Đô Thị Gieo Gió Gặt Bão

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
AP1GczNhDJT7BI6AUxse-z8apnlS4L7VO0Y6T7uKqCVwwLx00RBvamxFj6SIr1hJNZQ5J9nv6hah8cSGzdnXiFknABDsKHE3Zq-c8x3PjZMkdFvouZKLmxuo6-NUtzw3g322ruD3_7EDvVF5YO3FDZxd6UKl=w215-h322-s-no-gm

Gieo Gió Gặt Bão
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Trọng Sinh, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

GIEO GIÓ GẶT BÃO
Tác giả: 小咪
Tên gốc: Có câu chuyện tái sinh nào đặc biệt hay không?
Edit: 𝐁𝐚́𝐜𝐡 𝐍𝐢𝐞̂𝐧 𝐆𝐢𝐚𝐢 𝐋𝐚̃𝐨
—————————
Giới thiệu:
Em trai tôi vay người ta 5 triệu để làm ăn và muốn tôi đứng ra bảo lãnh.
“Chỉ muốn chị hỗ trợ ký tên, không cần chị trả tiền đâu.”
Nó nói rất nhẹ nhàng.
Tôi không nói hai lời liền đề bút ký tên vào hợp đồng, em trai ở một bên bắt chéo chân......
Đột nhiên, tôi dừng lại, xé hợp đồng làm đôi, chậm rãi nói với em trai: “Thật xin lỗi nhé, tôi không thể ký được.”
Em trai kinh hãi mở to hai mắt. Nó không biết, nửa phút trước tôi đã được sống lại.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 12 giờ 30 phút
  • Anh Biết Gió Đến Từ Đâu
  • Toàn Giới Giải Trí Dựa Vào Nạp Phí Để Cọ Ta Ăn Dưa
  • Tôi Đến Tiên Giới Dựng Tiên Sơn
  • Ta Ở Tu Giới Khai Quán Ăn
  • Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Gieo Gió Gặt Bão
    Chương 1


    1.

    Kiếp trước tôi ngay cả nhìn cũng không nhìn, ký tên còn in dấu tay của mình lên trên hợp đồng.

    Một năm sau, Phương Tuấn tuyên bố làm ăn thất bại, thua sạch tiền đã vay.

    Chủ nợ tìm tới cửa, cộng thêm lãi suất bảo tôi trả lại cho hắn 5,5 triệu.

    Phương Tuấn quỳ xuống trước mặt tôi và khóc, nói nó thật sự không có tiền, nhà cũng đã xây, nó đã kết hôn nhưng rồi cũng ly hôn, cầu xin tôi giúp nó một lần nữa.

    Nhưng tôi và chồng Dương Lực đều là người làm công, con gái còn đang học cấp ba, làm sao có năng lực bỏ ra nhiều tiền như vậy?

    Thấy tôi chậm chạp không trả tiền, người đòi nợ ngày nào cũng đến nhà, dùng sơn đỏ viết chữ lên tường, gửi th i th ể động vật l ột da đến nhà tôi.

    Bọn họ còn chụp ảnh con gái Dương Manh, rồi chỉnh thành ảnh kh ỏa th ân dán lên cửa nhà tôi.

    Con gái mới 17 tuổi bị dọa đến không dám đi học, gần như sụp đổ. Lúc này, Phương Tuấn lại không biết trốn ở nơi nào.

    Tôi đi cầu xin mẹ tôi, mẹ tôi nhún vai: "Mẹ cũng không có tiền, không phải con còn có một căn nhà sao?"

    Tôi thật sự không có cách nào khác, chỉ có thể bán căn nhà duy nhất với giá thấp, lại lấy tất cả tiền tiết kiệm ra, nhưng vẫn thiếu một ít.

    Lãi suất cao đè nặng lên vai chúng tôi như một ngọn núi lớn.

    Vì trả tiền, tôi cùng Dương Lực bỏ hết tự tôn, giống như ch ó đi khắp nơi vay tiền, nhưng thời buổi này vay tiền nào có dễ dàng như vậy?

    Không còn cách nào, Dương Lực chỉ có thể làm thêm việc lái xe thuê vào buổi tối.

    Anh ấy là lập trình viên, vốn đã phải tăng ca nhiều, bận rộn cả ngày tối còn phải lái xe, trong một lần lái xe mệt nhọc, anh ấy đã lái xe lao ra khỏi vành đai xanh, chet ngay tại chỗ, hành khách cũng bị thương nghiêm trọng.

    Tôi đau khổ đến mức không muốn sống, một đêm bạc đầu.

    Đúng lúc Dương Manh thi tốt nghiệp trung học, con bé căn bản không có tâm trạng thi cử, phát huy thất thường, thành tích còn chưa có, con bé đã bị trầm cảm.

    Tôi cũng mất đi dũng khí sống tiếp, nhưng vận mệnh dường như cảm thấy tôi còn chưa đủ thảm.

    Đúng lúc này, tôi lại vô tình phát hiện vợ con Phương Tuấn đang sống trong căn nhà lúc trước, thậm chí còn mua xe mới, con gái Phương Vũ San của nó còn đang chuẩn bị ra nước ngoài.

    Căn nhà đó lúc trước là tôi mua!

    Tôi tìm được em dâu, cầu xin cô ta trả lại cho tôi một phần tiền. Nhưng em dâu lạnh lùng nói, phòng ở trước khi ly hôn đã sang tên cho Phương Vũ San.

    Mà cháu gái ruột của tôi, trái ngược với thái độ trìu mến trước đây đối với tôi, giờ lại đáp lại tôi như kẻ thù: “Cô à, lúc trước là cô tự nguyện bảo lãnh cho ba, người trưởng thành phải học cách trả giá cho sự lựa chọn của mình.”

    Đây có còn là đứa cháu gái từ nhỏ tôi ôm trong lòng lớn lên, nói từng câu từng câu "Yêu cô", dỗ tôi bỏ tiền ra mua máy tính Apple cho nó, tài trợ cho nó ra nước ngoài không?

    Mọi thứ đều được thiết kế kỹ càng. Cổ họng tôi tanh ngọt, lúc này phun ra một ngụm máu tươi.

    Tôi lảo đảo trở về, trên cầu vượt, nhất thời không kịp suy nghĩ, ma xui quỷ khiến tôi lao vào dòng xe cộ tấp nập...

    Sau một khoảng tối tăm, tôi mở mắt ra.

    Trước mặt là trang cuối cùng của hợp đồng, tôi cầm bút, chuẩn bị bắt đầu viết.

    2.

    Tay cầm bút của tôi dừng lại.

    Quay đầu nhìn lại, Phương Tuấn đang tựa vào sô pha, bắt chéo chân, bộ dáng đã tính trước.

    Nhìn điện thoại, thời gian quả nhiên trở lại một năm trước, chính là ngày tôi ký hợp đồng.

    Sắc mặt tôi bất động, nội tâm lại vui mừng như đ iên, khó kiềm nén. Tôi đã được tái sinh!

    Ông trời muốn tôi quay lại cứu tất cả!

    Nghĩ tới đây, tôi xé hợp đồng làm hai, sau đó dưới ánh mắt kinh hãi của cả nhà, chậm rãi nói: "Thật xin lỗi nhé, tôi không thể ký."

    Từ nhỏ đến lớn, dưới sự giáo dục của mẹ, cho tới bây giờ tôi luôn đáp ứng mọi yêu cầu đối với đứa em trai này.

    Bất kể là đi học hay là mua nhà kết hôn, tôi đều tận dụng hết khả năng xuất tiền xuất lực, công sức bằng một nửa mẹ của nó.

    Nó hiển nhiên không ngờ tôi sẽ từ chối, liều mạng kiềm chế tâm tình phiền não, dỗ dành tôi nói: "Chị, em đã hỏi rồi, cái này đối với chị thật sự không có bất kỳ nguy hiểm gì, đây chỉ là quy trình cơ bản thôi, cho dù em không trả tiền, họ cũng không thể tìm chị đòi tiền, hơn nữa em ruột của chị mà chị còn không tin sao?"

    “May mắn em có mang thêm một phần hợp đồng nữa.”

    Nói xong, nó lấy từ trong cặp tài liệu ra một bản hợp đồng nó đã ký xong đưa cho tôi.

    Nhưng thật ra nó chuẩn bị rất chu toàn, cũng đúng, 5 triệu, không phải số tiền nhỏ. Em dâu ở một bên khẩn trương nhìn tôi chằm chằm.

    Dương Manh ngồi xa xa, muốn nói lại thôi.

    Đây là một ngày cuối tuần bình thường, tôi và cả nhà Phương Tuấn về nhà mẹ tôi ăn cơm, không ngờ bọn họ lại cố ý thiết lập cạm bẫy cho tôi.

    Thật ra lúc này, Phương Tuấn đã ly hôn với em dâu, còn sang tên bất động sản cho Phương Vũ San, một nhà ba người này ai cũng đều biết chuyện.

    Tôi cười lạnh trong lòng, đè nén cảm xúc muốn x é n át miệng nó lại, sau đó chỉ vào chữ "Liên đới trách nhiệm" trên hợp đồng, hỏi nó: "Biết đây là ý gì không?"

    Lại chỉ vào "Vô hạn ngạch" hỏi nó: "Đây là ý gì? Cậu nói cho tôi biết.”

    Phương Tuấn há to miệng, trong ánh mắt đều là không thể tin, chắc là đang suy nghĩ, chị gái ngu xuẩn của nó từ khi nào lại thông minh như vậy?

    Kiếp trước, tôi không biết đã lật qua lật lại mấy tờ giấy này bao nhiêu lần, mỗi một chữ ở vị trí nào, tôi đều thuộc lòng được.

    Hai chữ này, chính là cái bẫy mà Phương Tuấn đặt ra cho tôi.

    Mồ hôi lạnh của Phương Tuấn chảy xuống, nó chột dạ nhìn tôi: "Không biết, chị không nói em cũng không nghiêm túc xem, hợp đồng này là lão Trương chuẩn bị, tiểu tử kia không thể lừa em được chứ? Em về sẽ đi tìm hắn ta.”

    “Nhưng chị à, chị cũng thật lợi hại, nhiều trang như vậy mà chị cũng nhìn ra.”

    Vẻ mặt nó có chút hoang mang. Tôi không vạch trần nó: "Cậu cầm hợp đồng về đi, nói rõ cho cậu biết, người bảo lãnh này tôi không làm được, cậu tìm người khác đi.”

    Phương Tuấn còn muốn nói cái gì đó, Phương Vũ San đột nhiên tiến lên thân thiết kéo cánh tay của tôi.

    3.

    “Cô ơi, cô ký đi, ba nói, ông ấy kiếm tiền là có thể cho con ra nước ngoài học, cũng không cần cô tài trợ nữa.” Nó làm nũng nói.

    Tôi rút cánh tay ra khỏi tay nó, ra vẻ kinh ngạc hỏi: "Tôi đồng ý tài trợ cho cháu ra nước ngoài khi nào?"

    Phương Vũ San sắc mặt cứng đờ, miễn cưỡng cười nói: "Thì lần trước đó ạ, cô nói nếu như cuối kỳ con có thể lọt top 20 của lớp, sẽ tài trợ 10 vạn cho con ra nước ngoài học, cô quên rồi?"

    "Nhưng con hiểu rõ cô mà, cho dù con thi không vào top 20, cô cũng nhất định sẽ giúp con, đúng không? Bởi vì cô yêu con nhất!"

    Dương Manh cúi đầu, bộ dáng giống như một học sinh tiểu học bất lực. Tim tôi như bị d ao c ứa.

    Tôi sinh con muộn, cho nên Dương Manh và Phương Vũ San cùng tuổi.

    Khi đó tôi vẫn cảm thấy người nhà mẹ mới là người một nhà, con gái họ Dương, là người nhà chồng, cho nên càng yêu thương Phương Vũ San hơn.

    Ngày lễ ngày tết, tôi mua trang sức cho Phương Vũ San, mua đồ điện tử, phong bao lì xì lớn, còn quan tâm đ ến việc học tập của nó.

    Mà đối với Dương Manh, tôi vẫn luôn không quản con bé.

    Lúc cả nhà ngồi cùng một chỗ ăn cơm, tôi cũng luôn khen cháu gái, hạ thấp con gái, mặc dù Dương Manh cho dù là tướng mạo hay là thành tích đều vượt xa Phương Vũ San.

    Cho nên con bé càng lớn càng xa cách tôi. Sống lại một đời, tôi rốt cục mới biết ai mới là người tôi nên chân chính yêu thương.

    Tôi cười châm chọc Phương Vũ San một tiếng: "Thành tích của cháu thi ở trong nước còn khó, cho rằng ra nước ngoài mạ vàng trở về là có thể tìm được công việc tốt sao?”

    “Tôi cũng không có dư tiền cho ngươi như vậy, tôi giữ lại tiền nuôi con gái ruột của tôi không tốt hơn sao? Giáo viên nói con bé có thể thi vào Thanh Bắc, cháu muốn tiền thì đi tìm cha mẹ của cháu đi.”

    Vành mắt Phương Vũ San thoáng cái đỏ lên, thân hình gầy gò như sụp đổ, như thể nó không chịu nổi “lời nói á c đ ộc” của tôi.

    Dương Manh lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi, trong mắt cuối cùng cũng có ánh sáng.

    Tôi ôn nhu nhìn con gái, sống lại một đời, lòng tràn ngập cảm xúc.

    Dương Manh buộc bím tóc đuôi ngựa, khuôn mặt thanh tú, một thân đồng phục học sinh bình thường không che được sức sống của con bé, khác hoàn toàn với con người sau khi lâm bệnh ở kiếp trước.

    Nghe tôi nói như vậy, em dâu không vui: "Sao chị lại nói chuyện với cháu mình như vậy, không trả tiền thì thôi, ai thèm đòi chị đâu, nếu chúng tôi có thể vay được 5 triệu, bảo đảm sau này sẽ tăng gấp 10 lần."

    “Ồ, nói năng khí phách như vậy, San San hiện tại đang cầm trong tay điện thoại iphone 13, năm ngoái tôi còn mua laptop cho nó, còn có 5 ngàn tiền lì xì hàng năm đều trả lại hết đi.”

    Phương Vũ San vừa nghe, lập tức nắm chặt điện thoại di động Apple trong tay, cắn môi, liều mạng lắc đầu với em dâu.

    Em dâu lặng lẽ giấu chiếc điện thoại cũ mình mua ba năm trước xuống dưới bàn, cắn răng, cúi đầu không lên tiếng.

    Lúc này, mẹ tôi rốt cục cũng lên tiếng: "Đứa lớn à, mẹ thật nhìn lầm con rồi, chỉ một chút việc nhỏ như vậy mà con cũng không muốn giúp?"

    Tôi dù sai nhưng kiên quyết không thay đổi thái độ: "Mẹ, con là cảm thấy việc này có nguy hiểm, con còn có con, tương lai con bé còn phải học đại học, kết hôn, con..."

    Mẹ tôi ngắt lời tôi: "Tiểu Bảo gặp khó khăn, bảo con ký tên cũng vất vả như vậy, mẹ thật sự nuôi con không công rồi!"

    “Tiểu Bảo, mẹ ký cho con, được không?”
     
    Gieo Gió Gặt Bão
    Chương 2


    4.

    Trong tay mẹ tôi có tiền gửi ngân hàng, bất động sản cũng có hai căn, nếu bà ký, những thứ để dưỡng lão này đều phải góp vào.

    Tôi nhịn không được mở miệng khuyên nhủ: "Mẹ, mẹ vẫn là nên nghĩ lại..."

    Lông mày mẹ tôi dựng thẳng: "Có cái gì mà nghĩ? Con trai tôi còn có thể hại tôi sao? Tôi không biết cái gì đảm bảo hay không đảm bảo, tôi chỉ biết phải giúp con trai tôi.”

    Nói xong lại liếc mắt nhìn tôi: "Chị lần này không giúp Tiểu Tuấn, sang năm cháu gái lớn của tôi xuất ngoại, chị đã hứa cho nó 10 vạn thì nhất định phải cho, chị là cô ruột của nó!”

    "Dương Manh chị cũng đừng lo lắng, nó lớn lên phải lập gia đình, có thể tốn của chị bao nhiêu tiền chứ?”

    Vài lời đã thức tỉnh tôi. Sống lại một đời, thiếu chút nữa lại sống trở về!

    Tôi đưa hợp đồng và bút cho mẹ: "Mẹ, mẹ ký ở đây đi, ký xong đừng quên đóng dấu tay.”

    Mẹ tôi tuy rằng lớn tuổi, nhưng tinh thần vẫn rất tốt, hai nét bút đã ký xong, ấn ngón tay cái vào mực.

    Phương Tuấn muốn ngăn cản căn bản không kịp nữa.

    Tôi nắm tay con gái: "Con gái, chúng ta về nhà, sau này mẹ sẽ không đưa con đến đây nữa.”

    Dương Manh còn chưa quen tôi đột nhiên thân mật, có vẻ có chút chần chờ, tôi không nói lời nào nắm chặt tay con bé.

    Dương Manh sửng sốt một chút, cũng nắm lấy tay tôi, sau đó cúi đầu, khóe miệng hơi nhếch lên.

    Con gái, lần này mẹ nhất định phải bảo vệ con thật tốt, không để cho con chịu chút uất ức nào.

    Phương Vũ San đứng bên cạnh im lặng nhìn thấy vậy, không biết bị cái gì k1ch thích, cũng tới nắm lấy tay còn lại của tôi, vẻ mặt bất mãn: “Cô, hôm nay cô làm sao vậy? Bà nội nói chúng ta họ Phương mới là người một nhà.”

    Tôi nghĩ đến sắc mặt ở kiếp trước của nó, chán ghét rút tay ra: "Không ngờ cháu còn nhỏ tuổi nhưng tư tưởng lại rất phong kiến, Dương Manh là con tôi sinh, con bé mới là người một nhà với tôi, cháu thì tính là gì chứ?"

    “Nếu cháu đã như vậy, về sau đừng nghĩ đến chuyện tôi cho cháu một đồng nào!”

    Phương Vũ San bị tôi sỉ nhục đến đỏ bừng cả mặt, nước mắt lưng tròng, nó đột nhiên trở mặt, lớn tiếng nói: "Cô đừng có xem thường người khác, chờ ba tôi kiếm được nhiều tiền, nhà chúng tôi mua biệt thự lớn, cho dù cô có quỳ xuống cầu xin tôi, tôi cũng không cho cô bước vào cửa nhà tôi đâu!"

    Tôi cười: "Tôi chờ ngày nhà cháu mua biệt thự lớn.”

    Nói xong, tôi liền dẫn Dương Manh về nhà không quay đầu lại.

    5.

    Vừa về đến nhà, Dương Lực cũng đã trở lại, người anh ấy đầy bụi bặm và mệt mỏi, trong tay còn mang theo laptop, một cái áo khoác da màu đen đã mặc 5 năm rồi, cổ áo cũng đã bạc màu.

    Vừa nhìn thấy anh, tôi liền không khống chế được nhào tới ôm anh khóc lớn: "Ông xã, em rất nhớ anh!”

    Tôi đã từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy nữa.

    Dương Lực kinh ngạc ôm lấy tôi, vừa vỗ nhẹ lưng tôi, vừa dùng ánh mắt hỏi Dương Manh, hai người đều không hiểu chuyện gì, đều cảm thấy tôi có chút buồn cười.

    Đợi đến khi khóc đủ rồi, tôi nhìn thấy anh lại mang máy tính về nhà, đau lòng nói: "Đã tăng ca một ngày, trở về còn phải làm việc, anh muốn mệt chet à?"

    Dương Lực hơn bốn mươi tuổi, anh ấy có năng lực nhưng là người thành thật, không biết nịnh nọt cho nên ở công ty vẫn là một nhân viên bình thường.

    Bình thường tăng ca không nói, có đôi khi về nhà còn phải làm đến nửa đêm, tóc bạc càng ngày càng nhiều, tôi nhìn thấy vô cùng đau lòng.

    Tôi từng để anh ấy nghỉ ngơi một thời gian rồi mới đi làm, nhưng anh ấy lại nói ở tuổi này làm sao dám từ chức, nếu anh ấy không có việc làm, tôi và Dương Manh phải làm sao bây giờ?

    Nghĩ tới đây, tôi càng hận bản thân mình kiếp trước, vô duyên vô cớ đ ập nhiều tiền như vậy vào nhà mẹ đẻ, cuối cùng còn đưa cả m ạng của Dương Lực vào theo.

    Tôi kìm nước mắt, ném máy tính của Dương Lực sang một bên: "Hôm nay không tăng ca, chúng ta xuống quán ăn, thuận tiện đi dạo trung tâm thương mại, mua đồ cho em và Manh Manh."

    Nói xong, tôi không nói lời nào kéo bọn họ ra cửa.

    Khi đến trung tâm mua sắm, tôi đã thay đổi thái độ bướng bỉnh trước đây và chỉ mua quần áo của các thương hiệu lớn cho Dương Lực, mua cho Dương Manh máy ảnh DSLR và máy tính Apple mà con bé vẫn luôn muốn.

    "Con gái, chờ sang năm con thi tốt nghiệp cấp 3 xong, mẹ dẫn con đi Châu Âu du lịch, cả nhà chúng ta cùng đi."

    “Em muốn đi Tây Ban Nha xem nhà Mira, em vẫn luôn muốn đến đó!"

    Dương Lực ôm vai tôi, chế nhạo nói: "Bà xã à, sao đột nhiên em lại hào phóng như vậy?”

    Tôi nghiêm túc trả lời anh ấy: "Dương Lực, trước kia em đã làm sai, em xin lỗi anh, em cam đoan sẽ không bao giờ như vậy nữa.”

    Dương Lực không nghĩ tới tôi sẽ nói như vậy, anh ấy ngượng ngùng gãi đầu, vừa lúc đi ngang qua một cửa hàng máy chơi game, dứt khoát dẫn tôi đi vào:

    “Hiện tại những trò chơi này làm như thật vậy, gần đây công ty anh cũng nhận một hạng mục tương tự.”

    Ông chủ nhiệt tình đón tiếp, đề cử cho chúng tôi loại máy chơi game mới nhất.

    Tôi nhìn vào bản demo trò chơi trên màn hình TV, một người đang vung kiếm chiến đấu với quái thú, đột nhiên một ý tưởng chợt loé lên trong đầu tôi.

    Tôi nhớ rằng một năm sau, một trò chơi di động nhỏ tên 《 Dragon Boy 》 ra mắt và nhanh chóng trở nên phổ biến trên toàn thế giới.

    Nó thực sự đã đánh bại những kiệt tác khác và trở thành trò chơi kiếm được tiền nhiều nhất trong năm.

    Mà người sáng tạo ra trò chơi, là một studio chỉ có ba người.

    Sau khi bọn họ thành công nhận phỏng vấn, nói một năm trước, bọn họ còn đang rầu rĩ vì tiền thuê nhà, tìm người đầu tư khắp nơi, 100 ngàn là có thể mua cổ phần, nhưng không ai coi trọng bọn họ.

    Nghĩ đến đây, tôi vỗ mạnh đùi một cái, tôi xem trọng mấy người! Dương Lực bọn họ bị tôi dọa hết hồn.

    Tôi không quan tâm đ ến những thứ khác, vội vàng kéo anh và Dương Manh ra, kích động nói: "Ông xã, em có một ý kiến hay, anh không cần làm công cho người ta nữa!"

    6.

    Về đến nhà, tôi sai Dương Manh đi làm bài tập, sau đó kéo Dương Lực vào phòng ngủ, lại đóng kín cửa sổ.

    Phú quý đầy trời này, cũng không thể để cho người khác nhặt được.

    Dương Lực mặt đỏ lên nghi hoặc: "Cái này không tốt, con gái còn chưa ngủ đâu, nó bây giờ lớn rồi..."

    Tôi tức giận đấm anh: "Anh nghĩ gì vậy? Là người vừa rồi em nói với anh ở trung tâm thương mại.”

    Tôi nói với Dương Lực có một studio trò chơi muốn tìm người đầu tư, đảm bảo có thể kiếm được nhiều tiền.

    Thấy Dương Lực không tin, tôi cắn răng một cái: "Nói thật cho anh biết, em đã sống lại, một năm sau 《 Dragon Boy 》khẳng định đại bạo, hiện tại đầu tư vào đó, tương lai có thể kiếm về gấp trăm ngàn lần."

    Tôi không giả vờ nữa, lập tức ngả bài.

    Nhưng Dương Lực nhìn tôi chằm chằm trong chốc lát, nghẹn ngào nói: "Bà xã, là anh vô dụng, đều do anh kiếm được quá ít, bây giờ em muốn tiền muốn đến đ iên rồi.”

    Tôi tức giận đến trợn trắng mắt. Để thuyết phục Dương Lực, tôi tìm được ba người trẻ tuổi vừa mới tốt nghiệp không lâu kia.

    Trong đó có một người tên là Thích Quân, anh ta là người dẫn đầu thành lập studio, chúng tôi cùng nhau nghe anh ta kể lại đầy đủ về ý tưởng thiết kế của 《 Dragon Boy 》.

    Dương Lực, cũng xem như một nửa người đồng hành, nghe cậu ấy nói xong, lại thử chơi một lát, cũng cảm thấy có hi vọng, quyết định đầu tư ngay tại chỗ.

    Ba người kia đều sửng sốt, đoán chừng chưa từng thấy ai vung tiền thoải mái như vậy, liên tục nói lời cảm ơn với chúng tôi, tôi chú ý tới vành mắt Thích Quân đều đỏ cả lên.

    Bọn họ không biết, một năm sau, 《 Dragon Boy 》 sẽ tạo ra kỳ tích về doanh số bán hàng, ba người bọn họ sẽ trở thành người dẫn đầu mới trong giới game, trở thành thần tượng của giới trẻ, nổi tiếng khắp nơi.

    Mà tôi cùng Dương Lực nắm chắc phần thắng. Thật đẹp.

    7.

    Thu nhập của tôi và Dương Lực vốn cũng không tệ, một đời này không bị ai ép nợ, cũng không cần trợ cấp cho nhà mẹ đẻ, trong tay nhất thời dư dả không ít.

    Đời trước trường học của Dương Manh tổ chức ra nước ngoài du lịch, báo chi phí năm vạn, bởi vì tôi không nỡ lấy tiền, không cho con bé báo danh.

    Rất nhiều người trong lớp Dương Manh đều đi, bởi vì điều này mà con bé rầu rĩ không vui rất lâu.

    Lần này tôi hỏi con bé sớm vài ngày: "Con gái bảo bối, khi nào thì nộp tiền đi du lịch? Mẹ đưa tiền cho con nộp, đi thôi!”

    Lúc đầu Dương Manh còn bối rối, được vài ngày, cô ấy đột nhiên hưng phấn nói với tôi: "Mẹ, mẹ thật sự là thần, làm sao mẹ biết được?"

    Tôi ra vẻ thần bí nói: "Bởi vì mẹ được tái sinh trở về, mẹ cái gì cũng biết.”

    Không ngờ Dương Manh chớp mắt, nặng nề gật đầu: "Quả nhiên, mẹ đã sớm đoán được.”

    Con bé thật sự tin điều đó sao?

    Phương Vũ San học cùng lớp với Dương Manh, biết Dương Manh muốn đi, nó cũng mặc kệ.

    Ngày đó chủ nhiệm lớp Dương Manh tạm thời thêm giờ, tan học muộn, chờ tôi đến trường đã không còn ai.

    Dương Manh còn chưa đi ra, tôi ở cổng trường chờ con bé, mơ hồ nghe được tiếng khóc nức nở truyền ra từ chỗ rẽ, tiếng này nghe rất quen thuộc.

    "Con mặc kệ, Dương Manh được đi, con cũng muốn đi!"

    Nghe được tên con gái, tôi lặng lẽ đi qua, đúng là Phương Vũ San cùng em dâu.

    Em dâu đang an ủi nó: "San San, tiền của chúng ta bây giờ đều dùng trong việc làm ăn, làm gì có tiền cho con ăn chơi?"

    Phương Vũ San giậm chân, nước mắt đầy mặt: "Con mặc kệ, từ nhỏ đến lớn nó ăn gì dùng gì, cũng không so được với con? Tại sao lần này nó đi được, con lại không được?”

    Em dâu đau lòng không chịu được, oán hận nói: "Đều tại cô con, từ lần đó về cô ta cũng không cho chúng ta tiền. Nếu không cũng không đến mức như bây giờ, ba con hiện tại rất coi trọng tiền, nói lần này có thể kiếm nhiều tiền, con thông cảm cho nhà mình chút đi."

    Phương Vũ San từ nhỏ được lớn lên trong sự nuông chiều, ỷ vào sự yêu thương của tôi, khắp nơi chèn ép Dương Manh, đây là lần đầu tiên nó rơi vào thế hạ phong.

    Dù có làm gì thì nó cũng chỉ ngồi đó, không chịu rời đi cho đến khi mẹ nó đồng ý trả tiền cho nó.

    Lúc này tôi cố ý ho khan một tiếng, hai người nhất thời giống như bị sét đánh.

    Tôi làm bộ như vừa mới phát hiện ra họ: "Ai nha, trùng hợp như vậy à, San San làm sao vậy?”

    Phương Vũ San còn nhớ rõ chuyện lần trước, nhìn thấy tôi liền quay đầu đi như kẻ thù, không nói chuyện với tôi.

    Tôi nói: "Có phải vì chuyện du học nước ngoài không, San San, cháu đã lớn như vậy rồi, phải biết thông cảm cho gia đình, cha cháu kiếm tiền không dễ dàng..."

    Em dâu gay gắt đáp lại lời tôi: “Ai nói nhà tôi không có tiền, nhà tôi làm ăn lớn, không phải chỉ năm vạn thôi sao? Vậy thì tính là gì chứ? Kiến thức nông cạn!”

    Nói xong, cô ta liền đẩy Phương Vũ San vào trong xe: "Không biết là ai nghèo, trời lạnh đón con cũng không lái xe tới. A, đúng rồi, nhà chị không có xe, ha ha ha ha!"

    Nói xong, cô ta nhanh chóng rời đi. Hàng phòng ngự bị phá vỡ.

    Dương Manh đeo cặp sách đi tới: "Mẹ, mợ có phải đã quên hay không, nhà chúng ta rẽ một cái là tới, lái xe làm gì?"

    Tôi cười cười: "Mặc kệ mợ con đi, lần này đi con nhớ mang theo máy ảnh DSLR, chụp nhiều ảnh đẹp về.”
     
    Gieo Gió Gặt Bão
    Chương 3


    8.

    Dương Manh vẫn cảm thấy rất hứng thú với nhiếp ảnh, hình như con bé trời sinh đã thiên phú về mảng này, chỉ với một chiếc điện thoại di động, ảnh con bé chụp ra đều có cảm giác đặc biệt.

    Lần này đi mấy quốc gia, vừa có phong cảnh tự nhiên tú lệ, lại có kiến trúc lịch sử bao la hùng vĩ.

    Kiếp trước Phương Vũ San đi, trở về cố ý cho Dương Manh xem ảnh chụp trong điện thoại di động của nó, không biết Dương Manh cảm thấy hâm mộ bao nhiêu, bây giờ nhớ tới khiến tôi cảm thấy chua xót.

    May mà ông trời cho tôi cơ hội bù đắp.

    Sau khi xuống máy bay Dương Manh gửi wechat cho tôi, nói cho tôi biết Phương Vũ San cũng đi, nhưng nó luôn có tâm trạng chán nản, rầu rĩ không vui.

    Hơn nữa nó vừa xuống máy bay đã ngã bệnh, nôn mửa, tiêu chảy và sốt cao.

    Toàn bộ quá trình không phải ở trong xe thì là ở khách sạn, một ngày cũng không ra ngoài chơi, ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ vô ích.

    Vài ngày sau Dương Manh lại nói cho tôi biết, con bé chụp được một tấm ảnh cực đẹp, trở về muốn cho tôi xem.

    Đợi đến mười ngày sau Dương Manh kết thúc chuyến du lịch, tôi rốt cục cũng được nhìn thấy tấm ảnh kia.

    Dưới bầu trời xanh trong là tuyết mịn như cát trắng, giữa khung hình có một thân cây quật cường đứng thẳng, lá cây của nó đều rụng hết, cành cây tùy ý sinh trưởng.

    Mặt sau của cây là cảnh mặt trời mọc, lấy cây làm trung tâm, tỏa ra một vầng hào quang tuyệt đẹp.

    Tôi không thể nói được cảm giác của mình, nhưng cảnh tượng này đột nhiên ập đến với tôi, khiến tôi cảm thấy hơi chua xót.

    “Mẹ, mẹ cũng cảm động phải không? Lúc đó con nhìn thấy, cũng giống như mẹ, rất muốn khóc, liền lập tức dùng máy ảnh chụp lại.”

    “Con gái chúng ta thật xịn xò!” Dương Lực tự hào nói," Ba tìm người in ra, treo trên tường nhà chúng ta.”

    Mà tôi thì đang nghĩ đến mấy ngày hôm trước nhìn thấy cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế đang kêu gọi mọi người nộp bài thi, vì thế lập tức báo danh thay Dương Manh, coi như thử xem.

    9.

    《 Dragon Boy 》lên kệ, tuy rằng không phải sản phẩm lớn, nhưng cho dù là phong cách vẽ hay là thao tác vận hành của nó đều là hạng nhất, khả năng chơi rất cao.

    Danh tiếng trò chơi nhanh chóng được truyền rộng rãi, rất nhanh đã leo lên top đầu danh sách được tải về, dù là thành phần tri thức trong văn phòng hay là mẹ bỉm, thời gian rảnh rỗi đều có thể chơi.

    Tên của Thích Quân cũng liên tiếp lên hot search, trở thành đối tượng được giới trẻ theo đuổi.

    Trong khoảng thời gian này, chúng tôi và Thích Quân vẫn duy trì liên lạc, cậu ấy rất cảm kích chúng tôi đã giúp đỡ cậu ấy trong thời khắc khó khăn nhất.

    Cậu ấy nói lúc trước không tìm được nhà đầu tư, tuyệt vọng đến mức gần như buông bỏ, nhờ có chúng ta đầu tư mấy chục vạn kia, cậu ấy đã có thể hoàn thành phần cuối cùng, mới có được thành tựu như bây giờ.

    Mỗi lần gọi điện thoại chỉ nói những thứ này, nói đến mức khiến tôi chột dạ.

    Cuối năm, 《 Dragon Boy 》 đạt được giải thưởng lớn trò chơi ở nước ngoài, Thích Quân đại diện đi lĩnh thưởng, cậu ấy muốn mời chúng tôi cùng đi, tôi và Dương Lực vội vàng xua tay từ chối.

    Hiện nay trò chơi này đã gây được tiếng vang lớn và rất phổ biến trên toàn thế giới.

    Như đã thỏa thuận, chúng tôi nhận được tiền hoa hồng tám chữ số, nằm mơ cũng muốn cười tỉnh!

    Nó đã vượt xa mong đợi của chúng tôi.

    Đột nhiên có tiền, tôi và Dương Lực cũng không biết nên mua cái gì, đành phải tạm thời gửi vào ngân hàng, cuộc sống thường ngày vẫn trôi qua như cũ.

    10.

    Lễ mừng năm mới, Phương Tuấn tổ chức mời cả nhà đến khách sạn lớn ăn cơm. Nghe nói nó đầu tư làm ăn kiếm được tiền, xe đều đổi thành xe bốn bánh.

    Giống hệt kiếp trước, nhưng thật ra những thứ này đều là để che đậy biểu hiện giả dối của nó.

    Sự thật là rất nhanh Phương Tuấn liền phát hiện nó bị "bằng hữu" lừa, 5 triệu thua sạch. Và cuộc sống của tôi đột nhiên rơi xuống vực thẳm.

    Nhưng bây giờ chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi nữa.

    Khách sạn Phương Tuấn đặt ở nhà hàng lớn Phẩm Hải, hẹn nhau lúc 5 giờ, nhưng đúng lúc tuyết rơi lớn, tôi gọi xe gần một tiếng mới tới.

    Đợi lúc đến phòng bao, bọn người Phương Tuấn đều đã ăn hết.

    Thấy chúng tôi toàn thân lạnh buốt, đầu thì đầy tuyết, em dâu vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa: "Đã sớm bảo các người mua xe lại không nghe, hiện tại mua cái xe cũ rẻ tiền cũng chỉ một hai vạn thôi, coi như có thể che gió tránh mưa."

    "Chúng ta mới vừa đổi chiếc ô tô giá đâu khoảng 50 vạn thôi, ngồi lên vừa êm lại thoải mái, tôi hiện tại ngồi xe buýt không được nữa rồi. Những thứ đó chỉ dành cho người nghèo, cấn mông!"

    Tôi bảo Dương Manh tìm chỗ ngồi xuống: "Chúng tôi không biết lái xe, nói sao cũng không cần thiết.”

    Tôi và Dương Lực đều không thích lái xe, cũng chưa từng học qua, hơn nữa hiện tại tàu điện ngầm cũng thuận tiện.

    Em dâu khinh thường liếc mắt, nhỏ giọng than thở: "Chứ không phải là không có tiền sao? Tìm cớ làm gì.”

    Mẹ tôi ngồi ở ghế chính, cười híp mắt, cái gì cũng không nói.

    Tôi nhìn kỹ người một nhà này, em dâu uốn tóc, mặc áo lông chồn, cả người đeo trang sức vàng, Phương Tuấn đầu tóc bóng dầu, thắt lưng bên hông lộ ra bên ngoài, phía trên có một chữ "H" rất lớn.

    Về phần Phương Vũ San, trang điểm đậm, buộc tóc cao, mặc chiếc váy dài chấm đất màu xanh nhạt của Công chúa Elsa, mỗi lần ăn một miếng đều phải dùng khăn giấy lau miệng một chút.

    Xem ra thật sự là có tiền, giơ tay nhấc chân đều là phong thái của quý tộc phương Tây.

    “Phụt!" Dương Manh không nhịn được, phun ra một tiếng, vội vàng cúi đầu che giấu.

    Phương Tuấn đứng lên nâng ly đọc diễn văn, cảm ơn mẹ vì đã chiếu cố nhiều năm, hiện tại nó cuối cùng đã phát đạt, chuẩn bị sang năm sau mua biệt thự, nhưng nó tuyệt đối không hề đề cập tới sự giúp đỡ của tôi lúc trước.

    Tôi cúi đầu làm cơm khô, không đề cập tới mới tốt, tên ôn thần này, tôi ước gì cách xa nó một chút.

    Cơm nước xong, Phương Tuấn tiếp tục lừa dối mẹ tôi đầu tư lương hưu cho nó.

    Phương Vũ San cùng em dâu nhàm chán chơi game trên điện thoại di động, tôi vừa nhìn, thật trùng hợp, chính là 《 Dragon Boy 》.

    Tôi không thích chơi game, lúc trước dùng wechat đăng nhập một lần, thấy em dâu bọn họ đều đang chơi, hơn nữa đều là VIP.

    Thấy tôi tò mò thò đầu ra, em dâu đắc ý nói: "Bây giờ em đã cấp 30 rồi, nạp vào đó cũng mấy trăm rồi, loại người không nỡ nạp tiền như chị, còn có thể trải nghiệm trò chơi gì chứ?"

    Phương Vũ San cũng đắc ý nói: "Mẹ, mẹ đừng để cô nạp tiền, cô ấy cũng không có tiền, hơn nữa loại người chơi nhân dân tệ như chúng ta, dân thường không biết được đâu.”

    Dương Lực nhịn không được nói: "Thật ra trò chơi này chỉ cần kỹ thuật mạnh, không nạp tiền cũng có thể chơi tốt, có mấy đại thần đều không khắc kim.”

    Em dâu khinh thường nói: "Lão nương có tiền, lười luyện kỹ thuật, tôi mới nạp thêm 100 tệ, có tiền thật sướng.”

    Dương Lực không nói lời nào, anh ấy vừa uống chút bia, đi ra ngoài đi toilet, để điện thoại di động lên bàn.

    Anh ấy vừa đi ra ngoài, di động liền vang lên, trên màn hình hiện mấy chữ to "Ngân hàng XX”.

    Phương Tuấn ngồi ở bên cạnh Dương Lực, tôi còn chưa kịp ngăn cản, nó đã nhanh tay lẹ mắt ấn nút kết nối, còn cười nói có phải chúng tôi nợ thẻ tín dụng hay không, cố ý mở loa ngoài.

    Giọng nói vang dội của quản lý ngân hàng truyền ra: "Dương tiên sinh chúc mừng năm mới, nhân ngày hội tân xuân này, tôi thay mặt toàn thể nhân viên ngân hàng XX, xin gửi lời chào đến ngài và người nhà!”
     
    Gieo Gió Gặt Bão
    Chương 4: Hoàn


    12.

    Phương Tuấn chớp chớp mắt, cho rằng mình nghe lầm: "Cái gì?”

    Giọng của quản lý có vẻ đặc biệt nịnh nọt: "Dương tiên sinh, ngài là khách hàng VIP của ngân hàng chúng tôi, thành tâm mời ngài cùng với người nhà tuần sau tham gia hoạt động party trên du thuyền Tam Á do ngân hàng chúng tôi tổ chức. Tiền máy bay và rượu ngài không cần phải trả một đồng nào cả.”

    Tôi giật lấy di động: "Cảm ơn, chúng tôi còn phải đi làm, không tham gia được.”

    Tôi cúp điện thoại, người quản lý này không tệ, chỉ là quá nhiệt tình.

    Chờ tôi ngẩng đầu lên, mới phát hiện không khí trong phòng thay đổi, tất cả mọi người đều có sắc mặt kì lạ nhìn tôi.

    Lúc này Dương Lực đã trở lại, cũng cảm thấy không thích hợp: "Đây là...... Sao vậy?”

    Tôi trả lại điện thoại di động cho anh, trừng mắt liếc anh một cái, trách anh ấy đi toilet sao không mang theo điện thoại di động.

    “Khách hàng VIP của ngân hàng?”

    “Tiệc du thuyền Tam Á, bao vé máy bay và rượu?”

    “Còn không muốn đi?”

    Phương Tuấn cùng em dâu khóe miệng giật giật nói.

    "Các người lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?", mẹ tôi cũng giật mình.

    “À, lúc trước đầu tư một hạng mục nhỏ, vận khí tốt nên kiếm được chút tiền.”

    Tôi bình tĩnh nói, tôi một không trộm hai không cướp, không có gì phải ngượng ngùng.

    "Làm gì có thể kiếm được mấy chục triệu chứ, đừng nói là làm chuyện gì phạm pháp nha?" - Em dâu cắn răng sắp vụn luôn rồi.

    “Mẹ con không có đâu, tiền nhà con đều là tiền đứng đắn.” Dương Manh sốt ruột biện hộ cho tôi.

    Phương Vũ San nhìn Dương Manh, trong mắt lóe lên tia lửa, cũng không để ý hình tượng nữa, tóc gần như rụng hết: "Không thể nào, nhà mày làm sao có thể giàu có như vậy được? Mẹ mày nhất định đã làm chuyện không sạch sẽ!"

    Nghe được câu này, người bình thường dịu dàng ngoan ngoãn như Dương Manh vụt đứng lên, cầm lấy cái ly trong tay ném về phía Phương Vũ San: "Cô mới không sạch sẽ, cả nhà cô đều không sạch sẽ!”

    Đáy ly thủy tinh đ ập vào trán của Phương Vũ San, giữa lông mày xuất hiện một vết đỏ hình lưỡi liềm, ly cũng vỡ hết, mảnh vỡ văng đầy mặt nó.

    Phương Vũ San đứng lên muốn liều mạng với Dương Manh, em dâu cũng hét một tiếng muốn xông lên, Dương Manh cũng không sợ, cứ đứng như vậy.

    Cuối cùng vẫn bị tôi cùng Dương Lực khuyên giải. Sắc mặt Phương Tuấn cũng khó coi, hỏi tôi: "Chị, chị có thể nói xem rốt cuộc chị đầu tư cái gì không?"

    “Tôi......”

    Đúng lúc này, Thích Quân gửi video tới cho tôi.

    Tôi nhìn một chút người trong video, nhấn nút nghe, mặt Thích Quân xuất hiện trên điện thoại di động, người trong video đều là người nước ngoài.

    “Chị Phương, em vừa mới lĩnh giải thưởng xong, 《 Dragon Boy 》đoạt giải vàng, thật hy vọng chị và anh rể cũng có thể tới.”

    Giọng Thích Quân vừa ra, Phương Tuấn lập tức tò mò tiến lại gần, chỉ liếc mắt một cái đã cứng đờ tại chỗ.

    Em dâu cùng Phương Vũ San cũng vọt tới: "Em nghe được cái gì, 《 Dragon Boy 》?"

    “Chị Phương, thật sự cảm ơn chị và anh rể đã giúp đỡ, cảm ơn chị đã cống hiến cho trò chơi trong nước.”

    Cậu ấy chân thành nói, ánh mắt sáng ngời.

    Thích Quân là một người có chí lớn, cậu ấy làm trò chơi không chỉ vì mình, mà còn vì muốn trò chơi trong nước có thể chiếm một vị trí nhỏ nhoi trên thế giới.

    Tôi chột dạ lắc đầu, tôi thật sự không nghĩ nhiều như vậy, lúc trước cũng chỉ muốn kiếm chút tiền mà thôi.

    “Cậu ta thật sự là Thích Quân? Thật là cậu ta sao? "Ánh mắt em dâu trừng to như chuông đồng.

    “Chờ một chút, tôi đi kiểm tra."

    《 Dragon Boy 》quá hot, mang theo Thích Quân cũng liên tục lên hot search mấy ngày, hơn nữa bộ dạng cậu ấy đẹp trai, cũng sắp thành minh tinh rồi.

    Em dâu nhanh chóng mở điện thoại di động ra, từ "Thích Quân đạt được giải thưởng lớn trò chơi nước ngoài" đã xông lên vị trí đầu bảng, weibo còn đăng kèm theo 18 tấm ảnh chụp hiện trường.

    Dưới ánh đèn sân khấu, Thích Quân một thân âu phục vừa vặn, cầm cúp, hăng hái đứng ở trên đài.

    Em dâu nhìn ảnh chụp, lại nhìn điện thoại di động của tôi, nhìn qua nhìn lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng gục xuống và ngã sang một bên.

    Phương Vũ San đã bắt đầu mê trai, chạy tới trước điện thoại: "Đẹp trai quá! Cô, cô có thể giới thiệu con với anh ấy không?”

    Nó không biết bộ dạng hiện tại của mình, Thích Quân chỉ nhìn thoáng qua, đã há miệng sững sờ tại chỗ.

    Tôi sợ Thích Quân lại nghe được cái gì không tốt, vội vàng chúc mừng cậu ấy vài câu rồi cúp điện thoại.

    “Thì ra, hạng mục chị đầu tư, chính là 《 Dragon Boy 》. Trò chơi kiếm tiền nhất năm..."

    “Chị còn biết Thích Quân.”

    Em dâu đỏ mắt nhìn tôi, đột nhiên đau khổ nắm tóc lên: "Vậy tiền tôi nạp, không phải đều cho chị hết rồi sao?"

    Phương Tuấn bình tĩnh hơn nhiều, nó đáng thương nhìn tôi: "Chị...”

    Tôi ngoáy lỗ tai, nói: "Dừng lại, đừng gọi tôi lag chị, cũng đừng đánh chủ ý lên tôi, Dương Manh nhà tôi lớn rồi, về sau chỗ cần dùng tiền nhiều lắm.”

    Mẹ tôi nhíu mày: "Đứa lớn à, mẹ muốn nói con...”

    Tôi nói: "Mẹ cũng dừng lại, tiền của con tiêu thế nào do con định đoạt, ai cũng không có quyền nói.”

    Tính toán thời gian, hạng mục của Phương Tuấn sẽ bùng nổ sau ba tháng nữa. Tôi phải tránh thật xa.

    12.

    Tôi thuê một căn nhà, cả nhà lặng lẽ chuyển đi.

    Dương Lực không hiểu, tôi nói: "Lộ chuyện rồi, người khác tìm chúng ta vay tiền thì làm sao bây giờ?"

    Dương Lực cười nhạo tôi ngày càng hẹp hòi, tôi muốn nói anh ấy không biết tôi đã trải qua những gì.

    Trong khoảng thời gian này Dương Manh toàn lực chạy nước rút cho kỳ thi đại học, lý tưởng của con bé là Thanh Bắc.

    Tôi đã biết đề mục viết văn, nhưng Dương Manh nói nếu tôi nói cho con bé biết, vậy thì thành gian lận.

    Con bé có lòng tin dựa vào năng lực của mình thi đậu Thanh Bắc. Con gái của tôi, rất đáng nể!

    Theo Dương Manh nói, Phương Vũ San đã không còn đi học nữa, nó cảm thấy dù sao cũng phải ra nước ngoài, còn vất vả thi đại học làm gì?

    Cuộc sống vẫn diễn ra như thường lệ, cái ngày khắc sâu trong ký ức tôi đang dần đến gần.

    Hôm đó, mẹ tôi đột nhiên gọi điện thoại cho tôi, khóc nói: "Trời sập rồi!”

    Trong thâm tâm tôi biết rằng công việc kinh doanh do Phương Tuấn đầu tư đã hoàn toàn kết thúc.

    5 triệu bồi thường không còn một xu, xe mới vừa mua cũng phải trả lại, còn phải trả lãi 50 vạn.

    Chẳng qua kiếp trước có tôi, mẹ tôi bình tĩnh hơn nhiều.

    “Mẹ, làm sao vậy?"

    “Em trai con, tiền của em trai con mất hết rồi, quan tài của ta, 20 vạn, không còn gì nữa rồi!”

    Hóa ra, sau đó Phương Tuấn lại thuyết phục mẹ tôi cho nó mượn tiền gửi ngân hàng của mình, hiện tại cũng mất sạch tất cả.

    Thì ra mẹ tôi có tiền như vậy, nhưng kiếp trước, tôi tìm bà vay tiền, bà lại khoanh tay, nói cho nhà tôi biết bà không có tiền.

    Lúc ấy Dương Manh bị chụp ảnh khỏa thân, tôi bị ép thiếu chút nữa nhảy lầu, nhưng bà ấy cũng không muốn giúp tôi, nghĩ lại là hận.

    Tôi thản nhiên nói: "Mẹ, Phương Tuấn không phải còn có hai căn nhà sao? Cộng lại có lẽ đủ rồi, đừng lo lắng.”

    Mẹ tôi không chịu buông tha: "Con gái à, không phải con vừa mới kiếm được không ít tiền..."

    Tôi trực tiếp cúp điện thoại, chặn số bà ấy. Đừng hòng bắt tôi trả một xu.

    Tiền Phương Tuấn mượn, người bảo lãnh mẹ tôi làm, có liên quan gì với tôi?

    13.

    Sau đó mấy người kia đổi số gọi điện thoại cho tôi, tôi dứt khoát đổi số điện thoại di động đã dùng mười năm.

    Thái độ của tôi rất rõ ràng, không thể trả tiền. Giúp người là tình cảm, không phải nghĩa vụ, huống chi, hiện tại ngay cả tình cảm cũng không có.

    Tôi xin nghỉ phép với đơn vị, chặn mọi tin tức bên ngoài, toàn lực ủng hộ Dương Manh thi đại học.

    Mấy lần thi thử gần đây của con bé, thành tích đều vô cùng tốt, phát huy bình thường, đậu Thanh Bắc không có vấn đề gì.

    Ngày thi tốt nghiệp trung học, tôi lại gặp được Phương Vũ San và em dâu ở cổng trường.

    Khác với Dương Manh tràn đầy tự tin, Phương Vũ San cứng rắn bị em dâu kéo vào.

    "Mặc kệ thi thế nào, con đều phải đi vào đó thi!"

    “Con căn bản không học, mẹ bảo con thi thế nào? Không phải đã nói cho con xuất ngoại sao? Hu hu hu.”

    Phương Vũ San khóc rất dữ dội. Em dâu cũng không nhịn được: "Tình hình hiện tại trong nhà như thế nào hả? Nhà bán,thiếu nợ khắp nơi, còn muốn xuất ngoại, lấy cái gì xuất ngoại hả?!"

    LHôm nay con phải thi cho mẹ!"

    Hai người xuất hiện trước cửa phòng thi đông đúc, tôi nhìn không nổi nên lặng lẽ trốn đi.

    14.

    Thì ra, kiếp này mẹ tôi làm người bảo lãnh, Phương Tuấn không chạy trốn như lần trước.

    Thấy cách làm của tôi không khả thi, liền nói với em dâu muốn sang tên nhà cho Phương Vũ San để trả nợ.

    Em dâu kiên quyết phản đối, hai người động thủ ngay tại chỗ, em dâu kích động cầm lấy dao phay trong bếp, chém trúng vai trái Phương Tuấn, máu chảy đầy đất.

    Phương Vũ San về nhà thấy cha mẹ tương tàn, sợ tới mức ngất xỉu.

    Phương Tuấn và em dâu chỉ có thể hợp lực đưa Phương Vũ San đến bệnh viện, em dâu cũng không kiên trì nữa, cuối cùng đồng ý bán nhà.

    Phương Tuấn bán cả hai căn nhà mới miễn cưỡng trả được nợ, hai người một đêm trở lại trước ngày giải phóng.

    Một nhát dao kia của em dâu đã chặt đứt dây chằng của Phương Tuấn, phẫu thuật cần tốn một khoản tiền.

    Gia đình vốn nghèo cùng cực lại càng thêm tồi tệ.

    Hiện tại cả nhà ngay cả chỗ ở cũng không có, bọn họ thuê nhà trệt 200 tệ một tháng ở thôn Thành Trung miễn cường sống qua ngày.

    Dây chằng Phương Tuấn bị tổn thương, không làm được việc nặng, em dâu lại hết ăn rồi nằm, không chịu đi làm, mẹ tôi chỉ có thể ăn uống tiết kiệm, dùng tiền hưu trí của mình trợ cấp cho cả nhà bọn họ.

    Phương Vũ San vừa tỉnh lại, cái gì cũng không có, em dâu còn ép nó thi tốt nghiệp trung học, nhưng năm cuối cấp nó không thèm đi học, mỗi ngày đều mơ mộng về hộp đêm Mỹ ở du thuyề, đắm chìm về những anh chàng soái ca da trắng, căn bản cái gì cũng không biết.

    Đến trường thi, hai mắt nó trực tiếp tối sầm, sụp đổ, sau đó nó dứt khoát không đi thi nữa.

    Sau khi thi tốt nghiệp trung học, nó tự hiểu mình thi không đậu bất cứ trường đại học nào, nên để lại một lá thư mắng chửi cha mẹ rồi bỏ nhà ra đi.

    Phương Tuấn và em dâu làm ổ trong căn nhà trệt, cả ngày oán giận lẫn nhau, em dâu chịu không nổi cuộc sống như vậy nên đã hoàn toàn rời khỏi Phương Tuấn.

    Rất nhanh, thành tích đã có, Dương Manh thi đậu chuyên ngành nhiếp ảnh của đại học Thanh Bắc với 705 điểm.

    Ngày hôm sau, lại truyền đến tin tức tốt, tác phẩm lúc trước tôi thay Dương Manh đăng ký, đạt được giải vàng của nhóm sinh viên cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế.

    Đó là một giải thưởng có giá trị, một số cơ quan truyền thông đã hẹn trước phỏng vấn con bé.

    Lúc Dương Manh nói tin tức này cho tôi biết, tôi kích động đến phát khóc.

    Cô gái trước mặt này biểu cảm sống động, tràn ngập sức sống, tương lai tốt đẹp vô hạn, đã từng bởi vì tư tưởng sai lầm của tôi mà bị hủy diệt cả đời.

    Tôi nghĩ lại mà sợ đến run cả người. Dương Lực giúp tôi lau nước mắt.

    Đúng vậy, khóc cái gì, tôi có chồng yêu thương mình, có con gái khỏe mạnh lại ưu tú.

    Như vậy là đủ rồi.

    [HẾT]
     
    Back
    Top Dưới