời khắc này, trường giang vẫn còn đang hơi hoang mang. nó chỉ vừa đi học thêm về và vô tình thấy anh đứng trú mưa ở mái hiên gần trọ, trông bóng anh đơn độc và mang mùi ảm đạm hơn hẳn bình thường nên giang mới lại xem thử. nó đoán là nguyên bình có tâm sự - mùa xuân phơi phới của nó bữa nay bị mây đen che khuất, mặt mày buồn hiu, thấp thoáng còn thấy có nước long lanh trong đôi mắt. nhưng vì trường giang vốn không giỏi dỗ dành hay an ủi (vì chưa từng phải làm thế với ai) nên chỉ lặng lẽ đưa anh bình về trọ, nó cũng nghĩ giờ nó mà nói gì không nên thì khéo anh lại vỡ òa ra đấy, tốt nhất là ở bên cạnh thôi.

chỉ là giang tính thì không bằng trời tính, nó đâu ngờ được anh sẽ bật khóc vì một câu quan tâm của nó đâu.

dù còn bối rối và cũng chẳng biết tại sao anh lại như vậy, nhưng nó cũng không tọc mạch chuyện người khác. nhìn người mình thương cứ khóc nức nở, hàng lệ chảy mãi chẳng dừng mà sao giang thấy tim quặn thắt lại, cánh tay ôm anh khẽ chặt hơn. giờ phút này nó không để ý nổi bất cứ thứ gì khác ngoài việc mùa xuân của nó đang u sầu nữa, chỉ biết vụng về xoa nhẹ lên cánh tay, lên vai anh như một cử chỉ an ủi, thậm chí còn không nhớ ra rằng hai người vẫn đang đứng ở ngay hành lang dãy trọ chứ chưa vào phòng.

khi tiếng nức nở dần chuyển thành âm thanh thút thít nho nhỏ thì nguyên bình mới ngẩng mặt lên khỏi vai của giang. viền mắt anh đỏ ửng vì khóc, hàng chân mày chẳng dãn ra được và mũi thì sụt sịt không thôi. trường giang không suy nghĩ nhiều, chùi tay vào áo rồi quệt bớt nước mắt cho anh, hành động dịu dàng đến độ nó còn không ngờ mình có thể như thế.

"anh thấy đỡ chưa?"

"anh..."

"thôi đừng trả lời em, vào trọ trước đi tí em mang đồ ăn qua."

nó vội nói khi nghe thấy cái giọng nghèn nghẹn của anh, bây giờ bình giống như còn không thốt được ra hơi nữa huống chi là đáp câu hoàn chỉnh. anh chỉ cười mỉm với nó, gương mặt còn tèm lem nước mắt nước mũi, trông thương không chịu được.

giang phải tận mắt thấy anh vào phòng hai linh ba mới yên tâm quay vào trọ mình. nó lấy cái nồi thịt kho to tướng nấu từ trưa trong tủ lạnh ra, hâm nóng và cầm cái nồi ấy với hộp cơm quay ra lại hành lang để gõ cửa phòng anh. hành động của giang nhanh như thể chỉ sợ để bình một mình thêm chốc nữa là sẽ thấy anh đang trên chuyến xe về quê rồi. sau vài âm thanh lục đục, mở cửa đón nó là một nguyên bình trông ổn hơn nhiều so với ban nãy, đã thay bộ đồ dính mưa và mái tóc ướt nhẹp được vuốt ngược ra sau, khuôn mặt cũng trở về dáng vẻ hằng ngày, chỉ có đôi mắt sưng húp là cho thấy anh vừa mới khóc.

"đâu ra bia vậy?"

"nhà anh có sẵn, uống tí lấy tinh thần thôi mà..."

trường giang nhăn mày khi thấy hai lon sinh tố lúa mạch rỗng nằm lăn lóc trên sàn, nhưng cũng không nói gì về chúng nữa. nó đặt đồ ăn xuống, rồi tự bày chén ra mà chẳng đợi anh nhờ. nguyên bình giống như đã quen thuộc với sự chăm sóc này rồi, chỉ im lặng ngồi xuống đối diện nó. trông anh thấp thỏm như đang muốn kể một câu chuyện mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

"cái áo... lát nữa thay ra anh giặt cho, anh xin lỗi."

bình mà không nhắc thì giang chắc cũng chẳng nhớ mình vẫn đang bận chiếc áo dính đầy nước mắt nước mũi của anh. nó thấy hai tay của bình bấu vào gấu áo, có lẽ là lại căng thẳng vì thấy có lỗi cho mấy chuyện cỏn con, nên nó cũng không từ chối anh làm gì.

"ăn trước đi."

giờ thì bình lại giống như đứa trẻ, nghe lời nó thì gật gù, rồi vùi đầu giải quyết bát cơm mà giang vừa xới cho. lòng có ngổn ngang tâm sự cỡ nào cũng không bằng dạ dày kêu đau, nên ở cái lúc đó, nguyên bình chỉ ăn và ăn, cố lấp đầy cái bụng rỗng từ sáng như một cách bù đắp tinh thần. trường giang cũng ăn theo, bát nó ít hơn vì vốn giờ này chưa phải giấc ăn tối của nó, nhưng nó sợ anh sẽ ngại nếu ăn một mình.

được một khoảng im lặng, giang cuối cùng cũng không nhịn được tò mò nên ngước lên nhìn, để rồi giật thót:

"sao lại cơm chan nước mắt rồi đấy."

khuôn mặt của nguyên bình ở phía đối diện lại mếu máo trong lúc giang không để ý. nó thảy bịch giấy qua cho anh, đang phân vân không biết có nên hỏi chuyện hay không thì anh nghèn nghẹn lên tiếng:

"anh nhớ nhà quá..."

mặc cho miệng đầy cơm thịt, bình vẫn nói; giọng anh khàn đặc, do nước mắt lại chực chờ rơi, và do họng quá đầy đồ ăn. giang thấy thế thì lật đật đứng dậy rót nước cho anh trong khi ngồi còn chưa ấm mông, rồi chuyển hẳn qua cùng phía với bình để tiện vỗ về. nó vuốt lưng bình, đưa anh cốc nước, và miệng thì liên tục lặp lại hai chữ "từ từ" - một chuỗi hành động dịu dàng càng khiến bình thấy có chỗ dựa, thế là uất ức, tủi thân gì từ bữa giờ cứ vậy tuôn ra theo đường miệng và khóe mắt.

thật lòng mà nói, chắc đây là lần đầu tiên bình than vãn về cuộc sống nhiều đến vậy, mà còn là cho người khác nghe nữa.

"mấy cái bài nhóm cuối kì, chúng nó trễ deadline..."

"ừm, mấy người đó bắt nạt anh quá."

"thằng nhóc học sinh nó bảo anh như này này..."

"tổ sư cái thằng, dám bố láo bố lếu với anh."

"anh mất việc gia sư rồi..."

"em tìm học sinh cho anh, không sao mà."

"anh mệt quá giang ơi, anh muốn về..."

"cố lên, sắp qua rồi, anh làm được, em ở đây với anh."

...

những câu đối đáp giống như vậy nhiều đến vô kể. cứ hễ anh trách đời một câu, là nó đáp lại, bênh chằm chặp anh một câu.

đến khi nồi thịt kho nguội ngắt và hộp khăn giấy gần như hết sạch thì nguyên bình mới nín hẳn, thôi lời than vãn. bình cầm tay giang, khẽ siết lại khi thấy nó vẫn đang kiên nhẫn nghe anh nói và dỗ dành. mắt vốn đã đỏ ửng từ chiều giờ thì càng sưng húp, híp lại còn đường chỉ, nhìn nó.

"anh cảm ơn giang..."

"em có làm gì đâu, điên à."

bình chỉ cười, anh biết tính giang là vậy mà. nó sẽ luôn quan tâm đến anh, nhưng không bao giờ nó thừa nhận điều đó. nguyên bình nhìn thẳng vào nỗi lo lắng dành cho anh ẩn hiện trong đáy mắt của trường giang, thấy tim mình đang khẽ khàng rung động.

từ hồi anh lên sài gòn đến giờ, dù có cố tỏ ra vui vẻ, tự lừa mình dối người đến mấy, bình cũng biết lòng mình vẫn còn nhiều chênh vênh. chưa một giây phút nào anh thôi nhớ về mảnh đất bến tre, về ngôi nhà có mẹ đợi. anh đã sống ở đó quá lâu, và đã quá quen thuộc với từng ngọn cỏ, hòn đá trên con đường về; quen với những ngày hồn nhiên rong ruổi, thảnh thơi mà sống. nên khi phải rời xa, bình thấy khó mà thích nghi nổi với nhịp sống vội vã nơi đô thị, và cuộc sống không còn ai chờ anh về nhà.

tim anh luôn có một khoảng trống vắng, dù cho đời sống sinh viên hiện tại đã ổn hơn rất nhiều người: vừa tìm được trọ tốt, vừa có bạn mới trên đại học, trường cũng là trường mơ ước. nhưng, nhớ thì vẫn là nhớ, nguyên bình không ngăn được những nỗi buồn nhỏ cứ chồng chất lên nhau khi anh hoài niệm về mười tám năm gắn liền với bến tre, khi anh phải chịu những ấm ức ở nơi đất khách. sự trống rỗng ấy nó cứ lớn dần, lớn dần, đến khi đục thành một lỗ hỏng trong lòng của bình, rồi khiến anh vỡ òa chỉ vì một lần tủi thân khi đang chờ mưa tạnh.

nguyên bình chưa bao giờ là người yếu đuối; anh sẽ khóc, sẽ buồn, sẽ mệt, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. anh chỉ cần thời gian để vượt qua điều đó, và anh đã chuẩn bị tinh thần cho việc phải trải qua mọi thứ một mình. nên phần nào đó trong những giọt nước vừa rơi không hẳn là nỗi buồn thuần túy, mà là sự xúc động vì bình đã không hề nghĩ rằng sẽ có người sẵn sàng giúp anh đi qua những nốt trầm này.

trường giang ở đây, dù chỉ vừa quen anh được khoảng thời gian ngắn ngủi, nó vẫn đang ở đây. vụng về bên cạnh, tìm cách xoa dịu nỗi buồn của anh.

khoảng khắc này, giang không còn là một đứa em thân thiện sống nhà đối diện trong mắt bình nữa. cảm nhận của anh về nó đã khác, nhưng cụ thể khác như thế nào, nguyên bình không giải thích được. anh chỉ biết, anh đã bắt đầu để ý đến hơi ấm trong bàn tay giang, đến ánh mắt lén lút giang dành cho anh, đến sự đối xử ân cần của giang. và thật kì lạ khi bình có suy nghĩ này, nhưng anh muốn trường giang có mặt trong những ngày tiếp theo anh sắp trải qua.

tất nhiên đây chỉ là những lời giấu trong tận đáy lòng của ngô nguyên bình. còn ở ngoài mặt, thì anh vẫn đang chậm nước mắt, và cất giọng khẽ:

"em về đi, em cũng đang thi mà." sau khoảng lặng nhỏ, bình nói, "anh làm phiền em quá..."

"bắt đầu lảm nhảm rồi đấy, em không bảo phiền thì thôi chứ."

trường giang đáp lại ngay, nó siết nhẹ bàn tay của anh như thể muốn cảnh cáo rằng cấm anh nghĩ nhiều. thái độ của giang chẳng mang chút đe dọa nào, chỉ khiến anh bật cười vì thấy trái tim lại ấm lên một chút.

"anh ăn nốt cho hết đi, đang ăn tự dưng lại lăn ra khóc nhè, không biết còn tưởng là chín tuổi chứ không phải mười chín."

"kệ anh..."

bầu không khí bỗng chốc đã không còn ảm đạm như nãy giờ nữa, dần dần trở lại bình thường như chưa từng có chuyện khóc lóc vừa rồi. nguyên bình nhìn theo bóng lưng của trường giang trong bếp khi nó đi vào để phụ anh dọn dẹp. môi anh mấp máy, nhưng không nói thành lời.

cảm ơn.

cont...

21:45 - 30.12.2025
 
Gillbinh; Tình Không Tuổi
extra 1: thằng em chung trọ


2400+ text.

nguyễn đình dương's pov

tôi, nguyễn đình dương, học lớp chín, cấp hai, sắp bước vào kì thi chuyển sinh... nhầm, tuyển sinh, theo phương châm sống để ăn chứ không phải ăn để sống, biệt danh là tez a.k.a ti i zì, hay bị gọi là cậu bé thừa đường, yêu màu hồng ghét sự giả dối,... khoan, giới thiệu vậy thôi, bữa nay tôi không kể về tôi, mà về ông anh của tôi - vũ trường giang, học lớp mười, cấp ba, một trong những khách thuê trọ của ông bô tôi, người sắp bước vào giai đoạn yêu đương mà mọi đứa mới lớn đều dính phải.

còn vì sao tôi biết, thì đó lại là một câu chuyện dài... phải kể từ hôm đầu tiên mà tôi thấy khuôn mặt tươi tỉnh vào tháng mười của anh giang. nhưng từ từ đã, để tôi dài dòng một tí trước khi vào chuyện chính.

trường giang là một người tốt, tôi dám khẳng định. dù ổng đôi khi hay đá vào mông tôi, và nói mấy câu sến súa chết đi được (tôi nghĩ là ổng cố tình, để tôi thấy khúm núm mà chết), nhưng ổng là bạn tôi. thật ra thì tôi gặp giang cũng chưa lâu lắm, chỉ mới từ hồi tháng sáu năm ngoái, tức là hồi hè năm tôi lên lớp tám và ông giang thì lên lớp chín. lúc đó, tôi chỉ biết ổng là thành viên mới phòng trọ hai linh bốn, cái trọ thường vắng tanh của anh thanh bảo và anh hoàng khoa.

hồi đó tôi còn nghe đồn gia đình của anh giang bất hòa nên vứt giang cho anh họ nuôi. nhưng mà nghe nó vô lí vãi, tôi éo tin đâu, chả ai lại vì chuyện cãi nhau mà đưa thằng học sinh cho hai đứa sinh viên nuôi hết, có mà điên. nhưng tôi cũng không tò mò làm gì, ừ thì lúc đó đã biết nhau éo đâu (sao lạc đề thế nhỉ).

lúc đầu chưa quen, tôi hay gặp ổng ngồi ngoài ban công, mặt nhăn hơn đít khỉ và cứ ngồi nhìn ra cái hẻm nhỏ trông biến thái vãi chưởng... nói chứ chắc tại nhớ nhà. mà câu chuyện để tôi làm quen và chơi được với trường giang lại là một câu chuyện lê thê khác... nên thôi, nói nhiều quá lại nhàm, để dịp khác tôi sẽ kể.

lan man liên miên, giờ quay lại chuyện chính là đẹp. tôi vừa phát hiện ông anh của tôi đang yêu mọi người ạ, cái ông mà luôn liếc mắt khinh khỉnh mỗi khi tôi rủ rỉ rù rì về mấy cái đôi cúc cu trong trường, ổng biết yêu rồi?

úi giời ơi, đó còn là con trai nữa??? sốc tận óc!

khoan, tôi phải nói trước, tôi không hề kì thị tình yêu đồng giới đâu nhé. nhưng phải hiểu là dù đã nghe nhiều về nó, xung quanh tôi cũng chưa xuất hiện ai là gay cả. nên tôi được phép thấy bất ngờ chứ, nhất là khi đó lại là ông anh mà tôi đã tưởng là ổng thẳng băng.

hừm, nhưng dù là đồng tính vẫn chưa phổ biến với cái lứa chúng tôi lắm, tôi vẫn dám khẳng định anh giang đang thích người con trai đó, chứ chả có anh em tình thâm gì ở đây hết!

từ cái hôm mà đột nhiên thái độ của trường giang thay đổi xoành xoạch dù hôm trước ổng vừa bày ra cái mặt nhăn nhó khó ở, lườm liếc tôi khi tôi đi ngang qua ổng (thề, tôi chả làm gì cả), rồi đột nhiên bữa sau lại nhìn tươi phơi phới như gái mới lớn được crush nhắn tin, tôi đã ngờ ngợ rồi. cái mặt hớn hở đó y hệt biểu cảm của anh trường linh mỗi lần ổng đi chơi với bồ về, nên tôi rõ lắm.

bữa đấy tôi còn chưa biết ông giang đang để ý ai, chỉ là tò mò nên đoán rằng ổng có chuyện vui. tôi hỏi thử, nhưng hiển nhiên là ổng chả kể gì, làm tôi phải mất thêm thời gian đi tìm hiểu. nghĩ mà chán ông này thật, kể tôi nghe để tôi còn giúp làm mai chứ giấu giấu chẳng biết đâu mà lần (chắc chắn là tôi sẽ làm mai chứ không phải là tôi đi kể cho tất cả mọi người nghe đâu).

tôi còn nhớ bữa đó mình dành cả ngày lê la gần trường của giang, moi chuyện từ mấy ông lớp mười trong đám bạn của ổng mà chẳng có tin gì hay ho, thế là tôi chuyển đối tượng sang mấy người gần nhà. mà tính ra thì trình độ thám thính của tôi cũng tài, cũng gọi là truyền nhân của sherlock holmes, tôi tự thấy nể mình luôn đấy. bởi đến chiều, khi mon men ra gần bàn nhậu của ông bô tất vũ là tôi đã biết chuyện gì đang xảy ra rồi.

cuộc hội thoại khi tôi hỏi chuyện bố (thật ra tất vũ là chú của tôi, nhưng xưng vậy quen rồi) trên cái bàn đầy mấy ly sinh tố lúa mạch nó diễn ra như này:

"dạo này trọ mình có ai mới không bố?"

"sao mày hỏi thế?"

"cho biết thôiii."

"cũng có mới đấy," bố vừa nói, vừa ợ hơi thật dài (sợ ơi sợ, nhưng nhiều chuyện nên tôi cũng ráng ở lại nghe), "cái thằng nhóc gì ấy nhỉ...

à, bình, thằng bình, phòng hai linh mấy tao chả nhớ."

đờ mờ, bạn không biết lúc nghe câu đấy cái mắt tôi nó rực sáng lên như nào đâu. một người mới toanh, ở cùng tầng với anh giang, mà tầng đó chỉ còn phòng hai linh ba đối diện hai linh bốn là trống. cái trí óc thiên tài của tôi khóa đối tượng ngay.

"người ta tới hồi nào vậy bố? bố add vào group trọ chưa thế."

"mày nhiều chuyện thế...

đến hồi tháng tám hay gì ấy, nhóc giang add nó vào rồi."

note lại ngay, anh giang giúp... add người đó... vào group chat trọ...

"mày không cần lo người ta không hòa nhập được đâu, tao thấy thằng giang nhiệt tình với nó lắm."

ông bố của tôi phẩy tay, lại nói, "giúp chuyển đồ, phụ dọn phòng, úi giời, nó làm thay việc của tao là cảnh báo về cái cửa sổ luôn mà."

anh giang... nhiệt tình giúp đỡ... dọn đồ...

"đêm qua chúng nó lại vừa la cà ngoài đường đâu mà tận gần khuya mới đi về chung ấy, chậc, tụi nhỏ bây giờ... hức..."

anh giang...

đi chơi với người ta...

đêm mới về...

khoan, cái gì?

phải biết là tôi quen trường giang được hơn một năm rồi, còn chưa có khi nào là tôi với ổng đi chơi riêng với nhau luôn đấy? toàn là có thêm mặt thằng bách, anh tiến, hay nhóc thịnh. chính ông giang còn hay từ chối mỗi khi tôi rủ đi lẻ nữa cơ, nói cái gì mà...

"đi có hai người biết nói đéo gì đâu".

hóa ra vấn đề không đến ở việc đi mấy người, mà vấn đề nằm ở đối tượng.

chậc, cái ông này thiên vị thật đấy.

mà sáng qua ông giang còn cọc cằn, đến tối đi chơi với người ta, rồi tới bữa nay lại vui vẻ hẳn... không cần phân tích cũng biết lí do vì sao thái độ của ổng nó lại như thế.

chậc chậc, không có gì qua được mắt nguyễn đình dương đâu.

"mơn bố nhá."

"ơn nghĩa gì, năm chục."

tôi chạy trước khi ông bô kịp nói xong câu đấy, chỉ nghe được tiếng cười khà khà của ổng vọng lại thôi.

từ hôm ấy, tôi bắt đầu nghi ngờ có cái gì đó giữa hai người. nhưng! nhưng tôi chưa hề nghĩ đến việc anh giang sẽ thích người ta đâu nhé. tôi chỉ nghĩ có thể là lại một người họ hàng nữa, anh em gì đó (dù xác suất cho chuyện này thấp vãi, không lẽ có họ hàng anh em mà ông bố tôi lại không biết để kể, ổng chúa nhiều chuyện mà). còn tò mò nhiều nhưng vì cái đống bài chuẩn bị cho kì thi tuyển sinh của tôi nó khiếp quá, nên chuyện của ông anh trường giang chẳng đọng trong tâm trí tôi được bao lâu. tôi chỉ điều tra thêm được về "người ta" kia là một anh sinh viên năm nhất tên nguyên bình mà thôi.

ừ đấy, cuộc đời mà cứ yên bình, hai người đó cứ giữ khoảng cách thì tôi cũng đâu có cái cớ gì để bẻ tình cảm của ông giang sang thành tình yêu. nhưng rõ ràng là hai ổng muốn tôi phải suy diễn!!!

chuyện tưởng như dừng lại ở những lời kể của bố vũ. xong tự dưng hôm nọ, trời mưa lớn khủng khiếp nên tôi mới đi lên kiểm tra trần tầng cao nhất xem có bị thấm nước không. và vãi lều thật, tôi mới đi đến cầu thang tầng hai thì nghe tiếng khóc??? ló đầu thêm tí nữa thì tôi thấy anh giang, đang ôm người nào đó, và người đấy khóc?????????

tôi thề là mình không hề cố ý đứng rình trộm!!! nhưng mà tôi bị sốc, bị đơ, cứ trơ mắt, há hốc miệng nhìn hai người đó ôm nhau, người khóc người dỗ.

đì co mẹ, đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy ông anh giang boi phố cổ của tôi ổng nhẹ nhàng đến thế đấy. hai người họ như ở trong thế giới riêng, không để ý đến có thằng trẩu tre (tôi) đứng nhìn chằm chằm ở góc cầu thang luôn mà.

ôm nhau cứng ngắc được lúc thì người kia nín hẳn, và họ nói gì đó, xong tôi thấy cái anh còn lại đi vào phòng hai linh ba.

nếu lúc đó tôi có thể nổ, chắc chắn tôi sẽ nổ. tiếc là con người không có chức năng đó.

nhưng khoan!!! thậm chí đến lúc đó tôi vẫn chưa nghĩ rằng họ có gì với nhau theo hướng lãng mạn đâu.

ừ thì như tôi đã nói ban đầu, trường giang là một người tốt, biết đâu ổng chỉ đang an ủi người ta thì sao?

chỉ là tôi lại phải thay đổi suy nghĩ ngay khi anh giang nhắn tôi vào đêm hôm ấy.

---

gillianxviii

22:11

gillianxviii

ê trẩu

m thích ai bao h chưa

tezdeptraiii

khuya r sảng jz má| (x)

r anh

cụ thể là bản thân e

gillianxviii

🙂 hỏi thật

tezdeptraiii

thì cũng có chứ

sao z má

gillianxviii

giờ ví dụ

ví dụ thôi nhé

ng m thích có chuyện buồn, áp lực đồ

thì m làm gì

tezdeptraiii

vãi lồ| (x)

thì coi giúp được ko, quá sức thì thôi

ở bên an ủi z

gillianxviii

uk dkm t cũng nghĩ thế

tezdeptraiii

???| (x)

r sao hỏi z

anh để ý ai à

gillianxviii

nít nôi nhiều chuyện

đã thả biểu tượng cảm xúc 😡

gillianxviii



m đang kiếm gia sư ôn ts đúng k

tezdeptraiii

đúm ròi

sao nữa z

gillianxviii

m biết a bình phòng 203 mà pko

tezdeptraiii

biết

khách thuê mà, e biết cả

gillianxviii

ảnh dạy gia sư ấy

m coi thử

tezdeptraiii

vl thật luôn à ông| (x)

đù s a biết

nay còn gt gia sư cho e nữa tốt ha

gillianxviii

🙄

tốt đó giờ r bé

nói chứ t thấy a bình nhìn khổ quá

có gì xem thử giúp ảnh

tezdeptraiii

ô kê

---

khụ, bạn hiểu ý tôi chứ?

nếu anh giang chỉ đơn thuần giới thiệu gia sư cho tôi, vậy tại sao trước đó lại có cái chủ để về "người mình thích"?

để nhà tâm lí học (nghiệp dư) đình dương nói bạn nghe.

có thể ban đầu giang còn đang rối rắm với những chuyện buồn của nguyên bình, muốn giúp bình nhưng vẫn còn phân vân liệu mình có qua nhiệt tình đến nổi vô ý tứ hay không, cho nên ổng mới quyết định đi hỏi. và đối tượng đó chính là tôi, một đứa em vô hại - khác trường chỉ chung trọ, không thân với bạn của ổng nên khó đi đồn, chưa đủ lớn để suy nghĩ quá sâu xa, nếu có sơ hở thì dễ dàng bịt miệng.

chỉ là trường giang không ngờ, tôi lại cao siêu xuất chúng như thế!

tôi lờ mờ đoán được ngay từ khi anh giang nhắc đến "chuyện buồn, bị áp lực" nhưng chưa dám khẳng định. và như tôi phân tích, theo diễn biến tâm lí của giang, sau khi tôi xác nhận rằng nếu là tôi thì tôi cũng sẽ làm những điều ổng định làm, thì giang mới quyết tâm giúp cho trót. vậy là trong giây phút đó, ổng nhớ ra rằng tôi cũng là đối tượng có thể giúp anh bình - một đứa lớp chín cần ôn thi tuyển sinh đang tìm gia sư, lại ở cùng trọ không cần đi xa quá. vậy là tiện giới thiệu luôn, mà không để ý rằng việc đặt hai thứ "giúp người mình thích" và "giúp anh bình" ở cạnh nhau thì trông sẽ rất đáng ngờ.

thêm nữa, dựa trên cảnh tôi thấy hồi chiều là anh bình hình như đang có chuyện buồn, và anh giang thì an ủi, đến đêm lại hỏi tôi ẩn ý về người mình thích. từ đó, tôi kết luận: anh bình là người ông anh trường giang thích, chả có anh em gì ở đây sất!

chậc, nói lại lần nữa nhé, không có gì qua mắt được nguyễn đình dương đâu.

phải chi giải toán cũng nhanh nhạy như này thì tốt.

chuyện này tạm thời chỉ có vậy. tôi bắt đầu thấy tò mò về cái anh nguyên bình đó rồi, có lẽ ảnh thật sự sẽ thành gia sư của tôi trong khoảng thời gian kế tiếp, và tôi sẽ lại moi được chuyện gì đó để hóng hớt nếu có cơ hội tiếp xúc với ảnh (chắc thế).

khéo tôi làm mai cho hai ổng luôn ấy chứ. xời, qua bàn tay đình thương thì có không thích cũng thành thích, cứ để đấy tôi làm cho mà xem...

cont?...

09:20 - 6.1.2026
 
Back
Top Bottom